1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 224 : Thiên Hỏa Quyết Đấu (c1116-c1120)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 224 : Thiên Hỏa Quyết Đấu (c1116-c1120)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1116: Thiên Hỏa Quyết Đấu

Thiên Hỏa Quyết Đấu

K

hông cần nói Diệp Mặc, tất cả mọi người nhìn thấy Cửu Càn lấy ra Nhất Đóa Tử Viêm cũng đều cảm thấy bất ngờ.

Thậm chí có người sẽ lấy ra Thiên hỏa Nhất Đóa Tử Viêm, hơn nữa còn là Thiên hỏa đứng thứ hai trong Tu Chân Giới.

Sở dĩ nó có tên là Nhất Đóa Tử Viêm, bởi vì tại Tu Chân Giới, loại mồi lửa này chỉ xuất hiện một lần, không có khả năng lại xuất hiện Nhất Đóa Tử Viêm thứ hai.

Loại mồi lửa này bình thường đều sinh ra ở sâu trong lòng đất, rất khó phát hiện.

Hơn nữa cho dù bị phát hiện, người không có duyên cũng không lấy được mồi lửa này Nhất Đóa Tử Viêm và mồi lửa Thanh Như Hiểu Thiên đứng đầu Tu Chân Giới, tại thế giới này đều chỉ xuất hiện một đóa.

Bình thường nghe đến cũng khó, đừng nói tới chuyện nhìn thấy.

Nghe đồn, thời điểm mồi lửa Thanh Như Hiểu Thiên đứng đầu Tu Chân Giới xuất hiện, toàn bộ Tu Chân Giới đều biến thành màu xanh.

Hơn sau khi mồi lửa này cháy lớn, có thể đốt cháy một thế giới.

Mặc dù có chút phóng đại, nhưng cũng đủ để thấy sự nghịch thiên của mồi lửa này.

Nhất Đóa Tử Viên chỉ đứng sau Thanh Như Hiểu Thiên vừa xuất hiện, đã khiến sự kinh ngạc cảm thán và khiếp sợ lập tức bao phủ toàn hiện trường.

Thậm chí so với việc Diệp Mặc và Cửu Càn leo lên Đan bậc cấp mười còn phải chấn động hơn.

Thậm chí có rất nhiều tu sĩ đứng lên.

Đại hội Đan Vương như vậy thật sự rất khó có thể gặp được.

Huống gì trên đại hội Đan Vương còn có thể nhìn thấy Thiên hỏa Nhất Đóa Tử Viêm.

Còn có rất nhiều người nghĩ Cửu Kiền thật sự biết nhẫn nại.

Gã còn nhẫn nại hơn cả đối thủ của gã Lạc Tiểu Mặc.

Lạc Tiểu Mặc tại bậc Đan Vương thứ tư đã lấy ra Tử Quỳ Hỏa xếp thứ 12 tại Tu Chân Giới.

Nhưng Cửu Kiền này tới bậc Đan Vương thứ mười mới lấy ra Thiên hỏa này.

Thiên hỏa luyện đan và Địa hỏa luyện đan căn bản không cùng một cấp bậc.

Nếu như trình độ luyện đan của Cửu Kiền và Diệp Mặc gần bằng nhau, rõ ràng Cửu Kiền có Thiên hỏa đã thắng một nửa.

Ngay cả Lục Vô Hổ cũng khiếp sợ đứng phắt dậy.

Phải một lát sau, ông ta mới ngồi xuống thở dài nói một tiếng:

– Gặp những tên quỷ này, ta bỗng nhiên cảm giác mình sống tới tuổi này đều sống trên thân chó.

Lão tử cả đời góp nhặt mồi lửa.

Cao nhất cũng chỉ được Muội Sát Hỏa.

Những tên này nếu không phải là Tử Quỳ Hỏa thì chính là Nhất Đóa Tử Viêm.

Thế này còn để cho người ta sống nữa hay không?

Lúc này Nguyệt Kỳ Siêu đã bớt chấn động.

Anh ta cũng âm thầm kinh ngạc cảm thán.

Tuy nhiên nghe thấy Lục Vô Hổ nói vậy, anh ta cười nói:

– Lục tiền bối Muội Sát Hỏa của tiền bối chắc hẳn đã sắp chuyển thành màu tím đúng không.

Xem ra ngay cả Thiên hỏa cũng không thể so sánh với Muội Sát Hỏa của tiền bối.

Lục Vô Hổ trừng mắt với Nguyệt Kỳ Siêu một cái.

– Anh không nghĩ xem lão nhân gia ta đã sống bao nhiêu năm.

– Đáng tiếc cho Diệp Mặc kia.

Không ngờ được cuối cùng hắn lại phải thua vì Thiên hỏa.

Bởi vì Diệp Mặc là một đại sư trận pháp, Kỷ Bẩm vẫn rất có thiện cảm đối với Diệp Mặc.

Sâu trong lòng ông ta vẫn hy vọng Diệp Mặc không thua.

Nhưng Cửu Kiền đã lấy ra Thiên hỏa, cho dù Diệp Mặc không chịu nhận thua cũng không được.

Lần này không có ai phản bác lời Kỷ Bẩm nói.

Những giám khảo này từ quá trình luyện đan của hai người Diệp Mặc và Cửu Càn, trên căn bản gần như đã hiểu được trình độ của hai người này.

Mà bây giờ Cửu Kiền có Thiên hỏa, còn là Nhất Đóa Tử Viêm xếp thứ hai.

Diệp Mặc thua trận cũng là chuyện rất bình thường.

Diệp Mặc thở hắt một hơi.

Hắn đã hiểu rõ chỗ dựa của Cửu Kiền là cái gì.

Hóa ra là Thiên hỏa Nhất Đóa Tử Viêm.

Không trách được tên này lại nói với mình những lời kiêu ngạo như vậy.

“Khi anh cho rằng có thể thắng ta, anh sẽ phát hiện anh không phải đối mặt với sự thất vọng, mà là tuyệt vọng.”

Đến bây giờ Diệp Mặc mới hiểu được câu nói này.

Nếu như nói là một Đan Vương khác ở vào vị trí của Diệp Mặc bây giờ, anh ta thấy đối phương lấy ra Nhất Đóa Tử Viêm, anh ta sẽ thực sự tuyệt vọng.

Một Thiên hỏa đã được thăng cấp đến màu đỏ.

Khi luyện hóa dược liệu, bất kể là tốc độ hay độ tinh khiết đều mạnh hơn nhiều so với Địa hỏa.

Hơn nữa tốc độ thành đan và dược tính trói buộc của linh dược đều vượt xa so với địa hỏa.

Chính bởi vậy mới nói Đan sư hoặc là Đan Vương nhất định phải có một mồi lửa tốt.

Cho dù bản lãnh của anh có cao mấy đi nữa, không có một mồi lửa mạnh mẽ có lực, cuối cùng vẫn không bằng người khác.

Có thể nói sau khi Cửu Kiền lấy ra Thiên hỏa Nhất Đóa Tử Viêm, thực lực luyện đan của gã bỗng nhiên nâng cao lên một cấp bậc.

Tất cả mọi người cho rằng, nếu Cửu Kiền lấy ra Thiên hỏa Nhất Đóa Tử Viêm, Diệp Mặc nhất định phải thua.

Dù sao trước đó biểu hiện của hai người đều gần như nhau.

Hiện tại có một người có Thiên hỏa, một người khác tuy rằng có mồi lửa kỳ lạ, nhưng khoảng cách giữa Tử Quỳ Hỏa và Thiên hỏa vẫn rất lớn.

Cửu Càn đã bắt đầu luyện hóa dược liệu.

Nhưng Diệp Mặc lại ngồi không nhúc nhích.

Hắn đang suy nghĩ có nên lấy Vụ Liên Tâm Hỏa ra hay không.

Nếu Diệp Mặc cũng lấy ra, đẳng cấp luyện đan của Cửu Kiền hẳn là gần bằng hắn, thậm chí cao hơn hắn một chút.

Điều này vốn chỉ có hạn.

Nhưng một khi gã lấy Nhất Đóa Tử Viêm ra, vậy sự chênh lệnh kia đã bị kéo dài ra vô hạn.

Diệp Mặc biết một khi hắn lấy ra Vụ Liên Tâm Hỏa, hiển nhiên sẽ nguy hiểm cực điểm.

Hắn không rõ Cửu Kiền có lực lượng thế nào, dám tại 12 bậc Đan Vương lấy Nhất Đóa Tử Viêm ra.

So sánh với gã, Vụ Liên Tâm Hỏa của mình cũng không quý hiếm như Nhất Đóa Tử Viêm.

Bỗng nhiên Diệp Mặc nghĩ đến, nếu như hắn thật sự chế luyện ra linh đan thiên cấp thất phẩm, đó chính là Đan Vương thất phẩm.

Một Đan Vương thất phẩm nắm giữ ‘Vụ Liên Tâm Hỏa’ xếp hạng thứ ba, chắc hẳn sẽ giống như Cảnh Anh Ly nói, không có mấy người dám đánh chủ ý chứ?

Khuyết điểm duy nhất chính là thời điểm sau đó mình phải đơn độc hành động, nhất định phải che giấu bộ dạng.

Bằng không cho dù hắn là Đan Vương thiên cấp thất phẩm, cũng có người dám đánh chủ ý.

Bề ngoài không có bất kỳ một người nào hay môn phái nào dám làm gì Đan Vương thất phẩm, nhưng lén lút thì ai biết?

Lại nói nữa, cho dù mình không lấy Vụ Liên Tâm Hỏa ra, sẽ không có người tìm hắn gây phiền toái sao? Sau khi mình nổi danh, rất có thể Vô Cực Tông và Lôi Vân Tông sẽ điều tra được lai lịch của mình, thậm chí có thể suy đoán ra mình giết đệ tử nòng cốt của môn phái bọn họ.

Hay là mình lấy Vụ Liên Tâm Hỏa ra, sau khi chế luyện ra đan dược thất phẩm, có thể sẽ an toàn hơn.

Bởi vì cứ như vậy, tiếng tăm của hắn lập tức truyền ra.

Thậm chí hắn có thể lôi kéo nhiều cao thủ tới bên cạnh.

Nhưng điều kiện đầu tiên chính là hắn nhất định phải chế luyện ra đan dược thiên cấp thất phẩm.

Lấy ra Vụ Liên Tâm Hỏa rất đơn giản, nhưng làm sao chế luyện ra đan dược thiên cấp thất phẩm?

Mình lựa chọn đan dược này, nhất định phải nổi bật, khiến mấy vị giám khảo tán thưởng, còn phải có độ khó nhất định, ít nhất phải khó hơn đan dược Cửu Kiền đã lựa chọn.

Diệp Mặc đã thấy Cửu Kiền lựa chọn đan dược.

Đó là một trong những đan dược thiên cấp thất phẩm khó chế luyện.

Hơn nữa còn là một đan dược rất có ý nghĩa.

Gã lựa chọn chính là Côn Thừa Đan, đan dược chủ yếu có thể khiến tu sĩ Ngưng Thể thăng cấp Thừa Đỉnh.

Quý Dương Đan.

Trong đầu Diệp Mặc đột nhiên xuất hiện tên đan dược này.

Quý Dương Đan là một linh đan thiên cấp thất phẩm.

Không cần nói Đan Vương biết chế luyện, cho dù Đan Vương biết đến nó cũng rất ít.

Linh thảo chủ yếu của nó chính là Quý Vô Đàn và Dương Vô Đàn.

Những Đan Vương này không biết Quý Dương Đan, chủ yếu bởi vì bọn họ cho rằng Quý Vô Đàn, Dương Vô Đàn đều là dược liệu của Quý Dương Vô Đàn.

