[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 237 : Mặc Nguyệt Mới (c1181-c1185)
❮ sautiếp ❯Chương 1181: Mặc Nguyệt Mới
Mặc Nguyệt Mới
S
au hai tuần hương, Nguyệt Kỳ Siêu bỗng nhiên ngồi dậy, há miệng liền phun ra một ngụm máu đen, ông ta không đợi ngụm máu đen kia rơi xuống đất, khua tay dùng một mồi lửa đốt sạch ngụm máu đen đó.
Một lát sau, ông ta mới lần nữa mở mắt rồi nói một câu:
– Hủ Thần Hoa, đúng là một thứ lợi hại.
Thẩm Nghiễn Thanh liền vội vàng nói:
– May là Diệp Mặc đem về một đóa Băng La, nếu không thì không dám tưởng tượng thế nào.
Nguyệt Kỳ Siêu đứng dậy, ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Cám ơn Diệp Mặc huynh đệ, nếu không lão ca này sớm đã mất mạng rồi.
Diệp Mặc vội vàng đáp lễ nói:
– Lần này là tôi làm phiền đến hai vị Đan vương rồi, thật xin lỗi.
Nguyệt Kỳ Siêu tự giễu cười cười:
– Có liên quan gì đến anh, cho dù không có anh, thì sau khi tôi thăng cấp lên Đan vương bát phẩm, cũng vậy thôi.
Vô Cực tông kia cũng có bản lĩnh tốt đấy, còn có thể liên hệ với Thái Thượng thành chủ của Đan thành nữa.
Diệp Mặc cũng biết chuyện gì xảy ra, không cần hỏi là chuyện của Đan vương Trương Thuận sư phụ của Mạc Hữu Thâm làm, hắn quyết định đợi chút nữa rồi hỏi đan vương Ngân Nguyệt lai lịch của Triệu Thuận Thiên.
Tại sao lại tốt với Mạc Hữu Thâm đến vậy, cho dù quan hệ sư đồ cũng không thể như vậy được, huống chi Mạc Hữu Thâm đến Nam An châu cũng chưa được vài năm.
Nhưng Diệp Mặc cũng biết bây giờ không phải là lúc, hắn cười cười nói:
– Chúc mừng Nguyệt tiền bối thăng cấp lên đan vương bát phẩm, lần này đan vương Ngân Nguyệt quay về đan thành, nhất định là Thái Thượng thành chủ rồi.
đan vương Ngân Nguyệt điềm đạm cười nói:
– Tôi cũng không khát vọng lắm với Đan thành, Đan thành tôi không thể quay về nữa rồi.
Hi vọng Diệp thành chủ không để ý tôi và Nghiễn Điền ở đây làm phiền là được.
Diệp Mặc nói không sai.
Nếu như bây giờ ông ta quay về Đan thành, rõ ràng là Thái Thượng thành chủ không nghi ngờ gì, nhưng Nguyệt Kỳ Siêu căn bản không có bất kỳ ý tưởng gì về chức Thái Thượng thành chủ kia, muốn nói nản lòng thoái chí cũng có thể, ông ta không ngờ Thái Thượng thành chủ của Đan thành lại có thể đánh lén ông ta, sau khi nhận được tin mình bị ai đánh lén, tâm trạng của ông ta trở nên lạnh lùng.
Đồng thời cũng biết, lúc trước thành lập nhiệm kì thành chủ đầu tiên của Đan thành chỉ là quá lí tưởng hóa rồi.
Dưới tình cảnh tài nguyên tu chân càng ngày càng ít đi, người đứng đầu của Đan thành có nghĩa là có tài nguyên tu chân dồi dào, cho dù Đan thành trong tay ông ta không thể phân tách ra được, thì trong tay những thế hệ sau cũng có thể bị phân tách, đây thuộc về nhân tính con người, căn bản không thể tránh khỏi.
Diệp Mặc lại lộ ra vẻ vui mừng ngạc nhiên, vội vàng nói:
– Hai vị thành chủ có thể ở lại Mặc Nguyệt Chi Thành, chính là vinh hạnh của vãn bối.
Về điều này thì Diệp Mặc không nói khoác, hắn mặc dù là Đan vương thất phẩm rồi, nhưng so với Đan vương Ngân Nguyệt và cả Nghiễn Điền thì vẫn còn kém hơn rất nhiều.
Nếu như có thể nói chuyện với hai vị đan vương này được nhiều hơn, trình độ luyện đan của hắn chắc chắn sẽ cao lên một tầng.
– Cậu đến Băng La cũng có thể lấy ra được.
Tôi và Nghiễn Điền đúng là không nhìn nhầm cậu rồi.
Ngân Nguyệt nói xong câu này, bỗng nhiên nhíu nhíu mày nới với Diệp Mặc:
– Cậu đã là Ngưng Thể tầng thứ ba rồi?
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Đúng vậy, vãn bối gặp được chút thời cơ, cho nên gần đây thăng cấp có chút nhanh
Nguyệt Kỳ Siêu ừ một tiếng, trầm ngâm một lát rồi nói:
– Tôi biết cậu có thù với Vô Cực tông và cả Lôi Vân tông nữa.
Nhưng người tu luyện kiêng kị nhất là nền móng không ổn, nếu không cho dù là tu luyện có nhanh đi nữa thì cũng uổng công.
Tôi và Nghiễn Điền bây giờ ở đây, cả mấy tu sĩ Hóa Chân nữa cũng có mặt, cậu không cần lo lắng Vô Cực tông đến Mặc Nguyệt Chi Thành, cậu chỉ cần chú ý đến tu luyện là được rồi.
Mặc dù rất tôn kính Nguyệt Kỳ Siêu và Thẩm Nghiễn Thanh, nhưng chuyện trận bàn thời gian và Khổ Trúc bọn họ có biết hay không cũng không có quan hệ gì, cho nên Diệp Mặc cũng không nói.
Chỉ nói:
– Vãn bối hiểu rồi, vãn bối sẽ bố trí vài trận pháp phòng ngự ở Mặc Nguyệt Chi Thành, cho dù là Vô Cực tông có đến thì vãn bối cũng không sợ.
Nguyệt Kỳ Siêu gật gật đầu, lấy nhẫn trữ vật đưa cho Diệp Mặc nói:
– Trong này có mấy cái linh mạch, còn có một số nguyên liệu bố trí trận pháp, cậu lấy mà dùng đi, tôi cần nói chút chuyện với Đan vương Nghiễn Điền, khi cậu bố trí trận pháp, nếu như cần người giúp, tôi sẽ mời hai người bạn Hóa Chân đến giúp.
…
Sau khi Diệp Mặc ra ngoài, lúc này mới hít một hơi, Đan vương Ngân Nguyệt không sao đối với hắn mà nói là tốt nhất rồi.
Lôi Vân tông phong sơn, Vô Cực tông mặc dù kiêu ngạo nhưng không dám kiêu ngạo đến Mặc Nguyệt Chi Thành.
Hắn cũng không trông cậy hai vị Đan vương sẽ đứng ra giúp hắn báo thù, mối thù của Kỷ Bẩm tiền bối, hắn sẽ tự mình báo.
Mặc Nguyệt Chi Thành hắn cần phải bố trí đại trận rồi, Diệp Mặc theo bản năng lấy nhẫn trữ vật mà Nguyệt Kỳ Siêu đưa cho hắn xem xét, nhất thời há to miệng ngạc nhiên.
Trong không gian khổng lồ không gì so sánh được của nhẫn trữ vật không ngờ lại có hai linh mạch trung phẩm, có cả ba linh mạch hạ phẩm.
So với đoạn linh mạch hạ phẩm mà ngày trước Dương Phí Thành đem đến Huyền Băng Phái làm sính lễ, quả thực là quá bá đạo rồi.
Ngoài những thứ đó ra, các loại nguyên liệu luyện khí và nguyên liệu bố trí trận pháp, chất cao như núi.
Không cần nói bố trí một trận pháp cho một thành phố, cho dù bố trí trận pháp cấp tám cho hai ba thành phố, những nguyên liệu này cũng dư dả.
Ngày trước Diệp Mặc vẫn còn hâm mộ sự giàu có của Lục Vô Hổ, bây giờ hắn mới biết được thế nào là giàu có.
Đan vương Ngân Nguyệt của Đan thành quả thực quá giàu có rồi, những nguyên liệu này phải thu thập bao nhiêu thời gian mới thu thập hết đây? Băng La của mình mặc dù quý giá, nhưng cũng chỉ là một gốc mà thôi, còn nguyên liệu cấp chín này thì có không dưới mười loại.
Diệp Mặc cảm kích Ngân Nguyệt thành chủ, đồng thời cẩn thận thu lại nhẫn trữ vật.
Mặc dù bây giờ hắn chỉ là tông sư trận pháp cấp bảy, nhưng nếu hắn chuyên tâm, chưa chắc trong thời gian ngắn không thể thăng cấp lên tông sư trận pháp cấp tám.
Lấy lại bình tĩnh, thần thức của Diệp Mặc lúc này mới quét ra ngoài, hắn muốn thương lượng với Ninh Khinh Tuyết một chút về chuyện quản lí Mặc Nguyệt Chi Thành sau này, lại nhìn thấy trên đường tập trung một đám người, Khinh Tuyết và Bắc Vi đều có mặt trong đó.
Diệp Mặc cũng không cần nghĩ gì, lập tức lắc mình qua bên đó.
– Chuyện gì xảy ra vậy?
Diệp Mặc vừa đến liền nhìn thấy một thi thể nằm trên đất, chắc là một người phàm, lập tức hắn lên tiếng hỏi.
– Anh là thành chủ đại nhân?
Một tên binh lính cường tráng không dám tin nhìn Diệp Mặc hỏi.
Diệp Mặc gật đầu, tên binh sĩ này có thể biết hắn chắc là thủ hạ của Vô Tài, ngày trước gặp phải mình cũng không ngạc nhiên.
Ninh Khinh Tuyết thấy Diệp Mặc đến, vội vàng bước qua nói:
– Một tu sĩ Trúc Cơ vì một người phàmcản đường gã, nên giết anh ta, em nhìn thấy liền lập tức đến hỏi thăm chuyện gì.
Nhưng những người này lại nói địa vị Tiên Sư phải cao hơn chút, giết người phàm là vô tội.
Sắc mặt Diệp Mặc lập tức trở nên khó coi.
Hắn bỗng nhiên nói:
– Gọi Diệp Vô Tài đến đây.
Không cần bế quan chó gì nữa – Dạ, thành chủ đại nhân.
Tên binh lính vừa nãy nhận ra Diệp Mặc vội vàng khom người nói, gã biết uy thế của Diệp Mặc, ngày trước ở đây Diệp Mặc đã giết vô số binh lính người thường.
Lần này Diệp Vô Tài đến rất nhanh, không biết là vừa xuất quan, hay bị gọi đến.
Nhưng Diệp Mặc nhìn gã đã là tu sĩ Trúc Cơ rồi, rõ ràng Trúc Cơ thành công rồi.
– Sư phụ, người đã trở về?
Diệp Vô Tài vui mừng chạy đến.
