1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
  4. Tập 249 : Nỗi sợ không tên (c1241-c1245)

[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)

Tập 249 : Nỗi sợ không tên (c1241-c1245)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1241: Nỗi sợ không tên

– Hả? Sợ rồi à?

Một câu của Ngao Liệt cũng khiến Phương Hành hơi ngẩn ra, vốn hắn thấy tên gia hỏa này nói thế nào cũng không chịu nghe, cho nên mới tức giận vừa mắng chửi hắn vừa chuẩn bị cùng hắn đánh thật một trận, nhưng không ngờ khi mình hảo ngôn hảo ngữ khuyên hắn, tên này vừa cuồng vừa ngạo, bộ dạng đáng đánh, nhưng khi mình thực sự nổi giận, khí thế của hắn lại đổ sập giống như đẩy núi vàng xô trục ngọc, thậm chí ngay cả thân thủ cũng trở nên không lưu loát, đầu bị mình gõ một cái, liền rất cổ quái chạy trốn ra mấy trượng, nhìn ánh mắt run sợ đó, trông thế nào cũng giống bộ dạng miệng cọp gan thỏ!

– Làm trưởng bối quả nhiên phải có chút khí phách mới được.

Phương Hành cảm thán trong lòng, cũng không muốn đuổi tận giết tuyệt, thân hình bay vút về phía trước, sau đó đầu lâu khô lâu trong tay bay xuống, hai chân nhẹ nhàng điểm lên, đứng trên đó, sau đó liếc về phía con rồng này, vẫn còn tức giận quát:

– Sao hả?

Ngao Liệt bị tiếng quát này của hắn khiến cho giật nảy mình, thân hình có chút không được tự nhiên, có điều vẫn cố ngẩng đầu lên, cố giữ bộ dạng cuồng ngạo tuyệt luân vừa rồi, nhưng ở trong mắt người giỏi sát ngôn quan sắc như Phương Hành, liếc một cái liền nhìn ra hắn lúc này trong lòng đang không vững tâm, chỉ miễn cưỡng duy trì vẻ lãnh ngạo ở bề ngoài mà thôi:

– Ngươi vừa rồi nói Cửu Đầu Trùng nhất tộc đã hủy Long cung của ta?

– Không phải Cửu Đầu Trùng thì chẳng lẽ là ta?

– Phương Hành vẫn còn tức giận, cũng có chút muốn đuổi tận giết tuyệt, vừa nghe thấy vậy liền thể hiện ra sự vô cùng tức giận, trực tiếp xắn tay áo, bộ dạng tùy thời sẽ xông lên, căm giận quát:

– Nếu là ta làm thì hiện tại trước tiên đã rút gân rồng của ngươi rồi!

– Ngươi.

Ngao Liệt bị khí thế của trên người khiến cho hoảng sợ, co rúm lại, thấy hắn không xông tới mới yên tâm, trước tiên ổn định lại tình tự, sau đó mới vẻ mặt rất mất tự nhiên nói:

– Ngươi dù sao cũng không phải là đối thủ của ta, đừng vội xuất thủ, ta muốn hỏi ngươi mấy câu, ta cũng có chút ấn tượng với Cửu Đầu Trùng đó, hắn chính là một vị tiền bối có giao hảo với Long cung chúng ta, muội muội của hắn, Mị Cơ chính là thê tử của phụ vương ta, kể ra thì ta còn phải gọi hắn một tiếng cậu, ngươi không ngờ nói là hắn hại Long cungta, có chứng cớ gì không?

Không nói thì thôi, nói cái lại khiến Phương Hành nóng mắt:

– Ta rút gân con cá trạch ngươi, gọi kẻ thù giết cha là cậu, thấy tỷ phu chính quy thì đòi đánh, hôm nay ta phải đánh cho ngươi một trận đã rồi tính sau.

Mắng xong liền bay lên không trung, hung hăng đánh một chưởng xuống đầu rồng.

– Con người ngươi sao nói trở mặt liền trở mặt như vậy được?

Ngao Liệt vừa lo vừa giận, theo bản năng xoay người muốn trốn, không dám giao thủ với Phương Hành.

Ngay cả trong lòng hắn lúc nàycũng rất mê mang:

– Vì sao người này rõ ràng là xa là mà vừa thấy hắn tức giận ta liền sợ hãi?

Rõ ràng tu vi của mình cao hơn hắn mà.

Phương Hành cũng không định đánh hắn thật, chỉ hù dọa một chút liền ngừng tay, dù sao trong lòng hắn cũng biết rõ, Long cung Tam thái tử này trên thực tế rất lợi hại, chỉ luận về võ pháp, thần thông thì mình cao hơn hắn rất nhiều, nhưng luận về căn bản tu vi thì chỉ sợ thằng ôn này hơn mình tới vài bậc, chỉ là thằng ôn này ở sâu trong nội tâm dường như vẫn có chút sợ mình, vừa rồi rõ ràng còn hung ngoan, nhưng vừa thấy mình tức giận, hắn liền trùng xuống, mà sự trùng xuống này không phải là kiểu bị áp chế, chỉ là một loại phản ứng tâm lý.

Giả vờ thở hổn hển, căm giận mắng:

– Thật không biết cái đầu của ngươi để làm gì, lại đi gọi tử địch của Thương Lan hải Long cung là cậu.

Ngươi có còn nhớ, cậu trong miệng ngươi đã một lần âm mưu cướp lấy cơ nghiệp Thương Lan hải của ngươi, cũng là muội muội của cậu trong miệng ngươi khiến thân tỷ tỷ của ngươi phải chạy tới Nam Hải để trốn tránh mấy chục năm, ngay cả nhà cũng không dám về, ngay cả thanh danh tốt đẹp cũng không cần, thậm chí còn sai người tới đuổi giết nàng ta, hừ hừ, nếu không phải có tỷ phu anh minh thần võ ta đây.

Tỷ tỷ ngươi đã sớm bị ngươi xé thành từng mảnh rồi, ngay cả ngươi hiện tại cũng vẫn giống như là kẻ điên đấy.

– Ta từng điên à?

Ngao Liệt rõ ràng bị Phương Hành mắng cho có chút mê mang, hắn vẫn chưa hóa ra bổn tướng, cái đầu tồng cực lớn lắc lư mấy cái, trong mắt rõ ràng đầy vẻ nghi hoặc và cảm xúc buồn rầu:

– … Trong trí nhớ của ta quả thật là trống rỗng, nhưng ta.

– Thì ra từ lúc ngươi bắt đầu biến thành điên thì đoạn ký ức đó đã biến mất.

Phương Hành tuy đã nắm được gì đó, nhưng ngoài miệng vẫn đang không chịu lưu tình, oán hận mắng:

– Đâu chỉ là ngươi điên, lúc ấy ngươi quả thực chính là phế nhân, nếu không phải là tỷ phu ta không chê trách ngươi, cho ngươi ăn cho ngươi uống thì ngươi liệu có được như ngày hôm nay không?

Nói xong ngừng lại một chút, nói thật, đối với đoạn kinh lịch lúc ấy, chính hắn cũng có chút chột dạ, theo bản năng không muốn nói với Ngao Liệt, liền đổi đề tài, vẫn nói tới Thương Lan hải:

– Hiện giờ, tên cậu bảo bối trong miệng ngươi đã bắt tỷ tỷ ngươi đi, nhổ cả Thương Lan hải Long cung của ngươi theo, mượn tinh đồ ngươi từ Thương Lan hải trộm được, bước lên tinh không cổ lộ của Long tộc tìm tiên cơ rồi, đừng nói Thương Lan hải ngươi hiện giờ cơ nghiệp không còn, ngay cả tỷ tỷ ngươi cũng dữ nhiều lành ít, tên vương bát đản ngươi không đi cứu người mà còn muốn đánh nhau với ta à?

– Tinh không cổ lộ?

Ngao Liệt nghe thấy từ này, nhất thời rùng mình, ánh mắt nhìnvề phía thiên không, lộ ra vẻ thâm thúy dị thường.

– Ngươi cũng biết cái này à?

Phương Hành hơi ngẩn ra, ép hỏi Ngao Liệt, hắn biết, tinh không cổ lộ chính là bí mật lớn nhất của các đạo thống, bình thường không được người ta biết đến, mà Ngao Liệt tuy là con cháu chính quy của Long cung, nhưng dù sao lúc ấy khi hắn bị Long mẫu bức bách làm hại, tuổi còn nhỏ, về sau lại ngủ say trong Tạo Hóa Lôi Trì, có đạo lý nào lại biết được chuyện cơ mật như vậy.

– Tất cả những gì ngươi nói là thật hay giả?

Vẻ mặt Ngao Liệt vô cùng ngưng trọng, một lúc sau, mới quay đầu nhìn về phía Phương Hành, ánh mắt sâu thẳm.

– Ta lại muốn đánh ngươi rồi.

