[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 253 : Trở Mặt (c1261-c1265)
❮ sautiếp ❯Chương 1261: Trở Mặt
Bất quá, Tam Nguyên Thượng Nhân chậm chạp không có tỏ thái độ, thậm chí có dự định thu Dương Hạo làm đệ tử thứ mười, này kỳ thực chính là thả ra một tín hiệu, Tam Nguyên Thượng Nhân đối với chín tên đệ tử đều không phải quá hài lòng.
Đừng nhìn hiện tại chín tên đệ tử đánh rất kịch liệt, nhưng đến lúc đó rất có thể là giỏ trúc múc nước, cái gì cũng không vớt được.
Lăng Hàn cười cười, đây cùng hắn có quan hệ gì đâu?
Hắn suy nghĩ một chút mới nói:
– Tốt, ta có thể lưu một giọt Thiên Nguyên Chân Dịch cho Hoa thiếu!
Ngược lại hắn cũng không mất mát gì.
– Hàn sư huynh quả nhiên là người phóng khoáng, tiểu muội trước thay Thiếu Chủ cám ơn!
Cơ Vân Chi đứng lên, hơi cúi đầu với Lăng Hàn, đầu buông xuống, lộ ra một tảng lớn tuyết trắng, bộ phận hở ra đầy ắp ngạo nhân.
Thật là một vưu vật!
Sắc mặt Lăng Hàn bình tĩnh, bình thường bị đại yêu tinh như Thủy Nhạn Ngọc mê hoặc, hắn tự nhiên có năng lực miễn dịch rất mạnh.
Hơn nữa, so sánh với Loạn Tinh Nữ Hoàng tuyệt thế phong tư, Cơ Vân Chi chính là thôn cô, hắn làm sao có thể loạn tâm chứ?
Cơ Vân Chi ngẩng đầu, thấy sắc mặt Lăng Hàn bình tĩnh, không hề tim đập rộn lên, hô hấp dồn dập, không khỏi tràn đầy kỳ quái.
Án nàng lý giải, lúc này Lăng Hàn hẳn là hạ thân phản ứng, xấu mặt ở trước mặt nàng, tiếp đó nàng có thể chiếm ưu thế, mở ra một vài điều kiện, để Lăng Hàn ở dưới tâm hoảng ý loạn đáp ứng.
Tên này không thích nữ nhân sao?
Cơ Vân Chi thầm phỏng đoán, nhưng này dĩ nhiên không có khả năng hỏi ra, nàng nói vài chuyện khác, nhân cơ hội dụ dỗ Lăng Hàn mấy lần, nhưng đều tuyên cáo vô công, không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ rời đi.
– Thật lớn a!
Lão sâm chẳng biết từ nơi nào xông ra, nhìn Lăng Hàn nghiến răng nghiến lợi.
– Tiểu tao kia rõ ràng đang dụ dỗ ngươi, sao không lên? Không lên ngươi cũng có thể bảo nàng cởi a, để sâm gia no mắt một chút!
– Lăn!
Lăng Hàn đá ra một cước, gốc sắc sâm này tuyệt đối không cứu được nữa.
Lực lượng của Hoa Môn rất lớn.
Ngày thứ hai bắt đầu, liền có người nói ra chân tướng ở Ưng Sơn, Lăng Hàn một người độc chiếm bốn giọt Thiên Nguyên Chân Dịch, sáng lập lịch sử.
Kỳ thực, này sớm có người nói qua, nhưng lập tức liền bao phủ ở trong dư luận phô thiên cái địa, nhất trí gây bất lợi cho Lăng Hàn, nhưng bây giờ Hoa Môn xuất lực, thật giống như trước đó Cốc Môn đơn giản để Lăng Hàn thành hình tượng giết người đoạt bảo, lực lượng của Hoa Môn lớn, tự nhiên không phải cá thể có khả năng so với.
Ngay cả đám người Hà Thao, Trầm Trúc Nhi mở miệng cũng không có tác dụng, nào có thể sánh bằng Hoa Môn, Cốc Môn kinh doanh thế lực mấy vạn năm?
Hiện tại Hoa Môn cùng Cốc Môn triển khai đụng nhau, dư luận tự nhiên không có khả năng nghiêng về một phía, mà hai loại thanh âm va chạm, một bên tát nước bẩn cho Lăng Hàn, một bên tạo hình tượng chính diện cho Lăng Hàn.
Chân tướng làm sao kỳ thực không trọng yếu, mấu chốt là hai phe phái này ai mạnh hơn.
Ngoài dự đoán của mọi người chính là, rất nhanh lại có hệ phái mới gia nhập.
Hồ Môn!
Người sáng lập Hồ Môn là đồ đệ thứ chín của Tam Nguyên Thượng Nhân, tên Hồ Hướng Địch, dưới gối hắn không con không gái, Hồ Môn Thiếu Chủ là đồ đệ duy nhất của hắn, tên Lôi Linh Lung, là một mỹ nữ quốc sắc thiên hương.
Hồ Môn khuynh hướng chèn ép Lăng Hàn.
Đến lúc này, kỳ thực bản thân sự kiện Lăng Hàn đã không trọng yếu, mà biến thành sân khấu cho các đệ tử của Tam Nguyên Thượng Nhân biểu diễn lực lượng.
Bọn họ muốn tranh đoạt tư cách chân truyền duy nhất, đều phải đạp đối phương đi.
Hoặc là nói, mượn sự kiện này đạp rơi vài người.
Lăng Hàn là một mồi dẫn lửa, mà Hoa Môn gia nhập là tuyên bố trận chiến tranh này khai hỏa.
Kế tiếp, các đệ tử của Tam Nguyên Thượng Nhân gia nhập vào, Thiết Môn, Lang Môn, Niếp Môn, Giản Môn, Lục Môn, trong chín đại đệ tử có tám đệ tử bị cuốn vào, mà cục diện bây giờ vừa lúc là 4 đối 4.
Chỉ còn lại có Khuất Môn duy nhất không tỏ thái độ.
