[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 242 : Tu Sĩ Của Đông Huyền Châu (c1206-c1210)
❮ sautiếp ❯Chương 1206: Tu Sĩ Của Đông Huyền Châu
Tu Sĩ Của Đông Huyền Châu
Ý
chí quyết tâm theo đuổi tiên đạo của Biên Phượng Tháp làm cho Diệp Mặc vô cùng kính nể, nên hắn lập tức đáp lời:
– Anh Biên, tôi không phải là từ Tam Hải tới đây, mà là từ Nam An Châu tới đây.
Nếu Biện huynh sử trụng pháp bảo phi hành chân khí trung phẩm, thì không chừng chỉ cần một năm nữa thôi là có thể tới Nam An Châu rồi, chúc Biên huynh may mắn.
– Anh Diệp chính là tu sĩ từ Nam An Châu tới đây? Nam An Châu kia có thực sự là nơi có linh khí nồng đậm hay không, có phải là chỗ thích hợp để phi thăng không?
Biên Phượng Tháp vui mừng dò hỏi Diệp Mặc vài điều.
Diệp Mặc gật đầu:
– Đúng vậy, nới đó đúng là linh khí nồng đậm, tuy là tôi chưa từng thấy qua người nào phi thăng, nhưng đối với tu luyện giả mà nói thì đó đúng là một nơi rất tốt.
– Hiện anh Diệp cũng đang trên đường quay về Nam An Châu sao? Nếu vậy thì chúng ta cùng đi đi.
Biên Phượng Tháp lập tức mời mọc Diệp Mặc cùng đi, tuy rằng Diệp Mặc chỉ có tu vi Ngưng Thể, nhưng thực lực vẫn rất mạnh mẽ, còn là tu sĩ Lôi hệ.
Y có thể cùng Diệp Mặc đi Nam An Châu hiển nhiên là sẽ an toàn hơn không ít.
Diệp Mặc có chút áy náy:
– Tôi muốn đi vào Vô Tâm Hải để tìm dược liệu, cho nên không thể đi cùng anh tới Nam An Châu được.
Nói tới đây Diệp Mặc lại chợt nhớ tới cái ngọc giản mà Mông Hàn An đưa cho thì cái vị trí kia cũng là nằm ở hướng đông, vậy không biết là Biên Phượng Tháp từ Đông Huyền Châu tới đây có đi qua nơi đó không.
Nghĩ thế, Diệp Mặc liền lấy ra cái ngọc giản đưa cho Biên Phượng Tháp rồi hỏi:
– Anh Biên, không biết anh Biên đã từng đi ngang qua nơi này chưa?
Biên Phượng Tháp tiếp nhận ngọc giản của Diệp Mặc, nhìn qua một chút, lập tức vẻ mặt đại biến, có chút kinh dị mà nhìn Diệp Mặc:
– Anh muốn đi đến Lạc Hồn Khư sao?
Không đợi Diệp Mặc trả lời, thì y đã nói tiếp:
– Anh tuyệt đối không thể đi tới đó, nơi đó căn bản là không có cách nào đi ra cả…
Diệp Mặc nghi hoặc nhìn Biên Phượng Tháp:
– Anh Biên, anh thật sự đã đi qua nơi này? Nơi đó gọi là Lạc Hồn Khư ah, chỗ đó thực sự nguy hiểm như vậy sao?
Sở dĩ Diệp Mặc nói như vậy không phải là không có đạo lý, lúc trước Mông Hàn An đưa cho hắn ngọc giản này thì cô ta nói là đã từng đi qua, tuy rằng thiếu chút nữa đã ngã xuống, nhưng dù sao thì cũng chưa thực sự ngã xuống.
Biên Phượng Tháp cố gắng chấn tĩnh lại một chút, sau đó dùng giọng điệu ngưng trọng nói với Diệp Mặc:
– Nơi đó rất quỷ dị, tôi chưa từng đi vào, chỉ là đi ngang qua mà thôi.
Chỉ là tôi nghe người ta nói Lạc Hồn Khư có linh thảo cấp chín, cho nên mới cố ý đi qua đó xem thử…
– Nghe người ta nói?
Diệp Mặc có chút khó hiểu mà nhìn Biên Phượng Tháp.
Y một mình bay qua Vô Tâm Hải, thì nghe người ta nói như thế nào?
Biên Phượng Tháp giải thích:
– Tôi có thể sống đến hiện tại, thì ngoài thực lực cũng khá gần tu sĩ Kiếp Biến tầng một, thì trọng yếu hơn là vì tôi rất cẩn thận.
Tôi ở Vô Tâm Hải cũng không làm gì, thậm chí còn không động vào yêu thú cấp thấp nào.
Kỳ thật yêu tu ở Vô Tâm Hải cũng không phải đều là kẻ thích giết chóc, rất nhiều yêu tu cũng giống như tu sĩ nhân loại, không hề có hứng thú đối với việc giết chóc, chỉ dốc lòng tu luyện mà thôi.
Tôi biết được Lạc Hồn Khư, chính là nhờ đã kết bạn với một yêu tu tu vi Thừa Đỉnh đỉnh.
Có rất nhiều điều mà tôi không biết ở Vô Tâm Hải này đều là y nói cho tôi biết.
Lạc Hồn Khư cũng là do y kể, hơn nữa y còn nói cho tôi biết ở Lạc Hồn Khư có rất nhiều linh thảo cấp chín, thậm chí còn có một vài linh thảo cá biệt cấp mười.
Trong lòng Diệp Mặc trở nên hoảng sợ, linh thảo cấp mười đã thuộc vào loại tiên thảo, sao lại có thể xuất hiện ở Tu Chân giới được? Bới vì quá kinh ngạc nên Diệp Mặc cũng quên hỏi Biên Phượng Tháp vì sao lại quen được một yêu tu cấp chín tu vi Thừa Đỉnh kia làm bằng hữu.
Biên Phượng Tháp tiếp tục nói: Diệp Mặc nghe đến đó, trong lòng liền trầm xuống.
Nếu là như vậy thì Mông Hàn An kia nói đã đi qua Lạc Hồn Khư thì cũng không phải là lừa gạt mình, mà là cô căn bản chỉ đi qua bên ngoài Lạc Hồn Khư mà thôi.
Nhưng ‘Tiên khuyên hoa’ là thứ duy nhất có thể cứu được Kỷ Bẩm tiền bối, nên Diệp Mặc không thể không đi xem thử, nếu không đi xem thử, thì bản thân hắn cũng không thể tha thứ cho chính bản thân mình.
– Anh Diệp vẫn muốn đi sao?
Biên Phượng Tháp nói rồi nhìn Diệp Mặc một cách mong đợi, nếu như Diệp Mặc đồng ý không đi Lạc Hồn Khư nữa, thì y sẽ cùng Diệp Mặc đi Nam An Châu.
Diệp Mặc chậm rãi gật đầu:
– Nếu đã đến đây rồi, thì tôi nhất định phải nhanh chóng đi xem, nếu thật sự là không có cách nào, thì tôi cũng sẽ không có gì hối tiếc.
Nếu biết rõ sẽ phải chết, thì Diệp Mặc cũng sẽ không dại gì mạo hiểm mạng sống.
Nhưng hắn vẫn muốn đi thử đến Lạc Hồn Khư để xem xét tình hình đã.
Biên Phượng Tháp nghe được lời nói của Diệp Mặc, thì trầm mặc một hồi lâu mới lên tiếng:
– Được, một khi đã như vậy, thì tôi sẽ cùng anh Diệp đi tới Lạc Hồn Khư một chuyến.
Diệp Mặc nghi hoặc nhìn Biên Phượng Tháp, hắn và Biên Phượng Tháp mới gặp mặt nhau lần đầu, chẳng lẽ bản thân lại có mị lực lớn đến vậy sao?
Biên Phượng Tháp thấy biểu cảm của Diệp Mặc thì liền cười nói:
– Anh Diệp là tu sĩ Ngưng Thể tầng bảy, nhưng lại có thể đối chiến một chiêu cùng tu sĩ Kiếp Biến mà không bị thương, huống chi tôi chưa bao giờ được thấy qua pháp thuật nào lợi hại như Lôi kiếm của anh Diệp cả.
Tôi nghĩ người như anh Diệp ở Nam An Châu tuyệt đối không phải là hạng người vô danh, tuy rằng tu vi của tôi cao hơn anh Diệp một chút, nhưng tôi biết rằng anh Diệp muốn vượt qua tôi chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Tôi nếu đến Nam An Châu thì một người cũng không quen thuộc, như vậy còn không bằng đi theo anh Diệp…
Dừng một chút Biên Phượng Tháp lại nói tiếp:
– Huống hồ một mình tôi đã ở trong Vô Tâm Hải này được vài chục năm rồi, từ chỗ này tới Lạc Hồn Khư nhiều lắm cũng chỉ khoảng một năm mà thôi.
Thực lòng mà nói, thì tôi rất có thiện cảm đối với anh Diệp, cho nên muốn kết bạn cùng anh, chỉ là không biết anh Diệp có cho rằng tôi quá mức đường đột hay không?
Diệp Mặc lúc này đã hiểu được vì sao tu sĩ tu vi Thừa Đỉnh này lại có thể làm bạn với một yêu tu rồi.
Y chẳng những có ánh mắt biết nhìn người, hơn nữa lại rất biết cách ăn nói, thái độ làm người cũng rất quang minh lỗi lạc.
Y chỉ liếc mắt một cái đã biết mình không phải là một kẻ vô danh ở Nam An Châu, là một người đáng để kết giao, hơn nữa y còn sẵn sàng trả giá.
Dựa theo lời y nói thì hơn một năm trước y đã đi qua Lạc Hồn Khư, chứ không phải là chuyện từ hai ba năm trước, mà ở Vô Tâm Hải này thì lại vô cùng nguy hiểm, không biết bản thân có thể gặp phải loại tai họa gì.
Biên Phượng Tháp đã nói đến nước này, thì Diệp Mặc cũng không muốn giấu diếm nữa.
Diệp Mặc cũng hiểu được Biên Phượng Tháp muốn cùng hắn đi Lạc Hồn Khư là để đến khi hắn phát hiện nếu tiến vào Lạc Hồn Khư thì sẽ không thể trở ra, thì sẽ lại cùng mình đi Nam An Châu.
Trực giác của Diệp Mặc cũng cảm nhận được người này cũng đáng để kết giao, và bản thân Diệp Mặc cũng tin tưởng vào trực giác của mình.
Diệp Mặc nhìn thẳng vào Biên Phượng Tháp và nói:
– Có thể kết bạn cùng anh Biên, thì Diệp Mặc đương nhiên là cầu còn không được.
