[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 240 : Diệp Mặc Quá Thần Bí (c1196-c1200)
❮ sautiếp ❯Chương 1196: Diệp Mặc Quá Thần Bí
Diệp Mặc Quá Thần Bí
M
ông Kỳ thấy Diệp Mặc đánh ra một đao quang thật dài màu hồng tím, nhất thời chợt cảm thấy mê man.
“Thật đẹp!”
Trong lòng của cô thốt lên một câu này, cô có cảm giác muốn chìm đắm vào giữa luồng sáng màu hồng tím mỹ lệ kia.
Cô thậm chí còn có cảm giác luồng sáng đó còn đang không ngừng kêu gọi cô, mời gọi cô tiến vào.
Mông Kỳ vô thức giật mình dừng lại bước chân, vì cô đã thấy xung quanh luồng sáng màu hồng tím kia đang sinh ra vô số ánh tím xung quanh giống như hoa tươi đang nở rộ.
– Đẹp quá!
Cô rốt cuộc cũng đứng hẳn lại, nhưng rất nhanh lại có một loại sát khí mãnh liệt khiến cô phải rùng mình một cái tỉnh táo trở lại.
Cô lập tức đã thấy vô số đốm sáng màu đen đang không ngừng sản sinh ra từ bên trong quầng sáng màu hồng tím và đang nhanh chóng bao trùm lấy toàn bộ.
Mông Kỳ rốt cuộc đã hoàn toàn tỉnh táo lại, cô khẽ vuốt cái trán đầy mồ hôi lạnh của mình rồi lùi ra sau mấy bước.
Trong lòng càng thêm kinh hãi vì bản thân cô biết mình không có nổi một cơ hội phản kháng nào trước một đao kia của Diệp Mặc.
Mà Ung Ô Tử lại có thể lấy ra pháp bảo trong lúc này, ngăn trở lại đao quang màu tím của Diệp Mặc thì có thể thấy được Ung Ô Tử thật sự là rât lợi hại.
Chứng minh rằng tin đồn y có thể chiến đấu giết chết đối thủ vượt cấp tuyệt đối không phải là giả.
Ầm… ầm…
‘Tử Đao’ vào Lang Nha Bổng của Ung Ô Tử va chạm vào với nhau, phát ra một tiếng nổ kinh thiên động địa kéo dài một lúc mới ngừng lại.
Một luồng chân nguyên mạnh mẽ đánh vào Đại đỉnh tám cực của Diệp Mặc, từng tia sáng màu đen của Lang Nha Bổng liên tục đánh vào trên Đại đỉnh tám cực.
Cho dù là chân nguyên của Diệp Mặc vô cùng cường hãn, cũng không thể nào chịu đựng được, “Phụt” một tiếng liền phun ra một ngụm máu tươi.
Ánh đao tím dài mấy trượng của ‘Tử Đao’ nhanh chóng thu nhỏ lại, ánh tím xung quanh ‘Tử Đao’ cũng rất nhanh co rút lại không còn nở rộ như đóa hoa tươi lúc trước nữa.
Sau một lát dần trở thành một đóa hoa tàn dần suy yếu.
Răng rắc..
Lại một tiếng vang thật lớn, không gian phía trước của ‘Tử Đao’ trống trơn, khiến Diệp Mặc không biết nên vui hay buồn, vì hắn biết rằng tuy Ung Ô Tử chặn được thế công của ‘Huyễn vân Hoa Sơn đao’ nhưng lại không ngăn trở được sự theo đuổi của ‘Tử Đao’.
Đọc Truyện Online Tại vn Ánh đao tím đã co rút lại chỉ còn dài hơn một thước đánh thẳng vào ngực của Ung Ô Tử, một tia máu phun ra.
Ung Ô Tử bay ngược ra sau cả trăm mét, dùng vẻ mặt khó tin mà nhìn Lang Nha Bổng bị sứt mẻ trong tay mình, thậm chí còn quên cả vết thương dài trước ngực.
Khi y một lần nữa nhìn về phía Diệp Mặc, trong mắt lộ ra một tia sợ hãi, không ngờ rằng một tu sĩ Ngưng Thể lại mạnh mẽ đến mức này, quả thực còn mạnh mẽ hơn cả thân thể bán yêu của mình.
Diệp Mặc căn bản không có ý định dừng tay, hắn không buồn lau cả vết máu ở khóe miệng, tiếp tục lao đến, ‘Tử Đao’ trong tay lại một lần nữa đánh ra.
Ung Ô Tử không ngờ lại thấy Diệp Mặc vẫn không có vấn đề gì, nhất thời trở nên phẫn nộ, một lỗ hổng màu đen nhanh chóng xuất hiện trên đỉnh đầu của y, cũng nhanh chóng lao đi giống như Diệp Mặc, Lang Nha bổng trong tay cũng được y đánh ra.
Diệp Mặc đã thấy rõ lỗ hổng màu đen kia là một cái giường lớn, chắc chắn là pháp bảo phòng ngự của đối phương.
Nhưng cái loại pháp bảo phòng ngự có hình dạng cái giường này thì cũng là lần đầu tiên Diệp Mặc được nhìn thấy.
(Lời GD: Pháp bảo tiện dụng cho nhiều việc khác he he)
Leng keng Vài âm thanh nhỏ phát ra, toàn thân Ung Ô Tử không tự chủ được mà chấn động, cái pháp bảo hình giường của y không ngờ lại bị đình trệ lại.
Cảm nhận được pháp bảo phòng ngự của mình đã trở nên vô dụng, Ung Ô Tử nhất thời kinh hãi, không ngờ rằng công kích của đối phương có thể ảnh hưởng đến việc y khống chế pháp bảo, đây quả thực là loại công kích quá kinh khủng rồi.
Lúc này y cũng bất chấp tất cả, không bảo lưu lại chút thực lực nào nữa.
Lang Nha Bổng trong tay ngưng tụ lại chân nguyên của toàn thân, sau đó mạnh mẽ đánh ra ngoài.
Trong lòng y vô cùng hối hận vì trước đó đã không mặc vào chiếc giáp phòng ngự của mình.
‘Thần thức đao’ của Diệp Mặc bị pháp bảo phòng ngự của đối phương ngăn trở, khiến thần thức trở nên tê dại.
Hắn lập tức cẩn thận hơn.
Cái pháp bảo hình chiếc giường kia của Ung Ô Tử thật là cổ quái, không ngờ có thể ngăn trở được cả ‘Tử nhãn thần hồn thiết cát’.
Diệp Mặc không biết Ung Ô Tử nghĩ thế nào, nhưng hắn cũng không hề có chút khinh thường nào đối với Ung Ô Tử, lập tức lấy ra ‘Vô Ảnh’.
Ầm…
‘Tử Đao’ và Lang Nha Bổng lại lần nữa va chạm với nhau, ánh đao tím lại văng ra khắp nơi, nhưng lần này Diệp Mặc va Ung Ô Tử lại không có người nào bị bức lùi lại, lại tiếp tục cùng tung pháp bảo của mình đánh ra.
Ầm… ầm…ầm Pháp bảo của cả hai không ngừng công kích vào nhau, nhưng lại không ai có phương thức công kích nào khác biệt cả.
Hiện trường chiến đấu của cả hai lúc này đã trở thành một cái hố lớn, nhưng có lẽ chẳng ai phát hiện ra cả.
Mông Kỳ đứng ở một bên mà kinh hồn bạt vía, cô không hiểu vì sao Diệp Mặc lại liều mạng với đối phương như vậy, bởi vì cô biết rằng nếu Diệp Mặc lại đánh ra một đao kia, khẳng định là có thể chiếm được thế thượng phong, thậm chí còn có thể khiến Ung Ô Tử bị trọng thương.
Nhưng lúc này Diệp Mặc lại nhắm hai mắt lại mà ngăn chặn các thủ đoạn của Ung Ô Tử, bất luận là ‘Huyễn vân Hoa Sơn đao’ hay ‘Huyễn vân trận sát đao’, hay là ‘Lôi kiếm’ hắn cũng không có dùng đến.
Khí thế của Ung Ô Tử tuy rằng kinh người, nhưng cũng chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi, có thể nói rằng y đã sắp trở thành nỏ mạnh hết đà rồi.
Tuy rằng bản thân Diệp Mặc không có cách nào một mình mà giết đối phương, nhưng nếu có ‘Vô Ảnh’ hỗ trợ, thì việc giết Ung Ô Tử lại không có vấn đề gì.
Sở dĩ hắn không giết Ung Ô Tử ngay là vì hắn đang muốn lĩnh ngộ đao thứ bẩy của “Huyễn Vân Đao”, và Ung Ô Tử chính là đối tượng thử luyện tốt nhất.
Diệp Mặc cảm thụ được đao thứ bẩy càng lúc càng rõ ràng, đồng thời mỗi đao đánh ra càng lúc càng thoải mái hơn.
Ung Ô Tử càng đánh càng trở nên kinh hãi, nếu là chiến đấu với một kẻ khác, thì cho dù là tu sĩ có cảnh giới tu vi cao hơn y một chút, y cũng có thể dễ dàng đánh bại đối phương, nhưng đối mặt với loại biến thái như Diệp Mặc này, y không ngờ lại có cảm giác khiếp đảm.
Bởi vì y cảm nhận rõ khí thế của bản thân ngày càng yếu ớt dần, mà khí thế của đối phương thì càng ngày càng mạnh, thậm chí sắp đến lúc y không thể nào chống đỡ nổi nữa.
Khi ‘Tử Đao’ lại lần nữa đánh vào Lang Nha Bổng, Ung Ô Tử đã hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu.
Nhưng lúc này Diệp Mặc đã hoàn toàn nắm được dòng suy nghĩ của y trong tay rồi, ‘Tử Đao’ không còn đánh cái kiểu ngàn chiêu một thức nữa, mà nhanh chóng đánh ra một luồng đao quang màu tím thật dài.
Một đao này có khí thế giống như ‘Huyễn vân Hoa Sơn đao’, nhưng lại hoàn toàn khác với ‘Huyễn vân Hoa Sơn đao’.
‘Huyễn vân Hoa Sơn đao’ là một đạo màu tím mang hình cầu vồng, mà một đao này lại là một quầng sáng màu tím hồng nhàn nhạt càng lúc càng lớn hơn.
Ung Ô Tử bị quầng sáng mầu tím hồng nhàn nhạt này quấn lấy, không ngờ lại cảm giác giống như là đang bị lún vào một vũng bùn lầy, bất luận là chân nguyên hay thần thức, hay cho dù là pháp bảo phòng ngự hình chiếc giường lớn kia y cũng không thể nào tự mình khống chế nữa.