Ai có thể nghĩ tới, một Sơn Hà Cảnh nho nhỏ cư nhiên có thể dẫn phát chín đại đệ tử kịch liệt tranh đấu, biểu diễn thực lực của nhau?
Nhưng điều kiện của Hoa Môn cũng thay đổi.
Trước Cơ Vân Chi đại biểu Hoa Môn mở ra điều kiện, nguyện ý dùng tiền mua sắm một giọt Thiên Nguyên Chân Dịch, mà bọn họ thì sẽ thay Lăng Hàn hóa giải Cốc Môn áp bách.
Mà khi Thiết Môn, Niếp Môn, Lục Môn… gia nhập liên minh, Cơ Vân Chi lại tới gặp Lăng Hàn.
– Thực xin lỗi, vì đối kháng Cốc, Lang, Giản, Hồ bốn môn liên thủ, Thiếu Chủ bị ép kéo ba môn khác tương trợ, nhưng lại không thể để người vô duyên vô cớ xuất thủ.
Cơ Vân Chi áy náy cười.
– Thiếu Chủ nói, hy vọng Hàn sư huynh có thể lấy bốn giọt Thiên Nguyên Chân Dịch ra.
Thấy sắc mặt Lăng Hàn âm trầm xuống, nàng vội vàng nói:
– Thiếu Chủ dĩ nhiên sẽ không bạc đãi Hàn sư huynh, có thể lấy một giọt trăm vạn Chân Nguyên Thạch đến thu mua!
Ngươi là đoạt sao?
Lăng Hàn thiếu chút nữa bật cười, trước hắn ở Loạn Tinh Hoàng Triều bán một chút đan dược cũng kiếm được 200 vạn Chân Nguyên Thạch, hiện tại Thiên Nguyên Chân Dịch cư nhiên chỉ có thể bán một trăm vạn?
Đây chính là bảo vật ngay cả Tinh Thần Cảnh cũng coi trọng!
– Thiếu Chủ của các ngươi thật biết nói đùa.
Lăng Hàn lắc đầu, hắn cuối cùng minh bạch, cái gì Hoa Môn, Cốc Môn, kỳ thực cũng không khác nhau, chỉ là chó cắn chó mà thôi.
Hắn lại còn có hy vọng với Hoa Môn, thực sự là quá ngây thơ rồi.
Cơ Vân Chi cũng chột dạ, nhưng mệnh lệnh của Thiếu Chủ lại không thể không chấp hành, nàng nắm lấy tay của Lăng Hàn nói:
– Hàn sư huynh, Hoa thiếu sẽ dùng phương thức khác bồi thường ngươi.
Lăng Hàn rút tay nói:
– Ha hả, Cơ sư muội tự trọng! Ta khuyên ngươi một câu, nam nhân có thể coi ngươi thành hàng hóa đưa tới đưa đi, đáng giá phó thác chung thân sao?
Cơ Vân Chi không khỏi biến sắc, Hoa Dương Văn có lệnh, bảo nàng có thể thích hợp hi sinh một ít nhan sắc, trấn an Lăng Hàn.
Trong lòng nàng tự nhiên không muốn, lại không dám chống lệnh, bây giờ bị Lăng Hàn ngay mặt điểm xuyên, để nàng thiếu chút nữa xấu hổ và giận dữ muốn chết.
– Chuyện của ta, không nhọc Hàn sư huynh quan tâm!
Nàng lãnh đạm nói.
– Một câu nói, ngươi giao Thiên Nguyên Chân Dịch ra, liền có thể đạt được ta!
– Cởi! Cởi! Cởi!
Lão sâm đột nhiên xông ra, hai mắt tên này toát ra kim quang, nghe đối thoại mê người như thế, hắn làm sao có thể kiềm được, chẳng biết từ nơi nào chui ra.
– Nữ nhân, trước cỡi quần áo, để sâm gia kiểm tra một chút.
– Lăn!
Lăng Hàn đá ra một cước, lão sâm nhất thời bị hắn đá bay. ==========
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1262: Ngày Đấu Giá
– A…
Lão sâm kêu thảm thiết.
– Tiểu tử, ngươi qua sông đoạn cầu! Ngươi ăn thịt, để sâm gia uống ngụm canh cũng không được sao! Làm người không thể không giảng nghĩa khí như thế, ngươi cái quỷ hẹp hòi, thứ tốt đều tư tàng, sâm gia nguyền rủa ngươi!
Da mặt của Cơ Vân Chi không khỏi co quắp, đây là cái quỷ gì?
Lăng Hàn khoát tay áo nói:
– Trở về đi, sau này không cần tới nữa, Hoa thiếu không có thành ý, như vậy ước định trước kia của chúng ta cũng thành phế thãi!
– Hàn sư huynh!
Cơ Vân Chi lộ ra vẻ lành lạnh.
– Ngươi đắc tội Cốc Môn, đắc tội Hoa Môn chúng ta nữa mà nói, ngươi ở trong tông sẽ một bước khó đi!
– Ha hả, nói như toàn bộ thiên hạ là các ngươi mở vậy.
Lăng Hàn thờ ơ nói.
– Ngươi bây giờ ít nói vài câu, ta tối đa chỉ ghét Hoa Môn mà thôi, nhưng ngươi lại tiếp tục kéo cừu hận mà nói, sau đó Hoa Môn sẽ ở trong danh sách đả kích của ta.
– Ta có thể cho ngươi một lời khuyên, trong danh sách bị ta đả kích, tuyệt đối không có trái cây ngon ăn!
Hắn lộ ra nụ cười tự tin, một ngày nào đó, hắn sẽ vượt qua Tinh Thần Cảnh, trở thành Hằng Hà Cảnh, đến lúc đó ngay cả Tam Nguyên Thượng Nhân xuất thủ cũng không thể ngăn cản hắn diệt Cốc Môn, Hoa Môn.
Hắn, Vũ Hoàng, Phong Phá Vân, Đinh Bình, cái nào không phải kỳ tài ngút trời, chỉ cần cho bọn hắn đủ thời gian, ngay cả trời cũng có thể đâm thủng!
Chớ lấn thiếu niên nghèo!