Nhưng bản thân tôi sau khi đi Lạc Hồn Khư tìm ‘Tiên khuyên hoa’ thì còn muốn đi Bắc Vọng Châu một chuyến, cho nên bất luận là ở Lạc Hồn Khư có thể tìm được ‘Tiên khuyên hoa’ hay không, thì tôi cũng không thể nào cùng anh Biên đi Nam An Châu được.
Nhưng anh cũng không cần phải lo lắng khi đến Nam An Châu sẽ không biết đi đâu.
Đúng như lời anh đã nói chính là tôi ở Nam An Châu cũng coi như là có chút danh tiếng, có một thành thị của riêng mình.
Nếu anh không ngại, thì khi đến Nam An Châu có thể đến Mặc Nguyệt Chi Thành của tôi.
– Cái gì! Anh muốn vượt qua Vô Tâm Hải để tới Bắc Vọng Châu?
Vẻ mặt Biên Phượng Tháp tràn ngập khiếp sợ nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc.
Muốn vượt qua Vô Tâm Hải cũng không phải là chuyện đơn giản, mà là vô cùng khó khăn cùng nguy hiểm.
Y đã tự mình trải nghiệm qua.
Bản thân y là một tu sĩ tu vi Thừa Đỉnh hậu kỳ, hơn nữa còn phải rất cẩn thận, và cũng có cách nhìn nhận sự việc rất tốt, nhưng cũng phải mất tới năm mươi năm mới đi tới được nơi này.
Diệp Mặc trịnh trọng gật đầu:
– Đúng thế, tôi muốn vượt qua Vô Tâm Hải.
Biên Phượng Tháp nghe Diệp Mặc khẳng định, liền trầm mặc một lúc.
Sau đó mới than thở:
– Anh Diệp, tôi thấy anh là một tu sĩ có khí phách, với tu vi Ngưng Thể đã dám một mình vượt qua Vô Tâm Hải, hơn nữa còn là từ một nơi tu luyện tốt như Nam An Châu để đi tới Bắc Vọng Châu.
Tôi khẳng định là anh có nguyên nhân bắt buộc, nhưng bất luận là anh đi Bắc Vọng Châu làm gì, thì Biên Phượng Tháp tôi đều vô cùng khâm phục.
Cho nên tôi vẫn muốn đưa anh tới Lạc Hồn Khư, hơn nữa sẽ chờ anh một tháng.
Biên Phượng Tháp rất tự tin vào ánh mắt của mình, y tuyệt đối không nhìn lầm Diệp Mặc.
Diệp Mặc chắc chắn không phải là một tu sĩ tầm thường.
Y mất vài năm mới có thể kết giao với một tu sĩ như vậy, thì đối với y chỉ có ưu đãi chứ không có chỗ xấu nào.
Diệp Mặc biết ý tứ của Biên Phượng Tháp, một khi bản thân không thể trở ra khỏi Lạc Hồn Khư, thì y sẽ đem tin tức của mình báo về Nam An Châu.
Diệp Mặc ôm quyền nói:
– Vậy thì đa tạ anh Biên, anh cũng chỉ cần chỉ cho tôi phương hướng đại khái là được rồi, về phần đi cùng tôi, rồi lại chờ tôi một tháng thì thực sự là không cần.
Biên Phượng Tháp kiên định:
– Anh Diệp, nếu anh đã để mắt tới Biên mỗ, thì hãy để tôi đi cùng với anh.
Tuy rằng tôi không thể cùng anh đi Bắc Vọng Châu, nhưng có thể quen biết với một tu sĩ có khí phách như anh cũng đã là chuyện vô cùng may mắn rồi.
Diệp Mặc nghe Biên Phượng Tháp nói vậy thì liền cười cười:
– Một khi đã như vậy, tôi sẽ không khách khí nữa.
Anh Biên, tôi nhỏ tuổi hơn anh, sau này anh cứ gọi tôi Diệp Mặc là được rồi.
Biên Phượng Tháp vì muốn dẫn đường cho mình, nguyện ý bỏ qua hai ba năm trời, người bạn như vậy thực sự đáng để kết giao.
Cho nên Diệp Mặc cũng không do dự, cũng giống như Kinh Học Thành mà hắn gặp trong ‘La khúc thập bát bàn’, cũng là một người đáng để kết bạn.
Chỉ là bản thân phải rời khỏi Tam Hải, nếu không chắc chắn sẽ tìm y để trò truyện một phen.
Biên Phượng Tháp nghe Diệp Mặc nói vậy, lập tức vui mừng:
– Được, tôi sẽ không khách khí.
Diệp Mặc, về sau cậu chỉ cần kêu tôi là Nhị Tháp là được rồi.
Khi tôi vẫn còn ở môn phái của mình, thì các sư huynh, sư muội đều gọi tôi như vậy, cho nên cậu cũng có thể gọi tôi như vậy.
Diệp Mặc giật mình, lập tức cười nói:
– Được, Nhị Tháp, tôi thấy anh đã là tu vi Thừa Đỉnh tầng bảy, chắc là phải thuộc một đại môn phái nào đó ở Đông Huyền Châu phải không?
Trong mắt Biên Phượng Tháp hiện lên một tia ảm đạm, gật đầu nói:
– Đúng thế, tôi đã từng là đệ tử của Tàng Đao Tông…
– Tông môn tám sao Tàng Đao Tông?
Không đợi Biên Phượng Tháp nói hết, Diệp Mặc đã kinh ngạc kêu lên.
– Cậu biết Tàng Đao Tông của Đông Huyền Châu?
Biên Phượng Tháp cũng nhi hoặc nhìn Diệp Mặc.
Diệp Mặc gật đầu:
– Đúng thế, tôi nghe vợ của mình nói qua Tàng Đao Tông của Đông Huyền Châu là một trong ba đại tông môn tám sao ở Đông Huyền Châu.
Lời này Diệp Mặc nói thực ra thì cũng không sai, hắn biết đến Tàng Đao Tông là khi còn ở Thần Dược Môn, chính là được Lạc Ảnh nói cho biết.
– Vợ của cậu biết được về các môn phái ở Đông Huyền Châu, quả thực là một cô gái có hiểu biết rộng.
Biên Phượng Tháp gật đầu, nhưng cũng không hỏi thêm cái gì.
Diệp Mặc nhớ tới Thần Dược Môn thì lại lập tức hỏi:
– Nhị Tháp, anh có biết một tông môn bốn sao của Đông Huyền Châu là Thần Dược Môn hay không?
Biên Phượng Tháp gật đầu:
– Xem ra anh cũng biết rất nhiều, loại môn phái nhỏ này cũng biết được.
Chính là tôi trước khi rời khỏi Tàng Đao Tông thì mới biết được là có một môn phái là Thần Dược Môn.
Nghe nói môn phái kia cũng rất bình thường, luyện chế linh thảo cấp thấp cũng rất tốt, còn những chuyện khác thì tôi không biết.
Diệp Mặc có chút buồn bã, hắn đoán rằng khi Biên Phượng Tháp rời khỏi Đông Huyền Châu, thì Thần Dược Môn có thể vẫn còn chưa bị diệt môn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1207: Tấn Cấp Ngưng Thể Đỉnh
Tấn Cấp Ngưng Thể Đỉnh
T
hế nhưng Diệp Mặc nhanh chóng bỏ qua chuyện Thần Dược Môn, dù sao môn phái đã mất nhưng hắn vẫn còn có Lạc Ảnh ở bên, thiếu chủ của Tây Lưu Môn là Kinh Vũ Điền cũng đã bị hắn giết ở Vẫn Chân Điện, còn về phần Kinh Thân cha của y thì Diệp Mặc biết, chỉ cần đi qua Đông Huyền Châu thì đều có thể tùy thời mà giết hắn báo thù.
– Tàng Đao Tông là tông môn tám sao cao cấp nhất ở Đông Huyền Châu, vì sao Nhị Tháp anh lại rời khỏi đó?
Diệp Mặc thu liễm lại tâm tình, sau đó lại đổi đề tài hỏi Biên Phượng Tháp.
Biên Phượng Tháp lại có chút ưu tư:
– Tuy chuyện này đã là quá khứ, nhưng tôi thủy chung cũng chưa thể nào quên đi được.
Cha tôi kỳ thực chính là tông chủ của Tàng Đao Tông – Biên Hướng Tân.
Khi đó Tàng Đao Tông có ba đệ tử thiên tài, tôi là một trong số đó, còn lại là sư huynh Diêu Thiện, cùng với vị hôn thê của tôi là sư muội Kỳ Di Dung.
Khi tôi còn trẻ, ỷ lại vào việc cha tôi là tông chủ, cho nên cũng không chuyên tâm vào tu luyện, chỉ thường xuyên ngao du chơi bời mà thôi.
Biên Phượng Tháp nói tới đây lại thở dài một hơi:
– Bởi vì tôi không bao giờ cố gắng tu luyện, cho nên khi tôi còn là Nguyên Anh trung kỳ, thì sư huynh Diêu Thiện của tôi đã sắp tấn cấp Hư Thần, hơn nữa ngay cả vị hôn thê của tôi là Kỳ Di Dung cũng sắp tấn cấp lên Hư Thần.
Lúc ấy tôi cũng không hề để tâm đến, nhưng rồi sau này Di Dung dần dần xa lánh tôi mà trở nên thân thiết với Diêu Thiện sư huynh thì tôi mới giật mình tỉnh giấc.
Diệp Mặc nghe đến đó liền nhíu nhíu mày, nhưng cũng không nói gì.
Biên Phượng Tháp thấy Diệp Mặc nhíu mày, thì cười khổ một tiếng:
– Vốn tôi muốn tiếp tục cố gắng đuổi theo họ, nhưng không ngờ sư huynh của tôi lại đề xuất xin được kết làm vợ chồng với vị hôn thê Kỳ Di Dung của tôi.
Chuyện Kỳ Di Dung là vị hôn thê của tôi đã được công khai từ lâu, nhưng không ngờ là cha tôi lại đồng ý với lời đề nghị sư huynh.
Tôi lúc ấy thực sự không thể nào hiểu được, liền đi tìm cha tôi nói lý lẽ, không ngờ chính cha tôi lại châm chọc tôi mấy câu, nói tôi là người không có chí tiến thủ, không xứng với Di Dung…
Sau đó tôi lại đi tìm Di Dung để nói chuyện, thì lại phát hiện cô ấy đang cùng sư huynh Diêu Thiện thì thầm cùng nhau.
Quá thương tâm, tôi liền rời khỏi Tàng Đao Tông, sau đó luôn luôn tu luyện ở phụ cận Vô Tâm Hải.
Hơn nữa còn dựa vào chính cố gắng của mình, trở thành một Đan Vương tam phẩm.