Không chỉ vậy, Quý Vô Đàn và Dương Vô Đàn đều có thể chế luyện Hư Lạc Đan.

Cho nên cũng không có bất kỳ người nào lưu ý đến nó.

Bởi vì trước đó, tại Vẫn Chân Điện, Diệp Mặc đã lấy được một đôi Quý Vô Đàn và Dương Vô Đàn.

Cho nên hiện tại hắn mới nghĩ tới Đan Dược này. ‘Quý Dương Đan’ cực kỳ quý hiếm.

Giá trị của nó thậm chí còn cao hơn Côn Thừa đan.

Bởi vì sau khi đan điền của tu sĩ bị phá hoại muốn chữa trị cần linh dược vô cùng cao cấp.

Trên căn bản không tìm được.

Nhưng Quý Dương Đan lại có thể giải quyết vấn đề này.

Cho nên nói so với Côn Thừa Đan có thể thấy thường xuyên, tuy rằng Quý Dương Đan không phải có giá trị lớn hơn, nhưng không thể nghi ngờ nó lại quý hiếm hơn.

Nghĩ tới đây, Diệp Mặc cảm giác nếu như mình Toàn Đan Pháp của mình lại thêm Thiên hỏa, hắn không hẳn không thể luyện chế ra đan dược thiên cấp thất phẩm Quý Dương đan.

Bởi vì Quý Vô Đàn và Dương Vô Đàn thuộc về dược liệu điều hòa âm dương, càng dễ dàng dung nạp với thủ pháp toàn đan uẩn linh của hắn.

Không có ai biết về Toàn Đan Pháp.

Chỉ có hắn biết, đây là một môn cần Huyễn Vân Đao Pháp phối hợp thủ pháp luyện đan, hơn nữa tiêu hao thần thức vô cùng lớn.

Diệp Mặc từng dùng Toàn Đan Pháp chế luyện Chức Thần Đan.

Hắn hiểu rõ hơn ai hết về điểm mạnh của Toàn Đan Pháp.

Bởi vì loại phương pháp luyện đan này phối hợp với đan quyết thần thức, hoàn toàn có thể hạ thấp độ khó của việc chế luyện đan dược, xác suất thành đan tăng lên.

Khuyết điểm duy nhất chính là Toàn Đan Pháp sẽ tiêu hao thần thức thật sự quá lớn, tiêu hao đan dược cao cấp lại càng lớn hơn.

Đây cũng là nguyên nhân khiến Diệp Mặc bình thường rất ít dùng Toàn Đan Pháp để luyện đan dược cao cấp.

Bởi vì đến bây giờ hắn vẫn chưa giải quyết được vấn đề tiêu hao thần thức quá lớn này.

Với vấn đề thần thức tiêu hao quá lớn này, những tu sĩ khác căn bản không dám dùng.

Bởi vì một lò đan dược còn chưa được chế luyện xong, thần thức đã không đủ dùng.

Nhưng Diệp Mặc lại không thèm để ý tới điều này.

Hắn có Phục Thần Đan.

Tuy rằng Phục Thần Đan trân quý không kém gì Quý Dương Đan, nhưng vì chế luyện thành ‘Quý Dương Đan’ đan dược thiên cấp thất phẩm, mấy viên Phục Thần Đan này đã tính là gì?

Nghĩ đến việc mình dùng Thiên hỏa thêm vào Toàn Đan Pháp và đan quyết thần thức, có thể chế luyện ra đan dược Quý Dương Đan thiên cấp thất phẩm, nhất thời trong lòng Diệp Mặc đã cảm thấy yên tâm hơn.

Nếu Cửu Kiền tại bậc Đan Vương thứ mười lấy ra Thiên hỏa, đã chứng tỏ gã không chắc có thể chiến thắng mình.

Nói cách khác gã không chắc có thể chế luyện ra đan dược thiên cấp thất phẩm, bởi vậy mới lấy ra Thiên hỏa.

Nếu như gã nhất định có thể thắng mình, Diệp Mặc tin tưởng gã tuyệt đối sẽ không lấy Thiên hỏa ra.

Gã nói mạnh miệng, nhưng nói mạnh miệng có hơi sớm.

Gã là một kẻ trâu bò.

Mình cũng không kém.

Điều duy nhất khiến Diệp Mặc lo lắng chính là, bậc Đan Vương thứ mười có thể sẽ không phân biệt được vị thuốc Quý Dương Đan chính Quý Vô Đàn và Dương Vô Đàn.

Nếu chẳng may ở đây cũng xem Quý Vô Đàn và Dương Vô Đàn thành một loại linh dược Quý Dương Vô Đàn, vậy hắn chỉ có thể lựa chọn đan dược còn lại.

Nếu như vậy, thành công của hắn sẽ bị mất điểm rất nhiều.

Tuy rằng lo lắng, Diệp Mặc vẫn viết ra Quý Vô Đàn và Dương Vô Đàn bên trong hơn hai mươi loại linh dược.

Điều khiến Diệp Mặc mừng rỡ chính là, chỉ một lát sau, linh thảo chuyển tới trước mặt hắn rõ ràng có một đôi Quý Vô Đàn và Dương Vô Đàn.

Rõ ràng bậc Đan Vương đã phân biệt được sự khác nhau của Quý Vô Đàn và Dương Vô Đàn.

Diệp Mặc thở ra một hơi, cũng âm thầm cảm thấy buồn cười.

Không biết bậc Đan Vương này tồn tại từ lúc nào.

Sao có khả năng giống như đan sư bình thường, ngay cả Quý Vô Đàn và Dương Vô Đàn cũng không phân biệt được ư?

– Không ngờ hắn có thể nhận ra Quý Vô Đàn và Dương Vô Đàn?

Nguyệt Kỳ Siêu bỗng đứng lên.

Anh ta không thể tưởng tượng được thậm chí có người có thể nhận ra Quý Dương Vô Đàn sớm đã bị Tu Chân Giới nhầm lẫn.

Nhưng lời anh ta nói ra lập tức đã bị chặn lại.

Diệp Mặc khiến anh ta kinh ngạc vui mừng căn bản không phải vì hắn nhận ra Quý Vô Đàn và Dương Vô Đàn, mà mồi lửa màu đỏ hắn vừa lấy ra.

– Vụ Liên Tâm Hỏa…

Nguyệt Kỳ Siêu bỗng nhiên cảm giác đầu óc của mình có chút không thông.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1117: Ai Là Đan Vương Thất Phẩm

Ai Là Đan Vương Thất Phẩm

‘Vụ Liên Tâm Hỏa’…

Lục Vô Hổ nhìn thấy Diệp Mặc lấy ra ‘Vụ Liên Tâm Hỏa thì cảm thấy trong lòng có chút bực dọc, muốn có gì đó để phát tiết ra mà không được.

Kỷ Bẩm nhìn thoáng qua Lục Vô Hổ, lại càng cảm thấy xấy hổ hơn, y xin Lục Vô Hổ cấp cho Diệp Mặc một loại mồi lửa kỳ dị nào đó, hiện tại xem ra đề nghị đó thực là quá buồn cười rồi.

Không những Diệp Mặc có thiên hỏa, hơn nữa còn là thiên hỏa xếp hàng thứ ba – ‘Vụ Liên Tâm Hỏa.

Toàn bộ các tu sĩ đang có mặt trên khán đài đều hưng phấn đứng lên, sự đặc sắc của đại hội Đan Vương lần này đã vượt ra ngoài sự suy đoán của bọn họ rồi.

Cuối cùng không ngờ lại trở thành đại hội tụ hợp của các loại thiên hỏa, lần đại hội này đã xuất hiện tới bốn loại thiên hỏa, phải biết rằng toàn bộ Nam An Châu cũng chỉ có khoảng năm đến sáu loại thiên hỏa mà thôi, vậy mà chỉ một lát ở đây đã xuất hiện tới bốn loại rồi, thậm chí đẳng cấp của cả bốn loại thiên hỏa cũng đều không thấp nữa chứ, ba thiên hỏa xếp hạng hai hạng ba và hạng bốn của Tu Chân Giới đều có mặt ở đây rồi.

Toàn trường liền xôn xao ầm ĩ hẳn lên, hai người Cửu Kiền và Lạc Tiểu Mặc đều đã tung ra thiên hỏa của mình rồi, nếu như Cửu Kiền không gặp phải Lạc Tiểu Mặc này thì y hẳn sẽ không cần phải lấy ra thiên hỏa đâu.

Đồng dạng nếu Lạc Tiểu Mặc không gặp phải Cửu Kiền thì cũng không có khả năng hắn lấy ra thiên hỏa của mình.

Cả hai quả thực đều là kẻ có thể ẩn nhẫn, đặc biệt là cái tên Lạc Tiểu Mặc kia, từ Anh hỏa đến địa hỏa ‘Tử Quỳ Hỏa’, giờ lại lấy ra ‘Vụ Liên Tâm Hỏa’.

Có người thậm chí bắt đầu suy đoán, nếu như Cửu Kiền có bản lĩnh lớn hơn nữa chưa lấy ra, thì có phải Lạc Tiểu Mặc cũng sẽ còn thủ đoạn chưa dùng đến?

Mấy tên Đan Vương tứ phẩm và Đan Vương ngũ phẩm Từ Bán Xương thấy sự việc diễn ra đến giờ, chỉ có thể âm thầm lắc đầu cảm thán mà thôi.

Lúc trước Từ Bán Xương còn cho rằng y cùng với Cửu Kiền và Diệp Mặc cũng không có thua kém nhiều, hiện tại xem ra là cách biệt quá xa rồi.

Bản thân khi thi đấu vòng thứ nhất đã phải lấy ra thiên hỏa rồi, vậy mà hai tên kia thẳng đến khi bước lên ‘Đan bậc’ thứ mười của ‘Mười hai bậc Đan Vương’ mới phải dùng đến thiên hỏa.

Cầm Mộ Tâm kinh ngạc nhìn Diệp Mặc mà khó có thể tin vào mắt mình nữa, ban đầu cô còn đang vì Diệp Mặc mà lo lắng bởi vì Diệp Mặc không có mồi lửa kỳ dị.

Sau lại thấy Diệp Mặc lấy ra ‘Tử Quỳ Hỏa’, lúc đó cô còn cười tự giễu một phen, hiện giờ xem ra là nỗi lo lắng vô cớ của cô thực quá buồn cười rồi.

Thẳng đến lúc này cô mới hiểu được.

Ngày trước sư phụ có nói Diệp Mặc không có mồi lửa kỳ dị là một điểm yếu chí mạng, nhưng giờ nghĩ lại thì xem ra lúc Diệp Mặc luyện chế ‘Chức Thần đan’, rất có khả năng là hắn đã có thiên hỏa rồi, chỉ là hắn không có dám lấy ra dùng mà thôi.

Hôm nay hắn rất nhanh có thể trở thành một Đan Vương thất phẩm rồi, coi như là lấy ra thiên hỏa, cũng sẽ không ai dám trực tiếp đánh chủ ý đến thiên hỏa của hắn cả.

Anh chàng Diệp Mặc này thực là biết cách ẩn nhẫn mà.

Chỉ là không biết ngày đó nếu Khổng Diệp tiền bối kiên trì tiếp tục cho so đấu vòng thi thứ ba, liệu lúc đó anh Diệp có lấy ra thiên hỏa không? Nhưng rất nhanh cô liền lắc đầu cười với suy nghĩ vừa rồi, Diệp Mặc khẳng định sẽ không lấy ra Thiên hỏa. bởi vì cô biết lúc đó Diệp Mặc tham gia luyện đan danh nhân đường chỉ là vì danh ngạch tiến vào ‘Sa nguyên dược cốc’ mà thôi.

