[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 254 : Độc Thủ Hiện (c1266-c1270)
❮ sautiếp ❯Chương 1266: Độc Thủ Hiện
Nghĩ đến thủ đoạn của Cốc Hoang, sắc mặt hai người đều trắng bệch, như sinh bệnh nặng.
– Hàn Lâm, ngươi thật lớn mật!
Trầm Quát lạnh lùng nói.
– Thiên Nguyên Chân Dịch thuộc về ai còn có tranh luận, ngươi lại tự mình lấy bán, trong mắt ngươi còn có tông môn sao?
Lăng Hàn cười nói:
– Đừng nói phế thoại nữa, Thiên Nguyên Chân Dịch là của ta, nói đến trời cũng như thế, không tin các ngươi có thể để tất cả Sơn Hà Cảnh trong tông đến vây công ta, xem ta một người có đả đảo tất cả bọn họ hay không?
– Loại nói xấu không có kỹ thuật hàm lượng này thực không có ý nghĩa, nói đám người Thì Minh đi.
Các ngươi nói ta giết bọn họ, có nhân chứng vật chứng không, hẳn không phải là mấy người bọn hắn báo mộng cho các ngươi chứ?
Phốc!
Đám đệ tử bình thường duy trì trật tự ở bên ngoài nhất thời bật cười, bất quá, ngày hôm nay cũng không phải công thẩm, bởi vậy bọn họ cũng rỗi rãnh, bốn phía cũng không có người vây xem.
Trầm Quát mặt trầm như nước.
Hắn chưa từng nghĩ tới, một ngày kia sẽ bị một Sơn Hà Cảnh làm thiếu chút nữa tức chết.
Này ngẫm lại cũng là sự tình không có khả năng, Sơn Hà Cảnh nào dám tranh luận với Nhật Nguyệt Cảnh? Hơn nữa, dù tranh luận thì đã có sao, đập chết là được, Sơn Hà Cảnh còn có thể lật trời sao?
Nhưng tình huống hiện nay, hắn thật đúng là không thể xuất thủ.
Thứ nhất, hắn còn không biết Thiên Nguyên Chân Dịch có thật bị cầm đấu giá hay không, nếu như bị Lăng Hàn dấu đi, mà hắn lại đập chết Lăng Hàn, vậy hắn chờ bị Cốc Hoang chỉnh chết đi.
Thứ hai, Lăng Hàn chính là đệ tử hạt giống, cái thân phận này một ngày không tước, vậy thì không phải là hắn có thể động thủ giết được.
Bởi vậy, chỉ có thể nhịn mà không thể xả giận, Trầm Quát tự nhiên nổi giận.
Thình thịch!
Đúng lúc này, đại môn đột bị đẩy ra… chắc là bị đá văng ra, có thể thấy đại môn mở ra, phía sau có một người duy trì tư thế ra chân.
Này là một người trẻ tuổi, vóc dáng thon dài, dáng dấp anh tuấn, nhưng hắn phát ra khí tức cũng cường đại vô cùng, để rất nhiều người ở đây đều ngừng hô hấp, như bị người bóp cổ, vô cùng khó chịu.
– Bái kiến Thiếu Chủ!
Chỉ thấy bọn người Trầm Quát lập tức đứng lên, cung kính hành lễ, mà đệ tử Sơn Hà Cảnh thì quỳ trên đất.
Người này là Cốc Hoang!
Lăng Hàn xoay người lại, nhìn đối thủ còn không có gặp mặt, hắn muốn nhớ rõ dáng dấp của đối phương, sau đó lúc giết người sẽ không chém sai mục tiêu.
Sắc mặt của Cốc Hoang không quá tốt, hắn bước vào Điện Phủ, hừ lạnh nói:
– Đám phế vật các ngươi rốt cuộc là làm việc thế nào? Bản thiếu đạt được bẩm báo, đã có một giọt Thiên Nguyên Chân Dịch bán đấu giá ra!
Xuất hiện một giọt, nói rõ ba giọt còn lại khẳng định đã ở hiệu buôn Mặc thị.
Bọn người Trầm Quát câm như hến, tuy bọn họ đều là cường giả Nhật Nguyệt Cảnh, nhưng ở trước mặt Cốc Hoang đều như con chi chi.
Không có biện pháp, thực lực của người ta không yếu hơn bọn hắn, địa vị lại cao hơn một mảng lớn, còn có một Lão Tử là Tinh Thần Cảnh đỉnh phong, ai chọc nổi?
Hơn nữa, bọn họ đều là người của Cốc Môn, sao dám bất kính với Thiếu Chủ?
Cốc Hoang nhìn về phía Lăng Hàn, nói:
– Ngươi, lập tức chạy đi phòng đấu giá, bỏ dở đấu giá!
– Nga, vì sao?
Lăng Hàn cười nói.
– Bởi vì đây là mệnh lệnh của bản thiếu!
Cốc Hoang ngạo nghễ nói.
– Ngốc thiếu!
Lăng Hàn xuy một tiếng.
– Ngươi, ngươi dám mắng ta?
Cốc Hoang cả giận nói.
Lăng Hàn nhún vai nói:
– Nếu ngươi không phải ngốc thiếu mà nói, cần gì phải hỏi lại như thế.
Cốc Hoang nhất thời nổi trận lôi đình, chưa thấy qua có người như vậy, ngay cả mắng chửi người cũng có thể mắng lẽ thẳng khí hùng như thế.
Hắn hừ một tiếng nói:
– Vào Hình đường còn dám lớn lối như vậy, thực sự là hiếm thấy! Bất quá, ngươi đừng quên đây là địa phương nào!
– Tra a, nên làm gì thì làm cái đó!
Đám người Trầm Quát hai mặt nhìn nhau, bọn họ vốn đang tra, là ngươi đột nhiên tới, cắt đứt thẩm vấn, lại còn trách bọn họ.
Nhưng bọn họ dám oán giận sao?
Bọn họ cũng không phải Lăng Hàn.
– Hàn Lâm, ngày hôm nay mặc cho ngươi khẩu trán hoa sen, cũng khó chạy trốn chính nghĩa nghiêm phạt!
