[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 237 : Sơn Hà Cực Cảnh! (c1181-c1185)
❮ sautiếp ❯Chương 1181: Sơn Hà Cực Cảnh!
Hắn ở một bên nghe, dù sao cũng là một vị Thánh Nhân truyền đạo, so sánh với đó, Lẫm Thiên Tông lại coi là gì chứ?
Nếu như hắn phát ra tin tức, trong Hắc Tháp của mình có một vị Thánh Nhân truyền thụ võ đạo, đừng nói cường giả Tinh Thần cảnh, ngay cả Tam Nguyên Thượng Nhân cũng cầu đi vào.
Đại đạo không thể lấy ngôn ngữ miêu tả, nhưng Vô Tương Thánh Nhân từng là cường giả vô thượng, hắn tự nhiên biết làm sao để dẫn dắt.
Lại như hố đen là không thể nhìn thấy, nhưng thông qua tia sáng, tinh thể bị nó hấp thu, lại có thể chứng minh sự tồn tại của nó.
Vô Tương Thánh Nhân cũng như thế, thông qua nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu giảng giải, để đám người Tàn Dạ lĩnh ngộ.
Phải biết, đây chính là ở dưới Luân Hồi Thụ, ngươi nói một câu ta một ngày không thể lĩnh ngộ, vậy một năm? Mười năm thì sao?
– Tiểu tử, ngày sau cho dù bản tôn nắm giữ chân thân, cũng phải ở nơi này tu luyện, quả thực là bảo địa vô thượng!
Vô Tương Thánh Nhân nói, dưới Luân Hồi Thụ tu luyện một ngày có thể bằng một năm, ngay cả Thánh Nhân cũng động lòng.
– Được!
Lăng Hàn gật đầu.
Nếu như Vô Tương Thánh Nhân trở lại Thánh vị, hắn liền có thêm một trợ thủ cường lực, dù chỉ là Tiểu Thánh cũng không bình thường nha.
Tu La Ma Đế càng ngày càng kính nể, chủ nhân thực sự quá trâu bò, vậy thì lừa gạt đến một Thánh Nhân, ở Minh Giới, đây chính là đối ứng Ma Chủ a!
Hắn không nhịn được muốn đong đưa cái đuôi, nhưng hiện tại là hình người, không có đuôi, để hắn cảm giác rất buồn bực, lại không cho hắn làm cẩu, quá bắt nạt người!
Tinh thuyền vô thanh vô tức đi trong vũ trụ.
Yên tĩnh, ôn hòa.
Xoạt, trong chớp mắt, một luồng ánh kiếm xẹt qua, cực kỳ óng ánh, ngưng tụ thần văn đáng sợ, trong nháy mắt liền rọi sáng Tinh Vũ phụ cận, ngay cả Thái Dương ở xa xôi cũng ảm đạm phai mờ.
Chiêu kiếm này đảo qua, quy tắc thần liên di động, hiện lên gợn sóng.
Oành!
Không có chút hồi hộp nào, tinh thuyền lập tức bị chém thành cặn, đây là tinh hạm loại nhỏ, lực phòng ngự nhiều nhất chỉ có thể đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh đỉnh cao.
Mà chiêu kiếm vừa nãy, không ngờ là cấp bậc Tinh Thần cảnh.
Một bóng người hiện lên, cả người quấn quanh khí tức hỗn độn, ngay cả là nam hay nữ, cao hay thấp cũng không cách nào tranh luận.
Hắn đứng ở trong tinh không, tỉ mỉ quan sát, tựa hồ không yên lòng, kiểm tra mỗi một mảnh vỡ, xác nhận phía trên không có sự sống, lúc này mới giương tay lên, lấy ra một chiếc tinh hạm loại nhỏ, điều khiển rời đi.
Trong tinh không, từng mảnh từng mảnh gợn sóng bình tĩnh lại, quay về tĩnh mịch.
Sau một ngày, chiếc tinh thuyền loại nhỏ kia lại xuất hiện lần nữa, ở phụ cận quay một vòng, lúc này mới rời đi.
– Cũng thật cẩn thận!
Trong Hắc Tháp, Lăng Hàn trầm giọng nói.
Tinh thuyền bị tập kích, hắn vừa lúc ở trong Hắc Tháp, bởi vậy ngay cả tránh né cũng không cần.
Hắn phát hiện người đánh lén này tâm tư cẩn thận, liền không vội rời đi, mà kiên trì chờ, quả nhiên, đối phương giết cái hồi mã thương.
Tâm tư như thế, rất đáng sợ.
– Tiểu tử, tựa hồ ngươi đắc tội rất nhiều người.
Vô Tương Thánh Nhân nói, hắn đã nghe Lăng Hàn nói sự tình tinh thuyền bị tập kích.
– Không phải tựa hồ, mà là xác thực.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười.
– Có điều, không bao lâu nữa ta có thể quét ngang trở về, bắt từng cái, để bọn họ tự thực ác quả.
Khẩu khí này rất lớn, nhưng Vô Tương Thánh Nhân không phản bác được.
Nắm giữ chí bảo như Luân Hồi Thụ, Lăng Hàn quả thật có vốn để kiêu ngạo, không thấy ngay cả hắn cũng động lòng sao, muốn ở dưới cây này ngộ đạo sao?
Lăng Hàn đang đoán thân phận của người đánh lén này.
Khả năng là Ám Dạ Đường, cũng có khả năng là những người khác.
Có điều, Hợp Ninh Tinh chỉ có mấy cường giả Tinh Thần cảnh như vậy, chỉ cần hắn đủ thực lực, hoàn toàn có thể tìm tới những người này, phân biệt khí tức một chút liền xác định thân phận của đối phương.
Mỗi một tên cường giả, đều có khí tức đặc thù chỉ thuộc về mình, rất khó mô phỏng theo.
– Có điều, hiện tại nên làm sao đi Phi Vân Tinh?
