1. Home
  2. Truyện Kiếm tu
  3. [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
  4. Tập 68 : Bắc Đẩu Tinh Cung triệu kiến (c671-c680)

[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)

Tập 68 : Bắc Đẩu Tinh Cung triệu kiến (c671-c680)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 671: Bắc Đẩu Tinh Cung triệu kiến

Cục diện bây giờ, Linh Tê Kiếm Tông thực sự quá yếu đuối, gần như căn bản không chiếm được bất cứ sự ủng hộ nào, bản thân Bạch Nhạc cũng là hạng vô danh, trong tình huống thế này, muốn lôi Linh Tê Kiếm Tông từ trong vũng bùn ra thì nhất định phải lập uy trước.

Mà điều đó vốn mới là mục đích của Bạch Nhạc.

Trong vòng một đêm, gió mây biến sắc.

Khi Lục Yên Nhiên lần nữa trở lại Lục gia, Lục gia đã thật sự được đóng dấu ấn hào môn, không chỉ là hạ nhân chạy trốn trước đó ai nấy đều khóc ròng quỳ xin trở lại Lục gia, mà trước cửa Lục gia cũng ngựa xe như nước, người tặng lễ nối liền không dứt.

Cho dù là bản thân Lục Yên Nhiên thì vẫn có một cảm giác như đang nằm mơ, buổi tối hôm trước còn đang lo lắng cho sự an toàn của Bạch Nhạc, nhưng chỉ trong một đêm đã thay đổi bất ngờ, giống như lời Bạch Nhạc nói, mọi thứ đều đã kết thúc.

Chỉ là trong lòng Lục Yên Nhiên cũng có một loại cảm giác, như là khoảng cách giữa mình và Bạch Nhạc đã càng ngày càng xa xôi.

– Bạch phủ chủ, ngươi đùa cái gì thế? Đó là năm mươi vạn linh thạch.

Có thể lấy ra được một nửa đã là cực hạn của ta rồi.

Trong phủ thành chủ, đối mặt với Bạch Nhạc đến tận cửa đòi bồi thường, sắc mặt Chu Đông Dương tái nhợt, gần như là hận muốn lật bàn.

Vốn dĩ lúc trước khi tham gia hội đấu giá, ông ta đã đồng ý là dù Bạch Nhạc lấy giá cả bao nhiêu mua Uẩn Tinh Đan, ông ta đều trả một nửa giá đó, nhưng hôm nay Bạch Nhạc há miệng một cái là muốn để ông ta bổ sung năm mươi vạn linh thạch, sao có thể không khiến ông ta phát điên cho được.

– Đúng vậy, một nửa là hiệp nghị bình thường, nhưng mà bây giờ chúng ta không phải đang bàn chuyện bồi thường sao?

Bạch Nhạc không nhúc nhích chút nào, khoan thai nói:

– Hay là, phủ chủ đại nhân đã quên mất lời hứa hẹn hôm qua rồi?

– Bạch Nhạc, ngươi và ta đều biết rằng thứ ngươi muốn là gì! Hôm qua với tư thế mặc ngươi làm chủ đấy của ta, không đến ba ngày, toàn bộ Duyễn Châu sẽ chấn động vì nó, đây không phải là kết quả ngươi muốn sao?

Chu Đông Dương kiềm lại lửa giận, dứt khoát trực tiếp nói rõ ra.

– Phủ chủ đại nhân, ông cũng biết đó, con người của ta tương đối trung thực.

Ừm, người thành thật bình thường thì khá là thiết thực.

Bạch Nhạc giang tay ra, tùy ý mở miệng.

– …

Nghe thấy hai chữ ‘trung thực’ kia, Chu Đông Dương hận không thể ói lên mặt Bạch Nhạc.

Nếu ngươi trung thực thật, vậy thì tất cả người trên đời này đều là người đàng hoàng hết.

– Ba mươi vạn linh thạch.

Chu Đông Dương gần như là rít từ trong kẽ răng ra mấy chữ này, ông ta nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, nói:

– Đây là mức cực hạn mà ta có thể lấy ra.

– Phủ chủ đại nhân, có lẽ chúng ta nên nói rõ chuyện này hơn một chút.

Bạch Nhạc hơi chau mày, hờ hững mở miệng:

– Cái viên Uẩn Tinh Đan kia hẳn là của ông đúng không? Cái gọi là hội đấu giá chẳng qua chỉ là một đoạn lướt ngang, hay ông đang cho rằng ngay cả chuyện này mà ta cũng nhìn không ra đấy phỏng?

– …

Nghe hắn nói như thế, sắc mặt của Chu Đông Dương lập tức trở nên tái nhợt, có lòng muốn phủ nhận, nhưng trong lòng ông ta lại rất rõ, đã đến bước này rồi, phủ nhận đã vốn không còn bất cứ ý nghĩa nào nữa.

Chu Đông Dương hít sâu một hơi, lúc này mới chậm rãi nói:

– Bốn mươi vạn, rút hai phần lợi nhuận từ thương hội Càn Khôn, đây là tất cả linh thạch mà ta lấy được.

– Thành giao!

Bạch Nhạc cười híp mắt nhìn Chu Đông Dương, vui sướng nói:

– Ông xem đi, không phải chúng ta cũng đang nói chuyện càng lúc càng vui hay sao?

Vui sướng cái đầu ngươi!!!

Chu Đông Dương quả thực đã rất nín nhịn mới không trực tiếp mắng câu này ra khỏi miệng.

Chu Đông Dương tiện tay ném ra một chiếc nhẫn trữ vật, hiển nhiên ông ta cũng đã không còn tinh thần để tiếp tục dây dưa với Bạch Nhạc:

– Bản quan có chút mệt mỏi, mời Bạch phủ chủ trở về cho!

Bạch Nhạc nhận lấy chiếc nhẫn trữ vật, cũng không thèm nhìn nó, hắn nhún vai mỉm cười, nói:

– Đa tạ phủ chủ đại nhân.

Đã đạt được mục đích, Bạch Nhạc cũng không tiếp tục đâm chọc Chu Đông Dương nữa mà đứng dậy đi ngay.

Mãi đến khi bóng dáng Bạch Nhạc biến mắt, Tiểu Đoạn mới chậm rãi đi ra, khẽ hỏi:

– Đại nhân, chúng ta thật sự phải nuốt cơn tức này hay sao?

Chu Đông Dương cười lạnh một tiếng, khinh thường nói:

– Làm gì cần chúng ta ra tay! Ngươi cho rằng cái Bạch Cốt

– Bạch phủ chủ!

Phía bên này, Bạch Nhạc mới vừa trở lại Lục phủ, Nam Cung Thiên đã lần nữa tới cửa thăm hỏi.

– Nam Cung sư huynh.

Nam Cung Thiên đột nhiên tới chơi là chuyện Bạch Nhạc không ngờ tới, hắn không khỏi hơi kinh ngạc.

Nghe thấy xưng hô này, Nam Cung Thiên lập tức cười khổ:

– Bạch sư huynh, huynh gọi như vậy, ta chịu không nổi đâu.

Lúc trước, lần đầu tiên khi hắn nhìn thấy Bạch Nhạc, trong lòng Nam Cung Thiên nhiều ít vẫn có chút khinh thường, nhưng chỉ mới trôi qua bấy nhiêu thời gian, chỉ chớp mắt thôi mà Bạch Nhạc đã bước vào Tinh Cung cảnh, hơn nữa thực lực còn chém được cả trưởng lão của Bạch Cốt Thần Giáo, ép lui Mâu Kình Thần, lực áp Chu Đông Dương, thành tựu uy danh hiển hách.


Chương 672: Bắc Đẩu Tinh Cung triệu kiến (2)

So sánh qua lại, một tên đệ tử chân truyền của Bắc Đẩu Tinh Cung như hắn quả thật chẳng đáng là gì.

Bạch Nhạc mỉm cười, hiển nhiên hắn cũng rất hài lòng với xưng hô Bạch sư huynh thế này, rất tự nhiên sửa miệng:

– Nam Cung sư đệ là khách quý ít gặp đó nha, chỉ sợ không phải là đến uống chén trà thôi nhỉ?

Sau khi sai hạ nhân dâng trà lên xong, chờ những người khác đi xuống hết rồi, lúc này Nam Cung Thiên mới khẽ nói:

– Thật không dám giấu giếm, chuyện có liên quan tới Bạch Cốt Thần Giáo, đêm qua ta đã truyền tin tức về tông môn, ý của bản tông là mời Bạch phủ chủ đến bản tông một chuyến, cẩn thận nói rõ chuyện của Bạch Cốt Thần Giáo và Mâu Kình Thần một chút.

Chỉ một câu đơn giản, khi rơi vào trong tai Bạch Nhạc lại là một ý vị hoàn toàn khác.

Bắc Đẩu Tinh Cung cố ý móc nối Bạch Cốt Thần Giáo và Mâu Kình Thần lại với nhau ngay lúc này là muốn coi nó thành thời cơ, làm khó dễ với Đông Hải tiên đảo sao?

Tâm niệm thay đổi thật nhanh, Bạch Nhạc ngẩng đầu nhìn Nam Cung Thiên, hỏi lại lần nữa:

– Nam Cung sư đệ, người đệ vừa mới nói rốt cuộc là Bạch phủ chủ, hay là Bạch Nhạc?

