- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
- Tập 225 : Sự Khác Nhau Giữa Thành Danh Và Vô Danh (c1121-c1125)
[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 225 : Sự Khác Nhau Giữa Thành Danh Và Vô Danh (c1121-c1125)
❮ sautiếp ❯Chương 1121: Sự Khác Nhau Giữa Thành Danh Và Vô Danh
Sự Khác Nhau Giữa Thành Danh Và Vô Danh
N
inh Khinh Tuyết nắm chặt lấy tay của Diệp Mặc, cô thậm chí còn có chút sợ hãi, hoặc là cô căn bản không thể tượng tượng được Diệp Mặc lại nổi tiếng như vậy.
Diệp Mặc mặc dù biết sự thành công của Chức Thần đan dường như nằm ngoài sức tưởng tượng của hắn, nhưng hắn cũng không ngờ, khi chủ nhân luyện chế ra Chức Thần đan là mình vẫn còn đang đứng ở đây, không ngờ lại có thể thu hút sự ủng hộ và chấn động lớn như vậy.
Nếu nói trong lòng không có chút kích động nào thì cũng không thể, cho dù biết được những người này vì Chức Thần đan mới ủng hộ hắn như vậy, Diệp Mặc cũng kích động trong lòng.
Sớm biết Chức Thần đan có thể thu hút được sự chấn động lớn như vậy, hắn có phải căn bản không cần đến đại hội đan vương rồi hay không? Nhưng Diệp Mặc nhanh chóng phủ định suy nghĩ của mình.
Chức Thần đan thu hút được sự ủng hộ của đông đảo các tu sĩ không phải là giả, nhưng loại đan dược này không thu hút được sự chú ý của những tu sĩ tu vi cao.
Chỉ có thân phận Đan vương thất phẩm của mình, mới có thể tụ tập được một lượng tu sĩ cao cấp.
Mình muốn vững chân ở Nam An châu, Chức Thần đan là nền tảng, thân phận Đan vương thất phẩm là sự bảo đảm.
– Diệp Mặc cậu lên nói vài câu đi.
Nguyệt Kỳ Siêu gật đầu nói với Diệp Mặc.
Diệp Mặc trong lòng hiểu, thành chủ Ngân Nguyệt là vì hắn mà kéo sự nổi tiếng, đồng thời cảm kích cũng không từ chối, trực tiếp đứng dậy hắng giọng nói:
– Cảm ơn sự ưu ái của các vị bằng hữu đối với Diệp Mặc tôi, tôi sẽ luyện chế ra Chức Thần đan với tốc độ nhanh nhất.
Nếu như các vị bằng hữu muốn mua Chức Thần đan, có thể mua ở Đan thành cũng có thể sau một năm nữa đến Mặc Nguyệt Chi Thành của tôi.
Mặc Nguyệt Chi Thành vốn dĩ thuộc Song Hà thành của đế quốc Hàn Lương, bây giờ đã là thành phố của tôi rồi, chuyển tên thành Mặc Nguyệt Chi Thành, cảm ơn mọi người.
Diệp Mặc lúc này càng không thể bỏ phí cơ hội này được, tuyên truyền về Mặc Nguyệt Chi Thành của mình một chút.
Còn Đan thành thì cũng có thể mua được.
Đó là có đi có lại, phương pháp luyện chế Chức Thần đan mặc dù rất quý giá, nhưng so với sự ủng hộ của Đan vương Ngân Nguyệt thì cũng không là cái gì, cho nên hắn định giao phương thức luyện chế Chức Thần đan cho Đan vương Ngân Nguyệt.
Cũng không thể để Đan vương Ngân Nguyệt ở bên này giúp hắn, hắn lại lập tức kéo người đến Mặc Nguyệt Chi Thành được, như vậy thì quá không biết điều rồi.
– Thì ra hắn chính là Diệp Mặc, quả nhiên là kinh tài diễm diễm.
Khó trách có thể làm người của “Hoành không xuất thế”.
Thiện Băng Lam của Thanh Mộng trai vừa nghe thấy Diệp Mặc nói xong, cuối cùng cũng hiểu vì sao đệ tử Lăng Hiểu Sương của mình lại muốn đến Mặc Nguyệt Chi Thành rồi, hóa ra Mặc Nguyệt Chi Thành là thành phố của Diệp Mặc.
Diệp Mặc lúc này đã nổi tiếng, hắn hoàn toàn có thực lực tự bảo vệ mình.
Tấm bia đá bạch ngọc trên bia đề danh Kim Đan trên quảng trường bia đề danh Nam An châu chắc sẽ hiện tên của hắn.
Nguyệt Kỳ Siêu gật đầu, rất hài lòng với câu nói của Diệp Mặc, mặc dù y không cần lo lắng sau khi Mặc Nguyệt Chi thành được thành lập, Đan thành trở nên ít người đi.
Nhưng thái độ của Diệp Mặc vẫn khiến y tán thưởng hắn.
Đợi sau khi Diệp Mặc đi xuống, Nguyệt Kỳ Siêu mới nói:
– Bây giờ mời Đan vương Nghiễn Điền lên đọc Top 10 của đại hội Đan vương lần này, ba ngày sau, các tu sĩ ở Đan thành có thể thỉnh cầu đan sư hoặc Đan vương Top 50 luyện đan miễn phí.
Thời gian chỉ có ba ngày, linh thảo cần phải tự chuẩn bị.
Cho dù mọi người đều đoán ra Top 10 có những ai rồi, nhưng danh sách của Thẩm Nghiễn Thanh sắp đọc vẫn khiến cho người khác hồi hộp.
– Đứng đầu đại hội đan vương là Diệp Mặc, đồng thời nhận được huy chương Đan vương Thiên cấp thất phẩm, trở thành phó thành chủ dự bị của Đan thành, hưởng thụ quyền lợi của thành chủ Đan thành.
Đứng thứ hai là Cửu Kiền, đồng thời nhận được huy chương Đan vương lục phẩm, trở thành trưởng lão dự bị của Đan thành, hưởng thụ quyền lợi trưởng lão của Đan thành.
Người thứ ba, Từ Bán Xương…
Nghe Thẩm Nghiễn Thanh tuyên đọc danh sách, Đan vương nhị phẩm Kim Kỳ Xa lúc trước ở Thanh Tức lâu nói Chức Thần đan căn bản không thể nào luyện chế ra được lại càng đến nhìn cũng không dám nhìn Cố Mân Tiềm, vì đã mất mặt quá thể, khiến y không còn mặt mũi dám nói bất cứ lời nào.
Lúc trước ủng hộ gã chỉ có một số đan sư và đan vương, đồng thời cũng không dám đứng ra phát biểu.
Sợ Cố Mân Tiềm lại chế nhạo bọn họ.
Quý Bưu Đình nhớ tới những gì đã nói lúc trước ở Đan Tức lầu, nói bất luận là bất kỳ người nào có thể luyện chế ra Chức Thần đan, thì sẽ bằng lòng tôn làm thầy, nhưng bây giờ anh ta lại không dám nói ra câu nào.
Không phải bái lạy Diệp Mặc làm sư là mất mặt, mà là người ta là một Đan vương thất phẩm có nhận anh ta làm đệ tử hay không, lại là hai chuyện khác nhau.
Cho dù anh là Đan vương tứ phẩm thì sao chứ? Bái Đan vương thất phẩm làm thầy, tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng gì, cho nên anh ta căn bản không dám nói ra.
Thậm chí anh ta mong đợi người khác có thể đề cập đến, không có ai lại nghĩ ra chuyện nhỏ này của anh ta.
Diệp Mặc trong lòng cũng trở nên vui mừng, hắn không ngờ người đứng đầu lại nhận được phúc lợi này.
Thành chủ của Đan thành, cho dù là phó thành chủ dự bị, nhưng quyền lợi đó lại là sự thật.
Cái này còn có lợi ích thực tế hơn một trăm huy chương Đan vương thất phẩm, thực ra hắn cũng biết cái danh phó thành chủ dự bị này, chỉ cần hắn gật đầu, lập tức có thể trở thành phó thành chủ thực sự.
Nhưng đối với hắn mà nói một danh dự bị cũng đủ rồi, cái mà hắn cần chính là danh tiếng, bây giờ đã đủ lớn rồi, cũng không cần ở lại Đan thành làm thành chủ nữa, hắn còn Mặc Nguyệt Chi Thành của mình nữa mà.
Sau khi biết được Diệp Mặc không những là Đan vương thất phẩm, mà còn trở thành phó thành chủ dự bị của Đan thành, lập tức có người bước đến chúc mừng.
Vì rất cả mọi người đều biết, Diệp Mặc cũng đã thành một trong những cao nhân ít ỏi của Nam An châu, cho dù tu vi của hắn có thấp, cũng là cao nhân.
– Đại hội Đan vương lần này đến bây giờ kết thúc tốt đẹp, các bằng hữu muốn mời Đan vương luyện đan, sau ba ngày tại đan hội của Đan thành yêu cầu.
Sau khi Thẩm Nghiễn Thanh nói xong câu này, cả quảng trường của Đan thành vỗ tay hoan hô ầm ầm.
Kỷ Bẩm đứng dậy muốn đi tìm Diệp Mặc, lại bị Nguyệt Kỳ Siêu ngăn lại:
– Anh Kỷ, anh không cần phải nóng vội, bây giờ hai vợ chồng người ta gặp mặt không biết có bao nhiêu tâm sự cần phải nói, Diệp Mặc sẽ đến Đan hội…
– Ha ha, tôi hiểu, tôi hiểu…
Kỷ Bẩm ha hả cười, lập tức hiểu được câu nói của Nguyệt Kỳ Siêu.
Diệp Mặc cũng không dẫn Khinh Tuyết rời khỏi, mà sau khi chào hỏi đông đảo Đan vương xong, cố ý đến trước bàn giám khảo cảm ơn mấy người Nguyệt Kỳ Siêu và Thẩm Nghiễn Thanh, lúc này mới lấy ngọc bài ra nói với Kỷ Bẩm:
– Cảm ơn tiền bối đã chiếu cố Mặc Nguyệt ở Phỉ Hải, vãn bối khắc sâu trong lòng.
Kỷ Bẩm cười ha hả nói:
– Không vội, không vội, anh ra cùng với vợ của anh trước đi, ba ngày sau tôi đợi anh ở đan hội.
Lục Vô Hổ đứng dậy hướng về phía Diệp Mặc cười ha hả nói:
– Anh nhớ là nợ tôi một ân tình đấy nhé.
Diệp Mặc rất muốn hỏi Lục Vô Hổ tại sao muốn tặng hắn một ân tình, nhưng Lục Vô Hổ thân người vừa lóe lên, liền biến mất.