Lăng Hàn khó xử, mất đi tọa độ tinh không, hắn thật giống như tiến vào một mê cung to lớn, hơn nữa còn không có một tia sáng, hoàn toàn chỉ có thể đi mò.
Cái này đánh đổi tự nhiên là thời gian.
Có thể, thời điểm hắn thật đặt chân đến Phi Vân Tinh, đã là sự tình mấy chục năm, mấy trăm năm sau.
– Dù sao cũng phải thử, trước đó tinh thuyền đã phi hành hơn hai tháng, cách Phi Vân Tinh cũng không quá xa xôi, hẳn có cơ hội.
Lăng Hàn lấy ra Xuyên Vân Toa, nỗ lực nhìn phương hướng, sau đó lao đi.
Lúc này, thực sự là đi loạn rồi.
Một tháng sau, Phi Vân Tinh vẫn xa xa không thể vời, căn bản không biết ở đâu.
Lăng Hàn liên tục thở dài, tuy một tháng này hắn không có nhàn rỗi, lại thêm hai tháng trước, đại bộ phận thời gian hắn đều ngộ đạo ở dưới Luân Hồi Thụ, tích lũy lĩnh ngộ, mở ra tòa Sơn Hà thứ năm, bây giờ đã có cảm ngộ cực sâu, nhưng ở vấn đề tìm kiếm Phi Vân Tinh này, hắn tựa hồ rơi vào một ngõ cụt.
Nửa tháng sau, hắn đã đủ cảm ngộ, dù sao còn có Vô Tương Thánh Nhân ở một bên giảng giải, còn có Ma Chủ tinh nguyên giúp đỡ.
Hắn… muốn đột phá!
Không phải Nhật Nguyệt Cảnh, mà là Sơn Hà cực hạn.
Nhanh sao?
Không một chút nào!
Phải biết Lăng Hàn nắm giữ Luân Hồi Thụ, từ lúc rời đi mộ lớn đến giờ, hắn đã tìm hiểu hơn 100 năm, cái này vẫn chưa thể lĩnh ngộ ra bí mật của tòa Sơn Hà thứ năm, vậy sau này hắn cũng không thể nào làm được.
Lăng Hàn thu hồi Xuyên Vân Toa, đứng ngạo nghễ ở trong tinh không.
Ầm ầm ầm, thiên kiếp đúng hẹn mà tới, đây là lực lượng duy nhất chỗ nào cũng có ở trên đời, bất luận cái gì cũng không thể ngăn cản thiên kiếp đến.
Lăng Hàn thở dài, mới qua hơn một năm, hắn lại phải trải qua một lần dằn vặt như Địa ngục.
Thần cốt, nát cho ta!
Hắn chủ động đổ nát Thần cốt, rèn luyện ở dưới thiên kiếp.
Thần Thiết cấp bốn và cấp năm, nhìn như chỉ kém một cấp, nhưng giống như thiên tài Cửu Tinh, đạt đến Sơn Hà Cảnh đỉnh cao cũng không cách nào ngang hàng một người vừa đột phá Nhật Nguyệt Cảnh, Thần Thiết cấp bốn và cấp năm cũng tồn tại một rãnh trời như vậy.
Trước đó thể phách của Lăng Hàn chỉ có thể coi là trên cấp bốn, dưới cấp năm, chỉ có trải qua một lần rèn luyện như vậy, mới có thể đạt đến cấp bậc Nhật Nguyệt Cảnh.
Hắn âm thầm gật đầu, nếu không tu luyện ngũ đại cảnh giới đến cực hạn, thể phách của hắn cũng không cách nào đạt đến cấp độ mạnh nhất thế gian.
Ngẫm lại khi đó cũng quá đáng sợ, cho dù hắn tay trói gà không chặt, nhưng coi như Thánh Vương tới cũng không làm gì được hắn.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1182: Dưới Lẫm Thiên Tông (Thượng)
Có điều, Bất Diệt Thiên Kinh lại không phải hắn sáng tạo, coi như hắn là người thứ hai trên thế gian tu luyện môn công pháp này, vậy người số một thì sao?
Vị cường giả kia khẳng định chết đi, vì lẽ đó Hắc Tháp mới tìm chủ nhân mới.
Người sáng tạo khẳng định tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh tới cực hạn, nhưng hắn vẫn chết, điều này nói rõ… cực hạn của Bất Diệt Thiên Kinh không phải cực hạn của võ đạo, cho nên mới có lực lượng mạnh hơn đánh nát.
Lăng Hàn thu hồi tạp niệm, hắn cách võ đạo đỉnh cao còn rất xa, còn không cần lo lắng chuyện như vậy.
Thần cốt toàn thân hắn nát tan, hóa thành hạt căn bản cực nhỏ, được thiên kiếp rèn luyện.
Đồng dạng là Thần Thiết cấp năm, vậy khẳng định vẫn có khác nhau, lại như Tiểu cực vị còn phân tiền kỳ, trung kỳ, hậu kỳ cùng đỉnh cao.
Hoặc là không làm, muốn làm liền làm tốt nhất.
Ầm ầm ầm, Kinh Lôi từng trận, trong hư không quy tắc thiên địa vô cùng bạc nhược, Sơn Hà Cảnh có thể phi hành, mà không gian cũng rất dễ bị phá hoại, tia điện dài vạn trượng tàn phá, nơi này thật giống như biến thành một lôi hải, cực kỳ óng ánh.
Dù cho là Lăng Hàn, cũng cảm giác lần thiên kiếp này không bình thường, uy lực so với dĩ vãng lớn hơn rất nhiều.
Năm toà Sơn Hà, cực hạn chân chính, trời cao không dung!
Nửa ngày sau…
Thiên kiếp biến mất, tất cả khôi phục yên tĩnh, mà Lăng Hàn thì đứng bình tĩnh, lĩnh hội.
Không giống trước đây, lực lượng của hắn cũng không có tăng vọt, mà là… mở ra một cánh cửa, để hắn có thể tăng lực lượng thêm một bước, bão tố trên Thất Tinh, Bát Tinh, Cửu Tinh thậm chí Thập Tinh.