Phương Hành tức giận giơ tay lên, nhưng nhìn thấy vẻ mặt ngưng trọng của Ngao Liệt, vẫn không nhịn được thở dài một tiếng, khó chịu nói:

– huynh muội Cửu Đầu Trùng đối phó Thương Lan hải các ngươi, vốn là dùng âm mưu, nhưng đến về sau, gần như là trực tiếp dùng minh mưu, trong tu hành này có ai mà không biết? Cứ Tùy tiện tìm mấy hàng xóm để hỏi là biết ngay, mà cho dù là một số chuyện bí ẩn hơn của Thương Lan hải, ngươi đi bắt mấy tên hải yêu đến, thẩm vấn một chút, chẳng lẽ còn không phân biệt được thật giả à?

– Ngươi chờ ta!

Ngao Liệt hiển nhiên đang đấu tranh trong lòng, nghe thấy vậy, quả nhiên mắt rồng quét một cái, sau đó lướt tới một phương hướng, Phương Hành nhìn theo ánh mắt của hắn, liền thấy sau một bãi đá ngầm ngoài mấy ngàn dặm, có mấy hải yêu Kim Đan cảnh đang run rẩy, lén lút nhìn về phía biết này, thấy Ngao Liệt xông tới, theo bản năng muốn trốn, lại bị long tức trên người hắn chấn nhiếp.

Phương Hành cũng không lo lắng, dù sao Ngao Liệt là rồng là thật, dưới sự uy hiếp của long tức, hải yêu dám nói dối chắc không.

– Ta hỏi các ngươi mấy vấn đề, thành thành thật thật trả lời ta!

Quả nhiên, từ xa chỉ thấy Ngao Liệt quát lạnh, mấy hải yêu đó đã trực tiếp quỳ xuống.

Mà Phương Hành lúc này thì tâm tình vui vẻ, vẻ buồn bã mấy ngày nay đã mất sạch, nhìn trái nhìn phải, thấy trên mặt biển có không ít thi thể của lính tôm tướng cua đang trôi nổi, đều bị trận ác chiến này của bọn họ làm ảnh hưởng, liền chọn một con béo nhất, ngồi xuống chậm lửa, vừa nướng ăn vừa nhìn Ngao Liệt tra hỏi mấy hải yêu đó xong, lại bay về nơi xa hơn.

Đợi cho một con cua và hai con tôm hùm chui vào bụng, xa xa hư không bị kim quang xé rách, Ngao Liệt đã quay trở về.

– Ngươi quả nhiên nói không sai, Cửu Đầu Trùng đó quả thật có ý đồ ấu, năm đó sau khi ta mất đi ký ức không lâu, huynh muội bọn họ liền đã lộ ra dã tâm, họa hại Thương Lan hải Long cung của ta.

Ài, Chỉ hận ta lúc ấy tuổi nhỏ, không ngờ vẫn tỉnh tỉnh mê mê, thậm chí một độ còn coi họ là người tốt, thôi hiện giờ ta tu vi hữ thành, há có thể bỏ qua cho bọn họ?

Dứt lời, hắn lại ngẩng đầu lên, nhìn về phía tinh không, thấp giọng nói:

– Hơn nữa tỷ tỷ là thân nhân duy nhất của ta hiện tại, bất kể là như thế nào, ta cũng phải cứu nàng ta về.

Vị… đạo hữu này, vừa rồi là hiểu lầm, Ngao Liệt ta xin lỗi ngươi.

Khi nói chuyện, dưới thân nhìn hắn mây vàng di động, giống như là muốn đi.

– Ngươi muốn làm gì?

Phương Hành giật mình, ném cái càng tôm đi, sau đó đứng lên hô to:

– Tỷ tỷ ngươi chính là tức phụ của ta, ngươi muốn đi cứu nàng ta sao có thể bỏ lại ta?

Nói xong, ánh mắt sáng ngời nhìn Ngao Liệt, vẻ mặt có chút kích động:

– Ngươi thành thật nói cho ta biết, ngươi có phải là có tinh đồ của tinh không cổ lộ của Long tộc không?

Mấy ngày này đau khổ muốn chết, chính là bởi vì không đó tinh đồ, cho dù muốn cứu người, cũng không biết đi đâu mà cứu.

Nhưng hôm nay chẳng những bất ngờ gặp được Ngao Liệt từ trong Tạo Hóa Lôi Trì tỉnh lại, còn phát hiện hắn hình như có tinh đồ, chuyện này nếu là thật, vậy đối với hắn mà nói thì không khác gì song hỷ lâm môn!

Cũng không ngờ, đối mặt với câu hỏi của hắn, Ngao Liệt lại đột nhiên biến sắc, quát lên:

– Hừ, cho dù ta tin ngươi không có địch ý với Thương Lan hải ta, nhưng cổ lộ này là bí mật lớn nhất của Long tộc, sao có thể tùy tiện cho một ngoại nhân như ngươi biết? trong những chuyện ngươi nói, ta cho dù tin tất cả thì cũng không tin phụ vương ta lại gả tỷ tỷ cho một phàm phu Nhân tộc như ngươi.

– Ta thực sự đánh ngươi đấy, ngươi có tin không?

Phương Hành lập tức lại tức giận lườm Ngao Liệt.

– Hừ. . .

Cáo từ!

Ngao Liệt rõ ràng có chút kiêng kị, nhưng không ngờ học khôn, không nhiều lời với Phương Hành, pháp lực ngưng tụ, muốn bay lên trời.

– Đợi đã.

Phương Hành hoảng sợ, vội vàng quát bảo ngưng lại, với tu vi của tiểu cữu tử này, nếu bay đi thì chưa chắc mình đã có thể đuổi kịp, hắn biết không thể dùng sức mạnh, vội vàng quát:

– Ngươi cứ như vậy trần truồng ngay cả quần áo cũng không có mà muốn bay vào tinh không à? Ngươi có biết trong tinh không nguy hiểm tới thế nào không? Biết con đường này lúc nào mới có thể đi đến điểm cuối không? Biết cần chuẩn bị tài nguyên gì mới có thể ứng đối với các tình huống xảy ra không? Ngay cả Cửu Đầu Trùng đó không biết cũng phải chuẩn bị bao nhiêu năm mới dám bước vào con đường đó, ngươi lỗ mãng ra đi như vậy, rốt cuộc là muốn đi cứu người hay là đi chịu chết?

Lời này thực sự khiến Ngao Liệt ngẩn ra, có chút nghi hoặc xoay người lại:

– Quả thật là không biết.

Ngươi có biết không?

Phương Hành đắc ý dào dạt khoanh tay nói:

– Xin ta, xin ta nói cho ngươi đi.


Chương 1242: Nhất bộ loạn kỳ

Không khí đột nhiên trở nên có chút xấu hổ, Ngao Liệt ánh mắt cổ quái nhìn Phương Hành, rất lâu sau vẫn không lên tiếng, cho tới lúc Phương Hành cũng cảm thấy có chút ngượng ngùng mới đột nhiên nói khẽ:

– Ta vì sao luôn có cảm giác ngươi coi ta như tiểu hài tử thế nhỉ?

– Kỳ thật không phải coi như tiểu hài tử mà là ngốc tử.

Phương Hành oán thầm một câu ở trong lòng, vừa nhìn thấy tiểu cữu tử này, nhất là hắn trong hình dáng rồng, thật đúng là cảm thấy rất quen thuộc, có điều từ không khí trước mắt cho thấy, hiển nhiên không phải là lúc để tìm lại cảm giác đó trong trí nhớ, hắn cũng chỉ có thể hắng giọng, nói sang chuyện khác:

– Tinh không cổ lộ không phải là có thể dễ dàng bước vào, nhất là Long tộc cổ lộ của các ngươi, bên trong lại càng hung hiểm vạn phần, có rất nhiều nguy cơ và khốn cảnh mà người thường khó có thể lý giải, huống chi, ngươi là muốn đi đối phó Cửu Đầu Trùng, đó là một tên gia hỏa rất lợi hại, chỉ bằng vào thực lực hiện tại của ngươi thì còn xa mới đủ sức đối phó hắn.

Ngao Liệt cau mày, rõ ràng có chút bực mình:

– Nếu ngươi muốn giúp ta thì nói cho ta biết cần phải chuẩn bị những gì đi!

Nghe thấy những lời này của hắn, Phương Hành đã chắc chắn rằng trên người tiểu cữu tử này nhất định có tinh không cổ lộ của Long tộc, đồng thời cũng xác định, hắn cũng chỉ là có tấm bản đồ này mà thôi, hoàn toàn không biết gì cả về hung hiểm trên đường cùng với tài nguyên cần chuẩn bị, cái này định trước là hắn kiểu gì cũng phải liên thủ với mình mới có khả năng lên đường, trong lòng lập tức thả lỏng không ít, liền nói:

– Ta cho dù nói với ngươi, ngươi cũng không thể tìm được đủ, rất nhiều thứ ngay cả ở Thiên Nguyên cũng bị đoạn tuyệt rồi, hay là chờ ta đi chuẩn bị đã!