Trầm Quát quay về chủ vị, chợt vỗ bàn nói,
– Truyền nhân chứng!
Chỉ một hồi, hậu điện liền có mấy người đi ra, đều là đệ tử trẻ tuổi Sơn Hà Cảnh.
– Mấy người các ngươi, có từng gặp qua Hàn Lâm hành hung, giết đám người Thì Minh ko?
Trầm Quát hỏi.
– Có, đại nhân!
Vài tên đệ tử Sơn Hà Cảnh cung kính gật đầu.
– Hàn Lâm, ngươi nói như thế nào?
Trầm Quát nhìn về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn cười ha ha, nhìn một người trong đó nói:
– Vậy ta hỏi ngươi, ta dùng chiêu thuật, vũ khí gì giết Thì Minh?
– Ách…
Người bị hỏi không khỏi cứng lại, trong kịch bản không có cái này a.
– Làm sao, thấy ta giết người, nhưng ngay cả ta giết thế nào cũng không biết?
Lăng Hàn cười nói.
– Ngươi là nhãn thần gì a?
– Trước đừng trả lời!
Lăng Hàn khoát tay chặn lại, lại nhìn những người khác nói:
– Các ngươi đều thấy ta giết người, vậy đồng thời nói đi, ta dùng vũ khí gì giết Thì Minh.
– Đừng nóng vội, ta đếm một hai ba, các ngươi đồng thời trả lời.
– Một.
– Hai.
– Được rồi!
Trầm Quát chợt hét lớn một tiếng.
– Hàn Lâm, ngươi muốn nháo tới khi nào?
Lăng Hàn kinh ngạc nói:
– Ta đây không phải là tự chứng minh thuần khiết sao? Hơn nữa, đây là một vấn đề rất đơn giản không phải sao, thấy ta giết người, ta hỏi bọn họ ta dùng hung khí gì, đây không phải sự tình rất hợp lý sao?
– Hanh, ngươi đây là đang uy hiếp nhân chứng!
Trầm Quát lạnh lùng nói.
– Ha hả, ở trước mặt mấy vị Nhật Nguyệt Cảnh đại nhân, ta làm sao dám uy hiếp nhân chứng, cũng không có thực lực này!
Lăng Hàn thản nhiên nói.
– Ta cái gì cũng không nói, như vậy mấy vị đại nhân mới hài lòng?
– Ha hả, quả nhiên là người khéo mồm khéo miệng!
Trong tiếng cười dài, ngoài cửa lại xuất hiện một người.
Không hợp, là hai người, một trước một sau.
Đứng ở phía trước đồng dạng là thanh niên anh tuấn, dung mạo không kém Cốc Hoang, mà thực lực chỉ sợ cũng không thấp, đồng dạng tán phát ra khí tức để người hít thở không thông.
Người này Lăng Hàn không biết, bất quá khi Lăng Hàn thấy người phía sau là Cơ Vân Chi, hắn có thể đoán ra thân phận người này.
Hoa Môn Thiếu Chủ, Hoa Dương Văn.
– Hoa Dương Văn, ngươi tới làm gì?
Cốc Hoang lập tức hừ nói.
– Ha hả, ở đây cũng không phải nhà ngươi mở, dựa vào cái gì bản thiếu không thể tới?
Hoa Dương Văn tự nhiên sẽ không để ý tới Cốc Hoang, mọi người đều là hậu đại của đệ tử Hằng Hà Cảnh, cũng là Thiếu Chủ một phe phái, địa vị tương đương, cảnh giới tương đương, thực lực cũng tương đương.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1267: Rắn Chuột Một Ổ
Cốc Hoang nhìn đối phương, hiện tại đã không lấy được Thiên Nguyên Chân Dịch, hắn tự nhiên phẫn hận, muốn bắt Lăng Hàn khai đao, lúc này không muốn nhất chính là có người ra can thiệp, bảo vệ Lăng Hàn.
– Không cần khẩn trương, bản thiếu không có đến bảo vệ người này.
Hoa Dương Văn chỉ chỉ Lăng Hàn, trong ánh mắt lóe lên một đạo sát khí.
Cốc Hoang nhất thời bừng tỉnh, trước Hoa Môn thay Lăng Hàn xuất đầu, hiển nhiên là cùng Lăng Hàn đạt thành giao dịch, mà thẻ đánh bạc tám phần mười là Thiên Nguyên Chân Dịch, bằng không Hoa Dương Văn sao sẽ tích cực như vậy?
Nhưng sau đó Hoa Môn lại đột nhiên hành quân lặng lẽ, chắc là giao dịch với Lăng Hàn bất thành, bỏ qua người này.
Suy nghĩ một chút, lúc xếp Lăng Hàn vào danh sách thẩm vấn, Hoa Môn không những không có ngăn cản, trái lại còn ra lực.
Từ đây có thể suy đoán, kỳ thực Hoa Môn cũng rất muốn bắt Lăng Hàn, chỉ là bọn hắn núp ở chỗ tối mà thôi.
Muốn thẩm vấn một đệ tử hạt giống, phải được 24 vị cường giả Tinh Thần Cảnh đồng thuận quá nửa.
Bởi vậy, nếu Hoa Môn thật muốn bảo vệ Lăng Hàn mà nói, hoàn toàn có thể làm được không để cho Lăng Hàn tiến vào Bạch Ngọc Điện.
Dĩ nhiên, bọn họ nhất định phải bỏ một ít trả giá.
Mọi người đều muốn cướp giật Thiên Nguyên Chân Dịch trong tay Lăng Hàn, chỉ là Cốc Môn nhảy vui vẻ nhất, trở thành người tích cực dẫn đầu!
Nếu Cốc Hoang thật lấy được bốn giọt Thiên Nguyên Chân Dịch, Hoa Môn, Hồ Môn… sẽ không ngồi xem, nhất định sẽ nhảy ra chia một chén súp.
Không có biện pháp, Lăng Hàn dễ khi dễ sao.
Bất quá, không phải đến bảo vệ Lăng Hàn là tốt rồi.
Cốc Hoang gật đầu nói:
– Đương nhiên nhân chứng vật chứng đều có, vậy còn không mau tuyên án, lột thân phận đệ tử hạt giống của người này!