– ‘Vực’, đây thực sự là ‘Vực’, mày không ngờ đã lĩnh ngộ được rồi…
Ung Ô Tử hoảng hốt kêu lên một cách sợ hãi, lúc này y đã hoàn toàn hiểu rõ vì sao khi này đối phương không hề suy nghĩ mà cứ liều mạng ứng chiêu.
Hóa ra là đối phương mượn chính mình làm vật thí nghiệm để tu luyện, mượn mình để lĩnh ngộ ‘Vực’.
Ung Ô Tử lúc này cũng cố gắng liều mạng, liên tục phun ra mấy ngụm tinh huyết, đồng thời nhanh chóng lấy ra mấy đạo bùa chú.
Nhanh chóng ném ra ngoài.
Khi mấy đạo bùa chú của y nổ tung, thì quầng sáng tím quấn lấy y nhất thời như pháo hoa tứ tán ra khắp nơi.
Ung Ô Tử cảm nhận phạm vi xung quanh nhất thời thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Y cũng không hề có ý thu hồi lại pháp bảo mà nhanh chóng xoay người bỏ chạy.
Y thật sự đã sợ màn đao màu tím của Diệp Mặc rồi, lại còn có cả ‘Vực’ kinh khủng kia nữa.
Cảnh giới của bản thân cao hơn, vậy mà thi triên ‘Vực’ với đối phương lại vô dụng còn bị ‘Vực’ của đối phương suýt nữa giết chết, khiến y cảm thấy tức nghẹn đến mức muốn nôn ra máu.
Nếu như y và Diệp Mặc có cảnh giới ngang nhau, thì dù có bị Diệp Mặc dùng ‘Vực’ vây khốn thì cũng sẽ không tức nghẹn vậy.
Nhưng hết lần này tới lần khác lại không được như y nghĩ, một tu sĩ Thừa Đỉnh như y lại bị một tu sĩ Ngưng Thể sử dụng ‘Vực’ khống chế hoàn toàn, nếu điều này bị truyền ra ngoài thì đúng là y không còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa.
Diệp Mặc sao có thể để cho y chạy trốn được, hắn đã sơ bộ ngộ được khống chế của ‘Vực’ rồi, tuy rằng một đao kia cũng có một chút thành tựu nhưng mà với hắn mà nói, đã là có một sự thay đổi lớn rồi.
Trong nháy mắt Ung Ô Tử muốn chạy trốn, ‘Vô ảnh’ đã vọt tới người y rồi, “Độn phù” trong tay Ung Ô Tử còn chưa kịp kích phát, thì y đã cảm thụ được bản thân đã hoàn toàn bị kiềm hãm rồi.
Không đợi y có thêm động tác gì, thì lại thêm một đạo cầu vồng tím đã phóng đến.
Ung Ô Tử tuyệt vọng nhìn quầng sáng cầu vồng trên đỉnh đầu, trong miệng thì thào:
– Lại là quầng sáng hồng tím này…
Phụt Máu thịt văng ra khắp nơi, Ung Ô Tử đã bị “Tử Đao” của Diệp Mặc chém thành hai nửa, một nguyên thần nhanh chóng xuất ra, trước khi chạy trốn còn cố phát ra một âm thanh căm hận về phía Diệp Mặc:
– Cha của tao nhất định sẽ không bỏ qua cho mày…
Diệp Mặc coi như là không nghe thấy, lại một lần nưã giương tay lên, một tia sét màu đen lập tức được hắn đánh ra, Nguyên Thần của Ung Ô Tử lập tức đã bị đốt thành tro bụi.
Trước khi chết Ung Ô Tử thì y mới hiểu được, hóa ra Diệp Mặc còn chưa có xuất ra toàn lực.
Nếu như ngay từ đầu Diệp Mặc đã dùng loại lôi kiếm này, thì không chừng y đã sớm bị giết chết rồi.
Sau khi giết Ung Ô Tử, Diệp Mặc thu hồi lại ‘Vô ảnh’, nuốt vào mấy viên đan dược, ngồi lại để bắt đầu trị thương.
Chân nguyên của Ung Ô Tử hùng hậu, cho nên Diệp Mặc giết được y cũng phải nỗ lực rất nhiều.
Đặc biệt là khi một đạo “Thần thức đao” của hắn bị pháp bảo của đối phương chặn lại đã khiến thức hải của hắn bị một vết thương nhẹ, lại thêm vài lần liều mạng cũng bị một số nội thương không nhẹ.
Thấy Diệp Mặc bắt đầu trị thương, lúc này Mông Kỳ đứng ở một bên mới kịp phản ứng, cô ngơ ngác nhìn Ung Ô Tử đã bị giết, một lát sau vẫn không thể nào tin tưởng vào mắt mình.
Không ngờ một tu sĩ Ngưng Thể tầng bảy như Diệp Mặc lại có thể giết chết một tu sĩ Thừa Đỉnh tầng ba như Ung Ô Tử.
Có thể nói tu vi của Ung Ô Tử trong số những người tiến vào “La khúc thập bát bàn” này thì đã là người có tu vi cao nhất rồi.
Diệp Mặc có thể giết được y thì cũng có nghĩa là trong “La khúc thập bát bàn” đã không còn kẻ nào có thể uy hiếp được đến hắn nữa.
Mông Kỳ quay đầu nhìn Diệp Mặc, trong lòng hiểu rõ, bất luận sư phụ cô, Ung Lam Y giáo chủ, hay là Vượng Thương cũng đều đã quá xem thường Diệp Mặc rồi.
Cái người tên Diệp Mặc này thực sự là quá thần bí, cô tận mắt đã thấy Diệp Mặc giao ra nhẫn trữ vật của hắn, cũng không còn thấy bất cứ đồ vật nào có khả năng lưu trữ vật phẩm trên người hắn nữa, vậy mà khi nãy pháp bảo hắn lấy ra sử dụng cũng không ít.
Nói cách khác hắn đã có sự chuẩn bị về việc có thể bị lấy mất nhẫn trữ vật rồi, thậm chí là pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm của hắn cũng không có bị lấy mất, lúc này không ngờ cô lại có thêm hy vọng vào Diệp Mặc.
Ung Ô Tử đã bị giết, Mông Kỳ thở phào một hơi, biểu hiện giống như là vừa thoát ra khỏi cơn ác mộng vậy, khiến cho bóng ma trong lòng của cô cũng biến mất hoàn toàn.
Lúc này cô cuối cùng cũng hiểu rõ một câu “Tôi sẽ quay lại” mà trước khi Diệp Mặc tiến vào “La khúc thập bất bàn” đã nói với Ung Lam Y.
Câu nói đó không phải là hắn dùng để lấy lòng Ung Lam Y, mà là một lời hứa sẽ trở lại báo thù Ung Lam Y.
Nếu như là lúc trước, Mông Kỳ sẽ không tin tưởng vào cái suy nghĩ này, nhưng hiện tại thì cô khẳng định Diệp Mặc có thể làm được.
Càng hiểu rõ về người này, Mông Kỳ lại càng cảm thấy hắn vô cùng khó hiểu.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1197: La Khúc Bàn Thứ Nhất
La Khúc Bàn Thứ Nhất
S
au một lúc lâu Diệp Mặc mới đứng lên thu hồi lại nhẫn trữ vật của Ung Ô Tử, lại tung một mồi lửa thiêu hủy thi thể của Ung Ô Tử, lúc này mới gật đầu nói với Mông Kỳ:
– Chúng ta đi thôi, đến Bàn thứ hai.
Hai người cũng rất nhanh gặp được một số khốn trận và sát trận đơn giản, tuy rằng những trận pháp này ẩn nấp rất tài tình, nhưng đẳng cấp thì thực sự là quá thấp.
Không nói đến việc Diệp Mặc hiện tại đã là Tông sư trận pháp cấp tám rồi, mà cho dù là tu sĩ Trúc Cơ không hiểu gì về trận pháp thì gặp phải loại trận pháp này cũng như không.
Bởi vì đây đều là những trận pháp cấp một và cấp hai, thực sự là một chút tác dụng ngăn trở cũng không có.
– Tôi nghe nói Bàn thứ nhất là và thứ hai đều là trận pháp dưới cấp ba, cho nên các tu sĩ tham gia ‘La khúc thập bát bàn’ chỉ cần không ngã xuống ở Bàn thứ nhất thì khẳng định sẽ đến được Bàn thứ hai.
Mông Kỳ thấy Diệp Mặc dường như đang cảm thấy khó hiểu vì sao bàn thứ nhất của ‘La khúc thập bát bàn’ lại đơn giản như vậy, cho nên liền lên tiếng giải thích.
Thấy Diệp Mặc gật đầu, cô lại bổ sung thêm một câu:
– Đi tới Bàn thứ tư và thứ năm thì mới là trận pháp cấp bốn, mà Bàn thứ sáu thì nghe nói là trận pháp cấp năm.
– Khó như vậy sao?
Diệp Mặc nghe được lời Mông Kỳ nói thì nhất thời kinh ngạc dừng bước.
Mông Kỳ nghi hoặc nhìn Diệp Mặc:
– Diệp sư huynh, dưới Bàn thứ bẩy tôi đều có sự nắm chắc là sẽ qua được, cũng không phải là rất khó mà?
Diệp Mặc cau mày suy nghĩ một hồi mới lắc đầu:
– Tôi không phải nói đến Bàn thứ bẩy, tôi muốn nói chính là Bàn thứ mười tám.
Dựa theo lời cô nói, thì chẳng phải là Bàn thứ mười tám sẽ vượt trên cả trận pháp cấp chín sao?
Mông Kỳ bỗng nhiên che miệng dùng ánh mắt khiếp sợ nhìn Diệp Mặc, một lúc sau mới thì thào:
– Anh, anh, không ngờ anh lại muốn đi đến Bàn thứ mười tám, sau đó chạy trốn…
Diệp Mặc mỉm cười:
– Không phải như vậy thì cô nghĩ phải thế nào?
Mông Kỳ bỗng nhiên lắc đầu:
– Không được, cách suy nghĩ của anh tuyệt đối không được.
Tuy rằng tôi biết đi tới Bàn thứ mười hai vẫn chỉ là trận pháp cấp bẩy, Bàn thứ mười tám cũng không vượt quá trận pháp cấp chín, nhưng mà tôi biết anh tuyệt đối không thể đi được đến Bàn thứ mười tám.
Trong suy nghĩ của Mông Kỳ, thì Diệp Mặc chỉ là một đại sư trận pháp cấp sáu, thì có thể đi tới được Bàn thứ mười hai đã là giỏi lắm rồi.
Cô không bao giờ nghĩ rằng Diệp Mặc lại là một tông sư trận pháp bởi vì tuổi của Diệp Mặc thực sự còn quá trẻ.
Tu sĩ trong vòng trăm tuổi thì có thể trở thành một đại sư trận pháp cấp sáu đã vô cùng hiếm có rồi, về phần tông sư trận pháp thì không có khả năng.