Diệp Mặc sắc mặt trầm xuống – Quy định tu sĩ ở Mặc Nguyệt Chi Thành có thể giết người phàm là ai đề ra? Trước khi ta rời khỏi đây đã nói với anh thế nào? Tính mạng con người ở Mặc Nguyệt Chi Thành ai ai cũng bình đẳng như nhau, anh làm thế nào vậy?
Diệp Vô Tài nhất thời ngây ngẩn cả người, gã không ngờ Diệp Mặc gọi gã ra đây là để tức giận, lập tức cẩn thận nói:
– Trước kia không có Tiên Sư, sau này Tiên Sư đến, nên tôi mới quyết định như vậy.
Diệp Mặc lạnh giọng nói:
– Chức phó thành chủ của anh tạm thời không cần nữa, sau này Ninh Khinh Tuyết sẽ là phó thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành.
Anh giúp Ninh Kinh Tuyết thiếp lập lại chế độ của Đan thành.
Nếu như còn xảy ra chuyện như này, anh cũng không cần làm đệ tử của ta nữa.
Mặc dù Diệp Mặc có chút dọa nạt Diệp Vô Tài, nhưng thực sự rất tức giận, có Hứa Xương Cát ở Mặc Nguyệt Chi Thành, Diệp Vô Tài hoàn toàn có thể đặt ra quy định người phàm và tu sĩ đều bình đẳng như nhau, nhưng gã vì bản thân mình là tu sĩ rồi, nên cũng đã bắt đầu khinh rẻ người phàm.
– Vâng, sư phụ…
Diệp Vô Tài sợ run cả người, vội vàng khom người trả lời Diệp Mặc, nói xong lại cung kính nói với Khinh Tuyết – Diệp Vô Tài xin chào Ninh thành chủ.
Ninh Khinh Tuyết đứng dựa vào sư phụ Diệp Mặc, rõ ràng mối quan hệ với sư phụ không phải tầm thường, Diệp Vô Tài không dám chậm trễ chút nào.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Từ giờ trở đi Mặc Nguyệt Chi Thành thực hiện nguyên tắc bình đẳng, nếu có tu sĩ nào dám giết người phàm, thì cũng giống như người phàm đó.
Nói xong, Diệp Mặc tiện tay đánh ra một tia sét, tên tu sĩ Trúc Cơ đứng một bên kinh dị bất định bị một tia sét của Diệp Mặc đánh chết, không ngờ đến chút bụi cũng không còn để lại.
Mấy người xung quanh thấy uy thế của Diệp Mặc, nhất thời lặng ngắt như tờ, có một số tu sĩ cũng bắt đầu dần dần rút lui, rõ ràng là muốn rời khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành rồi.
Một thành phố mà địa vị bình đẳng với người phàm, còn ở lại làm gì? Cho dù thành phố tu chân, địa vị của tu sĩ Trúc Cơ và tu sĩ luyện khí, tu sĩ Kim đan và tu sĩ Trúc Cơ cũng khác nhau rất lớn.
Cùng với những tu sĩ này rời khỏi, ngày càng nhiều tu sĩ biết thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành trở về rồi, hơn nữa còn quy định điều kiện tu sĩ và người phàm bình đẳng.
Những tu sĩ biết được tin này đều thấp thỏm lo âu, ai ai cũng rời khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành, còn một số người phàm thì lại vui mừng khốn xiết, những ngày tháng tu sĩ ức hiếp bọn họ cũng đã qua rồi.
Diệp Vô Tài thấy rất nhiều tu sĩ rời khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành, cũng có chút lo lắng nói:
– Sư phụ, những tu sĩ này đều đi hết rồi, về sau ở đây có trở thành một thành phố bình thường giống như ngày trước không?
Diệp Mặc thản nhiên nói:
– Thu lại tất cả những khu vực mà tu sĩ miễn phí chiếm cứ lại, nếu như là những nơi mua hoặc thuê, đều phải cần linh thạch, sau này Mặc Nguyệt Chi Thành sẽ tấc đất tấc vàng.
Ninh Khinh Tuyết hiểu rõ ý của Diệp Mặc, cô nói với Diệp Mặc:
– Em và Bắc Vi sẽ hoàn thiện lại tất cả nơi này, cứ yên tâm đi làm việc của anh đi.
Đúng rồi, chị Tố Tố đã về hồ Mặc Nguyệt rồi, đợi lát nữa anh cũng đi thăm chị ấy đi.
Diệp Mặc lúc này mới nhớ đến Diệp Vô Tài ở Mặc Nguyệt Chi Thành cũng thiết kế một hồ Mặc Nguyệt, giống như hồ Mặc Nguyệt ở Lạc Nguyệt.
Hắn thiết kế hồ Mặc Nguyệt là đợi sau này mình đến đó ở, không ngờ Diệp Vô Tài đã làm xong rồi.
Diệp Vô Tài nhìn về phía hắn, lập tức nói:
– Đúng vậy, sư phụ, hồ Mặc Nguyệt xây xong rồi.
Đến lúc này, gã mới thở phào nhẹ nhõm, gã biết vừa nãy sư phụ quả thực rất tức giận, một khi sư phụ tức giận đến cực điểm, trục xuất gã ra khỏi sư môn thì xong đời rồi.
Giao Mặc Nguyệt Chi Thành cho Khinh Tuyết và Bắc Vi, Diệp Mặc lúc này mới cảm thấy nhẹ nhõm.
Hắn tin rằng Mặc Nguyệt Chi Thành dưới sự trợ giúp của Ninh Khinh Tuyết và Đường Bắc Vi, chắc chắn sẽ tốt hơn là mình quy hoạch.
…
Diệp Mặc sau khi bàn giao Mặc Nguyệt Chi Thành cho Khinh Tuyết xong, cố ý đi thăm Thạch Thiết, Thạch Thiết sau khi nhìn thấy Diệp Mặc, lại càng thêm vui mừng.
Anh ta cho rằng đời này cứ như vậy thôi, không ngờ đến Nam An châu lại có thể gặp được sư phụ.
Cuối cùng không ngờ lại đến được thành phố của sư phụ.
Diệp Mặc sắp xếp chỗ ở gần hồ Mặc Nguyệt cho hai người Thạch Thiết và Văn Thư Lôi xong, lại đưa “Hồng Mông tạo hóa quyết” hoàn chỉnh cho hai người, sau khi để lại một lượng đan dược, lúc này mới rời khỏi.
Sau khi làm xong những thứ này, Diệp Mặc mới bắt đầu chuẩn bị bố trí lại đại trận bảo vệ thành.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1182: Trận Pháp Thành Công, Bảo Địa Mặc Nguyệt
Trận Pháp Thành Công, Bảo Địa Mặc Nguyệt
M
ấy người Ninh Khinh Tuyết biết Diệp Mặc phải đi bố trí đại trận bảo vệ thành, cho dù có chút chuyện nhỏ cũng không tìm đến Diệp Mặc hỏi, cuối cùng đến Lạc Ảnh và Khinh Tuyết cũng ra ngoài giúp.
Sau khi một loạt những chế độ pháp luật mà Ninh Khinh Tuyết ban bố, Mặc Nguyệt Chi Thành trở thành thành phố đầu tiên có pháp luật trói buộc tại đại lục Lạc Nguyệt.
Mặc dù không dám nói sau này không có ai đến, nhưng trong thế giới Tu Chân, điều này tuyệt đối trước giờ chưa bao giờ có.
Hai người Lâm Dị Bán và Từ Đồng cũng theo mấy người Ninh Khinh Tuyết, ngoại trừ uy hiếp còn giúp đỡ nữa.
Vì Mặc Nguyệt Chi Thành linh khí thiếu thốn, cho nên những tu sĩ đến Mặc Nguyệt Chi Thành đa số là luyện khí hoặc tu sĩ Trúc Cơ, tu sĩ Kim Đan cũng không có mấy.
Tu vi cao nhất cũng chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh, nhưng tu sĩ Nguyên Anh này tên Cố Vị, vốn dĩ là vì báo đáp Diệp Mặc mà đến Mặc Nguyệt Chi Thành.
Sau đó gã nghe nói Diệp Mặc vẫn chưa chết, lại càng quyết tâm ở lại Mặc Nguyệt Chi thành giúp đỡ, bây giờ Ninh Khinh Tuyết trở thành thành chủ mới, việc đầu tiên gã làm chính là đến phủ thành chủ báo với Diệp Mặc là mình đã đến rồi.
Còn những tu sĩ còn lại, cho dù luyện khí bình thường hoặc là một số tu sĩ Trúc Cơ, sau khi Diệp Mặc nói ai cũng bình đẳng như nhau, cũng đều rời đi hết.
Linh khí Mặc Nguyệt chi thành thiếu thốn, mặc dù có Tụ Linh Trận, nhưng cũng không thu hút được tu sĩ.
Những tu sĩ cấp thấp đến đây, cũng là do danh tiếng của Diệp Mặc.
Sau này Diệp Mặc bị Vô Cực tông truy giết, đây đã trở thành một bí mật công khai, những tu sĩ biết được điều này cũng đều rời đi hết.
Cuối cùng những tu sĩ cấp thấp, cũng bị một câu nói của Diệp Mặc dọa mà bỏ đi, cho nên nói Mặc Nguyệt Chi Thành bây giờ, tu sĩ thì ít mà người phàm thì nhiều.
Không cần phải nói mấy người Ninh Khinh Tuyết đều là tu vi Nguyên Anh, còn có hai tu sĩ Ngưng Thể Lâm Dị Bán ở bên hộ vệ.
Cho dù không có ai hộ ệ, tu vi mấy người Ninh Khinh Tuyết ở Mặc Nguyệt Chi Thành cũng đứng hàng đầu.
Còn ba tu sĩ Hóa Chân đang thầm bảo vệ, thì từ trước đến giờ lại càng chưa bao giờ ra ngoài.
Bọn họ đều nhận được sự phân phó của đan vương Ngân Nguyệt và đan vương Nghiễn Điền, chuẩn bị giúp Diệp Mặc bố trí đại trận phòng ngự.
Sau khi Ninh Khinh Tuyết chủ trì ban bố pháp luật, một số người bị trục xuất ra khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành, cộng thêm những tu sĩ tự động rời khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành, thì người Tu Chân trong Mặc Nguyệt Chi Thành càng ngày lại càng ít đi, còn lại số ít người đều là nể mặt Diệp đan vương, không muốn rời khỏi.
Mặc Nguyệt Chi Thành bây giờ thực hiện chế độ hộ tịch, vào thành đều phải đăng kí nghiêm ngặt, không có một ai có thể trà trộn vào.
Bất luận là bây giờ hay là sau này, cũng không có ai có thể trà trộn vào Mặc Nguyệt chi thành được.
Hiện tại ba tu sĩ Hóa Chân âm thầm quản chế, đợi sau khi Diệp Mặc bố trí trận pháp phòng ngự xong, cũng không có ai có thể tự tiện trà trộn vào được.
Cho nên bây giờ rời khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành cũng rất đơn giản, nhưng sau này vào thành thì lại không dễ dàng nữa.
…
Diệp Mặc lúc này lại một lòng chuyên tâm bố trí đại trận phòng ngự, đối với hắn mà nói, bố trí một trận pháp phòng ngự căn bản cũng không có ý nghĩa gì.
