1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 229 : Liên Hôn Của Tông Môn Chín Sao (c1141-c1145)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 229 : Liên Hôn Của Tông Môn Chín Sao (c1141-c1145)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1141: Liên Hôn Của Tông Môn Chín Sao

Liên Hôn Của Tông Môn Chín Sao

D

iệp Mặc có chút hổ thẹn:

– Sau này gọi tôi là Diệp sư huynh đi, dù sao chúng ta là bạn bè đã lâu rồi, lần này tôi lại làm liên lụy tới các cô nữa.

Sau đó hắn dừng lại một chút rồi lại hỏi tiếp:

– Vân Tử Y đã đi đâu rồi, cô có biết không?

Lạc Phi xoa xoa mắt rồi nói:

– Lúc đó trong môn phái đã hoàn toàn náo loạn, bọn em đều không phải là đối thủ của Vô Cực Tông, cho nên để đệ tử môn phái lần lượt chạy trốn trước, Vân Tử Y cũng đã lạc mất rồi, hiện tại không biết đã đi đâu.

Diệp Mặc dù không có mặt ở đó cũng đoán được tình cảnh khi đó hỗn loạn thế nào, căn bản là không thể chú ý đến Vân Tử Y đã chạy trốn được hay chưa, thậm chí cũng có thể bị giết rồi cũng nên, cho nên hắn cũng không hỏi Lạc Phi nữa, Vân Tử Y bất luận là có bị giết hay chưa, thì cô và hắn coi như cũng là bạn bè, hiện tại xảy ra chuyện cũng là do mình liên lụy, cho nên mối thù này chắc chắn phải tính lên đầu Vô Cực Tông rồi.

Hắn cũng đã có suy nghĩ rằng nhất định phải diệt Vô Cực Tông.

Lạc Phi giới thiệu cho Diệp Mặc những người còn lại, tên tu sĩ Hư Thần tầng hai là trưởng lão của Kiếm Côc cũng là một luyện khí sư, tên là Nỉ Chân Kiệt, thanh niên tu sĩ Kim Đan tầng sáu tên là Miêu Vũ Nhân, cô gái Kim Đan tầng ba là Hoàng Lan Lan, đều là đệ tử của Kiếm Cốc.

Đồng thời cũng nói cho Diệp Mặc biết bản thân hiện đã tiếp nhận chức chưởng môn của Kiếm Cốc.

Diệp Mặc biết ý tứ của tiền nhiệm chưởng môn Kiếm Cốc là gì khi truyền lại vị trí cho Lạc Phi, nhưng hắn cũng vẫn quyết định phải trợ giúp cho Lạc Phi một lần nữa vực lại Kiếm Cốc.

Sau khi Diệp Mặc đem phi thuyền của mấy tên Vô Cực Tông luyện hóa, giao lại cho Nỉ Chân Kiệt điều khiển, trực tiếp đổi phương hướng nhắm đến Đan thành.

Sau đó hắn cùng Lạc Phi nói chuyện với nhau về những gì đã xảy ra kể từ khi đến đại lục Lạc Nguyệt.

Sau khi hai người đàm luận được một lúc, khi cả hai còn đang cảm thán về những sự việc đã trải qua, thì Diệp Mặc giống như là vừa nghĩ đến cái gì đó, đột nhiên sắc mặt đại biến rồi đứng bật dậy.

– Chuyện gì thế anh Diệp.

Sau khi cô cùng Diệp Mặc nói chuyện một lúc, tâm tình cũng đã tốt lên nhiều, dù sao sau này cùng đi Mặc Nguyệt Chi Thành với Diệp Mặc, còn có mấy người Ninh Khinh Tuyết sống cùng nhau, cô sẽ không còn cảm giác cô đơn như trước nữa rồi.

Hiện tại lại thấy sắc mặt của Diệp Mặc đại biến, khiến cô cũng khẩn trương lên, vì vận mệnh của cô đã gắn chặt vào với Diệp Mặc, cho nên nếu hắn xảy ra chuyện gì, thì không chỉ bản thân mình, mà ngay cả Kiếm Cốc cũng khó có được kết cục tốt đẹp.

– Vô Cực Tông nếu đã dám đi Kiếm Cốc tìm kiếm em và Tử Y, vậy thì chắc chắn cũng sẽ đi Huyền Băng Phái để tìm Bắc Vi cùng với Tố Tố.

Diệp Mặc trầm giọng.

Lúc trước là vì trong tiềm thức của hắn vẫn luôn nghĩ rằng Huyền Băng Phái là tông môn chín sao, người bình thường căn bản là sẽ không dám tới cửa khiêu khích, vì thế hắn không nghĩ tới khả năng này.

Nhưng lúc này sau khi đã hàn huyên cùng với Lạc Phi, đầu óc của hắn cũng dần trở nên tỉnh táo, lập tức đã nghĩ đến khả năng này.

– A…

Lạc Phi hiển nhiên cũng hiểu được, nên nhất thời cũng có chút lo lắng.

Địa vị của chị Tố Tố ở trong lòng của Diệp Mặc có sức nặng ra sao, cô cũng là một trong những người biết rõ, vạn nhất Tố Tố xảy ra chuyện gì, vậy thì phải làm sao?

Thế nhưng cô cũng biết hiện tại có lo lắng thì cũng không có chút tác dụng nào, chỉ có thể nhẹ nhàng an ủi:

– Huyền Băng Phái của chị Tố Tố dù sao cũng là một tông môn chín sao, cho dù là Vô Cực Tông có kiêu ngạo đến đâu, thì chắc cũng sẽ không dám dùng thủ đoạn này để đi đối phó với Huyền Băng Phái đâu.

Sau khi Diệp Mặc nghe được lời nói của Lạc Phi, cũng nhẹ nhõm đi một chút, lập tức nói:

– Anh muốn đi Huyền Băng Phái xem một chút, Tố Tố và Bắc Vi ở Huyền Băng Phái cũng không có ai đứng sau lưng giúp đỡ, vạn nhất Vô Cực Tông dùng thủ đoạn dụ dỗ hoặc bức bách Huyền Băng Phái, thì cũng không biết là hậu quả sẽ ra sao.

Hơn nữa nghe nói Huyền Băng Phái hiện tại cũng không được như trước kia, ngoại trừ còn một tu sĩ Hóa Chân trong môn phái ra thì cũng chỉ mạnh mẽ hơn tông môn tám sao một chút mà thôi.

Hắn nói lời này không phải là không có lý do gì, lần đại hội Đan Vương này, hoàn toàn không thấy sự có mặt của Huyền Băng Phái, hơn nữa lúc luyện đan miễn phí sau đại hội cũng không có người của Huyền Băng Phái đi tìm hắn.

Tuy rằng Huyền Băng Phái khiếm tốn, thế nhưng loại khiếm tốn này đã hơi quá rồi.

Diệp Mặc nói với vị Kiệt sư thúc chuyển hướng phi thuyền đến Huyền Băng Phái.

Mới đi được hơn nửa đường thì hắn chợt nghe được một tiếng cười ha ha vang lên bên tai.

Diệp Mặc kinh hãi, đây là ai? Rõ ràng chủ nhân tiếng cười còn ở rất xa, thế nhưng hiện giờ hắn lại nghe được rõ ràng ngay bên tai mình.

Tu sĩ Hóa Chân, Diệp Mặc lập tức hiểu rõ chủ nhân của tiếng cười vừa rồi ít nhất là của một tu sĩ Hóa Chân.

Hiểu được điểm này, nhất thời phía sau lưng Diệp Mặc tràn đầy mồ hôi lạnh.

Dù là hắn rất trâu, thế nhưng đối mặt với với một tu sĩ Hóa Chân thì hắn cũng chỉ là một con kiến hôi mà thôi.

– Thằng nhóc con, lão già ta chỉ mới đi ra ngoài một chuyến, thế mà cậu đã bỏ chạy không thấy đâu nữa rồi.

Không nghĩ tới giờ lại thấy cậu ở chỗ này cùng với người đẹp, quả nhiên là phong lưu mà.

Khi giọng nói này vang lên bên tai Diệp Mặc, thì hắn liền thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này có một lão già đã hiện ra trước mặt hắn, rõ ràng đó chính là ‘Lục địa khí thần’ Lục Vô Hổ.

Nghe được lời nói của Lục Vô Hổ, trong lòng Diệp Mặc cũng cảm thấy buồn cười, mình đã đi tìm lão ta vài lần rồi, nhưng ngay cả cái bóng cũng không thấy, bây giờ lại quay ra trách mình.

Thế nhưng đối mặt với loại tiền bối cao nhân này, trong lòng Diệp Mặc cũng rất là tôn kính, không nói đến tu vi và bản lĩnh luyện khí của lão, chỉ nghĩ đến cái ân tình lão tặng cho mình, cũng phải cảm tạ rồi.

– Diệp Mặc xin bái kiến Lục tiền bối.

Diệp Mặc vội vàng đứng lên ôm quyền thi lễ.

– Ha ha, lão Lục ta chưa vào giờ có chuyện làm ăn lỗ vốn, ta biết suy nghĩ hiện giờ trong lòng của cậu, đừng lo lắng, ngày hôm nay ta để cho cậu trả nợ là được rồi.

Lục Vô Hổ nói xong lại hướng đến Lạc Phi bên cạnh Diệp Mặc nói:

– Cô bé ra ngoài trước đi, đợi lát nữa trở lại thân thiết với hắn sau, hiện tại không phải là thời gian để thân thiết rồi.

Mặt của Lạc Phi đỏ lên, vội vàng kính cẩn giải thích:

– Tiền bối nói đùa rồi, Diệp Mặc giống như anh trai của vãn bối vậy.

Nói xong cũng không đợi Lục Vô Hổ nói gì mà cô xin cáo lui luôn:

– Vãn bối xin cáo lui.

Người mà Diệp Mặc tôn kính, lai lịch nhất định không tầm thường, sau khi Lạc Phi giải thích quan hệ của mình và Diệp Mặc, cũng không dám nói nhiều, liền nhanh chóng cáo từ.

Lục Vô Hổ cũng không để lời nói của Lạc Phi ở trong lòng, mà nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc nói:

– Người mà cậu đắc tội cũng thật là nhiều đấy, lão già ta chưa đi tìm cậu, thì đã phát hiện có rất nhiều kẻ không có ý tốt nhìn chằm chằm vào cậu rồi.

Diệp Mặc thản nhiên cười:

– Tiền bối nói không sai, vãn bối xác thực là đã đắc tội với một số người.

Tiền bối là từ Đan thành đến, không biết…

Lục Vô Hổ khoát tay:

– Cậu không cần hỏi, cô vợ nhỏ của cậu rất tốt, hiện đã là Kim Đan đỉnh rồi, xem ra tiểu tử cậu có rất nhiều thứ tốt.

Chính cậu cũng không khác gì, đi ra ngoài vòng vo một vòng, nay đã là tu vi Hư Thần rồi.

Ta hiện nhận được lời mời của Huyền Băng Phái nên đi đến đó, lẽ nào cậu cũng muốn đi Huyền Băng Phái? Hay là cậu cũng nhận được lời mời?

Hiện tại Diệp Mặc là một Đan Vương thất phẩm, lại chính là người đạt danh hiệu đệ nhất đại hội Đan Vương.