Trăm tuổi đã là đại sư trận pháp cấp sáu, không có nghĩa là qua trăm tuổi có thể trở thành tông sư trận pháp.
Có người trong vòng trăm tuổi trở thành một đại sư trận pháp cấp sáu nhưng đến tận mấy trăm năm sau cũng vẫn dậm chân tại chỗ, vẫn không thể nào tấn cấp lên tông sư trận pháp được.
Nghe xong lời Mông Kỳ nói, Diệp Mặc mới hiểu được cũng không phải là cứ qua mỗi một bàn thì đẳng cấp của trận pháp sẽ lại cao lên một cấp.
Như vậy cũng có nghĩa là tới Bàn thứ mười tám cũng không nhất định là sẽ tồn tại loại trận pháp vượt trên cả trận pháp cấp chín.
Khi hai người bắt đầu phá vỡ những trận pháp ở Bàn thứ nhất này thì Diệp Mặc cũng không mấy quan tâm, nhưng chỉ một lát sau hắn đã thực sự chú ý.
Không ngờ loại trận pháp này tuy rằng rất đơn giản, đều là trận pháp dưới cấp hai.
Nhưng mà thủ đoạn bố trí chúng thì lại vô cùng cao minh.
Cho dù Diệp Mặc đã là tông sư trận pháp cấp tám thì cũng không thể nào nhìn ra tâm của những trận pháp này nằm ở đâu.
Nói cách khác, loại trận pháp này tuy rằng đều là trận pháp cấp thấp, nhưng thủ pháp bố trí lại đều là thủ pháp đỉnh cấp, mỗi một loại thoạt nhìn thì đều giống như là trận pháp của thiên nhiên.
Cho dù với sự tinh thông trận pháp của Diệp Mặc thì hắn cũng không thể nhìn bề ngoài mà đoán ra giá trị của chúng Nếu như không phải là được Mông Kỳ nhắc nhở rằng chỉ có thể ở lại một ngày đêm cho Bàn thứ nhất, thì Diệp Mặc thực sự muốn ở lại chỗ này để chuyên tâm nghiên cứu một chút thủ pháp bố trí các trận pháp ở đây rồi.
Hắn khẳng định nếu như mình ở lại đây chuyên tâm nghiên cứu trận pháp vài ngày, thì bản lĩnh trận pháp của hắn sẽ tăng lên rất nhiều.
Tuy rằng hệ thống trận pháp của hắn là được diễn sinh ra từ ‘Tam sinh quyết’, thậm chí hắn là người duy nhất được truyền thừa.
Nhưng nếu có thể tiếp thu những tinh hoa trong thủ pháp bố trí trận pháp của người khác thì đối với bản lĩnh bố trí trận pháp của hắn tuyệt đối sẽ có lợi.
Lúc trước hắn có thể tấn cấp từ đại sư trận pháp cấp sáu lên tông sư trận pháp cấp bẩy cũng là nhờ tìm hiểu thủ pháp bố trí trận pháp ở cấm địa Băng Thần.
Hơn nữa Diệp Mặc còn nghĩ tới một vấn đề khác, đó là loại trận pháp cấp thấp này ngay cả ngăn trở tu sĩ Trúc Cơ cũng không được thì vì sao lại được bố trí ở ‘La khúc thập bát bàn’ này?
Nếu như nhất định phải giải thích thì chỉ có một cách giải thích duy nhất, đó là những trận pháp cấp thấp này là để dành cho những tu sĩ tiến vào tự mình lĩnh ngộ thủ pháp bày trận từ Bàn thứ nhất đến Bàn thứ mười tám.
Sau khi hiểu được điều này, Diệp Mặc càng trở nên hưng phấn hơn, hắn cứ vừa đi vừa lặp lại trong đầu những trận pháp cấp thấp này.
‘Tam sinh quyết’ vốn có khả năng tự mình diễn sinh ra vạn vật, cho nên khi Diệp Mặc đi hết Bàn thứ nhất, thi thủ pháp bố trí những trận pháp cấp một cấp hai này đã đại khái hình thành một hệ thống trong đầu của hắn rồi.
Diệp Mặc vầ Mông Kỳ đi tới cửa thông giữa Bàn thứ nhất và thứ hai, thì quả nhiên phát hiện ở đó có một tấm bia đá, trên mặt tấm bia đá này đã viết lên hai mươi bẩy cái tên rồi, hiển nhiên là toàn bộ hai mươi bẩy người kia đã tiến lên Bàn thứ hai rồi.
Diệp Mặc và Mông Kỳ nhanh chóng viết tên mình lên bia đá, tiến vào Bàn thứ hai.
Hai người cũng biết, lần này tiến lên Bàn thứ hai sẽ ít đi một người rồi, bỏi vì Ung Ô Tử vĩnh viễn cũng không có cách nào để đi lên Bàn thứ hai cả.
Diệp Mặc vừa tiến vào Bàn thứ hai liền cảm nhận được một lực đẩy mạnh mẽ, dường như muốn đẩy ngược hắn ra ngoài vậy.
Mông Kỳ cũng đã cảm nhất được giống như Diệp Mặc nên nhất thời biến sắc.
Cô cũng lập tức hiểu rõ vì sao có người không bị trận pháp giết chết mà lại được truyền tống ra ngoài rồi, hóa ra là khi tiến vào Bàn thứ hai của ‘La khúc thập bát bàn’ lại còn có cái loại lực đẩy mạnh mẽ này nữa.
Trong nháy mắt cảm nhận được lực đẩy mạnh mẽ kia, Diệp Mặc cũng hiểu được, lực đẩy mỗi một bậc trên ‘Mười hai bậc Đan Vương’ đều mỗi lúc một mạnh, mà ‘Mười hai bậc Đan Vương’ là đại sư tiên khí thượng cổ căn cứ vào ‘La khúc thập bát bàn’ mà luyện chế ra, thì ở ‘La khúc bàn’ này có lực đẩy như vậy cũng chẳng có gì là lạ cả.
Mông Kỳ biến sắc chính là vì ở Bàn thứ hai đã có loại lực đẩy mạnh mẽ đến thế này rồi, nếu như là tới Bàn thứ mười tám thì sẽ có lực đẩy mạnh mẽ tới mức nào nữa? Cho dù là bản lĩnh tông sư trận pháp thì cũng không thể nào chống lại cái loại lực đẩy không ngừng tăng lên trong ‘La khúc thập bát bàn’ này.
Huống chi là Diệp Mặc mới chỉ là một đại sư trận pháp cấp sáu.
Diệp Mặc nhìn thấy sắc mặt Mông Kỳ đại biến lập tức đã biết trong lòng cô suy nghĩ cái gì rồi.
Cho nên liền cười nói:
– Cô tới gần tôi một chút.
“Anh ấy có ý gì?” trong lòng Mông Kỳ sửng sốt.
Nhưng cô cũng không suy nghĩ nhiều, mà lập tức đi tới sát phía sau Diệp Mặc, cô tin tưởng rằng Diệp Mặc không phải là một kẻ thích chiếm tiện nghi, đây là một loại trực giác.
Huống chi cô cũng không có ghét Diệp Mặc.
(Lời GD: nghĩa là anh ấy có chiếm cũng không sao chớ gì ^_^)
Một mùi hương nhàn nhạt truyền đến, khiến trong lòng Diệp Mặc có chút thất thần trong nháy mắt.
Hắn lại nhớ tới hai người Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết, nhớ tới ánh mắt khi hai người đưa tiễn hắn rời đi, ánh mắt tràn đầy yêu thương và mong đợi hắn sớm ngày trở lại.
Truyện Tiên Hiệp – Truyện FULL Cho dù là một tu sĩ, thì Diệp Mặc cũng có nguyên tắc làm người của mình.
Hắn lập tức phóng ra một đạo ‘Tử Nhãn Thàn Hồn Thiết Cát’.
Sau khi cảm nhận được áp lực xung quanh không còn nữa thì cũng vui mừng vì quả nhiên là hoàn toàn giống với ‘Mười hai bậc Đan Vương’.
Chỉ cần dùng ‘Tử Nhãn Thàn Hồn Thiết Cát’ là mọi việc sẽ ổn.
Mông Kỳ vẫn còn đang đoán xem Diệp Mặc gọi cô tới gần là có ý gì, thì lại cảm nhận được áp lực xung quanh bản thân đã hoàn toàn biến mất.
Cô lập tức đã hiểu được ý của Diệp Mặc, liền vui mừng lên tiếng hỏi:
– Diệp sư huynh, anh có biện pháp khiến cho lực đẩy kia biến mất sao?
Diệp Mặc gật đầu:
– Đúng thế, nếu như không có biện pháp khiến cho lực đẩy này trở nên vô hiệu, thì cho dù là chúng ta đi theo một tông sư trận pháp cấp chín thì cũng không thể nào tiến lên được Bàn thứ mười tám.
Chứ đừng nói đến chuyện đi lên được tới đỉnh.
Lúc này ở bên ngoài hải đảo ‘La khúc thập bát bàn’, vẻ mặt của Ung Lam Y tràn ngập khó tin mà nhìn vào tấm bia đá màu trắng.
Lúc trước có tên của hai mươi bẩy người xuất hiện trên đó, thì y cũng hoàn toàn không để ý, bởi vì y biết con trai y là Ung Ô Tử còn muốn giết chết Diệp Mặc nên không thể đi cùng những người khác.
Nhưng hiện tại thì tên của Mông Kỳ và Diệp Mặc đã xuất hiện trên tấm bia đá màu trắng rồi, vì sao mà tên của con y còn chưa có xuất hiện?
– Chuyện gì đã xảy ra?
Khi thấy đã trôi qua thời gian một ngày đêm, mà tên của Ung Ô Tử vẫn chưa xuất hiện trên tấm bia đá, thì Ung Lam Y cũng không thể nhịn được nữa mà kêu lên.
– Nhị Vu, ngươi mau đem sự việc tranh đấu lần trước của ngươi và Diệp Mặc kể lại một lần nữa cho ta nghe.
Ung Lam Y chỉ tay vào một tên hộ vệ bên cạnh Ung Du Nhi quát lớn.
Tên hộ vệ gọi Nhị Vu run rẩy toàn thân, nhanh chóng kể lại toàn bộ việc tranh đấu của Diệp Mặc và y lúc trước không sót một chữ.
– Ngươi nói là hắn lấy tu vi Ngưng Thể tầng sáu dùng một chiêu đã có thể khiến ngươi bị thương sao? Hơn nữa hắn còn lĩnh ngộ được hình thức ban đầu của ‘Vực’?
Âm thanh của Ung Lam Y càng lúc càng trở nên băng lãnh hơn.
– Đúng thế thưa giáo chủ, lúc đó thuộc hạ đã quá khinh địch.
Tên tu sĩ gọi Nhị Vu ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên mà nói.
