[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 233 : Quỷ Ảnh Hiện Thân (c1161-c1165)
❮ sautiếp ❯Chương 1161: Quỷ Ảnh Hiện Thân
Hạ Vô Khuyết cười gằn, sau khi đi ra ngoài bị đánh cũng chỉ có thể là Lăng Hàn, đối phương mạnh mẽ chỉ là thể phách cùng sức khôi phục, vậy không phải bị đánh sao? Hắn nói:
– Phụng bồi!
– Ha ha, mọi người vẫn là trước tiên đặt trọng điểm ở làm sao tìm kiếm cái bóng kia đi.
La Cảnh Nhân đứng ra khuyên can, vốn chuyện không liên quan tới hắn, nhưng hiện tại mọi người là một đội, ai xảy ra sự cố đều sẽ liên lụy đến toàn bộ đội ngũ.
Tô Kinh suy tư nói:
– Các ngươi có từng nghe nói qua có nhân vật, không có thực thể, chỉ có cái bóng hay không?
Tất cả mọi người lắc đầu, đây cũng quá tà môn đi.
– Không cần quan tâm nhiều, mục tiêu của chúng ta là đi ra nơi này, nhìn thấy chúng ta sắp thành công, vậy cái bóng thần bí kia nhất định sẽ ra tay công kích.
Đỗ An nói.
Cái này được mọi người tán đồng, nếu như cái bóng thần bí kia muốn ngăn cản bọn họ xông qua cửa ải này, vậy khẳng định sẽ ra tay công kích, nếu không bọn họ cũng không cần để ý tới, nói chung, mục tiêu thứ nhất là đi ra nơi này.
Bọn họ lại tiếp tục đi tới, nhưng lần này, ánh mắt của mọi người đều nhìn chăm chú ở trên mặt đất, nhìn từng cái bóng đang lay động kia.
Tia sáng nơi này đến từ những cây cột kia, cũng vì như thế, mỗi khi trải qua một cây cột, hình thái cái bóng của bọn họ đều sẽ phát sinh biến hóa, cũng không biết đi bao lâu, số lượng cái bóng lại phát sinh biến hóa.
Mười người đồng thời ngừng chân, lộ ra biểu tình quả nhiên như vậy.
Cái bóng dưới đất lại gia tăng, hơn nữa… không phải mười một, mà là mười hai!
Dựa vào, Quỷ Ảnh còn có đồng bọn?
Thủy Nhạn Ngọc không khỏi nhích lại gần Lăng Hàn một chút, nàng là nữ nhân, trời sinh sợ hãi đối với những thứ không biết, huống hồ, ái lang ngay ở bên cạnh, làm cho nàng trong lúc vô tình liền phát lên tâm ỷ lại.
Mọi người cũng không mù quáng ra tay, bởi vì hiện tại không biết hai bóng người nào mới thuộc về “Quỷ Ảnh”.
– Tách ra một chút.
Mọi người tách ra một khoảng cách nhỏ, bởi vậy, hai bóng người khác liền không thể hỗn tạp ở trong “bầy”, có vẻ rất đột ngột.
– Giết!
Mười người đồng thời ra tay, mỗi người lộ ra thực lực mạnh nhất.
Oành!
– Ở đây!
Lăng Hàn mở ra Chân Thị Chi Nhãn, khóa chặt một đạo Quỷ Ảnh, thân hình nhanh chóng truy đuổi.
Quỷ Ảnh này nắm giữ năng lực biến hóa linh động, trước còn bằng bóng người của bọn họ, nhưng hiện tại thu nhỏ, hóa thành một điểm đen, nhỏ đến cơ hồ không thể xét, chẳng trách lúc trước để nó bỏ chạy.
Lăng Hàn đâm ra một kiếm, Tiên Ma Kiếm hóa thành một vệt sáng, Khoái Tự Kiếm Quyết vận chuyển ra, nhanh đến không cách nào hình dung.
Phốc, mũi kiếm đâm tới điểm đen, lại có một loại cảm giác như đâm vào thực thể.
Lăng Hàn rung thân kiếm lên, lực lượng khổng lồ rung động, oanh tan điểm đen nhỏ này.
Nhất thời, vô số hắc khí bốc lên, thậm chí có tiếng lệ khiếu truyền đến.
Không, cái này không phải âm thanh, mà là thần thức, truyền vào trong thức hải của Lăng Hàn, gây nên xung kích.
Hừ, muốn dao động thần hồn của hắn?
Đùa giỡn, muốn thương tổn linh hồn của hắn, vậy chí ít cũng phải ở cảnh giới cao hơn hắn một đoạn dài, ngay cả Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn cũng không thể xúc phạm tới linh hồn của Lăng Hàn, ở dưới Bất Diệt Thiên Kinh rèn luyện, thần hồn của hắn quá cứng cỏi.
Tiếng rít phảng phất như hồng thủy gặp phải đê lớn, nhất thời đàn hồi trở lại.
Lăng Hàn lộ ra vẻ kinh ngạc, công kích này, hoặc là nói hình thái như vậy để hắn có chút quen mắt.
Xoạt, chút hắc khí kia lại ngưng tụ lần nữa, hóa thành một cái bóng, sau đó đột nhiên vung cánh tay, leng keng leng keng, lại có năm lợi trảo từ trên tay của nó bắn ra, như năm lưỡi dao sắc bén.
– Hừ, trò mèo!
Quan Vinh đang ở bên cạnh của Lăng Hàn, tự nhiên không cam lòng danh tiếng gì cũng bị Lăng Hàn đoạt đi, lập tức ngưng ra một quyền đánh tới.
Trên quả đấm của hắn có sáu mươi đạo thần văn, để cánh tay này như đã biến thành thần binh tuyệt thế.
Oành!
Nắm đấm đánh vào trên lợi trảo của Quỷ Ảnh, thần văn phát sáng, nhất thời chặn Quỷ Ảnh, thậm chí còn chấn Quỷ Ảnh bay ra ngoài.