Cái mà hắn muốn bố trí chính là trận pháp phòng ngự cấp tám, mặc dù Diệp Mặc biết trình độ bố trí của mình còn kém trình độ trận pháp sư cấp tám một đoạn, nhưng hắn tin rằng chỉ cần mình chuyên tâm một thời gian, chắc chắn có thể thăng cấp lên tông sư trận pháp cấp tám.
Diệp Mặc khi ở dưới lòng sông ở cấm địa Băng Thần, ngộ cảm với trận pháp cũng đã có lĩnh hội mới, thậm chí hình thành một khái niệm bước đầu về hệ thống mới.
Chỉ là lúc đó sau khi phá vỡ trận pháp ẩn nấp, vì thời gian có hạn, hắn cũng không có cách nào ngẫm nghĩ kĩ càng được.
Bây giờ Diệp Mặc bình tĩnh lại, vừa nghiên cứu trận pháp ở cấm địa Băng Thần, sau đó lại thông qua Tam Sinh Quyết suy luận.
Chỉ cần đủ thời gian, hắn quả thực có thể làm rõ hệ thống pháp quyết của mình.
Thậm chí cuối cùng có thể thăng cấp lên tông sư trận pháp cấp tám.
Đây chỉ là một nguyên nhân trong đó mà thôi, vẫn còn một nguyên nhân khác, đó chính là Diệp Mặc cho rằng trình độ trận pháp của hắn vẫn cao hơn so với những gì mà bây giờ hắn biểu hiện ra ngoài.
Vì từ trước tới nay, trận pháp mà hắn bố trí đại đa số đều hoàn thành trong thời gian rất nhanh, hơn nữa trận kì sử dụng lại là loại trận kì thông dụng, chứ không phải lấy một trận kỳ đặc biệt để luyện chế.
Cho nên Diệp Mặc cho rằng, một khi hắn chăm chỉ luyện chế trận kì, hoặc là nói kết hợp địa hình mà nỗ lực nghiên cứu phương vị bố trận, trình độ trận pháp của hắn chắc hẳn cao hơn một chút so với những gì mà ngày trước hắn biểu hiện ra ngoài.
Huống chi bây giờ hắn đã có thể miễn cưỡng luyện chế ra linh khí trung phẩm rồi, thậm chí thỉnh thoảng còn luyện chế ra một hai linh khí thượng phẩm cũng không có gì là ngạc nhiên.
Mặc dù luyện chế trận kì và luyện chế pháp bảo cũng không giống nhau, nhưng một tông sư có thể luyện khí luyện chế ra được trận kì rõ ràng hiệu quả sẽ cao hơn rất nhiều.
Những nhân tố này kết hợp lại, nếu như để hắn toàn tâm toàn ý nghiên cứu trận pháp trong thời gian ngắn, trận pháp cấp tám không hẳn không luyện chế ra được.
Huống hồ Diệp Mặc tự nhận sau này hắn thăng cấp lên tông sư trận pháp cấp tám, thì thời gian dùng cũng không nhiều.
Hoặc là nói hắn căn bản cũng không dùng thời gian vào trận pháp, tốt nhất là tốn ít thời gian nghiên cứu trận pháp dưới lòng hồ.
cho nên lần này vì lĩnh hội được trận pháp mới, thăng cấp lên tông sư trận pháp cấp tám, Diệp Mặc cố ý bước vào Thế giới trang vàng, sau đó trong trận pháp gia tốc thời gian không ngừng hoàn thiện hệ thống trận pháp mới.
Đây là lần đầu tiên hắn không phải là vì tu luyện mà dùng trận pháp gia tốc thời gian, mà là vì học trận pháp.
Hắn biết thời gian của mình có hạn, chỉ có thể thông qua cách dùng linh mạch cực phẩm để kéo dài thời gian suy ngẫm của hắn.
Diệp Mặc ở trong trận pháp gia tốc thời gian suy ngẫm tròn một năm, còn bên ngoài thì một tháng cũng dần trôi đi, không có ai đến làm phiền Diệp Mặc, tất cả mọi người đều biết Diệp Mặc đang nghiên cứu hệ thống trận pháp mới.
Sau khi Diệp Mặc dần dần hoàn thiện hệ thống trận pháp mới của mình, lúc này mới thu trận pháp gia tốc lại, ra khỏi Thế giới trang vàng.
Mặc dù hắn vẫn chưa bắt đầu bố trí trận pháp, nhưng hắn tin rằng mình đã có thực lực bố trí trận pháp cấp tám rồi.
Sau đó hắn lại tốn thời gian một tháng đi điều tra địa hình, trong một tháng này, Diệp Mặc đi điều tra kĩ lưỡng tất cả những đồng bằng, và hai con sông giao nhau bên ngoài Mặc Nguyệt Chi thành, hắn quyết định bố trí ba tuyến đại trận bên ngoài Mặc Nguyệt Chi Thành.
Tuyến đại trận thứ nhất bao vây toàn bộ sông ngòi, thảo nguyên và cả núi non, ruộng đồng xung quanh sông ngòi, hắn cũng thông qua Tụ Linh trận biến thành linh điền.
Linh điền trồng linh thực, cho dù người phàm ăn cũng có được thân thể khỏe mạnh.
Loại đại trận này cần rất nhiều nguyên liệu, hơn nữa phạm vi quá lớn.
Diệp Mặc đoán chừng với tu vi bây giờ của hắn, cho dù đã là tông sư trận pháp cấp tám rồi, nhiều lắm cũng chỉ có thể bố trí một trận pháp phòng ngự cấp bảy mà thôi.
Tuyến đại trận thứ hai, Diệp Mặc định bố trí tuyến đại trận phòng ngự thứ hai bên ngoài trong phạm vi cách Mặc Nguyệt Chi Thành khoảng trăm dặm, tuyến trận pháp phòng ngự này Diệp Mặc rất muốn bố trí thành tuyến trận pháp phòng ngự cấp tám.
Còn tuyến thứ ba là tuyến trận pháp phòng ngự cuối cùng bên ngoài Mặc Nguyệt Chi Thành, tuyến trận pháp phòng ngự này Diệp Mặc cho rằng hắn cần phải bố trí thành trận pháp cấp tám, hơn nữa còn cần bổ sung sát trận cấp tám.
Lúc trước hắn ở trong đại điện có linh tủy trì cũng trong thời gian ngắn bố trí được một trận pháp cấp bảy, nhưng trận pháp đó bị một tông sư trận pháp cấp bảy nhìn thấy, nên cảnh báo Diệp Mặc.
Lúc đó khi hắn bố trí trận pháp rất qua loa, hắn cho rằng không thể có ai đến đại điện linh tủy trì được, nhưng kết quả chẳng những có người đến, hơn nữa lại là một tông sư trận pháp.
Cho nên trận pháp cấp tám bây giờ hắn bố trí cần phải học thủ pháp trận pháp ẩn nấp ở dưới lòng sông dưới mặt đất kia, không cho bất kì ai tìm ra kẽ hở, cho dù là tông sư trận pháp cũng không tìm được.
Người khác làm không được, cũng không có nghĩa là hắn không làm được.
Trong Thế giới trang vàng hắn nghiên cứu trận pháp một năm, hắn tin rằng mình hoàn toàn có thể làm được.
Những ngày sau, Diệp Mặc toàn luyện chế trận kì, bố trí linh mạch.
Thành chủ Ngân Nguyệt đưa cho hắn năm linh mạch, một cái hắn cũng không giữ lại, dường như toàn bộ đều bố trí xuống dưới mặt đất Mặc Nguyệt Chi Thành.
Mấy ngày hôm nay tất cả mọi người ở Mặc Nguyệt Chi Thành đều nghe thấy những âm thanh ầm ầm, khi Diệp Mặc đang trong thời gian bố trí linh mạch, Nguyệt Kì Siêu thậm chí còn đích thân dẫn hai tu sĩ Hóa Chân đến giúp sức.
Ba tháng sau, Diệp Mặc bố trí tổng cộng được mười mấy trận pháp, trận pháp phòng ngự, trận pháp tụ linh, trận pháp cấm không, trận pháp công kích… Thậm chí trận pháp của phủ thành chủ và hồ Mặc Nguyệt hắn cũng bố trí lại.
Đến cuối cùng, Diệp Mặc dường như có thể đơn gian bố trí một trận pháp cấp bảy, chỉ cần tiêu tốn chút thời gian là có thể bố trí hoàn thành trận pháp cấp tám.
Khi Diệp Mặc bố trí xong linh mạch ở dưới lòng đất của Mặc Nguyệt Chi Thành, cuối cùng khi hợp tất cả tụ linh trận lại, tất cả mọi người ở Mặc Nguyệt Chi Thành trong nháy mắt đều cảm nhận được linh khí nồng đậm.
Có rất ít tu sĩ cấp thấp vẫn còn ở lại Mặc Nguyệt Chi Thành mà chưa rời đi sau khi cảm nhận được luồng linh khí nồng đậm đó, lại càng vui mừng hớn hở, dường như tất cả đều lập tức ngồi xuống.
Nơi có linh khí nồng đậm này, ngoại trừ những thế lực đại môn phái, cho dù là những thành phố Tu Chân lớn cũng không có.
– Diệp Mặc huynh đệ thật tài giỏi, trong thời gian ngắn ngủi không ngờ lại bố trí được trận pháp cấp tám, thật đáng tiếc cho Kỷ Bẩm huynh đệ.
Đan vương Nghiễn Điền – Thẩm Nghiễn Thanh cảm nhận được luồng linh khí nồng đậm sau khi Diệp Mặc hợp trận lại, cảm thán một câu.
Gã đã gần là tu sĩ Hóa Chân rồi, thần thức đương nhiên có thể cảm nhận được chỗ lợi hại của trận pháp của Diệp Mặc, gã nhìn cũng không ra, chính là nói đại trận mà Diệp Mặc bố trí, hoàn toàn là bút tích của tông sư trận pháp đỉnh cao.
Kỳ Nguyệt Siêu cũng gật đầu, gã hiểu rõ ý tứ của đan vương Nghiễn Điền.
Nếu Kỷ Bẩm còn sống, đối với thiên tài trận pháp như Diệp Mặc mà nói nhất định là vui mừng không thôi.
…
Trận pháp của Mặc Nguyệt Chi Thành thành công rực rỡ, linh khí vô cùng nồng đậm, những người dân bình thường sinh sống ở Mặc Nguyệt Chi Thành đều được chia một phần linh điền.
Những tu sĩ ở lại Mặc Nguyệt Chi Thành đều có thể có được chỗ ở của riêng mình, còn sau đó những tu sĩ đến đây muốn ở lại Mặc Nguyệt Chi Thành thì lại có chút khó khăn.
Trừ những thứ đó ra, dưới sự chỉnh đốn của Đường Bắc Vi và Ninh Khinh Tuyết, Mặc Nguyệt Chi Thành hình thành một tuyến đường buôn bán tu chân, tuyến đường buôn bán của dân thường.
Các loại đan dược, các loại taì nguyên cũng lục tục tiến vào tuyến đường kinh doanh Tu Chân.