Giọng nói của Ung Lam Y càng trở nên băng hàn hơn:
– Ngươi khinh địch cái rắm, cho dù là ngươi không có khinh địch, tên khốn nhà ngươi cũng không phải là đối thủ của hắn, cút…
Nói xong y liền một cước đã bay Nhị Vu ra xa, khiến Nhị Vu phun ra một búng máu nhưng một chữ cũng không dám phản bác lại.
Sau khi Ung Lam Y đá bay tên Nhị Vu liền lạnh giọng lẩm bẩm:
– Được, được lắm, tao thật đã xem thường mày rồi, không ngờ chỉ là một tu sĩ Ngưng Thể lại có thể lĩnh ngộ được ‘Vực’.
Nếu như mày dám nhiết con trai của tao, thì lão đây thề không đem thần hồn mày thiêu đốt hàng ngàn hàng vạn lần sẽ uổng với mấy nghìn năm sống trên cõi đời này rồi.
Cùng lúc đó sát khí trên người Ung Lam Y cũng dâng lên, những tu sĩ bên cạnh y cũng đều cảm nhận được sát ý băng hàn thấu xương, khiến tất cả không tự chủ được mà phải lùi về phía sau.
Vượng Thương nhíu mày, quay đầu lại nhìn thoáng qua Mông Hàn An.
Nếu như Diệp Mặc thật sự đã giết chết Ung Ô Tử, thì hắn nhất định phải tìm Ung Lam Y gây phiền phức.
Nếu như là một người bình thường đề cử Diệp Mặc, thì y khẳng định sẽ đem cả Diệp Mặc và người đề cử hắn đá ra xa.
Nhưng mà người đề cử lại là Mông Hàn An thì y lại không thể làm thế được.
Bởi vì Mông Hàn An tuy chỉ là một phó minh chủ, nhưng phía sau cô lại là một tu sĩ Hóa Chân hậu kỳ.
Ngay lúc đó, thì lại có một tên tu sĩ tham gia thi đấu trong ‘La khúc thập bát bàn’ bị truyền tống ra ngoài.
Không đợi tên tu sĩ kia đứng lên, Ung Lam Y đã biến ảo ra chân nguyên hình bàn tay nhanh chóng tóm lấy y rồi lớn tiếng hỏi:
– Con trai Ung Ô Tử của ta ở đâu?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1198: Người Hào Sảng
Người Hào Sảng
C
òn lúc này Mông Kỳ luôn theo sát phía sau Diệp Mặc, trận pháp Bàn thứ hai của “La Khúc thập bát bàn” đều là một số trận pháp cấp hai, trong lòng thầm nghĩ, những trận pháp cấp hai này đến Mông Kỳ cũng không coi ra gì, cho dù là cô hiểu trận pháp, nhưng trận pháp cấp hai cũng có thể đánh phá dễ dàng, cho dù là không phá được, cũng có thể đánh tan.
Nhưng cô lại phát hiện đại đa số thời gian, Diệp Mặc lại vòng vài vòng, những trận pháp công kích cấp hai kia và trận pháp mê hồn đều thành đồ trang trí.
Nhưng có lúc, cô lại phát hiện Diệp Mặc đứng trước một trận pháp rất lâu, mà trận pháp mà Diệp Mặc đứng trước đó, cô thấy rằng, thực ra cũng không khó, vì cô có thể nhìn rõ trận pháp này làm thế nào đi qua.
Một lúc lâu sau, Mông Kỳ liền hiểu ra cách làm của Diệp Mặc, hắn căn bản đang nghiên cứu những trận pháp này.
Diệp Mặc quả thực đang nghiên cứu những trận pháp này, hắn cảm thấy ở Bàn thứ hai cần phải lĩnh ngộ nhiều thứ hơn ở Bàn thứ nhất.
Hắn thậm chí tin rằng, nếu cứ theo tiến độ này, khi đến Bàn thứ mười tám, rất có khả năng hắn có thể thăng cấp lên Tông sư trận pháp cấp chín.
Cho dù Diệp Mặc nán lại chút thời gian, khi Mông Kỳ cùng với Diệp Mặc đến được biên giới giữa Bàn thứ hai và Bàn thứ ba, đã vượt qua một số người rồi.
Những tu sĩ đó đang khắc tên mình lên tấm bia đá ở biên giới, khi thấy Diệp Mặc và Mông Kỳ đều rất ngạc nhiên.
Bọn họ dường như không ngờ, Diệp Mặc lại có thể đến được đây, Ung Ô Tử sao có thể buông tha cho hắn? Hơn nữa còn cho phép Diệp Mặc và Mông Kỳ đi cùng nhau nữa?
Diệp Mặc và Mông Kỳ vừa mới tiến vào khắc tên mình trên tấm bia đá ở Bàn thứ ba, một tu sĩ cũng là Ngưng Thể hậu kì tầng thứ bảy liền ngăn Diệp Mặc lại.
– Đứng lại, thằng nhóc, có phải mày dùng quỷ kế đã chạy thoát khỏi thiếu chủ của chúng tao không? Nhưng cho dù anh có dùng quỷ kế đi nữa, rơi vào tay của tao cũng chỉ là một chữ chết mà thôi…
Tiếng nói của vị tu sĩ Ngưng Thể hậu kì chưa dứt, Tử Đao trong tay Diệp Mặc đã mang theo một đường sáng tím hồng bổ ra, hắn căn bản đến một câu cũng không nói gì.
Tên tu sĩ cản lại này, lúc trước Diệp Mặc cũng đã từng gặp mặt, chính là tu sĩ thi đấu của Thông Hải giáo, Diệp Mặc đâu có thời gian để nói những lời thừa với gã.
Tên tu sĩ này là một bán yêu tu, một bán yêu thu chỉ là Ngưng Thể tầng thứ bảy có thể tiến vào đến đây, rõ ràng là rất am hiểu về lí giải trận pháp.
Tu sĩ của Thông Hải giáo này sau khi nói xong, vốn không phóng pháp bảo ra, nhưng không ngờ Diệp Mặc không nói câu nào mà lại động thủ, hơn nữa tốc độ cũng vô cùng nhanh nhẹn.
Tên tu sĩ Ngưng Thể của Thông Hải giáo kia dưới sự kinh hoảng, lập tức phóng pháp bảo ra.
Nhưng khi gã vừa mới nắm được pháp bảo trong tay, thì lại phát hiện không gian xung quanh mình liền trở nên chậm lại, hoặc là nói hành động của gã đã trở nên chậm lại.
Trong nháy mắt, gã lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra, đây là “vực”, trong mắt gã nhất thời hiện lên một tia kinh ngạc, không đợi gã lộ ra vẻ hối hận, Tử Đao của Diệp Mặc đã mang theo một màn sương máu.
Ngay sau đó Diệp Mặc phóng ra một mồi lửa tím, rồi thu lấy một chiếc nhẫn.
Toàn bộ quá trình này như nước chảy mây trôi, không có chút đình trệ nào.
Khiến người ta vừa nhìn thấy, liền cho rằng hắn thường xuyên làm chuyện như này.
– Á. …
Gã tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ của Thông Hải giáo thấy Diệp Mặc chỉ dùng một đao liền giết được tu sĩ Ngưng Thể tầng thứ bảy, lập tức hét lên một tiếng, nhất thời thất thần, trong nháy mắt bị áp lực của truyền tống trận đẩy ra ngoài.
Những người xung quanh đều im lặng không nói gì, một đao của Diệp Mặc giết chết một tu sĩ Ngưng Thể, không có ai dám bước lên trước mặt hắn nói gì.
Một số tu sĩ còn ngây thơ chưa biết gì, đã hiểu ra Ung Ô Tử của Thông Hải giáo rất có khả năng đã bị Diệp Mặc giết chết rồi.
Mông Kỳ cũng ngây ngẩn cả người, cô biết Diệp Mặc lợi hại, vì cô tận mắt chứng kiến Diệp Mặc giết chết Ung Ô Tử.
Nhưng Diệp Mặc đấu với Ung Ô Tử rất lâu, cuối cùng bị thương mới giết chết được Ung Ô Tử.
Nhưng lúc này cô không ngờ một chiêu lại giết chết một tu sĩ có tu vi tương đương với hắn, rõ ràng sức chiến đấu của hắn sau khi chiến đấu với Ung Ô Tử xong, lại được tăng lên không ít.
Dường như từng giây từng phút hắn lại tiến bộ rất nhanh, hể không để tâm, thì hoàn toàn không biết được hắn đã đến mức độ nào rồi.
Hai tên tu sĩ của Thông Hải giáo còn lại đứng một bên nhìn Diệp Mặc giết đồng đội của bọn họ, nửa câu cũng không dám nói, lập tức tiến vào Bàn thứ ba.
– Diệp huynh thật có bản lĩnh.
Khiến Diệp Mặc và Mông Kỳ không thể tưởng tượng được chính là, lúc này, không ngờ lại có người bước lên phía trước chào hỏi Diệp Mặc.
Đây là một tên tu sĩ thoạt nhìn chỉ có hơn ba mươi tuổi, tu vi Ngưng Thể tầng thứ nhất, sắc mặt màu đồng cổ, rõ ràng có chút tang thương, nhưng ánh mắt lại rất sáng, vừa nhìn liền biết được không phải hạng người tầm thường.
Tên tu sĩ kia thấy Diệp Mặc nhìn gã, bước lên ôm quyền nói:
– Tôi tên Kinh Học Thành, đến từ Thương Hải Điện.
– Anh là con của điện chủ Kinh Hướng Đông của Thương Hải Điện …
Mông Kỳ kinh ngạc nói.
Kinh Học Thành tự giễu cười cười nói:
– Đúng vậy, cha tôi chính là điện chủ Kinh Hướng Đông của Thương Hải điện.
Ha ha, mỗi lần tôi nói ra tên của mình, người khác nhớ ra đầu tiên chính là cha của tôi.
Mông Kỳ có chút ngượng ngùng cười cười nói:
– Xin lỗi, vì cha của anh quá nổi tiếng.
Cho nên, tôi chỉ là nói theo quán tính mà thôi.
Kinh Học Thành cũng không thèm để ý cười cười nói:
– Không sao cả, có lẽ mấy chục năm sau, có người nhắc tới Kinh Hướng Đông, lập tức liền hỏi có phải là cha của Kinh Học Thành hay không, ha ha.
Ngữ điệu của Kinh Học Thành rất rộng rãi, không câu nệ tiểu tiết, hơn nữa thoạt nhìn cũng không giả tạo, Diệp Mặc lập tức sinh thiện cảm.
Mặc dù Kinh Học Thành là vì mình có thể giết được Ung Ô Tử mới bước tới làm quen, nhưng Diệp Mặc cũng không có để ý.
