1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 227 : Linh Mạch Dược Vương (c1131-c1135)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 227 : Linh Mạch Dược Vương (c1131-c1135)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1131: Linh Mạch Dược Vương

Linh Mạch Dược Vương

T

hiên hỏa?

Linh hồn thể này thấy Diệp Mặc lấy ra ‘Vụ Liên Tâm hỏa’ liền kinh hãi dị thường, thậm chí còn thét lên chói tai:

– Không nên thiêu hủy tôi, tôi sẽ nói cho cậu biết trận bàn trong tay cậu là cái gì, đó là thứ mà ngay cả Tiên giới cũng không có đó…

Diệp Mặc sửng sốt một chút, thứ đồ trong tay mình, cũng chính là trận bàn trong lời nói của linh hồn thể? Có loại trận bàn mà ngay cả Tiên giới cũng không có sao? Khoác lát vừa thôi chứ – A…

Diệp Mặc bị lời nói của linh hồn thể giữ lại, cũng không kịp để ý đến ‘Vụ Liên Tâm hỏa’ trong tay, chỉ hơi quét đi qua cái linh hồn thể một chút.

Không nghĩ tới cái linh hồn thể kia trải qua nhiều năm như vậy sớm đã yếu đuối không chịu nổi rồi, vừa bị ‘Vụ Liên Tâm hỏa’ của Diệp Mặc lướt qua một cái thì đã bị tiêu diệt rồi.

Diệp Mặc tiếc nuối vỗ vỗ cái đồ vật trong tay, rồi tùy ý nói một câu:

– Mày cũng thật là yếu đuối quá đi, mồi lửa của tao cũng chỉ chạm vào mày có một chút thôi, thì mày đã như vậy rồi, thật sự là quá kém mà.

Nếu như cái linh hồn thể kia còn sống, nói không chừng sẽ nhảy lên lấy chân đạp Diệp Mặc một cái rồi chửi, nó mặc dù là một cái linh hồn thể, nhưng dù sao cũng từng là một tu sĩ Hóa Chân đỉnh.

Hơn nữa một thân tu vi thông thiên, cho dù đã trải qua nhiều năm như vậy, nhưng cũng không tiêu tán.

Thế nhưng lại bị một tên tu sĩ Nguyên Anh như Diệp Mặc nói như vậy.

Nếu là xưa kia thì cho dù là một tên tu sĩ Ngưng Thể thì nó cũng có thể ‘Đoạt xá’ một cách dễ dàng.

Chỉ vì Diệp Mặc có loại công pháp biến thái ‘Tam sinh quyết’ này, cho nên nó không có nơi náu thân trong thức hải của Diệp Mặc.

Ở trong thức hải của Diệp Mặc, nó căn bản là không có năng lực phản kháng.

Sơm biết Diệp Mặc lợi hại như vậy, nó thà rằng tự mình tiêu tán, cũng không muốn trêu chọc vào Diệp Mặc.

Càng làm cho nó có cảm giác uất ức chính là sau khi nó hét lên về cái trận bàn kia, Diệp Mặc đã không có ý định muốn giết nó rồi, chỉ là thiên hỏa của hắn hết lần này lại tới lần khác cứ run lên chạm phải nó.

– Chết rồi thì thôi.

Một linh hồn thể có ý đồ muốn ‘Đoạt xá’ với hắn bị giết rồi thì thôi, Diệp Mặc căn bản là không có quan tâm.

Hắn lại lần nữa cầm lấy cái vật hình tròn nhìn một chút, cảm thấy băng lãnh vô cùng, không biết là nguyên liệu gì có thể luyện chế được món đồ này? Ngoại trừ bảy cái lỗ trên mặt vòng tròn, còn lại đều không có gì giống một cái trận bàn cả.

Diệp Mặc chính là một Đại sư trận pháp.

Trận bàn là cái dạng gì, hắn quá mức quen thuộc.

Cái món đồ trong tay hắn căn bản là chẳng liên quan gì tới trận bàn cả.

Nhưng nếu đây không phải là một cái trận bàn, thì linh hồn thể kia chẳng lẽ lại lừa gạt mình.

Liệu có phải cái trận bàn này không có gì quan trọng không, nhưng thế thì linh hồn thể kia cần gì phải lừa hắn? Nếu như đây thật sự là một cái trận bàn, chẳng lẽ một Đại sư trận pháp như hắn lại không nhận ra chút nào ư?

Diệp Mặc còn muốn nghiên cứu cái trận bàn này một chút, thì lúc này hắn lại nghe được tiếng thét chói tai của ‘Tuyết Nhung Hồ’.

Hắn lập tức liền đem cái trận bàn bỏ vào trong Thế giới trang vàng, nhìn về phiá ‘Tuyết Nhung Hồ’.

Khiến Diệp Mặc kinh hãi chính là ‘Tuyết Nhung Hồ’ đang cắn một lấy dãy núi màu đen tựa như Hắc Long.

– Mày điên rồi.

Diệp Mặc vọt tới, lập tức bế ‘Tuyết Nhung Hồ’ lên.

Thế nhưng sau một khắc tay của Diệp Mặc buông lỏng ra, thì ‘Tuyết Nhung Hồ’ lại lập tức vọt tới chân núi kia nhìn cũng không nhìn dùng móng vuốt mà đào bới.

Diệp Mặc ngơ ngác nhìn đất đá đen đen của dãy núi bị ‘Tuyết Nhung Hồ’ đào lên, phía dưới dãy núi không ngờ lại không phải là màu đen mà là màu xanh biếc giống như ‘Khổ Trúc’, hiện ra một màu xanh tươi Đồng thời còn có một mùi dược hương nhàn nhạt truyền ra.

– Linh mạch Dược Vương?

Diệp Mặc thốt lên.

‘Tuyết Nhung Hồ’ còn đang chăm chỉ đào bới, vẫn quay lại gật đầu với Diệp Mặc một cái, hiển nhiên là nó muốn nói đây chính là ‘Linh mạch Dược Vương’.

– Ta rốt cuộc đã hiểu rõ rồi, hóa ra đây mới thật sự là ‘Linh mạch Dược Vương’.

Diệp Mặc lại lần nữa thì thào, sau đó Diệp Mặc cùng ‘Tuyết Nhung Hồ’ lao lên dãy núi màu đen, bắt đầu cùng nhau đào bới tấm áo khoác màu đen được phủ mặt ngoài dãy núi màu đen Màu xanh biếc hiện ra ngày càng nhiều, mùi vị dược hương cũng ngày càng dày đặc.

– Dừng lại.

Diệp Mặc đột nhiên nhớ ra cái gì đó.

Liền ra lệnh cho ‘Tuyết Nhung Hồ’ dừng lại.

Lần này ‘Tuyết Nhung Hồ’ cũng không tiếp tục đào nữa, mà nghi hoặc nhìn Diệp Mặc.

– Không thể đào tiếp được, một khi dãy núi này hoàn toàn hiện ra, thì những người khác cũng sẽ theo mùi dược hương mà tìm đến đây, vậy thì ‘Linh mạch Dược Vương’ này sẽ không có phần của chúng ta rồi.

Diệp Mặc có chút do dự, giống như đang nói chuyện với một người bạn chứ không phải là ‘Tuyết Nhung Hồ’.

Lúc này trong lòng Diệp Mặc đang tràn ngập sóng gió, hắn cũng không ngờ rằng Đại Chú Sơn thật sự có ‘Linh mạch Dược Vương’, hơn nữa còn là ở sâu trong lòng đất.

Nếu như không phải do sai lầm ngẫu nhiên của hắn khi bị hai gã tu sĩ Hư Thần đuổi giết, thì hắn làm sao có thể phát hiện được ‘Linh mạch Dược Vương’?

Hơn nữa lúc này hắn đã khẳng định mùi hương mà hắn cảm thấy có thể còn trân quý hơn cả dược liệu cấp chín khi đang ở bên ngoài chính là mùi hương của ‘Linh mạch Dược Vương’ này.

Thảo nào mà mùi hương có thể truyền đi xa như vậy, hóa ra là ‘Linh mạch Dược Vương’.

Điều mà Diệp Mặc thấy kỳ quái chính là vì sao mà mùi hương chỉ truyền ra vào buổi trưa chứ, không biết là nguyên nhân do đâu.

– Chúng ta cần phải đẩy nhanh tốc độ đem cái ‘Linh mạch Dược Vương’ này chuyển đi, bằng không thì sẽ có thể đưa tới càng nhiều người hơn.

Diệp Mặc cũng mặc kệ ‘Tuyết Nhung Hồ’ có nghe hiểu lời hắn hay không, sau khi nói xong hắn liền nghĩ biện pháp đem ‘Linh mạch Dược Vương’ này vào trong Thế giới trang vàng.

Không nghĩ tới tin tức mà ông nội của Cận Chỉ Hằng nhận được lại là thật.

Thế nhưng cho dù là ông nội của cô chiếm được ‘Linh mạch Dược Vương’ cũng sẽ không có cách gì để mang đi.

Bởi vì những nhẫn trữ vật bình thường không thể nào chứa nổi một cái linh mạch, chỉ có Thế giới trang vàng của hắn mới có thể.

Một trận kỳ được Diệp Mặc ném ra ngoài, hắn biết bản thân hắn không thể đủ năng lực để di chuyển cái linh mạch này sang Thế giới trang vàng, chỉ có thể sử dụng trận pháp chuyển di.

Diệp Mặc đã từng có một lần kinh nghiệm thu linh mạch vào Thế giới trang vàng, tuy rằng ‘Linh mạch Dược Vương’ lúc này lớn hơn rất nhiều so với linh mạch hạ phẩm trước kia, thế nhưng Diệp Mặc cũng biết tu vi của hắn hiện tại cũng mạnh hơn ngày đó nhiều lắm.

Mấy trăm miếng trận kỳ được bố trí xuống, Diệp Mặc lấy Thế giới trang vàng ra, sau đó cùng với miếng trận kỳ cuối cùng được ném xuống, một tiếng ầm ầm long trời lở đất phát ra. ‘Linh mạch Dược Vương’ dưới trận pháp Diệp Mặc bố trí bắt đầu lay động, không ngừng phát ra những tiếng âm ầm theo hướng của trận kỳ.