Ngao Liệt nghe vậy, mày lập tức nhíu chặt, dường như có chút bất mãn, có điều một lúc sau, lại không nói gì, chỉ lẳng lặng suy nghĩ một lúc, hất hất cằm về phía Phương Hành, trầm giọng hỏi:

– Vậy ngươi cần thời gian bao lâu để chuẩn bị?

– Ba ngày!

Phương Hành vươnba ngón tay ra, nhưng nghĩ một chút, lại bớt đi một ngón, nói:

– Hai ngày!

Dứt lời cũng không nói nhiều, bình tĩnh nhìn Ngao Liệt rồi cười dài một tiếng, hóa thành lưu quang bay về phía đông.

– Hai ngày sau chờ ta ở đây!

Ngao Liệt cau mày, nhìn hắn bay về phía Thần Châu, một lúc sau mới cúi đầu thở dài một tiếng.

Đã có hy vọng bước vào Long tộc cổ lộ để cứu Long nữ, có đại cẩu tử bầu bạn, trong lòng Phương Hành có thể nói như là thấy lại ánh sáng, làm việc cũng rất có động lực, lao thẳng về Thần Châu bắc vực.

Kỳ thật đối với những lời mà hắn nói cho Ngao Liệt nghe, bản thân hắn cũng không rõ lắm, chỉ nghe Thần Chủ từng nhắc tới một bộ phận mà thôi, nhưng hắn cũng không cần phải nắm rõ.

Trước kia lo nhất là không có tinh đồ của Long tộc cổ lộ, mà hiện giờ vấn đề này đã theo sự xuất hiện của Ngao Liệt mà được giải quyết, vấn đề còn lại theo hắn thì đều là vấn đề nhỏ, rốt cuộc phải chuẩn bị cái gì, trực tiếp đi hỏi Thần Chủ là được, mà cần cái gì thì trực tiếp xin Thần Chủ là được, ta gọi ngươi một tiếng mẹ rồi, chẳng lẽ ngươi lại ky bo không cho?

Trên chín tầng trời, chỉ thấy một tia lưu quang liên tục gia tốc vượt qua biển mây mênh mông cuồn cuộn, nhắm thẳng tới Thần Châu.

Hiện giờ phía dưới ở khắp nơi có thể thấy được chiến trường quy mô nhỏ, chính là dấu hiệu Thần Đình và Thiên Nguyên giao chiến, ba đường đại quân của Thần Đình đã dần dần đẩy về phía Tịnh Thổ, mà phía Tịnh Thổ, Phụng Thiên Minh tiên binh tập kết, các cấm khu cũng đều xuất hiện tinh binh, chính là lúc khí thế ngất trời, nhưng chắc là hai bên đều chưa chuẩn bị đầy đủ, bởi vậy binh lực đẩy mạnh rất thong thả, nếu là bình thường, Phương Hành kiểu gì cũng tới góp náo nhiệt, hiện giờ hiện giờ tất cả đều lấy cứu Long nữ làm trọng, chuyện khác đều gạt sang một bên.

Thiên Nguyên cũng được, Thần Đình cũng được, ai quan trọng hơn được tức phụ của ta chứ.

– Mẹ, ta tới thăm ngươi đây.

Với tu vi hiện giờ của Phương Hành, tới Thần Châu bắc vực, thật sự không mất nhiều thời gian, mà trên đường đi, bất kể là thế lực Tịnh Thổ hay là thế lực Thần Đình đều không dám ngăn cản hắn, nếu muốn mượn một số truyền tống pháp trận, cũng không có ai dám cự tuyệt, thế nên hắn chỉ mất một ngày đã chạy tới Phong Thiện sơn, hắn cũng không khách khí, trực tiếp đi lên đỉnh núi, sau đó gân cổ hô to vào trong Thần Tiêu cung.

– Trước Thần Tiêu cung, ai dám càn rỡ?

Trong Thần Tiêu cung, mấy lão nô áo xám lớn tiếng quát hỏi.

– Các ngươi mắt mù à, không biết Thần Đình đệ nhất Tiểu Thánh Quân Phương Hành Phương đại gia sao?

Phương Hành ỷ thế hiếp người quen rồi, thực sự coi Thần Chủ là mẹ thì việc gì phải để mấy tên nô tài này vào mắt.

– Thì ra là Thông Thiên Tiểu Thánh Quân, Thần Chủ ba ngày trước gọi ngươi tới yết kiến, vì sao ngươi hiện tại mới tới?

Trong mấy lão nô áo xám tất nhiên có người nhận ra Phương Hành, đúng là không dám giở uy phong với hắn, lão nô ở giữa có khí tức đáng sợ nhất nghiêm mặt nói một câu, cũng không chờ hắn trả lời, liền xoay người hướng tới Thần Tiêu cung, đồng thời nói:

– Ba ngày trước Thần Chủ định bế quan, luyện chế hắc ngọc thân cho một vị đại nhân, vốn định trước khi nhập quan thì gặp ngươi một lần, ngươi lại lề mề không tới, lão nhân gia có phân phó, nếu ngươi tới thì trực tiếp dẫn ngươi tới ngọc phủ phía sau núi, đi theo ta, nhưng chớ có làm ầm ĩ.

– Luyện hắc ngọc thân, là luyện cho Ma tổ sao?

Phương Hành cũng hơi ngẩn ra, cũng không hỏi nhiều, đi theo hắn tới hậu sơn.

Trong lòng cũng hiểu, chẳng trách Thần Đình hiện giờ thế công không gấp gáp, thì ra là Thần Chủ đang bận bế quan.

Phía sau Thần Tiêu cung chính là một mảng núi rừng mông mông, thế núi hùng vĩ, lão nô đó dẫn Phương Hành tới trước một tòa hắc ngọc đài, đốt một đạo linh phù, sau đó lập tức xoay người rời khỏi, thậm chí đều không nói với Phương Hành chỗ bế quan đó là ở đâu.

– Cửu Đầu Trùng đã đi rồi à?

Khi Phương Hành đang ngẩn ngơ không biết có nên gọi mấy tiếng không thì thanh âm của Thần Chủ lại vang lên, cũng không biết thanh âm đó là từ đâu truyền đến, nhưng lại khiến Phương Hành lắp bắp kinh hãi, lúc này có việc cầu người ta, nên cũng không dám lỗ mãng, thành thành thật thật nói:

– Đã đi rồi, lúc ta đến, Thương Lan hải đã là một mảng phế tích, đừng nói là bóng người, ngay cả Long cungcũng bị nhổ tận gốc, chỉ là hắn ở ngoài hải vực bố trí từng đạo đại trận, ngăn cách khí tức, cho nên không bị người ngoài phát hiện hư thật!

Thần Chủ cười khẽ:

– Có thể giấu ta rời khỏi Thiên Nguyên, trốn vào tinh không, hắn cũng coi như là có bản lĩnh!

– Đó là bởi vì hắn thi triển truyền tống đại trận, trực tiếp rời khỏi Thiên Nguyên!

Phương Hành cười lạnh một tiếng, trả lời:

– Khổ tâm như vậy, chắc là không muốn để ngươi phát giác.

– Cũng có thể là để qua mặt được cảm ứng của những người khác!

Thần Chủ trả lời lại một câu, sau đó lại nói:

– Vậy ngươi hiện tại định thế nào?

Phương Hành vừa nghe vậy liền tinh thần phấn chấn, cắn răng nói:

– Ta tất nhiên muốn đuổi theo, làm thịt con sâu đó, đoạt lại tức phụ của ta.

– Ài, cuối cùng vẫn không chịu thành thành thật thật đứng bên cạnh ta!

Thần Chủ dường như có chút mất mát, nhưng cũng chỉ thoáng qua, thanh âm lại vang lên:

– Nhưng trước lúc ngươi ra đi đã nghĩ kỹ chưa? Tinh không cổ lộ đó không phải dễ đi đâu, thế nhân đều nói sau khi vượt qua cửu kiếp, thành tựu tiên thân mới có thể bước vào thông tiên chi lộ, chính là bởi vì trong tinh vực có rất nhiều hung hiểm, chỉ có thành tựu chân tiên chi thân mới có nắm chắc vượt qua được, mà ngươi hiện giờ, chỉ là tu vi Độ Kiếp tầng ba, đi vào cổ lộ đó, hung hiểm sẽ càng lớn hơn, lúc trước Cửu Đầu Trùng hỏi ta, cơ hội hắn thành công đi qua Long tộc cổ lộ là bao nhiêu, ta nói với hắn là một thành, nhưng đến chỗ ngươi thì ngay cả một thành cũng không có.

– Dù vậy ta vẫn phải đi.

Phương Hành căn bản không chờ Thần Chủ nói xong, liền vô thức đáp lại một câu.

Mà nghe hắn nói vậy, Thần Chủ lại trầm mặc, một lúc sau mới nói tiếp:

– Vậy ngươi cứ đi đi.

