[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 234 : Vô Địch Chí Thánh (c1166-c1170)
❮ sautiếp ❯Chương 1166: Vô Địch Chí Thánh
Phốc!
Hạ Vô Khuyết trực tiếp phun ra ngoài, đầy mặt đều là vẻ khiếp sợ.
Hắn mới bảy mươi mốt đạo thần văn, nhưng Lăng Hàn nhiều đến tám trăm, cái này có bao nhiêu chênh lệch? Không phải gấp mười lần a, mà là một cảnh giới lớn lại thêm mười mấy cảnh giới nhỏ!
Hắn có thể đánh thắng được cường giả Nhật Nguyệt Cảnh sao? Lại nói, lực lượng bây giờ của Lăng Hàn không phải là Nhật Nguyệt Cảnh đơn giản như vậy, mà là Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn.
– Ta chịu thua!
Hắn cay đắng nói.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói:
– Ngươi nói chịu thua liền không đánh sao? Ta đã dùng Sư Tử Phù một lần, sao có thể bỏ qua như thế!
Hắn xông lên, bàn tay lớn mở ra, thần văn, lực lượng vô tận lưu chuyển.
Lực lượng đã nghiền ép hoàn toàn, Lăng Hàn cũng không cần vận dụng kỹ pháp gì, nhẹ nhàng vồ một cái liền bắt Hạ Vô Khuyết, sau đó đánh một trận.
Tuy ấn tượng của hắn đối với Hạ Vô Khuyết có chút chuyển biến tốt, nhưng chỉ là xóa đi sát cơ, nên đánh vẫn sẽ đánh, hoàn toàn không cần khách khí.
– Ngươi thật quá mức rồi!
Hạ Vô Khuyết kêu thảm thiết.
Lăng Hàn bỏ mặc, đánh liên tục.
Trưởng Tôn nhìn mà trợn mắt ngoác mồm, ở trong mắt hắn, Hạ Vô Khuyết chính là Chiến Thần vô địch, cùng cấp hẳn là vô địch.
Nhưng bây giờ thì sao, lại bị một người thấp hơn một cảnh giới nhỏ cuồng đánh.
Đừng quản là nguyên nhân gì, sự thực chính là sự thực, vương giả trẻ tuổi bất luận làm sao cũng phải vô địch.
Lăng Hàn đánh một trận, sau đó ném Hạ Vô Khuyết qua một bên.
– Lăng Hàn, ngày sau Lẫm Thiên Tông gặp lại, ta chắc chắn đòi lại nhục nhã ngày hôm nay!
Hạ Vô Khuyết lớn tiếng kêu lên.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Ngươi không có cơ hội này!
Hắn tiến cảnh như bay, chênh lệch với Hạ Vô Khuyết sẽ càng ngày càng nhỏ, mà Nhật Nguyệt Cảnh là một cửa ải rất khó vượt qua, hắn tuyệt đối có thể trong khoảng thời gian ngắn đuổi theo đối phương.
– Thê tử, đi thôi!
Lăng Hàn nắm tay Thủy Nhạn Ngọc, đi tới lầu hai.
– Nghe lời nói vô căn cứ của gia hỏa này, kế tiếp là một mê trận, hơn nữa không thể tổ đội, sẽ bị bức tách ra, ngươi có muốn tiến vào trong Hắc Tháp không?
Lăng Hàn hỏi.
Thủy Nhạn Ngọc suy nghĩ một chút, lắc đầu nói:
– Không, ta muốn xông qua!
– Nhưng sẽ gặp nguy hiểm.
Lăng Hàn nhắc nhở.
– Ta biết.
Thủy Nhạn Ngọc gật đầu, lập tức nghiêm nghị nhìn Lăng Hàn,
– Ta không muốn trở thành gánh nặng của ngươi, ta muốn giúp ngươi!
Cảm giác được tình yêu của người ngọc, Lăng Hàn không khỏi cảm động, nhưng miệng không nhịn được nói:
– Vậy trước giúp ta sinh hầu tử đi.
– Đồ lưu manh!
Thủy Nhạn Ngọc lườm hắn một cái.
Lăng Hàn cười ha ha, ôm nàng vào trong lòng nói:
– Cẩn thận!
– Vâng!
Lăng Hàn hôn trên trán nàng một cái, nhanh chân rời đi.
Thủy Nhạn Ngọc ngẩn ra, đột nhiên phát hiện trong túi của mình có thêm hai tấm thần phù, rõ ràng là Kim Cương Phù cùng Sư Tử Phù, nàng còn chưa kịp nói chuyện, chỉ thấy Lăng Hàn đã biến mất ở khúc cua.
Nàng vội vàng đuổi theo, chỉ thấy mình đã tiến vào lầu hai, phía trước là một tường vây do đá chồng chất, nhìn như lộn xộn, hình thành một khu vực lớn.
Cái này đã là lầu hai, nàng ở trong lúc vô tình tách ra Lăng Hàn.
Thủ đoạn như vậy đã không phải lần đầu tiên nhìn thấy, trước đó Sơn Hà, Nhật Nguyệt, Tinh Thần cảnh cũng ở trong lúc vô tình tách ra.
Nàng cầm lấy hai thần phù, đây là Lăng Hàn lo lắng nàng mới sẽ để thần phù cho nàng.
Hơn nữa vì sợ nàng từ chối, nhét vào liền chạy, căn bản không cho nàng cơ hội mở miệng.
Thủy Nhạn Ngọc hoảng hốt một chút, nghĩ đến Lăng Hàn có Hắc Tháp, hẳn là không ngại, lúc này mới lên tinh thần, bắt đầu suy nghĩ làm sao xông qua.
Ở cùng một nơi, lại tựa hồ như trong không gian không giống nhau, Lăng Hàn cũng quan sát thạch trận này.
Không nghi vấn chút nào, đây chính là mê trận kia.
– Ồ, biết động.
Lăng Hàn quan sát một chút, phát hiện những tảng đá kia sẽ tự mình di động, từ đó hoàn toàn thay đổi con đường.