Nếu như Huyền Băng Phái đưa thư mời Diệp Mặc, thì Lục Vô Hổ cũng không cảm thấy có gì lạ cả.

Trong lòng Diệp Mặc đại hỉ, hắn đang muốn đến Huyền Băng Phái, không nghĩ tới đang buồn ngủ lại có người đưa cho mội cái gối đầu.

Lục Vô Hổ muốn mình nợ một ân tình của lão, hiện nhiễn là cần hắn hỗ trợ điều gì đó, vậy lúc này mà không nhờ lão ta hỗ trợ thì Diệp Mặc cũng quá ngu ngốc rồi.

Diệp Mặc cười ha hả:

– Đúng thế, vãn bối chính là đang đi tới Huyền Băng Phái, thế nhưng cũng không phải là do nhận được thư mời.

Lục Vô Hổ cũng không để ý đến việc này, liền nói:

– Huyền Băng Phái và Vô Cực Tông liên hôn, mời rất nhiều người, lão già ta cũng bị liệt vào trong đó.

Thế nhưng nghe nói ngoại trừ chuyện này, còn có một chuyện khác trọng yếu, thế nên lão già ta mới muốn tới xem.

Nói xong lão lại lấy ra bầu rượu của mình uống một ngụm, biểu tình giống như là việc lão được mời đến là rất quang vinh.

Mà Diệp Mặc không được mời thì chính là một chuyện rất mất mặt.

Tuy rằng Diệp Mặc biết Lục Vô Hổ sẽ không vì loại chuyện như thế này mà cảm thấy quang vinh, thế nhưng trong lòng hắn đã không có tâm tư để tiếp tục suy nghĩ những chuyện này nữa.

Sau khi nghe lời Lục Vô Hổ nói, trong lòng hiện đang rối tung lên rồi.

Không ngờ là lại liên hôn.

Hắn căn bản là không cần tưởng tượng cũng đoán nhất định là Tố Tố bị đưa ra rồi, cũng có thể là Bắc Vi, nhưng khả năng là Tố Tố lớn hơn nhiều.

Thấy Diệp Mặc không nói lời nào, Lục Vô Hổ liền nói tiếp:

– Làm sao vậy, có phải vì tân nương lần này là người đứng đầu trong Thập mỹ Nam An, nên cậu thấy động tâm rồi phải không? Thế nhưng cậu cũng đừng có lo lắng, chỉ cần cậu tới thì cũng sẽ có cơ hội.

Quả nhiên là Tố Tố, Diệp Mặc lúc này hận không thể lập tức bay đến Huyền Băng Phái, thế nhưng hắn nhất định phải cố gắng giữ bình tĩnh.

Liền kính cẩn dò hỏi Lục Vô Hổ:

– Tiền bối, không biết cơ hội của vãn bối ở nơi nào?

– Nhóc con, cậu đúng là động tâm với cô bé kia rồi.

Không sai, cô bé kia đúng là đẹp vô cùng, cậu là một Đan Vương, xem ra cũng rất là xứng đôi.

Nói đến đây, Lục Vô Hổ bỗng nhiên ngừng lại, nhìn Diệp Mặc cười gian xảo:

– Cậu có phải muốn nợ lão già này một ân tình nữa hay không?

Nếu như là bình thường, Diệp Mặc đã bắt đầu khinh bỉ cái lão già này rồi, ân tình trước lão vẫn liên tục nhắc đến, hôm nay lại mượn cơ hội này đòi thêm một ân tình nữa… Thế nhưng lúc này chuyện Vô Cực Tông liên hôn với Huyền Băng Phái khiến hắn chẳng còn tâm trí đâu nữa.

Lục Vô Hổ thấy biểu tình Diệp Mặc có chút không vui, liền cố ý chuyển đề tài:

– Chuyện đó đợi lát hãy nói, ta sẽ giúp cậu một lần.

Vốn việc liên hôn này cô bé kia không đồng ý, nhưng sau cùng lại đồng ý, thế nhưng tuyên bố ra ngoài, là cần phải tỷ võ chiêu thân.

Chỉ có người đạt được hạng nhất trên lôi đài thì mới có thể trở thành vị hôn phu của cô.

Tiểu tử cậu chạy ra ngoài lòng vòng một hồi, hiện tại đã tấn cấp Hư Thần rồi, đúng là rất có… tiền đồ.

Diệp Mặc nhíu mày, bỗng nhiên lên tiếng:

– Tuyệt đối không có khả năng.

– Cái gì không có khả năng?

Lục Vô Hổ liền thấy kỳ quái.

– Cô gái kia không có khả năng đồng ý phương thức tuyển chọn vị hôn phu này, khẳng định là có nội tình.

Giọng nói của Diệp Mặc có chút kích động.

Lục Vô Hổ vô cùng kinh ngạc liếc mắt nhìn Diệp Mặc:

– Lẽ nào cậu quen biết với cô bé kia? Lần trước ở Đan Thành, ta cũng không có thấy các người thân mật với nhau mà? Ta chỉ nhìn thấy cậu thân mật cùng với cô vợ nhỏ của cậu tên là Tuyết gì đó thôi mà.

Tố Tố lần trước có đến Đan Thành? Diệp Mặc nhất thời ngây ngẩn cả người.

Lẽ nào không phải là Tố Tố? Diệp Mặc nghi hoặc nhìn Lục Vô Hổ hỏi lại:

– Cái cô gái của Huyền Băng Phái kia tên gọi là gì?

Lục Vô Hổ trừng mắt liếc nhìn Diệp Mặc:

– Lão già ta lúc nào nói rằng cô bé kia là đệ tử Huyền Băng Phái? Người ta chính là Văn Thái Y của Vô Cực Tông.

Là vì Vô Cực Tông và Huyền Băng Phái muốn liên hôn, kết quả là muốn Văn Thái Y kia phải chọn ra một vị hôn phu lợi hại nhất.

Vì thế toàn bộ thiên tài đệ tử của Huyền Băng Phái đều phải lên đài tỷ thí, nếu lọt được vào mắt xanh của người ta thì người ta mới chấp nhận.

Tiểu tử cậu nếu như cũng muốn tham gia tỷ võ, ta cũng có thể giúp cậu có được một cái suất dự thi của Huyền Băng Phái.

Lần này cũng giống như lần trước, chính là cậu lại nợ lão già ta thêm một ân tình.

Diệp Mặc thở phào nhẹ nhõm, hắn còn tưởng rằng là Tố Tố, hóa ra lại là Văn Thái Y.

Về phần Văn Thái Y gả cho ai, vậy thì nửa phần cũng không có quan hệ với hắn.

Nhưng Văn Thái Y không phải là cùng xếp vị trí đệ nhất với Tố Tố trong bảng xếp hạng thập mỹ Nam An sao? Vậy thì Vô Cực Tông lần này bỏ ra số vốn thật là lớn, loại thiên tài đệ tử thế này mà cũng có thể dễ dàng cho ra ngoài.

Diệp Mặc vẫn nghĩ là khẳng định chuyện này có liên quan đến Tố Tố, nói không chừng bọn họ đã bị Tố Tố cự tuyệt trước rồi, nên mới xuất ra một đệ tử thiên tài tặng cho người khác, sau đó mới quay đầu lại để đưa Tố Tố đi.

Nếu là như vậy, thì chính mình phải nhanh lên một chút mới được.

Với lại hiện tại bản thân mình cũng đã không còn là một tên vô danh nữa rồi, coi như là tông môn chín sao như Huyền Băng Phái cũng không dám tùy ý với mình.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1142: Nợ Ân Tình Của Lục Vô Hổ

Nợ Ân Tình Của Lục Vô Hổ

K

hi biết cuộc tỷ võ chiêu thân không phải là dành cho Tố Tố nên Diệp Mặc cũng hoàn toàn tỉnh táo lại, nghe thấy lời Lục Vô Hổ nói liền vội vã xua tay:

– Tiền bối, người cũng đừng hãm hại tôi, lần trước nợ ngài một ân tình, đến tận bây giờ tôi vẫn ăn ngủ không yên đây.

Bây giờ còn muốn tôi nợ thêm ân tình nữa, tôi thấy không cần đâu.

– Được Lục Vô Hổ cười hắc hắc, bỗng nhiên lại tiến lên đến trước mặt Diệp Mặc nói:

– Ân tình lần trước ta cho cậu, nếu như cậu lo lắng như vậy, vậy thì ta tùy tiện hỏi cậu một việc là được rồi.

Hỏi xong thì coi như là cậu đã trả nợ, cậu thấy sao?

– Đơn giản như vậy sao?

Diệp Mặc kinh ngạc nhìn Lục Vô Hổ, cảm thấy có chút khó tin.

Lục Vô Hổ mặc dù là một tiền bối cao nhân, thế nhưng Cảnh Anh Ly lại nói là lão già này căn bản là không chịu lỗ bao giờ, vậy thì làm sao có thể chỉ hỏi hắn một vấn đề là xong?

Lục Vô Hổ cũng không hề phủ nhận:

– Đúng vậy, chỉ đơn giản thế thôi.

– Được, vậy ngài hỏi đi, tôi xin nghe, chỉ cần là tôi biết thì tôi sẽ trả lời.

Diệp Mặc lập tức nói, nếu như ân tình của Lục Vô Hổ dễ dàng trả như vậy, thì hắn nhất định phải nợ Lục Vô Hổ thêm vài ân tình nữa.

Lục Vô Hổ làm ra bộ dạng tùy ý suy nghĩ một chút, rồi mới nói:

– Hazz, tùy tiên hỏi một vấn đề thật đúng là khó, hỏi cậu bao nhiêu tuổi rồi sao? Hay là hỏi…

Diệp Mặc mở to hai mắt, càng cảm thấy khó tin, lão già này sẽ không hỏi cái vấn đề đơn giản thế chứ, hắn liền vội vàng nói:

– Vậy ngài hỏi tuổi của tôi đi, tôi cho ngài biết, tôi…

Lục Vô Hổ bỗng nhiên khoát tay ngăn cản Diệp Mặc rồi nói nhanh:

– Ta nhớ ra một vấn đề rồi, vừa hay cậu lại là một Đan Vương, kiến thức khẳng định là rất nhiều.

Lần trước một người bạn của ta đã từng thấy một gốc dược liệu ở nơi nào đấy, có chút giống cây trúc, thế nhưng người bạn của ta lại nói đấy không phải là trúc.

Ta sẽ vẽ hình ra cho cậu xem xem cậu có biết về gốc dược liệu đó hay không.

Nói xong Lục Vô Hổ lấy ra một tờ giấy trắng tùy ý vẽ vẽ lên vài nét bút, một gốc trúc xanh tươi liền xuất hiện trên giấy.

Khác với các cây trúc bình thường chính là lá trúc của cây này rất lớn, so với lá trúc bình thường không chỉ lớn hơn gấp mấy lần, hơn nữa hình dạng của lá trúc không phải là hình liễu mà là hình trăng khuyết.

Trừ những thứ đó ra, thì gốc trúc này không khác gì với cây trúc bình thường.

Nếu có khác thì chỉ còn khác về chiều cao mà thôi.

Lục Vô Hổ vẽ ra bức tranh này, Diệp Mặc liền hiểu rõ đây là chuyện gì rồi.

Cái bức vẽ này chính là vẽ ‘Khổ Trúc’, nói cách khác Lục Vô Hổ biết chuyện mình có ‘Khổ Trúc’.

