1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
  4. Tập 257 : Ta lấy Tinh Hải điền thế giới (c1281-c1285)

[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)

Tập 257 : Ta lấy Tinh Hải điền thế giới (c1281-c1285)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1281: Ta lấy Tinh Hải điền thế giới

Lộc Tẩu vốn đã làm qua một phen suy tính chẩn mật, kết quả được ra là hiện nay Phương Hành tối đa chỉ có thể luyện hóa U Thổ trong chừng ba khối vẫn thạch, vì phòng ngừa xuất hiện ngoài ý, hắn thậm chí còn bày bố xuống một phương đại trận, hộ chặt Phương Hành ở bên trong, ai có thể ngờ, luyện hóa vừa bắt đầu, đột nhiên liền xuất hiện cục diện thất khống.

Không biết có bao nhiêu vẫn thạch, phảng phất như bị một loại dẫn lực vô hình hấp dẫn tới, cuồn cuộn xông hướng Phương Hành, số lượng đâu chỉ ba khối năm khối, mà phải đến tận mấy trăm khối, thậm chí siêu quá Ngao Liệt vừa rồi, song vẫn không ngừng có vẫn thạch từ tinh không phương xa bay đến…

Oanh! Oanh! Oanh!

Một trăm khối, một ngàn khối, một vạn khối…

Càng lúc càng nhiều vẫn thạch bị hấp dẫn đến, quả thực phô thiên cái địa, thành quần thành phiến tuôn tới Phương Hành, đến sau thậm chí hoàn toàn không nhìn được Phương Hành ở nơi nào, hắn trực tiếp bị toàn bộ vẫn thạch chôn ở bên trong, thành chồng vẫn thạch bị dẫn lực vô hình kéo tụ thành một sườn núi không ngừng tăng trưởng, nhìn từ xa giống như là một ngôi mộ khổng lồ…

– Đây… Đây đến cùng là chuyện gì…

Ngao Liệt và Lộc Tẩu đồng thời kinh hãi, phản ứng đầu tiên là muốn bay tới cứu người, nhưng vừa dựa lại gần Phương Hành liền cảm giác được vô số vẫn thạch chung quanh ùn ùn trút đến, xây thành một ngọn núi lớn, hoặc là một ngôi mộ trùm lấy Phương Hành, gắt gao bao bọc hắn ở bên trong.

Hai bọn họ ở ngoài núi, căn bản không cách nào chạm đến, lại thêm lúc này Tinh Hải mênh mang phảng phất thiếu đi mất một mảnh, càng lúc càng nhiều vẫn thạch như sườn núi đổ sụp kéo tới nơi này…

– Tình hình không ổn, mau lui!

Ngao Liệt và Lộc Tẩu đành chịu, chỉ có thể tạm thời lùi ra sau, sau đó ngơ ngác chứng kiến cảnh tượng trước mắt, cả người đều sửng sờ.

Cũng không biết nên nói là tráng quan, hay là thảm liệt, tóm lại trường cảnh trước mắt thật sự xa xa siêu quá tưởng tượng của bọn họ…

Đến cùng đã xảy ra chuyện gì, hắn sao lại dẫn đến nhiều U Thổ như thế?

Mà bằng tu vị Độ Kiếp ba tầng của hắn hiện nay, làm sao có thể luyện hóa nhiều U Thổ như vậy?

Hết thảy đều loạn!

Tồn tại đến cảnh giới như Lộc Tẩu và Ngao Liệt đều hồn nhiên không biết đã xảy ra chuyện gì, nhất thời ngẩn ở trong tinh không.

Nhưng càng khiến bọn họ bội cảm chấn kinh là lúc này trong tinh không đột nhiên hiển hóa ra từng điểm ảo ảnh…

Lúc Lộc Tẩu luyện hóa U Thổ, xuất hiện lượng lớn phù văn màu máu, phạm vi hơn mười trượng quanh người, hiển hóa ra ký ức một đời khổ tu của bản thân…

Còn lúc Ngao Liệt luyện hóa U Thổ thì lại hiển hóa một thân lôi lực, phạm vi gần trăm trượng, nhìn như một mảnh lôi hải…

Nhưng lúc này, lúc Phương Hành luyện hóa U Thổ, không ngờ lại hiển hóa ra…

Một mảnh thế giới!

Có núi cao, có nộ hải, có sông dài, có nắng gắt, thậm chí còn có cả một ít các loại sinh linh…

Hình ảnh của một thế giới cứ vậy vòng quanh ngôi mộ đá chứa Phương Hành một cách đầy quỷ dị…

Cự ly huyễn tượng lan đến thậm chí không cách nào tính toán, cứ từ từ trải ra, căn bản không biết kéo dài bao nhiêu vạn dặm!

– Ngọn… ngọn núi cao kia, sao giống như Phong Thiện sơn Thần Châu bắc vực?

Lộc Tẩu nhìn một ngọn núi trong ảo ảnh, thần tình kinh dị đến khó mà hơn được nữa.

– Biển kia… Cũng sao mà chân thực… sao mà quen thuộc quá…

Ngao Liệt cũng nhìn mà cả kinh, sắc mặt sửng sớt, ánh mắt mê man nhìn vào hết thảy…

Đây đến cùng là đã xảy ra vấn đề gì…

Vì sao Phương Hành rõ ràng là người tu vị thấp nhất, mà khi luyện hóa U Thổ lại xuất hiện đủ loại quái tượng như thế?

Sợ rằng, dù là Chân Tiên tới cũng khó có thể làm ra được trận trượng lớn đến vậy?

Rốt cục là để uẩn Phương Hành quá sâu, siêu quá tưởng tượng của bọn họ, hay … Căn bản là hết thảy đã thất khống?

– Thì ra… Thì ra là thế…

Mà lúc này, Phương Hành lại đang cuồng hỉ trong lòng, hận không được cuồng hống một tiếng.

Hắn cũng vạn vạn không ngờ rằng, mình luyện hóa U Thổ lại sẽ xuất hiện một màn đột phát như vậy…

Đương thời khi hắn mới dẫn nạp U Thổ nhập thân, hết thảy còn đều rất bình thường, U Thổ nhập thể, đối với hắn mà nói chẳng qua là coi U Thổ như sát linh đã làm loạn cơ thể mình trước kia, có thể luyện hóa liền luyện hóa, luyện hóa không được liền ký sinh nó, cách xử lý sớm đã thuộc làu, sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý cả.

Mới đầu quả thực cũng rất thuận lợi, hắn thúc giục một thân pháp lực, thân như lò lớn, khí huyết là củi, thần hồn như mẫu đan, chậm rãi cùng dẫn vào Tất thổ trong cơ thể, dung hợp, luyện hóa…

Suy đoán của Lộc Tẩu phải nói là phi thường chuẩn xác, lấy tu vị Độ Kiếp ba tầng của hắn bây giờ mà nói, luyện hóa ba khối vẫn thạch là vừa đủ!

Tu vị có hạn, khí huyết và pháp lực liền đều có hạn, điều này chú định hắn luyện hóa không được quá nhiều U Thổ, bởi vì quá trình luyện hóa U Thổ cũng là quá trình khiến bản thân và U Thổ đạt thành một bình hành, U Thổ quá ít hoặc quá nhiều đều sẽ dẫn đến tẩu hỏa nhập ma, đến nỗi băng thoát…

Chỉ là, vô luận Phương Hành hay Lộc Tẩu đều tính sai một điểm, đó chính là thần hồn Phương Hành!

Vấn đề xảy ra trong quá trình Phương Hành luyện hóa cũng chính bởi điểm này!

Lúc hắn bắt đầu luyện hóa, tự thân liền đã khô tọa tự thủ, chìm vào thức hải, tập trung vận chuyển pháp lực!

Nhưng nơi người khác chìm vào là thức hải, nơi hắn chìm vào lại là thức giới…

Bởi vì tu luyện Thái Thượng Đạo kinh văn, đường tu hành của hắn vốn đã dần dần bất đồng với tu sĩ khác, ngoài mặt rất khó phát giác được bất đồng này, nhưng bên trong lại chênh lệch một trời một vực.

Tỷ như nói, thức hải hắn sớm đã hóa thành một huyễn cảnh đơn độc, xen lẫn giữa hư và thực, kham xứng một phương thiên địa độc lập.

Mà đây cũng chính là căn cơ đương sơ Thái Thượng đan đạo đánh xuống, sau này, tuy Phương Hành tu phá Nguyên Anh, bước lên Độ Kiếp, nhưng phương thức giới này một mực vẫn được bảo lưu lại…

Có núi đồng có sông lớn, có biển cả có nắng gắt, thậm chí còn có vô số yêu thú, một mảnh sinh cơ bừng bừng…

Tuy chỉ là một mảnh thiên địa xen lẫn giữa hư và thực, nhưng ở một trình độ nào đó lại còn chân thực hơn cả thế giới chân thực!

Ngay chính Phương Hành đều không ngờ, lúc hắn luyện hóa U Thổ, phiến thức giới này lại cũng bắt đầu phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất!