– Trong vòng một canh giờ thông qua, chính là muốn nhìn ra quy luật trong đó sao?
Lăng Hàn lộ ra nụ cười tự tin, kiếp trước hắn vẫn lang bạt trong di tích, phá không ít trận pháp, hiện tại tuy cấp bậc trận pháp tăng cao, nhưng cảnh giới của hắn cũng đồng dạng tăng nhiều, thần hồn mạnh mẽ.
Thần hồn càng mạnh mẽ, thì năng lực thôi diễn sẽ càng mạnh mẽ, cái này ở luyện đan, chế tác khôi lỗi, bày trận, phá trận,… đều là yếu tố cực kỳ then chốt.
Hắn nhìn chằm chằm trận pháp, con ngươi hơi động, tần suất cực cao, đây là hắn ghi nhớ từng biến hóa của trận pháp, sau đó tiến hành thôi diễn.
Nếu như hắn tiến vào trong Hắc Tháp, lấy Luân Hồi Thụ tìm hiểu, vậy một ngày bằng một năm, tự nhiên có thể ở trong thời gian cực ngắn phá giải.
Nhưng nơi này chỉ cần tìm hiểu một canh giờ liền có thể thông qua, hắn không tin năng lực thôi diễn của mình kém như vậy.
Tinh thần của hắn đã vận chuyển cao độ, rất nhanh thì khóe miệng lộ ra nụ cười.
– Ba mươi sáu loại biến hóa, còn có bảy cạm bẫy khiến người ta bị lừa, nếu tiến vào nơi đó, sẽ bị nhốt lại.
Hắn cất bước mà đi, tiến vào trong thạch trận.
Trái đi một chút, quẹo phải một chút, hắn cực kỳ thong dong, đại khái chỉ dùng nửa canh giờ, hắn liền đi ra thạch trận, phía trước lại xuất hiện một đại điện.
Đám người Thiệu Tư Tư, Đỗ An đi đầu đã đến nơi này, ngay cả Hạ Vô Khuyết cũng có mặt, có thể thấy được thiên tài chính là thiên tài, ở năng lực thôi diễn đều có trình độ kinh người.
Có điều, cũng vì trận pháp này khá đơn giản, không có phân chia thiên tài đỉnh cấp ra, nếu như tăng độ khó lên vô hạn, vậy có thể sẽ xuất hiện chênh lệch mấy năm thậm chí mấy chục năm.
Nơi này đồng dạng có một tấm bia đá.
Lăng Hàn nhìn đám người Thiệu Tư Tư gật đầu hỏi thăm một chút, sau đó đi tới chỗ bia đá nói:
– Thuận lợi thông qua, khen thưởng đâu?
– Tiểu tử thúi, nhớ phải gọi tiền bối!
Bia đá tức giận nói.
– Không biết tiền bối xưng hô như thế nào?
Lăng Hàn nhân cơ hội hỏi.
Đám người Thiệu Tư Tư lập tức lộ ra vẻ quan tâm, bọn họ cũng rất muốn biết lai lịch của cái mộ lớn này, tinh không trúc mộ, thủ đoạn này quá kinh người.
– Ha ha, năm đó bản tôn rong ruổi thiên hạ, vô địch một thời đại, các ngươi liền gọi bản tôn là Vô Địch Chí Thánh đi!
Tấm bia đá này nói.
Thật không biết xấu hổ!
Tất cả mọi người thầm lắc đầu, bọn họ thừa nhận, người này khi còn sống tuyệt đối có thủ đoạn thông thiên, vô cùng mạnh mẽ, nhưng muốn nói đến vô địch, vậy thì có chút quá.
Thế giới rất lớn, cường giả như mây, ai có thể thật vô địch?
Còn nữa, ngay cả Thánh Nhân cũng khó thoát khỏi cái chết, vô địch… địch nổi thiên địa đại đạo sao?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1167: Phá Giải Một Kiếm (Thượng)
– Há, hóa ra là Vô Địch tiền bối.
Lăng Hàn nói, chỉ là trong giọng nói không hề có ý cung kính khâm phục, để Vô Địch Chí Thánh vô cùng phiền muộn.
– Một đám tiểu tử thúi, năm đó bản tôn uy phong… quên đi, hảo hán không đề cập tới dũng cảm năm đó.
Vô Địch Chí Thánh hừ hừ nói.
– Cầm, phần thưởng của ngươi.
Lăng Hàn định thần nhìn lại, trên đất có một bình thuốc.
– Lần này là cái gì?
Hắn hỏi.
– Tử Văn Sơn Hà Đan.
Vô Địch Chí Thánh nói.
– Vẫn là đồ chơi này?
Khóe miệng của Lăng Hàn co giật, có vẻ rất không hài lòng.
Đối với đại bộ phận người mà nói, kỳ thực đan dược cực kỳ quý giá, đan dược cấp cao khiến tranh mua, gây thành huyết án cũng không phải là sự tình kinh ngạc gì.
Nhưng đối với Lăng Hàn mà nói, hắn chính là đan đạo đế vương, đan dược gì không phải lấy được đan phương, lại nghiên cứu một chút là có thể luyện chế ra?
Bởi vậy, hắn “xem thường” nhất chính là đan dược, huống chi, cái này lại còn là Tử Văn Sơn Hà Đan.
– Sai, sai, sai.
Vô Địch Chí Thánh nói liên tục ba chữ sai.
– Cái này không phải Tử Văn Sơn Hà Đan lần trước, mà là Tử Văn Sơn Hà Đan hiệu quả lại mạnh hơn một tinh.
– Tuy ngươi cường điệu một lần, nhưng vẫn không thể thay đổi đây chính là một viên Tử Văn Sơn Hà Đan, chỉ là phẩm chất hơi cao hơn một ít.
Lăng Hàn lắc đầu.