Cơ Vân Chi không khỏi bị khí phách của Lăng Hàn chấn nhiếp, qua một hồi lâu mới nói:
– Hàn sư huynh khư khư cố chấp, ta sẽ như thực chất hồi bẩm cho Thiếu Chủ, cáo từ!
Nàng xoay người rời đi.
Đã không hài lòng, vậy dĩ nhiên không có gì phải nói, sẽ chỉ làm quan hệ của song phương càng thêm ác liệt.
– Tiểu tử, ngươi quả thực quá ngu xuẩn, có muội tử chịu chủ động cởi quần áo, để làm chi không lên?
Lão sâm chạy trở về, vẻ mặt lưu manh nói.
Lăng Hàn thở dài nói:
– Ngươi thực sự là đầu thai sai.
Ngươi thích xem người cởi quần áo như thế, sao không đi bồn tắm ngồi chồm hổm?
– Hắc hắc hắc, hắc hắc hắc hắc!
Lão sâm phát sinh tiếng cười xấu xa.
– Sao ngươi biết sâm gia không đi qua?
Dựa vào, cây sắc sâm này!
Lăng Hàn lắc đầu, lười nôn khí với hắn.
Hiện tại hắn đẩy Hoa Môn ra ngoài, như vậy kế tiếp dù Hoa Môn không ngã về Cốc Môn, cũng có hơn bốn môn nhằm vào Lăng Hàn.
Chuyện cho tới bây giờ, là tên đã lên dây, mặc kệ Lăng Hàn có tội hay không, bọn họ đều sẽ đóng đinh Lăng Hàn, nếu không bốn môn đều sẽ rất mất mặt.
Một Cốc Môn là có thể ép Lăng Hàn tới không thở nổi, huống chi bây giờ là bốn môn?
Cách đấu giá hội còn có bốn mươi bảy ngày.
Hiển nhiên, Cốc Môn là tuyệt đối sẽ không cho phép đấu giá hội tiến hành, bởi vì một ngày Thiên Nguyên Chân Dịch bị bán đi, nói vậy có thể đắc thủ không phải cường giả Tinh Thần Cảnh, chính là thế lực sau lưng có Tinh Thần Cảnh ủng hộ, người bình thường là tuyệt đối không có tài lực như vậy.
Đối mặt đều là cường giả Tinh Thần Cảnh, Cốc Môn một không có ý tứ cường đoạt, hai không nhất định giành được, trừ khi Tam Nguyên Thượng Nhân thân tự xuất thủ, mà nếu Tam Nguyên Thượng Nhân chịu ra tay, vậy không có chuyện đấu giá hội rồi.
Nên Cốc Môn nhất định phải ở trước khi đấu giá hội bắt đầu đối phó Lăng Hàn, như vậy Thiên Nguyên Chân Dịch chính là của bọn họ.
Còn bốn giọt Thiên Nguyên Chân Dịch muốn phân phối thế nào, xử lý Lăng Hàn thế nào, đó chính là chuyện nội bộ của bọn họ, nói ngắn lại, trước phải đoạt Thiên Nguyên Chân Dịch cái đã.
– Mấy ngày nay ta phát hiện, có người âm thầm giám thị ta!
– Xem ra, Cốc Môn rốt cục muốn hạ sát thủ chân chính!
– Không cần mấy ngày, tông môn sẽ tiến hành thẩm phán ta.
Tuy trong mắt ta này là một trò khôi hài, nhưng đây vốn chính là thế giới người mạnh là vua, hiện tại Hoa Môn đã lùi bước, như vậy, trừ khi Tam Nguyên Thượng Nhân lên tiếng, nếu không, cuộc chiến đấu này không dễ đánh!
Lăng Hàn trầm tư, sự tình phát triển đến bước này ngay cả hắn cũng không ngờ.
Trước đây chỉ là vì bảo vệ bảo vật của mình, hắn khuynh lực đánh một trận, không nghĩ tới cư nhiên sẽ để Cốc Môn mượn cơ hội làm khó dễ, lấy đám người Thì Minh chết tính đến trên đầu hắn.
Mặc dù nói, đây quả thật là có chút quan hệ với hắn, nhưng là Cốc Môn khiêu khích trước, không có khả năng ngươi muốn đánh cướp, ta phải cười hì hì hai tay nâng tài vật lên đi?
Vậy còn tu luyện cái gì? Làm rùa đen rút đầu đi.
– Nói là nói như thế, nhưng cửa ải này đến tột cùng phải làm sao qua?
Lăng Hàn suy tính thật lâu, cuối cùng làm ra quyết định.
– Vô luận là Cốc Môn hay Hoa Môn, bọn họ muốn đều là Thiên Nguyên Chân Dịch.
Như vậy, từ hôm nay trở đi ta ở trong Hắc Tháp không ra ngoài, kéo dài tới ngày đấu giá hội, bán Thiên Nguyên Chân Dịch đi.
– Như vậy, áp lực ta đối mặt sẽ nhỏ hơn rất nhiều, cũng chỉ có Cốc Hoang mới có thể như chó điên cắn ta không tha.
– Ha hả, Cốc Hoang a Cốc Hoang, tuy chúng ta còn chưa gặp mặt, nhưng ngươi rất vinh hạnh, thành người đầu tiên ta còn không có gặp mặt đã muốn giết!
Lăng Hàn cười lạnh nói, bị buộc chỉ có thể ở trong Hắc Tháp tự bảo vệ mình, hắn tự nhiên phẫn nộ.
Bảo Phạm Như đi chỗ Hồ Phỉ Vân, Lăng Hàn lại nói với đám người Đinh Bình, Phong Phá Vân, Thủy Nhạn Ngọc một tiếng, để bọn họ trong mấy ngày này đừng tới tìm hắn, tiếp đó liền vào Hắc Tháp, tiếp tục tu luyện Trích Tinh Bộ.
Chỉ hai ngày sau, Cốc Môn liền không nhịn được, ra sát chiêu, muốn kéo Lăng Hàn đi thẩm vấn, “tra rõ” chân tướng.
Nhưng Lăng Hàn không thấy!