Cuối cùng toàn bộ ‘Linh mạch Dược Vương’ đều bị Diệp Mặc cưỡng chế đưa vào trong Thế giới trang vàng.

Lúc này ở trên mặt vùng đầm lày, hai tên tu sĩ Hư Thần của Địa Ma Tông đang tìm kiếm Diệp Mặc bỗng ngừng lại, đồng thời trong mắt cả hai đều lộ ra sự nghi hoặc vô cùng.

– Mùi dược hương hình như đã biến mất.

Tên tu sĩ Hư Thần trung kỳ ngây người một lát rồi lên tiếng.

Tên tu sĩ Hư Thần đỉnh họ Kim nhíu mày, một lúc sau mới lên tiếng:

– Chúng ta mấy ngày nay tìm kiếm Diệp Mặc, đều có thể ngửi thấy một mùi vị của linh dược, nhất định là một loại linh dược cao cấp.

Đặc biệt chính là lúc buổi trưa thì mùi vị càng nồng nàn hơn, làm sao mà hiện tại lại đột nhiên không còn nữa? Lẽ nào chuyện này có quan hệ với tên họ Diệp kia?

Tên tu sĩ Hư Thần trung kỳ cũng gật đầu với vẻ mặt nghiêm trọng:

– Tôi nghĩ rất có thể là như thế, sơm biết vậy thì lưu lại mạng của mấy tên ở bên vìa đầm lày rồi.

Mấy tên đó đã tới nơi này, khẳng định cũng là vì tìm kiếm vườn linh dược thượng cổ.

Hiện tại dược hương đột nhiên biến mất, liệu có phải vườn linh dược đã bị Diệp Mặc tìm được, sau đó lại đem hết toàn bộ linh dược bên trong đi.

Tu sĩ họ Kim trầm ngâm một lát rồi lại lắc đầu:

– Hẳn là không chỉ có chuyện vườn dược liệu, tôi còn có cảm giác cái đầm Chú Hà này tựa hồ như còn thiếu cái gì đó vậy?

– Anh không nói thì tôi cũng không có để ý, chính tôi cũng có cảm giác giống như vậy, thật giống như là thiếu khuyết chút sự sống vậy, đã không có cái loại sức sống như trước…

Tu sĩ Hư Thần trung kỳ cũng gật đầu, cẩn thận nói.

Tu sĩ họ Kim cũng khẳng định:

– Không sai, thật giống như là thiếu đi một chút sự sống vậy, vùng đầm lầy này trở nên bình thản một cách lạ thường, thậm chí còn có một chút tử khí nữa.

Địch sư đệ, chúng ta nên rời khỏi vùng đầm lầy này trước, còn Diệp Mặc cho dù có phải rời khỏi đây, thì chúng ta cũng không có cách nào ở đây canh chừng mãi được.

Tên tu sĩ họ Địch cũng gật đầu, biểu hiện sự đồng ý, bọn họ đã tìm kiếm Diệp Mặc vài ngày rồi, nhưng mà ngay cả cái bóng của Diệp Mặc cũng không thấy được, có lẽ nên trở về thông báo cho tông môn biết.

Diệp Mặc đem ‘Linh mạch Dược Vương’ thu vào trong Thế giới trang vàng, lập tức mang theo ‘Tuyết Nhung Hồ’ tiến vào trong Thế giới trang vàng.

Diệp Mặc vui mừng phát hiện ‘Khổ Trúc’ vốn lúc trước có chút uể oải thì lúc này đã tươi tốt hẳn lên, thậm chí còn không kém so với khi ở trên ‘Thế giới sơn’.

Hơn nữa càng làm cho Diệp Mặc vui mừng hơn chính là mặt trên của ‘linh mạch Dược Vương’ đã hoàn toàn lộ ra màu xanh biếc giống như màu của ‘Khổ Trúc’, trong rất là đẹp mắt.

Đây chắc là khí tức mạnh mẽ của ‘Khổ Trúc’ đã lục hóa màu đen của ‘linh mạch Dược Vương’, làm hiện ra màu sắc vốn có của nó.

Toàn bộ linh khí bên trong Thế giới trang vàng trong nháy mắt liền sung mãn hẳn lên, sức sống bừng bừng.

Diệp Mặc biết Thế giới trang vàng của hắn hiện giờ còn chưa có hoàn thiện, linh dược trồng ở bên trong không chết đã là chuyện tốt lắm rồi, nếu muốn sinh trưởng thì là rất khó.

Thế nhưng hiện tại vườn dược liệu bên trong Thế giới trang vàng đã có sức sống mãnh liệt, mỗi một gốc cây đều trở nên xanh biếc no đủ.

– ‘Linh mạch Dược Vương’ thật là mạnh.

Diệp Mặc hít một hơi khí lạnh, loại linh mạch này liệu có phải là linh mạch trung phẩm không? Hay là linh mạch thượng phẩm? Hay thậm chí là một linh mạch cực phẩm?

Hiện tại Thế giới trang vàng còn chưa hình thành được quy tắc thế giới, cũng đã nghịch thiên như vậy rồi, đến một ngày có thể hình thành quy tắc của chính Thế giới trang vàng, vậy chẳng phải là thế giới tốt nhất để tu tiên sao?

Diệp Mặc nhanh chóng tìm một nơi ở trên ‘linh mạch Dược Vương’ để bắt đầu tu luyện, hắn muốn nhìn một chút hiệu quả của cái ‘linh mạch Dược Vương’ này.

‘Tam sinh quyết’ của hắn vừa bắt đầu vận chuyển, liền có cảm giác linh khí vô tận chen chúc tràn vào cơ thể, thật giống như là tìm được lỗ thoát nước vậy.

Diệp Mặc thậm chí cảm thấy được tất cả mọi chỗ trên cơ thể đều thoải mái đến mức muốn rên rỉ.

Vòng xoáy linh khí thật lớn xoáy trên đỉnh đầu của hắn, cuối cùng vòng xoáy linh khí càng lúc càng lớn.

Mà ‘Khổ Trúc’ ở bên người Diệp Mặc cũng liên tục phóng xuất ra linh khí, chỉ là loại linh khí này hoàn toàn khác với linh khí của linh mạch, so với linh khí của linh mạch thì cao quý hơn gấp mấy lần.

Đó chính là một loại linh khí có thể gột rửa tâm thần, có thể khiến Diệp Mặc không cần lo lắng đến việc tu vi bản thân tăng tiến quá nhanh, mà căn cơ lại không vững chắc.

Khi Diệp Mặc dừng việc tu luyện lại, hắn phát hiện mình không ngờ đã đột phá tới Nguyên Anh tầng sáu mà không hề hay biết, tựa hồ như Nguyên Anh tầng năm và Nguyên Anh tầng sáu không hề tồn tại bình cảnh vậy.

– Thật là mạnh‼!

Diệp Mặc lại lần nữa cảm thán.

‘Linh mạch Dược Vương’ cùng với ‘Khổ Trúc’ quả thực là tài liệu tu luyện vô địch, vừa rồi hắn thậm chí còn chưa ăn viên ‘Anh nguyên đan’ nào, vậy mà khi tấn cấp cũng không có chút cảm giác nào cả, hơn nữa hắn cũng khẳng định thời gian vừa rồi hắn tu luyện cũng không đến ba tháng.

Nếu như hắn tìm được linh tủy trì mà Thiện Băng Lam nói cho hắn, hơn nữa còn có ‘Linh mạch Dược Vương’ và ‘Khổ Trúc’ này, thì có lẽ chỉ cần một viên đan dược thường thường là tu vi của hắn cũng phải tăng tiến cực nhanh rồi chăng?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1132: Trận Bàn Nghịch Thiên

Trận Bàn Nghịch Thiên

D

iệp Mặc đứng dậy, lấy được linh mạch Dược Vương, bây giờ hắn có thể đi được rồi.

Nhưng hắn lập tức lại rầu rĩ, bây giờ hắn đi, thì hắn có thể đến nơi nào.

Lực hút trong khe nứt lớn như vậy, hắn căn bản không có cách nào rời khỏi cái khe này được.

Nghĩ đến đây, Diệp Mặc lại đau đầu.

Mặc dù tiến vào lấy được linh mạch Dược Vương rồi, nhưng không thể ra ngoài được, hắn cũng không thể nào cả đời còn lại ở lại trong này được.

Đang lúc buồn rầu, Diệp Mặc lại nhìn thấy trận bàn bị mình ném vào đây.

Thứ này thoạt nhìn thì không giống trận bàn, nhưng Linh Hồn Thể thì lại nói đây là một trận bàn, hơn nữa còn là một trận bàn mà Tiên giới không có.

Diệp Mặc cười khẩy, rõ ràng là nói khoác, đồ gì Tu Chân giới có, mà Tiên giới lại không có?

Nhưng sau đó Diệp Mặc lại xua đi suy nghĩ của chính mình, Thế giới trang vàng và Khổ Trúc của mình Tiên giới chưa chắc đã có, nghe nói Khổ Trúc chỉ có thể xuất hiện một gốc, nếu như đã bị mình lấy được rồi, Tiên giới làm sao có được? Còn thế giới Trang vàng, Diệp Mặc lại không dám chắc có tiểu thế giới giống với của hắn hay không, nhưng từ miệng chủ nhân sáng tạo ra “Hồng Mông tạo hóa quyết” là Mông Tạm, Diệp Mặc biết được thế giới Trang vàng này dường như cũng không tầm thường, Tiên giới cũng chưa chắc đã có thật.

Nhưng Khổ Trúc và thế giới Trang vàng dù sao cũng là những thứ đặc biệt, còn trận bàn thì cũng không phải là thứ gì đặc biệt lắm, đây hoàn toàn là đồ chơi do con người luyện chế ra, làm sao có thể đến Tiên giới cũng không có được?

Không đúng, Diệp Mặc bỗng nhiên nhớ ra lời nói của Linh Hồn Thể lúc trước đã nói:

– Đừng đốt tôi, tôi sẽ nói cho anh biết trận bàn trong tay anh là cái gì, cái này Tiên giới cũng không có thời…

Thời cái gì? Chẳng lẽ…

Diệp Mặc tay run lên, suýt nữa thì làm rơi trận bàn trên tay xuống.