Hắn là Đan Sư, tự nhiên biết rất rõ, Đan Sư “sứt sẹo” ở luyện đan, ngay cả một lò đan dược cũng có thể xuất hiện hiện tượng chênh lệch không đồng đều, có đạt đến tiêu chuẩn mười tinh, có chỉ là bảy tinh, tám tinh, thậm chí năm tinh cũng có.
Đương nhiên Đan Sư sứt sẹo như vậy chí ít chiếm tỉ lệ chín mươi chín phần trăm, kỳ thực rất bình thường, chỉ là trình độ đan đạo của Lăng Hàn quá cao, mới sẽ bị hắn xem thường.
– Không muốn, vậy bản tôn thu hồi.
Vô Địch Chí Thánh càng thêm khó chịu.
Lăng Hàn vội vàng cất đan dược đi, nếu cái này cho không, sao không muốn?
– Cửa ải tiếp theo là cái gì đây?
Hắn hỏi.
Vô Địch Chí Thánh hừ một tiếng nói:
– Lấy thái độ như ngươi cũng muốn bản tôn chăm sóc? Nghĩ hay lắm!
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Người khác đều cung cung kính kính với ngươi, chỉ có ta khác với tất cả mọi người, hướng về điểm ấy ngươi nói có nên mở cho ta cửa sau hay không?
-… Bản tôn đột nhiên phát hiện, ngươi thật không phải hèn hạ bình thường!
Vô Địch Chí Thánh thở dài nói.
Sắc mặt Lăng Hàn không khỏi tối sầm lại, sao lại mắng người, còn có thể nói chuyện cẩn thận hay không?
Đám người Thiệu Tư Tư thì che miệng mà cười, bọn họ rất phục Lăng Hàn a.
Tuy vị Vô Địch Chí Thánh này đã sớm chết, hiện tại chỉ có một tia ý thức tồn tại, nhưng trong mộ lớn này hiển nhiên có thủ đoạn kinh người, tia ý thức này có thể chủ trì, vận chuyển, ngay cả Tinh Thần cảnh cũng phải thi hành theo.
Bởi vậy, bọn họ nào dám mất cung kính ở trước mặt đối phương, người nào cũng mặt mày tát mét.
Cái này không quan hệ tới thiên tài hay không thiên tài, ngạo khí hay không ngạo khí, giới võ đạo chính là thực lực xưng vương, không đủ thực lực thì ngạo khí như thế nào?
Lăng Hàn có thể cò kè mặc cả ở trước mặt đối phương, điều này làm cho bọn họ tự nhủ đối phương lỗ mãng, nhưng cũng tràn ngập khâm phục.
Then chốt là, Lăng Hàn còn giống như đâm trúng khẩu vị, của đối phương, nếu không Vô Địch Chí Thánh cũng sẽ không nói hắn “hèn hạ”, mà là trực tiếp tiêu diệt.
– Nể mặt mũi ngươi cầu khẩn như thế, bản tôn liền phát lòng tốt, nói cho ngươi đi.
Bia đá dật động ánh sáng dìu dịu.
– Cửa thứ ba, là muốn ngươi phá giải một kiếm.
– Phá giải một kiếm? Nói thế nào?
Lăng Hàn truy hỏi.
Vô Địch Chí Thánh hơi không kiên nhẫn nói:
– Cái này cũng không hiểu? Chính là phá giải một thức kiếm pháp, có thể phá giải liền thông qua, không thể phá giải liền cút đi.
– Phá giải có khen thưởng không?
Lăng Hàn lại hỏi.
Vô Địch Chí Thánh cũng có chút im lặng, ngươi không thể chính kinh một chút sao, còn suy nghĩ khen thưởng cái gì? Làm người không thể quá con buôn a!
– Ai, quên đi, hỏi cũng như không!
Lăng Hàn nói tiếp, nhún vai một cái.
– Khẳng định vẫn là Tử Văn Sơn Hà Đan, nhiều nhất phẩm chất cao hơn một chút, có thể tăng lực lượng lên ba tinh.
Vô Địch Chí Thánh vừa định nói chuyện, lại bị ngăn chặn, xác thực, cửa thứ ba khen thưởng chính là như vậy.
Dựa vào, có thể tăng lực lượng lên ba tinh, cái này đánh nhau cùng cấp còn không trâu bò, ngươi vẫn không vừa lòng?
Nhưng thân là tiền bối, hắn không ngại ngùng cùng một vãn bối tranh luận điểm ấy sao?
– Lăn, mau cút, nhìn tiểu tử thúi ngươi đã muốn nổi giận!
Hắn vô cùng khó chịu nói.
– Không vội, ta còn chờ người.
Lăng Hàn khoanh chân ngồi xuống, Tu La Ma Đế bị hắn thu vào Hắc Tháp, mà hắn phải đợi tự nhiên là Thủy Nhạn Ngọc.
Tuy trong mê trận không có nguy hiểm, Nhưng không nhìn thấy người Lăng Hàn vẫn có chút không yên lòng.
– Tiểu tử thúi!
Vô Địch Chí Thánh nói thầm.
– Ngươi tuyệt đối đừng là người nào, bằng không bản tôn sẽ rất phiền muộn!
Đám người Thiệu Tư Tư thì không có chờ lâu, mà tiến vào tầng thứ ba, bắt đầu khiêu chiến cửa ải “một kiếm” này.
Lăng Hàn lại đợi hơn nửa canh giờ, mới nhìn thấy Thủy Nhạn Ngọc đi ra.
Vẻ mặt nàng thất vọng, tuy nàng thành công đi ra, nhưng đã vượt qua một canh giờ.
Ở trong Xích Thiên Học Viện, tuy nàng không phải thiên tài cao cấp nhất, nhưng ít ra có thể xưng thiên tài, bất quá đến nơi này, nàng phát hiện mình chỉ là cản trở, không phải sao, không thấy Lăng Hàn cố ý ở chỗ này chờ mình sao.
– Thê tử, suy nghĩ lung tung cái gì đấy!
Lăng Hàn nhẹ nhàng ôm nàng, an ủi.