Phiến thức giới này chính là thức hải hắn hiển hóa, giản đơn mà nói thì là linh tính sở hệ, đạo nguyên chi ảnh, mà hiện nay, tùy theo luyện hóa U Thổ, đạo nguyên tự nhiên mà vậy cũng bắt đầu xuất hiện chuyển biến về bản chất, vật chất hắc ám đột nhiên từ trời giáng xuống, từng sợi tí ti thẩm thấu vào hết thảy tồn tại có trong thức giới, mà những tồn tại kia sau khi tiếp xúc với U Thổ liền cũng từ bóng dáng hư ảo dần thành chân thực…

Vốn là thức giới nằm giữa hư và thực, vào lúc này, đột nhiên như đánh vỡ một điểm tới hạn, bắt đầu chuyển hướng chân thực!

U Thổ kia bắt đầu khiến thức giới của Phương Hành chuyển hóa theo hướng thành thiên địa chân thực!

Điều này thực sự quá đáng sợ, ngay chính Phương Hành cũng vạn vạn không nghĩ tới điểm này, thậm chí nhìn thấy rồi cũng không dám tin tưởng!

Thức giới do thức hải huyễn hóa, mà thức hải lại vốn là hình chiếu của ý niệm, làm sao có thể hóa thành chân thực?

Lúc này lòng đầy chấn kinh, Phương Hành chỉ có thể ẩn ước đoán được một chút…

Giản đơn mà nói, U Thổ và thức giới này, xét về tính chất vừa khéo hình thành hai cái cực đoan, như là hai đầu âm dương.

Mà hiện nay, hai loại cực đoan trong lúc vô ý tiếp xúc, lại hiển hóa ra cục diện khiến người khó mà tưởng tượng…

Đó chính là… Một phương thiên địa đản sinh!

Một phương thiên địa chân thực!

Thức giới vốn là xen lẫn giữa hư và thực, có linh mà không thực, có ý mà không chất, nhưng hiện nay, tùy theo vô tận U Thổ bị dẫn vào thức giới Phương Hành, lại bắt đầu đánh vỡ giới bích hư ảo, khiến thức giới biến hóa theo hướng chân thực…

Quá trình này, chỉ có thể dùng tạo vật huyền diệu để hình dung!

Tương đối với thức giới to lớn, số lượng U Thổ rõ ràng quá ít, giống như là đào đất lấp biển, vô luận lấp kiểu gì luôn cứ hiện vẻ không đủ, nhưng mà một khi loại biến hóa này đã sản sinh, liền bắt đầu sẽ tự có quy luật vận chuyển riêng, một cỗ dẫn lực tương đối với U Thổ mà nói thì to lớn đến khó mà tưởng tượng đột nhiên sinh ra.

Thân thể Phương Hành chợt như hóa thành một hố đen, hoặc nói cách khác là hóa thành một đạo môn hộ từ thế giới hiện thực tiến vào thức giới, bắt đầu hấp dẫn U Thổ vô tận cuồn cuộn không ngừng trút vào…

Cảnh này rơi vào trong mắt Ngao Liệt và Lộc Tẩu, không nghi ngờ gì là một chuyện quá sức đáng sợ.

Một cá nhân làm sao có thể luyện hóa nhiều U Thổ đến vậy?

Giống như một người dù tham ăn đến đâu cũng không khả năng ăn hết con vật còn lớn hơn cả mình được, đúng không?

Chỉ là bọn hắn không ngờ được rằng, hiện nay Phương Hành đã không phải đang luyện hóa U Thổ!

Hắn đang dùng U Thổ đi lấp đầy một thế giới…

Kham xứng từ điểm đến mặt, dần dần hấp dẫn, Phương Hành giống như một khối đá ném vào mặt hồ bình tĩnh, bắt đầu chấn đãng ra từng vòng từng vòng vân sóng càng lúc càng lớn, bắt đầu từ ba khối vẫn thạch bên người hắn, một vòng tiếp một vòng dẫn lực cường đại kéo hút càng nhiều vẫn thạch về đây, từ gần đến xa, từng mảnh từng mảnh, từng quần từng quần, vô số vẫn thạch tuôn về phía hắn, chồng chất một nơi, U Thổ trong vẫn thạch lẳng lặng lưu chuyển, tuôn tiến vào Phương Hành ở trung tâm phần mộ đá giữa tinh không, sau đó rót vào thức giới hắn…

Từng mảnh từng mảnh vẫn thạch tuôn đến chỗ Phương Hành, bỏ lại trong tinh không một mảng lớn chân không…

Từ xa nhìn lại như là trong dải ngân hà đột nhiên xuất hiện một con hung thú đáng sợ, đang uống lấy dòng nước chảy giữa ngân hà!


Chương 1282: Đám gia hỏa nợ tiền thuê nhà

– Trời ạ… Hắn thật muốn cắn nuốt sạch sẽ toàn bộ U Thổ ở đây ư?

Phương Hành thân ở trung tâm vòng nước xoáy, lúc này không cách nào nói chuyện, càng không cách nào truyền đạt thần niệm ra ngoài, chỉ có thể lẳng lặng quan sát biến hóa, cảm nhận biến hóa.

Khi hắn đang cảm ngộ và quan sát, Ngao Liệt và Lộc Tẩu một mực ở cạnh đó không xa lại sắp khóc đến nơi.

Đối với bọn họ mà nói, nhìn quá trình Phương Hành luyện hóa U Thổ đích không khác gì nhìn một người đang cắn nuốt biển lớn, từng ngụm từng ngụm một, tựa hồ trong thân mình nho nhỏ kia lại có được một hắc động khổng lồ!

Điều này quả thực đáng sợ đến không giảng thể đạo lý!

– Vị tiện nghi sư huynh này của ta, đúng thật là… Không thể đánh giá bằng lẽ thường…

Lộc Tẩu đã không cách nào dùng ngôn ngữ đi hình dung, nín nửa buổi, chỉ có thể cảm khái:

– Hắn đây là đang sáng tạo kỳ tích a…

– Hừ… Kỳ tích cái gì… Đây căn bản là đang cướp bóc…

Nghe Lộc Tẩu ở nơi đó cảm khái, Ngao Liệt không biết nín bao lâu, cuối cùng tức giận đáp một câu.

Lộc Tẩu ngây ngốc nửa buổi, đột nhiên cười lớn, hắn hiểu tâm tình Ngao Liệt lúc này.

Kể ra, những gì Phương Hành đang làm bây giờ quả thực không khác gì cướp bóc…

Ngao Liệt tuy là hậu đại Chân Long, lại không rõ ràng vì sao trên Cổ Tiên lộ Long Tộc sẽ có nhiều U Thổ tồn tại như vậy.

Đối với U Thổ này mà nói, trước khi hiểu rõ bản chất thì nó chính là một trường kiếp nạn, một đạo quan khẩu đối với người vượt qua tiên lộ.

Nhưng sau khi hiểu rõ bản chất nó rồi, kiếp khó liền biến thành một trường đại tạo hóa, không quản những người khác, ít nhất Ngao Liệt phát hiện, loại U Thổ này chính là tài nguyên tất yếu để tu luyện thần thông tối thượng của Long Tộc, Hỗn Độn long tức.

Đợi khi Hỗn Độn long tức đại thành, thậm chí là có thể lấy thân Chân Long khiêu chiến tiên nhân Vương, chỉ bằng điểm đó thôi liền có thể nhận ra U Thổ quan trọng với Long Tộc thế nào…

Đó là một loại tài nguyên trân quý có thể khiến Chân Long nhất tộc càng tiến một bước!

Thật không biết lão tổ tông Long Tộc nghĩ thế nào mà lại chất đống tài nguyên lợi hại như vậy trong tinh không?

Thế thì cũng thôi, bất luận làm sao đều là nằm trên cổ lộ Long Tộc, người khác đều cầm không được.

Nhưng hiện tại cục diện trước mắt lại khiến tâm lý Ngao Liệt buồn bực không thể tả.

Cứ nói Phương Hành và Lộc Tẩu đi, nếu thật cần phải luyện hóa một ít U Thổ, Ngao Liệt cũng sẽ không cự tuyệt, rốt cuộc hiện tại mọi người đều là châu chấu trên cùng một sợi dây, để các ngươi dính chút may mắn từ Long Tộc cũng chẳng sao… Nhưng hôm nay Phương Hành nơi nào là dính chút may mắn, đây căn bản là muốn hoàn toàn chuyển sạch tích súc của Long Tộc a!

Vốn Ngao Liệt cũng rất quan tâm đến Phương Hành, nhưng tùy theo thời gian trôi qua, biểu hiện của Phương Hành đã hoàn toàn siêu quá phạm trù lo lắng, hơn nữa bọn họ cũng nhìn ra được, hiện nay quá trình Phương Hành tu luyện tuy tráng quan đáng sợ, nhưng hết thảy đều có vẻ bình ổn dị thường, ngược lại không cần lo lắng cho sự an toàn của hắn.