Cao Hòa cùng với Khương Dực cũng đến hàn huyên cùng Diệp Mặc, mặc dù trước đó bọn họ đều là ban giám khảo đại hội đan vương, nhưng bây giờ Diệp Mặc đã là đan vương thất phẩm tồi, thân phận cũng cao hơn bọn họ rồi.
Triệu Thuận Thiên vừa mới muốn bước đến nói chuyện cùng Diệp Mặc, liền nhận được một tin, ông ta nhìn tin tức, sắc mặt lập tức thay đổi, quay người chào hỏi Nguyệt Kỳ Siêu, rồi lập tức vội vã rời khỏi bàn giám khảo.
Diệp Mặc mặc dù biết Triệu Thuận Thiên chính là đan vương Trường Thuận, cũng biết đồ đệ Mạc Hữu Thâm của y có thù với mình, nhưng hắn cũng biết, bây giờ không phải là lúc trả thù, nên cũng không ngăn lại.
Nguyệt Kỳ Siêu cười nói với Diệp Mặc:
– Cậu cứ đi giải quyết chuyện riêng của mình đi, ba ngày sau nhớ đến đan hội.
…
– Em đi chào hỏi sư môn trước, rồi đi cùng anh sau…
Ninh Khinh Tuyết đến lúc này, tâm trạng kích động mới hoàn toàn bình tĩnh trở lại.
Mặc dù lúc trước sư phụ muốn gả cô cho Lôi Vân tông, nhưng dù sao cũng là sư môn của cô, hơn nữa lúc trước khi cô cùng mấy người Lạc Ảnh đến Nam An Châu chẳng khác gì gặp vận đen, nếu như không có sự che chở của “Phiêu miểu tiên trì”, Ninh Khinh Tuyết cô nói không chừng tan xác rồi.
– Nên đi.
Diệp Mặc gật gật đầu, kéo Minh Khinh Tuyết, nhanh chóng đến khán đài của “Phiêu miểu tiên trì”.
Lúc này khán đài của “Phiêu miểu tiên trì” đã chật kín các tu sĩ cao tầng của các đại môn phái, rõ ràng bọn họ sớm đã dự tính được Diệp Mặc và Ninh Khinh Tuyết sẽ đến đây.
Quả nhiên Diệp Mặc vừa mới đến, lập tức có đủ kiểu chào hỏi mời mọc.
Sư phụ Trịnh Kha Nhân của Ninh Khinh Tuyết sắc mặt lúng túng nhìn Diệp Mặc đang cùng chào hỏi các trưởng lão của môn phái, không biết nân làm thế nào tiến đến nói chuyện Cũng là Ninh Khinh Tuyết đi đến cúi người chào hỏi nói:
– Sư phụ, con tìm được chồng con rồi, con muốn đi cùng chồng con, không thể về môn phái được, cảm ơn sự quan tâm và trợ giúp của môn phái và sư phụ từ trước tới nay.
– Đúng, đúng, nên vậy, nên vậy…
Trịnh Kha Nhân không biết trả lời sao với Khinh Tuyết, trước đó không lâu bà vẫn còn đang quát lớn Khinh Tuyết, muốn gả cô cho Lôi Vân tông, nhưng mới có thời gian ngắn ngủi, bà lại không thể không nhìn sắc mặt của đệ tử của mình.
Thế sự biến hóa quá lớn, cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi.
Còn vị nữ tu trung niên Trì trưởng lão vẫn đứng một bên tiến đến kéo tay Khinh Tuyết nói:
– Được, được, Khinh Tuyết, con có thể tìm được chồng con là chuyện vui rồi, con đương nhiên phải đi cùng chồng mình.
Bất luận con ở đâu, Phiêu Miểu tiên trì vẫn là nhà của con, lúc nào cũng có thể quay về được.
Nói xong, lại nhìn Diệp Mặc rồi nói với Ninh Khinh Tuyết:
– Đó là đan vương Diệp Mặc chồng của con à, quả nhiên là nhân trung long phượng…
Cho dù biết rõ Trì trưởng lão nói như vậy là vì thân phận và địa vị bây giờ của Diệp Mặc, nhưng Ninh Khinh Tuyết vẫn rất cảm động, liền vội vàng hành lễ nói:
– Cảm ơn Trì trưởng lão, vãn bối nhất định ghi nhớ.
Diệp Mặc kinh nghiệm sau khi trải qua bao nhiêu sóng gió, đương nhiên thoáng nhìn là có thể nhìn ra, mấy vị trưởng lão này thậm chí sư phụ của Ninh Khinh Tuyết mặc dù đối xử với cô không tệ, nhưng đại đa số đều là do mình.
Nhưng cho dù là như vậy, Diệp Mặc trong lòng cũng rất cảm kích Phiêu Miểu tiên trì, dù sao Khinh Tuyết trước kia khi chưa tìm được mình, chính là Phiêu Miểu tiên trì đã che chở cô ấy.
Sau một hồi hàn huyên, Diệp Mặc cũng đồng ý hẹn trước với mấy vị trưởng lão môn phái và môn chủ Phiêu Miểu tiên trì, trực tiếp dẫn Khinh Tuyết rời khỏi.
Đồng thời trong lòng cũng cảm thán, đây chính là sự khác biệt giữa thành danh và không thành danh.
Nếu như không nổi tiếng, hắn muốn dẫn Khinh Tuyết rời khỏi Phiêu Miểu tiên trì như vậy, thì đến nghĩ cũng đừng nghĩ đến.
Còn chuyện Khinh Tuyết có phải là vợ của hắn hay không, thậm chí sẽ bị Phiêu Miểu tiên trì bỏ qua hoàn toàn.
– Khinh Tuyết, anh dẫn em đi gặp một người, anh sở dĩ có thể đến Đan thành tham gia đại hội, chính là vì lời nói và sự giúp đỡ của cô ấy.
Có thể nói không phải vì câu nói của cô ấy, chúng ta bây giờ cũng chưa gặp được nhau.
Diệp Mặc chuẩn bị dẫn Ninh Khinh Tuyết đến gặp Cảnh Anh Ly, đối với Cảnh Anh Ly, hắn vẫn luôn rất cảm kích.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1122: Nhu Tình Tự Thủy
Nhu Tình Tự Thủy
Chị của tôi đi rồi, chị ấy nói ba ngày sau sẽ đến đan hội tìm anh.
Cảnh Anh Ly không có ở đó, Cảnh Anh Mộng có chút không thoải mái nhìn Diệp Mặc và Ninh Khinh Tuyết nói.
Diệp Mặc có chút thất vọng, hắn vốn dĩ còn định gọi Cảnh Anh Ly cùng về, bây giờ Cảnh Anh Ly đã biết rõ mình muốn đến tìm cô ấy, lại rời đi rồi.
Rõ ràng sẽ không quay về tiểu viện của Cận Chỉ Hằng, Diệp Mặc muốn hỏi thăm một chút về Cố Mân Tiềm và Cận Chỉ Hằng, lại phát hiện ra hai người sớm đã bị một đám đông bao quanh.
Cố Mân Tiềm bây giờ gió xuân đắc ý, lại càng cảm thấy cách làm của mình sáng suốt.
Nếu như lúc trước gã không bái Diệp Mặc làm thầy, bây giờ muốn bái sư e rằng không đến lượt gã? Hiện nay người muốn bái Diệp Mặc làm thầy quá nhiều rồi, nhưng chỉ mỗi gã thành công thôi Sắc mặt kích động của Cận Chỉ Hằng đang đứng cạnh Cố Mân Tiềm lại càng đỏ bừng, từ lúc nào những đan sư đan vương trên cao vời vợi kia, còn rất nhiều tu sĩ cao cấp lại để ý đến một tu sĩ Trúc Cơ như cô? Bây giờ vì sư phụ đã thành Đan vương rồi, cho nên tất cả mọi người đều tới.
…
Diệp Mặc không gọi hai người Cố Mân Tiềm và Cận Chỉ Hằng, dẫn Ninh Khinh Tuyết trở về tiểu viện Sau khi đến phòng ngủ, Diệp Mặc mới ôm Khinh Tuyết áy náy nói:
– Thật xin lỗi, Khinh Tuyết.
Anh vì đắc tội với Lôi Vân tông và Vô Cực tông cho nên không dám liên lạc với bọn em, anh sợ…
– Em biết…
Ninh Khinh Tuyết căn bản cũng không để Diệp Mặc nói tiếp ý của mình, tự mình dùng miệng ngăn bờ môi Diệp Mặc lại.
Cô sớm đã nghĩ thông rồi, Diệp Mặc không đến tìm cô và chị Lạc Ảnh, chắc chắn là vì có nguyên nhân gì đó.
Trong nháy mắt trước khi Diệp Mặc ôm cô cô đã hiểu rồi, cô có thể cảm nhận được nỗi nhớ thương và lo lắng của Diệp Mặc dành cho cô, cô căn bản cũng không cần hỏi nữa.
Diệp Mặc bị Khinh Tuyết hôn chặn lại, làm gì còn có tâm trí nào mà giải thích nữa, lại càng không do dự ôm chặt cô hơn.
Nhiệt độ trong phòng bắt đầu tăng lên, Ninh Khinh Tuyết sớm đã say đắm trong vòng tay của Diệp Mặc rồi.
Tính cách của cô cực đoan, đối với Diệp Mặc là mối tình sinh tử, sau bao ngày cách xa hôm nay mới gặp lại, tâm trạng kích động, lại càng u mê quên hết mọi thứ.
Cả người run rẩy trong vòng tay của Diệp Mặc, rên rỉ.
Tấm thân hương vị ngọt ngào mềm mại của Ninh Khinh Tuyết, lại càng khiến cho Diệp Mặc khó cầm lòng được.
Nhu tình tự thủy, tương phùng như mộng, lúc này thế giới bên ngoài đều yên tĩnh, giữa hai người không có bất kỳ câu đối thoại nào, nhưng nó lại thắng được mọi ngôn từ …
Ninh Khinh Tuyết chưa có hôm nào được ngủ khoan khoái như ngày hôm nay, lúc trước ngoại trừ việc nhớ nhung Diệp Mặc và cha mẹ ra, thì chỉ có tu luyện.
Buổi sáng khi cô thức dậy, thấy Diệp Mặc đang ngó nhìn cô, phát hiện ra quần áo của mình cũng đã bị xé tan tành, lúc này mới có chút xấu hổ thẹn thùng.
Đợi sau khi cô thay quần áo cùng Diệp Mặc ra ngoài, Cố Mân Tiềm và Cận Chỉ Hằng sớm đã đợi sẵn để chào hỏi vị sư nương mới về này Thấy Diệp Mặc Cố Mân Tiềm có thể nói là hơi bị già làm đệ tử, Ninh Khinh Tuyết dở khó dở cười, nhưng lại rất thích thú với Cận Chỉ Hằng.