– Rất nhiều người đều là có đại tài nên trưởng thành muộn, hơn nữa, chỉ cần phu quân ngươi đủ ra sức, tìm cho ngươi thiên tài địa bảo, ngươi ăn vào, trực tiếp một bước thành Thánh.
Thủy Nhạn Ngọc lườm hắn một cái, người này có thể an ủi người hay không, cái này không phải càng đả kích sự tự tin của nàng sao?
– Khà khà, tiểu tử thúi ngươi nghĩ thật hay, cho rằng thiên tài địa bảo một bước thành Thánh là rau cải trắng sao, ngay cả ngươi cũng có thể nhặt được!
Vô Địch Chí Thánh đột nhiên mở miệng.
Lăng Hàn cảm thấy hứng thú nói:
– Thật sự có thần vật một bước thành Thánh?
Hắn chỉ là an ủi Thủy Nhạn Ngọc, không nghĩ tới lại bị nói trúng rồi?
– Thiên địa rất lớn, kỳ trân gì không có?
Tựa hồ Vô Địch Chí Thánh hơi cảm khái.
– Trong thiên địa, có vật kịch độc, để Thánh Nhân chạm vào chết ngay, cũng có vô thượng bảo dược, luyện hóa xong, để phàm nhân một bước lên trời.
– Như thế xem ra, thiên phú gì đó, còn lâu mới trọng yếu bằng vận khí a.
Lăng Hàn nói.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1168: Phá Giải Một Kiếm (Hạ)
– Ngươi nói như vậy không phải là không có đạo lý, nhưng người may mắn như vậy, ngàn tỉ năm cũng khó tìm một cái! Hơn nữa, coi như được vô thượng bảo dược, một bước thành Thánh, nhưng này chung quy không phải lĩnh ngộ thuộc về mình, cần ngàn tỉ năm thông hiểu đạo lí, tư chất kém, vậy cả đời cũng đừng nghĩ tiến bộ thêm.
Vô Địch Chí Thánh nói.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười:
– Ta tin tưởng mình có thể trở thành người may mắn như vậy, hơn nữa, một cây bảo dược cũng chưa chắc đủ a!
Tuy tư chất của Thiên Phượng Thần Nữ, Hách Liên Tầm Tuyết bất phàm, nhưng muốn nói có thể leo lên Thánh Đạo vậy thì hơi quá.
Hơn nữa, hắn còn có cha mẹ, còn có đám hồng nhan Lưu Vũ Đồng, cũng không thể trơ mắt nhìn bọn họ già đi chứ?
Không có cách nào thì thôi, nhưng đã có một tia hi vọng, hắn làm sao cũng phải tranh thủ, hái bảo dược như vậy, tăng cao thực lực cho người ở bên cạnh.
Ngược lại đám người Vũ Hoàng, Đinh Bình, thiên phú võ đạo của bọn họ cực cao, làm người lại kiên cường, chỉ cần không chết, hi vọng thành Thánh là cực lớn.
Vô Địch Chí Thánh suýt chút nữa thổ huyết, bảo dược như vậy ngàn tỉ năm mới có thể sinh ra một cây, có được chính là tích mấy đời phúc duyên, ngươi lại còn muốn mấy cây?
– Ngươi thật có thể được một cây bảo dược, bản tôn liền viết chữ phục, nếu như được hai cây… Bản tôn theo họ của ngươi!
– Ha ha, theo họ ta thì thôi, ta đã có nhi tử.
Lăng Hàn cười từ chối.
Vô Địch Chí Thánh không khỏi im lặng, da mặt của người này cũng thật đủ dầy.
– Mau cút, mau cút, nếu không bản tôn thật muốn đạp ngươi một cước!
Hắn không kiên nhẫn nói.
– Chờ đã, cửa kế tiếp tính thế nào? Hai người có thể đồng thời sao?
Lăng Hàn hỏi.
– Có thể, ngược lại là phá giải một kiếm, chỉ cần thời gian sử dụng không nhiều, vậy đều có thể được khen thưởng.
Vô Địch Chí Thánh tức giận.
– Bản tôn biết ngươi quan tâm chính là khen thưởng, vì lẽ đó không cần hỏi lại.
Lăng Hàn xem thường nói:
– Không ngoài Tử Văn Sơn Hà Đan, nhiều nhất là tăng lên ba tinh.
– Tiểu tử thúi!
Vô Địch Chí Thánh quả thực tức điên rồi.
Lăng Hàn cười hì hì nói:
– Ta ngược lại hi vọng tiền bối có thể khen thưởng chút đồ vật khác.
-… Cút!
Vô Địch Chí Thánh cắn răng, phun ra một chữ như thế… nếu như hắn còn có hàm răng.
Chán a, cửa thứ ba còn không qua liền biết rồi, khen thưởng vẫn là Tử Văn Sơn Hà Đan, ai.
Trong lòng Lăng Hàn ai oán, dắt tay Thủy Nhạn Ngọc, đồng thời lên lầu, tiến vào tầng thứ ba.
Nơi này có rất nhiều người đứng, có Sơn Hà Cảnh, cũng có Nhật Nguyệt Cảnh, càng có Tinh Thần cảnh, để Lăng Hàn hơi kinh ngạc, cửa thứ nhất không phải đào thải đi rất nhiều người sao, tại sao còn có nhiều người đến nơi này như vậy.
Ở phía trước nhất, có một vệt quang ảnh tạo thành hình người đang xuất kiếm, tới tới lui lui chính là một kiếm, nhưng phảng phất phù hợp một loại đại đạo chân giải nào đó, một kiếm đâm ra, như thiên địa trấn áp, uy lực kinh người.
Chính là muốn phá giải chiêu kiếm này sao?
Lăng Hàn nhìn kỹ, chiêu kiếm này cũng không quá phức tạp, cường đại ở chỗ đạo vận trong đó, lấy ra quy tắc thiên địa, chém ra một cái, cực kỳ huyền diệu.
Từ khi tiến vào nơi này thì bắt đầu tính giờ, chỉ là mỗi người đều có khởi điểm tính giờ của từng người, điều này làm cho Lăng Hàn càng thêm kỳ quái.
