[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 228 : Thiên Tài Thập Tinh! (c1136-c1140)
❮ sautiếp ❯Chương 1136: Thiên Tài Thập Tinh!
Đây không phải vấn đề thiên tài hay không thiên tài, nỗ lực hay không nỗ lực, hoàn toàn là bởi vì tu luyện bí pháp bất đồng.
Chiếu nói như vậy, hắn chính là thiên tài Ngũ Tinh, bất quá, đây cũng không phải cực hạn của hắn, hắn phát hiện lực lượng của mình còn đang tăng trưởng siêu vượt cảnh giới, có khả năng đạt đến trình tự Lục Tinh.
– Ngươi ở Phá Hư Cảnh đạt tới lực lượng hai mươi tinh, điều này nói rõ lúc trước cảnh giới của ngươi đều tu đến hoàn mỹ, bằng không tuyệt đối không thể đạt đến lực lượng Phá Hư hai mươi tinh.
Từ lão đầu lại nói,
– Thế nhưng, nếu như ngươi cứ như vậy tu đến Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn điên phong, lực lượng tối đa chỉ Lục Tinh.
Lục Tinh, này còn chưa đủ ngưu bức sao?
Thiên tài Ngũ Tinh chỉ tồn tại ở trong truyền thuyết, thậm chí có khả năng này còn quan hệ tới bí pháp, không nhất định đạt đến.
– Ha hả, thiếu niên, Vũ Trụ lớn lắm, vượt xa ngươi nghĩ! Ở Thần giới, không thiếu nhất chính là thiên tài!
Từ lão đầu lắc đầu.
– Lúc lão nhân còn trẻ cũng từng đi đây đi đó, đã biết rất nhiều thiên tài, mới biết trước đó vẫn là ếch ngồi đáy giếng.
Lăng Hàn nghiêm nghị nói:
– Xin tiền bối dạy ta!
Từ lão đầu lộ ra dáng tươi cười thoả mãn, thanh niên này không kiêu không nóng nảy, thảo nào có thể đi nhanh như vậy, xa như vậy.
Hắn lộ ra vẻ hồi ức, thật lâu sau mới nói:
– Võ đạo cực hạn, chắc là Thập Tinh!
Phốc!
Lăng Hàn thiếu chút nữa phun ra, Ngũ Tinh chỉ tồn tại ở trong truyền thuyết, hiện tại cực hạn lại là Thập Tinh? Hơn nữa, Từ lão đầu nói Thập Tinh, tất nhiên là lực lượng Thập Tinh, mà không phải dựa vào ưu thế của bí pháp, để chiến lực tăng phúc.
Khả năng sao? Thập Tinh?
Hắn đã đủ ngưu bức, từng cảnh giới đều tu luyện đến hoàn mỹ, nhưng Từ lão đầu nói, hắn tối đa đạt đến Lục Tinh, cách Thập Tinh còn kém gần như phân nửa.
– Muốn vượt qua đại cảnh giới chiến đấu, chỉ có thiên tài Thập Tinh!
Từ lão đầu thong thả nói.
– Đạo hồng câu này, là ngay cả thiên tài Cửu Tinh cũng chỉ có thể ngưỡng vọng, ngươi chính là Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn đỉnh phong, nhưng gặp gỡ Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị sơ kỳ, thiên tài Cửu Tinh cũng chỉ có thể cúi đầu.
Lăng Hàn không khỏi kích động, chưa từng nghe nói Sơn Hà Cảnh có thể nghịch tập Nhật Nguyệt Cảnh, nếu có thể trở thành thiên tài Thập Tinh mà nói, liền có thể hóa không có khả năng thành có khả năng.
Dĩ nhiên, đây là có tiền đề, tự mình phải là Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn đỉnh phong, còn đối thủ là Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị, nếu không thiên tài Thập Tinh cũng uổng công.
– Chỉ là tiền bối, ngài cũng nói, ta là mỗi cảnh giới đều tu đến hoàn mỹ, vậy cũng chỉ có thể đạt đến lực lượng Lục Tinh.
Lăng Hàn không hiểu nói, đây không phải là một nan đề khó giải sao?
Từ lão đầu cười ha hả nói:
– Thanh niên, kiên trì một chút.
Hắn đứng lên:
– Theo lão phu đi một chút.
Hai người đi đến rừng rậm bên hồ, Từ lão đầu mới nói:
– Ngươi có biết, cái gọi là Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn kỳ thực cũng không phải viên mãn!
Trong lòng Lăng Hàn nhất thời run lên, không phải là trạng thái viên mãn?
– Cực hạn chân chính của Sơn Hà Cảnh, chính là năm tòa Sơn Hà, mà không phải bốn tòa!
Từ lão đầu nói ra một câu kinh động lòng người.
Lăng Hàn há to miệng, thật bị kinh sợ rồi.
Sơn Hà tứ cảnh, này là luật sắt được công nhận của võ đạo, mọi người đều tu luyện như thế, tu ra bốn tòa Sơn Hà, liền có thể bắt đầu ngưng Nhật Nguyệt, thẳng tiến cảnh giới mới.
Nhưng bây giờ hắn lại được cho biết, nguyên lai còn có thể tu ra năm tòa Sơn Hà!
Có thể tu ra tòa thứ năm, thứ sáu hay không?
– Ha hả, năm tòa chính là cực hạn chân chính, không có khả năng thêm nữa!
Từ lão đầu lắc đầu.
– Này tương đương cho ngươi tu nhiều một cảnh giới, cũng là khả năng duy nhất tu thành thiên tài Thập Tinh!
Lăng Hàn lại không hiểu nói:
– Từ Lục Tinh đến Thập Tinh, chẳng phải là xuất hiện đứt đoạn?
Thất Tinh Bát Tinh Cửu Tinh chạy đi đâu?
