1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 228 : Tai Họa Bất Ngờ Của Kiếm Cố (c1136-c1140)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 228 : Tai Họa Bất Ngờ Của Kiếm Cố (c1136-c1140)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1136: Tai Họa Bất Ngờ Của Kiếm Cố

Tai Họa Bất Ngờ Của Kiếm Cố

P

háp bảo của Cam Lang chính là một thanh phi kiếm, nhưng Diệp Mặc lại cảm giác thanh phi kiếm của gã lại giống như một thanh kiếm dài, lại là một thanh kiếm dài mang những đặc tính của phi kiếm.

Kiếm của gã vừa phóng ra, lập tức mang theo từng đường từng đường kiếm vụ, thậm chí đến cả người Cam Lang thoạt nhìn cũng giống như một thanh kiếm.

Tên tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ năm của Vô Cực tông kia một cánh tay đã bị Diệp Mặc chém đứt, gã căn bản không kịp đón lấy cánh tay của mình, phi kiếm của Cam Lang đã cuốn tới.

Diệp Mặc không động thủ, chỉ đứng nhìn Cam Lang phóng ra từng đợt từng đợt kiếm cuốn về phía tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ năm của Vô Cực tông kia.

Mặc dù nhìn bề ngoài, cũng chỉ có thể nhìn thấy những tia sáng trắng khi kiếm quang và pháp bảo đụng độ, còn cả những âm thanh vang lên trầm trầm, nhưng Diệp Mặc lại biết rất rõ kiếm kỹ và chiêu thức mà Cam Lang phát ra.

Cam Lang mặc dù chỉ bổ ra một đường kiếm, nhưng kiếm này lại giống như một đợt sóng vậy, từng đợt nối tiếp nhau.

Đợt thứ nhất cũng chỉ là mấy làn sóng kiếm, nhưng đợt kiếm này chưa được đánh tan thì đợt sóng kiếm thứ hai cuồn cuộn kéo đến, mà đợt sóng kiếm thứ hai lại tạo thành hơn mười đường kiếm.

Diệp Mặc thầm gật đầu, Kiếm Cốc đúng là xứng đáng với tên gọi này, chỉ cần nhìn kiếm kĩ của Cam Lang là có thể biết được Kiếm Cốc cũng không tầm thường.

Tên tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ năm của Vô Cực tông vốn dĩ không phải là đối thủ của Cam Lang, bây giờ bị kiếm quang của Cam Lang ép một trận, chỉ lo phóng pháp bảo ra chặn lại, bản thân gã không có chút ý chiến đấu nào.

Một tu sĩ Hư Thần đứng một bên nhìn, gã làm gì còn tâm trí so đấu cùng Cam Lang.

Nhưng Cam Lang lúc này sát cơ đã ngấm vào tận xương tủy, tên tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ năm không có tâm trạng chiến đấu kia dưới sóng kiếm lần thứ ba của Cam Lang, lại lần nữa bị thương.

Trong lúc gã bị thương kết hợp với việc muốn chạy trốn, sóng kiếm của Cam Lang bỗng nhiên bạo liệt hơn, một màn sương máu phun ra, tên tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ năm kia vừa mới khởi động độn thuật, liền bị một kiếm của Cam Lang chém đứt, ngay cả Nguyên Anh của gã cũng không chạy trốn được.

Nếu như gã không một lòng muốn chạy trốn, cho dù là Cam Lang giết rồi, cũng sẽ khiến Cam Lang trọng thương.

Đáng tiếc gã chỉ là muốn chạy trốn mà thôi.

Sau khi giết được tên tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ năm kia, Cam Lang không chú ý đến tên tu sĩ Nguyên Anh kia nữa, liền bước đến trước mặt Diệp Mặc khom người nói:

– Cám ơn tiền bối đã ra tay trợ giúp.

Sau khi nói lời này, trên mặt Cam Lang đã hiện ra thần sắc tôn kính.

Bất luận đối phương là ai, có thể không chút do dự gì mà giết Thần Bang, hơn nữa còn thẳng thắn nói Viên Nam Quan cũng là do hắn giết, người này quả thực cũng quá giỏi.

Diệp Mặc khua khua tay, trầm mặc hỏi:

– Lạc Phi và Vân Tử Y thế nào rồi?

Cam Lang lần nữa vẻ mặt lại trở nên bi phẫn:

– Lão già Hóa Chân Hạ Lâm của Vô Cực tông sau khi giết tất cả những trưởng lão tu vi Ngưng Thể trong Kiếm Cốc mới rời đi, nhưng sự giết chóc của Vô Cực tông với Kiếm Cốc vừa mới bắt đầu, lão già Hạ Lâm sau khi rời khỏi, hơn mười tu sĩ dưới cấp Ngưng Thể của Vô Cực tông lại lần nữa giết Kiếm Cốc chúng tôi, Kiếm Cốc chúng tôi máu chảy thành sông.

Lạc Phi sư muội và Vân Tử Y không biết tung tích ra sao, tôi sợ hai người đó dữ nhiều lành ít.

Nói tới đây Cam Lang bỗng nhiên dừng lại, có chút bất lực nhìn Diệp Mặc nói:

– Tiền bối quen biết Lạc Phi sư muội và Vân Tử Y sư muội sao?

Diệp Mặc khẽ gật đầu nói:

– Đúng vậy.

Tôi tên Diệp Mặc, chính là người đứng đầu của đại hội đan vương ở Đan thành.

– Diệp đan vương?

Cam Lang sửng sốt, một hồi lâu sau mới lẩm bẩm nói:

– Hóa ra là như vậy.

– Anh biết rồi?

Diệp Mặc nhìn biểu cảm của Cam Lang, trầm giọng hỏi.

Cam Lang khẽ gật đầu nói:

– Vâng, Diệp đan vương tiền bối, bảy tháng trước, Diệp đan vương ở Đan thành đoạt được ngôi vị quán quân trong Đại hội Đan vương.

Kiếm Cốc chúng tôi nhanh chóng nhận được tin.

Lạc Phi sư muội và Vân Tử Y sư muội báo cho sư môn.

Nói bọn họ quen biết Diệp đan vương.

Chưởng môn rất vui mừng, đang định dẫn theo hai sư muội đến Đan thành hỏi thăm Diệp đan vương.

Lúc này lão già Hóa Chân Hạ Lâm của Vô Cực tông đến Kiếm Cốc chúng tôi, đòi dẫn Lạc Phi sư muội và Vân Tử Y sư muội đi.

Chưởng môn chúng tôi đã dứt khoát cự tuyệt.

Nói tới đây, Cam Lang lại không nhịn được đau xót:

– Lão già Hạ Lâm nhục quá hóa giận, tại hiện trường liền đánh trọng thương chưởng môn chúng tôi, nói Kiếm Cốc không biết điều.

Vài vị trưởng lão nóng lòng, liền đánh nhau với lão già Hạ Lâm, nhưng trưởng lão chúng tôi mặc dù không sợ chết, tiếc là lão già Hạ Lâm đã là tu vi Hóa Chân.

Mấy vị trưởng lão của Kiếm Cốc chúng tôi không ai còn sống sót.

Diệp Mặc siết chặt nắm tay, Vô Cực tông quá kiêu ngạo rồi, ỷ mình thế lực lớn, muốn thế nào là thế ấy.

Nhưng Diệp Mặc cũng biết, không cần nói Kiếm Cốc bây giờ đã bị tiêu diệt rồi, cho dù là chưa bị tiêu diệt, muốn người khác đứng ra giúp đỡ Kiếm Cốc, thì cũng không thể được.

Không có ai bằng lòng vô duyên vô cớ lại đi đắc tội với tông môn chín sao.

Đồng thời hắn cũng không ngờ, mình tiến vào đầm lầy Chú Hà đã hơn bảy tháng rồi.

– Chưởng môn chúng tôi lúc đó liền đoán được Vô Cực tông đến đòi hai vị sư muội kia, chắc chắn là có liên quan đến tiền bối.

Hôm nay nghe tiền bối nói giết Viên Nam Quan, thì tôi đã hiểu rồi.

Hóa ra Vô Cực tông lại hèn hạ như vậy, không ngờ vì chuyện khác và lại giận cá chém thớt với Kiếm Cốc.

Cam Lang nói xong thì nắm đấm trong tay cũng đã chảy máu.

– Thật xin lỗi.

Diệp Mặc sắc mặt ảm đạm, sự hủy diệt của Kiếm Cốc đương nhiên với hắn có quan hệ không thể phân tách được.

Nhưng Diệp Mặc còn có chút không hiểu, cho dù là Vô Cực tông muốn đối phó với hắn, muốn mang Lạc Phi và Vân Tử Y đi, tiêu diệt Kiếm Cốc cũng có chút không giải thích được.

Hoặc là chỗ này vẫn còn một nguyên nhân khác, nhưng bất luận là nguyên nhân gì, hắn cũng cần phải đến Kiếm Cốc một chuyến.

Cam Lang đôi mắt đỏ hoe lắc lắc đầu:

– Chưởng môn chúng tôi nói rồi, người trong Kiếm Cốc chúng tôi phải có kiếm khí, kiếm cốt.

Mặc dù chuyện lần này nguyên nhân là từ tiền bối, nhưng với tính cách giận cá chém thớt của Vô Cực tông, cho dù không phải chuyện này, những chuyện khác Kiếm Cốc chúng tôi chọc vào bọn họ thì cũng chỉ có duy nhất con đường chết.

Cho nên, Kiếm Cốc chúng tôi muốn tiếp tục sinh tồn được, thì phải mạnh mẽ, phải mạnh mẽ hơn nữa.

Diệp Mặc trầm giọng nói:

– Được, Cam Lang huynh đệ, chỉ cần anh có suy nghĩ này, có một ngày tôi sẽ làm anh trở thành một kiếm khách mạnh nhất.

Nói xong Diệp Mặc lại hỏi một câu:

– Chưởng môn của các anh có phải vẫn sống hay không?

Cam Lang lắc đầu nói:

– Tôi không biết, lúc đầu chưởng môn bị thương nặng, bảo chúng tôi chia nhau chạy khỏi Kiếm Cốc, chỉ cần Kiếm Cốc chúng tôi còn một người sống sót, sau này cần phải vì Kiếm Cốc mà báo thù Vô Cực tông.

Khi chúng tôi đi, chưởng môn rút lui dưới sự bảo hộ của hai Hư Thần sư thúc, bây giờ không biết tình hình thế nào rồi.

– Tốt, chúng ta bây giờ phải đến Kiếm Cốc.

Diệp Mặc nói xong phóng Tử Đao ra dẫn theo Cam Lang, dưới sự chỉ dẫn của Cam Lang, bay về phía Kiếm Cốc.

Kiếm Cốc, là một trong những số ít tông môn cao nhất, tông môn chín sao ở Nam An châu.