Hiển nhiên, bất kể là lực lượng hay lực chiến đấu, Quỷ Ảnh đều xa xa không phải đối thủ của Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn.
Một đòn kiến công, Quan Vinh nhất thời tự tin tăng vọt.
Không biết mới là chuyện kinh khủng nhất, hiện tại con Quỷ Ảnh này bày ra thực lực nhiều nhất là Sơn Hà Cảnh Đại cực vị, chỉ hơi quái lạ mà thôi, Quan Vinh tự nhiên không cần cẩn thận từng li từng tí.
Thế nhưng, cái Quỷ Ảnh này phảng phất như Lăng Hàn, nắm giữ sức khôi phục kinh người, hắc khí dật động, nó lập tức biến trở về nguyên hình, lần thứ hai vung tới một móng vuốt.
Hàn quang lấp lóe, thân ảnh của nó lay động, như Tử Thần.
Đến lúc này, mọi người tự nhiên rõ ràng, người lúc trước bị chém thi thể không phải yêu thú làm ra, mà là Quỷ Ảnh này!
Nó vung một đòn liền có thể chém người thành sáu khối, lại thêm thân thể giống như không chết, không thể khinh thường.
Lăng Hàn theo vào, đánh ra một cái Thất Sát Trấn Hồn Thuật.
– A!
Tiếng kêu thảm thiết nhất thời vang lên ở trong đầu mỗi người, đây là Quỷ Ảnh kêu rên.
Chỉ thấy Quỷ Ảnh kia đã không thể duy trì dáng dấp ban đầu, mà đang không ngừng biến hóa, một hồi là hình người, một hồi là hình thú, một hồi lại biến thành cá, sau đó hóa thành cầm, cuối cùng loạn tùng phèo, thật giống như muốn sụp đổ.
Quả nhiên!
Lăng Hàn thầm gật đầu, thứ này hầu như không sợ lực lượng đả kích, đánh tan sẽ lập tức khôi phục, nhưng gặp phải thần hồn xung kích liền xong.
Quan Vinh lập tức cười to nói:
– Hóa ra thứ này sợ thần hồn công kích.
– Hừ, xem Luyện Hồn Kiếm của ta!
Hai tay của Hạ Vô Khuyết rung lên, vô số bóng kiếm màu vàng từ trong mắt hắn bay ra, đây cũng không phải thực thể, mà là thần hồn ngưng tụ, xèo xèo xèo, vạn kiếm bắn một lượt, một đạo Quỷ Ảnh khác tự nhiên cũng không thể chạy trốn, bị kim kiếm ghim lên cây cột.
Nó cũng phát ra tiếng kêu thảm, hình thể đại biến, vặn vẹo mấy lần liền triệt để tiêu tan.
Hạ Vô Khuyết không khỏi lộ ra nụ cười đắc ý.
Đồng dạng là thần hồn xung kích, Lăng Hàn chỉ có thể để Quỷ Ảnh trọng thương, mà hắn lại thuấn sát, cho thấy thần thức của hai người chênh lệch.
Lăng Hàn liếc mắt nhìn hắn, trong lòng không khỏi xem thường, vừa nãy dùng Thất Sát Trấn Hồn Thuật cũng không phải toàn lực của hắn, hắn có ý nhìn Quỷ Ảnh này mạnh như thế nào, tự nhiên phải từng bước tăng lên uy lực của Thất Sát Trấn Hồn Thuật thử nghiệm.
Nhưng ở Hạ Vô Khuyết xem ra, này thành Lăng Hàn biểu hiện “yếu”.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1162: Hổ Gác Cổng (Thượng)
Lăng Hàn không có ý tranh luận với hắn, chờ ra khỏi nơi này, đội ngũ giải tán, hắn nhất định sẽ đánh người này, cho hắn biết đuôi vểnh lên cao là tự rước lấy nhục như thế nào.
– Đây là vật gì?
Thiệu Tư Tư hỏi.
Nàng là nữ tính, lại là đại mỹ nữ, bởi vậy cũng không ngại cho thấy một ít “vô tri”, cái này sẽ không để người khác xem thường.
Ngược lại nam nhân, cho dù không hiểu cũng sẽ không dễ dàng mở miệng, đặc biệt ở trong một đống thiên kiêu, ai không sĩ diện?
Tất cả mọi người trầm mặc, bởi vì ai cũng không nhận ra đồ chơi này là cái gì.
Lăng Hàn trầm ngâm một chút, mới mở miệng nói:
– Khả năng này không phải sinh linh của Thần giới.
– Cái gì!
Tất cả mọi người bật thốt lên, không phải sinh linh của Thần giới thì là cái gì?
– Lăng Hàn, không nên nói chuyện giật gân!
Hạ Vô Khuyết lập tức trách mắng.
Lăng Hàn chẳng muốn nhìn hắn, nói:
– Nếu như ta không đoán sai, đây là đồ vật của Minh Giới.
Điều này làm cho hắn nghĩ tới Tu La Ma Đế, tương tự không có thực thể, tương tự nắm giữ năng lực thần hồn công kích, hơn nữa còn rất yếu.
Chỉ là Quỷ Ảnh này thật giống như không có thần trí, chỉ có thể máy móc mà làm ra một ít công kích, bằng không nếu như đổi thành Tu La Ma Đế, đối thủ mạnh như vậy, đâu thể nào tới tặng đầu người.
– Minh Giới!
Đám thiên kiêu đều lộ ra vẻ nghiêm nghị, bọn họ rất may mắn, hai giới hàng rào ở mảnh tinh hệ này cực kỳ vững chắc, chưa từng xuất hiện đường nối, bởi vậy bọn họ không cần đi đối kháng Minh Giới, chỉ nghe nói qua có một địa phương đối lập như thế mà thôi.
