1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 231 : Văn Thái Y Buồn Bực (c1151-c1155)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 231 : Văn Thái Y Buồn Bực (c1151-c1155)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1151: Văn Thái Y Buồn Bực

Văn Thái Y Buồn Bực

D

iệp Mặc một đao giết chết Nam Tấn Thăng, khiến rất nhiều người chìm đắm trong kinh hãi trong một đao đó, đảo mắt một cái thì giờ lại bị cảnh nhu tình như nước trước mắt làm cho sửng sốt.

Ở giữa đại điện, thi thể đẫm máu của Nam Tấn Thăng vẫn còn nằm đó, vậy mà họ lại trình diễn một màn tương phùng như vậy.

Điều này thật là không tương xứng, vô cùng không tương xứng.

Phồn Y Trúc ngơ ngác nhìn đệ tử mà bình thường không để một tên đàn ông nào vào mắt, không ngờ hiện giờ lại cùng Diệp Mặc thân mật như vậy, khiến bà ta không thể nào hiểu nổi.

Cho dù Diệp Mặc đã từng là chồng của Tố Tố ở thế tục, nhưng cũng không có khả năng thắm thiết như vậy chứ.

Tố Tố cũng đã là người tu chân rồi, vậy thì theo suy nghĩ của bà là phải cắt đứt tục duyên, hoặc là cũng phải phai nhạt với tục duyên rồi mới đúng, cho dù là một đôi trai gái ở bên nhau, đại bộ phận cũng chỉ là vì song tu mà thôi.

Không nghĩ đến Tố Tố và Diệp Mặc tương phùng lại có được cái loại vui sướng hạnh phúc như thế kia, thật sự làm cho bà không thể nào hiểu được.

Lúc này Diệp Mặc không còn tâm tình mà khiêu chiến nữa, sớm đã kéo Tố Tố cùng Bắc Vi về chỗ ngồi của mình, về phần vũng máu còn nằm giữa đại điện, thì căn bản là chẳng có quan hệ gì với hắn.

Lạc Tố Tố và Đường Bắc Vi liên tục cùng Diệp Mặc hàn huyên hết nửa ngày, tâm tình mới dần ổn định lại, Lạc Tố Tố lúc này mới nhìn rõ hiện trạng ở đại điện, lập tức có chút lo lắng.

Cô và Đường Bắc Vi nhìn về phía môn chủ cùng sư phụ, muốn đứng lên đi về phía họ để chào hỏi.

Nhưng Diệp Mặc lại kéo hai người lại:

– Hiện taị không nên đi, đợi lát nữa hãy nói.

Tuy rằng Lạc Tố Tố rất tôn trọng sư phụ, thế nhưng nếu cần lựa chọn giữa sư phụ và Diệp Mặc thì cô chắc chắn sẽ không chút do dự mà chọn Diệp Mặc, vì thế lập tức ngồi xuống.

Tố Tố đã không đi, thì Đường Bắc Vi càng không đi.

Phồn Y Trúc thấy một màn này liền thở dài, bà biết rằng mình đã nghĩ sai rồi.

Lúc trước bà nói Tố Tố khẳng định sẽ nghe lời bà, thế nhưng hiện tại mới biết được địa bị của mình trong lòng đệ tử không thể bằng được cái vị Diệp thành chủ này.

– Tố Tố, Bắc Vi…

Lạc Phi hưng phấn gọi.

– Lạc Phi, sao chị cũng ở chỗ này?

Đường Bắc Vi lúc này mới nhìn thấy Lạc Phi ngồi bên cạnh, lập tức mừng rỡ hỏi han.

Trong đại điện tuy rằng đã không còn im ắng nữa, vết máu cũng đã có người thu dọn sạch sẽ rồi.

Thế nhưng mấy người Diệp Mặc nói chuyện, cũng không có ai dám xen vào.

– Cái gì? Kiếm Cốc bị Vô Cực Tông tiêu diệt rồi? Vậy chị Tử Vân đâu?

Đường Bắc Vi nghe Lạc Phi nói, liền nhất thời kêu lên thất thanh.

Tiếng hét của Đường Bắc Vi rất lớn, hầu như tất cả mọi người có mặt trong đại điện đều nghe rõ ràng.

Nếu như người khác dám lớn tiếng như vậy, sớm đã bị trách tội rồi, có lẽ nếu là người khác dám nói về việc sai trái của Vô Cực Tông, thì cũng đã sớm bị Hạ Lâm của Vô Cực Tông giết rồi.

Thế nhưng khi Đường Bắc Vi khiếp sợ kêu lên, lại không có ai thấy không thích hợp.

Vẻ mặt Dương Phí Thành của Vô Cực Tông càng âm trầm hơn, một câu cũng không nói ra miệng.

Hiên tại y cũng chỉ có thể thông qua phương thức thi đấu để giết Diệp Mặc chứ không còn cách nào khác cả.

Mấy người Lạc Phi dùng vẻ mặt phẫn hận nhìn chằm chằm vào vị trí của Vô Cực Tông, nói từng chữ một:

– Đúng thế, chị nhất định sẽ vì sư môn mà đòi lại công đạo.

Diệp Mặc không nói gì, hắn biệt hiện tại hắn chỉ có thể vào vệ bản thân và mấy người bên cạnh mà thôi, còn muốn tìm Vô Cực Tông mà nói đạo lý hay là báo thù thì hắn còn quá yếu kém.

Đạo lý tuy đã chiếm được ưu thế rồi, thế nhưng giống như những lời mà hắn đã từng nói với Cận Chỉ Hằng “Không có thực lực, thì sẽ không có đạo lý”.

Ngạn Quan thấy Tố Tố tới bên cạnh Diệp Mặc, thì lại thở phào nhẹ nhỗm.

Lúc này mà muốn khiêu chiến Diệp Mặc thì nếu không phải là người có thâm thù đại hận với hắn, thì chính là thằng ngốc.

Y tin tưởng những tu sĩ có mặt tại đây sẽ không còn ai khiêu chiến với Diệp Mặc nữa rồi, trừ phi là người có thù oán với Diệp Mặc mà thôi.

Khi thấy Đường Bắc Vi dường như lại muốn khơi mào lên sự cố mới, Ngạn Quan lập tức đứng lên nói:

– Nếu hiện tại Diệp thành chủ đã đi xuống phía dưới, thì còn có anh tài nào muốn lên võ đài thi đấu thĩ hãy lên di, chúng ta tiếp tục tuyển chọn hôn phu.

Chỉ là lần này sau khi Ngạn Quan nói cả nửa ngày, cũng không có ai đứng ra cả.

Rất nhiều tu sĩ dường như đã bị một đao kia của Diệp Mặc làm cho sợ hãi rồi, không còn nhiều ý nghĩ muốn lên đài thi đấu nữa.

Một tu sĩ Hư Thần tầng hai của Vô Cực Tông, bị Diệp Mặc một đao giết chết, thậm chí ngay cả pháp bảo đã lấy ra cũng không cách nào sử dụng, thế là đủ hiểu được sự lợi hại của Diệp Mặc rồi.

Khi mà Ngạn Quan đã cảm thấy có chút xấu hổ, thì một gã đệ tử của Huyền Băng Phái đi ra, đầu tiên là y thi lễ với Ngạn Quan và mấy vị trưởng lão của Huyền Băng Phái, sau đó lại hướng đến trưởng môn các phái trong đại điện cúi chào một lượt.

Lúc này mới lên tiếng:

– Vãn bối Triển Thủy Ung đệ tử của Huyền Băng Phái, từ lâu đã ngưỡng mộ Văn tiên tử của Vô Cực Tông, nguyện ý tiếp thu sự tuyển chọn, nếu có vị anh tài nào cùng cách suy nghĩ với tại hạ, thì xin mời tiến lên luận bàn.

Lời nói của Triển Thủy Ung cũng hào hoa phong nhã giống như tướng mạo của y, không có chút nào nóng nảy vội vàng.

Hoàn toàn khác với giọng điệu tràn đầy khí phách của Diệp Mặc, nhưng lại làm cho người khác cảm giác được một loại phong độ.

Lạc Ảnh lúc này đã nắm chặt lấy tay Diệp Mặc, trong lòng đã sớm yên bình hạnh phúc ngồi bên cạnh Diệp Mặc, suy nghĩ cũng đã hoàn toàn tỉnh táo lại.

Khi Triển Thủy Ung nói, thì ánh mắt căn bản là không có quan tâm đến Văn Thái Y, hiển nhiên suy nghĩ của y cũng không như lời y nói, căn bản là không phải vì ngưỡng mộ Văn Thái Y mà lên đài thi đáu.

Chắc là vì không muốn để chưởng môn của mình xấu mặt, cũng không muốn các môn phái trong đại điện cảm thấy tẻ nhạt nên mới cố ý lên đài khiêu chiến mà thôi.

Hơn nữa tu vi của Triển Thủy Ung là Nguyên Anh tầng năm, tuy rằng tuổi còn rất trẻ, thế nhưng muốn ôm Văn Thái Y trở về thì hiển nhiên là không có khả năng.

Diệp Mặc cũng có thể thấy được là tuy không phải thật tâm vì ngưỡng mộ Văn Thái Y mà lên khiêu chiến, thì Văn Thái Y thân là người trong cuộc lại càng hiễu rõ việc này.

Cô lạnh mặt nhìn thoáng qua Diệp Mặc là Lạc Tố Tố, trong lòng cô bỗng nhiên lại dấy lên một nỗi tức giận khó nói thành lời.

Diệp Mặc từ đầu đã lấy cô làm cái cớ, làm cho cô muốn tức giận cũng không được.

Sau lại vì Lạc Tố Tố mà một đao giết chết đồng môn Nam Tấn Thăng của mình, hiện giờ lại còn cùng với Tố Tố thân mật như vậy nữa.

Nếu như Diệp Mặc chỉ là một người bình thường, thì quên đi.

Thế nhưng Diệp Mặc không chỉ là Phó thành chủ danh dự của Đan thành, còn là một Đan Vương thất phẩm, hơn nữa còn có thể một chiêu mà vượt cấp giết chết đối thủ của mình.

Có thể nói Diệp Mặc chính là thiên tài trong thiên tài mà ông trời đưa đến cho cô.

Lúc trước sư huynh Viên Quan Nam cũng là một kinh tài diễm diễm, ba mươi tuổi đã là Nguyên Anh tầng năm, vậy mà cũng bị Diệp Mặc giết chết trong Vẫn Chân Điện.

Có thể thấy được Diệp Mặc còn ưu tú hơn rất nhiều so với Viên Quan Nam.

Kỳ thực cô cũng không có tính toán những điều đó, thế nhưng cô và Lạc Tố Tố được đặt song song trên bảng xếp hạng Thập mỹ Nam An, mà hiện tại Diệp Mặc đã là chồng của Tố Tố rồi, thì hiển nhiên là bất luận đến cuối cùng người đoạt được đệ nhất thi đấu khiêu chiến là ai, thì chắc cũng không thể là một thiên tài như Diệp Mặc được.