Nhưng năm nghìn năm trước, Kiếm Cốc lại xảy ra một cuộc tranh giành ngay trong nội bộ môn phái, trong cuộc tranh giành này, Kiếm Cốc phân thành hai phe.

Vốn dĩ cho dù có phân thành hai phe, cũng chỉ là phân hóa lực lượng Kiếm Cốc mà thôi.

Nhưng hai phe này cuối cùng lại đánh nhau, cuối cùng cao thủ trong cốc bị thương vô số.

Còn sau khi hai phe của Kiếm Cốc đánh nhau, lại không có sức lực để tái chiến, một phe trong đó kiên quyết rời khỏi Kiếm Cốc, cuối cùng không rõ tung tích.

Còn phe còn lại cũng vì thương tích quá nhiều, nguyên khí trọng thương, sau đó Kiếm Cốc cũng vẫn chưa vựng lại được.

Cho dù bây giờ Kiếm Cốc trở thành tông môn bảy sao, cũng là vì cảnh tượng ngày trước.

Trên thực tế bây giờ trưởng lão mạnh nhất trong Kiếm Cốc, cũng chỉ là tu vi Thừa Đỉnh đỉnh phong.

Cho nên không cần nói một tu sĩ Hóa Chân như Hạ Lâm, cho dù là một tu sĩ Biến Kiếp đến, cũng có thể giết sạch tu sĩ cao tầng của Kiếm Cốc.

Lúc này Kiếm Cốc bị bao trùm một không khí tang thương trầm mặc, không còn cảnh tượng kiếm khí ngất trời như ngày xưa nữa.

Đâu đâu cũng là vết máu và thi thể, nhiều hơn nữa là dấu vết một số kiến trúc bị đốt trụi.

Diệp Mặc dẫn theo Cam Lang chỉ cần thời gian nửa ngày đã đến được Kiếm Cốc, không cần nói Cam Lang đang nghiến răng nghiến lợi, cho dù là Diệp Mặc nhìn thấy cảnh tượng trước mắt cũng vô cùng phẫn nộ.

“Thình thịch” mấy đường kiếm quang hiện lên, một thân hình ngã gục bước ra ngoài.

– Vạn sư thúc…

Cam Lang nhìn thấy bóng người kia lập tức xông đến, muốn đỡ lấy y.

Bóng người kia sau khi nhìn thấy Cam Lang, phun ra một ngụm máu tươi, sau khi nói được ba chữ “Đến Vĩ Nhai”, liền tắt thở mà chết.

– Chết đi.

Không đợi Cam Lang kịp phản ứng lại, lại một đường kiếm quang quét đến, mắt nhìn thấy liền muốn chém ngang lưng Cam Lang, rồi lại bị một đường tử đao ngăn lại.

Thần thức của Diệp Mặc sớm đã quét đến tu sĩ của Vô Cực tông truy sát người mà Cam Lang gọi là Vạn sư thúc, đây là một tu sĩ Hư Thần tầng thứ tư, cho nên kiếm quang của gã khi quét ra, tử đao của Diệp Mặc đã phóng ra.

“Đinh” một tiếng giòn vang, Tử Đao vẩy ra, tên tu sĩ Hư Thần của Vô Cực tông kia bị Tử Đao của Diệp Mặc đẩy bay ra ngoài.

Được mấy trượng mới dừng lại, sau đó có chút khiếp sợ nhìn Diệp Mặc.

Gã sở dĩ khiếp sợ, là vì Diệp Mặc thấy rõ tu vi của gã, còn gã đồng thời cũng nhìn rõ tu vi của Diệp Mặc.

Chỉ là một tu sĩ Hư Thần tầng thứ nhất mà thôi, thậm chí còn mới thăng cấp lên Hư Thần, trong mắt gã căn bản cũng không là cái gì.

Cam Lang cũng lập tức buông tu sĩ Kiếm Cốc đã chết, giơ tay phóng trường kiếm ra.

Diệp Mặc khua tay nói:

– Không cần anh động thủ, cái đồ bỏ đi này tôi có thể giết chết một cách dễ dàng.

Lời này của Diệp Mặc không phải là tiện mồm nói ra, vừa nãy hắn đã so một chiêu với tên tu sĩ Hư Thần của Vô Cực tông này, trong lòng đại khái cũng biết được, bản thân mình mặc dù chỉ là Hư Thần tầng thứ nhất, nhưng bất luận là tu vi chân nguyên hay là tu vi thần thức cũng đều mạnh hơn đối phương.

Cam Lang gật đầu, đứng một bên, gã không biết tu vi của Diệp Mặc rốt cục là gì, hơn nữa cuộc đấu giữa hai Hư Thần, gã muốn chen tay vào cũng không được.

Tên tu sĩ Hư Thần bị Diệp Mặc đánh bay ra ngoài bốn dĩ có chút kinh hãi dè chừng, nhưng khi nghe thấy Diệp Mặc nói gã là đồ rác rưởi, lập tức căm phẫn.

Thậm chí nghĩ cũng không cần nghĩ, phi kiếm trong tay đã biến mất, ngược lại lại phóng ra một mặt kính bát quái.

Một tu sĩ Hư Thần tầng thứ nhất dám nói gã là đồ rác rưởi, cho dù muốn chọc giận gã, gã cũng không nhẫn nhịn được.

Diệp Mặc từ khí tức cổ xưa toát ra từ mặt kính bát quái cũng biết được, đây là một món đồ cổ chân khí không dưới hạ phẩm, xem ra vừa nãy tên tu sĩ Hư Thần này chém ngang người vị tu sĩ họ Vạn của Kiếm Cốc căn bản không xuất toàn lực ra.

Diệp Mặc không đợi mặt kính bát quái của tên tu sĩ Hư Thần này khởi động, Tử Đao trong tay liền dẫn theo một đường đao bổ đến, đây là đệ nhất đao Huyễn Vân Thúc nguyên đao của Huyễn Vân đao pháp của hắn.

Hắn muốn biết bây giờ tu vi Hư Thần tầng thứ nhất của hắn thi triển Huyễn Vân thúc nguyên đao, có thể trói buộc đối phương được bao lâu.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1137: Huyễn Vân Đao – Hoa Sơn Lộ

Huyễn Vân Đao – Hoa Sơn Lộ

T

uy rằng tu sĩ Vô Cực Tông cũng không có toàn lực ra tay ở chiêu đầu tiên, nếu nói là bị Diệp Mặc đánh lén thì cũng không quá đáng.

Thế nhưng Diệp Mặc một đao đã khiến y bị đánh bay đến mấy trượng, cho nên tên tu sĩ Vô Cực Tông này đã có thêm mấy phần kiêng kỵ với Diệp Mặc.

Vì thế sau khi Diệp Mặc bổ ra một đao, y lập tức điều động chân nguyên.

Quả nhiên y cảm giác được chân nguyên chuyển động chậm chạp giống như là bị trói buộc vậy.

Tên tu sĩ Hư Thần này lập tức biết là có chuyện không hay rồi, liền mạnh mẽ xuất ra ‘Kính Bát Quái’, đồng thời sử dụng toàn lực cố gắng thoát ra khỏi sự trói buộc của Diệp Mặc.

‘Kính Bát Quái’ được lấy ra, lập tức bành trướng trên không trung giống như là một mặt trời được phóng đại, bao phủ hoàn toàn lấy Diệp Mặc.

Không đợi Diệp Mặc tiếp tục bổ ra ‘Huyễn vân đao pháp’, thì hắn đã cảm nhận được thức hải bị tê rần, Diệp Mặc lập tức hiểu được cái ‘Kính Bát Quái’ của đối phương căn bản chính là một pháp bảo công kích thần thức.

Cũng là một loại pháp bảo, thế nhưng pháp bảo có khả năng công kích thần thức so với những pháp bảo thông thường khác thì mạnh hơn nhiều lắm.

Nếu như Diệp Mặc không có công pháp thần thức, hay là nói hắn không có ‘Tử nhãn thần hồn thiết cát’, thì cho dù là chân nguyên của hắn có mạnh mẽ hùng hậu hơn nhiều so với đối phương, thế nhưng một khi đối phương xuất ra pháp bảo ‘Kính Bát Quái’ này thì hắn sẽ thiệt thòi lớn rồi.

Pháp bảo công kích thần thức khác với công kích thần hồn của tu sĩ, bởi vì nó không cần tu sĩ liên tục duy trì và tiêu hao thần thức, coi như là công kích thất bại, thì đối với thần thức của tu sĩ cũng không ảnh hưởng gì.

Thần thức của Diệp Mặc bị công kích khiến cho đau đớn nhưng cũng chỉ là trong nháy mắt mà thôi, tên tu sĩ Hư Thần của Vô Cực Tông đã thoat khỏi ‘Huyễn vân thúc nguyên đao’ của Diệp Mặc, liền lấy ra một thanh phi kiếm, đồng thời khóe miệng còn hiện ra một tia cười nhạt.

Vừa rồi sau khi Diệp Mặc xuất đao đã trói buộc được bản thân y, thế nhưng lại không tiếp tục truy kích, chứng tỏ là ‘Kính Bát Quái’ của y đã có hiệu quả, y căn bản là không muốn đợi Diệp Mặc ra tay lần nữa, liền lấy ra phi kiếm, muốn một kiếm giết chết Diệp Mặc.

Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, biết được cái ‘Kính Bát Quái’ này là pháp bảo công kích thần thức, thì hắn cũng liền phát động công kích của ‘Tử nhãn thần hồn thiết cát’ ra ngoài, đây chính là ‘Thần thức đao’ của tầng thứ ba công pháp ‘Tử nhãn thần hồn thiết cát’.

Cho tới giờ chỉ có hắn đi công kích thần thức đối phương, giờ hắn lại là một người bị công kích.

Tên tu sĩ Hư Thần tuy rằng không trực tiếp dùng thần thức công kích Diệp Mặc, thế nhưng y cần phải dùng thần thức khống chế ‘Kính Bát Quái’ để công kích Diệp Mặc.

Diệp Mặc đã từng dùng ‘Thần thức đao’ để chém giết rất nhiều, nếu so với cái ‘Kính Bát Quái’ kia thì lợi hại hơn nhiều lắm.

Tên tu sĩ Hư Thần của Vô Cực Tông liền cảm thấy một cơn đau ở trong thức hải, không thể nào tiếp tục sử dụng phi kiếm nữa, càng không thể khống chế được ‘Kính Bát Quái’ mà để cho nó rớt xuống đất.

Mà lúc này thì ‘Tử Đao’ của Diệp Mặc đã đánh ra một chiêu ‘Huyễn vân phân liệt đao’ rồi, rồi lại đánh ra thêm một chiêu ‘Huyễn Vân Phi toàn đao’.

Tên tu sĩ Hư Thần vừa mới thoát ra khỏi ‘Thần thức đao’ của Diệp Mặc, thức hải còn đang quay cuồng chưa kịp ổn định, đã thấy vô số đao quang màu tím bay đến.