Một chiêu này để Cốc Môn trở tay không kịp, lấy danh nghĩa tông môn lục soát nơi ở của Lăng Hàn một lần, nhưng không có tìm được, này để cho bọn họ phát điên.
Vì phòng ngừa Lăng Hàn chạy trốn, bọn họ sai người canh ở cửa, chỉ cần Lăng Hàn vừa ra khỏi cửa, bọn họ có thể tiến hành giám thị.
Nhưng người giám thị lời thề son sắt nói, Lăng Hàn tuyệt đối không có ly khai cung điện.
Nhưng người đâu, làm sao không thấy?
Lăng Hàn còn không có bị định tội, thân là đệ tử hạt giống, tự nhiên muốn đi đâu thì đi, đây cũng không vi phạm tông quy.
Bởi vậy, hiện tại Cốc Môn cũng không thể coi Lăng Hàn là tội phạm, khắp thiên hạ truy bắt hắn.
Này thập phần thú vị, muốn phát lệnh truy nã Lăng Hàn, như vậy trước hết chứng minh hắn có tội.
Nhưng Lăng Hàn không có hiện thân, thẩm vấn liền không thể tiến hành, như vậy hắn chính là vô tội, thành một tuần hoàn chết.
Bởi vậy, Cốc Môn chỉ có thể phát động lực lượng của mình trong bóng tối tìm kiếm Lăng Hàn, mấy môn khác cũng tham dự, nhưng tóm lại không thể hiệu lệnh thiên hạ, phát động truy tìm đại quy mô hơn.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1263: Thất Bại? (Thượng)
Lăng Hàn thì nhàn nhã ở trong Hắc Tháp tu luyện, hắn có đầy đủ đan dược và Chân Nguyên Thạch, dù cho ở trong Hắc Tháp cũng không ảnh hưởng tích lũy nguyên lực, mà tìm hiểu dưới Luân Hồi Thụ, hắn nắm giữ Thiên Địa quy tắc tự nhiên là mỗi ngày đều có tiến bộ lớn.
Tới ngày đấu giá hội cử hành, Lăng Hàn lặng yên bước vào Sơn Hà cực cảnh đỉnh phong, có tư cách đối kháng Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị.
– Cường đại trước đó chưa từng có!
Hắn lẩm bẩm, thảo nào trước kia đám người Trầm Trúc Nhi tự tin như vậy, nếu bọn họ bạo phát toàn lực mà nói, quả thực có thể dễ dàng trấn áp hắn, dĩ nhiên, trấn áp là một chuyện, muốn thương tổn được hắn lại là một chuyện khác.
– Còn Trích Tinh Bộ, ta đã nắm giữ vài phần, lại phối hợp trình tự nguyên lực hiện tại, trong khoảng thời gian ngắn bạo phát tốc độ sẽ vượt lên phần lớn Nhật Nguyệt Cảnh.
– Nên đi đấu giá hội!
Hắn ra Hắc Tháp, thoải mái mở cửa.
Phốc!
Thấy hắn bỗng nhiên hiện thân, người phụ trách giám thị bên ngoài thiếu chút nữa trừng rớt tròng mắt, thần kinh tê liệt.
Bọn họ ở đây giám thị, chỉ là làm theo phép mà thôi, dù sao đã lục soát nhiều lần, ai có thể nghĩ tới Lăng Hàn cư nhiên sẽ từ bên trong đi ra?
Thấy Lăng Hàn, bọn họ chỉ cảm thấy đang nhìn một con yêu quái!
Bởi vậy, thẳng đến Lăng Hàn đi ra vài bước, bọn họ mới hoàn hồn lại, tới tấp kêu to:
– Đứng lại!
Lăng Hàn cười, các ngươi nói đứng lại liền đứng lại sao?
Hắn chẳng những không có dừng lại, trái lại chạy trốn nhanh chóng.
– Mau, mau phát sinh tín hiệu, phát hiện Hàn Lâm!
Một người giám thị nói.
Tên còn lại vội vàng gật đầu, lấy ra một cái đạn tín hiệu, ba, nhất thời, một chữ “Cốc” hiện lên ở trên trời, này là phương thức truyền tin đặc chế của Cốc Môn.
Nhất thời, có cường giả Nhật Nguyệt Cảnh xuất hiện, cấp tốc chạy tới, ngoài ra còn có Sơn Hà Cảnh, chỉ là bọn hắn chậm hơn rất nhiều, lúc biết được Lăng Hàn xuất hiện, mỗi người vừa mừng vừa sợ.
Mừng là Lăng Hàn rốt cục xuất hiện, kinh là ngày hôm nay chính là ngày đấu giá!
– Tiểu tử này nhất định chạy đi đấu giá hội giao hàng!
– Chặn hắn!
– Lão Vu, chúng ta chia nhau hành động, ta truy theo tung tích của tiểu tử kia, ngươi chạy tới chỗ đấu giá hội.
Một cường giả Nhật Nguyệt Cảnh nói.
– Được!
Tên còn lại gật đầu.
Hai cường giả Nhật Nguyệt Cảnh chia nhau hành động, bọn họ có tự tin tuyệt đối, tùy tiện ai xuất thủ cũng có thể đơn giản bắt Lăng Hàn.
Truy kích Lăng Hàn chính là Chư Thiên Sầu, trước hắn ở trước mặt Lăng Hàn ăn ám khuy, tự nhiên ghi hận với Lăng Hàn, muốn tự tay bắt Lăng Hàn, trước cho tiểu tử này một chút đau khổ.
Tốc độ của Chư Thiên Sầu nhanh chóng, tuy Lăng Hàn vòng tới vòng lui, thử ẩn dấu hành tích, nhưng năng lực cảm ứng của Nhật Nguyệt Cảnh cường đại cở nào, một đường truy theo, chỉ một lát liền thấy bóng lưng của Lăng Hàn.
– Ha ha ha ha, Hàn Lâm, ngươi chạy không được!
Hắn lành lạnh nói.
– Ha hả, ngươi lại uy hiếp ta, đã quên lần trước dạy dỗ sao?
Lăng Hàn cười nói.
