[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 226 : Không Tiếc Bất Cứ Giá Nào (c1126-c1130)
❮ sautiếp ❯Chương 1126: Không Tiếc Bất Cứ Giá Nào
Không Tiếc Bất Cứ Giá Nào
K
hiến cho tất cả những người trong Đan thành không ngờ chính là, rất nhiều người muốn tiếp tục thỉnh cầu Diệp Mặc luyện đan đều nhận được một tin, đó chính là Diệp Mặc vừa mới đoạt được ngôi vị quán quân trong đại hội đan vương lại bế quan trong chính chỗ ở của mình, nghe nói muốn công kích Nguyên Anh hậu kỳ.
Hơn nữa hắn còn mời Kỷ Bẩm – môn chủ của Vạn Trận môn đến bố trí một đại trận phòng ngự cấp tám, có thể nói trong Đan thành bây giờ trừ đan hội và phủ thành chủ ra, thì tiểu viện của Diệp Mặc có phòng ngự cao nhất.
Một đại trận phòng ngự cấp tám, còn có cả hai thủ hạ tu vi Ngưng Thể, đừng nói đây là Đan thành, cho dù không phải là Đan thành, cũng không có ai dám đến cửa kiếm chuyện.
Lúc này rất nhiều người dường như đã hiểu được, tại sao sau khi kết thúc Đại hội đan vương, Diệp Mặc lại nói một năm sau Mặc Nguyệt Chi Thành mới có Chức Thần đan để bán, hóa ra hắn muốn bế quan công kích Nguyên Anh hậu kì.
Với tu vi Nguyên Anh tầng thứ năm bây giờ của hắn muốn tu luyện lên Nguyên Anh tầng thứ bảy, cho dù là tư chất có tốt đi nữa, thời gian một năm phỏng chừng cũng có chút quá sức.
…
Diệp Mặc bế quan công kích Nguyên Anh hậu kì ở Đan thành, bực mình nhất lại chính là Điền Cực của Lôi Vân tông.
Nhưng Vô Cực tông cũng lại không có tin tức gì, thế nhưng Điền Cực một lòng quyết tâm muốn giết chết Diệp Mặc, vì báo thù cho đồ đệ Điền Ngạo Phong của mình.
Lúc này chỗ ở của Lôi Vân tông ở Đan thành, mấy trưởng lão tu vi Ngưng Thể trở lên, thậm chí là hai tu sĩ Hóa Chân và Phó môn chủ cũng có mặt.
Vì vấn đề thân phận của Diệp Mặc, Lôi Vân tông đã có một bộ phận trưởng lão có chút lay động về chuyện có nhất định phải giết Diệp Mặc hay không.
– Đây đã không phải là chuyện báo thù cho Ngạo Phong nữa rồi, bây giờ Ngạo Phong là do Diệp Mặc giết, bất cứ ai cũng đã biết, nếu như chúng ta vì thân phận của Diệp Mặc mà không báo thù nữa, thì Lôi Vân tông chúng ta sau này cũng không thể đứng vững được Nam An châu, cũng không cần nói đến tông môn chín sao của mình nữa.
Một tên tu sĩ mặt trắng không râu đứng ra lạnh lùng nói, người này rõ ràng là một tu sĩ Thừa Đỉnh rồi.
– Tôi đồng ý với ý liến của Chung trưởng lão, huống chi chúng ta vẫn truy giết Lâm Dị Bán và Từ Đồng bây giờ cũng bên cạnh Diệp Mặc, nếu như chúng ra không giết Diệp Mặc, còn có thể vững chân trên đất Nam An châu sao? Làm sao tông môn chín sao có thể ngẩng đầu lên được?
Một trưởng lão tu vi Thừa Đỉnh cũng lập tức phụ họa thêm lời nói của tu sĩ không râu Phó môn chủ của Lôi Vân tông Khương Kiến Âu gật gật đầu, chuyện Diệp Mặc giết Điền Ngạo Phong, bây giờ phỏng chừng cũng có rất nhiều người đoán ra rồi, hơn nữa hắn còn đứng thứ nhất trên bia đề danh Kim Đan.
Thậm chí tên của hắn còn xuất hiện trên tấm bia bạch ngọc.
Nếu như Lôi Vân tông vì thân phận địa vị hiện tại của Diệp Mặc mà buông tha không đuổi giết hắn.
Lôi Vân tông đúng là thanh thế bị rớt xuống thảm hại, đây cũng đã không phải là chuyện báo thù cho Điền Ngạo Phong nữa rồi.
– Vô Cực tông là con rùa rụt đầu, Diệp Mặc giết đệ tử nòng cốt Viên Quan Nam của bọn họ, không ngờ bây giờ lại không có chút động tĩnh gì, đúng là hành vi thật trơ trẽn.
Vị trưởng lão họ Chung bỗng nhiên nhắc đến Vô Cực tông, rõ ràng rất khinh bỉ với cách làm bặt tăm tin tức của Vô Cực tông.
Khương Kiến Âu nhìn Chung trưởng lão một cái, giọng lạnh nhạt:
– Chung trưởng lão nếu như cho rằng Vô Cực tông như vậy là sai rồi.
Tôi khẳng định Vô Cực tông còn muốn giết Diệp Mặc hơn chúng ta.
Nhưng bọn họ căn bản cũng không cần khua chiêng múa trống như chúng ta.
– Khương môn chủ nói rất đúng, tông chủ Vô Cực tông là Dương Phí Thành, còn cả trưởng lão Hóa Chân Hạ Lâm đều là những người giỏi về kế sách, bây giờ Viên Quan Nam bị Diệp Mặc giết, tất cả mọi người đều biết, bọn họ lại càng không thể nào làm ầm lên.
Cho nên bọn họ không cùng với chúng ta đi giết Diệp Mặc, là vì căn bản không muốn đắc tội với thành chủ của Đan thành và Kỷ Bẩm của Vạn Trận môn.
Lúc này lại có một vị trưởng lão nói theo.
Chung trưởng lão lạnh lùng nói:
– Vẫn là dựa theo những gì với La trưởng lão nói, Vô Cực tông đó chỉ là con rùa rụt đầu, không dám báo thù mà thôi.
– Hừ, Chung trưởng lão, người ta không muốn đắc tội với Đan thành, không phải muốn làm con rùa rụt đầu, tôi dám chắc rằng, môn chủ của Vô Cực tông lại càng muốn giết Diệp Mặc hơn chúng ta.
Chỉ có điều anh ta không cần lộ liễu giết hắn, chỉ cần ngấm ngầm là được rồi.
La trưởng lão không chút do dự đáp lại một câu.
Thấy Chung trưởng lão vẫn còn muốn nói gì nữa, Khương Kiến Âu khua tay nói:
– La trưởng lão nói không sai, tâm trạng bọn họ muốn giết Diệp Mặc cũng không kém hơn chúng ta, cho nên điểm này không cần nghi ngờ.
– Chúng ta có phải có thể tung chuyện Diệp Mặc giết Viên Quan Nam hay không, nếu như vậy Vô Cực tông có thể hợp tác với chúng ta rồi?
Một tu sĩ Ngưng Thể nói nhỏ đề nghị.
– Không cần.
Khương Kiến Âu khua tay nói:
– Đối với chúng ta mà nói chỉ cần giết được Diệp Mặc là được rồi, Vô Cực tông giết thì cũng là giết, chúng ta giết thì cũng là giết, cái này không quan trọng.
Một khi chúng ra tiết lộ Vô Cực tông, ngược lại lại khiến Diệp Mặc càng đề phòng.
Còn nữa, lúc trước chuyện đề nghị đến Mặc Nguyệt Chi Thành làm loạn cũng không cần nữa, chỉ cần Diệp Mặc chưa chết, thì chúng ta cũng không thể động đến địa bàn của hắn.
Hơn nữa Nguyệt Kỳ Siêu đứng sau lưng hắn, chúng ta không thể không đề phòng, huống hồ trước khi Diệp Mặc đến đan hội cũng đã nói chuyện rất lâu với Thiện Băng Lam của Thanh Mộng trai, có thể thấy Thanh Mộng trai rất có thiện cảm với Diệp Mặc.
…
Vô Cực tông dường như có ý không cần nắm được Diệp Mặc, sớm đã rút lui khỏi Đan thành.
Nhưng đúng như dự đoán của Khương Kiến Âu, tông chủ Dương Phí Thành của Vô Cực tông lúc này lại bộ mặt âm trầm nhìn vài vị trưởng lão của Vô Cực tông.
Diệp Mặc giết đệ tử thiên tài Viên Quan Nam của Vô Cực tông, không ngờ có trưởng lão nói không thể gây rắc rối cho Diệp Mặc, lẽ nào lại như vậy.
Dường như hiểu được ý tứ của Dương Phí Thành, một tu sĩ Thừa Đỉnh đứng ra nói:
– Thành tựu của Diệp Mặc đã thành rồi, muốn đường đường chính chính giết hắn rõ ràng không thực tế.
Lôi Vân tông làm như vậy là vạn bất đắc dĩ, chúng ra lại không cần.
Nhưng hắn có Mặc Nguyệt Chi thành, mặc dù chúng ta không có cách nào trực tiếp đối phó với Mặc Nguyệt Chi Thành, hắn cuối cùng cũng trở về Mặc Nguyệt Chi Thành.
Tôi có hai cách, một là chúng ta vừa coi chừng Diệp Mặc, chỉ cần đợi hắn về đến Mặc Nguyệt Chi thành, liền ngầm ra tay, chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh, cho dù bên cạnh hắn có Ngưng Thể hộ vệ, chúng ta muốn giết hắn cũng dễ như trở bàn tay.
Dương Phí Thành gật đầu:
– Phùng Mộc Dung, anh nói tiếp đi.
Tu sĩ Ngưng Thể tên Phùng Mộc Dung điềm đạm nói:
– Thứ hai, Diệp Mặc đến Nam An châu cũng chưa được lâu, cô Ninh Khinh Tuyết dường như cũng vào Phiêu Miểu tiên trì cũng chưa lâu, tôi nghĩ có phải bọn họ cùng đến từ một nơi hay không? Chúng ta chỉ cần điều tra còn có ai quen biết với Diệp Mặc nữa không, thậm chí có quan hệ rất tốt, sau đó hạ thủ những người này.
Nếu là báo thù, thì không phải màng đến thủ đoạn.
Dương Phí Thành gật đầu:
– Không sai, cách này rất hay, Phùng trưởng lão, việc này cứ giao cho anh giải quyết đi.
Nhưng đừng lộ chút gì về chuyện Diệp Mặc giết Viên Quan Nam, về chuyện Viên Quan Nam bị giết bây giờ cũng tạm thời không điều tra nữa.
Tên Diệp Mặc giỏi ẩn nấp, muốn ở Đan thành phòng thủ hắn phỏng chừng cũng không thực tế lắm.
