- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
- Tập 230 : Đan Thành Có Phải Là Dễ Bị Khi Dễ? (c1146-c1150)
[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 230 : Đan Thành Có Phải Là Dễ Bị Khi Dễ? (c1146-c1150)
❮ sautiếp ❯Chương 1146: Đan Thành Có Phải Là Dễ Bị Khi Dễ?
Đan Thành Có Phải Là Dễ Bị Khi Dễ?
T
ố Tố là đệ tử của Huyền Băng Phái chúng tôi, cũng là thân truyền đệ tử của tôi.
Cho dù là tông môn chín sao như Vô Cực Tông, thì Dương môn chủ cũng phải tự mình mang sính lễ tới hỏi cưới.
Diệp Đan Vương, tôi nghĩ ngài đang ỷ vào uy phong của Đan thành, nên muốn cưõng ép mang người của Huyền Băng Phái chúng tôi đi phải không?
Một bà lão của Huyền Băng Phái lên tiếng, cũng chính là sư phụ của Tố Tố.
Sau khi bà ta nói xong, lại lần nữa nhìn các tu sĩ ở bốn phía, rồi ôm quyền nói tiếp:
– Huyền Băng Phái tôi tuy rằng không bằng Đan thành, nhưng cũng là một tông môn chín sao có danh có tiếng, bất luận là ai, cũng đừng tưởng có thể khi dễ Huyền Băng Phái tôi.
Bất luận Tố Tố trước đây ở thế tục có thân phận là cái gì, hiện tại nó đã là thân truyền đệ tử của tôi, tôi muốn đem gả cho ai thì sẽ gả cho người đó, bất luận kẻ nào cùng không có quyền bức bách.
Bẳng không Phồn Y Trúc tôi cho dù là phải liều mạng, thì cũng sẽ giữ lấy tôn nghiêm của Huyền Băng Phái.
Người xung quanh đã nghe ra được, Phồn Y Trúc của Huyền Băng Phái đã âm thầm công nhận Tố Tố là vợ của Diệp Mặc rồi, thế nhưng bà ta vẫn cho rằng Diệp Mặc không có bất cứ tư cách gì để có thể hướng Huyền Băng Phái nói muốn đưa Tố Tố đi cả.
Vốn Diệp Mặc còn có chút thiện cảm với sư phụ của Tố Tố, thế nhưng hiện giờ nghe được lời bà ta nói, lứa giận liền bốc lên, hắn cũng đứng lên lạnh giọng nói:
– Gọi bà một tiếng tiền bối, là bởi vì bà là sư phụ của Tố Tố, Tố Tố là đệ tử của bà, bà chiếu cố cho cô ấy tôi rất cảm kích, thế nhưng không phải là Tố Tố đã bán mình cho bà, cho nên bà cũng không có quyền làm chủ việc Tố Tố lựa chọn ai cả, đó là chuyện bản thân nàng tự quyết định.
– Cậu…
Bà lão được gọi Phồn Y Trúc của Huyền Băng Phái gian đến mức khuôn mặt xám xanh, ở Tu Chân Giới thì đạo lý tôn sư trọng đạo là chí cao chí thượng, Diệp Mặc tự xưng là chồng của Tố Tố, hiện tại lại nói với mình như vậy, thiếu chút nữa khiến mình tức đến thổ huyết.
Ngạn Quan lúc này vội vàng đứng lên noi:
– Diệp thành chủ, tôi cũng tin tưởng lời nói của cậu, đợi lát nữa hỏi Bắc Vi một chút là sẽ biết.
Chỉ là Diệp thành chủ chắc cũng biết, khi Tố Tố đến Huyền Băng Phái chúng tôi căn bản là không đến tu vi Trúc Cơ, thâm chí còn sống cùng với mấy cô gái phàm tục.
Dựa theo quy định của Tu Chân Giới mà nói, thì khi tiến nhập vào Tu Chân Giới chẳng khác nào chặt đứt toàn bộ tục duyên.
Sự tình trước kia đều không còn quan hệ đến nữa…
Sắc mặt Diệp Mặc trầm xuống lạnh lùng nói:
– Ý của Ngạn môn chủ chính là Tố Tố không có quan hệ gì với tôi phải không? Về phần ý nguyện của Tố Tố thì căn bản là không cần phải để ý đến có phải không?
Vẻ mặt Ngạn Quan có chút xấu hổ, nếu như là người khác nói lời này thì y đã lập tức quát lên “Đúng thế đấy, thì đã làm sao?” Thế nhưng hiện giờ người nói là Diệp Mặc, y thật sự là không có dũng khí nói như vậy, hiện tại bên cạnh Diệp Mặc có Lục Vô Hổ, huống chi sau lưng hắn còn có Đan thành, hơn nữa còn Huyền Âm các và Thanh Mộng Trai tựa như cũng có quan hệ với hắn thì phải.
Thế nhưng Ngạn Quan dù có chút xấu hổ nhưng cũng không duy trì được bao lâu, tông chủ Vương Thuyền Hỏa của Lôi Vân Tông liền đứng lên nói:
– Diệp thành chủ, dựa theo quy định của Tu Chân Giới, thì sau khi Lạc Tố Tố tiến nhập vào Huyền Bằng Phái đúng là đã chặt đứt tục duyên.
Coi như là trước đây cô ấy và Diệp Thành chủ có quan hệ, thì đó cũng là chuyện quá khứ rồi.
Hơn nữa một người khi bái nhập làm môn hạ của một môn phái thì đạo lý hàng đầu đó là tôn sư trọng đạo.
Phồn trưởng lão là sư phụ của Lạc Tố Tố, cho nên bà đích xác là có quyền buộc Lạc Tố Tố phải nghe lệnh.
Tôi nghĩ Diệp thành chủ chính là ỷ vào chức Phó thành chủ danh dự của Đan thành, muốn cưỡng ép thay đổi quy định của Tu Chân Giới phải không?
Vương Thuyền Hòa nói Diệp Mặc muốn thay đổi quy định Tu Chân Giới căn bản chỉ là châm chọc Diệp Mặc mà thôi.
Đừng nói là Diệp Mặc, cho dù là hai vị thành chủ của Đan thành, cũng không có cách nào nói sau này không cần quy định cắt đứt tục duyên này nữa.
Dù là quy định này hiện nay chỉ là trưng bày, kỳ thực thì vẫn có rất nhiều đệ tử thế tục sau khi tu chân vẫn có thể trở về quê hương, vẫn có thể cùng người nhà đoàn tụ, cũng không có bất cứ môn phái nào thực sự cam chịu hoàn toàn làm theo cái quy định này cả.
Vương Thuyền Hòa cũng thừa nhận quan hệ giữa Lạc Tố Tố và Diệp Mặc, dù sao thì loại chuyện này căn bản là không đáng để bịa đặt ra, chỉ cần tìm đến một người đối chất là có thể rõ ràng ngay.
Trong lòng Diệp Mặc hết sức giận dữ, hắn biết bọn chúng nói như vậy chính là vì tu vi của mình yếu hơn chúng, nếu như bây giờ bản thân là tu sĩ Hóa Chân, có ai dám nói như vậy chứ? Lục Vô Hổ tuy rằng có thể bảo vệ cho hắn, nhưng cũng sẽ không chủ động cùng hắn khiêu chiến một tông môn chín sao.
Đan thành tuy cũng đứng về phía hắn, thế nhưng quy định cắt đứt tục duyên của Tu Chân Giới lại là lý do quang minh chính đại.
Loại lý do này tuy rằng chẳng khác gì rắm chó, thế nhưng chỉ cần nó còn chưa bị xóa bỏ hoàn toàn, thì bọn chúng vẫn là kẻ chiếm đạo lý.
Chiếm được đạo lý thì có thể được dư luận đồng tình, thậm chí là giúp đỡ, nếu như Diệp Mặc cưỡng ép đem cái lý do này đá văng đi, vậy thì cho dù là Đan thành có muốn trợ giúp cho hắn thì cũng không được.
Bởi vì như vậy là hắn đã đắc tội với toàn bộ các môn phái của Tu Chân Giới rồi.
Diệp Mặc trong lòng cũng hiểu rõ, cho dù hiện giờ tu vi của mình tăng tiến rất nhanh, có thể nói là một ngày đi ngàn dặm, thế nhưng so với những lão yêu quái còn chưa đủ sức.
Lục Vô Hổ thì lại chẳng chút nào quan tâm đến loại chuyện này, tuy rằng lão và Diệp Mặc cùng một phe, thế nhưng quan hệ cũng không giống như những gì người ngoài suy đoán.
Lão chỉ muốn nhanh một chút đem trả lại cái ân tình của Diệp Mặc, nếu không thì sau này sẽ trở thành khúc mắc khi tu luyện.
Vì thế khi các thế lực kia nhằm vào Diệp Măc, lão cũng chẳng hề đứng ra nói giúp cho Diệp Mặc.
Lạc Phi lo lắng vạn phần, đáng tiếc chính là thực lực của cô quá thấp, ngay cả muốn hỗ trợ cho Diệp Mặc cũng không được, còn Kỷ Bẩm căn bản là quá mức thành thật, nên cũng không biết phải nói cái gì cả.
Trong nhất thời, Diệp Mặc không ngờ lại lâm vào chốn “Tứ bề thọ nạn”.
Khiến trong lòng Diệp Mặc trầm xuống, hắn biết với thực lực bản thân bây giờ muốn mang Tố Tố đi thì cần phải là người chiếm được đạo lý.
Hiện tại biết rõ đối phương đang lợi dụng cái đạo lý rắm chó kia nhưng hắn vẫn nhất định phải đối mặt.
Nếu như hiện tai Diệp Mặc có thực lực cường hãn, hắn sẽ nói thẳng một câu “Ta chính là muốn phá cái quy định này đấy, thì đã làm sao”.
Đáng tiếc chính là thực lực của hắn hiện không đủ để nói lên những lời này, trừ phi có người lại giúp hắn giải vây.
Khi Diệp Mặc rơi vào cái cục diện giống như của Ngạn Quan vừa rồi, bỗng nhiên lại có một nữ nhân trung niên đứng lên nói:
– Phồn trưởng lão nói không sai, Vương môn chủ nói cũng có đạo lý.
Thế nhưng Dương môn chủ có thể hướng Huyền Băng Phái cầu hôn, thì Diệp thành chủ cũng có thể hướng Huyền Băng Phái cầu hôn mà.
Tuy rằng những lời này không thể hiện rõ là đang nói giúp Diệp Mặc, nhưng đã giải vây cho Diệp Mặc, coi như là đứng ở bên Diệp Mặc Trong lòng Diệp Mặc liền tràn đầy cảm kích với nư nhân trung niên này, lại nghe được tiếng Nỉ Chân Kiệt của Kiếm Cốc truyền âm:
– Người đó là Nhạc Dao trưởng lão tu vi Thừa Đỉnh của tông môn chín sao Thiên Ma Môn.
Diệp Mặc quay sang nhìn trưởng lão Nhạc Dao với một ánh mắt cảm kích, thế nhưng không đợi Diệp Mặc nói lời nào, thì Phồn trưởng lão của Huyền Băng Phái đã nói một câu thiếu chút nữa khiến Diệp Mặc tức giận đến nỗi muốn ra tay giết người.
– Nhạc trưởng lão của Thiên Ma Môn nói không sai, hiện tại Dương thành chủ mang theo sính lễ hâu hĩnh như vậy, tôi đã quyết định đem đệ tử Lạc Tố Tố của mình gả cho Vô Cực Tông rồi.