Còn những dược phẩm quý giá nơi khác không mua được, Mặc Nguyệt Chi thành đều có đủ, có Trúc Cơ đan, có Bồi Chân đan, có Ngưng Bích đan, có Thanh Uẩn đan, Thảo Hoàn đan, Ngưng Danh đan, Hư Lạc đan cũng có, chỉ cần anh có linh thạch, thậm chí đến Lộ Ngưng đan và cả những đan dược cao hơn cũng có thể mua được.
Trong thời gian ngắn ngủi, danh tiếng của Mặc Nguyệt Chi thành vang vọng toàn bộ Nam An châu.
Thành chủ của Mặc Nguyệt Chi thành chính là Diệp Mặc, Diệp đan vương trong đại hội Đan vương ngày trước.
Bây giờ Diệp Mặc quay trở về Mặc Nguyệt Chi thành, lại còn gióng trống khua chiêng tuyên truyền Mặc Nguyệt Chi thành.
Nhưng Lôi Vân tông lúc trước một lòng muốn giết Diệp Mặc đã phong sơn rồi, còn Vô Cực tông thì không có bất kì tin tức gì.
Nhưng những thứ này không phải là điều mà tu sĩ quan tâm, điều mà tu sĩ quan tâm chính là Mặc Nguyệt Chi Thành bây giờ đã và đang là bảo địa Tu Chân, dường như tất cả các tu sĩ đều đến Mặc Nguyệt Chi Thành.
Những tu sĩ ngày trước rời khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành, lúc này cũng lòng ruột rối bời, rời đi thì dễ, muốn quay lại Mặc Nguyệt Chi thành quả thực rất khó.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1183: Thành Phố Tươi Đẹp, Ngày Càng Phồn Thịnh
Thành Phố Tươi Đẹp, Ngày Càng Phồn Thịnh
M
ặc Nguyệt Chi Thành có tài nguyên và tiền đồ của Đan thành, còn đẹp hơn Đan thành ngày trước gấp mười gấp trăm lần, quản lí cũng tốt hơn nghìn lần.
Ở Đan thành, tu sĩ cấp thấp thấy tu sĩ cấp cao đều phải hành lễ nhường đường, đồ tốt không thể tranh giành với tu sĩ cấp cao được.
Nhưng ở Mặc Nguyệt Chi Thành thì lại không có cảnh tượng này, Mặc Nguyệt ai ai cũng bình đẳng như nhau.
Mà Mặc Nguyệt Chi thành bây giờ muốn đến định cư thì quả thực quá khó, chẳng những chế độ hộ tịch không có cách nào làm giả được, hơn nữa giá mua một mảnh đất ở Mặc Nguyệt Chi thành không phải ai cũng có khả năng gánh vác được.
Cho dù là một số tu sĩ Hư Thần và Ngưng thể, cũng chỉ có thể thuê một mảnh đất mà thôi.
Nhưng ngược lại những tu sĩ Trúc Cơ hoặc Luyện khí lúc trước ở lại Mặc Nguyệt Chi Thành lại có nơi ở của riêng mình, nhưng nơi này người khác căn bản không cướp đi được, vì ở Mặc Nguyệt Chi Thành, cho dù là tu sĩ Hóa Chân và một người dân thường cũng bình đẳng như nhau.
Còn những tu sĩ Luyện khí có thể làm kinh doanh được thì ai ai cũng dùng mảnh đất của mình cho những tu sĩ cấp cao thuê, như vậy bọn họ căn bản không cần đi khắp nơi tìm tài nguyên, chỉ cần vài người cùng nhau thuê một chỗ, là có thể tu luyện được.
Theo dòng thời gian trôi đi, tu sĩ đến Mặc Nguyệt Chi thành càng ngày càng nhiều, các loại tài nguyên nguyên liệu linh thảo đều đổ dồn về Mặc Nguyệt Chi thành.
Còn tuyến đường kinh doanh tu chân của Mặc Nguyệt Chi Thành, lại dần dần quy mô hóa, dần dần hình thành một hệ thống, ngày càng trở nên phồn thịnh.
…
Lúc này Diệp Mặc đang sánh vai đi cùng Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết bên bờ sông ngoài thành, trải qua chia lìa, bôn bam bị truy sát, lúc này bọn họ cuối cùng cũng yên ổn.
Lúc này không có ai nói chuyện, sự yên lặng và ấm áp này chính là thứ mà bọn họ theo đuổi, ngày hôm nay đạt được rồi, cùng ở bên nhau, lúc này mới cảm thấy quý giá.
– Ông xã, em rất thích nơi này.
Nếu như có thể, em thực sự muốn cả đời sống ở đây, mọi người cùng tu luyện, thời gian rảnh rỗi thì cùng nhau ra ngoài đi dạo, khi nào vui vẻ, thì cùng nhau đi dạo phố…
Lạc Ảnh vung tay qua khuôn mặt xinh đẹp, ánh mắt vô cùng mơ mộng.
Mặc dù cô lớn hơn Khinh Tuyết vài tuổi, nhưng tính cách của Lạc Ảnh thậm chí còn trẻ hơn một chút, yêu cầu của cô rất đơn giản, cùng với người mình yêu thương ở nơi mình thích là được rồi.
Còn những thứ khác, đều là thứ yếu.
Diệp Mặc gật đầu, kéo tay Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết nói:
– Chuyện bên này đã kết thúc rồi, Mặc Nguyệt Chi Thành cũng vững như núi Thái Sơn rồi, tuyệt đối không có ai dám đến kiếm chuyện nữa.
Em và Kinh Tuyết yên tâm ở lại Mặc Nguyệt Chi thành mà tu luyện là được rồi, Khinh Tuyết tiện giúp anh trông coi Mặc Nguyệt Chi Thanh chút nhé.
– Anh lại muốn đi sao?
Lạc Tố Tố cảm giác tay mình có chút run rẩy, cô sợ nhất chính là Diệp Mặc lại rời xa bọn họ.
Diệp Mặc ôm chầm lấy Tố Tố, dịu dàng nói:
– Anh cũng không muốn rời xa hai em.
Thời gian mà anh và Ánh Trúc hẹn nhau đã qua lâu lắm rồi, anh sợ bọn họ đợi có chút sốt ruột rồi.
Cho nên anh muốn đón mấy người Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc và cả Tĩnh Văn nữa về đây, sau này chúng ta cùng ở Mặc Nguyệt Chi thành, không rời xa nữa.
Diệp Mặc còn có một câu nữa chưa nói, đợi tu vi của hắn tăng lên rồi, hắn nhất định sẽ tìm Vô Cực tông để báo thù.
Hắn không nói, chỉ là không muốn để Lạc Ảnh và Khinh Tuyết lo lắng mà thôi.
Ninh Khinh Tuyết và Lạc Ảnh đều không nói gì, mặc dù hai cô không muốn Diệp Mặc rời khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành một chút nào, nhưng mấy người Tống Ánh Trúc ở lại Bắc Vọng châu cũng không phải là chuyện tốt.
Diệp Mặc thở dài nói:
– Đáng tiếc anh bây giờ mới chỉ là một tông sư trận pháp cấp tám, nếu như có một ngày anh trở thành tông sư trận pháp cấp chín, thậm chí là tông sư trận pháp cao hơn, anh nhất định sẽ bố trí một truyền tống trận cho Mặc Nguyệt Chi Thành, trực tiếp đến Bắc Vọng châu.
– Còn tin tức của Ức Mặc, anh đi cũng hỏi xem sao.
Ninh Khinh Tuyết bỗng nhiên có chút thương cảm nói, cô nhớ cha mẹ mình, ai mà biết được Tiểu Ức Mặc có nhớ cha mẹ hay không? Huống chi, Diệp Mặc mặc dù chưa bao giờ nói đến, cô là gái theo chồng, chẳng lẽ lại không nhớ cha mẹ mình hay sao?
Diệp Mặc trong lòng đau xót, hắn lo lắng nhất chính là Ức Mặc, mặc dù chưa bao giờ hắn nói ra, nhưng Ức Mặc lại là người mà hắn lo lắng nhất.
Mặc dù Mục Tiểu Vận hắn cũng rất lo lắng, nhưng Mục Tiểu Vận đã sống ở thôn Hoàng Bình một thời gian rồi, cô cũng có thể tự lo cho mình được.
Ninh Khinh Tuyết biết suy nghĩ trong lòng mình, cô mới thẳng thắn nói ra, vậy mình cũng không cần một mình phiền muộn trong lòng nữa, có lẽ sẽ tốt hơn chút.
Lạc Ảnh bỗng nhiên sắc mặt đỏ lên, hình như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói ra.
Diệp Mặc gác sự lo lắng cho Ức Mặc sang một bên, ôm sát Lạc Ảnh nói:
– Tố Tố, em muốn nói gì sao? Ở đây chỉ có ba người chúng ta, em cứ nói thẳng ra đi.
Ninh Khinh Tuyết bỗng nhiên cười nắm tay Lạc Ảnh nói:
– Chị Tố Tố lần trước hỏi em, tại sao đến bây giờ chị ấy vẫn chưa có thai…
Ninh Khinh Tuyết nói vậy vốn là để giải vây cho Tố Tố, đừng xấu hổ như vậy, nhưng nói được một nửa, cô lại đỏ mặt.
Nửa câu sau âm thanh nhỏ dần nói:
– Thực ra, em cũng không biết tại sao em và chị Tố Tố từ trước đến nay vẫn ở cùng anh mà đến bây giờ vẫn chưa có…
Thực ra chuyện này Ninh Khinh Tuyết và Lạc Ảnh sớm đã muốn hỏi Diệp Mặc rồi, nhưng đừng thấy ba người họ đều ở cùng nhau, thật ra Lạc Nguyệt và Ninh Khinh Tuyết đều là người rất dễ xấu hổ, lại có chút lo lắng có phải do mình hay không, đến bây giờ vẫn chưa hỏi.
Diệp Mặc lại càng cảm động, hắn đương nhiên biết suy nghĩ của hai cô, hẳn là sợ mình quá nhớ Ức Mặc rồi, cho nên cũng muốn sinh cho mình một đứa con.
Cảm nhận được tâm tư của hai người, Diệp Mặc ôm hai người dịu dàng nói:
– Hai em không cần lo lắng như vậy, là anh bây giờ vẫn chưa muốn có con.
Đợi khi nào tu vi của chúng ta cao lên rồi, đến lúc đó tính tiếp.
Diệp Mặc lúc trước cũng không biết rõ lắm, nhưng tu vi của hắn sau khi cao lên rồi thì cũng đã hiểu.
Nữ tu nếu như muốn có thai, thì cần phải dừng tu luyện, thậm chí là vài năm, đồng thời Diệp Mặc cũng biết, bây giờ là thời gian để Tố Tố và Khinh Tuyết cố gắng nâng cao tu vi, căn bản không thể dừng tu luyện vài năm được.
Hơn nữa tu luyện về sau thì tuổi thọ càng được kéo dài, cần gì phải lo lắng thời kì con cháu.
Có Ức Mặc, Diệp Mặc cũng đã mãn nguyện lắm rồi.
Trong khi ba người đang chìm đắm trong tình yêu, một phi kiếm màu lửa đỏ rơi vào tay Diệp Mặc, Diệp Mặc nhận lấy phi kiếm sắc mặt lập tức biến đổi.
Hắn lập tức dẫn hai người Lạc Ảnh và Khinh Tuyết bay về hướng đông.
– Sao vậy?