Hắn nghĩ đến thời gian, chẳng lẽ đây là trận bàn thời gian, nếu như là trận bàn thời gian thật, Tiên giới đúng là chưa chắc đã có, cho dù có, cũng sẽ không có nhiều.

Nhưng có loại trận bàn thời gian thật không? Diệp Mặc Tu Chân đến bây giờ cũng không phải là người không biết gì, hắn đương nhiên biết Đại năng thực sự có thể khống chế tất cả đối địch, mà Đại năng hung hãn nhất là có khống chế không gian thời gian.

Nhưng những đại năng này không phải Tu Chân giới có thể có được, đặc biệt là lĩnh vực thời gian, cho dù là Tiên giới cũng chưa chắc đã có?

Chẳng lẽ đây chính là trận bàn thời gian thật, Diệp Mặc trong lòng bỗng nhiên trở nên kích động, nếu như là trận bàn thời gian thật, cho dù hắn không thể dùng, hắn cũng có thể từ trong đó dẫn dắt đến lĩnh vực thời gian, đối với tiền đồ sau này của hắn cũng không thể lường trước được.

Vốn dĩ muốn ra ngoài, nhưng Diệp Mặc bây giờ đã xóa tan suy nghĩ đó, ngược lại hắn lại ngồi trên linh mạch tập trung nghiên cứu trận bàn trong tay mình.

Trận bàn này với những trận bàn mà bình thường Diệp Mặc luyện chế ra quả thực khác nhau hoàn toàn, chẳng những là lý luận trận bàn và bố trí trận điểm hoàn toàn phá vỡ suy nghĩ của Diệp Mặc lúc trước.

Cho dù là cách luyện chế, còn cả dùng nguyên liệu gì để luyện chế, Diệp Mặc cũng không nhìn ra được.

Diệp Mặc đến cả việc cái này có phải là trận bàn hay không cũng không nhận ra được, càng không cần nói đây là trận bàn cấp mấy.

Cầm lấy trận bàn kỳ quặc trong tay lên, Diệp Mặc trầm ngâm nhìn, hắn dường như nhìn thấy một thiên đường trận pháp mới.

Một lúc lâu sau, Diệp Mặc thở ra, hắn cảm giác trận bàn này quá phức tạp, hắn bây giờ chỉ có thể mò tới chút lông bên ngoài của nó mà thôi.

Mặt trên của trận bàn có bảy cái lỗ trũng, Diệp Mặc suy nghĩ muốn đặt vào đó bảy viên linh thạch thượng phẩm, nhưng bảy viên linh thạch thì lại không có chút phản ứng gì.

Lấy bảy viên linh thạch thượng phẩm ra, Diệp Mặc lại lắp bảy viên linh thạch cực phẩm vào, linh thạch cực phẩm của hắn bây giờ cộng lại cũng không quá năm mươi viên, số linh thạch này đều là khi hắn giết những tu sĩ mà lấy được, bảy viên linh thạch này đã hao đi một nửa rồi.

Khiến cho Diệp Mặc mừng rỡ chính là, sau khi bảy viên linh thạch cực phẩm này gắn lên trên trận bàn, thì trận bàn đó không ngờ lại chuyển động thật, mặc dù chuyển động chậm chạp, nhưng nó cũng đã chuyển động thật sự rồi.

Ước chừng qua được nửa tuần hương, bảy viên linh thạch cực phẩm đó hình thành một màn ánh sáng, màn ánh sáng này nhanh chóng bao phủ lấy Diệp Mặc.

Sau khi nhìn thấy màn ánh sáng này Diệp Mặc nhất thời vẻ mặt kinh sợ, trong nháy mắt liền vui mừng kinh ngạc.

Hắn cũng đã hiểu ra rồi, trận bàn này chính xác là trận bàn thời gian, hơn nữa còn là một trận bàn gia tốc thời gian vô cùng quý báu trong số những trận bàn thời gian, vũ khí lợi hại nhất của tu sĩ tu luyện Đây quả thực là đồ vật trong truyền thuyết, trận bàn gia tốc thời gian, phải nói Tiên giới không có mặc dù cũng hơi khoa trương một chút, nhưng thứ này chính xác quá quý giá.

Diệp Mặc khẳng định cho dù hắn lấy ra thiên hỏa đứng Top 3, người ta cũng chỉ chăm chăm nhìn trận bàn thời gian này.

Thứ này quá nghịch thiên rồi.

Linh Hồn Thể không biết khi còn sống là một Đại năng gì, không ngờ lại có thứ nghịch thiên như này, thật đáng tiếc, cuối cùng vẫn bị thiên hỏa của Diệp Mặc không may thiêu chết.

Diệp Mặc nhìn linh thạch cực phẩm trong lỗ trũng tiêu hao dường như quá lớn, lập tức biết được đây mặc dù là trận bàn thời gian, cũng không phải người bình thường có thể dùng được, linh thạch cực phẩm nói không chừng còn là linh thạch cấp thấp nhất để khởi động nó.

Mặc dù Diệp Mặc bây giờ muốn lập tức bắt đầu nghiên cứu trận bàn thời gian này, hắn muốn nghiên cứu ra trận bàn thời gian không tốn nhiều linh thạch mấy, nhưng hắn cũng không muốn linh thạch cực phẩm của hắn lại bị tiêu hao hết một cách vô ích.

Vội vàng lấy ra một viên Nguyên Anh đan nuốt vào, suy nghĩ một chút lại lấy ra bảy viên linh thạch cực phẩm khác cho vào lỗ trũng, rồi mới bắt đầu tu luyện.

Bên cạnh linh mạch Dược Vương và Khổ Trúc, vừa không ngừng nuốt Nguyên Anh đan và Thanh La đan để tu luyện.

Diệp Mặc liền cảm giác được tu vi của mình dường như ngồi trên một loại thang máy vậy, một đường thẳng tiến Từ Nguyên Anh tầng thứ sáu tăng vọt lên Nguyên Anh tầng thứ sáu đỉnh phong dường như không tốn nhiều thời gian, Diệp Mặc sau khi cảm giác được chân nguyên lưu chuyển càng mãnh liệt hơn, lại càng không dám dừng lại chút nào.

Hắn biết bốn mươi viên linh thạch cực phẩm mặc dù giá trị cực kỳ cao, nhưng nói không chừng chỉ có thể duy trì cái trận bàn này gần hai tháng mà thôi.

Sau đó Diệp Mặc điên cuồng vận chuyển Tam Sinh quyết, dùng đan dược tu luyện, linh khí của linh mạch Dược Vương và Khổ Trúc dưới linh mạch cũng đều bị kích phát rồi.

Từng luồng lốc xoáy linh khí vô cùng khổng lồ hình thành trên đỉnh đầu Diệp Mặc, chi chít, cuối cùng hình thành mấy dòng lốc xoáy linh khí, còn linh khí quanh người Diệp Mặc thậm chí đã hình thành thực chất.

Lúc này nếu như bên cạnh Diệp Mặc, chỉ có thể thấy kinh mạch trên thân thể hắn không ngừng phát ra những tiếng “Cô cô”, dường như đang bị mở rộng, lại giống như âm thanh lưu chuyển chân nguyên.

Về sau, một Nguyên Anh ba tấc lại lơ lửngphía trên Diệp Mặc, trong tay không ngừng thủ thế Tam Sinh quyết, hấp thu linh khí càng nhiều càng đậm.

Không cần nói đến xung quanh Diệp Mặc, đến cả Thế giới Kim Trang, cũng bị linh khí dày đặc lấp đầy, đến cả Tuyết Nhung Hồ và Ngân Tử thậm chí cũng chen lấn đến bên linh mạch Dược Vương, còn Vô Ảnh lại bay đến bên cạnh Khổ Trúc không nhúc nhích gì.

Răng rắc, răng rắc…

Âm thanh không ngừng truyền đến, Diệp Mặc nhắm mắt lại, trong lòng cũng biết những âm thanh răng rắc đó là những linh thạch cực phẩm đầu tiên cho vào đã bị vỡ nát.

Có Khổ Trúc bên cạnh, Diệp Mặc không chú ý gì đến cảnh giới thăng cấp quá nhanh, điên cuồng hấp thụ linh khí.

Cũng may linh khí để cho hắn tu luyện mặc dù quá kinh khủng, nhưng cũng chỉ là tu vi Nguyên Anh.

Sau đó Diệp Mặc nuốt viên Thanh La đan thứ ba, hắn cảm giác được toàn bộ kinh mạch của mình dường như lại lần nữa lột xác, dòng chảy chân nguyên trong cơ thể hắn lại càng hùng hậu.

Không chỉ gấp mấy lần so với lần trước, Diệp Mặc biết rằng hắn lại lần nữa đột phá, tiến đến Nguyên Anh tầng thứ bảy.

Diệp Mặc dừng tu luyện lại, hắn cảm thấy mình tu luyện cũng đã gần ba tháng rồi.

Hiệu quả tu luyện của linh mạch Dược Vương so với linh thạch thông thường và linh mạch hạ phẩm không biết cũng là cao bao nhiêu, nhưng Diệp Mặc cũng biết, hắn sở dĩ có thể thăng cấp nhanh như vậy, ngoài linh mạch Dược Vương này ra, công lao chủ yếu nhất phải nói đến Khổ Trúc.

Không có Khổ Trúc, cho dù là linh mạch Dược Vương, hắn cũng không thể trong thời gian vài tháng lại từ Nguyên Anh tầng thứ sáu thăng cấp lên Nguyên Anh tầng thứ bảy.

Vì mấy tháng này là dưới sự tác động của trận bàn gia tốc thời gian, Diệp Mặc vẫn không biết tỉ lệ thời gian của trận bàn gia tốc thời gian này so với bên ngoài, thời gian ba tháng thì thế giới bên ngoài đã trải qua bao nhiêu thời gian? Đáng tiếc hắn không có linh thạch cực phẩm nữa, nếu không, hắn còn có thể tiếp tục tu luyện.

