1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 239 : Một Vụ Giao Dịch (c1191-c1195)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 239 : Một Vụ Giao Dịch (c1191-c1195)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1191: Một Vụ Giao Dịch

Một Vụ Giao Dịch

M

ông Hàn An nhìn sắc mặt của Diệp Mặc, lập tức liền biết được suy nghĩ của Diệp Mặc, cô cũng không giải thích, mà lại nói thẳng:

– La Khúc thập bát bàn thoạt nhìn là một cái bàn hình tròn rộng lớn, qua mỗi một cái bàn, trận pháp sẽ lại càng phức tạp hơn, nghe nói sau bàn thứ mười tám, chính là một đỉnh núi cao chót vót chạm mây.

Mỗi lần ba nhà Tam Hải chúng tôi tham gia đại hội La Khúc thập bát bàn, đều là ba mươi người, mỗi nhà có thể chọn ra mười người.

Mỗi lần ai xông đến càng gần với bàn cao nhất thì người đó sẽ là đứng đầu.

Nếu như hai nhà cùng xông đến cùng một bàn, vậy thì dựa vào số lượng người gần với bàn sau là bao nhiêu.

Dừng một lúc, Mông Hàn An lúc này mới có chút áy náy nhìn Diệp Mặc nói:

– Mỗi lần trong những người đến tham gia La Khúc thập bát bàn, đều có tu sĩ Thừa Đỉnh, mỗi bên ba người…

Lần này Diệp Mặc lại không nhẫn nhịn được nữa, hắn bỗng nhiên đứng dậy, có chút không tin nhìn Mông Hàn An nói:

– Chị Mông, ý chị nói là ở địa bàn Tam Hải có tu sĩ Thừa Đỉnh trong khoảng một trăm tuổi sao? Hơn nữa lại có nhiều như vậy? Ở đây quả thực có nhiều thiên tài như vậy sao? Điều này quả thực khiến cho người khác khó có thể tin được…

Một cô gái rụt rè vẫn đứng sau lưng Mông Hàn An cũng không nhịn được, bật cười xì một tiếng, rõ ràng biểu hiện của Diệp Mặc có chút hơi kích động rồi.

Vì cười thành tiếng, sự ưu phiền ẩn sau sắc mặt cô lại ít đi một chút.

Diệp Mặc không thể không kích động, trình độ tu chân ở Nam An châu cao như vậy, tu sĩ Ngưng Thể trong khoảng một trăm tuổi cũng rất hiếm hoi, còn ở hải ngoại Vô Tâm Hải, không ngờ đến tu sĩ Thừa Đỉnh trong khoảng một trăm tuổi lại cũng nhiều như vậy, chẳng lẽ sự chênh lệch lại lớn như vậy sao?

Nếu như ở đây có nhiều tu sĩ thiên tài như vậy thật, vậy thì tông môn chín sao ở Nam An châu chắc là sớm đã đến nhận đệ tử rồi, những đệ tử thiên tài này còn mạnh hơn Viên Nam Quan, Điền Ngạo Phong gấp nhiều lần.

Mông Hàn An mỉm cười nói: Diệp Mặc vẫn có chút nghi ngờ nhìn Mông Hàn An, nếu như vậy thì cũng không thể tưởng tượng được rồi.

Tu sĩ con người kết hôn với yêu tu, cuối cùng toàn thế giới chẳng phải là sẽ bị những hậu duệ này chiếm lấy hay sao?

– Nhưng…

Mông Hàn An chuyển đề tài nói:

– Những tu sĩ này tiêu hao linh dược rất kinh khủng, cho dù là một môn phái cũng chưa chắc có thể nuôi được mấy người, hơn nữa loại tu sĩ này còn có một mối tai họa ngầm cực kì lớn, đó chính là những tu sĩ này sau khi lên đến Thừa Đỉnh đỉnh phong rồi, thì rất khó tiến thêm nữa.

Cho dù là thăng cấp Biến Kiếp cũng là tỉ lệ 1/100, còn thăng cấp Hóa Chân, thì trước giờ chưa từng có.

Diệp Mặc thở phào một hơi, trong lòng lúc này mới bình thường lại được, nếu như nghịch thiên như vậy, vậy thì nơi khác cũng không cần lăn lộn nữa.

Loại tu sĩ này chỉ là đến Thừa Đỉnh là xong rồi, vì sao còn phải nuôi dưỡng nữa? Diệp Mặc chỉ vừa nghĩ lại thôi thì đã hiểu rồi, Tam Hải đều nuôi dưỡng những loại tu sĩ này, chắc chắn là vì tham gia La Khúc thập bát bàn.

Mông Hàn An thấy Diệp Mặc ngồi xuống, mỉm cười nói:

– Diệp đại sư cũng không cần lo lắng, loại tu sĩ này mỗi nhà chúng tôi chỉ cho phép nuôi ba người, những người còn lại đều là tu sĩ con người giống chúng ta.

Tham gia La Khúc thập bát bàn quả thực có chút nguy hiểm, nếu như Diệp đại sư không đồng ý, tôi cũng không miễn cưỡng.

Nếu như anh đồng ý, tôi sẽ nói cho anh biết nơi xuất hiện Tiên Khuyên Hoa trong truyền thuyết, hơn nữa sau cuộc đấu còn tặng anh một viên Côn Thừa đan.

Diệp Mặc cũng không để ý lắm đến Côn Thừa đan, cái mà hắn để ý chính là nơi mà Tiên Khuyên Hoa có thể xuất hiện.

Sau khi nghe thấy Mông Hàn An nói vậy, Diệp Mặc đã biết người con gái có mái tóc gợn sóng mà ngày trước hắn gặp chắc là chính là hậu duệ của yêu tu và con người.

– Được, tôi đồng ý.

Diệp Mặc không chút do dự gật đầu nói.

Nói xong, hắn lại nhớ đến người con gái mái tóc gợn sóng kia, người con gái đó rõ ràng chính là một trong ba thế lực lớn.

Chẳng may mình tham gia đại hội thập bát bàn bị cô ấy nhìn thấy, sẽ gây rắc rối cho mình không? Chuyện này hắn phải nói rõ trước, huống chi với ánh mắt của Diệp Mặc, người con gái đó ngang ngược kiêu ngạo như vậy, thì chắc chắn sẽ gây phiền phức cho hắn.

Thấy Diệp Mặc đồng ý, Mông Hàn An lập tức mừng rỡ nói:

– Đại hội thập bát bàn còn có thời gian là một tuần, Diệp đại sư nếu có vấn đề gì, bây giờ có thể hỏi tôi.

Diệp Mặc cũng không khách khí, hắn nói thẳng:

– Tôi thực ra có vài vấn đề, chính là khi tôi đến Lăng Đảo có đắc tội với một người con gái, tôi không biết cô ấy là thế lực nơi nào, nếu đến lúc đó cô ấy gây phiền phức cho tôi, thì xin chị Mông nói hộ tôi một câu, nhưng tôi đoán là lai lịch người con gái đó chắc cũng không tầm thường đâu.

Mông Hàn An nhíu mày nói:

– Vậy anh có thể nói cụ thể hơn chút được không? Ví dụ như người con gái đó có đặc điểm gì đặc biệt?

Diệp Mặc gật đầu, đối với người con gái kia có thể nói hắn rất có ấn tượng, bây giờ Mông Hàn An hỏi đến, hắn lập tức nói:

– Tính khí cô ta rất ngang ngược, làn da rất trắng, uhm, mái tóc bồng bềnh gợn sóng, đúng rồi, bộ ngực cô ta rất to…

Đây là ấn tượng trực quan của Diệp Mặc, hắn không nghĩ nhiều, nói thẳng ra.

Nhưng sau khi nói ra rồi, lập tức cảm thấy lời nói của mình có chút không thích hợp, lập tức dừng lại.

Vì ngồi đối diện hắn là một người con gái, đứng trước mặt cũng có một người con gái, mặc dù hắn căn bản không để ý gì, nhưng những lời này nói ra khó tránh được người khác hiểu lầm, thậm chí có chút lỗ mãng.

Vì ánh nhìn đầu tiên của mình chính là bộ ngực của người khác, nhưng Diệp Mặc biết rằng cái này thực không thể trách hắn được, bộ ngực của người con gái kia quả thực quá lớn.

Quả nhiên Diệp Mặc vừa nói ra, người con gái rất điềm đạm đứng trước mặt lập tức cúi đầu xuống, mặt đỏ ửng.

Diệp Mặc đang lúc xấu hổ, Mông Hàn An lại mỉm cười nói:

– Tôi nghĩ anh chắc biết cô ta là ai, cô ấy có phải là có pháp bảo Phong xa đúng không?

Diệp Mặc vỗ đầu của mình, thầm mắng mình đúng là ngốc, bây giờ Mông Hàn An nhắc nhở, hắn lập tức nói cách khác:

– Đúng vậy, cô ta không những có một pháp bảo Phong xa, mà còn có hai hộ vệ.

Lúc đó cô ta đuổi theo tôi một đoạn đường, tôi dừng lại hỏi cô ta có chuyện gì, không ngờ cô ta lại muốn cướp pháp bảo phi hành của tôi.

Vì thoát thân, tôi đành phải ra tay làm hỏng pháp bảo Phong xa của cô ta.

Mông Hàn An nghe Diệp Mặc nói vậy, lập tức khiếp sợ nhìn Diệp Mặc, một lúc lâu sau mới không tin được mà nói:

– Cô gái đó là con gái giáo chủ Ung Lam Y của Thông Hải giáo tên là Ung Du Nhi, mẹ của cô ta mặc dù là yêu tu, nhưng lại không phải là yêu tu của Vô Tâm Hải.

Hai tên hộ sĩ của cô ấy là tu vi Thừa Đỉnh, anh không ngờ lại chạy thoát được dưới tay hai tu sĩ Thừa Đỉnh.

Mông Hàn An mặc dù khiếp sợ, rõ ràng còn chút nghi ngờ khi nghe thấy Diệp Mặc nói vậy.

Đến cả cô gái điềm tĩnh đỏ mặt vừa nãy cũng ngẩng đều lên kinh ngạc nhìn Diệp Mặc, thậm chí Vương Hóa Năng bên cạnh cũng tỏ thái độ nghi ngờ.

Diệp Mặc lúc này mới hiểu được hóa ra cô gái có mái tóc bồng bềnh kia lại là con gái của một thế lực lớn, địa vị quả nhiên không tầm thường.

Sau khi hắn nghe thấy Mông Hàn An nói vậy, lập tức nói:

– Tôi không phải đối thủ của bọn họ, tôi chỉ là lợi dụng bọn họ khinh địch, sau đó dùng một số kế sách phá hỏng pháp bảo Phong xa của bọn họ.