Câu hỏi kia vừa ra, lại lập tức khiến Nam Cung Thiên hơi ngập ngừng.

Đây không chỉ riêng là vấn đề về xưng hô, mà hàm nghĩa phía sau nó còn có ảnh hưởng cực lớn.

Nếu người Bắc Đẩu Tinh Cung muốn gặp chỉ là Bạch phủ chủ, vậy thì có nghĩa là chuyện này không có bất cứ quan hệ nào với Linh Tê Kiếm Tông, nhưng nếu người muốn gặp là Bạch Nhạc, vậy thì đồng nghĩa Bắc Đẩu Tinh Cung bằng lòng nhượng bộ một số chuyện của Linh Tê Kiếm Tông ở một mức độ nào đó.

Dưới tình huống sát hạch tông môn sắp bắt đầu, đối với Linh Tê Kiếm Tông, sự khác nhau trong đó thật

Nam Cung Thiên im lặng một lát rồi mới chậm rãi đáp:

– Bạch sư huynh, ta cũng không muốn giấu giếm gì huynh… Hẳn là huynh cũng hiểu, chuyện này ta không làm chủ được.

Rốt cuộc là Bạch phủ chủ hay là Bạch sư huynh, e là phải đến khi huynh tới bản tông rồi mới có thể có đáp án.

Bạch Nhạc hơi suy tư một lát, lúc này mới chậm rãi gật đầu:

– Xin Nam Cung sư đệ chuyển lời cho quý tông, trong vòng bảy ngày, Bạch Nhạc sẽ tự mình đến Bắc Đẩu Tinh Cung thăm hỏi.

Trước đó Bạch Nhạc cưỡng ép lập uy chính là vì cục diện bây giờ.

Dù cuối cùng Bắc Đẩu Tinh Cung có thái độ gì, chỉ cần chịu nói thì chuyện này sẽ có đường lui, kiểu gì cũng tốt hơn trước đó rất nhiều.

Như vậy, dù có thế nào đi chăng nữa, chuyến đi đến Bắc Đẩu Tinh Cung này hắn cũng phải đi.

Chỉ là… Tin tức này sợ là không gạt được rồi.

Bắc Đẩu Tinh Cung có ý đồ riêng, có thể nói là chỉ thẳng vào Đông Hải tiên đảo, ý sâu xa trong đó, chỉ sợ Mâu Kình Thần cũng biết! Trong tình huống thế này, Mâu Kình Thần và Bạch Cốt Thần Giáo sẽ có phản ứng thế nào, xem như là một chuyện đáng để nghiền ngẫm.

– Con nói là, Bắc Đẩu Tinh Cung chịu đàm phán?

Nghe thấy Bạch Nhạc thuật lại ý đồ đến của Nam Cung Thiên, Hà Diêu lập tức kích động, có rất nhiều chuyện, ông nhìn rõ hơn Bạch Nhạc nhiều.

Mặc dù Bạch Nhạc là phủ chủ Thanh Châu, nhưng cái thân phận đệ tử chân truyền của Linh Tê Kiếm Tông này cũng không phải là giả, ngay lúc này, Bắc Đẩu Tinh Cung muốn gặp Bạch Nhạc, bản thân chuyện này rõ ràng đã là một loại thái độ rồi.

– Đệ tử đã đồng ý trong vòng bảy ngày sẽ đến Bắc Đẩu Tinh Cung.

Bạch Nhạc nhẹ nhàng gật đầu, khẽ đáp:

– Còn nữa, chúng ta vẫn phải đề phòng Bạch Cốt Thần Giáo một chút, ăn thiệt thòi lớn như thế, chỉ sợ đối phương sẽ không từ bỏ ý đồ.

– Đây cũng là điều mà ta muốn nói với con.

Nhắc tới chuyện này, sắc mặt của Hà Diêu cũng nặng nề thêm mấy phần:

– Cuối cùng thì bản tông cũng là tông môn Huyền cấp, trực tiếp tiến đánh tông môn, Bạch Cốt Thần Giáo của hắn chỉ sợ vẫn còn chưa có lá gan lớn như vậy, nhưng nếu chỉ nhằm vào con thì lại khác.

Đừng thấy Linh Tê Kiếm Tông yếu đuối, nhưng cho dù là lúc trước, khi Bích Vân Đào cấu kết với Bạch Cốt Thần Giáo muốn ra tay với Linh Tê Kiếm Tông, cũng vẫn muốn đợi đến sau khi sát hạch tông môn xong, sau khi xóa tên Linh Tê Kiếm Tông từ tông môn Huyền cấp rồi mới dám ra tay.

Mặc dù Đạo Lăng Thiên Tông suy thoái, nhưng cuối cùng vẫn không ngã xuống, đạo môn vẫn chiếm lấy vị trí chủ đạo tuyệt đối.

Dù chỉ là một tông môn Huyền cấp thì cũng xem như là chính tông của Huyền Môn, nếu Bạch Cốt Thần Giáo dám tiến đánh Linh Tê Kiếm Tông, ngay lập tức sẽ lọt vào sự vây công của tất cả tông môn chính đạo ở Duyễn Châu, hơn nữa còn là kiểu không tiếc bất cứ giá nào.

Cũng không phải là vì bọn họ có tình cảm gì với Linh Tê Kiếm Tông, mà là với vấn đề muốn giữ gìn mặt mũi và địa vị của đạo môn, bọn họ không có bất cứ chuyện gì có thể thương lượng.

Nhưng nếu chỉ vỏn vẹn nhằm vào một hai người, thì không cần phải kiêng kỵ nhiều như vậy.

– Ngài yên tâm!

Bạch Nhạc khẽ gật đầu, trên mặt buông lỏng, hắn khẽ giải thích:

– Thực lực của đệ tử, ngài cũng nhìn thấy rồi, trừ khi là vị lão tổ Tinh Hải cảnh của Bạch Cốt Thần Giáo kia đích thân ra tay, nếu không thì cho dù đánh không lại, đệ tử cũng vẫn có thể chạy mà.


Chương 673: Sinh nghi

Nhắc tới chuyện này, sắc mặt Hà Diêu cũng dịu đi rất nhiều, chỉ bàn về thực lực, Bạch Nhạc bây giờ sớm đã vượt qua ông:

– Tóm lại, tự con cần phải cẩn thận.

Vị đệ tử trước mặt cẩn thận quan sát sắc mặt của Mâu Kình Thần, khẽ nói:

– Đánh bại Bạch Nhạc không khó, nhưng muốn giết hắn thì lại không dễ dàng, cho dù không nhắc tới cái linh bảo hộ thân kia, lấy thực lực hôm nay của hắn, một khi hắn một lòng muốn đi, sợ là rất khó giữ lại.

Trong mắt Mâu Kình Thần hiện lên nét không kiên nhẫn, hắn ta lạnh lùng bảo:

– Đừng có vòng vo với ta, có lời gì thì nói thẳng đi.

– Mâu sư huynh, có nghĩ tới chuyện… hợp tác với Chu Đông Dương không?

Trong nháy mắt, trong mắt Mâu Kình Thần đột nhiên hiện lên một ánh sáng khiếp người, một áp lực kinh khủng lập tức ập tới, đệ tử kia thậm chí không nói nổi một lời, thịch một tiếng đã quỳ mọp xuống, đầu đầy mồ hôi.

– Quả nhiên ngươi là thám tử mà vị phủ chủ đại nhân này sớm cài vào đúng không? Lúc trước, người tiết lộ tin tức ta tìm Bạch Nhạc ra ngoài cũng là ngươi phải không?

Từ khi đối phương nhắc tới Chu Đông Dương, Mâu Kình Thần đã sớm nghĩ rõ hết mọi chuyện.

Lúc trước, hắn ta suốt đêm đến thành Duyễn Châu, căn bản không có bất cứ sự trì trệ nào đã trực tiếp chạy đến Lục phủ, ý muốn trực tiếp giết Bạch Nhạc đoạt lại giới chỉ, nhưng dù là tốc độ tới của Chu Đông Dương hay là Bắc Đẩu Tinh Cung thì đều nhanh hơn trong dự đoán của hắn ta rất nhiều.

Lúc đó hắn ta đã nhận ra trong đống đệ tử Đông Hải tiên đảo ở thành Duyễn Châu tất nhiên đã có phản đồ, thậm chí lúc trước hắn còn từng có sát ý muốn giết sạch đám đệ tử này, chỉ là suy xét đến chuyện hắn ta chưa quen thuộc tình huống ở thành Duyễn Châu nên lúc ấy mới bỏ qua.

Bây giờ đối phương chủ động nhắc tới chuyện hợp tác với Chu Đông Dương, sao hắn ta còn không hiểu ra cho được.

– Vâng…

Đệ tử kia đầu đầy mồ hôi lạnh, đến mức độ này rồi, hắn cũng chẳng dám mảy may che giấu nữa:

– Đệ tử cũng là bị bất đắc dĩ, Chu Đông Dương đã khống chế tính mạng của người nhà đệ tử, đệ tử không dám không đồng ý với ông ta!

Sát ý trong mắt Mâu Kình Thần lóe lên một cái rồi biến mất, lúc này hắn ta mới chậm rãi thu hơi thở vào, hờ hững mở miệng:

– Chu Đông Dương muốn làm gì, nói đi.