Lúc bắt đầu y còn không có chú ý, thế nhưng rất nhanh y liền phát hiện những đao quang màu tím này ngày càng nhiều, thậm chí đã hình thành một rừng chi chit những đao quang màu tím vây quanh y.

Đây là đao quang gì? Tại sao càng ngày càng nhiều đao quang thế.

– Đây là cái loại đao kỹ gì?

Tên tu sĩ Hư Thần của Vô Cực Tông không kịp kinh hãi, nhanh chóng thu hồi lại ‘Kính Bát Quái’, khi ‘Kính Bát Quái’ vừa quay trở lại bên y liền biến ra vô số kính ảnh muốn ngăn trở các đường đao quang màu tím kia.

Bành bành bành. . .

Đao quang va chạm với ‘Kính Bát Quái’ phát ra một loạt những âm thanh nặng nề, thức hải tên tu sĩ Hư Thần vừa mới thọ thương, còn đao quang màu tím của Diệp Mặc thì giống như là vô cùng vô tận, khiến y chỉ có thể chặn dược lần công kích đầu tiên, rồi phun ra một ngụm máu tươi.

Lập tức đưa tay lấy ra một viên đan dược muốn nuốt vào.

Không đợi y nuốt viên đan dược xuống, thì ‘Huyễn Vân Phi toàn đao’ của Diệp Mặc đã đến.

Đao quang của ‘Huyễn Vân Phi toàn đao’ khiến tên tu sĩ Hư Thần của Vô Cực Tông đang bị tổn thước thức hải kia không có cách nào ngăn trở.

Nếu như thức hải của y không bị thương tổn, y còn có thể tiếp tục điều khiển ‘Kính Bát Quái’ để chặn lại ‘Huyễn Vân Phi toàn đao’ của Diệp Mặc.

Thế nhưng hiện tại thức hải của y đã bị thương tổn, nên cũng đã không thể tiếp tục điều khiển ‘Kính Bát Quái’ nữa rồi, chỉ có thể nhìn đao quang cuồn cuộn của ‘Huyễn Vân Phi toàn đao’ đang bay đến mà thôi.

Gặp được cái loại tu sĩ Hư Thần tầng một biến thái như thế này, trong lòng tên tu sĩ Hư Thần tầng bốn cũng âm thầm kinh hãi, khẳng định bản thân không phải là đối thủ của Diệp Mặc nên muốn lập tức đào tẩu.

Đừng nói là Hư Thần tầng một, cho dù là Hư Thần tầng năm hay là tầng sáu đi chăng nữa y cũng tin rằng không ai có thể mạnh hơn cái tên tu sĩ Hư Thần tầng một trước mắt này bao nhiêu.

Diệp Mặc tuy rằng hoàn toàn chiếm thế thượng phong, nhưng hắn vẫn có chút không vừa lòng, hắn cảm giác ‘Huyễn vân đao pháp’ của mình mặc dù đã có năm đao, mỗi một đao đều có chỗ đặc biệt, thế nhưng lại không có bất cứ một đao thức nào có thể một đao định đoạt ‘Càn Khôn’.

Vẫn luôn phải dây dưa với kẻ địch một chút khi đối đầu, tuy rằng thực lực của hắn đến giờ còn chưa có lấy ra toàn bộ, thậm chí cả Đại đỉnh tám cực và ‘Vô Ảnh’ cũng chưa được hắn lấy ra dùng, thế nhưng hắn vẫn không thấy vừa lòng.

Cái hắn cần chính là khí thế tuyệt đối, một đao đánh ra sẽ khiến kẻ địch hồn phi phách tán, đáng tiếc là ‘Huyễn vân đao pháp’ của hắn hiện giờ còn chưa làm được điều đó.

Tên tu sĩ Hư Thần của Vô Cực Tông này có ý muốn bỏ chạy, thì Diệp Mặc đã cảm thụ được khí thế của đối thủ hoàn toàn trùng xuống, Diệp Mặc liền không chút suy nghĩ, vung ‘Tử Đao’ đang nắm chặt trong tay bổ ra một đao.

Diệp Mặc đang mải suy nghĩ về một đao có khí thế tuyệt đối, cho nên lúc này hắn vô ý không có xuất ‘Tử Đao’ ra khỏi tay mà vẫn nắm chặt nó trong tay đánh ra một đao.

Sau khi một đao này được đánh ra, Diệp Mặc liền có một tia cảm ngộ.

Sau một khắc, hắn không cần nhìn đến tên tu sĩ Hư Thần kia, cũng không nhìn chính ‘Tử Đao’ của mình đánh ra có trúng đối phương hay không, mà là hoàn toàn nhắm mắt lại, tập trung tinh thần dốc toàn lực đánh ra tiếp một đao.

Cam Lang ở một bên thấy Diệp Mặc chiếm thế thượng phong, thì đang định đi xem xét cái chết của Vạn sư thúc, thế nhưng ‘Huyễn vân đao pháp’ của Diệp Mặc lại khiến y thấy rất mới mẻ lạ lẫm.

Tuy rằng Diệp Mặc chỉ đánh ra ba đao, thế nhưng từ ‘Huyễn vân thúc nguyên đao’, đến ‘Huyễn Vân Phi toàn đao’ rồi lạiđến ‘Huyễn vân phân liệt đao’, hầu như mỗi đao đều mang theo đao ý vô tận.

Y đối với Ba Đào kiếm pháp của bản thân vốn cũng rất kiêu ngạo, thế nhưng thấy được ‘Huyễn vân đao pháp’ của Diệp Mặc, y cảm giác Ba Đào kiếm pháp của mình mới chỉ là nhập môn mà thôi.

Khi Cam Lang còn đang nhập thần, thì lại phát hiện Diệp Mặc nhắm hai mắt lại, tùy ý đánh ra một đao.

Mà càng làm cho y kỳ quái, chính là sau khi Diệp Mặc đánh ra đao này, tên tu sĩ Hư Thần của Vô Cực Tông lại một lần nữa trở nên chậm chạp.

Không đợi tên tu sĩ Hư Thần tiếp tục động tác, đại đao màu tím của Diệp Mặc đã dẫn tới từng đợt từng đợt đao quang màu tím che phủ toàn thần hắn.

– Đây là cái loại đao pháp gì vậy?

Cam Lang trừng to con mắt nhìn chằm chằm vào ‘Tử Đao’ trong tay Diệp Mặc, chuẩn xác mà nói thì cây đao này giống như là một con dao làm bếp loại lớn vậy.

Y thậm chí cảm giác một đao này của Diệp Mặc so với bất kỳ đao nào trước đó Diệp Mặc đã đánh ra còn lợi hại hơn gấp mấy lần, làm cho trong lòng y sinh ra một cảm giác từ trước đến nay chưa từng có.

Đồng thời khiến y có một chút cảm ngộ nhưng lại không rõ ràng, thậm chí không thể nói ra, cũng không lĩnh hội được.

Răng rắc. .

Phụt Một tiếng răng rắc và một tiếng máu thịt vỡ nát văng ra, tên tu sĩ Hư Thần của Vô Cực Tông cùng với ‘Kính Bát Quái’ của y đã bị một đao của Diệp Mặc chém thành hai nữa, mà ngay cả nguyên thần cũng bị đao quang màu tím vô tận giết nốt.

Mà hai nửa thi thể kia sau khi ngã xuống thì lập tức rách toạt ra từng mảnh nhỏ, trên thi thể nát bét đó lại có vô số vết tích của đao quang Diệp Mặc vẫn nhắm mắt lại, một hồi lâu sau mới mở mắt, trong mắt hiện lên sự vui mừng tột độ, một đao cuối cùng vừa rồi của hắn đã đem ‘Huyễn vân đao pháp’ dung hợp với đao kỹ mới lĩnh ngộ được mà đánh ra.

Mà trong quá trình ‘Tử Đao’ đánh ra hình thành được từ cả bốn đao kỹ ‘Huyễn vân phân liệt đao’, ‘Huyễn Vân Phi toàn đao’, ‘Huyễn vân hình ý đao’, và ‘Huyễn vân trận sát đao’.

Như vậy một đao này tuy rằng cực kỳ hao tổn chân nguyên, thế nhưng sau khi đánh ra lại có thể quét ngang tất cả, dù là tu vi cao hơn so với hắn, chỉ cần chân nguyên và thần thức của hắn tương đương, thì một đao kia quả thực là vô địch.

Hoa Sơn một con đường, ta chỉ chém một đao. (Hoa sơn nhất điều lộ, ngã chích phách nhất đao)

Diệp Mặc nắm chặt ‘Tử Đao’ trong tay, hắn biết ‘Huyễn vân đao pháp’ của hắn cho đến nay đã có được chút thành tựu rồi.

Giờ hắn đã sáng tạo ra thêm đao thứ sáu, gọi là ‘Huyễn vân Hoa Sơn đao’.

Diệp Mặc thu hồi ‘Tử Đao’, rồi lại thu lấy nhẫn trữ vật của tên tu sĩ Hư Thần kia, lúc này mới quay đầu lại nhìn thấy vẻ mặt sùng bái của Cam Lang đang nhìn mình, lập tức hỏi một câu:

– Vừa rồi sư thúc của anh nói gì vậy?

Cam Lang lúc này mới có phản ứng trở lại, vội vã trả lời:

– Sư thúc của tôi nói tôi nhanh chóng đi Vĩ Nhai, tôi đoán là những người trong sư môn còn chưa có bị giết đều đã đến Vĩ Nhai rồi.

– Được, chúng ta sẽ lập tức đi Vĩ Nhai.

Anh nên đưa sư thúc của anh đi mai tang trước đi.

Diệp Mặc gật đầu nói.

Lúc này trên một chiếc phi thuyền pháp bảo linh khí cực phẩm, trên thuyền có bốn tu sĩ đang vây quay một tu sĩ trung niên đang bị trọng thương không nhẹ.

Vị tu sĩ trung niên vẫn nhẹ nhàng cười:

– Kiếm Cốc của ta ngàn vạn năm qua đã chịu qua vô số đả kích, thế nhưng vẫn đứng sừng sững đến nay.

Kiếm Cốc của ta chỉ cần có một đệ tử còn sống, nhất định sẽ lại lần nữa giết trở về.

Vô Cực Tông là tông môn chín sao thì đã làm sao, tương lai tiêu diệt toàn bộ Vô Cực Tông chắc chắn sẽ là đệ tử Kiếm Cốc chúng ta, không thể nghi ngờ.

Nói xong câu này, tu sĩ trung niên nhìn bốn tu sĩ xung quanh một chút, rồi lại nói:

– Nguyên thần của ta đã bị hủy, đã không thể gắng gượng được nữa, ta mong muốn các con bất luận sau này thế nào, chỉ cần còn sống, phải nhớ kỹ đại thù của Kiếm Cốc chúng ta.

Tu sĩ của Kiếm Cốc chúng ta phải có kiếm khí, kiêm cốt, quyết không thể là hạng người ham sống sợ chết.