Hoa Dương Văn cười nhàn nhạt, Sơn Hà Cảnh nho nhỏ này lại dám cự tuyệt mình, thực sự là ngu xuẩn, hiện tại hắn chính là đến xem Lăng Hàn bị khổ, nhìn đối phương hối hận.
Lăng Hàn mắt lạnh nhìn, một ổ này tất cả đều là rắn chuột, mặc hắn tự biện làm sao cũng vô dụng, hắn có thể làm, là châm chọc đám người này vài câu, nhưng chung quy khó sửa được kết quả cuối cùng.
Trừ khi có nhân vật cường thế xuất đầu, nhưng khả năng như vậy quá nhỏ.
– Khái!
Trầm Quát có chút xấu hổ, hắn chính là quan chủ thẩm, lại bị Cốc Hoang coi như chó chỉ huy, hắn nghiêm mặt, giả vờ nghiêm túc nói.
– Hàn Lâm, ngươi tàn sát đồng môn, chứng cứ vô cùng xác thực, ta tuyên bố, từ giờ khắc này, tước đoạt thân phận đệ tử hạt giống của ngươi, từ đây không còn là đệ tử của Lẫm Thiên Tông nữa!
Ba, hắn nặng nề vỗ bàn một cái.
– Ngươi tàn sát đồng tông, này là tội lớn, dựa theo bổn tông…
– Ha ha ha ha!
Trầm Quát đang định tuyên bố nghiêm phạt Lăng Hàn, nhưng không ngờ Cốc Hoang cười ha hả, cắt đứt hắn nói, làm hắn chỉ có thể lúng túng ngậm miệng lại.
– Hàn Lâm, hiện tại có hối hận chưa?
Cốc Hoang lạnh lùng nói.
– Ngươi một Sơn Hà Cảnh nho nhỏ, lại từ Tiểu Thế Giới đến, lại dám đối kháng bản thiếu? Ngươi xứng sao? Ngươi có tư cách như vậy sao?
– Hiện tại, cho ngươi một cơ hội cuối cùng, quỳ xuống, cầu xin tha thứ, nói không chừng bản thiếu sẽ mở một mặt lưới, lưu ngươi một con đường sống!
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Cốc Hoang, ngươi thật đúng là không để cho ta thất vọng, quả nhiên là người thiên tính lương bạc.
Ngươi không phải nói ta giết Thì Minh sao, hiện tại dập đầu cầu xin tha thứ là có thể buông tha, này chẳng phải là để người theo ngươi tâm lạnh?
Lời vừa nói ra, quả nhiên sắc mặt đám người Trầm Quát có một biến hóa.
Cốc Hoang lại không thèm để ý, hắn thấy, trừ hắn cùng phụ thân ra, những người khác đều là chó săn vì hắn cống hiến sức lực mà thôi.
Không nghe lời giết là được.
Trên đời này không thiếu nhất chính là chó săn, cần quan tâm sao?
Hắn cười ha ha một tiếng nói:
– Đây là sinh lộ duy nhất của ngươi, làm chó của bản thiếu, bản thiếu tạm tha ngươi một mạng!
– Ngươi chờ con cháu của ngươi làm đi!
Lăng Hàn lắc đầu.
– Đời này, chỉ có ngươi quỳ ở trước mặt ta, cầu ta tha thứ mà thôi!
– Thật can đảm!
Cốc Hoang lành lạnh nói, hắn thực không biết Lăng Hàn lấy dũng khí ở đâu, rõ ràng thân phận đã bị tước đoạt, hoàn toàn chính là thịt cá trên thớt.
Lăng Hàn đảo qua Cốc Hoang cùng Hoa Dương Văn nói:
– Ta nhớ kỹ dáng dấp của bọn ngươi, mà các ngươi tốt nhất cũng nhớ kỹ chuyện ngày hôm nay, không quá mười năm, ta sẽ trở về, đích thân đòi lại sổ sách này!
Hắn đã quyết định tiến nhập Hắc Tháp, sau đó rời Lẫm Thiên Tông.
Chỉ cần cho hắn mười năm, nói không chừng liền có thể đạt đến Tinh Thần Cảnh, giết trở về báo thù.
Hắn cũng không lo lắng đám người Đinh Bình, Thủy Nhạn Ngọc, dù sao đều là đệ tử của Lẫm Thiên Tông, dù đám người Cốc Hoang muốn hạ thủ, vậy cũng phải trước thêu dệt tội danh, tỷ như lần này vậy.
Nhưng vậy cần thời gian cùng cơ hội, Lăng Hàn sẽ không cho bọn họ cơ hội này.
Bởi vì hắn sớm đã nói với đám người Thủy Nhạn Ngọc, ngày hôm nay tất cả mọi người đi hiệu buôn Mặc thị hội hợp, nếu sự không thể làm, như vậy liền đồng thời ly khai.
Hắn chỉ thiếu chút nữa liền có thể nhảy vào Nhật Nguyệt Cảnh, cũng nên bước lên con đường tìm kiếm Côn Bằng Cung, Thiên Phượng Thần Nữ, mượn cơ hội này ly khai cũng tốt.
Mặt khác, hắn đã nhờ hiệu buôn Mặc thị tìm kiếm tung tích của Côn Bằng Cung, Ngũ Tông, chỉ cần có tin tức, hắn liền có thể xuất phát.
– Ha hả, còn lớn lối như vậy!
Lại một thanh âm vang lên, chỉ thấy một nam nhân như Thiên Thần từ cửa đi vào.
Dương Hạo!
– Bái… bái kiến Dương sư thúc!
Cốc Hoang cùng Hoa Dương Văn nhìn nhau một cái, liền cung kính hành lễ với Dương Hạo.
Cái gì, Dương sư thúc?
Phải biết Cốc Hoang cùng Hoa Dương Văn đều là Nhật Nguyệt Cảnh đỉnh phong, mà Dương Hạo bất quá là đại cực vị, làm sao trái lại thành “trưởng bối” của hai người này? Trừ khi…
– Dương sư thúc ở hôm qua chính thức được sư tổ thu làm đệ tử thứ mười!