Thế nhưng Diệp Mặc lại nghĩ, điều này là không có khả năng, nếu như lão ta biết mình có ‘Khổ Trúc’, thì cũng không cần biểu diễn như vậy rồi, hiển nhiên là lão nghĩ mình không nhận ra ‘Khổ Trúc’, mới vẽ bức tranh này ra.

Huống chi ‘Khổ Trúc’ của mình hiện ở trong Thế giới trang vàng, cho dù là Lục Vô Hổ có cao minh đến đâu, cũng không thể nào đưa thần thức quét vào bên trong Thế giới trang vàng của mình.

Diệp Mặc đương nhiên biết ‘Khổ Trúc’, quyển sách ‘Vật’ viết rõ ràng như vậy, hắn làm sao có thể không biết được chứ.

Thế nhưng Lục Vô Hổ vì sao lại hỏi hắn vấn đề này?

Thấy Diệp Mặc nhìn chằm chằm vào bức tranh của mình không nói lời nào, Lục Vô Hổ lập tức khẩn trương hỏi:

– Thế nào, cậu biết gốc trúc này sao? Hay là đã gặp qua ở đâu rồi?

Nghe xong Lục Vô Hổ nói, Diệp Mặc chợt tỉnh ngộ.

Lục Vô Hổ khẳng định là đã gặp qua ‘Khổ Trúc’, vì thế lúc này mới hỏi mình như vậy, nói không chừng là trên người mình có khí tức, hoặc là linh tính của ‘Khổ Trúc’, cho nên mới khiến lão ta nghĩ rằng mình biết ‘Khổ Trúc’ ở đâu.

‘Khổ Trúc’ không những là một linh căn cực phẩm để tu luyện, còn là một tài liệu luyện khí vô thượng.

Mà Lục Vô Hổ lại là một Tông sư luyện khí, vậy nên lão ta có thể cảm nhận được khí tức của ‘Khổ Trúc’ trên người mình thì cũng không có gì đáng nhạc nhiên.

Diệp Mặc nhìn một hồi lâu rồi mới lắc đầu nói:

– Tôi chưa từng nhìn thấy loại trúc này, xác thực là rất kỳ quái, giống trúc, nhưng lại cũng không giống.

– Điều đó không có khả năng, cậu khẳng định là đã gặp qua loại trúc này.

Lục Vô Hổ cũng bất chấp mọi việc, không tiếp tục giả bộ nữa, liền trực tiếp kêu lên.

Diệp Mặc lại lần nữa lắc đầu:

– Lục tiền bối, tôi tuy rằng chưa từng thấy qua cây trúc này, thế nhưng tôi đã thấy qua loại lá trúc này.

– Thật sao?

Lục Vô Hổ lập tức kinh hỉ đứng lên, đem anh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc:

– Nói mau, cậu đã thấy là lá trúc này ở nơi nào?

Diệp Mặc lúc này hoàn toàn hiểu rõ rồi, Lục Vô Hổ này đã thấy khí tức của ‘Khổ Trúc’ trên người mình, biết rằng mình chí ít thì đã gặp qua ‘Khổ Trúc’.

Loại linh căn cực phẩm ‘Khổ Trúc’ này quá trọng yếu đối với Diệp Mặc, coi như là Lục Vô Hổ muốn cưỡng chế cướp đoạt, hắn cũng sẽ không cho.

Thế nhưng Lục Vô Hổ cũng có thể nhịn đến tận bây giờ mới hỏi ra thì cũng đủ để thấy lão rất biết nhẫn nại.

Diệp Mặc lấy ra một cái lá của ‘Khổ Trúc’ lúc trước đã dùng khi độ kiếp đưa ra trước mặt Lục Vô Hổ nói:

– Ngay trên người của tôi, ngài xem đây.

Lục Vô Hổ vồ lấy chiếc lá trúc trên tay Diệp Mặc, trên mặt hiện lên vẻ kích động tột độ:

– Không ngờ thật sự là lá của ‘Khổ Trúc’, thật là…

Lão vốn chỉ cảm nhận được khí tức của ‘Khổ Trúc’ trên người Diệp Mặc, căn bản cũng không có xác định chắc chắn, thật không ngờ chuyện này lại là thật, khiến lão nhất thời kích động.

Lúc trước Diệp Mặc đi cùng với Cảnh Anh Ly, lão không có ý định hỏi, sau lại vì Diệp Mặc trở thành Đan Vương, nên lão vẫn không có cơ hội để hỏi.

Ngày hôm nay cuối cùng cũng đã hỏi được.

May là Diệp Mặc cũng không khiến lão thất vọng.

Lão cứ nhìn tới nhìn lui chiếc lá của ‘Khổ Trúc’, thậm chí còn kích động đến run lên.

Diệp Mặc trong lòng khinh bỉ không ngớt, trong Thế giới trang vàng của hắn còn có một gốc ‘Khổ Trúc’ hoàn hảo, số lá ‘Khổ Trúc’ hắn có không đến một vạn thì cũng phải vài ngàn, người này thực sự là không có tiền đồ.

– Không đúng.

Lục Vô Hổ bỗng nhiên thốt lên:

– Lá cây ‘Khổ Trúc’ này căn bản là không thể dùng tay lấy xuống được, trừ phi là đã nhận chủ rồi, thế nhưng, điều này … làm sao có thể?

Nói xong Lục Vô Hổ thậm chí còn quan sát Diệp Mặc từ trên xuống dưới một phen, khiến Diệp Mặc âm thầm kinh hãi, chẳng lẽ lão già này đã nhìn ra được.

Hắn bỗng nhiên nghĩ đến một viêc, chẳng lẽ ‘Khổ Trúc’ đã nhận hắn làm chủ cho nên hắn mới có thể đào nó lên?

Không đợi Lục Vô Hổ nói, Diệp Mặc liền chủ động nói trước:

– Lá cây ‘Khổ Trúc’ này là tôi nhặt được ở bên trong Vẫn Chân cấm địa, ở đó là một dãy núi lớn màu đen, đâu đâu trên núi cũng là lôi điện màu đen, người thường căn bản là không thể đi lên.

Tôi cũng chỉ là đi qua chân núi, ở một chỗ cách đó khá xa nhặt được chiếc lá này.

Lúc đó tôi thấy chiếc lá này rất thân thiết, vì thế liền cầm đi, sau này khi tu luyện lại thấy nếu cầm theo chiếc lá này cũng sẽ rất thoải mái, hóa ra đây là lá ‘Khổ Trúc’ à.

Diệp Mặc làm ra bộ dạng chợt bừng tỉnh đại ngộ.

Lục Vô Hổ nghe xong Diệp Mặc nói, liền thì thào:

– Không ngờ là ở Vẫn Chân cấm địa, không ngờ thật sự có Thế giới sơn, như vậy cũng có nghĩa là thực sự có ‘Khổ Trúc’…

Nói đến đây Lục Vô Hổ không nói tiếp nữa, mà nắm chặt lấy chiếc lá ‘Khổ Trúc’, nhìn Diệp Mặc nói:

– Cậu không nhận ra điều này cũng rất bình thường, thứ này là đồ thượng cổ, tuy rằng đối với người tu luyện có chút chỗ tốt, thế nhưng chỗ tốt cũng có hạn, mà thứ này chủ yếu là dùng để luyện khí.

Thế nhưng nói đi cũng phải nói lại, vận khí của tiểu tử cậu cũng thật là nghịch thiên mà, không ngờ ngay cả lá ‘Khổ Trúc’ cũng có thể gặp được, lão già này đã đi qua Vẫn Chân Điện vài lần rồi, sao mà ngay cả cái bóng của ‘Khổ Trúc’ cũng không gặp được.

Ba mươi năm nữa, chờ ba mươi năm sau…

Trong lòng Diệp Mặc âm thầm khinh bỉ Lục Vô Hổ, dám nói ‘Khổ Trúc’ không có nhiều tác dụng đối với tu luyện, lão già này hiển nhiên là đang muốn lấy chiếc lá này đây.

Bất quá hắn cũng hiểu rõ Lục Vô Hổ nói nói ba mươi năm sau là có ý gì, khẳng định là lão sẽ tìm người đi Vẫn Chân cấm địa tìm kiếm ‘Khổ Trúc’.

Thế nhưng phải xin lỗi lão rồi, ‘Khổ Trúc’ hiện tại đã là tài sản cá nhân của anh rồi, đang ở cùng với ‘Linh mạch Dược Vương’ trong Thế giới trang vàng rồi.

Hơn nữa, coi như là đem ‘Khổ Trúc’ cho lão, lão có thể nuôi dưỡng nó được sao? Đừng tưởng lão là một Tông sư luyện khí là tốt, lão có được ‘Linh mạch Dược Vương’ sao? Có Thế giới trang vàng sao?

– Chuyện này, có thể cùng cậu thương lượng một chút không, cái lá ‘Khổ Trúc’ này là một tài liệu luyện khí rất tốt, ta lại là một tông sư luyện khí, hay là…

Lục Vô Hổ còn chưa dứt lời, Diệp Mặc liền kinh ngạc nhìn lão:

– Tiền bối, ngài không phải là muốn đánh chủ ý lên cái kỳ bảo tu luyện này của vãn bối chứ, vừa rồi tôi đã trả lại ân tình cho ngài rồi.

Lục Vô Hổ có chút xấu hổ, lão thật sự là không thể mặt dày mà cướp giật được, nhưng muốn lão buông tha cho lá ‘Khổ Trúc’ đã tới tay, vậy thì quả thật là cắt thịt lão đi còn hơn.

– Hay là ta sẽ giúp cậu có tên trong danh sách tỷ võ của Huyền Băng Phái, không, cậu không cần phải đi tỷ võ, ta trực tiếp đem cái bản mặt già nua này đến gặp tông chủ của Vô Cực Tông xin y đem cô bé kia gả cho cậu làm tiểu thiếp cũng không có vấn đề gì. (DG: >” < thế mà thằng này không đồng ý)

Lục Vô Hổ vỗ bình bịch vào ngực mình mà cam đoan.

Diệp Mặc trong lòng buồn cười, hắn cố bày ra bộ dạng đau thương mà cắn răng nói:

– Nếu đã là bảo bối dùng để luyện khí, vậy tôi tặng cho ngài….

– Đa tạ, đa tạ Diệp Đan Vương, không, đa tạ người anh em, sau này chúng ta chính là anh em rồi.

Lục Vô Hổ hưng phấn vô cùng, nhanh chóng lấy ra một hộp ngọc, cẩn thận cất lá ‘Khổ Trúc’ vào.

– Khoan đã…

Diệp Mặc đưa tay ngăn cản Lục Vô Hổ, thấy Lục Vô Hổ có chút lo lắng, Diệp Mặc liền nói nhanh:

– Tuy rằng lá ‘Khổ Trúc’ là đồ tốt nhất của tôi, đưa cho Lục tiền bối cũng là cam tâm tình nguyện…

– Không, sau này gọi ta là Lục lão ca, giữa chúng ta không cần câu nệ, đừng gọi quá xa lạ.

Lục Vô Hổ vội vã cười nói.

Trong lòng Diệp Mặc càng khinh bỉ, lúc mới gặp sao lão không bảo ta gọi là Lục lão ca đi? Hiện tại đồ đã tới tay rồi là lập tức trở thành Lục lão ca.