Mặc dù không dùng đến trận bàn thời gian, tu luyện bên cạnh linh mạch Dược Vương và Khổ Trúc, Diệp Mặc chắc rằng chỉ cần không đến hai năm, hắn cũng có thể thăng cấp lên Nguyên Anh đỉnh phong, nhưng bây giờ hắn không có nhiều thời gian như vậy để chờ đợi, Không nói Khinh Tuyết vẫn đang ở đan thành, chính là Lạc Ảnh bế quan xong, nhất định cũng sẽ tìm hắn.

Cho nên hắn cần phải đi tìm Lạc Ảnh trước, không cần chờ đến lúc Lạc Ảnh đi tìm hắn.

Đồng thời Diệp Mặc cũng nghĩ đến, nếu như sau này hắn muốn tiết kiệm thời gian tu luyện, muốn tận dụng trận bàn này, hắn phải đến nơi nào để thu thập linh thạch cực phẩm? Nhưng linh thạch cực phẩm lại quá quý giá, hơn nữa trận bàn thời gian này giống như kẻ tham ăn linh thạch, đến nơi nào mới có thể lấy dược nhiều linh thạch cực phẩm như vậy chứ?

Diệp Mặc nhanh chóng chuyển ánh nhìn xuống dưới linh mạch Dược Vương dưới chân mình, không có linh thạch cực phẩm, hắn không phải có linh mạch sao? Mặc dù linh mạch không có cách nào có thể trực tiếp nạm khảm vào lỗ trũng của trận bàn, nhưng hắn có thể bố trí dẫn linh trận mà.

Hắn đến cả dẫn lôi trận cũng có thể bố trí được, bố trí một dẫn linh trận thì có là cái gì?

Nghĩ tới linh mạch Dược Vương, Diệp Mặc lập tức bắt đầu luyện chế trận kì, chỉ cần thời gian vài ngày, hắn có thể luyện chế ra mấy chục trận kỳ, sau đó đặt trận bàn lên trên linh mạch Dược Vương, bắt đầu bố trí dẫn linh trận pháp xung quanh linh mạch và trận bàn.

Trận bàn thời gian có bảy lỗ trũng, hắn cần phải bố trí bảy dẫn linh trận.

Bố trí dẫn linh trận đối với Diệp Mặc mà nói quả thực không có áp lực gì lớn, hắn lo lắng chính là cuối cùng hắn không chế trận kì, trận bàn này có bị khởi động hay không.

Ngày thứ năm, Diệp Mặc bố trí xong trận pháp, đồng thời bỏ trận kỳ xuống, bảy luồng linh khí giống như thật nhất thời bổ sung đầy đủ bảy lỗ trũng của trận bàn, cả trận bàn liền trở nên đầy đủ linh khí.

Ngay sau đó, trận bàn bắt đầu xoay tròn, khi mới bắt đầu vẫn còn tương đối chậm, nhưng ngay sau đó thì trận bàn càng lúc càng nhanh, cuối cùng xung quanh trận bàn hình thành một màn sương linh khí nhàn nhạt.

Diệp Mặc trong lòng mừng rỡ, hắn biết cách này đã thành công, lại càng không suy nghĩ gì nhiều, lập tức bắt đầu tu luyện lần nữa.

Phá Hổ đan, Nguyên Anh đan, Thanh La đan bây giờ đối với Diệp Mặc mà nói đều không còn đáng giá nữa, hắn điên cuồng hấp thụ linh mạch Dược Vương đồng thời tu luyện, những đan dược này lại càng một viên cũng không cần.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1133: Lôi Kiếp Hư Thần

Lôi Kiếp Hư Thần

D

iệp Mặc đã hoàn toàn quên mất thời gian, thậm chí còn không biết linh mạch Dược Vương của mình đã rút lại kinh khủng rồi.

Nếu như lúc này hắn nhìn thấy linh mạch Dược Vương cứ nhỏ dần nhỏ dần, nói không chừng hắn sẽ dừng lại, bởi vì nếu đem so sánh, hắn biết Khổ Trúc mới là tiền vốn hắn tu luyện thực sự, một khi không có linh mạch Dược Vương, Khổ Trúc cũng không còn.

Tu luyện không biết bao nhiêu tháng, cho dù trong trận bàn thời gian cũng như vậy.

Khi Diệp Mặc cảm giác được chân nguyên của mình đã đạt đến đỉnh, không có cách nào tăng lên được nữa, hắn bỗng nhiên mở mắt ra.

Đã là tu vi Nguyên Anh tầng thứ chín đỉnh phong, trong lòng âm thầm hoảng sợ, hắn rốt cục đã tu luyện bao nhiêu lâu rồi?

Có thể tu luyện đến Nguyên Anh tầng thứ chín đỉnh phong, hắn cũng hài lòng vui mừng.

Nhưng ngay sao đó hắn cũng không còn tâm trạng vui mừng gì nữa, hắn phát hiện ra linh mạch Dược Vương của mình bây giờ đã nhỏ đi 1/5.

Diệp Mặc khẳng định hắn tu luyện mặc dù cần nhiều linh khí, nhưng cũng không dùng nhiều đến vậy, thậm chí đến 1% linh mạch Dược Vương cũng không đến, hắn cũng có thể thăng cấp lên Nguyên Anh đỉnh phong rồi.

Mà bây giờ linh mạch Dược Vương của hắn lại mất đi 1/5, Diệp Mặc không cần nhìn, cũng biết được chắc là do trận bàn thời gian đã làm ra.

Dùng linh mạch Dược Vương khởi động trận bàn thời gian, hiệu quả chắc chắn tốt hơn rất nhiều so với linh thạch cực phẩm, thậm chí thời gian cũng khác xa, nhưng linh mạch Dược Vương chỉ có một cái, dùng hết rồi sẽ không có nữa.

Lúc này hắn lại càng không kịp đau lòng nữa, nhanh chóng thu dọn trận pháp dẫn linh và trận bàn thời gian.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, linh mạch Dược Vương của hắn cũng không còn được bao lâu nữa, sẽ biến mất hoàn toàn.

Một khi linh mạch Dược Vương mất đi, thì Khổ Trúc của hắn làm sao có thể sống được? Cái mà hắn đau lòng chính là Khổ Trúc.

Linh mạch Dược Vương mặc dù quý giá, mất thì thôi, nhưng Khổ Trúc thì không thể để có chuyện.

Thu hồi trận bàn thời gian xong, Diệp Mặc mới thở ra, hắn cảm thấy lần bế quan tu luyện này của mình thậm chí ít nhất cũng phải ba năm, cho dù là không đến ba năm, cũng phải hơn hai năm, thậm chí không biết dưới trận bàn gia tốc thời gian, thời gian bên ngoài đã là bao nhiêu rồi.

Diệp Mặc cho mình mấy Khứ trần quyết, hắn biết tiếp theo mình phải độ kiếp rồi.

Hư Lạc đan trên người hắn có nhiều, còn hắn độ kiếp ở nơi nào, hắn vẫn chưa nghĩ xong, bây giờ hắn phải tìm đường ra đã rồi mới nói tiếp được.

Trong khi Diệp Mặc suy nghĩ, hắn ở dưới cái khe nứt này ít nhất cũng đến vài tháng rồi, bên ngoài hai tu sĩ Hư Thần muốn bắt hắn chắc chắn sớm đã đi rồi.

Lại lần nữa xuống đáy khe, linh mạch Dược Vương dưới đáy khe này đã bị Diệp Mặc lấy đi rồi, bây giờ chỉ còn là một cái hố lớn rỗng tuếch.

Thậm chí đến sự sống cũng ít đi không ít, Diệp Mặc biết đây là vì hắn lấy đi linh mạch Dược Vương mà thành.

Hắn theo bản năng phóng ra Tử Đao, sau đó nhảy lên Tử Đao thử bay, lực hút mãnh liệt đó vẫn còn, Diệp Mặc chắc rằng với tu vi hiện tại của hắn tuyệt đối không có cách nào bay lên trên khe nứt được.

Thăng cấp lên Hư Thần, đây là suy nghĩ duy nhất trong đầu Diệp Mặc, mặc dù hắn biết cho dù hắn sau khi thăng cấp lên Hư Thần rồi, với lực hút như này thì hắn vẫn không thể bay lên được, nhưng Hư Thần mạnh hơn Nguyên Anh không chỉ hơn mười lần.

Diệp Mặc lập tức bắt đầu bố trí Tụ Linh trận, trữ lôi trận, dẫn lôi trận.

Mặc dù hai trận pháp sau đều là dự bị.

Nhưng Diệp Mặc cho rằng hai trận pháp này hắn cần phải bố trí, lôi kiếp Nguyên Anh lần đầu tiên đã khiến hắn chịu đủ rồi, nếu như hắn không phải là một trận pháp sư, nói không chừng diệt tuyệt lôi kiếp Nguyên Anh kia, hắn đã bị giết chết rồi.

Ai mà biết được lần độ kiếp Hư Thần này có diệt tuyệt lôi kiếp lừa người hay không?

Lúc này ở bên ngoài đầm lầy Chú Hà đã có vô số tu sĩ có mặt rồi, một số tu sĩ thậm chí còn thử bay một vòng trên mặt đầm lầy.

Theo như tin tức truyền ra, người tới đây càng ngày càng nhiều, hơn nữa tin đồn cũng càng ngày càng kinh khủng, cái gì mà đã có người tìm được chân khí hạ phẩm rồi, thậm chí còn có người lấy được công pháp thiên cấp.

Cuối cũng trừ những tán tu đó ra, thì ngay cả môn phái bảy sao tám sao cũng có người đến, chỉ có vài vị trưởng lão của Địa Ma tông trong lòng bực bội.

Bọn họ đương nhiên rất rõ đến đầm lầy Chú Hà là vì chuyện gì, một là vì Diệp Mặc ở đây, Địa Môn tông muốn vây khốn Diệp Mặc dưới đầm lầy.

Đương nhiên còn một nguyên nhân nữa, chính là bọn họ đoán ở đây có một vườn linh dược thượng cổ.