Thế nhưng, như Tam Nguyên Thượng Nhân từ trên chiến trường hai giới lui ra, cường giả như vậy cũng không cách nào diệt hết Minh Giới xâm lấn, có thể thấy được thực lực của Minh Giới mạnh ra sao.
– Lăng huynh, ngươi chắc chắn chứ?
Tô Kinh nghiêm nghị, nếu như nơi này thật xuất hiện sinh linh Minh Giới, vậy rất nguy hiểm, tuy con Quỷ Ảnh này rất yếu, nhưng rất có thể sẽ có sinh linh Minh Giới càng mạnh hơn.
Chuyện này ý nghĩa, trong tinh hệ của bọn họ có khả năng xuất hiện đường nối hai giới!
Chiến tranh, siêu cấp chiến tranh!
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Ta chỉ là suy đoán.
Hơn nữa, coi như đây thực sự là sinh linh của Minh Giới, cũng không có nghĩa là nơi này có đường nối hai giới, có thể là chủ nhân của cái mộ này từ nơi nào mang đến.
Đây cũng rất có thể, Lăng Hàn đã gặp qua vị mộ chủ này tự kỷ, xông qua trận pháp của Khôi Lỗi Tông, liền phục chế một cái, không, là mấy cái, bởi vì Tinh Thần cảnh, Nhật Nguyệt Cảnh xông qua thạch trận đều không giống nhau.
Như vậy lúc trước vị này ở trên chiến trường hai giới giết rất nhiều đại năng Minh Giới, lại bắt một ít về đây, ca công tụng đức, tựa hồ cũng không phải không thể.
Chỉ là vị này hẳn đã chết vô số năm, dù lúc trước hắn thật có thể bắt sinh linh Minh Giới về, lại có thể sống lâu như vậy sao?
Lăng Hàn lắc đầu một cái, chí ít hiện tại đây là khó giải, không cần lãng phí thời gian.
Quỷ Ảnh này tỉnh tỉnh mê mê, không hề có thần trí đáng nói, nhìn chúng nó theo dõi đám người Lăng Hàn liền biết, như tiểu nhi nô đùa, tự nhiên không thể hỏi ra được đầu mối gì.
Bởi vậy, mọi người trực tiếp lấy thần hồn công kích chém Quỷ Ảnh còn lại.
Loại Quỷ Ảnh này rất quái lạ, sau khi bị chém chết, trực tiếp hóa thành sương mù tiêu tan, cũng không có thi thể gì lưu lại.
Lăng Hàn lấy thần thức truyền âm, hỏi Tu La Ma Đế, vị này là thổ dân chính tông của Minh Giới nha.
Nghe Lăng Hàn hỏi, Tu La Ma Đế vội vàng nói:
– Căn cứ chủ nhân miêu tả, Tiểu Đế có chín mươi phần trăm chắc chắn, này chính là sinh linh của Minh Giới, được gọi là Thực Ảnh Tộc.
– Thực Ảnh Tộc?
Lăng Hàn kinh ngạc.
– Không sai, loại sinh linh này lấy cái bóng làm thức ăn, thông qua nuốt cái bóng, có thể rút lấy sinh mệnh tinh khí của chủ nhân cái bóng, giết người trong vô hình.
Tu La Ma Đế nói.
– Có điều, Quỷ Ảnh mà chủ nhân nói tới hiển nhiên không đúng lắm, thật giống như mất đi ý thức, chỉ theo bản năng bám vào cái bóng của chủ nhân, mà không có tạo thành thương tổn.
Lăng Hàn gật đầu, đây chính là Thực Ảnh Tộc, bất quá ý thức của bọn chúng đã bị mộ chủ chém đi, ngay cả năng lực ăn ảnh cũng biến mất, chỉ là bản năng yêu thích theo cái bóng.
– Tiếp tục đi thôi, không quản những quỷ ảnh này ở đâu, chúng ta đều có thể dễ dàng giải quyết.
Hạ Vô Khuyết ngạo nhiên nói.
Xác thực, thần hồn xung kích có thể tạo thành uy hiếp rất lớn với Thần linh phổ thông, nhưng bọn họ là đời sau của thế lực lớn, có bí pháp tu luyện thần hồn, không chỉ mạnh mẽ, tương tự cũng có năng lực công kích thần hồn.
Bởi vậy, bọn họ thực không sợ Quỷ Ảnh nơi này.
Bọn họ cất bước mà đi, đi không bao lâu, cái bóng dưới đất lại nhiều ra.
Lúc này có chuẩn bị, bọn họ tự nhiên không sợ, từng cái ra tay, giết chết những quỷ ảnh này.
Kỳ thực, không chỉ là thần hồn xung kích sẽ sản sinh uy hiếp với những Quỷ Ảnh này, như lấy liệt diễm, sét đánh cũng có thể tạo thành thương tổn, chỉ là hiệu quả không có tác dụng rõ ràng như thần hồn xung kích mà thôi.
Quỷ Ảnh không e ngại nhất chính là lực lượng công kích, nhớ lúc đầu Tu La Ma Đế bị tháo thành chín khối, phong ấn mười vạn năm vẫn không chết, có thể thấy được chút ít.
– Ha ha, hóa ra đơn giản như vậy.
Bọn họ đi một lúc, chỉ thấy phía trước xuất hiện một cửa sắt to lớn, rất có khả năng là điểm cuối của cửa thứ nhất.
Tất cả mọi người mỉm cười.
Đối với Sơn Hà Cảnh bình thường mà nói, một đường này kỳ thực cũng không dễ dàng vượt qua, bởi vì Quỷ Ảnh quả thực tới vô ảnh đi vô tung.
Mà ngoại trừ hậu duệ của siêu cấp môn phiệt, lại có bao nhiêu người tu luyện thần hồn công kích?
Bởi vậy, đổi thành người khác, con đường này khẳng định cực kỳ cật lực.