Sau khi xác định Phương Hành không ngại, mắt thấy từng mảnh từng mảnh lớn Tinh Hải bị cắn nuốt, tâm lý lo lắng của Ngao Liệt dần dần biến thành đau lòng cho tạo hóa trên tiên lộ Long Tộc nhà mình bị người khác tằm thực.

Đại tạo hóa trên tiên lộ nhà mình, lại cứ vậy bị người cầm đi…

Chẳng qua có đau lòng đến mấy hắn cũng không cách nào ngăn trở, hơn nữa còn không dám tùy tiện ngăn trở, chỉ có thể nhìn mà than thở!

– Đánh vỡ hư thực, huyễn cảnh thành thật…

Tùy theo vô tận U Thổ rót vào thức giới, hết thảy biến hóa cứ diễn ra tự nhiên mà vậy, Phương Hành ngược lại trở thành kẻ bàng quan, nhục thân hắn phảng phất trở thành một cánh cửa, chỉ phụ trách tiếp dẫn toàn bộ U Thổ vào thức giới thôi, còn các loại biến hóa trong thức giới thì đều sản sinh tự nhiên do quy luật nào đó, thậm chí, tùy theo cả tòa thức giới chuyển hư thành thực, bắt đầu lại có thêm một ít quy luật mới sinh ra, phảng phất trong tối tăm có một bàn tay vô hình đang thi triển năng lực tạo vật trong đáy lòng hắn!

Trong thức giới, thời gian và không gian đều chỉ vừa đản sinh, mọi thứ còn là một mảnh hỗn loạn.

Mà làm kẻ bàng quan, Phương Hành thậm chí đã quên khái niệm thời gian và không gian, chỉ lẳng lặng nghe nhìn, quan sát…

Có điều, trong mảnh thức giới này, quan sát hết thảy đản sinh tựa hồ không phải chỉ mình hắn.

Lúc thức giới xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, trong một mảnh sương mù vốn ẩn tàng sâu trong thức giới, không biết có bao nhiêu tồn tại cũng được đản sinh ra, lặng lẽ quan sát hết thảy, có người cảm khái, có người than thở…

– Thái Thượng Đạo đồ thức tỉnh rồi sao?

Có người kinh ngạc ngày này sao tới nhanh quá, vừa mới tỉnh tới, lờ mờ cất tiếng hỏi.

– Đại đạo không toàn, đạo tâm chưa hiện, Thái Thượng Đạo đồ làm sao có thể giác tỉnh?

Có tiếng người khẽ cười:

– Hết thảy xuất hiện có vẻ như chỉ là vừa khéo!

– Thế gian này không có vừa khéo, chỉ có trong tối tăm chú định!

Có tồn tại nào đó không đồng ý, thanh âm tuy nhỏ yếu, lại nói chém đinh chặt sắt.

– Thiên định bốn chín, độn đi một, có thể thấy trong đại đạo cũng sẽ có một tuyến biến số tồn tại, không có gì là vĩnh hằng cả! Chúng ta trầm ngủ ở đây, chẳng phải là muốn xem xem người này có phải biến số Thái Thượng Đạo truyển trúng không ư? Ha ha, nếu hết thảy đều là thiên định, vậy chúng ta cần gì phải lay lắt hơi tàn, cố lưu trên đời? … Tuy kể ra, hết thảy điều này đúng thật vẫn khiến người tuyệt vọng!

Một phen lời nói khiến tất cả tồn tại đều trầm mặc, thật lâu không nói, một mảnh im lìm.

– Ai…

Rất lâu sau mới có một người nhè nhẹ mở miệng:

– Năm đó Thái Thượng đạo thống bị xoá tên, cuối cùng dẫn phát một trường đại hạo kiếp, Chư Thiên vạn giới, không người có thể chỉ lo thân mình, ngay cả những nhàn vân dã hạc như chúng ta đều bị cuốn vào, càng đừng nói tới người chưởng ngự đại thế? Nghiêm cách mà nói, chúng ta bại, bại nát bét… có lẽ, bởi thứ gì đó mà chúng ta tin chắc, thật ra lại là sai…

– Chẳng qua… Dù sai thì đã làm sao?

– Thái Thượng Đạo tuy bị diệt môn, đề tiền dẫn phát trường hạo kiếp này, cuốn theo Chư Thiên vạn giới, nhưng cũng bởi vì bọn họ bị diệt môn mà lưu lại cho thiên địa đại thế một tia biến số, lưu lại một ở ngoài bốn chín kia! Tuy đại kế giấu trời, khẳng khái liệt nghĩa, mưu đồ sâu xa, nhưng lão phu nhìn không tốt bọn họ, rốt cuộc đám lão gia hỏa trước kia đều bại, nóng vội bồi dưỡng ra một đám trẻ ranh thì có thể tạo được tác dụng gì? Cho nên so sánh với đại kế kia, bản tọa ngược lại càng quan chú một tuyến biến số Thái Thượng Đạo lưu lại!

– Các ngươi cũng như ta, không vội đi tìm truyền nhân, ngược lại lưu ở chỗ này trầm ngủ, liền là vì ôm theo mục đích đó…

Tùy theo một vị tồn tại trong đó khe khẽ phóng ra thần niệm, những tồn tại còn lại đều trầm mặc.

– Thành thật mà nói, ta không đánh giá cao biến số Thái Thượng Đạo tuyển chọn…

– Ta cũng vậy!

– Đồng ý!

– …

Không biết là ai mở đầu, đột nhiên có tận mấy vị đều biểu đạt không đánh giá cao Phương Hành.

Có người cười khổ nói:

– Thái Thượng Đạo khổ tâm cô nghệ, dưới đại thế cường hành lưu một đạo biến số, một đạo biến số này vốn tập trung một khang tâm huyết của Thái Thượng thập tiên, mong người này có thể nghịch chuyển đại thế, hoàn thành nguyện vọng cho bọn họ.

Chúng ta tin tưởng Thái Thượng Đạo, là bởi vì chúng ta tin tưởng Thái Thượng thập tiên, không biết các ngươi có phát hiện hay không, biến số Thái Thượng Đạo lưu lại, sớm đã loạn…

– Không sai, từ khi người này kế thừa khí số Thái Thượng Đạo, hết thảy bắt đầu trở nên không thể lường trước.

Năm đó Thái Thượng Đạo tuyển chọn di đồ, tiêu chuẩn sao mà nghiêm cách, vốn nên tuyển ra một vị truyền nhân gần như hoàn mỹ, nhưng ai có thể đoán được, vị truyền nhân vốn nên hoàn mỹ này sau cùng lại thành bộ dạng như hiện tại, thậm chí lão phu hoài nghi có phải hắn bị người phái tới phá hoại kế hoạch của Thái Thượng Đạo không nữa…

– Chỉ là đây rốt cục là di chí của Thái Thượng thập tiên, sau cùng đành phải chấp nhận hắn!

– Cũng không phải tất cả mọi người đều thừa nhận, một lần đã từng có người tính thử bạt loạn phản chính, chẳng qua cuối cùng thất bại mà thôi, bản tọa thậm chí hoài nghi, di chí Thái Thượng thập tiên lưu lại căn bản không có linh tính, chỉ biết làm việc dựa theo quy củ bản năng…

– Có lẽ đấy mới là chỗ cao minh của Thái Thượng tiên!

Trong một mảnh trầm mặc, một tồn tại nãy giờ không lên tiếng nay chợt mở miệng nói:

– Đại đạo năm mươi, độn đi một, độn đi liền là biến số, Thái Thượng Đạo không thể ngăn trở đích hạo kiếp đi tới, cường hành lưu lại một đạo biến số, nhưng với đạo biến số này… ai có thể xác định hắn sẽ không tái hiện thêm một đạo biến số nữa? Người này, có lẽ chính là biến số trong tối tăm kia, Thái Thượng Đạo vốn muốn chọn một vị đệ tử hoàn mỹ, nhưng khí số cuối cùng lại rơi vào trên người hắn, lại nào biết không phải trong tối tăm tự có chú định?

– Thái Thượng tiên, có lẽ hiểu được điểm này, mới thuận thế chấp nhận hắn!

Ý chí đó vừa xuất hiện, tất cả tồn tại còn lại đều vì đó hơi lạnh, hiển nhiên người này có phân lượng cực nặng.

– Thiên Ma tiền bối đánh giá cao người này?

Trầm mặc nửa buổi, có ý chí hỏi dò.

Tồn tại vừa mở miệng khi nãy hồi đáp đơn giản:

– Không có đánh giá cao hay không, tuyển định hắn thì chính là hắn!

Lại một mảnh trầm mặc, tựa hồ rất nhiều tồn tại đều đang cân nhắc suy tính trong lòng.

– Ai, kỳ thực, người này tuy nhiên có đủ chỗ không được như ý, nhưng chuyện hắn làm, quả thật siêu ra dự tính của chúng ta!

– Đúng thật…

– Vậy không bằng chúng ta tạm thời bảo lưu ý kiến, theo hắn đi?