Ninh Khinh Tuyết nghi ngờ hỏi một câu Lạc Ảnh cũng nhìn Diệp Mặc, có chút không hiểu.
Diệp Mặc đưa phi kiếm trong tay cho hai người họ nói:
– Truyền tin cho anh là Trình Na Na, vốn là vợ của Tử Phong từng bị anh phá tan đan điền một lần rồi.
Không ngờ cô ta và Tử Phong cũng đến Nam An Châu, nhưng Tử Phong vì không thể nào tu luyện được mà tự mình bỏ cô ra đi.
Vì khi ở Vẫn Chân thành anh có gặp cô ta một lần, nên mới biết được chuyện Tử Phong cũng đến đây.
– Tử Phong cũng tới rồi?
Ninh Khinh Tuyết kinh ngạc hỏi.
Diệp Mặc gật đầu không nói gì, âm thanh của một trận đánh nhau truyền đến.
Diệp Mặc đồng thời nhìn thấy Trình Na Na bị hai tên tu sĩ Kim Đan vây lấy, đang vây đánh.
Hai tên tu sĩ Kim Đan này đều mặc quần áo của tu sĩ của Vô Lượng Hải, Diệp Mặc vừa nhìn liền không cần hỏi cũng biết, chắc là Trình Na Na biết được mình trở về Mặc Nguyệt Chi Thành rồi, sau đó muốn đến Mặc Nguyệt Chi Thành, kết quả bị tu sĩ của Vô Lượng Hải phát hiện, nhưng Trình Na Na có thể chạy đến biên giới của Mặc Nguyệt Chi thành, cũng coi như là có bản lĩnh rồi.
Trình Na Na và hai gã tu sĩ đánh nhau đồng thời phát hiện ra Diệp Mặc đã đến, Trình Na Na vẻ mặt vui mừng, cô biết Diệp Mặc đến cũng tương đương tính mạng của mình an toàn rồi.
Hai gã tu sĩ của Vô Lượng Hải phát hiện Diệp Mặc, đồng thời cũng nhận ra người trước mắt mình chính là thành chủ Diệp Mặc của Mặc Nguyệt Chi Thành, cũng là Diệp đan vương của đại hội Đan vương ngày đó.
Sắc mặt hai người này lập tức trở nên khó coi, chuyện Diệp Mặc giết hại một tu sĩ Hư Thần tầng thứ bảy ở Huyền Băng phái, được truyền đi khắp nơi, đương nhiên bọn họ cũng biết.
Không cần nói tu sĩ Kim Đan như bọn họ, cho dù là tu sĩ Nguyên Anh, phỏng chừng đối với Diệp Mặc cũng chỉ là chuyện một cái tát.
– Xin chào Diệp thành chủ.
Hai gã tu sĩ này bước lên phía trước hành lễ.
Không đợi Diệp Mặc trả lời, Trình Na Na liền vội vàng kính cẩn hỏi:
– Đại ca, chị dâu Lạc Ảnh, chị dâu Khinh Tuyết…
Lạc Ảnh và Khinh Tuyết đều đã từng gặp Trình Na Na, nhưng lúc đó cô ấy tên Đông Phương Na Na, ấn tượng cũng không đậm lắm.
Bây giờ Trình Na Na gọi hai cô ấy trước, hai cô vội vàng trả lời.
Mặc dù chuyện của nhà Đông Phương, hai cô cũng có nghe nói qua, nhưng ở đây thấy người của thành Lạc Nguyệt, trong lòng Ninh Khinh Tuyết cũng có chút vui mừng, huống hồ Trình Na Na lại là vợ của Tử Phong.
– Chuyện gì xảy ra vậy?
Diệp Mặc nhìn Trình Na Na hỏi một câu.
Trình Na Na đứng bên cạnh Diệp Mặc nói:
– Em biết tin đại ca đã về Mặc Nguyệt Chi thành, lập tức muốn qua đây.
Nhưng chuyện em và đại ca gặp nhau ở Vẫn Chân thành bị môn phái biết được.
Bọn họ nghi ngờ chuyện Ngô Dự của Vô Lượng Hải có liên quan đến anh, nên lúc nào cũng để ý đến em.
Sau đó em thừa dịp trốn ra ngoài, đến đây vẫn bị bọn họ truy đuổi.
– Tiền bối, không liên quan đến chuyện của chúng tôi, chúng tôi mặc dù lúc nào cũng theo dõi tung tích của Trình sư muội, nhưng cũng không ra tay hạ sát cô ấy.
Chúng tôi chỉ là có trách nhiệm dẫn cô ấy về mà thôi.
Một tu sĩ của Vô Lượng Hải vội vàng nói.
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng:
– Vừa nãy các anh cũng nghe thấy rồi, Trình Na Na gọi tôi là đại ca, từ bây giờ trở đi cô ấy đã không phải là người của Vô Lượng Hải nữa rồi.
Hôm nay nể mặt Trình Na Na tôi không giết các anh, quay về nói với môn phái của các anh, nếu như còn muốn gây sự với tôi, thì đừng có trách.
– Vâng, vâng, vãn bối cáo từ.
Hai tên tu sĩ của Vô Lượng Hải vội vàng nói, nói xong hai người căn bản đến đầu cũng không dám quay lại, trong nháy mắt liền biến mất.
– Xin lỗi, đại ca, liên lụy đến anh rồi.
Trình Na Na gặp Diệp Mặc liền có chút căng thẳng.
Diệp Mặc khua tay nói:
– Em về Mặc Nguyệt Chi Thành với bọn anh trước đã, còn chuyện của Tử Phong, em không cần lo lắng, anh sẽ tìm kiếm xung quanh xem sao.
– Vâng, đại ca.
Trình Na Na vội vàng nói.
Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết thấy Lâm Dị Bán đang từ đằng xa chạy đến, lập tức biết được anh ta tìm Diệp Mặc có chuyện, lập tức nói với Diệp Mặc:
– Chúng em dẫn Trình Na Na về thành, anh có chuyện gì thì giải quyết trước đi.
Diệp Mặc đợi ba người đi rồi, lúc này mới nhìn Lâm Dị Bán đang đi tới hỏi:
– Anh Lâm, có chuyện gì sao?
– Thành chủ Ngân Nguyệt cũng đến rồi, anh ta tìm anh có chút chuyện.
Lâm Dị Bán vội vàng nói.
Quả nhiên Lâm Dị Bán vừa nói xong, Nguyệt Kì Siêu và Thẩm Nghiễn Thanh lập tức dắt tay nhau đến.
Diệp Mặc vội vàng tiến lên phía trước hành lễ nói:
– Hai vị tiền bối đột nhiên đến tìm vãn bối, chắc là có chuyện gì cấp thiết phải không?
Thẩm Nghiễn Thanh cười ha hả nói:
– Không có chuyện gì thì không tìm cậu được sao? Tôi và Nguyệt sư huynh đúng là có chuyện thật.
Mặc Nguyệt Chi thành dưới mấy tuyến trận pháp, lại dưới sự phòng thủ của ba tu sĩ Hóa Chân, đúng là vững như núi Thái sơn rồi.
Tôi và Nguyệt sư huynh lại muốn giúp cậu tìm một số nhân khí, tìm vài người bạn cũ đến đây định cư, chứ chúng tôi quá cô đơn rồi.
Diệp Mặc trong lòng vui mừng, hắn đương nhiên biết hai vị Đan vương này là vì Mặc Nguyệt Chi Thành, tu sĩ có gì mà cô đơn? Nhanh chóng nói lời cảm tạ, đối với hắn mà nói, cao nhân đến Mặc Nguyệt Chi Thành càng đông càng tốt.
Nguyệt Kì Siêu và Thẩm Nghiễn Thanh cũng là hạng người thẳng thắn, sau khi chào hỏi Diệp Mặc xong, lập tức cáo từ.
Còn Diệp Mặc thì lại bỗng nhiên nhớ ra một chuyện, vội vàng gọi lại nói:
– Hai vị tiền bối xin dừng bước, vãn bối có chuyện muốn hỏi một chút.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1184: Nguyên Thần Của Kỷ Bẩm
Nguyên Thần Của Kỷ Bẩm
Có chuyện gì vậy?
Nguyệt Kỳ Siêu dừng lại nghi hoặc hỏi – Không biết hai vị tiền bối đã từng nghe nói qua Băng Thần cung chưa?
Diệp Mặc vẫn nhớ rõ lời thỉnh cầu của người con gái vô cùng xinh đẹp trong ‘Thanh Châu’ đang ở trong Thế giới trang vàng của hắn.
Nguyệt Kỳ Siêu lắc đầu nghi hoặc:
– Chưa từng nghe qua, đây là môn phái nào vậy? Một môn phái mới sao? Cấm địa Băng Thần thì tôi biết, nhưng Băng Thần Cung thì chưa từng được nghe nói qua.
Thẩm Nghiễn Thanh cũng lắc đầu, hiển nhiên cũng không biết Băng Thần Cung là nơi nào.
– Vậy hai vị tiền bối có biết cấm địa Băng Thần đã tồn tại từ bao giờ không?
Diệp Mặc chưa từ bỏ ý định, lại lần nữa hỏi lại.
Hai người lại lần nữa lắc đầu, Thẩm Nghiễn Thanh chủ động nói:
– Cấm địa Băng Thần đã có từ khi chúng tôi ra đời, hơn nữa mỗi nơi lại có một kiểu tương truyền khác nhau.
Nhưng những lời tương truyền kia có vẻ cũng không chuẩn xác, cậu cũng không nên tin.
Sau khi Nguyệt Kỳ Siêu và Thẩm Nghiễn Thanh rời đi, trong lòng Diệp Mặc có chút buồn bực.
Cô gái tên gọi Thanh Như kia thỉnh cầu hắn đưa ‘Thanh Châu’ đến Băng Thần Cung, nhưng bản thân hắn lại không biết Băng Thần Cung rốt cuộc là cái địa phương nào.
Hiện giờ ngay cả hỏi Nguyệt Kỳ Siêu và Thẩm Nghiễn Thanh cũng không có được chút tin tức nào, vậy thì bảo hắn phải đi đâu tìm Băng Thần Cung đây?
“Cũng may cô gái tên Thanh Như cũng không có nói là mình nhất định phải giúp bằng được”.
Trong lòng Diệp Mặc chỉ có thể nghĩ như vậy.
– Được rồi, anh Lâm.
Mảnh đất tổ tiên của anh, chính là Sơn trang chín sao, cũng là Nam Cung sơn trang hiện giờ đúng không?
Diệp Mặc bỗng nhớ tới chuyện ‘Ngư Dược Long Môn’, thuận tiện hỏi Lâm Dị Bán một chút.
Lâm Dị Bán gật đầu, thần sắc có chút thương cảm, hiển nhiên là đang nhớ tới việc mảnh đất tổ tiên bị người hầu phản bội chiếm giữ, khiến y không thể nhận tổ quy tông.
Diệp Mặc vỗ vỗ vào vai Lâm Dị Bán:
– Nếu như anh Lâm không ngại, có thể kể cho tôi chút chuyện về Sở tiền bối cụ tổ của anh không?
Lâm Dị Bán không chút do dự:
– Đương nhiên có thể, kỳ thực hiểu biết của tôi đối với cụ tổ Sở Cửu Vũ cũng không nhiều, tất cả cũng đều đến từ lời kể của cha tôi.