– Chờ đã!
Đi tới gần, bọn họ mới phát hiện trước cánh cửa kia còn nằm sấp một yêu thú to lớn, Nhưng bởi vì màu sắc y như nham thạch, ở phía xa liền rất khó phân biệt ra.
Con yêu thú này… rất khó hình dung dáng dấp là gì, bởi vì nó nằm trên mặt đất, thật giống như một tấm thảm, cực kỳ bẹp.
– Yêu thú giữ cửa ải sao?
– Xem ra nhất định phải đánh bại nó.
– Đi tới thăm dò sâu cạn.
Thiệu Tư Tư khẽ mỉm cười nói:
– Liền để tiểu muội bêu xấu đi!
Nàng lấy ra một bộ cung tên, trên thân cung có từng thần văn, mà tên cũng giống như thế, đây là một bộ Thần khí.
– Hóa ra Thiệu tiên tử còn am hiểu bắn cung!
Tất cả mọi người khen, đồng thời cũng có chút kiêng kỵ, cao thủ am hiểu bắn cung có thể ở rất xa phát động công kích, khó lòng phòng bị.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1163: Hổ Gác Cổng (Hạ)
– Chỉ là có chút thành tựu.
Thiệu Tư Tư khiêm tốn nói, kéo cung, vù, thần văn trên thân cung, tiễn phát sáng, tỏa ra khí thế bá đạo.
Trong lòng mọi người rùng mình, uy lực của mũi tên này không thể khinh thường, ngay cả bọn họ chính diện đối đầu cũng phải cẩn thận, mà bị đánh lén, vậy có khả năng trúng chiêu rất lớn.
Vèo, mũi tên nhọn bắn ra.
Mũi tên này, vô cùng nhanh, hóa thành một vệt sáng, bắn về phía con yêu thú quái lạ kia.
Lăng Hàn âm thầm gật đầu, tuy uy lực của mũi tên này không sánh được Diệt Long Tinh Thần Tiễn, nhưng chênh lệch cũng không lớn.
Có điều, nếu như hắn lấy bộ cung tên này triển khai Diệt Long Tinh Thần Tiễn, uy lực kia nhất định sẽ càng mạnh hơn.
Sử dụng tiễn thức chung cực, vậy thì càng không cần phải nói.
Keng!
Mũi tên bắn tới, phát ra đốm lửa tung tóe, sau đó gảy trở về.
Con yêu thú kia phảng phất bị thức tỉnh, đột nhiên đứng lên.
Đây giống như là một tấm thảm trải dưới đất, sau đó nhấc lên, cực kỳ quái dị.
Nhưng trong quá trình nhấc lên, hình thể của con yêu thú này cũng phát sinh biến hóa, từ “thảm” mỏng manh biến thành một con mãnh hổ.
Dài mười trượng, cao năm trượng, toàn thân đỏ đậm, lông gáy như đang thiêu đốt, uy phong lẫm lẫm.
Mọi người kinh ngạc, cũng không phải bởi vì dáng dấp của yêu thú, mà là mũi tên của Thiệu Tư Tư lại hoàn toàn không đưa đến một chút tác dụng.
Cái này quá kinh người.
– Thực lực của Yêu thú vượt xa chúng ta nghĩ.
– Làm sao bây giờ, xông vào sao?
– Không bằng, chúng ta trước tiên lấy mấy người dẫn con yêu thú này ra, sau đó mở cửa lớn đi vào?
– Ý đồ này không tệ, ở đây lãng phí thời gian hiển nhiên không có ý nghĩa.
Tất cả mọi người gật đầu.
Thương lượng một chút, bọn họ quyết định do Đỗ An, Toàn Lập Hiên cùng Tô Kinh đi dẫn con yêu thú kia, những người còn lại phụ trách mở cửa lớn.
Bọn họ đều là thiên kiêu đương đại, nếu kế hoạch thiết lập, vậy tự nhiên sẽ chấp hành, không dây dưa dài dòng chút nào.
– Xấu xí, đến đuổi chúng ta a!
Ba người bắt đầu khiêu khích, nhưng con yêu thú kia căn bản không thèm để ý bọn họ, thật giống như nó bị bắn một mũi tên cũng không có gì.
Ba người Đỗ An vội ra tay, nổ ra từng đạo nguyên lực, đánh tới con yêu thú kia.
Con yêu thú này đầu tiên là không thèm để ý, nhưng bị đánh nhiều lần, nó cuối cùng không thể nhịn được nữa, rít lên một tiếng, vọt tới ba người.
Bổ nhào một cái, tốc độ thật nhanh.
Ba người Đỗ An phân tán bỏ chạy, lợi dụng địa hình nơi này cùng con yêu thú kia chơi trốn tìm.
Mấy người Lăng Hàn vọt ra, bắt đầu oanh kích cánh cửa kia.
Oành! Oành! Oành!
Tiếng nổ vang không ngừng, nhưng để bọn họ kinh ngạc chính là, cái cửa lớn này không gì phá nổi.
Tất cả mọi người phân biệt lấy ra tuyệt chiêu, nhưng mặc cho công kích của bọn họ sắc bén ra sao, ngay cả Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn đỉnh cao phổ thông cũng có thể thuấn sát, nhưng đối với cửa lớn lại hoàn toàn vô dụng.
– Không mở ra, hoàn toàn không mở ra!
Bọn họ không thể không thừa nhận, lực lượng của mình ở trước mặt cánh cửa lớn này như phù du gặp phải đại thụ, hoàn toàn không thể lay động.
– Nhìn trên cổ con hổ kia.
Thiệu Tư Tư thận trọng, đột nhiên chỉ vào con yêu thú kia nói.
Mọi người nhìn, chỉ thấy trên cổ của yêu thú lại buộc vào một chiếc chìa khóa.
– Xem ra, nhất định phải đánh bại con mãnh hổ này, lấy chìa khoá mở cửa.