Cốc Hoang giải thích, hắn tự nhiên cũng phải cần mặt, nếu không truyền ra tin tức hắn thi lễ với một người cảnh giới thấp hơn mình, vậy hắn còn mặt mũi nào nữa?
Nhưng đệ tử thứ mười của Tam Nguyên Thượng Nhân, cái này hoàn toàn khác nhau, đừng nhìn hiện tại cảnh giới của Dương Hạo còn rất thấp, nhưng coi như là cường giả Tinh Thần Cảnh thấy hắn cũng phải khách khí.
Ngươi không nể mặt Dương Hạo, chẳng lẽ còn có thể không nể mặt Tam Nguyên Thượng Nhân? Ngươi thấy mình ở trên Dương Hạo mà nói, đó không phải là ngồi ngang hàng với Tam Nguyên Thượng Nhân sao? Tinh hệ này có ai có tư cách như vậy? ============
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1268: Cho Trẫm Phúc Thẩm!
Tất cả mọi người khiếp sợ, tuy trước có tin đồn như vậy, nhưng ai có thể suy đoán được ý đồ của một vị Hằng Hà Cảnh? Hiện tại tin tức xác thực truyền đến, tự nhiên để người khiếp sợ, Dương Hạo quả nhiên thành đệ tử thứ mười.
Lần này, địa vị của Dương Hạo nhảy lên vạn trượng, sánh vai với Tinh Thần Cảnh.
Dương Hạo nhìn Lăng Hàn, mặt trên lộ ra dáng tươi cười nhàn nhạt, nhưng ở chỗ sâu trong nhãn thần lại có sát ý cường đại.
Hắn xuất thân từ một thế lực lớn của Tinh Thần Cảnh, lại từ nhỏ triển lộ ra thiên phú võ đạo kinh người, tựa như thái dương trên bầu trời, vô luận tới chỗ nào, hắn đều được người tôn sùng là thiên tài.
Ở trong gia tộc, hắn được ký thác kỳ vọng cao, ở trong cùng thế hệ, hắn là thiên tài vô địch, người người kính sợ, mà cho dù tới Lẫm Thiên Tông, hắn cũng bại tận thiên kiêu, nhất chi độc tú.
Hắn là thiên chi kiêu tử, quyết định muốn trở thành nhất phương bá chủ.
Nhưng chỉ có ở trên người Lăng Hàn, hắn ăn một cái thiệt lớn.
Tuy không phải Lăng Hàn xuất thủ, nhưng hắn lại bị Loạn Tinh Nữ Hoàng thiếu chút nữa đánh chết, thậm chí sinh mệnh tinh khí trôi đi không ít.
Cái này vô cùng nhục nhã, ngày khác chắc chắn sẽ đòi lại Loạn Tinh Nữ Hoàng, nhưng bây giờ, hắn trước muốn giết chết Lăng Hàn, thu một ít lợi tức.
– Hàn Lâm, tàn sát đồng môn, này là tội lớn, càng làm người khinh thường!
Hắn yên tĩnh nói.
– Ta kiến nghị, cột hắn vào lối vào tông môn, mỗi ngày cắt một miếng thịt, thẳng đến tiên huyết chảy hết, tinh khí khô cạn.
Thật ngoan độc a!
Tất cả mọi người là thầm nói.
Thần linh rất khó chết.
Chỉ cần không bị đánh trúng yếu hại, như vậy gảy tay gảy chân, tiên huyết chảy hết cũng không có việc gì, bởi vì gãy chi có thể phục hồi như cũ, tiên huyết cũng có thể sống lại, nhưng hết thảy đều cần tiêu hao sinh mệnh tinh khí.
Sinh mệnh tinh khí nhìn không thấy sờ không được, nhưng xác xác thật thật tồn tại, thậm chí có tà pháp có thể hấp thụ sinh mệnh tinh khí, hóa thành chất dinh dưỡng cho bản thân, có thể kéo dài thọ nguyên, tăng cao tu vi.
Dương Hạo đây là muốn lăng trì Lăng Hàn, để hắn nhận hết thống khổ, cuối cùng hao hết sinh mệnh tinh khí mà chết.
Thực sự là thủ đoạn độc ác!
Cốc Hoang cùng Hoa Dương Văn đều thầm sinh cảnh giác, sư thúc này là một ngoan nhân, tuyệt đối không thể đắc tội với hắn.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Dương Hạo, ngươi cũng quá không có tiền đồ, lại còn cần loại phế vật này thay ngươi xuất thủ! Đến đến đến, ngươi áp chế tu vi, chúng ta đánh nhau một trận, xem ta thu thập ngươi như thế nào!
Dương Hạo cười lạnh nói:
– Ngươi là ai, cũng xứng giao thủ với ta!
– Đừng nói ca khi dễ ngươi, cùng giai đánh một trận, ta có thể chấp ngươi một tay một chân.
Lăng Hàn chắp tay trái ra phía sau, nhoẻn miệng cười.
– Nếu không, cho ngươi tay phải cũng được.
Hắn đổi một tay.
Thật ngông cuồng, thực sự là ngông cuồng!
– Dương sư thúc, không bằng trước bắt người này, thi trọng hình, để hắn thành thật một ít?
Cốc Hoang đề nghị, mặc dù tuổi tác của hắn lớn hơn Dương Hạo rất nhiều, cảnh giới cũng cao hơn một ít, nhưng đem tư thái thả rất thấp.
Người tâm cao khí ngạo quen, có thể làm được điểm ấy kỳ thực cũng không dễ dàng.
Dương Hạo gật đầu nói:
– Được, bắt!
Hắn nhìn Lăng Hàn, loại tiểu nhân vật này sao có tư cách đấu với hắn, thực sự là chê cười!
Trong lòng Lăng Hàn rét lạnh, cuối cùng muốn xung đột vũ trang, hắn cũng không sai biệt lắm có thể tiến Hắc Tháp, ngày khác báo thù này.
– Hanh, xem ra ngươi còn không có học ngoan, vẫn đang loạn cắn người!
