[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 238 : Sát Biên Giới Tam Hải (c1186-c1190)
❮ sautiếp ❯Chương 1186: Sát Biên Giới Tam Hải
Sát Biên Giới Tam Hải
C
hỉ là tên tu sĩ Thừa Đỉnh kia chỉ bay ra xa hơn mười trượng thì đã ổn định lại được thân hình.
Mà cô gái và tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng ba kia đứng ở trên chiếc ‘Phong xa’ quan sát cũng giật mình kinh hãi, bọn họ căn bản là không ngờ tới rằng, lại có một tu sĩ Ngưng Thể tầng sáu có thể dùng một đao đánh bay một tu sĩ Thừa Đỉnh tầng hai.
Tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng ba thấy Diệp Mặc muốn đuổi giết tiếp thì y lập tức lấy ra pháp bảo của mình muốn ngăn trở Diệp Mặc.
Diệp Mặc thấy tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng ba lấy pháp bảo rồi lao ra ngoài ‘Phong xa’ muốn ngăn cản mình, trong lòng nhất thời đại hỉ, hắn muốn chính là cái hiệu quả này.
Hắn biết là với thực lực hiện tại của hắn thì cho dù là tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng hai vừa rồi có khinh địch rồi bị thương hắn cũng không có cách nào để giết được đối phương.
Một khi đối phương đã không còn khinh thường hắn nữa, thì cho dù là hắn sẽ không thua đối phương thì muốn giết một tu sĩ Thừa Đỉnh cũng là chuyện tuyệt đối không dễ dàng.
Thu hút tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng ba rời khỏi ‘Phong xa’, mới là mục đích chủ yếu của Diệp Mặc.
Vì thế khi tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng ba bay đến ngăn cản, thì Diệp Mặc đã sớm xoay người đổi hướng lao về phía chiếc ‘Phong xa’ của đối phương.
Hai tên tu sĩ Thừa Đỉnh vừa phục hồi lại được tinh thần thì lại thấy được động tác này của Diệp Mặc, nhất thời hồn phi phách tán.
Đây chính là một kế ‘Điệu hổ ly sơn’ của Diệp Mặc.
Ngay cả tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng hai còn bị một chiêu của Diệp Mặc bức lùi thì tiểu thư của họ làm sao có thể bình an trong tay của đối phương được.
– Không nên giết…
Tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng ba lập tức kêu lên một tiếng, một khi tiểu thư gặp chuyện không may, bọn họ phải chết thì cũng là chuyện nhỏ, nhưng thần hồn cũng sẽ bị thiêu đốt và còn sẽ liên lụy của đến người nhà nữa thì mới là chuyện lớn.
Thiếu nữ mái tóc lượn sóng bồng bềnh trong nháy mắt thấy Diệp Mặc lao qua cũng nhất thời hồn phi phách tán.
Lập tức cô thấy một ánh đao tím lao thẳng về phía mình.
“Mình phải chết sao?”, đây chính là ý nghĩ duy nhất trong đầu cô lúc này.
Diệp Mặc đương nhiên là sẽ không ngu ngốc đến nỗi đi giết cô gái này.
Chỉ cần nhìn qua cũng biết cô gái này là người có lai lịch không tầm thường, một khi mà mình giết cô ta, vậy thì chắc chắn đã chọc vào đại họa rồi.
Địa bàn của người ta là Vô Tâm Hải, mà chính mình cũng chưa từng đi qua Vô Tâm Hải lần nào, một khi bị phát lệnh truy sát toàn lực, thì có thể trốn được đi nơi nào chứ.
Mục đích chính của hắn là hủy đi chiếc ‘Phong xa’ của đối phương.
Một khi đối phương đã không còn ‘Phong xa’, thì làm sao có thể truy sát mình được chứ?
Ầm…
‘Tử Đao’ đánh thẳng vào ‘Phong xa’ của đối phương.
Phát sinh ra một tiếng nổ dữ dội.
Sau khi Diệp Mặc bổ ra một đao vừa rồi, liền mặc kệ kết quả ra sao, lập tức trở lại ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ của mình, nhanh chóng khởi động, nháy mắt đã hóa thành một luồng ánh sáng biến mất không còn tăm tích.
Lúc trước hai tên tu sĩ Thừa Đỉnh không để Diệp Mặc vào trong mắt cho nên cũng không mở ra trận pháp phòng ngự trên ‘Phong xa’, cho nên hiện tại chiếc ‘Phong xa’ chân khí cực phẩm khi bị một đao của Diệp Mặc đánh trúng liền bị thủng một lỗ lớn.
Tuy cái lỗ thủng kia không ảnh hưởng đến việc tiếp tục phi hành, nhưng mà muốn dùng nó để tiếp tục đuổi theo Diệp Mặc thì không thể được rồi.
– A…
Sau khi cô gái kia thấy ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ đã không còn trong tầm mắt nữa, lúc này mới hét to một tiếng:
– Khốn kiếp, dám hủy ‘Phong xa’ của ta.
Ta muốn giết hắn…
Hai tên tu sĩ Thừa Đỉnh kinh hãi nhìn thoáng qua, lúc này trong lòng bọn họ thầm hô may mắn.
Một đao của Diệp Mặc vừa rồi chỉ nhắm vào chiếc ‘Phong xa’ chứ không phải là tiểu thư của bọn họ.
Đồng thời trong lòng bọn họ cũng kinh hãi với bản lĩnh của Diệp Mặc.
Nếu như bọn họ chỉ có một người, thì chắc chắn đối phương sẽ không lựa chọn phương thức bỏ chạy rồi, nói không chừng là sẽ giết người diệt khẩu.
Một tu sĩ Ngưng Thể sao lại có thể lợi hại như vậy? Đây quả là quá thái quá rồi.
– Liệu có phải là hắn ẩn dấu tu vikhông?
Tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng ba nói với giọng ngưng trọng.
Tên tu sĩ Ngưng Thể tầng hai trầm mặc trong chốc lát, sau đó lắc đầu:
– Tuyệt đối không có khả năng đó.
Một đao của hắn tôi có thể cảm thụ rõ ràng.
Hoàn toàn là chân nguyên của tu vi Thừa Đỉnh.
Tôi thật sự là không thể ngờ được một tu sĩ Ngưng Thể lại có thể có bản lĩnh lợi hại như vậy.
– Đại Vu, Nhị Vu, chúng ta lập tức đuổi theo, tôi tuyệt đối sẽ không để cho tên khốn kiếp kia chạy thoát.
Tôi muốn giết hắn.
Cái đại đỉnh kia, cái pháp bảo phi hành kia tôi đều muốn.
Không, cả cái thanh thái đao kia tôi cũng muốn.
Cô gái kia lập tức hét lên một cách tàn bạo.
Tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng ba cũng rất lý trí, liền lên tiếng khuyên bảo:
– Tiểu thư, tên kia cố ý phá hoại ‘Phong xa’ của chúng ta chính là để chúng ta không thể dùng ‘Phong xa’ đuổi theo hắn được nữa.
Hiện giờ ngoài ‘Phong xa’ ra chúng ta không có cách nào đuổi kịp hắn cả.
– Dám phá hỏng ‘Phong xa’ của ta, tôi tuyệt đối không buông tha cho hắn, tôi muốn giết hắn.
Lập tức quay về, bảo cha tôi phát đi lệnh truy sát, tôi không tin hắn có thể ở địa bàn của Thông Hải Giáo ta mà chạy thoát được.
Cô gái kia nghiến răng nghiến lợi mà nói.
Việc Diệp Mặc không giết cô đã sớm bị cô quên hoàn toàn.
Có lẽ ở trong tiềm thức của cô, không có ai dám ra tay giết cô cả.
…
Chạy xa khoảng mấy vạn dặm, Diệp Mặc mới thở phào một hơi.
May mà mình đã hủy pháp bảo phi hành của đối phương, nếu không cùng đối chiến với hai tên tu sĩ Thừa Đỉnh, thì mình tuyệt đối không chiếm được thể thượng phong, kết cục cuối cùng chính là sẽ liên tục bị truy sát.
Ở Vô Tâm Hải này thì thứ mà mình không biết nhiều lắm, ngay cả tu sĩ Hóa Chân cũng không dám khinh thường, chứ đừng nói gì đến một tu sĩ Ngưng Thể tầng sáu như mình cả.
Đồng thời hắn cũng có chút nghi hoặc, vốn hắn nghĩ rằng ở Vô Tâm Hải khẳng định đều là yêu tu, làm sao có thể có tu sĩ nhân loại được.
Hắn có thể xác định rằng ba tu sĩ kia đều là tu sĩ nhân loại, ngoại trừ cô gái có chút quỷ dị ra, thì hai người còn lại chắc chắn là con người.
Lúc này Diệp Mặc không dám tiếp tục vào Thế giới trang vàng tu luyện nữa, mà liên tục khống chế ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ cấp tốc hướng lên phía bắc, cũng cố gắng nắm chặt thời gian rảnh rỗi để tranh thủ tu luyện.
Lại một tháng nữa trôi qua, Diệp Mặc thành công đột phá tu vi Ngưng Thể tầng sáu đỉnh tấn cấp Ngưng Thể hậu kỳ tầng bảy.
Diệp Mặc cảm giác được thực lực của mình lại lần nữa tăng mạnh, trọng yếu nhất là hắn có thêm lĩnh ngộ khống chế không gian, cũng có thêm nhận thức mới về ‘V ực’.
…
Hôm nay khi Diệp Mặc đang tu luyện trên ‘Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt’, bỗng nhiên thần thức của hắn lại thấy được ở bên ngoài có ba tên tu sĩ Nguyên Anh đang truy đuổi theo một yêu thú cấp sáu.
Diệp Mặc cứ ngỡ rằng đầu óc mình phải chăng có vấn đề rồi sao? Cho nên lại lần nữa sử dụng thần thức tra xét lại, xác thực là hắn không nhìn nhầm.
Không ngờ ở sâu trong Vô Tâm Hải lại có mấy tu sĩ Nguyên Anh truy sát một yêu thú.
Diệp Mặc liền thu hồi ‘Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt’ của mình lại, lắc mình một cái đã ngăn cản lại yêu thú cấp sáu Hải Báo Yêu, nhanh chóng đá một cước khiến nó bất tỉnh.
Lúc này hai tên tu sĩ Nguyên Anh mới đi tới nơi, nhìn thấy cảnh này lập tức đều kinh hãi.
Hiên nhiên là tu vi của Diệp Mặc hơn xa bọn họ, cho nên hai tên tu sĩ Nguyên Anh vội vàng thi lễ:
– Xin ra mắt tiền bối.
Diệp Mặc gật đàu:
– Nơi này là biển sâu của Vô Tâm Hải, sao hai người các cậu lại có thể quang minh chính đại mà săn bắt yêu thú? Hơn nữa tu vi của các cậu tới đây, không lẽ không gặp phải nguy hiểm gì sao?