Đệ tử kia như là mới bò ra từ trong đống nước, hắn lau mồ hôi lạnh trên trán đi, lúc này mới khẽ đáp:

– Hiệu quả trận pháp của Lục giả ngài cũng đã nhìn thấy rồi, phủ chủ đại nhân bằng lòng bố trí trận pháp, đến lúc đó, chỉ cần Mâu sư huynh ngài đẩy Bạch Nhạc vào địa điểm dự định, phát động trận pháp, là có thể bắt rùa trong hũ, cho dù Bạch Nhạc có bản lĩnh lớn như trời cũng không thể trốn thoát được.

Mâu Kình Thần lạnh lùng nhìn đối phương, hỏi lại lần nữa:

– Chu Đông Dương muốn cái gì?

Đệ tử kia nhỏ giọng trả lời.

– Phủ chủ đại nhân bị Bạch Nhạc làm bẽ mặt, trước đó lại bị Bạch Nhạc gạt cho một phen! Giúp ngài chỉ là vì muốn xả giận.

Gần như cùng lúc hắn vừa cất tiếng, Mâu Kình Thần đã bóp cổ hắn, trực tiếp nhấc hắn lên, trong mắt lộ sát ý lạnh lẽo:

– Ngươi cho rằng ta là con nít ba tuổi sao? Chỉ vì một chút ân oán đấy mà Chu Đông Dương muốn diệt Bạch Nhạc, ông ta thật sự vì muốn xả giận à?

– Mâu sư huynh, đệ tử thật sự không… không biết! Chu Đông Dương dạy đệ tử nói như vậy.

Trong mắt đệ tử kia hiện lên một nỗi sợ hãi, không ngừng giải thích.

– Đã như thế thì ngươi còn có tác dụng gì nữa chứ?

Trong mắt Mâu Kình Thần hiện lên vẻ chán ghét, bàn tay hắn ta bỗng dùng sức, thậm chí không tiếp tục cho đối phương cơ hội nói chuyện nào cả mà trực tiếp bẻ gãy cổ đệ tử kia rồi ném thi thể của đối phương ra ngoài như là ném rác rưởi vậy.

Bắt đầu từ khi hắn ta biết đối phương phản bội Đông Hải tiên đảo, phản bội hắn ta, hắn ta đã không tính để đối phương sống nữa rồi.

Về phần rốt cuộc Chu Đông Dương có chủ ý gì, hắn ta căn bản không quan tâm.

Lúc đầu, Mâu Kình Thần có hơi xem thường vị phủ chủ Duyễn Châu này, nhưng trong những lần tiếp xúc mấy ngày nay lại khiến hắn ta ngửi được một mùi vị không bình thường, trực giác nói cho hắn ta biết, vị phủ chủ đại nhân này chỉ e tuyệt đối không đơn giản như vậy.

Hắn ta không có hứng thú đấu tâm cơ với Chu Đông Dương, đó không phải là phong cách làm việc của hắn ta.

Về phần chuyện hợp tác với Chu Đông Dương, thì càng là không thể nào.

Đương nhiên là hắn muốn giết Bạch Nhạc, nhưng bây giờ còn chưa đến lúc, nhất là sau khi Chu Đông Dương muốn xử lý Bạch Nhạc, hắn ta càng không muốn ra tay.

Đối với hắn ta, hoặc là đối với Đông Hải tiên đảo, bây giờ chuyện cấp bách là phải rũ sạch quan hệ với Bạch Cốt Thần Giáo.

Đương nhiên là phải giết Bạch Nhạc, nhưng lại không thể là hắn ta ra tay.

Giết trưởng lão của Bạch Cốt Thần Giáo, chuyện này dĩ nhiên nên để Bạch Cốt Thần Giáo đi xử lý, vả lại, hắn ta cũng tin tưởng rằng Bạch Cốt Thần Giáo chắc chắn có năng lực này.

Chuyện kỳ lạ là, hẳn là Chu Đông Dương cũng nghĩ tới điều này, như vậy thì tại sao ông ta lại phải dẫn dụ mình tự ra tay đối phó với Bạch Nhạc chứ?


Chương 674: Ngọn nguồn của sự bất an

Trừ khi…

Chu Đông Dương nhận định, Bạch Nhạc có năng lực hoặc là giết Mâu Kình Thần, hoặc là cùng hắn lưỡng bại câu thương.

Chỉ là dựa vào cái gì mà Chu Đông Dương dám nhận định như thế?

– Chết rồi?

Mí mắt Chu Đông Dương hơi giật, nhỏ giọng lập lại.

– Vâng!

Tiểu Đoạn đứng ở bên người Chu Đông Dương khẽ đáp.

Chu Đông Dương thoáng suy tư một chút, hỏi lại lần nữa:

– Phía bên chỗ Mâu Kình Thần còn có phản ứng gì đặc biệt không?

– Tạm thời không có.

Tiểu Đoạn lắc đầu giải thích:

– Người của chúng ta cũng không dám tới gần quá, để phòng việc bị phát hiện chuyện này có liên quan tới chúng ta.

Chu Đông Dương khoát tay áo, bình tĩnh nói:

– Không cần đề phòng nữa, người đã chết rồi, tất nhiên là Mâu Kình Thần đã đoán được, cũng không có gì để giấu giếm nữa.

Tiểu Đoạn hơi do dự rồi hỏi lại một lần nữa:

– Đại nhân, có cần phái người tiếp xúc thêm một chút nữa không?

– Không cần, mục đích đã đạt được, Mâu Kình Thần làm thế nào cũng không quan trọng.

Chu Đông Dương chậm rãi đứng dậy, dùng một giọng điệu không thể nghi ngờ dặn:

– Ngươi vẫn nên chú tâm để ý Lục phủ nhiều nhiều tí, một khi Bạch Nhạc rời khỏi Lục phủ, dù hắn có đi đâu cũng lập tức báo cho ta biết.

Tiểu Đoạn hơi khom người, cung kính đáp:

– Vâng!

Mặc dù hắn ta cũng không hiểu rằng tại sao người chết rồi mà Chu Đông Dương lại nói là đã đạt được mục đích, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến chuyện hắn ta chấp hành mệnh lệnh của Chu Đông Dương.

Người khác không rõ, nhưng hắn ta lại biết tâm cơ của vị phủ chủ đại nhân này thâm trầm và phức tạp hơn biểu hiện bên ngoài rất nhiều.

Cách Hà Diêu đi cũng giống như lúc ông tới đây vậy.

Hà Diêu trước giờ vẫn vô cùng khiêm tốn, dường như chẳng có ai nhận thấy được là ông đã rời đi.

Dù cho thân là tông chủ của Linh Tê Kiếm Tông, nhưng trên thực tế, tất cả hào quang bây giờ đều tụ lên trên người Bạch Nhạc, cũng không có bao nhiêu người chú ý tới ông.

Bạch Nhạc ngồi ở trong sân, mặc cho ánh trăng vẩy vào trên người mình, trong lòng cũng thoáng qua rất nhiều suy nghĩ.

Mấy ngày nay, loại cảm giác bất an trong lòng Bạch Nhạc càng ngày càng mãnh liệt, thậm chí dường như nó đã đạt tới một trình độ khiến hắn có chút đứng ngồi không yên.

Chỉ là, Bạch Nhạc như vẫn không thể nào nắm lấy được ngọn nguồn của sự bất an đó.

Tiễn Hà Diêu đi trước một bước, thứ nhất là vì hắn không muốn liên lụy đến Hà Diêu và Linh Tê Kiếm Tông, mặt khác, cũng là vì hắn muốn chuẩn bị cho việc bại lộ thân phận để ứng phó với nguy hiểm trong tình huống không có bất cứ sự lo lắng nào.

– Bạch đại ca!

Dưới ánh trăng, Lục Yên Nhiên chậm rãi bước đến bên người Bạch Nhạc, nhỏ giọng gọi.

– Lục cô nương.

Lục Yên Nhiên ngồi xuống bên cạnh Bạch Nhạc, nàng cắn môi, cuối cùng cũng không kiềm được hỏi hắn:

– Bạch đại ca, huynh phải đi rồi à?

– Đúng vậy!

Bạch Nhạc bật cười, cũng không có bất cứ sự giấu giếm nào, đáp:

– Chuyện ở Duyễn Châu đã xử lý xong, ta muốn đến Bắc Đẩu Tinh Cung trước một chuyến, sau đó là phải về tông môn chuẩn bị sát hạch tông môn.

Lục Yên Nhiên nhìn Bạch Nhạc, hơi do dự hỏi:

– Vậy huynh có còn trở về không?

Bạch Nhạc hơi trầm ngâm đôi chút, mới nói:

– Tạm thời thì chắc là sẽ không trở về.

Hi Nhi vẫn ở tông môn, nếu một mình cô ở đây không quen, cũng có thể trở về tông môn thăm Hi Nhi.

Lục Yên Nhiên há miệng muốn nói điều gì, cuối cùng vẫn không thể nói ra được.

Một mình ở lại đương nhiên là không quen rồi, nhưng người nàng muốn gặp không chỉ là mỗi Lục Hi Nhi, mà còn cả Bạch Nhạc nữa.

Chỉ là câu này, nàng không nói nên lời.