Thế nhưng Diệp Mặc cũng không có khách khí, Lục Vô Hổ này vốn là người không chịu thiệt bao giờ, hắn liền ha hả cười nói:

– Đã như vậy, tôi sẽ không khách khí nữa, Lục lão ca.

Lục Vô Hổ cất lá ‘Khổ Trúc’ đi, khoát tay nói:

– Vậy thì còn khách khí cái gì.

– Lục lão ca, tôi thật ra có ba chuyện cần Lục lão ca hỗ trợ.

Diệp Mặc thấy tốc độ thu đồ của Lục Vô Hổ vô cùng nhanh, nên cũng không do dự mà nói luôn.

– Nói đi, chỉ cần lão ca có thể giúp, thì nhất định sẽ giúp.

– Được, chuyện thứ nhất tôi muốn ngờ lão ca luyện chế cho một kiện pháp bảo.

Diệp Mặc nói.

– Đây chỉ là chuyện nhỏ.

– Thứ hai là nếu có đối thủ tôi đánh không lại, Lục lão ca có thể hỗ trợ hai mươi, ách mười lần đi.

– Có thể…

Lục Vô Hổ vừa mới trả lời, thì lại lập tức nghĩ lại, nhìn Diệp Mặc nói:

– Vậy không được, ta cũng không thể trở thành tay sai của cậu.

– A…

Diệp Mặc ‘A’ một tiếng rồi không nói gì thêm.

– Được rồi, tôi giúp cậu xuất thủ ba lần.

Còn đây là vài món chân khí, cậu có thể tùy tiện chọn.

Lục Vô Hổ nói xong liền vung tay lên, lấy ra một đống chân khí.

Trong lòng Diệp Mặc vui vẻ, nhanh chóng tìm được bên trong đống chân khí một thanh trường kiếm, sở dĩ hắn lấy trường kiếm là vì chỉ có thanh trường kiếm này là chân khí thượng phẩm, còn lại đều là các món trung phẩm cùng hạ phẩm.

– Được rồi, cậu nói nốt việc cuối cùng đi.

Lục Vô Hổ thu hồi đống chân khí rồi nói.

Diệp Mặc cũng cười hắc hắc:

– Tôi muốn quay về Bắc Vọng Châu đón mấy người.

Lục Vô Hổ vội vã xua tay:

– Điều này không thể được, tuyệt đối không có khả năng, tôi cũng không giúp được.

Truyền tống một người có lẽ có thể, thế nhưng truyền tốn một lúc nhiều người khẳng định là không được.

Hơn nữa hiện tại điều kiện truyền tống đến Bắc Vọng Châu cũng rất cao, cậu cũng đừng nghĩ nữa.

Đổi thành chuyện khác đi.

Diệp Mặc cũng biết là chuyện này khó có thể làm được, hiện tại xem ra thực sự là như vậy, hắn không thể làm gì khác hơn là nói rằng:

– Tôi xin được học lại Lục lão ca, hiện tại Lục lão ca cũng nợ lại tôi một ân tình, lần sau tôi nghĩ ra thì sẽ nói.

– …

Lục Vô Hổ bỗng nhiên có một cảm giác không ổn, thế nào mà lại có cái cảm giác ớn lạnh vào tháng sáu nhỉ?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1143: Huyền Băng Phong

Huyền Băng Phong

N

úi Huyền Băng chính là nơi mà môn phái Huyền Băng phái ở, Huyền Băng Phong là ngọn núi chính của núi Huyền Băng, bình thường ngoại trừ Phong chủ và mấy vị trưởng lão, căn bản cũng không có ai đến nơi này.

Nhưng hôm nay trận pháp của núi Huyền Băng lại mở lớn, đoàn người đến Huyền Băng Phong lại là từng tốp từng tốp, hơn nữa những người này lại không bị ngăn lại, vì họn họ đều là khách mới mà Huyền Băng phái mời tới.

Đám người Diệp Mặc khi đến Huyền Băng phái, Lục Vô Hổ dẫn đầu lại có tác dụng cực lớn, Lục Vô Hổ còn chưa báo danh, đệ tử Huyền Băng phái đến đây tiếp khách sớm đã nhận ra Lục Vô Hổ, hơn nữa còn cung kính dẫn Lục Vô Hổ vào đại điện tiếp đón.

Mấy người Diệp Mặc đi theo Lục Vô Hổ sau khi cùng vào đại điện, lại phát hiện ra đại điện này lại vô cùng rộng lớn, ở giữa thậm chí còn có một khoảng không rộng lớn, lúc này bên trong đại điện đã ngồi kín tu sĩ.

Trong đại điện hai bên trái phải còn có một hàng ghế ngồi, đằng sau hàng ghế ngồi này còn có một số chỗ ngồi khác.

Rõ ràng hàng ghế đầu tiên hai bên trái phải là chỗ ngồi của những người có thân phận, hàng ghế sau chắc là những người tùy tùng hoặc là thủ hạ.

Diệp Mặc căn bản cũng không cần dùng thần thức quét, chỉ cần nhìn qua một chút, liền biết được những người ngồi hàng đầu không có ai có tu vi thấp hơn hắn cả.

Nhưng có rất nhiều người Diệp Mặc cũng quen biết, có một số người là chưởng môn hoặc trưởng lão của tông môn tám sao thậm chí là chín sao, còn có cả mấy Tán Tu, cũng là người người tiếng tăm lẫy lừng.

Những người này đều là những người Diệp Mặc quen biết khi ở Đan thành, ở Đan thành hắn giúp đỡ rất nhiều người, cho nên cũng làm quen với rất nhiều tu sĩ có tu vi cao thâm.

Nhìn thấy thân phận của những người này, Diệp Mặc trong lòng lập tức có chút dự cảm xấu, cho dù là liên hôn của Vô Cực tông và Huyền Băng phái, cũng không cần thiết phải làm khí thế lớn như vậy?

– Lục tiền bối…

– Lục lão…

Lục Vô Hổ vừa lên, lập tức có rất nhiều tu sĩ đến chào hỏi.

Còn mấy người Diệp Mặc thì lại không được người ta để mắt đến, đều bị người khác cho rằng là người hầu của Lục Vô Hổ.

Có vài người quen biết Lục Vô Hổ trước giờ chưa bao giờ dẫn theo người hầu thì lại nhìn nhìn đám người Diệp Mặc, khi nhìn thấy Diệp Mặc, bọn họ lập tức biết được suy nghĩ vừa nãy đã sai lầm đến mức nào.

Lúc này những tu sĩ đến tiếp khách của Huyền Băng phái đã sắp xếp chỗ ngồi xong, bọn họ trực tiếp xếp mấy người Diệp Mặc ngồi phía sau Lục Vô Hổ, rõ ràng cho rằng Diệp Mặc là người hầu của Lục Vô Hổ.

Lục Vô Hổ đang muốn giới thiệu Diệp Mặc một chút, nhưng lúc này đã không cần phải giới thiệu hắn nữa rồi.

Rất nhiều tu sĩ đứng dậy, những tu sĩ này là cố ý đến trước mặt Diệp Mặc chào hỏi.

Rất nhiều tu sĩ không có cơ hội quen biết cao nhân như Lục Vô Hổ, nhưng Diệp Mặc sau khi luyện đan ở Đan thành thì bọn họ lại biết.

– Diệp thành chủ.

– Diệp đan vương.

– Diệp huynh…

Các kiểu hỏi thăm ùn ùn kéo đến, nhưng không có kiểu xưng hô nào lại không là kính ngữ.

Lúc này những người không quen biết Diệp Mặc lại nghe ngóng, nhanh chóng trong đại sảnh tất cả mọi người đều biết người thanh niên trẻ tuổi này không ngờ lại là phó thành chủ danh dự của Đan thành, hơn nữa còn là Đan vương thất phẩm.

Sau khi biết được thân phận của Diệp Mặc, trừ số ít môn phái như Lôi Vân tông, Vô Cực tông, đại đa số các môn phái đều bước đến hỏi thăm, người của những môn phái như Thiên Tinh phái, Thiên Diễn tông, Hợp Hoan phái, Kim Kiếm môn, Kim Kiếm phái, Phiêu Miểu tiên trì đều đến.

Một Đan vương thất phẩm đứng đầu Đại hội đan vương đến, còn là Phó thành chủ danh dự của Đan thành, không có ai dám khinh thường.

– Ha ha, Diệp Mặc lão đệ, sớm biết cậu sẽ đến, tôi đã cùng cậu đến rồi.

Giọng nói sang sảng của Kỷ Bẩm truyền đến, khiến Diệp Mặc cảm thấy ấm áp.

Kỷ Bẩm làm người trung thực đường hoàng, là một người bạn đáng để kết giao, nếu đem so sánh, sự tôn kính của Diệp Mặc đối với Kỷ Bẩm hơn xa đối với Lục Vô Hổ.

Lúc này tên tu sĩ đón khách vẻ mặt lúng túng sợ hãi nhìn Diệp Mặc, lúc trước gã rất khinh thường Diệp Mặc, bây giờ cho dù Diệp Mặc không phải là Đan vương thất phẩm, có nhiều cao nhân đến hỏi thăm như vậy, cũng là chuyện kinh người rồi.

Cho dù là chưởng môn của tông môn chín sao đến, cũng không nhiệt tình như vậy.

– Thật xin lỗi! Diệp đan vương, tôi giúp anh sắp xếp một chỗ ngồi khác.

Tên tu sĩ đón khách kia vội vàng dẫn Diệp Mặc đến chỗ ngồi song song với Lục Vô Hổ, những chỗ ngồi này không phải là chưởng môn của một phái ngồi là mà cao nhân ngồi.

Diệp Mặc gật đầu, cũng không có ngồi xuống, rồi chỉ chỉ Lạc Phi nói:

– Đây là bạn tôi, tân trưởng môn của Kiếm Cốc Lạc Tiên Tử…

Lạc Phi khiếp sợ nhìn nhiều tiền bối cao nhân như vậy đều đến hỏi thăm Diệp Mặc, lúc này mới biết được địa vị của Diệp Mặc rốt cục cao thế nào.

Không ngờ hắn âm thầm, thế nhưng lại có thể đạt đến bước này.

– Á…

Tên đón khách lúc này mới biết mình đã bỏ xót một nhân vật quan trọng, Lạc Phi thoạt nhìn mặc dù tu vi thấp, nhưng Đan vương thất phẩm như Diệp Mặc cũng trân trọng giới thiệu như vậy.

Hơn nữa lại đến cùng Lục Vô Hổ, rõ ràng là địa vị không tầm thường.

Nỉ Chân Kiệt của Kiếm Cốc nhìn thấy Diệp Mặc ra mặt như vậy, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, gã sợ Kiếm Cốc ở đây không có chỗ ngồi, không có chỗ ngồi là chuyện nhỏ, nhưng thể diện mới là chuyện lớn.

Rất nhiều tu sĩ thấy Diệp Mặc chủ động giới thiệu Lạc Phi, thậm chí muốn đến chào hỏi Lạc Phi để chiếm cảm tình, nhưng sau khi biết được Lạc Phi là tân chưởng môn của Kiếm Cốc, ai cũng xua tan ý nghĩ ấy đi, những tu sĩ đến chào hỏi Diệp Mặc cũng ít đi.