Ba tên tu sĩ Nguyên Anh lập tức hiểu được ý của Diệp Mặc, một tên tu sĩ trên mặt đầy nước liền đứng ra kính cẩn nói:
– Tiền bối chắc là vừa mới đến Vô Tâm Hải?
Diệp Mặc gật đầu:
– Không sai, đúng là ta vừa mới tới Vô Tâm Hải, làm sao vậy?
Tên tu sĩ Nguyên Anh này liền vội vàng nói:
– Tiền bối chắc là không biết, ở đây tuy rằng cách thành Mạc Hải của Nam An Châu rất xa, nhưng lại vẫn chưa phải là chỗ sâu trong Vô Tâm Hải, ở đây vẫn là biên giới của Vô Tâm Hải.
Nếu muốn tới biển sâu của Vô Tâm Hải, cho dù là có pháp bảo phi hành chân khí thượng phẩm cũng phải mất đến hai ba năm mới tới được.
Chúng tôi là tu sĩ của ‘Hải tu minh’ ở đây chính là phạm vi hải vực của ‘Hải tu minh’.
Diệp Mặc nhất thời không biết nói gì, hắn đi vào Vô Tâm Hải đã ba bốn tháng rồi, còn tưởng rằng đã tiến sâu vào trong Vô Tâm Hải rồi.
Không ngờ rằng vẫn còn đang ở sát biên giới.
Diệp Mặc chợt nhớ tới một vấn đề, nếu như bản thân vẫn đang ở sát biên giới Vô Tâm Hải, vây thì tên tu sĩ Thừa Đỉnh trước đó sao lại biết mình muốn đi vượt qua Vô Tâm Hải?
Ba tên tu sĩ Nguyên Anh không thấy Diệp Mặc nói gì, cho nên cũng không dám tiếp tục mở miệng.
Diệp Mặc phục hồi lại tinh thần, lại hỏi tiếp:
– ‘Hải tu minh’ là nơi nào? Lẽ nào ở đây còn có hải đảo có đông đảo tu sĩ sinh hoạt?
Mấy tên tu sĩ Nguyên Anh xác định được Diệp Mặc thật đúng là không hiểu rõ nơi này, lập tức nói:
– Hồi báo Tiền bối, tại đây đúng là có nơi có đông đảo tu sĩ sinh hoạt, chỉ vì nơi này không thuộc về biển sâu, lại có ba thế lực lớn chiếm cứ, cho nên chúng tôi mới gọi là ‘Tam Hải’.
– Nói nghe một chút xem.
Diệp Mặc lập tức hỏi tiếp.
Tên tu sĩ mặt toàn nước cũng không dám chậm trễ.
Y cảm giác được tu vi của Diệp Mặc ít nhất đã là Ngưng Thể rồi.
Cho nên y nói rất tỉ mỉ:
– Thế lực mạnh nhất ‘Tam Hải’ là Thông Hải Giáo, giáo chủ Ung Lam Y nghe nói đã là Tiền bối Hóa Chân đỉnh.
Thế lực lớn thứ hai là chính là Hải Tu Minh chúng tôi, minh chủ Vương Thương cũng đã có tu vi Hóa Chân hậu kỳ, hơn nữa Hải Tu Minh còn có hai tu sĩ Hóa Chân làm phó minh chủ.
Thế lực thứ ba chính là Hải Điện, nghe nói ba vị điện chủ đều là Tiền bối Hóa Chân.
– Vậy các cậu vì sao không đi Nam An Châu mà lại ở lại đây tu luyện?
Diệp Mặc có chút nghi hoặc, tài nguyên ở đây mặc dù nhiều, nhưng sao có thể thoải mái như trong đất liền được?
Tên tu sĩ lại lần nữa khom người:
– Tiền bối, kỳ thực chúng tôi rất nhiều người đều là đến từ Nam An Châu.
Bởi vì tài nguyên ở Nam An Châu khan hiếm và thưa thớt, cho nên những tu sĩ có tư chất bình thường như chúng tôi rất khó có thể tìm được môn phái tốt để nương tựa.
Cho dù là có vào được môn phái nào đó, cũng khó mà được phân chia đến nơi có tài nguyên tốt.
Nhưng ở Vô Tâm Hải thì không như vậy, tuy là ra ngoài tìm kiếm tài nguyên tu luyện đều có thể gặp nguy hiểm, nhưng mỗi lần hầu như đều có kết quả tốt.
Chỉ cần chúng tôi nỗ lực, có thể ở trên đảo đổi lấy được đan dược để tu luyện. – Đúng là không sai.
Diệp Mặc vô thức đáp lại một câu.
– Đúng thế, Tiền bối, nhưng điều không tốt duy nhất ở đây chính là thỉnh thoảng lại có ‘Thú triều’ tập kích, cũng may dưới tình huống như vậy thì Tam Hải đều liên hợp lại, cùng nhau chống đối với ‘Thú triều’.
Một tên tu sĩ khác cũng phụ họa.
Diệp Mặc không hỏi nữa, mà chỉ nói một câu:
– Các cậu có bản đồ cuả Vô Tâm Hải không?
Tên tu sĩ mặt đầy nước sửng sốt một chút, dường như y nghĩ rằng mình nghe nhầm, nhưng y rất nhanh lại kính cẩn nói:
– Bản đồ của Vô Tâm Hải vô cùng trân quý, chúng tôi không thể có được, nếu như Tiền bối muốn bản đồ của Vô Tâm Hải, thì có thể đi Lăng Đảo để thử vận may, nhưng cũng không nhất định có thể có được bản đồ Vô Tâm Hải.
Lăng Đảo là địa bàn của Hải Tu Minh chúng tôi, cách nơi này ba mươi vạn dặm, tiền bối nếu như muốn đi, thì chúng tôi có bản đồ ở đây.
Nói xong y liền lấy ra một cái ngọc giản đưa cho Diệp Mặc.
Diệp Mặc cảm tạ một câu, rồi tặng cho mỗi người một viên ‘Anh nguyên đan’.
Cầm lấy ngọc giản nhìn một chút, lúc này mới cáo từ ba tên tu sĩ kia.
– Vị tiền bối này thật trẻ tuổi, hơn nữa cũng thật là giàu có, tùy tiện có thể tặng chúng ta mỗi người một viên ‘Anh nguyên đan’.
Một tên tu sĩ Nguyên Anh nhìn viên ‘Anh nguyên đan’ trong tay mình liên tục cảm thán.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1187: Luyện Khí Taị Chỗ
Luyện Khí Taị Chỗ
D
iệp Mặc cũng không tiếp tục gấp rút lên đường, sau khi hắn đến đây, lại phát hiện mình chuẩn bị không được kĩ càng.
Mấy tháng từ Nam An châu vào Vô Tâm Hải, vẫn còn thế lực này tồn tại, Diệp Mặc cũng không nghĩ đến.
Cho nên hắn định đến Lăng Đảo một chuyến, có hai mục đích chủ yếu, thứ nhất là muốn nghe ngóng Tiên Khuyên Hoa xuất hiện ở đâu của Vô Tâm Hải.
Thứ hai chính là muốn mua một tấm bản đồ biển, tốt nhất là làm rõ thế lực yêu tu đỉnh cao dưới lòng biển sâu, sau đó tránh chúng ra.
Diệp Mặc cho rằng, Lăng Đảo nếu chỉ có một hải đảo, chắc chắn sẽ không lớn.
Nhưng khi hắn đến Lăng Đảo, lại hiểu ra mình đã quá nhầm rồi.
Mặc dù trên Lăng Đảo còn có một trận pháp hao mòn thần thức, nhưng Diệp Mặc lại phát hiện ra hắn căn bản không thể nào nhìn rõ được Lăng Đảo rốt cục là rộng bao nhiêu.
Nam An thành của Nam An châu cũng coi là rộng lớn, nhưng Diệp Mặc cho rằng phải đến mấy cái Nam An thành đặt lên Lăng Đảo, phỏng chừng diện tích cũng chỉ chiếm không đến 1/10.
Ở Vô Tâm Hải không ngờ lại có một hòn đảo rộng lớn đến vậy, điều này quả thực nằm ngoài dự đoán của Diệp Mặc.
Hơn nữa đây cũng không phải là điều khiến hắn ngạc nhiên nhất, điều khiến hắn ngạc nhiên nhất chính là những trận pháp phòng ngự xung quanh Lăng Đảo, không ngờ đã đạt đến trận pháp cấp chín đỉnh phong rồi, cho dù là Kỷ Bẩm cũng không chắc đã bố trí được.
Sau khi vào Lăng Đảo, Diệp Mặc lập tức cảm nhận được một luồng thần thức cực mạnh quét đến, rõ ràng là đang kiểm tra tu vi của mình.
Nhưng thần thức đó chỉ là quét qua mà thôi, cũng không dừng lại, hắn cũng không nhận được sự nghi vấn của bất kì người nào.
Tu sĩ bên trong Lăng Đảo rất đông, Diệp Mặc cũng không nhìn thấy một yêu tu nào, toàn bộ đều là tu sĩ loài người.
Nhưng đại đa số tu sĩ sắc mặt đều có chút ngấn nước, rõ ràng là do sinh hoạt lâu này ở trong nước mà tạo nên.
Khi Diệp Mặc bước vào tuyến phố trong Lăng Đảo, lại phát hiện ra sự phồn hoa của phường thị nơi này quả thực không thua gì bất kì một thành phố nào trong đất liền.
Hai bên đường rộng mở là các loại cửa hàng, hơn nữa ở một số chỗ trống rộng lớn, còn có rất nhiều hàng vỉa hè.
Đây căn bản chính là một thành phố rất hỗn tạp, trong phường thị có các loại tu sĩ, vô cùng náo nhiệt.
Diệp Mặc hỏi thăm một chút, một viên yên đan cấp năm không tồi cũng chỉ có vài nghìn linh thạch thượng phẩm, giá cả quả thực cũng rất rẻ.
Nhưng Diệp Mặc lại không có hứng với những yêu đan này, nếu như có yêu đan cấp tám trở lên thì có khi hắn còn đi hỏi mua, nhưng yêu đan cấp thấp thì hắn có lấy cũng vô dụng.
Diệp Mặc bước vào một cửa hàng “Hải Bảo các” khá rộng lớn, hắn muốn mua một tấm bản đồ biển.
Nhưng hắn vừa mới bước chân vào cửa hàng này, liền cảm giác toàn thân mình trở nên lạnh run, trong nháy mắt tu vi của hắn liền bị hạn chế dưới mức Kim Đan.
Diệp Mặc trong lòng kinh hãi, vô thức liền muốn phóng pháp bảo ra, nhưng hắn nhanh chóng bình tĩnh lại, cái này chắc là không phải nhằm vào hắn, hẳn là bất kì người nào vào đây đều bị hạn chế tu vi.
Sau khi hắn cẩn thận quan sát những người xung quanh, phát hiện ra những tu sĩ xem pháp bảo, nguyên liệu ở đây đều thần sắc như thường, lập tức biết được mình đã nghĩ nhiều rồi.