Lục Yên Nhiên im lặng một lát, lúc này mới gượng cười, nói:

– Bạch đại ca, ta đã từng đồng ý làm cho huynh một bộ quần áo, gần đây chưa kịp làm, cũng không biết khi làm xong, huynh có còn ở Duyễn Châu hay không.

– Quần áo?

Bạch Nhạc lặp lại một lần theo bản năng, trong nháy mắt, trong đầu hắn lại như bị một tia sét bổ xuống, bỗng khiến hắn bừng tỉnh.

Trong đôi mắt Bạch Nhạc lộ ra vẻ sợ hãi lẫn vui mừng, hắn nhịn không được vui vẻ trong lòng, chợt đứng dậy ôm Lục Yên Nhiên một hồi:

– Thì ra là thế, ha ha, Lục cô nương, lần này cô đã giúp ta một chuyện lớn rồi!

– Hả?

Lục Yên Nhiên đột nhiên bị Bạch Nhạc ôm như thế, lại nghe thấy mấy câu không đầu không đuôi này, nàng đúng là có chút ngớ người.

Chẳng qua chỉ là làm một bộ y phục thôi mà, có cần phải làm quá như vậy không?!

Bạch Nhạc lại không nghĩ nhiều như vậy, hắn chỉ nhẹ nhàng ôm một lát đã buông Lục Yên Nhiên ra, sau đó đi đi lại lại tại chỗ, trong mắt đột nhiên hiện ra một sát ý lạnh lẽo.

Lục Yên Nhiên có muốn làm quần áo hay không, Bạch Nhạc đương nhiên không quan tâm, nhưng lúc trước, sở dĩ Lục Yên Nhiên nói muốn làm quần áo cho hắn cũng là bởi vì đêm hôm ấy, hắn mượn tên Yến Bắc Thần để ra tay, sau khi trở về thì không kịp thay quần áo.

Ngay sau đó thì Chu Đông Dương đến, chỉ là bị Bạch Nhạc mượn Lục Yên Nhiên gạt đi.

Chuyện này, Bạch Nhạc gần như đã quên mất, bây giờ được Lục Yên Nhiên nhắc lại như thế, hắn lập tức hoàn toàn nhớ ra.


Chương 675: Bạch Nhạc phản kích

Lúc đó, mặc dù Chu Đông Dương bị mình gạt cho qua, nhưng trên thực tế ông ta đã sinh nghi từ lúc đó.

Mấy ngày nay làm dấy lên nhiều vở kịch như vậy, mình có thể nói là danh chấn Duyễn Châu, nhưng mà, Yến Bắc Thần lại đột nhiên mai danh ẩn tích.

Dưới tình huống vốn đã sinh nghi, lấy tâm trí của Chu Đông Dương, há có thể không phát hiện được chuyện giấu bên trong.

Đương nhiên, có lẽ ông ta sẽ không đoán được rằng mình là Yến Bắc Thần, nhưng chắc chắn sẽ tin tưởng mình và Yến Bắc Thần có liên hệ vô cùng mật thiết!

Chỉ bằng điều này thôi, Chu Đông Dương sẽ tuyệt đối không dễ dàng dừng tay.

Nhận ra được điều này, trong lòng Bạch Nhạc liền nảy sinh một sát ý mãnh liệt với Chu Đông Dương.

Trong bóng đêm, Mâu Kình Thần lặng yên rời khỏi thành Duyễn Châu.

Trong một cái mộ hoang cách ngoài thành không xa, Mâu Kình Thần dừng bước lại, tiện tay bóp nát một tờ cốt phù, trong chốc lát đã có mấy bóng người xuất hiện trước mặt hắn.

Những người này giống với vị trưởng lão Bạch Cốt Thần Giáo kia, đều mặc một bộ áo bào đen, hoàn toàn che khuất mình, dưới bóng đêm, ngay cả khuôn mặt cũng nhìn không thấy.

Chỉ là, Mâu Kình Thần rõ là đã sớm thích ứng với bộ dạng của đối phương, hắn ta không hề bất ngờ, chỉ hờ hững nói:

– Sát cục nhằm vào Bạch Nhạc lần này, ta không thể nào ra tay, chỉ có thể để Bạch Cốt Thần Giáo các ngươi một mình hành động.

Người áo đen cầm đầu nghe thấy lời của Mâu Kình Thần thì rõ ràng có hơi bất mãn, lạnh lùng chất vấn:

– Ngươi có ý gì?

Mâu Kình Thần từ tốn giải thích:

– Chu Đông Dương sai người liên hệ ta, muốn dụ ta ra tay, ta hoài nghi bên trong có bẫy.

Các ngươi cũng biết đại hội đạo môn sắp đến, tình thế như vậy, ta không thể bị nắm lấy bất cứ nhược điểm nào để tránh ảnh hưởng đến đại hội đạo môn.

– Rốt cuộc phía sau vị phủ chủ đại nhân này là ai, đến bây giờ chúng ta vẫn chưa điều tra được rõ ràng.

Ta không muốn để lại bất cứ tai họa ngầm nào bởi vì chút việc nhỏ như thế.

Nhắc tới đại hội đạo môn, mấy người áo đen kia cũng im lặng, thật lâu sau mới trả lời bằng chất giọng khàn khàn:

– Được! Chẳng qua chỉ là một thiên tài mới vào Tinh Cung mà thôi, không có chí bảo trong tay, cho dù mạnh thế nào cũng không trốn được Bạch Cốt Mộ.

Cũng không nhất định phải là ngươi ra tay.

Chẳng qua ta nhất định cũng phải nhắc nhở ngươi, tất cả mọi người đều ở trên một chiếc thuyền, ai cũng đừng hòng chỉ nghĩ cho riêng mình!

Mâu Kình Thần lạnh lùng liếc đối phương, ngay cả một câu nói thêm cũng không có đã quay người bỏ đi.

Thù không để qua đêm.

Đối với Bạch Nhạc, bản thân sự hoài nghi của Chu Đông Dương đã là một loại uy hiếp to lớn, nếu dựa theo suy nghĩ bình thường, Bạch Nhạc cần phải càng cẩn thận, không tiếp tục để thân phận Yến Bắc Thần này xuất hiện nữa, tránh cho hậu hoạn vô cùng.

Nhưng sau khi suy nghĩ rõ ràng mấy chuyện này, Bạch Nhạc lại đưa ra một lựa chọn hoàn toàn khác biệt.

Chu Đông Dương, không phải ông đang nghi ngờ sao?

Vậy thì ta sẽ dứt khoát đặt Yến Bắc Thần lên trên mặt bàn cho ông xem, mặc ông thỏa sức nghi ngờ, ta sẽ trực tiếp dùng cách bạo lực nhất để nói cho ông biết cái gì là bá đạo!

Thừa lúc trời đêm, Bạch Nhạc thay thanh y và Huyết Ảnh Ngoa, bay thẳng lên trên không trung phủ thành chủ!

Ầm!

Không có bất cứ sự che giấu nào, giống như lần đầu tiên đến phủ thành chủ vậy, Bạch Nhạc thi triển Thông Thiên Ma Công, hung hăng đánh một quyền về phủ thành chủ.

Chỉ một quyền thôi đã gần như khiến đất rung núi chuyển.

Toàn bộ phủ thành chủ bỗng chốc như xảy ra một trận địa chấn, rất nhiều căn phòng bởi một quyền này mà bị đánh sụp, trong nháy mắt, toàn bộ phủ thành chủ hoàn toàn rơi vào cảnh hỗn loạn.

Ma khí ngập trời.

Trực tiếp hiện ra sức mạnh của Tinh Cung cảnh, bày ra sự nghiền ép trực tiếp nhất.

– Yến Bắc Thần!!!

Căn phòng mà Chu Đông Dương ở hoàn toàn bị đánh nát, ông ta thậm chí ngay cả y phục cũng không kịp đổi, trên người chỉ mặc một bộ áo ngủ, để chân trần từ trong đống phế tích đầy bụi đất bay lên trời.

Dù có thế nào đi nữa, ông ta cũng không ngờ rằng lúc này mà Yến Bắc Thần lại đánh tới cửa.

Chuyện ngoài ý muốn này gần như có thể nói là làm rối loạn tất cả kế hoạch của ông ta, cũng khiến suy nghĩ tin tưởng không chút nghi ngờ của ông ta xảy ra chút dao động.

– Nghe nói ngươi vẫn luôn tìm ta?

Bạch Nhạc lạnh lùng nhìn Chu Đông Dương, trong đôi mắt hiện lên một nỗi khinh thường, hắn hờ hững nói:

– Bây giờ ta tới rồi, có thủ đoạn gì thì cứ đem hết ra đi.

– …

Hàm nghĩa bên trong câu nói này quá nhiều, khiến Chu Đông Dương trong khoảng thời gian ngắn có hơi không theo kịp.

Tại sao Yến Bắc Thần biết mình đang tìm hắn ta?

Phản ứng trực tiếp nhất là, Bạch Nhạc tiết lộ ván cục muốn vây giết Yến Bắc Thần mà mình và hắn cùng nhau thiết lập ra ngoài, nhưng một suy nghĩ lại chợt lóe qua đầu, Chu Đông Dương lại nghĩ đến chuyện trước đó khi mình giải thích với Mâu Kình Thần ở phòng đấu giá, mình cũng đã từng nói rằng là vì muốn liên thủ đối phó với ma tu thần bí kia.