Kiếm Cốc bị Vô Cực tông tiêu diệt hết, tất cả mọi người đều biết.

Không có ai sẽ vì một tu sĩ Trúc Cơ như Lạc Phi, mà lại đắc tội với tông môn chín sao như Vô Cực tông.

Lạc Phi ngồi cùng hàng với Diệp Mặc và Lục Vô Hổ, Nỉ Chân Kiệt, Cam Lang đều ngồi phía sau Lạc Phi.

Những trưởng lão chưởng môn đến chào hỏi Diệp Mặc đều trở về chỗ ngồi của mình, Kỷ Bẩm thì lại vẫn nói chuyện với Diệp Mặc.

Lần trước mặc dù nói chuyện với Diệp Mặc một ngày, nhưng anh ta vẫn chưa thỏa mãn.

– Diệp lão đệ, tốc độ của cậu đúng là nhanh thật đấy, sau khi bế quan ra ngoài thì đã là Hư Thần rồi.

Kỷ Bẩm là người hiền lành, không biết Diệp Mặc căn bản không có bế quan, mà là đi ra ngoài rèn luyện.

Diệp Mặc khẽ mỉm cười, đang định giải thích một chút, lại nghe thấy một giọng cười sảng khoái truyền đến:

– Hoan nghênh các vị môn chủ và trưởng lão các môn phaí, cùng với các vị cao nhân tiền bối, Huyền Băng phong vì sự ghé thăm của các vị mà vẻ vang cho kẻ hèn này.

Ngay sau giọng nói đó, một tu sĩ trung niên vô cùng anh tuấn, thân hình cao ráo vẻ mặt tươi cười bước vào.

Theo sau gã là bốn năm người, nhưng tu vi thấp nhất cũng là tu vi Thừa Đỉnh.

– Ngạn môn chủ khách khí rồi.

– Ngạn môn chủ.

Theo sự chào hỏi của mọi người, Diệp Mặc cũng biết được tu sĩ trung niên anh tuấn trước mặt vừa mới đến này là chưởng môn Ngạn Quan của Huyền Băng phái.

Thoạt nhìn tuổi tác cũng không nhiều, nhưng Diệp Mặc biết người này ít nhất cũng là tu vi Kiếp Biến rồi.

Tông môn chín sao còn có chút nội tình, một chưởng môn là tu vi Biến Kiếp.

Nhưng Diệp Mặc cũng biết tất cả những chưởng môn môn phái đều không quản chuyện, những việc vặt đều là phó chưởng môn quản, còn tu vi của phó môn chủ bình thường tương đối thấp, hoặc là tu sĩ không có cách nào lên cấp được.

Ngạn Quan sau khi chào hỏi với đám người, bước tới trước mặt Lục Vô Hổ ôm quyền nói:

– Vãn bối Ngạn Quan ra mắt tiền bối.

Lục Vô Hổ cười ha hả noi:

– Huyền Băng phái lần này phô trương quá nhỉ, không phải là vì cuộc tỷ võ chọn rể đấy chứ?

– Tiền bối chê cười.

Ngạn Quan lúng túng cười cười.

Lúc này mới cố ý đến trước mặt Diệp Mặc ôm quyền nói;

– Diệp đan vương của Đan thành có thể quang lâm Huyền Băng phái, là vinh hạnh lớn của Huyền Băng phái rồi.

Diệp Mặc khẽ mỉm cười đứng ôm quyền nói:

– Ngạn chưởng môn quá lời rồi, tôi nghe nói Huyền Băng phái có đại hỉ, cho nên đặc biệt cùng Lục lão ca đến chúc mừng, đồng thời cũng có chút chuyện riêng muốn Huyền Băng phái giúp.

Ngạn Quan nghe thấy Diệp Mặc gọi tên Lục Vô Hổ lão ca, trong lòng sửng sốt, từ lúc nào mà Lục Vô Hổ và Diệp Mặc lại xưng hô là huynh đệ rồi? Nhưng lập tức sắc mặt bình thường nói:

– Đa tạ Diệp Đan vương, có chuyện gì, Diệp Đan vương cứ nói là được rồi, chỉ cần Huyền Băng phái chúng tôi có thể làm được, thì tuyệt đối không chối từ.

Chuyện lần này, còn phải mời Diệp Đan vương ở lại Huyền Băng phái mấy ngày.

Diệp Mặc muốn đón Tố Tố và Bắc Vi từ Huyền Băng phái đi, đương nhiên sẽ không cự tuyệt.

Vội vàng ôm quyền cảm ơn:

– Chuyện của tôi Huyền Băng phái nhất định làm được.

Đúng rồi, nghe nói mười mĩ nữ của Nam An là Lạc Tố Tố và Đường Bắc Vi cũng ở quý môn?

Ngạn Quang sửng sốt, gã không ngờ một Đan vương như Diệp Mặc, người có danh tiếng hiển hách, vừa gặp mặt đã đề cập đến chuyện mĩ nữ Nam An.

Nhưng gã cũng nhanh chóng phản ứng lại, nghe nói Diệp Mặc đã trực tiếp dẫn đi Ninh Khinh Tuyết của Phiêu Miểu tiên trì ngay trong đại hội đan vương, rõ ràng là một người yêu thích sắc đẹp.

Nghĩ tới đây, gã vội vàng giấu sự ngạc nhiên của mình đi, cười ha ha nói:

– Đúng vậy, đó là hai đệ tử nòng cốt quan trọng của môn phái chúng tôi.

– Không biết bây giờ các cô ấy có tốt không?

Diệp Mặc căn bản không chịu nổi liền hỏi.

Ngạn Quan lại càng kì quái, cho dù là đệ tử nòng cốt của môn phái, một chưởng môn như gã cũng sẽ không thể lúc nào cũng đi chú ý đến bọn họ, bây giờ Diệp Mặc hỏi đén, gã đành phải nói:

– Tốt, rất tốt…

– Ha ha, Ngạn huynh, đã lâu không gặp.

Lại có một giọng nói từ đại điện bên ngoài truyền vào.

Ngạn Quan nghe xong vội vàng cáo từ, rồi vội vàng đón tiếp.

– Đây là môn chủ Dương Phí Thành của Vô Cực tông.

Đằng sau y là hai tu sĩ Hóa Chân đang bước tới…

Nỉ Chân Kiệt chằm chằm nhìn vaò tu sĩ đang bước đến nghiến răng nghiến lợi truyền âm thanh đến Diệp Mặc.

Nhưng gã vừa mới truyền âm thanh, lập tức liền có mấy ánh mắt nhìn qua, Diệp Mặc biết tu vi của Nỉ Chân Kiệt thấp quá, mà Đại năng ở đây lại nhiều, gã truyền âm và không truyền âm cũng không có sự khác biệt gì.

Nhưng Diệp Mặc cũng không để ý lắm, Vô Cực tông hắn căn bản đã đắc tội rồi, không cần phải để ý.

Cho nên gật gật đầu, không nói gì, ngược lại lại tỉ mỉ quan sát tên Dương Phí Thành.

Lúc này những cao nhân của những tông môn bao gồm cả Lôi Vân tông cũng đều lên chào đón, từng người chào hỏi Dương Phí Thành, rõ ràng là chưởng môn của Vô Cực tông, địa vị của Dương Phí Thành rất cao.

Dương Phí Thành thoạt nhìn cũng là tu vi Kiếp Biến, mặc dù tuổi của y dường như không kém so với Ngạn Quan, Diệp Mặc lại cảm thấy người này còn lớn tuổi hơn Ngạn Quan.

Cho dù là vẻ mặt y rất ôn hòa, nhưng chính đôi mắt chim ưng đã lộ rõ bản chất.

Đây tuyệt đối là một tên cường thế, vì đạt được mục đích thậm chí sẽ không chừa thủ đoạn.

Diệp Mặc cảm nhận được một ánh mắt kinh ngạc quét đến, hắn nhanh chóng rời sự chú ý từ Dương Phí Thành ra chỗ khác, lúc này chú ý nhìn chằm chằm hắn không ngờ là Văn Thái Y của Vô Cực tông.

Đối với Văn Thái Y, Diệp Mặc chưa từng tiếp xúc qua, nhưng từ chỗ Ninh Khinh Tuyết lại nghe thấy người con gái này rất ác liệt, hơn nữa hắn cũng từ chỗ người khác nghe được chuyện Văn Thái Y muốn khiêu chiến Tố Tố.

Cho nên mặc dù Diệp Mặc chưa từng tiếp xúc với Văn Thái Y, nhưng ấn tượng đối với cô cũng tương đối thấp rồi.

Ánh mắt của Diệp Mặc thu lại, ánh mắt của Dương Phí Thành lại lơ lãng quét qua phía Diệp Mặc.

Ánh mắt của y rất bình thường nhưng Diệp Mặc lại cảm thấy được một đường hàn băng quét qua.

Thật lợi hại, Diệp Mặc trong lòng thầm nói.

Cũng may cho dù đánh nhau thật, Diệp Mặc cũng không để tâm, hắn sớm đã lừa được Lục Vô Hổ đến bên cạnh mình rồi.

Chờ tất cả mọi người sau khi đã yên vị rồi, các loại hoa quả, rượu ngon linh khí phong phú cũng được mang lên.

Ngạn Quan lúc này lại từ chỗ chủ vị đứng lên, ôm quyền nói với các tu sĩ trong đại điện:

– Ngồi ở đây đều là các vị tiền bối cao nhân của các môn phái ở Nam An châu, Ngạn Quan trước tiên cám ơn mọi người đã đến núi Huyền Băng tôi làm khách.

Lần này mời mọi người đến ngoài việc hôn sự của Văn Tiên Tử của Vô Cực tông, còn có một chuyện quan trọng khác.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1144: Tôi Tới Để Được Nhìn Thấy Văn Tiên Tử

Tôi Tới Để Được Nhìn Thấy Văn Tiên Tử

N

gạn Quan thấy mọi người đều đang nhìn y, nhưng cũng không chút hoang mang nói:

– Tôi đã dự đoán được ít nhiều rằng Tu Chân Giới của Nam An Châu thậm chí có thể là toàn bộ đại lục Lạc Nguyệt không lâu sau sẽ có một chút rung chuyển, tuy rằng hiện tại chúng ta chưa biết đó là chuyện gì, nhưng chúng ta cũng đã phòng bị trước bằng cách liên hợp bố trí Truyền Tống Tận nối giữa hai đại châu rồi.

Nói đến đây Ngạn Quan liền nhìn tông chủ Dương Phí Thành của Vô Cực Tông rồi nói tiếp:

– Cảm tạ Dương tông chủ của Vô Cực Tông, để tăng thêm sự gắn bó thân giết giữa hai môn phái đã nguyện ý đem Văn tiên tử gả đến Huyền Băng Phái chúng tôi.

Ngày hôm nay mượn việc liên hôn này, xin được hướng tới mọi người tuyên bố một việc.

Đó chính là để phòng ngừa Tu Chân giới của Nam An Châu trong tương lai xảy ra chuyện trọng đại, chúng ta lại vẫn chưa có chút chuẩn bị nào, cho nên Huyền Băng Phái chúng tôi và Vô Cực Tông của Dương tông chủ muốn đề nghị mọi người thành lập một liên minh môn phái Nam An châu.

Ngạn Quan nói đến đây, rất nhiều tu sĩ của các môn phái đã bắt đầu ồn ào bàn tán, lúc này bọn họ đều đã hiểu rõ mọi chuyện rồi.