Đây thực sự là một ngôi mộ mộ sao?
Lăng Hàn cảm thấy nếu như một ngày kia mình chết, vậy tuyệt đối sẽ không ở trong phần mộ của mình dằn vặt ra nhiều trò như vậy.
Cái này nếu như đổi thành Lẫm Thiên Tông sát hạch thu đồ đệ, Lăng Hàn mới cảm thấy thích hợp.
Nhưng đây là một kẻ đã chết làm ra a.
Ồ, sẽ không phải Vô Địch Chí Thánh này muốn thu đồ đệ chứ?
Cái này rất có thể, nếu không hắn kiểm tra nhiều như vậy làm gì?
Nhưng vì cái gì không nói rõ, cái này tám chín phần mười là một vị Sáng Thế Cảnh, dù cho không phải, Hằng Hà Cảnh tuyệt đối là đủ.
Phải biết Lẫm Thiên Tông chỉ có một vị cường giả Hằng Hà Cảnh tọa trấn, dù cho không phải hắn tự mình thu đồ, mà chỉ là Lẫm Thiên Tông mà thôi, nhưng đám vương giả trẻ tuổi ở tinh hệ phụ cận còn không phải mỗi người động lòng sao.
Cái này rất có khả năng là cường giả Sáng Thế Cảnh muốn thu đệ tử cách thế, tuyệt đối sẽ cướp phá đầu a.
Chờ chút.
Lăng Hàn thầm lắc đầu, nếu thật sự nói rõ, phỏng chừng cường giả Tinh Thần cảnh nơi này sẽ muốn giết người, giết người gần đủ rồi, vậy mình bộc lộ tài năng không phải lớn hơn sao?
Sáng Thế Cảnh muốn thu đồ, đương nhiên sẽ không coi Tinh Thần cảnh là chuyện to tát, mà chỉ cần đệ tử hạt giống tốt nhất, hoặc là nói, truyền nhân thích hợp mình nhất.
Thiên phú cũng không thể đại biểu tất cả, con đường khác nhau, người đi khác nhau.
Kiếm chiêu rất đơn giản, tất cả mọi người ở một bên diễn luyện, nỗ lực tìm kiếm ra chiêu thuật phá giải.
Ở dưới quang ảnh vung chém, chiêu này không mang theo bất kỳ nguyên lực, bởi vậy muốn hóa giải một chiêu này tự nhiên không thể dựa vào lực lượng nghiền ép, mà lấy chiêu hóa chiêu.
Nếu như tự giác có thể hóa giải chiêu này, thì có thể đi lên phía trước giao thủ với ảnh nhân, có thành công hay không tự nhiên sẽ thấy rõ ràng.
Mà khi giao thủ với quang ảnh, sẽ có một tầng khí tức hỗn độn bao phủ, không thấy rõ quá trình chiến đấu cụ thể của song phương.
Nếu có thể qua ải, tự nhiên sẽ trực tiếp rời đi, nếu không thể qua ải, liền lui về chỗ cũ.
Bởi vậy, những người khác không thể thông qua hai người giao thủ tổng kết ra quy luật gì, thu được trợ giúp.
Ánh mắt của Lăng Hàn đảo qua, nơi này có rất nhiều cường giả Tinh Thần cảnh, nhưng hắn không nhìn thấy Loạn Tinh nữ hoàng, cũng không biết đối phương là chưa đi tới, hay đã sớm hóa giải chiêu kiếm này, leo lên tầng thứ tư.
Đáng tiếc, hàng trăm cặp mắt đổ dồn vào, nếu không hắn có thể cùng Thủy Nhạn Ngọc tiến vào Hắc Tháp, ở dưới Luân Hồi Thụ tìm hiểu, một ngày bằng một năm, liền không tin ai có thể nhanh hơn bọn họ.
Trong lòng Lăng Hàn thở dài, ngẫm lại coi như đánh vỡ ghi chép thành tích thông qua cửa ải này, được cũng chỉ là một viên Tử Văn Sơn Hà Đan, hữu dụng, nhưng không có tác dụng quá to lớn.
Quên đi, cứ như vậy a.
Lăng Hàn đặt sự chú ý tới kiếm chiêu, chiêu kiếm này ngưng tụ quy tắc thiên địa nào đó, phi thường huyền diệu.
Một chiêu này, hắn học không được.
Không phải ngộ tính của hắn không đủ, mà chiêu kiếm này cần dùng đến quy tắc vượt xa Sơn Hà Cảnh.
Học không được, cũng không có nghĩa là không thể phá giải, bằng không Vô Địch Chí Thánh hoàn toàn là chơi khăm mọi người.
Nhưng cái này cần thời gian.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1169: Lấy Làm Gương
Lăng Hàn thưởng thức chiêu kiếm này, không khỏi chà chà than thở, chiêu kiếm này thực diệu, lấy đại đạo áp chế, quá thần kỳ.
Hắn học không được chiêu kiếm này, nhưng có thể lấy làm gương.
Đại Đạo chi kiếm?
Trong lòng hắn bay lên một ý hiểu ra, Đại Đạo chi kiếm lại thêm Khoái Tự Kiếm Quyết, vậy uy lực của kiếm pháp sẽ cường đại cỡ nào?
Khoái Tự Kiếm Quyết phá hoại quy tắc, Đại Đạo chi kiếm thuận theo quy tắc, nếu hai người có thể kết hợp, đây là một loại tiên phong.
Đạo của mình!
Lăng Hàn âm thầm gật đầu, hắn vẫn muốn sáng tạo ra võ kỹ thuộc về mình, nhưng muốn làm được điểm ấy quá khó khăn, bất quá hiện tại hắn nhìn thấy một con đường quang minh, để hắn thấy tương lai rõ ràng.
Quá tuyệt diệu!
Lăng Hàn thưởng thức, hiện tại hắn không có đi nghĩ làm sao phá giải chiêu kiếm này, mà nghiên cứu chiêu kiếm này là làm sao vận chuyển.