Nhưng cuối cùng có thể đạt đến mấy tinh, thì phải xem thiên phú cùng ngộ tính của hắn, có thể tu tòa Sơn Hà thứ năm tới trình độ nào.
Xa xa, một đạo hào quang nhỏ yếu lấp lóe, chỉ thấy một chiếc tinh thuyền đang chạy đến.
Lăng Hàn theo bản năng muốn trốn vào trong Hắc Tháp, nhưng hắn lập tức phục hồi tinh thần lại, đây không phải người đánh lén lúc trước, mà là cứu tinh của hắn!
Đại khái là thiên kiếp kia động tĩnh quá lớn, hấp dẫn chiếc tinh thuyền này, cố ý chạy tới xem một chút.
Tốt rồi, lần này rốt cục không cần chạy loạn ở trong tinh không.
Lăng Hàn lộ ra mỉm cười, đây thực sự là chuyện tốt nối gót đến.
Hắn lấy ra một viên Dịch Dung đan ăn vào.
Tinh thuyền đến phụ cận Lăng Hàn, nhưng không có dừng, chỉ để tốc độ chậm lại.
Thời điểm khởi động, tinh thuyền tiêu hao Chân Nguyên Thạch nhiều nhất, bởi vậy coi như đối phương chịu để Lăng Hàn lên thuyền, vậy cũng không cần thiết cố ý ngừng thuyền, giảm tốc là được.
Thân hình của Lăng Hàn bay lượn, tinh thuyền cũng không có mở ra tấm chắn, chuyện này rất bình thường, không có gặp phải nguy hiểm mở tấm chắn làm gì, hoàn toàn là lãng phí Chân Nguyên Thạch.
Hắn rơi vào trên boong thuyền, phía trên đã có ba người đàn ông đang đợi hắn.
– Các hạ xưng hô như thế nào?
Một tên nam tử hỏi, hắn là cường giả Nhật Nguyệt Cảnh, khí tức cường đại, hình thành một loại áp chế trên cấp độ.
Hắn nguyên bản vô cùng thận trọng, nhưng cảm ứng được khí tức của Lăng Hàn chỉ là Sơn Hà Cảnh, liền lập tức thả lỏng.
Lăng Hàn ôm quyền nói:
– Tại hạ Hàn Lâm, trước gặp phải cường đạo tinh hải, may mắn đào mạng, nhưng mất đi tinh thuyền không cách nào đi tới chỗ cần đến, may là gặp phải chư vị cứu giúp.
Nếu người đánh lén kia cho rằng thành công, vậy tại sao không tạm thời bảo mật thân phận, cho mình một hoàn cảnh trưởng thành thong dong?
– Hóa ra là Hàn tiểu hữu.
Nam tử kia gật gù, tuy lời này của Lăng Hàn không biết thật giả, nhưng muốn nói đối phương chuyên ở chỗ này chờ bọn họ, bố trí cạm bẫy, hắn ngược lại càng không tin, dù sao tinh hải quá to lớn, ai có thể nắm giữ đường hàng không của đối phương?
– Tiểu hữu muốn đi nơi nào?
Hắn lại hỏi.
– Phi Vân Tinh.
Lăng Hàn nói.
Nam tử kia không khỏi nở nụ cười:
– Thật vừa vặn, chúng ta cũng muốn đi Phi Vân Tinh, vậy liền thuận tiện đưa tiểu hữu một đoạn đường.
– Đa tạ!
Lăng Hàn vội vàng nói, ở Thần giới thực lực đại biểu tất cả, một cường giả có thể giúp người làm điều tốt, chuyện này rất không dễ dàng.
Nam tử kia phất phất tay, để một thủ hạ mang Lăng Hàn xuống nghỉ ngơi.
Lăng Hàn cùng người kia hàn huyên, biết được đây là đội buôn của Mặc gia, đại hán vừa nãy tên Mặc Cô, là một nhân vật trung kiên của Mặc gia.
Mặc gia, bổn gia ở trên Nam Phong Tinh, nhưng bởi vì kinh doanh Tinh Vũ mậu dịch, nên bọn họ ở tất cả đại tinh cầu, tất cả Đại Hoàng Triều đều có phân bộ, làm cho địa vị của Mặc gia rất siêu nhiên, nếu Nam Phong Hoàng Triều muốn gây bất lợi cho bọn họ, cùng lắm bọn họ đổi chỗ khác, chế tạo gia viên lần nữa.
Chuyến này, bọn họ vận chuyển lượng lớn hàng hóa tới Phi Vân Tinh, cũng thật vừa vặn, bởi vì Lăng Hàn độ thiên kiếp khiến bọn họ chú ý, mới sẽ lệch khỏi đường hàng không đến nhìn một chút.
Lăng Hàn âm thầm ghi phần ân tình này vào trong lòng, người ta cứu viện có khả năng chưa hề nghĩ tới muốn hắn báo lại, nhưng nếu hắn không biết cảm ơn, vậy thì thật uổng làm nam nhi.
Hắn xác thực lệch xa đường hàng không từ Hợp Ninh Tinh đến Phi Vân Tinh, nhưng vận khí không tệ, cách Phi Vân Tinh cũng không quá xa, bởi vậy, chỉ cần bảy ngày thời gian, tinh thuyền liền tới Phi Vân Tinh.
Mặc Cô thân là cường giả Nhật Nguyệt Cảnh, tự nhiên không thể quan tâm “tiểu nhân vật” như Lăng Hàn, ở bảy ngày sau đó đều không có đến thăm Lăng Hàn, cho đến khi tinh thuyền chạm đất, thời điểm rời thuyền Lăng Hàn mới nhìn thấy đối phương, lần thứ hai biểu đạt vẻ cảm kích.
Lăng Hàn ở trong thành mua tấm bản đồ, đối chiếu một chút, phát hiện mình cách Lẫm Thiên Tông cũng không xa.