Diệp Mặc thầm toát mồ hôi, trong lòng lại trở nên cẩn thận, Lăng Đảo nơi này, đến cả cửa hàng cũng cẩn thận như vậy, hơn nữa lại có thể bố trí ra một trận pháp khủng bố đến vậy, hạn chế tu vi của người khác, điều này quả thực khiến cho người khác chấn động.
Cho dù hắn ở Đan thành ở Nam An châu, cũng không gặp một cửa hàng nào như này, thế giới rộng lớn, quả nhiên ngọa hổ tàng long, đâu đâu cũng là cao thủ, trận pháp hạn chế tu vi của người khác như này, hắn cũng không bố trí được.
Nếu như đây không phải là cửa hàng của người khác, hơn nữa Diệp Mặc lại là lần đầu tiên đến nơi này, hắn thậm chí cũng muốn đi nghiên cứu loại trận pháp kia, rốt cục là loại trận pháp gì mà lợi hại đến vậy, đến tu vi cũng có thể giới hạn được.
Nhưng Diệp Mặc biết rằng, hắn tuyệt đối không thể ở đây làm những chuyện vô lí được.
Nói không chừng thần thức của hắn vừa mới tiếp xúc với trận pháp kia, thì đã bị Đại năng dẫn đi tra hỏi rồi.
Hoàn toàn không giống với cửa hàng ở Nam An châu, ở đây chỉ là hạn chế tu vi, chứ không náo nhiệt như ở cửa hàng ở Nam An châu, không có một lời mời chào mua hàng, cũng không có ai đến giới thiệu, hoàn toàn là tự mình nhìn, nhắm rồi thì hỏi, thì lúc này mới có người trả lời.
Diệp Mặc phát hiện ra những tu sĩ đang đứng ngắm hàng ở đây có hơn mười người, hắn cũng như những người khác chỉ nhìn một lượt các giá hàng.
Vốn dĩ Diệp Mặc định tiện thì nhìn thôi, sau đó tìm một người hỏi bản đồ biển, nhưng khi hắn phát hiện ra ở đây có các loại nguyên liệu luyện khí, lập tức động lòng.
Hắn học luyện khí đang cần những thứ này, lúc này hắn đã là một đại sư luyện khí lục phẩm rồi, nếu lại mua những nguyên liệu này, khi quay về không ngừng luyện chế linh khí, ai biết được đợi đến khi hắn đến Bắc Vọng châu, đã là một tông sư chân khí rồi chăng?
Hơn nữa Diệp Mặc cũng phát hiện một hiện tượng còn kì lạ hơn nữa, đó chính là giá linh khí nơi này quá mức cao, còn nguyên liệu thì tương đối mà nói lại rẻ hơn rất nhiều so với Nam An châu.
– Haizz, mình đúng là phải đi học luyện khí thật rồi, nếu như mình có thể luyện khí rồi, cũng không cần phải đi săn bắt yêu thú, tìm nguyên liệu nữa.
Một tu sĩ Nguyên Anh đứng bên giá linh khí cực phẩm nhìn một lúc lâu, lắc lắc đầu cảm thán một câu.
Rõ ràng là dùng những nguyên liệu mà hàng ngày mình thu thập được để đổi lấy linh khí, quá thiệt thòi rồi.
Còn Diệp Mặc sau khi nghe thấy những lời này, trong lòng thương cảm, suy nghĩ muốn mua nguyên liệu của hắn lập tức nguội dần.
Một là vì linh thạch của hắn bây giờ cũng không có nhiều, còn một cái nữa là hắn có thể thu thập nguyên liệu tốt hơn.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc bước đến trước mặt tên tiểu nhị nói:
– Xin hỏi một chút ở đây có bán bản đồ biển không?
Tên tiểu nhị mới chỉ là tu vi Kim Đan, gã vừa nhìn thấy Diệp Mặc liền biết được tu vi của Diệp Mặc cao hơn gã, vội nói:
– Có, tiền bối đợi một chút.
Nói xong tên tiểu nhị này tiện tay lấy ra hơn mười miếng ngọc giản nói:
– Tiền bối, bản đồ của Hải Bảo các chúng tôi dường như bao gồm những nơi trong phạm vi mấy triệu dặm xung quanh Lăng Đảo, hơn nữa ghi dấu cũng rất rõ ràng…
Diệp Mặc tiện tay lấy mười ngọc giản nhìn xong, nhíu nhíu mày nói:
– Cái mà tôi cần không phải loại bản đồ này, cái mà tôi cần là bản đồ toàn bộ Vô Tâm Hải.
Diệp Mặc sau khi nói những lời này ra, toàn bộ tu sĩ bên trong cửa hàng đều dồn ánh nhìn về phía Diệp Mặc, rõ ràng yêu cầu của Diệp Mặc hơi lớn chút.
– Hả…
Tên tiểu nhị kia sau khi sửng sốt, lập tức lắc đầu nói:
– Tiền bối, bản đồ biển Vô Tâm Hải thì lại không có, đừng nói là Hải Bảo các chúng tôi, cho dù là toàn bộ Lăng Đảo, tiền bối có tìm cũng không mua được bản đồ Vô Tâm Hải.
Mười năm trước, trong một hội đấu giá của Lăng Đảo cũng xuất hiện loại bản đồ này, nhưng cũng không phải toàn bộ, được một người mua với giá một trăm triệu linh thạch rồi.
Một trăm triệu linh thạch, mà vẫn không là bản đồ đầy đủ, Diệp Mặc nhất thời tức cười.
Toàn bộ linh thạch trên người hắn, cho dù có loại bản đồ này, hắn cũng không mua được.
Thấy Diệp Mặc vẻ mặt ngượng ngùng, tên tiểu nhị kia mỉm cười, cũng không phản đối, những tu sĩ không biết trời cao đất dầy là gì như Diệp Mặc cũng nhiều rồi.
Muốn mua bản đồ biển Vô Tâm Hải hoàn chỉnh, rõ ràng là muốn vượt Vô Tâm Hải.
Rất nhiều tu sĩ đều muốn vượt Vô Tâm Hải, kết quả những người này không một ai thành công.
Gã là một tiểu nhị của một cửa hàng, đương nhiên sẽ không khuyên Diệp Mặc những câu đừng vượt Vô Tâm Hải.
– Cảm ơn anh nhé.
Diệp Mặc cười đau khổ, vẻ mặt lộ vẻ xấu hổ.
Sau khi hắn hỏi bản đồ Vô Tâm Hải, bao nhiêu người nhìn hắn như vậy, rõ ràng là vì câu hỏi của mình quá vô lí rồi.
Vốn dĩ hắn vẫn còn muốn hỏi Tiên Khuyên Hoa, nhưng với tình hình như này cũng không cần hỏi, nói không chừng đợi sau khi hắn hỏi Tiên Khuyên Hoa, sẽ bị người khác coi là khác loài.
Diệp Mặc không tiếp tục có ý nghĩ mua nguyên liệu nữa, mặc dù nguyên liệu nơi này rẻ, nhưng nguyên liệu mà hắn cần cũng không phải là một ít, mà là từng đống từng đống.
Ra khỏi Hải Bảo các, Diệp Mặc lại lần nữa cảm nhận thấy sức mạnh của mình được khôi phục lại, cũng lại càng nể nang trận pháp trong Hải Bảo các kia.
Cách này thực ra chỉ đáng giá tham khảo, nếu như hắn có thể nắm được trình độ trận pháp này, có lẽ hắn sẽ có thể dùng trận pháp hạn chế này trong các cửa hàng của Mặc Nguyệt Chi Thành.
Không tiếp tục đến những cửa hàng khác hỏi nữa, Diệp Mặc đến thẳng trung tâm thành phố, trong một góc tìm thấy một chỗ trống trải, sau đó hắn treo một tấm bảng lên, chính là ‘Luyện khí taị chỗ’.
Diệp Mặc tính qua giá linh khí và giá nguyên liệu để luyện chế ra một linh khí trong cửa hàng, giá mua một linh khí cao gấp bốn năm lần giá nguyên liệu cần luyện chế ra một linh khí.
Cái giá này quả thực quá cao, nếu như ở Nam An châu, giá luyện khí chỉ gấp 1, 5 đến 2 lần giá nguyên liệu cần để luyện, ở đây thì lại là giá quá cao, giá cao gấp bốn đến năm lần thì trước giờ lại chưa từng thấy.
Sở dĩ Diệp Mặc treo tấm bảng này lên chính là, luyện chế linh khí trung phẩm, giá cấp hai lần giá nguyên liệu, nói cách khác anh chỉ cần bỏ hai lần nguyên liệu luyện chế linh khí của mình ra, là có thể mời Diệp Mặc miễn phí luyện chế một món linh khí.
Mặc dù làm như vậy là để thu thập nguyên liệu luyện chế, nhưng lại là mục đích đầu tiên của Diệp Mặc.
Thu thập nguyên liệu luyện chế, chỉ là ý tạm thời, mục đích chủ yếu của hắn là biết nơi xuất hiện Tiên Khuyên Hoa và cả thu thập bản đồ biển nữa.
Vốn dĩ Diệp Mặc cho rằng cái biển này của Diệp Mặc treo lên, những người đến đây luyện khí là rất nhiều, nhưng hắn đợi đúng một ngày, không ngờ lại không có mối làm ăn nào, điều này khiến cho Diệp Mặc cảm thấy rất uể oải.
Chẳng lẽ những người này lại thích tiêu một khoản tiền lớn để đến cửa hàng mua linh khí sao? Đối với hàng vỉa hè của mình lại không coi ra gì?
Cái này cũng không đúng, đối với tu sĩ mà nói cũng sẽ không để ý là hàng vỉa hè hay hàng trong cửa hàng, chỉ cần tốt là được.
Mặc dù không có cửa làm ăn, nhưng những tu sĩ đến nhìn tấm biển của Diệp Mặc lại không ít, rất nhiều tu sĩ chỉ chỉ trỏ trỏ tấm biển của Diệp Mặc treo lên, sau đó lại rời đi, rồi lại một đám tu sĩ khác đến ngó xem.
Điều này khiến cho Diệp Mặc nhớ đến lúc bán bùa ở vỉa hè Ninh Hải, nhớ đến cửa hàng quầy hàng vỉa hè đó, hắn lại nhớ Tô Tĩnh Văn, trong lòng không ngờ lại có chút tĩnh mịch.
Lãng phí mất một ngày, không có ai đến giao dịch, Diệp Mặc có chút thất vọng, hắn đang chuẩn bị thu tấm biển lại rút lui.
Lại nghe thấy có người nhút nhát hỏi:
– Cho hỏi anh ở đây luyện khí, nhận nguyên liệu gấp đôi là được phải không?
Diệp Mặc nghe thấy vậy, trong lòng lập tức vui mừng, ngẩng đầu lên nhìn hai tu sĩ Kim Đan một nam một nữ đang đứng trước mặt.
Người vừa nãy nói chuyện là một nữ tu sĩ Kim Đan, mái tóc có chút vàng vàng, thân người hơi gầy yếu.
Diệp Mặc vội nói:
– Đúng, đúng, chỉ cần lấy nguyên liệu gấp đôi.
