[Dịch] Thần Đế
Tập 24 : Vô danh (c231-c240)
❮ sautiếp ❯Chương 231
Nhưng bọn họ đã vòng vo ở Yêu La sơn vài ngày rồi, ngoại trừ gặp chút nguy hiểm ra thì ngay cả bóng dáng người của Linh Cổ Thôn cũng chưa từng gặp.
-Coi như vận may của tiểu tử kia tốt, chúng ta chuẩn bị trở về thôi!
Hổ Độc cảm thấy rất phiền muộn, chuyến này đi về tay không, chỉ có thể tìm cơ hội lần sau thôi.
Bang bang…
Ngao ô…
Có Man thú rít gào, tiếng giao thủ kịch liệt truyền tới, động tĩnh không nhỏ.
Thân ảnh của Tô Dật xuất hiện trên một khối đá lớn trên núi, mát nhìn sơn cốc phía dưới.
Lúc này có một con phi cầm giương cánh vĩ đại chừng hơn mười trượng đang đấu tay đôi với một con Tích Dịch (rắn mối) Man Yêu thú.
Con phi cầm cùng Tích Dịch Man Yêu thú đều có khí tức khoảng Yêu Huyền cảnh ngũ trọng.
Hai móng của phi cầm sắc bén, lợi trảo bén nhọn, toàn thân tràn ngập ánh sáng, linh vũ trên người phát sáng, mỗi một lần lao xuống đều vô cùng nhanh, lợi trảo đó có thể bóp nát cự thạch.
Tích Dịch Man Yêu thú không có cách nào phi hành, nhưng cũng rất linh mẫn, phòng ngự cũng cực kỳ cường hãn.
Trên người được bao một lớp vảy thịt áo giáp thật dày tràn ngập ánh sáng màu đen, rõ ràng thể hiện là một con Man Yêu thú thuộc tính thổ.
Cái đuôi lớn thật dài cũng cực kỳ bén nhọn, tràn ngập hàn quang, trong trạng thái phòng thủ làm trong phi cầm căn bản không tìm được bất cứ cơ hội nào.
– Liệp Phong Yêu Điêu.
Tô Dật biết phi cầm là Liệp Phong Yêu Điêu, nhưng Tích Dịch Man Yêu thú lại không biết.
Chuyện này cũng rất bình thường, cõi đời này có rất nhiều Man Yêu thú, đa phần Man Yêu thú cũng là biến dị, tạp giao hỗn huyết, không thể nào có ai có thể nhận ra được hết giống loài của Man Yêu thú trên đời.
Nhưng đối với cường giả thì, Man Yêu thú có huyết mạch, cấp bậc ra sao thì lại dễ dàng phán đoán được.
– Hí hí…
Có tiếng ngựa hí truyền tới, ở trên sơn cốc, trên một vách đá dựng đứng có một sào huyệt hang núi.
Hai con Liệp Phong Yêu Điêu nho nhỏ, ánh mắt đang sáng lên nhìn cuộc chiến kịch liệt giữa Tích Dịch Yêu thú và Liệp Phong Yêu Điêu đã thành niên.
– Con tiểu Tích Dịch kia đang nhằm vào hai con Liệp Phong Yêu Điêu nhỏ, không ngờ lại bị Liệp Phong Yêu Điêu lớn đuổi kịp.
Tô Thiên Tước ngẩng cái đầu nhỏ, nói.
– Tích Dịch rất thông minh, con Liệp Phong Yêu Điêu kia sợ là cũng không làm gì được nó.
Mắt Tô Dật hơi động, phán đoán cuộc chiến kịch liệt giữa Tích Dịch Yêu thú và Liệp Phong Yêu Điêu phía xa.
Tuy Liệp Phong Yêu Điêu là Man Yêu thú phi hành, chiếm cứ không ít ưu thế.
Nhưng con Tích Dịch lại rất thông minh, phòng ngự tới một giọt nước cũng không lọt.
Nếu cứ kéo dài lâu, một khi Liệp Phong Yêu Điêu mệt mỏi còn có thể bị rơi vào thế hạ phong.
– Tiểu Tích Dịch hiện tại sợ là đang muốn nuốt sống con Liệp Phong Yêu Điêu lớn hơn, muốn có được lợi ích.
Tô Thiên Tước nói.
– Chúng ta xuống dưới, nói không chừng có thể thương lượng với Liệp Phong Yêu Điêu một chút.
Bỗng dưng, Tô Dật mỉm cười, tìm trên đường xuống núi đã nửa ngày cũng không tìm được một con Man Yêu thú có thể phi hành, lúc này Liệp Phong Yêu Điêu lại khá thích hợp.
Rầm rầm rầm…
Ánh mắt của Liệp Phong Yêu Điêu lợi hại, không ngừng đáp xuống, thế tiến công sắc bén nhưng mỗi lần tấn công đều không làm gì được, hiệu quả quá nhỏ.
Con Tích Dịch kia chuyên tâm phòng ngự, một giọt nước cũng không thể lọt, căn bản không có cách nào đối phó.
Nó đã đang dần tiêu hao nhiều hơn.
Híz-khà zz Hí-zzz…
Cái lưỡi tinh hồng của Tích Dịch Man Yêu thú phun ra hút vào, tràn ngập mùi máu tanh, cảm giác được khí tức trên người Liệp Phong Yêu Điêu đang càng ngày càng yếu thì âm thầm lóe lên sự vui mừng trong hung đồng.
– Liệp Phong Yêu Điêu, ta giúp ngươi giết con Tích Dịch này, ngươi hỗ trợ trở ta một đoạn đường, thế nào?
Bỗng dưng, trong cuộc chiến giằng co kịch liệt này có giọng nói truyền tới.
Đang kịch liệt chém giết, Liệp Phong Yêu Điêu và Tích Dịch Man yêu thú đều men theo giọng nói nhìn lại, thần sắc âm thầm thay đổi, hung đồng phát ra ánh sáng khiếp người rồi lập tức tập trung trên một thân ảnh.
Mắt nhìn thân ảnh của người kia, bên người còn có một con gà yếu nhược trụi lông đi theo, ánh mắt của Liệp Phong Yêu Điêu và Tích Dịch Man Yêu thú đều âm thầm kinh ngạc.
Chỗ cao trên vách núi, mắt của hai con tiểu Liệp Phong Yêu Điêu nhìn thân ảnh đột nhiên xuất hiện, trong đôi mắt nhỏ cũng lưu chuyển tràn ngập sự hiếu kỳ.
Hí…
Híz-khà zz Hí-zzz…
Liệp Phong Yêu Điêu hí, lưỡi của Tích Dịch Man Yêu thú phun ra nuốt vào, trong hầu vang lên tiếng ô ô, đều cảnh giác nhìn chằm chằm Tô Dật.
Đối với Man Yêu thú thì nhân loại mãi mãi cũng là kẻ địch chung.
Tô Dật cất bước, khi giọng nói vừa dứt thì cũng không để ý tới Liệp Phong Yêu Điêu mà từ từ đi về phía con Tích Dịch Man Yêu thú kia, nói:
– Lập tức rời đi, ta có thể giữ cho ngươi một mạng, nếu không thì chết!
Mắt nhìn Tô Dật đi tới, một thiếu niên nhân loại lại dám cuồng vọng như vậy.
Hung đồng của con Tích Dịch Man Yêu thú tràn ngập hàng quang, trong nháy mắt thân hình màu đen đậm lướt đi nhanh như tia chớp về phía Tô Dật.
Cái lưỡi đỏ thắm phun ra mềm nhanh như tia chớp, mùi máu tanh khuếch tán làm người ta cảm thấy buồn nôn.
– Nghiệt súc!
Tô Dật bỗng dưng ngước mắt, bàn chân lướt một cái, không lùi mà tiến tới, thân ảnh nhất thời mang theo tiếng xé gió tựa như tàn ảnh liên tiếp lướt đi.
Sau khi tu vi tăng vọt, sử dụng Phù Dao Bách Biến Bộ cũng tạo ra tốc độ tăng vọt.
Phù Dao Bách Biến Bộ, Súc Địa Thành Thốn, tốc độ tăng nhiều, dễ thay đổi, thật thật giả giả, giả giả thật thật không thể nào suy nghĩ rõ được.
Lúc này Tô Dật có Nguyên Huyền cảnh lục trọng, một con Tích Dịch Man Yêu thú chẳng qua có cấp bậc Yêu Huyền cảnh ngũ trọng mà thôi.
Thân ảnh của Tô Dật như thể một vệt tàn ảnh, nhanh như tia chớp xuất hiện ở phía bên phải đầu của con Tích Dịch Man Yêu thú này, nắm chặt song quyền, vung tay lên.
Đồng thời, bỗng dưng, trên người Tô Dật có một luồng khí tức uy nghiêm bá đạo bạo phát, một quyền đánh ra, mơ hồ mang theo cả tiếng sấm gió, nặng nề hạ lên đầu của con Tích Dịch Man Yêu thú.
Trong một chốc đó, Tích Dịch Man Yêu thú và Liệp Phong Yêu Điêu đang quanh quẩn giữa không trung dường như đồng thời cảm giác được gì đó, ánh mắt đều đại biến, thân thể tự dưng run rẩy.
Bịch
Một tiếng trầm như sấm, một luồng lực khổng lồ làm thân thể của con Tích Dịch Man Yêu thú bị nổ tung, bay lên rồi nặng nề ném đi, cuối cùng đụng vào vách núi cách đó không xa, làm cho vách núi rung động ầm ầm, nham thạch vỡ nát lăn xuống.
Ngay lập tức, con Tích Dịch Man Yêu thú cấp bậc Yêu Huyền cảnh ngũ trọng ngã lăn xuống, tiéng kêu thảm còn chưa kịp phát ra thì cái đầu đã bị đánh nát rồi.
Vận Hỗn Nguyên Chí Tôn Công, nguyên khí trên người lưu động nhẹ nhàng trong kinh mạch, như thể dòng sông chảy xuôi, vang lên tiếng động vui tai.
Một quyền này, Tô Dật chỉ dùng không đến một nửa khí lực, muốn kiểm nghiệm chiến lực bây giờ của mình.
Kết quả làm cho Tô Dật rất hài lòng, khóe miệng mỉm cười vui vẻ.
Cảm giác cường đại này không có gì so nổi, toàn thân thoải mái nói không lên lời.
– Đối thủ của ngươi ta đã giúp ngươi giải quyết, ngươi chở ta đoạn đường là được rồi, bằng không, kết quả của nó cũng sẽ chính là kết quả của ngươi, ngươi tự chọn đi.
Tô Dật ngước mắt, mắt nhìn Liệp Phong Yêu Điêu đang quanh quẩn trên tầng trời thấp.
– Ta đồng ý!
Mắt Liệp Phong Yêu Điêu nhìn Tô Dật, thân thể cao lớn lập tức hạ xuống trước mặt Tô Dật, hai cánh thu lại nằm rạp trên đất.
Bên trong hung đồng, ánh mắt trở nên cung kính mà kinh hãi.
Hỗn Nguyên Chí Tôn Công trên người Tô Dật thu lại, mắt nở ý cười.
Hỗn Nguyên Chí Tôn Công đối phó với cường giả Man Yêu thú Yêu Hư cảnh thì không thể dùng, nhưng đối với Man Yêu thú cấp bậc Yêu Huyền cảnh, Yêu Linh cảnh thì có hiệu quả cực lớn, đủ làm kinh sợ.
Vèo vèo
Có tiếng xé gió truyền tới, tiếng động không lớn nhưng có rất nhiều người, tiếng động này truyền vào tai Tô Dật.
Lập Tức, trong ánh mắt của Tô Dật nhìn thấy hơn hai mươi thân ảnh, còn có cả mấy con Man Yêu thú.
Chương 232
Mấy con Man Yêu thú, trong đó có một con đại hùng rất đáng chú ý, khí tức hung hãn, hùng chưởng lớn chừng hai người, cao chừng hai trượng, toàn thân ố vàng.
– Man Hùng bộ lạc!
Không cần nhìn Hùng Liệt ở trước mặt, chỉ cần nhìn trang phục của hơn hai mươi thiếu niên nam nữ tới, cùng với một con đại hùng kia thì Tô Dật có thể biết được thân phận của nhóm người này rồi.
– Là hắn, chính là hắn!
Nhìn Tô Dật, trong đám người của Man Hùng bộ lạc đã có một thiếu niên trước đây từng gặp Tô Dật nhất thời cao giọng la lên, dường như là kích động lắm.
Người tới chính là Hùng Liệt cầm đầu người của Man Hùng bộ lạc.
Bọn họ vốn dự định phải xuống núi trở về rồi, đột nhiên lại nghe thấy động tĩnh như thế thì bị hấp dẫn tới.
– Dịch Túc…
Trong nháy mắt, từng ánh mắt nhìn chằm chằm vào người Tô Dật, ánh mắt mọi người đều trở nên hưng phấn cùng kích động.
Phải biết rằng bọn họ đã tìm rất nhiều ngày ở Yêu La sơn rồi, ai ngờ lúc đang định bỏ cuộc thì lại gặp được người muốn tìm, sao có thể không kích động phấn chấn cho được.
Mắt Hùng Liệt nhìn Tô Dật, hơi kinh ngạc với con Liệp Phong Yêu Điêu lúc này đang ở trước người Tô Dật, nhưng không tiếp tục để ý, trong mắt giấu đi vẻ hưng phấn và kích động, khẽ cười lạnh, trầm giọng nói:
– Tiểu tử, chúng ta lại gặp mặt rồi?