Thẳng đến khi tôi tấn cấp lên tu vi Thừa Đỉnh tầng bảy, thì tôi mới phát hiện bản thân không thể nào tiếp tục tu luyện lên cao hơn ở Đông Huyền Châu được, thì tôi mới nghĩ đến việc vượt qua Vô Tâm Hải để đi tới Nam An Châu.
Tuy Diệp Mặc không hiểu rõ cách làm của Biên Hướng Tân, nhưng hắn vẫn vỗ vai an ủi Biên Phượng Tháp:
– Đại trượng phu sợ gì không lấy được vợ, đối với người con gái không chung thủy như vậy thì cũng chẳng cần gì phải đau buồn cả.
Nói xong Diệp Mặc liền lấy ra ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’, rồi nhìn Biên Phượng Tháp:
– Nhị Tháp, lên đây đi, chúng ta đi Lạc Hồn Khư thôi.
– Pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm?
Biên Phượng Tháp nhất thời khiếp sợ kêu lên.
Y là một tu sĩ Thừa Đỉnh tầng tám, đương nhiên có thể biết được sự trân quý của chân khí cực phẩm, huống chi còn là một kiện pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm nữa.
Diệp Mặc gật đầu cười:
– Cho nên anh không cần đến một năm thì đã có thể dẫn tôi đến Lạc Hồn Khư rồi, nếu toàn lực phi hành thì chắc chỉ hơn nửa năm là có thể tới nơi.
Biên Phượng Tháp hít vào một hơi:
– Nếu có pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm, thì cho dù là cậu muốn đi Bắc Vọng Châu thì chắc cũng chỉ trong thời gian vài năm mà thôi.
Khi tôi tới đây, là vừa đi vừa tu luyện, thậm chí còn có lúc dừng lại để thu thập linh thảo.
Nếu như cậu chỉ toàn lực phi hành, thì thậm chí có thể chỉ tốn ba bốn năm là có thể tới Bắc Vọng Châu rồi.
Diệp Mặc cũng không khách khí với Biên Phượng Tháp:
– Nhị Tháp, ở trên đường đi, tôi muốn tu luyện một chút, anh có thể giúp tôi khống chế chiếc ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ này không?
Biên Phượng Tháp lập tức đáp ứng:
– Đương nhiên là không có vấn đề, cậu cứ vào tu luyện đi. ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ này thì cứ giao cho tôi.
Tôi còn chưa từng được cảm nhận tốc độ của pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm.
Diệp Mặc cần lợi dụng thời gian này để tăng tu vi của mình lên.
Hắn sau khi tới Vô Tâm Hải, thì mới hiểu được ý vị của việc tu vi thấp kém là như thế nào.
Ở trước mặt của Ung Lam Y, thì hắn thậm chí còn không có quyền lên tiếng.
Nếu lúc ấy, tu vi của hắn đã là Kiếp Biến, thì hắn cũng có thể lập tức quay đầu bỏ chạy.
Sau khi giao ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ cho Biên Phượng Tháp, Diệp Mặc liền để lại cho Biên Phượng Tháp một cái thông tin châu, sau đó tiến vào trong phòng riêng trên ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’.
Sau khi bố trí một cái trận pháp, thì mới tiến vào bên trong Thế giới trang vàng.
Tuy rằng Diệp Mặc khẳng định Biên Phượng Tháp sẽ không dùng thần thức để tra xét hắn tu luyện, nhưng Thế giới trang vàng của hắn là bí mật quá lớn, hắn không thể để nó bị bại lộ được.
Giờ phút này Diệp Mặc đã có hai linh mạch cực phẩm, ‘Linh mạch Dược Vương’ hắn sẽ không động đến. ‘Linh mạch Dược Vương’ là linh mạch vô cùng hiếm có và trân quý, đương nhiên hắn sẽ để lại để nuôi dưỡng ‘Khổ Trúc’.
Chuẩn bị tốt ‘Lộ ngưng đan’ cùng với trận bàn gia tốc, Diệp Mặc nhanh chóng bố trí một cái tụ linh trận ở trên linh mạch để có thể tăng tốc độ hấp thụ linh khí lên.
Theo ‘Tam sinh quyết’ liên tục vận chuyển, linh khí cũng liên tục quay cuồng xung quanh Diệp Mặc, hình thành một màn sương mù linh khí dày đặc phía trên linh mạch cực phẩm.
Thậm chí còn không thấy được cái bóng của Diệp Mặc ở trong màn sương mù linh khí này.
‘Vô Ảnh’ vẫn luôn nằm ngủ bên cạnh ‘Khổ Trúc’ cũng bị thanh thế quá lớn khi Diệp Mặc hấp thu linh khí làm cho bừng tỉnh, nhưng nó chỉ liếc qua một cái, lại lập tức lăn ra ngủ say, vì nó cảm giác được việc của Diệp Mặc cũng không ảnh hưởng gì đến nó cả.
…
Một năm sau, Diệp Mặc đột phá lên tới Ngưng Thể tầng tám, rồi lại qua hai năm nữa thì hắn đột phá lên Ngưng Thể tầng chín.
Đến năm thứ tư thì tu vi của Diệp Mặc đã tới Ngưng Thể tầng chín đỉnh, lúc này thì hắn mới dừng việc tu luyện lại.
Tu vi tới Ngưng Thể tầng chín đỉnh, thì đối với khái niệm ‘Vực’ hắn lại càng lĩnh ngộ được rõ ràng hơn.
Nếu hiện giờ hắn phải đối chiến một chiêu với tên tu sĩ Kiếp Biến tầng một lúc trước, thì hắn nắm chắc có thể khiến cho đối phương phải chịu chút mệt mỏi.
Khi đã ở trong trận bàn gia tốc tu luyện được bốn năm, thì cũng có nghĩa là thời gian bên ngoài đã trôi qua khoảng bốn tháng.
Diệp Mặc cũng phải cảm thán với cái trận bàn nghịch thiên này, nhưng khi hắn quay ra nhìn cái linh mạch cực phẩm thì lại không biết phải nói gì cả.
Không ngờ là cái linh mạch cực phẩm kia đã mất đi hơn một nửa rồi, chỉ còn lại có hơn một phần ba mà thôi.
Tuy rằng hắn tu luyện với tốc độ rất nhanh, nhưng linh khí tiêu sài cũng quá là khủng bố.
Chính bản thân hấp thu nhiều linh khí đã đành, mà cái trận bàn gia tốc thời gian này cần linh khí cũng quá khổng lồ.
Nếu hắn không tiếp tục tìm kiếm thêm linh mạch, thì hai cái linh mạch hiện tại khó mà đủ cho hắn tu luyện tới tu vi Thừa Đỉnh viên mãn.
Nhưng chỉ nghĩ tới vấn đề này thôi thì Diệp Mặc đã thấy đau đầu rồi.
Quẳng cái vấn đề thiếu thốn linh mạch qua một bên, Diệp Mặc thu hồi lại trận bàn gia tốc, rồi quét thần thức ra ngoài, nhưng lại bất ngờ phát hiện ra Nhị Tháp đang ở trong khoang thuyền của ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ luyện chế đan dược, khiến cho Diệp Mặc có chút cảm kích trong lòng.
Ngay sau đó thì hắn cũng lấy ra ‘Thần nông đỉnh’.
Lúc này Diệp Mặc cũng muốn luyện chế ‘Côn thừa đan’.
Hắn cũng chỉ có dược liệu đủ để luyện chế một lò ‘Côn thừa đan’, một khi luyện chế thất bại, vậy thì xong rồi.
Nhưng Diệp Mặc cũng không thèm lo lắng, hắn tin tưởng vào trình độ hiện tại của bản thân, luyện chế ‘Côn thừa đan’ tuyệt đối sẽ không thất bại.
Sau thời gian ba nén hương, Diệp Mặc thu hồi lại sáu viên đan dược, ba viên thượng đẳng và ba viên hạng nhất.
Nếu sáu viên đan dược này được đặt ở một cửa hàng buôn bán đan dược tại Nam An Châu, chắc chắn sẽ tạo thành một chấn động cực lớn.
Bởi vì sáu viên đan dược này chính là một lò ‘Côn thừa đan’ được Diệp Mặc mới luyện chế hoàn thành Luyện chế một lò ‘Côn thừa đan’, Diệp Mặc cũng không thu hồi lại đan lô, mà tiếp tục luyện chế ‘Đỉnh nguyên đan’. ‘Đỉnh nguyên đan’ chẳng những có thể dùng để nhanh chóng khôi phục chân nguyên cho tu sĩ Thừa Đỉnh, mà còn có thể cho tu sĩ Thừa Đỉnh dùng để tu luyện nữa.
Diệp Mặc luyện chế xong mấy lô đan dược, đang chuẩn bị ra ngoài nói cho Biên Phượng Tháp là hắn muốn tìm địa phương độ kiếp lên Thừa Đỉnh, thì lại thấy Biên Phượng Tháp đột nhiên thu hồi lại đan lô, sau đó y khống chế ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ chuyển sang một hướng đi khác, tốc độ càng lúc càng được đẩy nhanh hơn.
Diệp Mặc nhanh chóng ra khỏi Thế giới trang vàng rồi tiến tới cạnh y hỏi:
– Nhị Tháp, xảy ra chuyện gì thế?
Nhưng Diệp Mặc lập tức không cần phải hỏi thêm gì nữa, vì hắn đã thấy ở phía trước không xa trên một hòn đảo nhỏ, đang có hai tên tu sĩ đánh nhau đến nghiêng trời lệch đất.
Hơn nữa cả hai tên này đều là yêu tu, đều là yêu thú hóa hình.
Biên Phượng Tháp thấy Đằng Dịch cũng không phải là đang gặp nguy hiểm, cho nên cũng không lấy pháp bảo của bản thân ra.
Nhưng lời y còn chưa nói hết, thì liền nhìn Diệp Mặc với vẻ mặt tràn ngập khiếp sợ:
– Cậu, cậu đã là tu vi Ngưng Thể viên mãn rồi sao? Điều này… Làm sao có thể?
Cho dù có là tu sĩ thiên tài, linh căn tinh khiết, tu luyện trong hoàn cảnh tuyệt vời, thì cũng tuyệt đối không có khả năng tấn cấp từ tu vi Ngưng Thể tầng bảy lên đến Ngưng Thể tầng chín viên mãn trong vòng bốn tháng được.
Diệp Mặc cười ha hả:
– Đúng thế, tôi hiện giờ muốn tìm nơi nào đó để độ kiếp chuẩn bị thăng cấp lên Thừa Đỉnh.
Nếu không thì tu vi quá thấp, tiến vào Lạc Hồn Khư đúng là không đảm bảo lắm.
Hít…
Biên Phượng Tháp hít sâu một hơi.
Quên luôn cả chuyện bạn mình đang đánh nhau với người khác, mà chỉ dùng vẻ mặt kinh hãi mà nhìn Diệp Mặc.