Trong một tiếng hừ lạnh, Hồ Phỉ Vân xuất hiện, trên người cũng dật động khí tức vượt qua xa Sơn Hà Cảnh.
Là Loạn Tinh Nữ Hoàng!
Lăng Hàn nhướng mày, hắn đã sắp xếp xong đường lui, nhưng Loạn Tinh Nữ Hoàng nháo như thế, có thể sẽ quấy rầy hắn an bài.
Bởi vì, nếu Loạn Tinh Nữ Hoàng rơi vào nguy cơ mà nói, hắn còn làm sao an tâm ở trong Hắc Tháp?
Không nói hắn và Loạn Tinh Nữ Hoàng có tình cảm, chỉ nói người ta vì hắn xuất thủ, hắn không biết xấu hổ ngồi xem sao?
Đời này Dương Hạo thật đúng là không sợ qua ai, nhưng khi nhìn thấy Loạn Tinh Nữ Hoàng, hắn lại lộ ra vẻ sợ hãi.
Bị đánh đến không có tính khí, hắn không để lại bóng ma trong lòng cũng khó khăn.
Ba!
Nữ Hoàng xuất thủ, một cái tát quất bay Dương Hạo, phốc, cả người Dương Hạo phun ra huyết vụ, tinh khí thần nhất thời hiện ra suy sụp.
Bị thương nặng!
Hoàn hảo, Nữ Hoàng hạ thủ coi như có chừng mực, nếu không mà nói, một vị Tinh Thần Cảnh xuất thủ, Dương Hạo còn có thể sống sao?
– Ha hả, các hạ, đây đã là lần thứ hai!
Một thanh âm băng lãnh vang lên.
Ở đây chính là Lẫm Thiên Tông!
Hai nhân ảnh đồng thời hiện lên, nhìn qua đều khoảng 50 tuổi, trên mặt có khí tức hỗn độn quấn quanh, thấy không rõ hình dáng, mà phía sau bọn họ, thình lình có bốn viên tinh thần.
– Phụ thân đại nhân!
Cốc Hoang cùng Hoa Dương Văn đại hỉ, phân biệt nhìn một người kêu lên.
Hai gã đệ tử thân truyền của Tam Nguyên Thượng Nhân, tứ đệ tử, Cốc Môn chi chủ Cốc Phương, lục đệ tử, Hoa Môn chi chủ Hoa Vĩnh Ninh, đều là cường giả Tinh Thần Cảnh Đại viên mãn đỉnh phong.
– Các hạ, ngươi thật quá mức!
Hoa Vĩnh Ninh lãnh đạm nói.
– Nơi này chính là Lẫm Thiên Tông, không phải Loạn Tinh Hoàng Triều của ngươi.
– Các ngươi muốn ngăn trở trẫm?
Loạn Tinh Nữ Hoàng nhàn nhạt nói, nhưng trong giọng nói mang theo khí phách vô thượng.
Nói đến khí thế, ai có thể so sánh với Đế Hoàng? Huống chi Hoa Vĩnh Ninh, Cốc Phương ngay cả đứng đầu một tông cũng không phải, mọi người cảnh giới tương đồng, nhưng nói đến khí phách, Loạn Tinh Nữ Hoàng nghiền ép mấy người bọn hắn một tinh cầu.
Lăng Hàn mở miệng nói:
– Bệ Hạ, đây là sự tình của ta, xin không nên nhúng tay!
Hắn dùng sức nháy mắt với Loạn Tinh Nữ Hoàng, ngươi cũng không phải không biết ta có Không Gian Thần khí, ai có thể tổn thương được nam nhân của ngươi?
Loạn Tinh Nữ Hoàng nhìn ở trong mắt, nhưng thản nhiên nói:
– Hắn là người của trẫm, nghe nói các ngươi muốn tra hắn, trẫm chỉ là đến bàng quan một chút mà thôi.
Bàng quan muội muội ngươi a, bàng quan sẽ làm Dương Hạo cả người phun máu, lại bị đánh rớt một ít sinh mệnh tinh khí?
Nhưng một vị cường giả Tinh Thần Cảnh muốn đổi trắng thay đen, ngươi còn thật không có cách nào… trừ khi đấu võ.
Hoa Vĩnh Ninh cùng Cốc Phương đều lộ ra vẻ kiêng kỵ, đối diện chính là một vị Nữ Đế, tuyệt đối không thể khinh thường.
Bất quá, bọn họ cũng chỉ kiêng kỵ mà thôi, dù sao bọn họ nhận định đây chỉ là một đạo thần thức lạc ấn của Loạn Tinh Nữ Hoàng, mạnh có hạn.
– Hảo, các hạ muốn bàng quan, vậy liền bàng quan đi!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1269: Thượng Nhân Hiện
Hai cường giả Hoa, Cốc đứng chắp tay, có bọn họ nhìn chòng chọc Loạn Tinh Nữ Hoàng, đối phương không có khả năng lật trời.
Dương Hạo chậm rãi bò dậy, nhãn thần phun hỏa.
Con mẹ nó, ta sát? Bị đánh không?
– Còn không tra?
Loạn Tinh Nữ Hoàng nhìn Trầm Quát, trong con ngươi có Nhật Nguyệt Tinh Thần dũng động, khí thế cường đại kinh người, làm Trầm Quát thiếu chút nữa thổ huyết.
Da mặt hắn co quắp, còn tra cái rắm, không phải đã cướp đoạt thân phận đệ tử hạt giống của Lăng Hàn, đuổi ra tông môn sao.
Hắn suy nghĩ một chút, không thể làm gì khác hơn là nhắc lại phán quyết một lần.
Ba!
Hắn vừa nói xong, lại bị Loạn Tinh Nữ Hoàng đánh bay ra ngoài, chỉ cảm thấy khớp xương cả người gảy lìa, đúng là không bò dậy nổi.
– Trẫm không tiếp thu kết quả này, phúc thẩm!
Loạn Tinh Nữ Hoàng vô cùng khí phách nói.
– Các hạ, ngươi thật quá mức!
Hoa Vĩnh Ninh cùng Cốc Phương cuối cùng không thể nhịn nữa, ngươi thật cho rằng đây là Loạn Tinh Hoàng Triều của ngươi sao?