Không có tài năng, ai muốn kết giao với anh? Cho dù là Kỷ Bẩm khen mình, cũng là vì tài hoa của mình.
Sau khi người khác vì sự tài hoa của anh mà kết giao với anh, mới dần dần hiểu được anh, mới có thể hiểu cái anh có không chỉ là tài hoa, mới có thể trở thành người bạn chí cốt của anh.
– Anh Khinh quá khen rồi, tôi tên Diệp Mặc, chỉ là một tán tu mà thôi, như hôm nay chỉ là đi qua Hải Tu Minh.
Diệp Mặc cũng ôm quyền đáp lại.
Kinh Học Thành thấy xung quanh không còn tu sĩ nào, mới khua khua tay, yêu cầu những tu sĩ Thừa Đỉnh bên mình tiến vào Bàn thứ ba trước, lúc này mới hỏi tiếp:
– Tên Ung Ô Tử là do anh Diệp giết chết phải không? Nếu không với tính cách của gã sẽ không thả cho anh đi.
Diệp Mặc cười nói:
– Đúng vậy, là tôi giết nó.
Diệp Mặc thẳng thắn khiến Kinh Học Thành lại càng thích, gã vỗ vỗ tay nói:
– Anh Diệp đúng là có khí phách, tôi rất thích người như anh Diệp.
Nếu anh Diệp không chê, sau khi thi đấu xong có thể cùng tôi đến Thương Hải điện, tôi rất mong được làm bạn cùng với anh Diệp, nhưng không biết anh Diệp có bằng lòng hay không.
Diệp Mặc cũng rất thích Kinh Học Thành, người này biết mình giết Ung Ô Tử, còn dám mời mình đến Thương Hải điện.
Rõ ràng Kinh Học Thành muốn thông qua cách này để bảo vệ chính mình.
Đối phương chỉ là sợ mình mất sĩ diện trước mặt Mông Kỳ, nên mới nói vậy mà thôi.
Nhưng Diệp Mặc cũng đã sớm định rời khỏi nơi này rồi, đương nhiên sẽ không đến Thương Hải điện, hắn lại cảm kích nói:
– Cám ơn anh Kinh, tên Ung Lam Y vốn dĩ sẽ không bỏ qua cho tôi, bây giờ tôi giết Ung Ô Tử rồi, gã lại càng không bỏ qua cho tôi.
Cho nên nói, đến Thương Hải điện cũng không được rồi, vì tôi bây giờ cũng không còn cơ hội đi nữa.
Kinh Học Thành cho rằng Diệp Mặc nói chính là hắn lập tức sẽ bị Ung Lam Y giết chết, cho nên mới không có cơ hội.
Đối với tính cách không chút kiêng kị như Diệp Mặc, cũng vô cùng thích.
Gã lấy ra một miếng ngọc bài đưa cho Diệp Mặc nói:
– Anh Diệp, sau khi anh ra ngoài nếu như tôi vẫn chưa ra, nếu tên Ung Lam Y kia dám gây phiền phức cho anh, anh cứ lấy tấm ngọc bài này đưa cho cha tôi là Kinh Hướng Đông.
Chỉ cần anh mở miệng nói nhất định phải giết Ung Lam Y, thì được rồi.
Ung Lam Y cho dù có nói lý, cũng không dám dương oai trước mặt Thương Hải điện.
Đương nhiên, nếu như tôi ra ngoài trước, vậy thì càng không có chuyện.
Nói xong, Kinh Học Thành lại lần nữa tự giễu cười nói:
– Ha ha, tôi vẫn còn phải dùng miếng ngọc bài của cha tôi.
Truyện Sắc Hiệp – vn Diệp Mặc lại sững sờ, hắn với Kinh Học Thành mới gặp nhau lần đầu, mặc dù hai bên đều có chút tán thưởng nhau, nhưng Kinh Học Thành không ngờ lại dám đưa cho hắn ngọc bài bảo hộ của cha đưa cho.
Tạm thời bất luận thế nào cũng có thể bảo vệ tính mạng được, hành vi này đã là vô cùng khí khái rồi.
Vì chỉ cần Kinh Hướng Đông dám giúp mình chuyện này, vậy thì nhất định sẽ gây thù với Ung Lam Y, lúc đó đánh nhau cũng có khả năng.
– Anh Kinh, tôi và lão già Ung Lam Y có thù, nếu như vậy, thì sẽ liên lụy đến anh Kinh.
Diệp Mặc đẩy trả ngọc bài.
Kinh Học Thành cười ha hả nói:
– Anh Diệp, anh không coi Kinh Học Thành tôi ra cái gì sao? Tên Ung Lam Y của Thông Hải giáo mặc dù lợi hại, nhưng Thương Hải điện của chúng tôi cũng không phải đồ ăn chay.
Nếu anh Diệp chịu kết bạn với tôi, thì nhận lấy ngọc bài đi.
Kinh Học Thành tôi lấy tính mạng ra bảo đảm, anh Diệp có thể đến Thương Hải Tam Đảo tôi làm khách.
Diệp Mặc thấy Kinh Học Thành đã nói như vậy rồi, cũng không già mồm nữa, nhận lấy miếng ngọc bài ôm quyền nói:
– Anh Kinh, nếu như vậy, người bạn như anh Diệp Mặc tôi xin được kết giao.
Nhưng, đến làm khách Thương Hải điện lần này không được rồi.
Nhưng anh Kinh yên tâm, đợi lần sau tôi trên đường quay lại qua Tam Hải, nhất định sẽ đến Thương Hải điện làm phiền một chuyến.
– Được, vậy cứ như vậy đi, tôi vào trước đây.
Đợi chúng ta sau khi ra ngoài thì nói chuyện sau, cho dù anh Diệp không đến Thương Hải điện, tôi cũng có thể đến Lăng Đảo một chuyến.
Nói xong Kinh Học Thành ha hả cười, quay mình tiến vào Bàn thứ ba.
Rõ ràng gã cho rằng Diệp Mặc không đến Thương Hải điện, chỉ là tạm thời ở lại Lăng Đảo mà thôi.
Nhưng không ngờ, Diệp Mặc nói không đến, là vì hắn chuẩn bị rời khỏi nơi này.
Diệp Mặc thấy bóng dáng Kinh Học Thành biến mất, gật đâù nói:
– Anh Kinh này cũng là hạng người hào sảng, đáng để kết giao.
Không đến trăm tuổi, không ngờ đã là tu vi Ngưng Thể tầng thứ nhất rồi, quả thực tài giỏi.
Mông Kỳ vốn dĩ cũng định nói anh cũng là hạng người hào sảng, nhưng nghe thấy Diệp Mặc nói hết nửa câu sau, nhất thời ngậm miệng lại, trong lòng thầm nghĩ bản thân hắn cũng đã là tu vi Ngưng Thể tầng thứ bảy rồi, còn nói người khác tu vi Ngưng Thể tầng thứ nhất tài giỏi, chẳng lẽ là tự khoe khoang sao?
Diệp Mặc đương nhiên không phải khoe khoang, hắn có quá nhiều thứ nghịch thiên như Tam Sinh quyết, thế giới trang vàng, Khổ Trúc, linh mạch, linh tủy trì, trận pháp gia tốc…
Bởi vì có nhiều thứ nghịch thiên như vậy, cho nên Diệp Mặc đến bây giờ vẫn không cho rằng mình là thiên tài, hắn cảm thấy những thứ này của hắn nếu như bất kì người nào lấy được, cũng có thể trở thành thiên tài.
Nhưng hắn không ngờ, bản thân lấy được những thứ này cũng đã là một thiên tài rồi.
Diệp Mặc không biết chính là, lúc này Kinh Học Thành đồng thời cũng thầm cảm thán Diệp Mặc là một thiên tài, cũng là hạng người hào sảng.
Bản thân gã có thể thăng cấp lên tu vi Ngưng Thể tầng thứ nhất ở tuổi này, là trải qua nhiều lần kì ngộ.
Hơn nữa gã còn là thiếu chủ của Thương Hải điện, còn Diệp Mặc là một tán tu, còn trẻ tuổi hơn gã, tu vi cũng cao hơn, không là thiên tài thì là cái gì? Huống chi chuyện Diệp Mặc giết được Ung Ô Tử, liền khiến gã cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.
Giết Ung Ô Tử rồi, đồng thời cũng thừa nhận, bên ngoài Vô Tâm Hải không có ai dám làm thế này, nhưng Diệp Mặc lại dám, bạn bè như này gã sao có thể không kết giao chứ?
…
Trong cùng lúc đó, tên Ung Lam Y đang nhìn chằm chằm tên tu sĩ chộp được gào thét kêu:
– Mày nói cái gì, Diệp Mặc đã giết đệ tử Cực Ly tham gia thi đấu của chúng ta rồi sao? Còn là một chiêu? Nói…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1199: Đây Là Chuyện Tôi Phải Làm
Đây Là Chuyện Tôi Phải Làm
T
iến vào Bàn thứ ba, Diệp Mặc không ở lại lâu hơn, cũng không buồn nghiên cứu tỉ mỉ với trận pháp nữa.
Tuy rằng là rất muốn nghiên cứu hẳn mười ngày nửa tháng, nhưng hắn cũng biết là chuyện này tuyệt đối không hiện thực.
Cũng may hắn cũng chỉ cần biết được hệ thống kết cấu của trận pháp là đủ, về phần chi tiết hắn cũng không cần phải tìm hiểu quá kỹ như người khác.
Mông Kỳ đi theo Diệp Mặc, đã muốn chết lặng đi rồi, cô nghe đồn rằng ba bàn đầu tiên cho dù là người dự thi nhanh nhất, thì chí ít cũng cần phải mất đến nửa ngày.
Mà Diệp Mặc đưa cô đi qua Bàn thứ ba chỉ mất có một nén nhang thì hai người đã tới cửa vào Bàn thứ tư rồi, lúc này trên mặt bia đá chỉ có ba cái tên mà thôi.
Mà khi Mông Kỳ lại lần nữa nhanh chóng đi theo Diệp Mặc đi qua Bàn thứ tư, thì trên bia đá ở cửa vào Bàn thứ năm không có một cái tên nào cả.
Nói cách khác cô và Diệp Mặc là người đầu tiên vượt qua Bàn thứ tư tiến đến Bàn thứ năm.
Nhưng điều khiến Mông Kỳ cảm thấy kỳ quái chính là sau khi theo Diệp Mặc tiến vào Bàn thứ năm, thì Diệp Mặc lại ngừng lại.
Vốn vẫn là Diệp Mặc làm chủ còn cô chỉ theo sau, giờ Diệp Mặc dừng lại thì cô cũng sẽ không đi tiếp.
Khi qua thời gian hơn nửa ngày, thì mới có hai tên tu sĩ mặc quần áo của Thông Hải Giáo đi tới.