Một ngày nào đó Kiếm Cốc chúng ta quay trở lại, chính là ngày mà Vô Cực Tông phải tận diệt – Xin được cẩn tuân mệnh lệnh của chưởng môn.

Bốn tu sĩ vây quay tu sĩ trung niên này đồng thanh nói như chém đinh chặt sắt, ngữ khí mang theo chút đau thương, đồng thời cũng mang theo một tia kiên quyết.

Trong mắt người tu sĩ trung niên được xưng là chưởng môn hiện lên một tia thương cảm:

– Ta thật hổ thẹn với các đời chương môn tiền bối của Kiếm Cốc, không thể đem Kiếm Cốc phát dương quang đại….

Thế nhưng ông ta chỉ cảm thán một tiếng này rồi thôi, rồi lại lập tức đã đưa ánh mắt hướng về phía một cô gái trẻ tuổi trong bốn tu sĩ vây quanh nói:

– Lạc Phi, con và Diệp Đan Vương có quen biết.

Cho nên chúng ta đi tới Vĩ Nhai cũng không phải là để chạy nạn đến Vô Tâm Hải, mà là muốn đi đến Đan Thành.

Lạc Phi, ta hiện tại chính thức truyền lại chức vị chưởng môn cho con, con phải dẫn dắt bọn họ từ Vĩ Nhai đi đến thành Nam An rồi lại từ thành Nam An lại đến Đan Thành để tìm kiếm Diệp Đan Vương, nhờ Diệp Đan Vương che trở.

Tuy rằng ta chưa bao giờ gặp Diệp Đan Vương, thế nhưng hắn đã dám giết Điền Ngạo Phong của Lôi Vân Tông, hiển nhiên là một gã hán tử, hẳn là sẽ không cự tuyệt yêu cầu của con.

Hiển nhiên người mà tu sĩ trung niên đang nói chuyện chính là Lạc Phi đã đến từ thành Lạc Nguyệt ở Địa Cầu, cũng là nhị sư tỷ của Lạc Huyên.

– Hả…

Lạc Phi nhất thời ngây ngẩn cả người khi nghe được lời của tu sĩ trung niên nói, cô không ngờ chưởng môn nhân lại truyền lại chức vị cho cô.

Phải biết rằng cô mới chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ tầng chín mà thôi, thậm chí còn chưa đến tu vi Kim Đan.

Vị tu sĩ trung niên kia cũng không để ý đến sự kinh ngạc của Lạc Phi, mà lại thở dài một tiếng rồi nói:

– Lạc Phi, con không cần tự trách mình, Vô Cực Tông đột nhiên gây khó dễ cho Kiếm Cốc chúng ta, kỳ thực cũng không hoàn toàn là vì chuyện của con.

Bởi vì lão Hạ Lâm đó còn muốn lấy của Kiếm Cốc chúng ta một bộ kiếm pháp, đó chính là một bộ Vô Thượng Kiếm Quyết.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1138: Chỉ Có Một Đao

Chỉ Có Một Đao

T

u sĩ trung niên hừ lạnh một tiếng:

– Thế nhưng hắn cũng phí công vô ích rồi, bộ kiếm pháp đó đã thất lạc từ ngàn năm trước, bằng không Kiếm Cốc của chúng ta há có thể lưu lạc tới mức này? Ngay cả một môn phái tám sao cũng không phải.

Nói đến đay, giọng nói của y đã tràn ngập thương cảm, dừng lại một chút rồi mới nói tiếp:

– Lạc Phi, nếu như sau này con đem vị trí chưởng môn Kiếm Cốc truyền lại cho người khác, thì phải nhớ kỹ trách nhiệm của mọi đệ tử Kiếm Cốc là phải tìm về bộ kiếm pháp này.

– Vâng thưa chưởng môn, Lạc Phi xin ghi ngớ lời người.

Sau khi Lạc Phi tiếp nhận chức chưởng môn, chỉ kinh ngạc trong chốc lát liền hiểu rõ nỗi khổ tâm của chưởng môn.

Tự nhủ sau khi trở thành chưởng môn nhất định sẽ không vứt bỏ Kiếm Cốc.

Nhất định phải tìm kiếm sự che trở của Diệp Mặc, sau đó giúp đỡ Kiếm Cốc tiếp tục sinh tồn.

Kỳ thực không cần chưởng môn nói, cô cũng sẽ không vứt bỏ Kiếm Cốc. chuyện của Kiếm Cốc cũng có một phần trách nhiệm của cô, cô làm sao có thể vứt bỏ được Kiếm Cốc? Vì thế cô không cự tuyệt, mà quyết định cho dù phải chết cũng phải vì Kiếm Cốc mà báo thù, đem Kiếm Cốc phát dương quang đại.

Vị tu sĩ trung niên hiển nhiên đã hiểu được cách suy nghĩ của Lạc Phi, trong mắt liền hiện lên một tia khen ngợi, lập tức nhắm hai mắt lại, mấy người đệ tử nhìn thêm một chút thì phát hiện chưởng môn nhân của bọn họ đã chết rồi.

Lạc Phi đang muốn nói gì đó, thì lão già lớn tuổi nhất của Kiếm Cốc bỗng nhiên biến sắc, thốt lên:

– Chưởng môn, phía sau có một chiến thuyền đuổi theo chúng ta, hẳn là người của Vô Cực Tông.

Lạc Phi nghe thấy thế, sắc mặt liền đại biến, cô vừa tiếp nhận chức chưởng môn, liền đã phải đối mặt với đại địch.

Mà bốn người bọn họ hiện tại thì cô là người có tu vi thấp nhất, chỉ là Trúc Cơ, mà tu vi cao nhất bất quá cũng chỉ là Hư Thần sơ kỳ mà thôi.

Còn một người sư muội nhỏ tuổi hơn cô cũng là Kim Đan tầng ba, người cuối cùng là sư đệ Kim Đan tầng sáu.

Có thể nói ngoại trừ vị sư thúc tu vi Hư Thần, những người còn lại đều không có sức chiến đấu.

– Kiệt sư thúc, chúng ta trước tiên phải mở ra cấm chế phòng ngự của phi thuyền, sau đó mới tiếp tục nghĩ biện pháp.

Sau khi Lạc Phi cảm thấy kinh hoàng, liền vội vàng nói.

Sau nửa nén hương, Diệp Mặc mang theo Cam Lang rời khỏi Kiếm Cốc đã mấy ngàn dặm, đi thẳng về phía Vĩ Nhai.

Tuy rằng Diệp Mặc chưa từng đi qua Vĩ Nhai, thế nhưng Cam Lang lại biết rõ.

Vĩ Nhai cũng giống với thành Mạc Hải, thế nhưng thành Mạc Hải ở hướng bắc của Nam An Châu, còn Vĩ Nhai thì lại ở phía Đông.

Sở dĩ đi tới Vĩ Nhai là bởi vì Vĩ Nhai gần với Vô Tâm Hải, nơi này là chỗ tập kết của các tán tu, cho dù là Vô Cực Tông có truy sát tới Vĩ Nhai, thì người của Kiếm Cốc vẫn có thể chạy trốn vào Vô Tâm Hải.

Vô Tâm Hải tuy rằng nguy hiểm trùng trùng, thế nhưng so với bị giết thì còn tốt hơn rất nhiều.

Đương nhiên là qua lời giải thích của Cam Lang, Diệp Mặc cảm thấy không nhất định là như vậy.

Vĩ Nhai tuy rằng có thể chạy trốn đến Vô Tâm Hải, thế nhưng một khi đi vào Vô Tâm Hải đó chính là cửu tử nhất sinh, so với sự truy sát của Vô Cực Tông cũng không khá hơn bao nhiêu.

Nếu có ngày bị Vô Cực Tông bức phải chạy trốn vào Vô Tâm Hải, vậy thì đó chính là một con đường chết.

Diệp Mặc mang theo Cam Lang bay trên ‘Tử Đao’, tốc độ cũng nhanh vô cùng.

Nửa ngày sau, đã cảm giác được một trận chân nguyên kịch liệt chấn động ở phía trước.

Chỉ chốc lát thời gian, Diệp Mặc đã thấy có hai chiếc thuyền đang tranh đấu ở trên không.

Trong đó có một phi thuyền tựa hồ là đang công kích, còn chiếc phi thuyền còn lại thì đang toàn lực khống chế trận pháp cấm chế trên phi thuyền.

Nói là tấn công, nhưng thật ra cũng chỉ có một tên tu sĩ Hư Thần ra tay thôi, còn hai tên tu sĩ bên cạnh gã thì đứng bàng quan, thậm chí còn chỉ trỏ.

Diệp Mặc căn bản là không cần phải hỏi cũng biết là chiếc phi thuyền kia chỉ cố gắng vô ích mà thôi.

Cái cấm chế kia cho dù là có người điều khiển, thì việc bị công phá cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, đây là mới có một người công kích, nếu cả mấy người kia đều lao vào công kích, vậy thì cấm chế phòng ngự của phi thuyền đã sớm bị nghiền nát rồi.

– Đó là thuyền của chúng tôi, đang bị bọn khốn Vô Cực Tông công kích.

Diệp Mặc còn tưởng rằng mình đi nhầm đường thì Cam Lang ở bên cạnh đã lập tức kêu lên.

Quả nhiên, thần thức của Diệp Mặc đã nhìn thấy dấu hiệu của của Kiếm Cốc trên con thuyền kia, mà con thuyền còn lại lại không có bất luận biểu thị gì cả, cũng không biết là Cam Lang làm thế nào nhận ra được.

– Anh xuống đi, giúp tôi canh chừng là được rồi.

Diệp Mặc nói với Cam Lang, tu vi của Cam Lang là Nguyên Anh, căn bản là không giúp gì được cho hắn cả.

Bởi vì Diệp Mặc đã thấy ba gã đang vây công phi thuyền kia đều là tu sĩ Hư Thần, hơn nữa lại có hai người không ra tay.

Nói cách khác ba gã tu sĩ Hư Thần trên phi thuyền thì có một gã là Hư Thần hậu kỳ, về phần bên trong thuyền còn có những người nào nữa thì Diệp Mặc không biết.

Diệp Mặc biết, bất luận trên thuyền của đối phương còn có tu sĩ nào nữa không, chỉ cần ba tên tu sĩ Hư Thần trước mặt này một khi liên hợp lại, thì hắn cũng không có khả năng đối phó được, càng không cần phải nói đến đến việc bên trong thuyền còn có tu sĩ khác hay không.

Vạn nhất bên trong còn có một tên Tu sĩ Ngưng Thể, thì hắn thậm chí còn khó có thể chạy trốn.

Sau khi Diệp Mặc đến, ba tên tu sĩ Hư Thần kia đều nhìn thấy, chỉ là Diệp Mặc không hề có cử động gì, nên bọn họ cũng không có động thủ, thậm chí cũng không để ý đến Diệp Mặc quá nhiều.