Thật lâu sau, y mới lắc lắc đầu, rồi thở dài một hơi:
– Tôi khẳng định cậu chính là đệ nhất thiên tài của đại lục Lạc Nguyệt.
Lúc trước tôi còn đang hoài nghi cậu có phải là chưa đến một trăm tuổi hay không, nhưng hiện tại thì không cần phải hoài nghi nữa rồi, mà có thể cậu còn chưa đến năm mươi tuổi cũng nên.
Tôi chưa từng thấy qua tu sĩ nào có tốc độ tu luyện quái thai như cậu cả, đây là lần đầu tiên, nhưng tôi sợ sau này cũng không không gặp được.
Diệp Mặc cũng không trả lời.
Yêu tu đang đánh nhau bên kia nhìn thấy Biên Phượng Tháp thì lại kêu lên:
– Nhị Tháp, vì sao anh vẫn còn ở nơi này? Không phải là đi Nam An Châu sao?
Khi y nói chuyện thì lại cùng yêu tu kia đối chiến một chiêu, nơi mà hai người đánh nhau thì đá vụn văng đi khắp nơi, rồi lại xuất hiện thêm một cái hố lớn nữa.
Tên yêu tu cùng đánh nhau với Đằng Dịch thấy Đằng Dịch có đồng bạn tới, thì không tiếp tục công kích Đằng Dịch nữa, mà lấy ra pháp bảo rồi đứng yên một bên nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc cùng với Biên Phượng Tháp.
Diệp Mặc thì y không để ý nhiều vì hắn chỉ có tu vi Ngưng Thể, nhưng còn Biên Phượng Tháp thì đã là Thừa Đỉnh tầng tám.
Biên Phượng Tháp nghe được Đằng Dịch gọi y, thì mới có phản ứng trở lại, và nhớ ra là y đến đây để giúp Đằng Dịch, cho nên vội vàng nói:
– Tôi vốn là muốn đi Nam An Châu, chỉ là trên đường xảy ra chút vấn đề, nên mới quay lại đây, vừa lúc thấy anh đánh nhau với người khác nên thuận tiện đến xem.
Yêu tu cùng Đằng Dịch giằng co, thấy Biên Phượng Tháp cùng Đằng Dịch là đồng bạn, lập tức lạnh lùng nói:
– Đồng bạn của mày đã đến, vậy thì chúng ta lần sau lại đánh tiếp…
Đằng Dịch “Xì” một tiếng rồi dùng giọng khinh miệt nói:
– Ông mày đánh nhau, chính là tự mình đánh, đồng bạn có đến thì cũng sẽ không ra tay giúp đỡ, mày sợ thì nói ra, lấy cái cớ chó má làm gì.
Tên yêu tu kia cũng không để ý đến Đằng Dịch, lấy ra một cây phi kiếm phi hành chân khí rồi xoay người rời đi, nháy mắt đã biến mất hoàn toàn.
Đằng Dịch thấy y rời đi, cũng không hề đuổi theo, mà đi tới bên Biên Phượng Tháp, sau đó lại lập tức chú ý tới cái pháp bảo phi hành mà Biên Phượng Tháp đã dừng lại trên đảo, thì nhất thời ánh mắt liền sáng ngời:
– Nhị Tháp, anh kiếm được một cái pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm này khi nào thế?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1208: Hai Người Bạn
Hai Người Bạn
B
iên Phượng Tháp lập tức lắc đầu chỉ Diệp Mặc nói:
– Đại Đằng, pháp bảo phi hành này không phải của tôi, là của người anh em Diệp Mặc, là người bạn mà tôi mới làm quen, vì Diệp Mặc muốn đến Lạc Hồn Khư, cho nên tôi dẫn hắn đến. – Nhị Tháp, chú không có nói với hắn về chuyện Lạc Hồn Khư?
Diệp Mặc không đợi Biên Phượng Tháp trả lời, chủ động bước lên phía trước ôm quyền nói:
– Tôi biết chuyện ở đó, nhưng tôi có chuyện cực kì quan trọng cần phải vào đó.
Đằng Dịch ngây ngẩn cả người, lập tức giơ ngón tay cái lên khen Diệp Mặc:
– Tốt, có khí phách.
Anh là bạn của Nhị Tháp, cũng chính là bạn của Đằng Dịch tôi đây, sau này cứ gọi tôi là Đại Đằng như Nhị Tháp là được rồi.
Diệp Mặc dễ dàng nhận ra Đằng Dịch là người thẳng tính, còn tính tình của Biên Phượng Tháp thì lại hiền từ, không ngờ có thể kết giao với người có tính hào sảng như Đằng Dịch, rõ ràng cũng không phải là người đơn giản.
– Tôi tên Diệp Mặc, nếu Đại Đằng đã nói như vậy, tôi sau này cũng gọi anh là Đại Đằng.
Diệp Mặc tương đối thích người có tính cách như Đằng Dịch này.
Mặc dù hắn rất muốn hỏi Đằng Dịch, gã sau khi ăn Hóa Hình đan hóa hình, hay là sau khi độ kiếp mới hóa hình.
Nhưng Diệp Mặc cũng biết, bây giờ hỏi chuyện này có chút đường đột.
– Được, nếu như vậy, tôi cũng giúp anh đi đến Lạc Hồn Khư.
Nhưng Diệp Mặc huynh đệ, ý của tôi là đứng bên ngoài xem một chút là được rồi, tốt nhất là đừng vào trong.
Đằng Dịch nói rất thẳng thắn.
Diệp Mặc gật gật đầu nói:
– Anh Đại Đằng nói rất đúng, nếu như nói đó không thể đi vào được.
Tôi cũng không lỗ mãng làm việc.
– Được, được.
Đằng Dịch cười ha hả, nói:
– Bây giờ chúng ta đi thôi, hôm nay đánh không xong, đến Lạc Hồn Khư đi dạo một chút cũng được.
Diệp Mặc lại nói:
– Bây giờ vẫn chưa thể đi được, tôi phải độ kiếp trước đã, tôi muốn đợi tôi thăng cấp lên Thừa Đỉnh rồi, đến lúc đó đi thì càng yên tâm hơn.
Biên Phượng Tháp nghe thấy Diệp Mặc nói vậy vội vàng nói:
– Diệp Mặc, anh vừa mới thăng cấp lên Ngưng Thể viên mãn, lại muốn độ kiếp nữa thì có chút không thỏa đáng.
Lúc trước tôi sau khi thăng cấp lên Ngưng Thể viên mãn xong, phải dùng đến gần hai mươi năm, mới dám độ kiếp.
Lôi kiếp Thừa Đỉnh và lôi kiếp Ngưng Thể không giống nhau, cần phải cẩn thận chút, nếu không sẽ mất mạng đấy.
Biên Phượng Tháp lúc trước chỉ là vì bị tốc độ Diệp Mặc thăng cấp dọa cho phát khiếp, lúc đó mới không nghĩ tới chuyện Diệp Mặc cần phải độ kiếp, bây giờ sau khi hiểu sự lợi hại trong đó, lập tức bắt đầu khuyên bảo.
Đằng Dịch mở to mắt nhìn Diệp Mặc:
– Anh vừa mới lên Ngưng Thể viên mãn, đã muốn độ lôi kiếp Thừa Đỉnh rồi?
Mặc dù câu hỏi của gã cũng không có nói ra, nhưng Diệp Mặc từ ngữ khí của gã cũng đã có thể nghe thấy, đây quả thực chẳng khác gì đâm đầu vào chỗ chết.
Không đợi Diệp Mặc trả lời, Biên Phượng Tháp lại khuyên bảo:
– Huống hồ thăng cấp lên Thừa Đỉnh chẳng những phải độ qua lôi kiếp Thừa Đỉnh hơn nữa còn phải có Côn Thừa đan.
Nếu không độ kiếp chẳng qua chỉ là…
Y không nói tiếp, nhưng rõ ràng cũng là cùng ý tứ với Đằng Dịch.
Nói xong y lại giải thích:
– Cậu thăng cấp từ Ngưng Thể tầng thứ bảy lên Ngưng Thể viên mãn chỉ cần bốn tháng, tốc độ mặc dù nhanh, nhưng thiếu hụt căn cơ.
Không có căn cơ thì sẽ dễ dàng bị tâm ma xâm lấn, cũng đừng nói đến độ qua lôi kiếp.
– Cái gì?
Đằng Dịch nghe thấy Biên Phượng Tháp nói vậy hoàn toàn kinh hãi.
Có rất nhiều yêu tu có tốc độ tu luyện cực kỳ nhanh, nhưng cũng không ai lại có tốc độ kinh khủng như Diệp Mặc.
Bốn tháng đã có thể từ Ngưng Thể tầng thứ bảy thăng cấp lên Ngưng Thể viên mãn, đang nói đùa sao?
– Chú thăng cấp từ Ngưng Thể tầng thứ bảy lên Ngưng Thể viên mãn chỉ cần bốn tháng?
Đằng Dịch lại không dám tin lời nói của Biên Phượng Tháp, chỉ chằm chằm nhìn Diệp Mặc.
Biên Phượng Tháp giúp Diệp Mặc trả lời:
– Đúng vậy, Đại Đằng, khi tôi vừa mới quen Diệp Mặc, chính là bốn tháng trước, tôi bị một tên Kiếp Biến theo đuôi truy sát, còn được Diệp Mặc giúp đỡ.
Lúc đó hắn mới chỉ là tu vi Ngưng Thể tầng thứ bảy, chúng em trên đường đến Lạc Hồn Khư, đến hôm nay cũng mới có bốn tháng, Diệp Mặc liền dùng thời gian bốn tháng này tu luyện thăng cấp lên Ngưng Thể viên mãn, đây là chuyện tôi tận mắt chứng kiến, tuyệt đối không lừa anh.
Diệp Mặc có chút im lặng, hắn cũng không thể nói hắn tu luyện đã bốn năm rồi, chỉ là ở trong trận bàn thời gian.
Hắn đành phải cười nói với hai người kia:
– Tôi cũng là một đan sư, có thể luyện chế ra một số đan dược phụ trợ, hơn nữa tôi còn có một linh tủy trì, cho nên tốc độ tu luyện có chút nhanh một chút.
– Cho dù có linh tủy trì và đan dược, cũng không thể nào trong vòng bốn tháng lại có thể thăng cấp từ Ngưng Thể tầng thứ bảy lên Ngưng Thể viên mãn được.
Đằng Dịch vẫn có chút không dám tin.
Biên Phượng Tháp gật đầu, nhưng lập tức lại càng kinh hãi ngó nhìn Diệp Mặc:
– Cậu nói cậu có thể luyện chế đan dược để cho tu sĩ Ngưng Thể tu luyện? Cậu là Đan vương ngũ phẩm? Hay là cậu đã là Đan vương lục phẩm rồi?