Chư Thiên Sầu thiếu chút nữa khí bạo, tiểu tử này lại còn dám nhắc sự tình lần trước? Hắn nổi giận gầm lên một tiếng, dưới chân bỗng nhiên gia tốc, đuổi theo Lăng Hàn:
– Tiểu tử, lúc này ngươi mơ tưởng chạy trốn!
– Không cần thiết!
Lăng Hàn gia tốc, hưu, hắn bộc phát ra tốc độ cường đại, cư nhiên không chậm hơn Chư Thiên Sầu.
Trích Tinh Bộ!
Chư Thiên Sầu kinh hãi.
Một Sơn Hà Cảnh mà thôi, nhưng bộc phát ra tốc độ cư nhiên còn cao hơn mình, điều này có thể sao?
Nhưng không tin cũng phải tin, khoảng cách của hắn và Lăng Hàn không những không có thu nhỏ lại, trái lại đang không ngừng mở rộng.
Hoàn hảo, hoàn hảo.
Hắn thầm nói, trước để tên còn lại đi phòng đấu giá thủ Lăng Hàn quả nhiên là một cách làm sáng suốt, bằng không hai người đều chỉ có thể than thở ở sau lưng Lăng Hàn.
Lăng Hàn cũng biết tốc độ như vậy mình duy trì không được bao lâu, này có chút như Chung Cực Nhất Tiễn, ở trong khoảng thời gian ngắn bộc phát ra tốc độ cường đại, chỉ là không có khoa trương như Chung Cực Nhất Tiễn mà thôi.
Hắn ở tốc độ như vậy không sai biệt lắm có thể duy trì nửa nén hương thời gian.
Đây là vì hắn còn chưa hoàn toàn nắm giữ Trích Tinh Bộ, nếu có thể chân chính nắm giữ môn thân pháp này, hắn bạo phát tốc độ còn có thể nhanh hơn.
Không bao lâu, tốc độ của Lăng Hàn liền chậm lại, bất quá hắn đã đi tới chân núi, trấn nhỏ hiện ra ở trước mặt hắn.
Chỉ kém một chút xíu.
– Hàn Lâm, còn không dừng lại!
Một tiếng hừ lạnh, chỉ thấy một cường giả Nhật Nguyệt Cảnh xuất hiện, như Thiên Thần chặn lối đi của Lăng Hàn.
– Ta ngừng hay không, với ngươi có quan hệ gì?
Thân hình Lăng Hàn chớp động, muốn đường vòng mà qua.
– Chê cười, Vu Tứ ta tọa trấn ở nơi này, ngươi cũng muốn đi qua?
Nhật Nguyệt Cảnh này cười lạnh, xuất thủ bắt tới Lăng Hàn, hắn là Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị hậu kỳ, một kích này đánh ra, một vòng Nhật Nguyệt dật động, tản mát ra uy thế cường đại.
Ở đây không thể như Hoàng Tuyền Bí Cảnh, sẽ có cấm chế nhằm vào lực lượng trên Nhật Nguyệt Cảnh.
Lăng Hàn ngưng một quyền, đánh ra.
Cái gì, ngươi đây là đang muốn chết sao?
Trong lòng Vu Tứ chấn kinh, Sơn Hà Cảnh nho nhỏ lại dám đánh nhịp với Nhật Nguyệt Cảnh, đây là dũng khí từ đâu đến? Hắn hừ một tiếng, thu liễm một ít lực lượng, miễn cho đánh chết Lăng Hàn.
Một ngày không có định tội, Lăng Hàn là đệ tử hạt giống của Lẫm Thiên Tông, hắn cũng chỉ có thể “mời” trở lại chờ phán xét, nếu đánh tàn phế thậm chí đánh chết Lăng Hàn, vậy hắn phải bỏ ra cái giá tương ứng.
Một quyền đánh vào bàn tay, nhất thời giương lên một làn sóng xung kích cường đại, thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch, núi đá bốn phía nhất tề bị chấn vỡ.
Vu Tứ lộ ra biểu tình không thể tin tưởng, một quyền của Lăng Hàn cư nhiên chặn được mình!
Này! Này! Này!
– Cực cảnh đỉnh phong, ngươi cư nhiên tu đến cực cảnh đỉnh phong!
Hắn chấn kinh đến không cách nào hình dung.
Cực cảnh là lĩnh vực thuộc về Vương giả, nhưng dù như vậy, cũng không phải mỗi một Vương giả đều có thể tu cực cảnh đến đỉnh phong.
Bởi vì đây là cực cảnh, ở trong hoàn cảnh này, mỗi tiến lên một bước đều vô cùng gian nan.
Lăng Hàn mới bao lớn, liền tu đến cực cảnh đỉnh phong!
Hơn nữa, cực cảnh đỉnh phong ý nghĩa lực lượng có thể nhảy qua một đại cảnh giới!
Hiện tại tiểu tử này tương đương với Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị sơ kỳ, mà hắn mặc dù là tiểu cực vị hậu kỳ, nhưng bởi vì sợ đập chết Lăng Hàn, thu liễm một ít lực lượng, dẫn đến lực lượng song phương thành không sai biệt lắm.
– Ha hả, chút lòng thành, không cần sùng bái ta như thế.
Lăng Hàn cười nói.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1264: Thất Bại? (Hạ)
– Hanh, coi như cực cảnh đỉnh phong thì như thế nào, cũng bất quá tương đương với tiểu cực vị sơ kỳ, ta vẫn có thể dễ dàng trấn áp!
Vu Tứ nói.
Như vậy cũng tốt, hắn có thể dùng toàn lực, không cần lo lắng sẽ thất thủ giết chết Lăng Hàn, tự kéo mình xuống hố.
Hắn dật động Nhật Nguyệt lực, cả người thần văn nỡ rộ, chiến lực toàn bộ khai hỏa.
– Tiểu tử, ngày hôm nay ta liền để ngươi biết, Sơn Hà Cảnh cùng Nhật Nguyệt Cảnh chênh lệch không chỉ lực lượng, còn có nắm giữ với Thiên Địa đại đạo!