Bởi vì tu vi của Diệp Mặc mới chỉ là Hư Thần tầng một, vậy thì cho dù là địch hay bạn, thì cũng không có thực lực để ra vẻ trước mặt bọn họ.

Diệp Mặc càng không nói lời nào, hắn vừa đi lên, liền ném ra mấy trận kỳ.

Vài tên tu sĩ Hư Thần, thì một mình hắn cũng khó có thể đối phó, huống chi hắn còn đang phòng ngừa bên trong phi thuyền còn có người khác.

Thế nhưng đây cũng chỉ là Diệp Mặc phòng xa cho tình huống vạn nhất mà thôi, bởi vì nếu bên trong phi thuyền đối phương có Tu sĩ Ngưng Thể, thì hắn hẳn là có thể cảm thụ được cái loại khí thể này, nhưng lúc này hắn lại không thể cảm nhận được chút khí thế nào của Tu sĩ Ngưng Thể cả.

– Mày định làm gì?

Một gã tu sĩ Hư Thần tầng ba thấy được động tác của Diệp Mặc, lập tức giận dữ hỏi.

Diệp Mặc vừa bố trí trận kỳ, vừa lạnh nhạt cười nói:

– Tao muốn giết mày.

Trong khi hắn nói, thì hơn mười miếng trận kỳ trong tay hắn cũng được ném ra.

– Muốn chết…

Tên tu sĩ Hư Thần tầng ba phun ra hai chữ, liền lấy ra pháp bảo đánh về phía Diệp Mặc.

Diệp Mặc chỉ là một tu sĩ Hư Thần tầng một mà cũng dám nói giết ở trước mặt ba người bọn họ sao?

Không đợi pháp bảo của đối phương phát động công kích, ‘Tử Đao’ trong tay của Diệp Mặc lập tức đánh ra.

– ‘Huyễn vân Hoa Sơn đao’.

Ta chỉ có một con đường, là ‘Hoa Sơn lộ’

‘Tử Đao’ vừa được đánh ra, liền kích khởi ra đầy trời đao ảnh màu tím, đồng thời toàn bộ không gian giống như bắt đầu ngưng đọng lại.

Tên tu sĩ Hư Thần chuẩn bị tấn công Diệp Mặc lập tức cảm thấy chân nguyên toàn thân bị trói buộc lại, y cũng không kịp có phản ứng tiếp theo, thì đao quang màu tím khắp trời đã lao hết vào người y.

Mà lúc này y càng kinh ngạc khi thấy đao khí giống như là có ý thức, nhanh chóng bịt kín toàn bộ đường lùi của y lại.

Chỉ trong chốc lát, y lại cảm thấy đối phương chỉ căn bản chỉ có một đao, đánh về phiá y chỉ là một đường đao quang dài mấy trượng mà thôi.

Một đao này tràn ngập khí thế vô địch tuyệt đối, tựa hồ không đạt được mục đích thì sẽ không bỏ qua.

Đây cũng chính là chỗ kinh khủng nhất của một đao kia, một đao này không chỉ hoàn toàn trói buộc chân nguyên, mà còn có vô số đao quang màu tím bám vào thân đao, tựa hồ tùy thời đều có thể bay ra giống như là pháo hoa nở rộ vậy.

Tên tu sĩ Hư Thần đợi tới khi đao quang màu tím đi tới trước mặt, mới phát hiện được là y không có cách nào chống đỡ, thậm chí căn bản còn không thể nào điều khiển nổi pháp bảo của mình.

Phụt Máu thịt bay tung tóe, tên tu sĩ Hư Thần tầng ba của Vô Cực Tông còn chưa kịp sử dụng pháp bảo đã bị Diệp Mặc một đao chém chết.

Đây là y đã lấy pháp bảo ra rồi, nếu như là y còn chưa lấy pháp bảo ra, thì chắc là cũng không thể nào lấy ra được.

– Thật là đã quá coi trọng mày rồi.

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, đồng thời lại ném ra mấy miếng trận kỳ nữa.

Ngoại trừ lúc trước lĩnh ngộ được, thì đây cũng là lần đầu tiên hắn dùng Huyễn Vân Hoa sơn đao, Diệp Mặc cũng thật không ngờ, hắn chỉ cần một đao đã chém chết được tên tu sĩ Hư Thần tầng ba kia.

Có thể thấy được ‘Huyễn vân Hoa Sơn đao’ thật sự là một đao lợi hại nhất của hắn rồi.

Đáng tiếc một đao này lại chỉ dùng để giết một người có cảnh giới tương đồng với hắn, khiến hắn cảm giác có chút không đáng.

Tên tu sĩ vừa bị giết mà biết được cách nghĩ của Diệp Mặc, nói không chừng là phải khóc rống lên, tốt xấu gi tao so với mày cũng hơn hai tầng tu vi, lẽ nào không giá trị bằng một đao của mày.

Một đao của Diệp Mặc giết một tu sĩ Hư Thần tầng ba, khiến hai tên tu sĩ Hư Thần còn lại chỉ có thể lẳng lặng đứng nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, bọn họ hiện tại cũng không dám khẳng định là tu vi của Diệp Mặc có đúng là Hư Thần hay không nữa.

Nếu như nói một tu sĩ Hư Thần tầng một có thể một đao chém chết một tu sĩ Hư Thần tầng ba, thậm chí khiến bọn họ còn không kịp ra tay hỗ trợ, thì bọn họ tuyệt đối sẽ không tin tưởng.

Thế nhưng sự thực lại đang diễn ra như vậy.

Mà cùng lúc đó, bốn tu sĩ trên phi thuyền của Kiếm Cốc cũng đã biết chuyện, tuy rằng đối phương chỉ có một người công kích, nhưng cấm chế phòng ngự của họ cũng không chịu được bao lâu nữa.

Đối phương chỉ để một người công kích, chẳng qua là do coi thường bọn họ mà thôi.

Quả nhiên là chỉ chốc lát thời gian, cấm chế phòng ngự của phi thuyền đã bị phá rồi.

Thế nhưng khiến mọi người đều không ngờ đến chính là sau khi đối phương công phá xong cấm chế của phi thuyền bọn họ thì cũng không có tiến đến chém giết.

Không đợi Lạc Phi hỏi, tu sĩ Hư Thần duy nhất của Kiếm Cốc đã lộ ra một sắc mặt cực kỳ cổ quái, tựa như vừa nhìn thấy chuyện gì đó khó tin lắm.

– Có chuyện gì vậy Kiệt sư thúc?

Lạc Phi vừa hỏi vừa nhìn chằm chằm vào hai đệ tử còn lại của Kiếm Cốc, cô muốn Kiệt sư thúc mang hai người này trốn đi, bất luận là có thể trốn được hay không, thì một chưởng môn như cô cũng chỉ có thể làm được đến vậy mà thôi.

Vị Kiệt sư thúc nói với giọng hết sức nghi hoặc:

– Có một tu sĩ Hư Thần tầng một vừa mới bay tới, cùng đánh với một tên tu sĩ Hư Thần tầng ba của Vô Cực Tông, nhưng kết quả là tên tu sĩ Hư Thần tầng một kia chỉ một đao đã chém chết tên tu sĩ Hư Thần tầng ba rồi.

– A…

Lạc Phi kinh ngạc thốt lên, cô không biết là ai mà lại dám đánh nhau với Vô Cực Tông, đã thế lại còn giết một tên tu sĩ Hư Thần của Vô Cực Tông nữa.

Thế nhưng cô lập tức biết điều này có ý nghĩa gì đối với bọn họ, lập tức nói:

– Kiệt sư thúc, chúng ta nhanh ra ngoài xem.

Lúc này hai tên tu sĩ Hư Thần khác của Vô Cực Tông đã có phản ứng trở lại rồi.

Tên tu sĩ Hư Thần hậu kỳ tức giận quát lên với Diệp Mặc:

– Mày là ai? Lại dám giết đệ tử của Vô Cực Tông chúng tao?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1139: Diệp Mặc Của Mặc Nguyệt

Diệp Mặc Của Mặc Nguyệt

T

uy rằng thần thức của Diệp Mặc không thể quét vào trong khoang thuyền, thế nhưng cho tới tận bây giờ bên trong vẫn chưa có người đi ra, điều này làm cho trong lòng Diệp Mặc ổn định một chút.

Nếu như chỉ có mấy gã tu sĩ Hư Thần này, thì đúng là hắn vẫn có lòng tin không cần phải sợ hãi.

Diệp Mặc nhặt lấy cái pháp bảo của tên tu sĩ Hư Thần vừa bị giết, lạnh giọng nói:

– Diệp Mặc của Mặc Nguyệt, chuyên giết những tên rác rưởi Vô Cực Tông.

Nói xong hắn căn bản là không cần đối phương trả lời, ‘Tử Đao’ trong tay đã đánh ra, đồng thời cũng lén phóng xuất ra ‘Vô Ảnh’, hai người đối phương đều là tu vi Hư Thần, một là Hư Thần tầng bốn, một lại là Hư Thần tầng bảy.

Diệp Mặc coi như là kiêu ngạo đến đâu thì bản thân hắn cũng chỉ là Hư Thần tầng một mà thôi.

Từ sau lần ‘Vô Ảnh’ tấn cấp lên màu vàng, thì Diệp Mặc còn chưa có dùng nó để đối địch lần nào.

– Thì ra là mày…

Tên tu sĩ Hư Thần sau khi nghe được tên của Diệp Mặc, con mắt liền đỏ lên, không nói thêm tiếng nào, lập tức lấy ra một pháp bảo hình quả trứng.

Là một tu sĩ Hư Thần, thì y cũng có biết một số sự tình của cao tầng trong Vô Cực Tông rồi, đệ tử thiên tài Viên Quan Nam của tông môn y chính là bị cái tên Diệp Mặc này giết.

Bây giờ Diệp Mặc lại tự đưa đến trước mặt y, y đâu còn có thể khoan dung nữa?

Đây là lần đâu tiên Diệp Mặc thấy loại pháp bảo này, nó quả thực là giống như cái bô vậy.

Sau khi tên tu sĩ Hư Thần kia lấy ra pháp bảo hình quả trứng, thì từ hai đầu của pháp bảo đó lập tức bắn ra hai luồng sáng màu đỏ thẫm.

Đao quang mà Diệp Mặc đánh ra bị hai luồng sáng này quét qua, không ngờ lập tức ảm đạm đi.

Ngay cả ‘Tử Đao’ trong tay của hắn cũng run lên, thiếu chút nữa là đã làm rớt rồi.

Trong lòng Diệp Mặc thầm e ngại, lập tức phát ra một đạo ‘Thần thức đao’, lại lần nữa nắm chặt lấy ‘Tử Đao’ trong tay, thế nhưng lại không có cách nào đánh ra thêm một chiêu ‘Huyễn vân Hoa Sơn đao’ nữa.