Hai người là khách hàng đầu tiên của tôi, tôi quyết định miễn phí luyện chế cho hai người, không cần thù lao.
Đối với Diệp Mặc mà nói, cái mà hắn thiếu chính là cái mở đầu.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1188: Làm Ăn Phát Đạt
Làm Ăn Phát Đạt
Hả…
Đôi tu sĩ nam nữ kia lộ ra vẻ vui mừng ngạc nhiên, bọn họ không ngờ vì mình là khách hàng đầu tiên, đến phí luyện chế cũng không cần phải trả, điều này quả thực khiến người ta không dám tin.
Nữ tu sĩ tóc vàng dáng người gầy lại càng liên thanh nói:
– Cám ơn, cám ơn tiền bối.
Nói xong, cô vội lấy ra một miếng Hải Lam San đưa cho Diệp Mặc nói:
– Cái tôi có chính là nguyên liệu này, tôi muốn luyện chế ra linh khí phi hành hạ phẩm, nếu như không đủ, tôi còn mấy loại nguyên liệu yêu thú cấp năm…
Cô chính là vì nguyên liệu không đủ, muốn luyện chế một pháp bảo phi hành, lại không có đủ thù lao cho luyện khí sư, cho nên thấy Diệp Mặc quảng cáo mới mừng rỡ như vậy.
Những người xung quanh quen biết hai người họ đều lắc đầu:
– Rõ ràng là tên lừa đảo, vậy mà cũng tin.
– Nghe nói năm ngoái cũng có một người làm như này rồi, cuối cùng hắn thu thập được rất nhiều nguyên liệu, nhưng một món linh khí cũng không luyện chế ra được.
Vì người ta tu vi cao, những người mất đi nguyên liệu cũng chỉ có thể tự cho là mình đen đủi mà thôi.
Những bàn tán ở trên Diệp Mặc cũng nghe thấy rất rõ, hắn nhíu nhíu mày, cuối cùng cũng hiểu được vì sao mình đến bây giờ vẫn chưa có mối làm ăn nào.
Hóa ra chiêu này của mình sớm đã có người dùng rồi, hơn nữa còn dùng để lừa nguyên liệu nữa.
Xem ra tu sĩ nam nữ làm khách hàng đầu tiên này của mình, cũng mới đến đây không lâu.
Quả nhiên đôi nam nữ kia sau khi nghe thấy những lời bàn tán kia lập tức có chút căng thẳng, nam tu sĩ kia chằm chằm nhìn Hải Lam San trong tay Diệp Mặc, sợ Diệp Mặc luyện chế hỏng mất.
Vì tu vi của Diệp Mặc vừa nhìn là biết được không phải là người mà bọn họ có thể trêu trọc được, nếu như Diệp Mặc làm hỏng nguyên liệu của bọn họ, bọn họ cũng chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo mà thôi.
Diệp Mặc nhìn ra sự căng thẳng của nam tu liền cười nhạt nói:
– Nếu như hai người tin tôi, tôi sẽ giúp hai người luyện chế pháp bảo phi hành, nếu như không tin, bây giờ tôi sẽ trả lại Hải Lam San cho hai người.
– Không, tiền bối, tôi tin tưởng anh.
Nữ tu tóc vàng gầy ốm lập tức khẳng định nói.
Diệp Mặc gật đầu nói – Tốt lắm, bây giờ tôi sẽ giúp hai người luyện chế.
Hải lam san là nguyên liệu cực phẩm cấp năm, nếu như đưa cho Lục Vô Hổ luyện chế, Diệp Mặc tin rằng cho dù là linh khí thượng phẩm, thậm chí là linh khí bán cực phẩm thì Lục Vô Hổ cũng có thể luyện chế ra được.
Mặc dù hắn không thể so sánh được với Lục Vô Hổ, nhưng nếu hắn chỉ là luyện chế ra một linh khí hạ phẩm, thì cũng là thất bại một chút rồi.
Cho nên Diệp Mặc quyết định ít nhất cũng phaỉ luyện chế ra một linh khí phi hành trung phẩm.
Diệp Mặc giơ một tay lên, một mồi lửa màu cam đậm xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.
Mồi lửa này của Diệp Mặc vừa mới xuất hiện, những người xung quanh lập tức bị thu hút mà kinh ngạc thốt lên.
– Tử Quỳ Hỏa, không ngờ là mồi lửa kì dị – Tử Quỳ Hỏa.
– Chẳng lẽ lại có thể luyện linh khí được, không phải là tên lừa gạt sao? Tôi nhớ là năm ngoái tên tu sĩ luyện khí đó không luyện khí trước mặt mọi người thì phải, hắn chỉ luyện chế trong cấm chế, cuối cùng đi ra nói luyện chế thất bại, sau đó nguyên liệu không còn.
– Tôi thấy vị tu sĩ này đúng là có bản lĩnh thật, nếu không sẽ không luyện khí trước mặt mọi người, huống chi còn có Tử Quỳ Hỏa.
– Chắc là vậy, vì như vậy hắn sẽ không có cách nào lén lấy nguyên liệu làm của riêng của mình.
…
Đối với những lời bàn tán nghị luận xung quanh, Diệp Mặc làm như không nghe thấy, hắn đã là tu vi Ngưng Thể hậu kì rồi, phóng Tử Quỳ Hỏa ra, thì không có ai có thể ngấp nghé được.
Nhưng hai tu sĩ nam nữ kia, nghe những lời nghị luận của những người xung quanh lại trở lên vui mừng, bọn họ nghe thấy những lời bàn tán xung quanh, rõ ràng tiền bối luyện khí trước mặt mọi người không phải là tên lừa gạt.
Miếng Hải Lam San dưới ngọn lửa Tử Quỳ Hỏa của Diệp Mặc nhanh chóng hóa thành một chất lỏng màu lam, trôi nổi trước mặt Diệp Mặc, dường như căn bản không thấy sự quan sát của những người xung quanh, thủ quyết của Diệp Mặc từng đợt từng đợt đánh vào chất lỏng màu lam đó, tốc độ vô cùng nhanh lẹ, cho dù là những tu sĩ xung quanh, cũng không nhìn rõ Diệp Mặc đã đánh bao nhiêu thủ quyết vào trong đó nữa.
Chất lỏng màu lam của Hải Lam San kia bắt đầu dần dần chuyển động trong không trung, sau đó biến hóa thành hình thức ban đầu của pháp bảo phi hành, đến cuối cùng, chuyển động càng ngày càng nhanh, cuối cùng những người xung quanh chỉ có thể nhìn thấy một màu lam đang xoay tròn quanh người Diệp Mặc, còn căn bản nhìn không rõ hình dạng thế nào.
Duy nhất chỉ có thể nhìn rõ chính là thủ quyết của Diệp Mặc không ngừng đánh vào trong chất lỏng màu lam đó, dường như đang vẽ trận pháp, lại dường như đang luyện hóa nguyên liệu.
– Hình như không đúng rồi, tôi đã từng chứng kiến người khác luyện khí, sao lại không có lò luyện khí?
– Đúng vậy, luyện khí ít nhất cũng phải có một lò luyện khí chứ? Làm gì có kiểu luyện khí như này? Thật kì lạ.
…
Nghị luận của những người xung quanh không ảnh hưởng chút nào đến Diệp Mặc, hắn đương nhiên biết luyện khí phải dùng đến lò luyện khí, bình thường không có lò luyện khí thì không thể luyện chế ra một pháp khí cấp thấp thông thường, linh khí cấp cao, thậm chí là chân khí cũng không có cách nào luyện chế ra được.
Nhưng từ sau khi Diệp Mặc quyết định học luyện khí từ Lục Vô Hổ, thì cũng không dùng đến lò luyện khí.
Tam Sinh quyết nghiên cứu vạn vật tự sinh, trói buộc không phải là cách tốt nhất.
Cho nên hắn quyết định bỏ lò luyện khí, không dùng lò luyện khí để trói buộc pháp quyết luyện chế.
Diệp Mặc phát hiện pháp bảo luyện chế như vậy, đẳng cấp pháp bảo càng cao thì yêu cầu đối với thần thức của luyện khí sư lại càng cao.
Thậm chí luyện khí sư bình thường vẫn chưa để cho pháp bảo thành hình, thì nguyên liệu đã bị hư hao rồi.
Không phải trình độ luyện khí không được, mà là thần thức không khống chế được nguyên liệu.
Diệp Mặc tu luyện có Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát, hơn nữa thần thức mạnh mẽ, thì cũng không sợ điều này.
Vì Diệp Mặc phát hiện ra, không dùng lò luyện khí luyện chế pháp bảo, một khi pháp bảo được luyện chế ra rồi, năng lực và tính năng công kích lợi hại hơn nhiều so với pháp bảo cùng cấp.
Có kinh nghiệm này rồi, Diệp Mặc lại càng bỏ qua suy nghĩ sử dụng lò luyện khí.
Có một thời gian hắn thậm chí đến luyện đan cũng muốn bỏ lò đan, nhưng hắn nhanh chóng liền phát hiện nếu bỏ lò đan mình luyện chế ra nhiều nhất cũng chỉ là đan dược thiên cấp nhất phẩm.
Hơn nữa tác dụng đan dược bộc lộ, một chút cũng không ôn hòa, rất dễ khiến người tu luyện tổn thương kinh mạch, đối với người tu luyện căn bản không có chút tác dụng tốt nào.
Cuối cùng kết quả mà Diệp Mặc nhận được chính là khi luyện khí thì phong mang càng lộ càng tốt, luyện đan thì lại cần lò luyện cô đọng lại phong mang trong đó, có lẽ đợi hắn một ngày nào đó chính thức trở thành Đan vương cực phẩm rồi, hắn thậm chí có thể không dùng đến lò đan để luyện chế ra đan dược ôn hòa mà lại nghịch thiên, nhưng chắc chắn không phải bây giờ.
Những người vây xem Diệp Mặc càng ngày càng nhiều, còn vòng tròn màu lam quay quanh Diệp Mặc lại càng ngày càng sáng, cuối cùng thậm chí còn có chút chói mắt.
Lại nửa tuần hương nữa trôi qua, vòng tròn màu lam quanh người Diệp Mặc phát ra những âm thanh ong ong, nhanh chóng màu lam quay điên cuồng kia lại lần nữa biến hóa, nhưng thời gian biến hóa lần này lại cực ngắn, khi sự xoay chuyển kia hoàn toàn dừng lại, một pháp bảo phi hành màu lam vô cùng tinh xảo nằm gọn trong tay Diệp Mặc.
– Linh khí thượng phẩm…
– Không ngờ là linh khí thượng phẩm? Hải lam san cấp năm luyện chế ra được một linh khí thượng phẩm, điều này là thật sao?
– Vậy trận pháp phòng ngự trên linh khí kia, vừa nhìn thì ít nhất là cấp sáu, thật là cừ.
– Một pháp bảo phi hành thật đẹp…
Tiếng nghị luận càng ngày càng lớn, bầu không khí trong đám người càng ngày càng kích động.