– Ngươi có việc gì?
Tô Dật nhìn đám Hùng Liệt, khí tức hung hăng, người đông thế mạnh, hơn nữa oan gia ngõ hẹp, sợ là người tới không có ý đồ tốt đẹp gì.
Hùng Liệt nhìn Tô Dật, trầm giọng nói:
– Tiểu tử, làm hỏng chuyện tốt của ta sẽ phải trả giá thật lớn!
Ánh mắt của Tô Dật hơi nhướng lên, quả nhiên là người tới với ý đồ không tốt.
Ánh mắt đảo qua chừng hơn hai mươi thiếu niên nam nữ này, dường như đều chỉ có tu vi Nguyên Huyền cảnh, nhưng mạnh nhất cũng là Hùng Liệt.
Tô Dật thật sự không quá để tâm, trước đây lúc ở Nguyên Huyền cảnh nhị trọng đã có thể dễ dàng đánh bại Hùng Liệt, huống chi là hiện tại.
– Hình như ngươi không phải là đối thủ của ta, lẽ nào muốn cùng lên?
Tô Dật liếc nhìn đám thiếu niên nam nữ này, sức mạnh linh hồn âm thầm tỏa ra bốn phía, dường như cũng không có cường giả của Man Hùng bộ lạc ở đây nên đã yên tâm không ít.
Nhân số của đám thiếu niên nam nữ này mặc dù nhiều nhưng Tô Dật vẫn không sợ.
– Người này thật là phách lối!
– Hừ hừ, lập tức ngươi sẽ biết tay ta, xem còn dám phách lối hay không!
Nhìn thần sắc lơ đễnh của Tô Dật, một vài thiếu niên của Man Hùng bộ lạc rất giận dữ, chỉ có điều nghe nói thiếu niên ngoại lai này rất mạnh, Hùng Liệt cũng không phải đối thủ, tuy là giận dữ nhưng cũng không ai dám lên trước xuất thủ.
– Chỉ một mình ngươi sao?
Hùng Liệt cũng âm trầm nét mặt, thiếu niên ngoại lai này lại không coi gã vào đâu như thế, ánh mắt đảo qua bốn phía, cảm thấy kỳ lạ là tại sao lại chỉ có một mình ngườ inày, không hề nhìn thấy người của Linh Cổ Thôn đâu.
– Không sai, chỉ có một mình ta thôi.
Tô Dật gật đầu.
– Vậy cũng tốt, giảm phiền toái rồi.
Hùng Liệt cười nhạt, nếu như người của Linh Cổ Thôn ở đây sợ là còn phải phiền toái hơn chút.
Bây giờ lại chỉ còn mình tên này, chắc chắn là sẽ dễ đối phó hơn nhiều.
– Ta khuyên ngươi, tốt nhất không nên tiếp tục chọc vào ta!
Mắt Tô Dật nhìn một đám thiếu niên nam nữ của Man Hùng bộ lạc, thần sắc bình tĩnh mang theo chút ngạo nghễ, nhàn nhạt phất tay nói như vậy.
– Phá hủy chuyện tốt của ta sẽ phải trả giá thật lớn, nếu như bây giờ ngươi quỳ xuống dập đầu nhận sai, từ nay về sau làm người hầu ở bên cạnh ta thì ta có thể bỏ qua cho ngươi một lần!
Hùng Liệt nói vậy, nếu có thể thu tên ngoại lai này làm người hầu của mình thì hẳn sẽ là một chuyện rất uy phong.
Tô Dật sửng sốt, người này lại muốn nhận mình làm người hầu, không biết mình từng là bại tướng dưới tay hắn sao, xem ra lần trước giáo huấn vẫn hơi nhẹ.
Một nụ cười lạnh lóe lên ở khóe miệng, nhìn thẳng Hùng Liệt, trầm giọng nói:
– Cùng lên đi, lần này ngươi sẽ rất thảm!
– Không cần chúng ta xuất thủ, ngươi sẽ có đối thủ.
Khóe mắt của Hùng Liệt giật giật, có chút bực bội, tự biết mình không phải là đối thủ, một đám ở bên người cũng càng không phải là đối thủ, nhưng lần này chuẩn bị kỹ càng, tự có đối thủ đối phó với người này.
– Đi, giáo huấn tiểu tử này, để lại người sống là được rồi.
Vung tay lên, Hùng Liệt nói với con đại hùng vẫn đứng ở phía sau, trong mắt tuôn ra ý lạnh.
Rống…
Nghe vậy, đại hùng sớm đã không nhịn được mà trầm thấp rít gào, hùng chưởng bước ra, thân thể cao lớn thế như người khổng lồ bao vây Tô Dật, hung đồng tràn ngập ánh sáng lạnh.
Cảm giác khí tức đang tràn ra trên người con đại hùng lúc này, Liệp Phong Yêu Điêu sau lưng Tô Dật cảm thấy kiêng kỵ nhưng không lui ra phía sau, vẫn đứng phía sau Tô Dật.
– Địa Cương Man Hùng, các ngươi muốn dùng con Địa Cương Man Hùng này để đối phó với ta sao?
Tô Dật đã sớm nhìn thấy con đại hùng này rồi, đây là một con Địa Cương Man Hùng, cấp bậc huyết mạch không phải đặc biệt cao.
Nhìn từ khí tức thì đây chỉ sợ là một con Địa Cương Man Hùng vẫn chưa tới Yêu Linh cảnh.
Mắt nhìn Địa Cương Man Hùng ở phía trước, trong lòng Tô Dật cũng đã sớm nghĩ đến, không có gì dựa vào, tên Hùng Liệt này sao dám tìm đến mình như thế, xem ra con Địa Cương Man Hùng này chính là chỗ dựa.
Chỉ là một con Địa Cương Man Hùng chưa tới Nuyên Linh cảnh, Tô Dật thật sự không sợ, thậm chí là có chút chờ mong, để có thể chân chính nghiệm chứng thực lực bây giờ của mình.
Vừa rồi con Liệp Phong Yêu Điêu không đủ để kiểm nghiệm thực lực của mình.
– Tiểu tử, tất cả là do ngươi tự chuốc lấy.
Hùng Liệt cười nhạt, Địa Cương Man Hùng là do gã mang từ trong bộ lạc ra ngoài, đối phó với tiểu tử này hẳn là đủ rồi, mối thù lần trước chịu nhục nhất định phải báo.
– Hùng chưởng hẳn là có mùi vị không tệ!
Tô Dật đánh giá Địa Cương Man Hùng, mùi vị của hùng chưởng chắc là rất ngon.
Rống!
Nghe lời nói của Tô Dật, Địa Cương Man Hùng cũng nổi giận, tiếng rống kinh người, chấn động tới mặt đất rung rung.
– Động thủ!
Hùng Liệt không muốn trì hoãn nữa, sớm động thủ giải quyết người này rồi còn phải quay lại bộ lạc nữa.
Rống!
Địa Cương Man Hùng rít gào, nhất thời hùng chưởng giẫm lên mặt đất một cái, bốn phía bụi đất tung bay, mặt đất đều rung lên, toàn thân phát sáng lộ ra răng nanh tuyết trắng, dữ tợn hung hãn tràn ngập khí tức hung ác, uy thế khiếp người.
– Nghiệt súc lui đi, bằng không ta không ngại ăn chân gấu đâu!
Tô Dật ngước mắt, đối mặt với tiếng quát lớn của Địa Cương Man Hùng, thông thường trước khi động thủ với Man Yêu thú thì đều sẽ cảnh cáo trước một phen.
Chỉ là khi nghe lời nói của Tô Dật, một đám thiếu niên nam nữ của Man Hùng bộ lạc đờ ra rồi chấn động, đều tưởng mình nghe lầm.
Đây chính là một con Địa Cương Man Hùng Yêu Huyền cảnh bát trọng đỉnh đó, tiểu tử này lại dám không để trong mắt sao!
Rống!
Địa Cương Man Hùng cũng sửng sốt một chút rồi lập tức nổi giận gầm lên một tiếng, nhất thời thân thể cao lớn bước ra, trên người tuôn ra ánh sáng, một luồng năng lượng màu đen đậm thuộc tính thổ dao động, khí tức Yêu Huyền cảnh bát trọng đỉnh không hề giữ lại, hùng chưởng to lớn liền vỗ thẳng về phía Tô Dật.
Ầm!
Hùng chưởng vĩ đại đánh xuống, giống như một ngọn núi nhỏ đánh thẳng về phía Tô Dật, khí tức hung hãn cuồng bạo kinh người không gì sánh được làm chấn động bụi đất bốn phía tung bay, kình phong gào thét.
– Nghiệt súc!
Chương 233
– Nghiệt súc!
Ánh mắt của Tô Dật đột nhiên trầm xuống, nguyên khí trong cơ thể nhất thời dâng lên ở trong kinh mạch.
Trong một chốc đó, khí tức tu vi Nguyên Huyền cảnh lục trọng của Tô Dật cũng không giữ lại nữa, giống như tất cả nguyên khí bên trong khí hải đan điền đều hội trụ trong nắm tay hắn.
Bàn tay run lên, Tô Dật dấm ra một quyền, trong quả đấm tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Bá Vương quyền!
Ngay cùng lúc đó, trong lòng Tô Dật hét lớn một tiếng, một quyền đánh về phía trước, va chạm trực tiếp vào hùng chưởng vĩ đại.
Đùng!
Hai người vừa mới đụng chạm, nắm đấm rực rỡ ánh sáng của Tô Dật như bành trướng, có tiếng leng keng của sấm gió vang lên rõ ràng, tựa như sấm rền vang lên ầm ầm, mang theo thế như bá vương thức tỉnh, hoàng giả giáng xuống, uy thế vang vọng không gian.
Một luồng sức mạnh nguyên khí đáng sợ thế như hỏa sơn phun trào, nhất thời trào ra từ trong quả đấm của Tô Dật.
Lúc này, mấy con Man Yêu thú sau lưng mọi người của Man Hùng bộ lạc cảm thấy khí tức trên người của Tô Dật thì toàn thân tự dưng run rẩy, mắt lóe lên sự sợ hãi.
Ong!
Trong một chớp mắt đó, dưới ánh mắt của rất nhiều người, chỉ thấy không gian xung quanh dường như có cảm giác bị chấn động.
Một luồng năng lượng cuồng bạo nhất thời nổ tung trong quyền chưởng của Tô Dật va chạm với Địa Cương Man Hùng.
Kình phong to lớn hình thành luồng khí, thế như bão táp thổi ra ngoài.
Kình phong cuộn sạch, như một cơn bão quét qua.
Loạt xoạt
Đám thiếu niên thiếu nữ của Man Hùng bộ lạc liên tiếp lảo đảo lui về phía sau, có vài người bị chấn động tới ngã xuống đất.
Phụt, phụt…
Còn thân thể cao hai trượng của Địa Cương Man Hùng cũng lập tức phun máu tươi, thân thể bay ngang ra, cuối cùng nặng nề đập lên mặt đất.
Hùng chưởng đụng nhau máu thịt be bét, còn đôi hung đồng của Địa Cương Man Hùng thì sự kinh hãi tràn ngập, song đồng co rụt nhanh rồi đóng băng ở sự kinh hãi, bị trực tiếp giết chết.
Một đám thiếu niên thiếu nữ của Man Hùng bộ lạc lảo đảo chật vật không ngừng, vốn tưởng rằng Tô Dật sẽ bị Địa Cương Man Hùng chà đạp, ai ngờ lại có kết quả khó có thể tưởng được như thế này.
Một con Địa Cương Man Hùng Yêu Huyền cảnh cửu trọng đỉnh vậy mà lại bị một quyền đánh chết.
Hùng Liệt cũng há hốc mồm, vốn dĩ ánh mắt chứa nụ cười lạnh trong nháy mắt đã thay thế bởi sự kinh hãi tựa như mới gặp quỷ, kết quả này làm cho gã khó có thể chấp nhận được.
Đối với thực lực của một quyền này, Tô Dật cũng âm thầm sửng sốt một chút, sau đó cũng rất hài lòng.
Chỉ dùng một quyền đã có thể đánh chết được một con Địa Cương Man Hùng bát trọng, nhưng Tô Dật cũng không quá mức vui vẻ.
Đầu tiên cấp bậc huyết mạch của Địa Cương Man Hùn trong đám Man Yêu thú có thể không bằng U Hư Man Thiên Báo.
Hơn nũa mới rồi Tô Dật có ý định nghiệm chứng, vì thế toàn lực đnáh ra tu vi Nguyên Huyền cảnh lục trọng, còn sử dụng Bá Vương quyền.
– Ta nói rồi, tốt nhất không nên trêu chọc ta!
Tô Dật cười nhạt, ánh mắt trừng đám người của Man Hùng bộ lạc, sau đó cất bước đi về phía Hùng Liệt.
– Ngươi muốn làm gì?
Nhìn Tô Dật đi tới, Hùng Liệt tự dưng tim đập nhanh, trong lòng còn có bóng ma.
Một đám thiếu niên thiếu nữ của Man Hùng bộ lạc lúc này cũng đều cảm thấy kinh hãi.
Một thiếu niên ngoại lai thật là mạnh, tuổi tác nhìn như không lớn nhưng chỉ vẻn vẹn một quyền đã có thể đánh chết một con Địa Cương Man Hùng Yêu Huyền cảnh bát trọng đỉnh.
Đây quá cường đại rồi!
– Dám chọc vào ta thì sẽ phải trả giá thật lớn!