Phi Vân Tinh chỉ có hai Hoàng Triều, phân biệt là Tứ Hải Hoàng Triều cùng Thiên Quân Hoàng Triều, mà bản đồ của hai Hoàng Triều này gộp lại cũng không lớn bằng địa bàn của Lẫm Thiên Tông.
Hết cách rồi, tuy Tam Nguyên Thượng Nhân không có hứng thú tranh bá thiên hạ, nhưng Lẫm Thiên Tông chiếm địa bàn lớn như vậy, chẳng lẽ hai đại Hoàng Triều còn dám đi tấn công sao?
Ngược lại, Hoàng Triều còn tồn tại là tốt lắm rồi.
Còn nữa, địa bàn của Hằng Hà Cảnh nhỏ hơn Tinh Thần cảnh, cái này nói nghe được sao?
Bởi vậy trạng thái hiện tại này mọi phương diện đều có thể tiếp thu, cũng có thể thoả mãn.
Hiện tại Lăng Hàn ở Thiên Quân Hoàng Triều, cách sơn môn của Lẫm Thiên Tông chừng một tháng lộ trình, cái này vẫn là lấy tốc độ của Phi Vân Toa đến tính toán, nếu như đổi thành hắn dùng hai chân chạy, vậy ít nhất phải nửa năm.
– Xuất phát!
Lăng Hàn lấy ra Xuyên Vân Toa, bay về Lẫm Thiên Tông.
Sau bảy ngày, hắn tiến vào phạm vi thế lực của Lẫm Thiên Tông, lại sau mười mấy ngày, hắn mới đến sơn môn của Lẫm Thiên Tông.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1183: Dưới Lẫm Thiên Tông (Hạ)
Tê, chẳng trách gọi Lẫm Thiên Tông!
Ở trước mặt hắn, là một ngọn núi cao vút trong mây, ngay cả hắn mở ra Chân Thị Chi Nhãn cũng không cách nào nhìn thấy đỉnh núi, khu vực che khuất trong mây phỏng chừng cũng phải mấy vạn trượng.
Này chính là chính phong của Thiên Phong Sơn, Xuyên Vân Phong.
Ngoại trừ chính phong này, còn có bảy phụ phong, tương tự cực cao, nhưng không có một ngọn núi nào cao giống nhau.
Đến nơi này liền không thể điều khiển Xuyên Vân Toa chạy loạn, Lăng Hàn hạ xuống đi bộ.
Đây chính là trọng địa của Lẫm Thiên Tông, rất nhiều nơi nghiêm cấm thông hành, bày xuống các loại cấm chế, có đệ tử trong tông phụ trách tuần tra.
Lăng Hàn không phải đến lừa bịp, bởi vậy hắn hoàn toàn không có dự định lợi dụng Hắc Tháp tiến vào cấm địa, mà đi đại đạo, đi tới dưới một toà thứ phong.
Hắn hỏi thăm một chút mới biết, nguyên bản một chủ bảy thứ phong đều không đồng ý người ngoài tiến vào, nhưng mấy ngày nay không giống, trong tông có mấy vị đệ tử đệ tử hạt giống đang muốn chiêu thu thị vệ, hấp dẫn rất nhiều người đến đây tòng quân.
Trước đã nói, chỉ có đệ tử đệ tử hạt giống mới có tư cách chiêu thu thị vệ, mà trở thành thị vệ, ngoại trừ không thể được tài nguyên tu luyện, đãi ngộ khác kỳ thực không khác đệ tử chính thức, thậm chí khi đệ tử đệ tử hạt giống được Tam Nguyên Thượng Nhân chỉ điểm, vẫn có thể ở một bên bàng thính!
Hấp dẫn như vậy lớn cỡ nào?
Đừng nói người tiến vào không được Lẫm Thiên Tông, ngay cả trong Lẫm Thiên Tông, rất nhiều đệ tử bình thường cũng hao tổn tâm cơ muốn trở thành thị vệ của một đệ tử đệ tử hạt giống nào đó.
Lại nói, mỗi một đệ tử đệ tử hạt giống tương lai tất trở thành cường giả tuyệt thế, chí ít cũng là tồn tại Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn, ngưỡng cửa Tinh Thần cảnh xác thực quá khó vượt qua.
Nhưng Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn còn chưa đủ trâu bò sao?
Nếu có thể nương nhờ vào cường giả như vậy, đối với ngày sau mình phát triển cũng có giúp đỡ cực lớn.
Nói tóm lại, hiện tại Bạch Vân Phong, một trong bảy thứ phong là người đông như mắc cửi, đều khát cầu trở thành thị vệ của một đệ tử đệ tử hạt giống nào đó.
Mỗi một tên đệ tử đệ tử hạt giống nhiều nhất chỉ có thể nắm giữ ba thị vệ, tự nhiên là nhiều người thịt ít, muốn cướp phá đầu.
– Tránh ra, tránh ra!
Chỉ nghe phía sau truyền đến thanh âm, bốn tên nam tử mở đường mà đến, phía sau là một người trẻ tuổi khuôn mặt âm trầm, khí huyết dồi dào, rất trẻ, nhưng tu vi thình lình đạt đến Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn, rất kinh người.
– Đây là người nào, hung hăng bá đạo như thế, lẽ nào là đệ tử trọng điểm?
Phụ cận có người nói.
– Ngươi ngay cả hắn cũng không biết?
– Ta tại sao phải biết hắn?
– Khà khà, hắn là Trương Đồng, thị vệ của Dương Hạo đại nhân.
– Cái gì, Dương Hạo! Chính là thiên tài siêu cấp kia, chỉ dùng sáu trăm năm liền đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh Dương Hạo Dương đại nhân?
– Đương nhiên!
– Tê… có điều, trâu bò cũng là Dương đại nhân, cùng hắn có quan hệ gì?