– Thủ xảo không được.
– Gọi đám người Đỗ huynh về đi, toàn lực chiến một trận a.
Tất cả mọi người hào khí can vân, trước chỉ là bọn hắn không muốn lãng phí thời gian, mới quyết định điệu hổ ly sơn, nhưng hiện tại chỉ có thể chiến một trận, vậy bọn họ cũng không sợ.
Thủy Nhạn Ngọc và Trưởng Tôn lùi qua một bên, chiến đấu như vậy bọn họ không thể nhúng tay, bằng không chính là chịu chết, bởi vì con yêu hổ này vô cùng mạnh, nếu không, đám người Đỗ An cũng không cần dẫn nó đi, trực tiếp vây ở một bên không phải được sao.
Mọi người phát ra tín hiệu, để đám người Đỗ An trở về.
– Ồ?
Ba người Đỗ An phân biệt đi vòng trở về, nhìn thấy cửa lớn vẫn đóng chặt, không khỏi kỳ quái.
– Không cần hỏi, cửa này căn bản không mở ra, cần dùng chìa khoá trên cổ con yêu thú kia.
Quan Vinh giải thích.
– Ha ha, vậy thì chiến một trận a.
Ba người Đỗ An cũng không sợ.
Tám đại thiên kiêu bước ra, nghênh tiếp hổ yêu chạy về.
Con yêu hổ này cường đại đến có chút khó mà tin nổi, thần văn trên người nhiều đến tám mươi đạo!
Khái niệm này nghĩa là gì?
Tương đương với thiên tài Bát Tinh, hơn nữa nó vốn là Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn đỉnh cao, lại thêm tám tinh lực lượng, cường đại đến không có bằng hữu.
Chẳng trách cần mười người tổ đội, tuy đám người Lăng Hàn đều là thiên tài trong thiên tài, nhưng gặp phải con yêu thú này cũng chỉ có thua trận.
Trên lý thuyết mà nói, số lượng mười người có thể bù đắp lực chiến đấu kém một tinh.
Dù sao, hiện tại những thiên tài này chưa tu ra tòa Sơn Hà thứ năm, đối mặt con yêu thú này hầu như khó giải.
– Đến đây đi!
Tám người đều tự tin tung bay.
Ngoại trừ Lăng Hàn, bảy người khác đều đạt đến Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn đỉnh cao, lực lượng cao tới sáu tinh, lại thêm bọn họ nắm giữ bí thuật, lực chiến đấu chí ít bảy tinh, ra tuyệt chiêu tuyệt đối có thể đạt đến tám tinh.
Bởi vậy, bọn họ chiến thắng vẫn tương đối lớn.
– Ta công chính diện.
Lăng Hàn nói.
Cái này được Thiệu Tư Tư, Tô Kinh, Đỗ An hoàn toàn tán thành, tuy Hạ Vô Khuyết rất khó chịu, nhưng không có phản đối.
Bọn họ biết, thể phách của Lăng Hàn mạnh mẽ vượt xa bọn họ, là lựa chọn vác chính diện tốt nhất.
Ba người Toàn Lập Hiên chưa từng thấy lực phòng ngự của Lăng Hàn thì hơi kinh ngạc, một Sơn Hà Cảnh Đại cực vị vác chính diện?
Nhưng ngay cả Hạ Vô Khuyết cũng không phản đối, bọn họ tự nhiên chỉ có thể tin tưởng.
Lăng Hàn lấy Tiên Ma Kiếm ra, kích hoạt, lập tức giết tới hổ yêu.
Oành!
Hổ yêu vung trảo, nhất thời đánh bay Lăng Hàn ra ngoài.
Lực lượng của nó quá mạnh mẽ, sắp đạt đến cực hạn chân chính của Sơn Hà Cảnh, Lăng Hàn hoàn toàn không có tư cách chống lại.
– Oa!
Hắn phun ra một ngụm máu, không khỏi phiền muộn, trước mới vừa bị Loạn Tinh nữ hoàng hấp sạch sẽ, thật vất vả mới khôi phục một ít, hiện tại lại bị đánh thổ huyết, có cừu oán với mi sao?
Đòn đánh này đánh cho hắn gãy xương trật khớp, nhưng nguyên lực của Lăng Hàn chỉ rung lên, xương tự nhiên trở về vị trí cũ.
Dưới chân hắn bắn ra, tiếp tục giết trở lại, triển khai Khoái Tự Kiếm Quyết, thế công của hắn như triều.
Ba người Toàn Lập Hiên nhìn mà trợn mắt ngoác mồm, bị lực lượng to lớn như vậy đập trúng, ngươi lại như không có chuyện gì xảy ra, đây là biến thái cỡ nào?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1164: Muốn Khen Thưởng Sao?
Có điều, thể phách của Lăng Hàn dĩ nhiên biến thái, con yêu thú kia cũng không đơn giản, ở dưới Lăng Hàn đánh chém, nó cũng như không có chuyện gì xảy ra, phảng phất như kim cương bất hoại.
Đây thực sự là khó mà tin nổi.
Trước nó hóa thành một tấm “thảm”, nhu đến cực hạn, nhưng hiện tại lại phảng phất như Thần Thiết cấp cao, cực kỳ kiên cường, hai loại bản chất tuyệt nhiên không giống này làm sao có khả năng xuất hiện trên một thể?
Yêu thú bay nhảy, lực chiến đấu mạnh mẽ, có tư thế duy ngã độc tôn.
Lăng Hàn chính diện kiềm chế, bảy người khác toàn lực tiến công, nhưng mỗi một đạo công kích đều phí công, phòng ngự của con yêu hổ này biến thái thậm chí muốn vượt qua Lăng Hàn.
– Cái này tuyệt không phải yêu thú, mà là khôi lỗi!