Phát hiện ra một vườn linh dược thượng cổ, thậm chí có thể vì môn phái mà cung cấp càng nhiều tu sĩ tầng cao hơn, chuyện như này bị lộ ra ngoài, bọn họ lại có thể không bực bội sao.

Cho dù có bực bội, bọn họ cũng chỉ có thể giả vờ không biết, vì truy sát Diệp Mặc không phải là một chuyện nhỏ.

Còn chuyện vườn linh dược, bọn họ lại càng không dám nói.

Chính là vì những hiểu lầm này, nên bên ngoài đầm lầy Chú Hà càng lúc càng có nhiều tu sĩ đến, thậm chí dần dần đuổi kịp và vượt qua khung cảnh huy hoàng của di tích Đại Chú Sơn năm đó, đừng nói đầm lầy Chú Hà, đến cả Mãng Sơn trấn cũng khôi phục được khung cảnh náo nhiệt ngày nào.

Nhưng những tu sĩ này sau khi tìm được vài tháng, đừng nói đến di tích, cho dù là linh dược cao cấp một chút cũng không tìm được, mà ngược lại lại gặp mấy con yêu thú cao cấp trong đầm lầy.

Theo thời gian, một số tu sĩ cũng định đi, nhưng lại đúng vào lúc này, trên bầu trời đầm lầy Chú Hà lại trở nên tối sầm, từng đợt tia chớp lóe sáng.

Dường như bất cứ lúc nào, những tia sét này cũng sẽ đánh xuống.

– Chuyện gì vậy?

Dường như tất cả những tu sĩ đều chăm chú nhìn bầu trời đen kịt trên đầm lầy – Tôi hiểu rồi, đây là lôi kiếp, chắc chắn là lôi kiếp…

Một tên tu sĩ bỗng nhiên lớn tiếng nói.

– Có ai có thể độ kiếp dưới đầm lầy? Chắc không phải là yêu thú đấy chứ?

Không đợi những tu sĩ này nói xong, chín tia sét to bằng cánh tay đánh xuống, trực tiếp đánh vào giữa đầm lầy rồi biến mất.

Ầm, ầm, ầm…

Chín tia sét thô bạo đánh xuống, lập tức dưới đất có một trận ầm ầm nổ vang, tiếng nổ ầm ầm như này, cho dù là những tu sĩ đứng bên ngoài đầm lầy cũng có thể cảm thấy được sự chấn động dưới chân mình.

– Có người độ kiếp dưới đất…

– Không phải, chắc là yêu thú thôi….

– Cũng không thể là yêu thú được, loại lôi kiếp này quả thực quá kinh khủng, đường lôi kiếp thứ nhất đã thô bạo như vậy, thì lôi kiếp sau đó sẽ còn kinh khủng thế nào nữa? Chẳng lẽ lại có người thăng cấp Hóa Chân? Hay là yêu thú thăng lên cấp mười?

Lôi kiếp khủng bố này khiến những người đứng quanh đầm lầy Chú Hà sắc mặt ai ai cũng biến đổi, đồng thời xì xào bàn tán.

Hai vị trưởng lão Hư Thần của Địa Ma tông cũng sắc mặt đại biến, bọn họ cho rằng độ kiếp dưới lòng đất có khả năng chính là Diệp Mặc, nhưng lôi kiếp có uy thế như này, lập tức khiến hai người bọn chắc chắn rằng đây không phải là Diệp Mặc.

Lôi kiếp như này quả thực quá khủng bố, đường lôi kiếp đầu tiên đã to bằng cánh tay, thì lôi kiếp sau này sẽ to như nào?

Nhưng những tu sĩ đứng quanh lại không nghĩ tới chính là, sau đường lôi kiếp đầu tiên, những lôi kiếp sau này liền liên tục đánh xuống, trung gian dường như không có bất kỳ ngăn cách nào.

Rõ ràng chính là muốn dồn người độ kiếp vào chỗ chết.

Loại lôi kiếp kinh khủng như này mặc dù khiến cho những tu sĩ xung quanh kinh hồn bạt vía, nhưng lại không có ai rời khỏi, loại lôi kiếp này quả thực là trước giờ chưa từng chứng kiến, không biết là người nào lại trâu bò như vậy, có thể dẫn động loại lôi kiếp kinh khủng này xuống.

Lôi kiếp này đương nhiên là Diệp Mặc dẫn động, sau khi hắn nuốt Hư Lạc đan, còn cố ý ngắt lấy một cành Khổ Trúc ngậm trong miệng, chính là phòng ngừa tâm ma.

Khiến cho Diệp Mặc không ngờ chính là đường lôi kiếp đầu tiên lại có chín tia sét to bằng cánh tay, điều này khiến cho Diệp Mặc thở phào nhẹ nhõm, lúc trước khi hắn thăng cấp lên Nguyên Anh, lôi kiếp cũng thô bạo như vậy, không ngờ lần này thăng cấp lên Hư Thần cũng không có khác biệt gì.

Ban đầu hắn Kim Đan viên mãn cũng không sợ loại lôi kiếp này, lúc này lại càng không sợ.

Cho nên hắn lại càng không thèm để ý gì phóng Tử Đao ra, đồng thời Tử Đao cũng mang theo một đường đao quang màu tím phát ra ngoài.

Diệp Mặc đã có kinh nghiệm, khi đối phó với lôi kiếp, phóng Tử Đao ra không thể dùng Huyễn Vân đao pháp, nếu không hiệu quả ngược lại sẽ giảm xuống.

Ken két…

Mấy âm thanh nghe rất rõ ràng khơi dậy từng đợt ánh sáng màu tím, nổ xung quanh thân người Diệp Mặc.

Chín tia sét đợt thứ nhất, bị Tử Đao của Diệp Mặc ngăn được năm tia, bốn tia còn lại thì đánh trúng vào người Diệp Mặc, dưới sự vận chuyển Tam Sinh quyết, bị Diệp Mặc luyện hóa hoàn toàn.

Sau khi luyện hóa đợt lôi kiếp thứ nhất, Diệp Mặc thậm chí cảm giác tu vi của mình rõ ràng tăng lên.

Mặc dù lôi kiếp này cũng thô bạo, nhưng Diệp Mặc cảm thấy lực công kích của lôi kiếp này lợi hại hơn nhiều so với Diệt tuyệt lôi kiếp lúc trước.

Nhưng cho dù như vậy, đợt lôi kiếp đầu tiên đối với hắn không ngờ lại không có chút ảnh hưởng gì.

Không đợi Diệp Mặc kịp thở, đợt lôi kiếp thứ hai thứ ba đồng thời giáng xuống, tổng cộng mười tám tia sét đánh xuống.

Lúc trước khi độ qua diệt tuyệt lôi kiếp Nguyên Anh, Diệp Mặc biết tia sét thứ hai thứ ba cũng thô bạo như vậy, nhưng lần này hắn lại biết mình sai rồi, đường lôi kiếp thứ hai thứ ba lại còn thô bạo hơn đường lôi kiếp thứ nhất.

Ầm, ầm, ầm, ầm…

Két…

Tia sấm của đợt lôi kiếp thứ hai thứ ba lại một lần nữa công kích cùng với Tử Đao của Diệp Mặc, lần này Diệp Mặc vừa bổ ra gần mười tia sét, những tia sét còn lại vẫn đánh trúng vào người Diệp Mặc.

Lần này Diệp Mặc không dễ chịu như lần trước, chẳng qua chỉ là hắn mặc dù bị thương một số chỗ, nhưng vẫn luyện hóa được một số tia sét đánh vào người hắn.

Đợt lôi kiếp thứ tư vẫn chưa giáng xuống, mà là đang trong công tác chuẩn bị.

Diệp Mặc vẫn không nhúc nhích, mấy chục triệu linh thạch thượng phẩm tạo thành Tụ Linh trận đã được hắn hấp thụ đầy đủ.

Linh khí trên linh thạch bị hắn hấp thụ lấy, bên cạnh người hắn hình thành từng màn sương mỏng.

Cho dù lúc này, hắn vẫn không định lấy ra đại đỉnh tám cực, độ kiếp mình hấp thu càng nhiều lôi nguyên càng tốt, nếu như dùng Đại đỉnh tám cực ngăn cản lại, lợi ích mà hắn lấy được lại tương đối giảm đi.

Đây là một lần nguy hiểm, đồng thời cũng là một lần kỳ ngộ.

Lúc này trên bầu trời lại càng âm u, một số tia chớp nhỏ thỉnh thoảng lại chớp động, dường như ám thị một đợt sét dữ dội hơn đang đến gần.

Đồng thời những tu sĩ vây quanh đầm lầy quan sát lại càng kinh hãi, cho dù là những tu sĩ Hư Thần bình thường cũng đang nghĩ, ba đợt lôi kiếp vừa nãy, để bọn họ đi ngăn cản, thì chắc chắn là không cản lại được.

Bởi vậy có thể thấy được, đang độ kiếp dưới lòng đất kia tuyệt đối là một Đại năng.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1134: Đầm Lầy Cự Biến

Đầm Lầy Cự Biến

T

hời gian lôi kiếp nổi lên cực ngắn, chỉ là sau vài nhịp thở, thì chi chít những tia sét đánh xuống.

Không đợi Diệp Mặc kịp phản ứng lại, hơn mười tia sét ước chừng to gấp đôi tia sét vừa xong hoàn toàn bao phủ lấy Diệp Mặc.

Ầm, ầm, ầm…

Diệp Mặc bị dọa hồn bay phách lạc, thậm chí không kịp suy nghĩ liền phóng Tử Đao và đại đỉnh tám cực ra, nhưng cho dù là như vậy, cũng có hơn mười tia sét đánh trúng vào người Diệp Mặc, thậm chí còn có một tia sét còn to bằng cánh tay của lực sĩ, thật sự kinh người.

Diệp Mặc điên cuồng phun ra mấy ngụm máu tươi, cũng đã bị thương nặng, trên người thậm chí không còn chỗ nào lành lặn, hắn trong lòng đồng thời cũng chửi thề, lôi kiếp này căn bản là đánh lén hắn.

Diệp Mặc chắc rằng nếu như hắn không có đại đỉnh tám cực, hoặc là phóng đại đỉnh tám cực ra muộn một chút thôi, hắn hoàn toàn xong đời rồi.