– Ngươi không biết, Trương Đồng đã từng là đệ tử trọng điểm của Lẫm Thiên Tông, cố ý từ bỏ thân phận này vào dưới trướng của Dương đại nhân! Lúc trước rất nhiều người nói hắn ngốc, nhưng bây giờ thì sao, thậm chí có chút đệ tử đệ tử hạt giống cũng muốn đi theo Dương đại nhân, đáng tiếc Dương đại nhân căn bản khinh thường!
– Thật hay giả?
Trong khi nói chuyện, bốn người mở đường đã đi tới phía sau Lăng Hàn, những người khác đều ngoan ngoãn nhường đường, để Lăng Hàn có vẻ rất đột ngột.
– Tiểu tử, không nghe bảo ngươi cút sao?
Bốn tên nam tử này đều lạnh lùng hừ nói.
Lăng Hàn cười nhạt:
– Thực lực không mạnh, nhưng phô trương không nhỏ a.
– Cái gì!
Một tên nam tử đi lên.
– Ngươi có biết, Thiếu chủ nhà ta là ai hay không?
– Há, là ai?
Lăng Hàn cười nói, hắn là thật không để ý.
– Trương Đồng, Đồng thiếu!
Tên nam tử này ngạo nhiên nói, tựa hồ mình chính là Trương Đồng kia.
Lăng Hàn nha một hồi, nói:
– Nói như vậy, các ngươi chính là chó săn của chó săn, là nhị cẩu tử sao?
– Ngươi, ngươi, ngươi…
Nam tử kia tức giận đến chỉ vào Lăng Hàn.
– Ngươi sống thiếu kiên nhẫn sao?
– Há, đây chính là đạo đãi khách của Lẫm Thiên Tông?
Lăng Hàn hỏi.
– Sai rồi, chúng ta không phải đệ tử của Lẫm Thiên Tông, sẽ không bị tông quy hạn chế.
Nam tử này âm trầm nói, sau đó vung tay.
– Các anh em, chúng ta đến cho tên này một cái giáo huấn sâu sắc.
– Khà khà khà!
Ba người khác cũng đứng dậy, dồn dập nhìn chằm chằm Lăng Hàn, như Ngạ Lang nhìn thỏ trắng vậy.
Sau khi Lăng Hàn tu ra tòa Sơn Hà thứ năm, khí tức nội liễm, cả người thâm trầm như Đại Hải, rất khó nhìn ra hắn mạnh mẽ.
Mà hắn đột phá cực hạn của Sơn Hà Cảnh đã là sự tình một tháng trước, hắn bây giờ, lực lượng thẳng tiến Thất Tinh!
Lực lượng Thất Tinh ở Sơn Hà Cảnh đỉnh cao, khái niệm này nghĩa là gì?
Hắn liếc nhìn Trương Đồng nói:
– Thủ hạ của ngươi cắn loạn, ngươi mặc kệ không quản sao?
– Đánh gãy răng hắn cho ta!
Trương Đồng biến sắc, lạnh lùng nói.
Nguyên bản hắn cũng không để Lăng Hàn ở trong mắt, loại tiểu nhân vật này đánh thì thôi, hắn sẽ không thèm liếc mắt nhìn, hung hăng thì đã sao, tại sao thị vệ của Dương Hạo đại nhân không thể hung hăng, phải biết Tam Nguyên Thượng Nhân cũng có ý định thu Dương Hạo làm đệ tử thân truyền a!
Một khi Dương Hạo thật thành thân đồ của cường giả Hằng Hà Cảnh, vậy hắn nghênh ngang mà đi ở Lẫm Thiên Tông thì đã làm sao?
– Khà khà khà!
Bốn con chó săn cười gằn, Trương Đồng làm người bá đạo, bọn họ cũng hung hăng quen rồi, hoàn toàn không biết cái gì gọi là thu liễm.
Người ở phụ cận vội lui lại, sợ bị chiến đấu ảnh hưởng.
Kia là Trương Đồng a, ai dám quản chuyện vô bổ? Lại nói, bọn họ cũng không phải đệ tử của Lẫm Thiên Tông, lại có lập trường gì đến quản việc này?
– Hừ, khinh người quá đáng!
Đúng lúc này, chỉ thấy một cô gái mặc áo xanh từ trong đám người đi ra.
– Một bầy chó săn mà thôi, cũng dám hung hăng như thế!
Trương Đồng liếc mắt nhìn nàng, không khỏi lộ ra vẻ kinh diễm.
Này là một mỹ nữ tuyệt sắc, tóc đen như thác nước, da thịt trắng tuyết, ngũ quan cực kỳ tinh xảo, đặc biệt là đôi mắt to, thật giống như biết nói, tràn ngập mị lực của thiếu nữ.
Trong lòng hắn không khỏi rung động nói:
– Vị cô nương này, xưng hô như thế nào?
– Ngươi quản ta là ai, bổn cô nương chính là không ưa loại ác bá tùy ý bắt nạt người như các ngươi!
Thanh Y mỹ nữ nghểnh cái cổ lên nói, như thiên nga kiêu ngạo.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1184: Thị Vệ Hung Hăng
– Sư muội!
Lại có một tên nam tử ép ra ngoài, vóc người ngang dài, khôi ngô đến kinh người, nhưng không hiện ra khí phách, trái lại có chút sợ hãi rụt rè, hắn vừa hướng đám người Trương Đồng cúi đầu khom lưng, vừa nói.
– Thật không tiện, thật không tiện, đây là sư muội của ta, nói chuyện làm việc có chút kích động, các vị chớ trách, chớ trách.
Mọi người nhìn ở trong mắt, đều âm thầm lắc đầu.
Tính cách của đôi sư huynh muội này cũng thật cực đoan, một cái ghét ác như thù, một cái khác lại nhát gan sợ phiền phức.
Trương Đồng Nhưng cười gằn nói:
– Một câu không tiện, liền xong hết mọi chuyện sao?
– Cái kia… Trương thiếu gia, ngài muốn thế nào?
Tráng hán hỏi.
– Xông tới bản thiếu, đương nhiên phải cẩn thận nhận lỗi! Không bằng như vậy, chờ sau đó chúng ta đi Thiên Viễn tửu lâu uống chút rượu, nói chuyện phiếm.