– Phù…

Mông Hàn An trong mắt hiện lên chút ưu tư, nhưng lập tức lại thở phào một tiếng rồi mới nói:

– Dù là như vậy, anh cũng thật tài giỏi.

Anh yên tâm được rồi, chuyện này anh không sai gì cả, gã Ung Lam Y dù có bênh đến con gái gã, trong đại hội thập bát bàn này cũng không làm gì được anh đâu.

Diệp Mặc không có ý kiến gì, nghe thấy Mông Hàn An nói vậy thì cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cô gái đó vừa nhìn cũng biết không phải là thứ tốt đẹp gì, hắn cũng chẳng muốn đối nghịch với loại công chúa điêu ngoa như vậy làm gì.

Ức Mặc cũng lớn hơn cô ta không là bao, nhưng trong lòng Diệp Mặc, Ức Mặc mạnh hơn cô gái đó không chỉ một trăm lần.

Thấy chuyện này Mông Hàn An cũng đã đồng ý rồi, Diệp Mặc lại nói tiếp:

– Tôi vẫn còn muốn hỏi thêm chút nữa, nơi mà Tiên Khuyên Hoa kia xuất hiện bây giờ có thể nói cho tôi biết được hay không.

Mông Hàn An cười nhạt nói:

– Anh không nói thì tôi cũng cho anh biết.

Nói xong cô lấy ra một ngọc giản đưa cho Diệp Mặc:

– Nơi này là tàn đồ của Hải vực, tôi đã từng đến đó cùng Vượng sư huynh, nhưng nơi này nằm dưới đáy biển sâu Vô Tâm Hải, lần đó tôi suýt nữa thì bị ngã xuống.

Mặc dù trên tấm bản đồ này chú thích có Tiên Khuyên Hoa, nhưng tấm bản đồ này không biết đã bao nhiêu năm rồi, cho dù là có Tiên Khuyên Hoa, bây giờ phỏng chừng cũng không tồn tại nữa rồi, tôi chỉ có cái này, nếu như…

Diệp Mặc nhanh tay nhận lấy ngọc giản nói:

– Cám ơn chị Mông.

Hắn vốn dĩ không có chút đầu mối gì về Tiên Khuyên Hoa, bây giờ có chút manh mối, cho dù thời gian cũng đã lâu lắm rồi, hắn cũng không để ý, nếu như đã từng xuất hiện, thì cũng có thể tìm được một chút dấu tích của chúng.

– Uhm.

Mông Hàn An thấy Diệp Mặc nhận lấy tấm bản đồ liền gật gật đầu, sau đó chỉ vào cô gái đứng sau nói:

– Đây là Mông Kỳ đệ tử của tôi, lần này cũng đến La Khúc thập bát bàn, nếu như không tính mấy tu sĩ Thừa Đỉnh đặc biệt kia, với tu vi Hư Thần tầng thứ chín của nó cũng coi như là cao rồi.

Nhưng nó lại không hiểu trận pháp, cho nên nguyên nhân thứ hai tôi muốn mời anh đến Thập bát bàn, chính là muốn anh chăm sóc Kỳ Nhi một chút.

Diệp Mặc lại nghi ngờ hỏi:

– Vậy thì không cần phải đi là được rồi?

Mông Hàn An lại mỉm cười nói:

– Diệp đại sư có thể vẫn chưa hiểu La Khúc thập bát bàn lắm, mặc dù có chút nguy hiểm, nhưng lại có thể nâng cao cảnh giới của tu sĩ, bình thường những tu sĩ vượt qua Thập bát bàn, đều có thể giảm thiểu tâm ma trong quá trình tu luyện.

Tinh lọc thần thức, có thể khiến mình nhanh chóng thăng cấp lên một tầng mới cao hơn.

Hơn nữa Mông Kì đã là tu sĩ Hư Thần tầng thứ bảy rồi, những tu sĩ trong khoảng một trăm tuổi cũng coi được xếp vào hạng tương đối cao rồi, cho dù không có lợi, nó cũng cần phải đi.

– Lại còn chỗ tốt này nữa?

Diệp Mặc lập tức có chút kì vọng, hắn để ý nhất chính là thần thức, nếu thần thức được tinh lọc, thì Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát của hắn có càng thêm sắc bén hay không?

Mông Hàn An gật đầu:

– Đúng vậy, cho nên nói anh bây giờ là tu sĩ Ngưng Thể tầng thứ bảy đến La Khúc thập bát bàn, đối với anh cũng có lợi.

– Có phải trên đường tham gia đại hội, thì không thể rút lui được?

Diệp Mặc lại hỏi, câu hỏi của hắn là có mục đích.

Mông Hàn An dường như biết được suy nghĩ của Diệp Mặc, lại nói:

– Anh yên tâm, nếu tôi đồng ý không để cho Ung Du Nhi động vào anh rồi, thì có thể bảo vệ anh được.

La Khúc thập bát bàn một khi đã vào rồi, chỉ có đợi khi nào trên đường thất bại bị giết chết hoặc bị truyền tống đi, hoặc là đợi mười tám ngày sau, La Khúc thập bát bàn đóng cửa bị truyền ra ngoài.

– Ồ.

Diệp Mặc có chút thất vọng ồ lên một tiếng, hắn quả thực vẫn có chút lo lắng Ung Du Nhi sau này sẽ đến gây phiền phức cho hắn.

Mặc dù Mông Hàn An nói dễ nghe, nhưng mình và Hải Tu Minh không có chút quan hệ nào, hoàn toàn là mối quan hệ lợi dụng lẫn nhau, nói trắng ra chỉ là một cuộc giao dịch mà thôi.

Mà tính tình cô Ung Du Nhi ngang ngược kiêu ngạo, ai mà biết được cô ta có yêu cầu cha của cô ta là giáo chủ của Thông Hải giáo gây áp lực cho Mông Hàn An hay không? Dù sao giáo chủ Ung Lam Y của Thông Hải giáo cũng đã là Hóa Chân đỉnh phong rồi, nghe nói còn là người đứng đầu ngoài biển.

Còn Mông Hàn An chỉ là một tu vi Biến Kiếp sơ kì mà thôi, khác biệt quá lớn.

Có lúc, chuyện cũng không như những gì mà Mông Hàn An có thể khống chế được.

– Tôi nghe nói La Khúc thập bát bàn chỉ cần leo lên được đỉnh bàn cuối cùng, cũng chính là đỉnh núi bàn thứ mười tám, là có thể rời đi bất cứ lúc nào.

Nhưng từ trước tới nay, hình như vẫn chưa có ai lên được bàn thứ mười tám, cho dù Tam Hải chúng tôi tranh đấu, đã từng có tu sĩ lợi hại nhất cũng chỉ leo lên được bàn thứ mười hai đã bị truyền ra ngoài rồi.

Mông Hàn An còn giải thích thêm, nhưng cô cũng biết, lời này đối với Diệp Mặc mà nói cũng không có chút tác dụng gì.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1192: Mông Kì Xin Giúp Đỡ

Mông Kì Xin Giúp Đỡ

S

au khi cáo từ Mông Hàn An, Diệp Mặc được Vương Hóa Năng sắp xếp chỗ ở ở Chân Bảo Liên.

Trong lòng hắn vẫn còn đang suy nghĩ về tin tức mà Mông Hàn An đưa cho, “mười hai bậc đan vương” ở Đan thành cũng chỉ là một món tiên khí, cái này từ trước đến giờ hắn chưa bao giờ nghĩ qua.

Hắn cũng không ngờ những tu sĩ ở Tu Chân giới, không ngờ lại có thể luyện chế ra tiên khí, vậy thì vị luyện khí sư kia chắc hẳn phải tài giỏi như nào?

Nhưng mình cũng không kém, ở nơi này chỉ trong thời gian ngắn, cũng đã có thể luyện chế ra linh khí cực phẩm rồi.

Cái đáng lo duy nhất của hắn chính là, hắn không tin lắm vào lời chấp thuận của Mông Hàn An.

Vì sau chuyện này hắn nghĩ lại những lời mà Mông Hàn An nói lúc đó, “tên Ung Lam Y dù là rất bênh con gái của gã, trong đại hội thập bát bàn cũng không thể làm gì được anh”.

Trong cuộc đấu thì không có chuyện gì, nhưng đấu xong rồi thì sao?

Không tin vào lời hứa của Mông Hàn An, không phải là hắn không tin tưởng nhân phẩm của người phụ nữ trung niên này, mà là không tin tưởng vào sức mạnh của cô.

Ở Tu Chân giới thì thực lực vi tôn, càng không cần nói đến Vô Tâm Hải động một tí là giết người.

Một khi cô gái điêu ngoa kia nhất định phải xử lý mình, chỉ cần minh chủ của Hải Tu Minh đồng ý rồi, Mông Hàn An tuyệt đối không bảo vệ được chính mình.

Mông Hàn An sở dĩ thoải mái đưa ngọc giản cho hắn, chính là vì không sợ hắn chạy đi.

Diệp Mặc cũng chưa từng nghĩ đến chuyện chạy trốn, lấy được đồ của người khác rồi mà lại chạy đi, không phải là tính cách của hắn.

Huống chi hắn cũng biết, tuyệt đối chạy không được.

Cho nên hắn mới hỏi Mông Hàn An, ở trong La Khúc thập bát bàn có thể trên đường mà rời đi được không.

Nhưng theo những gì Mông Hàn An nói, trừ phi lên đỉnh La Khúc thập bát bàn, hay sẽ bị truyền tống ra ngoài, trong đám người, hắn chỉ có thể đem toàn bộ hi vọng ký thác lên người Mông Hàn An.

Lúc trước Diệp Mặc cũng không dám hoàn toàn tin tưởng vào Mông Hàn An, bây giờ nghĩ lại những gì cô ấy nói lúc đó, lại càng không dám tin.

Căn cứ vào những gì Mông Hàn An nói, từ trước tới giờ chưa có ai đăng đỉnh La Khúc thập bát bàn, nhiều lắm cũng chỉ là bàn thứ mười hai đã bị truyền tống ra ngoài, vậy thì mình có thể đăng đỉnh sao?

Nhưng nếu như có thể đăng đỉnh được, Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không để sự an nguy của mình giao cho Mông Hàn An.

Chỗ dựa dẫm lớn nhất của hắn chính là tông sư trận pháp cấp tám, điều này không một ai có thể biết được.

Hắn tin rằng tông sư trận pháp cấp tám trong vòng một trăm tuổi cho dù là có, cũng là vô cùng ít ỏi.

Theo những gì Mông Hàn An nói, trong La Khúc thập bát bàn ngoại trừ cần tu vi, quan trọng hơn chính là trình độ trận pháp.

Nói không chừng hắn có thể dựa vào trình độ trận pháp cấp tám của mình xông qua bàn thứ mười tám.