Ngày trước cô đã từng công khai nói một câu, đó là Lạc Tố Tố không xứng được đặt song song với cô trong Thập mỹ Nam An, thế nhưng bây giờ chồng của người ta lại mạnh mẽ hơn so với mình nhiều lắm, đây quả thực là tự mình đánh mình mà.

Mà Triển Thủy Ung vừa lên khiêu chiến cũng không phải là vì thực lòng ngưỡng mộ cô, càng làm cho cô buồn bực không ngớt.

Tuy rằng trước đây cô đã thề rằng bất luận chồng của Lạc Tố Tố là ai, thì cô cũng nhất định phải quyến rũ người đó rồi sau đó lại đá văng đi, thế nhưng hiện tại Văn Thái Y không còn có lòng tin để làm như vậy nữa.

Người ta hiện tại đã là Diệp thành chủ rồi, hơn nữa còn không có một chút hứng thú đối với cô, thậm chí còn có chút chán ghét.

– Vương Đô Húc của Thiên Diễn Tông xin được khiêu chiến, mong Triển huynh thủ hạ lưu tình.

Có Triển Thủy Ung ra mặt, lập tức đã có thêm một tu sĩ Nguyên Anh tầng sáu đi lên đài.

Hiển nhiên y cũng không phải vì Văn Thái Y mà đến, cũng không phải vì Văn Thái Y không hấp dẫn được y, mà y hiểu rõ thực tế thì với tu vi hiện giờ mà muốn ôm mỹ nữ về căn bản là không có khả năng.

Vương Đô Húc là một đệ tử nòng cốt của tông môn bẩy sao Thiên Diễn Tông, có thể trước tuổi sáu mươi tu luyện đến Nguyên Anh tầng sáu thì đã là người có tư chất rất tốt rồi.

Vì thế y muốn đi lên so đấu để xem khả năng của y có ngang ngửa được với đệ tử nòng cốt của một tông môn chín sao hay không.

Triển Thủy Ung và Vương Đô Húc hoàn toàn là thi đấu với tính chất luận bàn, tuy rằng rất đẹp mắt, thế nhưng lại không có cái loại sát khí như khi Diệp Mặc và Nam Tấn Thăng so đấu.

Lúc đó sát khí tràn ngập đại điện khác hẳn với lúc này.

Dù cho cả hai đều là đệ tử nòng cốt của đại môn phái, thế nhưng loại thi đấu gói gọn trong quy củ thế này thì Diệp Mặc không có hứng xem, hắn thấp giọng hàn huyên những chuyện đã trải qua với Tố Tố và Bắc Vi, cả ba người đều không ngừng cảm thán.

Triển Thủy Ung hành sự rất khéo léo, từ việc y có thể nhìn ra sự khó sử của chưởng môn để đi ra giải vây là có thể nhìn thấy được, vì vậy đều kém một bậc về cả kinh nghiệm chiến đấu và tu vi chân nguyên so với một người chuyên tâm tu luyện như Vương Đô Húc, chỉ trong thời gian nửa nén hương thì y đã bị một kiếm của Vương Đô Húc đánh bay ra với một vết thương nhẹ trên người, cũng có nghĩa là trận so đấu này y đã thua Vương Đô Húc rồi.

Vốn Triển Thủy Ung khi lên đài thi đấu cũng không phải là vì Văn Thái Y, cho nên có thua cũng không có vấn đề gì, thế nhưng đệ tử nòng cốt của tông môn chín sao Huyền Băng Phái lại ở ngay địa bàn của mình bị một đệ tử của tông môn bảy sao là Vương Đô Húc đánh cho thọ thương bay ra ngoài, điều này lập tức khiến cho rất nhiều đệ tử nòng cốt của Huyền Băng Phái không hài lòng.

Không đợi Vương Đô Húc xuống khỏi đài thi đấu, lại có một gã tu sĩ Nguyên Anh tầng sáu đệ tử của Huyền Băng Phái phi thân lên đài, tên đệ tử này cũng không nhiều lời, trực tiếp nói với Vương Đô Húc:

– Anh Vương quả nhiên là rất mạnh, Trương Ô tôi cũng muốn được lĩnh giáo cao chiêu.

Nói xong y căn bản là không đợi Vương Đô Húc trả lời, lập tức đã lấy ra một pháp bảo hình chùy.

Mà khí thể lúc này của Trương Ô hoàn toàn khác với Triển Thủy Ung, căn bản là không có ý định luận bàn mà chính là toàn lực xuất thủ.

Trong nhất thời, kiếm khí bay đầy bốn phía, chùy ảnh tràn ngập đại điện, khiến mấy tên trưởng lão tu vi Thừa Đinh của Huyền Băng Phái phải bố trí một vài cấm chế để tránh ảnh hưởng đến người xung quanh.

Vương Đô Húc vốn không có ý định so đấu với Trương Ô, đã vậy Trương Ô lại còn toàn lực ra tay, khiến cho y cũng chỉ cố gắng gượng được thời gian nửa nén hương đã bị đánh hộc máu mà bay ra ngoài.

Một gã tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ của Thiên Diễn Tông thấy Vương Đô Húc bị đánh trọng thương, lập tức lao lên muốn tìm lại mặt mũi cho Vương Đô Húc.

Thế nhưng một gã trưởng lão của Thiên Diễn Tông đã nhanh chóng giữ y lại, hiển nhiên là người này biết nếu cứ tiếp tục như vậy, khó tránh sẽ phát sinh tử thương vong giống như cuộc so đấu của Diệp Mặc và Nam Tấn Thăng.

Chuyện này căn bản là không phải là thi đấu tuyển chọn hôn phu rồi, mà đã đánh ra lửa thật rồi.

Mấy người so tài sau đó, ngoại trừ Triển Thủy Ung lúc lên đài thi đấu còn có nhắc đến chuyện của Văn Thái Y, còn lại hai người lên sau căn bản là không hề nhắc đến, hiển nhiên cũng không phải vì ngưỡng mộ Văn Thái Y mà lên đài thi đấu.

Sắc mặt Văn Thái Y lúc này trở nên cực kỳ khó coi, cô đường đường là một người đẹp xếp thứ nhất trong Thập mỹ Nam An, không ngờ lại không được đếm xỉa gì tới như vậy.

Cũng may Văn Thái Y không phải buồn bực bao lâu, đã có một gã tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ tầng chín đi ra, y trước tiên ôm quyền chào hỏi Truong Ô, rồi mới lên tiếng:

– Vu Thông của Thần Phong Cốc cố ý vì Văn tiên tử mà đến, xin được lĩnh giáo cao chiêu của Trương huynh.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1152: Hóa Ra Là Muốn Giết Diệp Mặc

Hóa Ra Là Muốn Giết Diệp Mặc

T

rương Ô vốn dĩ là muốn báo thù cho Triển Thủy Ung mới đến, gã căn bản cũng muốn đi xuống, bây giờ Vu Thông đi lên là vì Văn Thái Y, gã cũng biết không phải đối thủ của Vu Thông, ôm quyền nói:

– Anh Thông đã là Nguyên Anh hậu kỳ rồi, Trương Ô tự nhận không địch lại được.

Căn bản không đánh, người cũng đã bước xuống rồi.

Đợi Trương Ô sau khi đi xuống, lúc này mới có vài đệ tử nòng cốt của một số môn phaí lớn bước ra tỉ thí, những người này đều là vì Văn Thái Y mà bước ra.

Cục diện lại một lần nữa náo nhiệt, Văn Thái Y cuối cùng cũng thoát khỏi sự lúng túng.

Diệp Mặc lại không chú ý đến trận đấu, tinh thần hắn đều tập trung hết vào Lạc Ảnh.

Nếu như không phải lần này hắn căn bản không thể đi, hắn sớm đã dẫn Lạc Ảnh rời khỏi chỗ này rồi.

Một canh giờ sau, một tiếng nổ kinh hoàng khiến Diệp Mặc đang nói chuyện cùng Tố Tố và Bắc Vi ngẩng đầu lên chú ý, lại phát hiện ra hai người trong cuộc đấu trên hiện trường đã là tu vi Hư Thần rồi, một người tu vi Hư Thần tầng thứ năm, còn người còn lại là tu vi Hư Thần tầng thứ bảy.

Tên tu vi Hư Thần tầng thứ năm chính là đệ tử của Huyền Băng phái, còn tu vi Hư Thần tầng thứ bảy không ngờ lại là một đệ tử của Nam Cung sơn trang.

Nam Cung sơn trang là tông môn tám sao, vốn dĩ Diệp Mặc không để ý đến tông môn này, nhưng từ khi nghe Thiện Băng Lam của Thanh Mộng trai nói một hồi, hắn lại rất để ý đến môn phái này.

Vì Nam Cung sơn trang chính là sơn trang chín sao ngày trước, cũng là Ngư Dược Long Môn trang.

Vốn dĩ hắn định đợi tu vi của mình sau khi hoàn thiện, đến Nam Cung sơn trang một chuyến, không ngờ ở đây lại tiếp xúc với tu sĩ của Nam Cung sơn trang.

Lúc trước khi vừa mới đến, hắn trong lòng chỉ chú ý đến Tố Tố và Bắc Vi mà không để ý đến cái gì khác, bây giờ Tố Tố đã ở bên cạnh, Diệp Mặc lập tức chú ý đến tu sĩ của Nam Cung sơn trang này.

Tiếng nổ vừa nãy chính là trận đấu của hai người này tạo nên, tên tu sĩ của Nam Cung sơn trang kia rõ ràng lợi hại hơn tu sĩ Huyền Băng phái một chút, lúc này anh ra đã đánh trọng thương tu sĩ Hư Thần tầng thứ năm của Huyền Băng phái, căn bản không còn lực trả đòn lại.

Đối mặt với màn này, sắc mặt của mấy vị trưởng lão và môn chủ Ngạn Quan của Huyền Băng sơn trang đã rất khó coi rồi, tỉ võ chọn hôn phu là ý kiến của Huyền Băng phái và Vô Cực tông cùng đưa ra, nhưng bây giờ Huyền Băng phái hoàn toàn bị tiêu diệt.

Đệ tử tu vi Hư Thần tầng thứ năm cuối cùng cũng bị đánh bại rồi.

Nhưng nói là chủ nhà, không có gì có thể mất thể diện hơn cái này.

Vốn dĩ vợ thuộc về Huyền Băng phái bị môn phái khác cướp đi trong tay không nói, còn là cướp đi trước mặt nhiều đại môn phái như vậy.

Nhưng cho dù là mất mặt, bọn họ cũng không có cách nào, không phải không có đệ tử lợi hại hơn, nhưng điều kiện là từ sáu mươi tuổi trở xuống thì Huyền Băng phái thật sự không có.

Đừng nói Huyền Băng phái, cho dù là người của môn phái khác cũng không giải thích được.

Nam Cung sơn trang chỉ là một tông môn tám sao mà thôi, cho dù muốn đánh bại đệ tử của Huyền Băng phái, cũng không cần đánh trọng thương như vậy? Hơn nữa còn ở cửa nhà người ta, cách làm của Nam Cung sơn trang quả thực không thể hiểu nổi.