Oanh, hắn đánh tới một quyền, thần văn đan vào, tạo thành uy năng cường đại.
Lăng Hàn đón đỡ, nhưng bị đánh bay, cả người phun máu.
Hắn nhe răng bò dậy, đối phương nói không sai, Nhật Nguyệt Cảnh mạnh hơn Sơn Hà Cảnh không chỉ là lực lượng, còn có nắm giữ ở trên Thiên Địa quy tắc.
Hắn tu đến cực cảnh đỉnh phong, trên lý thuyết chỉ yếu hơn đối phương hai tinh, nhưng cộng thêm Thiên Địa quy tắc, vậy chênh lệch này không phải là lớn bình thường.
Vì sao nói lực lượng Thập Tinh có thể địch Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị sơ kỳ, đó là bởi vì Nhật Nguyệt Cảnh như vậy vừa mới vừa bước lĩnh vực mới, lĩnh ngộ quy tắc tương đương với cực cảnh đỉnh phong.
– Ngoan ngoãn theo ta trở về trong tông thẩm vấn đi!
Vu Tứ xuất thủ lần nữa, miệng mở rộng, phun ra một con đại điểu màu đỏ, vỗ cánh bay tới chỗ Lăng Hàn.
Này là một con cự cầm, hai cánh mở rộng chừng trăm trượng, cả người hiện đầy thần văn, này hoàn toàn là do Thiên Địa quy tắc ngưng tụ thành công kích.
Lăng Hàn không có đón đỡ, hắn đã thử qua, chiến lực của đối phương đúng là trên hắn, liều mạng là tự tìm phiền phức.
Hắn triển khai du đấu, triển khai Trích Tinh Bộ, tuy không có cực tốc nữa, nhưng phiêu hồ bất định, để Vu Tứ không thể tập trung hắn, công kích càng không có khả năng phát huy ra uy lực đáng có.
Vu Tứ ngược lại cũng không vội, Chư Thiên Sầu hẳn là rất nhanh thì có thể chạy tới, đối phương chính là tiểu cực vị đỉnh phong, đừng nói cùng hắn liên thủ, dù một người cũng có thể bắt lại Lăng Hàn.
Hắn chỉ cần cuốn lấy Lăng Hàn, không cho đối phương đi đấu giá hội là được, tin tưởng bảo vật như Thiên Nguyên Chân Dịch Lăng Hàn không có khả năng trước giờ giao cho Mặc thị thương hành, ai có thể yên tâm chứ?
Quả nhiên, chỉ một lúc sau, Chư Thiên Sầu liền chạy tới, hắn bạo phát tốc độ quả thực không mau bằng Lăng Hàn, nhưng thắng ở trường lực kéo dài, bởi vậy chỉ chậm hơn Lăng Hàn một lúc liền chạy tới.
– Ha ha ha, nhìn ngươi đi hướng nào!
Chư Thiên Sầu có chút đỏ mặt, đường đường cường giả Nhật Nguyệt Cảnh cư nhiên để một Sơn Hà Cảnh bỏ ở phía sau, thực sự là mất mặt!
Lăng Hàn cười ha hả nói:
– Tốt, ta theo các ngươi trở về tông môn.
Chư Thiên Sầu cùng Vu Tứ nhất thời có loại cảm giác khó chịu như một quyền đánh không, bọn họ vốn có ý hành hạ Lăng Hàn một chút, nhưng thật không ngờ Lăng Hàn cư nhiên dứt khoát như vậy.
Bất quá, đương nhiên Lăng Hàn không thể đi vào thôn trấn, vậy dĩ nhiên không có khả năng giao Thiên Nguyên Chân Dịch cho Mặc thị thương hành, bọn họ coi như là hoàn thành nhiệm vụ.
– Đi thôi!
Hai người đều âm trầm nói.
Lăng Hàn không hề có vẻ mất mác, để hai người Vu Tứ đều không giải thích được, bởi vì kế hoạch của Lăng Hàn hiển nhiên thất bại, vì sao còn có thể thong dong như vậy?
Nhìn không thấu.
Ba người đi tới ngọn núi cao nhất, hai cường giả Nhật Nguyệt Cảnh một trước một sau kẹp Lăng Hàn ở giữa, nguyên lực ngưng mà không phát, tùy thời có thể bộc phát ra một kích mạnh nhất, để ngừa bị Lăng Hàn chạy trốn.
Lăng Hàn lại căn bản không có dự định chạy trốn, hắn cười nói:
– Các ngươi có phải đang suy nghĩ, ta rõ ràng không có thể giao Thiên Nguyên Chân Dịch cho Mặc thị thương hành, triệt để thất bại, vì sao còn bình tĩnh thong dong như vậy phải không?
Trong lòng Vu Tứ cùng Chư Thiên Sầu đều kinh hãi, đây đúng là nghi hoặc bọn họ không giải thích được, nhưng từ trong miệng Lăng Hàn nói ra, lại cho bọn hắn một loại cảm giác thập phần quái dị.
– Hanh, đã biết mình thất bại, liền ngoan ngoãn giao Thiên Nguyên Chân Dịch ra đây, phải biết rằng, lấy thực lực của ngươi căn bản không thủ được nhiều thần dịch như vậy!
Vu Tứ lãnh đạm nói.
Lăng Hàn mỉm cười nói:
– Ha hả, ta biết, các ngươi nhét bằng hữu, đồ đệ của ta vào trong giám thị, nhưng trên thực tế, ta chỉ là một mồi câu, hiện tại ta vừa xuất hiện, toàn bộ các ngươi đuổi theo ta.
Ha hả, đồ nhi của ta đã giao vật cho Mặc thị thương hành rồi!
Cái gì!
Chư Thiên Sầu cùng với Vu Tứ đều thiếu chút nữa nhảy lên, Lăng Hàn cư nhiên chỉ là một mồi câu?
Tại sao muốn đối phó Lăng Hàn?
Mặc dù đối phương không vâng lời Cốc Hoang, điều này cũng không đến nổi để cho Cốc Môn hao khí lực lớn như vậy đi đối phó, trọng yếu nhất vẫn là vì bốn giọt Thiên Nguyên Chân Dịch.