– Ặc.

Phương Hành nghe vậy thì ngây ra, thầm nghĩ mình không phải là đến để cáo biệt.

May mà Thần Chủ lại nói tiếp:

– Ta biết ngươi cần gì, phân phó cho lão nô rồi!

Phương Hành nghe thấy lập tức mừng rỡ, thật lòng thực dạ vái về phía hư không, nói:

– Vậy mẹ bảo trọng nhé.

– Ngươi bảo trọng bảo trọng.

Thần Chủ nghe thấy một tiếng gọi nói của Phương Hành, dường như có chút thổn thức, thanh âm vốn sẽ không vang lên nữa lúc này lại vang lên, hơn nữa nghe qua thì có chút do dự:

– Nếu. . .

Ta là chỉ vạn nhất, ngươi thật sự thành công vượt qua Long tộc cổ lộ, vậy phải nhớ kỹ một câu của ta, đừng tùy tiện bước vào Tam Thập Tam Thiên, đừng tùy ý tiếp xúc với người tiên giới!

– Ta biết rồi.

Phương Hành làm gì có tâm tư mà nghe những lười này, cười to một tiếng rồi quay đầu phóng tới Thần Tiêu cung.

Bên trong một dãy núi cao, sau một thoáng yên lặng liền vang lên một tiếng thở dài của Thần Chủ, phiên tán trong gió núi.

– Một nước cờ lạ này, rốt cuộc sẽ dẫn tới kết quả gì.

Sau câu nói này, dường như lại có một ánh mắt giống như là thực chất xuyên qua Phong Thiện sơn, nhìn về phía một chỗ nào đó của Thiên Nguyên, trong thanh âm mang theo vẻ chê cười:

– Mà ngươi thì sao? Từng là con gái của Tiên Nhân Vương, một trong những người giám hộ của đại kế lừa trời, ngươi vốn nên ngăn cản một nước cờ này của ta mới đúng chứ, ngay cả đồng bạn của ngươi cũng bởi vì lo trên người kẻ này có biến số quá lớn mà cự tuyệt hắn ở bên ngoài, nhưng ngươi lại nghĩ như thế nào? Không ngờ đánh thức con rồng kia dậy trước, giúp hắn bước vào tinh lộ mờ mịt đó? Rốt cuộc là ngươi có lòng tin quá lớn đối với hắn hay là không thèm để ý tới hắn, để sinh tử của hắn mặc theo số mệnh?

Đến cảnh giới của Thần Chủ, trong thanh âm không ngờ vẫn xen lẫn vẻ mê mang, dường như không nhìn thấu biến số bên trong.

Cho tới một lúc sau, nàng ta mới giống như giận dỗi hừ một tiếng:

– Ai cũng bảo ta điên, nhưng trong nhưng lại có ai điên hơn các ngươi chứ?


Chương 1243: Ta chính là đang cướp đấy

– Bước vào tinh không, cần chuẩn bị rất nhiều thứ, nhưng có một thứ là trọng yếu nhất, Thông Thiên Tiểu Thánh Quân đã có rồi.

Trong Thần Tiêu cung, Phương Hành tìm tới vị lão nô tên là Chiêu Hòa, lão này sớm đã đợi Phương Hành, thấy hắn vào Thần Tiêu cung, cũng không nhiều lời, lấy ra ngọc giản ở bên cạnh, đọc lại một lần rồi nhẹ giọng nói.

– Ta có rồi à?

Phương Hành ngẩn ra, sắc mặt nghiêm túc nói:

– Chẳng lẽ là ngươi đang ám chỉ sự gan dạ sáng suốt và quyết đoán của ta?

Nào ngờ lão nô nhìn hắn một cái với vẻ mỉa mai, nói:

– Là Tiểu Thế Giới, cũng chính là tòa thần cung mà Thần Chủ ban cho ngươi!

Phương Hành nhất thời không biết nói gì, cũng may là da mặt dày, chỉ xua tay nói:

– Vậy ngươi bớt thừa nước đục thả câu, mau nói ra đi.

Chiêu Hòa lão nô tiếp tục nói:

– Trên Tinh lộ là một mảng hư vô, hung hiểm vô tận, nhất là hiện giờ ngươi chỉ là Tán Tiên, bước vào tinh vực vô biên mà đối với chân tiên cũng là vô cùng hung hiểm, nếu không có Tiểu Thế Giới hộ thể, có thể nói là nửa bước cũng khó đi, bởi vậy mới nói Tiểu Thế Giới này chính là thứ quan trọng đầu tiên, giống như pháp chu của tu sĩ; Mà có pháp chu rồi, thứ quan trọng thứ hai chính là đồ ăn nước uống, tuy ngươi hiện giờ đã thành Tán Tiên chi thân, đã sớm tới cảnh giới chặt đứt khói lửa nhân gian, hít thở linh khí cũng sống được, có điều trong tinh vực vô biên đó vẫn phải chuẩn bị thêm chút vật tư.

– Đồ ăn nước uống.

Còn cả rượu nữa.

Phương Hành gật đầu:

– … Quả thật là cần chuẩn bị!

– Vả lại, còn cần chuẩn bị rất nhiều linh tinh, càng nhiều càng tốt.

– Linh tinh… được!

Phương Hành cũng hơi ngẩn ra, hiện giờ hắn đã sớm không cần linh tinh, dù sao hiện giờ tu vi tiến triển cực nhanh, sớm đã thành tựu Tán Tiên chi thân, nếu mượn dùng linh tinh thì thực sự không biết cần bao nhiêu mới đủ cho mình hấp thu, có điều chuyện liên quan trọng đại, lão nô này đã đặc biệt chỉ ra thì mình cứ nghe theo là được!

– Trừ mấy thứ trên ra, còn có mấy thứ cần phải chuẩn bị thỏa đáng, đó chính là linh đan, phù khí, biến hóa công phòng, chữa thương giải độc, đủ thứ tác dụng khác nhau, tóm lại là chuẩn bị càng chu toàn càng tốt, bên trong tinh không có rất nhiều biến số, cho dù không cần thì vẫn hơn là lúc cần lại không có, đạo lý này, ngươi chắc biết chứ.

– Biết, ngươi tiếp tục nói đi!

Hai người cứ như vậy một người nói một người ghi nhớ, không ngờ mất nửa ngày trời, Chiêu Hòa lão nô đó mới đại khái nói hết công việc, dựa theo cách nói của hắn, không ngờ vẫn chỉ là nói qua một lần, cũng vì Phương Hành nóng lòng, luôn miệng thúc giục mới giảm bớt đi, mà sau khi nói xong liền lại từ trong kho lấy ra một ngàn tiên kim và một đạo tinh không vật giám mà Thần Chủ nói rõ là ban cho Phương Hành đưa cho hắn, vật giám đó thì thôi không nói, nhưng khi tiếp nhận tiên kim, vẻ mặt lại cực kỳ nghiêm túc.

– Vật này rốt cuộc có tác dụng gì?

Phương Hành có chút kỳ quái cau mày, tiếp nhận một ngàn tiên kim đó.

Trước đây hắn đã có hai trăm lượng tiên kim mà hai đại Thần Vương bồi thường cho hắn, chỉ không biết rốt cuộc dùng để làm gì.

– Khi vào tinh không, đặt tiên kim này vào trong thần cung, tự biết diệu dụng!

Chiêu Hòa lão nô vào thời điểm cuối cùng, không ngờ lại không chịu nói rõ, đuổi Phương Hành ra.

– Dám úp úp mở mở trước mặt ta.

Phương Hành tức giận bất bình, hung hăng nhổ một ngụm nước bọt về phía cửa Thần Tiêu cung rồi cầm đồ bỏ chạy.

Hiện giờ thời gian cấp bách, hắn cũng không có nhiều thời gian, Thần Chủ không phải cho hắn tất cả những thứ cần chuẩn bị, mà chỉ cho một số thứ mà Thiên Nguyên không có.

Còn một số vật tư có thể thu thập được ở Thiên Nguyên thì chỉ nhắc nhở một phen, bảo hắn tự đi chuẩn bị, mà hiện giờ cách ngày Cửu Đầu Trùng rời khỏi Thiên Nguyên đã được năm ngày, trong lòng hắn cũng rất lo lắng, cứ chậm một bước, nguy hiểm của Long nữ sẽ lớn hơn một phần, bởi vậy hiện tại phải giành giật từng giây!

Rời đi sau khi rời đi Phong Thiện sơn, Phương Hành đạp mây mà đi.

– Nên chuẩn bị một chút vật tư!

Thầm quan sát mục tiêu, không bao lâu đã tuyển định một tòa tiên sơn đạo phủ mà Thần Đình thống trị, không ngờ cũng là một nhánh truyền thừa, có mấy trăm đệ tử tu hành, hiện giờ trong giới tu hành điêu linh, đây đã xem như là một phái lớn rồi.