Chỉ cần đến được đỉnh bàn thứ mười tám, hắn sẽ có thể rời đi bất cứ lúc nào.

Đến lúc đó mình sẽ vô cùng cẩn thận, không để cho những tu sĩ Hóa Chân kia phát hiện được.

Nghĩ tới đây, Diệp Mặc dần dần yên tâm, hắn đang định lấy miếng ngọc giản mà Mông Hàn An đưa cho hắn ra nhìn, rốt cục Tiên Khuyên Hoa nằm ở chỗ nào trong lòng biển.

Thần thức lại quét ra ngoài cửa, người đang bước đến không ngờ là cô gái tu vi Hư Thần hậu kì lúc trước cứ đứng im lặng đứng sau Mông Hàn An, tên Mông Kì.

Không đợi Mông Kì gõ cửa, Diệp Mặc mở cấm chế ra, ôm quyền nói với Mông Kì:

– Không biết Mông sư muội tìm tôi có chuyện gì?

Mông Kì đáp lễ lại Diệp Mặc, vẻ mặt có chút không được tự nhiên nói:

– Mông Kì chào Diệp sư huynh, mấy ngày nữa La Khúc thập bát bàn lại làm phiền đến Diệp sư huynh rồi.

Giọng nói nhẹ nhàng, lại giống như chim hoàng oanh hót nghe rất êm tai, khiến người ta cảm thấy như gió mùa xuân.

Diệp Mặc không khỏi cảm thán cô Mông Kì này với Ung Du Nhi ngày trước cản đường mình cũng là phận nữ nhi xinh đẹp, tại sao lại khác nhau nhiều đến vậy?

Diệp Mặc cười ha hả, cất ngọc giản đi nói:

– Tôi còn phải cám ơn sự giúp đỡ của chị Mông, đưa cho tôi địa chỉ mà Tiên Khuyên Hoa đã từng xuất hiện.

Mông Kì mỉm cười, có thể là vì nói ra hai câu, ngữ khí trở nên tự nhiên lên một chút.

Cô quay đầu nhìn cấm chế ở cửa của Diệp Mặc, không nói gì Diệp Mặc giật mình, lập tức che cấm chế lại, lúc này mới hỏi:

– Mông sư muội có phải có chuyện muốn nói không? Mời ngồi xuống trước đã.

Mông Kì thấy Diệp Mặc che cấm chế lại, lúc này mới hít một hơi nói:

– Diệp sư huynh, nếu như anh đắc tội với Ung Du Nhi rồi, tôi khuyên Diệp sư huynh đừng tham gia La Khúc thập bát bàn nữa.

Cô Ung Du Nhi đó tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho anh, cho dù sư phụ tôi có giúp anh cũng vô ích.

Giáo chủ Ung Lam Y của Thông Hải giáo rất yêu chiều Ung Du Nhi, trước đại hội sẽ không động đến anh, nhưng sau đại hội 100% sẽ tìm đến anh, thậm chí sẽ giết anh.

Vương sư bá của Hải Tu Minh tuyệt đối sẽ không vì anh mà trở mặt với giáo chủ Ung Lam Y của Thông Hải giáo đâu.

Huống chi, cái mà anh động đến còn là pháp bảo Phong xa mà Ung Du Nhi thích nhất nữa.

Diệp Mặc trong lòng trầm xuống, quả nhiên chuyện là như này, cô Ung Du Nhi kia hắn cảm thấy cũng không phải là một người dễ đối phó.

Nhưng hắn không biết vì sao Mông Hàn An lại lợi dụng hắn, còn Mông Kì lại báo cho hắn biết.

Hắn và Mông Kì căn bản không quen biết gì, Mông Kì không có lý do gì là lại vì hắn mà nói xấu sư phụ của cô.

Mông Kì lại tiếp tục nói:

– Đã từng có một tu sĩ Thừa Đỉnh từ ngoài đến, còn trên Lăng Đảo đụng độ với Ung Du Nhi, nói là đụng độ, thực ra cũng chỉ là nhìn Ung Du Nhi không thuận mắt, tùy miệng mắng Ung Du Nhi vài câu ngang ngược mà thôi.

Kết quả tên tu sĩ đó chạy tới đến Thương hải tam đảo, vẫn còn bị giáo chủ của Thông Hải giáo bắt về, cuối cùng đến hồn phách cũng bị thiêu đốt.

Diệp Mặc hít vào một hơi, người này quả là độc ác.

Nếu như tu sĩ Thừa Đỉnh chỉ là mắng một câu cũng đốt cháy hồn phách, vậy thì mình đốt Phong xa của đối phương, không biết sẽ bị xử lý thế nào?

Lúc này cái mà Diệp Mặc nghĩ không phải là chuyện La Khúc thập bát bàn nữa rồi, mà là một khi hắn không có cách nào vượt qua bàn thứ mười tám được, thì sẽ phải chạy trốn thế nào.

– Cô vì sao lại giúp tôi?

Diệp Mặc định thần lại, Mông Kỳ sao lại giúp hắn?

– Bởi vì tôi có cách giúp anh chạy trốn khỏi Lăng Đảo được, nếu như anh đồng ý, tôi có thể giúp anh rời khỏi Lăng Đảo, nhưng có một điều kiện.

Khi câu nói cuối cùng của Mông Kỳ được nói ra, Diệp Mặc cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nếu như Mông Kì không có bất kì yêu cầu nào với hắn, hắn thật sự không thể tin được lời nói của cô.

Nhưng không phải không tin cô nói chuyện ngang ngược của Ung Du Nhi, mà là không tin cô giúp mình mà không cần báo đáp.

– Nói điều kiện trước đã.

Diệp Mặc trầm giọng nói.

Mông Kì bỗng nhiên khua tay lại bố trí ra vài cấm chế, nhưng cấm chế đó quả thực cấp quá thấp.

Diệp Mặc nhìn rồi mỉm cười nói:

– Cô yên tâm đi, làm bất kì chuyện gì trong phòng của tôi, thì cũng không có ai có thể biết được.

Đừng quên tôi là một cao thủ trận pháp.

Nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, Mông Kỳ đỏ mặt, không biết đã nhớ ra cái gì.

Diệp Mặc trong lòng thầm mắng, cô Mông Hàn An trò chuyện vui vẻ, tại sao lại có đồ đệ ngượng ngùng đến vậy?

Mông Kỳ nhanh chóng định thần lại, sau khi mấp mé miệng, rồi dứt khoát nói:

– Tôi vốn dĩ không phải người của đại lục Lạc Nguyệt, càng không phải người của Lăng Đảo.

Mười năm trước, tôi vì ngoài ý muốn đến một hoang đảo của Vô Tâm Hải trên đại lục Lạc Nguyệt, sư phụ tôi đúng lúc đi qua, tiện tay cứu tôi.

Tôi cảm kích ân tình của sư phụ, rồi ở lại bên cạnh sư phụ.

Lâu dần, tôi cũng dần quen với nơi này, cũng không muốn rời đi nữa.

Diệp Mặc nghe thấy Mông Kì nói vậy, mặc dù có chút kinh ngạc, nhưng cũng không phải là quá mức kì quái.

Bản thân hắn chính là người từ trái đất đến, cũng không phải là người của đại lục Lạc Nguyệt.

Mông Kỳ nói không rời đi, đó chính là nói cô có cách rời đi, đồng thời cũng chứng tỏ cô mặc dù không phải là người của đại lục Lạc Nguyệt, cũng không phải là đến từ trái đất.

Nếu như là từ trái đất đến, cũng không có cách nào rời khỏi được.

Thấy Diệp Mặc cũng không ngạc nhiên lắm, Mông Kỳ lại có chút không quen lắm, nhưng tính cách của cô điềm đạm, chỉ là một lúc sau lại định thần lại được, tiếp tục nói:

– Nhưng năm ngoái thiếu chủ Ung Ô Tử của Thông Hải giáo đến Lăng Đảo, sau khi y nhìn thấy tôi, lập tức nói với sư phụ tôi và Vượng minh chủ muốn lấy tôi về Thông Hải giáo.

Sư phụ tôi căn bản không có năng lực phản đối lại, Vượng minh chủ lại càng một câu cũng không dám từ chối.

Nói đến đây cô thấy Diệp Mặc vẫn không có chút kinh ngạc nào, ngược lại tự giễu nói:

– Tên Ung Ô Tử anh chưa gặp qua, nhưng em gái Ung Du Nhi của anh ta thì chắc hẳn anh đã gặp rồi.

Lúc này Diệp Mặc cuối cùng cũng kinh ngạc hỏi một câu:

– Vậy Ung Du Nhi vẫn còn một ông anh trai nữa?

Trong lòng hắn đang nghĩ chính là, Ung Du Nhi ngang ngược như vậy, thì anh trai của cô ta còn lợi hại thế nào nữa?

Mông Kỳ buồn bã nói:

– Tính cách của Ung Ô Tử anh từ Ung Du Nhi cũng đoán được phần nào rồi, nói là một con quỷ cũng không quá đáng.

Y cường bạo vợ bé của cha y, bị cha của y biết, chẳng những không trách y, mà lại tặng vợ bé của mình cho y.

Còn người vợ bé kia sau khi tặng cho y, y lại nói không thích, không có hứng, ngược lại lại giết chết.

Diệp Mặc sững sờ, lại còn có một tên như vậy nữa, đây là cái gì với cái gì đây? Tên Ung Ô Tử tính cách như vậy, chẳng lẽ lại là di truyền từ yêu tu đời trước để lại sao?

– Tử phủ của tôi có cất giấu một miếng Phá không phù, nhưng không có cơ hội khởi động.

Miếng Phá không phù này cần phải ở một nơi có linh khí cực nồng đậm mới có thể khởi động được, trở về chỗ của tôi.

Cho nên tôi không có cách rời đi, cũng không có sức mà chạy trốn.

Vốn dĩ tôi định đợi đến khi nào tu vi cao lên, lại đi tìm nơi có linh khí cực nồng đậm, đáng tiếc là tôi không đợi được đến lúc đó rồi.

Lần này sau khi La Khúc thập bát bàn xong, tôi lại bị Hải Tu Minh dẫn đến Thông Linh đảo liên hôn rồi.

Mông Kỳ sau khi nói xong, sắc mặt có chút buồn bã nhìn Diệp Mặc, rõ ràng là muốn Diệp Mặc dẫn cô đi.

Thấy Diệp Mặc trầm mặc xuống không nói gì, cô lại càng sốt sắng nói:

– Tôi có thể dựa vào thân phận của tôi, dẫn anh đi xung quanh Lăng Đảo tham quan, rồi dẫn anh ra ngoài trận pháp của Lăng Đảo.