Thấy Diệp Mặc nhìn chằm chằm tu sĩ của Nam Cung sơn trang, Nỉ Chân Kiệt của Kiếm Cốc biết được Diệp Mặc vừa nãy không chú ý xem trận đấu, chủ động truyền âm đến Diệp Mặc nói:

– Đó là đệ tử thiên tài của Nam Cung sơn trang Nam Cung Nghi Huy, nghe nói đã là tu vi Hư Thần tầng thứ bảy rồi.

Hơn nữa còn xếp thứ 39 trên bia đề danh Hư Thần, vừa nãy đã tiên liếp thắng 12 vòng rồi.

Diệp Mặc gật đầu, hắn không ngờ khí phách của Nam Cung sơn trang lại lớn như vậy, không ngờ lại không nể mặt Huyền Băng phái chút nào.

Lúc này chủ trì trận đấu đã là một trưởng lão của Huyền Băng phái, mặc dù Nam Cung Nghi Huy đã thắng đệ tử của Huyền Băng phái, nhưng lão vẫn không thể không đứng ra tuyên bố:

– Nam Cung Nghi Huy của Nam Cung sơn trang thắng, còn có ai vì Văn Tiên Tử mà muốn khiêu chiến với Nam Cung Nghi Huy hay không?

Trưởng lão liên tiếp hỏi mấy lần, cũng không có ai đứng ra trả lời.

Rõ ràng những đệ tử nòng cốt kia sau khi thấy sức mạnh của Nam Cung Nghi Huy, đều đã bỏ đi dũng khí tiếp tục ra sân tỉ thí.

Nam Cung Nghi Huy khóe miệng hơi nhếch lên, rõ ràng vô cùng tự tin, anh ta nhìn Văn Thái Y, ánh mắt cực kỳ vui sướng.

Rất rõ ràng, anh ra cho rằng Văn Thái Y đã là người của anh ta rồi.

Không đợi Nam Cung Nghi Huy đi về phía Văn Thái Y, lại có một tu sĩ mặt chữ điền đi ra.

Nam Cung Nghi Huy đánh đến bây giờ vẫn chưa tìm được đối thủ, bây giờ nhìn thấy một tu sĩ Hư Thần tầng thứ sáu bước ra, lập tức hai mắt sáng lên, dừng bước chân.

– Tôi đang lo không có ai đánh, vị bằng hữu kia bước ra thật đúng lúc, phóng pháp bảo của anh ra đi.

Tôi nhường anh ba chiêu.

Nam Cung Nghi Huy giơ Nguyệt Đao Hoàn trong tay lên, không thèm để ý nói một câu.

Tên tu sĩ mặt chữ điền kia thản nhiên nói:

– Anh không phải là đối thủ của tôi.

Người mà tôi khiêu chiến không phải là anh, anh tránh ra.

Nam Cung Nghi Huy đánh đến bây giờ vẫn chưa có ai dám nói mình không phải là đối thủ của họ, nhất thời sắc mặt lạnh lùng.

Nếu như không phải trưởng lão môn phái nhiều lần dặn dò, anh ta sớm đã bắt chước Diệp Mặc một đao bổ thẳng về hướng địch thủ.

Nhưng đáng tiếc là, trưởng lão nhiều lần dặn dò nơi này tuyệt đối không được giết người.

Mà tên tu sĩ mặt chữ điền trước mặt này, nhất thời khiến cho anh ra có ý định giết người ngay lập tức.

– Vậy thì phải xem xem anh sao lại nói tôi không phải là đối thủ.

Nam Cung Nghi Huy nói xong, lại càng không để ý đến, Nguyệt Đao Hoàn trong tay đã bị phóng ra.

Nguyệt Đao Hoàn vừa mới phóng ra, lập tức trên bầu trời vang lên những tiếng “Ti ti” chói tai, mang theo một đường đao giống như vòng tròn trong nháy mắt bao phủ lấy tu sĩ mặt chữ điền.

Hơn nữa vòng tròn này càng ngày càng gia tăng, dường như không có giới hạn.

Những người xung quanh thấy Nam Cung Nghi Huy động thủ đều rất biết rõ chiêu này của Nam Cung Nghi Huy rất lợi hại, còn những người đã bị Nam Cung Nghi Huy đấu bằng chiêu này lại càng biết sự lợi hại của nó.

Nguyệt Đao Hoàn này rất quỷ dị, một khi bị vòng đao hoàn vây lấy, thì rất khó thoát thân.

Cuối cùng không thể không thua dưới tay Nam Cung Nghi Huy.

Đây còn là người mà Nam Cung Nghi Huy không dễ giết, nếu không tu sĩ đấu với anh ta không có một ai có thể thoát mạng được.

Tên tu sĩ mặt chữ điền bị vòng tròn màu trắng của Nguyệt Đao Hoàn của Nam Cung Nghi Huy vây lấy, sắc mặt không đổi, nhưng gã lại nhanh chóng kêu một tiếng đau đớn, đánh vài thủ quyết ra.

Trên thân mình gã liền xuất hiện một màn sương khí màu đỏ nhạt, vòng đao màu trắng vây quanh người gã trong nháy mắt tan rã, chỉ trong chốc lát, tên tu sĩ mặt chữ điễn đã hoàn toàn thoát khỏi đao vòng màu trắng.

Lúc này đỉnh đầu của gã xuất hiện một chiếc chuông lớn, sau đó lạnh lùng nhìn Nam Cung Nghi Huy nói:

– Anh có tư cách đánh cùng tôi một trận.

Nhưng không đợi Nam Cung Nghi Huy nói xong, lại có một tu sĩ trẻ tuổi bước ra, tên tu sĩ này còn phóng khoáng hơn nhiều so với tên tu sĩ mặt chữ điền kia, hơn nữa trên mặt vẫn mang theo một nụ cười.

Y ngăn tên tu sĩ mặt chữ điền ra phía sau, sau đó ôm quyền nói với Nam Cung Nghi Huy:

– Văn Thái Y là sư muội của chúng tôi, chúng tôi không phải đến cướp đoạt Thái Y của anh, vị này là sư đệ Thiết Bách Phỉ của tôi, cậu ấy ngưỡng mộ phong thái của Tố Tố tiên tử, nên mới đến.

Anh Nam Cung, anh hẳn là không có tâm tư gì với Tố Tố tiên tử đúng không?

Nam Cung Nghi Huy vội khua tay nói:

– Không thể, sao có thể được, tôi chỉ có tấm lòng si tình với Văn tiên tử, người khác chẳng liên quan gì đến tôi.

Thấy Nam Cung Nghi Huy trả lời như vậy, người thanh niên có khuôn mặt tươi cười mặc dù trong lòng rất thất vọng, nhưng vẫn nói:

– Bây giờ đã không có ai khiêu chiến anh rồi, sư muội chúng tôi ở bên kia, anh tự động qua đó nói chuyện đi.

– Được, được, vừa nãy đắc tội rồi, Nam Cung Nghi Huy xin lỗi vị sư huynh này.

Nam Cung Nghi Huy nghe thấy người thanh niên này nói vậy, mới biết Văn tiên tử mà mình theo đuổi chính là sư muội của người ta, mà mình lại còn đắc tội với sư huynh của Văn tiên tử nữa, sau này rõ ràng là khó khăn đây.

Cho nên Hư Thần tầng thứ bảy như anh ta, hơn nữa với tính cách mình bao giờ cũng là thứ nhất, không ngờ cũng biết gọi Thiết Bách Phỉ – Hư thần tầng thứ sáu tiếng sư huynh, quả thực quá yêu thích Văn Thái Y rồi.

Đợi sau khi Nam Cung Nghi Huy bước về phía Văn Thái Y, người thanh niên mặt cười mới khinh thường liếc nhìn bóng lưng của anh ta, sau đó vô vỗ vai của tu sĩ mặt chữ điền, nhưng cũng không nói gì.

Lúc này cho dù tu sĩ mặt chữ điền không nói gì, tất cả mọi người trong đại điện cũng biết, ngừơi này đến là vì làm khó Diệp Mặc, thậm chí rất có khả năng mượn cuộc đấu này để giết Diệp Mặc.

Ngạn Quan thấy trong này bỗng nhiên sáng lên, Vô Cực tông quả nhiên không muốn bỏ qua cho Diệp Mặc, xem ra thù hận giữa Vô Cực tông và Diệp Mặc cũng không nhỏ, nếu không sẽ không cố ý gọi hai cao thủ trong môn phaí lên.

Từ Vô Cực tông đến Huyền Băng phái, trong thời gian ngắn như vậy đã đến, cho dù có truyền tống trận, cũng cần phải dùng độn phù không gian cao cấp, nếu không căn bản không đến kịp.

Nếu như Vô Cực tông giết Diệp Mặc trong này thật, thì Huyền Băng phái cũng phải gánh vác một phần sự tức giận của Đan thành.

Buồn cười thay lúc trước mình vẫn cho rằng Diệp Mặc cuối cùng cũng sẽ thắng.

Bây giờ cái mạng cũng sắp mất rồi, còn thắng gì nữa?

Ngạn Quan nhìn hiểu, những người còn lại đương nhiên cũng hiểu.

Một số tu sĩ có thiện cảm với Diệp Mặc ai ai cũng thở dài thay Diệp Mặc, còn một số môn phái tức giận Diệp Mặc thì lại bắt đầu có chút hả hê.

Vô Cực tông nếu như dễ đắc tội như vậy, Kiếm Cốc sẽ không bị diệt môn rồi.

Diệp Mặc đắc tội với Vô Cực tông, còn có chuyện tốt sao? Hơn nữa Vô Cực tông giết Diệp Mặc ở đây, còn quanh minh chính đại.

Quả nhiên tu sĩ mặt chữ điền sau khi đợi hai người rời khỏi, bỗng nhiên ôm quyền hắng giọng nói:

– Thiết Bách Phỉ của Vô Cực tông trong lòng yêu thích Lạc Tố Tố của Huyền Băng phái, cố ý khiêu chiến, có ai thích Tố Tố tiên tử, Thiết Bách Phỉ đều cung kính tiếp đãi.

Diệp Mặc trong lòng cười khẩy, vừa nãy mặc dù hắn không có hứng quan sát trận đấu này, nhưng hai tu sĩ của Vô Cực tông và hai tu sĩ của Lôi Vân tông, còn cả những tu sĩ của những môn phái còn lại bước vào, hắn cũng nhìn thấy rất rõ ràng.

Lúc đó hắn liền cảm thấy những người này tiến lên rất có khả năng là nhằm vào hắn, không ngờ lại là như vậy thật.

Tố Tố vẻ mặt nghi ngờ nhìn Diệp Mặc, mình không phải là cùng Diệp Mặc đến hay sao, sao lại có người nói vì mình mà khiêu chiến? Tin tức của Triệu Dung cũng không hoàn chỉnh lắm, cô và Đường Bắc Vi cũng chưa nghe xong, sau khi đến đại điện rồi, lập tức bị Diệp Mặc dẫn đi, hai người họ còn cho rằng Huyền Băng phái đã đồng ý chuyện họ đi cùng Diệp Mặc rồi, không ngờ bây giờ lại còn muốn khiêu chiến.