Không ai ngờ rằng, Diệp Mặc chẳng những không phải là tên lừa gạt, còn là một đại sư luyện khí có thể luyện chế ra linh khí thượng phẩm, tên này ít nhất cũng là đại sư linh khí thất phẩm rồi.
Đôi nam nữ tu sĩ yêu cầu Diệp Mặc luyện chế linh khi phi hành thì lại càng kích động không ngừng, sắc mặt hai người họ đều đỏ ửng lên, bọn họ đồng thời cũng trở nên lo lắng.
Vốn dĩ Diệp Mặc có thể giúp luyện chế ra được một món linh khí phi hành hạ phẩm, bọn họ cũng đã vô cùng mãn nguyện rồi.
Nhưng không ngờ, vị đại sư luyện khí này bây giờ lại luyện chế ra linh khí phi hành thượng phẩm.
Điều này quả thực nằm ngoài dự liệu của bọn họ.
Bọn họ lo lắng Diệp Mặc sau khi luyện chế ra pháp bảo phi hành linh khí thượng phẩm này, lúc trước nói miễn phí có giữ lời hay không.
Vì giá của linh khí thượng phẩm và linh khí hạ phẩm khác nhau quá lớn, căn bản không thể so sánh được.
Giá một món linh khí thượng phẩm mua được mấy chục món linh khí hạ phẩm cũng là chuyện bình thường, huống chi còn là pháp bảo phi hành có giá trị cao hơn?
Diệp Mặc lại đưa pháp bảo phi hành trong tay cho đôi nam nữ tu sĩ kia nói:
– May mắn không làm nhục mệnh, luyện chế một món linh khí thượng phẩm, không biết bằng hữu có hài lòng hay không?
Nữ tu sĩ kia kích động nhận lấy linh khí mà Diệp Mặc đưa cho cô, thậm chí tay còn chút run rẩy.
Linh khí thượng phẩm này cô lại không hài lòng sao, nếu như không phải Diệp Mặc giúp cô luyện chế, cho dù cô vất vả cực nhọc hơn mười năm nữa xung quanh Lăng Đảo này, cũng chưa chắc có thể lấy được linh khí phi hành thượng phẩm tốt như này.
Diệp Mặc thấy cô kích động nói cũng nói không ra lời, cũng không có để ý.
Luyện chế món pháp bảo phi hành màu lam này hắn cũng tốn một chút suy tư, mục đích chính là vì quảng cáo.
Tiếp theo luyện chế tiếp những pháp bảo sau, hắn nhất định sẽ không nỗ lực như này, hắn cần tiết kiệm thời gian, như vậy thu thập nguyên liệu mới nhanh được.
– Cám ơn, cám ơn tiền bối…
Nam tu sĩ kia kịp phản ứng lại, vội vàng kéo nữ tu sĩ nói lời cảm ơn với Diệp Mặc.
Diệp Mặc khua tay nói:
– Hai người là khách hàng đầu tiên của tôi, cũng là giúp tôi, thì cũng không phải khách khí nữa.
Nói xong, Diệp Mặc đứng dậy ôm quyền nói:
– Các vị bằng hữu, tôi ở đây luyện khí, vừa nãy mọi người cũng đã nhìn rồi, vẫn là giá cũ, hai bộ nguyên liệu luyện chế ra một món linh khí trung phẩm, hoặc là linh khí thượng phẩm, vị bằng hữu nào muốn luyện chế, thì bây giờ mời lên báo danh.
Diệp Mặc vừa mới dứt lời, những tu sĩ đứng xem ai ai cũng muốn bước lên, bản lĩnh luyện khí của Diệp Mặc, mọi người cũng đã nhìn thấy rồi, cơ hội tốt như này nếu như bỏ lỡ, thì đúng là thằng ngu.
Bây giờ đã không còn ai ngưỡng mộ đôi nam nữ vừa được Diệp Mặc luyện khí cho nữa, vì ý của đại sư luyện khí trước mặt nói là, ai ai cũng có cơ hội.
Những tu sĩ kiếm sống ở biển không nhiều lắm, nhưng tài nguyên thì lại nhiều, bất luận là nguyên liệu luyện khí, hay là nguyên liệu luyện đan, đều vô cùng nhiều.
Diệp Mặc thấy mọi người đều xông lên, liền khua tay nói:
– Mọi người xếp hàng có trật tự, chuẩn bị tốt nguyên liệu của mình, những người nào chen ngang không có trật tự, thì không cho luyện khí.
Nửa câu nói trước của Diệp Mặc thì vẫn chưa có ai để ý, nhưng sau khi Diệp Mặc thêm vào câu chen ngang không luyện khí, những tu sĩ đang chen lấn xếp hàng ai ai cũng đứng vào hàng ngũ, cũng không có ai dám chen ngang nữa.
Đôi nam nữ tu sĩ lúc trước Diệp Mặc giúp luyện khí miễn phí, vốn dĩ muốn giúp Diệp Mặc bảo vệ một chút, nhưng thấy một câu nói của Diệp Mặc có thể sắp xếp xong, cũng không nói gì thêm.
Sau đó Diệp Mặc cũng không chậm trễ nữa, cũng không tỉ mỉ cẩn thận như vừa nãy dùng Hải Lam San luyện chế pháp bảo phi hành, nhưng cho dù như vậy, từng món đồ linh khí trung phẩm cũng giống như hoa tươi nở rộ trong tay Diệp Mặc.
Những tu sĩ lấy được linh khí lại càng vui mừng không ngớt, liên mồm cám ơn.
Dùng nguyên liệu nhiều hơn gấp đôi có thể đổi lấy một món linh khí, chuyện như này ở Lăng Đảo, không có ai là không muốn cả.
Nguyên liệu trong nhẫn trữ vật của Diệp Mặc càng ngày càng nhiều, cuối cùng thậm chí tích lũy được thành một ngọn núi nhỏ.
Tốc độ hắn luyện chế linh khí càng lúc càng nhanh, lúc mới bắt đầu, hắn luyện chế linh khí thượng phẩm có chút thất bại, đến cuối cùng, tỉ lệ thành công hoàn toàn là 100%.
Ba ngày sau, Diệp Mặc thậm chí bắt đầu luyện chế linh khí cực phẩm, còn lúc này hắn lại không nhận những đơn linh khí trung phẩm nữa.
Treo bảng luyện khí linh khí thượng phẩm và linh khí cực phẩm, cứ như vậy nguyên liệu mà hắn thu thập được cấp bậc càng ngày càng cao.
Vì Diệp Mặc ở đây luyện khí, những tu sĩ đến vây quanh sạp hàng của Diệp Mặc càng ngày càng nhiều, theo tin tức truyền đi, lại càng có nhiều tu sĩ đến đây.
Nhiều tu sĩ như vậy đến tìm Diệp Mặc, Diệp Mặc chỉ có một mình, rõ ràng giúp không xuể, vào lúc này hắn lại lần nữa treo một cái bảng mới lên.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1189: Thật Là Thiên Hạ Lắm Anh Tài
Thật Là Thiên Hạ Lắm Anh Tài
Ý
tứ của tấm bảng cũng rất rõ ràng, chính vì số người cần luyện khí ngày càng nhiều, còn Diệp Mặc thì lại chỉ có một mình, cho nên phải ưu tiên những tu sĩ có hải đồ được luyện khí trước, thứ hai phải là tu sĩ biết được nơi nào đã từng xuất hiện linh thảo cao cấp.
Ví dụ như ‘Sa quả’, ‘Chân linh thảo’. ‘Hoàn hồn quả’, ‘Tiên khuyên hoa’ vân vân…
Đương nhiên trọng yếu nhất thì Diệp Mặc vẫn muốn tìm ‘Tiên khuyên hoa’, nhưng mà hắn cũng không thể tự mình đơn độc đi tìm kiếm ‘Tiên khuyên hoa’ khắp Vô Tâm Hải được, cho nên chỉ có thể làm thế này mà thôi.
Những tu sĩ muốn nhờ Diệp Mặc luyện khí khi nhìn thấy tên những loại linh thảo này, thì đều cảm thấy da đầu trở nên tê dại, phải biết là ngoại trừ ‘Hoàn hồn quả’ ra, thì những loại linh thảo còn lại đều là linh thảo cấp chín đấy, linh thảo cấp chín có thể dễ dàng nhìn thấy vậy sao?
Vậy mà vị đại sư luyện khí này lại muốn tìm hiểu nơi mà những loại linh thảo trong truyền thuyết đã từng tồn tại bằng cách thông qua các tu sĩ đến nhờ hắn luyện khí sao?
Mấy ngày kế tiếp, Diệp Mặc lại thu thập được rất nhiều tài liệu, cũng thu thập được rất nhiều hải đồ, Diệp Mặc nhìn một chút các tấm hải đồ này, đều thấy đủ loại hải đồ linh tinh lộn xộn, cũng không phải toàn bộ đều là hải đồ của Vô Tâm Hải.
Về phần nơi xuất hiện các loại linh thảo thì một loại hắn cũng không thu thập được.
Ba ngày trôi qua, Diệp Mặc luyện chế linh khí cực phẩm cũng đã có được xác xuất thành công nhất định, nhưng vẫn không có chút tin tức nào về nơi của ‘Tiên khuyên hoa’.
Lúc này tài liệu của Diệp Mặc thu thập được cũng đã rất nhiều, hắn thở dài suy nghĩ có lẽ nên rời khỏi Lăng Đảo.
Nếu cứ tiếp tục lãng phí thời gian ở chỗ này, thì cũng không có chút ý nghĩa gì cả.
– Thủ pháp tốt, thật là có bản lĩnh…
Một âm thanh sợ hãi than lên khiến mọi người lập tức dời sự chú ý từ Diệp Mặc chuyển sang hướng phát ra âm thanh, mọi người lại phát hiện cách đó không xa có một tu sĩ trung niên, tu vi đã là Thừa Đỉnh tầng sáu.
Vốn tưởng người này tìm đến Diệp Mặc là để luyện khí nhưng hình như là không phải.
Tu sĩ trung niên vừa thấy Diệp Mặc chú ý đến y, liền ôm quyền nói:
– Hân hạnh được gặp mặt, tôi là Vương Hóa Năng quản sự của Chân Bảo Liên trên Lăng Đảo.
Diệp Mặc vội vàng đứng lên ôm quyền đáp lại:
– Tán tu Diệp Mặc hân hạnh được gặp mặt.
Diệp Mặc tuy rằng chưa nghe qua Chân Bảo Liên, nhưng hắn biết người này tuyệt đối là một thương gia ngành luyện khí, bản thân mình ở đây nhận luyện khí với thù lao thấp, khẳng định là đã động chạm đến lợi ích của bọn họ.
Cũng may số tài liệu mà mình thu được cũng khá đủ rồi, cũng nên chuẩn bị rời khỏi Lăng Đảo thôi.
Vương Hóa Năng mỉm cười:
– Diệp đạo hữu.
Cậu ở chỗ này luyện khí đã được nửa tháng.