Diệp Mặc đột nhiên hỏi:

– Sao cô biết được tôi có thể dẫn cô đi được? Tôi chỉ là tu vi Ngưng Thể, ở Lăng Đảo lại có bao nhiêu Đại năng như này? Hơn nữa như vậy thật, cô tự mình có thể ra ngoài được, sau đó chạy trốn mà?

Mông Kỳ bỗng nhiên nhìn chằm chằm Diệp Mặc nói:

– Bởi vì tôi căn bản chạy không được bao xa, mà anh thì lại không giống vậy, anh có pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm, nếu như anh không có pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm, Phong xa của Ung Du Nhi không thể đuổi theo anh nửa ngày cũng không đuổi kịp được.

Phong xa của Ung Du Nhi là chân khí phi hành cực phẩm, một pháp bảo phi hành bình thường dưới sự truy đuổi của Phong xa căn bản cũng không chạy được bao xa.

Diệp Măc trong lòng kinh ngạc, cô Mông Kỳ này suy nghĩ cẩn thận, mình chỉ là tùy miệng nói ra một câu, không ngờ đã lộ ra nhiều như vậy.

Diệp Mặc gật đầu, không tiếp tục nói chuyện này nữa, mà lại nói:

– Mông sư muội, mặc dù suy nghĩ của cô rất kín kẽ, nhưng tôi chắc rằng cô nghĩ quá đơn giản.

Chúng ta căn bản không cần thử, tôi cũng biết cô tuyệt đối không có cách nào dẫn tôi ra ngoài Lăng Đảo được, chẳng những cô không có cách nào dẫn tôi ra ngoài Lăng Đảo được, cho dù là bản thân cô cũng không có cách nào rời Lăng Đảo nửa bước, nếu không tin, cô có thể thử nhìn xem.

Cho dù là sư phụ của cô không để ý đến cô, thì Vượng Thương cũng sẽ nhắm vào cô.

Nhưng tôi cũng khuyên cô không cần thử, sau khi thử rồi ngược lại cũng chẳng tốt cho cô.

Tôi cũng sẽ không đi thử, vì cách này của cô quá kém cỏi.

– Hả…

Mông Kỳ nghe Diệp Mặc nói xong, hơi sửng sốt.

Một lát sau, liền cụt hứng mà ngồi xuống, cô biết cách nghĩ của mình chỉ là an ủi trong lòng cô một chút, có lẽ không muốn đem chuyện này trở nên gay go hơn mà thôi.

Bây giờ Diệp Mặc không nể tình mà nói ra như vậy, khiến cô chợt tỉnh ngộ.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1193: Gặp Lại Kẻ Thù

Gặp Lại Kẻ Thù

D

iệp Mặc cười lạnh một tiếng tiếp tục nói:

– Cô không cần nói đến việc bây giờ rời khỏi Lăng Đảo, ngay cả cô bây giờ đến chỗ tôi, cũng bị người khác theo dõi rồi.

Mông Kỳ tỉnh táo lại, cô biết rõ những gì Diệp Mặc nói là sự thật.

Cô đứng dậy, sắc mặt khôi phục lại bộ dạng bình thường, nhưng có vẻ lại càng đờ đẫn hơn.

– Cám ơn Diệp sư huynh đã giải thích nghi hoặc cho tôi, Mông Kỳ cáo từ.

Mông Kỳ lại một lần nữa phúc lễ Diệp Mặc, có chút thương thần nói.

Diệp Mặc lại mỉm cười, khua khua tay nói:

– Trong khi đại hội La Khúc thập bát bàn, tu sĩ hơn một trăm tuổi cần phải cách xa đảo La Khúc thập bát bàn bao xa, mới không bị ảnh hưởng?

Mông Kỳ không biết ý Diệp Mặc hỏi câu này, cô lại trả lời:

– La Khúc thập bát bàn nằm giữa đảo, tôi nghe nói bình thường mỗi lần đại hội, cao thủ của Tam Hải ở biên giới đảo, cách xa nhất cũng chỉ trong phạm vi mấy chục dặm thôi.

Nếu như tiến gần hơn, thì sẽ bị chịu phải ảnh hưởng.

Ở biên giới đảo, vì rìa La Khúc thập bát bàn có một tấm bia đá màu trắng cực lớn, có thể ghi lại tiến trình của những người tham gia.

– Vậy thần thức của tu sĩ có thể tiến vào La Khúc thập bát bàn ở giữa đảo không?

Diệp Mặc khi hỏi câu này, đến ngữ khí cũng có chút run rẩy, đây mới là chuyện hắn quan tâm nhất.

Trong suy nghĩ của hắn, nếu La Khúc thập bát bàn có trận pháp không cho những tu sĩ trên một trăm tuổi tiến lại gần, vậy thì cũng che chắn thần thức.

Còn trong kế hoạch của hắn cái quan trọng nhất, chính là La Khúc thập bát bàn có thể che chắn thần thức hay không, nếu như không thể, hắn khi đến được bàn đỉnh của bàn thứ mười tám thì rất khó chạy trốn được.

Mông Kỳ nghi ngờ nhìn nhìn Diệp Mặc, lập tức lắc đầu nói:

– Không thể được, chỉ cần tu sĩ tham gia đại hội thập bát bàn, thì đều biến mất trong thần thức của người ngoài.

Tu sĩ tham gia nếu như vượt qua được bàn thứ nhất, tiến vào bàn thứ hai, tại nơi tiến vào bàn thứ hai có một tấm bia lớn, tu sĩ tham gia chỉ cần khắc tên của mình lên tấm bia đó là được.

Sau khi tu sĩ tham gia khắc tên của mình lên tấm bia đá đặt nơi giao nhau giữa bàn thứ nhất và bàn thứ hai, thì tấm bia đá màu trắng cực lớn ở biên giới đảo cũng sẽ hiển thị tên của người tham gia, hơn nữa còn hiển thị người tham gia đã qua bàn thứ nhất, tiến vào bàn thứ hai.

Diệp Mặc trong lòng vui mừng hớn hở, lập tức lại hỏi tiếp:

– Nếu như tôi không khắc tên lên đó, hoặc là người dự thi trong quá trình thi đâu bị ngã xuống thì sao?

Mông Kỳ lập tức trả lời:

– Không khắc tên lên, tấm bia đá sẽ không thể ghi lại thành tích của anh được, nhưng đối với người dự thi thì lại không có bất cứ ảnh hưởng gì.

Một khi người dự thi trong thi đấu bị truyền tống ra ngoài, tên lập tức biến thành màu xanh, một khi người dự thi bị ngã xuống ở bàn thứ mười tám, tên của anh ta sẽ biến thành màu đỏ, hơn nữa dừng lại ở vị trí mà đã khắc tên trước khi ngã xuống.

Diệp Mặc hít một hơi, như vậy thì dễ làm rồi.

Bây giờ hắn cần phải lo lắng chỉ là trong La Khúc thập bát bàn hắn có thể lên đỉnh được không.

Cho dù không thể lên đỉnh được, hắn cũng cần phải lên đỉnh, hắn không giống với những người dự thi khác.

Diệp Mặc gật đầu nói:

– Cô cũng không cần lo lắng, đợi đến hôm đó rồi nói sau, có lẽ tôi có cách giúp cô.

– Thật sao?

Ánh mắt của Mông Kỳ lập tức sáng lên, chút đờ đẫn vừa nãy nhất thời lại có sự sống động khó có thể miêu tả được.

Diệp Mặc mỉm cười nói:

– Tôi cũng không chắc, cô cũng thấy tình cảnh của tôi rồi đấy, cũng không khác cô là mấy, cô bị anh trai của người ta nhắm trúng, tôi thì bị em gái của người ta nhắm trúng.

Nhưng hai cái nhắm trúng này thì lại không giống, người ta thì lại cần mạng của tôi.

Mặc dù Mông Kỳ nghe thấy Diệp Mặc nói vậy có chút buồn cười, nhưng vừa mới nghĩ đến tên Ung Ô Tử kia, cô lại không có chút tâm trạng gì nữa.

– Cô về trước đi.

Ở lại chỗ của tôi lâu quá cũng không thích hợp.

Diệp Mặc nói với Mông Kỳ.

Bây giờ vẫn còn người chú ý đến hắn, một khi phát hiện ra hắn và Mông Kỳ câu kết làm bậy, nói không chừng càng chú ý đến hắn hơn, vậy thì không gì có thể bù đắp được.

Mông Kỳ lúc này thấy có thể chạy trốn được, lại hoàn toàn khôi phục lại sự bình tĩnh, khom người cám ơn Diệp Mặc một câu, rồi nhanh chóng rời khỏi chỗ ở của Diệp Mặc.

Mấy ngày sau, Diệp Mặc cũng không ra ngoài, ngoại trừ nghiên cứu tìm hiểu ngọc giản của Mông Hàn An, thời gian còn lại đều ở lại trong phòng nghiên cứu trận pháp.

Hắn là trận pháp sư cấp tám, theo đánh giá của hắn, trong bàn thứ mười tám của La Khúc thập bát bàn, trận pháp chắc chắn không đơn giản.

Diệp Mặc biết, trận pháp cuối cùng chắc chắn không chỉ là cấp tám, hắn chỉ có thể mong rằng trận pháp đó đừng vượt quá cấp chín.

Mặc dù Diệp Mặc biết chỉ có thời gian vài ngày trình độ trận pháp của hắn cũng không tăng được là bao, nhưng gần tới lúc lâm trận mài gươm không hài lòng nhưng cũng sáng.

Thời gian sáu ngày thoắt cái trôi qua, mấy ngày này Diệp Mặc không ra ngoài, cũng không có người đến tìm hắn.

Mông Kỳ cũng không đến tìm hắn, phỏng chừng cũng sợ người khác nhìn thấy thì không hay.

Ngày cuối cùng, Diệp Mặc trong lòng bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện có thể xảy ra, lập tức cả người toát mồ hôi.

Hắn cũng không nghĩ ngợi gì, liền lấy nhẫn trữ vật trống trơn ra.

Sau đó bố trí mười mấy trận pháp phát nổ trong nhẫn trữ vật, rồi lại bố trí mấy cấm chế cao cấp cho nhẫn trữ vật, sau đó đeo vào tay đổi cái nhẫn trữ vật trước đó, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Ngày thứ hai, Diệp Mặc vừa mới mở cấm chế trong phòng ra, Vương Hóa Năng lập tức đến.

Diệp Mặc biết là chắc hẳn thời gian tham gia thi đấu cũng đã đến rồi, hắn ôm quyền nói vơi Vương Hóa Năng:

– Vương quản sự, có phải thời gian đại hội đã đến rồi không?

Vương Hóa Năng gật đầu cười nói:

– Đúng vậy, Diệp sư đệ mời đi theo tôi.