Lăng Hàn kết luận, hắn tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh mới có thể phách như thế, không phải a miêu a cẩu nào cũng có thể so sánh? Nhưng nếu con yêu hổ này do Thần Thiết tạo nên, vậy dễ lý giải rồi, chỉ cần lấy Thần Thiết cấp năm đúc, vậy lực phòng ngự tự nhiên là Sơn Hà Cảnh khó giải.
Điều này cũng có thể giải thích vì sao lực lượng của nó lại mạnh như vậy.
– Hẳn là khôi lỗi, bằng không lực lượng muốn đạt đến tám tinh, vậy cần tu ra tòa Sơn Hà thứ năm.
– Nếu như thật tu ra tòa Sơn Hà thứ năm, ta không tin nhân vật như vậy sẽ lưu lạc đến nơi này trông cửa.
– Thật đúng là khôi lỗi, vậy làm sao bây giờ?
Khôi lỗi không có chỗ yếu, không biết đau đớn, ngoại trừ đầu óc có chút ngốc ra, thì quả thực là cỗ máy chiến tranh hoàn mỹ, cực kỳ khó giải.
Bọn họ đã có thể kết luận, lực phòng ngự của con yêu hổ này vượt qua cực hạn Sơn Hà Cảnh, vậy nó ở tiên thiên liền đứng thế bất bại, làm sao có thể đánh tan?
Lăng Hàn suy nghĩ một chút nói:
– Có hai loại khả năng.
– Thứ nhất thời gian khôi lỗi hoạt động có hạn, chỉ cần chúng ta kéo đến thời gian nhất định, nó tự nhiên sẽ đình chỉ công kích.
– Thứ hai, không cần làm thịt khôi lỗi, chỉ lấy chìa khoá.
Những người khác gật đầu, cái này không thể nào là không thể giải, bằng không liền mất đi ý nghĩa tồn tại.
– Lấy chìa khoá!
Bọn họ lập tức làm ra quyết định, rất đơn giản, coi như con yêu hổ này có thời gian hoạt động hạn chế, nhưng bọn họ không biết bao lâu, vậy tự nhiên là trực tiếp lấy chìa khoá, cái này cũng là giải quyết mấu chốt của vấn đề.
– Ta và Lăng huynh phụ trách hấp dẫn sự chú ý của con yêu hổ này, các ngươi tùy thời cướp đoạt chìa khoá.
Thiệu Tư Tư nói, nàng lại lấy ra cung tên, nhắm vào con mắt của hổ yêu, một mũi tên tiếp theo một mũi tên.
Cường hào a!
Bình thường Lăng Hàn rất ít khi sử dụng thần tiễn, bởi vì chỉ có mấy chi, một khi bắn ra mà không thu lại, vậy sẽ thiếu một chi.
Nhưng Thiệu Tư Tư ngược lại tốt, không ngừng bắn ra một mũi tiếp một mũi, hơn nữa không có ý thu hồi, thật không biết đến cùng nàng mang theo bao nhiêu mũi tên.
Không hổ là công chúa của Thiên Sương Hoàng Triều, giàu nứt đố đổ vách!
Lăng Hàn thở dài, cũng lên tinh thần, ở chính diện đối cứng con yêu hổ này, tranh thủ thời gian cho những người khác.
Đám người Đỗ An công kích về phía vòng cổ, sau mấy lần, bọn họ lộ ra kinh hỉ, bởi vì tuy vòng cổ rất kiên cố, nhưng không phải là không gì phá nổi.
Bởi vậy, bọn họ tự tin, thế công như triều.
Sau khi chém mấy trăm phát, vòng cổ bị chém đứt, nhưng đây chỉ là một vòng, chém ra một cái vô dụng, vẫn vững vàng thắt ở trên cổ hổ yêu, nhất định phải ở một đầu khác chém một cái lỗ hổng, vòng cổ mới có thể rơi xuống.
– Mịa nó, các ngươi có thể nhanh lên một chút hay không!
Lăng Hàn nhe răng, hắn chịu đựng hết thảy hỏa lực của yêu thú, này là bị lực lượng tám tinh của Đại viên mãn đỉnh cao oanh kích a, sắp sánh ngang Nhật Nguyệt Cảnh, dù thể phách Thần Thiết cấp bốn cũng không chịu được.
Nếu không có Bất Diệt Thiên Kinh mạnh mẽ, không ngừng chữa trị thân thể của hắn, thì không biết hắn đã bị giết chết bao nhiêu lần.
– Nhanh hơn!
Ngay cả Thiệu Tư Tư cũng gia nhập trong đội ngũ công kích vòng cổ, nàng bắn ra một mũi tên, đều bắn vào một vị trí.
Bởi vì không ai dám gần người vật lộn với con yêu hổ kia, chỉ có thể đánh ra Kiếm Mang, Đao Mang,… tấn công từ xa, uy lực đương nhiên hơi kém, cũng làm cho chém xuống một cái vòng cổ phải tốn thời gian rất lâu.
Gần nửa canh giờ sau, chỉ nghe keng một tiếng, vòng cổ rốt cục tách ra, hóa thành hai đoạn, nửa đoạn trên còn kẹt ở trên cổ hổ yêu, nhưng nửa đoạn dưới đã rơi xuống.
Phía trên có buộc chìa khoá.
Lăng Hàn vội lui về phía sau, dẫn hổ yêu ra một khoảng cách nhỏ, những người khác thì nhân cơ hội nhặt chìa khoá, lao về cửa lớn.
Bọn họ cắm chìa khoá vào, vặn khóa, cửa lớn từ từ mở ra.
– Đi mau!
Lăng Hàn nhìn Thủy Nhạn Ngọc nói, nơi này nhất định phải tất cả mọi người đều thông qua, ít một người cũng tính thất bại.
Trưởng Tôn cùng Thủy Nhạn Ngọc rời đi trước, sau đó là đám người Thiệu Tư Tư, Lăng Hàn xếp cuối cùng, lợi dụng cây cột đi vòng một lát, xông ra trước hổ yêu, nhào tới cửa lớn.