Đan dược thấp nhất cần phải có để tu sĩ Ngưng Thể tu luyện cũng cần phải là Đan vương ngũ phẩm mới có thể luyện chế ra được, còn cao hơn một chút thì là Đan vương lục phẩm mới có thể luyện chế ra được, cho nên Biên Phượng Tháp lúc này mới vô cùng kinh hãi.
Diệp Mặc biết hắn cũng không cần phải giấu diếm gì, nhưng ngay sau đó lại gật đầu nói:
– Tôi là một Đan vương thất phẩm, Côn Thừa đan chính là do tôi luyện chế ra.
Nói xong, Diệp Mặc lấy ra một viên Côn Thừa đan đưa cho Biên Phượng Tháp nói:
– Đây chính là Côn Thừa đan mà tôi luyện chế, anh xem xem.
Biên Phượng Tháp run rẩy nhận lấy viên đan dược mà Diệp Mặc đưa cho y, đặt viên đan dược vào lòng bàn tay nhìn ngắm, lập tức lẩm bẩm nói:
– Không ngờ đúng là đan dược Thiên cấp thất phẩm thật, đây tuyệt đối là vừa mới luyện chế ra, còn là đan dược hạng nhất nữa.
Có thể luyện chế ra đan dược Thiên cấp thất phẩm hạng nhất, rõ ràng là Đan vương thất phẩm không tầm thường, nói cách khác Diệp Mặc cũng có thể là Đan vương bát phẩm bình thường.
Biên Phượng Tháp ngây ra nhìn Diệp Mặc nói:
– Diệp Mặc huynh đệ, không ngờ anh đã là Đan vương bát phẩm rồi?
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Đúng vậy, mặc dù tôi bây giờ đã là Đan vương bát phẩm rồi, nhưng tôi cảm thấy muốn thăng cấp lên Đan vương bát phẩm cũng không còn bao lâu nữa.
Diệp Mặc sở dĩ nói như vậy, là vì lúc trước hắn ở La Khúc thập bát bàn thu thập được một số linh thảo cấp tám, những linh thảo này hoàn toàn có thể khiến hắn thăng cấp lên Đan vương bát phẩm.
– Hả…
Đằng Dịch đứng ngây dại một hồi lâu bên cạnh lại thốt lên đầy kinh ngạc:
– Diệp Mặc, anh đúng là Đan vương thất phẩm thật sao? Sắp lên Đan vương bát phẩm rồi?
– Đúng vậy, tôi đúng là Đan vương thất phẩm, nhưng cũng còn chút khoảng cách với Đan vương bát phẩm.
Diệp Mặc nghi ngờ nhìn Đằng Dịch, trong lòng nhiều nhất cũng chỉ muốn mình giúp luyện chế ra một lò đan dược mà thôi, có cần thiết phải kích động như vậy không?
– Tốt, tốt, Diệp Mặc huynh đệ, tôi xin anh giúp tôi một chuyện… Anh nhất định phải đồng ý với tôi.
Đằng Dịch bước lên phía trước nắm lấy tay của Diệp Mặc, ngữ khí thậm chí có chút run rẩy, rõ ràng là muốn xin hắn một chuyện không đơn giản.
Diệp Mặc vừa muốn nói nếu muốn luyện chế đan dược cũng không có gì, Biên Phượng Tháp lúc này đã dần dần bình tĩnh trở lại, y bước đến trước mặt Diệp Mặc nói:
– Mẹ của Đại Đằng là giao vương Đằng Hùng của Vô Tâm Hải, mẹ của anh ấy trong một lần gặp kẻ thù, bị kẻ thù phế mất đan điền, còn thần thức cũng bị trọng thương.
Đại Đằng nghe nói đan dược Thiên cấp cấp tám Huyễn Thần đan có thể khôi phục được thần thức, cho nên anh ta đã thu thập được mấy gốc Huyễn Thần hoa muốn mới người luyện chế ra Huyền Thần đan giúp.
– Đúng, đúng, tôi muốn mời anh luyện chế giúp tôi Huyễn Thần đan, tôi có Huyễn Thần hoa rồi.
Đằng Dịch không đợi mình nói xong, liền lấy ra mấy gốc Huyễn Thần hoa.
Huyễn Thần hoa Diệp Mặc cũng biết, hắn cũng có một gốc, cũng là lấy được từ chỗ của Lục Vô Hổ.
Nhưng hắn biết Huyễn Thần hoa mặc dù có thể khôi phục thần thức, nhưng tác dụng chủ yếu lại không phải là khôi phục thần thức, mà là khôi phục thần hồn.
Mẹ của Đại Đằng đan điền bị vỡ, hơn nữa thần thức bị tổn thương nghiêm trọng, dùng Huyễn Thần đan rõ ràng là không giải quyết được vấn đề.
Diệp Mặc nói thẳng:
– Đại Đằng, Huyễn Thần hoa mặc dù có tác dụng khôi phục thần thức, nhưng tác dụng chủ yếu của nó không phải là cái này, cho dù tôi giúp anh luyện chế ra loại đan dược này được, mẹ của anh cũng không thể nào khôi phục thần thức hoàn toàn được.
Nếu anh tin tôi…
Không đợi Diệp Mặc nói xong, Đằng Dịch liền vội nói:
– Tôi biết, tôi biết, tôi bây giờ muốn chữa trị thần thức của mẹ tôi trước, đợi sau khi thần thức của bà khôi phục rồi, bà ít nhất cũng có thể tự bảo vệ mình được.
Còn về nguyên liệu khôi phục đan điền, tôi sẽ tìm dần.
Diệp Mặc khua tay nói:
– Đại Đằng, anh nghe tôi nói xong đã, ý của tôi là nói anh không cần luyện chế Huyễn Thần đan, nếu anh tin tôi, tôi có thể đến xem mẹ của anh thế nào, nếu đúng như những gì anh nói, tôi sẽ có cách trị lành cho bà ấy.
Diệp Mặc có Quý Dương đan, là loại đan dược tốt nhất để hồi phục đan điền cho tu sĩ, hắn còn có đan dược cực phẩm Phục Thần đan chuyên chữa trị và khôi phục thần thức.
Nếu đan điền của mẹ Đại Đằng bị vỡ tan, thần thức bị trọng thương, hắn cũng có thể giúp được.
Vậy thì Phục Thần đan coi như thôi, không có tác dụng phụ.
Nhưng Diệp Mặc lại biết Quý Dương đan cũng không phải là vạn năng, chẳng may bệnh trạng của mẹ Đại Đằng không như những gì gã nói, Quý Dương đan lại có tác dụng phụ.
Đằng Dịch tính tình thẳng tính, hào sảng dễ kết giao, Diệp Mặc cũng không để ý lãng phí chút thời gian.
Đằng Dịch thấy Diệp Mặc nói vậy, lập tức lộ ra biểu hiện vô cùng vui mừng hớn hở, gã thậm chí không nghĩ ngợi gì, liền quỳ rạp xuống trước mặt Diệp Mặc nói:
– Diệp Mặc huynh đệ, anh nhất định phải cứu mẹ tôi, mẹ tôi quả thực quá đáng thương rồi.
Nơi nào bà cũng không thể đi được, nguyện vọng kiếp này của tôi, chính là chỉ cần cứu được mẹ của tôi Diệp Mặc vội vàng kéo Đằng Dịch lên nói:
– Đại Đằng, không cần thế, nếu đã là bạn bè, chuyện của mẹ anh tôi nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Đợi sau khi tôi độ kiếp xong, chúng ta đến nhà anh xem sao.
– Hả, anh muốn độ kiếp thật sao?
Đằng Dịch lo lắng nhìn Diệp Mặc, nếu nói trước đây chỉ là sự lo lắng của bạn bè dành cho nhau, bây giờ gã thực sự để ý đến việc Diệp Mặc độ kiếp.
Vì Diệp Mặc một khi xảy ra chuyện gì, thì mẹ của gã sẽ thế nào?
Diệp Mặc vỗ vai Đằng Dịch nói:
– Đại Đằng, anh và Nhị Tháp đứng bên cạnh hộ pháp cho tôi, lôi kiếp Thừa Đỉnh đối với tôi mà nói cũng không là cái gì cả.
Diệp Mặc nói là sự thật, lần độ kiếp Ngưng Thể trước, hắn căn bản là chưa đã nghiền, đối với người khác mà nói là trận độ kiếp sống chết, nhưng đối với hắn mà nói chỉ là lợi khí tu luyện lôi hệ công pháp mà thôi.
Đằng Dịch thấy căn bản cũng không có cách nào khuyên bảo được Diệp Mặc, đành phải lấy ra một mảnh lân phiến cực lớn đưa cho Diệp Mặc nói:
– Đây là pháp bảo phòng ngự của tôi, đưa cho anh độ kiếp trước.
Diệp Mặc đem lân phiến trả lại cho Đằng Dịch nói:
– Tôi độ kiếp không cần phải dùng đến pháp bảo phòng ngự, các anh chỉ cần hộ pháp giúp tôi là được rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1209: Lôi Kiếp Thừa Đỉnh Cổ Quái
Lôi Kiếp Thừa Đỉnh Cổ Quái
S
au khi Diệp Mặc bố trí xong Tụ Linh trận, linh khí xung quanh lập tức trở nên điên cuồng, trong nháy mắt trên hoang đảo đã tràn đầy linh khí.
Mặc dù hai người biết Tụ Linh trận của Diệp Mặc bố trí không đơn giản, nhưng cũng không dám nghĩ Diệp Mặc bố trí ra Tụ Linh trận cấp bảy, bọn họ cho rằng Diệp Mặc là một trận pháp đại sư cấp sáu đã là quá tài giỏi rồi.
Diệp Mặc lên Thừa Đỉnh, hắn dùng bao nhiêu linh tinh và linh thạch, cũng không cần bố trí ra một Tụ Linh trận cấp chín, Tụ Linh trận cấp bảy đối với hắn mà nói cũng đủ rồi.
Trận pháp cấp chín lãng phí nguyên liệu, nguyên liệu trận pháp cấp chín của hắn cũng không nhiều, cũng là lấy từ chỗ của Nguyệt Kỳ Siêu.
Thấy trên đỉnh đầu Diệp Mặc hình thành một lốc xoáy linh khí cực lớn, Đằng Dịch lẩm bẩm nói:
– Nhị Tháp, chú vừa nãy có nói Diệp Mặc huynh đệ nói trong vòng bốn tháng có thể thăng cấp từ Ngưng Thể tầng thứ bảy lên Ngưng Thể viên mãn tầng thứ chín, anh bây giờ cũng tin một chút rồi.