Nhìn qua cả cái đại điện này, hầu như đều là các tông môn bẩy sao trở lên.

Có môn phái tuy rằng không có nhiều nhân vật cao tầng tới dự, thế nhưng đều có đại biểu đi tới đây.

Dù sao thì hai đại môn phái chín sao liên hôn, những người nhận được thiệp mời cũng rất nhiều.

Thậm chí để biểu thị sự coi trọng của bản thân, thì đều phái tới những người có thân phận không quá kém.

Hiển nhiên Huyền Băng Phái và Vô Cực Tông làm như vậy chính là muốn mượn cơ hội này hỏi xem những môn phái nào nguyện ý gia nhập liên minh môn phái Nam An châu, một số tông môn chín sao khác còn bình tĩnh được, còn những tông môn nhỏ khác đều đã có chút lo lắng.

Nếu như không gia nhập cái ‘liên minh Nam An’ này, có bị tông môn chín sao chèn ép hay không? Trước đó việc một tông môn bẩy sao là Kiếm Cốc bị tiêu diệt chính là một ví dụ.

Kiếm Cốc dẫu sao cũng là một môn phái được lưu truyền lâu đời, hơn nữa còn là một tông môn bẩy sao, vậy mà Vô Cực Tông nói tiêu diệt liền tiêu diệt ngay.

– Tôi đồng ý với cách suy nghĩ của môn chủ Huyền Băng Phái và Dương tông chủ của Vô Cực Tông, thành lập ‘liên minh Nam An’ có thể tụ họp được thực lực của toàn bộ tu sĩ Nam An Châu chúng ta.

Còn có thể đem các môn phái đoàn kết lại ứng phó với chuyện không may có thể xảy ra.

Đối với các môn phái ở Nam An Châu mà nói thì đây chính là một chuyện hữu ích.

Dù cho sau này có sự kiện gì đột xuất xảy ta, cũng có thể bĩnh tĩnh mà ứng phó Một trưởng lão của Lôi Vân Tông đứng lên nói.

Diệp Mặc nhìn về phía lão già kia, thì thấy y là một tu sĩ Kiếp Biến đỉnh, tùy thời đều có thể tấn cấp thành tu sĩ Hóa Chân.

– Vô Lượng Hải chúng tôi cũng đồng ý…

– Địa Ma Tông cũng đồng ý…

Một số các môn phái bẩy sao và tám sao thấy có môn phái mở đầu nhất trí, nhất thời không biết phải làm sao.

Một khi gia nhập vào ‘liên minh Nam An’, ai biết có thể phải trở thành tay sai của kẻ khác không? Không một môn phái nào nguyện ý để người khác thống lĩnh mình cả, huống chi ở Tu Chân giới luôn tôn trọng sự tự do? Thế nhưng ba đại phái chín sao đều đã xuất đầu rồi, lúc này coi như là có môn phái nào không muốn, cũng không dám đứng ra phản đối.

Diệp Mặc nghe được Địa Ma Tông đưa ra ý kiến liền thấy có chút kỳ quái nhìn lại một chút.

Địa Ma Tông không phải chỉ là một tông môn sáu sao thôi sao? Thế nào lại cũng có mặt ở chỗ này? Ở đây hình như môn phái thấp nhất cũng là tông môn bẩy sao mà?

Thế nhưng Diệp Mặc mơ hồ có một loại cảm giác không được tốt lắm, một vụ liên hôn thôi, thế nào lại dính dáng đến cả ‘liên minh Nam An’ rồi, mà người đầu tiên đưa ra ý kiến là Lôi Vân Tông, cũng chính là kẻ đối địch với hắn, hơn nữa Ngô Dự của Vô Lượng Hải cũng là bị hắn giết.

Thế nhưng chuyện Diệp Mặc giết Ngô Dự thì chỉ có một mình Duẫn Phán Điệp biết mà thôi, nhưng theo lý thuyết thì Duẫn Phán Điệp hẳn là sẽ không bán đứng hắn Thấy càng lúc càng có nhiều môn phái đứng lên hưởng ứng, Diệp Mặc cũng chủ động đứng lên cười ha ha mà nói:

– Ha hả, hôm này là một ngày tốt lành…

Vốn mọi người đang có chút nghiêm túc, thế nhưng Diệp Mặc lại đứng lên vừa cười vừa nói, lập tức đã đem cái không khí nghiêm túc thậm chí có chút khẩn trương vừa rồi phá hủy hoàn toàn.

Nếu như là một người khác đứng lên cười nói như thế, thì cho dù có là người của tông môn chín sao không ra chỉ trích, các tông môn bấy sao cũng sẽ đứng ra nói.

Thế nhưng Diệp Mặc đứng ra nói như vậy, thì lại không có ai cảm thấy khó chịu cả.

Thân phận của Diệp Mặc lúc này mọi người đã biết, không chỉ là một Đan Vương thất phẩm, mà còn là Phó thành chủ danh dự của Đan Thành.

Ai dám khiêu khích Diệp Mặc, đó chính là khiêu khích Đan Thành.

Cho dù có muốn đối phó Diệp Mặc, thì cũng sẽ không dám làm trước mặt mọi người.

Đan Thành là thế lực mười sao duy nhất, không có bất cứ ai dám tranh đấu cùng Đan Thành cả.

– Ha ha, Diệp Đan Vương nói không sai, ngày hôm nay đúng là một ngày tốt lành.

Ngạn Quan cười gượng vài câu, cũng hòa hoãn lại một chút.

Tông chủ Dương Phí Thành của Vô Cực Tông và tông chủ Vương Thuyền Hòa của Lôi Vân Tông sắc mặt đều cực kỳ khó coi, nhưng bọn họ cũng không dám công khai đối phó với Diệp Mặc trước mặt mọi người.

Hiện tại bọn họ còn chưa muốn xé rách lớp mặt nạ, Diệp Mặc cũng không thể lợi dụng Đan Thành để đối phó bọn họ, một khi thực sự xé rách cái lớp mặt nạ này đi, ai biết hai vị thành chủ của Đan Thành sẽ làm ra cái hành động gì?

Thực lực của Đan Thành cũng không có giống như vẻ bên ngoài chỉ có hai vị trưởng lão tu vi Hóa Chân và hai vị thành chủ, thực lực chân chính của họ hết sức cường đại, căn bản là người khác không có khả năng biết được.

Hơn nữa Đan Vương của Đan Thành ai lại không có một thế lực của riêng mình? Bằng không Đan Thành cũng sẽ không không phải là thành thị mười sao duy nhất rồi.

Diệp Mặc cười dài một tiếng, rồi ôm quyền nói với Ngạn Quan:

– Hôm nay là một ngày tốt lành, bởi vì là ngày Văn tiên tử tuyển chọn hôn phu, đây mới là chuyện tốt, là chính sự.

Chờ xong xuôi chính sự, chúng tôi cũng rời đi rồi, còn lại các vị tiền bối có thể lại thương thảo tiếp về đại sự của các vị.

Bản thân tôi chỉ là thích nghe những chuyện tầm phào nhỏ nhặt, cái loại chuyện lớn như thế này cứ nghe đến là thấy buồn ngủ rồi, còn rất khó tiêu nữa.

Tôi ngưỡng mộ đại danh của Văn tiên tử đã lâu, ngày hôm nay có ý tới để thấy được dung nhan của Văn tiên tử.

Ngạn môn chủ, có lẽ người có cùng ý kiến với tôi cũng không ít đâu, ngài xem có phải nên làm chuyện chính sự trước đi hay không?

Sau khi Diệp Mặc nói xong, lập tức khiến cho mọi người đều phải nhỏ giọng bàn tán, xem ra đối với hắn chuyện ‘liên minh Nam An’ chính là một chuyện nhỏ, mà việc Văn Thái Y tuyển chọn vị hôn phu mới thực sự là chuyện lớn.

Hắn chỉ cần chờ xem chuyện chính sự trước, rồi có thể phủi đít rời đi rồi.

Nếu như là tu sĩ khác dám nói như vậy, Ngạn Quan đã sớm đã đem người đó ném ra ngoài rồi.

Thế nhưng đối với cái tên Diệp Mặc Phó thành chủ danh dự của Đan Thành này, thì Ngạn Quan chỉ có thể bày ra bộ dạng có chút xấu hổ nói:

– Diệp Đan Vương nói rất đúng, không biết ý kiến của Dương tông chủ và Vương tông chủ thế nào?

Ánh mắt Dương Phí Thành lạnh lùng, ở trong mắt y, Diệp Mặc giống như là một kẻ đã chết, cho dù là không thể giết hắn ở chỗ này, thế nhưng nếu hắn dám đến Huyền Băng Sơn rồi, vậy thì không thể trách mình ra tay giết hắn rồi.

Chỉ là y cũng thật không ngờ Diệp Mặc lại đột nhiên xuất hiện ở Huyền Băng sơn, điều này cũng đã phá vỡ kế hoạch của hắn.

Một ít tông môn bẩy sao, thậm chí là tông môn tám sao đều mang đệ tử nòng cốt của mình đến, hiện giờ lại đang bàn tán với nhau.

Cái vị Diệp Đan Vương này thật là quá lợi hại rồi, lại dám ngang nhiên phản đối quyết nghị của ba vị môn chủ môn phái chín sao, thế nhưng lại không có người nào dám đứng ra phản đối.

Những người này đều không muốn tông môn của mình gia nhập vào ‘liên minh Nam An’, đều đang rất cảm kích Diệp Mặc đã ra mặt, bọn họ không dám đứng ra, lại không ngờ rằng Diệp Mặc lại đứng ra làm giúp họ.

Dương Phí Thành lạnh nhạt nói:

– Lẽ nào Diệp Đan Vương cho rằng chuyện tình của Tu Chân giới Nam An Châu không phải là đại sự? Chẳng lẽ Diệp Đan Vương không có để an nguy của Tu Chân giới Nam An Châu trong lòng sao?

Bộp, bộp.

Diệp Mặc vỗ tay hai cái liền cười nói:

– Vị lão huynh này nói rất hay, tôi chỉ làm một kẻ tầm thường, việc an nguy của Nam An Châu đúng thật là đại sự.

Nhưng thật ra ngài nói cũng đúng, tôi thật sự là không có để trong lòng.

Cái ‘liên minh Nam An’ này, tôi không muốn tham gia, cũng không muốn lãng phí thời gian ở đây.

Bởi vì trong mắt của tôi chuyện kén chồng của Văn tiên tử mới là chuyện đại sự.

– Ngươi…

Diệp Mặc liên tục nhắc đến chuyện Văn Thái Y tuyển chọn chồng mới là chuyện đại sự, khiến một tu sĩ Kiếp Biến như Dương Phí Thành cũng phải tức giận đến mức sắc mặt xám xanh lại.

Nếu là một tu sĩ khác nói lời này, y một chưởng đánh chết cũng không cần phải hỏi ai, thế nhưng Diệp Mặc nói lời này, y căn bản là không dám giết Diệp Mặc ngay tại đây.

Không chỉ nói đến việc giết Diệp Mặc, cho dù là muốn đánh Diệp Mặc một trận thì y cũng không dám.

– Tôi đồng ý với ý kiến của Diệp thành chủ, về phần chuyện ‘liên minh Nam An’, các môn phái nguyện ý tham gia có thể thương thảo lại, Huyền Âm Các chúng tôi cũng không muốn tham gia.