Một khi không có nguyên nhân hoặc là tình cảnh bắt buộc, thì hắn tuyệt đối sẽ không làm, lần này hắn làm náo động như vậy liệu là có nguyên nhân gì ở trong đó chăng?

Thấy Diệp Mặc lấy ra ‘Vụ Liên Tâm Hỏa’, ánh mắt của Cửu Kiền liền ngưng lại, thiếu chút nữa là tay run lên đem linh dược đang được chiết xuất thiêu hủy hết.

May là y đã có một lần kinh nghiệm, cho nên lần này vẫn có thể khống chế lại được.

Y không ngờ đối phương cũng có Thiên hỏa, tuy rằng là thấp hơn so với Thiên hỏa của mình một cấp, thế nhưng màu sắc Thiên hỏa của đối phương đậm hơn của mình, ý nghĩa hiển nhiên đó là mồi lửa của cả hai tương đương với nhau, không chút nào kém hơn mồi lửa của y cả.

Lúc này y mới biết lời nói trước đó của mình có hơi khoa trương.

Đồng thời y cũng hiểu rõ ý của câu mà Lạc Tiểu Mặc đã nói trước đó: “Vốn tôi cũng không nhất định phải dành được danh hiệu đệ nhất.

Thế nhưng hiện tại anh chỉ có thể xếp thứ hai mà thôi, thật xin lỗi anh rồi”.

Nếu như dựa theo ý tứ những lời này của Lạc Tiểu Mặc.

Đó chính là lúc trước hắn hoàn toàn không có dự định đạt danh hiệu đệ nhất, chỉ là bởi vì mình quá mức kiêu ngoạc, cho nên mới chọc giận hắn, khiến hắn xuất ra toàn bộ thực lực vốn có.

Vốn nghĩ bản thân lấy ra ‘Nhất Đóa Tử Viêm’, đối vương nhất định là sẽ rơi vào tuyệt vọng, thế nhưng hiện tại Lạc Tiểu Mặc không những không tuyệt vọng, lại còn dứt khoát lấy ra ‘Vụ Liên Tâm Hỏa’ nữa.

Muốn nói rằng bản thân một điểm hối hận cũng không có, vậy hiển nhiên là không có khả năng.

Thế nhưng rất nhanh chút hối hận đó liền bị y vứt ra sau đầu rồi.

Coi như là Lạc Tiểu Mặc cũng có Thiên hỏa, thì bản thân cũng không cần thiết phải chịu thua hắn chứ.

Nhìn bản lĩnh luyện đan trước đó của hắn, khẳng định cũng chưa luyện chế ra được đan dược Thiên cấp thất phẩm Hiểu rõ được đạo lý này, Cửu Kiền không đem chuyện Diệp Mặc để trong lòng nữa, ngược lại chuyên tâm vào việc luyện chế đan dược của chính mình.

Có gắng đột phá để luyện chế ra ‘Đỉnh Thừa Đan’.

Diệp Mặc đã sớm phân tích sự khác biệt của hai người, càng sẽ không bị Cửu Kiền ảnh hưởng.

Khi Diệp Mặc nhận được linh thảo để luyện chế ‘Quý Dương Đan’, liền vứt việc khác sang một bên, chuyên tâm luyện chế đan dược Thiên cấp thất phẩm ‘Quý Dương Đan’.

Lúc này hắn đã lấy ra toàn bộ thực lực của mình, cả ‘Thần Nông đỉnh’ và Thiên hỏa, còn có thần thức đan quyết và Toàn đan pháp, thậm chí còn có cả ‘Phục Thần Đan’ để hỗ trợ.

Nếu như vậy rồi mà còn bị thua bởi Cửu Kiền, thì xác thực là do y không có bằng đối phương.

Coi như là đối phương kiêu ngạo chỉ vào mũi y nói hắn làm bừa, thì y cũng chỉ có thể nhận mà thôi.

Thắng làm vua, thua làm giặc, chỉ có thế thôi.

Việc luyện hóa linh thảo đối với Diệp Mặc mà nói thì hoàn toàn không có vấn đề gì, hắn có ‘Vụ Liên Tâm Hỏa’ hỗ trợ, liền không chút chần chờ mà bắt đầu luyện hóa.

Diệp Mặc cũng biết, Cửu Kiền có ‘Nhất Đóa Tử Viêm’, cho nên vấn đề luyện hóa linh thảo đối với y cũng không phải là chuyện gì khó.

Lúc này giám khảo cùng toàn bộ người xem đều nín thở để xem hai người luyện đan, hai người không chỉ sử dụng hai loại Thiên hỏa cao cấp, mà còn luyện chế đan dược Thiên cấp thất phẩm, có lẽ đối với đại bộ phận các tu sĩ mà nói, thì sự việc thế này cả kiếp chỉ có thể nhìn thấy một lần trong lúc này mà thôi.

Hai người đều rất cẩn thận, cũng không có tùy ý khinh thị như ở mấy ‘Đan bậc’ trước.

Một gốc dược liệu được Diệp Mặc luyện hóa, phế liệu được đào thải ra khỏi ‘Thần Nông đỉnh’.

Mà tốc độ của Cửu Kiền cũng không chậm chút nào, y luyện hóa dược liệu cũng không hề bị gián đoạn, cũng rất lưu loát thuận tay.

So sánh cả hai lại từ đầu, thì lúc này hai người sử dụng Thiên hỏa đều thuận tay hơn, lúc trước bất luận là Cửu Kiền hay Diệp Mặc, thì hai loại Địa hỏa kia cũng không phải là mồi lửa mà họ hay dùng đến, bây giờ sử dụng mồi lửa chính mình vẫn thường dùng, khiến động tác của cả hai người đều trở nên nhanh gọn không gì sánh được.

Một canh giờ sau cả hai đều đã hoàn toàn luyện hóa dược liệu.

Sau khi Diệp Mặc luyện hóa dược liệu xong thì cũng không có ngưng động tác, mà trực tiếp bắt đầu dung nhập nước thuốc.

– Diệp Mặc nhanh hơn một chút, hiện đã bắt đầu dung đan rồi, thế nhưng hình như y không dùng đan quyết thì phải…

Vị giám khảo Đan Vương tứ phẩm chỉ nói được nửa câu, liền không thể nói tiếp nữa, hiển nhiên đã nhìn ra được điều gì đó ở Diệp Mặc.

Thẩm Nghiễn Thanh mỉm cười nói:

– Anh cũng nhìn ra rồi sao, thật không nghĩ tới Diệp Mặc lại có loại thần thức đan quyết này, loại thần thức đan quyết này tôi cũng có nghe nói qua, nhưng vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy có người sử dụng.

Luyện đan truyền thừa của y thực là quá mức cao minh.

Nguyệt Kỳ Siêu cũng gật đầu nói:

– Tôi lúc trước cũng nghe nói lúc y luyện chế ‘Chức Thần đan’ cũng là sử dụng thần thức đan quyết, lúc đó tôi còn có chút không tin tưởng, hiện tại tôi cuối cùng cũng nhìn thấy thần thức đan quyết rồi, ưu thế của loại đan quyết này thật sự là quá lơn.

Chỉ là muốn sử dụng nó thì thần thức cũng phải tiêu hao không ít.

Cửu Kiền cũng bắt đầu đánh vào đan quyết chuẩn bị tiến hành ngưng đan, thế nhưng ánh mắt của mấy vị giám khảo đều tập trung về phía lò đan của Diệp Mặc.

Thủ pháp của Cửu Kiền tuy rằng cũng là cực độ cao minh.

Thế nhưng so sánh với thần thức đan quyết mà bọn họ chưa từng thấy qua giờ lại được tận mắt chứng kiến khi Diệp Mặc ngưng đan thì ánh mắt bọn họ đã bị hấp dẫn hoàn toàn rồi.

Người khác không hiểu đan quyết còn cho rằng đây tựa như là một thủ pháp rất đặc biệt, thế nhưng chỉ có Diệp Mặc biết, hắn làm cái này chẳng qua là do bất đắc dĩ.

Đây là lần đầu tiên hắn luyện chế đan dược Thiên cấp thất phẩm.

Tuy rằng thần thức đan quyết đã giảm độ khó của việc luyện đan xuống, thế nhưng việc luyện chế một viên đan dược Thiên cấp thất phẩm chỉ cần một chút không cẩn thận thì có thể trong nháy mắt tan thành mây khói.

Lúc này coi như là hắn có thần thức đan quyết và Toàn đan pháp, thì vẫn phải sử dụng ‘Tam sinh quyết’ để diễn sinh và suy diễn lại thật nhiều lần.

Thời gian trôi qua từng chút một, vài vị giám khảo đều có chút khó hiểu, cho dù là luyện chế đan dược Thiên cấp thất phẩm cũng không cần phải liên tục ngưng dịch rồi lại phân giải ra như vậy chứ.

Mà lúc này Cửu Kiền cũng đã hoàn thành xong quá trình ngưng dịch.

Bắt đầu khống chế ‘Đỉnh Thừa Đan’ thành hình.

Lúc này tinh thần của Cửu Kiền hoàn hoàn toàn tập trung vào lò đan, y biết hiện tại mới là giai đoạn khó khăn nhất.

Những khâu chuẩn bị để hoàn thành việc luyện chế Đan dược Thiên cấp thất phẩm toàn bộ đã được y hoàn thành tốt, đây cũng chỉ là điều cơ bản của một chuẩn Đan Vương thất phẩm thôi, chỉ cần không có phát huy thất thường, thì tiếp đến y có thể thành công.

Huống chi y còn có thiên hỏa, nếu như những bước chuẩn bị đó còn không làm được thì không thể coi là một chuẩn Đan Vương thất phẩm được.

Lúc này Diệp Mặc vẫn còn đang liên tục phân giải rồi lại thử dung hợp.

Nếu như không phải là hắn có ‘Tam sinh quyết’ thì lò đan dược này có lẽ sớm đã bị đổ đi rồi.

Khi bên trong ‘Thần Nông đỉnh’ có một mùi thơm nhàn nhạt phát ra.

Diệp Mặc giật mình, một ánh lửa đã lóe lên ở trong đầu của hắn.

Hắn hiểu ra rằng bản thân đã cố gắng quá mức rồi.

Trên thực tế hắn căn bản là không cần tiếp tục thử phân giải rồi lại dung hợp nữa. ‘Tam sinh quyết’ chính là tùy tâm tùy ý mà diễn sinh ra, ‘Huyễn vân hình ý đao’ của y cũng chính là như vậy mà thành, hắn vì sao còn phải cố gắng đi tìm phương pháp để luyện chế đan dược Thiên cấp thất phẩm? Chuyện này đối với hắn căn bản là nước chảy thành sông mà.

Nghĩ tới đây Diệp Mặc không do dự nữa, dùng thần thức khống chế lốc xoáy linh khí bắt đầu đánh vào lò đan, từng đoàn đan dịch ở trung tâm bắt đầu xoay tròn, sau đó thành hình, tiếp tục di chuyển.

Sau một nén nhang, những lốc xoáy linh khí này giống như là có một bàn tay vô hình dìu dắt, bắt đầu chia ra, cuối cùng hình thành sáu luồng xoáy độc lập.

Diệp Mặc cảm giác được thức hải của mình tê rần, không chút do dự nào nuốt xuống một viên ‘Phục Thần Đan’, lại lần nữa khống chế lốc xoáy linh khí tiến hành phân chia, thành hình đan dược.

Dùng Toàn đan pháp để luyện chế đan dược Thiên cấp thất phẩm, lượng thần thức phải tiêu hao thật sự là quá lớn.