Cũng may cô và Đường Bắc Vi đều nhìn không ra tu vi của Thiết Bách Phỉ, nếu không hai người bây giờ chắc chắc vô cùng lo lắng, thậm chí còn không cho phép Diệp Mặc đánh nhau với họ cũng nên.

Thiết Bách Phỉ là Hư Thần tầng thứ sáu khiêu chiến với Diệp Mặc, có thể nói không có ai coi trọng Diệp Mặc, Diệp Mặc mặc dù mạnh, nhưng cảnh giới so với Hư Thần tầng thứ sáu kia thì lại kém quá nhiều.

Hơn nữa Thiết Bách Phỉ thậm chí có thể so sánh với Hư Thần tầng thứ bảy như Nam Cung Nghi Huy, sự lợi hại của Nam Cung Nghi Huy mọi người ở hiện trường đều nhìn rõ.

Ngay cả Nhạc Dao cũng thầm than, cô vừa mới kết giao với Diệp Mặc, Diệp Mặc lại phải hiến mạng.

Cho dù cô có giúp Diệp Mặc, cũng không có cách nào.

Chiêu này của Vô Cực tông, rõ ràng là muốn giết Diệp Mặc.

Diệp Mặc an ủi Tố Tố và Bắc Vi, bước tới trước mặt Thiết Bách Phỉ ở giữa đại điện, trực tiếp phóng Tử Đao ra, không nói một câu thừa thãi nào, sát ý đã bắt đầu kéo lên, đồng thời Tử Đao cũng phát ra từng đợt âm thanh ong ong, dường như còn mong đợi trận chiến này hơn Diệp Mặc.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1153: Màu Hồng Tím Thật Đẹp

Màu Hồng Tím Thật Đẹp

Anh chính là Diệp Mặc?

Thiết Bách Phỉ chằm chằm nhìn Diệp Mặc lạnh lùng nói một câu.

Không đợi Diệp Mặc nói, ánh mắt của gã lại lần nữa khinh thường nói:

– Chỉ là Hư Thần tầng thứ nhất, Nam Tấn Thăng mấy năm nay đúng là tu luyện trên thân chó rồi.

Diệp Mặc điềm đạm nói:

– Đợi lát nữa anh sẽ phát hiện ra tu vi của anh đến hôm nay, cũng không phải là tu luyện trên thân người.

Không đợi âm thanh của mình dứt, Tử Đao trong tay Diệp Mặc đã bổ Huyễn Vân trận sát đao ra.

Mặc dù lĩnh ngộ của hắn về Huyễn Vân Hoa Sơn đao cũng đã lên được một tầng rồi, nhưng Diệp Mặc biết rằng đối diện với cao thủ như Thiết Bách Phỉ, một chiêu Huyễn Vân trận sát đao căn bản cũng không thể giết được đối phương.

Vô số đường đao màu tím phóng ra ngoài, những đường đao này dường như có linh tính vậy, hoàn toàn bao phủ lấy Thiết Bách Phỉ.

Thiết Bách Phỉ cười khẩy một cái, giơ tay lên, chiếc chuông khổng lồ trên đầu gã bắt đầu xoay tròn.

Trong chốc lát xung quanh người gã hình thành lên một hình chuông, cuối cùng bóng chuông đó và đường đao màu tím của Diệp Mặc đụng vào nhau, hình thành lên những tiếng leng keng liên hồi, nếu như âm thanh này quá mức chói tai, tiết tấu đó thậm chí khiến người ta cho rằng có người đang trình diễn.

– Quả nhiên có vài bản lĩnh.

Tay trái của Thiết Bách Phỉ lại giơ lên, một thanh kiếm dài màu đỏ nhạt rơi vào tay gã, đồng thời thanh kiếm dài trong tay gã đã biến hóa phóng ra một màn sương màu đỏ.

Một đại hán sử dụng phi kiếm màu đỏ, khiến người ta cảm thấy quỷ dị.

Nhưng Diệp Mặc lại không có chút cảm giác quỷ dị nào, hắn đột nhiên cảm thấy cơ thể có chút rét run, dường như thời tiết lạnh lên một chút.

Đột nhiên Diệp Mặc cũng cảm thấy trước mắt mình biến thành thời tiết lạnh lẽo có tuyết rơi, khác nhau là bay trên trời là những bông tuyết màu đỏ, mà không phải là màu trắng, những bông tuyết này không phải sáu cạnh, mà là ba cạnh.

Mặc dù chỉ là một màn trời tuyết, nhưng đối với Diệp Mặc mà nói lại giống như từng trụ băng vậy, không những lạnh thấu xương, mà còn đè xuống không gian xung quanh hắn, khiến phạm vi hoạt động của hắn càng ngày càng thu nhỏ lại.

Dường như đến cuối cùng, hắn sẽ bị những bông tuyết gom lại đánh nát mình hoàn toàn.

Không cần nói thân thể Diệp Mặc trong đó, cho dù những người xung quanh đứng nhìn cũng có thể nhìn màn hoa tuyết màu đỏ bay lượn giữa đại điện.

Còn trong đại điện lại trở nên lạnh như băng.

Bên ngoài màn hoa tuyết, Thiết Bách Phỉ khua múa thanh kiếm dài màu đỏ, giống như chúa tể chỉ huy một thế giới vậy.

Còn Diệp Mặc thân mình chìm trong màn hoa tuyết, sớm đã biến mất, dường như bị những bông tuyết kia bao phủ hết.

Chỉ thỉnh thoảng có một hai đường đao màu tím đánh ra bên ngoài màn hoa tuyết, điều này làm cho người khác cảm thấy Diệp Mặc vẫn còn sống, cũng chưa chết.

Thấy Diệp Mặc lâm vào khốn cảnh như vậy, Phồn Y Trúc thở dài, cô không phải thở dài vì Diệp Mặc, mà là vì đệ tử Lạc Tố Tố mà thở dài.

Qua thần sắc và biểu hiện của Tố Tố khi nhìn thấy Diệp Mặc, cô liền biết được Diệp thành chủ đối với Tố Tố quan trọng đến mức nào, đáng tiếc là hai người vừa gặp mặt đã bị giết rồi.

Xét từ nội tâm của cô, Diệp Mặc bị giết cô rất thích, thậm chí vui mừng, nhưng đối với đệ tử Tố Tố, cô thật sự rất yêu thích.

Thậm chí còn thích hơn cả Đường Bắc Vi.

Ngạn Quan nhíu mày, lúc này gã lại nghĩ, một khi Diệp Mặc bị giết, gã phải giải thích với Đan thành thế nào, mới có thể gạt Huyền Băng phái ra khỏi chuyện này.

Nhạc Dao nhắm mắt lại, kiếm kĩ của Thiết Bách Phỉ bà đã thấy qua.

Cái này gọi là “Huyết Sắc Tuyết Hoa kiếm kĩ”.

Loại kiếm kĩ này cực kì lợi hại.

Bất kỳ tu sĩ nào chỉ cần bị kiếm kĩ này diễn sinh ra bông tuyết màu đỏ vây khốn lại, cuối cùng chỉ có duy nhất con đường chết.

Bởi vì thần thức và chân nguyên của tu sĩ bị vây khốn càng ngày càng bị làm hao mòn.

Bắt đầu không ra được, cuối cùng lại càng không ra được.

“Huyết Sắc Tuyết Hoa kiếm kĩ” khi tu luyện tới cực điểm, bông tuyết bay ra có hình sáu cạnh, mà bông tuyết của Thiết Bách Phỉ chỉ có ba cạnh, rõ ràng công phu chưa đến chốn.

Nhưng cho dù như vậy, cũng đã là vô cùng lợi hại rồi.

Diệp Mặc bây giờ bị bông tuyết màu máu của Thiết Bách Phỉ vây lại, hiển nhiên không có đường sống.

Lạc Ảnh cùng Đường Bắc Vi sắc mặt kinh hoảng đứng dậy, hai người lại càng căng thẳng lòng tay toát cả mồ hôi, bọn họ vừa mới gặp được Diệp Mặc, chẳng lẽ Diệp Mặc lại bị giết? May là kiến thức của hai cô không bằng Nhạc Dao, vẫn chưa biết Diệp Mặc phải chết.

Diệp Mặc bị bông tuyết đè xuống càng ngày càng sốt ruột, hắn cảm giác thân thể mình càng ngày càng lạnh, còn trong tâm hồn hắn thì càng ngày càng nôn nóng.

Hắn thậm chí cảm thấy thần thức và chân nguyên của mình đang tự động tiêu hao, bị bông tuyết băng hàn kia mài mòn.

Diệp Mặc thậm chí đang nghĩ nếu cứ tiếp tục như vậy, hắn căn bản không thoát được khốn trận bông tuyết này.

Sau khi hắn lấy ra một viên Phục thần đan rồi nuốt xuống, lại không chú ý đến thương tổn của thần thức, mạnh mẽ thi triển mấy đường Thần Thức đao ra.

Sau khi thi triển Thần Thức đao, Diệp Mặc lập tức cảm nhận được sức đè nén và lạnh băng của màn tuyết kia, thậm chí cũng đã tiêu hao hết không ít.

Lúc này hắn cũng không dám chậm trễ nữa, Huyễn Vân Phân Liệt đao cũng đã phóng ra.

Huyễn Vân Phân Liệt đao vừa bổ ra, màn tuyết xung quanh Diệp Mặc lập tức lại bị đánh tan một phần.

Lúc này, Diệp Mặc đang đứng trong màn bông tuyết màu máu vừa hô một tiếng, Tử Đao trong tay lại vung lên, Huyễn Vân Hành Ý đao lại lần nữa bổ ra.

Đồng thời những tu sĩ đứng xem bên ngoài, lại có thể nhìn thấy trong màn tuyết màu đỏ dày đặc kia lộ ra ngày càng nhiều những đường đao màu tím, mới đầu chỉ có một hai đường, rồi ba bốn đường, đến chín đường, cuối cùng tạo thành mấy trăm đường.

Còn hình ảnh của Diệp Mặc trong những đường đao màu tím ấy thì càng ngày càng rõ ràng, nhanh chóng những đường đao màu tím này và màn bông tuyết màu đỏ kia cũng đã ngang sức ngang tài.

Lúc này Lạc Tố Tố và Đường Bắc Vi mới thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi ngồi xuống.

Thiết Bách Phỉ thấy Diệp Mặc không ngờ từ trong màn tuyết màu máu của mình thoát thân ra ngoài, “Ý” một tiếng, nhưng lập tức khóe miệng lại hiện lên nụ cười khẩy.

Vốn dĩ chuông lớn chỉ là trói buộc lại những đường đao màu tím kia, bỗng nhiên phát ra một tiếng kêu dài, trong nháy mắt tránh khỏi tất cả những đường đao màu tím kia, mang theo một bóng chuông ép về hướng Diệp Mặc.

Diệp Mặc lúc này đã hoàn toàn giải thoát ra ngoài, lúc trước khi hắn bị màn tuyết màu đỏ vây lấy, thậm chí có chút kinh hoảng, không ngờ lại chế ngự thần thức của hắn, căn bản không có cách nào bổ Tử Đao ra được.