Câu nói của Tô Dật vừa dứt, thân ảnh đột nhiên tăng tốc, một chưởng như điện vỗ thẳng về phía Hùng Liệt.
Ầm!
Sắc mặt của Hùng Liệt đại biến, theo bản năng trực tiếp sử dụng Man Hoang kinh, hai tròng mắt tuôn ra vòng xoáy ánh sáng, một luồng khí tức tràn ngập ý vị cổ xưa, đáng sợ giống như có thể trấn áp tứ phương.
Ầm!
Chỉ là tất cả đã chậm, Hùng Liệt vừa mới sử dụng Man Hoang kinh, một chưởng của Tô Dật đã hạ lên ngực gã.
Phụt…
Một luồng cự lực bắt đầu khởi động, Hùng Liệt phun ra một ngụm máu rươi, thân thể giống như một con tiểu man hùng bay ngược ra ngoài, rơi xuống đất, giãy dụa nhưng không bò dậy nổi.
Mọi người có mặt đều sững sờ, một đám thiếu niên thiếu nữ còn lại của Man Hùng bộ lạc thì nhìn nhau, tỏ ra kinh ngạc.
– Nhanh, cùng nhau tiến lên!
– Cùng tiến lên, đồng loạt ra tay!
Một vài thiếu niên tuổi tác lớn một chút đều lập tức phục hồi lại tinh thần, sắc mặt đại biến, trong tay có binh khí xuất hiện, khí tức bắt đầu khởi động, dự định đồng loạt ra tay.
Ầm.
Một đám thiếu niên thiếu nữ của Man Hùng bộ lạc phục hồi lại tinh thần, từng luồng khí tức nhất thời tuôn ra, người đông thế mạnh hội tụ một chỗ, khí thế cũng không hề tầm thường.
– Hừ!
Ánh mắt của Tô Dật trầm xuống, nguyên khí dưới chân tuôi ra, sau một tiếng quát lạnh thì thân ảnh tựa như tàn ảnh lướt đi.
Ầm!
Bang bang
Phụt!
Thân ảnh như điện liên tục thay đổi, tiếng vang trầm thấp không ngừng truyền ra.
Phù Dao Bách Biến Bộ xuất hiện dưới chân Tô Dật, xuất thủ đại khai đại hợp, mỗi khi hạ quyền chưởng xuống đều có một thân ảnh của thiếu niên thiếu nữ Man Hùng bộ lạc bị thổ huyết, bay ra ngoài.
Một quyền này nhân số thiếu niên thiếu nữ rất nhiều, nhưng HÙng Liệt mạnh nhất cũng chỉ có tu vi Nguyên Huyền cảnh tứ trọng đỉnh, trước đây còn bị Tô Dật chỉ có Nguyên Huyền cnarh nhị trọng đánh cho bị thương nặng.
Lúc này Tô Dật đã có Nguyên Huyền cảnh lục trọng, đám thiếu niên thiếu nữ của Man Hùng bộ lạc tuy có phần không tầm thường nhưng dù thế nào cũng không thể là đối thủ của Tô Dật được.
Lấy sự biến ảo quỷ dị của Phù Dao Bách Biến Bộ của Tô Dật, lấy thực lực của thiếu niên thiếu nữ của Man Hùng bộ lạc thì ngay cả góc áo của Tô Dật cũng không sờ nổi.
Bình bịch…
Lần lượt từng bóng người rơi trên mặt đất, miệng phun máu tươi, khó mà bò người dậy được.
Có chừng hai mươi người, chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã đều nằm trên mặt đất, không còn cách nào nhúc nhích nữa.
Từng đôi mắt đều vô cùng kinh ngạc, trước khi bọn họ lên đường đều không thể ngờ thiếu niên ngoại lai này lại cường hãn tới mức độ đó.
Bọn họ vốn cho là mang một con Địa Cương Man Hùng Yêu Huyền cảnh bát trọng đỉnh ra là đã đủ rồi, ai ngờ lại có kết quả như thế này.
Rống…
Xa xa có tiếng hổ gầm điếc tai, tiếng động như xé gió.
Tô Dật đánh bay thiếu niên cuối cùng, ngước mắt nhìn về hướng tiếng hổ gầm truyền tới.
Rất nhanh, có một con mãnh hổ to lớn phi nhanh tới, trên lưng hổ có một thiếu niên chừng mười lăm, mười sáu tuổi đang cưỡi.
Phía sau một người một hổ này cũng có vài con man thú tọa kỵ hung hãn, tổng cộng có chừng hai mươi thiếu niên nam nữ.
– Là người của Man Hùng bộ lạc!
– Là Hùng Liệt, dường như hắn đã bị thương nặng.
– Là hắn, chính là tiểu tử kia, hắn chính là Dịch Túc!
Thiếu niên nam nữ mới xuất hiện mắt nhìn sơn cốc hỗn độn thì lập tức nhìn thấy vết máu loang lổ xung quanh, người của Man Hùng bộ lạc mang vết thương chồng chất.
Cũng có thiếu niên thiếu nữ từng nhìn thấy Tô Dật, nhất thời kinh hô.
Lúc này người tới chính là nhóm Hổ Độc của Liệp Hổ bộ lạc.
Đám Hổ Độc cũng đã chuẩn bị trở về, vừa vặn đi qua gần đó, nghe thấy động tĩnh lớn thì mới ghé qua xem thử.
Vốn cho là có thể là người của Linh Cổ Thôn vẫn đang ở lại đây săn bắn, ai ngờ lại nhìn thấy Hùng Liệt của Man Hùng bộ lạc, còn có cả tiểu tử ngoại lai nữa.
– Là ngươi làm bọn họ bị thương sao?
Hổ Độc ngồi trên lưng mãnh hổ âm thầm kinh hãi, nhìn Hùng Liệt nằm trên mặt đất không bò dậy nổi, còn có một con Địa Cương Man HÙng dường như bị đánh chết, mắt nhìn Tô Dật hỏi.
– Không sai, các ngươi cũng tới tìm ta?
Mắt Tô Dật nhìn nhóm Hổ Độc, không phải người của Man Hùng bộ lạc và Linh Cổ Thôn, vậy dĩ nhiên là Liệp Hổ bộ lạc rồi, cũng nhận ra vài thiếu niên trước đây đã từng gặp.
Chương 234
Nghe lời nói của Tô Dật, Hổ Độc cùng đám thiếu niên thiếu nữ của Liệp Hổ bộ lạc cũng âm thầm biến sắc, chỉ có điều cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.
Hai huynh đệ Hổ Mạch ca và Hổ Dược ca liên thủ cũng phải thất bại, thực lực của Hùng Liệt này mặc dù không yếu, một mình cũng có thể đánh một trận với Hổ Mạch ca hoặc là Hổ Dược ca, nhưng tuyệt đối không phải là đối thủ khi hai người Hổ Mạch ca liên thủ lại.
Đám Hổ Độc âm thầm kinh ngạc là vì con Địa Cương Man Hùng bị đánh chết nằm trên đất kia, hơn nữa hơn hai mươi người của Man Hùng bộ lạc nằm ngổn ngang trên mặt đất, không còn lực đánh trả nữa.
– Chính là ngươi cướp đoạt Thanh Sương Thảo của Liệp Hổ bộ lạc ta?
Người có tên cây có bóng, Hổ Độc âm thầm chặn lại một chút chấn động trong lòng xuống, mắt nhìn Tô Dật, hỏi.
Lần này gã có chỗ dựa, không tin là không thể thu thập được một tiểu tử ngoại lai này.
Nhìn đám Hổ Độc của Liệp Hổ bộ lạc tới đây, mỗi thiếu niên thiếu nữ của Man Hùng bộ lạc đang nằm trên đất đều không nói gì, nhìn không khí này càng hy vọng người của Liệp Hổ bộ lạc có thể đánh một trận với tiểu tử kia.
Nếu như tiểu tử kia thất bại cũng coi như báo thù rồi, nếu như người của Liệp Hổ bộ lạc cũng bị thua thiệt thì cũng coi như là lôi kéo người cùng chịu tội.
– Quả nhiên là tới gây phiền toái, lẽ nào con Liệt Nham Yêu Hổ này chính là thứ các ngươi dựa vào sao?
Ánh mắt của Tô Dật đảo qua một đám thiếu niên nam nữ của Liệp Hổ bộ lạc, ánh mắt cuối cùng nhìn lên người con mãnh hổ ở phía trước.
Trên người con mãnh hổ này phát sáng, trong hai con ngươi có hung quang khiếp người, nhìn chằm chằm, toàn thân ánh lên vẻ vàng nhạt, tỏa ra khí chất vương giả.
Đây là Liệt Nham Yêu Hổ, cấp bậc huyết mạch so với Địa Cương Man Hùng thì mạnh hơn không ít, là Man Yêu thú tình kim, lực công kích đáng sợ nhất, còn nhạy cảm nhanh chóng, rất cường đại.
Tô Dật cảm thấy khí tức trên người của con Liệt Nham Yêu Hổ này sợ là không còn xa Yêu Linh cảnh nữa.
Xem ra giống với Man Hùng bộ lạc, một đám tiểu hài tử xấu xa của Liệp Hổ bộ lạc này cũng dẫn Man Yêu thú tới đây gây sự.
Liệt Nham Yêu Hổ này chính là thứ mà đám tiểu hài tử này dựa vào.
– Ngươi biết đây là Liệt Nham Yêu Hổ, nến biết hậu quả đi, ngày hôm nay ngươi sẽ phải trả giá thật lớn, chúng ta sẽ báo thù cho Hổ Mạch, Hổ Dược ca ca!
Hổ Độc nhìn thẳng vào Tô Dật, nếu đã nói đến mức này thì cũng không thể tránh được nữa, không ngờ tới có thể gặp được tiểu tử này ở đây, đương nhiên là không thể buông tha được.
– Thật không, vậy động thủ đi, xương hổ, hổ tiên, thịt hổ đều có giá trị không nhỏ đâu!
Tô Dật cười nhạt, nhất thời đi về phía Liệt Nham Yêu Hổ, không lùi mà tiến, rất bưu hãn.
Một quyền đánh chết một con Địa Cương Man Hùng, trong lòng Tô Dật cũng hiểu rõ chiến lực của mình.
Một con Liệt Nham Yêu Hổ này so với Địa Cương Man Hùng thì còn mạnh hơn, nhưng cũng không trở thành trở ngại với Tô Dật.
Mất tiểu tử xấu xa của Liệp Hổ bộ lạc cũng dám gây phiền toái cho mình, vậy dĩ nhiên mình cũng không thể khách khí được.
Nhìn Tô Dật không lùi mà tiến, một đám Liệp Hổ bộ lạc đều trố mắt nhìn nhau.
Tất cả chuyện này dường như không giống với trong tưởng tượng của bọn họ.
Trong tưởng tượng của bọn họ, nếu tiểu tử này nhìn thấy Liệt Nham Yêu Hổ thì sợ là sẽ phải quỳ xuống đất cầu xin tha thứ.
Nhưng hiện tại xem ra tình huống hoàn toàn ngược lại.
– Tiểu tử, ngươi muốn tìm cái chết à, động thủ đi!
Hổ Độc sửng sốt rồi ánh mắt lập tức trầm xuống, ra lệnh với Liệt Nham Yêu Hổ đang ngồi.
Rống!
Liệt Nham Yêu Hổ nhìn chằm chằm đã sớm không nhịn được, gầm lên trầm thấp.
Cơ thể không đặc biệt lớn nhưng toàn thân là vẻ vàng nhạt tỏa ra hào quang óng ánh, khí thế hung hãn như một ngọn núi lớn bức người.
Một luồng khí tức hung hãn trào ra, sau tiếng hổ gầm như sấm điếc màng nhĩ người ta thì tư thế làm bộ như muốn lao vào chiến đấu, trực tiếp nhảy về phía Tô Dật.
Mãnh hổ chụp mồi, khí tức hung hãn trào ra, khí tức Yêu Huyền cảnh cửu trọng đỉnh trong nháy mắt bạo phát.
– Nghiệt súc muốn chết!
Ánh mắt của Tô Dật trầm xuống, con nghiệt súc này xuất thủ dùng toàn lực không hề nương tay, coi hắn là con mồi, điều này làm trong lòng Tô Dật tức giận.
Ầm!
Hỗn Nguyên Chí Tôn Công vận chuyển, bỗng nhiên từ trong cơ thể của Tô Dật có một luồng nguyên khí hắc sắc âm thầm dâng lên.
Một nguồn nguyên khí năng lượng thuộc tính thổ nhất thời hội tụ ở chân phải, khí tức tu vi Nguyên Huyền cnarh lục trọng không hề giữ lại, trong hai tròng mắt có tia sáng chói mắt như lôi điện tỏa ra, sợi tóc màu đen bay bay, khí thế tự dưng mang theo sấm sét.
Bát Hoang Nộ, một cước trấn sơn hà! Trong lòng gầm nhẹ một tiếng, đồng thời, chân phải của Tô Dật bỗng nhiêm giẫm xuống, dưới lòng bàn chân có vòng xoáy nguyên khí thế như bão táp tràn ra.
Ầm… đại địa chấn động, không khí ầm vang, chỉ thấy bắt đầu từ Tô Dật có từng vòng năng lượng nguyên khí thuộc tính thổ màu đên thế như gợn sóng lan xa.
Từng khe hở trên mặt đất to như cánh tay nhất thời giống như mạng nhện, chậm rãi lan tràn…
Ken két…
Bốn phía có nham thạch nứt vỡ cây cối sụp đổ, trong nháy mắt hóa thành bột mịn.