– Thối lắm.
Diệp Mặc không nhịn được nữa, chỉ thẳng vào mặt Phồn Y Trúc mà mắng một câu, hắn thật sự là quá mức tức giận rồi.
– Thế nào? Lẽ nào Diệp thành chủ còn muốn cưỡng ép mang Lạc Tố Tố đi sao? Ta nói cho anh biết nhé, sính lễ lần này của Dương thành chủ mang đến cầu hôn Lạc Tố Tố căn bản đều là thứ mà người khác không thể lấy ra được.
Diệp thành chủ, tuy rằng anh là một Đan Vương.
Thế nhưng anh có thể luyện chế ra ‘Hóa chân đan’ sao? Vì thế anh nên chấp nhận đi.
Vương Thuyền Hòa của Lôi Vân Tông cười nhạt.
Ý của ả chính là muốn Diệp Mặc tức giận rồi đổ thêm dầu vào lửa.
Đáng tiếc chính là sau khi Diệp Mặc nghe được những lời này, thì hắn lại tỉnh táo lại.
Hắn rõ ràng hoàn cảnh hiện tại của mình tệ đến mức nào, tuy rằng biểu hiện ra rất mạnh mẽ, thế nhưng thực tế ngoài Lục Vô Hổ có thể ra tay giúp hắn hai lần nữa, thì hắn không còn bất cứ lợi thế nào cả.
Còn Lac Phi thì cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm khi thấy Diệp Mặc đã tỉnh táo lại.
Diệp Mặc bỗng nhiên ngồi xuống nhàn nhạn nói một câu:
– Vương môn chủ, còn có Phồn trưởng lão của Huyền Băng Phái nữa.
Dựa theo ý tứ của các vị, đó chính là Tố Tố phải hoàn toàn nghe theo lệnh của Huyền Băn Phái, căn bản không thể tự mình làm chủ, phải không?
– Đương nhiên, tiểu bối tu sĩ chính là phải tôn sư trọng đao, đệ tử sao có thể không nghe theo lời sư môn?
Vương Thuyền Hòa lại lần nữa lặp lại những lời này với giọng điệu chắc như đinh đóng cột.
Ngoài dự liệu của y, chính là Diệp Mặc cùng không tranh cãi cùng y, mà lại quay đầu nhìn Lục Vô Hổ:
– Lục lão ca à, hóa ra là lão gạt tôi ư?
Vẻ mặt Lục Vô Hổ đầy nghi hoặc hỏi lại Diệp Mặc:
– Ta gạt cậu cái gì chứ?
Diệp Măc lại nhàn nhat nói:
– Trước đó lão chẳng nói là Văn tiên tử của Vô Cực Tông không hài lòng với việc sư môn tùy ý an bài một vị hôn phu cho cô ấy, nên mới lựa chọn cách tỷ võ chiêu thân sao? Nhưng ta lại nghe Vương môn chủ nói, tựa hồ như Văn tiên tử căn bản là không có bất cứ cái quyền lợi được đưa ra ý kiến nào cả, cho dù là Vô Cực Tông mang cô ấy gả cho một con chó.
Thì cô ấy cũng chỉ có thể nhận mệnh mà thôi.
Thế mà lão lại nói với tôi rằng Văn tiên tử muốn dùng hình thức tỷ võ chiêu thân để kén rể, đây không phải là gạt tôi sao?
Lục Vô Hổ lập tức hiểu rõ ý tứ của Diệp Mặc.
Liền đưa con mắt nhìn chằm chằm vào Dương Phí Thành và Ngạn Quan lạnh lùng nói:
– Hai vị có lòng mời lão phu tới dự tiệc, lại viết rõ trên thiếp mời là Văn tiên tử tự mình chọn vị hôn phu, hiện tại sao lại biến thành Văn tiên tử không có quyền tự quyết định thế? Chẳng lẽ hai vị môn chủ cho rằng Lục Vô Hổ ta là người thành thật, dễ khi dễ có phải không?
Ngạn Quan vội vã ôm quyền nói:
– Lục tiền bối hiểu lầm rồi, Huyền Băng Phái tôi làm sao dám lừa gạt Lục Tiền Bối chứ, Văn tiên tử đúng là tự mình lựa chọn vị hôn phu.
Tuy rằng trong lòng âm thầm kêu khổ, thế nhưng Ngạn Quan lại không thể nói như vậy được.
Nếu như chọc giận Lục Vô Hổ thì cho dù Huyền Băng Phái là tông môn chín sao thì đã sao? Cho dù lão ta có một mình không thể diệt cả môn phái mình thế nhưng cũng có thể tàn sát khiến cho máu chảy thành sông.
Đến lúc đó Huyền Băng Phái cũng giải thể đi là vừa.
Lục Vô Hổ gật đầu, cũng không nói gì thêm.
Lão biết như thế này đã giúp được Diệp Mặc rồi.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng:
– Hóa ra Văn tiên tử có thể tự mình chọn ra vị hôn phu, mà Lạc Tố Tố thì lại không được.
Điều này là vì Huyền Băng Phái kém hơn so với Vô Cực Tông hay là vì dung nhan của Lac Tố Tố không bằng Văn tiên tử? Hay chính là vì Tố Tố là vợ của tôi, Diệp Mặc tôi lại là phó thành chủ của Đan Thành, Huyền Băng Phái là không xem Đan Thành ra gì?
Những môn phái vẫn âm thầm đứng về phía Diệp Mặc trong lòng đều trầm trồ khen ngợi, lần phản kích này của Diệp Mặc quả là không chê vào đâu được.
Tuy rằng đối phương dùng đạo lý tôn sư trọng đạo và cắt đứt tục duyên chiếm được thế thượng phong, thế nhưng Diệp Mặc lại dùng chính tay của bọn họ để tát vào mặt bọn họ.
Quả nhiên nghe xong lời Diệp Mặc nói, Ngạn Quan và Phồn Y Trúc sắc mặt đều trở nên cực ký khó coi, ngay cả sắc mặt của người luôn mồm nói cần tôn sư trọng đạo là Vương Thuyền Hòa cũng chìm nghỉm xuống im lặng không nói.
Văn Thái Y của Vô Cực Tông chính là ví dụ ở phía trước, thì bọn họ có tư cách gì để ép Tố Tố phải hoàn toàn nghe lệnh của sư môn chứ?
Đợi nửa ngày không có người nào lên tiếng, Diệp Mặc bỗng nhiên vỗ bàn đứng lên quát lớn:
– Nói như vậy Huyền Băng Phái cho rằng Đan thành của tôi dễ khi dễ rồi? Còn trợn mắt mà nói dối? Lục lão ca, cho tôi mượn một phi kiếm truyền thư, tôi muốn báo tin cho Ngân Nguyệt thành chủ, không ngờ rằng Đan thành đã xuống cấp đến mức này rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1147: Mày Là Cái Thá Gì?
Mày Là Cái Thá Gì?
C
huyện này cũng chỉ là do hiểu lầm, xin Diệp thành chủ bỏ quá cho.
Huyền Băng Phái tôi là một đại môn phái chín sao, thì làm sao có thể ép buộc Tố Tố làm chuyện mà nó không muốn được chứ, vì vậy đợi lát nữa chúng tôi truyền gọi Tố Tố tới, để nó tự mình tuyển chọn ra vị hôn phu của mình.
Phồn trưởng lão cùng là nhất thời tức giận mà nói như vậy thôi, mong Diệp thành chủ không để trong lòng.
Ngạn Quan nói xong liền nhìn về phía sư phụ của Tố Tố:
– Phồn trưởng lão, cô hãy cho gọi đệ tử Lạc Tố Tố của cô tới đây đi, mượn cơ hội này vừa lúc cũng có thể vì Tố Tố mà tìm một nơi chốn tốt.
Ngạn Quan thât sự là có hơi sợ, một khi Nguyêt Kỳ Siêu dẫn người của Đan thành đến, chuyện tình này có lẽ sẽ không đơn giản nữa rồi.
Vốn là Huyền Băng Phái được sự trợ giúp của Vô Cực Tông và Lôi Vân Tông đã chiếm được ưu thế tuyệt đối, chỉ cần nắm chắc được đạo lý, thì Diệp Mặc căn bản sẽ không thể nói câu nào.
Thế nhưng hiện tại lại vì chuyện của Văn Thái Y, mà bị Diệp Mặc nắm được lỗ hổng để phản bác lại, nhất thời khiến y lâm vào đường cùng.
Ngoại trừ cách thỏa hiệp, thì không có biện pháp nào khác.
Từ đáy lòng mà nói, nếu như không phải trưởng lão Phồn Y Trúc muốn đối nghịch với Diệp Mặc, thì y cũng không muốn trở mặt với Diệp Mặc.
Diệp Mặc tuổi còn trẻ như vậy đã là một Đan Vương thất phẩm, hơn nữa còn là Phó thành chủ danh dự của Đan thành, có thể thấy được tiền đồ của hắn rộng lớn thế nào, một người thanh niên ưu tú như thế, thì Ngạn Quan sao có thể dùng tầm mắt hạn hẹp của mình mà trở mặt với Diệp Mặc.
Tuy rằng Dương Phí Thành của Vô Cực Tông đưa ra sính lễ rất lớn khiến y phải đỏ mắt, thế nhưng đia vị của Diệp Mặc thực sự là quá lớn, huống hồ chính bản thân Diệp Mặc cũng không đơn giản, Tố Tố có thể gả cho Diệp Mặc đó chính là một chuyện tốt.
Đáng tiếc chính là tính tình Phồn Y Trúc quá mức thẳng thắn, không ngờ lại đối nghịch với Diệp Mặc, kết quả lại trở thành cái cục diện khó xử lúc này đây.
Phồn Y Trúc dường như cũng biết lời bà ta lúc trước có chút không thích hợp, Diệp Mặc tuy rằng tuổi còn trẻ, tu vi cũng không thấp, nhưng đia vị thì lại rất lớn, xác thực là Huyền Băng Phái không đắc tội nổi.
Tuy rằng trong lòng bà ta còn rất khó chịu với Diệp Mặc, thế nhưng cũng không nói gì nữa.
Hiện tại Ngạn Quan hỏi đến Lạc Tố Tố, bà ta cũng không thể làm gì khác hơn là bình tĩnh trả lời:
– Tố Tố còn đang bế quan, hiện tại vẫn còn chưa xuất quan.
Ngạn Quan thở phào nhẹ nhõm, cười ha ha nói tiếp:
– Nếu như vậy thì chúng tôi xin được phép để chuyện này qua một bên, trước tiên nên xem cuộc thi đấu giữa các anh tài trẻ tuổi tuấn kiệt của Huyền Băng Phái, tiện thể để cho các hậu bối của Huyền Băng Phái tôi có thể có được cơ hội được các tiền bối chỉ điểm.
Chuyện của Văn tiên tử mới là chuyện đại sự, không thể qua loa được.
Văn Thái Y lúc này nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, trong mắt như muốn phun ra lửa đến nơi.
Đối với một tu sĩ thiên tài như Diệp Mặc, nếu nói cô không ước ao được giống như Lạc Tố Tố thì đó là chuyện tuyệt đối không có khả năng, thế nhưng vừa rồi Diệp Mặc nói đem cô gả cho một con chó, làm cho cô rất xấu hổ và tức giận.
Nếu như không phải trình độ tu vi của cô không đủ, cô thậm chí muốn tiến lên một kiếm đâm chết Diệp Mặc.