Diệp Mặc hơi sửng sốt, lập tức liền hiểu ra ý của Vương Hóa Năng, mình đại diện cho Hải Tu Minh, Vương Hóa Năng cũng không thể xưng hô lạnh nhạt như thế được.

Nghĩ tới đấy, cũng cười nói:

– Được, mời Vương sư huynh dẫn đường.

Vương Hóa Năng gật đầu, rõ ràng rất hài lòng với Diệp Mặc, gã vừa đi vừa nói chuyện với Diệp Mặc:

– Diệp sư đệ, tôi thực sự rất khâm phục với tài luyện khí của anh, tôi mặc dù có thể luyện được chân khí hạ phẩm, nhưng tôi cảm thấy thủ pháp luyện khí của anh còn mạnh hơn tôi rất nhiều.

Diệp Mặc cười ha hả, hắn không hiểu Vương Hóa Năng là có ý gì, đành phải khiêm tốn nói:

– Vương sư huynh khách khí quá rồi.

Vương Hóa Năng lại bình thường nói:

– Không phải tôi khách khí, mà là thực sự khâm phục bản lĩnh luyện khí của Diệp sư đệ.

Mấy ngày nay vì chị Mông giao phó, cho nên tôi khong dám đến quấy rầy Diệp sư đệ.

Đợi sau khi đại hội lần này kết thúc, tôi nhất định sẽ mời Diệp sư đệ dạy tôi.

Diệp Mặc cười ha hả nói:

– Không dám, không dám.

Trong lòng thì lại thầm nghĩ, sau khi đại hội kết thúc, nếu như tôi không thể chạy đi được, thì chỉ có một con đường chết, làm gì còn có cơ hội đàm đạo về luyện khí với anh?

Huống chi hắn căn bản không tin Vương Hóa Năng không hiểu sự lợi hại của Ung Du Nhi, nếu như Vương Hóa Năng biết cái thái độ làm người và tính kiêu ngạo của Ung Du Nhi, mục đích nói ra câu này chính là muốn an ủi chính mình.

Diệp Mặc cũng không để ý lắm, cái mà hắn cần chính là Mông Hàn An cho hắn vào đại hội La Khúc thập bát bàn là được rồi.

Mặc dù Mông Hàn An không bảo vệ được hắn, nhưng hắn là do cô ta gọi đến, điều này thì chắn hẳn cô ta làm được?

Cái cô Ung Du Nhi tính cách ngang ngược như vậy, chỉ cần đến đảo La Khúc thập bát bàn, thì chắc chắn sẽ gây phiền phức cho hắn.

Hơn nữa Diệp Mặc tin rằng, loại người như Ung Du Nhi, gặp chuyện như La Khúc thập bát bàn, muốn cô ta không đi, thì căn bản cũng không thể nào.

Diệp Mặc và Vương Hóa Năng nhanh chóng đến được quảng trường trước tổng bộ Hải Tu Minh, bên cạnh quảng trường có một truyền tống trận cực lớn, lúc này xung quanh truyền tống trận tu sĩ đã đứng đông nghịt người.

Diệp Mặc không cần dùng thần thức quan sát, hắn chỉ liếc nhìn một cái, liền phát hiện có ít nhất ba tu sĩ Hóa Chân, gần mười tu sĩ Biến Kiếp.

Đây hoàn toàn là những tu sĩ còn lợi hại hơn tông môn chín sao bình thường.

Chẳng trách Hải Tu Minh còn có thể đứng vững được ở đây, đây chỉ là thể hiện trên mặt sức mạnh, ai biết được sau lưng của Hải Tu Minh còn có những nhân vật nào lợi hại hơn nữa?

Đồng thời Diệp Mặc liếc mắt liền nhìn thấy Mông Hàn An và Mông Kỳ, Mông Kỳ đứng bên cạnh Mông Hàn An, cũng giống như bộ dạng lần đầu hắn gặp cô, rất nhã nhặn lịch sự.

Mông Hàn An nhìn thấy Diệp Mặc trên mặt liền lộ vẻ tươi cười, nói với một người đàn ông trung niên đứng bên cạnh cô:

– Đây chính là tu sĩ mà tôi đề cử, tên Diệp Mặc, rất cừ, tuổi không lớn, nhưng đã là Ngưng Thể hậu kì rồi, quan trọng hơn, hắn còn là một đại sư trận pháp cấp sáu.

Người nam tu kia gật đầu, ánh mắt quét về phía Diệp Mặc, Diệp Mặc lập tức liền có cảm giác không thoải mái.

Mông Hàn An nói xong, liền vẫy vẫy tay về phía Diệp Mặc nói:

– Diệp Mặc, đây chính là minh chủ Vượng Thương của Hải Tu Minh, anh lại đây gặp chút.

Tên Vượng Thương này mặt hơi dài, giống như một thanh kiếm vậy, gương mặt lõm, nhưng khí thế toàn thân lại khiến cho người khác kinh ngạc.

Diệp Mặc lại sớm nhìn ra tu vi của người này, không ngờ đã là tu vi Hóa Chân tầng thứ bảy rồi, không khỏi thầm cảm thán.

Chờ Diệp Mặc tiến lên phía trước chào hỏi xong, Vượng Thương khẽ gật đầu nói:

– Không tồi, không tồi, trẻ tuổi mà đã là đại sư trận pháp cấp sáu rồi, khó trách luyện khí lợi hại như vậy.

Tiền đồ vô lượng, làm cho tốt, Hải Tu Minh chúng tôi sẽ không để anh thua thiệt đâu.

Diệp Mặc vội ôm quyền nói:

– Cám ơn Vượng minh chủ.

Vượng Thương sau khi nói xong câu này, lập tức nói với mấy người còn lại:

– Hải Tu Minh chúng ta ba lần liền đều là người cuối cùng, lần này tôi hi vọng mọi người chọn người không để cho tôi thất vọng nữa.

Nói xong, lại hướng về phía bảy tám tu sĩ đang đứng bên cạnh Truyền Tống trận nói:

– Lần này hoàn toàn dựa vào mọi người, chỉ cần mọi người đạt được tiến bộ trong lần này, mỗi người đều có thể đưa ra một yêu cầu.

Cho dù anh muốn chân khí thượng phẩm, tôi cũng có thể làm cho anh được.

Hơn nữa ngoài những thứ đó ra, người tham dự đều là đối tượng bồi dưỡng trọng điểm của Hải Tu Minh.

– Vâng, minh chủ, chúng tôi nhất định hết sức ứng phó.

Mấy người lập tức đồng thanh nói.

Diệp Mặc lại nghe ra một chút vấn đề, hắn từ những lời của Vượng Thương nghe ra, dường như tu sĩ tham gia La Khúc thập bát bàn cũng không phải là tự gã chọn ra, mà là những thủ hạ còn lại của gã chọn.

Chẳng trách Mông Hàn An lại có quyền cho mình tham gia, phỏng chừng tranh chấp quyền lực cao trong Hải Tu Minh cũng vô cùng kịch liệt.

Nói không chừng phó minh chủ của Hải Tu Minh, còn có những đầu não bên dưới cũng có sản nghiệp riêng của mình, giống như Chân Bảo Liên của Mông Hàn An.

Đúng là nơi có người là có tranh chấp, câu này thật quá chính xác.

– Được.

Vượng Thương hài lòng gật đầu, sau đó khua khua tay nói:

– Bây giờ thì đến La Khúc thập bát bàn.

Diệp Mặc cùng Vương Hóa Năng đứng đằng sau Mông Hàn An, cùng tiến vào truyền tống trận.

Truyền tống trận này quả thực vô cùng rộng lớn, hơn một trăm người đứng, cũng không có gì là chật chội.

Sau đó linh thạch được khảm vào các lỗ trũng của truyền tống trận, xung quanh truyền tống trận sáng lên một màu trắng, mọi người đồng thời cũng được truyền đi.

Diệp Mặc cho rằng Truyền Tống trận này chỉ có hơn một trăm người, vậy thì người đến La Khúc thập bát bàn cũng không nhiều, nhiều nhất cũng không thể nhiều hơn năm trăm người.

Nhưng sau khi hắn và đám người này được truyền tống trận truyền đi, mới biết mình đã quá nhầm rồi.

Trong này không ngờ đã chật kín tu sĩ, thậm chí còn có mười hai mươi nghìn người.

Vương Hóa Năng nhìn ra sự kinh ngạc của Diệp Mặc, mở miệng giải thích:

– Những người xem náo nhiệt hơn mười ngày trước sớm đã đến đây rồi, cho nên nhiều người thì cũng không có gì là ngạc nhiên cả.

Nhưng Diệp Mặc lại không có tâm trạng đi trả lời câu nói của Vương Hóa Năng, vì hắn đã nhìn thấy Ung Du Nhi với bộ ngực lớn mái tóc bồng bềnh, mà đồng thời đối phương cũng nhìn thấy hắn ngay trong thời gian đó.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1194: Tôi Sẽ Quay Lại

Tôi Sẽ Quay Lại

U

ng Du Nhi thấy Diệp Mặc trong nháy mắt liền sững sờ, nhưng lập tức cũng trở nên hung bạo, cô lập tức chỉ Diệp Mặc hét lớn:

– Là mày, mày không ngờ lại dám đến đây… tao phải giết mày, giết nó cho ta giết chết nó…

Khi Ung Du Nhi hét xong ba chữ giết chết nó cuối cùng, sắc mặt vốn trắng nõn trở lên đỏ rần, hai bầu ngực cực đại trước mặt lại càng trở nên phập phồng, trực quan mà nhìn thì rõ ràng cô ta đang rất kích động.

Mặc dù thân hình của Ung Du Nhi rất mê lòng người, nhưng những nam tu đang có mặt tại đó không ai dám liếc nhìn bộ ngực của cô.

– Du Nhi, chuyện gì vậy?

Một người đàn ông thân hình cao lớn, khuôn mặt nhu hòa đứng cạnh Ung Du Nhi nghe thấy Ung Du Nhi hét lớn, lập tức lo lắng hỏi.

Ung Du Nhi lúc này dừng lại thở dốc, chỉ tay vào Diệp Mặc hét lớn:

– Lần trước chính tên khốn nạn này đã một đao làm hỏng Phong xa của con, lúc đó nếu không phải con nhanh chân nhanh tay, thì đao đó đã chém vào người con rồi.

Tên khốn nạn này con cần phải giết chết nó, nhẫn trữ vật của nó phải bồi thường cho con.

Chỉ có Diệp Mặc biết rõ, mục đích chủ yếu mà Ung Du Nhi muốn giết hắn, đó chính là vì nhẫn trữ vật của hắn.

Nói cách khác là vì đại đỉnh tám cực của hắn, còn cả chân khí phi hành cực phẩm kia nữa.