Mấy ngày nay, Diệp Mặc ngoại trừ đi cùng Ninh Khinh Tuyết, cũng bắt đầu dạy Cố Mân Tiềm đan quyết thần thức và Toàn đan pháp đơn giản
Mặc dù Toàn đan pháp được sinh ra từ Huyễn Vân đao pháp, nhưng Diệp Mặc cảm thấy dạy Cố Mân Tiềm Huyễn Vân đao pháp căn bản không thực tế lắm.
Hắn dứt khoát tách Toàn đan pháp từ Huyễn Vân đao pháp ra, đơn độc hình thành một hệ thống luyện đan, sau đó dạy Toàn đan pháp mới này cho Cố Mân Tiềm.
Còn Ninh Khinh Tuyết tu luyện công pháp, Diệp Mặc chuẩn bị đợi cô sau khi tu luyện đến Nguyên Anh hoàn toàn vứt bỏ, đổi dùng Tam Sinh quyết của hắn diễn sinh ra công pháp Tam Sinh thần thủy quyết mới.
Ninh Khinh Tuyết mặc dù là linh căn thuần thủy, nhưng vì tu luyện muộn, không sánh được với những tu sĩ thuần linh căn khác.
Nhưng những thứ này vào tay Diệp Mặc thì không có vấn đề gì, Tam Sinh thần thủy quyết mặc dù không phải là công pháp tu thần, nhưng Diệp Mặc đã từng xem qua tu thần công pháp “Thanh Hà tu thần quyết” của Hứa Xương Cát xong, lại có hiểu biết rõ hơn về pháp quyết tu chân.
Diệp Mặc tin rằng Ninh Khinh Tuyết với thuần thủy linh căn mà tu luyện Tam sinh thần thủy quyết, tốc độ chắc là sẽ không chậm hơn Tô Tĩnh Văn.
Lúc trước khi chưa gặp Diệp Mặc, Ninh Khinh Tuyết mặc dù cố gắng tu luyện, nhưng vẫn thiếu chút gì đó, bây giờ ở cùng Diệp Mặc rồi, Ninh Khinh Tuyết lại cũng không có cái tâm trạng như hồi trước nữa, tiến độ tu luyện lại tiến triển nhanh chóng.
Mặc dù Diệp Mặc không có nội đan “Đề hoa thú”, nhưng “Thanh uẩn đan” hạng nhất trong tay hắn là nhiều vô số kể, đưa cho Ninh Khinh Tuyết tu luyện cũng đủ.
Đáng tiếc duy nhất chính là, từ miệng Ninh Khinh Tuyết hắn biết được Lạc Ảnh đang bế quan, nếu không nói không chừng hắn chờ giải quyết chuyện của Đan thành xong, lập tức liền muốn đến Huyền Băng phái đón Lạc Ảnh về.
Cho dù là như vậy, Diệp Mặc vẫn định khi đến đan hội gặp người của Huyền Băng phái, rồi hỏi một chút tình hình của Lạc Ảnh.
Ngày thứ hai sau khi đại hội đan vương kết thúc, Diệp Mặc đang khuyên Ninh Khinh Tuyết đổi nhẫn trữ vật, vì cô bây giờ dùng nhẫn trữ vật vẫn là nhẫn trữ vật thông thường mà ngày trước mình ở thành Mặc Nguyệt luyện chế ra, Cố Mân Tiềm lại đi vào nói, người của Lôi Khí tông tới hỏi thăm.
Diệp Mặc cũng có chút sững sờ, hắn không có hẹn với Lôi Khí tông, hơn nữa địa vị của hắn bây giờ, những tông môn bình thường không thể dễ dàng tùy tiện đến hỏi thăm trước được.
Nhưng Diệp Mặc cũng không nghĩ nhiều, hắn không giống những người khác, đối với hắn mà nói mục đích của nổi danh là vì tìm kiếm sự bảo vệ, chứ không phải dùng cái này để diễu võ dương oai.
Hơn nữa bây giờ hắn quen biết nhiều người một chút, cũng không phải là chuyện xấu.
Sau khi Cố Mân Tiềm dẫn hai tên tu sĩ bước vào, Diệp Mặc lập tức nhớ ra Lôi Khí tông.
Đồng thời cũng hiểu ra đối phương tại sao lại đến thăm hỏi hắn, chắc là sợ mình gây phiền phức cho bọn họ.
Tu sĩ Kim Đan viên mãn đi sau cùng rõ ràng chính là Hoàng Ngọc Sơn, chính là người mà Diệp Mặc quen biết khi ở Sa Nguyên dược cốc.
Lúc trước Diệp Mặc còn thu lộ phí dược liệu của y, khiến Diệp Mặc động lòng nhất chính là Ngũ Thải Liên.
Lúc trước Hoàng Ngọc Sơn lấy được ba gốc Ngũ Thải Liên đã đưa cho hắn hai gốc rồi.
Quả thực đúng là y, địa vị của mình bây giờ, muốn tìm phiền phức ở một tông môn sáu sao, thậm chí không cần mình động tay, chỉ cần nói một câu là xong.
Đừng nói Diệp Mặc căn bản không nghĩ đến việc gây chuyện với Lôi Khí tông, cho dù là có nghĩ qua, cũng chỉ có thể tìm Hoàng Ngọc Sơn, mà không phải là tìm Lôi Khí tông.
Huống chi, hắn sớm đã quên mất chuyện này rồi, lại càng không có khả năng đi tìm Hoàng Ngọc Sơn.
Chưởng môn của Lôi Khí tông là một tu sĩ mặt đỏ, đã là tu vi Hư Thần đỉnh rồi, gã vừa nhìn thấy Diệp Mặc, lập tức chắp tay hành lễ nói:
– Đổng Huyễn Minh của Lôi Khí tông gặp qua Diệp đan vương, cố ý dẫn đệ tử kém cỏi của môn hạ là Hoàng Ngọc Sơn đến đây tạ tội.
Diệp Mặc khua tay định nói chuyện này hắn căn bản cũng không còn để ý nữa rồi, Đổng Huyễn Minh liền lấy ta một gốc hoa sen ngũ sắc đưa đến trước mặt Diệp Mặc nói:
– Không có thứ gì đáng giá, nghe nói Diệp đan vương đang sưu tập hoa sen, cố ý tặng một gốc Ngũ Thải Liên, mong Diệp đan vương đừng từ chối.
– Đây là Ngũ Thải Liên…
Cố Mân Tiềm kinh ngạc nói, Ngũ Thải Liên mặc dù chỉ là một linh thảo cấp năm, nhưng là một đan vương như Cố Mân Tiềm cũng đương nhiên hiểu giá trị của nó.
Cho dù là linh thảo cấp sáu cấp bảy cũng không quý giá bằng Ngũ Thải Liền, y không ngờ Lôi Khí tông lại có Ngũ Thải Liên.
Diệp Mặc sau khi khua tay, căn bản cũng không định nhận đồ của Đổng Huyễn Minh, nhưng nhìn thấy Ngũ Thải Liên hắn lại chặt đứt đi ý nghĩ của mình.
Chỉ có hắn mới biết được giá trị thực sự của Ngũ Thải Liên, đừng xem đến sự ngạc nhiên của Cố Mân Tiềm, thực ra cũng không chắc biết được giá trị của Ngũ Thải Liên.
Cho nên sau khi thấy Ngũ Thải Liên, Diệp Mặc lại không chút do dự mà nhận lấy Ngũ Thải Liên.
Lúc này mới chắp tay hành lễ với Đổng Huyễn Minh nói:
– Đổng môn chủ, Ngũ Thải Liên quả thực là thứ mà tôi đang cần, cảm ơn Đổng môn chủ.
Nhưng tôi nhận Ngũ Thải Liên không liên quan gì đến việc của anh Hoàng, chuyện Sa Nguyên dược cốc tôi sớm đã quên rồi, Đổng môn chủ không cần phải để tâm nữa.
Tôi chẳng mấy nữa lại quay trở về Mặc Nguyệt Chi Thành, nếu như Lôi Khí tông có chuyện gì cần đến sự giúp đỡ của tôi, thì xin đến Mặc Nguyệt Chi Thành dặn dò, Diệp mỗ nhất định sẽ cố gắng hết sức giúp đỡ.
Đổng Huyễn Minh lập tức mừng rỡ, gã đến đây, một là muốn Diệp Mặc bỏ qua cho, đương nhiên càng muốn kết giao với một đan vương như Diệp Mặc, nếu như không có lý do gì, chỉ là một tông môn sáu sao thì cũng chẳng có tư cách gì kết giao với Đan vương thất phẩm.
Bây giờ Diệp Mặc nếu đã nói như vậy, rõ ràng là chấp nhận môn phái của bọn họ kết giao với Mặc Nguyệt Chi Thành.
Kết quả như vậy, gã sao có thể không vui mừng được?
Lôi Khí tông mặc dù chỉ là một tông môn sáu sao, nhưng trong môn phái cũng có hai trưởng lão Ngưng Thể đỉnh, chỉ có điều vẫn không có “Đỉnh Thừa đan” đột phá tu vi Thừa đỉnh mà thôi, một khi có “Đỉnh thừa đan” rồi, Lôi Khí tông nói không chừng có thể thăng cấp lên tông môn bảy sao, mà lời của Diệp Mặc thì chính là sự bảo đảm cực lớn
Sau khi hiểu được đạo lý này, Đổng Huyễn Minh lại càng không dám trì hoãn nữa, sau khi cảm ơn Diệp Mặc, liền dẫn Hoàng Ngọc Sơn rời khỏi.
Gã cần phải quay về môn phái, chuẩn bị linh thảo đến Mặc Nguyệt Chi Thành thỉnh cầu Diệp Mặc giúp luyện chế “Đỉnh thừa đan”.
Cũng may sau Đổng Huyễn Minh của Lôi Khí tông, thì cũng không có ai đến thăm hỏi Diệp Mặc, chắc là biết Diệp Mặc và vợ lâu ngày gặp lại, không muốn quấy rầy, để tránh Diệp Mặc phản cảm.
Hoặc là biết sau ba ngày, Diệp Mặc sẽ xuất hiện ở đan hội.
Thời gian ba ngày thấm thoắt trôi đi, Diệp Mặc dẫn Cố Mân Tiềm đến đan hội, bọn họ đều là nằm Top 50, cần phải miễn phí giúp người luyện đan trong ba ngày.
Còn Ninh Khinh Tuyết và Cận Chỉ Hằng ở lại nhà tu luyện, Ninh Khinh Tuyết vì xung kích Nguyên Anh, bây giờ dưới sự tích lũy tài nguyên của Diệp Mặc, nắm chắc thời gian tu luyện.