Một cô gái trung niên đứng lên ôm quyền nói, hiển nhiên là cùng ý kiến với Diệp Mặc.

Diệp Mặc nhìn một chút, không ngờ lại là Huyền Âm Các? Cô gái trung niên này có thể làm chủ chuyện của Huyền Âm các, hiển nhiên là địa vị cũng không thấp.

– Chuyện ‘liên minh Nam An’ tôi cũng tán thành với ý kiến của Phục trưởng lão của Huyền Âm Các, cũng phải đợi hai vị thành chủ của Đan Thành cùng bàn bạc mới được.

Đan Thành chính là một môn phái mười sao, vậy mà Diệp thành chủ lại không biết gì về chuyện này, có thể thấy được chuyện này cũng có chút không thích hợp.

Thanh Mộng Trai tôi tạm thời không tham gia.

Một nữ đạo cô lớn tuổi của Thanh Mông Trai cũng đứng ra nói.

Diệp Mặc lúc này mới biết vì sao nữ trưởng lão của Huyền Âm các kia lại gọi hắn là Diệp thành chủ rồi, hóa ra muốn trực tiếp đem ý kiến của mình thành ý kiến của Đan Thành rồi.

Tuy rằng Diệp Mặc không nhận ra nữ đạo cô của Thanh Mộng Trai, nhưng hiển nhiên cũng hiểu được nữ đạo cô đó khẳng định là biết mình không phải được mời mà đến, nên mới nói như vậy.

Chỉ là từ khía cạnh này mà nhắc nhở Ngạn Quan đã nói sai mà thôi.

– Thần Phong cốc chúng tôi đồng ý với ý kiến của Diệp thành chủ.

Lại có thêm một đại biểu của tông môn chín sao đứng lên nói.

– Thiên Tinh Phái cũng đồng ý với ý kiến Diệp thành chủ.

– Phiêu Miễu Tiên Trì…

Càng lúc càng nhiều người đồng ý với ý kiến của Diệp Mặc, khiến sắc mặt hai tên tông chủ của Lôi Vân Tông và Vô Cực Tông trở nên rất khó coi.

Coi như là Huyền Băng Phái của Ngạn Quan cũng cảm giác được chỗ sai rồi, y cũng không biết khúc mắc giữa Vô Cực Tông và Diệp Mặc, bởi vì Vô Cực Tông vừa mới đưa ra ý kiến, y lập tức đã đồng ý tiếp nhận rồi.

Thế nhưng hiện tại xem ra là Diệp thành chủ cùng với Vô Cực Tông hình như là đối địch với nhau thì phải, nếu thật sự là như vậy, thì y cần phải cẩn thận một chút.

Huống chi từ biểu hiện của mọi người, thì uy vọng của Diệp thành chủ rất cao, hơn nữa lại có nhiều tông môn chín sao ủng hộ như vậy.

Lại nghĩ đến việc Diệp Mặc xưng huynh gọi đệ với Lục Vô Hổ, Ngạn Quan lại cảm thấy tình hình lần này có chút không đúng.

– Ha ha, được, tôi đồng ý đề nghị của Diệp thành chủ.

Chuyện tình ‘liên minh Nam An’ để sau thương thảo lại, hôm nay các vị khách mời đến đây đều là bởi vì chuyện vui của Huyền Băng Phái chúng tôi mà đến, tại sao có thể đem chuyện chính sự đặt ra sau được nhỉ, quả thật đúng là sai lầm của tôi mà.

Sau khi Ngạn Quan nghĩ thông suốt, liền cười ha hả buông lỏng nắm tay.

Dương Phí Thành cũng không đợi Ngạn Quan nói tiếp chuyện Văn Thái Y tuyển chọn hôn phu, lập tức đứng lên ha ha cười nói:

– Diệp Đan Vương nói cũng đúng, dù sao thì hôm này là ngày liên hôn giữa hai môn phái chúng tôi.

Thái Y sẽ gia nhập vào Huyền Băng Phái thì không chỉ là chuyện vui của Huyền Băng Phái mà còn là chuyện vui của Vô Cực Tông nữa.

Ngày hôm nay tôi muốn niềm vui được nhân lên gấp đôi, vì thế muốn cầu Ngạn môn chủ một việc khác.

Thấy Dương Phí Thành cũng đem chuyên ‘liên minh Nam An’ đặt sang một bên, Ngạn Quan liền thở phài nhẹ nhõm, y chỉ sợ Dương Phí Thành cùng Diệp Mặc làm náo loạn lên, một khi hai người làm như vậy thì Huyền Băng Phái giúp ai cũng cảm thấy khó, điều đó căn bản là y không muốn thấy.

– Nghe nói Huyền Băng Phái có một đệ tử nòng cốt là Lạc Tố Tố tài mạo song toàn, cùng được xếp hạng đầu trên bảng thập mỹ Nam An với Văn Thái Y, đệ tử nòng cốt Đổng Thiên Nhai của Vô Cực Tông tôi cũng là một kinh tài diễm diễm.

Vì thế cố ý đưa lên một linh mạch hạ phẩm, và một viên ‘Hóa Chân đan’ để làm sính lễ, hy vọng có thể cùng với Huyền Băng Phái đã thân lại càng thêm thân.

Lời của Dương Phí Thành còn chưa nói hết, những người xung quanh đã bàn tán xôn xao rồi, nhưng cũng không phải là bàn tán về việc Lạc Tố Tố một trong thập mỹ Nam An được gả cho Vô Cực Tông, mà là bàn tán về khoản sính lễ quả thực là rất lớn của Vô Cực Tông.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1145: Ra Tay Lần Một

Ra Tay Lần Một

D

iệp Mặc cười lạnh một tiếng, cái lão già Dương Phí Thành này đúng dám làm như vậy, cũng may hôm nay bản thân cũng không có đến muộn.

Thế nhưng Diệp Mặc cũng biết nếu như ngày hôm này hắn không đến, Dương Phí Thành khẳng định sẽ không nhắc tới chuyện của Tố Tố.

Y đem Văn Thái Y gả cho Huyền Băng Phái rất có thể chính là để mai phục chuyện của Tố Tố.

Ngạn Quan cũng ngây ngẩn cả người, y cũng không ngờ được Dương Phí Thành của Vô Cực Tông lại có thể nói ra loại điều kiện này, hơn nữa sính lễ chính là ‘Hóa chân đan’, đây chính là đan dược cực kỳ hiếm có đấy, chí ít thì Huyền Băng Phái không có loại đan dược này.

Cho dù là trong tất cả các môn phái chín sao, thì môn phái sở hữu ‘Hóa chân đan’ cũng không nhiều lắm, hơn nữa cho dù là có, thế nhưng cũng chỉ có một hai viên mà thôi.

Hiện tại chỉ có vài tu sĩ cá biệt tấn cấp Hóa Chân mà thôi, còn lại đều đã tồn tại từ lâu.

Mà bảo bối cực phẩm có thể khiến tu sĩ Kiếp Biến tăng thêm hai thành tỷ tệ khi tấn cấp Hóa Chân chính là đan dược ‘Hóa chân đan’ này, mà đến cả linh thạch cũng không mua được.

Cho dù là một vài môn phái chín sao có một hai viên ‘Hóa chân đan’, thì cũng sẽ lưu giữ lại chứ không sử dụng lung tung, bởi vì đây chính là taì nguyên cho tương lai của môn phái.

Thế nhưng Vô Cực Tông không ngờ lại dám lấy ra một viên ‘Hóa chân đan’, lại còn thêm một linh mạch hạ phẩm nữa, thủ bút này không chỉ khiến các tu sĩ của các môn phái khác phải chấn động, chính ngay Ngạn Quan cũng đã hít thở có chút khó khăn.

Y chính là tu sĩ Kiếp Biến, một ngày y tấn cấp tu vi Kiếp Biến đỉnh, đó chính là lúc y cần đến ‘Hóa chân đan’.

Tu sĩ Kiếp Biến ở đại lục Lạc Nguyệt đều sử dụng ‘Hóa chân đan’ để tấn cấp lên Hóa Chân.

Chỉ có vài tu sĩ Kiếp Biến cá biệt mới có thể thông qua cách khác để tấn cấp lên Hóa Chân mà thôi, mà số tu sĩ cả đời dừng lại ở tu vi Kiếp Biến thì càng nhiều hơn.

Tay chân của Ngạn Quan đều có chút run rẩy, y vừa định lên tiếng, thì Diệp Mặc lại vội vã nhảy lên đứng trước mặt Ngạn Quan nhìn về phía Dương Phí Thành lạnh lùng nói:

– Rất xin lỗi ngài rồi Dương chưởng môn, Lạc Tố Tố là vợ của tôi, còn Đường Bắc Vi là em gái của tôi, ngày hôm nay tôi tới đây chính là để đón các cô ấy, vì thế xin ngài thu chủ ý này về đi.

– Hừ.

Dương Phí Thành hừ lạnh một tiếng, nhưng cũng không để ý tới Diệp Mặc, mà lại lần nữa nhìn chằm chằm vào Ngạn Quan.

Hiển nhiên ý của y chính là Diệp Mặc đang cố ý gây khó dễ cho y, đây không chỉ là không nể mặt mũi của Vô Cực Tông, còn là không nể mặt của Huyền Băng Phái nữa.

Diệp Mặc cũng biết lúc này không phải thời cơ tốt để nhắc tới chuyện này, thế nhưng hắn nhất định vẫn phải nói ra, tên khốn Dương Phí Thành này cũng thật độc ác, dám đánh chủ ý lên người Tố Tố của mình.

Diệp Mặc chỉ hận là tu vi của mình quá thấp, nếu như hắn đã là một tu sĩ Hóa Chân, nói không chừng hắn đã đánh Dương Phí Thành rồi.

Dám đánh chủ ý vào Tố Tố, thì hắn cũng không cần có suy nghĩ nhẫn nại nào nữa.

Thế nhưng hiện tại thì cho dù là không có ý nhẫn nại, thì hắn cũng đành phải nhẫn nại mà thôi.

Hắn nhắc đến Tố Tố, thuận tiện cũng đem luôn Bắc Vi vào, hắn sợ lão già Dương Phí Thành này một khi không thể đánh chủ ý vào Tố Tố, thì lại muốn ra tay với Bắc Vi.

Quả nhiên sắc mặt của Ngạn Quan cũng hơi trầm xuống, lúc trước y đối với Diệp Mặc vẫn có chút khách khí, hiện tại hành động này của Diệp Mặc hiển nhiên là khiến mọi người thấy Diệp Mặc không có đem Huyền Băng Phái để vào trong mắt.

Hơn nữa cũng không có chút bận tâm nào đến danh dự của Lạc Tố Tố và Huyền Băng Phái.

Y lạnh lùng nhìn Diệp Mặc nói:

– Diệp thành chủ, tuy rằng cậu là phó thành chủ của Đan thành, thế nhưng Huyền Băng Phái chúng tôi cũng là một trong những môn phái chín sao.

Không phải người khác muốn thế nào đều có thể được, lời này của Diệp thành chủ có phải là hơi quá đáng rồi hay không?

Cho dù là trong lòng Ngạn Quan đã thực sự giận dữ, thế nhưng y vẫn cố gắng kiềm chế mà nói chuyện với Diệp Mặc.