Cậu có biết nếu như là cậu làm như thế này ở Thông Linh Đảo của Thông Hải Giáo hoặc là Thương Hải Tam Đảo của Thương Hải Điện thì sẽ có hậu quả như thế nào không?
Diệp Mặc âm thầm kêu khổ, đúng là ‘Cường long bất áp địa đầu xà’ (rồng mạnh cũng không thế áp chế được rắn bản địa), huống chi với tu vi của hắn thì cũng không tính là cái loại ‘Cường long’ gì, nhưng lại đắc tội với Chân Bảo Liên rồi.
Nếu như không phải là vì muốn giúp Kỷ Bẩm tiền bối tìm ‘Tiên khuyên hoa’ thì nói không chừng Diệp Mặc hắn đã sớm rời khỏi Lăng Đảo rồi.
– Vương quản sự, Diệp mỗ mới tới nơi này.
Thực sự là không hiểu rõ quy củ nơi đây lắm, mong Vương quản sự niệm tình, Diệp mỗ xin lập tức rời khỏi Lăng Đảo.
Diệp Mặc chỉ có thể khách khí ôm quyền mà giải thích một câu, bất luận là đối phương có tin hay không, thì hắn cũng chỉ có thể nói như vậy mà thôi.
Tu sĩ trung niên tên Vương Hóa Năng liền cười ha hả nói:
– Diệp đaọ hữu không cần lo lắng, Lăng Đảo tôi khác với Thông Hải Giáo và Thương Hải Điện.
Chúng tôi là Liên minh hải tu, Diệp đạo hữu ở nơi này thể hiện bản lĩnh luyện khí, đó chính là dựa vào năng lực của cậu.
Tôi tới đây cũng không phải có ý muốn đuổi Diệp đạo hữu đi, mà là muốn mời Diệp đạo hữu tới Chân Bảo Liên của tôi đàm luận vài chuyện.
Tuy tu sĩ trung niên gọi là Vương Hóa Năng này thoạt nhìn thì cũng không có ác ý, nhưng Diệp Mặc cũng không có dự định sẽ đi theo y.
Trong lòng hắn nghĩ liệu có phải Chân Bảo Liên đang muốn lôi kéo hắn không, để mình vào Chân Bảo Liên luyện khí cho bọn họ.
Nhưng hắn làm sao có thời gian mà giúp Chân Bảo Liên luyện khí chứ? Vì thế Diệp Mặc lại lập tức ôm quyền nói:
– Đa tạ ý tốt của Vương quản sự, chỉ là Diệp mỗ còn có việc.
Không thể cùng đi với Vương quản sự được.
Mong Vương quản sự lượng giải cho.
Vương Hóa Năng dường như biết được suy nghĩ trong lòng của Diệp Mặc, liền mỉm cười:
– Diệp đạo hữu không cần phải lo lắng.
Tôi không phải là muốn mời Diệp đạo hữu trở thành luyện khí sư cho Chân Bảo Liên của chúng tôi, mà là muốn đàm luận một chút với Diệp đạo hữu về mấy loại linh thảo mà đạo hữu đã viết ra.
Nếu như Diệp đạo hữu có hứng thú, vậy không ngại cùng tôi tìm một nơi ngồi xuống nói chuyện chứ.
Nếu như là việc khác, khẳng định là Diệp Mặc sẽ cự tuyệt.
Nhưng nếu là chuyện tình về mấy loại linh thảo, thì căn bản là hắn không có biện pháp gì để cự tuyệt cả.
Vốn là hắn muốn đến Lăng Đảo để hỏi thăm về nơi cuả ‘Tiên khuyên hoa’, cho nên hiện giờ cho dù là Vương Hóa Năng có biết đích xác tin tức về ‘Tiên khuyên hoa’ hay không thì hắn cũng muốn đi để thử thời vận.
Nghe xong lời nói của Vương Hóa Năng, Diệp Mặc lập tức đáp lại:
– Được, mời Vương quản sự đợi một lát.
Diệp Mặc nói xong, liền hoàn thành kiện linh khí thượng phẩm cuối cùng sau đó thu hồi lại tấm bảng, ôm quyền nói với các tu sĩ còn đang xếp hàng phía dưới:
– Đa tạ các vị bằng hữu đã ủng hộ tôi.
Lần luyện khí này xin phép được dừng lại ở đây.
Nghe được Diệp Mặc nói dừng việc luyện khí lại, rất nhiều tu sĩ đang xếp hàng nhất thời ồn ào hẳn lên, có vài người thậm chí đã xếp hàng mấy ngày rồi.
Nhưng cho dù là bọn họ có muốn làm nháo loạn, cũng không dám gây sự với Diệp Mặc, chưa nói đến việc bọn họ không thấy rõ tu vi của Diệp Mặc, mà cái người gọi là Vương quản sự kia thi hầu hết mọi người ở đâu đều nhận ra thân phận của y rồi.
Quản sự của Chân Bảo Liên, là tu sĩ có tu vi Thừa Đỉnh trung kỳ, làm sao mấy tu sĩ cấp thấp này dám đi lên tìm phiền toái chứ? Những tu sĩ ở đây nhờ Diệp Mặc luyện khí không phải là tu sĩ Kim Đan thì cũng là tu sĩ Nguyên Anh, cho dù là tu sĩ Hư Thần thì cũng chỉ có vài người.
Vì thế những tu sĩ này mặc dù không muốn Diệp Mặc rời khỏi, nhưng cũng chỉ có thể mở to mắt mà nhìn hắn đi cùng Vương quẳn sự mà thôi.
…
Vương quản sự cũng không mang Diệp Mặc rời khỏi phường thị, mà chỉ đi tới một cửa hiệu xa hoa.
Ở trên cửa lớn của cửa hiệu này, Diệp Mặc nhìn thấy ba chữ lớn màu vàng lóng lánh ‘Chân Bảo Liên’ với khí thế bất phàm.
Thấy Vương Hóa Năng bầy ra tư thế hoan nghênh khách quý với mình, Diệp Mặc cũng chỉ có chút nhíu mày, nhưng cũng không chút do dự mà tiến vào trong.
Nhưng khi Diệp Mặc vào trong Chân Bảo Liên, lập tức hít vào một hơi.
Hắn nhíu mày chính là vì sợ Chân Bảo Liên này giống với Hải Bảo Các, chỉ cần tiến vào trong thì tu vi lập tức sẽ bị áp chế.
Nhưng hiện tại thì xem ra cũng không có cái loại tình huống đó, sau khi hắn tiến vào trong Chân Bảo Liên thì tu vi của hắn cũng không bị áp chế.
Vương Hóa Năng đưa Diệp Mặc lên tới tầng trên cùng của Chân Bảo Liên, lúc này Diệp Mặc mới phát hiện ở đây đã sớm có mặt hai người phụ nữ.
Một người là một người phụ nữ trung niên xinh đẹp, còn một người là một cô gái xinh đẹp chừng hơn hai mươi tuổi.
Người phụ nữ trung niên tết tóc ra phía sau thành búi, lộ ra vẻ đẹp ung dung, phú quý, trên người của cô là một chiếc váy ôm sát lấy thân thể có lồi có lõm, từng khoảng nhỏ lộ ra da thịt trắng nõn cũng tạo cho cô một loại mị lực như ẩn như hiện.
Còn cô gái trẻ tuổi xinh đẹp bên cạnh lại có vóc người cao gầy, khuôn mặt dịu dàng, chân mày nhạt cong vút như hai vầng trăng khuyết, nhưng Diệp Mặc cũng nhận ra đôi lông mày của cô là tự nhiên mà sinh ra chứ không phải do tô vẽ mà có được.
Da thịt cô trắng nõn tuyệt đối không thua kém người phụ nữ trung niên kia.
Chỉ là trên người cô còn có thêm một chút sức sống của tuổi trẻ thanh xuân.
Mái tóc dài, tết lại một cách tùy ý.
Diệp Mặc còn có thể ngửi được một mùi hương thơm nhàn nhạt tỏa ra từ cô nữa.
Khiến Diệp Mặc lưu ý cũng không phải là dung mạo của hai người, mà chính là tu vi của họ.
Vị người phụ nữ trung niên kia đã là tu sĩ Kiếp Biến tầng hai, cao hơn hắn rất nhiều.
Cho dù là cô gái trẻ tuổi kia cũng là tu sĩ Hư Thần tầng bảy, tuy không bằng Diệp Mặc nhưng khẳng định tuổi của nàng cũng không lớn, nhiều nhất cũng chỉ lớn hơn Cảnh Anh Ly vài tuổi mà thôi.
Tuổi còn trẻ như vậy đã có tu vi Hư Thần hậu kỳ, khiến cho Diệp Mặc nhớ tới cô gái có mái tóc bồng bềnh lượn sóng mà hắn gặp trên biển Vô Tâm Hải.
Cô gái kia hiển nhiên còn có tư chất càng nghịch thiên hơn, xem ra nơi nơi đều là các tu sĩ thiên tài, không nhất định là chỉ có ở các môn phái lớn mới có.
– Diệp đạo hữu, vị này chính là chị Mông, bảo chủ của Chân Bảo Liên chúng tôi.
Cũng là một trong các phó minh chủ của Liên Minh Hải Tu, lần này chị Mông tìm cậu là có chuyện cần thương lượng.
Vương Hóa Năng hướng Diệp Mặc giới thiệu thân phận của người phụ nữ trung niên, nhưng lại không giới thiệu đến cô gái trẻ tuổi kia.
Diệp Mặc ôm quyền nói với người phụ nữ trung niên xinh đẹp:
– Diệp Mặc xin được ra mắt tiền bối.
Người phụ nữ trung niên xinh đẹp mỉm cười nói với Diệp Mặc:
– Mời Diệp đaị sư ngồi, cứ gọi tôi là chị Mông là được rồi, không cần phải gọi là tiền bối.
Ở phương diện tu vi thì tôi so với cậu là một tiền bối, nhưng ở phương diện luyện khí thì tôi lại không thể so sánh với cậu được.
Người phụ nữ trung niên xinh đẹp có vẻ rất thoải mái về cách xưng hô chứ không giống như Vương Hóa Năng.
– Vâng, chị Mông.
Diệp Mặc khách khí nói một câu, sau đó lập tức ngồi xuống.
Nếu đã tới đây rồi, thì cho dù là hắn có tu vi Ngưng Thể cũng không thể nào trốn thoát khỏi tay đối phương.
Diệp Mặc nghĩ rằng nếu đối phương đã gọi hắn tới, thì cho dù là muốn nói với hắn về tin tức của linh thảo, thì cũng là do nhìn trúng bản lĩnh luyện khí của hắn mà thôi.
Cô gái trẻ tuổi tu vi Hư Thần thấy Diệp Mặc ngồi xuống, liền nhẹ nhàng rót cho Diệp Mặc và Vương Hóa Năng mỗi người một chén trà, sau đó lại trở về đứng bên người phụ nữ trung niên xinh đẹp.