– Có thể theo hắn… Chỉ mong hắn sẽ không cô phụ chút tích súc còn sót lại này của chúng ta…

Tuy ý kiến không hợp, nhưng quyết nghị không nghi ngờ đã tùy theo thức giới từ hư hóa thực mà dần dần thành hình.

Đối với Phương Hành lúc này mà nói, hắn không biết được phen giao lưu ý niệm vừa rồi, hắn chỉ đang lặng lẽ ngắm nhìn một mảnh thiên địa hình thành, lĩnh ngộ huyền ảo từ hư hóa thực, chỉ là lúc đang nhìn ngắm hết thảy hình thành thì không thể bị khốn nhiễu, nhưng ở phương xa, chợt phát hiện phía cuối phương thiên địa chân thực, trên biển cả bao la, bắt đầu hiển hóa ra một tòa quái tháp cao chín tầng, hắn nhịn không được cả kinh, đối với hết thảy trong thức hải hắn đều có thể hoàn toàn nắm giữ, nhưng đối với quái tháp kia, không ngờ lại hoàn toàn không biết!

– Ta thu vào cơ thể tòa quái tháp kia từ lúc nào?

Hắn ngưng thần nhìn kỹ, đầy bụng hồ nghi, qua rất lâu mới đột nhiên linh cơ vừa động, hoảng nhiên đại ngộ.

– Kia là… đám gia hỏa thiếu nợ ta tiền nhà?


Chương 1283: Một phiến đại lục ép không được ngươi

– Những gia hỏa này bình thường tránh ở trong sương mù, dù nhìn ta tính mạng du quan cũng không để ý, tựa hồ chỉ đang một mực quan sát ta, cao hứng thì sẽ ngẫu nhiên cho chút ám thị, nhưng trợ giúp trực tiếp thì hoàn toàn không có, ta có thể còn sống sót bọn họ cố nhiên có thể được lợi, nhưng nếu ta chết, bọn họ cũng không để ý, tùy tiện đổi sang chỗ khác là được, căn bản không giống có ý cùng ta cộng sinh, thậm chí có thể nói, bình thường đều lười nhìn thấy ta, ai nấy đều như một đám chết rồi, cả ngày ngủ vùi, ở miễn phí mà… Nhưng nay bọn họ lại ở trong thế giới của ta, đây rốt cục là có ý gì, chẳng lẽ muốn giao phòng thuê?

Phương Hành kinh ngạc nhìn phương quái tháp phía cuối thế giới, vô thức bước chân đi tới.

Chuyện nhà mình chỉ mình mới hiểu, hắn trước giờ luôn vô cùng quan chú tới những tồn tại trong sương mù này.

Chỉ có điều, trước kia trong khu sương mù tốt xấu còn có một vị Kiếm Ma lão tổ có thể cùng mình nói mấy câu, truyền vài đạo kiếm quyết, nhưng đợi khi Kiếm Ma lão tổ bị Thần Chủ rút đi, hắn gần như triệt để đứt liên hệ cùng những tồn tại trong khu sương mù…

Mà nay, những tồn tại này nếu đã lấy hình tượng quái tháp hiện thân ở thế giới của mình, vậy tất là có ý gặp mặt, bằng không Phương Hành tin tưởng, lấy bản lĩnh bọn họ, dù có là thức giới hóa thực, bọn họ vẫn có thể tránh mặt không gặp!

Oanh!

Thế giới đã từ hư hóa thức, nhưng vẫn cứ là thế giới của Phương Hành, tất cả quy tắc đều cột chặt trên thân hắn, cự ly nhìn có vẻ xa xăm không biết mấy vạn dặm, hắn lại chỉ cần khe khẽ cất bước liền trực tiếp vượt qua, khoảng cách đến quái tháp chín tầng đã rất gần, trong lòng đang suy xét nên làm thế nào để dò xét những tồn tại thần bí kia, thì bỗng đột nhiên cảm nhận được trên quái tháp chín tầng bừng lên uy áp và tiên quang như là thực chất, hắn lập tức dừng lại.

Đầu đau muốn nứt, hệt như người vừa đại mộng mới tỉnh, đột nhiên nhìn thấy vầng mặt trời chói lòa, thần hồn gần như bị xé nứt.

Đừng nói cất bước đi tới quái tháp chín tầng, chỉ đơn giản là đứng vững nguyên chỗ cũ Phương Hành đều cảm thấy thống khổ khó khăn.

Một đạo lực lượng vô hình âm thầm lao đến, theo sau, nơi quái tháp chín tầng vang lên một thanh âm hờ hững:

– Thái Thượng đạo đồ, ta biết ngươi có rất nhiều vấn đề muốn hỏi, chúng ta cũng có rất nhiều chuyện muốn nói cho ngươi, nhưng hiện nay lực lượng thần hồn ngươi còn quá yếu, nhìn không được chân thân chúng ta, cứ trở về đi, đợi ngươi tu luyện Thái Thượng cảm ứng tới đại thành hẵng đến triều hội pháp tướng chúng ta…

Thanh âm này vừa vang lên, cảm giác thống khổ khó chịu của Phương Hành liền biến mất như thủy triều.

Lúc hắn lần nữa mở mắt ra, lại phát hiện mình vẫn đứng nguyên chỗ cũ, như là căn bản chưa dừng di chuyển.

Mà quái tháp chín tầng kia thì vẫn cứ xa tận chân trời…

– Lực lượng thần hồn quá yếu?

Một câu nói khiến Phương Hành nghe mà không khỏi lờ mờ khó hiểu.

Chính mình từ nhỏ đã tu Thái Thượng cảm ứng kinh, lực lượng thần hồn một mực viễn siêu người cùng lứa, một đường đi tới cảnh giới hiện nay, lực lượng thần hồn của hắn tuy không dám nói vô địch, song cũng khó gặp địch thủ.

Theo như hắn biết, hiện giờ chỉ duy có Thương Lan Hải Long mẫu Vũ Mị Nhi là có thần hồn mạnh hơn mình, làm sao cũng không thể tính là yếu được.

Nhưng những tồn tại trong quái tháp chín tầng lại nói thần hồn mình yếu đến mức ngay cả chân thân bọn họ đều không cách nào chạm mặt, thế này khác gì đang nói, một tên phàm nhân như ngươi không thể trực tiếp ra mắt tu giả Nguyên Anh đại thành?

Phàm nhân nhìn thấy tu giả Nguyên Anh đại thành, chỉ có thể nhìn từ xa, không thể tiếp xúc gần, bằng không pháp lực ba động cường đại trên người tu giả Nguyên Anh đại thành sẽ trực tiếp chấn tan thần hồn phàm nhân, thậm chí là sụp đổ, đây là sai lệch tự nhiên giữa trời và đất…

Nhưng mà Phương Hành rõ ràng không phải phàm nhân, hắn là tu hành giả Độ Kiếp ba tầng…

– Vì sao phải muốn gặp chân thân của các ngươi, chỉ cần hơi thu lại một thân uy phong kia chẳng phải là được rồi?

Phương Hành có hơi không cam tâm, một bên ồn ào, một bên đi tới.

Nhưng trong quái tháp chín tầng không thấy có thanh âm truyền ra nữa, tựa hồ tồn tại bên trong không nghĩ để ý hắn.

Phương Hành thử hai hồi, cuối cùng đành phải tức giận bỏ cuộc.

Thần hồn hắn quả thực còn quá yếu, lúc trực diện với quái tháp chín tầng, điểm này càng được biểu hiện rõ rệt.

Một khi tiến vào bán kính vạn dặm gần quái tháp chín tầng, đầu liền đau như muốn nứt, thần hồn bất ổn, căn bản không cách nào đi tới nửa bước…

Trong lòng hắn cũng rõ ràng, nếu mình cường hành đi tới trước quái tháp chín tầng, sợ rằng trước đó thần hồn đã bị chấn cho nứt vụn!

– Quả nhiên thiếu tiền là đại gia, cả chủ nợ ta đây đều không chịu gặp!

Tâm lý giận vô cùng, lại chỉ có thể ngấm ngầm hướng quái tháp mắng mấy câu, lòng đầy bất mãn.

Chẳng qua, tuy bất mãn, trong lòng lại hơi có chút an ủi.

Rốt cuộc những gia hỏa này nếu đã chịu hiện thân, vậy chứng tỏ bọn họ có ý gặp mình, so với lúc trước tránh trong sương mù không nghe không hỏi thì tốt hơn nhiều.

Không cách nào đi tới trước mặt quái tháp đòi nợ, đó là do mình bản lĩnh không đủ, cũng không trách được ai.

Hơn nữa cũng không phải là không có hi vọng, những gia hỏa kia đã nói, chỉ cần tu luyện Thái Thượng cảm ứng kinh tới đại thành liền có thể một đường đi tới trước mặt quái tháp.

– Phương thức giới này không ngờ lại hóa thành thiên địa chân chính, giờ nó tính là cái gì, tiểu thế giới của ta, hay là thứ nào khác?