Người đàn ông sắc mặt nhu hòa trắng trẻo nhất thời trầm mặc, gã lạnh lùng nhìn Diệp Mặc:

– Chỉ là một tên Ngưng Thể nhãi nhép, dám động đến con gái của giáo chủ ta, mày muốn chết à…

Người đàn ông này bắt đầu tức giận, những tu sĩ xung quanh cảm nhận được sát khí nồng đậm.

Diệp Mặc trong lòng trầm xuống, người đàn ông này đã là tu vi Hóa Chân đỉnh phong rồi, sát khí trên người còn nặng hơn rất nhiều so với Lục Vô Hổ.

Rõ ràng gã chính là cha của Ung Du Nhi, cũng là giáo chủ của Thông Hải giáo.

Nhìn bộ dạng phẫn nộ của gã giáo chủ này, Diệp Mặc rất nghi ngờ mình có cơ hội vào La Khúc thập bát bàn hay không.

Mông Kỳ còn căng thẳng hơn cả Diệp Mặc, cô lo lắng nhìn sư phụ của mình, hi vọng sư phụ có thể đứng ra nói giúp một câu.

May là Mông Hàn An cũng không khiến cô phải thất vọng, trước khi Ung Lam Y động thủ đã đứng ra hành lễ với Ung Lam Y, sau đó mới ôn hòa nói:

– Hàn An bái kiến Ung giáo chủ, Diệp Mặc là tu sĩ đại diện cho Hải Tu Minh chúng tôi tham gia đại hội, nếu lúc trước vì không nhận ra công chúa Du Nhi, có chút chậm trễ, Hàn An thay mặt hắn nhận tội với giáo chủ, mà xin Ung giáo chủ nể mặt Hải Tu Minh, tha cho hắn lần này.

Ung Lam Y nghe Mông Hàn An nói xong, sắc mặt cực kì lạnh lùng, đồng thời hừ một tiếng nói:

– Đắc tội với con gái ta, cho dù là bá chủ của Vô Tâm Hải đến, Ung Lam Y ta cũng phải giết hắn không nghi ngờ gì, thể diện của Mông Hàn An vẫn chưa đủ lớn.

Nếu như cô còn dám ngăn tôi lại, đừng trách tôi không khách khí.

Diệp Mặc trong lòng lại trầm xuống, hắn đã đánh giá thấp năng lực của Mông Hàn An rồi, nhưng không ngờ hắn đánh giá vẫn còn cao một chút.

Xem chừng Mông Hàn An đến cơ hội mình tham gia đại hội cũng khó có thể bảo toàn được, nói cách khác hắn rất có khả năng không có cơ hội tiến vào La Khúc thập bát bàn thì đã bị Ung Lam Y giết chết rồi.

– Vượng sư huynh…

Mông Hàn An cũng sắc mặt vô cùng khó voi nhìn Vượng Thương của Hải Tu Minh đứng trước mặt, rất muốn Vượng Thương đứng ra nói giúp một câu.

Vượng Thương lạnh lùng nhìn Diệp Mặc một cái, liền mở miệng.

Ánh mắt đó thậm chí còn có chút ý giết Diệp Mặc, hoàn toàn không có chút ý tứ gì giống như lúc trước nói Diệp Mặc tiền đồ rộng mở, làm cho tốt, Hải Tu Minh sẽ không để cho hắn thua thiệt.

Diệp Mặc không cần chờ Vượng Thương nói gì, cũng biết được ý của gã là đẩy mình ra ngoài, tuyệt đối không thể vì mình mà cầu xin.

Mình chỉ là một tu sĩ Ngưng Thể từ ngoài đến, gã căn bản không coi ra gì.

Nói rút lui thì rút lui, thậm chí còn có thể nói mình không phải là người của Hải Tu Minh.

Không đợi Vượng Thương mở miệng, Diệp Mặc chủ động đứng ra ôm quyền nói với Ung Lam Y:

– Ung giáo chủ, chuyện lúc trước là vì vãn bối không biết công chúa Du Nhi là công chúa của Thông Hải giáo, có nhiều mạo phạm, nhưng vãn bối lần này đại diện cho Hải Tu Minh, nếu tiền bối trước mặt nhiều người như vậy lại giết vãn bối, đối với Hải Tu Minh mà nói là không có chút thể diện nào, sau này còn có ai dám đến Hải Tu Minh?

– Ha ha…

Ung Lam Y cười ha hả, nhưng tiếng cười lập tức có chút ý tứ lạnh lùng, gã cười xong lạnh lùng nhìn Diệp Mặc:

– Giáo chủ đây muốn giết mày, thì mày tính sao?

Quả nhiên sau khi Diệp Mặc nói xong, những lời này của Ung Lam Y khiến sắc mặt của Vượng Thương có chút khó coi, nhưng vẫn không nói gì.

Diệp Mặc cũng không đợi Ung Lam Y động thủ mà liền nói:

– Đương nhiên giáo chủ muốn giết tôi cũng là nên, vì tôi đã đắc tội với công chúa Du Nhi.

Nhưng tôi là người biết trước biết sau, Vượng minh chủ của Hải Tu Minh đã giúp đỡ tôi rất nhiều, tôi muốn vì Hải Tu Minh mà đấu xong trận này.

Vượng minh chủ cũng đã đồng ý với hành động này của tôi, cho nên đợi sau khi đại hội kết thúc, giáo chủ tùy ý chém giết, lúc đó tôi cũng báo đáp được ân tình của Hải Tu Minh và Vượng minh chủ rồi.

Vượng Thương sắc mặt lạnh lùng, trong lòng lại vô cùng phẫn nộ, gã lúc trước căn bản chưa gặp Diệp Mặc, tên này lại trước mặt nhiều người như vậy nói mình có ân với hắn, hắn đến đại hội là muốn đền ơn.

Nếu như mình không nói gì, mà bị truyền ra ngoài, thì quả thực là một đòn đau với Hải Tu Minh và với địa vị của gã.

Nhưng gã căn bản cũng không vì một con kiến hôi như Diệp Mặc, lại đến gây với Ung Lam Y.

– Hừ, bà mày đây muốn rút gân hút hồn mày, mày cho rằng đến đại hội La Khúc thập bát bàn là có thể thoát được sao? Tao nói cho mày biết, sau khi thất bại thập bát bàn, sẽ lập tức bị truyền ra ngoài.

Nhưng bà mày đây muốn mày chết ngay lập tức.

Ung Du Nhi trước mặt cha của cô ta nói liên khúc bà mày đây, nhưng Ung Lam Y cứ như không nghe thấy vậy.

Diệp Mặc bình tĩnh nói:

– Cũng được, chỉ cần tôi báo đáp ân đức của Vượng minh chủ rồi, muốn chém muốn giết tùy.

Diệp Mặc hiên ngang lẫm liệt, rất nhiều tu sĩ xung quanh nhỏ tiếng xì xầm bàn luận, nhưng lại sợ uy thế của Ung Lam Y, căn bản không dám lớn tiếng bàn luận.

Vượng Thương biết chuyện này gã không nói không được rồi, liền đứng ra ôm quyền nói với Ung Lam Y:

– Haizz, anh Ung, tôi cũng đã nhìn nhầm rồi, không ngờ lại đi giúp đỡ loại người như này, sớm biết tôi đã không giúp hắn.

Nếu người này đắc tội với công chúa Du Nhi cũng là chết chưa hết tội, thì cứ theo anh Ung làm chủ là được rồi, Vương mỗ tôi tuyệt đối không có chút dị nghị nào.

Diệp Mặc nghe thấy Vượng Thương nói vậy, trong lòng lại càng lạnh, hắn không ngờ gã Vượng Thương này đến con chó cũng không bằng.

Mình cũng là quân của gã rồi, gã còn đưa đuôi mình lên cho người ta vẽ lên mặt.

– Đưa nhẫn trữ vật của mày lên trước đã.

Ung Du Nhi hung hãn nhìn chằm chằm Diệp Mặc nói.

Diệp Mặc sau khi nghe xong lời này, nhất thời trong lòng vui mừng, không chút do dự lấy nhẫn trữ vật của mình ra, đồng thời ôm quyền nói:

– Nhẫn trữ vật của tôi đưa lên rồi, tôi đắc tội với công chúa Ung Du Nhi, vốn dĩ cũng không định sống tiếp nữa.

Công chúa du Nhi cứ nhận nhẫn trữ vật của tôi trước, cái này cũng là nên.

Nói xong hắn lại chuyển hướng quay sang Ung Lam Y ôm quyền nói:

– Nếu như giáo chủ không tin lời tôi, bây giờ có thể giết tôi.

Nói xong những lời này rồi Diệp Mặc lại quay sang ôm quyền nói với Vượng Thương:

– Vượng minh chủ, bất luận thế nào, tôi cũng sẽ cảm tạ sự giúp đỡ của Vượng minh chủ không hề thay đổi.

Nếu Ung giáo chủ ra tay, cũng xin Vượng tiền bối không cần cầu xin giúp nữa.

Mặc dù không có cách nào thi đấu cho Hải Tu Minh, cũng có chút tiếc nuối, nhưng cũng cám ơn đại ân của Vượng minh chủ.

Sắc mặc Vượng Thương càng lúc càng khó coi, Diệp Mặc rõ ràng là muốn gã mất mặt trước Hải Tu Minh, nhưng cho dù như vậy, gã vẫn không giúp Diệp Mặc nói một câu nào.

Lúc này Diệp Mặc trong lòng vẫn đang suy nghĩ một khi Ung Lam Y muốn ra tay thật, thì hắn chạy thế nào được, Ngũ Hành độn pháp mặc dù lợi hại, nhưng dưới tay một tu sĩ Hoá Chân như Ung Lam Y, hắn có cơ hội hay không? Nhưng muốn hắn khoanh tay chịu chết, vậy thì tuyệt đối không thể nào.

Cho dù là chết, hắn cũng phải kéo một tấm đệm lưng theo.

Diệp Mặc trong lòng lại một lần nữa dâng lên một cảm giác bất lực, đem hi vọng kí thác lên người khác, quả nhiên là không đáng tin.

Mông Hàn An nói rất dễ nghe, bây giờ đối mặt rồi, thì cô lại không có cách nào nói giúp một câu được.

Ung Lam Y thấy Ung Du Nhi chỉ chăm chăm lo nhẫn trữ vật trong tay, dường như đang nghĩ cách mở nó ra, lập tức liếc nhìn vẻ mặt âm trầm của Vượng Thương, hừ lạnh nói với Diệp Mặc:

– Mày cũng không có cách nào chạy thoát được, nói ba hoa chích chòe, cũng chỉ sống thêm được ngày một ngày hai thôi.

Hôm nay tao nể mặt Vượng minh chủ, để cho mày sống thêm một giờ ba khắc nữa.

– Cha, nó không có một giờ ba khắc nữa.