– Ngang!
Hổ yêu gào thét đuổi lại.
– Nhanh! Nhanh!
Ở cửa, chín người Đỗ An đều lo lắng kêu lên, ngay cả Hạ Vô Khuyết cùng Trưởng Tôn cũng không ngoại lệ, vì con hổ yêu kia đã càng đuổi càng gần.
Xoạt, hổ yêu vung trảo, vỗ tới Lăng Hàn.
Nếu như bị nó vung trúng, Lăng Hàn nhất định sẽ bị đập bay, đụng vào vách tường bên cạnh, mà không phải bay vào cửa lớn.
– Hừ!
Lăng Hàn dùng tiễn thức chung cực, mặc dù lấy thân làm cung, nhưng tản mát ra uy thế vẫn rất đáng sợ, nguyên lực ngưng tụ, hóa thành một vệt sáng bắn ra.
Phốc!
Tiễn nguyên lực bắn tới móng vuốt, nhưng đối mặt phòng ngự của Thần Thiết cấp năm, ngay cả tiễn thức chung cực cũng không cách nào đánh tan, nhưng đây chính là một đòn toàn lực của Lăng Hàn, lực lượng kinh người trùng kích, hổ trảo vẫn hơi lệch đi.
Hô, một trảo này bay qua chỉ cách Lăng Hàn một chút xíu.
Thân hình của Lăng Hàn như mũi tên, lao vào cửa lớn.
Oành, hắn ngã trên đất, chỉ cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực nào.
Cũng còn tốt, theo tu vi của hắn ngày càng mạnh, tốc độ khôi phục lực lượng cũng cực kỳ nhanh, chỉ là sự tình một hai canh giờ mà thôi.
Hổ yêu đứng ở trước cửa, không có đuổi theo vào, thật giống như có một bức tường vô hình ngăn cản nó vậy.
Nó rít gào, chỉ thấy cửa lớn chậm rãi đóng lại, ngăn cách nó ở bên ngoài.
Mười người đều thở phào nhẹ nhõm, bọn họ rốt cục xông ra.
Có điều, đến cùng bọn họ là xông qua cửa thứ nhất, hay chỉ là một thử thách trong cửa thứ nhất?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1165: Đánh Hạ Vô Khuyết
Bọn họ xoay người lại, tỉ mỉ kiểm tra.
Cái này là một đại điện, cực kỳ rộng lớn, trung gian là một tấm bia đá.
– Chúc mừng các ngươi, xông qua cửa thứ nhất.
Bia đá lại phát ra âm thanh.
Tất cả mọi người sợ hết hồn.
– Ha ha, không cần căng thẳng, đây chỉ là bản tôn lưu lại một đạo ý thức, còn bản tôn… khà khà, không nói cho các ngươi!
Bia đá nói, chỉ mấy câu nói liền thành công bốc lên cừu hận, để mười người đều rất muốn đánh nó một trận.
Đáng tiếc, đây chỉ là một đạo ý thức lưu lại, làm sao đánh?
Lăng Hàn có thể khẳng định, đây nhất định là mộ chủ lưu lại, bởi vì rất tự kỷ và thích ăn đòn, phong cách rất giống chỗ thạch trận.
Chỉ là lần này mộ chủ chơi trò mới, còn lưu lại một đạo thần thức.
– Muốn khen thưởng không? Vậy đến cầu bản tôn a!
Bia đá lại nói.
Mọi người hai mặt nhìn nhau, cái này thật là một vị cao nhân tiền bối sao, tại sao vô liêm sỉ như vậy.
– Xông qua cửa thứ nhất liền phải có khen thưởng chứ?
Lăng Hàn suy đoán nói.
– Đã như vậy, mặc kệ cầu hay không, chúng ta đều có thể được khen thưởng, vậy cần gì phải cầu chứ!
– A a a, tức chết bản tôn, cầu bản tôn một chút thì đã làm sao, các ngươi sẽ chết sao?
Bia đá nhất thời kêu to oa oa.
Mọi người không nói lời nào, tựa hồ vị tiền bối cao nhân này có chút tưng tưng.
– Được rồi, quy củ chính là quy củ, bản tôn liền cho các ngươi một ít khen thưởng.
Bia đá bình phục tâm tình, ngữ khí bình tĩnh hơn rất nhiều.
– Ầy, cầm đi, một đám tiểu quỷ.
Bia đá nói.
Mười cái bình ngọc đột nhiên xuất hiện, từng cái trưng bày ở trên đất.
Hiển nhiên, một người một bình.
Đây là đoàn đội thắng lợi, bởi vậy mỗi người được khen thưởng đều giống nhau, cũng không bởi vì ai cống hiến lớn liền có thể lấy nhiều chỗ tốt.
Mỗi người đều lấy một bình, từ điểm đó mà nói, Hạ Vô Khuyết đã chiếm ưu thế, Trưởng Tôn chỉ là thuộc hạ của hắn, thứ tốt tự nhiên là phải giao ra.
Lăng Hàn cầm lấy đan bình, nhưng phía trên không có nhãn mác, hắn liền hỏi:
– Thỉnh giáo, đây là đan dược gì?
– Tử Văn Sơn Hà Đan.
Bia đá nói.
– Cái này là món đồ gì?
Tất cả mọi người chưa từng nghe nói loại đan dược này.
– Sau khi ăn vào, sau đó trong vòng một canh giờ, lực lượng tăng lên một tinh.
Bia đá giải thích.
– Nát như thế?
Lăng Hàn không khỏi thất vọng.
– Này này này, cầm đồ của người ta, phải biết học cảm tạ a!
Bia đá bất mãn nói.
– Hơn nữa, các ngươi chỉ là xông qua cửa thứ nhất, còn hi vọng được khen thưởng quý giá cỡ nào?