– Ha hả, tiểu cô nương, lần đầu ở chỗ bản tọa quát tháo, bản tọa không chấp nhặt với ngươi, nhưng có một không có hai, ngươi vừa đánh, chính là đệ tử của bản tọa!
Một thanh âm cường đại vang lên, làm mỗi người đều run sợ.
Đây là một loại trình tự sinh mệnh áp chế.
Tam Nguyên Thượng Nhân!
Ai có thể nghĩ tới, chỉ là thẩm vấn một Sơn Hà Cảnh nho nhỏ, cuối cùng lại để cường giả Hằng Hà Cảnh ra mặt.
Loạn Tinh Nữ Hoàng cũng không khỏi biến sắc, nàng rất mạnh, nhưng còn không có tu đến Tinh Thần cực cảnh, sao có thể là đối thủ của Hằng Hà Cảnh? Nhưng nàng cũng không yếu khí thế nói:
– Tiền bối, trời đất bao la, không hơn được một chữ lý a.
– Đám người này rắn chuột một ổ, thêu dệt tội danh, trẫm nhìn không được!
– Ha hả, sự tình của Lẫm Thiên Tông, còn chưa tới phiên tiểu cô nương ngươi tới hỏi.
Thanh âm của Tam Nguyên Thượng Nhân vang động, nhưng người lại chưa hiện.
– Bản tọa chỉ hỏi ngươi, vì sao đả thương đệ tử của bản tọa?
Dương Hạo cười lạnh, trên người hắn có một tấm thần niệm phù do Tam Nguyên Thượng Nhân ban tặng, chỉ cần rót thần thức vào, là có thể bắt được liên lạc với Tam Nguyên Thượng Nhân, đâm thọc thêu dệt chuyện a.
Này cũng có thể nhìn ra Tam Nguyên Thượng Nhân sủng ái tân đồ bao nhiêu, có thể được hắn coi trọng như vậy.
Tinh Thần Cảnh thì như thế nào, ở trước mặt Hằng Hà Cảnh chỉ là đống cặn bả mà thôi! Đánh hắn, hơn nữa còn hai lần, hanh, không ai có thể không trả giá thật lớn!
Loạn Tinh Nữ Hoàng liếc mị nhãn nói:
– Tiền bối là muốn ỷ lớn hiếp nhỏ?
– Tiểu nữ oa, đừng nghĩ dùng lời nói gài bản tọa!
Tam Nguyên Thượng Nhân nói.
– Ngươi quỳ xuống, bồi tội đệ tử của ta, bản tọa có thể tha cho ngươi một lần.
Đây thật là thiên đại nhục nhã.
Để một Tinh Thần Cảnh dập đầu bồi tội một Nhật Nguyệt Cảnh, đừng nói Loạn Tinh Nữ Hoàng còn là nhất phương bá chủ, ngay cả Tinh Thần Cảnh phổ thông cũng không có khả năng nhịn được.
Loạn Tinh Nữ Hoàng biến sắc, nàng thật không ngờ Tam Nguyên Thượng Nhân bao che khuyết điểm như vậy, này còn giảng đạo lý sao?
Bất quá chân lý vốn là nắm giữ ở trong tay cường giả, người yếu chỉ có nhẫn nhục chịu đựng.
– Hắc! Hắc! Hắc!
Loạn Tinh Nữ Hoàng cười lạnh, chín đại phân thân của nàng chỉ kém một chút là có thể đạt đến Tinh Thần Cảnh, mà có kinh nghiệm từng trải cùng với tài nguyên to lớn của nàng duy trì, Hồ Phỉ Vân tối đa chỉ cần trăm năm là có thể đạt đến Tinh Thần Cảnh.
Đến lúc đó nàng có thể tiến lên Tinh Thần cực cảnh, về sau đột phá Hằng Hà Cảnh.
Vương giả ở từng cảnh giới đều tu đến hoàn mỹ như nàng, một khi nhảy vào đại cảnh giới liền có Lục Tinh lực lượng, đủ để đánh với Tam Nguyên Thượng Nhân một trận.
Từ các mặt tình báo, Tam Nguyên Thượng Nhân chắc là Hằng Hà Cảnh tiểu cực vị hậu kỳ.
Thế nhưng, hiện tại không được, xa xa không được!
– tiểu cô nương, xem ra ngươi không phục a!
Tam Nguyên Thượng Nhân cười nói.
– Bất quá, không phục cũng không có cách nào! Hạo nhi, người ta đánh ngươi, ngươi liền đánh lại a.
– Chỉ là sư phụ, người ta là Tinh Thần Cảnh, đồ nhi không phải đối thủ.
Dương Hạo cung kính nói.
– Ha hả, đây không phải còn có vi sư sao?
Tam Nguyên Thượng Nhân nói.
– Tạ ơn sư phụ!
Dương Hạo nhất thời cười lạnh, Tam Nguyên Thượng Nhân đã đem lời nói rất rõ ràng, bảo hắn đi qua đánh Loạn Tinh Nữ Hoàng, mà có Tam Nguyên Thượng Nhân trấn áp, Tinh Thần Cảnh lại có thể phản kháng sao?
Tinh Thần Cảnh thiên tài đi nữa, ở trước mặt cường giả Hằng Hà Cảnh cũng như trẻ con mà thôi!
Lăng Hàn biến sắc, nếu Loạn Tinh Nữ Hoàng bị đánh, dù cho chỉ là một cái phân thân, đây cũng vô cùng nhục nhã! Loạn Tinh Nữ Hoàng không có khả năng chịu được, mà hắn càng không thể nhẫn nhịn!
– Đến!
Hắn lớn tiếng nói, Tam Nguyên Thượng Nhân ở đây thì như thế nào, hắn muốn vận dụng Hắc Tháp thu Nữ Hoàng vào.
Đây là thê tử tương lai của hắn, há có thể chịu nhục!
Loạn Tinh Nữ Hoàng vốn chỉ muốn làm lớn chuyện, để Lăng Hàn thắng được công bình, không nghĩ tới nhất thời nhịn không được ra tay với Dương Hạo lại dẫn ra Tam Nguyên Thượng Nhân, để tình thế càng thêm không ổn.