– Diệp đại sư tuổi còn trẻ, đã có thể luyện chế được linh khí cực phẩm rồi, quả là tiền đồ không thể hạn lượng.
Người phụ nữ trung niên xinh đẹp thấy Diệp Mặc không hề có biểu hiện lo lắng mà ngồi xuống, trong mặt liền hiện lên một tia tán thưởng.
Diệp Mặc không thể làm gì khác là lại tiếp tục ôm quyền nói:
– Vãn bối chỉ là muốn tìm kiếm một chút tài liệu, chỉ là không biết rõ được quy củ nơi này, xin chị Mông…
Người phụ nữ trung niên xinh đẹp khoát tay, cười khẽ:
– Nơi này là Liên Minh Hải Tu, cậu ở phường thị luyện khí một năm thì cũng là tự do của cậu, không có người nào có thể can thiệp vào, về điểm này thì cậu có thể yên tâm.
Cậu có thể tu luyện tới Ngưng Thể ở độ tuổi này, hơn nữa còn đạt được bản lĩnh luyện khí cao như vậy, hiển nhiên là một thiên tài trong thiên tài rồi.
Quả nhiên đã nhắc tới việc luyện khí rồi, dựa theo ý của Vương Hóa Năng, thì Chân Bảo Liên không cần hắn hỗ trợ luyện khí, vậy khả năng duy nhất chính là muốn mình lưu lại thủ pháp luyện khí cho Chân Bảo Liên.
Nhưng đối với điểm này, Diệp Mặc chỉ thể nói rằng thủ pháp luyện khí của hắn vẫn còn trong giai đoạn không ngừng hoàn thiện, chứ không thể nói là do hắn diễn sinh ra từ ‘Tam sinh quyết’ được.
Tuy là một hệ thống luyện khí mới, nhưng bây giờ còn chưa có hoàn thiện, cho nên có cấp cho họ thì cũng không có vấn đề gì.
Nhưng Diệp Mặc cũng không ngờ là người phụ nữ trung niên xinh đẹp này lại chuyển đề tài sang một chuyện khác:
– Tôi đã nhìn qua linh khí cực phẩm mà cậu luyện chế, không chỉ thủ pháp luyện khí rất tốt, mà trình độ trận pháp trên mặt linh khí cũng là hạng nhất.
Nếu như tôi nhìn không nhầm thì cậu ít nhất cũng là một đại sư trận pháp cấp sáu đúng không?
Diệp Mặc nghe đến đây, thì đã hiểu ra được, hóa ra người ta mời mình tới đây không phải là vì thủ pháp luyện khí của mình, mà là do nhìn trúng bản lĩnh trận pháp của mình.
Không đợi Diệp Mặc trả lời, người phụ nữ trung niên xinh đẹp kia càng nhìn Diệp Mặc với ánh mắt tán thưởng hơn:
– Tuổi cậu còn trẻ như vậy, đã có tu vi Ngưng Thể hậu kỳ, lại còn là song hệ đại sư trong phương diện luyện khí và trận pháp nữa chứ.
Thật là thiên hạ lắm anh tài mà.
Diệp Mặc thầm nghĩ, trình độ trận pháp của tôi là tông sư cấp tám đấy, còn luyện khí tôi mới chơi đùa chưa được bao lâu.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1190: La Khúc Thập Bát Bàn
La Khúc Thập Bát Bàn
D
iệp Mặc không biết người phụ nữ trung niên xinh đẹp này tốt cuộc là có ý gì, vì thế hắn cũng im lặng không nói.
Sau khi người phụ nữ trung niên xinh đẹp khích lệ Diệp Mặc vài câu, bỗng nhiên lại đổi đề tài:
– Nghe nói khi cậu luyện khí ở ngoài kia, đã đưa ra điều kiện để luyện khí là tung tích của mấy loại linh thảo mà bản thân đang cần tìm kiếm phải không?
Diệp Mặc nhẹ nhàng đáp lời:
– Đúng vậy, một vị trưởng bối của vãn bội cần có ‘Tiên khuyên hoa’, tuy vãn bối biết hầu như loại linh thảo này chỉ xuất hiện trong truyền thuyết, rất khó có thể gặp được, nhưng vãn bối vẫn muốn tìm hiểu một chút.
Cho dù là không thể tìm thấy thì trong lòng cũng có chút thanh thản.
Đến lúc này, Diệp Mặc cũng không cần che giấu ý định muốn tìm ‘Tiên khuyên hoa’ nữa.
Người phụ nữ trung niên xinh đẹp mỉm cười, cũng không châm chọc việc Diệp Mặc không biết tự lượng sức, mà chỉ nói:
– ‘Tiên khuyên hoa’ xác thực là có truyền thuyết kể lại, cũng chưa có người nào có được nó.
Nhưng thật ra tin tức của ‘Tiên khuyên hoa’ thì lại có một chút, đương nhiên hầu hết các tin tức này đều là giả…
Người phụ nữ trung niên xinh đẹp nói đến đây, bỗng nhiên dừng lại.
Trong lòng Diệp Mặc lập tức vui vẻ, vội vã đứng lên khom người thi lễ rồi nói với người phụ nữ trung niên xinh đẹp:
– Thỉnh cầu chị Mông giúp đỡ, nếu có việc cần đến vãn bối, vãn bối nguyện sẽ cố gắng hết sức mình.
Hắn đương nhiên biết người phụ nữ trung niên xinh đẹp này cố ý chỉ nói nửa câu là có ý gì, rõ ràng là đang muốn trả giá.
Thế nhưng hắn cũng không quan tâm nhiều, chỉ cần có thể giúp được Kỷ Bẩm tiền bối, cho dù là hắn có thiệt thòi một chút cũng không sao.
Người phụ nữ trung niên xinh đẹp gật đầu, cũng không nói ra tin tức của ‘Tiên khuyên hoa’, mà lại hỏi Diệp Mặc một câu:
– Cậu có phải là một đại sư trận pháp cấp sáu không?
Diệp Mặc biết mình đã sớm vượt qua cảnh giới đại sư trận pháp rồi, lúc này bản thân đã là tông sư trận pháp cấp tám, nếu như bản thân có thêm thời gian, thì không chừng đã có thể tấn cấp lên tông sư trận pháp cấp chín rồi.
Đối với cái địa phương xa lạ này.
Diệp Mặc cảm giác mình nên bảo lưu lại một chút thực lực.
Vì thế khi nghe người phụ nữ trung niên xinh đẹp nói, Diệp Mặc cũng không có phản đối, mà chỉ gật đầu:
– Đối với trận pháp cấp sáu, thì vãn bối coi như là tinh thông.
Người phụ nữ trung niên xinh đẹp cũng không hiểu được ẩn ý trong câu nói kia, cô chỉ thấy Diệp Mặc đã thừa nhận bản thân là một đại sư trận pháp thì đã lập tức vui vẻ mà gật đầu:
– Vậy thì tốt rồi, xem ra vận khí của Hải Tu Minh tôi cũng rất tốt.
Rồi cô lại lập tức hỏi lại:
– Trên người của cậu vẫn không có khí tức của nước biển.
Vậy chắc cậu không phải là một tu sĩ của Vô Tâm Hải.
Hơn nữa cốt cách trẻ trung, khí tức tinh thần nồng hậu, chắc cũng không vượt quá một trăm tuổi, thậm chí có thể mới chỉ khoảng ba bốn mươi tuổi mà thôi.
Một tu sĩ bình thương mà có thể tu luyện tới tu vi Ngưng Thể hậu kỳ ở độ tuổi này, hơn nữa còn là một song hệ đại sư trận pháp và luyện khí nữa, Mông Hàn An tôi quả thật là chưa từng thấy qua…
Trong lòng Diệp Mặc cả kinh.
Cái người phụ nữ trung niên xinh đẹp tên Mông Hàn An này thật sự là quá lợi hại rồi, ngay cả tuổi thật của mình cũng có thể thấy được.
Tuy cô không có nói chính xác ra là mình bao nhiêu nhưng cũng không sai lệch là mấy.
Cô gái trẻ tuổi đứng ở phía sau người phụ nữ trung niên xinh đẹp cũng dùng ánh mắt đầy kinh hãi mà nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, nàng vốn chỉ nghĩ Diệp Mặc không vượt quá một trăm tuổi thỉ cũng phải gần đến rồi.
Nhưng nghe sư phụ nói, thì đối phương không ngờ chỉ có ba bốn mươi tuổi, điều này sao có thể được? Lẽ nào thật sự có tu sĩ chỉ ba bốn mươi tuổi đã đạt được tu vi Ngưng Thể?
(Lời DG: Nàng ơi, nếu nàng biết hắn còn là Đan Vương thất phẩm, tông sư trận pháp cấp tám nữa thì liệu nàng có say mê mà tự nguyện hiến thân không hé hé)
Thấy Diệp Mặc gật đầu, người phụ nữ trung niên xinh đẹp hài lòng nói:
– Cậu có thể tới Lăng Đảo, hẳn là đã biết thế lực Tam Hải ở ngoại hải Vô Tâm Hải rồi chứ?
Diệp Mặc tiếp tục gật đầu, không nói gì Người phụ nữ trung niên xinh đẹp tên Mông Hàn An tiếp tục nói:
– Kỳ thực ba thế lực Tam Hải ở ngoài Vô Tâm Hải, cũng khá đoàn kết, nhưng chẳng qua là chỉ ở những lúc ‘Thú triều’ tấn công mà thôi.
– Biên giới của Vô Tâm Hải tuy rằng rộng lớn.
Nhưng phần lớn các tài nguyên tu luyện đỉnh cấp đều tập trung ở một hải đảo, hải đảo đó tên là Phượng Khúc Đảo.
Diện tích của Phượng Khúc Đảo rộng đến mấy trăm vạn dặm, bên trong đầy rẫy linh thảo, hơn nữa còn là rất nhiều loại linh thảo cao cấp.
Phượng Khúc Đảo vẫn luôn nằm giữa Tam Hải, cho nên vẫn là nơi mà Tam Hải cùng nhau nhau thu thập linh thảo cao cấp.
Thế nhưng Phượng Khúc Đảo cứ năm mươi năm mới có thể đi vào một lần, hơn nữa tu sĩ có thể tiến lên đảo chỉ có thể là tu sĩ Trúc Cơ, đồng thời còn hạn chế số lượng.
Mông Hàn An nói tới đây, lại nhìn Diệp Mặc:
– Diệp đại sư, tôi nghĩ cậu hẳn là đã hiểu được ý của tôi, mỗi lần Tam Hải chúng tôi tiến vào Phượng Khúc Đảo thu thập linh thảo đều bị hạn chế số lượng người tiến vào, nếu như có thể có nhiều người đi vào, vậy thì linh thảo thu thập được đương nhiên nhiều hơn và ngược lại.
Diệp Mặc nghi hoặc:
– Vậy nhân số của Tam Hải tiến vào Phượng Khúc Đảo không giống nhau sao?
Chỉ cần là tu sĩ Trúc Cơ mà thôi, Diệp Mặc tin tưởng đối với thế lực Tam Hải mà nói thì muốn có bao nhiêu người thì có thể có bấy nhiêu người.