– Vâng.
Phùng Mộc Dung ôm quyền nói:
– Thực ra tôi đã cho người đi điều tra rồi, kết quả đã điều tra ra, chỉ có điều bây giờ vẫn chưa truyền đến đây mà thôi.
Không đợi Dương Phí Thành nói, một tu sĩ Hóa Chân bên cạnh cũng khua tay nói:
– Lập tức sẽ có kết quả truyền đến.
– Rõ, Hạ sư thúc tổ.
Vị tu sĩ Thừa Đỉnh sau khi nói xong, lập tức phát ra một đường tin truyền đi, chỉ một lát sau, một phi kiếm truyền tin liền rơi vào tay gã.
Sau khi gã thoáng nhìn truyền tin trên phi kiếm xong, lập tức khom người nói:
– Lúc trước đi cùng Ninh Khinh Tuyết còn có bốn người con gái khác, trong đó có Lạc Tố Tố và Đường Bắc Vi của tông môn chín sao Huyền Băng phái, còn Vân Tử Y và Lạc Phi lại đến tông môn bảy sao Kiếm Cốc.
Dương Phí Thành nhíu mày, bỗng nhiên nói:
– Lập tức chuẩn bị lễ vật đến hai môn phái đó, cầu hôn bốn đệ tử cho đệ tử nòng cốt của Vô Cực tông ta.
Tặng cho Huyền Băng phái một viên Chân Linh đan cộng thêm một linh mạch, về phần Kiếm Cốc thì làm phiền Hạ sư thúc một chuyến.
Mấy vị trưởng lão còn đang ngồi họp đều hít sâu một hơi, môn chủ nói ra cái giá quá cao rồi, cả Vô Cực tông cũng chỉ có một linh mạch trung phẩm, cộng thêm sáu linh mạch hạ phẩm, mà lại đi tặng cho người khác một linh mạch.
Đồ sính lễ này quả thực xưa nay chưa từng có, huống chi còn có cả một viên Chân Linh đan.
Chân Linh đan lại là đan dược thiên cấp cửu phẩm, là đan dược để tu sĩ Kiếp Biến thăng cấp lên Hóa Chân, có thể nói một viên có thể trị giá một môn phái bảy sao rồi.
Không cần phải nói một Viên Nam Quan, cho dù là mấy tên Viên Nam Quan cũng không chắc đã xứng với cái giá này, hơn nữa cái giá này cũng không phải là trực tiếp muốn lấy cái mạng của Diệp Mặc.
Nhưng bây giờ môn chủ Dương Phí Thành và trưởng lão Hóa Chân một lòng muốn giết Diệp Mặc bằng được, trưởng lão còn lại cho dù có muốn phản đối, cũng không dám nói ra.
Đến cả những đồ quý giá như này, môn chủ đến chớp mắt cũng không chớp liền tặng đi, rõ ràng đã hận Diệp Mặc thấu xương rồi, thậm chí không tiếc bất cứ giá nào.
Về chuyện để một tu sĩ Hóa Chân như Hạ Lâm đến Kiếm Cốc, hoàn toàn là uy hiếp, uy hiếp trắng trợn.
Rõ ràng một tu sĩ Hóa Chân quá bộ đến tông môn bảy sao, tông môn bảy sao đó làm gì còn có đường phản kháng.
…
Diệp Mặc rõ ràng không biết Lôi Vân tông và Vô Cực tông đang làm cái gì, lúc này hắn đã rời khỏi cách Đan thành khoảng mấy trăm dặm rồi.
Vì Ninh Khinh Tuyết ở lại Đan thành, vì đề phòng chẳng may, Diệp Mặc vẫn cố ý mời Kỷ Bẩm giúp hắn bố trí một trận pháp phòng ngự cấp tám.
Đại Chú Sơn cách Đan thành không gần, nhưng so với Nam An Châu rộng lớn cũng không tính là xa.
Cho dù là Diệp Mặc cũng mất ba ngày, mới đến được một thôn trấn gần với Đại Chú Sơn nhất là Mãng Sơn trấn.
Lúc này Diệp Mặc đeo Cửu biến vào, biến thành một người đàn ông mặt đầy râu.
Vùng này là vùng linh khí không được đầy đủ lắm, tu sĩ qua lại cao nhất cũng chỉ là tu vi Nguyên Anh, cho nên Diệp Mặc đeo Cửu biến, cũng không sợ người khác phát hiện ra.
Diệp Mặc sau khi tiến vào Mãng Sơn trấn, liền cảm thấy kiến trúc và nhân khí ở đây quả thực không xứng đôi.
Rất nhiều kiến trúc rất xa hoa, thậm chí rất sang trọng, nhưng người thì lại không nhiều.
Tuyệt đại đa số vẫn còn là một số tu sĩ Trúc cơ.
Cho dù là tu sĩ Kim Đan cũng không nhiều, còn tu sĩ Nguyên Anh, hắn thỉnh thoảng mới gặp được một vài người mà thôi.
Để bản thân mình không lộ vẻ đặc biệt, Diệp Mặc lại đem tu vi ở mình biểu hiện ở mức Trúc Cơ hậu kỳ.
Diệp Mặc chỉ biết cha của Cận Chỉ Hằng là Cận Tiên Quý sau khi đến Đại Chú Sơn tìm linh mạch dược vương, thì cũng không quay về nữa, còn có phải rơi xuống Đại Chú Sơn không thì Diệp Mặc hắn cũng không biết.
Phạm vi Đại Chú Sơn mấy trăm dặm, Diệp Mặc biết trong một khu vực rộng mấy trăm dặm tìm một linh mạch, rõ ràng là vô cùng khó.
Mặc dù hắn nhiều lần hỏi thăm Cận Chỉ Hằng, nhưng Cận Chỉ Hằng lúc đó lại quá nhỏ, căn bản nói không rõ.
Hơn nữa năm đó người đi cùng cha của Cận Chỉ Hằng đến Đại Chú Sơn cũng không quay trở về, cho nên muốn hỏi người khác, cũng không có chỗ nào có thể hỏi được.
– Anh bạn có phải đến Đại Chú Sơn tìm di tích thượng cổ không?
Diệp Mặc vừa mới vào Mãng Sơn trấn, một gã tu sĩ Trúc Cơ xấu xí không biết từ chỗ nào chạy đến trước mặt Diệp Mặc nhỏ giọng hỏi.
Diệp Mặc trong lòng sửng sốt, chẳng lẽ di tích thượng cổ của Đại Chú Sơn người đi đầy đường cũng biết rồi sao? Như vậy thì còn tìm cái quái gì nữa.
Trong một góc mà Diệp Mặc không để ý đến, một tu sĩ Trúc Cơ bình thường sau khi thấy Diệp Mặc, nhất thời vẻ mặt vui mừng, lập tức xoay người như không có chuyện gì mà rời đi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1127: Dược Hương Trong Đầm Chú Hà
Dược Hương Trong Đầm Chú Hà
Đại Chú Sơn có di tích thượng cổ sao?
Sau một hồi lâu Diệp Mặc mới lên tiếng hỏi.
Tên tu sĩ Trúc Cơ xấu xí sửng sốt một chút, lát sau mới định thần lại, có chút hiểu ra:
– Hóa ra anh bạn không phải tới đây vì di tích, thế nhưng Đại Chú Sơn đúng là có di tích …
– Hầu Tiêm, anh lại ở đó lừa gạt người ta rồi.
Một tên thanh niên anh tuấn vóc dáng thon dài đi tới trước mặt Diệp Mặc, ôm quyền nói:
– Anh chắc là mới tới trấn Mãng Sơn phải không, không nên tin lời của Hầu Tiêm nói, anh ta khoác lác đấy, làm gì có nhiều di tích như vậy.
Tên tu sĩ Trúc Cơ xấu xi thấy tên thanh niên anh tuấn này, lập tức biến sắc, thậm chí còn không chào hỏi Diệp Mặc đã xoay người đi rồi, chỉ chốc lát đã không còn thấy đâu nữa.
Diệp Mặc quan sát người thanh niên anh tuần này một chút, tu vi của y cũng là Trúc Cơ, hơn nữa đã là Trúc Cơ đại viên mãn, thoạt nhìn thì thái độ làm người cũng rất chân thành.
Thế nhưng Diệp Mặc cảm giác lời nói của y cũng không chân thực bằng cái người tên Hầu Tiêm kia, đây cũng không phải là vì hắn có lý do gì đó, mà chỉ hoàn toàn dựa vào trực giác mà thôi.
– Anh lần đầu tiên đến trấn Mãng Sơn đúng không? Tôi là Đoàn Diệc Thái, đã ở trấn Mãng Sơn này nhiều ngày rồi.
Người vừa rồi tên là Hầu Tiêm, chuyên môn lừa gạt những tu sĩ mới tới từ bên ngoài, anh bạn không nên tin hắn.
Đoàn Diệc Thái dùng giọng nói hòa hoãn, mặt mỉm cười, làm cho người nghe có cảm giác chân thành hơn người tên Hầu Tiêm nhiều lắm.
Diệp Mặc ôm quyền hỏi lại:
– Vậy xin hỏi anh Đoàn, ở Đại Chú Sơn này có thật là có di tích thượng cổ hay không?
Đoàn Diệc Thái khẽ cười:
– Điểm ấy thì có thể nói là Hầu Tiêm cũng không hoàn toàn lừa anh bạn, di tích thượng cổ của Đại Chú Sơn thì mọi người đều biết, thế nhưng không phải là chuyện của hiện tại rồi, mà đó là việc của mười năm trước.
Mười năm trước, ở Đại Chú Sơn truyền ra sự việc phát hiện một di tích thượng cổ, khiến rất nhiều tu sĩ đều đến đây để tìm kiếm di tích.
Sau này tu sĩ đến đây để tìm kiếm di tích thượng cổ ngày càng nhiều, cuối cùng hội tụ lại trở thành phường thị quy mô nhỏ, đó cũng chính là thời gian mà trấn Mãng Sơn được thành lập.
– Đã như vậy tại sao còn nói chuyện này là gạt người?
Diệp Mặc nghi hoặc hỏi một câu.
Đoàn Diệc Thái lắc đầu:
– Bởi vì di tích thượng cổ không có thực, sáu năm trước ở những người tìm kiếm di tích cuối cùng cũng tìm được một hồ dung nham rất lớn.
Hầu như các tu sĩ khác đều cho rằng đó chính là lối vào, kết quả là hồ dung nham này đột nhiên lại nổ tung, tất cả các tu sĩ đó đều không một ai trở về.
Lúc đó số lượng tu sĩ chết cũng phải hơn vạn người, cho dù là đến tận bây giờ, cũng có thể đến phía bên ngoài hồ dung nham tìm kiếm được một ít pháp bảo cùng hài cốt của những tu sĩ đó.