Mà Phương Hành cũng không khách khí, tâm niệm khẽ động, liền chậm rãi hàng lâm, cuốn theo gió to, một cước đạp gãy ngọn núi cao nhất của đạo thống này!

– Không ổn, xảy ra chuyện gì thế?

– Có cường địch đột kích.

– Rốt cuộc là là người phương nào dám xông vào Thần Đạo viện ta?

– Trời ạ, là các đại nhân của Thần Đình tới nữa à?

Một phương đạo thống này chính là đã góp sức cho Thần Đình, tu hành dưới sự thống trị của Thần Đình, nào gặp phải cảnh này bao giờ, nhất thời hỗn loạn không thôi, trong núi có mấy đạo khí tức hùng hậu giống như là muốn xuất thủ, nhưng vừa nhận thấy được khí tức Độ Kiếp tầng ba phát ra từ trên người Phương Hành liền đột nhiên trở nên lặng lẽ, mà ngay cả một chút ý tứ hiện thân cũng không có, ngược lại như sợ Phương Hành phát hiện ra bọn họ, ước chừng rối loạn nửa ngày, mới có một vị đạo nhân nơm nớp lo sợ cưỡi mây bay đến trong không trung, vái thật dài, run giọng hỏi:

– Không biết tiền bối là thần thánh phương nào? Thần Đạo viện ta nếu có có chỗ nào đắc tội, xin tiền bối bỏ qua cho.

– Không có chỗ nào đắc tội với ta cả.

Phương Hành cười hì hì, ngồi trong không trung, nhìn một mảng đạo thống phía dưới.

– Vây… Tiền bối quang lâm, không biết có gì sai bảo.

Đạo nhân râu dài sợ hãi, ở trước mặt Độ Kiếp tán tu, hắn thật sự không có chút khí phách nào.

– Ta là Thần Đình đệ nhất Tiểu Thánh Quân, Thông Thiên chân nhân Phương Hành, có từng nghe nói tới chưa?

Vừa nghe thấy Phương Hành tự giới thiệu, lại nhìn cỹ khuôn mặt tươi cười đó, đạo nhân râu dài lập tức run lên, sắc mặt giống như thấy quỷ, trực tiếp bái xuống đất, run rẩy, đối với người tu hành bình thường mà nói, ma đầu này hiện giờ thực sự được coi là ác mộng số một, nhất là đối với người tu hành dưới sự cai trị của Thần Đình, e là Thần Vương và Thần Chủ cũng không khiến người ta sợ hãi bằng hắn.

– Thông Thiên Tiểu Thánh Quân đại giá quang lâm, Không thể tiếp đón từ xa, không biết có gì. . .

Chỉ giáo?

– Khà khà, ta là đại nhân vật của Thần Đình, các ngươi là bách tính của Thần Đình, vậy ngươi nói xem có nên…

Phương Hành cười cười, châm chước một chút, sau đó hai ngón tay vân vê, thấp giọng nói:

– Nộp chút thuế cho ta không?

– Nộp thuế?

Đạo nhân râu dài trực tiếp ngây ra, một lúc sau mới có phản ứng:

– Nên nên, không biết Thông Thiên tiểu thánh muốn bao nhiêu?

– Tư vị này quả thật là khác lạ!

Phương Hành cảm khái trong lòng, sau đó đứng lên nói:

– Trăm vạn cân thịt, một vạn cân rượu ngon, một trăm tám mươi loại linh đan, mỗi loại một trăm viên, mười vạn lượng linh tinh tu sĩ Nguyên Anh luyện chế, ngoài ra còn có trăm cân các loại thức phù khí.

À, nếu có tiên tử xinh đẹp thì cho mấy cô, bình thường nhàn rỗi cũng có cái giết thời gian.

– Sao ngươi không đi cướp đi?

Dù là đạo nhân râu dài này sợ Phương Hành muốn chết, cũng đã chuẩn bị nhỏ máu để đuổi tên ôn thần này đi, nhưng vừa nghe nói tới yêu cầu của Phương Hành, vẫn không nhịn được ặc một tiếng, bộ dạng rõ ràng đã bị dọa cho mất cả lý trí!

Không chỉ là hắn, ngay cả mấy đạo khí tức vừa rồi đã ẩn tàng cũng lại hiện lên, thậm chí còn rất có địch ý.

Thật sự là Phương Hành hơi quá đáng!

Trăm vạn cân thịt, một vạn vò rượu ngon thì cũng được.

Nhưng còn đòi các gì một trăm tám mươi loại linh đan, mỗi loại một trăm viên, cùng với mười vạn lượng linh tinh tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh luyện chế, đây căn bản chính là vô nghĩa, Thần Đạo viện bọn họ cũng coi như là một phương thế lực không nhỏ, trong giới tu hành điêu linh hiện giờ cũng được coi là tông phái nhất lưu, nhưng cho dù bọn họ bán hết người trong viện cũng căn bản không được cái giá này.

Bọn họ dưới sự cai trị của Thần Đình, dựa theo đạo lý thì phải nộp thuế, nhưng Phương Hành tuy là Thần Đình Tiểu Thánh Quân, lại không có lãnh địa của mình, nghiêm khắc mà luận, hắn thật ra hoàn toàn không có danh phận, không có tư cách nhận thuế.

Nói một cách không dễ nghe, hắn đến Thần Đạo viện để thu thuế kỳ thật chính là tống tiền, không ngờ còn đưa ra yêu cầu vô lý như vậy, đạo nhân râu dài trực tiếp sụp đổ.

Giống như là đáp lại một tiếng kêu này của đạo nhân râu dài, Phương Hành lại vẻ mặt cổ quái nhìn hắn, bộ dạng thản nhiên.

– Ta vốn chính là tới để cướp mà.

Theo viện trưởng của Thần Đạo viện tức giận phun ra một ngụm máu trên núi, trong giới tu hành Thiên Nguyên từ sau khi Thần tộc hàng lâm lại bắt đầu một hồi hạo kiếp, cũng chính là ma đầu Phương Hành thiện ác khó phân biệt trong mắt thế nhân hiện giờ, bắt đầu xuống tay từ Thần Châu bắc vực, từng tòa đạo thống bị đoạt đi, mỹ kỳ danh viết là thu thuế, trên thực tế chính là cướp bóc, phàm là không cho, hoặc là đánh sập sơn môn, hoặc là cướp đoạt bảo khố, bất kể là linh đan diệu dược, pháp bảo linh tinh gì, hết thảy đều quét sạch.

Những đạo thống này tất nhiên không tình nguyện, nhưng ở trước thực lực và địa vị tuyệt đối của Phương Hành, ai dám phản kháng?

Theo lý thuyết bọn họ nằm dưới sự cai trị của Thần Đình, tất nhiên cũng được sinh linh Thần tộc bảo hộ, chỉ tiếc hiện giờ ngay cả tam đại Thần Vương cũng không dám tùy tiện trêu chọc hắn, giống như Thần Chủ đã hạ nghiêm lệnh đối với ba vị Thần Vương, nghiêm cấm bọn họ lúc này trêu chọc Phương Hành.

Các loại cáo trạng, văn thư kêu khổ giống như tuyết bay tới Phong Thiện sơn Thần Tiêu cung, ngay cả vị Chiêu Hòa lão nô tạm thời thay Thần Chủ xử lý các loại công việc cũng đau đầu, không thể không đi quấy rầy Thần Chủ một lần, muốn nàng ta giúp đỡ đưa ra chủ ý, nhưng Thần Chủ sau khi nghe nói chỉ trầm mặc một lúc, sau đó lại bật cười, hờ hững trả lời:

– Thôi cứ để mặc hắn đi, coi như là tiểu gia hỏa này để lại một đại lễ cuối cùng cho Thiên Nguyên tu sĩ.


Chương 1244: Phi thăng lên trời

Người hận quỷ ghét, thiên hạ đại loạn.

Thiên Nguyên Hiện giờ đại loạn hàng lâm, lòng người hoảng sợ, nếu có người có thể trong mấy ngày ngắn ngủi làm được tám chữ này, cũng chỉ có Phương Hành, Hắn bắt đầu cướp sạch từ Thần Châu bắc vực, một đường đảo qua Thần Châu trung vực, đông vực, tây vực, cuối cùng ngay cả nam vực cũng không tránh được ma chưởng của hắn, thậm chí, trong một đoạn thời gian này, hắn truyền cho Tiểu Tiên Giới, bảo nhân mã hai bên cùng tới Nam Chiêm, Yêu Địa tìm kiếm tất cả tài nguyên mà hắn cần, mà các đại nhân vật của Thần Đình thì trầm mặc, không nghi ngờ gì nữa càng tiến thêm một bước đẩy mạnh khí diễm của hắn, khiến hắn trong mấy ngày ngắn ngủi đã quét sạch gần như toàn bộ Thiên Nguyên!