Chương 676: Bạch Nhạc phản kích (2)

Trong tình huống thế này, tin tức đương nhiên không thể giấu được, chỉ cần đối phương muốn nghe thì dĩ nhiên có thể nghe.

Hơn nữa, đoạn thời gian này thật sự quá trùng hợp.

Nếu đối phương thật sự có liên hệ với Bạch Nhạc, cũng không nên ra tay vào lúc này chứ nhỉ?

– Thế nào, ngươi không ra tay sao? Vậy thì đến phiên ta ra tay nhé?

Trong mắt Bạch Nhạc hiện ra một luồng sát khí kinh khủng, hắn bước ra một bước, rồi bất ngờ đánh một quyền thẳng vào mặt Chu Đông Dương.

Lúc trước Bạch Nhạc chỉ là Linh Phủ hậu kỳ, nhưng đã từng giao thủ với Chu Đông Dương, chỉ bằng chút thực lực bề ngoài ấy của Chu Đông Dương, căn bản là không đáng để mắt.

Bây giờ bước vào Tinh Cung, thực lực của Bạch Nhạc tăng lên, há chỉ còn là một chút? Một quyền này đánh ra, trong nháy mắt đã dẫn đến một đợt tiếng nổ đùng đùng.

Trong tích tắc, Chu Đông Dương đã cảm nhận được nỗi uy hiếp của cái chết.

Chu Đông Dương không còn dám do dự nữa, ông ta gần như chỉ thoáng suy nghĩ thì đã trực tiếp tế Tinh Cung ra, ngay lúc đó, trường kiếm tuốt khỏi vỏ, mũi kiếm nhoáng một cái đã chém về phía nắm đấm của đối phương.

Coong!!!

Bạch Nhạc không lùi nửa bước.

Hắn căn bản không nhìn mũi kiếm của đối phương, nắm đấm trực tiếp đánh vào trên mũi kiếm, phát ra một đợt âm thanh va chạm như sắt thép, như là cái nắm đắm này của Bạch Nhạc chính là thần binh lợi khí khủng khiếp nhất.

Chỉ vỏn vẹn một quyền, Chu Đông Dương đã trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, lòng bàn tay cầm kiếm bị đánh cho nứt toác, gần như cầm kiếm không nổi, ngay cả Tinh Cung cũng không khỏi lắc lư theo.

Quá mạnh!

Chỉ trong nháy mắt giao phong đã mang đến cho Chu Đông Dương một nỗi sợ hãi khi đối mặt với cái chết.

Cho dù là Mâu Kình Thần, sợ là cũng không hơn thế này là bao.

Loại sức mạnh nghiền ép tuyệt đối này khiến Chu Đông Dương sinh ra nỗi sợ hãi từ tận đáy lòng, cái loại cảm giác này đáng sợ hơn nhiều khi đối mặt với Bạch Nhạc.

Giờ khắc này, Chu Đông Dương chỉ hận không thể chửi ầm lên!

Không phải nói Yến Bắc Thần thiếu linh dược đột phá, căn bản không thể đột phá hay sao? Chỉ mới trôi qua bao nhiêu lâu thế này, sao lại êm đẹp để đối phương cưỡng ép đột phá đến Tinh Cung cảnh rồi?

Sức mạnh như vậy, cho dù ông ta không ẩn giấu thực lực mà lật ra tất cả át chủ bài thì cũng chưa chắc có thể ngăn lại được, chớ đừng nói chi là còn muốn tiếp tục ẩn giấu thực lực.

Đương nhiên, Chu Đông Dương cũng không phải là không hoài nghi giữa Yến Bắc Thần và Bạch Nhạc có liên hệ gì hay không.

Dù sao thì hai người đều đột phá, khó tránh khỏi quá trùng hợp.

Nhưng sự hoài nghi này chỉ được dừng ở việc liệu có phải Bạch Nhạc cố ý giúp Yến Bắc Thần có được linh dược đột phá hay không, chứ muốn nói trực tiếp hoài nghi Bạch Nhạc và Yến Bắc Thần là cùng một người thì cũng quá làm khó ông ta.

Phải biết Tinh Cung là không thể giấu được ai, dù là người như thế nào cũng không thể có được hai tòa Tinh Cung.

Hơn nữa, sự chênh lệnh giữa phương thức chiến đấu của Bạch Nhạc và Yến Bắc Thần thực sự quá lớn, khiến cho người ta căn bản không nảy sinh được chút liên tưởng mảy may nào.

– Ta ngược lại muốn xem xem, ngươi có thể ngăn được mấy quyền của ta.

Khóe miệng Bạch Nhạc cong lên thành một nụ cười lạnh khinh thường, hắn căn bản không có chút do dự nào mà bước ra một bước như theo sao đuổi trăng, một lần nữa đuổi về phía Chu Đông Dương, không chịu cho ông ta cơ hội thở dốc nào.

Lần trước khi giao thủ, Bạch Nhạc đã biết Chu Đông Dương đang ẩn giấu thực lực, bây giờ lần nữa ra tay, chuyện thứ nhất hắn cần làm chính là ép át chủ bài của ông ta hoàn toàn lộ diện.

Đương nhiên, nếu Chu Đông Dương thật sự có can đảm liều chết, hoặc là át chủ bài không đủ mạnh mẽ, Bạch Nhạc cũng không ngại trực tiếp giết chết đối phương để chấm dứt hậu hoạn.

– Yến Bắc Thần, ngươi đừng khinh người quá đáng!

Mắt thấy quyền thứ hai đánh xuống, trong mắt Chu Đông Dương nổi đầy tơ máu, giận dữ mắng.

Ầm!!!

Một quyền này hung hăng đánh lên trên Tinh Cung, Bạch Nhạc hơi nhíu mày, mặt toàn vẻ khinh miệt, lạnh lùng nói:

– Khinh ngươi đấy, thì sao?!

Khinh người quá đáng? Lần này vốn là sự phản kích Bạch Nhạc làm ra sau khi phát hiện tâm tư của Chu Đông Dương, nếu là ra tay khoan dung thì mới là chuyện cười.

– A a a… Yến Bắc Thần, đây là ngươi ép ta!!!

Trong mắt Chu Đông Dương hiện lên một sự điên cuồng, trong nháy mắt, hơi thở trên người Chu Đông Dương bỗng nhiên tăng vọt, Tinh Cung trên đỉnh đầu càng chiếu sáng rực rỡ, chỉ một thoáng đã hiện ra rõ ràng như thực chất!

Tinh Cung trung kỳ.

Bằng trạng thái Tinh Cung của Chu Đông Dương vào giờ khắc này, chí ít thực lực của ông ta không dưới vị trưởng lão Bạch Cốt Thần Giáo kia!

– Đây mới là thực lực thật sự của ngươi sao? Đáng tiếc vẫn chưa đủ!!!

Bạch Nhạc lạnh lùng nhìn Chu Đông Dương, hờ hững mở miệng.

Đối mặt với một Chu Đông Dương toàn lực ra tay, Bạch Nhạc cũng không dám khinh thường, chỉ một ý niệm, Tinh Cung chậm rãi nổi lên sau lưng.

Dưới ma khí ngập tràn, một tòa Tinh Cung màu đen chậm rãi bay lên.


Chương 677: Nghiền Ép, Thân Ngoại Hóa Thân

So với Tinh Cung của đối phương, Tinh Cung của Bạch Nhạc có vẻ hơi mơ hồ, căn bản không nhìn rõ hình dáng, chỉ có thể nhìn thấy một bộ hóa thân hình người bên trong Tinh Cung, lộ ra một cảm giác áp bách cường đại.

Rõ ràng chỉ là Tinh Cung sơ kỳ, nhưng giờ phút này, mặc dù đối mặt với Chu Đông Dương, hắn cũng không hề rơi xuống thế yếu.

Đây không phải là vấn đề về cảnh giới, mà là phẩm chất của Tinh Cung đã cao hơn của đối phương một cấp độ.

– Yến Bắc Thần, ngươi và ta không thù không oán, vì sao ba lần bốn lượt ngươi tìm ta gây chuyện?

Chu Đông Dương nhìn chằm chằm vào Bạch Nhạc, căm hận mắng.

– Vậy chuyện ngươi liên thủ Bạch Nhạc bày trận muốn vây giết ta cũng là tin giả sao?

Bạch Nhạc hơi nheo mắt, lạnh lùng hỏi ngược lại.

– Đến tột cùng thì ngươi và Bạch Nhạc có quan hệ thế nào?

Nhắc tới chuyện này, Chu Đông Dương cũng không thèm che giấu nữa, trực tiếp vạch trần, trầm giọng chất vấn.

– Phủ chủ đại nhân, hiếu kỳ sẽ hại chết người!

Bạch Nhạc cười lạnh một tiếng, nhàn nhạt đáp.

Gần như cùng lúc đó, thân hình Bạch Nhạc lóe lên một cái, bổ ra một quyền.

Lúc nói chuyện thì lập lờ nước đôi, nhưng khi có cơ hội ra tay, lại lộ ra một cỗ sát khí muốn giết người diệt khẩu như cũ.

– Nguyệt Ảnh!

Cảm nhận được nguy hiểm, Chu Đông Dương cũng không để ý tới che giấu nữa, trong nháy mắt, thực lực Tinh Cung trung kỳ hoàn toàn bộc lộ ra, toàn bộ Tinh Cung nổi lên ánh sáng màu trắng, lộ ra Nguyệt Hoa Chi Lực nồng nặc, bao phủ Bạch Nhạc vào trong.