Nếu người nào có vận khí tốt, thậm chí còn có thể tìm được một cái nhẫn trữ vật của các Kim Đan cao thủ.
Diệp Mặc nhíu mày, trong lòng có chút nghi hoặc rằng có lẽ ông nội của Cận Chỉ Hằng cũng là bị người khác lừa gạt, đi tới cái nơi mà căn bản là không phải di tích thượng cổ, kết quả là để lại mạng ở hồ dung nham.
Đoàn Diệc Thái lại tiếp tục giải thích:
– Sau khi hồ dung nham phát nổ, cũng có rất nhiều cao nhân đến kiểm tra, thậm chí còn có cả một tu sĩ Hóa Chân, thế nhưng không có tra ra được gì cả.
Ban đầu còn có người đến tìm kiếm pháp bảo và nhẫn trữ vật của các tu sĩ đã chết, nhưng sau này cũng ít dần đi.
Hóa ra là như vậy, cuối cùng Diệp Mặc cũng hiểu rõ vì sao trấn Mãng Sơn lại có thể xây dựng tốt như vậy, mà người ở đây lại không có bao nhiêu.
Thế nhưng linh khí ở đây thiếu thốn, thì có vẻ cũng không phải là nơi có ‘Dược Vương linh mạch’.
Diệp Mặc khẳng định những lời này của Đoàn Diệc Thái không phải là giả, bởi vì hắn đều có thể đi hỏi người khác bất cứ khi nào.
Khi Diệp Mặc nghĩ rằng mình nên rời khỏi đây, Đoàn Diệc Thái lại cười ngăn cản Diệp Mặc lại rồi nói:
– Tuy rằng tin đồn Đại Chú Sơn có di tích thượng cổ là giả, thế nhưng cách Đại Chú Sơn không xa, thì lại có một nơi có thứ tốt.
Thấy Diệp Mặc bị lời nói của mình giữ chân lại, Đoàn Diệc Thái liền thong thả nói tiếp:
– Ở đây cũng không phải là chỗ nói chuyện, mời anh bạn theo tôi.
Diệp Mặc là một tu sĩ Nguyên Anh tầng năm, đương nhiên sẽ không sợ Đoàn Diệc Thái có ý đồ gì với hắn, cho nên cũng không cần hỏi gì mà liền đi theo y.
Đoàn Diệc Thái đối với thái độ này của Diệp Mặc rất hài lòng, hai người cũng không đi xa đã tới một ngôi nhà gỗ rất xa hoa.
Hơn nữa ngôi nhà gỗ này còn có một tụ linh trận rất tốt, có thể nói là tốt nhất ở trấn Mãng Sơn này rồi.
Sau khi đi vào, Diệp Mặc mới biết được nơi này là một Linh tức lâu, rất nhiều tu sĩ đều đến đây nghỉ ngơi, thậm chí là đến đàm luận.
Có mấy tu sĩ Trúc Cơ còn đang cao giọng bàn tán về đại hội Đan Vương ở Đan Thành mấy ngày trước.
Diệp Mặc và Đoàn Diệc Thái chậm rãi bước lên tầng trên, nhưng vẫn chú ý nghe mấy người kia nói chuyện.
– Anh Hồng, anh nói Diệp Đan Vương kia thực sự lợi hại như vậy sao?
Một cô gái trên mặt có một vết sẹo nghe được lão già gầy gò kia nói khoác, liền không nhịn được hỏi một câu.
Lão già gầy gò còn đang khoác lác cũng không nhìn cô gái trung niên, mà lớn tiếng nói:
– Đâu chỉ là lợi hại, lúc đó mọi người đều cho rằng hắn chỉ là một Linh đan sư thất phẩm, hơn nữa còn không có cả mồi lửa kỳ dị, ngay cả đan hỏa cũng không có, thế nhưng hắn không chỉ đạt được danh hiệu đệ nhất ở vòng thứ nhất và thứ hai của cuộc thi, lại ở trên ‘Mười hai bậc Đan Vương’ lấy ra ‘Tử Quỳ hỏa’ một đường tiến tới, không có một Đan Vương nào có thể so sánh được.
Ngay cả Đan Vương Bán Tiên – Từ Bán Xương cũng thất bại dưới tay hắn.
– Tôi còn nghe nói là có một Đan Vương tên là Cửu Kiền nữa mà? Tựa hồ cũng không có kém hơn so với Diệp Đan Vương đúng không?
Một tu sĩ bên cạnh lại gần nói một câu.
Biểu tình của lão già gầy gò càng trở nên đặc sắc:
– Đúng thế, Đan Vương Cửu Kiền cũng là một người rất giỏi, tham gia cuộc thi với thân phận là một Linh đan sư cửu phẩm, kỳ thực y là một Đan Vương lục phẩm.
Ở ‘Đan bậc’ thứ mười còn lấy ra thiên hỏa ‘Nhất đóa tử viêm’…
Nghe được lão già kia nói đến ‘Nhất đóa tử viêm’, rất nhiều tu sĩ đều âm thầm líu lưỡi, hiển nhiên là loại mồi lửa này bọn họ chỉ được nghe nói đến mà thôi.
Lão già càng được thể văng nước bọt tung tóe:
– Nhưng cùng lúc đó, Đan Vương thất phẩm Diệp Mặc cũng duỗi tay lấy ra một mồi lửa khác, các người biết đó là mồi lửa gì không…
– Là mồi lửa gì thế?
Vài tên tu sĩ nhập tâm nghe chuyện, liền vô thức hỏi một câu.
– Hắc hắc, đó cũng chính là một thiên hỏa, chính là ‘Vụ Liên Tâm hỏa’.
Cuối cùng Diệp Đan Vương dùng ‘Vụ Liên Tâm hỏa’ luyện chế ra đan dược Thiên cấp thất phẩm, còn Cửu Kiền thì luyện chế thất bại.
Lão già gầy gò nói đến đây, những tu sĩ trong phòng đều thở dài một tiếng.
– Anh Hồng, làm sao anh có thể biết rõ như thế.
Lại có một tu sĩ lên tiếng hỏi.
Lão già gầy gò liền đắc ý nhướng mày nói:
– Bởi vì ta có đến xem đại hội Đan Vương, khi đó tôi cũng chỉ đứng cách Diệp Đan Vương có mấy trượng mà thôi.
Lúc này cô gái mặt sẹo bỗng nhiên lại đứng lên run giọng hỏi:
– Anh Hồng, anh mới vừa nói cái người Diệp Đan Vương kia tên là Diệp Mặc sao? Thực sự là Diệp Mặc?
Lão già gầy gò thản nhiên nói:
– Khẳng định là Diệp Mặc, hắn dùng tên giả Lạc Tiểu Mặc, sau lại thừa nhận chính mình là Diệp Mặc, hơn nữa hắn còn có một thành trì của riêng mình gọi là Mặc Nguyệt Chi Thành.
– Tôi sẽ không nói khoác, lúc đó ở đại hội Đan Vương của Đan Thành có nhiều người xem như vậy, cô không tin thì có thể lại đi hỏi, lúc đó sẽ biết Hồng Bát Công tôi có phải là kẻ khoác lác hay không?
Biểu tình cô gái mặt sẹo rất kích động, giọng nói trở lên run rẩy:
– Anh Hồng, anh có thể cho tôi xem bức họa của Diệp Đan Vương được không, tôi có thể cho anh linh thạch.
Diệp Mặc nghi hoặc liền vận dụng thần thức nhìn cô gái đang kích động kia một chút, hắn cũng không hiểu là cô vì sao phải kích động vì một Đan Vương không có quan hệ gì với mình chứ.
Tu sĩ của Tu Chân giới cũng là người có lý tính, nhưng cô gái này thì chưa có thấy qua mình thì đâu thể nào sùng bái mình được?
Diệp Mặc tỉ mỉ quan sát cô gái này một chút, xác định là chưa từng gặp qua cô ta, hơn nữa cũng không nhận ra, hắn không biết cô gái này vì sao lại kích động như vậy khi nghe được tên của mình.
Khi Diệp Mặc còn đang muốn lưu ý đến cô gái kia một chút, thì Đoàn Diệc Thái đã nói với hắn:
– Anh bạn, đã tới rồi, ngồi ở đây đi.
Sau khi mở cửa phòng, Diệp Mặc phát hiện bên trong đã có hai tu sĩ khác nữa, đều là tu vi Trúc Cơ.
Có một người còn là một hòa thượng, người còn lại thì vóc dáng bình thường, tóc ngắn, mặc một thân áo đen.
Đoàn Diệc Thái mời Diệp Mặc đến ngồi xuống rồi nói:
– Hai vị này là Lỗ Tức cùng với Lễ Tế Lỗi.
Nói xong y lại hướng về hai người bên trong:
– Anh bạn này cùng đi với tôi …
Diệp Mặc không đợi Đoàn Diệc Thái nói xong, lập tức ôm quyền:
– Tôi là Ninh Tiểu Ma, hân hạnh được gặp các vị.
Diệp Mặc khẳng định mấy người này không biết cái tên Ninh Tiểu Ma của hắn.
Đoàn Diệc Thái chờ Diệp Mặc ngồi xuống, thẳng thắn nói:
– Nếu tất cả mọi người đều đã làm quen rồi, thì tôi xin nói thẳng.
Anh Ninh, ở ngoại vi Đại Chú Sơn có một đầm lầy gọi là đầm Chú Hà, không biết anh Ninh có nghe nói qua hay không?
Diệp Mặc lắc đầu, hắn xác thực chưa có nghe nói qua cái gì là đầm Chú Hà, cũng không biết Đoàn Diệc Thái nói đến đầm Chú Hà này là có ý gì.
– Anh Lễ, anh nói đi, nơi đó là do anh phát hiện ra mà.
Đoàn Diệc Thái nói với tu sĩ tóc ngắn mặc một thân đồ đen.
Diệp Mặc đánh giá người này một chút, vừa rồi Đoàn Diệc Thái giới thiệu y là Lễ Tế Lỗi, Diệp Mặc tới nơi này là để tìm kiếm linh mạch Dược Vương, thế nhưng hắn đối với Đại Chú Sơn vẫn chưa quen thuộc, có thể nghe những người này giới thiệu một chút cũng là chuyện tốt.
Lễ Tế Lỗi gật đầu:
– Nửa tháng trước, tôi và vài người bạn đi đến Đại Chú Sơn tìm kiếm pháp bảo của những tu sĩ đã chết, nhưng lại ngửi thấy một mùi hương.
Tôi xác định đó là dược hương (mùi hương dược liệu), tuyệt đối chính là dược hương.
Hơn nữa mùi hương này còn có thể khiến cho người ngửi cảm thấy vui vẻ thoải mái, nên tôi đoán chí ít phải là linh dược cấp bảy trở lên.