Đợt lôi kiếp này dường như có sáu mươi bảy mươi tia, Diệp Mặc tính toán một chút, tổng cộng có sáu mươi ba tia.

Tính ra chắc cũng phải là bảy đợt lôi kiếp giáng xuống cùng một lúc.

Diệp Mặc vừa vận chuyển Tam Sinh quyết luyện hóa lôi nguyên, vừa khống chế Tử Đao và đại đỉnh tám cực ngăn chặn lấy tía xét dày đặc kia.

Nhưng đợt sét này quả thực quá nhiều, cho dù là Diệp Mặc ngăn cản như vậy, thì đại đỉnh tám cực kia vẫn bị ầm ầm lung lay, đỉnh ảnh lần lượt vỡ tan, Diệp Mặc đứng dưới đỉnh lại càng không tiếp tục duy trì được.

May là Tam Sinh quyết của hắn lại lần nữa phát uy, tốc độ luyện hóa lôi nguyên càng lúc càng nhanh.

Sau khi thở gấp vài cái, Diệp Mặc biết trước sau cũng đã giáng xuống mười lôi kiếp rồi, chắc là vẫn còn một lôi kiếp chưa giáng xuống.

Diệp Mặc đồng thời cũng đoán ra lôi kiếp mà hắn độ chắc là mười một lôi kiếp, tổng cộng có một trăm linh tám lôi kiếp.

Sau khi hiểu được điều này, hắn lập tức phóng trận kỳ ra, dẫn đại bộ phận tia sét bên ngoài đại đỉnh tám cực vào trong Tụ Lôi trận.

Cũng may đan dược của hắn nhiều, còn có cả sự trợ giúp của đại đỉnh tám cực, cho dù là bị lôi kiếp đánh lén, cũng chỉ bị trọng thương, chứ cũng không tổn thương tới chỗ trọng yếu, đợi sau khi hắn luyện hóa xong những lôi hồ này, thương thế cũng đã khỏi hơn một nửa rồi.

Đồng thời Diệp Mặc cũng cảm giác được tu vi của mình không ngừng tăng cao, thậm chí đã đạt đến điểm giới hạn, hắn biết mình sắp đột phá Hư Thần rồi.

Ầm…

Chín tia sét cuối cùng giáng xuống, Diệp Mặc thấy những tia sét to bằng bắp chân, lập tức biết được, chín tia sét này căn bản không có cách nào đón đỡ được.

Cho nên hắn căn bản cũng không suy nghĩ gì, trực tiếp phóng Tử Đao ra ngăn chặn lại một tia trong đó.

Dẫn ba tia vào Tụ Lôi trận, còn hai tia thì bị đại đỉnh tám cực chặn lại, ba tia còn lại thì bị bỏ qua đánh trúng vào người hắn.

Mấy tia sét này so với những tia sét trước đó còn mạnh mẽ hơn rất nhiều, mặc dù đại đỉnh tám cực chỉ có thể chặn được hai tia trong đó, nhưng chỗ mà Diệp Mặc đang đứng cũng có chút chấn động.

Diệp Mặc lúc này đã không quản được đại đỉnh tám cực nữa, đành phải không ngừng luyện hóa lôi nguyên, thăng cấp tu vi.

Không đợi Diệp Mặc luyện hóa xong lôi nguyên của những lôi kiếp này, một đám mây linh khí lớn xuất hiện, nhưng lại khác lúc trước chính là, đám mây linh khí xuất hiện lần này không phải là màu sắc rực rỡ, mà là màu đen.

Lúc này đang là lúc Diệp Mặc cần đến linh khí, linh khí của mất chục triệu linh thạch đã không đủ cung cấp cho hắn.

Đám mây linh khí kia không cần nói là màu đen, cho dù là màu rác rưởi, chỉ cần có linh khí thì hắn cũng không hề kiêng kị mà cố gắng hấp thụ lấy.

Đám mây linh khí màu đen bị Diệp Mặc không ngừng hấp thụ, khí thế của Diệp Mặc không ngừng tăng lên.

Sau khi linh khí của đám mây màu đen kia bị Diệp Mặc hấp thụ xong, hắn liền hét lên một tiếng, vươn người đứng dậy.

Cùng lúc đó, nguyên thần của hắn được hình thành, biến hóa thành một Hư Ảnh, Diệp Mặc biết sức mạnh của hắn lại lần nữa tăng vọt.

Cuối cùng cũng lên Hư Thần rồi, Diệp Mặc đang định củng cố tu vi Hư Thần của hắn một chút, liền cảm giác được Trữ Lôi trận của mình có chút dao động.

Ầm…

Diệp Mặc vừa mới bước vào thế giới Trang vàng, Trữ Lôi trận trong chốc lát liền nổ tung hoàn toàn, luồng khí khủng bố đó cũng đã bắt đầu khiến cho khe nứt này bắt đầu sụp xuống.

Diệp Mặc vừa vứt một trận bàn quan sát ra ngoài, trận bàn quan sát đó lập tức bị dòng khí nổ kịch liệt đó làm vô ảnh vô tung.

Sau khi đợt thứ hai gồm sáu mươi ba tia sét, thậm chí còn kèm theo mấy tia sét to bằng cánh tay giáng xuống, những tu sĩ đứng bên ngòai quan sát lại hồi hộp kinh hãi.

Khi nào bọn họ gặp phải lôi kiếp như này? Đây đâu phải là lôi kiếp, cái này căn bản không phaỉ là giết chết tu sĩ độ kiếp hay sao.

Cũng không biết tu sĩ độ kiếp đã đắc tội gì với ông trời, không ngờ lại giáng xuống lôi kiếp kinh khủng như vậy.

Loại lôi kiếp này vừa giáng xuống, hẳn là chết chắc không cần nghi ngờ gì.

Nhưng khi tất cả những tu sĩ đang đứng quan sát cho rằng người độ kiếp chết không nghi ngờ gì, không ngờ lại có chín tia sét rơi xuống, rõ ràng chín tia sét này mới là lôi kiếp cuối cùng.

Mà chín tia sét này đều to như bắp chân, có thể nói đây cũng to tương đương với lôi kiếp mà tu sĩ Hóa Chân thăng cấp rồi.

Lôi kiếp kinh khủng như vậy, những tu sĩ có mặt tại hiện trường dường như cũng là lần đầu tiên nhìn thấy.

– Vị tiền bối đó không ngờ lại độ qua bảy chín sáu ba đường kiếp lôi vừa nãy, trời ơi…

Đã có tu sĩ sợ hãi thốt lên.

Tất cả mọi người đều hiểu được ý của gã, nếu như đợt lôi kiếp cuối cùng đánh xuống, chứng tỏ sáu mươi ba tia sét dày đặc lúc nãy, tu sĩ độ kiếp đó cũng đã độ qua rồi.

Nếu không, thì đợt lôi kiếp cuối cùng không thể nào đánh xuống được.

Đợt lôi kiếp cuối cùng này nhìn thấy mà da đầu tê dại, không có người nào có thể tin được có thể trốn được đợt lôi kiếp này, nhưng bây giờ cũng không có người nào lại cho rằng người độ kiếp bên dưới lại không tránh được.

Bởi vì lôi kiếp dày đặc vừa nãy hắn cũng chống đỡ được, thì lôi kiếp lần này mặc dù lợi hại, nhưng cũng chỉ có chín tia sét mà thôi.

Lại là từng đợt âm thanh ầm ầm truyền đến, những tu sĩ đứng bên đầm lầy đều cảm giác được dưới chân mình dường như đang rung động.

Sự rung động đó dường như một lúc lâu sau mới dừng lại.

Một lát sau, những tu sĩ đứng cạnh đầm lầy bỗng nhiên cảm giác sự chấn động lại càng lợi hại hơn.

Bỗng hiên từng đợt âm thanh từ dưới lòng đầm lầy truyền lên trên, hơn nữa càng lúc càng lớn.

– Chuyện gì vậy?

Có tu sĩ nghi ngờ liền hỏi, không có ai có thể trả lời được gã, vì người khác cũng không biết dưới lòng đầm lầy rốt cục đang xảy ra chuyện gì.

– Mọi người nhìn giữa đầm lầy, có xoáy nước…

Một tu sĩ bỗng nhiên chỉ vào đầm lầy lớn giọng quát.

Nói là giữa lòng đầm lầy, chẳng qua cũng chỉ cách bờ có mấy dặm mà thôi.

– Đúng là xoáy nước thật.

Lần này tất cả các tu sĩ đều nhìn thấy, xoáy nước dường như càng ngày càng lớn hơn.

– Không ổn, tôi cảm giác như dưới đó đang bị vùi lấp.

Cuối cùng cũng có tu sĩ phát hiện ra vấn đề, nhưng không đợi y nói xong, chỗ đứng của một số tu sĩ đã bắt đầu sụp xuống.

Lúc này tất cả các tu sĩ đều kinh hoảng, một số tu sĩ có tu vi tương đối cao lập tức phóng pháp bảo ra, xông ra ngoài, còn một số tu sĩ có tu vi tương đối thấp thì đã bị chỗ sụp xuống cuốn đi.

Rất nhanh một số tu sĩ đang bay trên không trung liền cảm giác được chỗ này chẳng những bị sụp xuống, mà lực hút của nó càng ngày càng mạnh, cuối cùng toàn bộ đầm lầy đều bị sụp xuống hết.

– Cái đầm lầy này sắp chìm rồi…

Cuối cùng có một tu sĩ bay trên không trung phát hiện ra chuyện kinh khủng hơn.

Ngay sau đó toàn bộ đầm lầy không những muốn chìm, mà là cuốn hết xuống, giống như nước sông bị vỡ đê phóng mạnh xuống dưới đất.

Cũng giống bùn sông rơi xuống từ chín tầng mây vậy, uy thế vô cùng kinh người.

Mặt đất bắt đầu chấn động kịch liệt, xen lẫn những tiếng hét vang, tất cả các tu sĩ cũng biết nơi này phát sinh sự cố rồi.