Lúc này hắn đã có thể thông qua Huyễn Vân đao pháp phá được màn tuyết màu đỏ, làm gì còn có thể để cho Thiết Bách Phỉ lặp lại chiêu cũ, một lần nữa không chế hắn trong màn tuyết màu đỏ quỉ dị?

Khi chiếc chuông lớn của Thiết Bách Phỉ mang theo một hình chuông lớn, Diệp Mặc lại bổ ra một đường Huyễn Vân Trận Sát đao nữa, phối hợp với Huyễn Vân phân Liệt đao và Huyễn Vân Hành Ý đao lúc trước, Huyễn Vân Trận Sát đao hoàn toàn phát huy hết sức mạnh, chỉ cần trong nháy mắt lại vây khốn chiếc chuông lớn của Thiết Bách Phỉ lại.

Nhạc Dao lúc này mở to mắt, lại phát hiện ra Diệp Mặc không ngờ lại thoát thân từ trong màn tuyết màu đỏ ra ngoài được, nhất thời trở nên vui mừng.

Cô cũng không ngờ Diệp Mặc lại nghịch thiên đến vậy, bị vây trong Huyết Sắc Tuyết Hoa kiếm kĩ, mà vẫn có thể thoát thân ra ngoài được.

Nghĩ tới lúc trước một đao của Diệp Mặc giết chết Nam Tấn Thăng, lúc này Nhạc Dao biết rằng, Diệp Mặc không phải là một Đan vương đơn giản như vậy.

Thấy chiếc chuông lớn của mình lại bị đường đao màu tím của Diệp Mặc vây khốn.

Thiết Bách Phỉ hừ một tiếng.

Pháp quyết trong tay đánh ra càng nhanh, mắt nhìn thanh kiếm dài của gã càng thêm tươi đẹp.

Vừa nãy trải qua một lần rồi, lúc này Diệp Mặc làm sao lại không biết suy nghĩ của Thiết Bách Phỉ.

Đã vây được chiếc chuông lớn của đối phương, Diệp Mặc căn bản cũng không kiêng nể gì, lại phóng ra vài đường Thần Thức đao.

Thiết Bách Phỉ chỉ cảm thấy thức hải của mình đau nhói, động tác của gã hơi dừng một chút, nhưng gã lập tức tránh được Thần Thức đao của Diệp Mặc.

Không đợi gã tiếp tục triển khai Huyết Sắc Hoa Tuyết kiếm kĩ, liền nhìn thấy một đường kiếm màu tím chói mắt tiến đến.

Lúc này gã không ngờ lại cảm thấy đường kiếm màu tím này thật đẹp, có một chút chói mắt, dường như muốn mang gã đến một nơi hắn nên đến, thậm chí từ đáy lòng của gã cũng dâng lên một khát vọng.

Không đúng, Thiết Bách Phỉ trong nháy mắt liền hiểu được, ép buộc thiêu đốt một ngụm tinh huyết.

Lập tức muốn triệu hồi chiếc chuông lớn ngăn đường sáng màu tím này lại.

Diệp Mặc chẳng qua chỉ cần trong chốc lát, Huyễn Vân Hoa Sơn núi đã được bổ ra, dũng cảm tiến lên phía trước, không chút sợ hãi.

Một đao kia vừa bổ ra, toàn bộ đại điện đều tràn ngập đường đao màu tím này, màu tím này chẳng những đẹp, hơn nữa còn mê người.

Giống như đến từ thiên đường vậy, lại giống như sinh ra từ không trung vậy.

Một số nữ tu nhìn đường sáng màu tím, thậm chí nhắm mắt tận hưởng, đúng là một đường sáng màu tím tuyệt đẹp.

Trong giờ khắc này dường như tất cả những tu sĩ có tu vi tương đối thấp đều muốn ôm lấy đường sáng màu tím này mà không suy nghĩ bất cứ chuyện gì khác.

“Phốc”, Thiết Bách Phỉ cảm thấy đường sáng màu tím đó từ đỉnh đầu của gã xẹt qua, gã nghe thấy âm thanh xương mình vỡ vụn, gã cũng nghe thấy âm thanh thân thể mình bị bể nát tan tành.

Gã miễn cưỡng mở mắt ra nhìn Diệp Mặc một cái, nhẹ giọng nói:

– Màu hồng tím thật đẹp…

Nói xong ngã xuống, một lát sau, thân thể bị chia năm xẻ bảy.

Diệp Mặc thu Tử Đao lại, nhắm mắt lại, lúc này hắn lần nữa lại tiến vào điện phủ đao đạo mới.

Hắn chợt hiểu ra một đao pháp khác, loại đao pháp này chính là từ hoa tuyết màu máu vừa nãy của Thiết Bách Phỉ lĩnh ngộ được.

Một lát sau, Diệp Mặc mở mắt ra, lẩm bẩm nói:

– Niêm Hoa Tử mang, Chỉ Xích Thiên Nhai.

Đường đao kia của hắn giống như Niêm Hoa vậy, vô thanh vô tức, đợi sau khi người khác cho rằng đây là đường đao đến từ chân trời, đường đao này đã kề bên.

Có lẽ bị giết, cũng cam tâm tình nguyện, không sợ hãi.

Huyễn Vân Hoa Sơn đao thành công rồi, cũng không có dấu vết thô kệch như ngày trước, hoàn toàn thành một đường đao giết người vô thanh vô tức.

Không có ai hiểu được Hoa Sơn đao quyết chí tiến lên, còn có thể vô thanh vô tức, nhưng Diệp Mặc thì lại hiểu.

Tất cả mọi người xung quanh đều hít một hơi dài, người không hiểu không thể biết được.

Nhưng một số cao thủ trên bậc Thừa Đỉnh lại cũng thầm cảm nhận được sự kinh khủng trong đao pháp của Diệp Mặc, giết người trong tích tắc, khi anh bị giết, anh thậm chí không biết mình đang ở trong chốn hoa, hay là đang đánh nhau.

Cho dù là tông chủ Dương Phí Thành của Vô Cực tông, cũng sắc mặt hoảng sợ nhìn Diệp Mặc.

Lúc này gã thậm chí đã quên mất sự tức giận, quên mất một đệ tử thiên tài của Vô Cực tông đã bị Diệp Mặc giết.

Cái mà gã đang nghĩ chính là Diệp Mặc vừa mới thăng cấp lên tu vi Hư Thần tầng thứ nhất mà lại kinh khủng như vậy, đợi sau khi gã đến tu vi Biến Kiếp rồi, thậm chí là tu vi Hóa Chân, thì thiên hạ có ai là địch thủ của hắn?

Trong lúc này, dường như tất cả tông chủ của các môn phái đều cảm thấy chấn động, điều mà bọn họ chấn động không phải là Diệp Mặc có thể vượt cấp giết chết Thiết Bách Phỉ một tu sĩ Hư thần tầng thứ sau, mà chấn động chính là cầu vồng màu tím giết người trong tích tắc của Diệp Mặc.

Thiết Bách Phỉ đã chết rồi, kiếm kĩ mà gã phát ra sớm đã tiêu tán, trong đại điện sớm đã mất đi khí băng hàn vừa rồi, nhưng tất cả mọi người đều cảm thấy sự lạnh lẽo trong đại điện lúc này, còn lạnh hơn rất nhiều so với luồng khí lạnh mà hoa tuyết màu máu của Thiết Bách Phỉ phát ra.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1154: Loại Côn Trùng Đáng Sợ

Loại Côn Trùng Đáng Sợ

T

oàn bộ tu sĩ có mặt trong đại điện liền yên tĩnh chừng mười mấy nhịp thở.

Diệp Mặc vượt cấp giết chết địch thủ thì cũng không đáng ngạc nhiên, các tu sĩ ở đại lục Lạc Nguyệt có thể vượt cấp giết người thỳ nhiều lắm.

Đáng sợ chính là cái loại đao pháp này của Diệp Mặc, vô thanh vô tức, không có chút dấu hiệu gì.

Hơn nữa có vài người đã nhận ra Diệp Mặc giết Thiết Bách Phỉ và Nam Tấn Thăng đều dùng một loại đao kỹ, thế nhưng khi thi triển lại có hiệu quả khác nhau.

Hầu như trước đó mọi người đều cho rằng Diệp Mặc đã thua, nhất định là hắn sẽ bị Thiết Bách Phỉ giết, nhưng kết quả lại hoàn toàn ngược lại, Diệp Mặc không những chỉ giết Thiết Bách Phỉ, hơn nữa cũng chỉ dùng một chiêu mà thôi.

Chỉ có rất ít tu sĩ Kiếp Biến mới có thể nhìn ra khi Diệp Mặc thi triễn “Huyễn vân Hoa Sơn đao” còn dùng một thủ đoạn khác, chính thủ đoạn đó dã khiến Thiết Bách Phỉ khựng lại trong nháy mắt.

Môn chủ Ngan Quan của Huyền Băng Phái hít một hơi khí lạnh, y vốn đã tính xem làm sao để giải thích với Đan Thành về cái chết của Diệp Mặc.

Không nghĩ tới chỉ chốc lát Diệp Mặc đã giết Thiết Bách Phỉ, một tu sĩ Hư Thần tầng 6 rồi.

Văn Thái Y ngơ ngác nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, thậm chí quên cả tức giận.

Cô biết Diệp Mặc rất lợi hại, khi hắn so đấu cùng Nam Tấn Thăng, cô cho rằng Diệp Mặc ít nhất là tu vi Nguyên Anh hậu kỳ.

Thế nhưng Diệp Mặc chỉ dùng một chiêu đã có thể giết Nam Tấn Thăng thì hiển nhiên đã có tu vi Hư Thần.

Khi Nam Tấn Thăng nói Diệp Mặc là tu sĩ Hư Thần tầng 1, cô cũng có chút hoại nghi nhưng cũng vẫn tin tưởng.

Thế nhưng không ngờ Diệp Mặc lại giết cả Thiết Bách Phỉ rồi, Thiết Bách Phỉ đã là tu sĩ Hư Thần tầng sáu.

Muốn giết y thỳ không phải là việc mà tu sĩ Hư Thần tầng 1 có thể làm được.

Văn Thái Y cũng là 1 tu sĩ thiên tài, hiện tại có tu vi Nguyên Anh tầng 2, cho nên cô rất rõ ràng nếu như chính mình muốn giết một tu sĩ Nguyên Anh tầng 6 thì phỏng chừng cũng không đơn giản như vậy, thậm chí không thể làm được, huống chi lại là ở cấp độ Hư Thần.

Lẽ nào Diệp Mặc lại là một tu sĩ Hư Thần hậu kỳ? Điều này sao có thể?

Văn Thái Y rất nhanh liền nghĩ tới lần đầu gặp mặt Diệp Mặc thì hắn còn là một tu sĩ Nguyên Anh.