Hai tên tu sĩ này sau khi nhìn thấy Diệp Mặc, thì lập tức trở nên khẩn trương, lấy ra pháp bảo của mình.
Hiển nhiên bọn chúng đã biết được việc Diệp Mặc một đao chém giết Cực Ly, thậm chí ngay cả Ung Ô Tử cũng có thể đã bị hắn giết.
Cho nên hai người bọn họ có chút bản lĩnh về trận pháp thì cũng chỉ là tu vi Hư Thần mà thôi, đối mặt với kẻ địch nguy hiểm như Diệp Mặc thì hiển rất khẩn trương sợ hãi.
Diệp Mặc khoát tay:
– Các ngươi cũng không cần lo lắng, ta không muốn giết các ngươi.
Ở đây ta có một ngọc giản, cần nhờ một trong các ngươi cầm đi giao cho giáo chủ Ung Lam Y của Thông Hải Giáo.
Nói xong Diệp Mặc lấy ra một ngọc giản đưa cho một tên tu sĩ Hư Thần và nói:
– Tin tức này đối với giáo chủ của các ngươi rất hữu dụng, ta đối với Ung Lam Y rất tán thưởng, cho nên mới hao tổn tâm tư muốn giao cái này cho y.
Tên tu sĩ Hư Thần không dám chần chờ, nhanh chóng tiếp nhận ngọc giản của Diệp Mặc.
Nhưng vẫn phòng bị Diệp Mặc như cũ, một khi Diệp Mặc ra tay, thì y cũng sẽ lập tức để ‘La khúc bàn’ truyền tống ra ngoài.
Diệp Mặc thấy tên tu sĩ kia sau khi tiếp nhận ngọc giản vẫn cứ đề phòng mình, nhưng cũng không có động tác gì, thì lập tức trầm mặt xuống nói:
– Điều ta mới vừa nói ngươi không nghe rõ sao? Ta muốn ngươi giao ngọc giản này cho Ung Lam Y, có phải là ngươi bị điếc hay không?
Tên tu sĩ Hư Thần trong lòng cả kinh, vội vã nói:
– Nhưng mà hiện đang là thời gian thi đấu mà?
Diệp Mặc quét mắt nhìn y một cái, thản nhiên nói:
– Việc thi đấu quan trọng hơn so với việc giúp ta truyền tin cho Ung Lam Y giáo chủ sao?
– Không, không dám…
Tên tu sĩ Hư Thần vội vã đáp lời.
Y thực sự rất sợ Diệp Mặc đột nhiên đánh ra một đao.
Ngay cả Cực Ly là tu sĩ Ngưng Thể tầng bảy cũng không đỡ được, thì huống chỉ là một tu sĩ Hư Thần trung kỳ như y.
– Nếu không dám, thì sao còn không mau cút đi.
Diệp Mặc đột nhiên quát lên.
Tên tu sĩ Hư Thần sợ đến run rẩy cả người, cũng không dám tiếp tục chống đỡ lại lực đẩy của ‘La khúc thập bát bàn’ nữa.
Chỉ sau một khắc thì đã bị truyền tống ra ngoài.
Thấy tên tu sĩ Hư Thần đã mang theo ngọc giản của mình đi ra ngoài.
Diệp Mặc cũng không thèm để ý đến tên tu sĩ Hư Thần còn lại đang sợ đến nỗi trắng bệch cả mặt nữa, mà trực tiếp tiến thẳng vào sâu trong Bàn thứ năm.
Mông Kỳ rất nhanh lại đi theo Diệp Mặc vào trong Bàn thứ năm.
Đi hết nửa ngày cuối cùng cũng nhịn không được mà hỏi Diệp Mặc một câu:
– Tôi cảm giác cách làm của anh vừa rồi có chút giống với Ung Lam Y.
Diệp Mặc thản nhiên cười:
– Đúng vậy, là tôi học theo cách của lão.
Mông Kỳ trầm mặc một hồi rồi mới nói tiếp:
– Học theo lão cũng không có gì tốt, tôi không thích loại người như lão.
Diệp Mặc cũng chỉ cười cười, không trả lời cô.
Hắn đương nhiên sẽ không muốn giống Ung Lam Y, càng không thể thích cái phong cách ác bá đó được.
Bất quá cũng không cần phải giải thích gì với Mông Kỳ cả, mục đích của hắn chỉ có một, đó chính là có thể khiến Ung Lam Y phải tức đến nôn ra máu hay không?
…
Bên ngoài đảo ‘La khúc thập bát bàn’.
Chân nguyên biến ảo của Ung Lam Y vừa tóm lấy tên tu sĩ được truyền tống ra ngoài đã tức giận đến phát run.
Y đã biết Diệp Mặc và Mông Kỳ hoàn toàn vô sự, hơn nữa Diệp Mặc còn ở cửa vào Bàn thứ ba giết chết tu sĩ Ngưng Thể của Thông Hải Giáo là Cực Ly.
Hơn nữa hắn giết chết Cực Ly chỉ với một đao, thì hiển nhiên là Ung Ô Tử đã dữ nhiều lành ít rồi.
Lúc này trong lòng của Ung Lam Y đã vô cùng hối hận, y hối hận đã không giết Diệp Mặc ngay tại chỗ, hối hận để Diệp Mặc tiến vào trong ‘La khúc thập bát bàn’.
Vì cho dù cuối cùng Diệp Mặc nhất định sẽ bị ‘La khúc thập bát bàn’ truyền tống ra, nhưng mà con trai Ung Ô Tử của y cũng đã chết rồi.
Y thề rằng nếu như tên Diệp Mặc kia đi ra, y nhất định sẽ lột da róc xương của hắn, sau đó mới dùng “Ô minh chi hỏa” đốt cháy Nguyên Thần của hắn, để Nguyên Thần của hắn vừa nhìn thân thể mình bị cắt xẻ, vừa nhìn cái con Mông Kỳ kia bị hàng ngàn hàng vạn người làm nhục.
Cho dù có như vậy thì cũng không thể giải hết nỗi hận trong lòng của y.
Cho dù là Ung Du Nhi thì lúc này cũng không dám tiếp tục chơi đùa chiếc nhẫn trong tay nữa, mà cùng dùng ánh mắt phẫn hận nhìn chằm chằm vào ‘La khúc thập bát bàn’.
Nhưng Ung Lam Y đã là một tu sĩ Hóa Chân, cho nên dù là con trai y có khả năng đã bị giết, trong lòng y vô cùng phẫn hận, nhưng vẫn có thể kiềm chế được lửa giận của mình.
Ngoại trừ ánh mắt mang theo sát ý vô cùng băng lãnh, thì biểu hiện bên ngoài của y đã dần dần bình tĩnh trở lại.
Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Ngay lúc đó, lại có một tên tu sĩ bị truyền tống ra khỏi ‘La khúc thập bát bàn’, Ung Lam Y vừa nhìn thấy tên tu sĩ này lại một lần nữa biến ảo ra một bàn tay tóm lấy y rồi lớn tiếng quát lên:
– Bàng Bạc, ngươi là đại sư trận pháp cấp sáu duy nhất của Thông Hải Giáo, vì sao lại bị truyền tống ra ngoài? Nói…
Sắc mặt của tên tu sĩ gọi là Bàng Bạc kinh hoàng đến nỗi trắng bệch, toàn thân run rẩy.
Một tên tu sĩ Hóa Chân bên cạnh Ung Lam Y vội vàng nói:
– Giáo chủ, trước tiên ngài không nên quá kích động, hãy thả y xuống rồi từ từ hỏi.
Ung Lam Y gật đầu, ném Bàng Bạc xuống đất rồi lạnh lùng nói:
– Mau mau thuật lại mọi chuyện, không được phép thiếu một chữ nào.
– Vâng thưa giảo chủ…
Bàng Bạc run giọng:
– Khi đệ tử tiến vào Bàn thứ năm thì lại gặp được Diệp Mặc đã chờ sẵn ở đó.
Hắn đưa cho tôi một ngọc giản để đệ tử mang trở lại giao cho giáo chủ, nếu như đệ tử không ra ngoài, thì hắn lập tức sẽ giết đệ tử, vì thế, vì thế…
Ung Lam Y xanh mặt nói:
– Đưa ngọc giản đó ra đây cho ta.
– Vâng…
Bàng Bạc càng không có chút chần chờ nào, nhanh chóng lấy ngọc giản của Diệp Mặc ra đưa cho Ung Lam Y.
Ung Lam Y tiếp nhận ngọc giản, phát hiện không có bất cứ vấn đề gì, lúc này mới sử dụng thần thức dò tiếp xúc với ngọc giản, thì ngọc giản liền tự động phát ra một loạt âm thành “Bụp bụp”, khiến Ung Lam Y phải lập tức tạo ra một đạo chân nguyên bảo hộ quanh thân.
Nhưng những tiếng “Bụp bụp” kia cũng không có gây ra thương tổn gì, mà giống như là pháo hoa nổ tung ra ngoài.
Nhưng cũng không ai chú ý tới trong những luồng khí lưu vừa tràn ra từ ngọc giản có một luồng ám quang chủ động bắn về phía chiếc nhẫn trong tay Ung Du Nhi.
Bởi vì hầu hết ánh mắt mọi người đều đã bị một màn “pháo hoa” vừa rồi hấp dẫn.
Trong nháy mắt khi Bàng Bạc bị truyền tống ra, thì những người xung quanh cũng đã nhìn về phía bên này rồi, cho nên khi ngọc giản trong tay Ung Lam Y phát nổ, thì tất cả mọi người đều nhìn thấy rõ ràng.
Khi mọi người vẫn còn chưa hiểu Diệp Mặc làm thế là có ý gì, lại nghe được có tu sĩ kêu lên:
– Mau nhìn lên trời.
Theo âm thanh kia phát ra, hầu hết các tu sĩ đều nhìn lên trời, tất cả mọi người lúc này đều nhìn thấy một loạt các chữ lớn hiện lên:
– “Ung Lam Y, lão da mềm thịt trơn, anh tuấn tiêu sái, vậy mà Ung Ô Tử lại mặt đen như đáy nồi, xấu xí vô cùng, vậy thì sao có thể là do lão sinh ra được? Nói vậy thì chắc lão cũng đã biết được nguyên nhân rồi chứ, nhưng tâm địa của lão thiện lương, cho nên tôi liền giúp lão diệt loại con hoang này, đỡ cho lão phải nhọc lòng.
Lão không cần phải cảm ơn tôi, đây là việc mà tôi phải làm.”
Những dòng chữ này xuất hiện một lúc lâu trên trời rồi mới dần dần tan biến.
Tất cả những tu sĩ thấy được những dòng chữ kia đều muốn cười nhưng lại không ai dám cười ra tiếng.
Ung Ô Tử có phải là con của Ung Lam Y hay không thì mọi người đều có thể đoán được, nhưng chỉ có một mình Diệp Mặc là dám nói ra mà thôi.