Tuy rằng còn khó khăn hơn Diệp Mặc tưởng tượng, nhưng tiến độ vẫn không ngừng nâng cao, Cửu Kiền thì đã khó có thể duy trì liên tục được nữa rồi, ‘Đỉnh Thừa Đan’ của y đã đến bước cuối cùng rồi, thế nhưng bất luận thế nào y cũng thiếu một phần hỏa hầu.

Thậm chí y đã ngửi thấy được đan hương, hơn nữa còn mơ hồ thành được sáu viên linh đan gần được hình thành, chỉ cần y lại nỗ lực thêm một chút, là có thể hoàn thành một lò sáu viên ‘Đỉnh Thừa Đan’ rồi.

Thế nhưng cuối cùng vẫn là thiếu một phần hỏa hầu, hay có thể nói chỉ là thiếu một hơi thở mà thôi.

Vừa lúc đó, Cửu Kiền cảm giác được dịch thể của đan dược bên trong lò đan không ngừng đảo lộn, y lập tức biết là không ổn rồi.

Chỉ là không chờ y tìm cách khắc phục, thì sáu cụm đan dịch đã lập tức phân giải rồi.

Dưới sự lo lắng, một lần nữa Cửu Kiền cũng bất chấp tất cả, mạnh mẽ thu đan, muốn ở tình huống tối hậu trước mắt này tìm lấy may mắn có thể thu được hai viên đan dược cũng tốt.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1118: Đệ Nhất Đan Vương

Đệ Nhất Đan Vương

N

hưng đáng tiếc là, luyện đan là một công việc cẩn thận không chấp nhận sự nhầm lẫn, đặc biệt là đối với Đan vương cao cấp mà nói, một chút nhầm lẫn cũng có thể ảnh hưởng đến tỉ lệ đan dược trong lò.

Một mùi khen khét truyền đến, tiếp đó là mấy tiếng “phốc phốc” nho nhỏ.

Cửu Kiền trong lòng trầm ngâm, anh ta biết lò đan của mình chắc là thất bại rồi.

Tiếp theo hai viên đan dược có chút cháy xém được lấy ra chuẩn chị cho vào bình ngọc, Cửu Kiền cũng không cần nhìn, liền biết được đan dược thiên cấp thất phẩm Đỉnh Thừa đan của mình luyện chế đã thất bại rồi.

Không phải anh ta làm không tốt, trên thực tế anh ta đã làm tốt lắm rồi.

Hơn nữa anh ta chắc rằng nếu như Diệp Mặc cũng thất bại, thì quá trình phân tách của hắn cũng không cao hơn anh ta.

Anh ta có thể trong trình độ chuẩn Đan vương thất phẩm luyện chế Đỉnh Thừa đan đến cuối cùng mới xảy ra vấn đề, đã phát huy hết sức lực thật của mình rồi.

Dù sao trình độ luyện đan của anh ta quả thật vẫn chưa đạt đến trình độ để luyện chế ra đan dược thiên cấp thất phẩm, thất bại cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Bây giờ anh ta chỉ có thể đợi Diệp Mặc kết thúc luyện đan, sự thắng thua của anh ta đã không nằm trong tầm kiểm soát của mình nữa rồi, hoàn toàn nằm trong tay đối thủ rồi.

Nhưng Cửu Kiền cũng biết, cho dù Lạc Tiểu Mặc cuối cùng luyện đan thất bại, quá trình đạt được điểm cũng thấp hơn anh ta, nhưng nhìn cách thức và quá trình luyện đan của Lạc Tiểu Mặc, cho dù thấp cũng thấp có giới hạn, hơn nữa điểm số trước đó, khả năng anh ta thua cũng chiểm tỉ lệ chủ yếu.

Cửu Kiền đổ hai viên đan dược trong bình ngọc ra, nhìn tỉ lệ của đan dược.

Nếu như không nằm ngoài dự đoán của anh ta, hai viên đan dược này đến bậc hạ đẳng trong hạ đẳng cũng không được, hoàn toàn là hai phế đan.

Mặc dù anh ta rất muốn ở lại đan bậc thứ mười xem tình huống cuối cùng của Diệp Mặc, nhưng anh ta vừa mới thu lò đan lại, không trung trước mặt liền hiện lên một dòng chữ, “Khiêu chiến Bậc đan vương thứ mười thất bại”.

Ngay sau đó, anh ta đã bị đan bậc loại xuống dưới, rơi xuống bên cạnh những đan vương sớm đã bị thua cuộc.

Nhìn Diệp Mặc vẫn đứng trên đài luyện đan dược, Cửu Kiền sắc mặt âm trầm.

Mấy tên Đan vương ngưỡng mộ anh ta đi đến trước mặt anh ta, muốn làm quen, nhưng Cửu Kiền đến nói nửa câu cũng không muốn nói, mấy tên Đan vương như đụng vào vách tường, cũng không dám trách cứ gì Cửu Kiền.

Cửu Kiền bị loại, nhưng không ảnh hưởng chút nào đến Diệp Mặc, lúc này hắn đã bắt đầu thành đan rồi.

Dưới đao quyết “Huyễn vân phi toàn đao”, Diệp Mặc không chế lốc xoáy linh khí đã hoàn toàn tạo nên hình thức ban đầu của sáu viên Quý Dương đan, lúc này trong đầu hắn trống rỗng, thậm chí đến việc Cửu Kiền vị loại khỏi đan bậc thứ mười hắn cũng không biết.

– Toàn đan pháp…

Nguyệt Kỳ Siêu kích động chân tay run rẩy, so với người khác để ý đến Thiên hỏa của Diệp Mặc, thì gã để ý đến Toàn đan pháp của Diệp Mặc hơn.

Trình độ luyện đan của gã sau khi đạt đến đẳng cấp này rồi, lực hấp dẫn của một loại truyền thừa luyện đan mới căn bản cũng không ngăn cản được.

Đồng thời Thẩm Nghiễn Thanh cũng kích động, Ngũ Thản chưa từng nghe nói đến Toàn đan pháp, nhưng đan quyết thần thức của Diệp Mặc, và ý nghĩ lốc xoáy linh khí này quả thực không thể tưởng tượng được, người khác cũng chưa từng nghe qua.

Y đồng thời cũng bị Diệp Mặc thu hút.

– Đây chính là một thủ pháp luyện đan mà hắn sáng tạo ra khi luyện chế Chức Thần đan, không ngờ lại có thể thành thục đến mức độ thế này rồi, đan đạo quả nhiên không giới hạn.

Thẩm Nghiễn Thanh kinh ngạc nói, y đồng thời cũng bị toàn đan pháp do đao quyết Huyễn Vân của Diệp Mặc diễn sinh ra thu hút rồi.

Diệp Mặc lại nuốt một viên Phục Thần đan, đánh ra thu đan quyết.

Giơ tay lên, lập tức mang theo sáu viên đan dược trong suốt.

Đan dược vẫn chưa được bỏ vào trong bình ngọc, thì hương vị nhàn nhạt đã khuếch tán khắp không gian, đừng nói đến ban giám khảo, cho dù đại đa số những tu sĩ trên khán đài cũng ngửi thấy mùi Quý Dương đan.

– Đây là loại đan dược gì vậy?

Cho dù là Ngũ Thản cũng hỏi một câu.

Gã cũng không biết Diệp Mặc luyện chế là loại đan dược gì, là một đan vương lục phẩm, thí sinh trong cuộc đấu luyện chế ra loại đan dược gì gã cũng không biết, trong lòng cực kỳ xấu hổ.

Ngũ Thản không biết Diệp Mặc luyện chế ra loại đan dược gì, thì mấy tên đan vương tứ phẩm kia lại càng không biết Diệp Mặc luyện chế ra là loại đan dược gì.

Đến cả Thẩm Nghiễn Thanh cũng hướng ánh nhìn về phía Nguyệt Kỳ Siêu, mặc dù y cũng phân biệt được đâu là Quý Vô Đàn và Dương Vô Đàn, nhưng Quý Dương đan thì y lại thực sự chưa được nhìn qua.

Nguyệt Kỳ Siêu ngó bình ngọc trong tay Diệp Mặc, vẻ mặt xúc động nói:

– Không ngờ hắn ta lại là Đan vương thất phẩm thật, còn luyện chế ra được Quý Dương đan nữa.

– Anh nói hắn luyện chế ra chính là Quý Dương đan?

Khiến mấy người còn lại ngạc nhiên chính là, người chen miệng vào không phải mấy vị giám khảo đan vương, mà là đại sư luyện khí Lục Vô Hổ.

Thấy mấy tên giám khảo Đan vương đều nhìn mình, Nguyệt Kỳ Siêu vẻ mặt thận trọng gật đầu nói:

– Không sai, tôi chắc rằng Diệp Mặc luyện chế ra chính là Quý Dương đan.

Quý Vô Đàn và Dương Vô Đàn kết hợp lại, đan dược thiên cấp thất phẩm duy nhất chỉ có thể luyện chế chính là Quý Dương đan.

Nhưng đáng tiếc, tôi cũng không biết phương thuốc, không ngờ hắn lại biết.

Có thể thấy Diệp Mặc không tầm thường, thành tích của hắn tuyệt đối còn cao hơn chúng ta.

Đây không phải là thiên tài, hắn căn bản chính là một trong những bất thế chi tài.

Tôi nghĩ không ra, là tiền bối đan đạo nào có thể bồi dưỡng ra một đan vương như Diệp Mặc này.

Nói xong không đợi mấy ban giám khảo hỏi đến, Nguyệt Kỳ Siêu lại tiếp tục nói:

– Quý Dương đan là một loại đan dược có thể khôi phục đan điền của tu sĩ, cho dù là đan điền bị vỡ tan, Quý Dương đan cũng có thể khôi phục được.

Chỗ nghịch thiên của loại đan dược này chính là dùng linh thảo cấp bảy để luyện chế ra đan dược mà linh thảo cấp tám thậm chí linh thảo cấp chín mới có thể luyện chế ra được.

– Cái gì? Quý Dương đan không ngờ lại là loại đan dược này?

Ngũ Thản kinh ngạc thốt lên.

Đan điền của tu sĩ, đan điền của tu sĩ càng cao cấp một khi bị tổn thương, thì lại càng khó khôi phục.

Bởi vì những tu sĩ trên cấp tu vi Nguyên Anh, đan điền đã gắn kết tương đối chặt chẽ với Nguyên Thần, những linh thảo thông thường căn bản không có cách nào khôi phục được.

Còn những linh thảo cao cấp, đặc biệt là những linh thảo khôi phục đan điền lại càng quý hiếm.

Hơn nữa, cho dù là có tìm được, cũng không chắc có thể luyện chế ra được đan dược.

Vì vậy có thể thấy được Quý Dương đan quý giá tới mức nào, loại đan dược này mặc dù không thông dụng bằng Đỉnh Thừa đan, nhưng lại là đan dược quý hiếm không nghi ngờ gì.

– Xem ra lần đại hội Đan vương này Lạc Tiểu Mặc chắc là đứng đầu rồi.

Kỷ Bẩm cười nói, gã còn ghi nhớ việc cùng Diệp Mặc thảo luận về trận pháp.

Nguyệt Kỳ Siêu gật đầu nói:

– Bậc Đan Vương thứ mười, Diệp Mặc luyện chế ra Quý Dương đan thiên cấp thất phẩm, còn Cửu Kiền lại bị loại xuống, rõ ràng Diệp Mặc chắc sẽ đứng đầu ba vòng liên tiếp.

Nhưng không biết hắn có thể một mình khiêu chiến được đan bậc thứ mười một hay không.