Tuy rằng không phải là lần đầu nghe Lễ Tế Lỗi kể truyện, thế nhưng Đoàn Diệc Thái và hòa thượng Lỗ Tức vẫn rất chăm chú nghe.
Lễ Tế Lỗi tiếp tục nói:
– Lúc đó, chúng tôi đều rất kích động, cùng nhau nhắm phía mùi hương tỏa ra mà đi tới, thì phát hiện là nó được phát ra từ đầm Chú Hà.
Nhưng khi chúng tôi tiến vào đầm Chú Hà, thì lại kinh động một con yêu thú cấp năm, tôi chắc chắn nó là một yêu thú cấp năm.
Nó cũng không chờ chúng tôi động thủ, đã tức giận lên rồi, kết quả là hai người bạn của tôi đều đã ngã xuống ở đầm Chú Hà, chỉ có một mình tôi là trốn thoát.
Nói đến đây Lễ Tế Lỗi liền vô thức nhìn Diệp Mặc một cái, phát hiện Diệp Mặc cũng đang chăm chú nghe, nên càng kích động nói tiếp:
– Sau khi tôi trở về, liền mời mấy người bạn khác đi tới đó, thế nhưng lúc đó lại không còn ngửi thấy được mùi hương kia nữa, cho nên mấy người bạn đó đã nghĩ là tôi lừa bọn họ, nên đều bỏ đi.
Nhưng tôi vẫn một mình chờ ở đó, qua mấy canh giờ, quả nhiên tôi lại ngửi thấy được mùi hương kia, hơn nữa còn không giống với mùi hương lúc trước.
Thế nhưng thời gian thì lại rất ngắn, chỉ có nửa nén hương.
Lúc này Đoàn Diệc Thái liền ngắt lời y:
– Chúng tôi sau khi nghe Lễ Tế Lỗi kể lại, cảm giác được đó có thể là một dược viên thượng cổ, không chỉ tồn tại đã lâu, còn có thể có rất nhiều loại dược liệu.
Lễ Tế Lỗi lại gật đầu lần nữa:
– Không sai, vài ngày sau đó tôi đều liên tục quan sát, tính toán một chút, thì thấy được là buổi trưa mỗi ngày luôn luôn có mùi dược hương tỏa ra.
Những lúc khác thì không có.
Diệp Mặc chờ mấy người này nói xong, bỗng nhiên lên tiếng hỏi:
– Các anh là muốn tôi cùng đi tìm kiếm cái dược viên kia phải không?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1128: Không Có Ý Tốt
Không Có Ý Tốt
Đúng thế, anh Ninh, con yêu thú cấp năm kia tuy rằng lợi hại, nhưng cũng chỉ là một yêu thú cấp năm sơ kỳ mà thôi, bốn người chúng ta đều là Trúc Cơ tầng chín, hơn nữa tôi còn có bùa chú khá là cao cấp này, nếu chúng ta cùng liên thủ thì hẳn là có thể chế phục nó.
Đoàn Diệc Thái nói xong liền lấy ra một đạo bùa Băng Trùy cấp sáu.
Diệp Mặc gật đầu, nếu sử dụng bùa Băng Trùy cấp sáu để đánh lén, đúng là có thể khiến cho yêu thú cấp năm thọ thương, hơn nữa mấy người cùng vây công, hẳn là không có vấn đề gì.
Thế nhưng đối với một tu sĩ Nguyên Anh như hắn, thì một yêu thú cấp năm cũng chỉ đáng một cái tát mà thôi.
Thế nhưng Diệp Mặc cũng không cự tuyệt, dù sao hắn vẫn không biết cái đầm Chú Hà kia ở chỗ nào, huống chi nghe ý tứ của Lễ Tề Lỗi thì là diện tích của đầm Chú Hà này cũng không có nhỏ, nếu như một mình đi tìm, nói không chứng phải mất rất nhiều thời gian, chẳng thà tiện đường đi cùng mấy người này để xem kĩ rồi hẵng nói.
Thấy Diệp Mặc đồng ý, bọn người Đoàn Diệc Thái rất vui mừng, đều lập tức động thân.
Đối với Diệp Mặc mà nói, thì đương nhiên là càng nhanh càng tốt.
Trấn Mãng Sơn cách Đại Chú sơn không xa, nhưng linh khí lại thiếu thốn như vậy thì làm sao có thể có linh thảo cao cấp? Vì thế sau khi nghe Lễ Tề Lỗi nói đến chuyện có linh thảo, Diệp Mặc càng chờ mong hơn.
Khiến Diệp Mặc không nghĩ đến chính là khi hắn và mấy người Đoàn Diệc Thái đi ra, thì cô gái mặt thẹo kia đã đi rồi.
Hơn nữa Diệp Mặc sử dụng thần thức quét một vòng, không ngờ cũng không thấy cô ta ở trong phạm vi của thần thức, hiển nhiên là đã rời khỏi trấn Mãng Sơn rồi.
Tuy rằng cảm thấy cô gái mặt thẹo này có chút kỳ quái, nhưng Diệp Mặc cũng không quá bận tâm.
Tuy Đầm Chú Hà cách trấn Mãng Sơn không xa, nhưng cũng không phải là gần.
Nếu như Diệp Mặc chỉ đi có một mình thì chắc chỉ mất khoảng hai canh giờ là có thể đến đầm Chú Hà, thế nhưng đi theo ba người Đoàn Diệc Thái thì phải đi đủ một ngày đêm, lúc này mới tiếp cận đến ngoại vi của đầm lầy.
Đập vào mắt của Diệp Mặc đầu tiên chính là một đầm lầy mênh mông vô bờ.
Nhưng đừng nói đến mùi thơm của dược liệu, ngay cả đến mùi thối của đầm lầy cũng không ngửi được, rất khó có thể tin được rằng trong cái đầm lầy này có một dược viên thượng cổ.
Thần thức của Diệp Mặc tiến vào trong đầm, nhưng căn bản là không có một chút phản ứng nào, có thể thấy được đầm lầy này còn lớn hơn so với lời Lễ Tề Lỗi nói.
Hơn nữa hắn phát hiện thần trí của mình chỉ có thể hoạt động ở phạm vi hai trăm dặm trong đầm, nói cách khác là thần thức của hắn đã bị đâm lầy này hạn chế.
Có thể hạn chế được thần thức thì ngoài những trận pháp thiên nhiên cùng với một số khu vực đặc thù thì chỉ có thể là trận pháp do con người bố trí mà thôi.
– Nếu như là thuận gió, chúng ta chỉ cần đứng ở đây chờ đến giờ ngọ là có thể ngửi thấy được mùi dược hương.
Ngày trước tôi và mấy người bạn cũng chính là từ chỗ này đi về hướng đông hơn năm mươi dặm mới gặp phải một con yêu thú cấp năm.
Lễ Tề Lỗi dừng lại rồi chỉ vào đầm lầy phía trước nói.
– Cái đầm lầy này còn có một lực hút kinh khủng.
Càng vào bên trong thì lực hút lại càng lơn.
Nếu như bốn người chúng ta cùng nhau đi vào, thì cho dù có bùa Băng trùy, thì chắc cũng không phải là đối thủ của con yêu thú cấp năm.
Đoàn Diệc Thái chủ động nói chuyện.
Vị hòa thượng tên Lỗ Tức đĩnh đạc nói:
– Anh Đoàn là người có nhiều mưu kế, nếu anh đã có biện pháp gì tốt thì xin cứ nói thẳng ra, mấy người chúng tôi đều nghe theo anh.
Đoàn Diệc Thái cười ôm quyền:
– Đã như vậy, tôi sẽ không khách khí nữa.
Trong kia là một con cá sấu ba sừng đầm lầy, rất dễ bị chọc giận.
Tôi hiện giờ có một tấm ‘Gia tốc phù’ cấp năm, nên muốn chọn ra một người có tốc độ nhanh nhất trong bốn người chúng ta sử dụng ‘Gia tốc phù’ chọc giận yêu thú dẫn dụ nó ra.
Sau khi ra ngoài ba người còn lại mai phục liền tập kích, cho dù là yêu thú lợi hại, cũng không thể chống đỡ nổi ‘Băng trùy phù’ cấp sáu đánh lén.
Nói xong y liền dừng lại một chút, nói với vẻ ngại ngùng:
– Đáng tiếc tôi lại là tu sĩ hệ thổ, tốc độ rất chậm.
Nói cách khác cái việc dẫn dụ yêu thú này chỉ có thể nhường người khác là hay nhất.
– Nếu không thì để tôi đi, tôi mặc dù là tu sĩ hệ mộc, thế nhưng có ‘Gia tốc phù’ cấp năm của anh Đoàn thì hẳn là không có vấn đề gì.
Hòa thượng Lỗ Tức vẫn kiệm lời bỗng nhiên lại chủ động nói.
Lễ Tề Lỗi thì lại lắc đầu:
– Không được, hình thể của anh quá lớn, mặc dù có ‘Gia tốc phù’ cấp năm, thì chắc cũng khó mà chạy được.
Diệp Mặc nghe đến đó trong lòng liền cười nhạt, cái gì mà hình thể to lớn với cả linh căn của tu sĩ thì liên quan gì đến Gia tốc phù chứ? Hắn khẳng định là mấy tên này tới đây không chỉ một lần.
Kéo hắn theo nhất định là muốn để hắn đi dẫn dụ yêu thú.
Nói đơn giản là để cho hắn đi chịu chết.
Một người tu sĩ Trúc Cơ đi dẫn dụ một yêu thú cấp năm, điều này không phải là đi chịu chết thì là gì? Diệp Mặc khẳng định là nếu đến cuối cùng mà hắn cũng không đồng ý chuyện này thì nói không chừng ba người bọn họ còn có biện pháp khác.
Thế nhưng Diệp Mặc vốn cũng không có dự định hợp tác cũng mấy người này, hắn đang muốn một mình đi vào trong ao đầm lầy, bỗng nhiên ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt.
Đúng là Lễ Tề Lỗi nói không sai, ở đây đúng là có mùi dược hương.
– Đã là buổi trưa rồi, mọi người có ngửi thấy mùi dược hương không?
Lễ Tề Lỗi kích động nói.
Lỗ Tức và Đoàn Diệc Thái đều gật đầu, hiễn nhiên đều ngửi thấy được.
Lần này Diệp Mặc không đợi ba người tiếp tục bày trò nữa, liền nói thẳng:
– Để tôi đi, công pháp phi hành của tôi cũng rất tốt.
Nói xong, Diệp Mặc liền xoay người xông vào ao đầm lầy, căn bản là không cần đến ‘Gia tốc phù’.
Hắn biết mùi dược liệu chỉ tỏa ra trong thời gian một nén nhang, đâu còn dám chần chừ, càng không cần suy nghĩ gì đã tiến vào rồi.