Ngao ô… xung quanh, mấy con Man Yêu thú tọa kỵ đi theo Man Hùng bộ lạc và Liệp Hổ bộ lạc, bao gồm cả con Liệp Phong Yêu Điêu trong nháy mắt này ánh mắt run rẩy kịch liệt, run lên vì tiếng gầm thét.
Con Liệt Nham Yêu Hổ kia vốn nhìn chằm chằm như mãnh hổ chụp mồi, hổ trảo to lớn đã hạ xuống Tô Dật.
Bỗng dưng, con Liệt Nham Yêu Hổ này tựa như cảm giác được gì đó, hung đồng đại biến, ánh mắt tràn ngập sát khí hung hãn trong giây lát bị sự kinh hãi thay thế, thế tiến công cũng bị đình trệ.
Ầm!
Một sức mạnh tấn công to lớn xuyên thấu qua mặt đất, cuốn lấy tất cả.
Chỉ là trong nháy mắt, Liệt Nham Yêu Hổ gầm lên một tiếng trầm muộn, thân thể cao lớn lảo đảo về phía sau, giống như sắp bị ném đi vậy.
Bịch…
Hổ Độc trên lưng hổ, thân thể cũng bị hất bay rồi nặng nề đập lên mặt đất.
– Bá Vương quyền!
Thân ảnh như điện lướt đi như tàn ảnh, sau khi Liệt Nham Yêu Hổ bị lảo đảo đẩy lui, đồng thời Tô Dật cũng không hề ngừng lại.
Vận chuyển Hỗn Nguyên Chí Tôn Công, ngưng tụ Bá Vương quyền, nguyên khí phi nhanh trong người dùng phương thức ngang ngược đánh ra một quyền, trực tiếp đánh lên đầu Liệt Nham Yêu Hổ.
Bịch!
Một quyền này, đơn giản trực tiếp, truyền ra một tiếng bịch, ánh sáng bạo phát, khí lãng kình phong đảo qua bốn phía, cát bay đá chạy, cự thạch cũng phải bay lên.
Rống!
Liệt Nham Yêu Hổ kêu thảm thiết, thân hình khổng lồ nằm xuống, trên mi tâm dạt dào máu tươi chảy ra, bị đánh cho nát đầu.
– Giết!
Sự hung hãn của con Liệt Nham Yêu Hổ này làm cho Tô Dật cũng nổi lên sát tâm.
Sau khi Liệt Nham Yêu Hổ chết, nguyên khí bayt nhanh, ba quyền liên tiếp của Tô Dật tiếp tục đánh vào mi tâm.
Rầm rầm rầm!
Ba quyền như mưa, kèm theo uy thế bá đạo uy nghiêm, mi tâm của Liệt Nham Yêu Hổ tan nát, máu tươi bắn tóe, sau khi kêu thảm một tiếng thì song đồng kinh hãi từng bước đóng chặt, đã chết hoàn toàn rồi.
Tất cả người của Liệp Hổ bộ lạc cũng trợn tròn mắt, từng ánh mắt đã không có cách nào phục hồi lại tinh thần nữa.
Đám Hùng Liệt của Man Hùng bộ lạc tuy là còn ngổn ngang nằm trên mặt đất nhưng cũng đã nhìn thấy cảnh ấy, vốn dĩ Tô Dật có thể đánh chết một con Địa Cương Man Hùng Yêu Huyền cảnh bát trọng đã làm cho bọn họ kinh hãi rồi.
Mà bây giờ khi nhìn thấy một con Liệt Nham Yêu Hổ Yêu Huyền cảnh cửu trọng đỉnh cũng không chịu nổi một kích như vậy, đã bị tên tiểu tử kia làm nổ tung.
Chương 235
Đánh chết một con Liệt Nham Yêu Hổ Yêu Huyền cảnh cửu trọng, sắc mặt của Tô Dật cũng hoàn toàn trắng bạch.
Đồng thời sử dụng Bá Vương quyền cùng Bát Hoang Nộ, cộng thêm lúc đánh chết Địa Cương Man Hùng cũng thi triển Bá Vương quyền, tiêu hao quá lớn.
Đặc biệt mới rồi, Tô Dật tự biết nếu mình không làm toàn lực thì sợ là không có cách nào bắt được một con Liệt Nham Yêu Hổ Yêu Huyền cảnh cửu trọng đỉnh được.
Còn kết quả, Tô Dật rất hài lòng.
Cấp bậc Nguyên Huyền cảnh lục trọng, làm toàn lực, sử dụng Bá Vương quyền và Bát Hoang Nộ có thể trực tiếp đánh chết một con Liệt Nham Yêu Hổ Yêu Huyền cảnh cửu trọng đỉnh, đây là sự cường hãn của Hỗn Nguyên Chí Tôn Công.
Đương nhiên Tô Dật biết, điều đó đã chứng minh bây giờ cho dù mình gặp phải người có tu vi Nguyên Huyền cảnh cửu trọng đỉnh cũng có thể đối phó được.
Mặc dù nếu ở tình huống bình thường thì Man Yêu thú cảnh giới Yêu Huyền cảnh cửu trọng đỉnh tuyệt đối cường hãn hơn không ít khi so với một người có tu vi Nguyên Huyền cảnh cửu trọng đỉnh.
Nhưng Tô Dật tự biết tình huống của mình, Hỗn Nguyên Chí Tôn Công của mình có thể áp chế được Man Yêu thú, cho nên chiếm được không ít lợi ích.
Còn nếu gặp phải một người có tu vi Nguyên Huyền cảnh cửu trọng đỉnh thì kết quả không thể nói trước được.
– Đến lượt nhóm các ngươi!
Không để ý tới Liệt Nham Yêu Hổ bị đánh chết, ống tay áo Tô Dật vung lên, thân ảnh như điện lướt về phía một đám thiếu niên nam nữ của Liệp Hổ bộ lạc.
Rầm rầm rầm…
Bỗng dưng, tiếng vang trầm trầm không ngừng truyền đến, bàn tay của Tô Dật không hề lưu tình, bọn kia lại dám tới đối phó với mình thì nhất định không thể khách khí được.
Dứt khoát thoải mái, Tô Dật xuất thủ sắc bén, tuy bị tiêu hao nghiêm trọng nhưng đối diện với một đám thiếu niên nam nữ của Liệp Hổ bộ lạc còn không bằng Man Hùng bộ lạc thì thế như chỗ không người.
Sau khi Tô Dật nhào tới, khí thế đáng sợ bạo phát, sắc bén mà hung hãn, một vài người của Liệp Hổ bộ lạc còn chưa kịp lấy lại tinh thần thì đã bị đánh bay.
Cát bay đá chạy, cự thạch nổ tung, có tạp vật hóa thành bột mịn, kình phong cuốn lên.
Rất nhanh, đám thiếu nam thiếu nữ này liền hiểu rõ trong lòng, vì sao người của Man Hùng bộ lạc lại nằm ngổn ngang trên mặt đất không có cách nào nhúc nhích như vậy.
Thì ra thiếu niên ngoại lai tên là Dịch Túc này lại cường hãn tới mức độ như vậy.
Thiếu niên cuối cùng của Liệp Hổ bộ lạc bị đánh bay, trong miệng phun ra máu tươi, thân thể rơi ở phía xa, người đầy bụi đất, sắc mặt trắng bạch không có cách nào nhúc nhích nữa.
Ngao ô…
Mấy con Man thú tọa kỵ kêu thảm thiết, cũng không chạy trốn, bị Tô Dật trấn áp tới bị thương nặng, rít gào thê thảm.
– Muốn đối phó với ta, thực lực của các ngươi còn chưa đủ đâu!
Tô Dật vỗ tay một cái, lúc này mới coi như được thở một hơi, nhét một viên đan dược khôi phục vào trong miệng, ánh mắt quét nhìn một dám người cùng Man Yêu thú tọa kỵ đang nằm dưới đất không bò dậy nổi, hiệu quả rất hài lòng.
– Dịch Túc, ngươi còn muốn thế nào!
Hổ Độc nói rồi giùng giằng bò dậy, mắt nhìn Tô Dật, vẻ kinh hãi trong mắt khó tiêu, trong miệng máu tươi chảy ròng ròng, cắn răng hỏi.
– Yên tâm, chí ít sẽ chưa giết các ngươi đâu.
Tô Dật nhìn đám người của Man Hùng bộ lạc cùng Liệp Hổ bộ lạc, nhưng không hạ sát thủ.
Nơi đây dù sao cũng không phải bên ngoài, Man Hùng bộ lạc và Liệp Hổ bộ lạc có cường giả như mây, đám tiểu bối xuất thủ với nhau một chút, đoán chừng Man Hùng bộ lạc và Liệp Hổ bộ lạc sẽ e ngại Linh Cổ Thôn, sẽ không làm gì được.
Nhưng nếu hôm nay giết người thì sẽ không còn giống nữa.
– Ngươi dám giết chúng ta, Liệp Hổ bộ lạc cùng Man Hùng bộ lạc đều sẽ không bỏ qua cho ngươi!
Một thiếu niên to lớn của Man Hùng bộ lạc dùng ánh mắt sợ hãi nhìn thiếu niên ngọai lai tạo hình quái dị trước mắt, như thể mới gặp quỷ, lẽ nào người ở bên ngoài đều cường hãn như vậy sao?
– Nói rồi, sẽ không giết các ngươi.
Tô Dật dùng khuôn mặt nhàn nhạt nói, đột nhiên như nghĩ tới điều gì, một nụ cười như có như không hiện lên khuôn mặt, nói:
– Chẳng qua là giáo huấn mà thôi, cũng không thể tránh khỏi được, nếu muốn đối phó với ta thì sẽ phải trả giá thật lớn, cho các ngươi cả đời khó quên!
– Dịch Túc, ta thề ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!
– Dịch Túc, Liệp Hổ bộ lạc ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!
– Dịch Túc, ngươi vố sỉ hạ lưu, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!
Một lát sau, trong sơn cốc có một loạt tiếng mắng chửi truyền ra, oán khí nổi lên bốn phía, tức giận liên tục nhưng không thể làm gì được.
– Hạ lưu, vô sỉ!
– Sao ngươi có thể vô sỉ như vậy, quá hạ lưu!
Một vài thiếu nữ cũng khẽ kêu lên.
Mắt nhìn tất cả trước mắt, con Liệp Phong Yêu Điêu cũng trợn tròn mắt, nghẹn họng quan sát, mắt to tròn vo lấp lóe không yên.
Thiếu niên nhân loại này lại hung tàn khủng bố như vậy.
– Một đám tiểu hài tử xấu xa…
Tô Thiên Tước chẳng biết từ lúc nào đã tới bên người hai tiểu Liệp Phong Yêu Điêu ở trên sơn cốc, đó dường như là sào huyệt của Liệp Phong Yêu Điêu.
Tô Thiên Tước dựa vào đó, lẳng lặng nhìn tất cả phía dưới, lơ đễnh.
Lại là một cái sáng sớm, ánh mặt trời bao phủ thôn trang cổ xưa này.
Linh Cổ Thôn, bầu không khí trong thôn đều có chút nặng nề, bị kìm nén.
Ngay cả một vài đứa bé trai gái bình thường hay lười biếng đi khắp nơi chơi đùa lúc này cũng đều trở nên yên lặng.
Quảng trường ở cửa thôn, ba thân ảnh trẻ tuổi đang đứng nhìn bên ngoài cửa thôn, đang đợi gì đó.
Ba thiếu niên đó tuổi tác cũng không lớn, đều là dáng vẻ mười sáu, mười bảy tuổi, chính là ba người Thượng Quan Nham, Thượng Quan Ngọc, Thượng Quan Diệp.
– Hài tử, trở về đi, thiếu niên Dịch Túc kia, sợ là…
Mặt trời mới mọc, ánh nắng thưa thoát, có lão nhân trong thôn xuất hiện nói với ba người.
– Không phải đâu, ta phải chờ cha ta trở về, ta muốn nhận thi cốt của Dịch Túc huynh đệ để an táng cho hắn, nhập thổ vi an!
Thượng Quan Nham nói, mắt nhìn ngoài thôn, ánh mắt kiên định mà cố chấp.
Gã đã xin cha dẫn theo một vài cường giả trong thôn lên Yêu La sơn.
Đã hai ngày rồi, chẳng biết tại sao phụ thân cũng vẫn chưa về.
– Chúng ta cùng nhau chờ, ít nhất phải chờ được thi cốt của Dịch Túc huynh đệ!
Thượng Quan Diệp nói.
– Dịch Túc huynh đệ vì chúng ta mới bị Thiết Giáp Yêu Tê nuốt vào bụng, nếu không nhờ Dịch Túc huynh đệ thì chúng ta đã chết hai lần rồi!
Thượng Quan Ngọc nói.
– Thiếu niên Dịch Túc kia… trời cao đố kỵ anh tài mà!
Có lão nhân cảm thán, rất tiếc hận, một thiếu niên rất mạnh, còn lần lượt cứu giúp hậu bối trong thôn, bọn họ cảm thấy rất đáng tiếc.
– Hài tử, thiếu niên Dịch Túc kia, trong thôn chúng ta sẽ ghi nhớ, nhưng các ngươi đã đứng ba ngày ba đêm, đi về nghỉ ngơi đi, khi các cường giả trong thôn trở về thì sẽ thông báo kết quả cho các ngươi.
Có phu nhân trong thôn mở miệng khuyên ba người Thượng Quan Nham.