– A…

Tên tu sĩ Hư Thần hậu kỳ thấy pháp bảo của mình không thể làm rơi ‘Tử Đao’ trong tay Diệp Mặc, thì liền kinh ngạc ‘A’ lên một tiếng, nhưng lại lập tức cười lạnh:

– Mày có thể giữ chặt được cây thái đao đó dưới công kích của ‘Song sắc Hỗn Nguyên kim đấu’ của tao, coi như là mày cũng có chút bản lĩnh.

Thế nhưng nếu đã dám giết đệ tử Vô Cực Tông chúng tao, thì tao sẽ cho mày biết cái gì gọi là hối hận.

Hóa ra đó là ‘Song sắc Hỗn Nguyên kim đấu’, thảo nào mà nhìn giống như là cái ‘bô’ vậy.

Diệp Mặc không đợi tên tu sĩ Hư Thần hậu kỳ tiếp tục phát ra công kích, liền nhấc ‘Tử Đao’ trong tay lên đánh ra liên tiếp mười ba đao.

Ánh đao màu tím của ‘Tử Đao’ trong nháy mắt đã bao vây lấy tên tu sĩ Hư Thần tầng bảy rồi, nhưng tên tu sĩ Hư Thần tầng bảy vẫn không có chút e ngại nào, liền cười nhạt một tiếng:

– Chút tài mọn mà thôi.

Nhưng mà mục tiêu của Diệp Mặc cũng không phải là y, mà chính là tên tu sĩ Hư Thần tầng bốn.

Cho dù bản thân hắn có thể giết tên tu sĩ Hư Thần tầng bảy thì cũng không phải là chuyện có thể làm trong một chốc một lát, cho nên trước tiên hắn phải giết tên tu sĩ Hư Thần tầng bốn trước đã.

Vì thế Diệp Mặc mới dùng cả ‘Huyễn vân phân liệt đao’, ‘Huyễn vân hình ý đao’, và ‘Huyễn vân trận sát đao’ để vây khốn tên tu sĩ Hư Thần tầng bảy, sau đó nhanh chóng ra tay đánh về phía tên tu sĩ Hư Thần tầng bốn.

Tên tu sĩ Hư Thần tầng bốn vốn cũng đã lấy ra pháp bảo của mình, đó cũng là một pháp bảo có hình dạng một cây đao.

Thế nhưng vẻ ngoài đẹp hơn thái đao của Diệp Mặc nhiều.

Y lấy ra pháp bảo của mình, đó là vì y có dự định liên thủ cùng tên tu sĩ Hư Thần tầng bảy kia vây giết Diệp Mặc.

Một đao lúc trước Diệp Mặc chém chết tên đồng bạn tu sĩ Hư Thần tầng ba, khiến y có chút e ngại Diệp Mặc.

Thế nhưng không đợi hắn sử dụng pháp bảo, ‘Huyễn vân Hoa Sơn đao’ của Diệp Mặc đã đánh tới y rồi.

Tuy rằng y không thấy rõ một đao vừa rồi của Diệp Mặc, thế nhưng cũng có thể hiểu rõ một đao đó nếu không lấy được mạng của mục tiêu thì sẽ không ngừng lại.

Bản thân y không có ‘Song sắc Hỗn Nguyên kim đấu’, vì thế không đợi ‘Tử Đao’ của Diệp Mặc xuất hiện trước mắt y, thì y cũng biết một đao kia đã được đánh ra rồi, cho nên y cũng nhanh chóng lấy ra một lá chắn vuông màu đen.

Một đao kia của Diệp Mặc lúc trước đã gây cho y chấn động quá lớn, hơn nữa y cũng không thể ngờ rằng trong lúc Diệp Mặc và sư huynh của y tranh đấu với nhau, vậy mà Diệp Mặc vẫn có thể quay sang đánh lén mình.

Trường đao của tên tu sĩ Hư Thần tầng bốn cũng đánh ra, liền xuất hiện một mũi nhọn dài đến mấy trượng, dường như muốn chặt ngang giữa Diệp Mặc và ‘Tử Đao’ vậy.

Diệp Mặc biết rằng đây không phải là đao kỹ, mà là pháp thuật.

Thế nhưng cho dù biết đây là pháp thuật, ‘Tử Đao’ của Diệp Mặc cũng không ngừng lại chút nào cả.

‘Huyễn vân Hoa Sơn đao’ đã được hắn đánh ra. ‘Tử Đao’ còn chưa biến thành vô số đao quang, thì đã va chạm với trường đao của tên tu sĩ kia rồi.

Chát.

Một thanh âm vang lên, ánh tím bắn ra khắp nơi, đao quang màu trắng của tên tu sĩ kia cũng biến mất hoàn toàn, thế nhưng một đao của Diệp Mặc đã bị cản lại rồi.

Diệp Mặc kêu lên một tiếng đau đớn.

Nhưng cũng không thu hồi ‘Tử Đao’ lại, mà lại lần nữa đánh ra, tên tu sĩ kia cũng cực kỳ phẫn nộ, toàn lực điều động tấm chắn hình vuông đen thui phía trước.

Bành…

Một tiếng nổ vang lên, ‘Tử Đao’ của Diệp Mặc đánh thẳng vào tấm chắn của tên tu sĩ kia, khiến y phun ra một ngụm máu tươi.

Tấm chắn màu đen trong tay nhất thời trở nên ảm đạm, không đợi Diệp Mặc đánh ra đao thứ ba, thì trong tay của y đã xuất hiện một tấm bùa.

Lá bùa vừa được lấy ra, lập tức phát nổ, một tia sét to như cánh tay từ lá bùa bắn thẳng về phía Diệp Mặc.

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, căn bản là chẳng thèm quan tâm đến tia sét kia, nếu như là loại bùa khác, thì có thể hắn còn lo lắng một chút.

Nhưng loại bùa ‘Lôi kích phù’ này thì đừng nói là một lá, cho dù là bảy tám lá cùng phát ra một lúc, hắn cũng sẽ không chút nhíu mày.

Lúc trước hắn độ kiếp thì tia sét yếu nhất cũng mạnh hơn loại ‘Lôi kích phù’ này một chút.

Loại ‘Lôi kích phù’ này đối với tu sĩ Hư Thần hậu kỳ bình thường cũng vẫn có thể gây thương tổn một chút, nhưng đối với hắn thì lại chẳng có chút tác dụng nào.

Thấy Diệp Mặc không thèm để ý đến lá bùa mình phát ra, mà lại tiếp tục đánh ra một đao khiến tên tu sĩ Hư Thần tầng bốn hết sức khó hiểu, chẳng lẽ là hắn muốn tìm chết.

Hắn giết được mình rồi, chẳng lẽ còn có thể hứng chịu được một đạo ‘Lôi kích phù’ này sao?

Ngay khi Diệp Mặc vừa đánh ra một đao nữa, trực giác của hắn liền cảm thấy có sự nguy hiểm.

Thế nhưng Diệp Mặc căn bản là không có ý định thu đao lại, vì trong nháy mắt hắn đã hiểu được cảm giác nguy hiểm mà hắn cảm thấy không phải đến từ đạo ‘Lôi kích phù’ này mà là từ tên tu sĩ Hư Thần tầng bảy đang bị ‘Huyễn vân trận sát đao’ của hắn trói buộc ở đằng kia.

Ngay lập tức hắn liền lấy ra đại đỉnh tám cực, cho dù là bị thọ thương thì cũng phải giết tên tu sĩ Hư Thần tầng bốn này đã.

Phụt’Tử Đao’ của Diệp Mặc lần này đã hoàn toàn đánh trúng tên tu sĩ Hư Thần tầng bốn, trong mắt của tên tu sĩ Hư Thần tầng bốn này hiện lên một tia ảm đạm, phun một ngụm máu lên mui thuyền, từ trên không trung vô lực rơi xuống.

Mà trong nháy mắt này Diệp Mặc cũng phun ra một ngụm máu tươi, đồng thời ‘Đại đỉnh tám cực’ phát ra từng trận âm thành ‘Oong, Oong… ’.

Diệp Mặc biết đây là kết quả của việc chịu một kích đánh lén của tên tu sĩ Hư Thần tầng bảy.

Thời gian hắn đánh lén tên tu sĩ Hư Thần tầng bốn đến khi hoàn toàn giết được đối phương cũng không phải là ngắn.

Nhưng cũng chỉ trong chốc lát thời gian này mà tên tu sĩ Hư Thần tầng bảy kia cũng đã thoát khỏi ‘Huyễn vân trận sát đao’ để quay sang đối phó với chính hắn rồi.

Diệp Mặc nuốt một viên đan dược, quay đầu lại lạnh lùng nhìn tên tu sĩ Hư Thần tầng bảy, hắn thực sự đã nổi giận rồi.

Lúc nãy hắn đã bố trí một trận pháp cấp bốn, tuy rằng chỉ là trận pháp cấp bốn thôi, thế nhưng Diệp Mặc nghĩ rằng cái trận pháp cấp bốn này nói không chưừng lại có thể giúp hắn chuyển bại thành thắng ở thời điểm mấu chốt cũng nên.

– Đúng là Diệp thành chủ.

Lạc Phi nhìn thấy Diệp Mặc, mắt cô liền đỏ lên.

Tuy rằng quan hệ giữa cô và Diệp Mặc cũng không có thân thiết cho lắm, thế nhưng so với người khác, thì Diệp Mặc càng cho cô nhiều cảm giác thân thiết hơn.

Ngày đó Diệp Mặc cứu cô khỏi tên đàn ông mặt người dạ thú, lại đưa cô tới thành Lạc Nguyệt, giờ đây khi đang sống tha hương thì lại lần nữa gặp được hắn, cái loại cảm giác thân thiết này càng mãnh liệt hơn.

– Cam sư huynh, anh không sao chứ? Thật là tốt quá rồi.

Khi nhìn thấy Cam Lang, hai đệ tử Kim Đan liền mừng rỡ tiến đến ân cần thăm hỏi.

– Cam Lang bái kiến Kiệt sư thúc, Miêu sư đệ, hai vị sư muội, chưởng mồn hiện giờ có khỏe không?

Cam Lang chào hỏi tất cả mọi người rồi vội vã hỏi.

Lúc trước Diệp Mặc một đao đã chém chết một tên tu sĩ Hư Thần tầng ba, vì thế trong mắt của Cam Lang, thì hắn ít nhất đã có tu vi Hư Thần đỉnh rồi, cho nên anh ta lại không có lo lắng cho Diệp Mặc.

– Cam sư huynh, chưởng môn… chưởng môn… người… người đã quy tiên rồi.

Hiện tại chưởng môn nhân là Phi sư tỷ, chưởng môn yêu cầu chúng ta sau này phải nghe lời Lạc Phi sư tỷ…

Cô gái ít tuổi nhất có chút đau thương nói.

Vành mắt Cam Lang nhất thời đỏ lên, từ nhỏ y đã gia nhập vào Kiếm Côc, bất luận là y học ‘Kiếm đạo’, hay là học ‘Nhân đạo’ thì cũng đều có chưởng môn ở một bên tận tình chỉ bảo.