Sau đó lại gặp mặt lúc hắn giết Lô Kiếm Cường, tu vi vẫn là Nguyên Anh, cho đến giờ mới có bao nhiêu thời gian, mầ đã có thể tấn cấp ới Hư Thần hậu kỳ rồi? Lẽ nào thật sự có loại thiên tài này sao? Nếu như hắn thật sự là cái loại thiên tài này, vậy thỳ những đẹ tử thiên tài của các tông môn chín sao đều kém hắn quá xa.

Tu sĩ trẻ tuổi tươi cười lúc trước nói chuyện cũng Thiết Bách Phỉ nhìn chằm chằm vào thi thể đã chết, nửa ngày cũng không có phản ứng.

Y vốn không tin rằng một tu sĩ Hư Thần tầng 1 như Diệp Mặc có thể giết tu sĩ Hư Thần tầng 6 như Thiết Bách Phỉ.

Nhưng giờ chuyện này đã xảy ra ngay trước mắt y, hơn nữa còn bị giết một cách đơn giản như vậy.

Thế nhưng sau hơn 10 lần hít thở.

Y rốt cuộc cũng hiểu được, sự thật này so với vàng còn thật hơn.

Diệp Mặc thực sự đã giết Thiết Bách Phỉ, thậm chí ngay cả thi thể Thiết Bách Phỉ cũng chỉ còn là một đống máu thịt mà thôi.

– Tao phải giết mày…

Sắc mặt tu sĩ trẻ tuổi nhất thời trở nên dữ tợn, y hầu như không thèm suy nghĩ gì, đã lập tức vọt tới đài thi đấu trong đại điện rồi, hơn nữa còn lấy ra một pháp bảo hồ lô đen thui.

– Vô Kiếm, quay lại.

Một gã trưởng lão thấy tu sĩ trẻ tuổi này lao lên đài thi đấu, lập tức lớn tiếng ngăn lại.

Thế nhưng tu sĩ gọi là Vô Kiếm kia đã bị sự phẫn nộ che lấp thần trí, y căn bản là không nghe thấy tên trưởng lão kia gọi.

Diệp Mặc cười nhạt một tiếng, cái tên Vô Kiếm này là tu sĩ Hư Thần tầng bảy, đã là Hư Thần hậu kỳ rồi.

So với Thiết Bách Phỉ vừa bị giết cao hơn một tầng.

Thế nhưng hắn vẫn bình thản không chút sợ hãi.

Giơ cánh tay lên, “Tử Đao” cũng đã xuất hiện ở trên tay.

Tu sĩ trẻ tuổi đang lao tới, thấy động tác của Diệp Mặc thì không ngờ lại dừng lại không tiếp tục lao lên nữa, trái lại còn có vẻ hòa hoãn xuống.

Sắc mặt cũng dần trở nên âm trầm, thậm chí còn quay đầu hướng về phía Vô Cực Tông thi lễ.

Tên trưởng lão của Vô Cực Tông thấy động tác này của tu sĩ trẻ tuổi liền thở nhẹ ra một hơi.

Nhưng từ đáy lòng mà nói, y hoàn toàn không muốn để tu sĩ trẻ kia lên đài thi đấu.

Biểu hiện của Diệp Mặc đã quá mức cường hãn rồi, căn bản không kém bất cứ tên tu sĩ Hư Thần hậu kỳ nào.

Sau đó lại thấy tên tu sĩ trẻ kia kích động như vậy, khiến y càng lo lắng hơn.

Hiện tại thấy tên tu sĩ trẻ cuối cùng cũng đã bình tĩnh lại thì cũng có chút yên tâm rồi.

Chỉ có điều y cũng nghi hoặc là tại sao Mẫn Vô Kiếm lại có một pháp bảo hồ lô vậy?

Tu sĩ trẻ sau khi tỉnh táo lại, để mặc cho pháp bảo hồ lô lơ lửng trước người, lạnh lùng nói với Diệp Mặc:

– Mày rất có can đảm, dám giết tu sĩ Hư Thần nòng cốt của Vô Cực Tông, tao tên Mẫn vô Kiếm, tao muốn mày phải chôn cùng với Thiết Bách Phỉ sư đệ của tao.

Còn về Lạc Tố Tố kia, mày cũng có thể yên tâm, tao cũng sẽ thay mày chăm sóc tốt.

Sau khi Mẫn Vô Kiếm nói ra lời này, trong nháy mắt sát khí của Diệp Mặc dâng lên, “Tử Đao” còn chưa sử dụng, thế nhưng từng màn sương mù màu tím nhạt đã chập chờn bao quanh “Tử Đao”.

Mẫn Vô Kiếm cười lạnh một tiếng, tay đánh ra mấy thủ ấn.

Pháp bảo hồ lô đen sì vừa rồi còn đang lơ lửng trước mặt y, bỗng nhiên bắt đầu phát ra những tiếng “Ầm ầm…” giống như hồng thủy.

Hơn nữa còn không ngừng lớn lên, đảo mắt đã biến thành một hồ lô lớn dài hai thước rộng một thước rồi, hơn nữa dường như nó vẫn không ngừng lớn hơn.

Diệp Mặc nhìn cái miệng hồ lô tối om, trong lòng liền có một cảm giác bất an, hắn cảm giác được thần thức của mình căn bản là không dò xét được bên trong cái hồ lô đó.

Không hề chần chừ nưa, Diệp Mặc nháy mắt liền lấy ra đại đỉnh tám cực, đồng thức cũng lập tức bổ ra một đao.

Thấy trên đầu Diệp Mặc đột nhiên xuất hiện một cái đỉnh lớn tám cạnh, mọi người trong đại điện đều nhất thời trở nên ngây ngẩn.

Cái đại đỉnh tám cạnh này vừa nhìn là biết đó chính là một pháp bảo phòng ngự đỉnh cấp, bọn họ thật không ngờ là lúc trước Diệp Mặc đánh với Thiết Bách Phỉ, lại không có lấy cái pháp bảo này ra đã có thể giết chết Thiết Bách Phỉ rồi.

Đây quả thực là một tên biến thái mà, pháp bảo phòng ngự cũng không lấy ra, mà vẫn có thể lấy tu vi Hư Thần tầng 1 của mình giết chết tu sĩ Hư Thần tầng sáu Thiết Bách Phỉ, khiến mọi người đều khó có thể tin.

Thế nhưng sự thực là bọn họ đang chứng kiến tận mắt cái chuyện khó tin đó, nếu không phải là Diệp Mặc thấy cái hồ lô đen sì của Mẫn Vô Kiếm có vẻ lợi hại, nói không chừng còn không lấy ra cái pháp bảo đại đỉnh tám cạnh này đâu.

Sắc mặt Dương Phí Thành của Vô Cực Tông càng âm trầm hơn, trong lòng y càng quyết tâm phải nhanh chóng giết chết Diệp Mặc.

Thế nhưng hôm nay hắn đi cùng với Lục Vô Hổ, hiển nhiên là không thể ra tay được.

Ngoại trừ cách vây công, thì Vô Cực Tông của y vẫn không có tu sĩ nào có khả năng một mình giết chết được Lục Vô Hổ cả.

“Đại đỉnh tám cực” của Diệp Mặc không có ai nhận ra, ngoại trừ Văn Thái Y.

Văn Thái Y đương nhiên biết cái “Bát cực đại đỉnh” này, đó chính là tứ mà sư huynh Viên Quan Nam của cô lấy được khi cùng cô đi vào Vấn Chân cấm địa.

Hiện tại đại đỉnh này xuất hiện trong tay Diệp Mặc, càng xác định rằng sư huynh của cô chính là bị Diệp Mặc giết.

Sau khi Mẫn Vô Kiếm thấy Diệp Mặc lấy ra “Đại đỉnh tám cực”, chỉ là hơi sửng sốt một chút, nhưng lập tức không để ý tới nữa.

Thậm chí cả đao quang màu tím mà Diệp Mặc bổ ra y cũng không thèm nhìn đến.

Chỉ vung tay lên một cái, thậm chí còn không đánh ra cái thủ ấn nào, thì đã có vô số sợi chỉ đen vọt ra từ bên trong hồ lô.

Những sợi chỉ đen này cố tốc độ vô cùng kỳ quái, thậm chí còn mang theo từng đợt tiếng kêu bén nhọn có thể làm chói tai va chạm đến cả thần thức nữa.

Ngoại trừ tử mang đao quang bị cái hồ lô đen sì ngăn trở, còn lại những tử đao quang mang diễn sinh ra đều bị những sợi chỉ đen này cuốn đi.

Diệp Mặc lập tức nhớ đến cái tên Mạc Thiên Lý ngày trước bị hắn giết ở Bắc Vọng Châu.

Lúc đó Mạc Thiên Lý cũng có cái loại sợi tơ ác hồn giống như thế này, thế nhưng thứ đó của Mạc Thiên Lý cũng không có loại thanh âm bén nhọn chói tai này.

Hơn nữa tốc độ của các sợi chỉ đen này còn nhanh hơn nhiều so với sợi tơ ác hồn kia.

Đây cũng không phải là sợi tơ gì.

Diệp Mặc rất nhanh liền nhìn rõ được, hóa ra những sợi chỉ đen kia lại là những con trùng màu đen, chẳng những có cánh, mà còn có hàm răng bén nhọn.

Thế nhưng kỳ quái hơn chính là những con côn trùng này chỉ có 1 chân.

Mẫn Vô Kiếm – đệ tử thiên tài của Vô Cực Tông, còn là đệ tử được bồi dưỡng trọng điểm, không ngờ lại là một “Trùng tu”? Diệp Mặc thật sự không ngờ được.

Những con côn trùng này nhanh vô cùng.

Hơn nữa càng lúc càng nhiều hơn.

Diệp Mặc chỉ có thể nhanh chóng điều khiển “đại đỉnh tám cực” bao quanh để tự bảo vệ, tốc độ xoay tròn của “đại đỉnh tám cực” cũng càng lúc càng nhanh hơn.

Thế nhưng nhưng con trùng này giống như tăng thêm với số lượng vô hạn vậy, nháy mắt cái đã nhiều hơn gấp đôi khi nãy.

Chúng không ngừng công kích vào vòng bảo vệ của Đại đỉnh tám cực, Diệp Mặc còn có thể nghe thấy tiếng kim loại va chạm vào nhau nữa, hơn nữa Diệp Mặc cảm nhận được hắn ngày càng khó khống chế Đại đỉnh tám cực hơn, chuyển động của Đại đỉnh cũng ngày càng chậm dần.

Mỗi một vòng chuyển động, Đỉnh ảnh lại thưa thớt đi một chút, lực phòng ngự cũng giảm dần theo đó.

Những con côn trùng này tuy rằng không có nhảy vào trong Đại đỉnh thì cũng đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến tốc độ của Đại đỉnh rồi.

Cứ tiếp diễn như vậy thì cuối cùng khẳng định là Đại đỉnh của hắn sẽ dừng lại, sau đó hắn sẽ bị những con côn trùng này vây lấy.

Tuy rằng hắn chưa rõ sự lợi hại của những con trùng này, thế nhưng hắn cũng biết một khi bị đám côn trùng này vây lại, hẳn là hắn sẽ bị ăn sạch đến cả xương cũng không còn.

Trong lòng Diệp Mặc cũng rất là buồn bực.