Loại chuyện này thì có cái gì mà phải tranh luận.
Mông Hàn An thở dài:
– Vốn việc phân phối số lượng người, Hải Tu Minh chúng tôi rất tán thành.
Phượng Khúc Đảo vốn có trận pháp bảo vệ rất lợi hại do tu sĩ thượng cổ lưu lại.
Mỗi năm mươi năm trôi qua, thì tối đã có thể có một trăm tu sĩ Trúc Cơ tiến vào.
Ba nhà chúng tôi mỗi nhà có ba mươi ba người, nhưng lại dư ra một chỗ, mà ai cũng không muốn bị thiệt.
Diệp Mặc không còn gì để nói, thọ mệnh của một tu sĩ luôn dài hơn bình thường, lần này nhà kia được đi nhiều hơn một người, lần sau lại đến nhà khác nhiều hơn một người không phải là được sao.
Mông Hàn An cũng không để ý việc Diệp Mặc suy nghĩ cái gì, vẫn tiếp tục giải thích:
– Sau này giáo chủ Ung Lam Y của Thông Hải Giáo lại cho rằng thực lực của Thông Hải Giáo là mạnh nhất, nên phải có được nhiều người hơn.
Nhưng Hải Tu Minh chúng tôi và Thương Hải Điện lại không đồng ý như vậy, cuối cùng chúng tôi quyết định dùng phương thức so đấu để chọn ra nhà nào được nhiều người tiến vào Phượng Khúc Đảo.
Đạt được hạng nhất thì có thể có năm mươi người để tiến vào Phượng Khúc Đảo, hạng nhì có ba mươi và cuối cùng chỉ có thể có hai mươi người tiến vào Phượng Khúc Đảo mà thôi.
Diệp Mặc chợt hiểu ra, hắn nghi hoặc nhìn Mông Hàn An rồi hỏi:
– Chị Mông, ý của chị là muốn tôi đại biểu cho Hải Tu Minh để tham gia thi đấu sao?
Mông Hàn An gật đầu:
– Đúng thế, tôi chính là có ý này.
Hải Tu Minh của tôi đã liên tục ba lần xếp hạng ba rồi, số lượng linh thảo thu thập được là ít nhất.
Cho dù là tu sĩ thiên tài cũng cần phải có linh thảo cao cấp mới có thể bồi dưỡng ra được.
Bởi vì mỗi lần tiến nhập Phượng Khúc Đảo thì Hải Tu Minh của tôi luôn có số lượng người ít nhất, vì thế số lượng linh thảo cao cấp thu thập được cũng là ít nhất, cho nên sự chênh lệch về thực lực giữa ba nhà đã dần dần rõ rệt.
Trong lòng Diệp Mặc vẫn đang suy nghĩ về cái Phượng Khúc Đảo kia, hắn nghe ý của Mông Hàn An thì cái Phượng Khúc Đảo kia thậm chí có cả linh thảo cấp tám, đây chính là một chuyện rất tốt, cho dù là ở Vẫn Chân Điện thì hắn cũng không tìm được linh thảo cấp tám.
Phượng Khúc Đảo này năm mươi năm mới mở ra một lần, có chút giống với ‘Sa nguyên dược cốc’.
Hơn nữa ý của Mông Hàn An là đẳng cấp linh thảo trong Phượng Khúc Đảo còn cao hơn ‘Sa nguyên dược cốc’ nhiều.
Mông Hàn An thấy Diệp Mặc thất thần, thản nhiên cười nói:
– Diệp đại sư là tu vi Ngưng Thể hậu kỳ, còn là một đại sư trận pháp.
Nếu như cậu có thể giúp chúng tôi đạt được hạng nhì trong khi so đấu, thì chúng tôi sẽ có thêm mười chỗ trong danh sách, và tôi hứa sẽ tặng cho cậu một viên ‘Côn thừa đan’.
Diệp Mặc đâu thèm để ý đến một viên ‘Côn thừa đan’, bản thân hắn là một Đan Vương thất phẩm, hắn đã có đủ linh thảo để luyện chế cả một lò ‘Côn thừa đan’.
Chỗ linh dược đó là quà cảm tạ ngày trước hắn ở Đan Thành giúp các môn phái luyện chế đan dược.
Tuy nói là miễn phí luyện đan, nhưng không một đại môn phái nào có thể thiếu tầm nhìn như vậy, sao có thể để cho một Đan Vương thất phẩm miễn phí hoàn toàn việc luyện đan cho bọn họ chứ.
Vì thế nếu hắn muốn có ‘Côn thừa đan’ thì chỉ cần mang lò ra luyện chế một chút là được rồi.
Nhưng Diệp Mặc vẫn nói lời cảm tạ:
– Vậy thì xin đa tạ chị Mông.
Mông Hàn An thấy biểu hiện bình thản của Diệp Mặc sau khi nghe thấy ‘Côn thừa đan’, thì trong lòng liền có chút kinh ngạc.
Nếu là một tu sĩ Ngưng Thể hậu kỳ khác biết mình sẽ nhận được thù lao là một viên ‘Côn thừa đan’, thì nhất định sẽ vô cùng kinh hỉ.
Sao có thể bình thản giống như Diệp Mặc chứ?
Cũng may cô cũng không có suy nghĩ nhiều, liền nói thẳng:
– Lần này Tam Hải so đấu với phương thức là hạn chế tu sĩ trong vòng trăm tuổi, địa điểm là một hòn đảo phụ cận Phượng Khúc Đảo gọi là ‘La khúc thập bát bàn’.
Không đợi Diệp Mặc lên tiếng hỏi, Mông Hàn An liền tự mình giải thích luôn:
– ‘La khúc thập bát bàn’ tuy là một cái tên, nhưng không có bất cứ quan hệ nào với Phượng Khúc Đảo.
Nhưng lại có vài điểm tương đồng, thứ nhất ‘La khúc thập bát bàn’ quanh năm ẩn trong sương mù, chỉ khi nào Phượng Khúc Đảo mở ra, thì nó mới lộ ra theo.
Thứ hai là bên trong ‘La khúc thập bát bàn’ có rất nhiều trận pháp.
Đoán chừng cũng là do tu sĩ thượng cổ bố trí.
Không chỉ thế, mỗi một trận pháp trong ‘Thập bát bàn’ cũng không hề tầm thường, mà càng đi về phía sau càng là trận pháp đẳng cấp cao.
Trận pháp càng cao cấp, thì tu sĩ tiến vào ‘Thập bát bàn’ càng có nguy cơ tử vong cao, nếu vận khí tốt thì có thể sẽ may mắn được truyền tống ra ngoài.
Diệp Mặc bỗng nhiên lại nhớ tới ‘Mười hai bậc Đan Vương’ trong đại hội Đan Vương ở Đan Thành.
Thế nào mà nghe lại thấy giống nhau thế nhỉ?
Mông Hàn An đột nhiên nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Cậu hẳn là tu sĩ tới từ Nam An Châu, vậy thì chắc đã nghe nói qua ‘Mười hai bậc Đan Vương’ rồi chứ.
Trong lòng Diệp Mặc cả kinh, hắn còn tưởng rằng Mông Hàn An biết được suy nghĩ của hắn nữa chứ, nhưng hắn để ý một chút thấy Mông Hàn An cũng không phải là biết được suy nghĩ của hắn, lúc này mới thở pháo nhẹ nhõm một hơi rồi gật đầu:
– Đúng vậy chị Mông, tôi tới từ Nam An Châu, và cũng đã nghe nói qua ‘Mười hai bậc Đan Vương’.
Trong lòng vẫn thầm nói “Tôi không chỉ nghe nói qua, mà còn lên tới ‘Đan bậc’ thứ mười nữa kìa”
Mông Hàn An gật đầu:
– Nghe nói ‘Mười hai bậc Đan Vương’ là do một tiên khí sư thượng cổ căn cứ vào ‘La khúc thập bát bàn’ mà luyện chế ra thành một tiên khí hạ phẩm…
– Cái gì?
Diệp Mặc sợ hãi kêu lên một tiếng.
Hắn vẫn nghĩ rằng ‘Mười hai bậc Đan Vương’ là do một tông sư trận pháp vô cùng khủng bố bố trí ra mục đính chính là để sử dụng trong đại hội Đan Vương.
Không ngờ rằng ‘Mười hai bậc Đan Vương’ lại là một kiện pháp bảo, hơn nữa còn là một tiên khí hạ phẩm.
Mông Hàn An cười nhẹ một tiếng:
– Chuyện này không chỉ là cậu không biết, ngay cả Đan Thành cũng có rất nhiều người không biết, không có gì là kỳ quái cả.
Rất nhiều người thậm chí còn cho rằng ‘La khúc thập bát bàn’ cũng là một tiên khí, nhưng sự thực thì lại chứng minh rằng ‘La khúc thập bát bàn’ thật sự là một hải đảo, chứ không phải là tiên khí được luyện chế ra, những trận pháp được bố trí trên đó cũng là do các tu sĩ thượng cổ cố ý lưu lại để cho các đệ tử thiên tài dùng để thử luyện và tỷ thí.
Diệp Mặc trầm giọng:
– Chị Mông, ý chị là muốn tôi đại biểu cho Hải Tu Minh so đấu trên ‘La khúc thập bát bàn’?
Mông Hàn An nói với vẻ áy náy:
– Đúng vậy, bởi vì tu sĩ ngoài trăm tuổi không thể tiến vào ‘La khúc thập bát bàn’.
Nếu cố tình tiến vào thì nhẹ sẽ bị truyền tống ra, nặng thì sẽ lập tức tử vong.
Chỉ có những tu sĩ trong vòng chưa đến trăm tuổi mới có thể tiến vào ‘La khúc thập bát bàn’.
Cậu vốn có độ tuổi phù hợp, hơn nữa còn là một đại sư trận pháp cấp sáu, nếu như không có bất ngờ gì xảy ra, hẳn là có thể đi qua ‘Cửu bàn’.
Chỉ cần như vậy là Hải Tu Minh của tôi đã chắc chắn giành được vị trí thứ hai rồi.
Tuy rằng tu vi của cậu ở trong số những người tham gia so đấu không tính là cao, nhưng bản lĩnh trận pháp của cậu có thể bù đắp được…
– Cái gì?
Diệp Mặc lại một lần nữa chấn kinh, bản thân đã là tu vi Ngưng Thể tầng bảy rồi, chẳng lẽ trong vòng trăm tuổi còn có thiên tài vượt trên tu vi Ngưng Thể tầng tám sao? Điều này hắn tuyệt đối không tin tưởng.
Ở Nam An Châu tu sĩ trong vòng trăm tuổi có thể tu luyện đến Ngưng Thể cũng đã vô cùng hiếm hoi rồi, càng không cần nói đến Ngưng Thể hậu kỳ.
Cho dù là tu sĩ thiên tài của Vô Tâm Hải có nhiều như lá thì cũng tuyệt đối không thể có khả năng này.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