– Cuồng đồ vô tri, dám làm nhục đệ tử của ta.

Mày cho rằng mình là một Đan Vương thất phẩm thì rất giỏi sao? Lão bà ta một kiếm chém chết mày.

Một bà lão phía sau Ngạn Quan bỗng nhiên tức giận quát lên, lập tức lấy ra phi kiếm đánh về phía Diệp Mặc.

Thế nhưng hành động của bà ta đã bị một gã tu sĩ Thừa Đỉnh khác của Huyền Băng Phái ngăn cản.

Bất luận thế nào, thì ở chỗ này không thể ra tay với Diệp Mặc.

Diệp Mặc thấy bà lão kia đã là một tu sĩ Thừa Đỉnh, hắn không ngờ đó chính là sư phụ của Tố Tố.

Nghe Ninh Khinh Tuyết nói sư phụ của Tố Tố đối với cô ấy rất tốt, nên Diệp Mặc sẽ không tức giận với bà ta.

Lúc này không chỉ Ngạn Quan và bà lão kia tức giận, ngay cả một số môn chủ, chưởng môn của các môn phái khác, thậm chí một số tu sĩ đều cảm giác được Diệp Mặc có chút quá đáng.

Chuyện của Ninh Khinh Tuyết và Diệp Mặc, thì mọi người đều đã biết.

Mà lúc trước hắn cùng tông chủ Vô Cực Tông nói chuyện, hiển nhiên là cùng Vô Cực Tông có chút khoảng cách.

Hiện tại Vô Cực Tông đưa ra sính lễ cầu hôn Lạc Tố Tố, hắn lại lập tức đi ra nói Lạc Tố Tố là vợ của hắn, trên thế giới này có nhiều chuyện trùng hợp vậy sao? Đây rõ ràng là cố ý mà.

Nếu như là Diệp Mặc nói như vậy với một tu sĩ bình thường thì không sao, nhưng cho dù Diệp Mặc là Phó thành chủ Đan thành mà nói như vậy trước mặt hai tông chủ của hai tông môn chín sao, vậy thì đúng là có chút quá đáng rồi.

Chỉ là vì lúc trước Diệp Mặc giúp rất nhiều môn phái luyện đan, nên hiện hay Diệp Mặc quá đáng như vậy, bọn họ cũng không muốn lên tiếng.

Nhưng một gã trưởng lão của Lôi Vân Tông đã hừ lạnh một tiếng:

– Phó thành chủ danh dự của Đan thành quả nhiên là rất giỏi, muốn lấy ai thì lấy, có ai dám đối nghịch với phó thành chủ danh dự của Đan thành đâu chứ.

Diệp Mặc sao có thể không nhìn ra được là tên trưởng lão của Lôi Vân Tông này đang cố ý gây chuyện thị phi, nhưng hắn cũng không để ý gì tới tên trưởng lão kia, mà đi tới trươc mặt Ngạn Quan và bà lão vừa tức giận muốn đánh hắn ôm quyền nói:

– Ngạn môn chủ, vị này chắc là sư phụ của Tố Tố rồi, vậy thì cũng là tiền bối của Diệp mỗ, lần này tới Huyền Băng Phái không phải là vì được mời mà đến, tôi nghĩ chắc hai vị tiền bối cũng biết.

Vãn bối đúng là tới đón vợ và em gái mình là Tố Tố và Bắc Vi, Tố Tố và Khinh Tuyết đều là vợ của tôi, mà Bắc Vi là em gái của tôi, nếu như mọi người không tin, thì có thể gọi Tố Tố và Bắc Vi ra đây hỏi thì sẽ rõ.

Ngạn Quan và bà lão kia cũng ngẩn cả người, hiển nhiên bọn họ có thể nghe ra được sự chân thành trong lời nói của Diệp Mặc, cũng không có vẻ gì là dối trá cả, thế nhưng chuyện này cũng thật quá trùng hợp đi.

Các tu sĩ và môn phái khác đều có chút khó hiểu mà nhìn Diệp Mặc, lời Diệp Mặc vừa nói, chính bọn họ cũng không biết là thật hay giả.

Thế nhưng rất nhiều người đều cho rằng Diệp Mặc không nói sai, bởi vì nếu chuyện này là giả, thì rất dễ dàng bị phơi bày ra, chỉ cần gọi Lạc Tố Tố và Đường Bắc Vi ra hỏi là có thể biết được thật giả rồi.

Văn Thái Y thì lại siết chặt nắm tay nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, ở đây cô không có quyền nói chuyện, nhưng lúc trước hắn nói là chỉ đến để xem náo nhiệt cũng đã làm cô tức giận ngút trời rồi.

Hiện tại Diệp Mặc lại nói Lạc Tố Tố là vợ của hắn, thì người khác có thể hoài nghi, thế nhưng Văn Thái Y lại không có chút nào hoài nghi cả.

Ninh Khinh Tuyết và Lạc Tố Tố có quan hệ rất thân mật, chính cô đã tận mắt thấy lúc đó Lạc Tố Tố đã nói rằng cô đã có chồng rồi, hiển nhiên chồng của nàng chính là Diệp Mặc rồi.

Văn Thái Y nghĩ đến lúc trước chính cô đã thề rằng bất luận chồng của Lạc Tố Tố là ai thì cô cũng sẽ phải cướp hắn về, rồi sau đó lại một cước đá trở về, không nghĩ tới chuyện này hiện lại thành sự thực rồi.

Hơn nữa chồng của Lạc Tố Tố còn là một ‘nhân trung long phượng’ nữa, tuổi còn rất trẻ, lại là một Đan Vương thất phẩm, hơn nữa tu vi hiện tại thì bản thân mình cũng không thấy rõ được.

Mà Diệp Mặc hắn đã có thể giết được sư huynh Viên Quan Nam, hiển nhiên thì ít nhất đã có tu vi Nguyên Anh hậu kỳ rồi.

– Diệp Mặc, mày thực sự nghĩ mày là một Phó thành chủ danh dự của Đan thành là có thể muốn làm gì thì làm sao? Trên đời này lại có chuyện trùng hợp như vậy sao? Ngày hôm nay tao đem mày chém chết thì có làm sao nào?

Một lão già áo xám nói xong liền biến ảo chân nguyên ra một bàn tay thật lớn, không ngờ muốn trực tiếp giết Diệp Mặc ở đây.

Không ai ngờ rằng lại có một tu sĩ Hóa Chân thực sự dám giết Diệp Mặc, hơn nữa còn ở ngay đại điện Huyền Băng sơn nữa.

Ngạn Quan trong lòng âm thầm kêu khổ, Huyền Băng Phái chỉ có một thái thượng trưởng lão là tu sĩ Hóa Chân, thế nhưng hiện tại trưởng lão này lại không có ở đây, thành ra cho dù y có muốn ra tay ngăn cản cũng không có cách nào.

Tuy rằng trước có rất nhiều tu sĩ cùng chào hỏi với Diệp Mặc, thế nhưng hiện tại lại không có một tu sĩ nào nguyện ý vì Diệp Mặc ra tay ngăn cản cả.

Kỳ Bẩm vội vàng đứng lên hét lớn:

– Hạ tiền bối, khoan hãy ra tay.

Thế nhưng Hạ Lâm căn bản là giả điếc không nghe, chân nguyên hóa thành bàn tay trong nháy mắt đã vươn về phía Diệp Mặc.

Một tu sĩ Hư Thần hơn nữa còn là Hư Thần tầng một, đúng là không có chút năng lực nào có thể chống lại tu sĩ Hóa Chân cả.

Thế nhưng Diệp Mặc lại cười nhạt một tiếng, căn bản là không hề có vẻ e ngại rồi lên tiếng:

– Lục lão ca, có người lại không đem tôi để vào mắt, không ngờ lại dám ra tay.

Lão ca chặt lấy cái móng vuốt của y xuống đi, đêm nay tôi mời lão ca uống rượu lần thứ nhất …

Mọi người nghe thấy lời nói của Diệp Mặc, nhất thời đều ngây ngẩn cả người, lời này của Diệp Mặc là có ý gì?

Chỉ có Lục Vô Hổ là có thể hiểu lời Diệp Mặc nói, Diệp Mặc nói mời lão uống rượu lần thứ nhất, đó chính là hôm nay nhờ lão ta ra tay hỗ trợ lần thứ nhất.

Cho dù là một tông môn chín sao, Lục Vô Hổ cũng không để vào mắt, lão để ý chính là Diệp Mặc sẽ nhờ lão ra tay ba lần là khi nào, với lão mà nói thì cứ càng sớm càng tốt.

Hiện tại Diệp Mặc đã nhờ lão ra tay lần đầu tiên rồi, lão vui mừng còn không kịp, liền chẳng suy nghĩ gì mà cũng biến ảo ra một đạo chân nguyên hóa thành bàn tay đánh ra.

Lục Vô Hổ tấn cấp Hóa Chân đã bao nhiêu năm, sớm đã là tồn tại trên đỉnh rồi.

Ở toàn bộ Nam An Châu này ai cũng phải gọi lão một tiếng tiền bối, Hạ Lâm chỉ là một tu sĩ Hóa Chân sơ kỳ, thì còn kém xa so với Lục Vô Hổ.

Bành…

Một tiếng va chạm kịch liệt nổ ra, Chân nguyên hóa thực của Hạ Lâm nhất thời bị đánh tan, liền phun ra một ngụm máu.

Chỉ là một chiêu, đã khiến gã thổ huyết thọ thương, có thể thấy được Lục Vô Hổ thực sự là quá mức hung tàn rồi.

Cũng may Lục Vô Hổ còn biết đối phương là một thái thượng trưởng lão của một tông môn chín sao, nên cũng không thực sự chặt cánh tay của y xuống.

– Lục tiền bối, ngài làm thế này là có ý gì?

Mặt Dương Phí Thành biến sắc, nếu như Lục Vô Hổ giúp đỡ Diệp Mặc, không chỉ nói hiện tại không thể giết Diệp Mặc, coi như là sau này y liên kết với Huyền Băng Phái rồi, thì Vô Cực Tông cũng không giết được Diệp Mặc.

Lục Vô Hổ ra vẻ lười biếng nói:

– Lão già ta có ý gì à? Chính là muốn nói cho anh biết ở trước mặt ta động thủ với huynh đệ của ta, anh muốn chết à.

Lần này là cảnh cáo, lần sau sẽ không đơn giản như vậy đâu, lão Lục ta cũng không rảnh để nói giỡn với anh.

Trong nháy mắt này hầu như tất cả mọi người đều hóa đá rồi, Diệp Mặc không ngờ gọi Lục Vô Hổ là Lục lão ca, hơn nữa hắn nói một câu, Lục Vô Hổ liền ra tay rồi.

Phải biết là thành chủ Đan thành Nguyệt Kỳ Siêu cũng phải gọi Lục Vô Hổ một tiếng tiền bối đó.

Có một người lợi hại như vậy làm hậu thuẫn, sau này còn có ai dám động vào Diệp Mặc chứ?

Sau lưng Ngạn Quan toát ra đầy mồ hôi lạnh, vừa rồi nếu như Phồn Y Trúc thực sự lấy ra phi kiếm đánh Diệp Mặc, vậy thì thực sự là mọi chuyện sẽ trở nên rất xấu rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box