Nguyệt Ảnh Thần Thông!

Lần trước động thủ với Chu Đông Dương, Chu Đông Dương ẩn giấu thực lực, nhưng vẫn dựa vào cái Nguyệt Ảnh Thần Thông này ép Bạch Nhạc phải sử dụng Thôn Thiên Quyết, bây giờ toàn lực thi triển, uy lực càng không thể so sánh được.

Kiếm phong lóe lên, một vệt nguyệt ảnh rực rỡ xông tới mặt, chính Bạch Nhạc cũng cảm nhận được một tia uy hiếp trí mạng.

– Thôn Thiên!

Ma uy ngập trời!

Gần như cùng lúc đó, Bạch Nhạc cũng thi triển ra Thôn Thiên Quyết.

Sau khi bước vào Tinh Cung Cảnh, đây vẫn là lần đầu tiên Bạch Nhạc thi triển Thôn Thiên Quyết, trong nháy mắt, Bạch Nhạc có thể cảm nhận rõ ràng được, tôn Nhân Hình Hóa Thân bên trong Tinh Cung kia, sinh ra một loại liên hệ không nói rõ được cũng không tả rõ được với mình.

Chỉ một ý nghĩ, tôn Nhân Hình Hóa Thân phía sau Bạch Nhạc, lập tức trở nên cực kỳ rõ ràng, giống như thật sự ngưng tụ thành một cái thân ngoại hóa thân giống Bạch Nhạc như đúc!

Nguyệt Hoa Chi Lực bị thôn phệ điên cuồng, cùng lúc đó, lực lượng Tinh Cung cũng được điều động, Nhân Hình Hóa Thân bên trong Tinh Cung cũng càng ngày càng rõ ràng.

Giờ khắc này, Bạch Nhạc mới chính thức cảm nhận được chênh lệch trong này.

Trước khi bước vào Tinh Cung, Bạch Nhạc thi triển Thôn Thiên Quyết, thân ngoại hóa thân chỉ vẻn vẹn thôn phệ tất cả lực lượng xung quanh, không cách nào cắn nuốt hết tất cả, mà bản thân Bạch Nhạc cũng phải gánh chịu.

Nhưng bây giờ lại hoàn toàn khác.

Thân ngoại hóa thân thôn phệ, bản thân Tinh Cung cũng đang thôn phệ lực lượng xung quanh, hơn nữa còn hô ứng lẫn nhau, áp lực mà bản thân Bạch Nhạc phải thừa nhận, gần như là không có, mà hoàn toàn là do Tinh Cung gánh chịu.

Kể từ đó, mặc kệ lực lượng đối phương kinh khủng bao nhiêu, Bạch Nhạc cũng có thể cắn nuốt thời gian dài, dù sao muốn làm nổ Tinh Cung, cũng cần lực lượng cực kỳ kinh khủng.

Quan trọng nhất là, giờ khắc này Bạch Nhạc mới chính thức nhận ra, tôn thân ngoại hóa thân này, vốn lấy ra để tự bạo, nhưng lại là một cái hóa thân sở hữu chiến lực khủng bố, tâm niệm hơi động một chút, dựa vào liên hệ giữa Bạch Nhạc và thân ngoại hóa thân, tôn thân ngoại hóa thân kia, sẽ trực tiếp phi thân mà ra, sử dụng lực lượng cắn nuốt, phản công về phía Chu Đông Dương.

Đây mới thực sự là thân ngoại hóa thân!

Ý thức được điểm này, trong lòng Bạch Nhạc đột nhiên hiện lên vẻ mừng như điên.

– Oanh!

Trong nháy mắt giao phong, tôn thân ngoại hóa thân kia cũng hung hăng đập một quyền về phía kiếm phong của đối phương, hơn nữa, bản thân thân ngoại hóa thân do ma khí và Nguyệt Hoa Chi Lực thôn phệ được ngưng tụ mà thành, nên không sợ chết, hoàn toàn không cần để ý sự an toàn của bản thân, trực tiếp cứng đối cứng đánh về phía Chu Đông Dương.

Biến cố ngoài ý muốn này, đã dọa được Chu Đông Dương!

Lấy thực lực của hắn, tự nhiên nhìn ra được, Tinh Cung trên đầu Bạch Nhạc, mới là lực lượng chi nguyên của tôn thân ngoại hóa thân này, chỉ cần lực lượng Tinh Cung không hao hết, lực lượng của tôn thân ngoại hóa thân này sẽ vĩnh viễn không dừng, tiếp tục đánh như vậy, chắc chắn sẽ thất bại.

Kinh khủng nhất là, lực lượng của mình còn bị đối phương thôn phệ, điều này càng làm cho người ta thúc thủ vô sách.

– Chết đi cho ta!

Tới mức này, Chu Đông Dương cũng mặc kệ tất cả, không dám kéo dài nữa, lực lượng Tinh Cung triệt để tràn ra, hóa thành một vầng Nguyệt Ảnh theo kiếm trong tay mạnh mẽ chém về phía cái thân ngoại hóa thân kia.

Tôn thân ngoại hóa thân này có không sợ chết thế nào đi nữa, thì cuối cùng cũng không phải là vô địch, đối mặt với một kích toàn lực của Chu Đông Dương, thân ngoại hóa thân trực tiếp nổ tung, chỉ là những lực lượng này cũng không trực tiếp tán loạn, mà hóa thành một cỗ lực lượng kinh khủng cuồn cuộn, tiếp tục phát động công kích về phía Chu Đông Dương một lần nữa.


Chương 678: Nghiền Ép, Thân Ngoại Hóa Thân (2)

Lực lượng kinh khủng như vậy chợt bùng nổ, cho dù là Chu Đông Dương kịp chuẩn bị, cũng vẫn không thể hoàn toàn hóa giải, phun ra một ngụm máu tươi, Tinh Cung vốn rực rỡ, đã xuất hiện một tia dao động.

Càng đáng sợ hơn là, trong nháy mắt này hắn thậm chí không thể tỉnh lại, Bạch Nhạc theo sát đánh ra một quyền.

Có thể nói một quyền này rất đúng thời cơ, vừa lúc Chu Đông Dương lực cũ đã hết lực mới chưa tới, trực tiếp đánh lên mặt Chu Đông Dương.

Trong nháy mắt, cả người Chu Đông Dương bay ngược mà ra, giống như một cái túi rách, đập mạnh xuống đất, tiếp tục phun ra một ngụm tiên huyết, đầu khớp xương bị gẫy mấy cái.

Bại!

Bại không chút vãn hồi, hoặc có thể nói là bại không sức đánh trả.

Không phải Chu Đông Dương không đủ mạnh, mà là Thôn Thiên Quyết thực sự quá kinh khủng.

Không ngờ thần thông mà ngày trước Thông Thiên Ma Quân dùng để hoành áp thiên hạ, bây giờ thật sự tái hiện trong tay Bạch Nhạc, loại lực lượng kia, quả thực là mạnh không gì sánh kịp.

Hư ảnh Tinh Cung tán đi, bản thân Bạch Nhạc cũng bị chấn động không nhẹ.

Trước đó, chính bản thân hắn cũng không nghĩ tới, Thôn Thiên Quyết lại hội khủng bố tới mức này!

Hoàn mỹ không một tia tì vết!

Hóa ra đây mới thực sự là Thôn Thiên Quyết, hóa ra chỉ có loại lực lượng này, mới có thể được xưng là thần thông chân chính.

So sánh ra, cho dù là Kiếm Linh Vũ, cũng chênh lệch quá lớn, thậm chí có thể nói là căn bản không cùng một cái cấp độ.

Cái này mới là thần thông chân chính!

Đương nhiên, trên thực tế Bạch Nhạc cũng không có nhẹ nhàng như vẻ bề ngoài!

Mặc kệ là thần thông gì, căn cơ thật sự cũng đều ở bản thân mình.

Lực lượng thôn phệ kinh khủng như vậy, đối với Tinh Cung của Bạch Nhạc mà nói: cũng là một cái gánh vác cực lớn, thời điểm ở Linh Phủ Cảnh, Bạch Nhạc dựa vào cảnh giới nhập vi, có thể lợi dụng được mỗi một phần lực lượng trong cơ thể mình.

Nhưng hôm nay, e là thời điểm thi triển Thôn Thiên Quyết, loại lực khống chế kia sẽ cực kỳ yếu ớt.

Quan trọng hơn là, Bạch Nhạc Cảm nhận được thần hồn có một loại cảm giác cực kỳ mệt mỏi.

Thân ngoại hóa thân không phải vô căn cứ biến ra, khi xuất thủ công kích, cũng yêu cầu Bạch Nhạc tiêu hao Thần Hồn Chi Lực để khống chế, thần hồn không đủ cường đại, căn bản không có cách nào chỉ huy thân ngoại hóa thân đi công kích.

Lúc này, Bạch Nhạc không kìm lại được liền nhớ tới Thông Thiên Ma Thể lần nữa!

Sau Thối Cốt Cảnh, còn có một cái luyện hồn!