Nghe được Diệp Mặc nói hắn sẽ đi, ba người đều lộ ra sắc mặt vui mừng, thế nhưng không chờ bọn họ nói thì Diệp Mặc đã lao vào ao đầm lầy rồi.
– Chờ chút đã, còn ‘Gia tốc phù’…
Đoàn Diệc Thái nói xong câu đó, thì cả cái bóng của Diệp Mặc cũng không thấy đâu nữa rồi.
– Anh Đoàn, làm sao bây giờ? Hắn không có sử dụng ‘Gia tốc phù’.
Lễ Tề Lỗi có chút thất vọng nói một câu.
Lỗ Tức lắc đầu:
– Có lẽ người này muốn đi tìm cái chết, chúng ta nên trở lại tìm người khác đến đây đi.
Đoàn Diệc Thái cũng thở dài một tiếng:
– Tên Ninh Tiểu Ma này là người có điều kiện tốt nhất rồi, khi hắn ngửi thấy mùi dược liệu liền nhịn không được mà xông vào, hiển nhiên là một tu sĩ tham lam.
Đáng tiếc là hắn không có cầm ‘Gia tốc phù’ của chúng ta, cho dù chết thì cũng không có chút ích lợi gì cho chúng ta.
Nói xong y lại trầm ngâm chốc lát rồi mới nói tiếp:
– Hay là chúng ta ở đây chờ một lát, nói không chừng còn có thu hoạch ngoài ý muốn.
Diệp Mặc cũng không biết ‘Gia tốc phù’ bị Đoàn Diệc Thái động tay động chân, mà cho dù là biết thì ‘Gia tốc phù’ đem cho hắn cũng chỉ uổng công.
Hắn là một luyện đan sư, hơn nữa còn là một Đan Vương thất phẩm, cũng đã gặp được linh thảo cấp tám, thậm chí là linh thảo cấp chín ‘Cửu Thái Liên’ cũng đã từng thấy.
Thế nên hắn chỉ vừa mới ngửi thấy mùi dược liệu đã biết đây ít nhất là dược liệu cấp chín, thậm chí còn vượt qua cả cấp chín.
Vượt qua dược liệu cấp chín, thì đó chính là tiên dược rồi, không thì cũng là đẳng cấp cao không tưởng tượng nổi.
Vì thế Diệp Mặc đâu còn tâm tình cùng mấy người Đoàn Diệc Thái dong dài, trực tiếp chạy ào vào trong đầm luôn.
Diệp Mặc chỉ đi không đến hai trăm dặm, đã gặp được một con yêu thú cấp năm, Diệp Mặc không cần nhìn cũng biết đây chính là yêu thú mà Lễ Tề Lỗi nói rồi.
Rất rõ ràng Lễ Tề Lỗi đã nói sai rồi, yêu thú cấp năm này căn bản chỉ là một yêu thú bình thường tại ao đầm lầy này mà thôi, hoàn toàn không quan hệ với mùi dược liệu cả.
Điều duy nhất có liên quan chính là yêu thú này nằm trên đường đi thông đến dược viên theo mùi hương kia.
Cho dù là mấy người Đoàn Diệc Thái tiêu diệt yêu thú này rồi, cung không thấy được cái bóng của Dược Viên.
Tuy là một yêu thú cấp năm, thế nhưng Diệp Mặc chỉ cần thể hiện ra khí thế, đủ khiến nó không dám động đậy chút nào rồi, nào có dám đi gây phiền phức cho Diệp Mặc, Diệp Mặc không đi tìm nó gây phiền phức đối với nó đã là may mắn trong may mắn rồi.
Cũng may Diệp Mặc không có tìm con yêu thú cấp năm này gây phiền phức, mà trong nháy mắt liền vọt đi, chốc lát đã biến mất ở nơi sâu nhất trong đầm.
Càng vào sâu trong đầm, Diệp Mặc cũng cảm giác được lực hút của đầm lầy ngày càng lớn, tựa hồ tùy lúc đều có thể hút hắn vào trong, điểm này thì Lễ Tề Lỗi nói không có sai.
Vì thế Diệp Mặc tiến vào càng sâu thì tốc độ càng chậm lại.
Diệp Mặc bay thêm khoảng năm sáu trăm dặm, chợt thấy mùi hương của dược liệu nhạt dần đi.
Diệp Mặc đoán chừng là mùi hương này sẽ chỉ tỏa ra trong thời gian rất ngắn, nên lập tức đẩy nhanh tốc độ.
Thình thịch…
Một tiếng vang thật lớn phát ra từ bên trong đầm, một cự xà dài hơn mười trượng từ trong đầm vọt ra, nó ló đầu ra ngoài nhắm hướng Diệp Mặc mà phun ra một tia nước đen thùi.
Hiển nhiên là do Diệp Mặc đã hiên ngang mà đi qua địa bàn của nó nên nó mới tức giận.
Trong lòng Diệp Mặc cả kinh, hắn toàn lực bỏ chạy, nhưng lại không chú ý tới phần thân của con rắn được giấu trong đầm, giờ mới nhận ra được con rắn này chính là yêu thú cấp sáu đỉnh phong – ‘Văn xà đầm lầy’.
Sau khi thấy rõ yêu thú, Diệp Mặc mới thở phào nhẹ nhõm, ‘Văn xà’ cấp sáu tuy rằng lợi hại, nhưng còn chưa đạt đến cấp bảy, nếu như đã đạt đến cấp bảy rồi, thì hắn chỉ còn nước bỏ chạy mà thôi.
Diệp Mặc căn bản là không cần suy nghĩ, ý niệm khẽ động một cái, đại đỉnh tám cực đã được lấy ra, lúc này tuy vẫn chưa tế luyện hoàn toàn nhưng so với hồi ở Vẫn Chân Điện thì mạnh hơn nhiều lắm.
Diệp Mặc chí ít đã tế luyện được cấm chế tầng ba rồi, sử dụng cũng trở nên dễ dàng hơn trước.
Ở đây là dưới đáy vùng đầm lầy, không lo có người ngoài, hơn nữa lại đối địch với một con ‘Văn xà’ cấp sáu đỉnh cực kỳ hung hãn, vì thế Diệp Mặc căn bản là không cần phải nương tay.
Vừa ra tay thì không chỉ lấy ra ‘đại đỉnh tám cực, mà ngay cả ‘Tử Đao’ cũng được lấy ra rồi.
‘Đại đỉnh tám cực’ vừa được lấy ra, liền xoay tròn trên đỉnh đầu của hắn, hình thành một vòng đỉnh ảnh không có lỗ hổng nào.
Tia nước đen thùi của ‘Văn xà’ liền bị đỉnh ảnh hoàn toàn chặn lại, không thể tiếp cận được đến gần Diệp Mặc.
Yêu thú ‘Văn xà’ cũng không ngờ rằng một kích với sự phẫn nộ của mình lại bị Diệp Mặc dễ dàng chặn lại như thế, nhưng không chờ nó ra chiêu tiếp, ‘Tử Đao’ của Diệp Mặc đã được bổ ra, ánh đao màu tím như pháo hoa dày dặc đem yêu thú ‘Văn xà’ bao vây hoàn hoàn, hơn nữa những ánh đao màu tím cũng không ngừng tăng lên.
Yêu thú ‘Văn xà’ nhất thời kinh hoàng, cái đuôi lớn của nó bắt đầu điên cuồng giãy dụa, yêu lực chân nguyên cường đại phóng ra va chạm với ánh đao màu tím của Diệp Mặc, phát ra âm thanh bụp bụp như đánh vào da thuộc.
Sau một lát, ‘Văn xà’ bị ánh đao màu tím cuốn lấy, bỏ lại mấy cái vảy lớn, trên mình đã có thêm hơn mười vết máu.
‘Văn xà’ giẫn dữ, phát ra một âm thanh nặng nề như gào thét, lại lần nữa phun ra vô số tia nước màu đen, những tia nước này đều mang theo yêu nguyên cường liệt và mùi hôi thối nồng nặc, không ngờ lại không kém hơn so với ánh đao màu tím của Diệp Mặc.
Đáng tiếc chính là ‘đại đỉnh tám cực’ của Diệp Mặc thực là quá cường đại, hơn nữa không chỉ chân nguyên của Diệp Mặc cũng rất hùng hậu, mà ngay cả thần thức cũng không kém hơn tu sĩ Nguyên Anh đỉnh, cho nên ‘Văn xà’ chỉ có thể đánh vào đỉnh ảnh khiến vang lên những tiếng
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1129: Hư Thần Truy Sát
Hư Thần Truy Sát
T
uy rằng ‘đại đỉnh tám cực’ rất cường đại, thế nhưng Diệp Mặc vẫn cảm thấy một chút áp lực.
Lực hút cường đại của cái đầm lầy này thực rất kỳ quái, tựa hồ như không thời khắc nào không tồn tại, hắn một bên phải chiến đấu cùng ‘Văn xà’, một bên lại phải chống lại lực hút của đầm Chu Hà.
Ai biết được một khi mà bị hút vào thì sẽ ra sao?
Ầm, ầm, ầm. . . .
Những tia nước đen thùi vẫn được ‘Văn xà’ phóng ra va chạm với đại đỉnh tám cực, liên tục phát ra những âm thanh nặng nề, lần này Diệp Mặc không chút do dự mà xuất ra ‘Huyễn vân trận sát đao’.
Hắn không muốn tiếp tục mất thời gian chiến đấu cùng ‘Văn xà’ này nữa, vì ở đây hắn có chút cảm giác không ổn.
Diệp Mặc xuất ra ‘Huyễn vân trận sát đao’ là có ý muốn vây khốn ‘Văn xà’, sau đó dùng một chiêu giết chết nó.
Con ‘Văn xà’ tựa hồ như cảm giác được Diệp Mặc không phải là một tu sĩ dễ bắt nạt, ngay sau khi thất bại ở lần tấn công vừa rồi liền xoay người bỏ chạy, thậm chí đến đao quang của Tử Đao cũng không quan tâm, để ‘Tử Đao bổ ra mấy vệt máu nửa thước sâu.
Diệp Mặc không đuổi kịp, con ‘Văn xà’ này trốn quá nhanh, nếu như nó chậm hơn một chút nữa, chờ khi ‘Huyễn vân trận sát đao’ hình thành thì nó có trốn cũng không thoát được.
Diệp Mặc cũng không có tâm tình để đuổi theo con ‘Văn xà’, huống chi Diệp Mặc biết, coi như là hắn có đuổi theo ‘Văn xà’ vào trong để giết nó thì cũng không phải là chuyện đơn giản.
Diệp Mặc ngừng lại, vừa rồi đánh với ‘Văn xà’ một trận, khiến cho mùi hương của dược liệu hoàn toàn biến mất.