Từ lão đầu cười to nói:
– Ngươi cho là, tu ra năm tòa Sơn Hà, thì nhất định có thể đạt đến mức tận cùng sao? Có vài người chỉ tu ra sơn, có vài người tuy tu ra Sơn Hà, nhưng không có đạt đến hoàn mỹ, bởi vậy, liền có thiên tài Thất Tinh, Bát Tinh, Cửu Tinh.
Thì ra là thế.
Lăng Hàn nói:
– Chiếu nói như vậy, Nhật Nguyệt Cảnh cũng có thể tu ra năm vòng Nhật Nguyệt? Tinh Thần cảnh có thể tu ra năm ngôi sao? Không phải còn có thiên tài mười một tinh, mười hai tinh sao?
– Trẻ nhỏ dễ dạy!
Từ lão đầu cười ha hả nói.
– Bất quá, có một chút ngươi sai rồi.
Hắn dựng thẳng lên một ngón tay nói:
– Chỉ có từng cảnh giới đều tu đến cực hạn chân chính, ngươi mới có thể bảo trì lực lượng Thập Tinh, bằng không, ở một cảnh giới không đạt đến hoàn mỹ, lực lượng chỉ biết ngã xuống, trở thành Cửu Tinh, Bát Tinh, Thất Tinh.
Lăng Hàn nga một cái, nguyên lai muốn giữ vững lực lượng Thập Tinh gian nan như vậy, mỗi một cảnh giới đều phải tu đến mức tận cùng.
– Tiền bối, ngươi gặp qua thiên tài Thập Tinh chưa?
Hỏi hắn.
Trong ánh mắt Từ lão đầu chợt bộc phát ra một đạo hung quang, da mặt có chút run run, thật lâu mới bình tĩnh lại nói:
– Thật ra lão nhân cũng chưa từng thấy tận mắt, thế nhưng nghe nói qua có vài thiên tài ngút trời như thế, được xưng là Vương giả trẻ tuổi, chân chính vô địch một cảnh giới.
Lăng Hàn khiếp sợ, chẳng những có, lại còn có vài cái?
Điều này sao có thể, phải biết rằng muốn đạt đến lực lượng Phá Hư hai mươi tinh, phải được Thiên Địa ngợi khen, bằng không chỉ có thể đạt đến 17 tinh, ba tinh cuối cùng là thuộc về trình tự cấm kỵ.
Từ lão đầu nhìn thấu nghi hoặc của hắn, cười nói:
– Ngươi cho là, đại năng Thần giới muốn đưa tộc nhân tiến nhập Tiểu Thế Giới, để cho bọn họ khai thiên rất khó sao?
– A!
Thân hình của Lăng Hàn rung bần bật, xác thực, làm như thế hoàn toàn có thể!
Khai thiên tiến vào Thần giới, bù đắp ba tinh lực lượng cuối cùng, tu lĩnh vực Nhân đạo đến hoàn mỹ.
Hắn không khỏi thở dài, đây thực sự là “sinh” vào nhà tốt a.
Vì vừa bắt đầu liền thua ở nơi bắt đầu rồi.
– Lão đầu tử nói cho ngươi những cái này, chính là hi vọng ngươi không nên tham cảnh giới, muốn trở thành Vương giả chân chính, ngươi nhất định phải tu mỗi một cảnh giới đến mức tận cùng, bằng không, cảnh giới giống nhau, lực lượng của người ta mạnh hơn ngươi, trời sinh liền chiếm ưu thế.
– Hơn nữa, so Thần khí so bí bảo, ngươi làm sao đấu với hậu đại của Hằng Hà Cảnh, Sáng Thế Cảnh?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1137: Bia Mộ Mơ Hồ
Lăng Hàn gật đầu, luận gốc gác hắn khẳng định không sánh bằng hậu duệ của cường giả, vậy cũng chỉ có tự thân xuất phát, tu luyện mỗi một cảnh giới tới cực hạn chân chính.
– Đa tạ tiền bối chỉ điểm!
Hắn tự đáy lòng nói, bằng không hắn tu đến đại viên mãn khẳng định sẽ xung kích đại cảnh giới, vậy hắn chỉ có thể là thiên tài Lục Tinh, dù cho ở sau đó tu đến mức tận cùng, cũng nhiều nhất là thiên tài Cửu Tinh, vĩnh viễn không thể chạm tới Thập Tinh.
– Đi thôi!
Từ lão đầu gật gù, thật giống như đã nói xong, không có hứng thú gì nữa.
– Vậy cách một quãng thời gian vãn bối lại tới vấn an tiền bối.
Lăng Hàn thi lễ một cái, xoay người rời đi.
Tuy Từ lão đầu chỉ nói cho hắn một ít bí ẩn, nhưng ảnh hưởng tới hắn không thể nghi ngờ là rất sâu xa, thiên tài Lục Tinh cùng thiên tài Thập Tinh, chênh lệch này quá lớn.
Có điều, với đại bộ phận thiên tài mà nói, có biết điểm ấy hay không cũng không khác biệt gì, bởi vì cực hạn của mỗi cảnh giới quá khó sửa chữa, hơn nữa, không tu Nhân đạo đến đỉnh cao, cho dù tu ra năm tòa Sơn Hà, Nhật Nguyệt, cũng không thể đạt đến Thập Tinh.
Thập Tinh, cần ở mỗi cảnh giới tu luyện đến thập toàn thập mỹ, thiếu một chút, vậy liền rơi đến Cửu Tinh.
Lăng Hàn tin tưởng, Vũ Hoàng có tư cách xung kích thiên tài Cửu Tinh, Phong Phá Vân thì kém một chút, cũng có thể đạt đến Bát Tinh, Mộ Dung Thanh thì không hẳn có thể tu ra năm tòa Sơn Hà, Nhật Nguyệt, lại thêm Phá Hư Cảnh cũng chỉ có lực lượng mười bảy tinh, vậy thành tựu của hắn chỉ giới hạn ở Tứ Tinh.