– Diệp Mặc.
Diệp Mặc và Cố Mân Tiềm vừa mới đi đến cổng đan hội, đã bị người khác ngăn lại, hơn nữa ngăn hắn lại là một đạo cô vô cùng xinh đẹp.
Diệp Mặc chắc rằng hắn chưa bao giờ gặp được đạo cô nào xinh đẹp như này, cho dù là Lăng Hiểu Sương cũng không đẹp bằng đạo cô này.
Không đợi Diệp Mặc nói, đạo cô xinh đẹp này lại nói tiếp:
– Tôi tên Thiện Băng Lam, cậu có lẽ là không biết tôi, nhưng đệ tử của tôi cậu chắc là đã từng nghe qua, nó tên Lăng Hiểu Sương.
Lăng Hiểu Sương thì Diệp Mặc cũng đã nghe nói qua, là người đẹp thứ hai trong mười mĩ nhân, vẫn còn trên Khinh Tuyết, thậm chí mình và cô ấy còn có một số chuyện liên quan.
Hắn không biết sư phụ của Lăng Hiểu Sương tìm hắn có chuyện gì, nhưng bất luận là chuyện gì, bây giờ hắn cũng không phải lo lắng nữa.
– Tôi muốn nói chuyện riêng với cậu.
Thiện Băng Lam thấy Diệp Mặc không nói gì, cười nhạt nói lại lần nữa.
Diệp Mặc gật đầu nói với Cố Mân Tiềm:
– Anh vào trước đi, tôi và Thiện tiền bối nói chuyện chút, một lát nữa sẽ vào.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1123: Chuyện Xấu Diệp Mặc Đã Làm
Chuyện Xấu Diệp Mặc Đã Làm
C
ố Mân Tiềm vừa mới đến đan hội, lập tức có một đám người vây lấy y, những người này không phải là chưởng môn một phái, nhưng thấp nhất cũng là tu sĩ Ngưng Thể, dường như không có người nào kém cả.
Nhưng Cố Mân Tiềm cũng biết, những người này không phải đến tìm y, mà là tìm sư phụ Diệp Mặc của y.
Cố Mân Tiềm chỉ có thể nói cho những người này biết, sư phụ Diệp Mặc của mình tạm thời có chút chuyện, phải một lúc nữa mới đến được.
Những người đến tìm Diệp Mặc có người nào là không nổi bật, nếu như là người bình thường mà dám từ chối như vậy, những người này nói không chừng sớm đã tức giận.
Nhưng đối với Đan vương thất phẩm mới nổi như Diệp Mặc, lại không có ai dám nói gì nhiều, chỉ có thể rối rít tỏ vẻ không có vấn đề gì, bọn họ chờ một lát là được.
…
Trong một phòng ở Đan Tức lầu cách đan hội không xa, Thiện Băng Lam lại đích thân rót cho Diệp Mặc một cốc linh trà, khiến cho Diệp Mặc lại càng nghi ngờ không thể giải thích được.
Nếu hắn trước khi nhận được huy chương Đan vương thất phẩm, nói không chừng hắn cũng là được sủng ái mà bị sốc rồi.
Dù sao Thiện Băng Lam cũng là một cao nhân của tông môn chín sao, hơn nữa Diệp Mặc cho rằng, tu vi của cô thậm chí cũng đã là Hóa Chân rồi.
Nhưng Diệp Mặc lại không cho rằng cô đến tìm mình, là muốn mình giúp cô ấy luyện đan.
Hắn cảm thấy Thiện Băng Lam không phải loại người vì mình là Đan vương thất phẩm, liền đến kết giao với mình, đây hoàn toàn là một loại cảm giác, mà không có bất cứ lí do gì.
Huống chi, cho dù là mình muốn giúp cô ấy, đan dược Kiếp Biến đỉnh phong cần, bản thân bây giờ cũng không luyện ra được.
Khiến Diệp Mặc càng kinh ngạc chính là, Thiện Băng Lam sau khi rót một cốc linh trà, không ngờ lại không nói gì, chỉ cười hi hi nhìn hắn.
Hơn nữa từ đầu đến chân, từ chân lên đầu, tâm trạng Diệp Mặc bị cô ấy nhìn không ngờ lại có chút hốt hoảng, hắn bỗng nhiên nhớ ra sư phụ của Cầm Mộ Tâm, chưởng môn Tiên dược cốc Minh Tâm.
Cô Thiện Băng Lam này cũng không có suy nghĩ giống cô kia đấy chứ, muốn Lăng Hiểu Sương làm vợ mình đấy chứ?
Nhưng chuyện mình và Ninh Khinh Tuyết gặp nhau, phỏng chừng bây giờ người của cả Đan thành cũng đều biết hết, cô ấy chắc là không thể không biết được.
Hay là nói bản thân cô ấy muốn đánh vào chủ ý của hắn? Cái này lại càng không thể nào, cô Thiện Băng Lam này thoạt nhìn mặc dù trẻ tuổi, nhưng vừa nhìn cũng biết được là người thành công.
Diệp Mặc nhìn Thiện Băng Lam vô cùng thanh tú mà trong lòng bỗng nhiên nghĩ, nếu như muốn hắn phải chọn một người, nói không chừng hắn sẽ chọn cô Thiện Băng Lam này, mà không chọn đồ đệ Lăng Hiểu Sương của cô ấy.
Nhưng Diệp Mặc lại tự khinh bỉ mình, rốt cục là đang nghĩ cái gì vậy? Người ta là tu sĩ Kiếp Biến, cũng không biết đã bao tuổi rồi.
Hơn nữa hắn làm sao có thể chọn người con gái khác, cái này căn bản thật quá lộn xộn.
Thiện Băng Lam bỗng nhiên mở miệng nói:
– Tôi gọi anh đến không phải vì chuyện gả Lăng Hiểu Sương cho anh, cũng không phải muốn gả bản thân mình.
– Hả…
Diệp Mặc lần đầu tiên cảm giác lúng túng như vậy, thậm chí mặt còn có chút đỏ.
Hắn không ngờ vừa nãy vì mình không có chút đề phòng gì với Thiện Băng Lam, tâm tình lại lộ ra sơ hở, bị Thiện Băng Lam nhìn thấu được tâm tư của mình, đúng là một con yêu quái già.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc lại càng chấn chỉnh tinh thần, cũng không dám suy nghĩ linh tinh nữa.
Thấy Diệp Mặc chấn chỉnh lại tinh thần, mặt có chút đỏ, Thiện Băng Lam gật gật đầu mỉm cười nói:
– Tôi không phải đã nhìn thấu những suy nghĩ trong lòng anh, mà là vì vừa nãy anh không tập trung chú ý, là tôi đoán ra từ biểu cảm của anh thôi, anh không phải lo lắng.
Anh thấy cách suy nghĩ của tôi không được bình thường, không cần phải để ý.
Diệp Mặc đã trở lại bình thường, hắn có chú ngượng ngùng nói:
– Để tiền bối chê cười rồi, vừa nãy vãn bối suy nghĩ lung tung, tiền bối không cần phải để tâm.
Mặc dù Diệp Mặc không biết Thiện Băng Lam có phải là vì biểu cảm của hắn mà nhìn thấu được tâm tư của hắn thật hay không, nhưng hắn biết vừa nãy Thiện Băng Lam đã dùng thuật nhìn trộm tâm tư gì gì đó với hắn.
Trong khi mình không để ý, không ngờ lại bị cô nói.
Nếu bị cô ta nhìn ra rồi, Diệp Mặc dứt khoát thừa nhận.
Nhưng Diệp Mạc cũng không để ý lắm, hắn vừa nãy cũng không có chút đề phòng gì với Thiện Băng Lam, bị cô ta dùng thuật nhìn trộm tâm tư cũng là bình thường.
Nếu như đổi là người khác, bản thân đề phòng rồi, cho dù cô ta là Hóa Chân, cũng không chắc có thể nhìn ra được những gì mình đang nghĩ.
Thiện Băng Lam cũng khẽ cười nói:
– Nếu như anh có tình cảm với Thanh Sương thật, tôi cũng có thể giúp anh vun vén được một chút.
Diệp Mặc vội khua tay nói:
– Không có, không có, một chút cũng không có.
Lời này cũng là lời thật tâm, hắn bây giờ thật không có chút ý nghĩ gì với người con gái khác.
Đây cũng là bản tính của hắn, về ý nghĩ xấu xa vừa nãy, nói không chừng cũng chỉ là thuật nhìn trộm tâm tư của đối phương ảnh hưởng mà thôi.
Hoặc là mấy ngày nay đã triền miên cùng Ninh Khinh Tuyết quá nhiều, thấy người con gái xinh đẹp cũng chỉ là suy nghĩ bản năng.
Thiện Băng Lam gật đầu, rõ ràng cô cũng đã nhìn ra những lời này của Diệp Mặc là nói thật, nên cũng không dây dưa chuyện này nữa, mà lại nói thẳng:
– Lúc trước ở Nam An châu anh đã đề danh trên bảng đề danh Kim Đan ở quảng trường bia đề danh rồi?
Diệp Mặc nghe thấy chuyện này, lập tức thở phào nhẹ nhõm nói:
– Đúng vậy, tu vi vãn bối có hạn, không lưu lại tên trên bia đề danh được.
Mặc dù Diệp Mặc không biết vì sao hắn không thể lưu lại tên trên bia được, nhưng cũng không để ý.
Chuyện này bây giờ hắn cũng có thể chấp nhận, hơn nữa lời nói này của Thiện Băng Lam vừa hỏi ra, Diệp Mặc liền biết được lúc trước hắn đoán không sai.
Hôm đó người đề danh sau hắn nhất định là Lăng Hiểu Sương.
Thiện Băng Lam lắc đầu nói:
– Không phải, không phải tu vi của anh có hạn, mà là tu vi của anh quá nghịch thiên so với những người cùng cấp, làm xuất hiện bia bạch ngọc ‘Hoành Không Xuất Thế’, cho nên anh chính là người của Hoành Không Xuất Thế.
Khi anh không thể tự vệ được, tấm bia bạch ngọc cũng không để lộ ra tên của anh được, nhưng bây giờ anh đã có thể tự vệ được rồi.
Nếu như tôi đoán không sai, lúc này trên tấm bia bạch ngọc Hoành Không Xuất Thế của bia đề danh Kim Dan cũng đã hiện ra tên của anh rồi.
– Hoành Không Xuất Thế?
Diệp Mặc nhíu nhíu đầu lông mày, lúc trước khi hắn đề danh là xuất hiện một tấm bia bạch ngọc, nhưng trên tấm bia bạch ngọc đó không có tên của hắn.