Dương Phí Thành cũng biết, dưới tình huống này, muốn cưỡng ép mang Lạc Tố Tố đi là không thể được rồi, cũng chỉ có thể đem khuôn mặt tức giận đến xanh lét ra lạnh lùng nói:
– Diệp thành chủ nói không sai, xác thực là phải tôn trọng ý kiến của Lạc Tố Tố, thế nhưng Vô Cực Tông đã đưa ra sính lễ của mình nhỉ? Nếu như Diệp thành chủ cũng không có tâm ý với Lạc Tố Tố của Huyền Băng Phái, vậy tôi nghĩ Lạc Tố Tố cũng không cần phải chọn nữa rồi.
Hơn nữa cho dù là hiện tại ngài đưa ra sính lễ, cũng là kẻ đến sau so với Vô Cực Tông chúng tôi.
Vô Cực Tông chúng tôi đã muốn hỏi cưới Lạc Tố Tố của Huyền Băng Phái trước, ngài lại theo sau nói những lời này là có ý gì? Chính là vì muốn đối nghịch với Vô Cực Tông tôi sao?
– Đúng vậy, người ta hiện đã là Phó thảnh chủ danh dự của Đan thành rồi, đương nhiên là muốn tìm đến những tông môn chín sao chúng ta mà gây phiền toái rồi.
Bằng không thì làm sao mà khi Dương thành chủ vừa nói đến chuyện này, thì Diệp Đan Vương cũng liền nói theo?
Người khác không dám nói xen vào, thế nhưng môn chủ Vương Thuyền Hòa của Lôi Vân Tông thì lại chỉ chờ để đâm chọc thêm vào người Diệp Mặc mà thôi.
– Ha ha…
Diệp Mặc cười lớn:
– Dương tông chủ, những lời này của ngài nói ra tôi cũng thấy rất đúng đấy.
Tôi đã đề cập với Ngạn môn chủ về chuyện tình của Lạc Tố Tố trước rồi, sao ngài lại đột nhiên lại chen vào? À, nếu như ngài không tin tưởng thì có thể hỏi lại Ngạn môn chủ xem ai là người đã hỏi đến chuyện tình của Tố Tố trước.
Ngạn Quan thấy đông đảo ánh mắt đang nhìn về phía hắn, thầm giận Dương Phí Thành mua thêm việc vào người, thế nhưng y cũng không thể mở to mắt mà nói láo được, nên không thể làm gì khác hơn là gật đầu:
– Diệp thành chủ khi vừa nhìn thấy tôi thì đã đề cập đến chuyện của Tố Tố rồi.
Nghe Ngạn Quan nói như vậy, rất nhiều tu sĩ của các môn phái đều nhìn về phía Dương Phí Thành, hiện tại thì cũng có rất nhiều người hiểu là không phải Diệp Mặc đang gây chuyện mà chính là Dương Phí Thành đang phá rối.
Diệp Mặc và Lôi Vân Tông kết thù hận, rất nhiều người cũng biết, chỉ là không có ai nói ra mà thôi.
Lúc này bọn ho càng âm thầm suy nghĩ xem Diệp Mặc và Vô Cực Tông bắt đầu đối địch từ bao giờ? cái vị Diệp thành chủ này bản lĩnh gây chuyện cũng thật là không kém so với năng lực luyện đan đấy.
Dương Phí Thành sắc mặt âm trầm, lại tiếp tục lạnh giọng nói:
– Không biết sính lễ của Diệp thành chủ là cái gì vậy?
Diệp Mặc thản nhiên cười cười:
– Ta luyện đan hơn mười năm, đã trở thành một Đan Vương thất phẩm, ta nghĩ nếu như ta nói mười năm sau, ta sẽ trở thành Đan Vương cửu phẩm, hẳn là sẽ không có ai nghĩ ta đang khoác lác chứ.
Quả nhiên lời Diệp Mặc vừa nói ra, rất nhiều người trong đại điên đều trầm mặc, bởi vì mọi người cũng biết, lời này của Diệp Mặc thật sự không phải là khoác lác.
Cấp bậc Đan Vương khó đạt nhất không phải là từ thất phẩm đến cửu phẩm, mà là từ tam phẩm đến tứ phẩm, và từ lục phẩm đến thất phẩm.
Hiện tại Diệp Mặc đã là Đan Vương thất phẩm, muốn trở thành một Đan Vương cửu phẩm thì vấn đề chỉ là thời gian mà thôi.
Người bình thường từ Đan Vương thất phẩm đến Đan Vương cửu phẩm, có khi cần tới mấy trăm đến hơn ngàn năm, thậm chí có thể còn nhiều hơn.
Nhưng Diệp Mặc lại là một tên quái thai, hắn chỉ cần hơn mười năm đã có thể trở thành một Đan Vương thất phẩm rồi, người khác muốn đạt tới trình độ này không phải cần tới thời gian ngàn năm sao? Bước phía trước hắn đã thành công rồi, ai có thể khẳng định một bước cuối cùng kia hắn lại không thể làm được?
– Cho dù như thế thì đã làm sao? Chí ít bây giờ cậu vẫn không phải là một Đan Vương cửu phẩm.
Một gã trưởng lão của Địa Ma Tông rốt cuộc cũng không nhịn được đứng lên nói một câu.
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng:
– Mày là cái thá gì, ta đang nói chuyện, có chỗ cho mày xen vào sao? Cút ra ngoài.
– Cậu…
Tên trưởng lão của Địa Ma Tông tức giận đến nghẹn lời, chỉ vào Diệp Mặc mà chỉ nói được một chữ.
Địa Ma Tông của y mặc dù là tông môn sáu sao, nhưng dù sao cũng là được Vô Cực Tông mời tới.
Ở đây cũng không phải là địa bàn của Đan thành, Diệp Mặc không ngờ lại dám kiêu ngạo như vậy, dám bảo mình “cút ra ngoài”, đây quả thực là trắng trợn tát vào mặt của y mà.
Sắc mặt Ngạn Quan cũng biến đối, Diệp Mặc làm như vậy không chỉ đả kích Địa Ma Tông, cũng chính là đả kích Huyền Băng Phái, ở trên đia bàn của Huyền Băng Phái, hắn cũng dám lên tiếng đuổi người khác ra ngoài, cho dù Địa Ma Tông là tông môn sáu sao đi chăng nữa, thì làm như vậy cũng là rất quá đáng.
Diệp Mặc thấy Ngạn Quan muốn đứng ra nói, lập tức nói với Lục Vô Hổ:
– Lục lão ca, lại có một con ruồi rồi, đuổi đi thôi, rảnh rỗi tôi lại mời lão ca uống rượu.
Lục Vô Hổ chỉ ước gì Diệp Mặc nói những lời này, lại uống rượu lần nữa chính là ra tay lần hai rồi.
Chỉ đơn giản như vậy đã ra tay hai lần rồi, chỉ còn có một lần cuối cùng nữa thôi, lão cũng chỉ nợ Diệp Mặc có một ân tình thôi, chờ trả hết cho Diệp Mặc cái ân tình này, thì chính là thời gian tuyệt vời để lão nghiên cứu lá Khổ trúc.
Vì thế khi Diệp Mặc vừa dứt lời, Lục Vô Hổ đã vươn một bàn tay biến ảo ra từ chân nguyên lập tức ném tên trưởng lão Địa Ma Tông vừa đứng ra nói chuyện ra khỏi Huyền Băng Phong.
Sắc mặt Ngạn Quan tức giận đến đỏ bừng, nuốt những lời vừa định nói xuống.
Đối mặt với Diệp thành chủ cường thế có loại tay sai siêu cấp, thì y cũng chỉ có thể nhẫn nhịn mà thôi.
Cũng may Diệp Mặc cũng còn biết cố kỵ đến mặt mũi của y, hắn ôm quyền nói với Ngạn Quan:
– Thành thật xin lỗi Ngạn môn chủ, chuyện vừa rồi là do tôi nhất thời xúc động quá, xin Ngạn môn chủ thứ lỗi.
Chờ sau khi chuyện này kết thúc, Diệp Mặc xin được hướng Ngạn môn chủ tạ tội.
Ngạn Quan cũng đành phải tiếp nhận lời xin lỗi của Diệp Mặc:
– Diệp thành chủ khách khí rồi.
Người thì cũng đã bị ném ra ngoải rồi, y cũng không thể tiếp tục để cho một tông môn sáu sao đấu đá với Diệp Mặc và Lục Vô Hổ nữa.
Hơn nữa Địa Ma Tông cùng không phải là do Huyền Băng Phái mời tới, mà là Vô Cực Tông mời tới, huống chi cuối cùng Diệp Măc cũng chủ động nói xin lỗi để cấp mặt mũi cho y rồi.
Cho dù là răng có gãy rồi thì y cũng chỉ có thể nuốt xuống bụng mà thôi.
– Diệp thành chủ khí phách lớn thật, người ta chỉ nói một câu mà đã ném người ta ra ngoài rồi, quả nhiên là khí độ của Đan thành.
Dương Phí Thành tức giận đến mức có chút run rẩy, nhưng y lại không có biện pháp nào để nói lại Diệp Mặc cả.
Diệp Mặc nhìn y cười nhạt một câu:
– Chẳng lẽ Dương môn chủ cũng bực mình chuyện này phải không?
Lục Vô Hổ nghe được lời nói này của Diệp Mặc, trong mắt lập tức ánh lên một tia sáng, hiển nhiên lão đang ước gì Diệp Mặc bảo lão ném Dương Phí Thành ra ngoài.
Dương Phí Thành mặc dù có tu vi Kiếp Biến, thế nhưng đối mặt với tu vi Hóa Chân đỉnh của đỉnh như Lục Vô Hô thì cũng chẳng có sức lực mà phản kháng.
Lục Vô Hổ căn bản là một người điên, không người nào dám chọc giận lão ta.
Hơn nữa người điên này lại đang là “tay sai” của Diệp Mặc.
Mà cái tên Diệp Mặc này cũng là một thẳng điên, hai tên điên ở cùng một chỗ, ai biết sẽ làm ra cái chuyện gì chứ? Vạn nhất thực sự đem y ném ra ngoài thì kiếp này của y cũng chấm dứt rồi.
Lúc đó không chỉ là Vô Cực Tông bị xuống dốc, chính bản thân y lúc đó cũng thà chết đi còn hơn.
Vì thế y chỉ hừ lạnh một tiếng không nói gì thêm.
Nếu như không phải tu vi của y thâm hậu, nói không chừng là bị Diệp Mặc làm cho tức đến hộc máu rồi.
Ngay cả Dương Phí Thành cũng bị Diệp Mặc nói cho phải im miệng, các môn phái khác lại càng không muốn ra mặt.
Diệp Mặc cười nhạt một tiếng nữa, lại tiếp tục nói:
– Được rồi, vừa rồi tôi nói tới đâu rồi nhỉ? Không ngờ chỉ một con ruổi bay qua thì đã quên mất.
Vừa rồi hắn cũng chỉ là uy hiếp Dương Phí Thành, chứ nếu thật sự ném Dương Phí Thành ra bên ngoải, Diệp Mặc thực còn chưa dám làm như thế.
Đừng nói là Lục Vô Hổ chỉ còn một lần ra tay giúp hắn nữa, mà cho dù là Lục Vô Hổ thoải mái ra tay giúp hắn thì hắn cùng không thể liều chết với Vô Cực Tông, đó căn bản chính là một con đường chết.
Hắn hiện tại trông thì uy phong như vậy, nhưng chẳng qua là nhờ có tên “Tay sai” miễn phí là Lục Vô Hổ mà thôi, nói trắng ra thì chính là cáo mượn oai hùm.