Anh từ trước tới giờ chưa bao giờ gặp người nào lại hấp thụ linh khí lợi hại đến vậy, cho dù là yêu tu thiên tài nhất, cũng không thể so sánh được với Diệp Mặc.
Biên Phượng Tháp vốn dĩ muốn đáp lại câu nói của Đằng Dịch, nhưng nhìn bầu trời trong nháy mắt trở nên âm u, nhất thời không nói tiếp.
Y không ngờ lôi kiếp của Diệp Mặc lại đến nhanh như vậy, theo cách nghĩ của y, lôi kiếp cho dù sắp đến, ít nhất cũng phải mất ba ngày.
Rầm rầm rầm…
Khi hơn ba mươi tia sét to bằng cánh tay người lớn đánh xuống, không cần nói Biên Phượng Tháp sợ ngây người, đến Đằng Dịch cũng đơ hết cả người ra.
Dưới tình huống này, lôi kiếp của yêu tu còn mạnh hơn rất nhiều so với lôi kiếp của tu sĩ cùng bậc, nhưng cho dù là mạnh hơn nữa, Đằng Dịch cũng chưa bao giờ nhìn thấy một lôi kiếp kinh khủng như này.
Một lần đánh xuống bốn tia không nói, sự kinh khủng của lôi kiếp này có thể so sánh với lôi kiếp mà tu sĩ Kiếp Biến thăng cấp lên Hóa Chân, hơn nữa cho dù tu sĩ Kiếp Biến thăng cấp lên Hóa Chân, số lượng sấm sét cũng không thể nào một lần mà lại đánh xuống ba mươi sáu tia được.
Đây đâu phải là lôi kiếp? Đây rõ ràng là muốn đánh chết Diệp Mặc trong lần kiếp lôi thứ nhất.
Xong rồi, bọn họ còn biết được Diệp Mặc đến pháp bảo phòng ngự cũng không có.
Nhưng chuyện khiến hai người càng không thể tưởng tượng được lại xảy ra, Diệp Mặc căn bản không để ý đến những tia sét to lớn đánh vào người mình, thậm chí còn đánh ra tia sét công kích tia sét của lôi kiếp.
Nhưng tia sét mà hắn phóng ra lại là màu đen, còn tia sét trên trời rơi xuống lại là màu xanh.
– Ầm ầm ầm…
Một tia sét màu xanh thô to đánh trúng vào người Diệp Mặc, nhưng chỉ đánh vỡ hộ giáp linh khí cực phẩm của hắn mà thôi, nhưng trong chốc lát những tia sét lại biến mất, dường như bị Diệp Mặc hấp thụ hết vậy.
Không đợi Đằng Dịch và Biên Phượng Tháp hiểu được Diệp Mặc hấp thụ tia sét như nào, tia sét màu đen trong tay Diệp Mặc lại va đập vào tia sét lôi kiếp màu xanh từ trên trời rơi xuống.
Những tiếng “Răng rắc, răng rắc…” vang lên liên hồi, Đằng Dịch và Biên Phượng Tháp kinh hãi phát hiện ra, tia sét của Diệp Mặc không ngờ lại đánh tan tia sét màu xanh trên bầu trời.
Ầm, ầm…
Sau khi ba mươi sáu tia sét này bị Diệp Mặc đánh tan, lại một lần nữa đánh xuống hơn mười tia sét, nhưng những tia sét lần này lại không giống lần trước, chẳng những càng ngày càng to mà càng ngày lại càng dày đặc.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, Đằng Dịch và Biên Phượng Tháp chỉ có thể nhìn tia sét lôi kiếp màu xanh trên trời và lôi kiếm màu đen của Diệp Mặc va đập vào nhau trên không trung, không ngừng phát ra những âm thanh răng rắc, còn chuyện rốt cục giáng xuống bao nhiêu tia sét lôi kiếp thì hai người họ cũng hoàn toàn không biết được.
Đằng Dịch và Biên Phượng Tháp khiếp sợ nhìn nhau, người bạn mà bọn họ mới kết giao rốt cục biến thái như nào?
Loại tia sét này cho dù là tu sĩ Kiếp Biến cũng không chắc đã có thể qua được, mặc dù hai người chưa gặp lôi kiếp thăng cấp của tu sĩ Hóa Chân, nhưng nghĩ đến cũng không kinh khủng như này?
Làm gì có lôi kiếp như này? Lôi kiếp bình thường đều là từng đợt từng đợt giáng xuống, còn có chút thời gian nghỉ ngơi.
Nhưng trong lôi kiếp của Diệp Mặc thì lại không dừng lại chút nào, giống như lôi kiếp này không đánh tan xác Diệp Mặc thì không yên vậy, còn Diệp Mặc thì như không chọc tức lôi kiếp thề không buông tha vậy.
Đằng Dịch và Biên Phượng Tháp cũng đã từng trải qua lôi kiếp Thừa Đỉnh, nhưng lôi kiếp này của Diệp Mặc khiến bọn họ bây giờ tiến lên thì chết không nghi ngờ gì.
Lúc này hai người cũng hiểu tại sao Diệp Mặc lại hiểu trận pháp, chỉ bố trí Tụ Linh trận, nhưng lại không bố trí trận pháp phòng ngự.
Vì trận pháp phòng ngự cấp sáu bình thường, dưới trận lôi kiếp này, căn bản cũng không có tác dụng gì.
Lôi kiếp vừa mới bắt đầu, Diệp Mặc còn đếm xem có bao nhiêu tia sét, nhưng tia sét lôi kiếp càng ngày càng dày đặc, Diệp Mặc dường như không còn sức lực để luyện hóa lôi nguyên trên đó.
Hắn cũng không còn hứng đi đếm có bao nhiêu tia sét, hắn chỉ hi vọng tia sét lôi kiếp lần này càng ngày càng nhiều, như vậy cảnh giới của hắn mới tăng lên càng lúc càng nhanh được.
Hộ giáp linh khí cực phẩm bị đánh tan, đồng thời Diệp Mặc cũng đổi một bộ linh khí cực phẩm khác.
Hộ giáp linh khí cực phẩm của hắn có rất nhiều, căn bản không để ý chỉ là một hộ giáp linh khí.
Nếu không phải có Đằng Dịch và Biên Phượng Tháp đứng một bên xem hắn độ kiếp, thì hắn thậm chí đến hộ giáp cũng lười chẳng thèm đổi.
Một tiếng “Răng rắc” rất nhỏ vang lên, mặc dù trong tiếng ầm ầm của lôi kiếp, nhung Diệp Mặc lại có thể nghe thấy rất rõ.
Hắn biết mình đã thăng cấp lên Thừa Đỉnh rồi, trong lúc này, cảnh giới và sức mạnh của hắn cũng tăng vọt.
Chỉ trong nháy mắt, Diệp Mặc liền luyện hóa được linh khí giống như thực chất xung quanh mình, từ Thừa Đỉnh tầng thứ nhất thăng cấp lên Thừa Đỉnh tầng một đỉnh.
Sau khi lại có chín đường lôi kiếp to giáng xuống, trong lòng Diệp Mặc lại càng sảng khoái.
Đang lúc hắn hi vọng có càng nhiều tia sét kiếp lôi giáng xuống, thì mây mù lôi kiếp xung quanh không ngờ lại tiêu tán không còn, lôi kiếp cũng qua đi.
Lôi kiếp qua đi không còn chút dấu vết nào, cứ như trong lúc mãnh liệt lại đột nhiên biến mất không còn gì, khiến người ta không quen lắm.
Diệp Mặc lẳng lặng nhìn mây mù lôi kiếp trong nháy mắt biến mất trong không gian, nhíu nhíu mày, hắn cảm thấy số lượng tia sét lôi kiếp lần này không bằng lần trước khi hắn độ kiếp Ngưng Thể, mặc dù hẳn rất nghi ngờ, nhưng cũng không có cách nào hiểu được chuyện gì đang xảy ra.
Lôi kiếp đó dường như biết được hắn muốn mượn tia sét giúp đột phá vậy, trong lúc quan trọng nhất thì lại rút lui, điều này cũng tương đương với việc không giúp hắn.
Diệp Mặc tức giận phóng ra vài tia sét màu đen lên không trung, nhưng mặc cho hắn khiêu khích thế nào, lần độ kiếp Thừa Đỉnh này của hắn cũng đã kết thúc rồi.
Đang lúc Diệp Mặc vô cùng buồn bực, một đám mây linh khí màu xanh rơi xuống đỉnh đầu hắn, Diệp Mặc cảm thấy linh khí trong Tụ Linh trận của hắn lại càng nồng đậm và tinh khiết hơn, cũng thoải mái hơn rất nhiều.
Hắn dường như không muốn buông tha một chút nào, hấp thụ hoàn toàn đám mây linh khí.
Sau khi Diệp Mặc hấp thụ hoàn toàn đám mây linh khí màu xanh, tu vi của hắn từ Thừa Đỉnhtầng một đỉnh tăng lên Thừa Đỉnh tầng thứ hai.
Diệp Mặc sau khi cảm nhận được sức mạnh của mình đã là Thừa Đỉnh tầng thứ hai rồi, thoải mái thở phào, dùng Thanh thủy quyết rửa sạch bụi đen thui trên người.
Đồng thời đổi một bộ quần áo khác sạch sẽ hơn, lúc này mới bắt đầu thu lại những linh thạch và linh tinh mình chưa dùng hết.
Biên Phượng Tháp và Đằng Dịch lúc này mới phục hồi tinh thần lại, đây là độ kiếp sao? Nếu như không phải bọn họ tận mắt chứng kiến Diệp Mặc độ kiếp, bọn họ cũng cho rằng mình hoa mắt rồi.
Đây đâu phải là lôi kiếp? Đây căn bản chính là lôi kiếp giết người.
Nhưng hai người lập tức lại thấy Diệp Mặc đã là tu vi Thừa Đỉnh tầng thứ hai rồi, lại càng không có gì để nói.
Thời gian một ngày, hai người đứng bên cạnh Diệp Mặc cũng đã biết được quá nhiều cái gọi là không thể nào.
Diệp Mặc vừa mới thu lại nguyên liệu trận pháp và linh thạch xong, lại có hai bóng người xà xuống hoang đảo này.
– Tu sĩ con người?
Đứng phía trước là một người đàn bà xinh đẹp, bên cạnh người đàn bà đó là một người đàn ông trung niên anh tuấn.
Người đàn bà đó sau khi nói một câu tu sĩ con người, liền ngó chừng Diệp Mặc nói:
– Vừa nãy động tĩnh nơi này là có chuyện gì xảy ra vậy?
Người đàn ông kia bước lên phía trước lạnh nhạt nói:
– Y muội, có gì phải nói với những tu sĩ con người này chứ, cứ giết đi là xong việc.