Vứt chuyện quái tháp sang một bên, hắn thu hồi tâm thần, trấn tĩnh nhìn quanh bốn phía.

Vừa nhìn, tâm lý vừa kinh hỉ.

Nơi đây đã không thể gọi là thức giới được nữa, bởi vì phương thức giới này không phải ý thức hắn huyễn hóa, mà là tồn tại chân thực.

Vô luận núi cao nguy nga lấy cảm hứng từ Phong Thiện sơn nơi xa, dòng sông lớn xỏ xuyên toàn bộ thế giới huyễn hóa từ cửu mạch Long Nữ tặng cho, hay là mảnh biển lớn mênh mông do Long Châu hóa ra, cộng với vô số thực vật đản sinh từ sợi mộc ý Căn Bá tặng cho, nắng gắt kết hợp từ Tam Muội chân hỏa vaf thần hồn bản thân… tất cả đều vô cùng chân thực…

Bất luận nhìn thế nào, đây hoàn toàn là một phương thế giới chân thực…

Còn về những yêu thú cường đại trước đây từng bôn chạy khắp nơi trong thức giới, lúc này lại đã tan biến vô ảnh vô tung, Phương Hành hiểu, trước kia những yêu thú đó là bởi mình nuốt Vạn Linh đan mới sản sinh ra ảnh chiếu trong thức giới.

Hiện nay, U Thổ biến thức giới thành thế giới chân thực, lại không cách nào khiến những yêu thú kia hóa thành sinh linh chân thực, vì thế sau khi thế giới hiển hóa, ảnh chiếu của yêu thú đều chôn diệt, thế giới này có được sồ hình của đại thiên thế giới, nhưng không có sinh linh.

– Có lẽ, trước tiên có thể dẫn dụ mấy con lợn kia đến đây thử xem…

Phương Hành lẩm bẩm nói, đối với phương thế giới này, hắn cũng có rất nhiều chỗ cần phải hiểu rõ.

Tuy phương thế giới này giống như do hắn đúc tạo mà thành, nhưng đó đều xuất từ ngẫu nhiên, chính bản thân hắn ngược lại có chút lờ mờ.

– U Thổ tạm thời lấp đầy phương thế giới này, ta cũng nên đi ra…

Lúc ý niệm này vừa phù hiện, Phương Hành ngẩng đầu nhìn lên trời cao.

Tâm niệm hắn hơi động, tưởng muốn quay về hiện thực, lại bỗng đột nhiên hơi ngớ:

– Hả, động không được?

Chân thân hệt như bị một ngọn núi lớn ép chặt, hắn không quay về được hiện thực.

Chẳng qua cũng chỉ hơi ngớ thoáng chốc, hắn liền hít một hơi thật sâu, sau đó ánh mắt lần nữa hơi lạnh!

Oanh!

Cả người hắn đột nhiên lao vút lên trời!

Cũng thời khắc hắn phát ra khí tức, chỉnh phiến thế giới liền bị xúc động, kéo theo biến hóa cực đáng sợ!

Vô luận là mặt đất, núi cao hay là biển cả, tất cả lực lượng đều vô hình được kích phát, gia trì đến trên người Phương Hành, khiến cho thân hình xung thiên bay lên kia càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh, hạo hạo đãng đãng, khủng bố dị thường…

– Động tĩnh tan biến, hình như hắn đã hoàn thành tu luyện…

Lúc này, Lộc Tẩu và Ngao Liệt chính đang phù hiện trong tinh không, ngơ ngác chứng kiến cảnh tượng trước mắt.

– Hình như… Đúng là hoàn thành tu luyện…

Ngao Liệt cũng lúng túng hồi đáp, qua nửa buổi, mới dùng sức nuốt từng ngụm nước bọt.

Cảnh tượng trước mắt thật sự quá khiến người kinh hãi!

Sớm nhất khi Phương Hành mới bắt đầu tu luyện, lấy nhục thân hắn làm trung tâm, hấp dẫn tới vô số vẫn thạch, hóa thành một ngọn núi lớn, hoặc nói cách khác là một ngôi mộ khổng lồ, nhưng tùy theo hắn không ngừng tu luyện, càng nhiều vẫn thạch bị kéo đến, ngôi mộ kia trở nên càng lúc càng lớn, đến sau đã hóa thành một khối tinh cầu, hoặc cũng có thể nói là một phiến đại lục, tùy ý duỗi dài, xa xăm vô bờ, cứ thế đột ngột xuất hiện trong tinh không, gần như có nửa số vẫn thạch trong Tinh Hải đều tụ tập ở chỗ này.

Còn nhục thân Phương Hành thì nằm ở vị trí chính giữa phiến đại lục.

Hiện nay bắt đầu không còn vẫn thạch bị kéo đến, xem ra Phương Hành đã kết thúc tu hành.

Nhưng cũng chỉ là xem ra, Ngao Liệt cùng Lộc Tẩu đều không cách nào dám chắc, bởi vì bọn họ căn bản không nhìn được Phương Hành ở nơi nào…

– Hắn… Hắn hình như đã bị phiến đại lục này trấn áp, dù tu luyện kết thúc, cũng ra không được?

Ngao Liệt phát hiện vấn đề, nhịn không được thì thào mở miệng, không biết là khóc hay cười.

– Đây chẳng lẽ là… Làm kén tự trói?

Lộc Tẩu cũng có chút dở khóc dở cười, dè dặt suy đoán.

Một màn trước mắt thật sự đã siêu ra khỏi phạm vi kiến thức của hắn và Ngao Liệt, cả hai có phần không biết xoay xở.

Chẳng qua, cũng đúng lúc hai bọn họ đang thấp giọng đích thương lượng, suy xét có nên động thủ đào Phương Hành ra không, lại đột nhiên nhìn thấy mảnh đại lục vẫn thạch to lớn vô biên kia bất chợt khe khẽ chấn run một cái, phủi xuống vô tận bã vụn, nhìn có vẻ như trong phiến đại lục kia có thứ gì đó muốn xông ra ngoài, nháy mắt liền hấp dẫn chú ý của hai người…

– Hắn muốn đi ra?

Lộc Tẩu đầy mặt chấn kinh, thấp giọng hỏi.

Câu này còn chưa nói xong, bỗng đột nhiên nhìn thấy phiến đại lục kia lần nữa chấn rung, ầm ầm một tiếng, lực lượng tuôn ra khiến cả tinh không đều bị dẫn động, run rẩy không ngờ, sau đó liền từ một vị trí trong đó hiện ra vết rạn như lưới nhện, vết rạn càng lúc càng lớn, càng lúc càng chi chít, nửa buổi sau, khói mù tràn khắp, một đạo thân hình trực tiếp xông ra từ trong vết rạn…

Thân hình đó như một sinh linh vừa được ra đời từ bên trong đại lục…


Chương 1284: Tróc trư đại pháp

Một đạo thân ảnh gầy còm xông ra từ trong đại lục vẫn thạch, chớp mắt liền đột phá cự ly mấy vạn dặm giữa bề mặt và bầu khí quyển đại lục vẫn thạch, xuất hiện giữa tinh không.

Hắn lẳng lặng đứng đó, cúi đầu nhìn xuống, lúc này Ngao Liệt và Lộc Tẩu mới nhìn rõ ràng bộ dạng đối phương, quả nhiên là Phương Hành, vóc người gầy còm, mặc đạo bào bằng vải thô, một thân pháp y có vẻ hơi rách nát, nhưng khí cơ trên người lại cổ quái đến khó mà cầm nắm.

Chỉ là, rốt cuộc một màn vừa rồi thực sự quá mức kinh người, đến nỗi bọn hắn tuy nhận ra Phương Hành, lại nhất thời không dám kề cận hắn!

Trầm mặc…

Phương Hành thoát ly đại lục vẫn thạch liền bình thản cúi đầu nhìn xuống, thật lâu không thấy ngẩng đầu lên.

Ngao Liệt và Lộc Tẩu càng chấn kinh, trong lòng không khỏi vừa lo lắng, lại vừa kinh nghi, chậm chạp không dám mở miệng.

– Mẹ nó, phiến đại lục đó là ai làm ra?

Trầm mặc hồi lâu, Phương Hành mới như đột nhiên bừng tỉnh khỏi mộng, thầm thì một câu.

Ngao Liệt và Lộc Tẩu đồng thời cảm thấy cổ họng nghẹn ứ lại, hóa ra đứa này sau khi đi ra không mở miệng là vì bị mảnh đại lục vẫn thạch trước mắt hù sợ.

Kể ra, đúng thực cũng kinh người, mảnh tinh không này vốn trừ vẫn thạch cất chứa U Thổ ra thì đâu còn vật khác, nhưng nay lại đột ngột hiện ra cả một đại lục như thế, nhìn thể tích, sợ là so Thần Châu đều nhỏ không được bao nhiêu, có thể được xếp vào hành tinh cấp hai trong tinh không, thể tích lớn một cách hiếm thấy…

Lúc Phương Hành bắt đầu luyện hóa U Thổ, chung quanh không có phiến đại lục nào như vậy, bị kinh sợ cũng là bình thường.