Lúc này Ung Du Nhi lại ngẩng đầu lên nói.

Nói xong lại hất khuôn mặt xinh đẹp của mình lên với gã đại hán cao gần hai thước đứng cạnh nói:

– Anh, giao cho anh đấy.

Anh đừng có mà đến một tên Nguyên Thần tay không cũng không bắt được đấy nhé?

Tên đại hán này cười khẩy:

– Em yên tâm, loại rác rưởi này, một ngón tay của anh cũng bóp chết rồi.

Diệp Mặc âm thầm quan sát tên đại hán này cũng đã là tu vi Thừa Đỉnh tầng thứ ba rồi, mặt đanh như thép, đôi môi phì ra như bị ong vò vẽ đốt.

Hắn không cần đoán, cũng biết tên này chính là Ung Ô Tử anh trai của Ung Du Nhi.

Chẳng trách Mông Kỳ lại sợ đến vậy, tên này vừa nhìn liền biết không phải là loại tốt đẹp gì, sự hung hãn thể hiện ra hết bên ngoài vẻ mặt.

Thật không biết Ung Du Nhi khuôn mặt trắng trẻo kia sinh ra như nào trong gia đình kinh khủng này.

Mông Kỳ nghe thấy Ung Lam Y tạm thời không giết Diệp Mặc, trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô lại nghe thấy câu nói của Ung Du Nhi, tim lại đập thình thịch.

Cô không ngờ, Ung Ô Tử lại cũng tham gia đại hội La Khúc thập bát bàn này.

Lúc trước Diệp Mặc mặc dù không nói với cô chạy thoát thế nào, nhưng Mông Kỳ tâm hồn trong sáng, đoán được cách chạy thoát của Diệp Mặc chắc là có liên quan đến La Khúc thập bát bàn.

Nhưng tên Ung Ô Tử này tham gia thi đấu, bọn họ nói không chừng đến tính mạng còn không còn, chạy thế nào được?

– La Khúc thập bát bàn đã khởi động, mời tu sĩ ba bên tham gia thi đấu bước vào bàn thứ nhất của La Khúc thập bát bàn.

Chính vào lúc Mông Kỳ vẫn đang lo lắng, vị tu sĩ chủ trì đại hội lần này đã hô bắt đầu thi đấu.

Diệp Mặc trong lòng nhất thời kích động, chỉ cần tiến vào La Khúc thập bát bàn, hắn sẽ có cơ hội chạy thoát.

Nếu hắn chẳng may không có cách nào xông đến được bàn thứ mười tám, hắn sẽ bước vào thế giới trang vàng.

Còn Mông Kỳ, thì cũng không quản được rồi.

Hắn đến bản thân còn không giữ được, làm sao còn có cách bảo vệ Mông Kỳ? Nhiều lắm cũng chỉ là giúp Mông Kỳ giết Ung Ô Tử thôi.

Diệp Mặc theo đội ngũ của Hải Tu Minh cùng bước vào La Khúc thập bát bàn, hắn cúi đầu đi cuối cùng, không nhanh không chậm.

Lúc này phỏng chừng tất cả mọi người đều cho rằng hắn đang thầm ai thán vận mệnh mình, lại không biết rằng lúc này Diệp Mặc đang cấp thiết muốn kêu những người đi trước nhanh chân lên chút.

Nếu lúc này Ung Lam Y đổi ý, hắn sẽ không do dự gì mà chạy thẳng vào La Khúc thập bát bàn.

Mông Hàn An dường như biết mình có chút lỗi với Diệp Mặc, cũng sắc mặt xấu hổ không nói gì.

Cũng may Diệp Mặc không hỏi cô, nếu không cô lại càng không biết nên trả lời thế nào.

Diệp Mặc đương nhiên sẽ không hỏi cô, cái này căn bản không phải là cô muốn làm chủ là làm chủ được, lúc này Diệp Mặc đã hoàn toàn hiểu được sự ngây thơ của mình.

Mông Hàn An đến đồ đệ của mình còn không bảo vệ được, còn nói gì đến bảo vệ mình?

Ung Ô Tử nhìn Diệp Mặc dữ tợn cười, bỗng nhiên nói:

– Mày sẽ nhanh chóng cảm giác được mình không nên bước vào La Khúc thập bát bàn, vì mày sẽ rất hối hận chuyện mà mày gặp phải.

Nói xong Ung Ô Tử quay người nhanh chóng tiến vào La Khúc thập bát bàn.

Diệp Mặc đứng ở cửa vào La Khúc thập bát bàn, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, hắn chậm rãi quay đầu lại, vận đủ chân nguyên, nói với Ung Lam Y của Thông Hải giáo:

– Ung giáo chủ, tôi sẽ quay lại.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1195: Diệp Mặc Vs Thừa Đỉnh

Diệp Mặc Vs Thừa Đỉnh

M

ọi người đều cho rằng Diệp Mặc đang lấy lòng Ung Lam Y, chính là Ung Lam Y đang tự cho rằng Diệp Mặc đang lấy lòng gã, càng chẳng đáng để cười.

Cho dù Diệp Mặc có lấy lòng gã, gã cũng cần phải giết Diệp Mặc không nghi ngờ gì, không có ai có thể đắc tội với con gái gã.

Hơn nữa gã phỏng chừng mình đến cơ hội ra tay cũng không có, vì con trai Ung Ô Tử của gã sẽ không để cho Diệp Mặc sống mà bước ra ngoài, cho dù có bước ra, nhiều nhất cũng chỉ là Nguyên thần mà thôi.

Không ai hiểu được ý câu nói này của Diệp Mặc, ngoài hắn ra.

Hắn quay lại đương nhiên không phải lúc này, hắn quay lại cũng không phải là vì để cho Ung Lam Y giết hắn.

Hắn quay lại là đi giết Ung Lam Y, giết Ung Du Nhi.

Còn Ung Ô Tử, Diệp Mặc đã không để cho y sống mà bước ra khỏi La Khúc thập bát bàn.

Lúc trước khi hắn mới là Ngưng Thể trung kì, có thể liều mạng với một tên Thừa Đỉnh tầng thứ hai, bây giờ hắn đã là Ngưng Thể hậu kì rồi, tu vi không ngừng tăng cao, sao lại sợ một tên như Ung Ô Tử chứ?

Sau khi Diệp Mặc cùng với hai mươi chín người còn lại bước vào La Khúc thập bát bàn, lập tức liền cảm nhận được sự ẩm ướt xung quanh, khi thần thức của hắn phóng ra, thì cũng đã không nhìn thấy bất kì người nào đứng ngoài nữa rồi, ngoài hai mươi chín người còn lại bên cạnh mình, trừ những thứ đó ra, chỉ có một thảo nguyên ẩm ướt.

Diệp Mặc trong lòng thất kinh, thật là một cấm chế lợi hại, loại trận pháp này quả thực quá lợi hại rồi.

Chỉ là một bước chân thôi, đã có khoảng cách xa như vậy rồi, Diệp Mặc cho rằng trình độ bố trận của mình vẫn còn kém xa trình độ này.

– Ha ha ha ha…

Một tiếng cười to điên cuồng, khiến tu sĩ bước vào Thập bát bàn đều sững sờ.

Nhưng những người xung quanh nhanh chóng biết được tại sao có người cười to, vì tiếng cười đó chính là Ung Ô Tử.

Ung Ô Tử chằm chằm nhìn Diệp Mặc cười lớn, rõ ràng là muốn giết Diệp Mặc.

Diệp Mặc cũng nhìn Ung Ô Tử đang điên cuồng cười to, cũng không nói lời nào.

Những người còn lại ai ai cũng rời khỏi đội, dường như rất không muốn dính dáng đến Diệp Mặc.

Cho dù vài tu sĩ cùng thuộc Hải Tu Minh với Diệp Mặc cũng không dám đứng cùng Diệp Mặc, có vài tu sĩ muốn mời đội của Mông Kỳ, sau khi thấy Ung Ô Tử hung thần ác sát nhìn Diệp Mặc cười, lập tức gác suy nghĩ của mình sang một bên.

Sau khi Ung Ô Tử cười to xong, bỗng nhiên sắc mặt trở nên hiền từ.

Có lẽ chỉ y cho rằng hiền từ, trong con mắt người khác, cũng giống như hung thần mà thôi.

Đang lúc Diệp Mặc không biết tên này tại sao lại có có biểu cảm hung tợn đến vậy, Ung Ô Tử lại nhìn Mông Kỳ nói:

– Kỳ Kỳ, đợi lát nữa chúng ta cùng tổ đội, anh nhất định sẽ dẫn em đến bàn thứ chín.

Trong mắt Mông Kỳ lộ ra một tia chán ghét, cô cũng không thèm nhì Ung Ô Tử, liền bước đến bên cạnh Diệp Mặc nói:

– Tôi và Diệp sư huynh đi cùng nhau.

Anh đi cùng với người của Thông Hải giáo đi, còn nữa tôi và anh không có bất kỳ quan hệ nào, trước đây chưa có, sau này cũng sẽ không có.

– Khặc khặc… Diệp sư huynh, em sẽ nhanh chóng phát hiện ra rằng em không còn Diệp sư huynh nữa Ung Ô Tử nói xong ánh mắt nhìn một lượt những tu sĩ vẫn còn chưa đi, thậm chí đến nói cũng không nói câu nào.

Mấy tên tu sĩ đó ai ai cũng rời khỏi, không có ai dám nói câu gì.

Mông Kỳ không nói được một lời, lập tức phóng một thanh phi kiếm ra, đồng thời giơ tay lên, lại một thanh phi kiếm linh khí cực phẩm xuất hiện trong tay cô.

Cô đưa thanh kiếm linh khí dài cho Diệp Mặc nói:

– Đưa cho anh linh khí này trước, cho dù không địch lại được, tôi cũng chém cho tên súc sinh này vài đường.

Rõ ràng cô thấy Diệp Mặc không có nhẫn trữ vật, chắc chắn không có bất kì pháp bảo nào.

Nên mới lấy ra một thanh kiếm dài đưa cho Diệp Mặc.

Diệp Mặc khua tay, mỉm cười, nói:

– Cô ra sau, tên súc sinh này giao cho tôi là được rồi.

Nói xong Diệp Mặc bước lên phía trước một bước, cũng không thấy động tác của hắn, trên đỉnh đầu hắn đã xuất hiện một đại đỉnh lớn, rõ ràng là đại đỉnh tám cực, đồng thời Tử Đao dẫn theo một đường ánh sáng màu tím được Diệp Mặc phóng ra.

– Sao mày lại vẫn còn một đại đỉnh, nhẫn trữ vật của mày không phải đã bị lấy đi rồi sao?