Khoảng cách giữa thiên tài cùng thiên tài, ở Thần giới cũng không có thu nhỏ lại, trái lại càng thêm phóng to.
Chờ sau ba ngày, Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc leo lên tinh thuyền xuất phát.
Tinh thuyền rất lớn, không phải lớn bình thường a.
Không hạm có thể làm rất nhỏ, như Xuyên Vân Toa chỉ có thể dung hai người, nhưng tinh thuyền chí ít lớn bằng nửa cái thành trì, bằng không khắc không được trận pháp khổng lồ, đây là cơ bản nhất, vạn nhất gặp phải vẫn thạch,… thì làm sao chặn?
Đại trận này khởi động, ngay cả Tinh Thần cảnh công kích cũng có thể đỡ rất lâu, để tinh thuyền có đủ thời gian chạy đi.
Nhưng dù tinh thuyền lớn như vậy, hiện tại cũng là người đông như mắc cửi.
Rất nhanh, tinh thuyền phá không, bay vào tinh vũ.
Tinh thuyền đương nhiên cũng có chất lượng khác biệt, chiếc thương thuyền này ở tính năng không tính quá tốt, tinh thuyền xuất phát trước bỏ ra năm ngày cũng đã qua lại một vòng, nhưng đám người Lăng Hàn đi năm ngày rồi, lại còn không có áp sát cái mộ lớn kia.
Hai ngày sau, bọn họ rốt cục đi tới phụ cận, mà lúc này, trong không gian phụ cận đã ngừng đầy tinh thuyền.
Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc đi ra, đứng trên boong thuyền quan sát, bốn phía tinh thuyền có trận pháp hình thành tấm chắn, sản sinh trọng lực yếu ớt, mô phỏng trạng thái bình thường, khác biệt duy nhất chính là không có không khí.
Cũng còn tốt, sau khi bước vào Thần cảnh hô hấp cũng không phải tất yếu.
Ngươi không vào Thần cảnh chạy tới, vậy là tự mình muốn chết.
Phía trước, xuất hiện một bán cầu thật to.
Đại tinh đều là hình cầu, nhưng vật thể to lớn trước mắt giống như một tinh cầu bị chặt đứt, chỉ còn dư lại một nửa, vậy thì càng như một mộ phần.
Mà ở trước mặt mộ lớn, tinh thuyền kích cỡ như thành trì quả thực như con kiến nhỏ, căn bản không thể so sánh.
– Vật phụt lên kia không phải ánh sáng, mà là tinh khí sinh mệnh!
Có người kinh hô.
Người trên thuyền đều kinh hãi, tinh khí sinh mệnh quý giá cỡ nào? Người có thể sống bao lâu, không phải là do tinh khí sinh mệnh quyết định sao? Nhưng tinh khí sinh mệnh chỉ có thể tự mình sản sinh, coi như cướp đoạt tinh khí của những sinh linh khác, vậy cũng chỉ có thể tạo được tác dụng bổ ích tu vi, mà không cách nào tăng cường tinh khí sinh mệnh bản thân.
Tinh khí sinh mệnh tiêu hao hết, vậy sinh linh sẽ chết, đây là lẽ thường.
Nhưng hiện tại, một cái mộ lớn phun ra tinh khí sinh mệnh, cuồn cuộn không dứt, chuyện này làm sao có thể không khiến người ta tê cả da đầu?
Nếu như có thể tu luyện ở trên mộ lớn này, vậy tiến cảnh tất nhiên sẽ hết sức kinh người.
Nhưng này rõ ràng là phần mộ, nên âm u đầy tử khí mới đúng, vì sao lại có tinh khí sinh mệnh kinh người dâng trào, cái này thật không hợp tình lý.
– Ha ha, ở trong tinh không xuất hiện một cái mộ lớn, vậy thì hợp lý sao?
Đây thực sự là một cái mộ lớn, bởi vì phía trên còn có một tấm bia mộ.
Một lớn như vậy, bia mộ tự nhiên cũng lớn kinh người, thật không cách nào tưởng tượng.
Bởi vì dù là đá bình thường, nhưng nào có một tảng đá hoàn chỉnh lớn như vậy, so với ngọn núi nào cũng cao hơn.
Ai cũng nhìn không ra tảng đá kia có dấu vết cắt ghép, mà trên mộ bia chỉ có hai chữ, cực kỳ mơ hồ, dù là ai cũng không cách nào thấy rõ.
Tác phẩm của ai lớn như vậy, lại ở trong tinh không mở ra một cái mộ lớn? Cái này nguyên bản hẳn là một tinh cầu đi, lại bị luyện hóa thành mộ, chôn xuống một người.
– Không đúng, sao ta không nhớ được hai chữ kia?
Có người kinh ngạc thốt lên.
Vừa nãy rõ ràng nhìn thấy trên bia mộ có hai chữ, tuy rất mơ hồ, nhưng chỉ quay đầu đi liền quên là dáng dấp gì, cái này quá quái lạ.
– Ta cũng hoàn toàn không nhớ ra được!
– Thật giống như có một lực lượng không tên, mạnh mẽ xóa đi hai chữ này.
Tất cả mọi người vừa sợ vừa hưng phấn, chỉ là một cái bia mộ cũng thần kỳ như thế, vậy trong mộ lại chất chứa bao nhiêu bảo vật?
Cái mộ vô cùng hùng vĩ, phun ra tinh khí sinh mệnh, mà ở chính diện, thình lình có một lối vào, bao phủ khí tức hỗn độn, phảng phất thiên địa sơ khai, mặc cho thị lực của ai cũng không thể xuyên thấu.
Chẳng trách ngay cả Loạn Tinh Nữ Hoàng, thậm chí Lẫm Thiên Tông cũng bị kinh động, cái mộ lớn này quá thần bí, quá kinh người.