Gia phả của Sở gia tôi có ghi chép, tổ tiên tôi là Sở Cửu Vũ sau khi Phá vỡ không gian ở Nam An Châu, cũng không phải là phi thăng lên tiên giới, mà là đến một nơi không thể nào tu chân.
Cha tôi nói rằng nơi đó gọi là Địa Tinh, sau hình như đổi thành Địa Cầu.
Là một nơi thiếu thốn linh khí không thể nào tu luyện.
Diệp Mặc giật mình, Sở Cửu Vũ quả nhiên đã đến Địa Cầu.
Chính mình có thể sống lại ở Địa Cầu có thể cũng là vì Sở Cửu Vũ đã phá rách hàng rào không gian thông qua Nam An Châu để đến Địa Cầu.
Tạo thành một vùng không gian bất ổn giữa hai đại lục.
Lâm Dị Bán không chú ý đến thân thái của Diệp Mặc, tiếp lúc nói:
– Lúc đó cụ tổ Sở Cửu Vũ của tôi không cam lòng.
Ông ấy đã phá rách không gian không phải là để đi tới một nơi thiếu thốn linh khí như vậy, vì thế ông ấy lại lần nữa nỗ lực để trở lại Nam An Châu.
Ông ta đã nghĩ tới rất nhiều biện pháp, cuối cùng dùng hơn nửa số lượng tài liệu cực phẩm để chế tạo ra một đôi Trận bàn Truyền Tống đỉnh cấp gọi là ‘Ngư Dược Long Môn’.
Nhưng mà trận bàn này tối đa chỉ có thể truyền tống một người trở lại Nam An Châu mà thôi.
Cho dù là có một đôi Trận bàn Truyền Tống thì cũng chỉ có thể truyền tống hai người trở lại Nam An Châu.
Mà khi đó bên người của ông ấy cũng có thêm rất nhiều người rồi.
Nên đương nhiên là không cam lòng, vì thế lại tiếp tục nghĩ biện pháp khác.
– Biện pháp gì vậy?
Diệp Mặc có chút kích động, vậy thì ‘Ngư Dược Long Môn’ quả nhiên là tác phẩm của Sở Cửu Vũ.
Chỉ là Diệp Mặc không ngờ nó không phải là một cái trận bàn mà là một đôi.
Giọng điệu của Lâm Dị Bán có pha chút cô đơn:
– Cụ Tổ Sở Cửu Vũ của tôi vốn muốn bố trí ở Địa Cầu một cái Truyền Tống Trận, sau đó dùng ‘Ngư Dược Long Môn’ để trở về Nam An Châu, sau đó mới bố trí thêm một cái Truyền Tống Trận ở Nam An Châu…
Diệp Mặc nghe đến đó, trong lòng cảm thấy rất nghi hoặc.
Vậy thì Truyền Tống Trận hiển nhiên là đã được bố trí rồi, vì sao Sở Cửu Vũ vẫn không trở lại Nam An Châu.
Lâm Dị Bán thở dài:
– Không ngờ là tới khi ông ấy bố trí xong Truyền Tống Trận, thì lại phát hiện một Tiểu thế giới khác gọi là Thần Châu, có linh khí nồng hậu hơn nhiều so với Địa Cầu.
Cho nên ông ấy đã quyết định đem Truyền Tống Trận bố trí trong Thần Châu.
Ông cho rằng khoảng cách giữa Thần Châu và Nam An Châu gần nhau hơn, hơn nữa linh khí sung túc, có thể dễ dàng duy trì Truyền Tống Trận.
Chỉ là không ngờ, ông vừa bố trí xong Truyền Tống Trận từ Địa Cầu tới núi Thần Châu, còn chưa kịp bố trí Truyền Tống Trận đến Nam An Châu thì đã phải nghênh đón Lôi Kiếp phi thăng.
– Anh nói là cụ tổ Sở Cửu Vũ của anh đã phi thăng ở Tiểu thế giới rồi?
Diệp Mặc kinh ngạc.
Truyền Tống Trận ở Tĩnh Gia sơn không phải là do Sở Cửu Vũ bố trí, vậy thì là ai? Hơn nữa Sở Cửu Vũ phi thăng rồi, vậy thì sao ‘Ngư Dược Long Môn’ lại vẫn xuất hiện tại Địa Cầu?
Lâm Dị Bán lắc đầu:
– Cụ ấy có phi thăng hay không thì tôi không biết, nhưng căn cứ vào những gì mà tổ tiên ghi chép trong gia phả, thì khi cụ tổ Sở Cửu Vũ của tôi gặp được Lôi Kiếp, đã lập tức đưa nhẫn trữ vật cho người ông ấy dẫn theo, để y lưu lại cho hậu nhân của Sở Gia.
Mà căn cứ vào những gì được ghi chép lại, nhẫn trữ vật xác thực đã về được với Sở gia chúng tôi.
Trong đó có nhắc đến lần Lôi Kiếp đó vô cùng kinhk khủng, chỉ cần một tia sét đã có thể san phẳng cả một đỉnh của ngọn núi rồi.
Lúc này Diệp Mặc đã hiểu vì sao đỉnh núi Thần Châu lại không có rồi, hóa ra là do Sở Cửu Vũ độ kiếp tạo thành.
Lâm Dị Bán tiếp tục nói:
– Lúc đó những người tổ tiên của tôi mang theo người nhà thông qua Truyền Tống Trận mà tổ tiên Sở Cửu Vũ đã bố trí quay lại Địa Cầu.
Nhưng bất luận là Địa Cầu hay Tiểu thế giới cũng đều không đủ linh khí để tu luyện, cho nên có một tổ tiên của tôi đã sử dụng trận bàn Truyền Tống Trận ‘Ngư Dược Long Môn’ để trở về được tới Sơn trang chín sao.
Sau đó người ấy muốn mời các tiền bối trận pháp của Nam An Châu thiết lập một cái Truyền Tống Trận thông đến Tiểu thế giới.
Đáng tiếc là không có ai biết Tiểu thế giới kia ở nơi nào, cũng không có ai đủ khả năng để thiết lập một cái Truyền Tống Trận như cụ tổ Sở Cửu Vũ của tôi cả.
Dừng một chút Lâm Dị Bán lại trầm giọng:
– Sự tình tiếp theo thì hẳn là thành chủ đã đoán được, người tổ tiên kia cũng không để trở lại đón những người nhà còn lại, sau đó việc tu luyện lại bị trì trệ không tiến.
Bởi vì hoài niệm người nhà nên mới đổi tên của Sơn trang chín sao thành sơn trang”Ngư Dược Long Môn.
Thẳng cho đến khi Sở gia của tôi xuống dốc, sơn trang ‘Ngư Dược Long Môn’ rơi vào trong tay người khác, đổi thành ‘Nam Cung sơn trang’ hiện giờ.
Diệp Mặc hít vào một hơi, vỗ vỗ vai Lâm Dị Bán:
– Đừng lo lắng, chờ tu vi của anh cao lên tới một trình độ nhất định, biết đâu anh có thể lại một lần nữa trở lại Sơn trang chín sao.
Hai người nói chuyện suốt dọc đường cho tới khi về tới Mặc Nguyệt Chi Thành.
Hiện tại Diệp Mặc đã biết cái ‘Ngư Dược Long Môn’ trong tay hắn là vật gì rồi, lúc này hắn cũng không còn cảm giác mất mác như trước nữa.
Cho dù ‘Ngư Dược Long Môn’ trong tay hắn là món đồ hoàn chỉnh thì đã sao? Hắn cũng không muốn giống với Sở Cửu Vũ, về tới Địa Cầu thì lại không thể gặp lại mấy người Lạc Ảnh nữa.
Tình cảnh của hắn và Sở Cửu Vũ cũng không khác nhau cho lắm, nhưng những người quan trọng đối với hắn hầu như đều đang ở đại lục Lạc Nguyệt.
Khoảng cách của Nam An Châu với Bắc Vọng Châu tuy rằng xa xôi, nhưng so với Địa Cầu thì còn gần hơn nhiều lắm.
Một tuần sau.
Diệp Mặc để lại Ngân Tử cho Ninh Khinh Tuyết, để Tuyết Nhung Hồ cho Lạc Ảnh, rồi hắn lại lần nữa từ biệt mấy người Ninh Khinh Tuyết và Lạc Ảnh.
Lúc này hắn muốn một mình quay về Bắc Vọng Châu để đón mấy người Tống Ánh Trúc, và còn muốn đi tìm kiếm Ức Mặc nữa.
Hắn đã không có cách nào sử dụng Truyền Tống Trận, không nói đến việc Lục Vô Hổ hiện đã không rõ tung tích, ngay cả hai vị thành chủ Đan Thành cũng đã rời đi, mà cho dù là bọn họ còn ở Đan Thành, vậy thì Truyền Tống Trận cũng không thể để cho hắn dùng được.
Số người có thể truyền tống cùng lúc quá ít, hơn nữa quản lý Truyền Tống Trận chính là các tông môn chín sao và tám sao, mà ở Đan Thành cũng chỉ cần có một người không đồng ý, thì hắn cũng không có cách nào sử dụng Truyền Tống Trận cả.
Huống chi Diệp Mặc cũng không muốn để cho mọi người biết rằng mình đã rời khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành.
Truyền Tống Trận không thể dùng.
Nhưng hắn lại có pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm, theo lời Lục Vô Hổ nói, thì sử dụng pháp bảo phi hành đến Bắc Vọng Châu sẽ phải mất khoảng thời gian chừng năm năm.
Nhưng Diệp Mặc cũng không nghĩ như vậy, khi Lục Vô Hổ nói lời này với hắn thì tu vi của hắn mới chỉ là Hư Thần tầng một mà thôi.
Mà hiện tại thì hắn đã có tu vi Ngưng Thể tầng ba rồi.
Tu vi càng cao, thì tốc độ của ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ càng nhanh.
Vì thế hắn đoán thời gian năm năm thì hiện hắn có thể rút ngắn đi còn bốn năm.
Hơn nữa Diệp Mặc cho rằng trên đường đi thì hắn còn có thể dùng bốn năm thời gian để tu luyện, nói không chừng khi chưa đến nơi hắn có thể đã tấn cấp lên Thừa Đỉnh.
Vậy thi tốc độ của hắn sẽ lại tăng thêm, có lẽ chỉ ba năm là hắn có thể tới Bắc Vọng Châu rồi.
Đói với tu sĩ mà nói, thời gian ba năm chỉ thoáng cái là qua thôi, cũng không phải là thời gian rất dài.
Nhưng lo lắng duy nhất của Diệp Mặc là sợ mấy người Tống Ánh Trúc lo lắng sốt ruột, vì khi đi hắn đã hẹn là hai ba năm sẽ trở về, hiện tại đã vượt quá thời gian đó rồi.
Điều này chỉ có thể trách hắn khi đó còn chưa hiểu rõ tình huống của Nam An Châu, không biết việc truyền tống từ Nam An Châu đến Bắc Vọng Châu lại khó khăn như vậy.
Sau khi Diệp Mặc rời khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành, cũng không lập tức tiến vào Vô Tâm Hải, mà đi tới nơi mà Kyỷ Bẩm đã ngã xuống.