Hắn vốn dĩ có thể dùng Huyễn vân đao pháp đánh một trận, hai người đao kĩ cũng kiếm kỹ đại chiến một hồi có lẽ sẽ rất hứng thú.

Thế nhưng hắn lại gặp phải mấy tên tu sĩ không được như ý nguyện.

Người thứ nhất Nam Tấn Thăng thì bị hắn 1 đao giết chết, người thứ hai Thiết Bách Phỉ thì sử dụng huyết sắc tuyết hoa.

Đến cái tên Mẫn Vô Kiếm này thì lại mang vô số côn trùng ra cắn hắn.

Diệp Mặc lại một lần nữa phóng Tử Đao ra, đánh ra một chiêu Huyễn vân phân liệt đao, nhưng lần này thì tử sắc đao quang của hắn còn chưa có được hình thành thì đã bị vô số con trùng này cắn nuốt mất rồi.

Thật là một loại côn trùng đáng sợ.

Ngay cả đao quang cũng có thể cắn nuốt.

Diệp Mặc không tiếp tực đánh ra Tử Đao nữa, hắn không ngờ loại trùng này lại đông như thế, hiện tại thần thức của hắn khống chế Đại Đỉnh tám cực còn có chút khó khăn, càng không cần nói đến việc phân thần thức ra khống chế Tử Đao nữa.

Chỗ đặc sắc của Huyễn vân đao pháp chính là ở khả năng vận dụng thần thức, thần thức càng mạnh thì đao kỹ thi triển ra đao quang càng lợi hại, một khi thần thức bị trói buộc, coi như là có đánh ra Huyễn vân đao pháp thì hiệu quả cũng cực kỳ yếu ớt.

Diệp Mặc tuy rằng còn có thể tiếp tục đánh ra Huyễn vân đao pháp, thế nhưng hắn không muốn làm chuyện vô ích, thủ đoạn của hắn còn rất nhiều.

Không dùng được Huyễn vân đao pháp, thì hắn cũng không tin mình không chỉnh được mấy con trùng này.

Sau một khắc, Diệp Mặc liền trực tiếp lấy ra “Vụ Liên Tâm Hỏa”, tuy rằng hiện tại hắn còn chưa có được công pháp Thiên hỏa, thế nhưng chỉ cần dùng Thiên hỏa đốt chết bọn côn trùng này chắc không có vấn đề gì.

Một số tu sĩ thấy Diệp Mặc lấy ra Thiên hỏa, lập tức nghĩ những con côn trùng này xong rồi.

Bất luận loại côn trùng gì, Thiên hỏa cũng đều có thể dễ dàng thiêu hủy, nếu như ngay cả Thiên hỏa mà cũng không đốt được thì loại côn trùng này cũng quái nghịch thiên rồi.

Thế nhưng khi Diệp Mặc lấy ra Vụ Liên Tâm Hỏa, Mẫn Vô Kiếm lại cười lạnh, đồng thời càng không ngừng thôi động pháp bảo hắc sắc hồ lô.

Vụ Liên Tâm hỏa vọt vào trong đàn trùng, vô số con liền rơi xuống, thế nhưng chỉ trong chốc lát thời gian lại có một bộ phận lần nữa xông lên.

Diệp Mặc nhíu mày, lại lần nữa dùng Vụ Liên Tâm Hỏa, xác thực có thể thấy được có một bộ phận côn trùng bị thiêu chết, thế nhưng hầu hết lũ trùng đều không làm sao cả.

Trong lòng Diệp Mặc kinh hãi, không biết đây là cái loại côn trùng gì mà ngay cả Thiên hỏa cũng đốt không chết? Cho dù là màu sắc đẳng cấp Thiên hỏa của hắn còn thấp thì cũng đủ đã đủ thế hắn có thể thiêu chết một tu sĩ Ngưng Thể đỉnh phong rồi.

Đột nhiên Diệp Mặc nhớ tới một loại linh trùng được giới thiệu trong quyển sách Vật, sắc mặt liền trở nên khó coi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1155: Không Phải Đệ Nhất Vô Ảnh Tằm

Không Phải Đệ Nhất Vô Ảnh Tằm

T

hôn hỏa trùng đứng thứ bảy trong các loại linh trùng kỳ dị, chuyên cắn nuốt các loại vật phẩm hệ kim, đồng thời còn thích cắt nuốt các loại mồi lửa, thậm chí có thể nuôi dưỡng chúng trong mồi lửa.

Có thể nói Thôn hỏa trùng là loại linh trùng không gì không thể phá, rất ít có cái gì có khả năng khắc chế được loại linh trùng này.

Mẫn Vô Kiếm không ngờ lại có nhiều Thôn hỏa trùng như vậy, y làm sao có thể nuôi dưỡng được chúng? Dù cho Thôn hỏa trùng của y là đẳng cấp thấp nhất, nhưng lại có nhiều Thôn hỏa trùng như vậy, cho dù là một môn phái cũng nuôi không nổi chúng nó.

Bởi vì Thôn hỏa trùng không chỉ cắt nuốt mồi lửa, còn cần rất nhiều khoáng thạch hệ kim để cho nó cắt nuốt nữa, bằng không chúng căn bản là không thể sinh sôi nẩy nở.

Hơn nữa Thôn hỏa trùng càng lớn càng khó nuôi dưỡng, hiện tại Thôn hỏa trùng của Mẫn Vô Kiếm là đẳng cấp thấp nhất.

Lượng tài nguyên tiêu hao cho chúng măc dù cũng nhiều nhưng không nhất định đều phải là thứ cao cấp.

Lúc này thì không chỉ là Diệp Mặc, cho dù là những thành chủ trưởng lão của các môn phái có mặt ở đại điện này đều biến sắc khi thấy Thôn hỏa trùng.

Hiển nhiên bọn ho đều biết về loại Thôn hỏa trùng này, hơn nữa còn biết đến uy lực kinh khủng của loại côn trùng này sau khi chúng hoàn toàn trưởng thành.

– Không ngờ lại là Thôn hỏa trùng?

Ngay cả sắc mặt của Lục Vô Hổ cũng trở nên kinh dị, hiển nhiên là cũng bị Thôn hỏa trùng làm cho sợ hãi.

Ngay cả Ngạn Quan, Nhạc Dao và các trưởng lão của các tông môn chin sao khác cũng đều kinh ngạc đứng lên, bọn họ không hề lo lắn đến Mẫn Vô Kiếm.

Mà bọn họ lo lắng chính là Vô Cực Tông, không ngờ Vô Cực Tông lạ có loại Thôn hỏa trùng kinh khủng này.

Một khi họ đem toàn bộ tài nguyên của tông môn nuôi dưỡng Thôn hỏa trùng trưởng thành, vậy thì còn có môn phái nào có thể chống lại được.

Chỉ cần toàn bộ Thôn hỏa trùng lao ra, lập tức có thể tiêu diệt cả một môn phái.

Tuy rằng bọn họ cũng biết không có khả năng có thể nuôi dưỡng Thôn hỏa trùng đến trưởng thảnh.

Cho dù chỉ cần nuôi dưỡng một phần vạn số Thôn hỏa trùng để trưởng thành hoàn toàn đã cực kỳ khó khăn rồi.

Thế nhưng chỉ riêng cái tên Thôn hỏa trùng thôi cũng đủ để mọi người phải sợ hãi rồi.

Hơn một vạn năm trước, ở đại lục Lạc Nguyệt có một ma đầu, được mệnh danh là Thôn hỏa trùng ma.

Người này nuôi dưỡng vô số Thôn hỏa trùng đã trưởng thành, không một ai có thể chống lại được y.

Một mình y đã từng tiêu diệt cả một tông môn chín sao, chỉ vì bản thân y muốn lấy địa bàn của tông môn đó làm sơn môn của mình nhưng tông môn chín sao kia lại không đồng ý.

Kết quả là dưới cơn nóng giận y đã mang theo Thôn hỏa trùng vây giết toàn bộ tông môn chín sao này từ trên xuống dưới đến chó gà cũng không tha.

Thôn hỏa trùng ma tung hoành cả ngàn năm, cuối cùng gặp phải Sở Cửu Vũ rồi bị Sở Cửu Vũ giết chết.

Từ đó Thôn hỏa trùng cũng biến mất không ai thấy nữa.

Không nghĩ tới một vạn năm sau, lại có thể được nhìn thấy Thôn hỏa trùng, còn là từ một đệ tử nòng cốt của tông môn chín sao Vô Cực Tông nữa.

Nhưng mọi người cũng không thể ngờ được, chính Dương Phí Thành thành chủ của Vô Cực Tông lúc này cũng đang hết sức kinh ngạc, vẻ mặt âm trầm.

Trong tông môn có người nuôi dưỡng Thôn hỏa trùng, vậy mà một môn chủ như y lại không hề hay biết.

Nếu như y biết trong môn phái của mình có đệ tử nuôi dưỡng được Thôn hỏa trùng, thì y khẳng định sẽ không bao giờ để cho Mẫn Vô Kiếm xuất chiến.

Khẳng định sẽ đem Thôn hỏa trùng này trở thành cơ mật tối cao của Vô Cực Tông.

Thế nhưng hiện tại Mẫn Vô Kiếm lại không biết trời cao đất rộng.

Không chỉ xuất chiến, đã vậy còn lấy Thôn hỏa trùng ra chiến đấu ngay từ đầu.

Một khi Thôn hỏa trùng đã bại lộ, cho dù là giết được Diệp Mặc, thì cuối cùng những môn phái khác cũng sẽ không để cho Vô Cực Tông một mình chăn nuôi Thôn hỏa trùng được.

Thôn hỏa trùng tuy rằng rất khó nuôi dưỡng, thế nhưng chỉ cần có phương pháp, có tài nguyên là có thể làm được.

Nếu có thể thành công đến bước cuối cùng, thì sẽ trở thành một Thôn hỏa trùng ma khác.

Sở Cửu Vũ cũng đã một vạn năm không xuất hiện rồi, không có Sở Cửu Vũ thì chẳng phải ‘Thôn hỏa trùng Ma’ sẽ tung hoành ở toàn bộ Tu Chân Giới hay sao?

Đồng thời Dương Phí Thành cũng đã nhìn ra Mẫn Vô Kiếm đối với những Thôn hỏa trùng này cũng không phải là rất quen thuộc, hơn nữa điều khiển cũng rất gian nan, hiển nhiên là những Thôn hỏa trùng này y vừa mới bắt đầu nuôi dưỡng, hoặc là có người khác truyền cho y.

Diệp Mặc lúc này đã hiểu rõ vì sao những con côn trùng này không sợ Thiên hỏa của hắn, hóa ra lại là Thôn hỏa trùng, cũng may là Thiên hỏa của hắn đã là màu đỏ cho nên mới có thể thiêu cháy được một phần Thôn hỏa trùng.

Nếu như Thiên hỏa của hắn chỉ có màu vàng, nói không chừng không chỉ đốt không được một con Thôn hỏa trùng nào, trái lại còn trở thành chất dinh dưỡng cho chúng nó nữa.