Diệp Mặc đương nhiên sẽ không ăn no rỗi việc, tiếp tục khiêu chiến đan bậc thứ mười một.

Đối với hắn mà nói đan bậc thứ mười luyện chế ra Quý Dương đan, hắn đã thành công rồi, hơn nữa lúc này Cửu Kiền cũng đã bị loại, hắn cũng không còn gì buồn bực nữa, cần gì phải vẽ rắn thêm chân?

Một lò Quý Dương đan này hắn chọn dùng Toàn đan pháp và đan quyết thần thức, mặc dù lãng phí hai viên Phục Thần đan, nhưng lại luyện chế ra một lò Quý Dương đan không tệ.

Mặc dù chỉ có bốn viên thượng đẳng, hai viên trung đẳng, không có viên hạng nhất nào, nhưng Diệp Mặc cũng đã vô cùng mãn nguyện rồi.

Thành tích này thậm chí còn tốt hơn chút khi hắn luyện chế Lộ Ngưng đan ở đan bậc thứ chín.

Diệp Mặc thu hồi lò đan lại đứng trên đan bậc thứ mười, nhìn xuống dưới, hắn biết lúc này đã không cần phải bận tâm tranh cãi với Cửu Kiền nữa rồi.

– Lạc Tiểu Mặc…

– Đan vương Thất phẩm Lạc Tiểu Mặc…

– Tiếp tục tiến lên đan bậc thứ mười một.

Vô số những khán giả đang gào thét ở dưới khán đài, bây giờ cho dù không hiểu luyện đan cũng biết lúc này người chiến thắng chính là Diệp Mặc.

Vị Linh đan sư thất phẩm cấp bậc thấp nhất lúc trước tham gia đại hội, trên thực tế lại chính là Đan vương thiên cấp thất phẩm đẳng cấp cao nhất.

Mặc dù trước đó cũng có khán giả ủng hộ Cửu Kiền, nhưng sau khi Cửu Kiền bị rớt, dường như tất cả mọi người đều bắt đầu hoan hô Diệp Mặc.

Không ngừng reo hò gọi tên Diệp Mặc lên đan bậc thứ mười một, có người thậm chí còn gọi đan bậc thứ mười hai.

Cho dù có phó thành chủ đan thành ở đây, cũng có người gọi Diệp Mặc là Đệ nhất Đan vương.

Diệp Mặc đương nhiên sẽ không đi đến đan bậc thứ mười một, thứ nhất, hắn căn bản không luyện chế ra được đan dược thiên cấp bát phẩm, đừng nói đến đan dược thiên cấp bát phẩm, cho dù là đan dược thiên cấp thất phẩm bình thường hắn luyện chế cũng rất khó khăn.

Đan vương thất phẩm như hắn nghiêm khắc mà nói, vẫn chưa thành thục.

Nhưng Diệp Mặc cũng biết, đây chỉ là vấn đề thời gian, nếu như hắn có thể dùng Toàn đan pháp để luyện chế ra Quý Dương đan, đan dược thiên cấp thất phẩm đối với hắn mà nói đã không thành vấn đề nữa rồi.

Tất cả những gì cần thiết chỉ là chút thời gian, và chăm chỉ luyện tập chút mà thôi.

Thứ hai, hắn căn bản không cần lên đan bậc thứ mười một nữa rồi, mục đích của hắn đã đạt được, càng không cần vẽ rắn thêm chân nữa.

Thấy Diệp Mặc muốn từ đan bậc thứ mười chủ động rút lui, Thẩm Nghiễn Thanh cười lắc đầu nói:

– Tôi e rằng hắn là thí sinh đầu tiên chủ động nhảy khỏi bậc Đan Vương

Nguyệt Kỳ Siêu cười ha hả nói:

– Thật ra nói hắn là Đệ nhất Đan vương cũng không quá đáng, với tu vi đan đạo của Diệp Mặc, muốn vượt qua chúng ta chỉ là vấn đề thời gian.

Tôi đã không thể chờ được muốn cùng hắn bàn về đan đạo rồi đây.

Thẩm Nghiễn Thanh cùng mấy vị ban giám khảo còn lại cũng gật gật đầu, tỏ vẻ đồng tình với câu nói của Nguyệt Kỳ Siêu.

Lục Vô Hổ lại cười ha hả nói:

– Anh e rằng chỉ muốn nhanh chóng để hắn phân giải Hóa Tang đan thôi.

Nói xong liền liếc nhìn những đan vương còn lại:

– Còn về các anh, e rằng cũng muốn người ta chỉ bảo về Toàn đan pháp mà thôi.

Mấy giám khảo Đan Vương đều xấu hổ, nhưng cũng biết những gì Lục Vô Hổ nói là sự thật.

– Hay là tôi đi nói chuyện với hắn trước, lúc trước ở Bắc Vọng châu tôi cũng có hẹn với Diệp Mặc, chỉ là vẫn không có thời gian mà thôi.

Đến cả người hiền lành như Kỷ Bẩm cũng có chút gấp gáp, y mặc dù là một Tông sư trận pháp, nhưng đối với sự đam mê trận pháp cũng đã đạt đến mức độ si mê rồi.

Diệp Mặc mặc dù chỉ là một Đại sư trận pháp, nhưng trận pháp mà hắn bố trí lại rất đặc biệt, rất nhiều thứ thậm chí đến y nhìn thật lâu mới hiểu ra, thậm chí có cái còn không hiểu.

Lần này Lục Vô Hổ không cười Kỷ Bẩm, vì tất cả mọi người đều biết Kỷ Bẩm đúng là muốn gặp Diệp Mặc, hơn nữa y nói cũng là sự thật.

Diệp Mặc liếc nhìn mấy chục nghìn tu sĩ đang đứng xem trên quảng trường, gật gật đầu, đang muốn nhảy xuống, bỗng nhiên ánh nhìn của hắn lại thấy một cô gái mặc trang phục màu trắng.

Cô gái ấy đang nhìn hắn với vẻ kích động, sự hi vọng và ngấn lệ trong mắt cho dù là Diệp Mặc đứng với khoảng cách xa như vậy cũng có thể nhìn rất rõ ràng.

– Khinh Tuyết…

Diệp Mặc lại không thể kìm nén được sự kích động và vui mừng trong lòng, sớm đã gác những quy tắc trong đại hội này sang một bên, bay thẳng về phía Ninh Khinh Tuyết.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1119: Nước Mắt Của Ninh Khinh Tuyết

Nước Mắt Của Ninh Khinh Tuyết

T

hế nhưng khi Diệp Mặc lao xuống khỏi ‘Mười hai bậc Đan Vương’, không đợi hắn lao ra khỏi đài thi đấu thì đã bị cấm chế ngăn trở, căn bản vì lúc này trong mắt của hắn chỉ có một mình Ninh Khinh Tuyết, còn lại thì đã quên hết tất cả mọi chuyên, kể cả chuyện trên đài thi đấu có cấm chế.

Ninh Khinh Tuyết thấy Diệp Mặc phi thân xuống, lại hướng ánh mắt nhìn về mình, lập tức biết Diệp Mặc đã thấy được cô rồi, thế nên cô cũng bất chấp tất cả trực tiếp lao về phía đài thi đấu.

Hoàng Thiên thấy Ninh Khinh Tuyết lao về phía đài thi đấu thì ngây ngẩn cả người, muốn gọi cô lại thì cũng không kịp nữa.

Sau khi thấy Diệp Mặc đã là Đan Vương thất phẩm, mấy người trưởng lão cùng với Trịnh Kha Nhân của Phiêu Miểu Tiên Trì cũng không còn chút lòng tin nào nữa.

Tuy rằng Ninh Khinh Tuyết rất xinh đẹp, nhưng cũng chỉ là một tu sĩ Kim Đan mà thôi, người ta liệu có thèm để mắt tới hay không.

Hơn nữa trong Thập mỹ Nam An còn có vài cô gái đẹp hơp Ninh Khinh Tuyết nữa.

Nếu Phiêu Miểu Tiên Trì các cô đã nghĩ tới cái biện pháp này, thì chẳng lẽ người khác lại không nghĩ tới.

Chỉ cần mang một nữ đệ tử của môn phái đi để lôi kéo về một Đan Vương thất phẩm, loại chuyện này bất cứ môn phái nào cũng nguyện ý đi làm.

Khi mà Trịnh Kha Nhân còn đang suy nghĩ vẩn vơ, thì phát hiện Ninh Khinh Tuyết đã lao lên đài thi đấu của đại hội Đan Vương rồi, cô nhất thời hoảng hốt, lập tức kinh hoàng hét lên:

– Khinh Tuyết, con điên rồi sao? Mau quay lại đây.

Thế nhưng Ninh Khinh Tuyết đâu còn tâm trí nào mà nghe cô nói, trong mắt của Ninh Khinh Tuyết lúc này chỉ có Diệp Mặc mà thôi, cách biệt nhiều năm như vậy, cô có thể chịu đựng đến khi Diệp Mặc thi đấu xong rồi mới lao lên gặp mặt cũng đã là cực hạn của cô rồi.

Trịnh Kha Nhân nhớ tới bộ dáng nhất mực quan tâm của Ninh Khinh Tuyết đối với trận thi đấu trên ‘Mười hai bậc Đan Vương’, nhất thời không biết phải nói sao, lúc trước cô cũng đã nhắc nhở Ninh Khinh Tuyết rằng cô cùng với những Đan Vương này không có quan hệ gì.

Nhưng cho dù là vậy, thì lúc này Ninh Khinh Tuyết cũng đã chạy tới trên đài thi đấu rồi, lúc này có chạy tới kéo tay cô lại cũng không có ý nghĩa gì nữa.

Tuy rằng Trịnh Kha Nhân hận không thể đem Ninh Khinh Tuyết về cấm túc vài chục năm, thế nhưng hiện tại cô cũng chỉ có thể mong rằng hành động này của Ninh Khinh Tuyết sẽ không chọc giận Đan thành là may mắn lắm rồi.

Việc Ninh Khinh Tuyết chạy xuống đài thi đấu, lập tức khiến cho mọi người quan tâm, một ít cô gái khác còn la hoảng lên.

Càng có mấy cô gái lớn gan muốn bắt chước Ninh Khinh Tuyết chạy xuống đài thi đấu.

Cũng may hành động của Ninh Khinh Tuyết đã cảnh báo trước, cho nên những môn phái của các cô gái lớn mật kia đều có người đứng ra ngăn cản.

– Cô ta muốn làm gì?

Cảnh Anh Ly thấy một cô gái mặc đồ trắng nhắm phía đài thi đấu mà chạy tới, liền đứng lên.

Cô có chút nghi hoặc mà nhìn chằm chằm vào Ninh Khinh Tuyết.

Cảnh Anh Mộng cũng cực kỳ khó hiểu trước hành động của cô gái kia, thế nhưng lại chủ động nói cho Cảnh Anh Ly biết cô gái kia là ai:

– Cô gái kia chính là Ninh Khinh Tuyết của Phiêu Miểu Tiên Trì.

– Cô gái xếp thứ ba trong Thập mỹ Nam An?

Cảnh Anh Ly vô thức hỏi lại một câu.

Cảnh Anh Mộng gật đầu:

– Đúng là cô ấy.

Chỉ là em vẫn luôn nghe nói Ninh Khinh Tuyết là một cô gái lạnh lùng trầm tĩnh, đối với bất cứ ai cũng có bộ dáng như vậy, càng không thích nói chuyện với người khác, vậy mà hôm nay sao lại xúc động như vậy.

Nhưng cũng phải công nhận là màn biểu diễn của Diệp Mặc kia cũng thật là quá kinh diễm rồi.