Ở nơi này, hắn đã mất đi một tiền bối từng toàn tâm toàn ý giúp đỡ cho hắn, cho nên hắn cần phải đến bái tế.
Nơi xảy ra trận tranh đấu là cả một mảng hỗn độn, các vết tích kinh khủng do tiên khí hạ phẩm tạo ra vẫn rõ ràng ở trước mắt, chiếc chiến hám của Kỷ Bẩm cũng bị nghiền nát hoàn toàn, hiện tại chắc không đáng xu nào Diệp Mặc có chút thương cảm, thu hồi pháp bảo phi hành đã không còn sử dụng được này.
Rồi lại ở đây tế bái sau đó mới đứng dậy rời đi.
Đúng lúc đó, Diệp Mặc lại cảm giác được một tiếng kêu gọi vô cùng yếu ớt.
Hắn liền vô thức giật mình một cái, không ngờ lại có cảm giác được đó chính là thanh âm của Kỷ Bẩm tiền bối.
Rất nhanh Diệp Mặc định thần trở lại, nghĩ rằng do mình suy nghĩ quá nhiều mà sinh ra ảo tưởng.
Cho dù Kỷ Bẩm tiền bối là tu sĩ Kiếp Biến, tguyên thần vững chắc, nhưng cũng không thể nào bảo vệ được nguyên thần dưới sự công kích của tu sĩ Hóa Chân được.
Nhưng trong lúc Diệp Mặc đang nghi hoặc, thì hắn lại lần nữa nghe thấy cái âm thanh kêu gọi yếu ớt kia.
Không sai, lần này Diệp Mặc đã nghe được rất rõ ràng, đúng là thanh âm của Kỷ Bẩm tiền bối.
Diệp Mặc nhất thời đại hỉ, nguyên thần của Kỷ Bẩm tiền bối vẫn chưa bị tiêu tán, sau một khắc hắn lại tự trách bản thân mình, sớm biết như vậy thì đã sớm đi bái tế Kỷ Bẩm tiền bối rồi.
Nếu như hắn có thể đến sớm một chút, thì khẳng định sẽ sớm phát hiện ra nguyên thần của Kỷ Bẩm tiền bối hơn.
Kỷ Bẩm tiền bối là tông sư trận pháp, vậy thì có thể có đồ vật để bảo vệ nguyên thần cũng không đáng ngạc nhiên.
Rất nhanh Diệp Mặc tại một đống đất đá, đã tìm được một hòn đá màu vàng nhạt.
Hiện tại Diệp Mặc đã là tông sư trận pháp cấp tám, liếc mắt đã có thể nhìn ra hòn đá kia là do trận pháp cấu thành, cũng chính là nơi ký thác nguyên thần của Kỷ Bẩm tiền bối.
Quả nhiên, khi Diệp Mặc cầm hòn đá lên, thì thanh âm của Kỷ Bẩm tiền bối cũng trở nên rõ ràng hơn:
– Nguyên thần của ta đã gần tiêu tán, ta còn có một đứa con là Kỷ Cần ở Vạn Trận Môn, xin Diệp lão đệ hãy giúp ta chiếu cố cho nó…
Chỉ nói được một câu này, thì thanh âm của Kỷ Bẩm cũng đã có chút yếu ớt đi.
Trong lòng Diệp Mặc liền trở nên khẩn trương, Kỷ Bẩm tiền bối có ân đối với hắn, không ngờ tới tận hôm nay hắn mới tới tế bái.
Nếu như sớm một chút, thì nói không chừng hắn còn có thể giúp Kỷ Bẩm.
– Cậu không cần áy náy, nếu như không có ‘Tiên khuyên hoa’, cho dù cậu có tới sớm hơn thì kết quả cũng như nhau thôi.
Thanh âm độ lượng của Kỷ Bẩm lại vang lên.
Diệp Mặc nghe được đến ‘Tiên khuyên hoa’, trong lòng bỗng nhiên khẽ động, lấp tức lấy ra một viên ngọc gần như trong suốt nói:
– Trước tiên tiền bối cứ ký thác tguyên thần trên viên ngọc này, chờ khi tôi tìm ‘Tiên khuyên hoa’ cho tiền bối
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1185: Vượt Qua Vô Tâm Hải
Vượt Qua Vô Tâm Hải
M
ột tháng sau, một đường sáng màu xanh từ khoảng cách mấy vạn dặm bay qua thành Mặc Hải, biến mất tại Vô Tâm Hải vô biên vô hạn.
Hiện nhiên đó chính là ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ của Diệp Mặc.
Diệp Mặc đã gặp được Nguyên Thần của Kỷ Bẩm, tuy rằng Nguyên Thần của Kỷ Bẩm đã gần tiêu tán, nhưng Diệp Mặc lại có ‘Tịnh Linh Châu’, cho nên vẫn có thể bảo vệ tốt cho Nguyên Thần của Kỷ Bẩm tạm thời không bị tiêu tán.
Nhưng Diệp Mặc cũng biết, cho dù là có ‘Tịnh Linh Châu’ thì cũng phải sớm ngày tìm được ‘Tiên khuyên hoa’, nếu không thì sẽ không có cách nào có thể cứu được Kỷ Bẩm cả.
‘Tiên khuyên hoa’ nghe nói chỉ xuất hiện qua một nơi, nhưng vẫn chưa từng có ai thấy được nó cả, đó chính là Vô Tâm Hải. ‘Tiên khuyên hoa’ có tác dụng đắp nặn thân thể hoặc Nguyên Thần của tu sĩ một cách hoàn mỹ.
Chỉ cần có thể tìm được ‘Tiên khuyên hoa’, thì Kỷ Bẩm chẳng khác nào đã được cứu rồi.
Nếu như không có ‘Tiên khuyên hoa’, thì Nguyên Thần của Kỷ Bẩm chỉ còn duy nhất một con đường đó là tiêu tán, cũng khó có thể chuyển hóa thành linh tu hoặc là quỷ tu.
‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ có trận pháp phòng ngự cường đại do Lục Vô Hổ bố trí, nhưng hiện tại thì Diệp Mặc đã là một tông sư trận pháp cấp tám, cho nên hắn lại lần nữa tăng mạnh trận pháp phòng ngự của ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ lên, đồng thời còn bố trí thêm một trận pháp ẩn nấp.
Diệp Mặc biết việc muốn vượt qua Vô Tâm Hải thì điều khó khăn nhất không phải là cự ly của Vô Tâm Hải, cũng không phải là thời gian, mà là ở Vô Tâm Hải có vô số các thế lực lớn không thể nào đắc tội được.
Đừng nói là hắn, cho dù là tu sĩ Hóa Chân cũng không thể nào may mắn thoát được cả.
Vì thế khi Diệp Mặc vượtqua Vô Tâm Hải, hắn tận lực dấu mình lại.
Nếu như không phải vì Kỷ Bẩm, hắn thậm chí không có dự định dừng lại một khắc nào, trực tiếp bay thẳng về Bắc Vọng Châu.
Nguyên Thần của Kỷ Bẩm đã suy yếu rất nhiều, Diệp Mặc để cho Nguyên Thần của y ký thác vào ‘Tịnh linh châu’ đặt trên ‘Linh mạch Dược Vương’, cố gắng không cùng y trò chuyện. ‘Tịnh linh châu’ tuy là rất trân quý, nhưng cũng chỉ là tài liệu tu luyện chủ yếu của linh tu cao cấp, cũng không thể vĩnh vô chừng mực mà dùng được
Sắp xếp ổn định những chuyện này rồi, Diệp Mặc mới bố trí một trận pháp giám sát trên ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’, sau đó tạo ra một đạo thần thức phụ trên trận pháp đó, đồng thời cũng khảm vào tám viên linh thạch cực phẩm.
Lúc này hắn mới tiến vào trong Thế giới trang vàng sử dụng trận bàn gia tốc thời gian để tu luyện.
Tuy là dùng một đạo thần thức phụ để khống chế ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ thì tốc độ sẽ có chút chậm, nhưng Diệp Mặc không muốn lãng phí thời gian.
Bởi vì thời gian tu luyện của hắn cần rất nhiều, nên để tốc độ bị giảm đi một chút cũng không sao.
Mặc Nguyệt Chi Thành có đại trận phòng ngự của hắn, hơn nữa còn có hai vị Đan Vương Ngân Nguyệt và Đan Vương Nghiễn Điền tọa trấn, thậm chí còn có cả ba tu sĩ Hóa Chân nữa, thì chắc chắn là vững chắc như núi Thái Sơn.
Cho dù là tông môn chín sao cũng không thể kiên cố như Mặc Nguyệt Chi Thành.
Cho nên Diệp Mặc cũng không lo lắng cho sự an toàn của mọi người ở Mặc Nguyệt Chi Thành.
…
‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ lại bay liên tục thêm một tháng, đã tiến nhập vào biển sâu.
Mà lúc này Diệp Mặc đã tấn cấp tới tu vi Ngưng Thể tầng năm.
Tuy hắn để lại tất cả Linh tủy trì cho mấy người Lạc Ảnh, nhưng mà hắn vẫn còn một linh mạch cực phẩm, tu luyện ở bên linh mạch cực phẩm này nhanh hơn so với Linh tủy trì không biết bao nhiêu lần.
Nếu so về mức độ nồng đậm của linh khí thì linh mạch cực phẩm này càng mạnh mẽ hơn nhiều.
Khuyết điểm duy nhất chính là linh khí của linh mạch không dễ hấp thụ như Linh tủy trì, nhưng đối với Diệp Mặc thì điều này cũng chẳng có chút ảnh hưởng nào, bởi vì hắn còn có ‘Khổ Trúc’ nữa.
Khiến Diệp Mặc cảm thấy may mắn chính là một tháng này hắn căn bản cũng không gặp phải sự cản trở nào, cho dù là gặp phải một ít yêu thú, nhưng mà tốc độ ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ của hắn lại quá nhanh, cho nên những yêu thú kia còn chưa kịp có phản ứng thì ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ đã biến mất khỏi tầm mắt chúng rồi.
Tiếc nuối duy nhất của Diệp Mặc là cái ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ này cần tiêu hao tận tám viên linh thạch cực phẩm cho một tháng phi hành.
Tuy là Nguyệt Kỳ Siêu có tặng cho hắn một ít linh thạch cực phẩm, còn có số linh thạch cực phẩm của bản thân hắn nữa, nhưng tính ra tất cả cũng không đến một trăm viên linh thạch cực phẩm.
Số lượng linh thạch này tối đa chỉ có thể duy trì cho ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ trong thời gian một năm mà thôi.
Gần qua thời gian hai tháng, Diệp Mặc đã tấn cấp tới tu vi Ngưng Thể tầng sáu.
Khi hắn thấy mình sắp đột phá Ngưng Thể tầng sáu lên Ngưng Thể hậu kỳ tầng bảy, thì có một pháp bảo phi hành đang cấp tốc đuổi theo ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ của hắn, tốc độ của pháp bảo phi hành này thậm chí còn nhanh hơn hắn một chút.
Mục tiêu của pháp bảo phi hành kia hiển nhiên chính là ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ của Diệp Mặc.