Cái tên Diệp Mặc này không những có ý tứ, hơn nữa đủ độc, không ngờ dám nói như thế với Ung Lam Y.
Lẽ nào hắn không biết trên đời này có nhiều chuyện so với cái chết còn kinh khủng hơn rất nhiều sao? Trực tiếp khiêu khích Ung Lam Y như vậy, mà y còn có thể để cho Diệp Mặc sống sót thì đúng thực là quái sự rồi.
Nhưng mà loại chuyện này mọi người cũng chỉ biết trong lòng mà thôi, cũng không người nào dám nghị luận ra miệng cả.
Bàn tay của Ung Lam Y nắm chặt đến run rẩy cả lên, cổ họng cảm thấy ngòn ngọt, nếu như không phải tu vi của y thâm hậu, vậy thì vừa rồi đã phun ra một ngụm máu tươi rồi.
Người xung quanh cũng biết Ung Lam Y phẫn nộ vì Diệp Mặc không những đã giết con của y, mà còn nói là đã giúp Ung Lam Y giết một đứa con hoang nữa chứ.
Khi mà hai mắt của Ung Lam Y đang bốc hỏa, bỗng nhiên nhìn thấy chiếc nhẫn trong tay của Ung Du Nhi có chút không đúng, trong lòng lập tức cả kinh kêu lên:
– Nhanh lên, đưa chiếc nhẫn cho ta.
Ung Du Nhi lúc này không dám có bất cứ một ý niệm không tình nguyện nào, vội vã đưa chiếc nhẫn cho Ung Lam Y, ngay khi chiếc nhẫn rời khỏi tay của Ung Du Nhi, lập tức đã bộc phát ra một luồng năng lượng kinh khủng.
Ung Lam Y đã là tu sĩ Hóa Chân, cho nên ngay lúc đó đã nhanh chóng bố trí một đạo chân nguyên bảo hộ đồng thời hất Ung Du Nhi ra ngoài.
Bụp, bụp….
Ầm…
Liên tiếp mấy tiếng nổ phát ra, những tu sĩ có tu vi thấp kém xung quanh nhanh chóng bị cuốn bay đi.
Cũng may cấm chế khiến chiếc nhẫn kia phát nổ là do Diệp Mặc bố trí trong thời gian ngắn.
Cho nên Diệp Mặc cũng biết cho dù là có nổ lớn hơn nữa thì cũng không thể nào tổn hại tới Ung Lam Y nửa phần.
Mặc dù Ung Lam Y đã hất Ung Du Nhi ra ngoài, thế nhưng trong nháy mắt đó áo ngoài của Ung Du Nhi đã bị phá rách một mảng lớn, lộ ra da thịt trắng nõn.
Cũng may Ung Du Nhi không hề thọ thương, cho nên lập tức đã lấy ra một cái áo khoác mặc bên ngoài.
Đồng thời khuôn mặt xinh đẹp cũng tức giận đến mức đỏ bừng.
Chưa bao giờ cô phải chịu sự sỉ nhục như vậy?
Sao khi vụ nổ qua đi, tóc của Ung Lam Y chỉ có chút rối loạn mà thôi, không có chút thương tổn nào cả.
Nhưng sự phẫn nộ trong lòng đã không thể nào ngăn lại được nữa.
Cái tên lúc trước luôn miệng nói mạo phạm công chúa của Thông Hải Giáo chết còn chưa hết tội, không ngờ đã bắt đầu giở thủ đoạn với y rồi.
– Diệp Mặc, ta không giết ngươi, thì Ung Lam Y ta thề không làm người…
Mỗi câu mỗi chứ Ung Lam Y nói ra đều mang theo sát ý trải rộng toàn bộ hải đảo ‘La khúc thập bát bàn’.
Mà một tên tu sĩ của Thương Hải Điện sau khi thấy một màn này cũng phải nhíu mày.
Có thể làm ra loại ngọc giản này, thậm chí còn hạ một đạo cấm chế thần thức, sau đó lại còn kết nối với đạo cấm chế đã hạ trong chiếc nhẫn trữ vật trước đó nữa.
Điều này tuyệt đối không phải là một tu sĩ bình thường có thể làm được.
Muốn làm được điều này cần phải có bản lĩnh trận pháp và bố trí cấm chế hơn xa Ung Lam Y, hơn nữa còn phải có công pháp khống chế thần thức, và thần thức cũng phải vô cùng cường đại mới được.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1200: Cô Có Bằng Lòng Cởi Hết Đồ Không
Cô Có Bằng Lòng Cởi Hết Đồ Không
T
iến vào trận pháp cấp bốn của Bàn thứ năm đối với Mông Kỳ mà nói cũng đã là cật lực lắm rồi, nhưng Diệp Mặc thì lại lững thững như không.
Bất luận là trận pháp công kích, trận pháp vây khốn, hay là mê trận hoặc huyễn trận, dường như cũng không ngăn cản được hắn.
Cho dù Mông Kỳ biết Diệp Mặc là đại sư trận pháp cấp sáu, nhưng Diệp Mặc lại dễ dàng vượt qua Bàn thứ năm bước vào Bàn thứ sáu cũng nằm ngoài sức tưởng tượng của cô.
Có lúc, cô thậm chí nghi ngờ, Diệp Mặc bây giờ có phải đã vượt qua trình độ đại sư trận pháp cấp sáu rồi không.
Khiến cô càng nghi ngờ chính là, Diệp Mặc dùng cách gì mà lại khiến những lực đẩy ở đây biến mất hoàn toàn? Mặc dù nghi ngờ, nhưng Mông Kỳ cũng không nói ra.
Thực ra Diệp Mặc cũng đã cố gắng chậm tốc độ lại rồi, có lúc hắn gặp trận pháp bố trí tinh xảo, còn đứng lại nghiên cứu một chút.
Nhưng cho dù như vậy, hắn và Mông Kỳ vẫn đang ở ngày thứ ba vượt qua Bàn thứ chín, đến cửa Bàn thứ mười.
Bàn thứ chín đã có trận pháp cấp sáu linh tinh rồi, căn cứ vào kinh nghiệm trên đường đi, Diệp Mặc khẳng định Bàn thứ mười nhất định là trận pháp cấp sáu.
Diệp Mặc đến cửa Bàn thứ mười cũng không bước vào trong, cũng không khắc tên mình lên tấm bia đá, mà lại ngồi xuống.
Mông Kỳ thấy vậy, cũng ngồi xuống bên cạnh hắn.
Thấy Diệp Mặc dường như cũng không có ý nói chuyện, Mông Kỳ cẩn thận hỏi:
– Diệp sư huynh, anh có phải lo lắng bước vào Bàn thứ mười là trận pháp cấp sáu, rồi chúng ta sẽ bị truyền tống ra ngoài đúng không?
Diệp Mặc mỉm cười:
– Tôi lo lắng, nhưng không phải lo lắng chuyện này.
Dừng lại một chút, hắn nhìn Mông Kỳ nói:
– Nếu chúng ta khắc tên lên tấm bia đá ở Bàn thứ chín, cô thấy Hải Tu Minh có thể xếp thứ mấy?
Mông Kỳ suy nghĩ rồi trả lời:
– Tôi nghĩ nếu như Hải Tu Minh có thể qua Bàn thứ chín, không phải thứ hai thì là thứ ba, thứ nhất thì không thể đạt được.
Diệp Mặc lại lắc đầu nói:
– Tôi không đồng ý với cách nhìn của cô, tôi khẳng định nếu như tôi khắc tên mình lên Bàn thứ chín, Hải Tu Minh không phải thứ nhất thì là thứ hai.
Tuyệt đối không thể là thứ ba được.
Tôi nghĩ phần nhiều là thứ hai, người dự thi của Thương Hải điện chắc hẳn có thể qua được Bàn thứ chín.
Hắn sở dĩ nói như vậy là vì có nguyên nhân, vừa nãy tên tiểu tử bị ép ra ngoài chắc chắn là đại sư trận pháp của Thông Hải giáo, nói không chừng chính là lực lượng chính của Thông Hải giáo.
Tên tiểu tử đó bị mình ép ra ngoài, Thông Hải giáo chẳng khác nào đã bị xóa tên rồi.
Nói xong hắn nhìn Mông Kỳ một chút, lại bổ sung thêm:
– Nếu không nể tình sư phụ của cô đã giúp tôi, Hải Tu Minh cho dù đứng cuối tôi cũng không để ý.
Nhưng bất luận Hải Tu Minh đứng thứ mấy, tấm bia đá ở Bàn thứ chín là tấm bia tôi sẽ khắc tên lên sau cùng.
Mông Kỳ trở nên trầm mặc, cô không có cách nào giúp Diệp Mặc nói sư phụ của mình không đúng., cũng không có cách nào giúp sư phụ nói Diệp Mặc không đúng.
Ngoại trừ trầm mặc, thì cô cũng không có cách nào.
Cô biết Diệp Mặc tại sao bây giờ vẫn chưa khắc tên mình lên, hắn đang đợi người đến sau, nếu không hai người bọn họ đi quá nhanh, cũng không tốt.
Quả nhiên, nửa ngày sau, Diệp Mặc đứng dậy, khắc tên mình lên tấm bia đá, sau đó nói với Mông Kỳ:
– Đi thôi, chúng ta vào Bàn thứ mười thôi.
Sau khi nói xong, hắn lại cố ý quay đầu lại nói với Mông Kỳ:
– Có lúc, đừng quá tin tưởng vào người không phải đặc biệt quen biết, ví dụ như sư phụ của cô.
Lời hứa của Mông Hàn An với Diệp Mặc không thể làm tròn được, khiến Diệp Mặc có chút nghi ngờ về nhân phẩm của cô.
Mông Kỳ lại nhíu mày nói:
– Diệp sư huynh, tôi biết sư phụ của tôi không giúp được anh, anh có chút thành kiến với bà ta.
Nhưng sư phụ tôi quả thực đối xử với anh rất tốt.
Bà ấy không phải là không muốn giúp chúng ta, mà là vì năng lực của bà ấy có hạn, không giúp được mà thôi.
Diệp Mặc cười khẩy một cái, không trả lời Mông Kỳ, không giúp được thì cần gì phải hứa? Mông Hàn An rõ ràng không thèm quan tâm chút gì đến cái mạng nhỏ của mình, cái này chẳng có liên quan gì đến năng lực có hạn cả.
Mông Kỳ thấy Diệp Mặc cười khẩy, cũng thở dài một hơi, không nói gì nữa.
…
– Diệp Mặc và Mông Kỳ của Hải Tu Minh không ngờ đã qua được Bàn thứ chín tiến vào Bàn thứ mười rồi, Thương Hải điện thì mới đến bàn thứ bảy…
Những tu sĩ đứng xem bên cạnh La Khúc thập bát bàn đang thảo luận, cũng không ai nói ra tên của Thông Hải giáo.