Càng hiểu rõ sâu sắc, hắn càng bay lên các loại hiểu ra, để hắn vui mừng khôn nguôi.
Hắn hồn nhiên quên thời gian, người nơi này có thành công phá giải kiếm chiêu rời đi, lại có người mới tới gia nhập, ở đây đăm chiêu, mà càng nhiều người là vẫn ở lại nơi đây.
Cũng không biết trải qua bao lâu, hắn bị Thủy Nhạn Ngọc đụng một cái mới phục hồi tinh thần lại, hóa ra vưu vật này đã có nắm chắt phá giải, muốn lên trước thử một lần.
Mà Thủy Nhạn Ngọc lại kỳ quái, bởi vì đến hiện tại Lăng Hàn còn không có động tĩnh.
Cái này quá không phù hợp đạo lý, nàng không thể lý giải.
Lúc này Lăng Hàn mới phát hiện, hóa ra đám người Thiệu Tư Tư, Đỗ An đã sớm rời đi, hắn lạc hậu không phải nhỏ tí tẹo.
– Ngươi đi trước đi.
Hắn cười nói.
– Ta có thu hoạch lớn hơn.
Đôi mắt đẹp của Thủy Nhạn Ngọc sáng ngời:
– Ngươi đang học kiếm chiêu?
Lăng Hàn cười ha ha, hiện tại cô nàng này càng ngày càng hiểu mình.
Hắn nói:
– Phải, lại không phải.
Ta đang phỏng đoán kiếm chiêu, nhưng không phải học, mà là lấy làm gương.
Thủy Nhạn Ngọc gật đầu, nàng biết lấy ngộ tính của Lăng Hàn, làm sao có khả năng không bằng vương giả tuổi trẻ khác.
– Vậy ta đi trước.
Nàng nói.
– Được!
Lăng Hàn gật đầu.
Thủy Nhạn Ngọc đi qua khiêu chiến, nhưng tiếc nuối chính là, nàng thất bại.
– Ta chắc chắn, lại có thêm ba ngày, nhất định có thể phá giải chiêu này.
Nàng cũng không nhụt chí.
Lăng Hàn gật đầu, tiếp tục phỏng đoán kiếm ý, hắn khẳng định không chiếm được khen thưởng qua ải, nhưng hắn không để ý, cơ hội phỏng đoán thiên địa đại đạo cực kỳ quý giá, cái này không biết vượt qua khen thưởng bao nhiêu lần.
Hắn lần thứ hai quên thời gian, người xung quanh đổi lại đổi, rốt cục, hắn đứng lên.
Đã không có nhiều đồ vật có thể lấy làm gương, dù sao chỉ có một chiêu, hắn có thể học chính là đạo vận trong đó, mà không phải quy tắc trực tiếp, trên thực tế hắn cũng nắm giữ không được quy tắc như vậy, vượt qua cảnh giới quá nhiều.
Lăng Hàn lộ ra nụ cười tự tin, ở trong lòng hắn đã gieo xuống một đệ tử hạt giống, một ngày nào đó, đệ tử hạt giống này sẽ thành đại thụ, đúc ra con đường võ đạo thuộc về hắn.
Hắn tiến lên khiêu chiến, cùng ảnh nhân mặt đối mặt.
Ảnh nhân không hề có tình cảm, nó cũng không phải sinh linh chân chính, trực tiếp chém tới một kiếm.
Lăng Hàn lấy ra Tiên Ma Kiếm, gặp chiêu phá chiêu.
Mũi kiếm của ảnh nhân đứng trước cổ của Lăng Hàn, mà Tiên Ma Kiếm cũng đứng ở trước cổ của ảnh nhân.
Ngắn ngủi dừng lại, Lăng Hàn chỉ cảm thấy hoa mắt, hắn xuất hiện ở một địa phương mới.
Qua ải.
Rất kỳ quái, rõ ràng Lăng Hàn không có suy nghĩ như thế nào phá giải kiếm chiêu, nhưng sau khi nắm giữ đạo vận của chiêu kiếm này, hắn tự nhiên biết nên làm sao hóa giải.
– Ha ha ha ha, tiểu tử, lúc này ngươi không có tư cách hướng về bản tôn yêu cầu khen thưởng.
Nơi này đồng dạng có một khối bia đá, âm thanh của Vô Địch Chí Thánh từ trên bia đá truyền ra, lại tràn ngập sung sướng.
Hắn bị Lăng Hàn ghét bỏ khen thưởng qua ải, lúc này Lăng Hàn mất đi tư cách, để hắn vui vẻ không thôi.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
– Đúng nha, ta thực nhớ nhung đan dược này, đúng rồi, cửa thứ tư, cửa thứ năm sẽ không vẫn là loại đan dược này chứ?
– Chúc mừng ngươi, trả lời chính xác.
Vô Địch Chí Thánh cười nói.
– Tử Văn Sơn Hà Đan nhiều nhất có thể đạt đến thập tinh, cũng chính là nhiều nhất có thể tăng lên thập tinh lực lượng.
Lăng Hàn kỳ quái nói:
– Nếu như bản thân ta nắm giữ lực lượng Ngũ Tinh, lại dùng một viên Tử Văn Sơn Hà Đan phẩm chất thập tinh, có phải ta nắm giữ lực lượng mười lăm tinh không?
– Không thể!
Vô Địch Chí Thánh lắc đầu.
– Thập tinh là một bình cảnh tuyệt đối, đây là không thể vượt qua, nếu như bản thân ngươi nắm giữ lực lượng mười tinh, còn ăn vào Tử Văn Sơn Hà Đan, thì một chút hiệu quả cũng không có.
– Ồ.
Lăng Hàn gật đầu, hắn không hề hứng thú với loại đan dược này, bởi vì hắn tin chắc mình nhất định có thể đạt đến cực hạn chân chính của Sơn Hà Cảnh.
Bản thân ta có thể đạt đến hoàn mỹ, cần gì phải mượn ngoại vật?