Trong mấy ngày ngắn ngủi không biết có bao nhiêu đạo thống phá sản, bao nhiêu quốc gia bần cùng đảo loạn, thật sự có thể so với châu chấu quá cảnh!

Nói đến cũng buồn cười, đại chiến sắp tới, nguy cơ bốn bề, nhưng sau cùng sự chú ý của các tu sĩ Thiên Nguyên lại đặt hết trên người Phương Hành.

Có điều cũng may, Phương Hành cuối cùng chỉ cướp có ba ngày liền ngừng tay.

Hắn có việc, muốn sớm quay về Thương Lan hải gặp lại Thương Lan hải Long cung Tam thái tử Ngao Liệt, sau đó cùng tới Long tộc cổ lộ, trong lòng kỳ thật cũng lo, sợ thằng ôn này đi trước, bởi vậy đã sớm an bài hai vị Giới Chủ của Tiểu Tiên Giới theo dõi hắn, có điều cũng may, tuy hắn đến chậm hơn so với dự tính hai ngày, nhưng Ngao Liệt vẫn ở đó!

– Ngươi vì sao tới muộn thế?

Trên mặt biển, Thương Lan hải Long cung Tam thái tử Ngao Liệt ngồi khoanh chân, rõ ràng có chút chờ tới bực mình.

– Ông trời của ta ạ, ngươi còn trách ta à.

Phương Hành khiêng một cái túi to như núi tới, từ vết rách của túi, có thể nhìn thấy bên trong không ngờ là một động túi đựng đồ, cũng không biết có mấy vạn, mà bên trong mỗi túi đựng đồ lại đựng đại lượng vật tư.

Mà Phương Hành thì thở hồng hộc, ném túi về phía mây, thở hổn hển nói:

– May đây là Phương đại gia ta, chứ người khác sao có dễ dàng trong ba ngày ngắn ngủi kiếm được nhiều vật tư như vậy? Ngươi có biết có bao nhiêu đạo thống trực tiếp bị ta lột sạch không?

Ngay cả Ngao Liệt thấy nhiều túi đựng đồ như vậy, ánh mắt cũng có chút cổ quái:

– Ngươi rốt cuộc thu thập được những gì.

Phương Hành không biết từ đâu lấy ra một hồ lô một, uống hai ngụm rồi thở hổn hển nói:

– Trăm vạn cân các loại sơn trân hải vị, thịt kỳ cầm dị thú, hai mươi hồ nước lớn, bên trong còn có cá béo.

Còn có khoảng một nghìn vò rượu ngon, mười vạn vò rượu bình thường.

Về phần các loại đan dược thì không đếm được, nói chung là khoảng mấy chục vạn viên.

– Ngươi điên rồi à?

Ngao Liệt vốn đang nghiêm mặt, nghe hắn nói vậy cũng ngẩn ra.

– Còn sao nữa? Ngay cả lợn sống ta cũng bắt mấy trăm con, chẳng lẽ cũng phải kể ra với ngươi à?

Phương Hành đắc ý dào dạt, ngón tay gõ lên cái túi cực lớn, bộ dạng khoe khoang.

Ngao Liệt thật sự có chút không hiểu hắn bắt mấy trăm con lợn sống làm gì, nhưng cũng hiểu rằng tuyệt đối không nên tranh luận với hắn, liền trầm mặc một chút, cường hành áp chế cơn buồn nôn, thấp giọng hỏi:

– Tất cả vật tư chuẩn bị xong rồi chứ?

– Gần xong!

Phương Hành lắc đầu, nói:

– Bên Nam Chiêm nói sẽ đưa tới mấy tiên tử biết đàn hát, hiện tại vẫn chưa tới.

– Ngươi mang tiên tử theo làm gì?

Ngao Liệt thiếu chút nữa thì nổi điên, không nhịn được gào lên.

– Trên đường đi tĩnh mịch mà.

Phương Hành thờ ơ ngoáy ngoáy lỗ tai, trợn mắt lườm lại Ngao Liệt.

Ngao Liệt hít sâu một hơi, cố ép bản thân đừng cãi nhau với hắn, một lúc trầm mặc một lúc mới mở miệng nói:

– Bất luận là như thế nào, mấy ngày nay cũng phiền ngươi rồi, nếu không phải có ngươi nhắc nhở, ta thực sự không biết bước vào cổ lộ cần chuẩn bị nhiều như vậy, trong mấy ngày nay nghĩ lại, trong ghi chép của Long cung, mỗi khi có tiền bối phi thăng, quả thật đều có ghi chép về các loại tài nguyên mà Long cung thu mua, lúc ấy nếu ta lỗ mãng trực tiếp trốn vào tinh không, không biết sẽ phải chịu bao nhiêu đau khổ.

Thấy hắn nói năng thành khẩn, Phương Hành cũng có chút vui mừng:

– Cuối cùng cũng hiểu được nỗi khổ tâm của ta rồi.

Từ lúc gặp lại con rồng điên này, hai người vón chưa thực sự hòa giải, lúc ban đầu không ngờ còn đánh nhau một trận, về sau Phương Hành phát hiện, chỉ cần mình càng nóng, thằng ôn này sẽ mạc danh kỳ diệu dịu xuống, cuối cùng có thể dùng loại phương pháp này để câu thông, nhưng nói đi cũng phải nói lại, hai người hiện tại vẫn chỉ có thể xem như là người xa lạ, thằng ôn này chưa chắc đã thực sự coi mình là người một nhà!

Hiện giờ hắn chịu nhận sai, cám ơn mình, quan hệ giữa tỷ phu và em vợ có thể hâm nóng lại.

– Khà khà, thôi.

Thanh niên các ngươi hay lỗ mãng, những trưởng bối chúng ta…

Hắng giọng, chuẩn bị trấn an một chút, lại không ngờ, chưa nói xong Ngao Liệt đã lại mở miệng, cắt ngang lời hắn, đầu rồng cúi xuống:

– Có điều tuy cảm tạ, nhưng có câu vẫn phải nói!

Phương Hành lập tức ngẩn ra:

– Câu gì.

– Cổ lộ thăng thiên của Long tộc, không thể để người khác đặt chân vào.

Ánh mắt Ngao Liệt đột nhiên trở nên lạnh lùng nghiêm nghị, thanh âm lộ ra vẻ đanh thép:

– Bất luận ngươi là ai!

Phương Hành vừa nghe vậy liền có chút tức giận, thằng ôn này mấy ngày trước đã nói ra những lời này, nhưng lúc ấy bị mình mắng cho một trận, hắn không phải đã thu hồi rồi sao? Không phải đã hẹn trước hai người cùng nhau bước vào tinh không cổ lộ sao? Mình ngay cả tài nguyên cũng chuẩn bị đủ rồi.

Không đợi hắn có phản ứng, Ngao Liệt nói xong câu đó, liền bỗng nhiên mắt phóng hung quang, cả người không ngờ trong vào chớp mắt hóa ra long tướng, lao thẳng về phía hắn, long tức phun ra nuốt vào, khiến Phương Hành cũng chỉ có thể tránh ra, túi đồ cực lớn đó thì ầm ầm rơi xuống hải vực, mà Ngao Liệt thì thừa cơ tóm lấy túi đồ đó, đồng thời đuôi rồng vung ra, mây mù ngưng tụ, lập tức hóa thành lưu quang, bay thẳng tới cửu thiên!

Phương Hành trực tiếp trợn tròn mắt:

– Con dê con này cũng dám cướp đồ của ta à?

Cho tới lúc này mới hiểu ý đồ của Ngao Liệt, tiểu cữu tử này từ lúc ban đầu đã không định dẫn mình đi cùng, chờ đợi mấy ngày nay căn bản chính là chờ mình đem tài nguyên về cho hắn, sau đó th lập tức đoạt lấy tài nguyên rồi bỏ đi.

Trong nháy mắt này, thực sự là vừa vui mừng lại vừa phẫn nộ.

Vui mừng là con chó ngốc này ngủ trong Tạo Hóa Lôi Trì cũng không phải là vô ích, cũng học được tâm nhãn!

Phẫn nộ là tên vương bát đản này cướp của ai không cướp, lại đi cướp của mình.

– Thằng nhóc, cướp tới trên người tiểu tổ tông ta.

Không biết ngươi còn non lắm à.

Vừa nói vừa cởi đầu lâu khô lâu bên hông xuống, sau đó tung người nhảy vào, đầu lâu khô lâu trong nháy mắt hóa to, biến thành một đạo lưu quang rồi cũng bay về phía cửu thiên, đồng thời tiếng cười truyền khắp các vực:

– Thứ ngươi cướp đi chỉ là râu ria? Thứ tốt đều ở trong thần cung này của ta, trong túi đó vốn là những thứ thần cung không chứa được, định giao cho ngươi đeo, tỷ phu ta chính là muốn nhìn xem, ngươi vác nhiều đồ như vậy thì làm sao mà bay nhanh được, làm sao bỏ ta lại được.