Lúc này hắn hoàn toàn không biết được mùi hương của dược liệu là từ nơi nào tới.
Trước mặt là vùng đầm lầy mênh mông vô bờ, không có chút dấu vết nào của linh dược, hiện tại không có cái mùi vị gì của dược liệu, mà chỉ thỉnh thoảng có mùi hôi thối của vùng đầm lầy, và còn có cái lực hút kỳ quái không ngừng tăng lên.
– Ngụy Thông, Cậu xác định tên kia là Diệp Mặc?
Lúc này ở một nơi không xa trấn Mãng Sơn, một gã tu sĩ Hư Thần đỉnh đang nhìn chằm chằm vào một gã tu sĩ Kim Đan trung kỳ hỏi, bên cạnh còn một gã nữa cũng là tu sĩ tu vi Hư Thần.
Tên tu sĩ Kim Đan trung kỳ lập tức trả lời:
– Vãn bối không dám nói dối, vãn bối tin rằng cái tên râu ria đi vào trấn Mãng Sơn chính là Diệp Mặc.
Vãn bối đã gặp qua Diệp Mặc một lần, tuy rằng hắn sử dụng pháp bảo ẩn nấp, thế nhưng vãn bối dự cảm đó chính là hắn.
– Vậy hiện tại hắn ở đâu?
Tên tu sĩ Hư Thần gật đầu hỏi tiếp. giọng nói trở nên hòa hoãn rất nhiều, hiển nhiên đây là đáp án của tên tu sĩ họ Ngụy khiến y rất thỏa mãn.
– Hắn và vài tên tu sĩ Trúc Cơ nghị luận trên lầu Linh Tức ở trấn Mãng Sơn một hồi, sau đó lại rời khỏi trấn Mãng Sơn đi đến đầm Chú Hà.
– Ừ, tốt lắm, Cậu có thể đi rồi.
Tên tu sĩ Hư Thần đỉnh này nói xong liền phất tay một cái, một mồi lửa đã đem Ngụy Thông bao trùm tiêu diệt.
– A….
Vốn nghĩ rằng qua việc cung cấp tin tức của Diệp Mặc thì vừa có thể báo thù Diệp Mặc, tiện thể còn có thể nhận được chút chỗ tốt, Ngụy Thông căn bản cũng không nghĩ tới là mình lại có cái kết cục này.
Nhìn Ngụy Thông nhanh chóng bị đốt thành tro, tên tu sĩ Hư Thần còn lại có chút kỳ quái mà lên tiếng hỏi:
– Kim sư huynh, làm sao anh biết tên Ngụy Thông này có thể biết được hướng đi của Diệp Mặc?
Vị trưởng lão Hư Thần lạnh lùng cười nói:
– Tên Diệp Mặc này gian trá như quỷ, muốn ở bọn họ ngăn chặn hắn là tuyệt không khả năng của.
Hơn nữa ở Đan Thành, với địa vị của hắn cũng không cho phép những người không có quan hệ ở gần với nơi ở của hắn.
Cũng may hắn lúc trước thu con Nhóc Cận Chỉ Hằng kia làm đồ đệ, đã đắc tội với vài tên tu sĩ, mà Ngụy Thông này là một trong số đó.
– Lúc đó Diệp Mặc ỷ vào cường thế, cưỡng chế lấy lại tiểu viện gán nợ sắp thuộc về mấy người Ngụy Thông, còn đuổi mấy người Ngụy Thông đi.
Ta chỉ tìm được có một mình Ngụy Thông, còn mấy tên kia không biết đã đi đâu rồi.
Lúc ta tìm được tên Ngụy Thông này, hắn chỉ nói là có thể sẽ tìm ra Diệp Mặc, cũng không có khẳng định là Diệp Mặc sẽ đến Đại Chú Sơn. thế nhưng chắc hắn cũng biết được gì đó, nên ở Đại Chú Sơn há miệng chờ sung, không ngờ rằng thật sự là hắn lại thành công.
Tên tu sĩ Hư Thần trung kỳ kia kinh ngạc thốt lên:
– Như vậy mà cũng được sao?
Tên tu sĩ Hư Thần được gọi là Kim sư huynh gật đầu:
– Ngụy Thông tuy là không biết Diệp Mặc đi tới Đại Chú Sơn có chuyện gì, vì thế hắn cũng không dám khẳng định, tôi cho hắn một trăm ngàn linh thạch thượng phẩm, lại nói nếu hắn tìm được tung tích của Diệp Mặc, thì sẽ cấp thêm cho hắn một viên ‘Thảo Hoàn Đan’ nữa.
Vì thế hắn vẫn ở lại chỗ này, sau khi tìm được tung tích của Diệp Mặc, thì lập tức nói cho ta biết.
Dừng một chút, giọng nói của tên trưởng lão Hư Thần càng âm lãnh:
– Bất luận tên Diệp Mặc kia tới đó làm cái gì, ta đều phải câu hồn hắn luyện phách.
Dám giết đệ tử Sài Không của ta, nếu như ta không giết hắn, thì Kim Khải Ti ta cũng không còn mặt mũi tiếp tục ở lại Địa Ma Tông nữa.
Tên tu sĩ Hư Thần trung kỳ gật đầu:
– Nếu như hắn vẫn ở lại trong Đan Thành, chúng ta thật ra không có cách nào để giết được hắn, nếu hắn đã đi ra rồi, đó chính là tự gây nghiệt.
Kim sư huynh chúng ta nhanh đi ngay bây giờ thôi.
Tên Kim sư huynh gật đầu:
– Trên người Diệp Mặc có hai loại mồi lửa kỳ dị, vạn nhất rơi vào tay Lôi Vân Tông, vậy đâu còn phần cho Địa Ma Tông của ta nữa.
Đi thôi
Thân hình hai người chỉ chợt lóe lên, liền biến mất tại trấn Mãng Sơn, chỉ không đến một canh giờ thì đã đến gần với đầm Chú Hà rồi.
Lúc này ở ngay bên ngoài đầm Chú Hà, Lễ Tế Lỗi cau mày:
– Anh Lỗ, anh Đoàn, tôi thấy cái tên họ Ninh này chết chắc rồi, mấy ngời chúng ta đã đợi cả canh giờ rồi, chúng ta nên đi về trước, sau sẽ lại tìm người khác đến.
Đoàn Diệc Thái thở dài một tiếng:
– Chỉ có thể làm vậy mà thôi, thật không biết tên kia làm sao mà sống được tới bây giờ, sao mà lại có cách làm việc ngu ngốc đến thế.
Chỉ sợ là hắn chưa bao giờ thấy qua thứ tốt, cho nên chỉ cần một chút mùi dược liệu đã làm cho đầu hắn nóng lên rồi.
– Tên họ Ninh mà các cậu đang nói có phải là một tên râu rậm không?
Đột nhiên có một thanh âm xuất hiện ở bên tai của Đoàn Diệc Thái.
Ba người Đoàn Diệc Thái lập tức kinh hoàng quay đầu nhìn lại, liền thấy được phía sau họ không biết đã có hai người đến từ lúc nào, hơn nữa bọn họ đều không thể nhìn ra được tu vi của hai người này.
Coi như là thằng ngốc, ba người Đoàn Diệc Thái cũng biết tu vi của bản thân không thể so sánh với hai người này.
Đoàn Diệc Thái lập tức khom người kính cẩn đáp:
– Hồi báo hai vị tiền bối, tên Ninh Tiếu Ma đúng là một người râu rậm, hắn và chúng tôi hẹn trước cùng nhau tiến vào đầm Chú Hà này tìm kiếm linh thảo, thế nhưng hắn lại tự mình chạy vào trước rồi, thậm chí cũng không thèm nói với chúng tôi một câu.
Chúng tôi vẫn ở chỗ này đợi hắn đến tận bây giờ, thế nhưng vẫn không thấy hắn trở ra, tôi sợ là hắn đã dữ nhiều lành ít rồi.
Không thể không nói Đoàn Diệc Thái rất biết tùy cơ ứng biến, chỉ mấy câu nói đã kể lại rõ ràng rành mạch, không chút nào lắp bắp.
– Hắn đi về phía kia sao?
Tên tu sĩ không có nói gì, mà lại hỏi thêm một câu.
Cho dù là Đoàn Diệc Thái cũng có chút khẩn trương, bởi vì câu hỏi của tên tu sĩ kia căn bản không có bất kỳ biểu tình gì, giọng nói giống như là biến y thành một kẻ đã chết vậy.
Khiến Đoàn Diệc Thái không thể thong dong như vừa rồi nữa, chỉ có thể chỉ về hướng đông nói với giọng kính cẩn:
– Vâng thưa tiền bối, hắn đi chính là hướng kia.
Không đợi y trả lời hết câu hỏi, tên tu sĩ kia đã đánh ra ba hỏa cầu, ba người Đoàn Diệc Thái căn bản là không kịp phản ứng đã bị hóa thành tro rồi.
Hiển nhiên hai tên này chính là hai gã tu sĩ Hư Thần của Địa Ma Tông đang truy sát Diệp Mặc, bọn họ lúc này càng thêm xác định người mà Ngụy Thông nói chính là Diệp Mặc.
Bởi vì hắn dùng tên giả họ Ninh, mà vợ của hắn là Ninh Khinh Tuyết cũng họ Ninh.
Diệp Mặc lúc này đang có một vấn đề rất khó hiểu, chính là hắn đã đi vào gần ngàn dặm trong vùng đầm lầy rồi, theo lý thuyết thì không có loại linh thảo nào có thể tỏa mùi hương đến cả ngàn dặm cả? Lẽ nào thật sự là tiên thảo sao?
Vừa nghĩ tới tiên thảo, trong lòng Diệp Mặc lại nóng lên, vấn đề then chốt chính là tiếp tục tìm kiếm hay là ở lại chỗ này chờ đợi mùi hương tỏa ra lần nữa.
Nếu như là ở đây chờ thì cũng không thể biết được liệu có phát sinh thêm cái chuyện gì trong vùng đầm lầy này không? Hơn nữa ở đây còn có một lực hút cường đại, với cả cái loại mùi này cũng không dễ ngửi chút nào.
Có lẽ nên tiến nhập vào trong thế giới trang vàng để chờ thì hơn.
Thế nhưng coi như là ở đây không có những tu sĩ khác, Diệp Mặc cũng không muốn tùy tiện đi vào thế giới trang vàng, đó chính là con bài chưa lật lớn nhất của hắn, một khi thế giới trang vàng bị người khác biết được, hắn thậm chí ngay cả nơi đặt chân cũng không có nữa.
Hắn không thể giống như Sở Cửu Vũ, cũng không trâu bò như Sở Cửu Vũ.
Chỉ khi nào đến giữa ranh giới sống chết thì hắn mới có thể dùng đến thế giới trang vàng.