– Ca ca, Dịch Túc ca ca thực sự đã bị Thiết Giáp Yêu Tê nuốt rồi sao?
– Dịch Túc ca ca thực sự không bề được sao, ta rất thích hắn, hắn còn đã bằng lòng với ta sẽ kể thật nhiều thật nhiều chuyện bên ngoài cho ta nghe…
Có một vài bé trai bé gái, trong con ngươi đơn thuần trong sáng cũng hiện lên sự bi thương.
Bọn họ còn quá nhỏ, chỉ biết hàm nghĩa của sự sinh tử trong mơ hồ.
– Đã ba ngày ba đêm, bọn nhỏ à, đi về nghỉ ngơi đi!
– Hài tử à, bằng không chúng ta sẽ chờ thay ngươi, các ngươi về nghỉ trước đi.
Trong thôn càng ngày có càng nhiều thân ảnh đi ra khuyên ba thiếu niên Thượng Quan Nham.
– Không đâu, ta muốn đích thân chờ, chờ thi cốt của Dịch Túc huynh đệ trở về, cho dù chỉ còn dư lại xương trắng.
Ánh mắt của Thượng Quan Nham kiên quyết, có nước mắt cố kìm nén đảo quanh vành mắt.
Chương 236
Thượng Quan Nham có chút hối hận, hối hận vì sao trước đây không đợi Dịch Túc, trơ mắt nhìn hắn bị Thiết Giáp Yêu Tê nuốt, bản thân lại thoát được một mạng, điều này làm cho gã không có cách nào tha thứ cho bản thân.
-Nếu như được quay lại một lần, cho dù chết ta cũng tuyệt đối sẽ không để Dịch Túc huynh đệ một mình ngăn cản con nghiệt súc đó!
Trong lòng Thượng Quan Nham tự nhủ như vậy, không ngừng hối hận.
Hí
Sáng sớm, dưới ánh mặt trời, một con Liệp Phong Yêu Điêu giương cánh xoay quanh ở tầng trời thấp, sau đó lập tức từ từ hạ xuống.
Bang bang…
Một đống quái vật lớn từ trên lưng Liệp Phong Yêu Điêu rơi xuống đất.
Vèo vèo
Lập tức, một thân ảnh nhảy xuống từ trên người Liệp Phong Yêu Điêu, sợi tóc khẽ bay, vạt áo phất phới, thân hình gầy gò cũng cực kỳ cao, khí thế như ngọn núi lớn.
– Phía trước chính là Linh Cổ Thôn, rốt cuộc chúng ta tìm được rồi.
Từ trên lưng Liệp Phong Yêu Điêu, một con gà trụi lông cũng lập tức hạ xuống, cánh ngắn vỗ vỗ, vẻ mặt khiến người ta không nhịn được mà buồn cười.
– Trở về đi!
Thiếu niên gầy gò chỉnh sửa thanh Phá Kiếm cùng một thanh đại đao phía sau lưng, vỗ tay một cái, nói với Liệp Phong Yêu Điêu đang quanh quẩn ở tầng trời thấp.
Hí…
Liệp Phong Yêu Điêu thấp giọng hí một tiếng, hai cánh nhẹ bay như thể hạ lễ, ánh mắt lóe lên vẻ kinh sợ sau đó giương cánh bay đi.
Thiếu niên gầy gò chính là Tô Dật trở về từ Yêu La sơn, bởi vì trì hoãn một hồi, cộng thêm cũng không quá quen thuộc đường xá cho nên phải tốn thêm một ít thời gian mời về được tới đây.
– Đi, trở về thôn!
Mắt nhìn cửa thôn Linh Cổ Thôn ở phía xa, khóe miệng Tô Dật nở nụ cười, ngoại trừ Tô gia gia, lần thứ hai hắn có cảm giác như trở về nhà.
– Vì sao chúng ta không thể ăn thử chút chứ, mùi vị nhất định rất ngon!
Vẻ mặt Tô Thiên Tước tiếc nuối nhìn chăm chằm một đống quái vật lớn mà Liệp Phong Yêu Điêu ném xuống, đầu lưỡi liếm liếm, như là sắp chảy cả nước bọt vậy.
Đây là một đống quái vật lớn, là một con hổ khu khổng lồ.
Mà trên hổ khu còn dùng dây mây trói bốn cái hùng chưởng lại thật chặt.
Hổ khu chính là Liệt Nham Yêu Hổ bị Tô Dật đánh chết, còn hùng chưởng chính là cắt từ người Địa Cương Man Hùng.
– Chỉ biết ăn thôi, cái gì mà khổng tước chứ, ta bị người của Liệp Hổ bộ lạc Man Hùng bộ lạc vây công, ngươi đã chạy đi đâu hả, còn muốn ăn.
Tô Dật đạp một cước về phía Tô Thiên Tước, người này rõ ràng có thực lực không tầm thường, nhưng khi mình đại chiến với nhóm người của Liệp Hổ bộ lạc Man Hùng bộ lạc, người này ngay cả cái bóng cũng không thấy.
Cánh ngắn vỗ vỗ, Tô Thiên Tước chạy thoát một cước của Tô Dật, trợn trắng mắt nhìn Tô Dật, vẻ mặt vô tội nói:
– Cái gì mà bị vây công, rõ ràng là ngươi đang đánh đám tiểu tử xấu xa, căn bản không cần ta xuất thủ mà, đừng quên, nếu không phải nhờ ta, ngươi đã bị Thiết Giáp Yêu Tê nuốt rồi, ta là ân nhân cứu mạng của ngươi đó, về sau ngươi phải gọi ta là đại ca!
– Cút, Thiết Giáp Yêu Tê là tự ta chém chết, ngươi căn bản không phải là đối thủ của Thiết Giáp Yêu Tê được không hả!
Tô Dật trợn mắt hít một hơi thật sâu, hơi quỳ gối, hai tay túm con Liệt Nham Yêu Hổ kia, bắt đầu dùng lực, nhất thời vác con hổ khu lên đầu vai.
Một con đại hổ dài chừng mấy thước, hình thể mặt dù không đặc biệt khổng lồ, cộng thêm bốn cái hùng chưởng vĩ đại tuyệt đối nặng tới bốn, năm ngàn cân.
Cộng thêm Phá Kiếm cực kỳ nặng trên lưng, lúc này trọng lượng bảy, tám ngàn cân đặt trên người Tô Dật, nhất thời thân thể cũng bắt dầu run lên.
Một luồng nguyên khí tuôn ra trong người, thân thể Tô Dật run lên rồi lập tức cố gắng nhổ lên.
Lấy lực thân thể đơn thuần, Tô Dật không có cách nào nâng được trọng lượng bảy, tám ngàn cân này được, sẽ bị ép nát mất.
Nhưng sử dụng nguyên khí lại không giống, tuy Tô Dật vẫn có phần cật lực nhưng đã không ngại nữa.
– Tên tiểu tử ngươi thật là, ta đã liều sống liều chét, không để ý tới an nguy của bản thân đi cứu ngươi!
Tô Thiên Tước đi theo phía sau Tô Dật, trợn trắng mắt như sắp lòi cả mắt ra ngoài.
– Đó là bởi vì chúng ta đã thề, chỉ cầu chết cùng ngày cùng tháng cùng năm, ngươi sợ ta chết, nếu ngươi không chết sẽ bị thiên lôi đánh thôi…
Tô Dật khiêng đại hổ hùng chưởng trên tay, đi về phía cửa thôn.
– Được, lần sau Tước gia tuyệt đối sẽ không cứu ngươi nữa…
Mặt trời đã lên cao, cửa Linh Cổ Thông có rất nhiều người xúm lại với nhau.
Một đám người trẻ có, già có, có rất nhiều lão nhân đều tới.
– Nham ca ca, chúng ta tới đợi cùng ngươi.
Đám Thượng Quan Tú cũng tới, dẫn theo cả đám thiếu niên thiếu nữ trước đây trốn từ Yêu La sơn cùng tới.
Nhóm bọn họ mấy ngày nay đều luôn điều tức thổ nạp, biết được ba người Thượng Quan Nham, Thượng Quan Diệp, Thượng Quan Ngọc đã chờ ở cửa thôn ba ngày ba đêm, tất cả đều tới muốn cùng nhau chờ.
– Không có Dịch Túc huynh đệ, chúng ta sợ là đều đã chết cả rồi, là hắn cứu mọi người chúng ta, chí ít chúng ta hẳn là nên mang thi cốt của hắn trở về.
Một thiếu niên nói vậy, vẻ mặt bi thương.
– Các ngươi đều là người có ân tất báo, là hậu sinh của Linh Cổ Thôn ta! Hy vọng có thể tìm được thi cốt của thiếu niên kia, an táng cho tốt.
Một vài lão nhân mắt hiện lên vẻ tán thưởng, có thể nhận ân tất báo, có thể chứng minh được phẩm đức và bản tính của đám hậu sinh này.
Phẩm đức bản tính, so với thiên tư thiên phú thì quan trọng hơn nhiều.
– Ca ca, chúng ta chờ với ngươi!
Một vài thiếu niên thiếu nữ cùng vài đứa bé nói, muốn ở lại chờ cùng đám Thượng Quan Nham.
– Dịch Túc là ân nhân của Linh Cổ Thôn ta, nếu có thể tìm được thi cốt về thì sẽ an táng trong thôn ta.
Một vài lão nhân bàn bạc.
– Ồ, có Man Yêu thú tới!
Bỗng nhưng có người nhìn thấy bên ngoài cửa thôn phía xa xa có một thân ảnh khổng lồ đang từ từ đi tới.
– Dường như không phải Man Yêu thú! Là… mau nhìn xem, là có người tới!
– Không phải Man Yêu thú, hình như là có người khiêng một con đại hổ!
Từng ánh mắt tỉ mỉ nhìn chằm chằm ngoài thôn, đó không phải là một con Man Yêu thú, rõ ràng là một thân ảnh gầy gò khiêng một con đại hổ đi tới.
Từng ánh mắt nhìn chằm chằm về phía trước, trong ánh mặt trời bao phủ, một thân ảnh gầy gò, bước chân thong thả như mỗi một bước đều lún vào mặt đất, nhưng dáng vẻ cao ngất, tựa như một ngọn núi.
Tỉ mỉ quan sát thì đầu vai người nọ khiêng một con đại hổ, đôi tay cầm hai cái hổ cốt, bốn cái hùng chưởng lớn, hầu như sắp bao phủ cả thân ảnh gầy gò.
Quan sát từ xa, thoạt nhìn giống như một con Man Yêu thú đang tới vậy.
– Đó là…
Mắt nhìn thân ảnh đó, tất cả ánh mắt ở cửa thôn đều ngẩn ngơ.
Hình thù như vậy quá đánh vào thị giác, khiến người ta ngơ ngác.
– Là Dịch Túc, là thiếu niên kia, hắn chưa chết!
Có ánh mắt lão nhân sáng tỏ, mắt có thể nhìn được phía xa, sau đó ngẩn ra rồi lập tức nói.
Ánh mắt của ba người Thượng Quan Nhan, Thượng Quan Ngọc, Thượng Quan Diệp nghiêm túc rồi lập tức không nhịn được hung hăng dụi dụi mắt, cho là mình hoa mắt.
Nhưng khi bọn họ lần nữa mở mắt ra cẩn thận nhìn thân ảnh đó, gầy gò cao ngất, đường nét dáng vẻ quen thuộc kia không phải là Dịch Túc thì là ai?
Chương 237
Dịch Túc đứng ở phía xa của cửa thôn, khẽ ngẩng đầu, nhìn thấy ở cửa thôn có rất nhiều người đang đứng, cũng hơi kinh ngạc, nhìn thấy một vài thân ảnh quen thuộc thì thở hổn hển, nhất thời lớn tiếng nói:
– Thượng Quan Nham, Thượng Quan Ngọc, Thượng Quan Diệp, các ngươi mau tới phụ một tay, mệt chết ta rồi!
– Các ngươi đúng đó làm chi, chúng ta đã trở về rồi!
Một con gà trụi lông đi ra, giọng nói thanh thúy, cụp đuôi, chân ngắn chậm rãi đi tới.
– Dịch Túc, là Dịch Túc huynh đệ!
– Là Dịch Túc huynh đệ, hắn chưa chết, Dịch Túc huynh đệ không chết!
– Không chết, Dịch Túc huynh đệ còn sống!
Khi một giọng nói quen thuộc truyền tới, ánh mắt của ba người Thượng Quan Nham, Thượng Quan Diệp, Thượng Quan Ngọc không nhịn được mà run lên, toàn thân giật mình một cái.
Lập tức ba bóng người phi ra, chạy như điên về phía trước.
– Là Dịch Túc, hắn không chết, hắn đã trở về rồi!
Đám thiếu niên thiếu nữ Thượng Quan Tú phục hồi tinh thần lại từ trong sự sững sờ, nhất thời xông tới.
– Dịch Túc ca ca…
Một đống tiểu hài tử giọng nói non nớt gọi theo ở phía sau.
Cửa thôn, một đám thôn dân nhìn nhau rồi lập tức tỏ ra vui mừng.
– Dịch Túc huynh đệ!
Một đám người nhào tới, kích động hưng phấn.
– Các ngươi sao vậy!
Ánh mắt của Tô Dật sửng sốt, nhất thời bỏ yêu khu Liệt Nhạp Yêu Hổ xuống khỏi vai, nhìn tư thế của mọi người, dường như có phần không đúng.
– Dịch Túc huynh đệ, thì ra ngươi không chết, làm ta sợ muốn chết!