Vừa cười to vừa đuổi theo, không ngờ thật sự càng lúc càng đuổi tới gần Ngao Liệt.

Ngao Liệt lúc này cũng xấu hổ vô cùng, vốn đã quyết định chủ ý, đoạt tài nguyên Phương Hành chuẩn bị rồi bỏ đi, không định dẫn hắn vào Long tộc cổ lộ, nhưng lại không ngờ, túi đồ trong tay thực sự rất nặng.

Hắn là thần long, tốc độ cực nhanh, chỉ luận về tốc độ thì chỉ sợ Phương Hành không thể đuổi được mình, nhưng lại phải vác túi đồ nặng như vậy, càng bay càng chậm, không ngờ thực sự bị Phương Hành đuổi tới, đã thế hắn còn lớn tiếng mỉm mai, lửa giận trong lòng cũng bốc lên!

Hắn bị chọc tức, trực tiếp ném túi đồ đi, hung hăng đập về phía Phương Hành.

Đúng là thẹn quá hóa giận mà, ngay cả những vật tư này cũng không cần, chỉ quyết ý muốn giữ Phương Hành lại.

Nhưng Phương Hành hiện giờ đang ở trong Tiểu Thế Giới, đầu lâu khô lâu trong nháy mắt thu nhỏ lại, hóa thành một đạo lưu quang chui qua túi đồ đó, nhưng cũng lạ làm rách nó, mấy vạn túi đựng đồ ở bên trong rơi xuống như mưa, mà hắn thì hoàn toàn không để ý tới, vẫn đuổi theo Ngao Liệt, một người một rồng, hóa thành hai đạo lưu quang bay tới thiên ngoại.

– Lần này ta đã quyết ý muốn cùng ngươi xông vào tiên lộ, đừng hòng bỏ ta lại.

Tiếng hô sau cùng của Phương Hành vang vọng trong thiên địa, không biết đã làm bừng tỉnh bao nhiêu người.

– Có người sắp phi thăng?

– Là ma đầu đó… Hắn không ngờ muốn phi thăng thành tiên?

Vô số người tu hành đều vô cùng khiếp sợ, ngẩng đầu nhìn trời, hô lên thất thanh.

Chuyện Phương Hành chuẩn bị rời khỏi Thiên Nguyên, rất ít người biết, ngay cả tám vị Giới Chủ của Tiểu Tiên Giới cũng không rõ, càng không biết Phương Hành điên cuồng cướp đoạt các loại pháp bảo chính là để sử dụng trên đường phi thăng, lúc này nghe thấy chân tướng, quả thực chính là khóc không ra nước mắt, ai ngờ Tiểu Tiên Giới lại xui xẻo như vậy, khó khăn lắm mới tìm được cái đùi để ôm, kết quả cái đùi này trực tiếp không chút lưu luyến bỏ đi.

Lại càng không biết có bao nhiêu người trong lòng khiếp sợ vô cùng, chỉ si ngốc ngẩng đầu, nhìn hai đạo thân ảnh phi thăng vực ngoại.

Theo hai thân ảnh đó bay thẳng lên mây, trong không trung bắt đầu có bao nhiêu túi đựng đồ rơi xuống.

Có những túi đựng đồ rách tan, cũng có một số hở miệng, thứ bên trong đều rơi xuống, có linh tinh, có linh đan, cũng có pháp bảo cổ quái, linh phù.

Thậm chí còn có vô số sơn trân hải vị, kỳ cầm dị thú, cùng với vò rượu to, vô số gà vịt dê bò và cá tươi ngoe nguẩy.

Nam Chiêm Bột Hải quốc, Liên nữ váy tắng cũng đang ngẩng đầu nhìn trời, thấy một màn này, không khỏi bật cười:

– Cũng lạ thật, trước kia tiên nhân phi thăng, hoa rơi mây màu, hôm nay thổ phỉ lên trời, lại là của trộm cướp rơi lả tả.


Chương 1245: Dạy dỗ một con rồng

Đồng thời bay lên cửu thiên, nhưng Ngao Liệt rõ ràng là nhanh hơn Phương Hành!

Nó vốn chính là chân long đã nửa bước thành tiên, một thân tu vi quả thực vô cùng đáng sợ, vượt xa Phương Hành, hiện giờ Phương Hành đang trốn trong Thông Thiên thần cung, lại không thể thi triển Tiêu Dao thân pháp để bù đắp chỗ thiếu sót về tốc độ, tức thì bị Ngao Liệt bỏ lại sau.

Mà Ngao Liệt giống như là đã quyết định chủ ý, không muốn để Phương Hành theo mình tiến vào Long tộc cổ lộ, cố ý bỏ lại hắn, ngay cả túi tài nguyên cũng vứt bỏ, khinh thân ra trận, nhìn thì là song song bay vào tinh không, nhưng trên thực tế thì Ngao Liệt nhanh hơn nhiều.

Lúc bay lên tới cửu thiên, Ngao Liệt đã bỏ xa Phương Hành gần ngàn dặm, nhảy vào trong hư không.

– Muốn bỏ lại ta à, vẫn còn ngây thơ lắm.

Phương Hành ngồi ngay ngắn trong Thông Thiên thần cung, lắc đầu thở dài, dở khóc dở cười, bộ dạng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Cũng không ngờ tiểu cữu tử vừa khôi phục thần trí lại cố chấp như vậy, vì bỏ lại mình, ngay cả túi tài nguyên đó cũng vất đi, xem ra vẫn phải dạy dỗ một chút.

Hai người một trước một sau, bay thẳng tới cửu thiên, cuối cùng đột nhiên giống như hai con cá thoát ly cực hạn của hư không Thiên Nguyên, thực sự đi tới giữa đi tới, vào một thoáng vừa thoát ly, không ngờ dẫn động mây trôi trên chín tầng trời của Thiên Nguyên, xuất hiện hai gợn sóng giống như yên hoa, thoạt nhìn thật sự rất đẹp mắt, giống như phá vỡ một phương thế giới, đi tới một phương thế giới khác vậy, ngay cả Phương Hành cũng không nhịn được tưởng, nhắc tới bốn chữ “Thoát phá hư không” trong điển tịch.

Trong nháy mắt bọn họ thực sự tiến vào trước tinh không, thật sự có cảm giác giống như phá vỡ giới bích (vách tường của giới).

Mà sau khi triệt để ra khỏi tầng mây của Thiên Nguyên, liền hoàn chỉnh hiện thân trong tinh vực, cảm thụ trên người trong nháy mắt xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, cúi đầu nhìn, Thiên Nguyên đã hóa thành một tinh cầu to lớn vô cùng, vô số tinh thần ở chung quanh so với nó đều nhỏ hơn, chậm rãi xoay tròn xung quanh, khiến cho người ta liếc một cái liền hiểu rõ sinh linh Thần tộc vì sao lại nói Thiên Nguyên chính là trung tâm của hoàn vũ, quê hương của chúng tiên, nơi khí vận tụ tập.

Cả mảng tinh vực to lớn như vậy, Thiên Nguyên quả thật là trung tâm!

Bất kể là hình của nó, hay là kích thước của nó, đều hoàn toàn xứng đáng làm trung tâm của tinh vực!

Mà sau khi thực sự đặt mình trong tinh không, hoàn cảnh chung quanh cũng lập tức xảy ra biến hóa cực lớn, người càng ở trên cao càng lạnh, đó là thường thức của mỗi người tu hành, nhưng sau khi triệt để ly khai Thiên Nguyên, cái lạnh đó càng khó có thể tưởng tượng, giống như người cá rời khỏi nước, quanh người là một mảng trống rỗng, căn bản không có bất kỳ chỗ dựa nào, hơn nữa lại giống như là đột nhiên rơi thẳng vào hầm băng, nhiệt độ chung quanh lại thấp hơn vô số lần, hoặc là nói căn bản chính là không có bất kỳ nhiệt độ nào.

Loại giá lạnh khó có thể diễn tả này, nếu cứ muốn dùng một ví dụ để hình dung, quả thực giống như bên cạnh có vô số tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh đồng thời thi triển thần thông, đánh khí lạnh băng hàn vào người mình, dù là Phương Hành và Ngao Liệt đều là cảnh giới Tán Tiên, nhục thân mạnh mẽ vô địch, giữa loại lãnh khốc và thương mang này cũng phải vận chuyển pháp lực cường đại để chống đỡ, nếu không sẽ bị đông cứng.

Bọn họ hiện tại giống như lúc nào cũng có đại địch Nguyên Anh không nhìn thấy, đánh thần thông vào người họ.

Mà bọn họ thì chỉ có thể cố gắng chống đỡ, lại không có cách nào tránh né, cũng không thể đào thoát. . .