Chứ nếu mà thực sự chọc cho môt tông môn chín sao nổi giận, ngay tại đây lao vào giết hắn, liệu Đan thành còn có thể vì Diệp Mặc mà báo thù không? Tối đa thì cũng chỉ giết tên đầu sỏ gây ra chuyện mà thôi, Đan thành là một môn phái mười sao, nên chắc chắn sẽ giết kẻ đâu sỏ để giữ mặt mũi.
Chứ không thể nào vì một Đan Vương đã chết mà liều mạng với một tông môn chín sao được.
Chỉ có còn sống thì Diệp Mặc mới có ý nghĩa với Đan thành, một khi chết rồi thì cũng chẳng còn gì cả.
Hắn khác với Lục Vô Hổ, Lục Vô Hổ lẻ loi một mình, nhưng tu vi lại vô cùng mạnh mẽ, hơn nữa còn là một tông sư luyện khí, vì thế nên có bạn bè khắp thiên hạ.
Nên không có người nào dám tìm lão gây phiền toái, nhưng lão cũng không đi gây chuyện với ai cả.
Nhiều môn phái kể cả Lôi Vân Tông có mặt ở đây tuy rằng hận Diệp Mặc thấu xương, nhưng cũng biết rằng cái tên Diệp thành chủ này căn bản là một kẻ điên.
Hơn nữa còn có Lục Vô Hổ chống lưng, ai biết thằng điên này còn làm ra chuyện gì nữa? Vì thế không có người nào dám tiếp tục chọc giận Diệp Mặc cả.
– Ngài vừa rồi nói đến chỗ mười năm sau có thể trở thành một Đan Vương cửu phẩm.
Lúc này nữ nhân xinh đẹp của Thiên Ma Môn lúc trước đã nói giúp Diệp Măc lại lần nữa cười nhắc nhở Diệp Măc một câu.
Diệp Mặc ha ha cười, ôm quyền cảm ơn:
– Đa tạ vị tỷ tỷ này đã nhắc nhở, lần sau Diệp Măc sẽ luyện đan miễn phí cho tỷ.
Nữ nhân xinh đẹp kia chỉ là khó chịu khi Lôi Vân Tông và Vô Cực Tông gạt bọn ho thành lập liên minh Nam An mà thôi, sau đó Diệp Mặc ra mặt nói điều mà cô muốn nói nên đối với Diệp Mặc có chút thiện cảm, nên mới vì Diệp Mặc mà nói đội lời, không ngờ lại chiếm được chỗ tốt lớn như vậy, nhất thời mừng rỡ không ngớt.
Cô vội vã đứng lên cảm tạ Diệp Mặc:
– Vậy Nhạc Dao xin đa tạ Diệp thành chủ, mong Diệp thành chủ khi nào rảnh rỗi thì tới Thiên Ma Môn làm khách, Thiên Ma Môn tôi nhất định sẽ rất hoan nghênh.
Diệp Mặc hiện tại là một Đan Vương thất phẩm, một Đan Vương thất phẩm không thể dễ dàng mà mời được.
Hơn nữa cả Nam An Châu cũng chỉ có ba Đan Vương thất phẩm mà thôi, huống chi Diệp Mặc còn nói mười năm sau hắn sẽ trở thành Đan Vương cửu phẩm, vậy thì sẽ là tồn tại độc nhất vô nhị tại đại lục Lạc Nguyệt này rồi, thế thì bảo sao Nhạc Dao lại không kích động được chứ.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1148: Thi Đấu Tuyển Chọn Hôn Phu
Thi Đấu Tuyển Chọn Hôn Phu
N
hững tu sĩ chung quanh đều mang vẻ mặt ước ao nhìn Nhạc Dao, sớm biết rằng trợ giúp Diệp Mặc nói vài lời lại có thể kết giao với một Đan Vương thất phẩm thì mọi người đã sớm làm rồi.
Thế nhưng cũng có vài môn phái không nghĩ như vậy, thảm cảnh diệt môn của Kiếm Cốc còn rõ ràng ở đây, còn Nhạc Dao có thể nói giúp cho Diệp Mặc là bởi vì cô là người của tông môn chín sao Thiên Ma Môn, nên cũng không sợ đắc tội với Vô Cực Tông.
Thế nhưng các môn phái nhỏ như bọn họ thì không dám làm như vây.
Diệp Mặc sau khi đã cảm tạ Nhạc Dao, thì lại nói tiếp:
– Mười năm sau khi tôi trở thành Đan Vương cửu phẩm, thì có thể giúp Huyền Băng Phái luyện chế hai lò ‘Chân linh đan’, tôi nghĩ chắc Huyền Băng Phái cũng không thể không chờ nổi mười năm chứ? Đây cũng chỉ là một trong những sính lễ của tôi mà thôi.
Thứ hai chính là ta còn có thể đem phương pháp luyện chế ‘Chức Thần đan’ truyền lại cho đan sư của Huyền Băng Phái, cho dù là Thiên Hoa Đan ta cũng có thể ưu tiên cung cấp cho Huyền Băng Phái, về phần linh mạch, nếu như Huyền Băng Phái muốn, thì ta đi mượn mấy cái tới cũng không phải là chuyện không thể làm được.
Tất cả các tu sĩ xung quanh đều hít một hơi khí lạnh, khẩu khí Diệp Mặc thật là lớn, nếu đây là lời người khác nói ra thì không ai coi đây là thật bởi vì đây căn bản là lời nói hoàn toàn không thực tế.
Thế nhưng Diệp Mặc nói lời này, thì không ai là không tin tưởng cả.
Diệp Mặc chỉ dùng thời gian hơn mười năm đã trở thành Đan Vương thất phẩm, nói cách khác hắn chỉ cần vài chục năm sau thì sẽ có thể trở thành Đan Vương cửu phẩm, khả năng này là rất lớn.
Về phần ‘Chức Thần đan’ thì không cần phải nói, nó vốn là do Diệp Mặc sáng tạo ra,. còn Thiên Hoa Đan thì cũng là do Diệp Mặc phân giải ra được phương thuốc hoàn mỹ.
Cuối cùng là linh mạch, thoạt nhìn thì thấy khẩu khí của hắn rất lớn, tùy tiện là nói lấy vài linh mạch, nhưng thực sự thì chuyện này đối với hắn cũng rất đơn giản.
Bởi vì phía sau hắn chính là Đan thành, muốn lấy ra vài linh mạch hạ phẩm, thì chỉ là chuyện hít thở vài cái mà thôi.
Có thể nói sính lễ của Diệp Mặc cao hơn vô số lần so với Vô Cực Tông, Vô Cực Tông chỉ là lấy ra một linh mạch, còn Diệp Mặc lại lấy cả phương thuốc của ‘Chức Thần đan’ ra.
Chỉ tính riêng cái phương thuốc này thì Huyền Băng Phái đã vô cùng có lợi rồi.
Một đằng là mua cá mà người khác bán, một đằng là tự mình mang cá đi bán, đó là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Nếu như kết hợp với mấy điều kiên khác mà Diệp Mặc nói, thì sính lễ của Diệp Mặc hoàn toàn thắng sính lễ của Vô Cực Tông rồi.
Một trưởng lão của Vô Cực Tông hừ lạnh một tiếng:
– Chỉ là ngắm hoa trong sương mà thôi.
Diệp Mặc thản nhiên cười, cũng không nói gì cả, có đúng là ngắm hoa trong sương hay không, thì hắn tin tưởng môn chủ của Huyền Băng Phái cũng không phải là tên ngốc mà không nhìn ra được.
Quả nhiên nghe xong lời nói của Diệp Mặc, Ngạn Quan cũng phải hít lấy một hơi khí lạnh, y cũng biết là Diệp Mặc không có nói láo.
Cho dù mười năm sau, Diệp Mặc không thể tấn cấp đến Đan Vương cửu phẩm, thế nhưng hiện tại hắn đã có thể luyện chế đan dược dành cho tu sĩ Ngưng Thể tấn cấp lên Thừa Đỉnh là ‘Đỉnh Thừa Đan’ là không thể nghi ngờ.
Chỉ cần Diệp Mặc giúp đỡ Huyền Băng Phái luyện chế một lò ‘Đỉnh Thưa Đan’ thì cũng đủ rồi.
Một viên ‘Chân linh đan’ của Vô Cực Tông có thể tấn cấp lên Hóa Chân hay không còn không chắc chắn, nhưng Diệp Mặc thì lại có thể không ngừng luyện chế đan dược, đây chính là điểm mấu chốt để so sánh.
Vừa rồi Diệp Mặc nói giúp luyện đan miễn phí cho Nhạc Dao, Nhạc Dao chả kích động không ngừng đó thôi, được một Đan Vương thất phẩm miễn phí luyện đan có giá trị thế nào thì không cần nói cũng biết.
Một gã trưởng lão của Vô Cực Tông nhìn biểu tình của Ngạn Quan, liền hiểu được là lễ vật của bên y hoàn toàn thua rồi.
Y cũng không đợi Ngạn Quan lên tiếng, liền nhanh chóng đứng lên:
– Đã như vậy, chúng ta cùng tổ chức thi đấu tuyển chọn hôn phu cho cả Thái Y và Lạc Tố Tố là được rồi.
Diệp Mặc cười nhạt:
– Văn tiên tử muốn thi đấu để tuyển chọn hôn phu, đó chính là do cô ấy tự mình nói ra, Lạc Tố Tố thì lại không có nói ra yêu cầu như vậy.
Ông không có quyền nói lời này, phải đợi Lạc Tố Tố tự mình nói mới có thể quyết đinh.
Hiện tại song phương đều đã đưa ra sính lễ, từ đáy lòng mà nói Nạn Quan thiên về phía sính lễ của Diệp Mặc hơn, bởi vì cho dù là y muốn tu luyện lên tu vi Kiếp Biến đỉnh cũng không phải là ngày một ngày hai có thể làm được.
Mà mười năm sau khi Diệp Mặc đưa ra Chân linh đan thì mới là thời gian thích hợp, cho dù là Diệp Mặc không thể luyện chế, nhưng hắn là Phó thành chủ Đan thành, thì cũng có thể cầu một ít Đan Vương tiền bối của Đan thành luyện chế giúp.
Đối với điểm này thì Ngạn Quan không có chút hoài nghi.
Thế nhưng Vô Cực Tông dù sao cũng là tông môn chín sao, thậm chí là thực lực còn manh hơn so với Huyền Băng Phái nhiều lắm, đắc tội với Vô Cực Tông thì hiển nhiên cũng không phải là một ý kiến hay.
Ngạn Quan nhìn xung quanh một chút, hiển nhiên là hiểu rõ hiện tại chỉ có y có thể quyết định, nghĩ tới đây, y liền quay sang nhìn Phồn Y Trúc nói:
– Phồn trưởng lão, hay là cô đi đưa Lạc Tố Tố đến đây đi.
Phồn Y Trúc đã gượng gạo nói:
– Tố Tố hiện tại đang bế quan nên không thể gọi tới được.
Đệ tử Tố Tố của tôi cũng không thể nào gả cho một hạng người vô năng được, cứ dựa theo đề nghị của Vô Cực Tông đi, thi đấu để chọn ra vị hôn phu cho Tố Tố, Thái Y có thể làm vậy, thì Tố Tố vì sao lại không thể? Tôi tin tương Tố Tố cho dù có xuất quan thì cũng không phản đối ý kiến này của tôi.