Khi mà Diệp Mặc lo lắng là ở đây đợi đến ngày mai, hay là trở lại ngoại vi vùng đầm lầy để chờ, thì liền có hai luồng thần thức cường đại quét đến.
– Tu sĩ Hư Thần?
Toàn thân Diệp Mặc toát ra mồ hôi lạnh, lập tức lấy ra ‘Tử Đao’, thiêu đốt một ngụm tinh huyết, không chút nghĩ ngợi, liền chạy thật nhanh đến chỗ sâu nhất trong vùng đầm lầy, thậm chí không kịp phát động cả ngũ hành độn pháp.
Tu sĩ Hư Thần tìm tới đây, hiển nhiên không phải là chuyện gì tốt.
Bất luận đối phương có đúng là tìm đến hắn hay không, thì hắn cũng đều không muốn gặp mặt.
Diệp Mặc nhanh chóng lao đi hai trăm dặm, liền thấy được một cảm giác trắc trở, lực hút của đầm lầy khiến hắn không thể nào đi nhanh hơn.
Cảm nhận được bản thân đã tạm thời thoát ly được khỏi phạm vi thần thức phía sau, Diệp Mặc cũng không cần suy nghĩ, liền trực tiếp tiến vào Thế giới trang vàng, để Thế giới trang vàng chìm vào sâu dưới vùng đầm lầy.
Hắn biết rõ, nếu như tiếp tục trốn, chỉ trong chốc lát, hắn lập tức sẽ lại bị thần thức của tu sĩ Hư Thần chú ý đến.
Lúc trước hắn thiêu đốt tinh huyết lao ra khỏi phạm vi thần thức của tu sĩ Hư Thần kia, một khi bị thần thức của tu sĩ Hư Thần kia thấy được lần nữa, thì hắn khẳng định sẽ không dễ dàng thoát khỏi phạm vi thần thức của tu sĩ Hư Thần đó nữa.
– Tìm được hắn rồi, có thể đi vào đến đây, hiển nhiên là không phải một tu sĩ Trúc Cơ, nhất định chính là Diệp Mặc không thể nghi ngờ, tên Ngụy Thông kia chết cũng không vô ích rồi.
Tên tu sĩ Hư Thần họ Kim sau khi đảo thần thức qua Diệp Mặc, lập tức cười lạnh một tiếng.
Tên tu sĩ Hư Thần còn lại gật đầu, vừa định dùng tốc độ lao tới chỗ Diệp Mặc để ngăn hắn lại, nhưng phát hiện ra Diệp Mặc chỉ trong nháy mắt đã đẩy nhanh tốc độ, đảo mắt đã thoát khỏi phạm vi thần thức của họ rồi.
– A…
Tên tu sĩ Hư Thần trung kỳ kia ‘A’ một tiếng, hiển nhiên có chút kinh ngạc với tốc độ của Diệp Mặc.
Tên tu sĩ Hư Thần đỉnh thản nhiên lên tiếng:
– Không cần kinh ngạc, vừa rồi hắn đã thiêu đốt một ngụm tinh huyết, tuy rằng đã trốn được khỏi thần thức của chúng ta, đây chẳng qua là uống rượu độc để giải khát mà thôi.
Ở đầm Chú Hà, hắn làm như vậy chính là muốn chết, chúng ta chỉ cần đi nhanh hơn một chút, không đến nửa nén hương là có thể tìm được hắn rồi.
Thời gian nửa nén hương rất nhanh qua đi, rồi cả một nén hương cũng đã cháy hết, hai tên tu sĩ Hư Thần ngừng lại.
Sắc mặt tên tu sĩ Hư Thần đỉnh có chút quái dị, lão không thể ngờ được Diệp Mặc đã thực sự chạy thoát rồi.
– Hắn chạy thoát rồi sao? Lẽ nào hắn có bí pháp chạy trốn hay là có bùa chú cao cấp?
Sắc mặt tên tu sĩ Hư Thần trung kỳ cũng không tốt chút nào.
Tên tu sĩ Hư Thần đỉnh họ Kim lắc đầu:
– Nếu như hắn có bí pháp chạy trốn và bùa chú cao cấp, thì sẽ không tự thiêu đốt tinh huyết của mình, tôi đoán là hắn có một phương pháp ẩn nấp cực kỳ cao minh.
Thật giống như khi hắn rời khỏi Đan Thành vậy, ai cũng nghĩ là hắn đã bế quan, trên thực tế hắn đã tới đầm Chú Hà rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1130: Khe Nứt Dưới Đáy Đầm Lầy
Khe Nứt Dưới Đáy Đầm Lầy
D
iệp Mặc căn bản là không dám ra khỏi Thế giới trang vàng, thậm chí một trận pháp quan sát cũng không dám ném ra ngoài.
Đó là hai tên tu sĩ Hư Thần, vạn nhất mà bị phát hiện thì nhất định hắn chỉ còn có con đường chết.
Nếu đã không dám ra ngoài, vậy thì Diệp Mặc dứt khoát ở lại trong Thế giới trang vàng tu luyện luôn.
Nhưng có điều mặc dù ‘Khổ Trúc’ có một cái linh mạch duy trì, nhưng sinh trưởng không được tốt cho lắm, cho nên Diệp Mặc không dám ở bên cạnh ‘Khổ Trúc’ tu luyện.
Thế nhưng Diệp Mặc thấy ‘Tuyết Nhung Hồ’ ở trong Thế giới trang vàng, liền nghĩ đến một việc, nếu như để cho ‘Tuyết Nhung Hồ’ ra ngoài đi tìm cái nơi phát sinh ra mùi dược hương kia, nói không chừng sẽ có hiệu quả hơn so với mình tự tìm kiếm ấy chứ. ‘Tuyết Nhung Hồ’ ở Tu Chân giới được xưng là ‘Tầm linh thú’, vây khả năng đi tìm linh thảo có thể không tốt được sao?
Ngày trước Viên Quan Nam có thể tìm được số lượng lớn linh thảo ở Vẫn Chân Điện, chính là nhờ có ‘Tuyết Nhung Hồ’ hỗ trợ.
Ba ngày nhanh chóng trôi qua, tu vi của Diệp Mặc cũng không có tăng lên được bao nhiêu, chỉ là chân nguyên Nguyên Anh tầng năm cô đọng được một chút mà thôi.
Diệp Mặc biết rằng cứ tu luyện như vậy năm ba năm nữa, hắn cũng không nhất định có thể tấn cấp đến Nguyên Anh tầng sáu được, càng không cần phải nói đến Nguyên Anh hậu kỳ.
Lượng linh khí mà hiện tại hắn cần thực quá mức kinh khủng.
Có lẽ chân nguyên và thần thức cường đại cùng với thời gian tu luyện của hắn có quan hệ với linh khí.
Vài ngày trôi qua mà không có chút tăng tiến nào, Diệp Mặc không muốn tiếp tục tu luyện nữa, hắn đã đưa được một trận pháp quan sát ra bên ngoài.
Khiến Diệp Mặc kinh ngạc chính là hắn nhìn qua trận pháp thì thấy cũng không phải là màu đen thùi của vùng đầm lầy, mà là một mảng đen kịt của lòng sông.
Nói cách khác Thế giới trang vàng của hắn dưới lực hút của vùng đầm lầy, cũng đã sớm không còn ở bên trong vùng đầm lầy nữa rồi.
Diệp Mặc lập tức đi ra khỏi Thế giới trang vàng, đứng ở bên cạnh lòng sông, ở chỗ này nhìn không thấy bầu trời, hiển nhiên là đang ở trong lòng đất.
Thật không ngờ ở dưới lòng đất lại còn có một lòng song lớn vậy, còn có một thế giới như vậy.
Thật không biết đầm lầy đưa hắn tới đây như thế nào.
Lòng sông băng lãnh đen kịt vẫn chảy xuôi dòng nước bùn đầm lầy có chút tanh hôi, hiển nhiên là Thế giới trang vàng đã được đầm lầy cuốn trôi đến đây.
Bởi vậy có thể thấy được đầm lày cũng chảy xuôi dòng chứ cũng không phải là bất động.
Diệp Mặc liền không chút do dự đem ‘Tuyết Nhung Hồ’ ra ngoài, sau khi ‘Tuyết Nhung Hồ’ đứng bên cạnh lòng sông đen ngòm, liền ngửi ngửi một chút.
Nó lập tức chạy ngược với phương hướng vừa tới.
Phương hướng mà ‘Tuyết Nhung Hồ’ chạy đi dường như càng ngày càng thấp, Diệp Mặc cảm giác được chính mình hình như đang liên tục đi sâu vào lòng đất.
Chạy theo phía sau ‘Tuyết Nhung Hồ’ ba bốn giờ liền, ‘Tuyết Nhung Hồ’ xuyên qua lòng sông thật dài, lại chạy xuống thêm hai giờ nữa mới dần chậm lại, cuối cùng ‘Tuyết Nhung Hồ’ dừng lại ở trước một cái khe nứt sâu đen thăm thẳm.
Cái khe sâu hun hút, thẳng tuột, bất luận là độ dài hay chiều sâu, thần thức của Diệp Mặc đều không thể quét đến tận cùng, giống như là có kích thước vô cùng vô tận vậy.
Mà cái khe tối cũng chỉ rộng khoảng một thước, có khi còn không đến một thước.
‘Tuyết Nhung Hồ’ đứng ở trên khe nứt, quay đầu lại nhìn về phía Diệp Mặc.
Diệp Mặc nhíu mày hỏi:
– Mày có ý gì? Lẽ nào mày muốn đi vào trong cái khe đó?
Thực lòng mà nói, tuy rằng Diệp Mặc đã là tu vi Nguyên Anh tầng năm, thế nhưng muốn hắn chẳng chuẩn bị gì mà tiến vào trong cái nơi mà ngay cả thần thức cũng không thấy rõ này, thì cũng làm hắn có chút do dự sợ hãi.
Ai biết được cái khe này có giống với vùng đầm làyhay không, vừa đi vào được một chút đã bị hút vào?
Nếu như không phải có Thế giới trang vàng, Diệp Mặc khẳng định ở bên trong vùng đầm lày, hắn không biết bị hút đến địa phương nào rồi, thậm chí đến cả tro xương cũng không còn nữa.
Coi như là hắn có Thế giới trang vàng, hiện tại cũng đã bị hút tới đây rồi, nếu như đi vào cái khe này rồi lại bị hút vào, ai biết được cuối cùng hắn sẽ bị hút đến nơi nào nữa?
Nhưng Diệp Mặc lại không ngờ là ‘Tuyết Nhung Hồ’ lại cố sức mà gật đầu.
Rõ ràng là đang trả lời câu hỏi khi nãy của Diệp Mặc.