Khi hai người này vừa đến, Diệp Mặc liền nhìn ra hai người này chính là yêu tu, hơn nữa đều là yêu tu Thừa Đỉnh đỉnh phong.
Vốn dĩ Diệp Mặc muốn trả lời một chút, là mình vừa mới độ kiếp, nhưng hai yêu tu này không ngờ lại muốn giết chết hắn, ánh mắt hắn nhất thời trở nên lạnh lùng.
Nhưng Diệp Mặc cũng không nói chuyện, Đằng Dịch liền bước đến ngăn Diệp Mặc lại sau lưng mình rồi lạnh lùng nói với hai tên yêu tu:
– Diệp Mặc là bạn của Đằng Dịch ta, còn chưa tới lượt hai người quơ tay múa chân.
– Đằng Dịch, anh không ngờ lại kết giao với loại tu sĩ này?
Người đàn ông anh tuấn bị nhìn chằm chằm Đằng Dịch lạnh lùng nói.
Đằng Dịch cười ha hả nói:
– Tôi kết giao với tu sĩ con người? Tôi cứ như vậy đấy, anh làm gì được tôi? Có bản lĩnh thì đến trước mặt phụ vương mà nói.
Phụ vương cũng có bạn là tu sĩ con người, huống chi là tôi.
Cút đi, ở đây không hoan nghênh hai người.
– Anh…
Người đàn ông anh tuấn kia tức giận chỉ Đằng Dịch, nhưng cũng không làm gì được Đằng Dịch.
Người phụ nữ xinh đẹp kia dùng mắt liếc nhìn Đằng Dịch, bỗng nhiên nũng nịu nói:
– Đằng Dịch, gì thì tôi cũng là chị dâu của anh, anh sao lại có thể đối đãi với chúng tôi như vậy? Tôi chỉ là hỏi thăm nơi này có chuyện gì xảy ra một chút thôi mà, nơi này cũng nằm trong phạm vi của Giao Đằng cung chúng ta, chẳng lẽ tôi không thể đến hỏi sao?
– Ha ha…
Đằng Dịch bỗng nhiên cười ha hả, chỉ vào người đàn bà xinh đẹp nói:
– Hỗ Y, đừng để mình mất mặt như vậy chứ.
Cô là chị dâu của tôi? Cô là chị dâu gì của tôi? Trước đây rất lâu rồi, cô hình như là chị hai của tôi, sao bây giờ lại ở cùng với anh sáu của tôi thế? Tôi nhổ vào!
– Hừ!
Người đàn bà xinh đẹp sau khi nghe thấy Đằng Dịch nói vậy, nhất thời hừ lạnh một tiếng, quay người bỏ đi.
Người đàn ông anh tuấn đứng bên cạnh cô ta cũng hung hăng trợn mắt nhìn Đằng Dịch một cái, cũng rời đi theo.
Đằng Dịch cứ như không có chuyện gì xảy ra vậy, bước tới trước mặt Diệp Mặc giơ ngón tay cái lên nói:
– Diệp Mặc huynh đệ, Đại Đằng tôi thật có phúc, không ngờ lại có thể kết giao với nhân vật anh hùng như cậu.
Nói thật lòng, đây lần đầu tiên tôi gặp một người độ kiếp như cậu, lợi hại, thật lợi hại!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1210: Giao Đằng Vương
Giao Đằng Vương
Đ
ằng Dịch, tôi hỏi anh một chuyện nhé.
Có phải yêu tú các anh sau khi tu luyện đến hóa hình sau đó mới đổi cấp bậc tu luyện trở thành giống như tu luyện giả đúng không?
Những yêu tu trước đây Diệp Mặc đã từng tiếp xúc thì chưa từng có yêu thú hóa hình nào cả, đều là sử dụng cấp bậc của yêu thú để phân biệt.
Cho nên khi hắn nghe Biên Phượng Tháp nói đến yêu tu Thừa Đỉnh, thì nghĩ rằng có phải cũng tương đương với yêu thú cấp chín hay không? Rồi hắn lại thấy Đằng Dịch này là một tên có tính cách ngay thẳng thì liền trực tiếp mở miệng hỏi.
Đằng Dịch sau khi nghe xong câu hỏi của Diệp Mặc thì liền cười ha hả, vỗ vỗ vai hắn:
– Diệp Mặc huynh đệ, cậu sẽ không nghĩ rằng tôi là một yêu thú hóa hình chứ?
Nói xong thì y cũng không đợi Diệp Mặc trả lời, mà trực tiếp giải thích luôn:
– Kỳ thực tôi vừa sinh ra thì hình dạng đã không khác gì tu sĩ loài người rồi, chỉ có công pháp tu luyện là công pháp của yêu tu mà thôi.
Chỉ riêng yêu thú thuần túy mới dùng cấp bậc yêu thú để phân chia.
Nhưng yêu thú sau khi hóa hình, thì sẽ hoàn toàn giống với tu sĩ loài người.
Hơn nữa sau khi hóa hình, thì sẽ không thể biến hình về bản thể được nữa, trừ khi là đạt được tới tu vi Hóa Chân.
Bản thân tôi cũng vậy, nếu không tu luyện đến tu vi Hóa Chân thì không có cách nào biến thành bản thể được.
Diệp Mặc lúc này mới giật mình hiểu ra, hóa ra bản thân suy đoán cũng chưa được chính xác.
Yêu thú đúng là yêu tu, nhưng không phải tất cả yêu tu lại không phải tất cả đều là yêu thú – Diệp Mặc huynh đệ, cậu vẫn muốn đi đến Lạc Hồn Khư trước hay…
Sau khi Đằng Dịch giải thích xong, thì lại có chút lo lắng nhìn Diệp Mặc.
Lôi Kiếp biến thái của Diệp Mặc, thì y đã tận mắt nhìn thấy.
Nhưng cho dù là có lợi hại hơn nữa, thì sau khi tiến vào Lạc Hồn Khư, thì y cũng không dám khẳng định là Diệp Mặc có thể an toàn trở ra hay không.
Diệp Mặc cũng vỗ vai Đằng Dịch:
– Đương nhiên là phải đi chữa bệnh cho bác gái trước rồi, về phần đi Lạc Hồn Khư, thì một mình tôi đi là được rồi.
– Không được, cậu đã giúp tôi chữa trị bệnh cho mẹ tôi, thì tôi nhất định phải đi Lạc Hồn Khư cùng cậu.
Đằng Dịch tôi không thể là một người không có nghĩa khí được.
Biên Phượng Tháp ở bên cạnh cũng noi:
– Đúng, tôi cũng sẽ cùng đi, hơn nữa tôi cũng quyết định không đi Nam An Châu nữa, mà sẽ cùng Diệp Mặc huynh đệ đi Bắc Vọng Châu.
Được đi theo một Đan Vương thất phẩm cũng chính là vinh hạnh lớn nhất của tôi.
– Cậu muốn đi Bắc Vọng Châu?
Đằng Dịch lúc này mới kinh ngạc mà nhìn Diệp Mặc.
Diệp Mặc gật đầu:
– Đúng thế, nếu tôi có thể trở ra từ Lạc Hồn Khư, thì tôi sẽ đi tiếp đến Bắc Vọng Châu.
Đằng Dịch bỗng nhiên lớn tiếng nói:
– Diệp Mặc huynh đệ, chỉ cần mẹ của tôi hết bệnh, thì tôi cũng sẽ cùng anh đi Bắc Vọng Châu.
Diệp Mặc nghĩ rằng Đằng Dịch căn bản là một người nhàn rỗi không có việc gì làm, nếu có đi cùng mình đến Bắc Vọng Châu thì cũng không có gì cả.
Nghĩ vậy thì hắn liền gật đầu:
– Chúng ta đi xem bệnh tình của mẹ anh thế nào trước đã.
Cùng trò truyện với Đằng Dịch về các thế lực ở quanh nơi này, thì Diệp Mặc mới biết Đằng Dịch ở đây đã lâu.
Tổ tiên của y là hậu duệ của ngũ trảo kim long.
Chỉ là huyết mạch đã quá lâu nên mới dần dần bị thoái hóa, tới đời ông nội của Đằng Dịch thì chỉ là huyết mạch giao long Cho dù là như vậy, thì cha của Đằng Dịch là Đằng Hùng vẫn có thể chiếm lấy hải vực kế bên, biến nơi này hoàn toàn trở thành phạm vi thế lực của Giao Đằng cung, mà Đằng Hùng cũng chính là Giao Đằng Vương tiếng tăm lừng lẫy ở Vô Tâm Hải.
Mẹ của Đằng Dịch cũng chỉ là một trong hơn mười người vợ lẻ của y mà thôi, cho nên sau khi mẹ của Đằng Dịch bị thương, thì Đằng Hùng thậm chí còn quên luôn việc mình có một người vợ như vậy.
Nếu Đằng Dịch không giúp mẹ tìm linh dược trị thương, vậy thì mẹ y chỉ có thể nằm chờ chết mà thôi.
Phía trên cái đảo nhỏ có một thanh niên cùng một thiếu phụ xinh đẹp đang đi cùng nhau chính là anh sáu Đằng Phi cùng với chi hai Hỗ Y của Đằng Dịch.
Sở dĩ Đằng Phi dám ở cùng một chỗ với Hỗ Y là do anh hai Đằng Yết của Đằng Dịch đã rời khỏi Giao Đằng Cung từ trăm năm trước, đến nay vẫn không rõ tung tích.
Sau khi theo Đằng Dịch vào Giao Đằng Cung, Diệp Mặc mới biết được diện tích của Lăng Đảo thật sự cũng không tính là cái gì so với Giao Đằng Cung này..
Hơn nữa linh khí ở nơi này cũng nồng đậm hơn so với Lăng Đảo rất nhiều, chỉ có điều chỗ này có quá nhiều yêu thú, còn nhiều hơn rất nhiều so với yêu tu hóa hình nên thực sự làm cho Diệp Mặc có chút không quen.
Cũng may sau khi tiến vào giữa đảo, thì trên cơ bản đều là các yêu tu hóa hình.
Hiện Diệp Mặc có chút lo lắng sẽ bị người nào đó đến để truy hỏi, thậm chí hắn còn lo Đằng Hùng sẽ tự mình đến truy hỏi hắn, nhưng khi hắn theo sau Đằng Dịch tiến vào một động phủ hẻo lánh, thì mới an tâm một chút vì hắn nghĩ căn bản là Đằng Hùng sẽ không quản đến việc nhỏ nhặt như Đằng Dịch dẫn người trở về.
Mẹ của Đằng Dịch tuy rằng không có địa vị cao, nhưng dù sao cũng là vợ của Đằng Hùng, cho nên ở Giao Đằng Cung cũng có động phủ không nhỏ.
Chỗ này tuy hẻo lánh, nhưng linh khí cũng không tồi, hơn nữa động phủ phía trước có mầu sắc rực rỡ, hiển nhiên là do được bố trí một cách tỉ mỉ.