Trương Đồng nhìn chằm chằm Thanh Y mỹ nữ, trong lòng ngứa ngứa.
Mọi người bừng tỉnh, nam nhân ai nghe không hiểu ý ở ngoài lời trong đó, Trương Đồng chính là muốn… nha.
– Cái này…
Tráng hán do dự.
– Sư huynh, hắn chỉ là một con chó săn, tại sao chúng ta phải e ngại hắn?
Thanh Y mỹ nữ tức giận nói.
– Sư muội, ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần, không nên gây chuyện, ai!
Tráng hán thở dài, nhưng thời điểm mọi người ở đây cho rằng hắn muốn thỏa hiệp, hắn lại làm ra tư thế tiến công nói.
– Ai cũng đừng hòng làm nhục sư muội của ta!
Thời khắc này, hắn thực là uy phong lẫm lẫm, nào còn có một chút xíu uất ức.
Trương Đồng không khỏi cười ha ha nói:
– Hóa ra là ngốc thiếu! Bắt cho bản thiếu!
Hắn duỗi tay chỉ vào tráng hán, tin tưởng chỉ cần bắt người này, vậy Thanh Y mỹ nữ kia khẳng định chỉ có thể mặc cho hắn bài bố.
Bốn chó săn tuân lệnh, tự nhiên cũng không kịp nhớ đi đối phó Lăng Hàn, mà như hổ như sói nhào tới tráng hán kia.
Tuy trước đó bộ dáng của tráng hán kia nhu nhược, nhưng khi không thể thỏa hiệp, hắn cũng lộ ra một mặt hung hãn, song quyền rung lên, va chạm vào nhau, nhất thời, rung động ra một đạo sóng gợn đáng sợ.
Quả đấm của hắn cổ trướng, trước chỉ to bằng cái bát nhỏ, dù rất lớn, bất quá còn ở trong phạm vi bình thường, nhưng hiện tại chí ít gấp ba cái đầu, hóa thành bạch sắc, có ánh sáng kim loại lộng lẫy lấp lóe.
Vù, cánh tay của hắn cũng dập dờn theo, thật giống như sóng nước, không ngừng từ cổ tay vọt tới bả vai, sau mỗi một lần gợn sóng, trên quả đấm của hắn sẽ nhiều thêm một đạo thần văn, trở nên càng mạnh mẽ hơn.
Ồ, đây là võ kỹ gì, rất thú vị nha.
Lăng Hàn ở một bên nhìn, hắn không vội nhúng tay.
Xèo, bốn chó săn đã nhào tới, dồn dập ra tay.
Oành oành oành oành, tráng hán ra quyền, nhanh vô cùng, trong nháy mắt liền đánh ra bốn quyền, cùng bốn chó săn phân biệt oanh một cái.
Cả người hắn giống như lò xo, tràn ngập co dãn, bởi vậy sau khi đánh ra một quyền, dựa vào lực phản chấn có thể nhanh chóng đánh ra quyền thứ hai.
Lăng Hàn nhìn cẩn thận, mỗi ra một quyền, thần văn trên nắm tay của tráng hán sẽ biến mất một đạo, lực chiến đấu sẽ rơi xuống một ít.
Thú vị, quyền lực sẽ theo số lần ra quyền mà suy yếu, nhưng chỉ cần hơi ngừng một chút, quyền lực lại sẽ tăng cường, lực chiến đấu chập trùng bất định.
Tu vi của tráng hán kia là Sơn Hà Cảnh Tiểu cực vị hậu kỳ, mà bốn chó săn này có ba cái tu vi tương đương hắn, còn có một người thì mạnh hơn, đạt đến Tiểu cực vị đỉnh cao.
Bởi vậy, quyền thứ nhất của tráng hán đều đánh về trên người tên Tiểu cực vị đỉnh cao kia, đây là đòn mạnh nhất của hắn.
Chiến một hồi, không chỉ người bên ngoài rõ ràng, dồn dập nhìn ra rõ ràng, ngay cả bốn tên chó săn cũng phản ứng lại.
– Tăng nhanh công kích, không cho hắn cơ hội khôi phục quyền lực!
Bốn người công kích càng ngày càng nhanh, để tráng hán kia ra sức vung quyền, cứ như vậy, dù cho thần văn trên nắm tay hắn sẽ tự động khôi phục, nhưng tốc độ khôi phục còn kém tốc độ tiêu hao rất xa, lực công kích tự nhiên giảm mạnh.
– Không cho phép các ngươi bắt nạt sư huynh của ta!
Thanh Y mỹ nữ phát kiếm, vẻ mặt tức giận.
– Cô nương, mọi người chỉ là luận bàn mà thôi, không cần ngạc nhiên như thế.
Trương Đồng cười nói, đưa tay nhấn một cái, Thanh Y mỹ nữ tựa như gặp áp lực nặng nề, thân thể mềm mại lạnh run, ngay cả đứng cũng đứng không vững.
Tu vi của Trương Đồng là Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn, mà Thanh Y mỹ nữ chỉ là Tiểu cực vị sơ kỳ, chênh lệch giữa hai bên như thiên địa.
– Sư muội!
Tráng hán thốt lên, nhưng bốn chó săn đã tìm ra chiến thuật nhằm vào hắn, nhốt hắn lại, sao có thể trợ giúp Thanh Y mỹ nữ?
– Đây thực sự là Lẫm Thiên Tông sao, tại sao lớn lối như thế?
Có người không cam lòng, nhỏ giọng nói.
– Hết cách rồi, ai bảo chúng ta không phải đệ tử của Lẫm Thiên Tông, Lẫm Thiên Tông muốn xen vào cũng chỉ có thể quản sự tình trong tông.
– Ai, thực sự là không nhìn nổi!
– Ta nói, gây chuyện không phải tiểu tử kia sao, rõ ràng họa là hắn xông ra, nhưng hiện tại như người không liên quan ở một bên xem cuộc vui.