Chẳng lẽ lại giống như những gì Thiện Băng Lam nói, bây giờ cũng đã có tên rồi?
– Không sai!
Thiện Băng Lam chắc chắn nói:
– Một năm trước ở Nam An châu xuất hiện một Diệt tuyệt lôi kiếp, chắc là cũng do anh làm ra?
Lần này Thiện Băng Lam vừa nói ra, Diệp Mặc liền phản ứng lại ngay, lúc trước khi hắn thăng cấp lên Nguyên Anh, cũng không phải là Tứ cửu lôi kiếp nhỏ, mà là Cửu cửu lôi kiếp.
Hóa ra là Diệt tuyệt lôi kiếp, quả nhiên là gài bẫy người.
Thiện Băng Lam vừa nhìn biểu cảm của Diệp Mặc liền biết được mình suy đoán không nhầm, lại thở dài nói:
– Tôi nghe nói qua Diệt tuyệt lôi kiếp, nhưng tôi chưa bao giờ nghe thấy có người lại có thể vượt qua được Diệt tuyệt lôi kiếp, anh là tu sĩ đầu tiên tôi thấy có thể vượt qua được Diệt tuyệt lôi kiếp.
Diệp Mặc cười ha hả nói:
– Vãn bối may là có mấy pháp bảo phòng ngự trong tay, chỉ là may mắn mà thôi.
Thiện Băng Lam lắc đầu nói:
– Có thể vượt qua được Diệt tuyệt lôi kiếp tuyệt đối không phải là may mắn, hơn nữa tấm bia bạch ngọc Hoành Không Xuất Thế, cũng đã cho thấy anh chính là người ứng kiếp, ứng phó với đại kiếp của Tu chân giới.
Người ứng kiếp? Diệp Mặc sững sờ, hắn bỗng nhiên nhơ ra, chẳng lẽ mình là trời giáng trách nhiệm lớn trúng vào mình? Muốn mình ứng phó với đại kiếp của đại lục Lạc Nguyệt? Đúng là quá mơ hồ, nhưng ngay sau đó lại nói tiếp:
– Thiện tiền bối, tôi phải ứng phó với đại kiếp của Tu chân giới?
Sắc mặt Thiện Băng Lam trầm mặc, lập tức nói:
– Không phải anh phải ứng phó với đại kiếp của Tu chân giới, bởi vì lần đại kiếp này chính là do anh dẫn đến, nếu như không phải anh, Tu chân giới Lạc Nguyệt ta ít nhất bây giờ cũng sẽ không có đại kiếp lớn như vậy, đại kiếp tới sớm, anh quả thực là khó bỏ trách nhiệm.
Những chuyện xấu này chính là do anh làm, nếu nói đáng chết, thì cũng không quá đáng.
Diệp Mặc nghe Thiện Băng Lam nói mình đáng chết, lập tức không thoải mái, đồng thời giọng nói trở nên lạnh lùng, nói:
– Tôi từ trước tới giờ đều vì tu luyện của mình mà nỗ lực phấn đấu, cũng chưa bao giờ làm chuyện gì không có tính người nào cả.
Giới tu chân cho dù có đại kiếp, cũng có quan hệ gì đến tôi? Lời nói của Thiện tiền bối, tôi không dám gánh vác.
Lần này đến cả xưng hô vãn bối cũng không còn, rõ ràng Diệp Mặc cũng không bị lời nói của Thiện Băng Lam dọa nạt.
Thiện Băng Lam dường như biết giọng điệu của mình có chút nghiêm khắc rồi, dù sao danh tiếng của Diệp Mặc bây giờ cũng lớn hơn cô.
Nhưng ngay sau đó cô lại mềm mỏng chậm giọng nói:
– Anh nghĩ xem, anh có phải đã tiếp xúc với phong ấn gì gì rồi không, hoặc là gặp chuyện gì đó không có cách giải quyết chẳng hạn? Chẳng lẽ Tu chân giới có đại kiếp, chính là do mình tiếp xúc với những thứ này? Nếu những thứ này hình thành lên đại kiếp Tu chân giới thật, vậy thì có thể liên quan đến mình thật.
Lần này Diệp Mặc không giấu diếm, trừ lai lịch của thiên hỏa, những thứ còn lại đều nói ra hết.
Bậc cao nhân như Thiện Băng Lam chắc là sẽ không lừa hắn, cho nên cũng không có gì phải giấu diếm cả.
Quả nhiên sau khi Diệp Mặc nói ra hết, Thiện Băng Lam nhíu nhíu đầu lông mày, sau chốc lát cô liền nói:
– Vừa nãy những lời của tôi có hơi quá một chút, anh cũng không cần tự trách.
Tôi mặc dù tính toán tinh thông, nhưng chuyện sau khi có người đề danh trên Hoành Không Xuất Thế, đại kiếp Tu chân giới sẽ ập đến, tôi cũng chỉ là nghe sư phụ của tôi nói.
– Thực ra nếu không phải anh động đến những phong ấn đó, đặc biệt là sát cơ ở Sa Nguyên dược cốc và Vẫn Chân điện.
Một khi không bị người khác động đến, mà là tự phát tác, hoặc là đã hoàn toàn lớn lên, đến lúc đó kiếp nạn sẽ lại càng lớn hơn nữa.
Từ mặt này mà nói, anh có lẽ là làm một chuyện tốt, tuy rằng khiến những cái này đến sớm hơn, nhưng sẽ khiến cho sát nghiệt ít đi một chút.
Thị phi họa phúc, sao có thể một lời mà định được.
Nói đến đây, Thiện Băng Lam dừng một chút rồi nói tiếp:
– Có điều, anh là một Đan vương thất phẩm, bất luận chuyện này có liên quan đến anh hay không, tôi hi vọng sau khi đại kiếp đến thật rồi, anh có thể giúp sức được chút ít.
Diệp Mặc vội vàng nói:
– Vãn bối nhất định dốc sức tương trợ.
Diệp Mặc trước sau xưng hô thay đổi, Thiện Băng Lam làm như không nghe thấy, theo cô, Diệp Mặc vẫn chỉ là một người trẻ tuổi mà thôi, có chút bồng bột của tuổi trẻ, cái này cũng rất bình thường.
Thiện Băng Lam khẽ mỉm cười nói:
– Bất luận anh đã động đến phong ấn hay chưa, đại kiếp đó vẫn sẽ đến.
Bây giờ xem ra, nếu đại kiếp đó sắp đến rồi, cũng phải đợi đến ba mươi năm sau Vẫn Chân điện xuất thế, hoặc là năm mươi năm sau Sa Nguyên dược cốc xuất thế.
Nhưng anh là một tu sĩ Nguyên Anh có thể leo lên được tầng thứ bảy của Vẫn Chân điện, quả thực là hiếm gặp.
Hơn nữa anh có thể trong thời gian hơn một năm, có thể từ Kim Đan viên mãn thăng cấp lên Nguyên Anh tầng thứ năm, hơn nữa dẫn động Diệt tuyệt lôi kiếp, nói vậy tư chất của anh cũng vô cùng nghịch thiên rồi.
Diệp Mặc thẹn thùng cười cười, tư chất của hắn như thế nào, hắn đương nhiên biết, nếu như không có Tam Sinh quyết, hắn cũng chỉ là tư chất của đồ bỏ đi.
Hắn chắc rằng Thiện Băng Lam cũng không nhìn ra linh căn của hắn, bởi vì một khi sau khi tu luyện Trúc Cơ, linh căn trên cơ bản cũng không nhìn ra được, nhất định cần phải khảo nghiệm.
Hơn nữa hắn cũng đoán ra, hắn sở dĩ dẫn động Diệt tuyệt lôi kiếp, có thể không phải vì vấn đề tư chất của hắn, mà là vì hắn tu luyện chính là công pháp Tam Sinh quyết.
Cũng may Thiện Băng Lam cũng không có lằng nhằng vấn đề này, mà lại chuyển đề tài nói:
– Tôi đề nghị anh tốt nhất là đi gặp Lục Vô Hổ tiền bối, đối với anh hẳn là có lợi.
– Tại sao?
Diệp Mặc thốt lên.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1124: Sơn Trang Chín Sao
Sơn Trang Chín Sao
T
hiện Băng Lam không trả lời ngay, mà lại nói:
– Anh đi gặp thì biết, cụ thể thế nào thì tôi cũng không nói lên được, chỉ là một dự cảm mà thôi.
Thấy Thiện Băng Lam cúi đầu trầm tư, Diệp Mặc vội hỏi:
– Thiện tiền bối, vãn bối có chuyện muốn hỏi.
Thiện Băng Lam gật đầu, không nói gì.
Diệp Mặc vội vàng nói:
– Thực ra vãn bối đến một nơi nằm ngoài Lạc Nguyệt, nơi đó gọi là Trái đất.
Lúc trước khi đến, là một truyền tống trận đưa đi.
Vãn bối nghĩ truyền tống trận này có thể đưa đến đại lục Lạc Nguyệt, chắc là một tiền bối nào đó ở đại lục Lạc Nguyệt bố trí ra, vãn bối muốn hỏi một chút, có cách nào trở về trái đất được không.
Đối với Diệp Mặc mà nói có quay về được hay không cũng không sao cả.
Nhưng sau khi gặp Ninh Khinh Tuyết, Khinh Tuyết rõ ràng có chút nhớ nhà, còn cả Tô Tĩnh Văn, mặc dù không nói, Diệp Mặc cũng biết cô chắc chắc cũng muốn quay về thăm nhà.
Nếu như có thể, Diệp Mặc thật sự muốn dẫn bọn họ quay về thành Lạc Nguyệt ngày trước, quay về Ninh Hải.
– Anh không phải là người của đại lục Lạc Nguyệt?
Thiện Băng Lam kinh ngạc nhìn Diệp Mặc, vẻ mặt giàu cảm xúc.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Đúng vậy, không chỉ có vãn bối, vì truyền tống trận đưa đến đại lục Lạc Nguyệt sau khi bị khởi động, rất nhiều người ở cùng nơi với vãn bối đều bị đưa đi.
– Không ngờ lại có loại truyền tống trận này.
Thiện Băng Lam nhíu mày lặp lại một lần.
Diệp Mặc lên tiếng nói:
– Đúng vậy, truyền tống trận này được chia làm hai phần, cái đầu đưa tôi từ quê hương của tôi đến Tiểu thế giới, truyền tống trận đó một cái là bảy sao, một cái là chín sao.
Sau đó lại từ Tiểu thế giới đưa tôi đến đại lục Lạc Nguyệt, đây là tùy ý truyền đi, không xác định địa điểm cụ thể.