– Ngươi… Như thế nào?

Từ xa xa, Ngao Liệt và Lộc Tẩu căng thẳng tiến lại, vội vàng mở miệng hỏi.

– Ta?

Phương Hành quay đầu, nhìn thấy là hai đứa này, bèn lộ ra ý cười:

– Ta rất tốt, hết thảy thuận lợi!

– Thuận lợi cái rắm…

Ngao Liệt nhịn không được châm biếm:

– Ngươi xem xem mảnh Tinh Hải này bị ngươi dày vò thành bộ dạng gì rồi?

Lộc Tẩu càng là căng thẳng:

– Vừa nãy đã xảy ra chuyện gì?

– Vừa nãy ta… Ta không biết a!

Phương Hành vốn muốn giải thích, nhưng lời đến bên mồm, lại thoáng ngưng lại, sau đó cười nói.

Hắn cũng tưởng muốn giải thích thức giới hình thành, nhưng trên thực tế, hiện nay cả chính hắn cũng không phải quá rõ ràng, bởi thế vừa nghĩ liền quyết định trước không giải thích, chờ đợi làm rõ thiên địa mà thức giới huyễn hóa thành rồi hẵng nói…

– Kỳ quái, kỳ quái…

Lộc Tẩu căn bản không nghe hắn nói cái gì, đôi mắt già nua nhìn chằm chằm trên người Phương Hành, liên tục nói mấy tiếng kỳ quái, sắc mặt hồ nghi nói:

– Ngươi có biết một tháng qua, một mình ngươi cắn nuốt hơn phân nửa U Thổ trong mảnh Tinh Hải này? Lão phu không biết bao nhiêu lần cho là ngươi nhất định chết không có chỗ chôn, nhưng hôm nay ngươi cuối cùng phá quan mà ra, làm sao khí tức Hỗn Độn trên người lại yếu như vậy? Đừng nói so với Ngao tam thái tử, ngay cả so với lão phu đều có vẻ quá yếu chút…Những U Thổ kia đi đâu cả rồi?

– Qua một tháng rồi à?

Phương Hành trực tiếp bị dọa hơi nhảy, khó mà tin tưởng trừng mắt lên.

– Án thời gian mà tính, một tháng lẻ bảy ngày…

Ngao Liệt bình tĩnh bồi thêm một câu, lại nói:

– Điều ngươi nên quan tâm là, rốt cục trên người ngươi đã xảy ra chuyện gì?

Đây cũng là vấn đề mà hắn và Lộc Tẩu quan tâm lúc này, sau khi luyện hóa U Thổ, bất cứ người nào trên thân đều sẽ phát sinh biến hóa cực lớn, Lộc Tẩu là bổ toàn đại đạo bản thân, hắn vốn đã khai quật ra toàn bộ tiềm lực, giờ đây lại có được căn cơ càng thêm thâm hậu, có thể đi càng xa trên con đường tu hành.

Còn Ngao Liệt thì trực tiếp chuyển biến một thân khí huyết và pháp lực tới cảnh giới hoàn toàn mới, thậm chí nhìn thấy phương hướng tu luyện thành thần thông mạnh nhất của Long Tộc, Hỗn Độn long tức, vô hạn tiếp cận cảnh giới Tiên Long!

Riêng Phương Hành bây giờ lại rất khác hai người bọn họ, trên thân chẳng ngờ không có bao nhiêu khí tức Hỗn Độn.

Rõ ràng hắn một mình cắn nuốt gần nửa U Thổ trong Tinh Hải, nhưng lúc này, khí cơ biến hóa trên người hắn lại nhỏ nhất!

Nếu tử tế cảm thụ, ngược lại có thể phát hiện, trên người hắn quả thực hoặc nhiều hoặc ít tán phát ra khí tức Hỗn Độn mờ mịt, loại khí tức này cường hoành mà khó cầm nắm, khác biệt rất xa với người tu hành phổ thông.

Thường thường mà nói, có thể biến thành như thế đã là rất bất phàm, nhưng so với đại trận trượng mà hắn làm ra vừa rồi thì sợi khí tức Hỗn Độn đó hiện vẻ quá yếu…

– Ta cầm U Thổ đi điền thế giới, nói vậy các ngươi tin không…

Phương Hành thầm nghĩ trong lòng, hắn đại thể đã hiểu biến hóa của bản thân mình, đại bộ phận U Thổ đều điền vào thức giới, khiến cho thức giới từ hư hóa thực, còn khí huyết cùng pháp lực thì chỉ luyện hóa một bộ phận U Thổ rất nhỏ, ngay cả Lộc Tẩu cũng không bằng…

– Trên người ta đã xảy ra chút chuyện, chẳng qua ta còn cần nghiên cứu thêm một thời gian, đợi hiểu rõ ràng rồi sẽ nói cho các ngươi!

Phương Hành suy nghĩ một lát, cuối cùng chăm chú nói.

Sau đó hắn lại thoáng sững sờ, miệng thầm thì:

– Ta không ngờ đã tu luyện hơn một tháng… …

Như chợt nghĩ đến điều gì, hắn ngẩng đầu, kinh hô:

– Vậy heo của ta chẳng phải chết đói?

Lộc Tẩu và Ngao Liệt đồng thời nghẹn họng, nhìn hắn như nhìn đứa bệnh thần kinh, Phương Hành lại cho là thật, vội vàng mở ra tiểu thế giới Thần Cung, xông vào, hắn thật sự lo lắng trong thời gian một tháng vừa qua, đám heo kia đều bị chết đói, chẳng qua vừa nhìn lại thoáng ngẩn ngơ, sau đó là phẫn nộ, heo thì không chết đói, chẳng qua xem ra bởi vì trong một tháng này đói quá ác, sớm đã đánh vỡ chuồng heo trốn ra ngoài, cảm đám nhởn nhơ khắp Thần Cung, họa hịa không biết bao nhiêu mỹ thực mỹ tửu Phương Hành cất kỹ, con nào con ấy béo đến chảy mỡ, đông một đống tây một đống nằm khắp mấy ngóc ngách, miệng còn hừ hừ chít chít ra chiều thỏa mãn…

– Ai nha, mẹ nó…

Phương Hành vừa nhìn liền gấp, đưa tay liên tục hóa ra mấy đạo thần lực, nhiếp về phía đám heo ú kia.

Kể ra cũng quái, lúc hắn đưa tay phóng thần quang phủ tới đám heo ú, một màn quỷ dị đột nhiên xuất hiện, Phương Hành vốn tưởng dùng pháp lực bắt lại đám heo ú chính đang họa loạn Thần Cung, sau đó ném vào trong chuồng heo, kết quả vừa vặn nổi ý, bàn tay đưa lên, pháp lực vận chuyển, chợt bỗng phù hiện từng vòng tuyền qua (nước xoáy) cực lớn, toàn bộ heo ú đều không có chút dư địa để giãy dụa nào, từng con từng con ngã vào trong xoáy nước, một trận thiên toàn địa chuyển, không còn sót lại một con nào!

– Cái này…

Phương Hành ngơ ngác nâng tay lên, nửa buổi nói không ra lời.

Tâm thần khẽ động, hắn biết đám heo kia đã đi đâu…

Thức giới…

Toàn bộ phì trư đều đã xuất hiện trong thức giới, chính đang không ngừng lăn lộn trên bãi cỏ, cả đám sau nửa buổi ngất ngư, phát giác chung quanh không có nguy hiểm liền lại hừ hừ chít chít bò lên, chậm rãi dạo quanh mặt đất, bắt đầu lật cỏ xanh ra để ăn, tựa hồ hồn nhiên không phát giác mình đã đổi sang một thế giới khác!

Mình chỉ vừa vô thức nhấc tay, liền kéo hết đám heo béo vào thức giới…

Mới nãy hắn còn đang suy xét, liệu có nên thả đám heo này vào thức giới, để xem chúng có thể sinh tồn được hay không.

Nếu có thể sinh tồn được, liền chứng tỏ phương thức giới này của mình đã thật sự hóa thành thế giới chân thực, thậm chí có thể khiến sinh linh sinh tồn.

Nhưng hiện nay, trong lúc vô ý liền làm được, bên trong phương thức giới kia không những có thể cho đám heo sinh tồn, thậm chí bọn chúng đều không phát giác được biến hóa…

Càng kinh người hơn là thủ pháp thu đám heo vào thức giới!

Trong lúc vô ý xúc động một đạo tiếp dẫn, lại có thể so sánh với thần thông cao minh nhất thế gian, uy lực cường đại mà không dấu vết!

– U Thổ bị quấy rối quỹ tích vận chuyển, bắt đầu bay rải rác khắp tinh không…

– Nhanh, tài nguyên này cực hữu dụng cho tu hành, chỉ có thể ngộ không thể cầu, thu tập nhiều một chút…

Ngoài Thần Cung truyền đến thần thức của Lộc Tẩu và Ngao Liệt, Phương Hành nghe, vội vàng sải bước đi ra.