– Đúng, tên này không phải loại tốt!
Rất nhiều người đều nhắm đầu mâu về Lăng Hàn, chỉ cảm thấy tên này thực vong ân phụ nghĩa, người ta rõ ràng là vì hắn mới dũng cảm đứng ra, nhưng hiện tại ngược lại tốt, tên này phủi mông một cái, coi như chẳng có chuyện gì phát sinh.
Lăng Hàn tự nhiên nghe rõ ràng, nhưng làm như không nghe thấy.
Hắn muốn nhìn một chút tiềm lực của tráng hán này ra sao, có thể ở trong nghịch cảnh tìm ra phương pháp hóa giải hay không, bằng không thì thực là một mãng phu.
– Sư muội!
Tráng hán không ngừng gọi, vẻ quan tâm lộ rõ trên mặt.
– Sư huynh, không cần phải để ý đến ta!
Thanh Y mỹ nữ miễn cưỡng nói, nhưng dưới áp lực mạnh mẽ, chỉ nói mấy câu liền để nàng thở hồng hộc.
Tráng hán kia giận dữ, tóc đen bay múa, một vầng sáng màu vàng óng từ lòng bàn chân phát lên, sau đó dâng lên đỉnh đầu của hắn, biến mất không còn tăm hơi, nhưng trên quả đấm của hắn lại bỗng nhiên thêm ra mười đạo thần văn.
Hắn nhất thời thần uy quá độ, oành oành oành, trong nháy mắt liền đánh cho bốn chó săn tiếng kêu rên liên hồi, từng cái bay ra ngoài.
Lăng Hàn không khỏi bật cười, có một loại cảm giác không biết nói gì.
Hắn là muốn nhìn tráng hán này sẽ nghĩ ra cách hóa giải gì, chiến đấu không thể chỉ dựa vào một chữ “Mãng”, nhưng tên này ngược lại tốt, có thể phát huy chữ mãng đến cực hạn, ta tăng cường từng đạo từng đạo thần văn không được, vậy thì mười đạo mười đạo mà đến.
Đây đối với tên tráng hán kia mà nói tất nhiên là một gánh nặng không nhỏ, nhưng bây giờ hắn xác thực uy phong lẫm lẫm, có phong thái vô địch.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1185: Lăng Hàn Ra Tay
– Thả sư muội của ta ra!
Tráng hán rống to, phóng về phía Trương Đồng.
– Hừ, không biết điều!
Trương Đồng đưa tay ấn nhẹ, vù, nguyên lực hóa thành thần liên, đan dệt thành lưới, phủ đầu bọc lại tráng hán.
Cảnh giới của song phương chênh lệch quá lớn, dù là Lăng Hàn, nếu áp chế hắn về Tiểu cực vị, hắn cũng không thể ngang hàng Đại viên mãn, trừ khi là thiên tài Thập Tinh, vậy vừa vào Tiểu cực vị liền có thể ngang hàng Đại viên mãn hậu kỳ, có thể nói biến thái.
– Sư huynh! Sư huynh!
Thanh Y mỹ nữ kinh ngạc thốt lên.
– Yên tâm, bản thiếu ra tay có chừng mực.
Trương Đồng cười khà khà.
– Cô nương, lần này có thể nói cho ta biết phương danh chứ?
Thanh Y mỹ nữ trợn mắt nhìn Trương Đồng, trên mặt tất cả đều là bất khuất.
Trương Đồng cũng không tức giận, nhìn bốn con chó săn vừa mới bò lên nói:
– Vừa nãy người này đánh các ngươi như thế nào, các ngươi liền đánh trở lại như thế đó.
– Vâng, Đồng thiếu!
Bốn người này đều cười gằn.
– Không!
Thanh Y mỹ nữ kinh hãi đến biến sắc, làm sao người này có thể đê tiện đến mức độ như thế.
– Cô nương, phương danh!
Trương Đồng cười ha ha nói, Thanh Y mỹ nữ này vốn là tiểu cô nương chưa hiểu thế sự, hắn tự nhiên là ăn chắc.
– Ta, ta tên…
Thanh Y mỹ nữ trừng mắt, nỗ lực không cho nước mắt chảy xuống, chỉ cảm thấy oan ức phẫn nộ.
– Ha ha!
Lăng Hàn cuối cùng đứng ra.
– Phương danh của cô nương sao có thể để loại người hạ tiện này biết, cái này không phải ô nhục với cô nương sao?
Hắn ngăn cản lời của Thanh Y mỹ nữ.
Sắc mặt của Trương Đồng không khỏi âm trầm, hắn đã khống chế tình thế, lại bị tiểu tử này phá hoại tiết tấu. hắn hừ lạnh một tiếng nói:
– Còn lo lắng làm gì, giết cho bản thiếu!
Hắn híp mắt lại, lộ ra sát khí uy nghiêm đáng sợ.
Thật sự cho rằng hắn không dám giết người?
Quá ngây thơ, Lẫm Thiên Tông không phải thiện đường, các ngươi không phải đệ tử của Lẫm Thiên Tông, chết cũng là chết vô ích!
Vừa nãy bốn chó săn kia bị thiệt thòi, cảm thấy trên mặt tối tăm, Lăng Hàn xuất hiện, vừa vặn cho bọn hắn cơ hội đòi lại mặt mũi.
Bọn họ cũng không nhận ra Lăng Hàn mạnh bao nhiêu, dồn dập lao tới.
– Tiểu tử này cũng coi như có chút cốt khí.
– Có điều không có tác dụng gì, coi như hắn có thể đánh thắng bốn người này thì đã làm sao, Trương Đồng là Đại viên mãn, phóng tầm mắt trong thế hệ trẻ tuổi, có mấy người có thể áp chế hắn?
– Xác thực, thiên kiêu chân chính sớm đã bị thu vào Lẫm Thiên Tông.
Hơn nữa, năm đó Trương Đồng chính là đệ tử trọng điểm, tương tự là thiên tài trong thiên tài, người cùng cấp có thể áp chế hắn cũng chỉ có cường giả đệ tử hạt giống.