– Nói cách khác… xông qua cửa ải thứ hai, cửa thứ ba, có có thể được khen thưởng?
Lăng Hàn hỏi.
– Không sai, chỉ cần các ngươi đủ mạnh là được.
Bia đá nói.
Nhất thời, tất cả mọi người phát lên chiến ý hừng hực, bọn họ ngược lại không phải vì khen thưởng mà động lòng, mà bọn họ đều là thiên kiêu mạnh mẽ nhất đương đại, có hùng tâm tráng chí, cũng có đủ tự tin trở thành đệ nhất.
– Kế tiếp là cửa ải gì?
Lăng Hàn hỏi.
– Tại sao bản tôn phải nói cho các ngươi biết?
Bia đá nói.
– Muốn biết, tự mình đi trải nghiệm.
Có điều, bản tôn có thể nói cho các ngươi, cửa thứ hai là một mê trận, chỉ có ở trong vòng một canh giờ đi ra, mới có thể được khen thưởng.
– Cửa ải này, không cần tổ đội, cũng không cho phép tổ đội, các ngươi có thể xuất phát.
Bia đá không tiếp tục nói nữa.
Ở trước bọn hắn, xuất hiện một cầu thang, dẫn tới tầng thứ hai.
– Ha ha, các vị, chúng ta lên đường đi.
Đỗ An cười nói, đi trước tiên.
Lăng Hàn không nhúc nhích, hắn rất kỳ quái, nếu cái này là một phần mộ, tại sao phải sát hạch, khiêu chiến gì? Coi như vị lão tiền bối này lưu lại một đạo ý chí, vậy hảo hảo bảo vệ mộ mình không phải càng tốt hơn, sao như đại tông môn thu đệ tử vậy?
Có điều, đã có khen thưởng, hắn đang chuẩn bị chơi một vố, ngược lại cũng không tổn thất.
– Lăng Hàn, ngươi không phải muốn chiến một trận sao?
Hạ Vô Khuyết chỉ vào Lăng Hàn.
– Phóng ngựa lại đây!
Lăng Hàn đương nhiên sẽ không sợ.
– Nể tình vừa nãy sóng vai chiến đấu, ta không giết ngươi, chỉ để ngươi biết, nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, không nên quá kiêu ngạo!
Không nghĩ tới Hạ Vô Khuyết lại nói ra lời như vậy.
Lăng Hàn hơi kinh ngạc, hắn vốn tưởng rằng Hạ Vô Khuyết là loại tiểu nhân trừng mắt tất báo, không nghĩ tới còn có lòng dạ nhất định.
Hắn hơi trầm ngâm, liền nói:
– Nể mặt mũi câu nói này, ta cũng tha cho ngươi một mạng, chỉ để ngươi học cái rõ ràng.
– Ha ha, ngươi cũng thật hung hăng!
Hạ Vô Khuyết lạnh lùng nói.
– Đến chiến!
Hắn khẽ quát một tiếng, trên tay hiện lên thần văn, đạt đến sáu mươi đạo, phía sau có bốn toà Sơn Hà hiện lên, tỏa ra khí tức đáng sợ.
Hơn sáu mươi đạo thần văn, chính là nắm giữ sáu tinh lực lượng.
– Vậy thì muốn uy hiếp ta?
Lăng Hàn khẽ mỉm cười, đối phương lại không phải không có gặp qua phòng ngự của hắn, tuy lực lượng lục tinh của Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn đỉnh cao rất mạnh, nhưng muốn đánh bại hắn, như thế vẫn chưa đủ.
– Đương nhiên không chỉ như vậy!
Hạ Vô Khuyết lại lấy ra một bao tay màu đen đeo lên, bao tay bị kích hoạt, hoa văn lạc ấn phía trên đều tỏa ánh sáng, nhất thời, số lượng thần văn trên tay hắn tăng nhiều.
Bảy mươi mốt đạo.
Chuyện này ý nghĩa lực lượng của hắn tăng lên một tinh!
Lăng Hàn kinh ngạc nói:
– Thời điểm qua thạch trận, ngươi lại không dùng Thần khí này!
– Không phải không muốn dùng, mà là Thần khí này tàn tạ, chỉ có thể chống đỡ nửa nén hương thời gian.
Hạ Vô Khuyết cũng không ẩn giấu, nói ra chân tướng.
Thông qua thạch trận tuyệt không chỉ nửa nén hương thời gian, bởi vậy khi đó coi như hắn dùng Thần khí này cũng chỉ đi thêm chút nữa mà thôi, tuyệt đối không thể thông qua.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Ngươi tự tin ở trong nửa nén hương có thể đánh bại ta?
– Thừa sức!
Hạ Vô Khuyết ngạo nhiên nói.
Tuy phòng ngự của Lăng Hàn kinh người, nhưng lực lượng của hắn bây giờ tiếp cận chuẩn Nhật Nguyệt Cảnh, lại triển khai bí pháp, thậm chí có năng lực giết chết Lăng Hàn.
– Khà khà, hi vọng ngươi vẫn có thể duy trì tự tin như vậy.
Lăng Hàn cười nói, hắn lấy ra Sư Tử Phù, cái này tổng cộng có thể sử dụng mười lần, lấy thời gian mỗi lần sử dụng dài ngắn, sẽ giảm thiểu số lần sử dụng xuống.
Lực chiến đấu của hắn kém hơn Hạ Vô Khuyết quá nhiều, dù sao chênh lệch cảnh giới đặt này đó, giao thủ bình thường tuyệt đối là bị tra tấn.
Người ngạo khí như hắn, sao cam tâm bị tra tấn chứ?
Bởi vậy, hắn không tiếc dùng Sư Tử Phù.
Hắn dán thần phù lên người, nhất thời, thần văn buông xuống, ngưng tụ ở trên người hắn, đếm một chút, nhiều đến tám trăm đạo!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