Ngoại vật, có thể không mượn thì không nên mượn, võ giả mạnh mẽ chung quy chỉ là bản thân.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Lẽ nào vẫn khen thưởng Tử Văn Sơn Hà Đan, không thể đổi cái khác sao?
– Trừ khi… ngươi có thể đột phá tầng chín!
Vô Địch Chí Thánh nói.
– Nào sẽ cho tưởng thưởng gì?
Ánh mắt của Lăng Hàn sáng lên.
Vô Địch Chí Thánh nhất thời xì mũi nói:
– Còn nói mình không tham, lộ ra bộ mặt thật rồi chứ?
– Lẽ nào không thể coi là hiếu kỳ sao?
Lăng Hàn cười nói.
– Thiết, chuyện ma quỷ này ngươi tin tưởng sao?
Vô Địch Chí Thánh khinh thường nói.
Lăng Hàn cười to:
– Ngài là cao nhân tiền bối, chế nhạo một hậu bối như thế thật được sao?
– Đả kích thứ vô liêm sỉ, người người có trách nhiệm!
Vô Địch Chí Thánh nói.
Lăng Hàn thầm khinh bỉ, vị Vô Địch Chí Thánh này phải đổi một cái tên, gọi Vô Địch Tiện Thánh a, lại chấp nhặt, tính toán chi li với một hậu bối như hắn.
Hắn nói:
– Vậy cửa thứ tư là cái gì?
– Khà khà, từ cửa thứ tư đến cửa thứ chín đều giống nhau, vô cùng đơn giản, chính là xem ngươi đánh ra lực lượng mạnh bao nhiêu, năng lực phòng ngự kiên cố bao nhiêu.
Còn giải thưởng cuối cùng, vậy đương nhiên phải lưu đến cuối cùng mới nói, hiện tại nói cho ngươi thì đã làm sao, ngươi có thể trở thành người may mắn cuối cùng sao?
Vô Địch Chí Thánh nói.
– Vô vị.
Lăng Hàn lắc đầu, hắn ngược lại hi vọng tiếp sau đó còn có thể phá giải mấy kiếm, để hắn nắm giữ càng nhiều nhịp điệu đại đạo, để hắn đi càng xa hơn.
– Ngươi trước tiên xông qua chín cửa, lại cùng bản tôn nói thú vị hay vô vị đi.
Vô Địch Chí Thánh hừ nói.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1170: Đánh Ta
– Mau cút mau cút, tiểu tử ngươi sinh ra liền mang vầng sáng làm người ta ghét sao, sao bản tôn nhìn ngươi liền muốn nổi giận?
Trong lòng Lăng Hàn xem thường, là ngươi tự mình vô căn cứ đi.
Hắn cũng không phí lời, theo cầu thang đi lên, tiến vào tầng thứ tư.
Tầng này trống rỗng, chỉ có hai tượng đá đứng thẳng, còn có một cái đồng hồ cát, đã bắt đầu tính giờ.
Trên ngực một tượng đá viết hai chữ “đánh ta”, một cái khác viết ba chữ “ta đánh ngươi”.
Tiện Thánh này quả nhiên không phải người bình thường a.
Lăng Hàn đi đến trước tượng đá “đánh ta”, ngưng tụ một quyền đánh tới, oành, tượng đá bị đánh bay, hắn còn muốn bổ thêm một quyền, triệt để đánh nổ tượng đá này, chỉ thấy chữ trên tượng đá đã biến thành “qua ải”.
Vậy thì được rồi?
Lăng Hàn kinh ngạc, đương nhiên không có hứng thú bị người đánh, liền lững thững đi ra ngoài.
– Nhanh như vậy liền chạy ra?
Trong giọng nói của Vô Địch Chí Thánh có chút căm tức.
– Ầy ầy ầy, cầm đồ vật, mau cút!
Phải, bị ghét bỏ đến phần này rồi.
Lăng Hàn không có dừng lại, đi vào tầng thứ năm.
Vẫn là hai tượng đá, một cái là “đánh ta”, một cái khác là “ta đánh ngươi”.
Lăng Hàn vẫn không muốn bị đánh, đương nhiên đi đánh tượng đá.
Hắn đấm ra một quyền, tượng đá ngã xuống, nhưng hắn phát hiện, tượng đá này rõ ràng mạnh mẽ hơn, bởi vì không có bị đánh bay, mà chỉ ngã xuống, nhưng vẫn xem như là qua ải.
Hiển nhiên, tầng càng cao, tượng đá sẽ càng mạnh mẽ, tuy hắn không có đi tranh tài cùng “ta đánh ngươi”, nhưng tin tưởng lực công kích của tượng đá này khẳng định sẽ nước lên thì thuyền lên.
Quả nhiên, là chọn truyền nhân cách thế sao?
Lăng Hàn cũng không chú ý được truyền thừa của Sáng Thế Cảnh, đây chính là lực lượng mạnh nhất Thần giới, ngay cả Tam Nguyên Thượng Nhân chạy đến cũng sẽ điên cuồng.
Có điều, hiện tại Vô Địch Chí Thánh không ưa mình như thế, có thể ở sau khi hắn bộc lộ tài năng, lại gõ hắn một ám côn hay không?
Tiện Thánh kia rất có thể làm được a.
Quên đi, dù sao cũng phải đi ra ngoài, liền một đường vui đùa đi.
Cầm khen thưởng, Lăng Hàn đi tới tầng thứ sáu.
Oành!
Vẫn là “đánh ta”, nhưng sau cú đấm này của Lăng Hàn, tượng đá vẫn không nhúc nhích.
Lăng Hàn kinh ngạc, lực lượng của hắn bây giờ gần như có thể vượt qua Lục Tinh, mà nơi này khẳng định là theo cảnh giới mà dị, không thể để Sơn Hà Cảnh đi oanh kích tượng đá Tinh Thần cảnh, cũng sẽ không để cho Tinh Thần cảnh đến đánh Sơn Hà Cảnh, vậy thì không còn ý nghĩa.