Chương môn dạy y rằng muốn biết được đạo của kiếm, thì trước tiên phải học đạo làm người đã.

Thế nhưng kiếm đạo của y còn chưa thành công, chưởng môn giờ đây đã quy tiên mất rồi.

– Cam sư huynh, anh cũng không cần quá đau lòng, Kiếm Côc sau này còn phải dựa vào tay chúng ta mà phát triển, hiện tại việc chúng ta cần làm chính là đừng để chưởng môn ở dưới cửu tuyền phải thất vọng.

Lạc Phi lúc này đã tỉnh lại từ trong kích động khi nhìn thấy Diệp Mặc, vội vã an ủi Cam Lang.

Cam Lang lập tức đáp lại:

– Hiện tại người đã là chưởng môn của Kiếm Cốc rồi, nghìn vạn lần không nên gọi tôi là sư huynh nữa.

Lạc Phi gật đầu:

– Vậy cũng tốt, sau này mọi người hãy gọi tôi là chưởng môn sư tỷ, nếu cứ chưởng môn chưởng môn mãi, thì có vẻ có chút xa lạ.

Lạc Phi từ lâu đã không còn là một cô gái ngây thơ nữa rồi, trong lòng cô hiểu rõ, nếu như muốn Kiếm Cốc được phát dương quang đại, thì không chỉ dựa vào mấy câu nói là có thể làm được.

Hiện tại tu vi của cô còn quá thấp, nhưng là có một số việc không thể làm giống như trước đây nữa rồi, cái cần quy củ thì phải quy củ, cái không cần theo quy củ thì vẫn phải cố mà làm theo quy củ.

– Cam sư huynh, vị tiền bối lợi hại kia là người đi cùng anh sao? Hắn là ai vậy?

Cô gái ít tuổi nhất chỉ vào Diệp Mặc nghi hoặc hỏi.

Cam Lang cũng trả lời với giọng nói rất tôn kính:

– Vị tiền bối này chưởng môn sư tỷ có quen biết đó, chính là Đan Vương thất phẩm đạt danh hiệu đệ nhất trong đại hội Đan Vương của Đan thành, Diệp Mặc tiền bối.

Ngài biết được Vô Cực Tông giận chó đánh mèo với Kiếm Côc chúng ta, nên lập tức đã cùng tôi đi tới đây.

– Hóa ra là Đan Vương tiền bối…

Tên thanh niên Kim Đan tầng sáu cũng dùng vẻ mặt khiếp sợ nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, tuổi của Diệp Mặc thoạt nhìn thì cũng không lớn hơn so với bọn họ, nhưng đã là một Đan Vương rồi, lại còn có thực lực có thể giết hai gã tu sĩ Hư Thần nữa.

– Thật là lợi hại.

Tu sĩ Hư Thần trưởng lão của Kiếm Cốc kinh hãi than một tiếng, lúc trước y không đoán được thân phận Diệp Mặc, thế nhưng cũng nhìn ra được tu vi Diệp Mặc chỉ có Hư Thần tầng một, vậy mà không chỉ đã giết hai tên tu sĩ Hư Thần tầng ba và tầng bốn, thậm chí còn liều mạng với một tên tu sĩ Hư Thần tầng bảy.

Lúc này ánh mắt của tên tu sĩ Hư Thần tầng bảy vô cùng phẫn nộ nhìn về phía Diệp Mặc, Diệp Mặc vừa nuốt vào một viên đan dược, y đã lại lần nữa xuất ra ‘Song sắc Hỗn Nguyên kim đấu’.

Lần này ‘Song sắc Hỗn Nguyên kim đấu’ phóng xuất ra hai luồng ánh sáng màu hồng chói mắt, sau đó xoắn vào nhau lao về phía Diệp Mặc.

Còn tên tu sĩ Hư Thần cũng lao thẳng vào Diệp Mặc đánh ra một quyền chứ không có lấy thêm loại pháp bảo nào ra.

Một quyền bình thường, nhưng lại khiến Diệp Mặc cảm giác được khí lưu quanh thân có chút hỗn loạn, trong nháy mắt nắm tay của tên tu sĩ Hư Thần liền biến ảo thành một thiết chùy dài nửa trượng vô cùng to lớn, cái thiết chùy này còn chưa có tới trước mặt Diệp Mặc, thì cảm giác bị áp bách đã truyền đến rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1140: Lại Chém Hư Thần

Lại Chém Hư Thần

Đ

ây cũng không phải là nắm đấm, thậm chí nói cũng không phải là cánh tay rồi, cái này căn bản là một món pháp bảo, thậm chí là pháp bảo linh khí không dưới cực phẩm.

Một tu sĩ Hư Thần có thể đem nắm đấm của mình tu luyện tới mức khủng khiếp như vậy, Diệp Mặc không ngừng kinh hãi.

Mặc dù Diệp Mặc biết hắn cùng đại đỉnh tám cực có thể ngăn cản được nắm đấm của tu sĩ này, nhưng đại đỉnh tám cực hắn chỉ luyện hóa được ba tầng cấm chế trong đó, thấy uy lực của nắm đấm này, lực phản chấn đó cũng đủ khiến hắn trọng thương lần nữa rồi.

Trong nháy mắt, suy nghĩ của Diệp Mặc lại không phải làm thế nào để ngăn cản được nắm đấm của tu sĩ Hư Thần này, mà là nghĩ đến “Vu Thần quyết”, Vu Thần quyết là một môn công pháp luyện thể, sau khi hắn cướp về từ trong tay Bàng Vĩ đã đem cho Thái Cơ.

Sau khi hắn đến Lạc Nguyệt, thì cũng không nhớ đến môn công pháp luyện thể này nữa.

Lúc này hắn đang suy nghĩ, nếu như hắn tu luyện Vu Thần quyết, thân thể cường tráng, hắn có phải cũng có thể đánh ra một quyền thế này hay không?

Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng Diệp Mặc biết rằng điều này căn bản không thực tế, trong nháy mắt hắn lại muốn triệu hồi Tử Đao, chuẩn bị dùng Tử Đao để ngăn lại nắm đấm của tu sĩ này.

Nhưng khiến Diệp Mặc kinh hãi chính là, trong nháy mắt không ngờ Tử Đao và hắn lại mất liên lạc.

Không đợi Diệp Mặc nghĩ tiếp, nắm đấm vô cùng khổng lỗ đã đến trước mặt hắn, Diệp Mặc chỉ kịp để đại đỉnh tám cực ngăn một chút, liền bị nắm đấm đánh bay ra ngoài.

Diệp Mặc trên không trung sau khi nôn ra một ngụm máu, trong lòng lại tỉnh táo lại, hắn biết sức mạnh của tên tu sĩ trước mặt không hề kém hắn.

Đồng thời hắn cũng không kịp lấy lại danh dự, lập tức lại lần nữa muốn thu hồi Tử Đao lại.

Tử Đao đã bị hai đường đao màu hồng đen cuốn lấy, hai đường ánh sáng này hoàn toàn tách rời thần thức của Diệp Mặc.

Diệp Mặc biết cái bô này lợi hại, nhưng hai đường ánh sáng kia sau khi hợp lại, cái bô đó không ngờ lại lợi hại đến mức này, cũng là hiếm có.

Tên tu sĩ Hư Thần dường như biết Diệp Mặc không thu hồi được Tử Đao, không ngờ khi đang quấn chặt lấy pháp bảo của Diệp Mặc, Song Sắc Hỗn Nguyên Kim Đấu tách hai đường ánh sáng bắn về phía Diệp Mặc, đồng thời nắm đấm của gã cũng công kích một lần nữa.

Hai đường ánh sáng đó vẫn chưa đến gần Diệp Mặc, lại bị thần thức của Diệp Mặc cắt rời.

Nhưng cho dù là như vậy, Diệp Mặc cũng cảm giác được thức hải lay động một trận, nhất thời trong lòng lại dấy lên sự kiêng kị đối với đường ánh sáng đỏ đen này.

Đây là vì đối thủ chỉ là tách một tia ra để công kích Diệp Mặc, nếu như gã lấy tất cả những đường ánh sáng này cộng với đường ánh sáng đỏ đen để công kích hắn, hắn còn có thể thoải mái như vậy sao?

Mặc dù kiêng kị Song Sắc Hỗn Nguyên Kim Đấu này, Diệp Mặc vẫn rất khó chịu, tên này còn được voi đòi tiên, nhưng muốn trói chặt được Tử Đao của hắn, thậm chí còn phải để cho pháp bảo của hắn nhất tâm lưỡng dụng.

Lần này Diệp Mặc không đợi nắm đấm của gã đánh ra, thì hơn mười đường thần thức cũng được phóng ra rồi.

Đây là lần đầu tiên hắn phóng ra nhiều Thần thức đao như vậy, đợi sau khi hắn phóng ra những Thần thức đao này, sắc mặt hắn lập tức trở nên trắng bệch.

Thần thức đao thật sự tiêu hao quá nhiều thần thức.

Hai đường ánh sáng màu đỏ đen của Song Sắc Hỗn Nguyên Kim Đấu bị thần thức đao của Diệp Mặc vừa bổ tới, lập tức tan rã, tay của Diệp Mặc khẽ vẫy, Tử Đao đã rơi vào tay của Diệp Mặc.

Tu sĩ kia thấy pháp bảo Tử Đao của Diệp Mặc không ngờ lại thoát khỏi ánh sáng Hỗn Nguyên Kim Đấu của gã.

Nhất thời trong lòng kinh hãi, không đợi y kịp phản ứng lại, lại cảm giác thấy thức hải của mình đau nhói.

Nghĩ đến lúc trước khi sử dụng hai đường sát quang quét vào pháp bảo của Diệp Mặc, pháp bảo của hắn dường như không bị gì.

Bởi vậy có thể thấy Diệp Mặc chắc chắn có công pháp thần thức, hơn nữa lại còn là công pháp thần thức công kích.

Diệp Mặc không đợi tên tu sĩ Hư Thần này thúc giục Song Sắc Hỗ Nguyên Kim Đấu của gã, Tử Đao trong tay hắn đã bổ ra một đao.

Hắn có chút dè chừng với Song Sắc Hỗn Nguyên Kim Đấu của đối phương này, đường ánh sáng hai màu kết hợp kia thật quá mức quỷ dị.

Tên tu sĩ Hư Thần kia cũng không được nhàn rỗi nữa, khi gã thúc dục Hỗn Nguyên Kim Đấu, đồng thời cũng đánh ra một quyền.

Lần này Tử Đao của Diệp Mặc và nắm đấm của đối phương hoàn toàn đụng vào nhau.

Chỉ có điều đao thế Tử Đao của Diệp Mặc vẫn chưa bị kích phát hoàn toàn.