Coi như là em thì cũng có chút động tâm…

– Ngay cả em cũng không xứng với anh ta, vậy Ninh Khinh Tuyết cũng không xinh đẹp hơn em là bao nhiêu, hơn nữa cũng chỉ là một tu sĩ Kim Đan vậy mà cũng dám xông lên đó.

Cảnh Anh Mộng lặp lại lời Cảnh Anh Ly nói với cô ngày trước, chỉ là muốn chặn không cho Cảnh Anh Ly nói mà thôi.

Hiển nhiên là cô không thích nghe chị mình nói rằng cô không xứng với Diệp Mặc.

– Chị hiểu rồi.

Cảnh Anh Ly bỗng nhiên có chút chán nản ngồi xuống.

Vẻ mặt trở nên vô cùng bình tĩnh.

Cảnh Anh Mộng biết chị của mình vô cùng thông minh, chuyện gì cũng chỉ cần nói một chút, là có thể suy đoán ra kết quả rồi.

Hiện tại cô thấy chị mình nói như vậy, liền lập tức dò hỏi:

– Chị hiểu được cái gì rồi?

– Cô gái tên Ninh Khinh Tuyết này chính là vợ của Diệp Mặc, y đã từng nói cần phải đón vợ của y quay về, hiện tại cho thấy đúng là nói về Ninh Khinh Tuyết này rồi.

Cảnh Anh Ly nhẹ nhàng trả lời.

– Vì sao?

Cảnh Anh Mộng bỗng nhiên cảm thấy có chút không thoải mái, lập tức lên tiếng hỏi.

Cảnh Anh Ly không trả lời, chuyện này đã hoàn toàn sáng rõ rồi.

Căn cứ vào lời Cảnh Anh Mộng nói về cá tính của Ninh Khinh Tuyết, hiển nhiên là cô ấy sẽ không vì một Đan Vương như Diệp Mặc mà trở nên si mê.

Cô và Diệp Mặc nhất định là đã quen nhau từ trước, đây là điều thứ nhất.

Thứ hai, trước khi Diệp Mặc thành danh thì có khi là ngay cả cổng lớn của Phiêu Miểu Tiên Trì cũng không đi qua được, càng không cần phải nói tới việc gặp được Ninh Khinh Tuyết.

Mà trước đó Diệp Mặc cũng có hành động muốn lao ra khỏi đài thi đấu, nhưng bị cấm chế ngăn trở, hơn nữa Ninh Khinh Tuyết cũng lao lên đài ngay sau đó, nếu như vậy mà cô còn không đoán ra được Ninh Khinh Tuyết là vợ của Diệp Mặc thì thật uổng cho hai chữ ‘Thông minh’ rồi.

Khác với Cảnh Anh Ly, Văn Thái Y chỉ biết Lạc Tiểu Mặc chính là Diệp Mặc, còn với Ninh Khinh Tuyết thì chỉ biết rằng cô từng nói là mình đã có chồng rồi thôi.

Nhưng hiện tại Ninh Khinh Tuyết phi thân tới đài thi đấu không chút nào do dự thì cô cũng có thể đoán ra được sự tình rồi.

– Hắn muốn làm cái gì vậy?

Thẩm Nghiễn Thanh thấy Diệp Mặc lao vào cấm chế.

Lập tức cau mày nghi hoặc.

Lục Vô Hổ uống một hớp rượu trong bầu, rồi nở một nụ cười hắc hắc:

– Cài này còn chưa đủ rõ ràng sao, người ta hiện nhìn thấy người yêu bé nhỏ của mình rồi, nên muốn nhanh chóng đến gặp, kết quả là bị cấm chế ngăn cản lại.

Thẩm Nghiễn Thanh suốt đời chuyên chú vào luyện đan, nào có hiểu mấy về tình yêu nam nữ đâu, y nghe Lục Vô Hổ nói xong liền vô thức quay sang nhìn Nguyệt Kỳ Siêu.

Nguyệt Kỳ Siêu gật đầu:

– Từ động tác và thần thái của cả hai thì tôi thấy đúng là như Lục tiền bối nói rồi, vậy thì tôi sẽ mở cấm chế, để cho bọn họ được gặp mặt nhau.

Về phần kết quả cuộc thi thì đợi lát nữa tuyên bố cũng được.

Mấy vị giám khảo còn lại nghe xong cũng thầm ước ao, Ngân Nguyệt Đan Vương, thành chủ của Đan thành đối với Diệp Mặc thật là quá ưu ái mà.

Diệp Mặc bị cấm chế cản lại, tuy rằng biết đây là quy tắc của đại hội, nhưng vẫn muốn cưỡng chế mở ra, cũng không nghĩ rằng cấm chế lại tự động được mở ra.

Lúc này Ninh Khinh Tuyết đã vọt tới trên đài thi đấu, Diệp Mặc cũng không buồn suy nghĩ vì sao cấm chế lại tự động mở ra mà nhanh chóng lao tới ôm lấy Ninh Khinh Tuyết kéo cô vào lòng mình.

Một mùi hương ôn nhu quen thuộc tỏa ra, Diệp Mặc bỗng nhiên trở nên dạt dào cảm xúc.

Tuy rằng có rất nhiều nguyên nhân khiến cho hắn không thể nào gặp được Ninh Khinh Tuyết, thế nhưng sau những gì hắn đã nỗ lực thì rốt cuộc ngày hôm nay đã được đền bù rồi.

Tuy rằng hắn đã phải để lộ ra rất nhiều con bài tẩy của mình, thế nhưng hắn vẫn cảm giác được nó hoàn toàn đáng giá.

Lúc này hắn đã được tất cả công nhận là một Đan Vương Thiên cấp thất phẩm, coi như là một tông môn chín sao muốn tìm hắn gây phiền toái thì cũng phải dè chừng một chút.

Đến lúc đó hắn đi Huyền Băng Phái đón cả Lạc Ảnh trở về, rồi lại trở lại Phỉ Hải đón cả mấy người Tống Ánh Trúc, sau đó sẽ cùng nhau đi Mặc Nguyệt Chi Thành.

Diệp Mặc nghĩ tới đây, thì thầm công nhận quyết định tham gia đại hội Đan Vương của mình là hết sức chính xác, trong lòng cũng vô cùng biết ơn Cảnh Anh Ly đã cung cấp cho hắn cái chủ ý này.

Ninh Khinh Tuyết bị cánh tay mạnh mẽ của Diệp Mặc ôm chặt, cảm nhận được mùi vị quen thuộc trên người hắn, cô đã hoàn toàn quên mất hết những lời định nói với Diệp Mặc rồi, chỉ biết khóc và khóc thôi.

Cái loại cuộc sống hoàn toàn là những cảm giác cô độc, bất lực, không một chỗ dựa ở một nơi hoàn toàn xa lạ là Phiêu Miểu Tiên Trì làm cho cô càng ngày càng sợ hãi.

Nhưng giờ khắc này thì toàn bộ những cảm giác đó đã biến mất khỏi cô rồi.

Cô đã tìm được Diệp Mặc rồi, đó chính là chồng của cô, sau này cho dù có phát sinh bất cứ chuyện gì, thì cô cũng không muốn rời khỏi hắn nữa.

Cô không thể tiếp tục chấp nhận cái cảm giác cô đơn, tịch mịch không một chỗ dựa đó nữa rồi, cô thật không thể nào chịu nổi những ngày tháng sống mà không có Diệp Mặc ở bên nữa.

Cô rất muốn lớn tiếng hét lên cho Diệp Mặc biết rằng ‘Em cuối cùng cũng tìm được anh rồi’, thế nhưng lúc này cô thực sự là một chữ cũng không thể thốt ra khỏi miệng được.

Cô cảm giác nước mắt của cô chảy xuống ngày hôm nay còn nhiều hơn cả một đời nữa, những đau khổ, tuyệt vọng, thương tâm cứ thế theo dòng lệ chảy dài trên má, những sự vui mừng và hạnh phúc liên tục trào dâng từ trong đáy lòng giống như là đang tiễn biệt những thứ kia đã trôi theo dòng lệ vậy.

Cô hiện giờ mới hiểu, bản thân dù gì cũng là một người con gái, tâm tình và tâm trạng của mình đều sẽ được biểu đạt trong những dòng nước mắt, không cần có một lời bằng ngôn ngữ, thế nhưng cô tin tưởng Diệp Mặc hiểu được lòng của cô.

– Đừng khóc, chờ mọi chuyện ổn định rồi, anh sẽ mang em đi đón Lạc Ảnh, sau đó chúng ta sẽ không rời xa nhau nữa.

Diệp Mặc thấy khuôn mặt tiều tụy và vẻ uể oải của Ninh Khinh Tuyết, trong lòng liền trào dâng cảm giác thương yêu.

Ninh Khinh Tuyết chỉ biết tiếp tục rơi lệ, cô vốn có ‘thiên ngôn vạn ngữ’ (ngàn lời vạn chữ) muốn nói.

Thế nhưng lúc này cô nói không nên lời.

Cho dù từng có bao nhiêu khó khăn, lúc này cô đều cảm giác được chúng đã bay thành mây khói.

Đối với cô mà nói, kiếp này cô sinh ra gặp được Diệp Mặc đã là niềm vui lớn bằng trời, có thể ở cùng một chỗ với Diệp Mặc chính là phúc phận lớn nhất đời cô, cho dù có vô số những mong đợi, vô vàn những khổ đau, nhưng lúc này đây chỉ cần hắn ôm cô vào lòng, thì cô đã rất hạnh phúc và mãn nguyện rồi.

Mà lúc này những tu sĩ dưới đài khi nãy nghĩ rằng Ninh Khinh Tuyết si mê Diệp Mặc đều kinh ngạc há miệng, giờ đây ai cũng có thể nhận ra được cái cô gái vừa rồi xông lên đài thi đấu và Đan Vương đệ nhất Lạc Tiểu Mặc không ngờ là có quen biết nhau từ trước rồi.

Thế nhưng tất cả cũng không ngờ rằng một nam một nữ lại ngang nhiên ở trên đài ôm ấp lấy nhau.

Nếu như không phải là vì Diệp Mặc vừa mới dành được danh hiệu đệ nhất đại hội Đan Vương, còn là một Đan Vương Thiên cấp thất phẩm, nói không chừng đã có người lên tiếng mắng chửi rồi.

Nhưng cho dù là có người mắng chửi đi nữa, thì Diệp Mặc và Ninh Khinh Tuyết lúc này cũng không có tâm tư mà để ý đến bọn họ.

Cả hai người đều đến từ Địa Cầu, thậm chí còn có lúc từng nghĩ sẽ không thể gặp lại được nhau nữa, vậy nên đến lúc này đây thì trong mắt của cả hai đều chỉ có nhau mà thôi, căn bản là không có cái gì khác nữa.

Với tâm tình vui sướng và kích động được tương phùng, thì cho dù là danh hiệu đệ nhất đại hội Đan Vương, hay là danh hiệu Đan Vương thất phẩm thì Diệp Mặc lúc này cũng đã ném hết ra khỏi đầu rồi.

Khâu Tuyết của Bích Đan Tông vẫn luôn quan tâm đến Diệp Mặc cuối cùng cũng hiểu rõ vì sao lúc trước Diệp Mặc lại muốn hỏi thăm cô tin tức về Thập mỹ Nam An rồi.

Hóa ra là hắn và Ninh Khinh Tuyết có quan hệ sâu như vậy.

Cận Chỉ Hằng thấy sư phụ ôm lấy cô gái vừa xông lên đài thi đấu, cũng có chút kinh ngạc, nhưng khi cô nhìn rõ dung mạo của Ninh Khinh Tuyết thì lập tức bắt đầu tán thưởng ánh mắt của sư phụ.