– Ha ha, Dịch Túc huynh đệ không chết, không chết!
Ba người Thượng Quan Nham, Thượng Quan Ngọc, Thượng Quan Diệp phóng qua thi thể của Liệt Nham Yêu Hổ, nhào thẳng vào người Tô Dật.
Ba người ôm thật chặt Tô Dật đang ngẩn mặt, kích động mừng rỡ tới chảy cả nước mắt, lệ nóng đảo quanh, không chịu buông tay.
Bọn họ dường như sợ buông tay thì người trước mắt sẽ đột nhiên biến mất vậy.
– Dịch Túc huynh đệ!
Một đám thiếu niên thiếu nữ cũng vọt tới, đều vô cùng kích động, vẻ vui vẻ khó dùng lời diễn tả được.
– Tô Thiên Tước, các ngươi đều còn sống, thật tốt quá.
Thượng Quan Tú nhìn thấy Tô Thiên Tước thì vô cùng vui vẻ, tự tay muốn ôm Tô Thiên Tước một cái.
– Tước gia vốn vẫn sống mà!
Tô Thiên Tước trợn trắng mắt nhìn Thượng Quan Tú, tách người ra.
– Con gà con, ngươi cũng quay về rồi!
Một đám tiểu tử kia chạy tới, bao vây Tô Thiên Tước, đều rất vui vẻ.
– Tiểu hài tử xấu xa mau tránh ra.
Tô Thiên Tước tránh né.
– Con gà con, chúng ta sẽ không ăn ngươi đâu, đừng sợ!
Có bé gái mở miệng nói, tóc tết hai bím, rất đáng yêu.
– Tiểu hài tử dốt nát xấu xa, tức chết ta rồi!
Tô Thiên Tước rất phiền muộn, nó là khổng tước mà, nhất thời cánh ngắn vỗ vỗ, tránh trái tránh phải, muốn tránh đi.
Bịch.
Một đứa bé khỏe mạnh kháu khỉnh, ánh mắt trong suốt đập bịch một cái, nhất thời đặt Tô Thiên Tước ở phía dưới.
– Ha ha, ta chộp được rồi, yên tâm, chúng ta sẽ không ăn ngươi đâu!
Tên nhóc này cực kỳ vui vẻ, ôm Tô Thiên Tước thật chặt không muốn buông tay.
– Tức chết ta rồi…
Tô Thiên Tước thở phì phò, tròng mắt như sắp lòi cả ra ngoài.
– Đừng sợ, ngươi cứu Tú tỷ tỷ và Nham ca ca, về sau chúng ta sẽ không muốn ăn ngươi đâu!
Một tiểu đồng rất nghiêm túc nói với Tô Thiên Tước như vậy.
– Ta…
Tô Thiên Tước rất ủy khuất, đám tiểu tử này quá mạnh rồi.
– Liệt Nham Yêu Hổ, còn cả hùng chưởng của Địa Cương Man Hùng.
Một đám thôn dân trong thôn cũng đi lên, nhìn thấy hổ khu cùng hùng chưởng trên đất thì vô cùng kinh ngạc.
– Không chết là tốt rồi, tự có ông trời ban phước!
Có lão nhân hiền lành nói.
– Bọn nhỏ, mau trở lại thôn đi! Dịch Túc chắc chắn là mệt mỏi rồi!
Có phụ nhân mỉm cười nói.
Có cường giả trong thôn đã sớm dùng một tay dễ dàng xách hổ khu trở về thôn.
– Đi, chúng ta về trước đi.
Khi mọi người vui vẻ vây quanh, Tô Dật được kéo trở về thôn, tất cả mọi người đều vui vẻ không ngừng.
– Dịch Túc không chết, hắn đã về rồi!
Tin tức lan rộng, rất nhiều thôn dân đều chạy ra, đều rất vui vẻ.
Lần này Tô Dật cứu rất nhiều hậu sinh trong thôn, không để ý tới an nguy của bản thân mà cứu giúp, làm cho thôn dân rất cảm động.
– Hài tử, ngươi còn sống, cảm tạ ông trời!
Có lão thái thái cảm tạ ông trời.
– Dịch Túc, nhìn áo bào của ngươi kìa, bẩn rồi, chờ chút rồi cởi ra, thím giặt sạch cho ngươi!
Có phụ nhân nói.
– Dịch Túc huynh đệ, rốt cuộc chuyện này như thế nào, rõ ràng ngươi đã bị Thiết Giáp yêu Tê nuốt mà!
Trong thôn, đám Thượng Quan Ngọc, Thượng Quan Nham tâm tình kích động đã hồi phục không ít, hỏi Tô Dật.
– Nói ra thì rất dài dòng, trong miệng Thiết Giáp Yêu Tê cũng như ngọn đèn cạn dầu, ta mới nhân cơ hội trốn thoát, chỉ tiếc Yêu đan bị ta không cẩn thận chém vỡ vụn rồi!
Tô Dật không phải là không tin tưởng mọi người, chỉ là cuối cùng Phá Kiếm đột nhiên bùng nổ vẫn nên giấu giếm một chút là tốt hơn.
– Có thể còn sống trở về, thoát được một kiếp, thật sự là quá tốt rồi.
Mọi người không hỏi nhiều, cũng đều biết lúc đó Thiết Giáp Yêu Tê cũng đã đến mức đèn cạn dầu rồi.
Còn như Yêu đan không có ai để ý tới, cho dù lúc này có Yêu đan ở trước mặt, mọi người cũng đều sẽ cảm thấy Yêu đan vốn nên thuộc về thiếu niên trước mặt này.
Từ trong miệng mọi người, Tô Dật cũng mới biết được đám Thượng Quan Nham chờ ở cửa thôn ba ngày ba đêm, muốn nhận thi cốt của mình về.
Trong thôn cũng đã sớm có cường giả đi tới Yêu La sơn, do Thượng Quan Hề Vi dẫn đường, chỉ là biện tại vẫn chưa về.
Nhìn sự vui vẻ không chút tạp chất trong mắt mọi người, còn có cả sự nhiệt tình quan tâm từ tận trong lòng của mọi người, Tô Dật cảm thấy như có sự ấm áo bao lấy mình.
Sau đó từ trong miệng của Tô Dật, mọi người cũng biết Hùng Liệt của Man Hùng bộ lạc cùng Hổ Độc của Liệp Hổ bộ lạc lại dẫn theo Man Yêu thú cường đại tới Yêu La sơn, mục đích là muốn đối phó với Tô Dật.
Chỉ có điều sau khi nghe được Tô Dật đánh chết một con Địa Cương Man Hùng Yêu Huyền cảnh bát trọng cùng Liệt Nham Yêu Hổ đã sắp tới Yêu Linh cảnh, mọi người càng nghẹn họng.
Từng ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tô Dật, người này thật đúng là mạnh tới mức đáng sợ, thâm tàng bất lộ!
– Quá vô sỉ, vậy mà lại dẫn Man Yêu thú tới Yêu La sơn!
Đám Thượng Quan Nham, Thượng Quan Ngọc giận dữ không ngừng, mang Man Yêu thú tới Yêu La sơn đối phó với Dịch Túc, Hổ độc của Liệp Hổ bộ lạc cùng Hùng Liệt của Man Hùng bộ lạc thật vô sỉ.
– Đám tiểu hài tử xấu xa này, hiện tại sợ là vẫn đang nằm khóc đó!
Tô Thiên Tước hơi lơ đễnh, thoát khỏi vòng ôm của đám hài tử, cụp đuôi nghênh ngang theo bên người Tô Dật.
– Dịch Túc huynh đệ, Hùng Liệt và Hổ Độc đâu?
Nghe lời nói của Tô Thiên Tước, đám Thượng Quan Diệp nhìn nhau, nhìn Tô Dật hỏi.
Mọi người nghe khẩu khí của Tô Thiên Tước thì dường như Hùng Liệt và Hổ Độc lần này rất thê thảm.
– Cũng không có gì, chỉ làm cho bọn họ phải nhớ lâu một chút thôi.
Tô Dật cười khà khà.
– Đám hậu sinh của Man Hùng bộ lạc và Liệp Hổ bộ lạc lần này hơi quá đáng rồi, nhất định phải giáo huấn đám đó của Liệp Hổ bộ lạc cùng Man Hùng bộ lạc!
Có cường giả trong thôn nổi giận, lần này Man Hùng bộ lạc và Liệp Hổ bộ lạc lại dẫn theo Man Yêu thú đi tới Yêu La sơn, chuyện này cũng có phần quá mức rồi.
Bình thường mâu thuẫn trong đám tiểu bối cũng đều có chừng mực, nhưng lần này chắc chắn là đã vượt qua chừng mực rồi.
Chương 238
– Những hùng chưởng này cùng thịt của Liệt Nham Yêu Hổ có thể giữ lại một ít, ngày mai để người của Liệp Hổ bộ lạc cùng Man Hùng bộ lạc cũng nếm thử, Dịch Túc, ngươi cảm thấy thế nào?
Có lão giả mắt mang ý cười, hỏi Tô Dật.
Tô Dật xoay chuyển ánh mắt, hiểu ý cười, gật đầu với lão giả, nói:
– Tất cả nghe trưởng lão.
– Được rồi, giữ lại một ít, còn lại một ít thì cho đám hậu sinh các ngươi bồi bổ thân thể, trong thôn ngoại lệ, lấy ra một ít rượu bách quả chúc mừng Dịch Túc đại nạn không chết.
Lão giả nói, ông ấy là trưởng lão trong thôn, có địa vị cực cao trong những trưởng lão.
– Quá tốt rồi, có thể được uống rượu bách quả rồi!
– Còn có thịt hổ ăn, thật tốt quá.
Một đám thanh niên hưng phấn không ngừng, lại có thể được uống rượu bách quả rồi.
Tô Dật cáo biệt mọi người, quay lại đình viện mà mình ở.
Trưởng thôn Thượng Quan Trình Nhã nãi nãi không biết đã đi đâu rồi, không ở lại trong đình viện.
Tô Dật vào phòng, đang muốn thổ nạp điều tức một hồi thì ngoài cửa truyền tới tiếng động, có người đến đây.
Tô Dật đi ra khỏi đình viện, gặp rất nhiều đại thẩm.
– Hài tử à, những xiêm y này đều sạch sẽ, ngươi mang đi tắm rửa đi, nhìn dáng vẻ của ngươi kìa, nhanh đi tắm.
Mấy phụ nhân mang một vài xiêm y cho Tô Dật.
– Cảm ơn các thím.
Tô Dật rất cảm kích, những xiêm y này cũng không hoa lệ, rất giản dị tự nhiên, trong lòng có tình cảm ấm áp tràn qua.
Tiễn mấy đại thẩm đi, Tô Dật đứng đờ ra trong đình viện, từ trên người mấy vị đại thẩm kia lại thầm nổi lên một thân ảnh mơ hồ trong đầu.
Không biết mẫu thân của mình hiện tại ở đây, có mạnh khỏe hay không.
– Đại nạn không chết, tất có hạnh phúc cuối đời, trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi.
Giọng nói sâu kín truyền tới, truyền vào tai Tô Dật.
Tô Dật quay đầu lại, trước mắt xuất hiện một khuôn mặt hiền hòa, khuôn mặt không có nếp nhăn, sắc mặt hồng nhuận, lưng hơi còng một chút, đầu tóc đã trắng bạc, chính là trưởng thôn.
– Thượng Quan nãi nãi.
Tô Dật hành lễ.
– Nhìn ngươi đang ngẩn người, là đang nhớ nhà hay là nhớ người thân thế?
Thượng Quan Trình Nhã khẽ mỉm cười nói, trên khuôn mặt hiền hòa, ánh mắt bình tĩnh giống như có thể nhìn thấu Tô Dật vậy.
– Vâng.
Tô Dật khẽ gật đầu, cười xấu hổ.
– Đợi ngày mai sau khi đọ sức, hy vọng Linh Cổ Thôn có thể thắng lợi, đến lúc đó có thể thực hiện cam kết đã đồng ý với ngươi, sau đó sớm về nhà.
Thượng Quan Trình Nhã cười nói:
– Đương nhiên, về sau Linh Cổ Thôn cũng là ngôi nhà thứ hai của ngươi, muốn về lúc nào thì liền về lúc đó.
– Cảm tạ Thượng Quan nãi nãi.
Tô Dật gật đầu.
– Đừng khách khí, nếu thật muốn cảm ơn ta thì liền trò chuyện với ta đi! Những năm gần đây cũng chỉ có nha đầu Hề Vi kia trò chuyện với ta thôi, nha đầu kia và ta sống nương tựa lẫn nhau, ta chỉ có một tôn nữ là nó, hiện tại tự nhiên lại có thêm một tôn tử, trong lòng rất vui.
Thượng Quan Trình Nhã nói.
– Vậy ta sẽ nói chuyện với Thượng Quan nãi nãi.
Tô Dật gật đầu.
Khe núi nước chảy, kỳ hoa dị thảo, cây tốt xanh um.
Chòi nghỉ mát dưới cổ mộc, Tô Dật và Thượng Quan Trình Nhã ngồi ngay ngắn, mắt nhìn khe núi phía xa xa như có điều suy nghĩ.
– Nha đầu Hề Vi kia có kể chuyện cha mẹ của nó cho ngươi biết không?
Thượng Quan Trình Nhã hỏi, giọng nói yếu ớt, mắt nhìn xa xa, hơi mông lung.
Nếu không phải trên người vô hình trung tỏa ra áp lực thì cũng giống như một lão thái thái bình thường vậy.