Nhưng bây giờ thì sao, Thiên Nguyên Chân Dịch cư nhiên giao cho Mặc thị thương hành đấu giá.
Như vậy, cho dù bắt lại Lăng Hàn thì như thế nào?
Bị âm thảm!
– Chớ một bộ như ăn phải con ruồi như vậy, phải biết Thiên Nguyên Chân Dịch vốn chính là của ta, các ngươi gấp thay đồ của ta, a a, ta có nên cám ơn các ngươi không?
Lăng Hàn cười nói, trong giọng nói tràn đầy nhạo báng.
Trước khi hắn bế quan liền giao Thiên Nguyên Chân Dịch cho Đinh Bình, mà hắn cũng đoán chính xác Cốc Môn nhất định sẽ giám thị người bên cạnh hắn, vì vậy, lấy thân làm mồi, ở hôm nay hấp dẫn tất cả mọi người tới.
Cái này rất bình thường, chính chủ xuất hiện, không phải hẳn là nên bắt chính chủ sao?
– Ngươi nói láo!
Chư Thiên Sầu quát to, hắn đã ở trong tay Lăng Hàn ăn một lần thua thiệt, nếu lại bị Lăng Hàn âm một lần, vậy hắn thật là khó có thể ngẩng đầu lên làm người.
– Đúng, ngươi nhất định là muốn dụ chúng ta trở về trấn, sau đó nhân cơ hội chạy trốn!
Vu Tứ cũng nói như vậy.
Lăng Hàn nhún vai nói:
– A a, chỉ có người thất bại mới có thể cố chấp cho là mình không thất bại! Tốt lắm, đi nhanh đi, trận nháo kịch này cũng hẳn nên thu tràng, ta cũng không muốn cõng một tội danh không biết, dù chẳng qua là hiềm nghi!
Chư Thiên Sầu cùng Vu Tứ ánh mắt giao nhau, bây giờ lần nữa trở về Mặc thị thương hành cũng đã chậm, chỉ có áp giải Lăng Hàn trở về, ít nhất chuyện này bọn họ hoàn thành.
Một hồi sau, bọn họ đi tới Chủ phong Bạch Ngọc Điện.
Bạch Ngọc Vô Hạ, đây là địa phương tông môn thẩm vấn người, là đen hay trắng, thẩm xong tự minh bạch.
Biết được Lăng Hàn “quy án”, nhất thời có mấy cường giả chạy tới, bọn họ là quan chủ thẩm.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1265: Cứng Cỏi Mà Nói
Tổng cộng có năm người, tu vi đều là Nhật Nguyệt Cảnh đỉnh phong.
Cường giả Tinh Thần Cảnh tự nhiên sẽ không tự mình đến thẩm vấn một Sơn Hà Cảnh nho nhỏ, người nào rãnh rỗi như vậy?
Ngay cả Tinh Thần Cảnh cũng như thế, vậy Hằng Hà Cảnh càng không cần nói, Tam Nguyên Thượng Nhân cơ hồ cả năm đều tu luyện, ít có thời điểm xuất quan.
Bất quá, Nhật Nguyệt Cảnh đỉnh phong còn chưa đủ sao? Trừ một vị Hằng Hà Cảnh, hai mươi bốn vị cường giả Tinh Thần Cảnh, đây chính là lực lượng mạnh nhất, thả vào toàn bộ Tinh hệ, đây cũng là lực lượng không thể coi thường.
– Hàn Lâm, thấy bọn ta, còn không mau quỳ xuống?
Một tên quan chủ thẩm quát to.
Hắn gọi Trầm Quát, năm tên quan chủ thẩm lấy hắn cầm đầu, cư nhiên ngồi ở trung tâm.
Lăng Hàn nhàn nhạt nói:
– Đệ tử không có xúc phạm quy tắc tông môn gì, có tội gì có thể nói? Hơn nữa, ta là đệ tử hạt giống, cũng không cần quỳ lạy mấy vị đại nhân đi? A a, ra mắt mấy vị đại nhân nha.
Hắn ôm quyền, hướng năm người gật đầu ý bảo, coi như là qua cái lễ.
– Thật cuồng!
Một quan chủ thẩm khác tên Mã Khái nói, ánh mắt của hắn rất nhỏ, có một loại âm nhu.
– Người trẻ tuổi, mới có chút quang thải mà thôi, cứng quá dễ gãy, người ngông cuồng cho tới bây giờ đều không có kết quả tốt.
– Nga, đại nhân là đang nói Dương Hạo sao?
Lăng Hàn cười nói.
– Người này quả thật đủ cuồng, rõ ràng là Nhật Nguyệt Cảnh, lại công khai xuất thủ với Sơn Hà Cảnh, không nhìn tông quy, náo loạn xong cư nhiên cũng không có bị trừng phạt, thật không có thiên lý a.
Phốc!
Năm quan chủ thẩm thiếu chút nữa tức điên, ngươi con mẹ nó thật đúng là biết kéo.
Dương Hạo quả thật rất cuồng, nhưng người ta chính là siêu cấp thiên tài triệu năm mới ra một cái, có thể được Tam Nguyên Thượng Nhân thu làm môn đồ, người ta có vốn liếng cuồng ngạo a.
Hơn nữa, Dương Hạo cuối cùng còn không phải bị đánh rất thảm, ngay cả tinh khí cũng bị đánh ra, ít nhất phải dưỡng thương mấy trăm năm sao.
Mặc dù mấy trăm năm đối với Thần linh mà nói không lâu lắm, nhưng cũng không tính là nhỏ a, thật đến thời điểm thọ nguyên khô cạn, đừng nói mấy trăm năm, dù mấy canh giờ cũng vô cùng trân quý.
Dương Hạo ăn thua thiệt lớn như vậy cũng không có kêu, ngươi còn ở chỗ này nói không sợ gió lớn đau đầu lưỡi, cái này còn có thiên lý sao?
– Hàn Lâm, không nên bịa chuyện nói xấu hắn ở đây!