Sau khi trầm tư một hồi lâu, Thiện Băng Lam mới nói:
– Truyền tống trận bảy sao thì tôi chưa gặp bao giờ, nhưng tôi có gặp một trận pháp chín sao.
Nhưng lại không phải là truyền tống trận.
Mười nghìn năm trước, ở đại lục Lạc Nguyệt có một thiên tài nghịch thiên kinh tài diễm diễm, tên của gã là Sở Cửu Vũ…
Thiệu Băng Lam vừa nói ra cái tên này, Diệp Mặc lập tức bật thốt lên:
– Tiền bối nói chính là Đệ nhất vĩnh viễn trên bia đề danh Nguyên Anh sao?
Diệp Mặc đến quảng trường đề danh, đương nhiên nhìn thấy đệ nhất bia đề danh Nguyên Anh, cũng nghe người ta bàn tán rồi.
Bây giờ Thiện Băng Lam vừa nói ra cái tên Sở Cửu Vũ, hắn liền nhớ ra ngay.
Thiện Băng Lam khẽ gật đầu:
– Không sai, chính là gã.
Có thể nói cho đến bây giờ, tu sĩ đại lục Lạc Nguyệt chưa thăng thiên có thể đạt được độ cao như vậy là rất hiếm.
Năm đó gã đắc tội một tu sĩ Hóa Chân đỉnh có uy vọng cực cao, kết quả tu sĩ Hóa Chân đó mời hơn trăm cao thủ bao vây tấn công gã, hơn trăm cao thủ đó tất cả đều là tu sĩ Hóa Chân.
Nhưng cho dù như vậy, vẫn không thể ngăn cản được gã, sau khi gã phá được vòng vây, không ngờ lại không chạy đi, mà quay lại phản kích, cuối cùng hơn trăm tu sĩ Hóa Chân đó đến một mạng cũng không còn.
Sau đó, cũng không còn người nào dám trêu gã nữa.
Diệp Mặc nghĩ đến uy vũ của Sở Cửu Vũ năm đó cũng không khỏi thầm than, bản thân chỉ là giết một đệ tử của một tông môn chín sao thôi, mà trốn đông trốn tây, người ta đối mặt với sự bao vây của hơn trăm tu sĩ Hóa Chân, ngược lại lại đại khai sát giới, người này so với người khác đúng là tức chết người mất.
Thiện Băng Lam tiếp tục nói:
– Tôi sở dĩ nói đến Sở Cửu Vũ, là vì gã không những là một cao thủ tu vi thông thiên, mặt khác còn là một tông sư trận pháp của đại lục Lạc Nguyệt, thậm chí đã đạt tới bước Tiên trận sư, theo đồn đại gã có thể một mình bố trí một Tiên trận.
Mà trận pháp sở trường của gã, chính là trận pháp chín sao.
Sơn trang mà gã ở cũng tên là Sơn trang chín sao.
Trận pháp phòng ngự và trận pháp công kích của Sơn trang chín sao tên là trận pháp phòng ngự chín sao và trận pháp công kích chín sao.
Sau này Sở Cửu Vũ bị Tiên đạo cự tuyệt, không thể thăng thiên.
Gã dứt khoát phá vỡ hàng rào không gian của Lạc Nguyệt, phá vỡ hư không mà đi, tung tích không rõ.
Nhưng Sơn trang chín sao của gã thì vẫn được truyền thừa lại, trận pháp phòng ngự chín sao đến bây giờ vẫn hoàn hảo không khuyết điểm gì.
– Vậy Sơn trang chín sao giờ ở chỗ nào?
Diệp Mặc lập tức hỏi, hắn mơ hồ cảm giác được trận pháp dãy núi Hoành Đoạn và trận pháp của Tiểu thế giới đều có liên quan đến Sở Cửu Vũ.
Nếu quả thực là như vậy, vậy Sở Cửu Vũ sau khi phá vỡ hư không, cũng không tới Tiên giới thật, mà là đến Trái đất.
Hoặc là sau này gã muốn quay trở về đại lục Lạc Nguyệt, nhưng không biết là nguyên nhân gì, trận pháp của gã bố trí xong rồi, cũng chưa có quay về.
Thiện Băng Lam lại lắc đầu nói:
– Sơn trang chín sao đã không còn tồn tại nữa, mấy nghìn năm trước, Sơn trang chín sao đổi tên thành Ngư Dược Long Môn trang.
Sau này sau khi trang chủ chết đi, Ngư Dược Long Môn trang bị một gia đinh họ Nam Cung trong trang khống chế.
Sơn trang Nam Cung tông môn tám sao bây giờ chính là Ngư Dược Long Môn trang ngày trước, cũng là Sơn trang chín sao.
– Chính là sơn trang của Nam Cung Tiểu Đại trong mười mĩ nữ Nam An đó sao?
Diệp Mặc hỏi.
Thiện Băng Lam cười nhạt nói:
– Anh cũng rất để ý đến mười mĩ nữ Nam An nhỉ, không sai, chính là sơn trang mà cô ấy ở.
Diệp Mặc có chút lúng túng, hắn đến Nam An châu quen thuộc nhất chính là mười mĩ nữ Nam An, cũng đã nghe nói vô số lần, không quen thuộc mới là chuyện lạ.
Thấy Diệp Mặc lúng túng, Thiện Băng Lam lấy một tấm bản đồ bằng da đưa cho Diệp Mặc nói:
– Đây là một chỗ mà năm xưa tôi đã đi qua, trong đó có một Linh Tủy trì không nhỏ, đợi sau khi anh đạt Hư Thần có thể đi tìm xem sao.
Chỉ cần anh tìm được Linh Tủy trì, với tư chất của anh, tin chắc rằng trong thời gian ngắn có thể thăng cấp lên Ngưng Thể.
Nếu như có thể, anh có thể lấy một ít Linh Tủy đưa cho Thanh Sương dùng.
Diệp Mặc trong lòng chấn động, Linh Tủy trì sao, Thiện Băng Lam không ngờ lại đưa bản đồ cho hắn.
Loại linh khí này tu sĩ hấp thụ vào thì tốc độ rất nhanh, không có tác dụng phụ naò, nếu như có một lượng Linh Tủy lớn, Diệp Mặc chắc rằng hắn thậm chí không cần đến nửa năm cũng có thể thăng lên tu vi Hư Thần, nhưng điều kiện tiên quyết là Linh Tủy phải nhiều.
Lúc trước hẳn trong Sa Nguyên dược cốc cũng gặp một Linh Tủy trì, chỉ có điều cấp bậc Linh Tủy trì đó không quá cao, cho dù như vậy, hắn cũng có lợi không ít.
Hơn nữa Linh Tủy trì bình thường thường kèm theo một lượng linh tinh lớn, nếu như có thứ tốt như này, Thiện Băng Lam sao lại không đưa cho đệ tử Lăng Hiểu Sương, mà lại đưa cho mình?
– Anh muốn hỏi tôi tại sao không đưa cho Thanh Sương? Thật ra thì tôi cũng rất muốn đưa cho Thanh Sương, nhưng tư chất của Thanh Sương mặc dù rất tốt, nhưng còn kém xa so với anh, nó muốn đến được tu vi Hư Thần cũng phải cần một thời gian rất dài.
Tôi tin rằng trong vòng năm năm, anh chắc chắc sẽ thăng lên cấp Hư Thần.
Có thể nói trừ Sở Cửu Vũ, anh là tu sĩ có tu vi nhanh nhất tôi từng gặp.
Thiện Băng Lam không đợi Diệp Mặc nói tiếp liền giải thích.
Diệp Mặc hiểu được ý tứ của Thiện Băng Lam, cô nghĩ tốc độ tu luyện của mình có nhanh hơn nữa, nhỡ chẳng may đại kiếp đến rồi, thì mình cũng có thể giúp được ít nhiều.
Sau khi hiểu được đạo lý này, Diệp Mặc lại bị Thiện Băng Lam cảm động, hắn cảm thấy trong giới tu chân cũng có rất nhiều tu sĩ phẩm hạnh cao thượng.
Cũng giống như lão Khổng Diệp hắn gặp ngày trước, Nguyệt Kỳ Siêu và Thẩm Nghiễn Thanh, còn cả Kỷ Bẩm cùng với Thiện Băng Lam đang đứng trước mặt đây, đều là những tu sĩ đáng để người khác tôn kính.
– Vâng, vãn bối nhất định không phụ sự ủy thác.
Diệp Mặc cũng kính cẩn nhận lấy tấm bản đồ nói.
Không cần nói đại kiếp kia có thể là vì hắn tác động mà gây ra, cho dù là không có liên quan gì đến hắn, hắn cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.
Thiện Băng Lam gật đầu nói:
– Không làm trễ thời giờ của anh nữa, anh đi làm chuyện của mình đi.
Đợi sau khi anh về Mặc Nguyệt Chi Thành, gặp Thanh Sương xin chiếu cố đến nó một chút.
– Được, vãn bối cáo từ.
Diệp Mặc đứng dậy cáo từ, cho dù Thiện Băng Lam không đưa cho hắn tấm bản đồ này, Diệp Mặc cũng biết thực lực của bản thân mình nhất định phải nhanh chóng tăng lên.
Khi Diệp Mặc lần nữa bước đến cửa đan hội, bỗng nhiên nhớ ra chuyện cuả Ngư Dược Long Môn trang, hắn có một trận đồ bát quái Âm dương ngư vẫn chưa thu thập đủ, còn lấy được một miếng ngọc từ tay của An Tái Thiện, trên ngọc cũng có tám chữ “Quẻ thành bảy tấm, Ngư dược long môn”.
Trận đồ bát quái âm ngư của “Ngư dược long môn” , hắn vẫn còn thiếu hai mảnh đuôi cá, không biết trận đồ bắt quái âm dương ngư này có liên quan gì đến sơn trang Ngư Dược Long Môn ở Nam An châu kia không.
Sớm biết như vậy, hắn thà rằng tốn chút thời gian đến Nhật lấy hai miếng đuôi cá này về, để hoàn thành trận đồ bát quái âm dương ngư này.
…
Diệp Mặc khi trở lại đan hội, rất nhiều tu sĩ muốn thỉnh cầu hắn luyện đan, còn có một số cao thủ có hẹn trước thậm chí có chút lo lắng.
Thấy Diệp Mặc vừa đến, những người này liền thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may Diệp Mặc là người đứng đầu đại hội đan vương, những người có tư cách đến tìm hắn luyện đan cũng không nhiều lắm, hoặc là ít nhất là chủ một môn phái, hoặc ít nhất là tu vi Ngưng Thể.
Diệp Mặc có sự trợ giúp của Thiên hỏa, sau hai ngày, những người cầu hắn luyện đan đều viên mãn ra về.