Ban đầu Bạch Nhạc vẫn không quá hiểu, nhưng đến lúc này, Bạch Nhạc đã ý thức được tầm quan trọng của luyện hồn, thậm chí không chỉ là thân ngoại hóa thân, thao túng Tinh Cung chi lực, chỉ sợ đến cuối cùng, cũng sẽ đến thần hồn.

– Ba, ba, ba!

Gần như cùng lúc đó, đột nhiên một tiếng vỗ tay vang lên từ cách đó không xa, Mâu Kình Thần ở trong bóng tối chậm rãi đi ra, trên mặt lộ ra một nụ cười rực rỡ.

– Trăm nghe không bằng một thấy, truyền nhân của Ma Quân, quả nhiên là danh bất hư truyền!

Bạch Nhạc bình tĩnh đứng tại chỗ, đối với việc Mâu Kình Thần xuất hiện, hiển nhiên không ngạc nhiên chút nào, thời gian chiến một trận với Chu Đông Dương không ngắn, động tĩnh lớn như vậy, Mâu Kình Thần không đến xem náo nhiệt mới là kỳ lạ.

Trên thực tế, Bạch Nhạc lựa chọn ở thời điểm này xuất thủ đối với Chu Đông Dương, cũng đã sớm tính tới Mâu Kình Thần rồi.

– Ngươi chính là Mâu Kình Thần sao ?

Bạch Nhạc lạnh nhạt liếc mắt nhìn Mâu Kình Thần, không nhanh không chậm mở miệng hỏi.

– Từ lúc bước vào Tinh Cung tới nay, trong cùng thế hệ, không có một ai có thể khiến ta ghé mắt, hôm nay nhìn thấy Thông Thiên Ma Công, xác thực là làm người ta mong ngóng, hận không thể sinh ra sớm vài chục năm, tự mình nhìn thấy phong thái của Ma Quân.

Mâu Kình Thần nhìn Bạch Nhạc, nhẹ giọng cảm thán.

Mâu Kình Thần luôn luôn tự cao tự đại, được xưng là thiên kiêu vô song, chính là cho rằng, cho dù những đệ tử Thiên Tông kia, cũng chưa chắc mạnh hơn hắn! Nhưng hôm nay nhìn thấy Thôn Thiên Quyết, lại không thể không sinh ra một tia thán phục, thần thông dạng này, đúng là quá tinh diệu quá bá đạo.

Khiến hắn đối với truyền nhân của vị Ma Quân Yến Bắc Thần này, cũng phải liếc mắt nhìn lên.

Chỉ là Mâu Kình Thần làm thế nào cũng không nghĩ đến, Bạch Nhạc nghe thấy hắn, chẳng những không có nửa điểm cùng chí hướng, mà khóe miệng còn lộ ra vẻ khinh thường, khinh miệt mở miệng nói:

– Ngươi là cái thá gì, cũng xứng nhìn thấy thủ đoạn của sư tôn?

“…”

Trong nháy mắt, con mắt Mâu Kình Thần lập tức híp lại một chỗ, sắc mặt cũng nhất thời lạnh xuống.

Trên thực tế, không chỉ có Mâu Kình Thần, Chu Đông Dương, người phủ thành chủ, những người vừa mới chạy tới xem náo nhiệt, cùng với người Bắc Đẩu Tinh Cung nghe thấy những lời này của Bạch Nhạc cũng đều kinh sợ.

Ở trước mặt nhiều người như vậy, Bạch Nhạc một chút mặt mũi cũng không cho, đây quả thực là ngang nhiên đánh mặt Mâu Kình Thần.

Nhìn tình cảnh này, tất cả mọi người không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, ngay cả mí mắt Chu Đông Dương cũng không khỏi giật giật, lấy uy vọng của Mâu Kình Thần, toàn bộ Duyện Châu, có ai dám nói chuyện với hắn như này?

Yến Bắc Thần này thật sự là ngông cuồng vô biên!


Chương 679: Ngươi Là Cái Thá Gì?

Cũng không đúng, Mâu Kình Thần dám nói cái gì mà hận không thể tự mình nhìn thấy phong thái của Ma Quân, cũng rất cuồng.

Chuyện này căn bản là hai cuồng nhân va chạm với nhau!

Dưới sự so sánh, trước đó Yến Bắc Thần không khách khí với hắn, quả thực chính là con nít rồi.

– Vù vù!

Trong nháy mắt, cổ tay hơi lật, Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao chợt tới tay, lóe lên một vệt ánh sáng lạnh lẽo khiếp người, Mâu Kình Thần bước ra một bước, lành lạnh mở miệng nói:

– Hay cho một cái không xứng, ta ngược lại muốn nhìn một chút, xem truyền nhân Ma Quân như ngươi có tư cách gì ngông cuồng như thế!

Sát ý sôi trào, đối mặt với truyền nhân của vị Ma Quân Yến Bắc Thần này, cũng không có kiêng kị gì, nếu như có thể đánh chết đối phương, chẳng những có thể danh động thiên hạ, hơn nữa còn lập xuống đại công cho tông môn!

– Ngu ngốc!

Bạch Nhạc chậm rãi phun ra hai chữ này, khinh thường giễu cợt nói:

– Mới có vài phần danh tiếng ở Duyện Châu, lại thật sự cho rằng mình là một nhân vật sao? Quý trọng thời gian ngươi còn có thể sống đi, lần sau gặp nhau, tự nhiên Yến mỗ sẽ lấy ngươi đầu trên cổ ngươi.

Bạch Nhạc quẳng xuống câu nói này, sau đó đạp chân, hóa thành một đạo huyết ảnh, bay vào trong bầu trời đêm.

Không phải hắn sợ Mâu Kình Thần, mà là ở dưới tình huống này, tay chân Bạch Nhạc căn bản bị gò bó, không thể bại lộ thân phận, càng không thể vận dụng Côn Ngô Kiếm, huống chi, vừa rồi hắn đã chiến đấu với Chu Đông Dương một trận, bản thân Bạch Nhạc đã sớm không ở trạng thái đỉnh phong, còn muốn ở dưới loại tình huống này, phân thắng bại với Mâu Kình Thần, vậy nhất định chính là đầu óc bị ngập nước rồi.

– Chạy đi đâu!

Bạch Nhạc vừa mới lên đường, trong mắt Mâu Kình Thần bắn ra một luồng hàn mang, trực tiếp chém Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao trong tay ra, nỗ lực ngăn Bạch Nhạc lại.

Chỉ là, trong nháy mắt Mâu Kình Thần xuất thủ, đột nhiên dưới chân Bạch Nhạc lại lộ ra một vệt huyết sắc, trong nháy mắt, tốc độ chợt đề thăng mấy lần, may là thực lực Mâu Kình Thần không đủ, một đao này cũng chỉ chém trúng tàn ảnh Bạch Nhạc lưu lại!

Huyết Ảnh Ngoa!

Huyết Ảnh Ngoa chính là lễ vật mà Huyết Ảnh Ma Quân đưa cho đệ tử bước vào Tinh Cung Cảnh, cũng chỉ có đến Tinh Cung Cảnh, mới có thể chân chính sử dụng hết uy lực của Huyết Ảnh Ngoa.

Thực lực bản thân Bạch Nhạc vốn không yếu hơn so với Mâu Kình Thần, lại có Huyết Ảnh Ngoa tại chân, không đi nổi mới là kỳ quặc.

Chỉ mấy hơi thở, Bạch Nhạc đã hoàn toàn biến mất ở trong màn đêm, cho dù là Mâu Kình Thần cũng không thể không buông tha ý niệm truy kích ở trong đầu, hắn bước ra một bước, lực lượng kinh khủng chợt bùng nổ, khiến cho phủ thành chủ vốn đã là một mảnh hỗn độn, càng biến thành một mảnh đất nứt nẻ giống như mạng nhện.

Nhìn thảm trạng hiện tại của phủ thành chủ, ánh mắt mọi người nhìn về phía Chu Đông Dương, cũng không khỏi thêm mấy phần phức tạp.

Nếu nói về thực lực, Chu Đông Dương tuyệt đối không tính là yếu, chẳng những là cường giả Tinh Cung Cảnh, hơn nữa còn ẩn giấu thực lực, có được lực lượng Tinh Cung trung kỳ, nếu không gặp phải loại biến thái như Mâu Kình Thần và Yến Bắc Thần, căn bản sẽ không ăn thiệt thòi gì.

Nhưng hết lần này tới lần khác, không muốn chết vẫn phải chết, vậy mà chọc phải vị Truyền nhân Ma Quân này, bị đánh cho mất hết thể diện!

Chuyện này thật sự là không có chỗ để nói.

Nhìn thấy dáng vẻ chật vật hiện tại của Chu Đông Dương, coi như là Nam Cung Thiên cũng buông tha ý niệm nói chuyện cùng vị phủ chủ đại nhân này ở trong đầu, hơi hơi ôm quyền, rồi xoay người rời đi.

Thời gian ngắn ngủi không đến một chén trà, tất cả mọi người xem náo nhiệt xung quanh, đều tản ra sạch sẽ.

Cho tới lúc này, Tiểu Đoạn mới cười khổ xuất hiện ở bên người Chu Đông Dương:

– Đại nhân, ta đi sắp xếp người xử lý sự tình phía sau, ngài đi nghỉ ngơi trước đi.

Chu Đông Dương xua tay, không ngờ lại không quan tâm những thứ này, mà chỉ lạnh lùng hỏi:

– Lục gia có phản ứng gì không?