Người xung quanh dồn dập lắc đầu, đây là một chiến đấu không có bất ngờ, ai bảo tiểu tử này mắt không mở, đi trêu chọc Trương Đồng chứ?
Bốn chó săn từ phương hướng khác nhau đập tới, sắc mặt mỗi người dữ tợn, chuyện như giết người, bọn họ vẫn làm không ít.
Lăng Hàn lắc đầu, giơ tay lên, trong nháy mắt…
Xèo xèo xèo xèo, bốn Kiếm Khí nổ ra, tuy hắn dùng ngón tay bắn ra, nhưng bốn Kiếm Khí này phảng phất như trời xanh đổ nát, nắm giữ khí thế vô thượng.
Đây là Lăng Hàn vận dụng quy tắc!
Trước ở trong mộ lớn, Lăng Hàn được Quy Tắc Chi Kiếm dẫn dắt, mà thời gian qua lâu như vậy, Lăng Hàn ở dưới Luân Hồi Thụ tìm hiểu, nắm giữ tự nhiên ngày càng sâu, hiện tại chỉ gảy ngón tay, kiếm ý tràn ngập, có lực lượng quy tắc dật động.
Đùng đùng đùng đùng, bốn tiếng vang giòn giã truyền đến, đầu của bốn chó săn này đổ nát, thần hồn bị giảo diệt.
Bốn phía, yên tĩnh một cách chết chóc.
Người trẻ tuổi này nhìn như ôn hòa, nhưng vừa ra tay lại lôi đình vạn quân, hơn nữa quyết đoán mãnh liệt, thậm chí ngay cả cho người ta cơ hội xin khoan dung cũng không có.
Bốn chó săn này dĩ nhiên bé nhỏ không đáng kể, nhưng Trương Đồng là ai?
Thị vệ của Dương Hạo, đã từng là đệ tử trọng điểm!
Có thể đi theo bên người Dương Hạo, thỉnh thoảng lắng nghe cường giả giảng giải đại đạo, lực chiến đấu này có thể không đáng sợ sao? Tuy hắn vẫn không có bước vào Nhật Nguyệt Cảnh, nhưng tuyệt đối là một trong những tồn tại mạnh nhất ở Sơn Hà Cảnh.
Ai!
Tất cả mọi người lắc đầu thay Lăng Hàn, người trẻ tuổi này thực quá lỗ mãng, làm việc không lưu đường lui cho mình, ngươi vốn có thể tự vệ, vừa đánh vừa lui, Trương Đồng chưa chắc sẽ tự mình truy kích.
Nhưng bây giờ thì sao?
Nếu như Trương Đồng không giết Lăng Hàn, vậy mặt mũi của hắn còn đâu?
– Hừ, đúng là coi thường ngươi!
Trương Đồng lạnh lùng nói, ánh mắt lạnh lẽo.
Lăng Hàn vừa ra tay, hắn liền cảm ứng được thực lực của đối phương mạnh mẽ, tuyệt đối không phải nhìn qua phổ thông như vậy.
Có điều, hắn tự nhiên không sợ.
Lúc trước hắn là đệ tử trọng điểm, nắm giữ lực lượng Ngũ Tinh, lực chiến đấu bay thẳng Lục Tinh.
Hiện tại hắn theo Dương Hạo, lắng nghe cường giả truyền thụ võ đạo, lực chiến đấu tự nhiên nâng cao một bước.
Lực chiến đấu Thất Tinh, hỏi ai có thể ngang hàng?
– Lá gan không nhỏ a, ngay cả người của Lẫm Thiên Tông cũng dám giết!
Trương Đồng uy nghiêm đáng sợ nói.
Lăng Hàn cười ha ha, lắc đầu nói:
– Sai rồi, các ngươi chỉ là chó săn và nhị cẩu tử, cùng Lẫm Thiên Tông lại có quan hệ gì?
Trương Đồng không khỏi cứng lại, trước chính là chó săn của hắn nói, năm người bọn họ đều không phải người của Lẫm Thiên Tông, vậy quy củ của Lẫm Thiên Tông cũng không quàng tới trên người bọn họ, giết người lại làm sao?
Nhưng bây giờ thì sao, Lăng Hàn dùng thuyết pháp này nói với hắn, chỉ là tiểu tử này cũng quá thiếu đạo đức, miệng đầy chó săn, nhị cẩu tử.
Hắn nhìn chằm chằm Lăng Hàn nói:
– Không sai, thực lực mạnh đương nhiên muốn làm gì cũng được, chỉ là nếu bản thiếu ra tay, ngươi nghĩ có thể chặn bao nhiêu chiêu?
– Há, ngươi rất mạnh sao?
Lăng Hàn móc móc lỗ tai, không phản đối mảy may.
Trương Đồng hừ một tiếng nói:
– Bản thiếu chính là Sơn Hà Cảnh đỉnh cao, lực lượng cao tới Ngũ Tinh, lực chiến đấu… đến Thất Tinh!
– Cái gì!
Người xung quanh vừa nghe, không ai không kinh ngạc thốt lên, chỉ cảm thấy tê cả da đầu.
Điều này có thể sao?
Thiên tài Ngũ Tinh cũng chỉ là tồn tại ở trong truyền thuyết, nhưng tên này chỉ là lực lượng liền đạt đến Ngũ Tinh, lực chiến đấu bay thẳng Thất Tinh! Nếu thật như vậy, hắn còn làm thị vệ gì, hoàn toàn chính là đệ tử đệ tử hạt giống a!
Lăng Hàn rõ ràng, con đường võ đạo như đi ngược dòng nước, không tiến ắt lùi.
Hiện tại Trương Đồng nắm giữ lực lượng Ngũ Tinh, nhưng bước vào Nhật Nguyệt Cảnh, hắn không hẳn có thể duy trì, có lẽ sẽ rơi xuống Tứ Tinh thậm chí Tam Tinh.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







