- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 54 : Kiếp tán công (c531-c540)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 54 : Kiếp tán công (c531-c540)
❮ sautiếp ❯Chương 531: Kiếp tán công
Trợ giúp Thanh Vương rất có thể sẽ thu được lợi ích tối đa, nhưng nhất định sẽ phải trả một cái giá rất đắt, tỷ như thân phận của người trong chính đạo, tỷ như vị bằng hữu Văn Trạch này.
Giữa bằng hữu với nhau vốn dĩ là bình đẳng, chẳng ai có lý do gì có thể tự nguyện vì ngươi mà trả giá, chẳng ai có thể dễ dàng tha thứ cho ngươi mà lại không cần bất cứ đền đáp gì.
Từ khi Văn Trạch đến Thất Tinh tông, suốt thời gian qua hắn đã luôn trợ giúp Bạch Nhạc, lần này nếu không có Văn Trạch thì có lẽ Tô NhanTkaYoZgFITṨ cũng đã chết rồi, phần ân tình này Bạch Nhạc làm sao có thể không báo đáp?
Trợ giúp Thanh Vương có nghĩa là đem toàn bộ người có mặt ở đây giết sạch, trong đó cũng bao gồm luôn cả Văn Trạch.
Bạch Nhạc tự hỏi chính mình có cách nào xuống tay được không.
Huống chi, lùi một bước, dù không đề cập tới tình cảm, nhưng từ góc độ lợi ích mà nói thì đây có chắc là một chuyện tốt không? Chỉ sợ là không.
Cho dù hắn sẵn sàng tiết lộ thân phận của mình, toàn lực trợ giúp Thanh Vương giết hại người khác, lỡ như Thanh Vương lại trở mặt giết người diệt khẩu thì phải làm sao?
Bây giờ Triệu Thụy và Dạ Thần Hi chỉ là không muốn từ bỏ cơ hội giết Thanh Vương mà thôi.
Một khi thật sự không còn hy vọng, với thực lực của bọn hắn, một khi quyết tâm muốn chạy trốn, thật sự có thể bị ngăn lại sao?
Hiện tại chỉ cần một người có thể trốn thoát, liền có thể truyền tin tức này ra ngoài.
Danh tiếng của Bạch Nhạc sẽ rất tệ, trong chính đạo tuyệt đối sẽ không bao giờ tha thứ cho một người đã trợ giúp Thanh Vương giết chết các đồ đệ của Đạo Lăng thiên tông, rồi để yên cho hắn sống bình an vô sự.
Đến lúc đó, sợ là sự lựa chọn duy nhất của Bạch Nhạc cũng chỉ có thể cùng Thanh Vương đi vào con đường đen tối.
Mà đây có thực sự là con đường mà Bạch Nhạc muốn chọn không?
Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Bạch Nhạc đã đưa ra sự lựa chọn mà không có chút do dự nào.
Tuy nhiên, vấn đề duy nhất nằm ở chỗ, khi Bạch Nhạc động thủ đánh Thanh Vương, nếu muốn giết chết được hắn thì sẽ phải dùng tới Thông Thiên ma công và Côn Ngô kiếm, nhưng nếu để lộ ra chuyện này, Bạch Nhạc sẽ phải gặp nguy hiểm.
Cho nên khi Bạch Nhạc vừa mở miệng đã tự xưng là người của huyền môn, kỳ thực cũng là ngầm cho Thanh Vương một sự nhắc nhở.
Bạch Nhạc sẽ ra tay, nhưng chỉ là ra tay ‘tượng trưng’ mà thôi, hắn sẽ chỉ sử dụng thủ đoạn công kích của huyền môn chứ không thực sự dùng toàn lực để giết chết hắn.
Thanh Vương đã được nhìn thấy sức mạnh thực sự của Bạch Nhạc, vì vậy hắn đương nhiên biết một khi thi triển ma công, Bạch Nhạc lại lấy ra thêm Côn Ngô kiếm thì sẽ kinh khủng đến bực nào, uy hiếp thậm chí có thể khủng khiếp hơn cả Triệu Thụy và Dạ Thần Hi.