Ung Ô Tử thấy Diệp Mặc lấy đại đỉnh tám cực ra lập tức kinh ngạc nói, rõ ràng chuyện Diệp Mặc có đại đỉnh tám cực và chân khí phi hành cực phẩm y cũng đã từng nghe Ung Du Nhi nói qua.

Hơn nữa y còn nghe nói Diệp Mặc còn có thể một chiêu chiến đấu với Nhị Vu tu vi Thừa Đỉnh tầng thứ hai, thậm chí còn chiếm thượng phong, nhưng lúc đó y cũng không tin lắm.

Chỉ là một tu sĩ Ngưng thể mà thôi, sao lại có thể đấu lại một tu sĩ Thừa Đỉnh chứ? Tu sĩ Ngưng Thể chân nguyên vừa mới ngưng kết hóa thực, nhiều nhất cũng chỉ là vừa mới hình thành, so với những tu sĩ Thừa Đỉnh hiểu được chút ít về ‘vực’ thì còn quá kém xa.

Trong nháy mắt biết được pháp bảo của Diệp Mặc vẫn còn, Ung Ô Tử lại bình tĩnh lại, mặc dù y không để ý Diệp Mặc, nhưng cũng không khinh địch, chỉ nhỏ giọng nói:

– Cho dù mày có pháp bảo, tao cũng có thể giết mày một cách dễ dàng…

Diệp Mặc căn bản cũng không thừa lời, Tử Đao đã mang theo đường đao màu tím cuốn đến, trong lòng hắn đã muốn giết Ung Ô Tử rồi.

Bất luận thế nào, cần phải đòi lại chút lãi mới được.

– Hừ.

Tên Ung Ô Tử hừ lạnh một tiếng, đồng thời y phóng ra lang nha bổng cực lớn, lang nha bổng này vừa được phóng ra, thì bắn ra hơn mười mũi tên màu đen, đồng thời lang nha cũng theo lang nha bổng bành trướng kịch liệt.

Lang nha bắn ra những mũi tên màu đen và lang nha bành trướng kịch liệt chỉ là phóng nhanh trong thời gian cực ngắn, rồi lại chậm lại, cuối cùng thậm chí còn dừng lại.

– Mày, mày không phải là ‘Tràng’, không ngờ mày có ‘vực’ thật, điều này sao có thể được?

Ung Ô Tử sau khi cảm thấy Diệp Mặc có vực, nhất thời kinh hãi, y thậm chí còn bị lâm vào vũng bùn.

Tu sĩ sau khi bước vào Hư Thần, thì sẽ có Nguyên thần, thần thức sẽ tăng lên.

Một khi từ Hư Thần thăng cấp lên Ngưng Anh, chân nguyên của tu sĩ ngưng hóa, dường như vi thực, chân nguyên của những tu sĩ như này cũng có thể tăng lên, so với tu sĩ Hư Thần còn mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.

Có một số tu sĩ tương đối thiên tài, thậm chí có thể lĩnh hội được hình thức ban đầu của ‘vực’, đó chính là ‘tràng’.

Nhưng không phải tất cả tu sĩ Ngưng thể đều có thể lĩnh hội được ‘tràng’.

‘Tràng’ không thuộc ‘vực’, còn kém hơn nhiều so với ‘vực’, nhưng lại là hình thức ban đầu của ‘vực’, những tu sĩ bình thường sau khi lĩnh ngộ được ‘tràng’, mới có thể chuyển sang lĩnh ngộ ‘vực’, hoặc dễ dàng lĩnh ngộ khái niệm của ‘vực’.

Nhưng cho dù là tu sĩ thiên tài, muốn có những hiểu biết về ‘vực’ thì cũng phải thăng cấp lên Thừa Đỉnh đã.

Vì không lên Thừa Đỉnh, cảnh giới vẫn chưa đủ, tâm cảnh cũng chưa đủ, căn bản không có cách nào cảm nhận được lĩnh hội này.

Sở dĩ chỉ sau khi lên được Thừa Đỉnh, mới là bước đầu để tu sĩ nắm được thiên địa, không có ‘vực’ căn bản không có cách nào nắm được không gian, nắm được tất cả.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao chỉ có tu sĩ Hóa Chân mới có thể ngưng tụ được chân nguyên, tùy ý nắm được tu sĩ có tu vi thấp, vì bọn họ lĩnh ngộ khái niệm ‘vực’, ở dưới chân nguyên là toàn địa bàn của anh ta, không có ai có thể phá được.

Chỉ có cao thủ cũng nắm được ‘vực’, thì mới có thể đối kháng được.

Đương nhiên cũng có một số tu sĩ, trong cảnh giới Biến Kiếp đã hoàn toàn lĩnh ngộ được ‘vực’, những tu sĩ này so với những tu sĩ Hóa Chân bình thường, cũng không kém là bao.

Thậm chí giết người vượt cấp, cũng không phải là không thể.

Mà quá trình từ Thừa Đỉnh đến Hóa Chân, một là dần dần hoàn thiện ‘vực’, một cái nữa chính là lĩnh ngộ quy tắc của thế giới.

Còn số ít những Đại năng Hóa Chân, sẽ lĩnh ngộ còn cao hơn ‘vực’, đó chính là bước mở đầu của ‘giới’, nhưng những tu sĩ này trong hàng tỉ Hóa Chân may ra mới gặp được một người.

Ung Ô Tử sở dĩ khiếp sợ Diệp Mặc, là vì y căn bản không tin Nhị Vu nói Diệp Mặc có hình thức ban đầu của ‘vực’, vì lĩnh ngộ ‘vực’ đều bắt đầu từ ‘tràng’.

Còn đối phương mới là tu vi Ngưng Thể, lại vượt qua ‘tràng’, trực tiếp hình thành hình thức ban đầu của ‘vực’, sao khiến y không chấn động được?

Cho dù Mông Kỳ đứng một bên nghe cũng không dám tin, cô nhìn không ra ‘vực’ của Diệp Mặc, nhưng không có nghĩa là cô không hiểu.

Diệp Mặc chỉ là tu vi Ngưng Thể, cô cũng biết, một tu vi Ngưng Thể không ngờ lại vượt qua ‘tràng’, còn trực tiếp hình thành ‘vực’, điều này thực khiến người ta vừa nghe thấy đã rợn cả người rồi.

Nhưng Ung Ô Tử rõ ràng càng cường hãn hơn Nhị Vu lúc trước, dưới sự chuyển động của chân nguyên, thậm chí mắt thường cũng có thể nhìn thấy từng vòng sóng gợn xung quanh thân thể y, loại sóng gợn này nhanh chóng tiếp xúc với đường đao đầy trời của Diệp Mặc, phát ra những âm thanh “keng keng”.

Ánh đao mà Tử Đao cuồn cuộn nổi lên của Diệp Mặc trong nháy mắt tan biến, đồng thời Lang nha bổng và lang nha của Ung Ô Tử lại lần nữa với tốc độ nhanh chóng công kích vào đại đỉnh trên đầu Diệp Mặc.

Trong những tiếng ầm ầm đó, Diệp Mặc bị đánh lùi mấy chục mét.

“Đoàng” một tiếng, Ung Ô Tử lại thu lại Lang nha bổng, thấy Diệp Mặc bị đánh lùi mấy chục mét, cười khẩy liên tục nói:

– Hình thành hình thức ban đầu của ‘vực’ thì sao? Chỉ là Ngưng thể hậu kì, Ung Ô Tử tao phải giết được mày như giết một con gà.

Mông Kỳ thấy Diệp Mặc lau lau vết máu ở khóe miệng, vội vàng bước đến đỡ lấy Diệp Mặc:

– Diệp sư huynh, anh không sao chứ?

Cô không thể không lo lắng, một khi Diệp Mặc chết rồi, vận mệnh của cô cũng vô cùng bi thảm.

Diệp Mặc thản nhiên cười, khua tay nói:

– Tôi không sao, nhưng tên súc sinh này còn mạnh hơn tên lần trước tôi gặp rất nhiều.

Mặc dù ngữ khí thản nhiên, nhưng trong lòng Diệp Mặc cũng biết, tên Ung Ô Tử này còn mạnh hơn rất nhiều so với tên Nhị Vu lần trước hắn đánh nhau trên biển.

Lúc trước khi hắn và Nhị Vu đánh nhau, vẫn là Ngưng Thể tầng thứ sáu, dưới một chiêu, cũng đánh thương được Nhị Vu.

Mặc dù cái này không có liên hệ gì với khinh địch, nhưng cũng chứng tỏ lúc đó Diệp Mặc căn bản không sợ Nhị Vu.

Bây giờ hắn đã là Ngưng Thể tầng thứ bảy rồi, sức mạnh tăng cao không chỉ một tầng, còn trúng một chiêu của Ung Ô Tử, không ngờ lại bị thương rồi.

Mặc dù lang nha của Lang nha bổng của Ung Ô Tử tiêu hao rất nhiều sức lực của y, nhưng sức mạnh của tên Ung Ô Tử này quả thực rất mạnh không thể nghi ngờ gì.

Vừa nãy hắn bị thương hoàn toàn là bị đối phương phản chấn lại gây thương tích, rung động hình sóng đó, rất có khả năng chính là ‘tràng’ mà Ung Ô Tử nói, hoặc cũng là ‘vực’.

Sau khi để Mông Kỳ đứng sang một bên, Diệp Mặc lại bước ra, đồng thời Tử Đao lại phóng ra lần nữa.

Đối phó với loại người như Ung Ô Tử, tuyệt đối không thể lui lại, một khi lui lại khí thế sẽ yếu đi rất nhiều.

Khi Tử Đao vừa bổ ra cũng là đường đao dài hơn một mét, khi Tử Đao của Diệp Mặc bổ đến đỉnh đầu của Ung Ô Tử, đã biến hóa thành tia hồng tím dài gần ba trượng.

Nhưng tia hồng tím này cũng không phải vì đến đỉnh đầu Ung Ô Tử mà dừng lại, chẳng những càng ngày càng dài, hơn nữa màu hồng tím này còn càng ngày càng lan ra khắp bầu trời.

Huyễn Vân Hoa Sơn đao.

Đây là lần đầu tiên sau khi Diệp Mặc luyện thành công Hoa Sơn đao, toàn lực thi triển Huyễn Vân Hoa Sơn đao, một đường Hoa Sơn, không chảy máu không lui.

Trên mặt Ung Ô Tử cuối cùng cũng lộ ra biểu hiện ngưng trọng, y cảm thấy uy lực của đao này, thậm chí cảm giác được sự hô hoán của đao này.

Mồ hôi lạnh từ sau lưng y chảy ra, nhưng y cũng không để ý đến, chỉ “Thái” một tiếng, Lang nha bổng trong tay đã hóa thành một màn mưa đen.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 13 giờ trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 13 giờ trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 13 giờ trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 4 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 4 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 4 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box