Có người thử leo lên mộ lớn, nhưng ngoại trừ lối vào chính diện, đi ở chỗ khác chỉ có một kết quả… bạo thể mà chết.
Có cường giả Tinh Thần cảnh thôi thúc Bảo khí, nỗ lực tiếp cận, kết quả Bảo khí bị nổ nát tan, cường giả kia cũng bị nổ nửa người, may là còn sống, để những cường giả khác đều líu lưỡi, xem ra, không ai có thể xông vào.
Có lẽ Tam Nguyên Thượng Nhân có thể thử một lần, nhưng hắn vẫn ở Lẫm Thiên Tông, không hề rời đi một bước.
Nhưng chính diện cũng không dễ tiến vào, có đoàn hỗn độn khí kia bao phủ, nặng như tinh thần, ngay cả cường giả Tinh Thần cảnh cũng chống đỡ không nổi, vừa đi vào thần cốt liền rên rỉ, đi nhiều vài bước tuyệt đối sẽ bị ép thành bột phấn.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1138: Tiến Vào Mộ Lớn
Chuyện này làm sao chơi?
Ai cũng biết, cái mộ lớn này ghê gớm, có khả năng an táng một vị Hằng Hà Cảnh, thậm chí Sáng Thế Cảnh, nếu như có thể được di bảo của vị chí tôn này, ha ha…
Nhưng hiện tại ai cũng không vào được, vậy coi như bên trong cất giấu Bảo Sơn thì đã làm sao?
– Đoàn hỗn độn khí kia đang tiêu tan.
Có đại nhân vật nói.
Đây là một cường giả Tinh Thần cảnh lâu năm, đến từ Phách Dương Tinh, đã sống hơn 30 triệu năm, tuổi thọ tiếp cận khô cạn, bởi vậy lần này hắn ôm giác ngộ hẳn phải chết mà đến, nếu không thể tìm được cơ duyên đột phá Hằng Hà Cảnh, vậy hắn liền cách cái chết không xa.
Quả nhiên như hắn nói, hỗn độn khí đang chầm chậm tiêu tan, mộ lớn sắp mở ra.
Ở trong tinh không, mọi người cơ bản không thể tu luyện, bởi vì trong tinh không không có linh khí, chỉ có thể dựa vào Chân Nguyên Thạch rút lấy lực lượng, mặt khác chính là dựa vào đan dược, vậy thì càng thêm xa xỉ.
Nhưng Lăng Hàn ngoại lệ.
Người ở đây quá nhiều, biến mất mấy cái cũng không có ai chú ý tới, bởi vậy hắn thời khắc đều có thể đi vào Hắc Tháp, tu luyện ở dưới Luân Hồi Thụ, cái này cũng là sự tình đám người Vũ Hoàng đang làm.
Bọn họ lấy Chân Nguyên Thạch rút ra lực lượng, nuốt đan dược gia tốc tu hành, bởi vì có Luân Hồi Thụ tồn tại, bọn họ không cần lo lắng đẩy mạnh như vậy sẽ mang đến vấn đề gì.
Lăng Hàn chủ yếu là luyện đan, có tiền mới có thể mua Thần thiết, tăng cấp bậc của Tiên Ma Kiếm lên.
Thiếu tiền, cái này thật giống như là vấn đề vĩnh hằng.
Nhưng hắn rõ ràng không tu luyện, tiến bộ lại nhanh nhất trong mọi người.
Hết cách rồi, ai bảo trong cơ thể hắn có Ma Chủ tinh nguyên, vẫn không ngừng truyền tinh hoa lực lượng cho hắn, ngay cả lúc hắn ngủ tu vi cũng tăng lên, chỉ cần mỗi ngày tìm chút thời giờ ngộ đạo ở dưới Luân Hồi Thụ, liền có thể để cảnh giới và tâm tính tương xứng, không đến nỗi xuất hiện sự cố.
Lại qua mấy tháng, hắn sẽ đạt đến đại cực vị trung kỳ.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, hỗn độn khí ở lối vào dần dần biến mất, hiện ra một lối vào.
Cái này nhìn xa như một con đường, nhưng trên thực tế lớn kinh người, như một vùng biển, ngay cả tinh thuyền cũng có thể dễ dàng lái vào, chỉ là so với cái mộ lớn này thì có vẻ nhỏ mà thôi.
Các đại năng làm rất nhiều kiểm tra, lấy phi toa không người thử nghiệm, sau mấy lần, cuối cùng xác định có thể tiến vào.
Nhất thời, từng chiếc từng chiếc tinh thuyền xuất phát về lối vào.
Tinh thuyền kích cỡ tương đương với thành trì lái vào, lại như một con kiến bò trong chén, so sánh cách xa như thế.
Tất cả mọi người tràn ngập chờ mong.
Tinh không trúc phần, lấy một tinh cầu làm mộ, chôn xuống đến cùng là đại nhân vật cỡ nào?
Lăng Hàn cảm khái, dù Sáng Thế Cảnh thì đã làm sao, còn không phải có phần cuối của sinh mệnh, quay đầu lại, thiên cổ bá nghiệp cuối cùng cũng phải hóa thành một nắm đất vàng sao?
Thế gian này, thật sự có tồn tại vĩnh hằng sao?
Trong lúc hắn đang suy nghĩ, tinh thuyền đã lái vào, bên trong là một vùng tăm tối, chỉ có tinh thuyền phát sinh ánh sáng chiếu rọi không gian phụ cận.
Hắn lập tức cảm giác một bộ thân thể mềm mại nhích lại gần, chính là Thủy Nhạn Ngọc.
Lăng Hàn đưa tay ôm vưu vật này nói:
– Không cần lo lắng, có ta ở đây!
Thủy Nhạn Ngọc gật đầu, kỳ thực nàng rất ít ra ngoài rèn luyện, ở trước mặt di tích hùng vĩ như thế, nàng cảm giác mình cực kỳ nhỏ bé.