Diệp Mặc tuy rằng không nghĩ đến việc đi vào, thế nhưng ở đây cũng không có lối ra khác, coi như là hắn có muốn đi ra ngoài thì cũng còn nhiều khó khăn, ngoại trừ việc nghe theo ‘Tuyết Nhung Hồ’, thì hắn căn bản là không thể đưa ra chủ ý gì khác nữa.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc lấy ra ‘Tử Đao’, rồi nói với ‘Tuyết Nhung Hồ’:
– Mày đứng lên vai tao, tao mang mày xuống dưới đó.
‘Tuyết Nhung Hồ’ cũng không hề suy nghĩ, lập tức nhảy lên vai Diệp Mặc, Diệp Mặc đứng lên ‘Tử Đao’, trực tiếp bay vào trong cái khe.
Hắn là một người dứt khoát.
Nếu như chưa đưa ra quyết định, vậy thì khẳng định sẽ do dự cả nửa ngày, thậm chí sẽ không đi xuống.
Thế nhưng một khi đã quyết định.
Hắn sẽ không có chút do dự nào.
Lúc này hắn đã chuẩn bị tốt tâm tình, nếu như có bất cứ vấn đề gì, hắn lập tức sẽ trốn vào trong Thế giới trang vàng.
Diệp Mặc vừa bay vào trong cái khe, thì lập tức có một lực hút kinh khủng truyền tới.
Không ngờ thật sự có lực hút, hơn nữa lực hút còn mạnh hơn rất nhiều, so với lực hút của vùng đầm lày quả thực có thể nói là chín trâu so với một sợi lông mà.
Diệp Mặc lập tức biết chuyện không tốt, loại lực hút này căn bản không phải là người như hắn có khả năng chống đỡ được, đừng nói là hắn, cho dù là tu sĩ Thừa Đỉnh cũng không thể chống đỡ được.
Dưới lực hút này thì dù hắn có muốn bay ngược lên cũng là chuyện vô vọng.
Cái khe này quả nhiên là không có nơi nào có thể sánh được, nếu như bản thân hắn không có cái Thế giới trang vàng, thì đã mắc mưu ‘Tuyết Nhung Hồ’ rồi.
Tên nhóc này căn bản là không biết bên trong cái khe này nguy hiểm như thế nào mà lại dám bảo mình bay vào trong này.
Nếu như cái khe này đủ sâu, thì cho dù phía dưới là nước hay là thứ gì mềm mại, Diệp Mặc cũng khẳng định là hắn sẽ không còn đường sống với cái tốc độ rơi này.
Diệp Mặc căn bản là không dám tiếp tục tưởng tượng nữa, lập tức mang theo ‘Tử Đao’ và ‘Tuyết Nhung Hồ’ tiến vào trong Thế giới trang vàng.
Quả nhiên sau khi tiến vào Thế giới trang vàng, Diệp Mặc thấy trong mắt ‘Tuyết Nhung Hồ’ cũng lộ ra sự kinh hãi tột độ, hiển nhiên cũng bị chuyện vừa rồi dọa cho sợ hãi.
Diệp Mặc cũng không tức giận nhưng vẫn liếc mắt nhìn nó nói:
– Nếu như không phải tao có bản lĩnh, thì sớm đã bị mày hại chết rồi.
‘Tuyết Nhung Hồ’ tuy rằng rất sợ hãi, thế nhưng nghe được lời Diệp Mặc nói, trên mặt cũng lộ ra một chút khinh thường, hiển nhiên là nó cho rằng không phải là Diệp Mặc có bản lĩnh, mà là nhờ có Thế giới trang vàng.
Diệp Mặc cũng mặc kệ nó, ngồi xuống yên lặng chờ đợi trong Thế giới trang vàng.
Cứ qua khoảng hai giờ, hắn lại ném ra bên ngoài một trận pháp quan sát, mãi mười mấy giờ sau, Diệp Mặc mới phát hiện Thế giới trang vàng đã dừng lại.
Diệp Mặc mang theo ‘Tuyết Nhung Hồ’ từ trong Thế giới trang vàng đi ra, đập vào mắt hắn chính là một dãy núi lớn màu đen như một cự long.
Dãy núi cũng không cao, nhưng kéo dài vài dặm, nếu như đứng nhìn từ xa, đúng là một con Hắc Long.
Diệp Mặc lại cực kỳ thất vọng, không gian ở đây khác với bên ngoài khe nứt, nơi này thoạt nhìn phải ngoài trăm ki-lô-mét vuông, thế nhưng ngoại trừ dãy núi hắc long này ra, cũng không có gì cả.
Diệp Mặc đi vài bước, bỗng nhiên có cảm giác không đúng, hắn cúi đầu nhìn một chút, phát hiện dưới chân mình đều là hài cốt của người chết.
Hơn nữa nơi nào cũng có, thế nhưng những hài cốt này cũng đều biến thành màu đen.
Sau khi thấy cả một mặt đất đầy hài cốt này, Diệp Mặc mới phát hiện những thứ đen thui trên mặt đất cũng không phải là các loại đá cuội, mà đều là một ít mảnh pháp bảo, và xương cốt đã vỡ vụn.
Lẽ nào ở đây chính là một chiến trường thượng cổ? Diệp Mặc nghi hoặc đá vào đống xương cốt dưới chân xem, cảm giác được chủ nhân của đống xương cốt này khi còn sống đều là nhân vật hiển hách một phương.
Bằng không sẽ không có chuyện chết lâu như vậy rồi mà xương cốt vẫn còn cứng rắn như thế.
Nếu như là người thường, thì những xương cốt này đã sớm thành tro bụi rồi.
Một cái nhẫn xuất hiện ở dưới chân của Diệp Mặc, Diệp Mặc vô thức nhặt nó lên, nhưng phát hiện chiếc nhẫn liền tự động vỡ vụn, những thứ bên trong nhất thời đều rơi ra ngoài, nhưng toàn bộ cũng đều là tro bụi.
Tuy rằng chiếc nhẫn đã bị hủy, nhưng Diệp Mặc cũng là một Đại sư trận pháp, hắn đương nhiên biết được chiếc nhẫn này ít nhất là của một tu sĩ tu vi đã ngoài Thừa đỉnh.
Có vẻ như những người đã chết ở đây đúng là cao thủ nhiều vô số kể, nơi đây thật không biết là chỗ nào? Không ngờ còn là đang ở sâu trong lòng đất.
Không biết mình có thể đi ra ngoài hay không, nếu như không thể đi ra, liệu có thể giống như đống xương khô dưới nền đất này hay không.
Ngoài chiếc nhẫn mà Diệp Mặc phát hiện ra, còn có vô số pháp bảo cũng đều tan thành tro bụi.
Mấy thứ này nếu mà có thể dùng, thì thật rất có phong thái đấy.
Diệp Mặc âm thầm thở dài, nếu như những chiếc nhẫn của các cao thủ này đều hoàn chỉnh không chút sứt mẻ nào, thì hắn giàu to rồi, nhiều nhẫn trữ vật như vậy, hơn nữa đều là của những cao thủ đỉnh cấp, sau này hắn sẽ thu thập được bao nhiêu đồ đây?
Diệp Mặc đi một bước, lại đá một cái, hắn đang suy nghĩ, vạn nhất gặp một cái nhẫn còn chưa bị hủy hoại thì sao? Nếu như vạn nhất thực sự có, thì liệu hắn có thể trở nên mạnh mẽ như những tu sĩ thượng cổ đó không?
Khiến Diệp Mặc không ngờ chính là, hắn thật sự nghe được một tiếng ‘Leng keng’ phát ra dưới chân, nãy giờ Diệp Mặc vẫn luôn nghe được các âm thanh ‘Bịch bịch’, nhưng cái âm thanh ‘Leng keng’ này vẫn là lần đầu tiên hắn nghe được.
Lập tức hắn phát hiện ra một vật giống như đĩa tròn, cái món đồ này dường như không hư hao gì cả.
Trong lòng Diệp Mặc lập tức vui mừng.
Ở đây không biết đã trải qua mấy vạn năm rồi, còn có thứ đồ gì mà không bị hư hao, thì chắc chắn là đồ tốt rồi, thế nên hắn lập tức cúi xuống nhặt món đồ này lên.
Thứ này chính là đồ vừa rơi ra từ trong nhẫn trữ vật nào đó, mà chiếc nhẫn thì đã tan thành bụi, mà cái đồ vật có hình dạng tròn tròn này, hoàn hảo không chút sứt mẻ gì, hiển nhiên là một thứ đồ tốt.
Khi Diệp Mặc nắm lấy đồ vật hình tròn kia, liền cảm giác được một luồng khí lạnh lẽo, hắn chưa kịp kiểm tra vật hình tròn trong tay, thì thân thể hắn liền cảm giác được một trận tê dại, cực kỳ khó chịu, dường như ngay cả da đầu cũng nổi da gà.
Diệp Mặc còn chưa hiểu rõ đây rốt cuộc là chuyện gì, thì đã cảm giác được dòng suy nghĩ của mình trở nên mê man.
Thậm chí có một thanh âm ở sâu trong thức hải và ý thức đang gọi hắn, muốn nguyên thần hắn rời khỏi Nghe âm thanh đó, Diệp Mặc thực sự muốn phải rời khỏi, thậm chí phiêu lãng càng xa càng tốt.
Nhưng ‘Tam sinh quyết’ vẫn luôn tự động vận hành, lại khiến cho Diệp Mặc tạm thời tỉnh táo lại.
‘Đoạt xá’ (Lời DG: đây là một kiểu chiếm đoạt thể xác)
Diệp Mặc lập tức hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra? Hóa ra là một linh hồn thể trên vật phẩm hình tròn đã bám vào khi hắn chạm tay vào, và muốn ‘Đoạt xá’ với hắn.
Diệp Mặc giận giữ, dám ‘Đoạt xá’ với hắn sao, hắn liền không chút suy nghĩ, vận chuyển ‘Tam sinh quyết’ tới cực hạn, một linh hồn thể liền xuất hiện ra trong thức hải của hắn.
– Cút ra ngoài cho tao!
Diệp Mặc lạnh lùng quát lên một tiếng, dưới sự vận chuyển của ‘Tam sinh quyết’, linh hồn thể mỏng manh gần như trong suốt kia lập tức bị bức khỏi thức hải của hắn.
– Đây là công pháp gì?
Linh hồn thể kia kinh hãi thốt lên khi bị ý thức của Diệp Mặc bắt được.
– Liên quan gì tới mày.
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, ‘Vụ Liên Tâm hỏa’ đã được hắn lấy ra, tuy rằng đã bức ra được cái linh hồn thể này rồi, thế nhưng Diệp Mặc cũng rất phẫn nộ, muốn đốt cái linh hồn thể này thành tro bụi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