“Bang” một tiếng, giống như tiếng đồ vật bị gãy đứt vậy, tu sĩ Hư Thần kia phun ra một ngụm máu, quả đấm cũng ướt đẫm máu bắn ra.

Lúc trước Diệp Mặc bị gã đánh cho hộc máu mồm, bây giờ thì lại ngược lại.

Huyễn Vân Hoa Sơn đao, cho dù không có khởi động hoàn toàn, cũng không phải một quả đấm có thể ngăn lại được, cho dù là một nắm đấm linh khí tương đương hàng cực phẩm, đó cũng chỉ là nắm đấm.

Diệp Mặc trong lòng cười khẩy, sau khi vứt vài trận kỳ trong tay xuống, lại không phóng Tử Đao ra nữa, mà lại tiếp tục đánh pháp quyết.

Ầm, ầm, ầm…

Năm sáu tia sét màu đen lớn bằng ngón tay cái được hắn phóng ra.

Mặc dù đợt đầu tiên chỉ có năm sáu tia, nhưng tia sét sau đó dường như vô cùng vô tận, không đợi đợt tia sét thứ nhất đánh trúng đối phương, thì đợt thứ hai đã bổ tới.

Những tia sét này không ngờ lại khác xa với những tia sét bình thường, lại giống như từng thanh từng thanh lôi kiếm thật nhỏ, chỉ cần đâm trúng, lập tức bị thương, nếu như trúng vào điểm yếu, thậm chí có thể bị trọng thương.

Ken két…

Tên tu sĩ Hư Thần căn bản cũng không ngờ Diệp Mặc lại có thủ đoạn lôi hệ công kích này, lập tức bị vài đường lôi kiếm đánh trúng.

– Mày là tu sĩ lôi hệ, đây là “Mười một lôi kiếm” của Lôi Vân tông…

Tên tu sĩ Hư Thần này thậm chí không để ý đến vết thương trên người mình, kinh hãi hỏi Diệp Mặc.

Diệp Mặc sao lại trả lời câu hỏi của gã được, hắn kiêng kị nhất chính là song sắc Hỗn Nguyên Kim Đấu, hắn cảm thấy Hỗn Nguyên Kim Đấu của đối phương chưa phát huy trăm phần trăm tác dụng, một khi đã phát huy ra, hắn thậm chí phải chịu thiệt lớn.

Cho nên thừa dịp khi đối phương vẫn còn luống cuống tay chân, Diệp Mặc đã lại thi triển Thần thức đao muốn khống chế ngăn cách đối phương với Hỗn Nguyên Kim Đấu.

Nhưng cho dù gã mệt mỏi sắc mặt trắng bệch, thì song sắc Hỗn Nguyên Kim Đấu kia vẫn dưới sự khống chế của tên tu sĩ Hư Thần Vô Cực tông kia.

Diệp Mặc liên tục phóng Thần thức đao, thức hải cũng đã rất mệt mỏi, hắn thấy thu hồi không được song sắc Hỗn Nguyên Kim Đấu của đối phương, cũng không tiếp tục phóng Thần thức đao ra nữa, mà lại lần nữa bổ Tử Đao ra.

Lôi kiếm của hắn mặc dù lợi hại, nhưng muốn dựa vào lôi kiếm để giết đối phương, rõ ràng là không thực tế.

Dù sao Hư Thần hậu kỳ cũng cao hơn nhiều so với cảnh giới của hắn.

Tên tu sĩ Hư Thần hậu kỳ sớm đã vô cùng kinh hãi, Diệp Mặc là một Đan vương không ngờ lại có nhiều thủ đoạn công kích như vậy, mỗi một loại đều vô cùng lợi hại.

Tiếp tục giằng co, bản thân căn bản không có cách nào lấy lòng được.

Chỉ cần thần thức công kích của đối phương, lại khiến gã khó lòng phòng bị.

Hơn nữa vừa rồi một quyền của gã khi đấu với Tử Đao của Diệp Mặc, nắm đấm đến bây giờ còn bị thương.

Nắm đấm của gã lợi hại thế nào, chỉ mình gã biết, căn bản chính là một linh khí cực phẩm.

Hơn nữa phối hợp với chân nguyên thâm hậu của gã, cho dù là một tu sĩ Ngưng Thể bị gã toàn lực công kích, cũng đều bị đánh cho tan xác.

Nhưng đối phương chỉ có một con dao thái rau thế kia thôi không ngờ lại ngăn cản được, còn khiến gã thua thiệt, thậm chí nắm đấm lại bị thương.

Cho nên gã muốn đi rồi, chỉ cần gã đi ra ngoài phát tin tức.

Diệp Mặc căn bản chạy không thoát, gã căn bản cũng không cần tự mình động thủ.

Nghĩ phải đi, gã lập tức thu hồi Hỗn Nguyên Kim Đấu lại, không đợi gã phát động một lần công kích nữa với Diệp Mặc xong rồi đi, Diệp Mặc đã thúc giục Vô Ảnh rồi.

Kinh nghiệm chiến đấu của Diệp Mặc vô cùng phong phú, sao lại không biết tên tu sĩ này muốn chạy trốn cơ chứ?

Vô Ảnh sớm đã ẩn nấp lâu không chút do dự xông lên, Tử Đao của Diệp Mặc đồng thời cũng bổ ra.

Huyễn Vân Hoa Sơn đao mặc dù chỉ có thể trói buộc được tên tu sĩ Hư Thần tầng thứ bảy này trong nháy mắt, nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, Vô Ảnh cũng đã đánh lén gã được rồi.

Tên tu sĩ Hư Thần này khi bị Vô Ảnh đánh đến, lập tức trong lòng biết không ổn rồi, gã vừa bắt chặt lấy Vô Ảnh, đồng thời cũng một quyền đánh ra.

Lần này gã cũng không may mắn như lần trước, cả đời gã chỉ có ý nghĩ chạy trốn, khí thế lập tức đã kém xuống.

Còn Hoa Sơn đao của Diệp Mặc dựa vào chính là khí thế này.

Khí thế của đối phương yếu, khí thế của Hoa Sơn đao lại không cách nào ngăn cản được.

Tử Đao của Diệp Mặc và nắm đấm của gã va đập vào nhau, nắm đấm của gã nhất thời chia năm xẻ bảy, cả cánh tay cũng nổ tan tành.

Cánh tay của tên tu sĩ Hư Thần này bị nổ tung, nhưng lại tỉnh táo khởi động huyết độn.

Trình độ lợi hại của tên tu sĩ Hư Thần tầng thứ nhất Diệp Mặc này đến gã cũng không tưởng tượng ra được, từ trước tới giờ gã chưa gặp một tu sĩ Hư Thần tầng thứ nhất nào lại lợi hại đến vậy, đòn sát thủ phóng ra liên tiếp.

Gã thậm chí không dám chắc, nếu như gã và Diệp Mặc tiếp tục đánh nhau, đối phương không biết còn bao nhiêu đòn sát thủ nữa.

Gã lúc này đã không kịp nổi giận với Diệp Mặc nữa rồi, gã chỉ muốn nhanh chóng chạy trốn.

Chỉ cần gã chạy trốn được, Diệp Mặc cho dù là lợi hại hơn nữa, cũng người có tu vi cao hơn của môn phái đến giết hắn.

Thịch…

Tên tu sĩ Hư Thần kia đụng vào trận pháp mà Diệp Mặc sớm đã bố trí, nhất thời dừng thân hình lại.

Còn Vô Ảnh và Tử Đao của Diệp Mặc lúc này lại đồng thời đánh tới.

– Không ngờ mày còn là một đại sư trận pháp …

Tên tu sĩ Hư Thần của Vô Cực tông này cho dù chết cũng nghĩ không thông, một Đan vương không phải nói, nhưng Đan vương này đánh nhau cũng hung hãn như vậy, cho dù là hai thứ này đều đúng, gã miễn cưỡng có thể chấp nhận được, nhưng đối phương lại còn là một đại sư trận pháp, khiến gã hoàn toàn bực mình, cho dù chết cũng không xuôi.

Diệp Mặc thở ra, vừa thu thập trận kỳ lại, vừa thu lại Song Sắc Hỗn Nguyên Kim Đan của tên tu sĩ này lại, vật này hắn cần phải nghiên cứu, chắc hẳn là một thứ tuyệt vời.

Tên tu sĩ Hư Thần tầng thứ bảy này đúng là một tên khó giết, suýt chút nữa để cho gã chạy thoát.

Một khi gã chạy thoát được rồi, Vô Cực tông liền biết được hắn ở đây, thậm chí còn phái cao thủ đến chặn hắn lại.

Nếu như tu sĩ Hư Thần đến, thì không nói làm gì, nhưng chẳng may là một tu sĩ Ngưng Thể đến, hắn căn bản không còn đường sống.

Diệp Mặc bước lên thuyền của Vô Cực tông sớm đã không còn người lái, khua khua tay nói với Cam Lang và Lạc Phi:

– Thu thuyền của mọi người lại, lên đây hết đi.

Chiếc thuyền này của Vô Cực tông là một món chân khí hạ phẩm, còn Kiếm Cốc thì chỉ là một linh khí cực phẩm mà thôi, nếu đem so sánh, tốc độ của món chân khí hạ phẩm này chắc chắn nhanh hơn.

Lạc Phi cùng mấy người còn lại đang ngơ ngác nhìn Diệp Mặc và tên tu sĩ Hư Thần của Vô Cực tông kia đánh nhau, bọn họ đã bị thủ đoạn công kích xuất hiện liên tiếp của Diệp Mặc làm cho kinh ngạc rồi.

Đặc biệt là lão già Hư Thần tầng thứ hai của Kiếm Cốc, lại càng hoảng sợ.

Y cũng giống như mấy tên tu sĩ Hư Thần của Vô Cực tông, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy một tên tu sĩ Hư Thần tầng thứ nhất lợi hại như vậy.

Lúc trước giết Hư Thần sơ kì thì không nói, dù sao Hư Thần giết địch cao hơn một giới cũng rất nhiều, nhưng Diệp Mặc không ngờ đến tu sĩ Hư Thần tầng thứ bảy cũng giết được, nhiều lắm cũng chỉ bị thương mà thôi.

Cho đến khi Diệp Mặc gọi bọn họ, mấy người bọn họ mới phản ứng lại, lão già đó thu thuyền phi hành và thi thể chưởng môn bên cạnh mình lại, cũng lên chân khí phi hành hạ phẩm mà Diệp Mặc chiếm được.

– Lạc Phi, thật xin lỗi, liên lụy đến cô rồi.

Diệp Mặc thấy Lạc Phi bước đến mắt hoe đỏ, không nói được một câu, liền chủ động nói trước.

Lạc Phi quả thực bị hắn liên lụy rồi, Lạc Phi ra nông nổi này, cũng chỉ vì quen biết hắn mà thôi.

– Diệp thành chủ…

Lạc Phi cũng chỉ gọi một tiếng, liền không biết bắt đầu nói từ đâu…

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box