Trầm Quát nặng nề tằng hắng một cái, lần này là thẩm vấn Lăng Hàn có tội hay không, kéo đến trên đầu người khác làm gì?
Hắn lãnh đạm nói:
– Ngươi có biết tội của ngươi không?
– Biết tội gì?
Lăng Hàn cười hỏi ngược lại.
– Ngươi ở Hoàng Tuyền bí cảnh, tàn sát đám người Thì Minh của Cốc Môn, đoạt Thiên Nguyên Chân Dịch của bọn họ!
Trầm Quát sâm nhiên nói, còn vận dụng khí thế của Nhật Nguyệt Cảnh, chèn ép về phía Lăng Hàn.
Đáng tiếc chính là, thần hồn của Lăng Hàn được Bất Diệt Thiên Kinh rèn luyện, vững chắc bền bỉ, hơn nữa còn luyện hóa Tinh nguyên của một tên Ma chủ lưu lại, muốn áp chế tâm linh của hắn, vậy ít nhất cũng phải là Sáng Thế Cảnh.
Nhật Nguyệt Cảnh? Không đủ nhìn!
Lăng Hàn lãnh ngạo nói:
– Cái gì tốt môn xú môn, chưa từng thấy qua, càng không có nghe nói qua!
– Nói sạo!
Mã Khái hừ một tiếng.
– Nếu không phải trong lòng ngươi có quỷ, vì sao mất tích mấy tháng, làm sao cũng không tìm được ngươi?
– Đại nhân thật biết nói đùa, võ giả bế quan tu luyện không phải là chuyện rất bình thường sao?
Lăng Hàn cười nói.
– Chẳng lẽ thời điểm đại nhân bế quan, sẽ còn báo cáo tông môn?
Mã Khái nhất thời thất thanh, đệ tử tông môn dĩ nhiên có thể tùy thời bế quan, chẳng qua là thời gian ngươi bế quan cũng quá đúng dịp, thấy thế nào cũng là sợ tội lẻn trốn a!
Trầm Quát khoát tay áo một cái nói:
– Hôm nay chính là công thẩm, ngươi rốt cuộc là có tội hay vô tội còn phải thẩm tra, cho nên bây giờ ngươi còn không có thượng hình, tông môn tuyệt sẽ không để ngươi bị vu oan giá họa, nhưng cũng sẽ không để cho phạm nhân chân chính lừa dối vượt qua kiểm tra!
– Đại nhân công chính!
Lăng Hàn cười nói, nhưng trong giọng nói dĩ nhiên là một triệu cái không tin.
Trầm Quát thật muốn xuất thủ đập chết người này, nhưng nghĩ tới thân phận của đối phương chỉ có thể cố nén.
Hơn nữa, nếu không phải Lăng Hàn là từ tiểu thế giới tới, xuất thân trong sạch, bọn họ sao dám đối phó một tên đệ tử hạt giống như vậy?
Đệ tử hạt giống nào không có bối cảnh Tinh Thần Cảnh?
Tình huống như Lăng Hàn, Vũ Hoàng, Đinh Bình quá đặc thù, cư nhiên từ một tiểu thế giới xuất hiện ba tên thiên tài hạt giống.
Hắn bình phục tâm tình nói:
– Ngươi tạm thời vô tội, nhưng Thiên Nguyên Chân Dịch đến cùng quy phương nào còn là tranh cãi, cho nên, ta muốn ngươi trước giao Thiên Nguyên Chân Dịch ra đây, nếu thuộc về ngươi, tự nhiên sẽ trả lại cho ngươi.
Nói đến nói đi, vẫn là vì Thiên Nguyên Chân Dịch.
Rất bình thường, chỉ bản thân Lăng Hàn sao đáng giá Cốc Môn động chiến trận như vậy?
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Ý của đại nhân là, Thiên Nguyên Chân Dịch là cái Hỏng Môn gì kia đoạt được? A a, đại nhân thật biết nói giỡn, một đám tôm tép nhãi nhép như vậy, làm sao có thể cướp được Thiên Nguyên Chân Dịch, huống chi còn là bốn giọt!
– Đúng rồi, nghe nói năm đó Dương Hạo cũng cướp được hai giọt, nếu như bốn giọt này là cái Hỏng Môn gì kia đoạt được, đây chẳng phải là nói còn lợi hại hơn Dương Hạo sao?
Tôm tép nhãi nhép?
Khóe miệng năm người Trầm Quát đều co quắp, thật ra bọn họ đều là người của Cốc Môn, mặc dù Lăng Hàn không có chỉ mặt gọi tên, cũng mắng hết thảy bọn họ vào a.
Một Sơn Hà Cảnh nho nhỏ, lại cơ hồ chỉ lỗ mũi mắng Cốc Môn bọn hắn là tôm tép nhãi nhép, điều này để cho bọn họ làm sao chịu nổi?
Tên điêu ngoa này!
Lăng Hàn phất tay, cười nói:
– Thành thật mà nói, Thiên Nguyên Chân Dịch ta đã giao cho hiệu buôn Mặc thị đấu giá, nên các ngươi không cần nghĩ nữa, không tin mà nói, có thể đi hỏi thăm một chút.
Ân, lấy ta lý giải đối với các ngươi, tin tưởng hẳn là sớm đã có người ở phòng đấu giá, hiện tại hẳn là trở về bẩm báo rồi.
– Mau tra đi.
– Tuy thanh giả tự thanh, nhưng luôn bị người tát nước bẩn, ta cũng rất khó chịu.
Sắc mặt năm người Trầm Quát, Mã Khái đều âm trầm, tiểu tử này thật cho là mình tới làm khách sao, cũng quá thong dong tĩnh táo đi.
Chỉ là, nếu như đối phương nói thật, vậy thì thảm!
Bọn họ nhìn Chư Thiên Sầu cùng Vu Tứ, hai người này nhất thời đổ mồ hôi lạnh, nếu Thiếu Chủ không thể đạt được Thiên Nguyên Chân Dịch mà nói, bọn họ nhất định sẽ trách nhiệm gánh chịu cực lớn.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