Nhắc tới Lục gia, lúc này Tiểu Đoạn mới ý thức được, buổi tối gây ra động tĩnh lớn như vậy, nhưng từ đầu đến cuối vị Bạch phủ chủ kia đều không ra mặt.

Phải biết, lấy thực lực bây giờ của Bạch Nhạc, không thể nào không phát hiện được dị thường bên này.

Ngay cả đám người Nam Cung Thiên đều đuổi qua đây, nhưng hết lần này tới lần khác, Bạch Nhạc lại không phản ứng chút nào, chuyện này quá không bình thường.

– … Ta nhận ra chuyện dị thường bên này, liền lập tức trở về, không biết tình huống Lục phủ.

Tiểu Đoạn nhất thời quỳ xuống:

– Thuộc hạ thất trách, xin đại nhân trách phạt!

– Haiz!

Chu Đông Dương liếc nhìn về phía Lục phủ thật sâu, thở dài nói:

– Chuyện này cũng không thể trách ngươi, ta nên sớm nghĩ đến… Vị truyền nhân Ma Quân này và Bạch Nhạc có liên hệ, nếu như đoán không lầm, thừa dịp Yến Bắc Thần đại náo phủ thành chủ của ta, sợ là Bạch Nhạc đã sớm âm thầm rời khỏi Duyện Châu Thành rồi.

Thậm chí giờ phút này, Chu Đông Dương còn hoài nghi, Yến Bắc Thần lựa chọn lúc này đến phủ thành chủ gây sự, chính là muốn dời đi lực chú ý của tất cả mọi người, cho Bạch Nhạc có thể lặng yên không một tiếng động rời khỏi Duyện Châu Thành.


Chương 680: Đứng Ở Sau Đèn Thì Tối

Dù sao, hiện tại người muốn mạng Bạch Nhạc, tuyệt đối không ít, nếu như Bạch Nhạc công khai rời đi, một khi hành tung bại lộ, chắc chắn sẽ đưa tới họa sát thân.

Nhưng vô thanh vô tức rời đi, mặc kệ là mình, hay là Mâu Kình Thần và Bạch Cốt Thần Giáo, muốn ngăn chặn Bạch Nhạc, khả năng cũng không dễ dàng như vậy.

– Phanh, ầm!

Mặc dù đã là đêm khuya, nhưng Tiểu Đoạn vẫn lựa chọn gõ cửa Lục phủ, mặc kệ như thế nào, cuối cùng hắn cũng phải lấy được một cái xác định mới có thể an tâm.

Chờ hồi lâu, lúc này Tiểu Đoạn mới nhìn thấy Lục Yên Nhiên.

– Thống lĩnh đại nhân, không biết đêm khuya tới chơi, là có gì chỉ giáo?

Lục Yên Nhiên đang từ trong giấc ngủ bị đánh thức, hiển nhiên sắc mặt không được quá tốt, lạnh lùng hỏi.

– Xin lỗi, đêm khuya quấy rối Lục tiểu thư, thật sự là bất đắc dĩ, tối nay có ma tu công kích phủ thành chủ sau đó chạy trốn! Phủ Chủ đại nhân, lo lắng cho an nguy của Lục tiểu thư và Bạch phủ chủ, vì vậy phái ta đến xem, quấy nhiễu Lục tiểu thư đúng là bất đắc dĩ, xin thứ tội.

Tiểu Đoạn hơi khom người, thả thấp tư thế, nhưng dưới chân lại không có nửa điểm ý tứ lui lại.

– Đa tạ đại nhân quan tâm, Lục phủ không có việc gì.

Lục Yên Nhiên khẽ khom người hoàn lễ, nhẹ giọng đáp.

– Không biết có thể gặp mặt Bạch phủ chủ hay không?

Tiểu Đoạn lại mở miệng hỏi lần nữa.

– Bạch đại ca đã rời đi rồi!

– Bạch phủ chủ đi khi nào vậy?

Nhắc tới chuyện này, trong lòng Tiểu Đoạn liền trở nên căng thẳng, trầm giọng hỏi.

– Cụ thể thì ta không rõ, Bạch đại ca chỉ nói có Bạch Cốt Thần Giáo uy hiếp, đi ban ngày có thể sẽ gặp nguy hiểm, nên thừa dịp bóng đêm rời đi, buổi tối sau khi ăn cơm xong, liền nói lời từ biệt với ta.

Lục Yên Nhiên nhẹ giọng giải thích.

Tiểu Đoạn nhanh chóng suy nghĩ, có chút chần chờ, không tự chủ được liếc mắt nhìn, hắn thực sự không cam lòng, dưới loại tình huống này, hắn cũng không muốn quá mức đắc tội Lục Yên Nhiên.

Dù sao, cũng nghe đồn vị đại tiểu thư Lục gia này là nữ nhân của Bạch Nhạc.

Đừng thấy bây giờ Bạch Nhạc đã rời đi, nhưng chỉ cần Bạch Nhạc không chết, thì có ai dám đơn giản đắc tội nữ nhân của hắn.

Dường như Lục Yên Nhiên nhìn thấu tâm tư của Tiểu Đoạn, nên hơi nghiêng người ra, nhường đường:

– Nếu thống lĩnh đại nhân không tin, có thể tự mình vào biệt viện Bạch đại ca ở nhìn một chút.

Một câu nói này đã gãi đúng chỗ ngứa, Tiểu Đoạn hơi hơi khom người:

– Vậy đắc tội Lục cô nương rồi.

Sau khi xin lỗi một tiếng, lúc này Tiểu Đoạn mới bước vào Lục phủ, đi thẳng đến biệt viện của Bạch Nhạc.

Chỉ là, đúng như dự tính, người đã sớm rời đi vườn không nhà trống, không còn bóng dáng Bạch Nhạc.

Sau khi nói xin lỗi lần nữa, lúc này Tiểu Đoạn mới dẫn người rời khỏi Lục phủ.

Ngay sau khi Tiểu Đoạn rời đi, Lục Yên Nhiên phái hạ nhân, trở lại gian phòng của mình, lúc này mới nhẹ giọng mở miệng nói:

– Bạch đại ca, người phủ thành chủ đi rồi.

– Đa tạ Lục cô nương!

Bạch Nhạc ngồi ở trước giường, trên mặt lộ ra một nụ cười, ôn hòa mở miệng nói.

– Bạch đại ca, vị phủ chủ đại nhân này, là người xấu sao?

Lục Yên Nhiên đi tới bên cạnh Bạch Nhạc, nhẹ giọng hỏi.

– Chưa chắc là người xấu, nhưng ít ra… Không phải bằng hữu.

Bạch Nhạc lắc đầu, nhẹ giọng giải thích:

– Ngươi không cần lo lắng, chuyện này không có quan hệ gì với ngươi và Lục gia, hắn sẽ không, cũng không dám ra tay với Lục phủ.

– Bạch đại ca, không phải ta lo lắng chuyện này…

Lục Yên Nhiên liền vội vàng giải thích.

– Ta hiểu.

Bạch Nhạc bật cười, nhẹ giọng nói:

– Thời gian cũng không còn sớm nữa, nghỉ ngơi đi, sáng mai, ta sẽ tự mình rời đi, ngươi cứ coi như cái gì cũng không biết là được.

Trong lúc nói chuyện, Bạch Nhạc cũng đứng dậy đi ra bên ngoài.

– Bạch đại ca!

Lục Yên Nhiên lại gọi Bạch Nhạc lại, nhẹ giọng mở miệng nói:

– Hạ nhân còn chưa đi ngủ đâu, lúc này ngươi đi ra ngoài, ngộ nhỡ bị người nhìn thấy cũng không tốt, không bằng ở nơi này nghỉ ngơi đi.

Nói xong lời cuối cùng, thanh âm Lục Yên Nhiên càng ngày càng nhỏ, cũng may mà ban đêm, nên mới khiến người ta không nhìn thấy vẻ đỏ hồng trên mặt nàng.

Bạch Nhạc thoáng lưỡng lự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu.

Mặc dù không phải thật sự sợ bị hạ nhân Lục phủ nhìn thấy, lấy thực lực bây giờ của Bạch Nhạc, những người bình thường kia căn bản không có khả năng phát hiện ra hắn tồn tại, nhưng dù sao cũng không tiện từ chối ý tốt của Lục Yên Nhiên, hơn nữa, bây giờ Bạch Nhạc thật sự có chút mệt mỏi rã rời.

Giường Lục Yên Nhiên rất lớn, hai người ngủ cũng không lộ ra vẻ chật trội chút nào, nhưng loại khí tức gần trong gang tấc kia, vẫn khiến cho tim Lục Yên Nhiên đập như hươu chạy, nàng vừa có chút sợ hãi, lại vừa có chút chờ mong cái gì.

Chỉ là trừ tán gẫu cùng nàng một chút ra, Bạch Nhạc cũng không có cử chỉ nào vượt qua khuôn phép, cũng không lâu lắm, liền không chống cự nổi cơn buồn ngủ, dần dần ngủ mất.

Đương nhiên, Lục Yên Nhiên cũng không biết, khi nàng và Bạch Nhạc nói chuyện, toàn bộ Duyện Châu Thành đang cuồn cuộn sóng ngầm.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 21 giờ trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 2 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box