Những tu sĩ đó ai ai cũng phóng ra pháp bảo của mình, xông đến vùng đất cách xa đầm lầy, đều sợ hãi chẳng may chậm một bước, là bị sức cuốn kinh khủng của đầm lầy kia cuốn đi.

Loại uy thế này, cho dù là tu sĩ Hư Thần bị cuốn đi, cũng chỉ có duy nhất một con đường chết.

Những yêu thú vốn dĩ sống trong vùng đầm lầy, con nào cũng phóng ra hết, cướp đường mà chạy.

Những con yêu thú này cũng giống như những tu sĩ kia vậy, đều không ai quan tâm đến ai, chỉ cần biết mình chạy được là được.

Ba ngày sau, vốn dĩ là một đầm lầy Chú Hà thì bây giờ tiêu tán không còn, một đống bùn nhão của đầm lầy dường như trong chốc lát đều tự động biến mất hết, không có ai biết những đống bùn nhão đó đã chảy về chỗ nào.

Nhưng những chỗ trước kia vốn thuộc về đầm lầy, tạo thành một sơn cốc cực lớn, trong sơn cốc này không có chút linh thảo nào, linh khí cũng rất mỏng.

Nếu như có người đến nơi này, căn bản không nghĩ rằng nơi này trước kia là một đầm lầy rộng lớn.

Diệp Mặc trong thế giới Trang vàng tiếp tục vứt vài cái trận bàn quan sát ra ngoài, cuối cũng một bóng dáng cũng không còn.

Hai ngày sau, Diệp Mặc dứt khoát ở lại thế giới Trang vàng, hắn tin rằng cho dù có nổ lần nữa, cũng không liên lụy đến thế giới Trang vàng của mình.

Không có chuyện gì làm, hắn dứt khoát bắt đầu củng cố lại tu vi Hư Thần của mình.

Linh mạch Dược Vương và Khổ Trúc bên cạnh, cảnh giới của Diệp Mặc nhanh chóng bắt đầu vững trãi.

Diệp Mặc phát hiện ra sau khi hắn trở thành tu sĩ Hư Thần, uy thế và tốc độ hấp thụ linh khí lại vô cùng kinh người.

Linh khí điên cuồng của linh mạch Dược Vương bị hắn hấp thụ, sau khi hắn vận chuyển Tam Sinh quyết, uy thế hấp thụ linh khí điên cuồng đó lại càng khủng bố.

Diệp Mặc thầm sợ hãi, người khác tu luyện đều dùng linh thạch, hoặc là Tụ Linh trận.

Còn hắn thì lại dùng linh mạch Dược Vương tu luyện mới có chút hiệu quả, nếu như dùng linh thạch tu luyện, hắn căn bản cũng không dám nghĩ đến sự tiến triển.

Xem ra sau này phải không ngừng đi thu thập linh mạch rồi, nếu không linh mạch Dược Vương này của hắn căn bản không đủ để hắn hành hạ, nếu thật sự mà muốn dùng, với tu vi Hư Thần bây giờ của hắn, nói không chừng chỉ có ba đến năm năm thì không có để dùng nữa rồi.

Cho dù Diệp Mặc không hiểu, cũng biết sự quý giá của linh mạch Dược Vương, cho dù là một linh mạch cực phẩm, cũng không so được với một linh mạch Dược Vương trung phẩm.

Huống chi Diệp Mặc cho rằng linh mạch của hắn căn bản không phải là linh mạch trung phẩm, thậm chí còn là linh mạch thượng phẩm.

Diệp Mặc tập trung củng cố lại cảnh giới Hư Thần, thời gian cứ thế trôi đi, khi Diệp Mặc hoàn toàn củng cố vững chắc cảnh giới Hư Thần, thậm chí đã đến Hư Thần tầng thứ nhất trung kỳ, lại phát hiện ra lại qua hai tháng.

Diệp Mặc ném một trận bàn quan sát ra ngoài, đồng thời cũng âm thầm thở dài, thời gian tu chân đúng là không đáng một xu.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1135: Kiếm Khí Không Gãy

Kiếm Khí Không Gãy

Đ

ập vào mắt không ngờ là một màn nước, Thế giới trang vàng vốn dĩ ở dưới lòng đầm lầy, bây giờ sao lại ở dưới nước được?

Diệp Mặc không biết bên ngoài đầm lầy đã có sự biến đổi cực lớn, ngay sau đó hắn bước ra khỏi Thế giới trang vàng.

Một loại áp lực cực kỳ khủng bố truyền đến, cho dù với tu vi Hư Thần của Diệp Mặc thậm chí suýt nữa không có cách nào hô hấp được.

Diệp Mặc không cần nghĩ, cũng biết nơi này tuyệt đối là một nơi cực sâu, áp lực nước quá lớn.

Đồng thời hắn cũng không hiểu, cho dù Trữ Lôi trận của hắn bị nổ tung, nổ càng kinh khủng, hắn cũng không thể nào từ dưới lòng đầm lầy lại chạy đến dưới nước được?

Những chuyện này nhất thời không nghĩ ra, Diệp Mặc chỉ biết bây giờ hắn cần ra ngoài sớm một chút, sau dó quay về Đan thành.

Đến lúc đó hỏi Lục Vô Hổ tại sao lại nể mặt hắn, nếu như Lục Vô Hổ có chuyện cần đến sự giúp đỡ của hắn thật, hắn sẽ nghĩ cách ép giá, để Lục Vô Hổ làm hộ vệ, đến Huyền Băng phái đón Tố Tố và Bắc Vi trở về.

Diệp Mặc tăng tốc hướng lên trên mặt nước, sức nổi của nước cộng thêm tốc độ của hắn, hắn cũng phải tốn đến gần ba tiếng đồng hồ mới vọt lên mặt nước được, có thể thấy chỗ nước này quả thực quá sâu.

Sau khi lao lên mặt nước, Diệp Mặc thở hổn hển.

Thậm chí há miệng lớn hít thở không khí, thời gian hắn ở dưới lòng đất, cộng với thời gian hắn ở lại trong trận bàn gia tốc thời gian cũng gần ba bốn năm rồi, còn không biết ở bên ngoài là bao lâu.

Sau một hồi thở dốc, Diệp Mặc mới bắt đầu quan sát cảnh vật xung quanh.

Chỗ mà hắn vừa mới ngoi lên không ngờ lại là một con sông dài, chiều rộng của con sông này cũng không quá mười dặm, nhưng chiều dài của sông thì thần thức của hắn lại quét không thấy bờ.

Con sông sâu như vậy Diệp Mặc cũng là lần đầu tiên gặp, cho dù là Vô Hải tâm cũng không có chỗ nào sâu như vậy.

Diệp Mặc bay lên bờ sông, sau khi đánh vài Thanh Thủy quyết, rồi lại thay quần áo, lúc này mới phóng thần thức, hắn muốn xem xem gần đây có người hay không.

Thuận tiện tìm một người hỏi nơi này cách Đan thành bao xa, thời gian hắn ở dưới lòng đầm lầy đã quá lâu rồi.

Thần thức của Diệp Mặc vừa mới quét ra ngoài, liền nhìn thấy ba đường sáng, là một tu sĩ đạp kiếm chạy phía trước, phía sau có hai tu sĩ đuổi theo.

Gã tu sĩ chạy trốn kia là một tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ tư, còn hai gã tu sĩ đuổi theo kia một là Nguyên Anh tầng thứ năm, một là Nguyên Anh tầng thứ chín.

Phương hướng của ba tu sĩ một chạy hai đuổi kia chính là hướng về phía Diệp Mặc, chỉ trong nháy mắt đã đến trước mặt Diệp Mặc.

Tên tu sĩ chạy trốn kia thấy Diệp Mặc đang đứng bên bờ sông, liền dừng lại, dường như biết cho dù có chạy thì cũng không thoát được hai gã tu sĩ Nguyên Anh kia.

– Tiền bối…

Tên tu sĩ chạy trốn kia nhìn không ra tu vi của Diệp Mặc, đành phải gọi một câu tiền bối.

Diệp Mặc lại phát hiện ra tu sĩ chạy trốn này toàn thân dính máu, rõ ràng đã bị trọng thương, thậm chí ngay cả thời gian chữa thương cũng không có.

Không đợi Diệp Mặc nói, hai tu sĩ Nguyên Anh truy đuổi phía sau đã đến nơi rồi, hai người sau khi thấy Diệp Mặc thì cũng không động thủ.

Một tên tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ chín chắp tay nói với Diệp Mặc:

– Chào vị bằng hữu, Trần Bang của Vô Cực tông cảm ơn bằng hữu đã giúp chúng tôi chặn người này lại.

Diệp Mặc vẫn còn đang nghĩ cái đếch gì vậy, bản thân dù sao cũng là một tu sĩ Hư Thần rồi, trong Tu chân giới thực lực vi tôn, không ngờ lại có tu sĩ Nguyên Anh mở miệng nói chuyện với mình, một câu xưng hô tiền bối cũng không có.

Mặc dù Diệp Mặc biết tuổi tác của mình nhỏ hơn nhiều so với đối phương, nhưng tu vi ngay trước mặt mà.

Vốn dĩ là đệ tử của Vô Cực tông, tông môn chín sao cũng rất giỏi đấy, một tên Nguyên Anh lại dám nói mình giúp bọn chúng chặn người lại.

Nếu như là tu sĩ Hư Thần khác, nói không chừng cũng chỉ là cười cười, sau đó quay người rời đi.

Nhưng Diệp Mặc lại không phải là tu sĩ Hư Thần khác, đừng nói hắn đã kết thù với Vô Cực tông rồi, cho dù là không có, những lời nói của tu sĩ Nguyên Anh kia hắn cũng rất không thoải mái.

Giúp gã chặn người lại? Tên tu sĩ Nguyên Anh này nghĩ mình là ai.

Diệp Mặc căn bản cũng không để ý đến tên tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ chín của Vô Cực tông kia, mà lại quay người nói với tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ tư bị truy sát kia:

– Anh tên là gì, tại sao lại bị người khác truy giết?

Tên tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ tư kia đang đợi Diệp Mặc một mình rời khỏi, rồi chuẩn bị tự mình cho nổ Nguyên Anh, cho dù là không thể giết đối phương, cũng muốn đánh thương hai tu sĩ đuổi giết gã.