– Nghe nói qua một chút.
Tô Dật nói, từ trong miệng Thượng Quan Hề Vi biết được một vài tình huống, mẫu thân đã mất, phụ thân rời khỏi Linh Cổ Thôn, từ nhỏ sống nương tựa với nãi nãi.
– Đối với bên ngoài, lão thân cả đời chưa từng đi ra, cũng không biết nó có dáng vẻ như thế nào, từ lúc còn trẻ cũng nghĩ tới muốn đi ra bên ngoài một phen, thế nhưng tổ huấn.
Thượng Quan Trình Nhã nói, trong con ngươi có chút ánh sáng lóe lên, vẻ mặt cũng hiện lên chút sóng gió, dường như nhớ lại lúc còn trẻ.
Tô Dật không nói gì, nói vậy trong lòng trưởng thôn, cảm giác mấy năm nay cũng không hề trách con trai của mình.
– Được rồi, ngươi nói chút chuyện đi! Nhà có đông người không?
Một lát sau, Thượng Quan Trình Nhã nhìn Tô Dật hỏi.
– Trong nhà có ông nội, cha mẹ ta sau khi sinh ta ra thì đã rời đi, hiện tai không rõ tung tích, sống nương tựa với ông nội ta.
Tô Nhật nhớ lại ông nội, đã đi lâu như vậy, hy vọng thân thể của ông nội vẫn có thể chống đỡ được một đoạn thời gian, mình nhất định phải nhanh chóng trở thành cường giả, sau đó trở về chữa thương cho ông nội.
– Cũng là một hài tử số khổ, giống với Hề Vi.
Nghe vậy, Thượng Quan Trình Nhã hơi giật mình, trên khuôn mặt hiền hòa ánh mắt bất động, kéo tay Tô Dật nhẹ giọng nói.
– Ông nội đối với ta rất tốt.
Tô Dật cười nói, khóe miệng nở một nụ cười.
Một già một trẻ, ngồi hàn huyên rất nhiều.
Tô Dật hàn huyên với trưởng thôn Thượng Quan Trình Nhã rất nhiều về chuyện lý thú ở bên ngoài.
Lão thái thái cẩn thận nghe giống như cải lão hoàn đồng vậy, khuôn mặt hiếu kỳ, thi thoảng nở nụ cười.
– Hôm nay là một ngày lão thân vui vẻ nhất trong mười mấy năm qua, cám ơn ngươi, hài tử.
Cuối cùng, Thượng Quan Trình Nhã nói với Tô Dật như vậy, trên khuôn mặt hiền hòa tràn đầy ý cười, đã lâu chưa được vui vẻ như vậy.
– Nếu như Thượng Quan nãi nãi thích, hôm nào ta sẽ tâm sự tiếp với người.
Tô Dật nhìn Thượng Quan Trình Nhã lão thái thái, nói.
– Được.
Thượng Quan Trình Nhã gật đầu, thân thể hơi còng đứng dậy, dừng sợi tóc bạc phất phơ bay, đôi mắt màu nâu sâu thẳm như đã trải qua đủ tang thương cuộc đời, mắt nhìn Tô Dật một hồi lâu, muốn nói lại thôi.
– Thượng Quan nãi nãi, có việc gì thế?
Tô Dật hỏi.
– Chờ ngươi quay về rồi, nếu có một ngày, gặp được một người tên là Thượng Quan Thiên Thần….
Nói được hơn nửa, Thượng Quan Trình Nhã lão thái thái hơi ngập ngừng, khẽ thở dài một cái, nói:
– Quên đi, tất cả đều qua rồi, chỉ khổ nha đầu Hề Vi thôi…
– Thượng Quan Thiên Thần, là phụ thân của Hề Vi sao?
Tô Dật hỏi.
– Được rồi, đi về nghỉ ngơi đi, ngày mai là trận thi đấu giữa Linh Cổ Thôn, Man Hùng bộ lạc, Liệp Hổ bộ lạc, ngươi cũng cùng đi xem xem, U Hư Man Thiên Báo tăng cấp không ít, nếu như ngày mai có thể tiếp tục thắng lợi thì lần này Linh Cổ Thôn ta cơ bản là thắng rồi.
Thượng Quan Trình Nhã nói vậy, sau đó để Tô Dật đi nghỉ ngơi.
Tô Dật rời đi, không hỏi nhiều nữa, ghi tạc cái tên Thượng Quan Thiên Thần trong lòng.
Về đến phòng, Tô Dật tìm nước tắm qua một cái, tắm rửa rồi thay áo bào sạch sẽ mà nhóm đại thẩm trong thôn đưa tới, lần nữa đeo đao lên lưng rồi bắt đầu nhắm mắt điều tức.
Mấy canh giờ sau, hai tròng mắt của Tô Dật mở ra, bàn tay thu lại, nguyên khí tràn đầy trong cơ thể, sức mạnh tinh thần dồi dào, cảm giác thần thanh khí sảng.
– Không biết Ngự Hồn sư tới cấp độ nào rồi.
Tô Dật cảm giác sức mạnh linh hồn trong thời gian này cũng đang không ngừng tăng trưởng, đặc biệt lần trước sức mạnh linh hồn cũng tiến bộ không ít, nhưng đối với Ngự Hồn sư lại hiểu rất ít, không biết lúc này mình ở Ngụ Hồn Sư rốt cục đã đến cấp độ nào rồi.
– Dịch Túc huynh đệ, tất cả mọi người đang chờ ngươi đó.
Giọng nói của Thượng Quan Nham truyền tới từ bên ngoài, tối hôm nay trong thôn muốn chúc mừng, Tô Dật là chủ tiệc.
Tô Dật đi ra khỏi đình viện, đã là hoàng hôn rồi.
– Lại có thịt ăn, có cả rượu bách quả nữa.
Tô Thiên Tước cụp đuôi vội vội vàng vàng đi ra, rất sợ đến muộn, nhớ tới rượu bách quả cùng thịt quay, nước bọt cũng sắp chảy ra rồi.
Chương 239
Khi Tô Dật tới quảng trường, một đoàn thôn dân đều đã đến đó chờ, rất nhiệt tình đối đãi với Tô Dật.
– Xiêm y rất vừa người, vốn làm cho tiểu tử Thượng Quan Diệp nhà ta, nhưng Dịch Túc mặc lại thích hợp hơn, đẹp mắt hơn!
Một vị phụ nhân đi ra, bà ấy là mẫu thân của Thượng Quan Diệp, nhìn xiêm y Tô Dật mặc thì nở ý cười, vừa nhìn vừa thấy thỏa mãn.
– Hài tử, ngươi có hôn phối chưa, bằng không về sau ở lại trong thôn đi! Thím sẽ làm mai cho ngươi, giúp ngươi cưới một nha đầu xinh đẹp, thế nào, ngươi thấy Tú Tú thế nào?
Một phụ nhân mỉm cười nói.
– Tam thẩm, ta…
Cách đó không xa, Thượng Quan Tú nghe được thì vẻ mặt thẹn thùng, từ cổ đến vành tai đều đỏ bừng, trong sự ngây ngô tăng thêm mấy phần quyến rũ.
– Ta thấy Hề Vi thích hợp hơn! Dịch Túc có phải thích nha đầu Hề Vi không!
Lại có một vị phụ nhân tiến lên cười nói.
– Hề Vi dường như là lớn hơn Dịch Túc vài tuổi! Vẫn là Tú nhi tốt hơn, bằng tuổi nhau.
– Vậy cũng chưa chắc, người ta nói nữ nhân lớn hơn ba tuổi sẽ thuần thục hơn, lớn hơn vài tuổi là chuyện tốt.
Nghe lời nói của mấy đại thẩm, vẻ mặt Tô Dật gượng cười, không thể làm gì khác hơn là mượn cớ thoát thân.
Màn đêm buông xuống, lửa trại huy hoàng, trong Linh Cổ Thôn vô cùng náo nhiệt.
– Nào, Dịch Túc, hùng chưởng này là của ngươi, còn cả chân hổ này nữa, rất thơm, còn có thể cường thân kiện thể, cũng hữu dụng với tu vi của ngươi nữa.
Có cường giả trong thôn đưa hùng chưởng đã nướng chín cùng thịt hổ tới trước mặt Tô Dật.
Hôm nay Tô Dật là chủ tiệc, nhận được đãi ngộ tốt nhất.
– Còn cả những thịt này nữa, là bọn họ nhặt về từ Yêu La sơn, sau khi dùng hẳn là sẽ có rất nhiều lợi ích.
Có cường giả còn đưa qua không ít thịt quay, là thịt của yêu thú mấy ngày hôm trước đám Thượng Quan Hề Vi trở lại tiện tay nhặt không ít đám Man Yên thú bị đánh chết lúc tranh đoạt Yêu đan của Thiết Giáp Yêu Tê.
Mấy con Yêu thú cũng đã sắp tới cảnh giới Yêu Hư cảnh rồi, sau khi dùng sẽ nhận được lợi ích cực lớn.
Tô Dật muốn từ chối cũng không được, chỉ có thể bị mọi người vây ở giữa, hưởng thụ đãi ngộ của nhân vật chính.
– Dịch Túc huynh đệ, cảm ơn ngươi, mạng của chúng ta là ngươi cứu, nếu không nhờ ngươi, sợ là chúng ta cũng không về được.
Mấy người thiếu niên tiến lên, muốn uống rượu với Tô Dật.
Thượng Quan Tú cũng ở trong số đó, nhưng lại hơi ngượng ngùng ngẩng đầu, vành tai còn sắc ửng đỏ.
– Mọi người đừng nên khách khí.
Tô Dật hào hiệp, người của thôn này rất thuần phác, bỏ qua sự cảnh giác nói cười với mọi người.
– Ăn ngon…
Mà sau đó, vừa ăn thịt hổ và hùng chưởng, Tô Dật miệng khen không ngừng.
Hợp với rượu bách quả, đơn giản là mỹ vị nhân gian, nhân sinh khó được nếm vài lần.
– Ăn ngon, ăn ngon…
Tô Thiên Tước đã sớm lẫn vào trong quảng trường, ôm một tảng thịt hổ lớn đang gặp, miệng dính đầy dầu.
– Thanh Minh trưởng lão đã trở về!
– Hề Vi tỷ đã trở về!
Bỗng dưng, có người gào lên, bên ngoài cửa thôn có Man Yêu thú tọa kỵ phi hành bay nhanh xuống, mấy thân ảnh nhảy xuống, đều là cường giả của Linh Cổ Thôn.
Đi trước chính là trưởng lão Thượng Quan Thanh Minh và Thượng Quan Hề Vi.
Đám Thượng Quan Thanh Minh, Thượng Quan Hề Vi trở về vốn mang tâm tình trầm truonjg.
Lần này bọn họ lên Yêu La sơn không chỉ không tìm được Thiết Giáp Yêu Tê mà còn gặp phải chút phiền toái.
Từ xa nhìn lửa trại rực rỡ, bầu không khí vui vẻ trong thôn thì đều âm thầm vô cùng kinh ngạc.
– Hề Vi tỷ, Dịch Túc đã trở về, hắn không chết, hắn đã trở về rồi!
Thượng Quan Tú chạy ra, nàng biết trong lòng Thượng Quan Hề Vi vẫn là trầm trọng nhất, chỉ là đang cố nén, trước tiên liền tiến lên muốn nói cho Thượng Quan Hề Vi biết được tin tức này.
– Hắn đã trở về rồi sao…
Nghe được tin tức này, Thượng Quan Hề Vi vốn hơi mệt mỏi thì hai tròng mắt nhất thời sáng ngồi rồi lập tức ngây người kinh ngạc.
– Hề Vi tỷ, Dịch Túc thực sự đã trở về rồi, hắn không chết!
Thượng Quan Tú nói.
Vèo…
Nguyên khí bắt đầu khởi động, thân ảnh như điện, Thượng Quan Hề Vi nhất thời lao ra.
– Dịch Túc không chết.
Đám cường giả Thượng Quan Thanh Minh nghe vậy, vẻ mặt vốn trầm trọng nhất thời cũng xuất hiện vẻ vui mừng.
Thân ảnh của Thượng Quan Hề Vi vọt tới quảng trường, từ xa nhìn thấy một đám người cùng lứa tuổi đang vây Tô Dật ở chính giữa.
Thân ảnh quen thuộc kia lúc này sinh long hoạt hổ, đang ngoạm miếng thịt lớn, uống từng ngụm rượu lớn.
Thân ảnh dừng bước, trong con ngươi bắt đầu lóe lên ánh sáng rồi lập tức từ từ nội liễm, do dự một chút, Thượng Quan Hề Vi thả chậm bước chân, từ từ đi tới.
– Hề Vi tỷ đã trở về!
– Hề Vi tỷ.
Rất nhiều người xúm lại, nhìn thấy Thượng Quan Hề Vi.
Thượng Quan Hề Vi cười, đi tới trước người Tô Dật, mắt nhìn Tô Dật, mỉm cười nói:
– Đại nạn không chết, tất có hạnh phúc cuối đời, cám ơn ngươi cứu mọi người.
– Ta không nhìn thấy mọi người cho nên liền tự mình quay về.
Tô Dật khẽ mỉm cười, mắt nhìn thiếu nữ trước mắt, dường như mới chỉ mấy ngày, vẻ mặt đã tiều tụy đi rất nhiều, cả người cũng gầy đi trông thấy.
– Ngươi không làm sao là tốt rồi!
Thượng Quan Hề Vi cười.
– Dịch Túc, ngươi thật sự chưa chết!