Tinh thuyền tiếp tục đi tới, hơn nửa ngày sau, phía trước xuất hiện một đại lục.
Trong mộ lớn xuất hiện một khối đại lục, cái này rất quái lạ, nhưng cái này nếu có khả năng là phần mộ của một vị cường giả vô thượng, vậy xuất hiện những cái này lại có gì đáng kinh ngạc?
Đại năng tự nhiên có thủ đoạn của đại năng!
Tinh thuyền tới trước đã ngừng đi, sắp xếp vô cùng chỉnh tề, có thể nhìn thấy rất nhiều người rời thuyền, đang thăm dò ở trên mảnh đại lục này.
Đi tới nơi này, bốn phía có ánh sáng yếu ớt, đủ để cường giả Thần cấp thấy rõ.
– Lại có không khí!
Lăng Hàn hít một hơi, tuy hắn có thể không cần hô hấp, nhưng quen thuộc thành tự nhiên, hắn vẫn sẽ hô hấp, cái này không phải nhất định cần, nhưng sẽ làm người thoải mái hơn rất nhiều.
– Cẩn thận!
Thủy Nhạn Ngọc nao nao, bọn họ vừa vặn trải qua một chiếc tinh thuyền, phía trên cắm một mặt cờ xí, thình lình viết một chữ “Triệu”.
Tinh thuyền của Triệu đại tướng quân, Triệu Luân vừa rời thuyền, đi theo phía sau một nam tử, biểu hiện cực kỳ cung kính.
Ồ, không phải nói vị Đại tướng quân này bị thương nặng sao, nhanh như vậy liền chạy đến?
Xem ra, cái mộ này mê hoặc quá lớn, ngay cả Triệu đại tướng quân đang dưỡng thương cũng không nhịn được di động.
Lăng Hàn gật đầu, ở đây Triệu Luân sẽ càng thêm trắng trợn không kiêng dè, song phương đơn độc va chạm, hắn không tin Triệu đại tướng quân sẽ khách khí với mình, dù sao hắn hết lần này tới lần khác đánh mặt Triệu Luân, vị Đại tướng quân kia lại chỉ có Triệu Luân là con trai độc nhất, không căm tức mới lạ.
Tinh thuyền dừng lại, mọi người dồn dập đi xuống, đều không thể chờ đợi được nữa.
Có điều, sau khi tất cả mọi người rời thuyền, tinh thuyền lập tức quay đầu, đùa giỡn, Hợp Ninh Tinh không biết còn có bao nhiêu người chờ, đương nhiên phải đi mấy vòng, tàn nhẫn kiếm lời a.
Còn có, bọn họ bán không phải vé khứ hồi, mà là một lượt, muốn về Hợp Ninh Tinh, hắc hắc… ngươi tiếp tục bỏ tiền đi.
Lăng Hàn nhìn phương hướng, nhưng ở đây phương hướng không có ý nghĩa quá to lớn, đều là tương đối.
– Nơi này linh khí mỏng manh, hoàn toàn không thích hợp tu luyện, nhưng tinh khí sinh mệnh phun trào, lại có thể thành Thánh Địa tu luyện, phi thường quái lạ.
Lăng Hàn kỳ quái nói.
– Chúng ta đi như thế nào?
Thủy Nhạn Ngọc hỏi.
– Trước tiên đi địa phương không người, để bọn người đại ca đi ra.
Lăng Hàn nhắm một phương hướng, đừng xem người tiến vào nơi này rất nhiều, nhưng bởi vì đại lục này to lớn, nhiều người như vậy cũng không tính nhiều.
Hai người đi tới, Lăng Hàn đang muốn thả đám người Phong Phá Vân ra, nhưng hơi nhướng mày, nhìn lại phía sau.
– Mấy người các ngươi, theo chúng ta cũng rất lâu a!
Lăng Hàn lạnh nhạt nói.
Ở phía sau bọn họ, không biết lúc nào có thêm bốn nam tử, nhìn qua đều hơn ba mươi tuổi, tu vi Sơn Hà Cảnh đại viên mãn.
Có điều, bước vào Thần cảnh, dáng dấp bề ngoài đã không thể dùng tuổi tác phán đoán.
Nhìn tinh lực của bọn họ rất mạnh, hẳn là tráng niên, nên có hơn 20 vạn tuổi.
– Tiểu tử, ngươi có thể lăn, còn mỹ nữ này khà khà, chúng ta sẽ chăm sóc thật tốt!
Bốn người này đều cười to.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1139: Vô Khuyết Công Tử
Lăng Hàn lắc đầu, bại hoại thực sự là nơi nào cũng có, mới vừa vào mộ lớn liền gặp phải bốn con sắc lang.
– Còn chưa cút!
– Con mẹ nó, ở trên thuyền nín mấy ngày, bây giờ nhìn đến mỹ nữ này, lão tử làm sao cũng nhẫn không được!
– Khà khà, tật xấu này của lão tam ngươi vẫn không sửa được! Thật muốn gấp, ngươi làm cái mông của tiểu tử này đi, nếu không lượt của ngươi tới thứ ba, nhìn thấy đại ca cùng nhị ca ta khoái hoạt, ngươi không phải sẽ căng nứt?
– Lăn, lão tử không làm chuyện gay!
Bốn tên đại hán không kiêng dè chút nào, miệng đầy lời xấu xa, dưới cái nhìn của bọn họ, hai người Lăng Hàn một cái là Sơn Hà cảnh đại cực vị, một cái khác chỉ là trung cực vị, bọn họ tùy tiện ai ra tay đều có thể ung dung trấn áp.
– Lão đại, tựa hồ tiểu tử này không chịu đi vào khuôn phép?
– Vậy thì giết, dáng dấp của cô nàng này thực tao, lão tử không nhịn được!