Gã không ngờ Diệp Mặc sau khi nghe thấy hai tên tu sĩ Nguyên Anh kia của Vô Cực tông nói xong, lại không có rời đi, mà lại hỏi lai lịch của gã.

Gã vội vàng kính cẩn ôm quyền nói:

– Thưa tiền bối, vãn bối là đệ tử Cam Lang của Kiếm Cốc.

Vì Vô Cực tông không bằng loài chó lợn kia giết sạch Kiếm Cốc chúng tôi, lại càng muốn giết sạch huynh đệ tỉ muội Kiếm Cốc chúng tôi…

Diệp Mặc gật đầu, Tu chân giới cá lớn nuốt cá bé là chuyện bình thường.

Vô Cực tông lại là một tông môn chín sao.

Cũng không tránh được việc bá đạo quá mức, muốn tiêu diệt ai thì tiêu diệt người đó.

– Cái gì, anh nói Kiếm Cốc?

Diệp Mặc chỉ gật đầu một cái rồi sắc mặt biến sắc hỏi một câu.

Nếu như đổi lại là lúc trước khi gặp Khinh Tuyết, hắn còn không biết Kiếm Cốc là môn phái nào, nhưng sau khi gặp mặt Khinh Tuyết, với Kiếm Cốc thì hắn lại quá quen thuộc.

Chính là môn phái mà Lạc Phi và Vân Tử Y ở, nghe Khinh Tuyết nói Vân Tử Y và Lạc Phi đều là do sư phụ của Tố Tố đề cử vào Kiếm Cốc.

Vô Cực tông tại sao lại dám tiêu diệt Kiếm Cốc? Diệp Mặc nghe thấy hai chữ Kiếm Cốc, lửa giận dấy lên.

Vân Tử Y cũng không tính đến, nhưng Lạc Phi lại là người của thành Lạc Nguyệt, hơn nữa còn giúp ngành dược Lạc Nguyệt làm việc nữa.

Nhìn thấy Diệp Mặc không để ý gì đến mình, ngược lại lại nói chuyện với tên tu sĩ của Kiếm Cốc, thậm chí hỏi gã tại sao lại bị truy sát, lại còn tỏ thái độ thấy bất bình giận dữ thay người khác.

Tên tu sĩ Thần Bang của Vô Cực tông vừa nãy nói chuyện với Diệp Mặc nhất thời sắc mặt trầm xuống, có chút không thoải mái rồi.

Vô Cực tông là tông môn chín sao có tiếng ở Nam An châu, gã là tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ chín, đã mơ hồ nhận ra được Diệp Mặc cũng chỉ là tu vi Hư Thần sơ kỳ.

Một Hư Thần sơ kì, thậm chí là tu sĩ tu vi Hư Thần tầng thứ nhất, thì có tư cách gì sĩ diện trước mặt tu sĩ Vô Cực tông như gã.

– Bằng hữu, đây là chuyện của Vô Cực tông chúng tôi và Kiếm Cốc, mời bằng hữu tránh ra, chúng tôi phải mang tên họ Cam này đi.

Thần Bang có chút không vui nói, gã mặc dù chỉ là tu sĩ Nguyên Anh, nhưng chỉ cần nói ra danh tiếng của Vô Cực tông, cho dù là tu sĩ Ngưng Thể bình thường cũng không dám tùy tiện vô lễ, Diệp Mặc mới chỉ là một tu sĩ Hư Thần tầng thứ nhất có tư cách gì mà xen vào việc của người khác? Huống chi gần đây còn có tu sĩ Hư Thần của Vô Cực tông?

– Ta cứ muốn xen vào chuyện của người khác đấy, anh muốn sao?

Diệp Mặc sắc mặt trầm xuống, tên tu sĩ Nguyên Anh này đúng là tự mình lắm chuyện rồi.

Tên tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ năm nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, yên lặng không nói gì, mà chỉ lấy ra một thứ giống như thông tấn châu, nhìn tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ chín Thần Bang kia.

Thần Bang không ngờ lại có một tu sĩ Hư Thần không nể mặt Vô Cực tông, nhất thời thất thố, không ngờ lại không dám để cho tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ năm kia phóng tin tức ra.

Vì gã biết nếu như đối phương không nể mặt Vô Cực tông thật, trong thời gian bọn họ phóng tin tức ra, người ta đã có thể giết tu sĩ Nguyên Anh như gã vài lần rồi.

Cho dù cuối cùng người của tông môn có đến báo thù, thì gã cũng mất mạng rồi.

Lúc trước gã không nể Diệp Mặc, là vì cái mác của Vô Cực tông dùng rất tốt, từ trước tới giờ chưa có ai dám vô lễ với Vô Cực tông.

Nhưng khi gặp phải loại người như này, gã ngược lại lại không có cách nào, đành phải đợi Diệp Mặc hỏi tên tu sĩ của Kiếm Cốc kia, cũng không dám nhúc nhích.

Cam Lang hai mắt căm thù nhìn hai người Thần Bang, giọng căm hận nói:

– Lão già Hóa Chân Hạ Lâm dáng vẻ cao cao tại thượng của Vô Cực tông đến tìm Kiếm Cốc chúng tôi, lại ngắm trúng hai nữ đệ tử của Kiếm Cốc chúng tôi là Lạc Phi và Vân Tử Y.

Chưởng môn của Kiếm Cốc chúng tôi căn bản không cần hỏi nguyên nhân liền dứt khoát cự tuyệt yêu cầu của lão già Hạ Lâm, nhưng không ngờ lão già Hạ Lâm lại thẹn quá thành giận, đánh trọng thương chưởng môn chúng tôi, lại giết mấy vị trưởng lão của Kiếm Cốc chúng tôi.

Diệp Mặc nghe mà mắt cũng muốn toát ra hàn băng, nếu như bây giờ hắn không biết Kiếm Cốc bị diệt là vì mình liên lụy, thì hắn cũng quá ngu ngốc rồi.

Cam Lang còn chưa chú ý đến sắc mặt lạnh lùng của Diệp Mặc, lại phẫn hận nhìn gã tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ năm kia từng câu từng chữ nói:

– Chưởng môn Kiếm Cốc chúng tôi đã nói rồi, đầu Kiếm Cốc có thể rơi, máu có thể chảy, nhưng kiếm khí thì không bị gãy, muốn Kiếm Cốc chúng tôi cúi đầu, Vô Cực tông, tôi nhổ vào, là cái rắm.

Cho dù Kiếm Cốc chúng tôi bị giết chỉ còn lại một người cuối cùng, cũng cần phải giết chết Vô Cực tông để báo thù.

– Được.

Diệp Mặc lạnh như băng phun ra chữ được, lấy một viên đan dược đưa cho Cam Lang nói:

– Vậy thì tên Nguyên Anh tầng thứ năm rác rưởi kia giao cho anh giết, cái đồ bỏ đi Thần Bang này thì để tôi giết cho.

Cam Lang lẳng lặng nhận lấy đan dược, gã đã chuẩn bị tốt tâm lí chết rồi, không ngờ vị tiền bối trước mặt lại đồng ý giúp gã, hơn nữa còn là đắc tội với Vô Cực tông.

Thậm chí không thể coi là đắc tội, đây đã là hành động giết chết đệ tử của Vô Cực tông rồi, có thể nói một khi tiền bối này giết đệ tử của Vô Cực tông rồi, đó chính là kết thù hận sinh tử với Vô Cực tông.

– Anh không ngờ lại dám đối nghịch với Vô Cực tông chúng tôi…

Thần Bang trợn mắt lại càng không dám tin nhìn Diệp Mặc, gã không ngờ tên tu sĩ Hư Thần tầng thứ nhất này lại điên cuồng đến vậy, dám đối nghịch với Vô Cực tông, còn dám nói ra lời giết gã.

Điều này trong mắt gã quả thực điên cuồng, tu sĩ Hư Thần này căn bản cũng không muốn sống nữa rồi.

Tên tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ năm kia vừa nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, sắc mặt biến đổi, nghĩ cũng không cần nghĩ, liền muốn phóng tin tức trong tay đi.

Nhưng không đợi gã giơ tay, một đường đao màu tím đã đến, cánh tay cầm thông tấn châu kia của gã đã bị Diệp Mặc chặt đứt.

Cam Lang nuốt viên đan dược, cười ha hả nói:

– Tiền bối coi thường tôi quá rồi, tên cặn bã này cho dù tiền bối không chém móng vuốt của gã, Cam Lang tôi cũng có thể giết gã một cách dễ dàng.

Diệp Mặc không để ý đến Cam Lang mà lạnh lùng nhìn Thần Bang nói:

– Ta đến cả Viên Quan Nam cũng dám giết, đừng nói đến loại tôm tép như anh.

– Cái gì? Viên sư huynh là do anh giết…

Thần Bang kinh hãi mới nói được nửa câu, đường đao màu tím che phủ trời đất kia của Diệp Mặc đã lướt tới.

Gã lập tức phóng pháp bảo ra ngăn lại, nhưng lại phát hiện ra mình đã sa vào một vũng bùn, cho dù động đậy một chút thôi, cũng cực kỳ khó khăn.

Thần Bang trước khi chết chỉ hối hận vô cùng, đối phương đến cả đệ nhất thiên tài của Vô Cực tông như Viên Quan Nam cũng dám giết, giết mình thậm chí căn bản cũng không cần suy nghĩ.

Sau khi đường đao màu tím cuốn đi, một màn máu bay đầy trời, Diệp Mặc tiện tay thu hồi được một chiếc nhẫn, liền đứng một bên quan sát Cam Lang và tên tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ năm kia đánh nhau.

Tên tu sĩ Nguyên Anh tầng thứ nămcủa Vô Cực tông kia trước mặt hán căn bản một chút sức lực đánh trả cũng không có.

Sở dĩ không suy nghĩ gì mà nói ra Viên Quan Nam là do hắn giết, đó là vì Diệp Mặc đã hiểu Vô Cực tông nhất định biết chuyện này, nếu không sẽ không đến Kiếm Cốc đề nghị chuyện của Lạc Phi và Vân Tử Y.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box