Dù là cô gái xinh đẹp nhất Đan thành thì tựa hồ cũng không đẹp hơn sư nương được.

Hơn nữa trong lòng cô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Tuy rằng trước nay cô không dám biểu đạt ra, thế nhưng ở sâu trong nội tâm của cô, thì cô thực không muốn Cảnh Anh Ly trở thành sư nương của mình.

Chị Anh Ly tuy rằng rất tốt, thế nhưng cô vẫn cảm giác sư nương tương xứng với sư phụ của cô phải là một mỹ nhân tuyệt sắc, mà Ninh Khinh Tuyết này đúng là rất hợp với ý tưởng của cô.

– Y không ngờ còn là một người có tình cảm mãnh liệt như vậy, em cảm giác được mình cũng có chút thích y rồi.

Cảnh Anh Mộng thấy Diệp Mặc và Ninh Khinh Tuyết ôm nhau lâu như vậy, bỗng nhiên nhẹ nhàng nói một câu.

Cảnh Anh Ly giống như là không nghe được lời cô nói, vẫn ngồi yên tĩnh ở chỗ đó.

Vốn Trịnh Kha Nhân đang lo lắng không dứt, thì lại thấy đệ tử Ninh Khinh Tuyết của mình lại có quan hệ sâu xa với Lạc Tiểu Mặc như vậy, lập tức mừng rỡ không thôi, nhưng lại đứng im ở đó vì không biết phải biểu đạt tâm tình của mình như thế nào.

Thế nhưng cô lại lập tức nhớ tới Ninh Khinh Tuyết đã từng nói rằng mình là người đã có chống, lẽ nào chồng của cô chính là Lạc Tiểu Mặc sao? Nghĩ đến việc Lạc Tiểu Mặc chính là chồng của Ninh Khinh Tuyết, sau lưng Trịnh Kha Nhân nhất thời úa ra mồ hôi lạnh.

Trước đó cô không chỉ ngăn cấm Ninh Khinh Tuyết nhắc tới chồng mình, hơn nữa còn dự định cưỡng ép cô gả cho Lôi Vân Tông, vạn nhất cái tên Lạc Tiểu Mặc kia chụp tội danh chia rẽ uyên ương lên đầu mình, thì căn bản là mình gánh không có nổi.

Cho dù là Phiêu Miểu Tiên Trì cũng không có cách nào bảo vệ được cho cô.

Khi Trịnh Kha Nhân còn đang lo được lo mất, thì vài vị trưởng lão ‘Phiêu miểu tiên trì’, thậm chí còn có cả phó môn chủ cũng đi tới bên người cô rồi.

Vị Trì trưởng lão còn chưa đi tới gần, cũng đã cao hứng nói:

– Chúc mừng con rồi, Kha Nhân, đệ tử Khinh Tuyết của con không ngờ lại có quan hệ sâu xa với Lạc Tiểu Mặc như vậy.

Không đợi Trịnh Kha Nhân trả lời, một gã đệ tử khác đã chạy tới bên cạnh cô nhỏ giọng nói:

– Sư phụ, có hai vị trưởng lão của Kim Kiếm Môn và Thiên Tinh Phái xin được tới thăm hỏi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1120: Diệp Mặc Thành Danh

Diệp Mặc Thành Danh

L

úc nãy Nguyệt Kỳ Siêu bỗng nhiên phi thân lên đài thi đấu, quay người xuống cao giọng nói với hơn trăm ngàn khán giả dưới quảng trường:

– Đại hội Đan Vương của chúng ta lần này đã kết thúc một cách viên mãn, các thứ hạng cũng đã được phân ra rõ ràng, chỉ một lát nữa thôi chúng tôi xin được công bố với tất cả mọi người mười thì sinh tài năng có thành tích đứng đầu đại hội Đan Vương lần này.

Diệp Mặc nghe được thanh âm của Nguyệt Kỳ Siêu, liền vỗ vỗ lưng của Nguyệt Kỳ Siêu, sau đó kéo tay Ninh Khinh Tuyết đi tới trước mặt của Nguyệt Kỳ Siêu khom người làm một lễ chào hỏi:

– Nguyệt thành chủ, đây là vợ của tôi, tên Ninh Khinh Tuyết.

Ninh Khinh Tuyết đương nhiên cũng biết về thành chủ Đan thành Nguyệt Kỳ Siêu, nên cũng cố gằng cưỡng ép tâm tình kích động xuống, cũng cúi đầu đáp một lễ với y, rất muốn mở miệng nói một câu ‘Hân hạnh được gặp Ngân Nguyệt thành chủ’ thế nhưng cô vẫn không thể thốt nên lời, hiển nhiên việc được trùng phùng với Diệp Mặc đã làm ảnh hưởng rất lớn đến tâm tình của cô, đến tận lúc này vẫn chưa vượt qua được Nguyệt Kỳ Siêu cười ha hả nói:

– Quả nhiên là rất xứng đôi.

Nói xong y lại quay sang nhìn Diệp Mặc hỏi:

– Tên thật của cậu là Diệp Mặc có phải không? Là tán tu đến từ Bắc Vọng Châu và cũng là người đã sáng tạo ra ‘Chức Thần đan’?

Diệp Mặc khiêm nhường đáp lời:

– Phải, nhưng vì có chút nguyên nhân bất đắc dĩ nên mong Ngân Nguyệt thành chủ thông cảm cho.

Nguyệt Kỳ Siêu khoát tay:

– Không sao, ta cũng hiểu được suy nghĩ của cậu, nếu như cậu vừa đến từ Bắc Vọng Châu rồi tới luôn Đan thành tìm ta, thì cậu và vợ của mình đã có thể sớm gặp mặt nhau rồi.

Thế nhưng như thế này cũng tốt, khiến cho ta được biết đến một thiên tài tuyệt thế của đan giới.

Diệp Mặc, cậu và vợ của mình trước tiên ngồi chờ ở một bên đã, những chuyện còn lại để ta tuyên bố là được rồi.

Diệp Mặc lập tức gật đầu, hắn biết ý tứ của Ngân Nguyệt thành chủ khi nói câu này, tức là nói chuyện của hắn y sẽ lo, trong lòng Diệp Mặc vẫn rất cảm kích vị Ngân Nguyệt thành chủ này.

Về phần vì sao khi hắn đến Nam An Châu lại không đi ngay tới Đan thành, thì một là do hắn căn bản là không biết đến Đan thành của Nam An Châu, hơn nữa khi hắn mới vừa đến Thành Nam An thì đã bắt đầu phải chạy nạn rồi, đâu còn tâm chí nào hỏi thăm những sự việc khác, còn lúc sau thì lại ở trong Mặc Nguyệt Chi Thành tu luyện cho nên cũng chẳng thể biết đến Đan thành.

Nếu như không phải vì hai tên tu sĩ Nguyên Anh của Đế Quốc Hàn Lương, thì hắn cũng không biết đến cả việc Vẫn Chân Điện được mở ra, lại càng không thể gặp được Cảnh Anh Ly, mà không gặp Cảnh Anh Ly thì hắn cũng không thể biết đến Đan thành.

Diệp Mặc mang theo Ninh Khinh Tuyết đến hàng ghế chờ của các thí sinh, lập tức có một lượng lớn Đan Vương và đan sư chạy đến ân cần thăm hỏi.

Diệp Mặc cũng nhất nhất đáp lễ lại tất cả, ở cái chỗ này, kết giao với một số người đều không phải là chuyện xấu, huống chi những đan sư và Đan Vương này đều có thế lực của chính họ.

Thấy Diệp Mặc cùng Ninh Khinh Tuyết đi tới, Cầm Mộ Tâm cũng hiểu rõ chuyện ngày trước Diệp Mặc đã nói, căn bản là không phải hắn mượn cớ đệ cự tuyệt mình, mà là hắn thật sự đã có vợ rồi.

Hơn nữa vợ của hắn lại xinh đẹp như vậy, hiển nhiên là đẹp hơn mình nhiều.

Cầm Mộ Tâm rất nhanh đã vứt những tâm tư này qua một bên, đi tới trước mặt Diệp Mặc cúi đầu chào hỏi:

– Mộ Tâm chức mừng Diệp sư huynh dành được danh hiệu đệ nhất của đại hội Đan Vương, thật không ngờ rằng Diệp sư huynh lại là một vị Đan Vương Thiên cấp thất phẩm, cho dù là toàn bộ Bắc Vọng Châu chúng ta cũng không có một vị Đan Vương thất phẩm nào…

Nói xong cô cũng không đợi Diệp Mặc trả lời mà nhìn sang Ninh Khinh Tuyết:

– Diệp sư huynh, sư tỷ xinh đẹp này…

– À, đây là vợ của tôi, Ninh Khinh Tuyết.

Diệp Mặc giới thiệu xong rồi lại quay sang Ninh Khinh Tuyết nói:

– Khinh Tuyết, cô ấy cũng tới từ Bắc Vọng Châu giống anh, Cầm Mộ Tâm sư muội, cũng là một Đan Vương, hiện giờ đang là đệ tử nòng cốt của Vô Tình Cốc.

Ninh Khinh Tuyết đã ổn định tâm tình được một chút, liền cùng Cầm Mộ Tâm nói chuyện, trong lòng cũng thầm khen Cầm Mộ Tâm thật xinh đẹp.

Lúc này Cửu Kiền lại mang vẻ mặt bình thản tiêu sái đến trước Diệp Mặc nói rằng:

– Thực lực của anh hiện giờ so với tôi đúng là cao minh hơn một chút, thế nhưng đây là lần đầu tiên anh thắng tôi, cũng là lần cuối cùng.

Tôi chắc chắn sẽ vượt qua anh, để anh vĩnh viễn không bao giờ có thể thắng được tôi lần thứ hai.

Cửu Kiền tuy rằng đã thất bại, thế nhưng y cũng không bị đả kích, năng lực khống chế tâm tình của y cùng thật là mạnh mẽ.

Y cố ý đi tới trước mặt Diệp Mặc nói xong câu đó, liền xoay người rời đi, căn bản là cũng không cần Diệp Mặc phải trả lời.

Diệp Mặc mỉm cười, cũng không muốn tranh cãi cùng y, nếu như trước khi gặp được Ninh Khinh Tuyết mà nghe được y nói như vậy, thì có lẽ Diệp Mặc còn đáp lại một câu:

– Anh không kiêu ngạo thì sẽ chết sao?

Thế nhưng hiện tại hắn và Ninh Khinh Tuyết đã trùng phùng, cho nên những chuyện còn lại đối với hắn hầu như đều là vô nghĩa.

Cửu Kiền nghĩ như vậy, nhưng hắn lại không nghĩ như vậy.

Điều mà Diệp Mặc chắc chắn, đó là hắn đã hơn được Cửu Kiền một lần, vậy thì theo thời gian, sự chênh lệch giữa hắn và Cửu Kiền sẽ ngày càng lớn hơn, cuối cùng thì ngay cả cái bóng của mình Cửu Kiền chắc cũng không nhìn thấy được.

Không ai có thể hiểu rõ chỗ nghịch thiên của ‘Tam sinh quyết’ hơn Diệp Mặc, cho dù Cửu Kiền có được truyền thừa lợi hạ, và cũng là một thiên tài, thì cũng không thể nào là đối thủ của mình được.

Nguyệt Kỳ Siêu sau khi nói chuyện cùng Diệp Mặc, liền đi tới trước ‘Mười hai bậc Đan Vương’ cao giọng tuyên bố:

– Đại hội Đan Vương lần này đã kết thúc rồi, thế nhưng dư âm vẫn chưa hề chấm dứt.