Cho dù là “Đỉnh Thừa đan” – đan dược thiên cấp thất phẩm, hắn cũng luyện chế ra một lò, là giúp Thần Phong cốc luyện chế ra.
Bởi vì có kinh nghiệm luyện chế Quý Dương đan lúc trước, lò Đỉnh Thừa đan này mặc dù không có đan dược hạng nhất, nhưng cũng có năm viên nhất đẳng và một viên trung đẳng, với kết quả này không những Diệp Mặc cảm thấy hài lòng, mà cho dù là Thần Phong cốc cũng tỏ vẻ mãn nguyện.
Thời gian hai ngày thoáng cái trôi qua, căn bản các đại tông môn đều tìm đến Diệp Mặc luyện đan, nhưng có vài tông môn chín sao lại không tìm đến.
Vô Cực tông và Lôi Vân tông cũng không tìm đến, Diệp Mặc đoán bọn họ đại đa số cũng đoán mình giết đệ tử nòng cốt của tông môn họ.
Còn phái Huyền Băng thì cũng không có ai đến tìm hắn luyện đan, khiến Diệp Mặc không giải thích được chính là, hắn vẫn còn muốn kết giao với Huyền Băng phái, nhưng người ta căn bản cũng không đến.
So với việc Huyền Âm các và Thanh Mộng trai cũng không có ai đến, Diệp Mặc cũng có thể lí giải được.
Thiện Băng Lam của Thanh Mộng trai trước đó không lâu cũng gặp hắn rồi, chắc là sẽ không có ác ý gì với hắn, bọn họ tự mình cũng có đan vương tứ phẩm Thanh Điệp, cũng không cần hắn phải ra tay.
Còn Huyền Âm các, Diệp Mặc đoán là vì liên quan đến Cảnh Anh Ly, mới không đến.
Đến ngày thứ ba, Diệp Mặc vẫn còn chưa bắt đầu luyện đan, liền nghe thấy âm thanh náo loạn bên ngoài, thần thức của hắn quét ra ngoài thì phát hiện ra hai người nam nữ trung niên đang ồn ào với đám hộ vệ cho mình luyện đan ở bên ngoài.
Vốn dĩ Diệp Mặc không có ý định ra ngoài, nhưng khi phát hiện ra hai người nam nữ này cũng là tu vi Ngưng Thể, thì lại mở cấm chế của phòng đan bước ra ngoài.
Tu sĩ Ngưng Thể mặc dù chẳng là cái gì, nhưng ở chỗ khác thì lại là cao thủ trong các cao thủ.
– Diệp thành chủ…
Không đợi Diệp Mặc hỏi thăm, hai gã hộ vệ thấy Diệp Mặc liền đứng tại chỗ khom người chào hỏi.
– Chuyện gì vậy?
Diệp Mặc nghi ngờ hỏi một câu, trong tình huống bình thường, tu sĩ đến xin hắn luyện đan đều khách khí thậm chí có chút kính cẩn.
Mặc dù mình là luyện đan miễn phí, nhưng những người xin hắn luyện đan cũng đều tự giác tặng linh thảo, thậm chí đan dược.
Hôm nay hai người nam nữ này lại náo loạn với hộ sĩ bên ngoài, thì là lần đầu tiên Diệp Mặc gặp.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1125: Thu Nạp Ngưng Thể
Thu Nạp Ngưng Thể
N
ghe thấy câu hỏi của Diệp Mặc, một gã hộ vệ vội vã nói:
– Diệp thành chủ, hai người này không có hẹn trước, thế nhưng bọn họ lại cứ nhất thiết muốn tiến vào bên trong tìm ngài, vì vậy chúng tôi mới ngăn bọn họ lại.
Diệp Mặc chính là Đan Vương thất phẩm đạt danh hiệu đệ nhất của đại hội Đan Vương, muốn nhờ hắn luyện đan, thì dù là miễn phí hỗ trợ thì cũng phải có hẹn trước, hơn nữa còn phải là người có thân phận.
Không có hẹn trước mà muốn tìm hắn luyện đan thì đúng là rất khó khăn.
– Lâm Dị Bán bái kiến Diệp Đan Vương, đây là vợ của tiểu nhân tên gọi Từ Đồng.
Sau khi tên tu sĩ trung niên thấy Diệp Mặc thì liền vội vã ôm quyền nói.
Diệp Mặc quan sát hai người Lâm Dị Bán và Từ Đông này một chút, tướng mạo của Lâm Dị Bán rất bình thường, tướng người hơi lùn, hơn nữa tên gọi cũng thật quái dị.
Nhưng Từ Đồng lại là một cô gái rất đẹp, thậm chí không thua gì Khâu Tuyết trong Thập mỹ Nam An.
Hai người này sánh đôi cùng nhau khiến người khác có cảm giác không cân xứng, thế nhưng lại có vẻ rất là ân ái.
Diệp Mặc cũng ôm quyền đáp lại:
– Anh Lâm, bởi vì mấy ngày này là miễn phí hỗ trợ luyện đan, cho nên những người đến tìm tôi nhờ luyện đan rất nhiều, nếu như anh Lâm cũng muốn luyện đan, vậy thì có thể hẹn trước.
Coi như là số người hẹn trước đã đầy, thì tôi cũng có thể vì anh Lâm phá lệ mà luyện đan một lần.
Diệp Mặc mới vừa được tương phùng cũng Ninh Khinh Tuyết, cho nên đối với đôi vợ chồng tình cảm đằm thắm này có một loại cảm giác đồng cảm, vì thế phá lệ giúp họ một lần thì cũng không có vấn đề gì cả.
Lâm Dị Bán nghe được lời nói của Diệp Mặc, lập tức ôm quyên nói với Diệp Mặc:
– Đa tạ Diệp Đan Vương đã ưu ái, chỉ là Lâm mỗ cùng vợ đến đây cũng không phải vì muốn nhờ ngài hỗ trợ luyện đan, mà là có việc muốn cầu Diệp Đan Vương trợ giúp, nếu như Diệp Đan Vương không muốn, thì Lâm mỗ xin lập tức rời đi, tuyệt đối sẽ không làm ảnh hưởng đến ngài.
Lâm Dị Bán cũng không nói ra chuyện cần cầu Diệp Mặc là chuyện gì, thế nhưng Diệp Mặc cũng nhìn ra được nỗi khó khăn của y.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc gật đầu nói:
– Đã như vậy, anh cùng vợ theo tôi vào trong rồi hẵng nói.
– Đa tạ Diệp Đan Vương.
Lâm Dị Bán mừng rỡ, vội vã ôm quyền cám ơn Diệp Mặc.
Hai tên hộ vệ đều thấy Diệp Mặc đã đồng ý gặp hai vợ chồng kia, cũng không nói thêm gì nữa, tiếp tục đứng canh giữ ngoài cửa.
Về phần an toàn của Diệp Mặc, bọn họ rất yên tâm, cấm chế của đan phòng này, thì cho dù là tu sĩ Kiếp Biến cũng không thể nào động thủ với Diệp Mặc được.
Sau khi vào đan phòng, Diệp Mặc mời hai vợ chồng Lâm Dị Bán và Từ Đồng ngồi xuống, lúc này mới lên tiếng:
– Hai vị tìm tôi có chuyện gì, xin mời cứ nói.
– Diệp Đan Vương, tôi và vợ của mình muốn đến nương tựa ngài.
Lâm Dị Bán trực tiếp đứng lên khom người ôm quyền nói với Diệp Mặc.
Thân là một tu sĩ Ngưng Thể thi lễ đối với một tu sĩ Nguyên Anh như Diệp Mặc, cho dù Diệp Mặc có thân phận là một Đan Vương, thì hắn cũng cần phải có một quyết tâm rất lớn.
Diệp Mặc từ chối cho ý kiến, hắn bây giờ là một Đan Vương thất phẩm.
Cho nên người cần tìm đến nương tựa hắn nhiều lắm.
Hắn căn bản là sẽ không lưu ý tới hai người tu sĩ Ngưng Thể như thế, huống chi người hắn đã đắc tội rất nhiều, ai biết được những người tìm tới nương tựa hắn là thật hay giả.
Thấy Diệp Mặc không nói gì, Lâm Dị Bán bỗng nhiên giơ một tay lên trời:
– Tôi Lâm Dị Bán thề với trời, nếu như ngày hôm nay tôi có nửa câu dối trá, thì sẽ vĩnh viễn không thể thành công độ kiếp, sẽ chịu hình phạt thần hồn câu diệt dưới lôi kiếp.
Diệp Mặc nghe thấy lời thề của Lâm Dị Bán, lập tức lộ vẻ cảm động.
Đối với tu sĩ mà nói, hình phạt thần hồn câu diệt dưới lôi kiếp có thể nói chính là lời thề nặng nhất rồi.
Không đợi Diệp Mặc lên tiếng, Từ Đồng cũng đã lập lời thề:
– Tôi Từ Đồng cùng chồng xin thề, nếu như hai vợ chồng chúng tôi có nửa câu giả dối, Từ Đồng cũng xin chịu thần hồn câu diệt dưới lôi kiếp.
Diệp Mặc mời hai người tiếp tục ngồi xuống rồi mới lên tiếng hỏi:
– Coi như là cần tìm đến nương tựa tôi, thì hai người cũng không cần phải phát ra lời thề độc như vậy chứ? Tôi thấy có phải còn có chuyện gì khác hay không?
Lâm Dị Bán gật đầu:
– Vâng thưa Diệp Đan Vương.
Bởi vì vợ chồng chúng tôi đã không còn con đường nào khác để đi nữa rồi.
Nói xong y cũng không đợi Diệp Mặc hỏi, mà tiếp tục nói luôn:
– Tôi và vợ đều là người Lôi Vân Tông phải giết, cho nên đã phải lẩn trốn rất lâu, lần đại hội Đan Vương này của Đan thành.
Hai vợ chồng chúng tôi vốn muốn đến tìm kiếm một ít đan dược, sau đó lại tiếp tục ẩn nấp mà cố gắng tu luyện.
Không ngờ rằng lại bị người của Lôi Vân Tông phát hiện, chỉ là bọn họ không có cách nào động thủ ở Đan thành nên chúng tôi vẫn còn sống được đến giờ.
Thế nhưng đại hội Đan Vương hiện đã kết thúc, hai chúng tôi cũng không thể ở lại mãi trong Đan thành được, chỉ có thể tới cầu Diệp Đan Vương che trở.
Không ngờ cũng là người đắc tội với Lôi Vân Tông, đồng thời Diệp Mặc cũng thầm cảm thán sự bá đạo của Lôi Vân Tông, cả hai người này đều là tu sĩ Ngưng Thể, vậy mà cũng bị bức đến nỗi không còn đường nào để đi.