Lúc này Diệp Mặc cảm giác Đại đỉnh tám cực càng ngày càng chậm chạp, hơn nữa vì hắn sử dụng cùng lúc cả Đại đỉnh tám cực và Thiên hỏa nên thần thức cũng phải tiêu hao rất nhiều.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, thì tuyệt đối không được, Diệp Mặc rất muốn đánh ra Thập nhất lôi kiếm, hơn nữa hiện giờ hầu hết mọi người đều đã biết Điền Ngạo Phong là do hắn giết, lúc này sử dụng Thập nhất lôi kiếm cũng không có vấn đề gì, cùng lắm là thù oán giữa hắn và Lôi Vân Tông càng tăng thêm mà thôi.

Khi mà Diệp Mặc muốn sử dụng Thập nhất lôi kiếm đánh bọn Thôn hỏa trùng này, thì lại nhìn thấy Mẫn Vô Kiếm đang ở bên ngoải chỉ huy đàn côn trùng sắc mặt tái nhợt, thậm chí mỗi một thủ ấn pháp quyết đều có chút mệt mỏi.

Chẳng lẽ bọn Thôn hỏa trùng này không phải do Mẫn Vô Kiếm nuôi dưỡng.

Diệp Mặc lập tức đưa ra cái kết luận này, nếu như Mẫn Vô Kiếm đúng là người nuôi dưỡng bọn Thôn hỏa trùng này thì không có khả năng y điều khiển chúng lại khó khăn như vậy.

Nhưng tên Mẫn Vô Kiếm này thoạt nhìn rất khôn khéo, Diệp Mặc cũng không dám khẳng định sự mệt mỏi của y có phải là thật hay không.

Nghĩ tới đây Diệp Mặc liền lấy ra một thanh phi kiếm, thử đánh về phía Mẫn Vô Kiếm.

Lấy ra một thanh phi kiếm, Diệp Mặc cũng cảm nhận được một trận mệt mỏi bốc lên trong thức hải.

Mẫn Vô Kiếm thấy Diệp Mặc còn có thể lấy ra phi kiếm, trong mắt liền hiện lên một tia kinh dị, hiển nhiên cũng không ngờ được điều này.

Nhưng y lập tức phun ra một ngụm máu tươi, lại một lần nữa bắt tay đánh ra mấy thủ ấn.

Đột nhiên bên trong cái hồ lô đen sì lại bay ra thêm một đàn Thôn hỏa trùng lớn nữa.

Diệp Mặc phát hiện Mẫn Vô Kiếm thiêu đốt cả tinh huyết khiến sắc mặt càng thêm tái nhợt, hiển nhiên là y tiêu hao thần thức so với hắn còn lớn hơn.

Lập tức sáng tỏ, những Thôn hỏa trùng này khẳng định là không phải do y nuôi dưỡng.

Thế nhưng Diệp Mặc rất nhanh thấy phi kiếm linh khí thượng phẩm mà mình vừa đánh ra ngoài đã bị Thôn hỏa trùng thôn phệ, nháy mắt tiêu tán không còn gì cả, trong lòng liền âm thầm sợ hài.

Bọn côn trùng này thật sự quá lợi hại rồi.

Lúc này Diệp Mặc đã bỏ ý nghĩ sử dụng Thập nhất lôi kiếm, Mẫn Vô Kiếm chỉ huy những Thôn hỏa trùng này khó khăn như vậy, thì hắn chỉ cần lấy ra ‘Vô Ảnh’ đánh lén Mẫn Vô Kiếm là được.

Không cần phải phí sức đánh ra Thập nhất lôi kiếm.

Diệp Mặc lặng yên đem ‘Vô Ảnh’ phóng xuất ra, ý của hắn là muốn ‘Vô Ảnh’ đánh lén Mẫn Vô Kiếm, thế nhưng Diệp Mặc lại không ngờ được là khi Vô Ảnh vừa đi ra ngoài, liền kêu lên một tiếng, có vẻ như là đang rất hưng phấn.

“Chuyện quái gì thế này?”

Diệp Mặc ngây ngẩn cả người.

“Mày hét to như vậy thì còn đánh lén cái gì nữa?”.

Thế nhưng Diệp Mặc phát hiện Vô Ảnh không ngờ không nghe theo lệnh của hắn đi đánh lén Mẫn Vô Kiếm, mà lại hóa thành một đạo bóng ảnh màu vàng bay thẳng tới cái hồ lô đen sì của Mẫn Vô Kiếm rồi chui vào bên trong.

Diệp Mặc ngây ra, sao lại có cái chuyện không đầu không đuôi thế này? Nhưng hắn rất nhanh chóng cảm giác được, vốn bọn Thôn hỏa trùng vẫn đang công kích Đại đỉnh bát cực, không ngờ đã bắt đầu lui lại, sau đó liền trở nên hỗn loạn, thậm chí còn muốn bay đi nơi khác, cũng may chỗ Diệp Mặc và Mẫn Vô Kiếm thi đấu có cấm chế do tu sĩ Hóa Chân vả tu sĩ Kiếp Biến bố trí nên bọn Thôn hỏa trùng này không thể bay ra ngoài được.

Bị cấm chế ngăn trở lại, Thôn hỏa trùng lại một lần nữa bay trở về, sau đó giống như bọn ruồi nhặng bay loạn trong không trung, nhưng đại bộ phận vẫn là nhắm phía hồ lô đen kia mà bay tới một cách gấp gáp.

Mẫn Vô Kiếm nhìn đám Thôn hỏa trùng hỗn loạn, kinh hãi đến mức cả người run rẩy, thì thào nói:

– Không phải linh trùng không phải tiên, không phải đệ nhất Vô Ảnh tằm… Không ngờ thật sự lại có ‘Vô Ảnh tằm’…

Diệp Mặc lúc này đã không cần phải cực lực chống đỡ nữa rồi, liền lấy một viên Phục Thần Đan ra nuốt vào, rồi lại lấy ra Tử Đao.

Vô Ảnh tuy rằng không có đánh lén Mẫn Vô Kiếm, trái lại lại chạy vào bên trong cái hồ lô đen của đối phương, nhưng cũng coi như là đã giúp hắn một chút.

Thế nhưng hắn rất nhanh dừng lại việc lấy ra Tử Đao, không phải bởi vì sắc mặt tái nhợt cả người run rẩy của Mẫn Vô Kiếm, mà là bởi vì Diệp Mặc phát hiện cái hồ lô kia đang rung động kịch liệt, dường như có thể phát nổ bất cứ lúc nào.

Diệp Mặc vừa nghĩ đến nó sẽ phát nổ, thì liền nghe thấy “Uỳnh” một tiếng, sóng nhiệt thật lớn trào ra, Diệp Mặc cũng không suy nghĩ gì, lập tức lại điều khiển Đại đỉnh tám cực bảo vệ bản thân.

Đồng thời khẩn trương kết nối với Vô Ảnh, Vô Anh chính là trợ thủ đắc lực của hắn, nghìn vạn lần không nên bị nổ chết.

Cũng may là hắn đã nhanh chóng cảm thụ được ‘Vô Ảnh’, Vô Ảnh vọt ra từ trong vụ nổ, chỉ là nó lúc này lung lay lảo đảo giống như say rượu, hơn nữa thân thể màu vàng của nó trước kia lại lần nữa biến thành màu tro rồi, Diệp Mặc cũng không suy nghĩ nhiều, lập tức đem Vô Ảnh đưa vào trong nhẫn linh thú, về phần Thế giới trang vàng, hắn dự định lát nữa mới cho nó đi vào.

Khí lưu của vụ nổ kinh khủng làm cho cấm chế xung quanh lung lay một hồi, Diệp Mặc thấy vậy liền âm thầm kinh hãi, hắn không hiểu vì sao mà Vô Ảnh lại không bị nổ chết, mà còn có thể trở ra.

Thế nhưng những Thôn hỏa trùng trước mắt thì lại rớt xuống từng mảng lớn, sau đó chết đi, một số Thôn hỏa trùng còn chưa chết điên cuồng đánh về phía Mẫn Vô Kiếm vả Diệp Mặc.

Chỉ là Diệp Mặc có Đại đỉnh tám cực ngăn trở, nhưng Mẫn Vô Kiếm lại không có.

Cho nên chỉ chốc lát Mẫn Vô Kiếm đã bị vô số Thôn hỏa trùng cắn nuốt hoàn toàn, ngay cả bột phấn cũng không còn nữa.

Sau khi Thôn hỏa trùng cắn nuốt Mẫn Vô Kiếm, lại bay xung quanh một vòng, không tìm được cái hồ lô đen lúc trước nữa, dần dần đều rớt xuống mặt đất, cuối cùng biến thành một đồi nhỏ mảu đen.

Diệp Mặc thấy có chút buôn nôn, hắn liền lấy ra Thiên hỏa đem cái đồi nhỏ toàn xác Thôn hỏa trùng thiêu hủy đi.

Cho dù là toàn Thôn hỏa trùng đã chết thì Thiên hỏa của Diệp Mặc cũng phải đốt cả nửa ngày mới xong.

Sau khi mùi vị hôi thối bay đi hết, toàn bộ không gian dường như cũng lắng xuống, bỗng lại có một mồi lửa màu cam xuất hiện ở trước mặt của Diệp Mặc.

Mồi lửa xếp thứ chín trong các loại mồi lửa kỳ dị của Tu Chân Giới ‘Ly minh hỏa’, thuộc về loại thiên hỏa.

Không ngờ rằng bên trong cái hồ lô đen của Mẫn Vô Kiếm thậm chí còn cả một Thiên hỏa, thế nhưng Diệp Mặc cũng biết dưới tình huống này thì hắn không thể chiếm ‘Ly minh hỏa’ này làm của riêng được.

Quả nhiên sắc mặt của Dương Phí Thành lại âm trầm xuống khi thấy ‘Ly minh hỏa’.

Diệp Mặc không đợi y đi ra thu lấy ‘Ly minh hỏa’, lậptức quay sang nói với Lục Vô Hổ:

– Lục lão ca, đóa ‘Ly minh hỏa’ này tặng cho lão ca đó.

– Ha ha, được, ta đây xin thu nhận.

Nói xong liền biến ảo chân nguyên thành hình bàn tay đem ‘Ly minh hỏa’ thu về.

Diệp Mặc thở phào một cái, hắn biết năng lực hiện tại của hắn thì muốn thu lấy ‘Ly minh hỏa’ cần phải mất thời gian đến nửa nén hương, mà khi ấy thì Dương Phí Thành đã sớm cầm ‘Ly minh hỏa’ đi rồi, hiện lại hắn để cho Lục Vô Hổ thu lấy ‘Ly minh hỏa’, thì cho dù Dương Phí Thành có muốn cũng không dám.

Quả nhiên Dương Phí Thành thấy Lục Vô Hổ thu lấy Ly minh hỏa liền dừng bước lại, sắc mặt biến đổi, rồi ôm quyền nói với Lục Vô Hổ:

– Lục tiền bối, Ly minh hỏa này là của đệ tử Mẫn Vô Kiếm của Vô Cực Tông tôi, xin tiền bối hoàn trả.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box