Bốn tên đại hán kia dồn dập ra tay, rõ ràng cảnh giới chiếm ưu nhưng còn muốn quần ẩu, hiển nhiên, bọn họ đã quen như vậy, quy củ gì đó đều là ngu ngốc, cấp tốc giết chết đối thủ mới là vương đạo.
Lăng Hàn hừ một tiếng, lấy ra Tiên Ma Kiếm, Kiếm Mang dương động, chém về phía bốn người.
– Ồ!
– Ừm!
– Nha!
Bốn tên đại hán đều kinh ngạc thốt lên, không nghĩ tới thực lực của Lăng Hàn mạnh như vậy, vừa ra tay liền để bọn họ cảm giác được không dễ trêu.
Có điều, cũng chỉ như vậy, dù sao chỉ là đại cực vị mà thôi.
– Hừ, cảnh giới cao nhiều như vậy, còn muốn ỷ đa số thắng, các ngươi còn biết xấu hổ hay không?
Thanh âm tràn ngập ngạo khí vang lên, chỉ thấy một thanh niên đi nhanh tới, mái tóc dài màu xanh lục, trên người có thần quang đan dệt.
Ở sau người hắn, còn theo chừng mười người trẻ tuổi, đều toát ra vẻ cung kính với hắn, hiển nhiên, người trẻ tuổi tóc xanh này là thủ lĩnh.
– Món đồ gì, dám quản chuyện của đại gia ngươi!
Một gã đại hán xoay người lại, nhìn thanh niên tóc xanh quát lên.
– Lớn mật, dám nói chuyện với Vô Khuyết công tử như thế!
Trong những người trẻ tuổi này, một thanh niên mang trường thương nhảy ra.
– Tiễn ngươi lên đường!
Hắn vung thương công kích.
Đại hán kia vội tế đao chống đỡ, leng keng keng, chỉ giao thủ mấy hiệp, hắn liền ngơ ngác biến sắc.
Tuy song phương đều là Sơn Hà cảnh đại viên mãn đỉnh cao, nhưng sức chiến đấu của hắn kém đối phương một đoạn dài, ngay lập tức rơi xuống hạ phong.
Mà đối phương lại thương thương đoạt mệnh, sát ý sôi trào, để hắn rõ ràng cảm nhận được uy hiếp của tử vong.
Thật mạnh!
Trong lòng hắn khiếp sợ, vội vã hét lớn một tiếng, bắt đầu liều mạng, từng đạo từng đạo thần quang từ trong cơ thể bắn ra, thân thể của hắn đột nhiên bành trướng gấp mấy lần, hóa thành một người khổng lồ cao ba trượng.
Phốc, bàn tay của hắn bị một thương đâm thủng, nhưng trong cơ thể hắn giống như không có máu, một thương này xuống ngay cả một chút xíu máu tươi cũng không có chảy ra.
Mà hắn thì như không có cảm giác đau, một tay khác vung đại đao, chém tới nam tử dùng thương.
nam tử dùng thương không khỏi kinh ngạc, trường thương vội vẩy một cái, chấn đối phương ra xa, hóa giải uy lực đòn đánh này, sau đó lộ ra vẻ bừng tỉnh nói:
– Ngươi không phải phóng to thân thể, mà chỉ là da phồng lên, xem như lớn, kỳ thực cũng không phải là thân thể lớn, vì lẽ đó ăn ta một thương cũng không ảnh hưởng, ngay cả máu cũng không có chảy ra.
– Coi như ngươi biết, vậy thì như thế nào?
Đại hán cười gằn.
– Hiện tại thân thể của ta khổng lồ như vậy, ngươi còn muốn bắn trúng chỗ yếu hại của ta? Ngươi biết chỗ yếu hại của ta ở đâu sao?
– Ha ha, ta không cần biết chỗ yếu hại của ngươi ở đâu, ở dưới Hàn Sương Thương của ta, ngươi chỉ có một con đường chết!
Nam tử dùng thương kích phát thương trong tay, nhất thời, từng đạo từng đạo thần văn tỏa ra, hàn khí vô tận lưu chuyển, thật giống như muốn chém nát hư không.
Hàm răng của đại hán kia không khỏi run lên, trong mắt toát ra vẻ khiếp sợ:
– Thần khí cấp bốn!
Nam tử dùng thương này rõ ràng nghe lệnh của thanh niên tóc xanh, nhưng một “hạ nhân” liền có thể nắm giữ Thần khí cấp bốn, khái niệm này nghĩa là gì? Đám người tuổi trẻ này… không thể nào, bối cảnh khẳng định lớn kinh người.
– Ha ha, một chuyện hiểu lầm mà thôi!
Lại một đại hán mở miệng.
– Nếu hai người này là bằng hữu của các vị, thứ cho chúng ta lỗ mãng!
Nam tử dùng thương quay đầu nhìn về phía thanh niên tóc xanh, đối phương chỉ nở nụ cười lạnh lẽo nói:
– Dám mạo phạm người ngọc, còn muốn mạng sống?
Hắn nhất thời hiểu ý, trường thương phát uy, đồng thời quét tới bốn tên đại hán này.
Hiện tại hắn cực kỳ hung hăng, trường thương phát uy, biến bốn phía thành một mảnh Băng Thiên Tuyết Địa, uy năng thậm chí siêu việt Sơn Hà cảnh đại viên mãn đỉnh cao, lại thêm sức chiến đấu bản thân hắn, tương đương với hai cường giả liên thủ.
Cho dù lấy một địch bốn, hắn vẫn chiếm hết thượng phong, nhìn dáng dấp kia không cần mấy chiêu liền có thể diệt sạch bốn tên đại hán này.
Lăng Hàn không khỏi gật đầu, võ giả muốn nắm giữ một tinh sức chiến đấu cũng rất gian nan, nhưng Thần khí không giống.