Lực lượng Lục Tinh cũng không thể thắng được?
Lăng Hàn vận chuyển bí pháp, phát động thần văn hỏa diễm, đánh tới “đánh ta”, nhưng thần diễm sôi trào, đốt tượng đá đen kịt, bất quá chỉ gia tăng lực phá hoại, mà không phải lực lượng oanh kích.
Hắn muốn dùng Tử Văn Sơn Hà Đan, lại phát hiện không gian linh khí bị cầm cố, trước vì không để Vô Địch Chí Thánh phát hiện Hắc Tháp, hắn thu Tử Văn Sơn Hà Đan vào trong không gian linh khí phổ thông.
Nơi này, chỉ có thể dựa vào lực lượng của mình xông qua.
Lăng Hàn triển khai Khoái Tự Kiếm Quyết, nhưng uy lực của Khoái Tự Kiếm Quyết là ở chữ “nhanh”, không thể đánh ra lực lượng vượt qua cực hạn.
Vô hiệu.
Lăng Hàn lui ra sau vài bước, triển khai Diệt Long Tinh Thần Tiễn, xèo xèo xèo, hắn lấy thân làm cung, lấy nguyên lực làm tiễn, một mũi tên bắn nhanh, vẫn vô dụng, tượng đá sừng sững không ngã.
Lúc này, hắn thật có chút giật mình.
Lực lượng Lục Tinh lại thêm bí pháp, lại còn không cách nào thông qua!
Cát chảy đã trôi qua một phần ba.
Cát chảy hết, vậy chính là phán định hắn vượt ải thất bại? Trước ở tầng thứ năm không nhìn thấy những người khác, nói rõ ở đây thất bại, vậy thì sẽ bị đưa xuống lầu một.
– Vậy dùng tiễn thức chung cực!
Mũi tên này, trong nháy mắt lấy hết lực lượng toàn thân hắn, không chỉ tốc độ nhanh, hơn nữa lực lượng đả kích cũng cực kỳ khủng bố.
Nếu như ngay cả cái này cũng không cách nào kiến công, vậy Lăng Hàn cũng chỉ có thể đi chịu đòn.
Lăng Hàn hít một hơi thật sâu, bắt đầu vận chuyển tiễn thức chung cực, bí pháp vận chuyển, nguyên lực trong khoảng thời gian ngắn cấp tốc ngưng tụ, thể lực thắng ở lực bộc phát mạnh, thời khắc đều có thể nổ ra một đòn toàn lực.
Xèo, tiễn nguyên lực bắn ra, hóa thành một vệt sáng.
Một mũi tên trúng đích, “đánh ta” nhất thời bị đánh bay.
Qua ải!
Lăng Hàn lộ ra nụ cười, nhưng đặt mông ngồi trên mặt đất, không còn khí lực.
Một lát sau hắn mới khôi phục một chút, đứng lên đi ra ngoài, cảnh vật lay động, lại thấy bia đá.
– Tiểu tử, ngươi có chút ra ngoài dự liệu của bản tôn, không nghĩ tới lực lượng của ngươi không tới Lục Tinh, lại có thể xông qua cửa thứ sáu.
Vô Địch Chí Thánh nói, trong giọng nói không che đậy kinh ngạc cùng than thở.
– Bình thường thôi.
Lăng Hàn giả vờ khiêm tốn, nhưng trên mặt tất cả đều là kiêu ngạo, đây là hắn cố ý, đối với loại tiền bối vô liêm sỉ này không cần quá mức cung kính, ngược lại như vậy càng đúng khẩu vị của đối phương.
Không thấy tuy đối phương luôn rống cút đi cút đi, nhưng lại một mực chủ động nói chuyện với hắn, cái này có thể thấy được chút ít.
– Khà khà, hiện tại bản tôn sẽ chú ý ngươi, không tin ngươi còn có thể xông qua tầng thứ bảy.
Tiện Thánh này nói, quả nhiên muốn đấu khí với Lăng Hàn.
Ở tầng này, Lăng Hàn nhìn thấy đám người Thiệu Tư Tư, còn có vài nhân vật đời trước, có Tinh Thần cảnh, cũng có Nhật Nguyệt Cảnh.
Hiển nhiên, sau khi thông qua tầng thứ sáu, tất cả mọi người mỗi qua một cửa đều rất coi trọng, không ai không điều chỉnh trạng thái, đạt đến tốt nhất, lại đi xung kích cửa thứ bảy.
Đừng nhìn Lăng Hàn không để Tử Văn Sơn Hà Đan ở trong mắt, nhưng Tử Văn Nhật Nguyệt đan thì sao? Tử Văn Tinh Thần đan thì sao?
Đặc biệt là Tử Văn Tinh Thần đan, đạt đến độ cao như Loạn Tinh nữ hoàng, đừng nói lại tăng lên năm tinh lực lượng, coi như chỉ một tinh, vậy cũng đủ để nàng quét ngang Hợp Ninh Tinh, ở trong vòng một canh giờ là vô địch.
Bởi vậy, đan dược như vậy cực kỳ quý giá.
Ngươi có, ta cũng có, vậy ngươi được, ta cũng được, mọi người không dám dễ dàng vận dụng, đây là một đại sát khí uy hiếp.
Bằng không một khi lực lượng chênh lệch nhiều, sẽ gợi ra kịch biến, một Hoàng Triều nói không liền không còn.
Mặt khác, ngươi chỉ có Tử Văn Tinh Thần đan Lục Tinh, ta có Thất Tinh, chênh lệch tương tự rất lớn.
Bởi vậy mọi người đương nhiên phải dốc hết sức xông tới.
Lăng Hàn không nhìn thấy Thủy Nhạn Ngọc, cái này rất tự nhiên, nàng sớm đã bị đào thải, dù sao chỉ là thiên tài Nhị Tinh, không thể giết tới nơi này.
Hắn cũng điều chỉnh một chút, khôi phục trạng thái, sau đó tiến vào tầng thứ bảy.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