Nói xong bà ta lại nhìn về phía Diệp Mặc nhàn nhat nói:
– Diệp thành chủ, ngài là người có thân phận, ta nghĩ là sẽ không vì việc ta không muốn Tố Tố gả cho một người vô dụng mà không muốn lên thi đấu chứ.
Ấn tượng của Phồn Y Trúc đối với Diệp Mặc vốn rất bình thường, nhưng sau đó Diệp Mặc lại nói lời của bà ta là “rắm thối” làm cho bà thẹn quá hóa giận.
Tu luyện cho tới ngày hôm này, bà vẫn được coi là một thiên tài, cũng là một tồn tại từng tung hoành một phương, coi như là người có tu vi cao hơn bà ta thì thấy mặt cũng phải gọi bà một tiếng trưởng lão.
Hiện tại còn là phong chủ của Huyền Vân Phong, vậy mà lại bị Diệp Mặc ngay mặt mả mắng lời bà nói là “rắm thối”? Khiến bà ta không thể nào muốn gả Tố Tố cho một tên tự cho mình là đúng như Diệp Mặc.
Huống chi người cầu hôn của Vô Cực Tông lại chính là Dương Phí Thanh.
– Thái Y lần trước đã nói qua, cô cần vị hôn phu là một thiên tài đỉnh thiên lập địa, cho nên mới muốn thi đấu để tuyển chọn.
Đệ tử Tố Tố của ta cùng Thái Y đều được xếp hạng nhất song song với nhau trên Thập mỹ Nam An, ta nghĩ Diệp thành chủ cũng sẽ không cho rằng Tố Tố không bằng Thái Y mà không dám thi đấu để tuyển chọn hôn phu chứ.
Sợ Diệp Mặc không đồng ý, Phồn Y Trúc lại bổ sung thêm một câu.
Nói thực lòng, Phồn Y Trúc cũng không dám mạnh bạo, vừa rồi Vô Cực Tông muốn cưỡng ép Diệp Mặc, kết quả là bị “tay sai” của Diệp Mặc là Lục Vô Hổ đánh cho không có lực để mà chống đỡ.
Hiện tại bà ta chỉ có thể dùng lời nói để khiến Diệp Mặc phải đồng ý.
Bà ta thậm chí đã không dám nói là làm chủ cho Tố Tố nữa rồi, mà chuyển sang khích tướng với Diệp Mặc, trừ khi Diệp Mặc thừa nhận Tố Tố không bằng Văn Thái Y.
Diệp Mặc đương nhiên sẽ không cho rằng Tố Tố không bằng Văn Thái Y, trong lòng hắn cười nhạt, muốn dùng kế khích tướng với mình sao? Diệp Mặc cười lạnh nói:
– Diệp Mặc tôi có phải là kẻ vô dụng hay không tự nhiên sẽ có người khác nói.
Ta tự mình nói thì thành ra tự mình khoe mẽ rồi.
Cho dù là thi đấu, Diệp Mặc tôi cũng sẽ không sợ hãi gì.
Thế nhưng ta chỉ có tu vi Hư Thần tầng một, nhỡ bà lại gọi một lão yêu quái ra thi đấu với ta thì sao?
– Yên tâm, người sẽ thi đấu với cậu chắc chắn sẽ không khác biệt nhiều so với cậu, Tố Tố là đệ tử của tôi, thì tôi cũng sẽ không để cho nó phải gả cho một lão già đâu.
Thiên tài ở đại lục Lạc Nguyệt này cũng không phải chỉ có một mình cậu, còn có rất nhiều người khác nữa.
Lần này thi đấu lấy quy định giống như của Văn Thái Y, đều là giới hạn trong số các đệ tử thiên tài tuổi tầm một giáp (60 năm).
Phồn Y Trúc lạnh lùng nói.
Diệp Mặc không phản bác lại, tuy rằng trong mắt Diệp Mặc cho dù là một giáp cũng là lớn rồi, thế nhưng một giáp tuổi ở Tu Chân Giới thì cũng chỉ là đứa trẻ mà thôi.
Hơn nữa Diệp Mặc cũng tự tin, nếu như hắn không bằng cả một tu sĩ mới tu luyện chừng sáu muời năm, thì Tam sinh quyết của hắn cũng không đáng được gọi là pháp quyết nghịch thiên rồi.
Hắn không dám khẳng định trong vòng sáu mươi tuổi có tu sĩ nào đạt đến tu vi Ngưng Thể hay không, thế nhưng Hư Thần hậu kỳ nhất định là có.
Bởi vì Cảnh Anh Ly mới chưa đến ba mươi tuổi cũng có tu vi Hư Thần tầng một rồi, nếu có tu sĩ nào tư chất giống như Cảnh Anh Ly thì tu luyện đến Hư Thần đỉnh trong vòng sáu mươi tuổi cũng hoàn toàn có khả năng, Vẫn Chân Điên cũng có rất nhiều tu sĩ Hư Thần thiên tài không đi, nhưng không có nghĩa là Nam An Châu không còn tu sĩ Hư Thần thiên tài nữa, bởi vì tỷ lệ tử vong trong Vẫn Chân Điện rất cao nên rất nhiều môn phái không muốn đệ tử thiên tài của mình vào đó rồi toi mạng.
– Được, nếu Diệp thành chủ cũng đồng ý rồi, thì cứ quyết định như vậy đi.
Ngạn Quan thấy Diệp Mặc không có phản đối, vội và nói luôn, y bây giờ có chút sợ Diệp Mặc rồi.
Văn Thái Y bỗng nhiên đứng lên chắp tay thi lễ với Dương Phí Thành, sau đó hướng đến Ngạn Quan thành chủ của Huyền Băng Phái thi lễ nói:
– Ngạn tiền bối, tuy rằng vãn bối vốn không có tư cách nói chuyện ở đây.
Thế nhưng sự tình quan hệ đến chung thân đại sự của vãn bối, khẩn cầu Ngạn tiền bối chấp nhận một đề nghị của vãn bối.
Văn Thái Y hiển nhiên rất lý trí, tên điên Diệp Mặc này vừa rồi chỉ vì tên trưởng lão của Địa Ma Tông thuận miệng nói một câu, liền bị hắn gọi Lục Vô Hổ ném ra ngoài, mất hết cả mặt mũi.
Cô cũng không muốn như vậy, vì thế trước khi nói liền trưng cầu ý kiến của Ngạn Quan.
Ngạn Quan gật đầu cười ha hả:
– Thái Y có lời gì thì cứ nói, cô sau này cũng là người của Huyền Băng Sơn, không nên khách khí.
Văn Thái Y lúc này mới lại khom người nói tiếp:
– Bởi vì Tố Tố sư muội và vãn bối đều là thi đấu để tuyển chọn hôn phu, vậy thì không bằng cùng lúc tổ chức cả hai lần thi đấu gộp lại.
Ngày hôm nay cũng vừa lúc các đệ tử thiên tài của các môn phái theo sư môn đi tới Huyền Băng Sơn, cho nên ý của vãn bối chính là thi đấu tuyển chọn hôn phu sẽ không giới hạn đệ tử thiên tài trong một Huyền Băng Phái nữa, mà bất cứ đệ tử thiên tài của môn phái nào cũng có thể tham gia, chỉ cần tuổi tác phù hợp với quy định là được, vãn bối và Tố Tố sư muội nếu nhìn trúng người nào, cũng có thể chủ động đi ra tuyển chọn.
Không biết Ngạn tiền bối có thể chấp thuận đề nghị này được không?
Dương Phí Thành không nói gì, y xác thực là có suy nghĩ giống như Diệp Mặc suy đoán, chính là để Văn Thái Y gả cho Huyền Băng Phái, còn y thì tuyên bố thành lập liên minh Nam An, tất cả là để đối phó với Diệp Mặc.
Dù sao Diệp Mặc không chỉ có một mình mà còn có Đan thành làm chỗ dựa vững chắc.
Nếu như Đan thành dù có muốn báo thù thì cũng có liên minh Nam An chống đỡ lại, lúc đó sẽ không phải là chuyện riêng của Vô Cực Tông.
Hiện tại Diệp Mặc lại chủ động tới Huyền Băng Sơn, hơn nữa lại phá hỏng chuyện thành lập Liên minh Nam An.
Thành ra hiện giờ dù có gả Văn Thái Y đến Huyền Băng Phái thì cũng không có được hiệu quả như mong muốn nữa rồi, vì thế yêu cầu mà Văn Thái Y vừa nói, y cũng không đứng ra phản đối.
Nếu như lúc trước thì Ngạn Quan ước gì được liên hôn cùng với Vô Cực Tông, thế nhưng hiện tại biết Diệp Mặc và Vô Cực Tông có hiềm khích lớn như vậy, đã sớm đem cách nghĩ này ném đi rồi.
Hiện tại Văn Thái Y chủ động nói ra điều mà y đang mong muốn rồi.
Nếu không phải là Văn Thái Y là đệ tử của tông môn chín sao Vô Cực Tông, thì y nói không chừng là đã trực tiếp đem Tố Tố giao cho Diệp Mặc rồi.
– Được, được…
Ngạn Quan vội vàng đồng ý:
– Đề nghị Thái Y cô nương rất hay, ngày hôm nay nhiều đệ tử thiên tài tuấn kiệt tới đây như vậy, cũng nên để mọi người được thưởng thức phong thái của người trẻ tuổi một chút, cứ dựa theo lời Thái Y cô nương đề nghị là được rồi, hôm nay tất cả những anh tài có tuổi tác phù hợp với quy đinh hiện đang có mặt tại Huyền Băng Sơn đều có thể tham gia thi đấu.
Chỉ cần có thể lọt vào mắt xanh của Thái Y và Tố Tố, thì đều có thể trực tiếp cầu hôn.
Sau khi nghe xong lời Ngạn Quan nói, tất cả các đệ tử thiên tài của các môn phái đều hưng phấn vỗ tay ủng hộ lời Ngạn Quan nói, những đệ tử thiên tài có thể đi cùng sư môn tới đây, thì sao có thể kém cỏi được.
Đối với bọn họ mà nói, thì có thể cùng song tu với loại mỹ nữ như Văn Thái Y, đó chính là kiếp trước đã tu được phúc, về phần Lạc Tố Tố, tuy rằng rất nhiều người đều muốn, nhưng chỉ vừa nhìn thấy tư thế của Diệp Mặc là đã biết điều này căn bản là không hiện thực.
Cho dù là bọn họ có thể thắng Diệp Mặc, thì những tiền bối trong môn phái cũng sẽ không để bọn họ cưới Lạc Tố Tố làm vợ.
Đùa gì chứ, Lôi Vân Tông và Vô Cực Tông còn có cả Huyền Băng Phái nữa, những tông môn chín sao này cũng không có cách nào đối phó với Diệp Mặc, thì có ai ăn no rửng mõ mà lại vì một cô gái mà đi đắc tội với Diệp Mặc, một tu sĩ có hậu thuẫn hùng mạnh như vậy không? Thậm chí người ta còn là một Đan Vương thất phẩm nữa chứ.
Mà Văn Thái Y thì lại không giống như vậy, đầu tiên là cô còn chưa có vị hôn phu, thứ hai chính là yêu cầu vừa rồi do chính miệng cô nói ra, cho nên bản thân cô sẽ không thể phản đối được.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1149: Tố Tố Xuất Quan
Tố Tố Xuất Quan
N
gạn Quan sau khi nói xong, nhìn thấy Lục Vô Hổ cũng không đứng ra nói giúp Diệp Mặc, lại thở phào nhẹ nhõm.