Bởi vì cái này có thể do cường giả ôn dưỡng sau đó ban cho hậu bối sử dụng, hoàn toàn có thể vượt qua tứ tinh, Ngũ Tinh.
Hắn càng thêm chờ mong, khi Tiên Ma Kiếm đuổi tới cảnh giới của mình, sẽ phóng ra uy lực kinh người cỡ nào, có thể so với Tiên Kim, tuyệt không chỉ là có tính trưởng thành đơn giản như vậy.
– A!
Không lâu lắm, bốn tên đại hán đều bị tàn sát, nam tử dùng thương thu hồi binh khí, cung kính trở lại phía sau thanh niên tóc xanh.
Điều này khiến người ta kinh ngạc, phải biết sức chiến đấu của nam tử dùng thương này hết sức kinh người, hoàn toàn có thể một mình gánh vác một phương, hiện tại lại như nô bộc.
Thanh niên tóc xanh đi tới, nhìn Thủy Nhạn Ngọc lộ ra nụ cười tràn ngập mị lực nói:
– Cô nương, để ngươi chấn kinh.
Lăng Hàn thầm lắc đầu, xem ra hắn lại thêm một tình địch.
Thê tử của hắn thật là siêu cấp họa thủy, chạy đến chỗ nào cũng có người đến gần, hơn nữa địa vị mỗi người không thấp.
Trước là Triệu Luân, hiện tại là người này, phỏng chừng bối cảnh sẽ không yếu hơn Triệu Luân.
– Phiền phức ngươi nói chuyện thì nói, không nên áp sát như thế!
Lăng Hàn đưa tay ra chặn lại.
– Lớn mật!
Nam tử dùng thương lập tức nhảy ra, trường thương lại tế, nhắm thẳng vào Lăng Hàn.
– Trưởng Tôn, không nên kích động như thế!
Thanh niên tóc xanh khẽ mỉm cười, đưa tay nhẹ nhàng ấn trường thương của đối phương xuống.
– Tại hạ Hạ Vô Khuyết, đến từ Đại Trường Tinh Phách Hạ Hoàng Triều.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1140: Đại Quân Tượng Đá (Thượng)
Nam tử dùng thương được gọi là Trưởng Tôn lập tức cất thương đi, cung kính nói:
– Thất lễ, kính xin công tử thứ tội!
Hạ Vô Khuyết chỉ vung vung tay, lại nhìn hai người Lăng Hàn nói:
– Hai vị xưng hô như thế nào?
– Lăng Hàn, Thủy Nhạn Ngọc, thê tử của ta.
Lăng Hàn cũng cười nói.
Sắc mặt của Hạ Vô Khuyết không khỏi ngưng lại, rất rõ ràng lộ ra vẻ âm trầm.
Hắn không phải không gặp mỹ nữ, nhưng vưu vật như Thủy Nhạn Ngọc thực sự là lần đầu tiên nhìn thấy.
Vừa thấy liền để hắn ái mộ cùng muốn giữ lấy, nhưng đối phương lại danh hoa có chủ?
Hắn quét nhìn Lăng Hàn một chút, không khỏi lộ ra vẻ trào phúng, loại tiểu nhân vật này cũng xứng với người ngọc như vậy? Hắn cười gằn, chỉ cần người có mắt, liền có thể phân biệt ra được hắn và Lăng Hàn cái nào càng tốt hơn.
Đối với điểm ấy, hắn tự nhiên tràn ngập tự tin.
Hắn là con trai thứ sáu mươi bảy của hoàng đế Phách Hạ Hoàng Triều, cũng là con nhỏ nhất, nhưng thiên phú xuất sắc nhất, mới 507 tuổi, đã là Sơn Hà Cảnh đại viên mãn đỉnh cao.
Càng mấu chốt chính là, hắn ở hơn bốn mươi tuổi còn được đưa vào một tiểu thế giới, ở nơi đó thành công khai thiên, tu mỗi một cảnh giới đến hoàn mỹ.
Hắn tràn ngập dã vọng, muốn trở thành thiên tài mạnh nhất trong lịch sử.
– Hai vị, nơi này tình huống không biết, có khả năng vô cùng nguy hiểm, không bằng kết bạn cùng đi, có thể chiếu ứng lẫn nhau?
Hắn cười nói.
Thủy Nhạn Ngọc lắc đầu nói:
– Bèo nước gặp nhau, không cần!
Nàng tự nhiên biết tâm tư của đối phương, nhưng hiện tại tim của nàng chỉ ở trên người Lăng Hàn, tự nhiên không nghĩ cái khác.
Hai người cất bước mà đi, nhưng nam tử dùng thương lập tức cất bước, cản bọn họ lại.
– Trưởng Tôn, ngươi làm cái gì vậy!
Hạ Vô Khuyết lạnh lùng quát.
Nam tử dùng thương vội lui về phía sau một bước, quỳ một chân trên đất nói:
– Thuộc hạ lỗ mãng!
– Thủy cô nương, chúng ta còn có thể gặp lại!
Hạ Vô Khuyết lộ ra nụ cười tự tin.
Thủy Nhạn Ngọc không trả lời, Lăng Hàn đưa tay lắc lắc, cũng không quay đầu lại.
– Công tử!
Nam tử dùng thương tiến tới, hắn hơi nghi hoặc một chút, công tử rõ ràng yêu thích nữ nhân này, tại sao không trực tiếp lưu đối phương lại? Lấy thân phận, địa vị, thiên phú võ đạo của công tử, nữ nhân nào không chủ động đầu hoài tống bão?
– Ngươi không hiểu!
Hạ Vô Khuyết cười nói, vẻ mặt lộ ra ý tứ sâu xa.
Quá dễ dàng liền được nữ nhân này lại có ý gì? Hắn còn thiếu mỹ nữ sao?