Mà Phương Hành còn đỡ, từ trong Thông Thiên thần cung thò đầu ra cảm thụ một chút liền lạnh tới run rẩy, sau đó lại trốn vào trong Thông Thiên thần cung, đẻ Tiểu Thế Giới này che chở cho mình, mà Ngao Liệt chân thân trực tiếp bay vào tinh không thì có chút thê thảm, ngay cả hơi nước bám trên long lân cũng trong nháy mắt biến thành băng sương, thân thể đều cứng lại, ở trong tinh không dừng lại một thoáng, một thân khí huyết đáng sợ dập dềnh mới đánh tan băng sương, tiếp tục lao về phía trước.

– Đứa nhỏ này cũng cứng đầu thật.

Phương Hành không nhịn được lắc đầu thở dài, hắn nhìn ra Ngao Liệt sau khi cảm nhận được sự lãnh khốc và chân không trong tinh không, rõ ràng cũng do dự một thoáng, nhưng không ngờ lại không quay đầu, ngược lại vẫn cắm đầu bay vào trong tinh vực mờ mịt, đúng là tiểu cữu tử không nghe lời!

– Chẳng trách Chiêu Hòa lão nô nói thần cung mới là vật cần đầu tiên khi bay vào tinh không, quả nhiên có rất nhiều tác dụng, ta xem ngươi làm thế nào để bỏ ta lại.

Phương Hành cảm thán một tiếng, tiếp tục tiến về phía trước, trong lòng vô cùng đắc ý, tốc độ của Ngao Liệt tuy nhanh hơn hắn, nhưng hiện giờ cần vận chuyển pháp lực mạnh mẽ để chống đỡ nhiệt độ lạnh khốc liệt này, tốc độ đã chậm lại, hắn thì trốn trong Tiểu Thế Giới, tốc độ hoàn toàn không bị ảnh hưởng, cứ thế này, tốc độ của hắn sẽ nhanh hơn Ngao Liệt rất nhiều!

– Khà khà, tiểu cữu tử, ngươi ở bên ngoài có lạnh không.

Trong tinh không, một cái đầu lâu vòng qua từng ngôi sao, bay về phía kim long ở đằng trước, hình ảnh vừa quỷ dị lại vừa lạnh lùng, mang theo một loại cảnh tượng bao la hùng vĩ không thể dùng ngôn ngữ để miêu tả, chỉ là lời nói của có chút giết phong cảnh, hoặc là nói dao động thần thức của hắn đang liên tục không ngừng từ trong đầu lâu khô lâu truyền ra:

– Ta ở trong thần cung rất ấm áp, tự thành không gian, có thiên địa, nhiệt độ giống hệt như ở Thiên Nguyên, so với với bên ngoài thì quả thực là thoải mái vô cùng.

Ngao Liệt lúc này cũng không nhịn được quay đầu lại, nhìn Phương Hành đang bay nhanh về phía mình, ánh mắt rất là phẫn hận, thần niệm đáp lại:

– Ngươi trở về đi, ta không thể dẫn ngươi tiến vào thông tiên cổ lộ của Thương Lan hải ta được.

– Ngươi bảo ta về thì ta về à.

Thần niệm của Phương Hành lập tức đáp trả, không biết có phải là hắn cố ý hai không, miệng của đầu lâu lúc há lúc mở, thoạt nhìn giống như đầu lâu đang nói chuyện vậy:

– Hơn nữa, ta cũng không phải là đi theo ngươi, ta là đến tinh không dạo chơi, tinh không vô biên, ta chỉ là tiện đường với ngươi mà thôi, ai quy định chỉ cho phép ngươi đi theo hướng này chứ.

– Ngươi. . .

Quả thực đúng là đáng giận.

Những lời vô lại này trực tiếp khiến cho Ngao Liệt không phải đáp lại thế nào, tức tới long tu ở khóe miệng cũng run run.

– Ha ha, xin ta đi, xin ta cho ngươi vào đi.

Phương Hành đắc ý dào dạt, căn bản không để ý tới sự tức giận của Ngao Liệt, bộ dạng như ăn chắc nó rồi.

Mà tình hình thực tế cũng đúng là hắn ăn chắc Ngao Liệt thật, trong hư không, Ngao Liệt lúc nào cũng phải vận chuyển pháp lực để chống đỡ cái lạnh, giống như lúc nào cũng phải kháng lại thần thông của mấy vị đại tu Nguyên Anh, dưới tình huống như vậy, tốc độ căn bản không thể nhanh nổi, tất nhiên cũng không thể thoát khỏi mình đang ở trong Tiểu Thế Giới, trừ phi hắn vĩnh viễn đi vòng vèo chứ không tới tinh không cổ lộ, nếu không nhất định sẽ phải mang Phương Hành theo.

Mà Ngao Liệt tâm cao khí ngạo, hiển nhiên cũng sẽ không bị những manh khóe vô lại này của Phương Hành khuất phục, ngược lại tâm khí càng cao hơn, cơn tức càng tăng lên, căm hận nói:

– Ta chính là chân long huyết mạch tôn quý nhất của Thiên Nguyên, sao phải cúi đầu trước tu sĩ Nhân tộc như ngươi? Đừng vọng tưởng dùng thủ đoạn ti tiện này để theo ta tới Long tộc cổ lộ, căn bản chính là nằm mơ, hiện giờ cách Thiên Nguyên không xa, ngươi muốn về vẫn kịp, đợi càng đi sâu vào trong tinh không, muốn quay đầu lại cũng không còn đâu, lời đến đây là dừng, đừng trách ta không nhắc nhở!

Dứt lời, một thân long lân dần dần khép lại, từng đạo lôi quang bắn ra, tốc độ tăng lên, tiến về phía trước.

– Tiểu hài tử bướng bỉnh đúng là khiến cho trưởng bối như ta phải đau đầu.

Phương Hành bất đắc dĩ vỗ vỗ đầu, đầu lâu khô lâu vội vàng chạy theo, bám sát Ngao Liệt.

Một người một rồng truy đuổi trong trong tinh không, cứ như vậy dần dần rời xa Thiên Nguyên, đi sâu vào trong tinh không, nếu đổi lại là bất kỳ một người tu hành nào khác, lúc lần đầu bước vào tinh không, nhìn thấy tinh không thâm thúy rực rỡ như vậy, chắc tâm tình cũng đều kích động mà trong lòng sợ hãi, thậm chí là cúng bái, có điều hiện giờ hai người này hoàn toàn không có cảm giác đó, Ngao Liệt thì càng đi càng bị Phương Hành chọc tức, mà Phương Hành thì đang nghiêm túc suy nghĩ nên “nấu rồng” như thế nào.

Năm đó ở trong Hồng Trần từng có người nấu ưng, hàng phục chim ưng tính tình khốc liệt nấy để làm nanh vuốt cho mình.

Mà Phương Hành hiện giờ lại muốn dùng phương pháp này để hàng phục tiểu cữu tử của mình.

Khi đi qua mặt trời nhiệt lực đáng sợ, lúc nào cũng tỏa ra nhiệt độ mãnh liệt, Ngao Liệt dù là kim long chi thân, nửa bước thành tiên cũng nóng tới mồ hôi như mưa, kim giống như sắp bị tan chảy, không vận chuyển tất cả pháp lực để chống đỡ thì không được, mà vào lúc này, Phương Hành ngồi ngay ngắn trong miệng đầu lâu khô lâu, khởi động ô che nắng, mặc quần cộc, tay còn cầm một cốc nước nho ướp lạnh, từ xa nâng chén về phía Ngao Liệt, cười to:

– Ái chà, thoải mái quá đi, tiểu cữu tử có muốn tiến vào không? Xin ta đi.

Hận ý của Ngao Liệt đối với Phương Hành đã đề thăng hai tầng, không để ý đến hắn, cố gắng chống đỡ.

Mà khi đi qua tinh vực không có sự tồn tại của mặt trời, nhiệt độ cơ hồ hạ xuống thấp nhất, Ngao Liệt cảm giác một thân long huyết đều đông cứng thì Phương Hành lại thay một cái áo lông, ngồi trong miệng đầu lâu khô lâu uống rượu lâu năm, ăn lẩu, hưng phấn kêu to với Ngao Liệt:

– Trời đông giá rét nên ăn đồ nóng, tiểu cữu tử xin ta đi.

Hận ý trong lòng Ngao Liệt lại đề thăng, cắn răng không nhìn nụ cười đê tiện đó.

Trong tinh không vốn đã phải chịu dày vò, hành động của Phương Hành không nghi ngờ gì nữa khiến Ngao Liệt càng khó chịu hơn.

– Sắp tới Long tộc cổ lộ rồi, ta xem ngươi làm thế nào để tiếp tục theo ta.

Lúc Ngao Liệt cảm thấy dày vò, chỉ có thể oán hận cắn chặt rằng, không ngừng tự an ủi mình.

– Tinh không vô hạn, chỉ hoàn cảnh cơ bản thôi đã ác liệt như vậy rồi, huống chi còn có vô số hung hiểm đang chờ?

Phương Hành lúc này cũng nghĩ:

– Ta xem ngươi rốt cuộc làm thế nào để thoát khỏi ta.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box