Diệp Mặc gật đầu lên tiếng hỏi:
– Đan Vương ở Đan thành nhiều như vậy, vì sao hết lần này đến lần khác hai người lại tìm đến tôi để mà nương tựa.
Lâm Dị Bán lập tức trả lời:
– Với tu vi của chúng tôi mà nói thì cũng chẳng là gì ở Đan thành, tìm tới những Đan Vương khác xin nương tựa thì cũng sẽ không được coi trọng, càng không thể vì chúng tôi mà đắc tội với một tông môn chín sao, còn Diệp Đan Vương ngài không chỉ là một Đan Vương thất phẩm, hơn nữa còn là thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành, cho nên chúng tôi nghĩ ngài khẳng định sẽ cần người hỗ trợ, vì thế chúng tôi mới tìm tới ngài…
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng:
– Người khác không muốn đắc tội với một tông môn chín sao, mà bản thân tôi tuy là một Đan Vương thất phẩm thế nhưng cũng chỉ là một tu sĩ tu vi Nguyên Anh mà thôi, vậy thì tôi dựa vào cái gì mà đắc tội với Lôi Vân Tông bây giờ?
Lúc này Từ Đồng bỗng nhiên lến tiếng:
– Năm ngày trước, trên tấm bia bạch ngọc của Bia đề danh Kim Đan thuộc thành Nam An đã hiện lên tên của Diệp Đan Vương.
Hiện giờ ngài đã là người đứng đầu trên Bia đề danh Kim Đan.
Nghe đồn rằng sau khi Diệp Đan Vương sau khi đề danh liền đột nhiên rời khỏi thành Nam An.
Điền Ngạo Phong của Lôi Vân Tông đã bị giết tại Vô Tâm Hải, còn đêm hôm đó Lôi Vân Tông cũng đã điều tra ở thành Nam An, biết đến đối tượng hoài nghi là Mạc Ảnh, mà tên của Diệp Đan Vương đọc ngược lại cùng đồng âm với Mạc Ảnh, vì thế cũng không chỉ có chúng tôi mà rất nhiều người cũng đều nghĩ cái chết của Điền Ngạo Phong có quan hệ với Diệp Đan Vương…
Diệp Mặc bỗng nhiên cười ha ha nói:
– Tốt, đã như vậy thì hai người cùng tôi trở lại Mặc Nguyệt Chi Thành.
Chúng ta đều có chúng một kẻ thù, vì thế chúng ta chính là bạn.
Nguyên tắc của tôi luôn là ‘Người kính ta một thước, ta kính người một trượng’.
Còn có một câu mà Diệp Mặc không có nói ra, đó chính là ‘Mày hại ta một lần, ta sẽ trả lại mày mười lần’.
Chỉ là lời này cũng không cần phải nói ra, Lâm Dị Bán và Từ Đồng đều tự hiểu rõ.
Đối với chyện mình đã giết Điền Ngạo Phong, Diệp Mặc cũng không cần tiếp tục che giấu nữa.
Ngay cả Lâm Dị Bán cũng biết rồi, thì Lôi Vân Tông lẽ nào lại không biết gì, đó là chuyện không thể nào.
Chờ sau khi hai người rời khỏi, Diệp Mặc bắt đầu nghĩ đến chuyện của Mặc Nguyệt Chi Thành.
Tuy rằng biết Lâm Dị Bán và Từ Đồng thật sự là đến nương tựa mình, nhưng tu vi của chính mình và bọn họ chênh lệch quá lớn, đôi khi đây là một khuyết điểm.
Dù sao hắn cũng không hiểu hai người kia lắm, bởi vì có tu vi chênh lệch này, có đôi khi một số chuyện bí mật của mình, trái lại không tiện tìm hai người hỗ trợ Diệp Mặc thở dài, mình nên đưa hai người đến Mặc Nguyệt Chi Thành trước thì hơn.
Còn về phần sau khi kết thúc hoàn toàn đại hội Đan Vương, thì hắn muốn đi tìm ‘Dược Vương Linh Mạch’, việc này vẫn là không nói với người khác thì tốt hơn.
Không đợi Diệp Mặc nghĩ ra làm sao đi Đại Chú sơn, thì Cảnh Anh Ly đã dẫn theo Duẫn Phán Điệp đi tới.
Diệp Mặc vội vã đứng lên, đối với Cảnh Anh Ly thì hắn vô cùng cảm kích, bởi vì nếu không có cô thì bản thân sẽ không thể có được vị trí hiện tại.
Cảnh Anh Ly thấy Diệp Mặc đứng lên, lập tức cười khoát tay:
– Tôi biết anh muốn cảm ơn tôi.
Nhưng mà không cần thiết, anh đã giúp tôi luyện chế đan dược, hơn nữa sau này không chừng tôi còn có thể đến tìm anh nhờ hỗ trợ, còn hôm nay là tôi đưa Duẫn Phán Điệp sư muội đến tìm anh.
Hiện giờ biểu hiện của Duẫn Phán Điệp đối với Diệp Mặc không còn tiêu sái như khi ở Vẫn Chân Điện nữa, mà còn có chút xấu hổ hướng đến Diệp Mặc thi lễ rồi nói:
– Lần trước ở cấm địa Vẫn Chân, xin được đa tạ ân cứu mạng của Diệp sư huynh, Phán Điệp lúc trước có nhiều điều không phải, xin Diệp sư huynh bỏ qua cho…
Diệp Mặc mời hai người ngồi xuống rồi cười nói:
– Việc nhỏ này hà tất phải để tâm như vậy, hơn nữa lúc trước cũng là chúng ta hiểu lầm nhau mà thôi, Duẫn sư muội không cần để ở trong lòng.
– Đúng rồi, chúc mừng anh được tương phùng với vợ của mình, Ninh Khinh Tuyết thật sự rất xinh đẹp.
Cảnh Anh Ly thấy Duẫn Phán Điệp chỉ nói một câu, không thể làm gì khác hơn là chủ động chuyển đề tài.
Nói đến chuyện được trùng phùng với Ninh Khinh Tuyết, Diệp Mặc lại cảm thấy biết ơn Cảnh Anh Ly, chỉ là hắn có cảm giác dường như Cảnh Anh Ly có tâm sự.
Cho nên vốn dự định rủ Cảnh Anh Ly cùng đi đến Đại Chú sơn, thế nhưng hiện giờ chỉ có thể tạm thời đem ý niệm này chôn xuống dưới.
Sau khi ba người nói chuyện mấy câu, Cảnh Anh Ly và Duẫn Phán Điệp đứng lên cáo từ.
Lúc này Diệp Mặc lại xuất hiện một cảm giác buồn vô cớ, hắn cảm giác giữa mình và Cảnh Anh Ly trong lúc này đã không còn có loại ăn ý như trước nữa.
Đêm đó Diệp Mặc và Kỷ Bẩm tâm tình cả một đêm, rồi lại đến chỗ của thành chủ Nguyệt Kỳ Siêu cùng vài tên Đan Vương đàm luận về đan đạo, đồng thời cũng đem phương pháp luyện chế ‘Chức Thần đan’ truyền cho Nguyệt Kỳ Siêu.
Tuy rằng truyền thừa của Diệp Mặc là đến từ ‘Tam sinh quyết’, thế nhưng cùng Nguyệt Kỳ Siêu và mấy vị Đan Vương kia đàm luận với nhau mấy ngày, hắn cũng thu được lợi ích không nhỏ.
Thấy Triệu Thuận Thiên vẫn chưa quay lại, Diệp Mặc còn cố ý hỏi thăm một chút.
Thẩm Nghiễn Thanh nói cho hắn biết, Đan Vương Trường Thuận có chút việc cho nên phải rời khỏi Đan thành một thời gian, cho nên Diệp Mặc không cần hỏi nữa cũng biết, chắc chắn là Mạc Hữu Thâm đã nhận ra mình rồi, cho nên y cùng Đan Vương Trường Thuận mới muốn tránh mình.
Cái tên Mạc Hữu Thâm này không biết đã gặp được cơ duyên gì, mà lại có thể được Đan Vương Trường Thuận thu nhận và ưu ái như vậy.
Rời khỏi phủ thành chủ của Đan thành, Diệp Mặc cũng mang theo một viên ‘Hóa Tang đan’.
Chưa cần nói đến Nguyệt Kỳ Siêu muốn Diệp Mặc phân giải hoàn mỹ ra phương thuốc của ‘Hóa tang đan’, thì chính Diệp Mặc cũng muốn phân giải ra cái phương thuốc của ‘Hóa tang đan’ này.
Từ cách nói truyện của Ngân Nguyệt thành chủ, Diệp Mặc mơ hồ cảm giác được Nguyệt Kỳ Siêu biết được hắn có phương thuốc của ‘Thiên Hoa Đan’, thế nhưng Nguyệt Kỳ Siêu không nhắc đến, thì Diệp Mặc cũng không nói ra.
Diệp Mặc lại lần nữa đi tới nơi ở của Lục Vô Hổ, nhưng vẫn chỉ thấy một khoảng không, Lục Vô Hổ sau khi rời khỏi hội trường Đan thành, hình như còn chưa trở về.
Rơi vào đường cùng, Diệp Mặc không thể làm gì khác hơn là mang theo Lâm Dị Bán và Từ Đồng về nơi ở của mình, sau khi sắp xếp cho Lâm Dị Bán và Từ Đồng, hắn chuẩn bị đi Đại Chú sơn một chuyến.
Việc đi đến Đại Chú sơn, Diệp Mặc ngoài trừ Ninh Khinh Tuyết thì cũng không hề nói cho bất cứ ai.
Coi như là Cố Mân Tiềm hắn cũng không nói, bởi vì Diệp Mặc biết Cố Mân Tiềm mặc dù có tu vi Hư Thần, thế nhưng sức chiến đấu của y cũng rất bình thường, sở trường của y chủ yếu chỉ ở luyện đan mà thôi.
– Anh lại muốn đi?
Ninh Khinh Tuyết đối với Diệp Mặc cũng rất lo lắng, cô biết tình cảnh lúc này của Diệp Mặc, cho nên không hề muốn Diệp Mặc đơn độc rời khỏi Đan thành.
Thế nhưng Diệp Mặc hiểu rõ, hắn phải nhanh chóng tấn cấp lên tu vi Hư Thần, nếu chỉ dựa vào cách liều mạng tu luyện thì không thể được.
Hắn mặc dù có ‘Tam sinh quyết’, thế nhưng lại cần có quá nhiều linh khí để tu luyện, không có ‘Khổ trúc’ hỗ trợ thì đừng nghĩ đến việc nhanh chóng tấn cấp.
Mà ‘Khổ trúc’ không có linh mạch, thì hiện tại cũng không có giúp được gì cho hắn cả.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