Y sợ Lục Vô Hổ mạnh bạo, một khi Lục Vô Hổ nhất quyết muốn mang Lạc Tố Tố đi, Huyền Băng phái vì giữ được tôn nghiêm, chỉ có thể đấu một trận với Lục Vô Hổ.
Cho dù cuối cùng có thắng, thì kết cục này tuyệt đối không phải như Ngạn Quan muốn.
Vì chẳng những cùng đánh nhau với Lục Vô Hổ thì hai bên cùng thiệt hại, hơn nữa lại đắc tội với Đan thành.
Mà lần này Phồn trưởng lão sau khi đưa ra chuyện tỉ thí, Diệp Mặc không ngờ lại không cường thế để Lục Vô Hổ ra tay, hơn nữa Lục Vô Hổ cũng không chủ động đứng ra.
Ngạn Quan thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng ngầm đoán mối quan hệ giữa Diệp Mặc và Lục Vô Hổ, nếu như quan hệ của bọn họ đúng như những gì mà Diệp Mặc nói, thì vừa nãy khi Phồn trưởng lão đề nghị tỉ thí, Lục Vô Hổ chắc hẳn là phải đứng ra nói rồi.
Ngạn Quan thấy rất rõ chi tiết này, một số người của môn phái khác đương nhiên cũng nhìn ra.
Bọn họ đều là lão yêu quái tu luyện đã bao năm, lúc trước Diệp Mặc mạnh mẽ như vậy, cuối cùng Phồn trưởng lão đề nghị tỉ thí để quyết định ai là hôn phu của Lạc Tố Tố, Diệp Mặc không ngờ lại không phản bác lại.
Có thể giải thích được ngoại trừ Diệp Mặc không nắm chắc, chính là Diệp Mặc trẻ tuổi trai tráng, bị Phồn trưởng lão của Huyền Băng phái kích bác đến bế tắc, lúc này mới đồng ý tỉ thí.
Diệp Mặc biết là khích tướng, hắn đồng ý tỷ thí để chọn ra hôn phu, một là vì hắn rất không thích lúc trước Văn Thái Y muốn khiêu chiến Tố Tố, nói Tố tố không bằng cô ta.
Cho nên hắn phải làm cho Văn Thái Y mở to mắt ra mà nhìn, chồng của Tố Tố còn mạnh hơn người mà cô ta chọn.
Tố Tố tính tình mềm mỏng, không thích tranh đấu, nhưng Diệp Mặc lại không có tính cách vậy, hắn muốn giúp Tố Tố xả được sự khó chịu này.
Nhưng nguyên nhân nhiều hơn chính là vì không có sức lực phản đối lại, nước xa không giải được khát gần.
Hậu đài Đan thành mặc dù lớn mạnh, nhưng cũng chỉ là có tác dụng uy hiếp mà thôi.
Nói cách khác, một khi hắn cương quyết nhất định phải mang Tố Tố và Bắc Vi đi, chọc giận những tông môn chín sao này, đánh nhau thật, không cần nói Lục Vô Hổ không có cách nào giúp hắn được, mà cho dù có giúp được hắn, chỉ cần có người quấn lấy Lục Vô Hổ, thì một tu sĩ Hư Thần như hắn cũng chết ngay lập tức.
Sau khi hắn chết rồi, Đan thành sẽ thế nào?
Hơn nữa Diệp Mặc cũng biết, chỉ cần hắn tiếp tục cứng rắn, tất nhiên sẽ chọc giận tông môn chín sao.
Lúc trước hắn đã chọc giận Vô Cực tông, Hạ Lâm của Vô Cực tông ra tay với hắn, nếu như không phải là Lục Vô Hổ, hắn sớm đã chết dưới tay của Hạ Lâm rồi.
Đồng thời Diệp Mặc trong lòng cũng thầm than mình thất sách, sớm biết mời thành chủ Ngân Nguyệt của Đan thành đến, mình mang Tố Tố và Bắc Vi đi căn bản cũng không có ai dám ngăn cản.
Nói cho cùng vẫn là tu vi.
Một tu vi thấp, thứ hai thiếu quan hệ.
Hắn vừa mới thăng cấp lên Đan vương thất phẩm, vẫn còn chưa có được sức mạnh và quan hệ như Đan chủ Ngân Nguyệt và Đan chủ Nghiễn Điền.
Nếu như bọn họ cũng ngồi ở đây, có lẽ là chỉ cần một câu nói, thì sẽ có một tông môn chín sao sẽ ra mặt giúp hắn.
Nếu như thi đấu nhất định phải diễn ra, Diệp Mặc cũng sẽ xả giận giúp Tố Tố.
Nhưng hắn cũng không phải là thằng ngốc.
Nếu đồng ý chuyện tỉ thí chọn hôn phu, hắn cũng không thể tiếp tục lấy ra nhiều sính lễ như vậy được.
Đợi đề nghị của Văn Thái Y được Ngạn Quan đồng ý rồi, hơn nữa cũng nhận được sự chấp thuận của đại đa số các môn phái.
Diệp Mặc lại lần nữa đứng ra nói:
– Ngạn môn chủ, nếu là tỷ thí chọn hôn phu, vậy thì sính lễ trước đây của tôi cũng sẽ thu lại.
Tôi nghĩ không thể mỗi một môn phái tham gia thi đấu đều sẽ lấy ra đồ giống như của tôi đúng chứ? Ngạn môn chủ đồng ý tỉ thí chọn hôn phu, thì bỏ sính lễ của tôi ra, mọi người đều cần phải công bằng mới được.
Tôi nghĩ Huyền Băng phái cũng không thể vì Đan thành của tôi giàu có, mà yêu cầu sính lễ của tôi nhiều hơn chút mới có thể tham gia được.
Đương nhiên, sính lễ của tôi đưa ra nhiều hơn chút cũng chẳng sao.
Nhưng lấy sính lễ rồi vẫn còn muốn tôi đi tỉ thí, tôi nghĩ Huyền Băng phaí cũng chưa đến nỗi làm chuyện như này.
– …
Nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, Ngạn Quan sửng sốt, trong lòng thầm nghĩ, y sở dĩ đồng ý chuyện tỉ thí chọn hôn phu, đó là vì bất luận Diệp Mặc thắng hay thua, cuối cùng sinh lễ cũng đều là của Huyền Băng phái.
Từng đường trong này y sớm đã tính toán xong rồi, y không muốn đắc tội với Vô Cực tông, nên mới để cho Đan thành đi đắc tội.
Một khi Diệp Mặc thắng trong cuộc tỉ thí, tất cả đều dễ nói, đây cũng là kết quả mà y hài lòng nhất.
Diệp Mặc một khi bị thua, nếu như thua tông môn bảy sao thậm chí tám sao bình thường.
Ngạn Quan biết rằng những môn phái này không thể nào dám cướp Tố Tố của Diệp Mặc, cho nên cuối cùng Tố Tố vẫn là do Diệp Mặc dẫn đi.
Một khi Diệp Mặc thua tông môn chín sao như Vô Cực tông thậm chí Lôi Vân tông, với số sính lễ của Diệp Mặc dành cho Tố Tố vừa nãy, rõ ràng Lạc Tố Tố có địa vị rất cao trong lòng hắn.
Hắn chắc chắn sẽ lấy tất cả lợi thế của Đan thành để giành lấy Lạc Tố Tố, bất luận là môn phái chín sao nào, cũng không có cách nào đấu được với Đan thành.
Cuối cùng Lạc Tố Tố vẫn bị Diệp Mặc dẫn đi, y cũng vẫn lấy được sính lễ.
Như vậy có thể trực tiếp mở ra xung đột giữa Đan thành và Huyền Băng phái, để những môn phái khác xung đột với Đan thành.
Trong lòng y vẫn còn đang cảm kích Phồn trưởng lão đã đưa ra chuyện tỉ thí chọn hôn phu, không ngờ bây giờ Diệp Măc nói bỏ sính lễ, như vậy sao có thể được?
Nhưng vừa nãy y đồng ý chuyện này rồi, bây giờ căn bản không thể đổi ý được.
Y quay đầu lại lạnh lùng nhìn Phồn Y Trúc một cái, nếu như lúc trước Phồn Y Trúc đồng ý để Diệp Mặc dẫn Tố Tố đi, thì làm gì còn nhiều chuyện như này? Mặc dù đắc tội với Vô Cực tông, nhưng cũng kết giao được với Đan thành và Đan vương thất phẩm Diệp Mặc.
Bây giờ chỉ sau khi tỷ thí xong, để Phồn Y Trúc đi cầu Lạc Tố Tố, để Lạc Tố Tố nói một chút lời dễ nghe bên tai Diệp Mặc.
Phồn Y Trúc lúc này cũng đã bình tĩnh lại, cô biết cách làm của mình có chút không ổn.
Lúc trước cô chưa bao giờ nghĩ gả Lạc Tố Tố đi, nếu như Diệp Mặc không đến, cho dù là sính lễ của Vô Cực tông là Chân Linh đan, cô chắc cũng không đồng ý.
Đã từng có đệ tử nòng cốt ủy thác trưởng bối đến hỏi cưới Tố Tố, nhưng bị cô cự tuyệt rồi.
Sau đó cô sở dĩ đổi ý kiến, mà lại đồng ý sính lễ của Dương Phí Thành, muốn gả Tố Tố cho Vô Cực tông.
Một là vì Diệp Mặc cho cô ấn tượng đầu tiên rất xấu, thứ hai là vì sau khi biết được ý đồ của Diệp Mặc đến đây, cô biết cho dù là Huyền Băng phái cũng không có cách nào đánh nhau với Đan thành được, cho dù cô hôm nay không đồng ý, sau này cũng sẽ phải để cho Diệp Mặc dẫn Tố Tố đi.
Cho nên nhất thời dưới sự xúc động tức giận, cô dứt khoát đồng ý sính lễ của Dương Phí Thành.
Đương nhiên, cái này với bản thân Dương Phí Thành mà nói cũng có quan hệ thân.
Sau này muốn giúp đỡ Vô Cực tông, thậm chí đồng ý chuyện tỉ thí chọn hôn phu, hoàn toàn là vì Diệp Mặc mắng cô nói láo, khiến cô mất đi lý trí hoàn toàn.
Lúc này tỉnh táo lại, dĩ nhiên biết mình làm thế này không có lợi gì cho Tố Tố và tông môn, đáng tiếc là cô đã làm rồi.
…
Huyền Vân Phong, là một trong những ngọn núi phụ của dãy Huyền Băng, phong chủ là Phồn Y Trúc, Lạc Tố Tố và Đường Bắc Vi là đệ tử của cô.
Mà lúc này trong một căn nhà nhỏ trong Huyền Vân Phong, Đường Bắc Vi vẻ mặt nghi ngờ đang nhìn Lạc Ảnh hỏi:
– Chị Tố Tố, chị cũng đã là Kim Đan đỉnh phong rồi, chỉ cần một bước là thăng cấp lên Nguyên Anh, vì sao lại đột nhiên xuất quan?
Ngồi đối diện với Đường Bắc Vi là một cô gái thanh tú mặc quần áo màu vàng nhạt, cô chính là Lạc Ảnh mà Diệp Mặc muốn dẫn đi.
Lạc Ảnh nghe thấy Đường Bắc Vi nói vậy, nhíu mày nói:
– Chị đột nhiên nóng ruột, cứ như có chuyện gì đó sắp xảy ra vậy, căn bản không có tâm trạng thăng cấp lên Nguyên Anh, cho nên mới ra ngoài.