Trong lòng của Diệp Mặc liền cả kinh, hắn từ bỏ việc lập tức tấn cấp Ngưng Thể tầng bảy, nhanh chóng rời khỏi Thế giới trang vàng, đồng thời tự mình khống chế tốc độ của ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’.
‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ vốn chỉ được một đạo thần thức của Diệp Mặc khống chế tốc độ, cũng đã nhanh như một luồng sáng màu xanh rồi, hiện tại do chính Diệp Mặc khống chế thì tốc độ càng trở nên nhanh hơn.
Pháp bảo phi hành đang đuổi theo kia dường như cũng cảm thụ được tốc độ của ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ tăng lên, lập tức cũng bắt đầu tăng tốc đuổi theo, quyết không bỏ qua cho Diệp Mặc.
Diệp Mặc rất nhanh đã phát hiện việc đối phương cũng gia tăng tốc độ, so với tốc độ của hắn cũng không khác biệt gì.
Trong lòng hắn liền có một dự cảm không tốt, nhưng khi hắn phát hiện ra trên pháp bảo phi hành kia chỉ có ba người, hơn nữa người có tu vi cao nhất chỉ là Thừa Đỉnh tầng ba, thì hắn liền thẳng thắn cho ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ dừng lại.
Chứ nếu cứ tiếp tục truy đuổi nhau như vậy ở Vô Tâm Hải này, thì khẳng định là sẽ bị bại lộ.
Một khi bị các tu sĩ và yêu thú chú ý đến, thì thật quá nguy hiểm rồi.
Pháp bảo phi hành đuổi theo phía sau là một chiếc ‘Phong xa’, đứng ngay trước chiếc ‘Phong xa’ là một thiếu nữ xinh đẹp, da trắng nõn, mái tóc bồng bềnh uốn lượn vắt ngang vai.
Sắc mặt hồng hào không biết là vì có chút tức giận hay là vì cái gì khác.
Khiến Diệp Mặc kinh dị chính là bộ ngực của cô, trước ngực của cô là một đôi gò bồng đào đang cuộn trào mãnh liệt, khiến cho Diệp Mặc nhớ tới cô giáo Vân Băng ngày trước.
Trong những người phụ nữ mà Diệp Mặc đã gặp, thì bộ ngực của Vân Băng tuyệt đối là lớn nhất.
Nhưng hiện giờ thì người thiếu nữ xinh đẹp trước mặt này lại còn khủng bố hơn nữa.
Nghĩ đến cô giáo Vân Băng, trong lòng Diệp Mặc bỗng nhiên có chút buồn bã, sau khi hắn rời khỏi Ninh Hải, cũng không còn gặp lại cô nữa, không biết cuộc sống của cô có tốt hay không, Đình Đình có khỏe hay không.
Diệp Mặc có chút cảm khái, vì sau này có lẽ không còn cơ hội gặp lại mẹ con họ nữa rồi.
– Hừ…
Một tiếng hừ lạnh vang lên, lập tức khiến Diệp Mặc hồi thần lại.
Hắn lắc lắc đầu, không tiếp tục nghĩ đến Vân Băng nữa.
Diệp Mặc lại lần nữa đem ánh mắt chuyển hướng về phía người thiếu nữ này, hình dáng của cô thì nhiều lắm cũng chỉ mười mấy tuổi mà thôi, không ngờ cũng đã là tu vi Hư Thần trung kỳ rồi.
Diệp Mặc ở Nam An Châu gặp qua rất nhiều thiên tài, trong vòng ba mươi tuổi đạt đến tu vi Hư Thần đã là thiên tài hiếm có rồi, thế mà cô gái này không ngờ thoạt nhìn chỉ mới mười mấy tuổi đã là Hư Thần trung kỳ rồi.
Nhưng Diệp Mặc lại nghĩ đến việc, nếu cô gái này sử dụng ‘Trú nhan đan’ thì bản thân cũng không thể nào nhìn ra được tuổi thật của cô.
– Anh đã thấy chúng tôi rồi, vì sao còn muốn chạy trốn? Có phải là anh đã làm chuyện gì xấu không dám gặp người đúng không? Ai cho anh cái quyền lực dương oai ở nơi này hả?
Giọng nói băng lãnh của cô gái kia vang lên, mang theo sự chất vấn đầy nghiêm khắc, hiển nhiên là tiếng hừ lạnh vừa rồi là do cô phát ra.
Diệp Mặc nhíu mày, cô gái này cũng thật là vô lý, thậm chí còn có thể nói là cố ý vu tội cho hắn.
Nhưng hắn lưu ý đến cũng không phải là người thiếu nữ này, mà là hai người ở phía sau cô, một người là tu sĩ Thừa Đỉnh tầng hai, người còn lại là tu sĩ Thừa Đỉnh tầng ba.
Bất cứ người nào trong hai người đều có thể khiến cho hắn khó lòng ứng phó được, có vẻ như địa vị của người thiếu nữ này không thấp, cho nên mới có hai tên tu sĩ Thừa Đỉnh hộ vệ cho cô.
– Lỗ tai của anh bị điếc sao? Bà cô này hỏi anh, anh không nghe thấy à?
Cô gái kia thấy Diệp Mặc vẫn không nói gì, giọng điệu liền tràn đầy sự bất mãn.
Diệp Mặc lạnh lùng đáp lại:
– Tôi làm cái gì mắc mớ gì tới cô sao? Lẽ nào Vô Tâm Hải này là của nhà cô? Tôi không thể đi qua được sao?
Hắn không ngờ thiếu nữ thoạt nhìn có vẻ yểu điệu này lại có lời lẽ hung ác độc địa như vậy.
– Muốn chết…
Tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng hai ở bên cạnh cô gái nghe Diệp Mặc nói vậy liền quát lên.
Trong tay y xuất hiện một cái pháp bảo đen thùi lùi, Diệp Mặc thậm chí còn không nhìn thấy rõ được nó là loại pháp bảo gì thì tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng ba còn lại đã đưa tay ngăn cản.
Sau khi tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng ba ngăn cản đồng bạn lại, lạnh lùng nói với Diệp Mặc một câu:
– Anh nói đúng, nơi này chính là của nhà tiểu thư chúng tôi.
Niệm tình anh vi phạm lần đầu, chỉ cần anh lưu lại pháp bảo phi hành của mình thì chúng tôi sẽ để anh đi.
Diệp Mặc lập tức hiểu ra rằng cô gái kia đã nhìn trúng ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ của hắn rồi.
Nhưng nếu muốn ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ của mình thì cô ta đúng là đang nằm mơ rồi.
Hơn nữa Diệp Mặc chú ý tới tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng ba kia vừa nói dứt lời thì ánh mắt liền lóe lên một tia tàn nhẫn.
Hiển nhiên là y muốn giết mình ngay sau khi mình đưa ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ cho chúng.
Những người này thật độc ác, nhưng họ cũng không nhận ra mình, chỉ là nhìn trúng pháp bảo phi hành của mình nên muốn cướp đoạt mà thôi.
– Chỉ là một tu sĩ Ngưng Thể mà cũng dám vượt qua Vô Tâm Hải, quả thực là một kẻ không biết trời cao đất rộng.
Tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng hai cười nhạt một tiếng.
Diệp Mặc nhìn ra được mấy người này không phải là yêu thú, chỉ là cô bé kia có chút khả nghi, nhưng lại xác định cũng không phải là yêu thú.
Hắn không rõ vì sao ở sau trong Vô Tâm Hải còn có tu sĩ tồn tại.
– Rất xin lỗi, tôi không thể tiếp tụng phụng bồi rồi.
Diệp Mặc nói xong liền khởi động ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’.
– Nếu đã không muốn sống, vậy tao sẽ thành toán cho mày.
Tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng hai thấy Diệp Mặc chuẩn bị bỏ chạy.
Nhanh chóng phóng ra một luồng sáng màu đen phóng thẳng về phía đỉnh đầu của Diệp Mặc.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng.
Nếu như mà hắn thực sự muốn chạy trốn thì căn bản là ngay từ đầu đã không dừng lại.
Đây là lấn đầu tiên hắn có cơ hội đối chiến với tu sĩ Thừa Đỉnh, cho nên hắn căn bản là không có chút khinh địch nào, ngay lập tức đã lấy ra Đại đỉnh tám cực và ‘Tử Đao’ để ứng chiến.
Khi cái pháp bảo đen sì của tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng hai bay tới đỉnh đầu của Diệp Mặc, trong nháy mắt Diệp Mặc cũng cảm giác được một khoảng không gian hoàn toàn không thuộc về hắn nữa.
Thậm chí Đại đỉnh cũng không có cách nào xoay tròn như bình thường được, khiến trong lòng hắn nhất thời trở nên hoảng hốt.
Hắn nhớ tới một tên tu sĩ Thần Phong Cốc ở đại điện Linh tủy trì đã nhắc tới ‘Vực’ khi mà hắn lĩnh ngộ ra trong một đao kia.
Lẽ nào đây là ‘Vực’? ‘Vực’ của đối phương cũng không chỉ là vẻ bề ngoài, nhưng Diệp Mặc cũng đã có một lần từng lĩnh ngộ qua ‘Vực’, nên trong nháy mắt hắn đã hiểu được rõ ràng.
Hắn cảm giác được bản thân có thể tùy ý trói buộc đối phương ở không gian thuộc về riêng mình, điều này hoàn toàn không có lý do gì, chỉ là một loại tự tin trong tiềm thức mà thôi.
Sau một khắc, ‘Tử Đao’ của Diệp Mặc liền được đánh ra, một ánh tím thật dài mang theo sự khao khát đối với không gian trói buộc đánh ra ngoài.
– Đỉnh tốt…
Khi tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng hai đánh nhau cùng Diệp Mặc, y nhất thời kinh hỉ kêu lên khi thấy chiếc Đại đỉnh tám cực của Diệp Mặc.
Hiển nhiên y không y đem một tu sĩ có tu vi Ngưng Thể như Diệp Mặc để vào trong mắt.
– Thứ tốt, Nhị Vu, cái đại đỉnh kia tôi cũng muốn.
Cô bé kia cũng nhìn thấy Đại đỉnh tám cực của Diệp Mặc, và cũng biết được đây tuyệt đối là một thứ đồ cực phẩm.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng thầm nghĩ
“Cô muốn ư? Đừng có nằm mơ”.
‘Tử Đao’ nhanh chóng được hắn đánh ra, ánh đao tím nhanh chóng nghiền nát không gian trói buộc xung quanh Diệp Mặc.
– ‘Vực’…
Tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng hai cảm nhận được bản thân y không thể trói buộc được pháp bảo của đối phương nữa, ngược lại pháp bảo của mình còn bị đối phương trói buộc lại, nhất thời kinh hãi thốt lên.
Y thật sự không ngờ được một tu sĩ Ngưng Thể làm thế nào có thể hiểu được ‘Vực’? Cho dù là y được giáo chủ chỉ đạo, cũng chỉ mới lĩnh ngộ được một ít vẻ ngoài của ‘Vực’ mà thôi.
Thế nhưng y tỉnh ngộ cũng có chút chậm, pháp bảo của y đã hoàn toàn bị trói buộc.
Y hiểu rõ là bản thân đã quá khinh địch rồi.
Ầm…
Răng rắc…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