Nàng cũng quyết định thật nhanh, lập tức phóng tới chỗ Lăng Hàn.
– Ha hả, còn muốn chạy?
Tam Nguyên Thượng Nhân phát sinh tiếng cười, thân hình của Loạn Tinh Nữ Hoàng nhất thời bị quản chế, như trong nháy mắt biến thành một pho tượng, khẽ động cũng không thể nhúc nhích.
Dương Hạo thì cười lạnh đi tới, đưa tay vung lên thật cao, hắn muốn quất Loạn Tinh Nữ Hoàng một tát.
Nghĩ tới có thể đích thân báo thù, hắn không tràn đầy khoái ý.
Dĩ nhiên, đây chỉ là một phân thân của Loạn Tinh Nữ Hoàng, nếu hắn nhìn thấy hình dáng của Loạn Tinh Nữ Hoàng, phỏng chừng không có ác tâm như vậy hạ thủ.
Bất quá lấy Loạn Tinh Nữ Hoàng kiêu ngạo, tự nhiên sẽ không lấy dung mạo đi tranh thủ đồng tình.
Xoát, Dương Hạo xuất thủ, quất tới Loạn Tinh Nữ Hoàng.
Một đạo nhân ảnh hiện lên, ba, giòn vang truyền đến.
Lăng Hàn bị đánh bay ra ngoài, hắn phát động Trích Tinh Bộ, đúng lúc tới trước người Dương Hạo, thay Loạn Tinh Nữ Hoàng ăn một chưởng.
Tuy thể phách của hắn mạnh mẽ, nhưng đó cũng là xem đặt ở trình tự nào.
Dương Hạo là Nhật Nguyệt Cảnh đại cực vị, một chưởng xuống liền cắt đứt thần cốt của Lăng Hàn, lại không chỉ một căn.
– Oa!
Lăng Hàn phun tiên huyết, thừa nhận một kích toàn lực của Nhật Nguyệt Cảnh đại cực vị, hắn chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, tùy thời có thể hôn mê thậm chí tử vong.
Tử vong, chưa bao giờ tới gần như vậy.
Hắn trọng chấn tinh thần, luyện hóa một giọt Bất Diệt Chân Dịch, nhất thời, trong nháy mắt thân thể hắn khôi phục lại.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1270: Nữu Tới Rồi
– Hả?
Tam Nguyên Thượng Nhân phát sinh tiếng kinh nhẹ, sự khôi phục của Lăng Hàn làm hắn kinh hãi.
Tuy Lăng Hàn ngăn cản rất đặc sắc, nhưng đó là bởi vì Tam Nguyên Thượng Nhân căn bản không có đem tâm tư đặt ở trên người hắn, bằng không Lăng Hàn căn bản không khả năng có biểu hiện.
Con ngươi của Dương Hạo mở lớn, Lăng Hàn ăn một kích toàn lực của hắn cư nhiên không chết? Ha hả, thì tính sao, một kích thiếu chút nữa để Lăng Hàn ngủm, lại bổ một cái không phải được sao, lẽ nào hắn còn có thể vui vẻ lần thứ hai?
Tên này chắc là sớm ăn qua thiên tài địa bảo, mới có thể làm cho hắn trong nháy mắt khôi phục lại.
Hắn cười lạnh, ánh mắt lần thứ hai theo dõi Loạn Tinh Nữ Hoàng, đối phương bị Tam Nguyên Thượng Nhân trấn áp, hoàn toàn không có năng lực chống cự.
Đánh một Sơn Hà Cảnh có vui vẻ gì? Muốn quất thì quất Tinh Thần Cảnh, này mới vang dội, này mới đã nghiền! Huống chi đối phương hai lần đánh hắn thổ huyết, sinh mệnh tinh khí trôi đi, đây chính là đại thù.
Hắn huy chưởng, lần thứ hai đánh tới Loạn Tinh Nữ Hoàng.
Hắn biết, Lăng Hàn nhất định sẽ lần thứ hai nhào tới ngăn cản, nhưng hắn không quan tâm, vậy đem người đùa bỡn trong tay, rất vui.
Thình thịch!
Quả nhiên, Lăng Hàn đạp Trích Tinh Bộ cản lại, lần thứ hai bị đánh bay, cả người phun ra huyết vụ, thần cốt gảy lìa nhiều lần.
Một chưởng này càng ngoan, Dương Hạo không chỉ vận dụng lực lượng của Nhật Nguyệt Cảnh đại cực vị, hơn nữa còn có Thiên Địa quy tắc cấp bậc này.
Mấy trăm đạo thần văn hiện lên, đan vào thành sát khí vô cùng kinh khủng.
Hơi thở của Lăng Hàn mong manh, không có bị một chưởng vỗ chết là vì thể phách của hắn đủ mạnh mẽ, dù sao Nhật Nguyệt Cảnh đại cực vị cũng không có khả năng một chưởng liền chấn nát Thần Thiết cấp năm.
– Các ngươi, đều đáng chết!
Loạn Tinh Nữ Hoàng lớn tiếng nói, trong con ngươi chứa sát cơ kinh thiên.
Đế Hoàng giận dữ, Thiên Địa thất sắc!
Thân thể nàng hơi buông lỏng, như muốn thoát ly Tam Nguyên Thượng Nhân khống chế.
– Ha hả, tiểu cô nương, ngươi quá ngây thơ rồi!
Tam Nguyên Thượng Nhân cười cười, nhất thời, áp lực bạo tăng, Loạn Tinh Nữ Hoàng lại không thể nhúc nhích một ngón tay.
Lăng Hàn lại luyện hóa một giọt Bất Diệt Chân Dịch, thương thế lập tức được khống chế, cũng bắt đầu chuyển biến tốt đẹp.
Nhưng trong thời gian ngắn dùng hai giọt Bất Diệt Chân Dịch, hiệu quả nhất thời ngã xuống, giọt Bất Diệt Chân Dịch thứ hai cũng không thể hoàn toàn đánh tan thương thế, mà chỉ khống chế, tốt hơn nhiều, cách khỏi hẳn còn có chút thời gian.