Còn có vài thị nữ diện mạo không tầm thường đứng ở cửa động phủ, sau khi các cô thấy Đằng Dịch trở về, đều kính cẩn chào Dịch thiếu gia.
Đằng Dịch không để ý đến mấy thị nữ này.
Chỉ nhanh chóng đưa Diệp Mặc cùng Biên Phượng Tháp vào trong động phủ.
Y rất nóng vội chính là thương thế của mẹ mình có thể trị liệu hay không.
Diệp Mặc chỉ cần liếc mắt là đã có thể thấy được một người phụ nữ tiều tụy trên cái giường ngọc màu xanh.
Thoạt nhìn thì người phụ nữ trung niên này rất xinh đẹp, giống như là đang ngủ vậy.
Nhưng chân nguyên trên người cô đích thực sắp tiêu tan hết, hơn nữa dao động thần thức cũng rất hỗn loạn.
Tuy rằng chỉ tùy ý nhìn lướt qua, nhưng Diệp Mặc đã xác nhận là đúng như lời Đằng Dịch nói.
Người phụ nữ này chính là đan điền bị tổn hại, hơn nữa thần thức cũng bị thương.
Nói cách khác thì hắn chỉ cần phải dùng một viên ‘Quý Dương Đan’ cùng với một viên ‘Phục Thần Đan’ là có thể trị khỏi cho đối phương rồi.
– Thế nào? Mẹ của tôi có thể cứu được không?
Đằng Dịch vội vàng lên tiếng hỏi Diệp Mặc.
Diệp Mặc gật đầu, lấy ra hai viên đan dược đưa cho Đằng Dịch:
– Có thể, anh chỉ cần cho mẹ anh ăn hai viên đan dược này, hai canh giờ sau hẳn là sẽ thấy được hiệu quả.
Nếu không phải là do mẹ của Đằng Dịch đã bị thương thời gian quá dài, thì Diệp Mặc khẳng định chỉ cần thời gian một nén nhang là có thể trị khỏi đan điền cho bà rồi. ‘Quý Dương Đan’ chính là đan dược tốt nhất dùng để khôi phục đan điền, căn bản là không có loại dược liệu nào có thể so sánh được.
Đằng Dịch kích động nhận lấy đan dược trong tay Diệp Mặc, thậm chí còn quên cả việc cảm tạ Diệp Mặc mà vội vội vàng vàng đem đan dược vào cho mẹ y dùng Diệp Mặc và Biên Phượng Tháp cũng không quấy rầy Đằng Dịch, hai người đi theo sự hướng dẫn của một thị nữa, tới một gian phòng cách vách để chờ.
Diệp Mặc cũng biết Đằng Dịch đang rất nóng vội nên cũng không để ý.
– Diệp Mặc, đan dược của cậu thực sự là có tác dụng sao? Tôi thấy Đằng Dịch rất…
Biên Phượng Tháp ngôì xuống, rồi có chút lo lắng mà hỏi Diệp Mặc.
Diệp Mặc biết Biên Phượng Tháp lo lắng điều gì, chính là y sợ vạn nhất đan dược của hắn không có tác dụng, thì Đằng Dịch sẽ vô cùng thất vọng.
Cho nên Diệp Mặc lập tức cười nói:
– Anh yên tâm đi, đan dược của tôi tuyệt đối có hiệu quả Biên Phượng Tháp gật đầu, cũng không tiếp tục hỏi Diệp Mặc nữa, mà lại nói sang chuyện khác:
– Tôi thật không ngờ cậu lại là một Đan Vương thất phẩm.
Tôi cố gắng trở thành một Đan Vương tam phẩm đã tự thấy mình rất giỏi rồi.
Vậy mà hiện tại gặp cậu, thì tôi mới biết mình chưa là gì cả.
Diệp Mặc, có phải là Nam An Châu có rất nhiều thiên tài giống như cậu không?
Diệp Mặc cười ha hả:
– Truyền thừa luyện đan của tôi có chút đặc thù, không giống với những người khác.
Kỳ thật thì ở Nam An Châu, cũng không có nhiều Đan Vương thất phẩm, cho nên anh có thể thành tựu được Đan Vương tam phẩm cũng đã là rất giỏi rồi.
Biên Phượng Tháp cũng cười cười:
– Tuy tôi biết là cậu đang an ủi tôi, nhưng trong lòng tôi cũng rất vui. thế nhưng, hiện tại có thể đi theo một Đan Vương thất phẩm như cậu, thì tôi cũng sẽ không cần tự mình luyện đan nữa.
Huống hồ đan dược tự tôi luyện cũng không đúng cấp bậc tu luyện.
Diệp Mặc nghe Biên Phượng Tháp nói xong liền nghiêm nghị trả lời:
– Nhị Tháp, anh nguyện ý cùng tôi đi Bắc Vọng Châu, tôi cũng không có ý kiến.
Nhưng đi Lạc Hồn Khư thì tôi khuyên anh không nên đi theo.
Anh và Đằng Dịch nên ở lại đây chờ tôi, sau khi tôi ra khỏi Lạc Hồn Khư thì chúng ta sẽ cùng nhau đi Bắc Vọng Châu.
Biên Phượng Tháp lập tức đứng lên:
– Diệp Mặc, cậu coi Biên Phượng Tháp tôi là một kẻ sợ chết sao? Tôi muốn cùng cậu đi Bắc Vọng Châu, không chỉ vì chúng ta là bạn, mà một phần cũng là vì muốn mượn dùng đan dược của cậu để tu luyện.
Nếu đã được hưởng thụ ưu đãi như thế, mà khi gặp nguy hiểm tôi lại lùi lại phía sau, thì Nhị Tháp tôi cũng không xứng làm bạn bè với cậu.
Hơn nữa tôi nghĩ Đằng Dịch chắc chắn cũng có suy nghĩ giống như tôi.
– Hay, Nhị Tháp nói rất đúng, ý của tôi cũng chính là như vậy.
Thanh âm của Đằng Dịch bất chợt vang lên từ ngoài cửa.
Diệp Mặc và Biên Phượng Tháp cũng lập tức nhìn thấy ở bên cạnh Đằng Dịch là một người phụ nữ trung niên gầy gò, rõ ràng chính là mẹ của y.
– Đằng Dịch, bệnh tình của bác gái đã tốt rồi sao?
Biên Phượng Tháp ngạc nhiên hỏi.
Đằng Dịch kích động gật đầu, đi đến trước mặt Diệp Mặc rồi khom người xuống:
– Diệp Mặc huynh đệ, về sau anh chính là anh em sống chết có nhau của tôi, ân đức cứu sống mẹ tôi, tôi suốt đời sẽ không quên.
Người phụ nữ gầy yếu kia cũng tiến lên nói lời cảm tạ:
– Đạ tạ ân cứu mạng của thiếu hiệp, Đằng Dịch có thể trở thành bạn bè của cậu, thì cũng chính là may mắn của nó.
Diệp Mặc lập tức nhận thấy tu vi của mẹ Đằng Dịch đã là Kiếp Biến hậu kỳ, nếu như hoàn toàn khôi phục lại, thì cho dù có thăng cấp lên tu vi Hóa Chân cũng không phải là không có khả năng.
– Mẹ, con muốn cùng Diệp Mặc huynh đệ đi đến Lạc Hồn Khư, sau khi trở ra còn muốn đi theo cậu ấy lang bạt nữa.
Về phần Giao Đằng Cung thì sau này chắc con sẽ ít có cơ hội trở lại.
Lúc này tâm bệnh của Đằng Dịch đã không còn nữa, cho nên nói chuyện cũng trở nên lanh lẹ vô cùng.
Nếu không phải sợ mẹ mình lo lắng, thì y thậm chí sẽ nói tới việc đi Bắc Vọng Châu rồi.
Người phụ nữa kia liền gật đầu:
– Nam nhi chí tại bốn phương, nếu cứ sợ hãi không dám ra ngoài, thì sao có thể trưởng thành được.
Con cứ đi đi, bệnh tình của ta đã khỏi hẳn, nên con không cần lo lắng gì nữa.
Diệp Mặc nghe xong lời mẹ Đằng Dịch nói, liền cảm thấy rất khâm phục người phụ nữ này.
Một người mẹ bình thường đều sẽ nhất mực cưng chiều con cái của mình, đừng nói là đi đến chỗ nguy hiểm như Lạc Hồn Khư, mà cho dù là chỉ ra ngoài chịu chút khổ cũng sẽ đau lòng muốn chết.
Vậy mà mẹ của Đằng Dịch lại không hỏi một câu nào, đã đồng ý cho Đằng Dịch đi Lạc Hồn Khư rồi.
Có thể thấy được tư tưởng của bà rộng rãi cỡ nào.
Đằng Dịch cười ha hả nói với Diệp Mặc:
– Diệp Mặc huynh đệ, tôi vốn muốn cùng anh nhắm vài chén rượu chúc mừng, nhưng mà tôi cũng biết chuyện của anh rất gấp gáp, cho nên hiện tại chúng ta nên đi luôn thôi.
Hiện tại Đằng Dịch muốn lên đường luôn, thì Diệp Mặc đương nhiên là không có ý kiến, hắn vốn là ước gì lên đường càng nhanh càng tốt mà.
Mẹ của Đằng Dịch thì cũng biết rằng lần Đằng Dịch rời đi này, sẽ không biết đến bao giờ mới có cơ hội trở về, cho nên trong lòng tuy có chút không nỡ, nhưng vẫn đi tiễn Đằng Dịch.
Trong lòng cô cũng chỉ nghĩ rằng Đằng Dịch là muốn đưa Diệp Mặc đến xem bên ngoài Lạc Hồn Khư mà thôi.
Diệp Mặc tuy chỉ nghe mẹ của Đằng Dịch nói mấy câu, nhưng cũng cảm giác được mẹ của Đằng Dịch là một người có tính cách nội liễm, cũng không phải là người thẳng thắn, không biết ngày trước vì sao mà bị người ta phá hủy đan điền.
Mấy người vừa mới cùng mẹ của Đằng Dịch đi ra đến ngoài động phủ, còn chưa ra đến phạm vi của Giao Đằng Cung, thì trước mặt đã có năm sáu người đi tới.
Diệp Mặc nhìn thấy người đi đầu chính là một tu sĩ có một chòm râu dài, thì trong lòng liền kinh hãi vì tu vi của người này là Hóa Chân đỉnh, hơn nữa khí thế còn đáng sợ hơn cả Ung Lam Y nữa.
Càng làm cho Diệp Mặc kinh hãi hơn chính là mấy người bên cạnh tu sĩ đi đầu cũng đều là tu sĩ Hóa Chân.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