Lại thấy dòng chảy vẫn thạch vốn cuồn cuộn như sông dài biển rộng nay đã mất đi quỹ tích vốn có, bắt đầu bay rải ra khắp bốn phương tám hướng, giống như từng mảnh từng mảnh lưu tinh tản ra, hướng đến các tinh vực xung quanh.

Mảnh vẫn thạch này vốn được một loại lực lượng huyền ảo dẫn động, khiến chúng vĩnh viễn chậm rãi lưu động vòng quanh một quỹ tích cố định, sẽ không phân tán, cũng sẽ không đi nhầm phương hướng.

Nhưng bây giờ, có gần một nửa vẫn thạch trong đó bởi vì Phương Hành mà hóa thành một khối đại lục, lực dẫn dắt giữa số vẫn thạch thừa lại với nhau cũng theo đó biến mất, không còn tuân theo quỹ tích dĩ vãng, bắt đầu chảy ra bốn phía..

Chiếu tốc độ này, đại khái chừng mấy canh giờ, toàn bộ vẫn thạch liền sẽ triệt để lưu tán…

Cũng tức là nói, người sau bước lên Long Tộc cổ lộ, cửa thứ nhất này đại khái không tồn tại nữa…

Lộc Tẩu và Ngao Liệt chắc cũng phát hiện điểm này, liền muốn sưu tập thêm một ít vẫn thạch để thu lấy U Thổ!

Tài nguyên này thực sự trân quý dị thường, đối với bất cứ người tu hành nào, chúng đều là thứ chỉ có thể ngộ không thể cầu!

– Bá

Động tác hai người bọn họ rất nhanh, Lộc Tẩu phân cho Ngao Liệt một chiếc túi trữ vật, không ngừng nhét vẫn thạch vào trong.

Chỉ là so với từng mảnh từng mảnh dòng chảy vẫn thạch cuồn cuộn chảy vào sâu trong tinh không, động tác bọn họ có vẻ quá nhỏ bé, quá không đáng kể.

Loại cảm giác này hệt như có một dòng thác đang thuận thế chảy xuống, trong khi bọn họ thì ngồi ở bên bờ, múc từng muôi từng muôi nước vào trong thùng…

– Để ta!

Phương Hành chỉ nhìn một cái, lập tức thấp giọng kêu nói, sau đó phi thân bổ nhào qua.

– Bắt heo, bắt heo…

Hắn lẩm nhẩm trong đầu, không ngừng hồi tưởng lại cách vận chuyển pháp lực lúc bắt đám heo, sau đó vung tay áo ra!

Tay áo dài bị hắn quăng vào trong tinh không, sau đó pháp lực thúc giục, cuồn cuộn chấn đãng, mỗi cửa tay áo đều lớn như bàn xay, sau đó trong ánh mắt sửng sốt của Lộc Tẩu và Ngao Liệt, một màn dị thường đáng sợ xuất hiện, trong hai tay áo đột nhiên hiện ra một loại lực hút đáng sợ, tất cả vẫn thạch trong tinh không ùn ùn cuồng bay hướng vào trong tay áo Phương Hành, trong khi tay áo Phương Hành giống như căn bản không có đáy, thu vào không biết bao nhiêu vẫn thạch mà vẫn đều không có nửa phần biến hóa!

– Đây… Đây là thần thông gì?

Với tu vị và kiến thức như Lộc Tẩu cũng nhịn không được cả kinh, sợ hãi rống hỏi.

– Bắt heo đại pháp…

Phương Hành trầm trầm đáp, ngừng lại một chút, lại thấp giọng bồi thêm một câu:

– Còn có tên khác là Tụ Lý Càn Khôn…


Chương 1285: Thân thích cũng cướp a!

– Bắt heo đại pháp

Vừa nghe đến cái tên này, Lộc Tẩu và Ngao Liệt thiếu chút tức hộ máu, tưởng là Phương Hành đùa mình, chẳng qua đến khi nghe được bốn chữ “Tụ Lý Kiền Khôn”, cả hai ngược lại đều hơi ngớ.

Xét theo một khía cạnh nào đó, hiện tại pháp môn được Phương Hành thi triển ra khiến cho hai tay áo hệt như cá voi hút nước, rút lấy U Thổ tán dật trong tinh không bốn phía, đúng thật như là đại thần thông Tụ Lý Càn Khôn trong truyền thuyết.

Môn thần thông này vốn truyền từ thượng cổ, lưu truyền đến nay, đã bị rất nhiều đạo phái và đại tu hành giả nắm giữ, chính là một trong những thần thông nổi danh nhất thế gian, thậm chí ở Thiên Nguyên, đại tu hành giả thông hiểu này môn thần thông này, nhiều không dám nói, chí ít sợ rằng không dưới con số mười…

Nhưng cùng là Tụ Lý Kiền Khôn, uy lực chênh lệch cũng quá lớn…

Nếu nói Tụ Lý Kiền Khôn của người khác chỉ là trò hề cầm nã gà vịt thú nhỏ, vậy thì Tụ Lý Càn Khôn mà hiện nay Phương Hành biểu hiện ra chính là đại thần thông có thể cầm kình tróc mãng, đấy còn là không biết hắn có đang toàn lực thi triển hay không…

Lúc này, vẫn thạch đầy trời bởi vì mất đi trói buộc, chính đang từ từ bay vút đi khắp bốn phương tám hướng tinh không, Lộc Tẩu và Ngao Liệt thân ở trong đó, hệt như người bình thường đứng bên dòng sông chảy xiết, đê sông đã vỡ tan tành, hai người chỉ biết trơ mắt nhìn hồng thủy tứ ngược mà không thể làm gì.

Còn Phương Hành thì lại chân đạp thân pháp tiêu dao, tung hoành ngang dọc trong tinh không, hai tay áo phồng căng, lướt tới khắp nơi, toàn bộ vẫn thạch đều bị lực hút cường đại dẫn vào trong tay áo hắn, dễ như trở bàn tay!

– Một đời này của lão phu gặp qua chí ít mười lần môn thần thông này, nhưng duy có hắn mới tính là Tụ Lý Kiền Khôn chân chính…

Giờ đây Lộc Tẩu đã có phần hoa mắt rối loạn, nhịn không được thấp giọng tán thán:

– Khí nuốt vạn dặm như cự thú, hai tay áo nắm lấy Càn Khôn… Cũng duy có đạo thần thông này của hắn mới phù hợp với miêu tả của thánh hiền về đạo thần thông này ở thời Thái Cổ, thực sự huyền ảo khó lường…

– Mặc kệ, không bằng trước thu lại U Thổ cái đã!

Ngao Liệt cũng gầm nhẹ một tiếng, phi thân xông ra ngoài, quát:

– Chúng ta đi giúp hắn!

Lộc Tẩu hiểu ý Ngao Liệt, cùng theo phi thân xông ra, hai người một trái một phải đồng thời lao theo hai hướng, lấy thần thông dồn vẫn thạch tán dật bốn phía về lại chính giữa, hết khả năng ngăn trở xu thế tản mát của chúng, đẩy đến quanh người Phương Hành.

Mà lúc này, đạo Tụ Lý Càn Khôn kia của Phương Hành tựa hồ cũng càng lúc càng quen thuộc, không chỉ hiện vẻ thuận sướng khi thu đi vẫn thạch, thậm chí phạm vi bao phủ của tay áo cũng càng lúc càng lớn, sớm nhất chỉ có thể bao phủ mấy trượng, nhưng lại đang dần dần biến lớn!

Mười trượng…

Trăm trượng…

Ngàn trượng…

Vạn trượng…

Dần dần, trong hai tay áo hắn, pháp lực vận chuyển càng lúc càng thuần thục, không gian được dẫn lực bao bọc cũng càng lúc càng rộng, trong tay áo như thể tồn tại hai hố đen, đúng thật có cảm giác “khí nuốt vạn dặm” như lời Lộc Tẩu.

Sau đó Lộc Tẩu và Ngao Liệt đồng thời phối hợp, dồn vẫn thạch trong phạm vi năng lực bọn họ có thể đạt đến về phía Phương Hành để tiện cho hắn thu gom, vẫn thạch cuồn cuộn không ngừng đưa vào trong tay áo, lại thông qua chính bản thân hắn làm cầu, chảy vào thức giới…

Lúc này, trong thức giới vốn chỉ có mặt đất không có bầu trời, không trung chỉ có một vầng mặt trời chói chang, nhưng giờ đây, tùy theo vẫn thạch cuồn cuộn không ngừng bay vào thức hải, không trung bắt đầu xuất hiện từng điểm ánh sao, chi chi chít chít, trôi nổi trên chín tầng trời, vô tận huyến lệ, côi mỹ dị thường, từ trái sang phải, trải kín chỉnh phiến thiên không, giống như tấm thảm xanh xuyết đầy bảo thạch, không bờ không bến…

– Ha ha, ghê thật…

Dưới tinh không, trong quái tháp chín tầng, có tồn tại nào đó khẽ cảm khái, tựa hồ khá kích động.