Dù như vậy, nhưng lực khôi phục cũng để cho chúng nhân trố mắt, quá kinh người.
Tam Nguyên Thượng Nhân cũng có hứng thú nói:
– Thanh niên này cũng không đơn giản a.
Tầm mắt của hắn cao bậc nào, có thể được hắn khen một tiếng không đơn giản, vậy thì thật là không đơn giản.
Dương Hạo không khỏi đố kị, rất sợ Tam Nguyên Thượng Nhân coi trọng thiên phú của Lăng Hàn, muốn thu đối phương làm đồ đệ, vậy hắn không chỉ không thể báo thù, lại còn nhiều ra một kình địch.
Điều này làm cho hắn bất an.
Quả nhiên, chỉ nghe Tam Nguyên Thượng Nhân nói:
– Thanh niên, có nguyện ý bái bản tọa làm sư không?
Nếu trước đó hắn hỏi Lăng Hàn có nguyện ý bái sư hay không, Lăng Hàn nói không chừng còn có thể ứng phó một lần, cho dù không có tâm bái sư, chí ít cũng sẽ lấy đó vượt qua cửa ải khó khăn.
Nhưng Tam Nguyên Thượng Nhân chế trụ Loạn Tinh Nữ Hoàng, giao cho Dương Hạo đánh, điều này làm cho Lăng Hàn không thể tiếp thu.
Đánh thê tử tương lai của mình, còn muốn mình bái sư? Còn có Dương Hạo, muốn cùng mình làm sư huynh đệ?
Đùa gì thế!
Lăng Hàn cười ha hả nói:
– Bản thân người làm sư, cần có đức! Thượng Nhân nghĩ, ngươi có đức hạnh làm sư sao?
Trong nháy mắt, toàn trường lặng ngắt như tờ.
Có phải lỗ tai xảy ra vấn đề hay không? Sao như nghe tiểu tử này trách cứ Tam Nguyên Thượng Nhân?
Tê!
Thật lớn mật, ở tinh hệ này lại có người dám chất vấn Tam Nguyên Thượng Nhân có đức hạnh hay không, đây là một chê cười sao?
– Lớn mật!
Hoa Vĩnh Ninh cùng Cốc Phương đồng thời quát, nguyên bản bọn họ là chẳng đáng phát uy với một Sơn Hà Cảnh, ai có thể nghĩ tới Sơn Hà Cảnh này lại ô nhục ân sư của bọn họ, vậy khẳng định là bọn họ lên.
Dương Hạo thở phào nhẹ nhõm, cứ như vậy, mặc Lăng Hàn thiên phú lại cao cũng không có khả năng được Tam Nguyên Thượng Nhân thu làm đệ tử.
Hắn không khỏi thầm nghĩ Lăng Hàn ngu xuẩn, đại trượng phu hẳn là co được dãn được, ở trước khi không đủ thực lực lại cứng rắn ra vẻ ta đây, đây không phải là muốn chết thì là gì?
Hắn sợ Tam Nguyên Thượng Nhân tiếc tài, liền dẫn đầu nhào ra, lướt tới Lăng Hàn, quát to:
– Dám nhục ân sư của ta, muốn chết!
Hắn vỗ ra một chưởng, thần văn đan vào, này là một kích toàn lực.
Đánh giết Lăng Hàn, vĩnh tuyệt hậu hoạn!
Ông!
Phía sau Loạn Tinh Nữ Hoàng hiện ra từng hư ảnh đại xà, mỗi một con đều cao mấy vạn trượng, tản mát ra khí tức Viễn Cổ Hồng Hoang.
Đại xà vừa hiện, chế ước của Tam Nguyên Thượng Nhân với nàng lập tức tiêu thất, nàng nâng tay, vỗ tới Dương Hạo.
– Không tốt!
Hoa Vĩnh Ninh cùng Cốc Phương vội vã xuất thủ, nếu để cho Dương Hạo bị Loạn Tinh Nữ Hoàng đánh giết, vậy bọn họ tuyệt đối không có trái cây ngon ăn! Không nói phải thường mệnh, khẳng định sẽ bị thất sủng, không còn khả năng được Tam Nguyên Thượng Nhân chân truyền.
Đây là bọn hắn tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ.
Hai cường giả Tinh Thần Cảnh xuất thủ, chặn lại Loạn Tinh Nữ Hoàng.
Tuy bọn họ xuất thủ chậm, nhưng bởi vì cách Dương Hạo gần hơn, để cho bọn họ đúng lúc chặn được một kích này.
Oanh!
Ba đại cường giả đụng nhau một cái, thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch, kình phong càn quét, tạo thành sóng xung kích cường đại, đại điện lập tức bị chấn nát bấy.
Thình thịch, Dương Hạo bởi vì cách gần, bị sóng xung kích đụng trúng, nhất thời cả người bị đánh bay ra ngoài, ba ba ba, xương gảy mấy cây.
Hoàn hảo, nếu không phải đây chỉ là một đạo dư ba, hắn khẳng định treo.
Hoa Vĩnh Ninh cùng Cốc Phương đều hoảng hốt, mọi người rõ ràng đều là Tinh Thần Cảnh Đại viên mãn, sao chênh lệch sẽ lớn như thế? Bọn họ liên thủ cũng thiếu chút nữa không địch lại đối phương.
Bọn họ có thể kết luận, đối phương không có tu đến Tinh Thần cực cảnh, nhưng vì cái gì lại mạnh như thế? Phải biết rằng, đây chỉ là một đạo “thần thức lạc ấn” của đối phương, vậy chân thân sẽ mạnh bao nhiêu?
– Di, tiểu cô nương ngươi là Cửu Xà tộc!
Hưu, một đạo nhân ảnh từ xa bay tới, cả người bao vây ở trong thần quang, thấy không rõ dáng dấp, nhưng phát ra khí tức vô cùng đáng sợ.
Tam Nguyên Thượng Nhân! ===============================
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







![[Dịch] Vô Địch Thiên Hạ [Dịch] Vô Địch Thiên Hạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/11/Dich-Vo-Dich-Thien-Ha-SE-Audio-Truyen.jpg)