Rõ ràng những tu sĩ này sợ Ung Lam Y phẫn nộ.
Vượng Thương lúc này có chút kích động nhìn tấm bia đá màu trắng bên cạnh, gã vốn dĩ căn bản không tin Diệp Mặc có thể qua được Bàn thứ chín, thậm chí còn là người đứng đầu, đại sư trận pháp cấp sau không có nghĩa khẳng định có thể qua được Bàn thứ chín.
Nhưng sau đó tin một chiêu của Diệp Mặc giết chết được tu sĩ Ngưng Thể tầng thứ tám được truyền ra ngoài, gã trong lòng lại có chút mong chờ, nếu như Diệp Mặc lợi hại như vậy thật, hơn nữa lại là một đại sư trận pháp cấp sáu, đại hội lần này Hải Tu Minh nói không chừng sẽ có một tin vui bất ngờ.
Quả nhiên gã đoán không nhầm, gã kinh ngạc vui mừng nhìn tên được hiện lên tấm bia đá.
Diệp Mặc nhanh như vậy đã tiến vào Bàn thứ mười, điều đó chứng tỏ gã rất có khả năng tiến được vào Bàn thứ mười một, thậm chí là Bàn thứ mười hai.
Một khi Diệp Mặc tiến vào Bàn thứ mười một, thì Hải Tu Minh lấy được ngôi vị thứ nhất là đương nhiên rồi, cũng có nghĩa Hải Tu Minh lần này có thể lọt vào danh sách có được 50 người của Phượng Khúc đảo, điều này trước giờ chưa từng có, năm mươi người, một khi thành sự thực, vậy thì Hải Tu Minh lần này phát đạt rồi.
Chỉ cần Diệp Mặc giúp bọn họ đạt được hạng thứ nhất là được, còn Diệp Mặc bước ra ngoài có bị Ung Lam Y giết hay không, đó không phải là chuyện mà gã cần phải quản.
Khi Mông Hàn An thấy Diệp Mặc và Mông Kỳ đã tiến vào Bàn thứ mười, trong lòng cũng kinh ngạc, cô biết Diệp Mặc là đại sư trận pháp cấp sáu, nếu như không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, thì có thể thông qua Bàn thứ chín.
Nhưng Diệp Mặc vượt qua hạng thứ hai nhiều như vậy, lại còn là thí sinh đầu tiên qua Bàn thứ chín, cô cũng không thể tưởng tượng được.
Cứ theo cái đà này, Diệp Mặc rất có khả năng trở thành quán quân.
Nghĩ tới việc một thiên tài như Diệp Mặc còn bị Ung Lam Y truy giết, Mông Hàn An có chút hổ thẹn, cô quả thực không để ý đến sự an nguy của Diệp Mặc, huống chi bây giờ cô chỉ có thể bảo vệ chính mình, Diệp Mặc giết con trai Ung Ô Tử của Ung Lam Y, còn làm nhục Ung Lam Y trước mặt mọi người, bản thân mình quả thực không bảo vệ được hắn.
Ung Lam Y càng phẫn nộ, gã không ngờ trình độ trận pháp của con kiến hôi Diệp Mặc này lại lợi hại như vậy, là người đầu tiên bước vào Bàn thứ mười không nói, lại còn bỏ rơi người đứng thứ hai là Thương Hải điện xa như vậy.
Còn Thông Hải giáo của mình, Bàng Bạc lợi hại nhất lại bị Diệp Mặc ép ra ngoài, muốn cướp được ngôi vị đầu tiên thì không thể nào được.
Nhưng những tu sĩ đứng xem nhanh chóng nghi ngờ, vì Diệp Mặc và Mông Kỳ sau khi tiến vào Bàn thứ mười, lại giống như mất tích.
Còn Kinh Học Thành của Thương Hải điện và một tu sĩ khác thì lại qua được Bàn thứ tám, khắc tên lại trên tấm bia đá Bàn thứ tám, còn tên của Diệp Mặc và Mông Kỳ thì lại vẫn lưu lại trên tấm bia đá Bàn thứ mười.
Mọi người đều cho rằng Diệp Mặc và Mông Kỳ đã gặp rắc rối ở Bàn thứ mười, vì lại một ngày nữa trôi qua, tên của Kinh Học Thành lại được khắc lên tấm bia đá Bàn thứ chín, đồng thời tiến vào Bàn thứ mười.
Lúc này tên của Diệp Mặc và Mông Kỳ vẫn khắc trên Bàn thứ mười.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.
Vượng Thương nhíu mày, nhìn về phía Mông Hàn An hỏi:
– Đây là chuyện gì vậy?
Thực lực của Diệp Mặc gã cũng biết, hơn nữa đã có chút hi vọng với Diệp Mặc.
Gã tin vào sức mạnh của Diệp Mặc, hơn nữa lại là trình độ đại sư trận pháp cấp sáu, khả năng hắn vượt qua Bàn thứ mười là quá lớn.
Nhưng bây giờ tu sĩ của Thương Hải điện đã vào Bàn thứ mười, Diệp Mặc vẫn chưa lưu tên, điều này khiến Vương Thượng có chút nghi ngờ.
Mông Hàn An cũng nhíu mày, cô lắc đầu nói:
– Diệp Mặc tôi không biết, nhưng Kỳ Kỳ hẳn là vẫn chưa có chuyện gì xảy ra.
…
Khi Diệp Mặc dẫn theo Mông Kỳ tiến vào Bàn thứ mười một vẫn chưa khắc tên mình lên tấm bia đá Bàn thứ mười, Mông Kỳ liền biết Diệp Mặc căn bản không muốn vì Hải Tu Minh mà lấy được ngôi vị quán quân.
Diệp Mặc không khắc tên mình, Mông Kỳ đương nhiên cũng không khắc tên.
Khi Mông Kỳ cùng Diệp Mặc bước vào Bàn thứ mười bốn, Mông Kỳ đã hoàn toàn hiểu được, Diệp Mặc căn bản không phải là đại sư trận pháp cấp sáu.
Hắn ít nhất cũng phải là tông sư trận pháp cấp bảy, nếu không tuyệt đối không thể đến được Bàn thứ mười bốn, vì bàn thứ mười bốn đã không còn trận pháp cấp sáu nào, hoàn toàn là trận pháp cấp bảy.
Nhưng cho dù như vậy, những trận pháp này vẫn không có nhiều trở ngại gì với Diệp Mặc.
Ngoại trừ vừa mới bước vào bàn thứ mười bốn, hắn bị trận pháp công kích làm bị thương chút ít, hắn cũng không có bị thương thêm chút gì nữa.
Hơn nữa Mông Kỳ lúc này vẫn còn nghi ngờ, trận pháp kia chắc hẳn là Diệp Mặc cố ý gây ra.
Hắn chắc chắn biết mình đang ở trong trận pháp công kích cấp bảy.
Mông Kỳ nghĩ không sai, trận pháp công kích kia là do Diệp Mặc cố ý phát động, nhưng nguyên nhân thì Mông Kỳ lại không thể đoán trúng được.
Vì Diệp Mặc ngoại trừ thử sự lợi hại của trận pháp công kích này, còn có một điều nữa chính là khi hắn phát động trận pháp công kích cấp bảy này, cũng là đang nghiên cứu trận pháp đó.
Lúc này Diệp Mặc đã hiểu, trình độ tông sư trận pháp cấp tám của hắn, muốn đến được Bàn thứ mười tám thì có chút khó khăn, hắn cần phải tăng trình độ trận pháp của mình trên đường đi.
Khi đi được một nửa Bàn thứ mười bốn, Diệp Mặc bỗng nhiên dừng lại, hắn quay đầu lại nhìn Mông Kỳ nói:
– Tôi tin rằng không thể có người nào có thể bước vào bàn thứ mười bốn được.
Mông Kỳ gật đầu, cô tán thành ý kiến của Diệp Mặc, mặc dù bây giờ cô không biết lực đẩy của bàn thứ mười bốn là bao nhiêu, nhưng cô chắc chắn rằng một khi Diệp Mặc không bảo vệ cô nữa, cô rất có khả năng chống cự được chẳng là bao lâu nữa rồi lại bị truyền tống ra ngoài.
Huống chi, trận pháp của Bàn thứ mười bốn là trận pháp lợi hại nhất trong những trận pháp cấp bảy, đại sư trận pháp bình thường tuyệt đối không thể nào bước lên được đây.
Diệp Mặc nhìn Mông Kỳ một chút, bỗng nhiên lại nói tiếp:
– Nếu như bây giờ tôi muốn cô cởi sạch quần áo, để tôi nhìn một lần, cô có đồng ý không?
Mông Kỳ vừa mới rất ôn hòa nghe Diệp Mặc nói, nhưng chợt nghe thấy câu này, lập tức căng thẳng đỏ ửng mặt, trong mắt hiện ra chút phẫn nộ, chằm chằm nhìn Diệp Mặc nói:
– Anh nói cái gì?
Trong lòng cô lại càng trở nên băng giá, cô vẫn cho rằng Diệp Mặc là bậc chính nhân quân tử, hơn nữa ân oán phân minh, là một nhân vật anh hùng giống như đại ca, nhưng bây giờ cô mới biết mình nhìn lầm người, quá lầm.
Hắn không ngờ dến lúc này lại đưa ra yêu cầu như vậy, cái này khác gì mới loại người lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn?
Bản thân mình cho dù chết rồi, cũng không đồng ý để cho người này làm trò bẩn thỉu.
Nhưng Diệp Mặc lại nhìn chằm chằm cô, ánh mắt bình tĩnh, căn bản không có chút háo sắc nào.
Mông Kỳ thở gấp, bộ ngực phập phồng bất định, nhưng cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại.
Cô lạnh lùng nhìn Diệp Mặc nói:
– Anh đừng bảo vệ tôi nữa, để tôi ra ngoài, tôi không đồng ý đi cùng anh đến cùng.
Diệp Mặc lắc đầu nói:
– Thật xin lỗi, bây giờ tôi không thể để cô một mình rời khỏi đây được.
Cô ra ngoài thì chết không nghi ngờ gì, hơn nữa tên Ung Lam Y kia sẽ để cô chết một cách rất khó coi…
Mông Kỳ nghe Diệp Mặc nói xong, sợ run cả người, nhưng lập tức lại kiên định lạnh lùng nói:
– Cho dù tôi chết, cũng không phải chuyện của anh, không liên quan gì đến anh.
Diệp Mặc thản nhiên nói:
– Có liên quan đến tôi, vì một khi cô ra ngoài, người khác liền biết được tôi có khả năng bước đến Bàn thứ mười tám, bọn họ sẽ cho người chặn khắp nơi quanh La Khúc thập bát bàn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