Đường Bắc Vi nghĩ trong chốc lát rồi nói:
– Chị Tố Tố, hay là chúng ta đến chỗ sư phụ hỏi một chút, đến Phiêu Miểu tiên trì thăm Khinh Tuyết được không? Cả ngày ở trong chỗ này đúng là bực mình chết đi được.
Lạc Ảnh biết Đường Bắc Vi muốn mình ra ngoài đi lại một chút, giải buồn, cô thản nhiên cười nói:
– Chị không sao, nhưng quả thực là phải đi thăm Khinh Tuyết chút.
Khinh Tuyết không biết bây giờ có tốt hay không, còn cả Lạc Phi và Tử Y nữa bây giờ không biết thế nào rồi.
Đường Bắc Vi vừa muốn nói chuyện, thần thức nhìn thấy một người con gái mặc váy màu hồng phấn vội vã chạy đến.
Cô vừa nói một câu:
– Chị Tố Tố, Dung sư tỷ đến.
Ngay lập tức người con gái mặc váy hồng phấn bên ngoài đẩy cửa vào.
– Dung sư tỷ.
Lạc Ảnh cùng Đường Bắc Vi đứng dậy.
Triệu Dung thấy Lạc Tố Tố liền vội vàng nói:
– Em Tố Tố sư muội, em xuất quan rồi à?
– Đúng vậy chị Dung sư tỷ.
Có chuyện gì xảy ra à? Xem chừng chị rất vội vàng?
Lạc ảnh nghi ngờ hỏi.
– Huyền Băng phong dường như tất cả tông môn bảy sao đều đến hết, chị nghe nói là vì Văn Thái Y của Vô Cực tông chọn rể, môn phái chúng ta mới phát thư mời.
Bây giờ chị nhận được tin tức xác thật không phải như vậy, nghe nói môn chủ và Phồn trưởng lão cũng muốn thông qua cơ hội lần này chọn hôn phu cho Tố Tố, Tố Tố sư muội, làm sao đây?
Triệu Dung vẻ mặt lo lắng nói, cô mặc dù không biết chồng của Lạc Tố Tố là ai, nhưng cũng biết Tố Tố là người có chồng rồi.
– Không thể nào.
Tố Tố sắc mặt tái mét thốt lên.
Sư phụ rất tốt với cô, tuyệt đối sẽ không đồng ý chuyện này.
Vì chuyện như này đã xảy ra một lần rồi, nhưng bị sư phụ không chút do dự mà cự tuyệt.
– Chị Tố Tố…
Đường Bắc Vi cũng lo lắng nắm chặt lấy tay của Lạc Ảnh, trong lòng cũng vô cùng lo lắng.
– Em đến tìm sư phụ.
Lạc Ảnh bỗng nhiên dứt khoát nói.
Triệu Dung kéo tay của Lạc Ảnh nói:
– Bây giờ đại điện của Huyền Băng phong đều là những người có lai lịch lớn.
Tố Tố em căn bản không vào được.
Chuyện hôm nay căn bản là vì chưởng môn của Vô Cực tông đến đặt sính lễ, sau đó Phó thành chủ của Đan thành hình như đối đầu với Vô Cực tông, đột nhiên cũng nói muốn dẫn em đi, kết quả hai bên đấu nhau tại trận.
Sau đó môn chủ mới đồng ý ý kiến của Văn Thái Y, tỷ thí chọn hôn phu.
– Phó thành chủ của Đan thành cũng đến?
Đường Bắc Vi và Lạc Tố Tố rất ít ra ngoài, cho nên cũng không biết Diệp Mặc đã trở thành Phó thành chủ danh dự của Đan thành, nhưng danh tiếng của Đan thành thì hai cô lại biết.
Triệu Dung gật đầu nói:
– Đúng vậy, chính là người mà Ninh Khinh Tuyết của Phiêu Miểu tiên trì được gả, quán quân Đại hội đan vương lần trước, Ninh Khinh Tuyết của Phiêu Miểu tiên trì bị hắn dẫn đi tại trận.
Phiêu Miểu tiên trì một câu cũng không dám nói, chị sợ hôm nay cũng có kết cục giống như lần trước.
Lạc Ảnh và Đường Bắc Vi chân tay run lên, sắc mặt hai người cũng trở nên khó coi.
– Bây giờ không phải là lúc để lo lắng, chúng ta nhanh chóng phải nghĩ ra cách mới được…
Triệu Dung còn cho rằng Lạc Ảnh và Đường Bắc Vi là vì chuyện tỷ thí chọn hôn phu mới lo lắng như vậy.
– Chị nói Ninh Khinh Tuyết đúng là bị thành chủ của Đan thành dẫn đi sao? Ninh Khinh Tuyết không có phản kháng nào sao?
Giọng điệu của Lạc Ảnh thậm chí có chút vội vàng xao động.
Triệu Dung lại càng nghi ngờ nhìn Lạc Ảnh, bản thân cô ấy bây giờ đã rất nguy hiểm rồi, còn có tâm trạng lo lắng cho Ninh Khinh Tuyết sao? Nhưng cô cũng gật đầu nói:
– Đúng vậy, lúc đó cô ấy và Diệp thành chủ xem chừng bộ dạng rất thân mật, căn bản là cam tâm tình nguyện, tại sao lại có thể phản kháng lại được?
– Diệp thành chủ?
Đường Bắc Vi và Lạc Ảnh đồng thời hỏi.
Triệu Dung gật đầu:
– Ừ, hắn tên Diệp Mặc, chẳng những là quán quân Đại hội đan vương, hơn nữa lại là Phó thành chủ danh dự của Đan thành, hôm nay lại đến Huyền Băng phong, tranh giành Tố Tố với Vô cực tông… Tố Tố, Đường Bắc Vi, hai em định đi đâu à? Đừng làm loạn lên nữa!
Lời của Triệu Dung còn chưa dứt, lại phát hiện ra Tố Tố và Đường Bắc Vi đã chạy ra khỏi Huyền Vân phong rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1150: Một Đao Khí Phách
Một Đao Khí Phách
L
úc này trong đại điện của Huyền Băng phong, mọi người đều đang đợi người khiêu chiến đầu tiên bước ra, lại phát hiện Diệp Mặc bỗng nhiên bước ra, hơn nữa lại đứng giữa đại điện.
Không ai nghĩ rằng lúc này Diệp Mặc lại là người đầu tiên bước ra, cũng không có ai biết hắn muốn làm gì.
– Các vị bằng hữu, và cả các vị môn chủ.
Tôi đã nói qua rồi, tin rằng mọi người bây giờ cũng đều biết Tố Tố là vợ của Diệp Mặc tôi.
Bây giờ tôi đứng ở đây, nếu như có ai dám có ý nghĩ gì về Tố Tố, vậy thì cứ lên thẳng đây, đừng trách Diệp mỗ tôi không khách khí.
Hôm nay vốn dĩ là ngày vui của Văn tiên tử, tôi cũng là đến chúc mừng, không phải đến đánh nhau.
Còn muốn ôm được Văn tiên tử về, có thể khiêu chiến bất cứ ai, không cần khiêu chiến tôi.
Diệp Mặc vừa nói tới đây, giọng nói đột nhiên trở nên lạnh lùng:
– Nếu có ai có ý nghĩ gì với Tố Tố, không cần đi khiêu chiến người khác, cứ trực tiếp khiêu chiến với Diệp Mặc tôi, tôi đều tiếp hết.
Nói xong Diệp Mặc vừa lạnh lùng lướt qua Dương Phí Thành và Vương Thuyền Hòa, rồi lại chuyển ánh nhìn sang Phồn Y Trúc, từng chữ từng câu nói:
– Bất luận anh là ai, dám chú ý đến Tố Tố, thì hướng thẳng vào Diệp Mặc tôi đây.
Văn Thái Y lại lần nữa sắc mặt xanh mét, cô không ngờ Diệp Mặc lại không nhìn cô chút nào.
Đại điện im lặng trong thời gian ngắn ngủi, thật sự là câu nói thật khí phách.
Chẳng lẽ nếu có mấy chục người đều có ý nghĩ về Tố Tố, hắn cần phải khiêu chiến với tất cả mọi người hay sao?
– Diệp thành chủ đúng là rất khí phách, Nam Tấn Thăng của Vô Cực tông muốn thử xem sao, tu vi của anh có khí phách như lời anh nói hay không.
Nói xong một người đàn ông mặc quần áo tu sĩ màu xanh của Vô Cực tông bay lên.
Chỉ có tu vi Hư Thần tầng thứ hai cũng dám khiêu chiến mình, Diệp Mặc trong lòng cười khẩy.
Nếu như gã biết mình trên đường đi đã giết tu sĩ Hư Thần tầng thứ bảy của Vô Cực tông, thì gã cũng sẽ không nhảy lên như vậy.
Nam Tấn Thăng lên sau khi châm chọc Diệp Mặc một hồi, rồi lại ôm quyền nói với tông chủ của Vô Cực tông và môn chủ của Huyền Băng phái:
– Tỷ thí có sát thương, không biết nếu vãn bội chẳng may làm bị thương hoặc là lỡ tay giết Diệp thành chủ thì thế nào?
– Hừ!
Ngạn Quan của Huyền Băng phái và Dương Phí Thành của Vô Cực tông không nói gì, nhưng Vương Thuyền Hòa của Lôi Vân tông thì lại hừ lạnh nói:
– Nếu không có bản lĩnh mà bị giết thì cũng đáng đời, nếu không xuống ngay, đừng lên làm mất mặt người khác.
Nam Tấn Thăng cười ha ha khom người nói với Vương Thuyền Hòa:
– Cảm ơn Vương môn chủ chỉ điểm, vãn bối biết rồi.
Nói xong Nam Tấn Thăng vừa khua tay thì trên đầu gã xuất hiện một cái chuông sáu cạnh, đồng thời một kim giao kiếm chân khí hạ phẩm xuất hiện trong tay.
Sau đó mới thản nhiên nhìn Diệp Mặc nói:
– Tôi nhắm trúng Tố Tố rồi, anh thì thế nào? Chỉ là một tu sĩ Hư Thần tầng thứ nhất cũng dám lớn lối như vậy.
Nam mỗ sớm đã không ưa anh rồi.
– Như anh mong muốn.
Diệp Mặc cả người cũng tản ra một luồng khí tức lạnh như băng, loại sát ý kia khi mà Nam Tấn Thăng nói nhắm trúng Tố Tố bỗng tràn ngập ra, cho dù những tu sĩ còn lại ngồi trong đại điện cũng có thể cảm nhận được sát khí vô tận trên người Diệp Mặc.
Một số đệ tử có tu vi tương đối thấp, thậm chí không tự chủ được rùng mình một cái.
– Sát khí thật mạnh.
Mấy vị môn chủ thầm tặc lưỡi, từ sát ý đầy trời của Diệp Mặc thổi quét ra ngoài, tất cả mọi người đều biết, tên Diệp thành chủ này hẳn không chỉ là luyện đan lợi hại.
Mặc dù Diệp Mặc là một Đan vương, nhưng chỉ là một tu sĩ Hư Thần tầng thứ nhất, Nam Tấn Thăng căn bản không coi hắn ra gì.
Mặc dù gã chưa ghi danh lên tấm bia Hư Thần nhưng gã lại rất tự tin về thực lực của mình.
Chẳng qua gã không tưởng tượng được sát ý của Diệp Mặc không ngờ lại mạnh mẽ đến vậy, khiến gã đang đứng đối mặt với Diệp Mặc không tự chủ được rùng mình một cái.