Nhưng nữ nhân như Thủy Nhạn Ngọc, lại tựa như rượu ngon, cần phải từ từ thưởng thức.
Hắn không chỉ muốn chiếm thân thể đối phương, còn muốn chiếm tâm của đối phương, tự nhiên không cần nóng vội.
– Chúng ta còn có thể ‘bèo nước gặp nhau’!
Hắn phất phất tay.
– Theo sau!
Lăng Hàn cùng Thủy Nhạn Ngọc đi ra một khoảng cách, xác định phụ cận không người, hắn giương tay lên, bọn người Vũ Hoàng từ trong Hắc Tháp xuất hiện.
Có điều, cũng không phải là tất cả mọi người, như Tàn Dạ, Chu Vô Cửu vẫn ở lại trong Hắc Tháp tu luyện, bây giờ tu vi của bọn họ vẫn quá thấp, ở đây không có hiệu quả rèn luyện, tự nhiên đặt tinh lực ở trên tu luyện mới tốt.
Đi ra chỉ có năm người, Phong Phá Vân, Vũ Hoàng, Mộ Dung Thanh, Hách Liên Thiên Vân còn có Đinh Bình, Tu La Ma Đế hiện tại là dáng dấp khôi lỗi lang, không thể tính vào hàng ngũ người, lại nói, hắn vốn là sinh linh của Minh giới, cùng người không có chút quan hệ nào.
– Đây chính là mộ lớn trong tinh không?
Bọn người Vũ Hoàng kinh ngạc, địa phương này không hợp tưởng tượng của bọn họ, phảng phất không khác gì Hợp Ninh Tinh cả, chỉ là linh khí yếu một chút, nhưng sinh mệnh tinh khí đầy đủ đến kinh người.
– Ừm!
Lăng Hàn gật đầu.
– Đây là không gian trong mộ lớn, xác thực lớn có chút thái quá.
– Ha ha, nếu đến nơi này, vậy phân nhau đi đi!
Ánh mắt của Vũ Hoàng lóe sáng, tràn ngập chiến ý.
– Ừm!
Phong Phá Vân và Mộ Dung Thanh đều gật đầu.
– Vẫn là đồng thời đi, có thể chiếu ứng lẫn nhau!
Lăng Hàn cảm thấy nơi này nguy hiểm, hơn nữa nơi này cường giả quá nhiều, tuy đám người Vũ Hoàng bước vào Thần cảnh, lại có năng lực vượt cấp chiến đấu, nhưng người có khả năng áp chế bọn họ vẫn nhiều lắm.
– Tứ đệ, chúng ta đều thích hợp lấy chiến nuôi chiến, một mực khổ tu cũng không phải đường của chúng ta!
Phong Phá Vân cười nói.
Lăng Hàn ngẩn ra, sau đó chậm rãi gật đầu.
Ba vị huynh trưởng đều là thiên tài đỉnh cấp, đặc biệt là Vũ Hoàng, một đời bá chủ, nhân vật như vậy há có thể ở dưới cánh chim của người khác? Bọn họ đều là hạng người ngạo khí trùng thiên, tự nhiên có con đường của mình.
– Được, vậy ở lối ra hội hợp.
Lăng Hàn cũng không phải hạng người lập dị.
– Tứ đệ, cẩn thận!
Ba người Phong Phá Vân đều nói, sau đó từng người rời đi.
– Ồ, chạy nhanh như vậy?
Hách Liên Thiên Vân gãi gãi đầu.
– Nếu bọn họ đều đi, bản tọa cũng không tiện lưu lại, vậy Lăng tiểu tử, chúng ta sau này gặp lại.
Hắn cũng tìm một phương hướng khác nhau, nhẹ nhàng rời đi.
– Sư phụ…
Đinh Bình nóng lòng muốn thử.
Lăng Hàn không khỏi lườm một cái nói:
– Ngươi trước tiên đột phá Thần cấp, vậy ta có thể cho phép ngươi đi ra ngoài rèn luyện, hiện tại đàng hoàng ở đây đi.
– Vâng!
Đinh Bình nhất thời cúi đầu.
Ba người cũng chọn một phương hướng đi tới, đây là một mảnh bình nguyên, bốn phía không có cái gì có thể chỉ dẫn phương hướng, bởi vậy chỉ cần bọn họ đừng quay đầu là được.
Nơi này hoang vu, trên vùng bình nguyên cũng không có một chút xíu sinh linh, ngay cả cỏ cũng không có, phảng phất đây chính là một tử địa.
Rất kỳ quái, tuy không có linh khí, nhưng sinh linh phổ thông lại không cần linh khí nha? Lại nói, ở đây sinh mệnh tinh khí phóng lên trời, thực vật phải tươi tốt, động vật phải cường tráng, sao sẽ trở thành một mảnh tử địa?
Bọn họ tiếp tục tiến lên, gần như sau một ngày.
– Ồ!
Lăng Hàn hét lên kinh ngạc, chỉ thấy phía trước có một đám người lớn tối om om, giống như quân đội liệt trận, hắn chỉ nhìn một hàng liền có mấy ngàn, mà nhiều hơn mấy hàng nữa, vậy chính là mấy vạn.
– Sư phụ, làm sao?
Đinh Bình vội vàng hỏi.
Lăng Hàn phát động Chân Thị Chi Nhãn, vẻ kinh ngạc càng thêm mãnh liệt, bởi vì những cái kia không phải chân nhân, mà là tượng đá.
Hắn nói:
– Đi nhanh chút!
– Ồ!
Đinh Bình vội vàng gật đầu, nhưng hắn chỉ là Phá Hư Cảnh, sao so tốc độ với Lăng Hàn cùng Thủy Nhạn Ngọc, nhất thời bị Lăng Hàn đá vào mông một cước, vèo, liền lao về quần thể tượng đá kia.
– Sư phụ…
Hắn thảm thiết nói.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