Bởi vì lần đại hội này không chỉ xuất hiện hai Đan Vương thiên tài Lạc Tiểu Mặc và Cửu Kiền, càng là một lần để toàn bộ Nam An Châu chúng ta đoàn kết lại.

Khi y nói đến đây, toàn bộ các tu sĩ có mặt tại quảng trường và tại toàn đại hội Đan Vương đều trở nên yên tĩnh, Nguyệt Kỳ Siêu lại tiếp tục nói:

– Mọi người đều đã biết, danh hiệu đệ nhất của đại hội Đan Vương chúng ta lần này chính là Đan Vương thất phẩm Lạc Tiểu Mặc.

Không sai, anh ta chính là một Đan Vương thất phẩm, một Đan Vương thất phẩm hàng thật giá thật.

Nhưng tôi ở chỗ này, còn muốn nói đến một thân phận thật khác của anh ta…

Khi những lời này của Nguyệt Kỳ Siêu vừa mới được nói ra, toàn bộ quảng trường cũng chỉ ầm ĩ trong chốc lát, lại lập tức càng thêm yên tĩnh vắng vẻ.

Lạc Tiểu Mặc là Đan Vương thì tất cả mọi người đều đã nhìn thấy, cũng biết hắn là một tán tu, thế nhưng hiện tại nghe Đan Vương Ngân Nguyệt nói rằng Lạc Tiểu Mặc này còn có một thân phận khác, vậy thì thân phận khác đó rốt cuộc là cái gì?

Vạn nhất hắn không phải là một tán tu thì phải làm sao bây giờ? Rất nhiều tu sĩ đã chuẩn bị xong dược liệu, để lát nữa còn nhờ vả Đan Vương thất phẩm Lạc Tiểu Mặc này luyện đan giúp.

Nhưng nếu như Lạc Tiểu Mặc lại có địa vị quá lớn, ví như một đệ tử được một tông môn chín sao âm thầm bồi dưỡng ra, vậy thì phải làm sao bây giờ?

Rất nhiều tu sĩ đã rất nhanh trí nghĩ tới Ninh Khinh Tuyết bên cạnh Diệp Mặc, Ninh Khinh Tuyết chính là một đệ tử của Phiêu Miểu Tiên Trì, nếu như không thể tiếp cận được Diệp Mặc, vậy thì bọn họ có lẽ có thể đi nịnh bợ Phiêu Miểu Tiên Trì.

Những tu sĩ này nghĩ tới đây, lập tức nhìn về phía khu vực khán giả của Phiêu Miểu Tiên Trì, nhưng lại phát hiện lúc này người đến bái phỏng Phiêu Miểu Tiên Trì đã đông đến nỗi chật ních cả rồi.

Nào là Thiên Tinh Phái, Kim Kiếm Môn, Hợp Hoan Phái, toàn là các tông môn bảy tám sao cả, thậm chí còn có cả tông môn chín sao như Thiên Ma Môn và Thần Phong Cốc cũng đều có người đến.

Nguyệt Kỳ Siêu gật đầu thỏa mãn với quang cảnh yên tĩnh trên quảng trường, lại lần nữa cao giọng:

– Tên thật của Lạc Tiểu Mặc vốn là Diệp Mặc, là một tán tu đến từ Bắc Vọng Châu.

Đúng, tất cả mọi người đều đã đoán ra được rồi chứ.

Đúng thế, y chính là đan sư đã sáng tạo ra ‘Chức Thần đan’, và cũng chính là thiên tài Đan Vương khai sáng ra thủ pháp luyện đan sử dụng đan quyết thần thức…

Nguyệt Kỳ Siêu còn chưa có nói xong, thì lúc này bất luận là trên quảng trường hay trên đài thi đấu đều trở thành một mảng hỗn loạn, những tiếng bàn tán xôn xao liên tục được phát ra.

Đủ loại bình luận huyên náo cả lên, tên của Diệp Mặc cũng liên tục được các giọng nói khác nhau lớn tiếng hét lên.

Một Đan Vương thất phẩm trẻ tuổi như vậy đã là có một không hai rồi, huống chi tên Đan Vương này còn giải ra phương thuốc thượng cổ ‘Thiên Hoa Đan’ trong ba ngày nữa chứ.

Thế nhưng không ai nghĩ đến, hắn không ngờ lại chính là đan sư đã sáng tạo ra ‘Chức Thần đan’.

‘Chức Thần đan’ có thể tạo phúc cho bao nhiêu tu sĩ? ‘Thiên Hoa Đan’ tuy rằng trân quý, nhưng cho dù không có ‘Thiên Hoa Đan’ thì cũng có thể thông qua việc nỗ lực luyện tập để vượt qua cảnh giới Kim Đan trùng kích vào Nguyên Anh.

Đan Vương thất phẩm tuy rằng rất hiếm hoi và trân quý, nhưng cũng chỉ có những tu sĩ cao cấp mới có thể tiếp xúc được.

Nhưng ở Tu Chân Giới thì những tu sĩ cấp thấp lại chiếm đa số.

Bọn họ thậm chí cả đời cũng không được tiếp xúc với một đan dược Thiên cấp thất phẩm, tuy rằng mỗi tu luyện giả đều muốn có ngày có thể sử dụng được loại đan dược Thiên cấp thất phẩm này, thế nhưng điều đó không chỉ cần có cơ duyện, càng cần phải có tư chất nữa.

Chứ không phải là chỉ cần nỗ lực mà có thể thành công được.

Nhưng ‘Chức Thần đan’ thì lại khác hoàn toàn, bất luận tu sĩ nào, tu vi ra sao đều cần đến nó, từ tu sĩ Luyện Khí đến tu sĩ Ngưng Thể, tuy rằng linh đan tứ phẩm đối với tu sĩ Ngưng Thể thì cũng không có bao nhiêu tác dụng, thế nhưng so với không có gì thì thực sự là tốt hơn nhiều.

Chỉ cần có số lượng lớn đan dược, thí đều có thể chữa trị thần thức và thần hồn.

Bất luận là ở nơi nào, mỗi năm đều có vô số tu sĩ bởi vì thần hồn và thần thức tổn thương, không thể chữa trị mà không thể tiến thêm trên con đường tu luyện, cũng có thể vì thế mà chết.

Đại bộ phận những tu sĩ này đều là tu sĩ cấp thấp, vì bọn họ phải đi tìm linh dược, đi tìm tài liệu tu luyện cho bản thân mà phải bôn ba khắp chốn, cho nên việc bị thương là khó có thể tránh khỏi.

Thế nhưng một khi đã có ‘Chức Thần đan’, bọn họ sẽ hoàn toàn không còn phải lo lắng đến vấn đề này nữa.

Vì thế ‘Chức Thần đan’ mới là đan dược, là thần đan chân chính có thể tạo phúc cho toàn bộ tu sĩ Tu Chân Giới.

Cho nên không ai không vì ‘Chức Thần đan’ mà vui mừng, mà cảm kích người đã sáng tạo ra ‘Chức Thần đan’ là Diệp Mặc này.

Có thể nói, khi mà mọi người biết được Diệp Mặc chính là đan sư đã luyện chế ra ‘Chức Thần đan’, thì cũng là lúc thanh danh của hắn được đẩy cao lên tới tột đỉnh, không còn bất luận một ý kiến hoài nghi và phản đối nào nữa.

Nếu như còn có người nghi ngờ Diệp Mặc phân giải hoàn mĩ ra phương thuốc của ‘Thiên Hoa Đan’ ở vòng thi thứ nhất, thì bây giờ đã hoàn toàn không còn người nào hoài nghi nữa rồi.

– ‘Diệp Mặc’… ‘Diệp Mặc’…

Tên của Diệp Mặc được vô số tu sĩ cùng nhau tung hô, âm thành này hoàn toàn khác với lúc hắn đạt được danh hiệu đệ nhất.

Bởi vì khi trước là vì Diệp Mặc chiếm được danh hiệu đệ nhất của đại hội Đan Vương khiến mọi người hâm mộ, và nhiệt tình ủng hộ hắn.

Còn giờ đây lại là những tiếng hô hào hoàn toàn phát ra từ nội tâm, có cảm kích, có sùng bái và có cả sự kính ngưỡng, tất cả đều không có quan hệ gì đến đệ nhất đại hội Đan Vương cả.

Còn có một số tu sĩ thần thức bị tổn thương từ trước thì đã nước mắt ròng ròng, bởi vì rốt cuộc bọn họ đã lại có được hi vọng tiếp tục tu luyện, có được chút ánh sáng cho cái tương lai tưởng chừng như vô vọng.

Không ai cười bọn họ, bởi vì cũng là một người tu luyện, mọi người đều hiểu rõ việc không thể tiếp tục tu luyện có cảm giác như thế nào? Chán nản, tuyệt vọng, không khác gì một kẻ đã chết.

Nguyệt Kỳ Siêu bỗng nhiên lại lần nữa cao giọng nói:

– Làm thành chủ của Đan thành, tôi mong muốn tất cả mọi người đều ủng hộ Diệp Mặc, đem ‘Chức Thần đan’ mở rộng đến toàn bộ Nam An Châu, mở rộng ra toàn bộ đại lục Lạc Nguyệt, để phương thuốc ‘Chức Thần đan’ có thể tạo phúc cho ngày càng nhiều các tu sĩ như chúng ta.

Còn đối với những người đã và vẫn còn đang đối nghịch với Diệp Mặc, còn muốn gây bất lợi cho y, tôi chỉ có một lời muốn nói, đó là ai đối địch cùng Diệp Mặc, thì cũng là đối địch với tôi, đối địch với Đan thành, đối địch với toàn thể tu sĩ của đại lục Lạc Nguyệt…

– Ủng hộ Diệp Mặc, ủng hộ Đan thành, ủng hộ Ngân Nguyệt thành chủ.

– Kẻ nào muốn gây bất lợi cho Diệp Đan Vương, thì kẻ đó chính là kẻ địch của chúng ta.

– Đúng vậy, Ai? Rốt cuộc là ai muốn đối địch với Diệp Đan Vương, chúng ta sẽ là người đầu tiên không đồng ý…

Vô số tu sĩ trên quảng trường nghe được có người muốn gây bất lợi cho Diệp Mặc, người đã luyện chế ra ‘Chức Thần đan’, thì liền cùng nhau phát ra khí tức cuồng bạo.

Tựa hồ như chỉ cần có kẻ nào dám đứng ra, thì lập tức sẽ bị vô số luồng khí cuồng bạo này xé tan thành nhiều mảnh.

Bởi vậy mà có thể thấy được, nỗi ám ảnh và sự sợ hãi của các tu sĩ tại đại lục Lạc Nguyệt này đối với sự tổn thương về thần hồn và thần thức đã tới cái tình trạng nào rồi.

Sắc mặt của Điền Cực và mấy tên trưởng lão trong Vô Cực Tông và Lôi Vân Tông đều âm trầm cực dộ, không một ai nói ra một lời.

Diệp Mặc bây giờ vẩn chưa làm ra gì, nhưng chỉ vì hắn có thể luyện chế ra ‘Chức Thần đan’ có khả năng chữa trị cho thần thức cho nên mới được nhiều tu sĩ ủng hộ như vậy, một khi hắn thực sự dùng ‘Chức Thần đan’ tạo phúc cho đông đảo tu sĩ rồi, vậy thì sự ủng hộ cho hắn, còn có ai có thể mong đột phá được chứ?

Huống chi là Ngân Nguyệt thành chủ của Đan thành còn thẳng thắn nói ủng hộ Diệp Mặc vô điều kiện, thành chủ Đan thành đã lên tiếng, bất luận kẻ nào cũng không dám nghe xong liền bỏ qua.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 2 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 5 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box