– Chuyện tới nước này, bản tọa cũng không biết nên khen đứa nhãi này phúc phận lớn hay là bản lĩnh cường…

– Bất kể thế nào, có thể dời tận đạo tạng Long Tộc cổ giới về đây thì đã có thể nói đứa nhãi này phúc duyên cực thịnh, chỉ là lão phu có chút nghĩ không rõ ràng, đây rõ ràng là U Thổ đạo hạng hẳn nên tồn tại ở trong Thái Long long giới mới đúng, làm sao sẽ xuất hiện trong phiến tinh không này, ngược lại tiện nghi đứa nhãi kia, một lần chiếm hết tiện nghi mấy chục vạn năm của Long Tộc…

– Long Tộc cổ giới đã từng bị tiên nhân Vương công phá, chắc là liên quan đến lần hạo kiếp nọ!

– Nói như thế, đoạn tiên lộ sau, có lẽ sẽ càng náo nhiệt…

– …

– …

Không nói tới cảm khái vô tận trong quái tháp chín tầng, lúc này ở ngoại giới, Phương Hành và Ngao Liệt, Lộc Tẩu đã bận rộn bảy ngày, cuối cùng mới miễn cưỡng dừng tay, rốt cuộc Tinh Hải quá rộng lớn, những vẫn thạch kia sau đi mất đi trói buộc vốn có liền tán rải đi khắp bốn phương tám hướng, căn bản khó mà rượt đuổi, ba người bọn họ liên thủ, lại có Tụ Lý Kiền Khôn của Phương Hành làm chỗ dựa, bận rộn ba ngày mới khó khăn tìm về trên dưới ba thành vẫn thạch phi tán, số còn lại thì đã càng độn càng xa, tiến vào tinh không mênh mang, thu về không dễ!

Đến đây, một mảnh Tinh Hải vốn bày đầy chi chi chít chít vẫn thạch, nay lại thành một mảnh chân không, ước chừng trên bốn thành U Thổ bị một mình Phương Hành luyện hóa, có ba thành bị Phương Hành thu vào trong thức giới, ba thành sau cùng trốn vào tinh không, vũ trụ mênh mang, không biết cuối cùng sẽ rơi vào trong tay ai, tiện nghi ai…

– Ngươi phải nhớ, U Thổ thu được này đều là của Long Tộc chúng ta…

Ngao Liệt tìm về một khối vẫn thạch sau cùng, tức giận quay trở lại, nhìn Phương Hành, thần sắc nghiêm túc nói.

– Dựa vào cái gì?

Phương Hành vô thức đáp một câu.

Ngao Liệt tức thiếu chút hộc máu:

– Chính ngươi đã luyện hóa một nửa U Thổ, lưu cho Long Tộc chúng ta chút căn cơ không được ư?

Câu hỏi này đúng thật khiến Phương Hành có chút cứng họng, giờ nghĩ lại, người ta chỉ có chút đồ như vậy, bản thân đều không bỏ được ăn vài miếng, đều làm thành bảo bối chuẩn bị lưu cho con cháu, mình cường hành đến nhà người ta làm khách, một hơi ăn hết một nửa không nói, còn ném mất không ít, thật khó khăn lại đuổi trở về một bộ phận, nếu tiếp tục để mình toàn bộ đóng gói mang đi, vậy đúng là có phần thái quá…

Suy nghĩ một phen, sau cùng hắn thở dài một hơi, mở miệng nói:

– Thật là khiến ta khó xử, thế cứ theo nguyên tắc mà làm đi!

Ngao Liệt ngẩn ngơ:

– Nguyên tắc gì?

Phương Hành một mặt nghiêm túc, thậm chí có chút phong phạm tông sư, nói:

– Nếu là đồ người khác rơi vào trong tay bản đạo chủ, tuyệt đối một điểm đều không lưu, toàn bộ đoạt hết, nhưng nếu là bằng hữu, vậy ta sẽ cho hắn mặt mũi, chỉ cướp một nửa…

– Cướp một nửa cũng không được…

Ngao Liệt ngẩn ngơ, lập tức liền phản ứng:

– Chúng ta là thân thích!

Hắn vốn nghĩ đủ mọi cách không để Phương Hành làm anh rể, giờ đây vì đại kế Long Tộc đành phải ủy khuất cầu toàn.

– Chỗ khiến ta đau đầu chính là điểm này…

Phương Hành gãi gãi đầu, thở dài một tiếng, nói:

– Vậy trả lại ngươi gần một nửa…

Lộc Tẩu ở bên cạnh nghe được liền “xuy” một tiếng, bật cười nói:

– Thân thích mà cũng cướp?

Phương Hành hướng sang hắn lườm một cái:

– Đừng nói thân thích, của vợ mình ta còn đoạt nữa là, năm đó Thiên Lưu hải đều bị ta dời sạch…

Nói xong lập tức hóa thân thành một đạo lưu quang, như sao băng phi độn mà đi.

Bỏ lại Ngao Liệt gấp đến tai mắt đỏ bừng, gào thét đuổi theo:

– Ngươi quay về cho ta… Ngươi còn đoạt lấy của tỷ tỷ ta?

Khả năng Ngao Liệt đòi về được U Thổ không lớn, chẳng qua đạo cửa ải đầu tiên trên Long Tộc tiên lộ rốt cuộc cũng tính là đi qua, hiện nay bọn họ đã dây dưa thời gian không ngắn.

Tiến vào hơn một tháng, nói thật trong lòng cũng đều có chút không yên tâm, gấp gáp muốn đuổi theo đám người Long mẫu và Cửu Đầu Trùng.

Nhưng mà càng đi về phía trước bọn họ mới càng phát hiện, đối với tiên đồ mênh mang mà nói, thời gian một tháng thật sự không tính là gì, chỉ như giọt nước trong biển cả mà thôi!

Men theo tiên lộ tiếp tục đi tới, đến ngày thứ ba, bọn họ phát hiện một bộ xác khô trong tinh không, thân hình nhỏ gầy, tóc rối thành đoàn, trên người không còn nửa điểm khí huyết, chỉ còn mỗi xác không, không phải người khác, chính là lão ẩu tóc rối trước đây bị Long mẫu mang đi, xem bộ dạng nàng bây giờ, có vẻ đã bị Long mẫu rút đi thần hồn luyện thành Âm Dương đan, xác thịt thì tiện tay bỏ lại nơi này…

– Ai, tiên lộ mênh mang, bao nhiêu người hỏi? Xương khô mãn tinh không, hồn ai ca hàng đêm…

Nhìn hài cốt lão ẩu tóc rối, Lộc Tẩu có vẻ khá cảm thương, tự tay thu lên thân xác nàng, táng trên một Thổ địa tinh gần đó, Phương Hành và Ngao Liệt dung nhẫn hắn lãng phí thời gian, trong lòng cũng hiểu, nếu đương thời Phương Hành không ngăn trở Long mẫu, chắc rằng người chết ở chỗ này phải là Lộc Tẩu, hắn cũng sẽ bị người ném lại trong tinh không, đến cả chỗ để chôn đều không có.

Một đời cầu tiên, lại rơi đến kết cục như thế, đừng nói Tiên giới đi không được, ngay cả muốn táng về Thiên Nguyên cũng không thể, thê lương làm sao!

Mà từ mấy lời tựa thơ không phải thơ Lộc Tẩu thuận miệng nói ra kia, tựa hồ cũng nhìn ra biến hóa trong lòng hắn.

Không biết trong lòng vị lão đầu cũng một đời cầu tiên này, khát vọng thành tiên có giảm yếu đi phần nào không…

– Tiên lộ từ từ, chúng ta vẫn như trước thôi.

Bế quan khô tọa, luân lưu đương trực!

Lại lần nữa lên đường, lúc này đặt ở trước mặt là một mảnh tinh không mênh mang, Lộc Tẩu liền đề nghị, so với tiêu hao tinh lực trên đường sá mênh mang vô biên này, không bằng bình thường luân lưu bế quan đả tọa, chỉ lưu một người đương trực điều khiển phương hướng, như thế, một là có thể tiết kiệm nguồn lực, hai là đỡ phải một ngày tiếp một ngày chịu khổ, dù là người tu hành cũng khó chịu được cảm giác cô quạnh kia…

– Vậy thì không cần, thực ra trong tinh không, chuyện có thể làm có rất nhiều…

Phương Hành lại đề ra ý kiến bất đồng, chủ yếu là, hắn lấy ra thứ quý báu nhất.

Tinh Đồ đồ giám được từ Thần Chủ!

– Trong tinh không này nhìn như hoang vu vô bờ, cô quạnh vô biên, nhưng trên thực tế lại toàn là bảo bối…

Lật xem bản đồ giám trước kia một mực không bỏ được lấy ra, Phương Hành cười nói:

– Cũng không giấu các ngươi, khi trước ta căn bản không biết trong tinh không còn có nhiều thứ tốt như vậy, bằng không sớm đã lấy ra…

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 2 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box