Nhưng không đợi gã có hành động nào, một luồng đao màu tím giống như cầu vồng đơn sắc cuốn tới, sát khí ùn ùn kéo đến kia lại càng kịch liệt hơn.
– Hoa… Sơn… đao…
Dám đánh chủ ý lên Tố Tố, Diệp Mặc không còn cách nghĩ nào khác, chỉ có một sát khí vô tận.
Luồng sát khí vô tận đó, khiến hắn không chút do dự chọn Huyễn Vân Hoa Vân Sơn đao toàn lực bổ ra.
Tôi chỉ có một con đường, con đường là Hoa Sơn, không giết anh tôi cam tâm được sao.
Đao thế vừa mới tiến thẳng lên phía trước, không còn đường lui lại, hoặc là căn bản không cho mình bất kỳ đường lui nào.
Không phòng thủ, không có bất kỳ bảo lưu nào, hoàn toàn chỉ bổ ra một đao.
Đao này ngưng tụ tất cả tức giận của hắn, giết không tha.
Nam Tấn Thăng nhìn thấy một đao của đối phủ bổ ra chỉ là một thanh đao dài mà thôi, chính xác mà nói hẳn là một cây đao dài giống như dao thái rau mà thôi.
Nhưng đối mặt với con dao thái rau dài này, trong lòng gã không ngờ lại dâng lên một tia sợ hãi, rau thái rau gì mà lại có thể phòng ra luồng sát khí và đường đao màu tím kinh khủng đến vậy? Gã theo bản năng liền muốn phóng Kim giao kiếm trong tay mình ra, nhưng gã lại phát hiện ra chân nguyên của mình trong nháy mắt lại trở nên chậm chạp, thậm chí trong nháy mắt bị ngưng tụ lại.
Đây là đao pháp gì? Nam Tấn Thăng trong lòng điên cuồng kinh ngạc.
Nhưng tốc độ một đao của Diệp Mặc rất nhanh, hơn nữa uy thế lại khiến cho người khác kinh ngạc.
Có một loại khuynh hướng mãnh liệt trước giờ chưa có, dường như đao này không giết được gã, đối phương cho dù lên trời xuống đất cũng không bỏ qua.
– Không…
Nam Tấn Thăng kêu lên một chữ tuyệt vọng, liền cảm giác được đường đao màu tím cắt từ ấn đường cắt xuống, sau đó gã liền nghe thấy một tiếng “Loảng xoảng” cực lớn.
Gã bỗng nhiên cảm giác âm thanh đó chính là chuông phòng ngự của mình, Diệp Mặc không ngờ có thể một đao cắt đứt được chuông phòng ngự của gã, sau đó giết chết gã.
Màn máu phun ra, Nam Tấn Thăng đến pháp bảo cũng không kịp phóng ra, liền bị một đao của Diệp Mặc giết chết.
Đại điện trong nháy mắt chìm vào sự yên tĩnh.
Một đao liền chém chết một tu sĩ Hư Thần tầng thứ hai, mà còn là đệ tử nòng cốt của Vô Cực tông Nam Tấn Thăng.
Còn lúc này Nam Tấn Thăng hai nửa cơ thể của gã ngã dưới đất bỗng nhiên không có chút dấu hiệu nào lại chia năm sẻ bảy, không ngờ bị đường đao chém cho không toàn thây, hình dáng thảm hại.
Những chưởng môn của những môn phái lớn đều hít một hơi thật dài, lúc nào gặp một tu sĩ Hư Thần tầng thứ nhất lại lợi hại như vậy? Một đao chém giết một Hư Thần tầng thứ hai, đường đao này trước tiên phá tan chuông phòng ngự sáu cạnh của đối phương, sau đó chém từ ấn đường xuống.
Khí phách, quá khí phách.
Cái này cần bao nhiêu phẫn hận mới có được sức bật có sát khí kinh khủng như vậy? Trầm mặc thật lâu, Ngạn Quan lúc này mới khô khốc nói:
– Trận chiến đầu tiên, Diệp thành chủ thắng.
Dương Phí Thành sắc mặt trầm xuống sắp nhỏ thành nước, hai mắt gã tức giận nhìn chằm chằm Diệp Mặc, gã cũng không ngờ Diệp Mặc lại lợi hại như vây, tu vi Hư Thần tầng thứ nhất, không ngờ một đao lại có thể giết được Nam Tấn Thăng.
Người này tuyệt đối không thể giữ lại được.
Một khi đợi hắn trưởng thành, thì Vô Cực tông làm sao có thể tồn tại được?
Phồn Y Trúc nhìn thấy Nam Tấn Thăng bị Diệp Mặc chém giết thành màn máu.
Không ngờ theo bản năng rùng mình một cái, cô càng cảm thấy hối hận về quyết định của mình rồi.
Diệp Mặc chỉ là một Hư Thần tầng thứ nhất, đã lợi hại như vậy, một khi đợi hắn hoàn toàn trưởng thành, có người nào có thể địch nổi hắn? Đây quả thực là một Sở Cửu Vũ khác.
– Anh đánh lén.
Một trưởng lão của Vô Cực tông bỗng nhiên đứng dậy, tức giận nói.
Diệp Mặc tay nắm chặt Tử Đao nhìn cũng không thèm nhìn lão, trong lòng đang nghiệm đao vừa nãy, thi triển Huyễn Vân Hoa Sơn đao – đao thứ sáu của Huyễn Vân lần nữa, khiến hắn có chút cảm ngộ mới.
Nhạc Dao của Thiên Ma môn bỗng nhiên cười ha hả nói:
– Vị trưởng lão này con mắt thật tinh tường, Diệp thành chủ đánh lén chúng ta không nhìn thấy, ông lại nhìn rất rõ ràng, đúng là quá giỏi.
Sao tôi lại nhìn thấy Nam Tấn Thăng khiêu chiến Diệp thành chủ, phóng ra pháp bảo trước nhỉ? Xem ra đôi mắt của tôi không còn tinh tường nữa rồi.
– Câm mồm.
Dương Phí Thành quát lớn với vị trưởng lão kia, vị trưởng lão kia sắc mặt đỏ bừng.
Gã chỉ là một tu sĩ vừa mới thăng cấp lên Thừa Đỉnh mà thôi, mà còn là Thừa Đỉnh tầng thứ nhất.
Còn Nhạc Dao đã là Thừa Đỉnh hậu kỳ rồi.
Lời nói của Nhạc Dao, ý nghĩa rõ ràng là ai nói Diệp Mặc đánh lén, mắt của người đó mới là không tinh tường.
Dương Phí Thành nói xong liền trực tiếp nới với một vị trưởng lão khác bên cạnh nói:
– Lập tức phát phi kiếm truyền thư đi, để Mẫn Vô Kiếm và Thiết Bách Phỉ đến đây.
– Dạ.
Vị trưởng lão kia lập túc phát phi kiếm truyền tin đi, Mẫn Vô Kiếm và Thiết Bách Phỉ là hai tu sĩ Hư Thần ưu tú nhất của Vô Cực tông.
Mặc dù không phải là tu sĩ Hư Thần lợi hại nhất trong Vô Cực tông, nhưng hai người họ là hai tu sĩ Hư thần trẻ tuổi nhất.
Thiết Bách Phỉ là Hư Thần tầng thứ sáu, còn Mẫn Vô Kiếm đã là Hư Thần hậu kỳ tầng thứ bảy rồi, thậm chí là nhân vật được lưu danh trên bia đề danh Hư Thần.
Cùng lúc đó, Lôi Vân tông và một số môn phái khác cũng bắt đầu truyền phi kiếm truyền tin, rõ ràng đều là triệu tập những đệ tử ưu tú của môn phái tới.
Diệp Mặc lại giống như không nhìn thấy những phi kiếm truyền tin này được phát đi.
Mà sau khi một chiêu kia hoàn toàn nghĩ thông rồi, lúc này mới giữ Tử Đao trong tay lướt nhìn bốn phía.
Lạnh lùng nói:
– Còn có ai dám có gan đánh chủ ý của Tố Tố nữa hay không, mời lên đây, Diệp Mặc tôi tiếp hết.
Lúc này cửa của đại điện có hai người con gái vội vàng đạp phi kiếm bay đến, các cô sau khi nghe thấy giọng nói của Diệp Mặc, liền không chút do dự hướng vào bên trong đại điện.
Một đệ tử của Huyền Băng phái đứng bảo vệ của đại điện thấy vậy lập tức bước lên chặn lại, thì lại bị một tu sĩ khác của Huyền Băng phái ngăn lại:
– Từ từ, người đến chính là Lạc Tố Tố và Đường Bắc Vi của Huyền Vân phong, vừa nãy chưởng môn chính là muốn gọi hai người này đến, đừng cản họ, cứ để họ vào.
Diệp Mặc đồng thời cũng dừng lại không nói nữa, mà vẻ mặt vui mừng nhìn hướng về phía cửa.
– Anh…
– Ông xã…
Lạc Ảnh không phải chưa gọi qua ông xã Diệp Mặc, mà chỉ gọi có một lần mà thôi, bình thường thà rằng gọi Diệp Mặc sư đệ, cũng không muốn gọi là ông xã.
Hôm nay cô lại nhìn thấy Diệp Mặc, trong lòng kích động căn bản không có cách nào thể hiện ra ngoài được.
Cả người cũng mềm nhũn ra, trong lòng lại giống như muốn nổ tung vậy.
Hoặc là lúc này chỉ có hai chữ đơn giản thô tục đến cực điểm, mới có thể biểu cảm được hết sự vui mừng kích động trong lòng cô.
– Bắc Vi, Tố Tố.
Trong lòng Diệp Mặc bỗng nhiên cảm thấy nhẹ nhàng, chỉ cần nhìn thấy bọn họ là được rồi.
Bất kể xảy ra chuyện gì, hắn cũng có thể dẫn hai người đó đi, hắn sợ chính là mình không nhìn thấy hai người họ.
Lúc này sự tức giận của hắn với Phồn Y Trúc cũng đã giảm đi rất nhiều, nếu như sư phụ Tố Tố cố ý nhằm vào Tố Tố, thì Tố Tố không thể nào nhìn thấy mình.
Lạc Ảnh cũng không còn căng thẳng như lúc trước nữa, cô lại xông vào lòng Diệp Mặc, còn Đường Bắc Vi cũng nước mắt ngắn nước mắt dài ôm lấy cánh tay Diệp Mặc.
Không có gì so sánh được với niềm vui hạnh phúc khi được trùng phùng, không có gì có thể diễn tả được tâm trạng lúc này của ba người bọn họ.
Lúc trước Đường Bắc Vi mặc dù không nói, nhưng cô sao khi hiểu được Tu Chân giới, thậm chí đã có lần cho rằng mình không thể gặp lại Diệp Mặc được nữa, nhưng cô không ngờ hôm nay lại có thể gặp được hắn, mà lại chính trong Huyền Băng phái.
Đối với Diệp Mặc mà nói, biết rõ Tố Tố ở Huyền Băng phái, nhưng mình lại không có cách nào dẫn cô đi được.
Sự bực bội ấy của hắn, sự buồn bực ấy của hắn không có gì có thể biểu đạt được, không có ai hiểu được.
Hắn liều mạng tu luyện, nhưng vẫn kém xa những lão yêu quái kia.
Trước kia trong đại hội đan vương, người khác muốn giết hắn, hắn thậm chí đến con kiến hôi cũng không bằng.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)



![[Dịch] Chúa Tể Chi Vương [Dịch] Chúa Tể Chi Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/12/Dich-Chua-Te-Chi-Vuong-SE-Audio-Truyen.jpg)