Giọng nói sang sảng truyền tới, Thượng Quan Thanh Minh đi tới phía trước, nhìn thấy Tô Dật quả thực đã trở về thì trên mặt là sự vui vẻ.
– May mắn còn sống, làm cho mọi người lo lắng rồi.
Tô Dật rất cảm động, mọi người đều đi tới Yêu La sơn tìm mình, tới giờ mới về.
– Thực sự là kỳ tích, nhanh kể với ta rốt cục có chuyện gì xảy ra đi.
Thượng Quan Thanh Minh vỗ bả vai Tô Dật, có thể đào sinh từ trong bụng của Thiết Giáp Yêu Tê, tuyệt đối là một kỳ tích.
Tô Dật nói lại một lượt, nói tổng quát thì là vừa may Thiết Giáp Yêu Tê tới lúc đèn cạn dầu, hoàn toàn không còn sức mạnh chống đỡ nữa, mình mới có thể tìm được đường sống trong chỗ chết.
– Đại nạn không chết, tất có hạnh phúc cuối đời.
Mấy cường giả Thượng Quan Thanh Minh nghe vậy thì đều cảm thấy khó có thể tin, cũng cảm thấy rất may mắn.
Mà khi Thượng Quan Thanh Minh biết Tô Dật còn đánh chết một con Liệt Nham Yêu Hổ của Liệp Hổ bộ lạc cùng Địa Cương Man Hùng của Man Hùng bộ lạc thì càng ngạc nhiên hơn.
Sau đó, Tô Dật từ trong miệng Thượng Quan Thanh Minh biết được mọi người ở Yêu La sơn tới tận giờ mới về là bởi vì gặp phải một con cường giả Man Yêu thú trên núi.
Cường giả của Linh Cổ Thôn đại chiến với nó một hồi, cuối cùng mới có thể thoát thân.
Trên quảng trường, đêm khuya mọi người mới tản đi.
Tô Thiên Tước ôm một vò rượu bách quả lớn cùng không ít thịt quay, không biết đã chạy đi đâu rồi.
Tô Dật và Thượng Quan Hề Vi đi về đình viện.
– Cảm ơn, ngày mai gặp lại.
Dọc theo đường đi hai người không nói gì, đến đình viện rồi, Thượng Quan Hề Vi mới mở miệng.
– Không cần khách khí.
Tô Dật gật đầu rồi lập tức quay lại phòng.
Hùng chưởng cùng thịt của Liệt Nham Yêu Hổ hiệu quả không tệ, có năng lượng đang khuếch tán trong cơ thể Tô Dật.
Đặc biệt thịt của Man Yêu thú tới gần Yêu Hư cảnh có hiệu quả cao hơn.
Còn có cả rượu bách quả nữa, Tô Dật cũng lần hai uống không ít.
Nhắm mắt điều tức, Tô Dật ngồi xếp bằng, muốn luyện hóa năng lượng.
Cũng không lâu sau, quanh thân Tô Dật được chùm lên một tầng ánh sáng nhàn nhạt.
Bên trong tầng ánh sáng này có vẻ hơi đỏ đậm, khí tức uy nghiêm.
Đêm, ánh trăng như ngân, không chỗ nào không chiếu tới, ở trong rừng rậm đặc biệt sáng ngời.
Chương 240
Ngao ô
Sơn lâm thâm xử, thi thoảng có tiếng thú gầm nhẹ truyền ra.
Yêu La sơn, chân núi, lúc này có chừng ba mươi thiếu niên dưới ánh trăng toàn thân trần truồng như được bao phủ một tầng ánh sáng màu bạc.
Chừng ba mươi thiếu niên, toàn thân không còn gì.
Quan trọng nhất là chừng ba mươi thiếu niên này đứng thành hàng, vây quanh một gốc cây đại thụ che trời, bị cây mây cột chặt.
Chừng ba mươi người thiếu niên mỗi người đều khóc không ra nước mắt, tóc tai bù xù, vô cùng thê thảm.
Cách đó không xa, mười mấy thiếu nữ cũng bị cây mây trói chặt vào một tảng đá lớn.
Chỉ có điều mười mấy thiếu nữ này thì khá hơn một chút, tuy tóc tai cũng bù xù, chỉ có điều quần áo vẫn chỉnh tề.
Mắt nhìn ba mươi mấy thiếu niên bị trói, mười mấy thiếu nữ này ngay cả đều cũng không dám ngẩng lên.
Có thiếu nữ không cẩn thận nhìn thấy thân ảnh lõa lồ của thiếu niên ở phía trước, nhất thời đỏ bừng cả khuôn mặt.
Cách đó không xa, còn có mấy con Man Yêu thú tọa kỵ càng thê thảm hơn.
Có Man Yêu thú lân giáp trên người bị vạch ra, máu me đầm đìa, vô cùng thê thảm.
Có Man Yêu thú phi hành, linh vũ trên người không còn cái nào, đều đã bị giật hết ra như là từng con chim lớn không có lông.
Đám Man Yêu thú tọa kỵ này đều da tróc thịt bong nằm trên mặt đất, ánh mắt tuyệt vọng mà kinh hãi.
Đối với đám Man Yêu thú này, chúng nó rất ủy khuất, cũng rất vô tội và sợ hãi.
Loài người kia quá hung tàn, khiến trong lòng chúng nó từ nay về sau sẽ để lại bóng ma.
Ba mươi mấy thiếu niên, lúc này từng người khóc không ra nước mắt, cũng phẫn nộ xấu hổ nhưng lại không còn cách nào.
Bọn họ bị trọng thương đến mức căn bản không có khí lực giãy dụa, tất cả trên người cũng đều bị Dịch túc lục soát sạch sẽ.
Đã bị trói ở đây gần hai ngày rồi, bọn họ vô lực giãy dụa, thương thế trên người đều rất nghiêm trọng.
May là đây là chân núi Yêu La sơn, nếu không sợ là cả nhóm đã trở thành vật trong miệng đám Man Yêu thú của Yêu La sơn rồi.
Tất cả chuyện này đương nhiên chính là do Tô Dật gây nên, cũng không tiện làm gì đám tiểu hài tử xấu xa này, lại không muốn dễ dàng buông tha cho nhóm người này.
Cuối cùng Tô Dật nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có thể lột trần đám này, khiển trách chút, cũng có thể xả giận.
Vì sợ bọn người này ở Yêu La sơn bị Man Yêu thú nuốt chửng, Tô Dật còn cố ý để Liệp Phong Yêu Điêu đưa đám tiểu hài tử xấu xa này ném tới chân núi Yêu La.
Ken két!
Có cây mây bị vỡ nát, Hùng Liệt khôi phục một chút nguyên khí, cắn răng dùng toàn lực, làm đứt cây mây.
Mọi người cũng lâp tức xụi lơ trên mặt đất, toàn thân uể oải vô lực giùng giằng bò người lên, đều tự tìm lá cây mây phủ lên người.
– Dịch Túc, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!
Có thiếu niên khóc lóc, chưa từng ngờ tới Dịch Túc lại bại hoại như thế, vậy mà lại lột trần bọn họ rồi trói chung một chỗ.
Ở đây còn có nhiều thiếu nữ có mặt như thế, chuyện này làm bọn về sau làm sao gặp người được.
Màn tối trước bình minh vừa được vén lên, đầy sao khắp trời lặng yên biến mất trên vòm trời.
Trong phòng, khí tức quanh người Tô Dật dao động tỏa ra từng đợt huỳnh quang, khí tức mang theo vẻ nóng cháy, một khí tức uy nghiêm cũng vô cùng dày đặc.
Dưới ánh sáng đỏ nhàn nhạt, đôi mắt Tô Dật nhắm chặt, da thịt toàn thân óng ánh trong suốt tựa như ôn ngọc, trong sáng không vương hạt bụi nào.
Khí tức dao động, dần dần trầm đi.
Khí tức lúc này của Tô Dật có vẻ càng thêm dồi dào, thân thể như thêm sáng bóng trong suốt, tựa như đã đạt tới tình trạng trước khi lột xác.
Đây là lợi ích mà Tô Dật có được từ rược bách quả và rất nhiều thịt Man Yêu thú.
Lúc này trong cơ thể Tô Dật còn có năng lượng Yêu đan còn sót lại, kèm theo Hỗn Nguyên Chí Tôn Công đang từ từ luyện hóa.
Khi sáng sớm lên, khí tức trên người Tô Dật bắt đầu nội liễm, ánh sáng tiêu tan.
Một ngụm khí dài thở ra từ trong miệng, Tô Dật mở hai tròng mắt ra, ánh mắt sáng ngời, có vẻ đỏ đậm lóe lên một cái rồi biến mất.
Cảm giác được tất cả trong cơ thể, Tô Dật cũng hơi thỏa mãn.
Lần trước Tô Dật đột phá quá nhanh, cho nên vẫn luôn nén lại để củng cố tu vi của mình.
Lúc này khí tức trên người Tô Dật rốt cục đã hoàn toàn dừng lại ở Nguyên Huyền cảnh lục trọng.
– Dịch Túc, chúng ta nên xuất phát thôi.
Giọng của Thượng Quan Hề Vi truyền tới.
Tô Dật đi ra khỏi cửa phòng, nhìn thấy Thượng Quan Hề Vi.
Hôm nay Thượng Quan Hề Vi đổi một bộ trang phục bó sát người càng làm dáng người uyển chuyển hơn, làm cho Tô Dật không khỏi chăm chú nhìn thêm.
– Chuẩn bị xuất phát thôi, mọi người đã tập hợp ở cửa thôn rồi.
Thượng Quan Hề Vi nói với Tô Dật.
Một lát sau ở cửa thôn, Tô Dật nhìn thấy nhóm Thượng Quan Ngọc, Thượng Quan Nham đang chuẩn bị lên đường.
Một đám người trùng điệp, nhân số rất nhiều, hầu như người trong thôn phân nửa đều đi.
Dẫn đầu chính là Thượng Quan Thanh Minh, còn cả mấy trưởng lão Tô Dật đã gặp.
Rống!
Thú hống như sấm, U Hư Man Thiên Báo thân dài ba trượng, cao không dưới hai trượng khi nhìn thấy Tô Dật thì nhất thời bắt đầu rít gào, toàn thân được bao bởi vải màu đen thật dày như đao phong, trên đầu như sư tử như hổ báo có một ấn ký kim sắc tỏa sáng lấp lánh.
– U Hư Man Thiên Báo!
Tô Dật ngước mắt, một con quái vật lớn đã xuất hiện ở trước người, khí tức khiếp người, răng nanh trong miệng hiện lên ánh sáng bén nhọn trong vắt, ánh mắt nhìn Tô Dật cũng cực kỳ kính nể.
– Sắp tới Yêu Huyền cảnh lục trọng rồi!
Cảm giác được khí tức trên người U Hư Man Thiên Báo, Tô Dật cũng âm thầm kinh ngạc.
Mấy ngày trước U Hư Man Thiên Báo còn có trọng thương, nhưng bây giờ không chỉ đã khôi phục mà còn sắp tới Yêu Huyền cảnh lục trọng nữa, đoán chừng đang ở Yêu Huyền cảnh ngũ trọng đỉnh rồi.
– Dịch Túc huynh đệ!
Đám Thượng Quan Nham, Thượng Quan Ngọc đều tiến lên, nhiệt tình chào hỏi Tô Dật.
– Thần Phong ca tới rồi!
Đoàn người xôn xao lớn tiếng kêu.
Hí…
Một tiếng ngựa hí phá vỡ không trung, làm điếc màng nhĩ người ta.
Một con đại ưng vỗ cánh tới, hai tròng mắt sắc bén, mỏ nhọn như câu, linh vũ toàn thân như lân phiến, trắng như tuyết như ngọc, cả người tràn ngập khí tức hàn băng.
Đây là Hàn Ngọc Yêu Ưng, lập tức bay quanh ở tầng trời thấp trên cửa thôn.
Trên lưng Hàn Ngọc Yêu Ưng, Thượng Quan Thần Phong mặc áo bào trắng, thân hình cao ngất, dáng vẻ tuấn lãng, dáng vẻ mười tám mười chín tuổi, khí chất lại như một thanh kiếm sắc.
Một khi tuốt ra khỏi vỏ thì sẽ mang tới sự lợi hại, đứng trên lưng của Hàn Ngọc Yêu Lưng mang cho người ta một cảm giác không thể coi thường.
– Thần Phong ca!
Rất nhiều thiếu niên thiếu nữ chào hỏi.
Thượng Quan Thần Phong, người đứng đầu trong đám trẻ tuổi của Linh Cổ Thôn, có lực hiệu triệu không gì sánh được trong đám trẻ tuổi, cũng là đại biểu của lần thi đấu giữa một thôn hai bộ lạc mười năm một lần này.
Rống!
Dường như cảm thấy được Hàn Ngọc Yêu Ưng đang quanh quẩn ở tầng trời thấp, U Hư Man Thiên Báo ngẩng đầu rít lên một tiếng trầm thấp, dường như rất khó chịu với Hàn Ngọc Yêu Ưng.
Bị U Hư Man Thiên Báo nhìn chằm chằm, Hàn Ngọc Yêu Ưng theo bản năng có chút kiêng kỵ, nhất thời thân thể run rẩy trên không trung, không dám tiếp xúc quá gần.
Tô Dật ngước mắt, cũng đang quan sát Thượng Quan Thần Phong, khí chất hơn người, rất không tầm thường, hơn xa Kỷ Siêu của Thánh Sơn trước đây.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