Điều này tự nó đã là một thỏa thuận vô hình.
Nếu ngươi không đề cập đến thân phận ma tu của ta, ta sẽ không ra tay toàn lực vây giết ngươi.
Chuyện hôm nay dù thành hay bại, vẫn là chuyện giữa Thanh Vương ngươi và bọn hắn.
Ngược lại, ta nhất định sẽ làm hết sức mình, trừ khử ngươi sớm hơn họ một bước.
Với tâm cơ và kinh nghiệm của Thanh Vương, Bạch Nhạc tuyệt đối tin tưởng hắn có thể đoán được ý của mình, hơn nữa Bạch Nhạc cũng không tin rằng, Thanh Vương lại không để lại một món đồ bảo mệnh nào.
– Ngu xuẩn!
Sau khi liếc nhìn Bạch Nhạc, Thanh Vương hừ một tiếng đầy ẩn ý, lạnh lùng nói:
– Nếu các ngươi đều muốn chết như vậy, bản vương sẽ thành toàn cho các ngươi.
Kiếm ra, một luồng khí chết chóc dâng trào ầm ầm xông tới.
Thân là cường giả đứng đầu thiên hạ lúc xưa, thực lực của Thanh Vương thật sự rất kinh khủng, sợ là chỉ còn lại một sợi tàn hồn, nhưng một khi đoạt xá thành công cũng có thể tuôn ra một luồng sức mạnh khiến người tuyệt vọng.
Trong hơi thở, một luồng năng lượng kiếm khí màu xám trắng mãnh liệt dâng lên như thủy triều, như sóng lớn vỗ vào bờ, trực tiếp bao phủ mọi người trong đó.
Phải biết rằng bản thân Ngô Tuyết Tùng chính là đệ tử chân truyền của Tiên Du kiếm cung, nội công vô cùng thâm hậu, bây giờ đối mặt với nguy cơ tán công, Thanh Vương cũng không ngại sử dụng tu vi Tinh Cung cảnh của Ngô Tuyết Tùng.
Ông ta chủ động tán công, nhưng lại khống chế hoàn hảo quá trình tán công của mình, hoàn hảo giải phóng toàn bộ sức mạnh trong cơ thể, biến nó thành đòn tấn công đáng sợ nhất.
Nhờ mối thù đã được truyền qua mấy ngàn năm này, Dạ Thần Hi hiểu rất rõ Thanh Vương, nên hắn chỉ thoáng chốc liền có thể nhìn thấu được dụng ý của Thanh Vương, trầm giọng quát:
– Giết! hắn đã bắt đầu tán công rồi, chỉ cần chúng ta chống nổi một đòn tấn công này, hắn sẽ chết.
Vào thời khắc này, Dạ Thần Hi càng thêm quyết tâm, hắn giậm chân, huy động lưỡi hái Tử Thần, đón nhận đợt kiếm khí đầu tiên đang xông tới.
Hắn biết rõ, đối mặt với Thanh Vương đáng sợ như vậy, nhất định phải có người xông lên trước tiên, lúc này tuyệt đối không được do dự, nếu không, những người khác có thể sẽ không dùng toàn lực để chiến đấu, một khi bắt đầu chạy trốn, coi như đã mất hết hi vọng.
Dù chưa có được tu vi Tinh Cung cảnh, nhưng sức mạnh bóng tối sâu thẳm tỏa ra từ lưỡi hái Tử Thần chắc chắn đã nâng thực lực của Dạ Thần Hi ngang bằng với Tinh Cung cảnh.
Chương 532: Kiếp tán công (2)
Lưỡi hái Tử Thần trực tiếp va chạm vào Thanh Vương Kiếm, trước va chạm trực diện như vậy, gần như Dạ Thần Hi không có sức để phản kháng, trong nháy mắt liền bị đánh bay ra.
Hắn phun ra một ngụm máu tươi, văng đầy trên lưỡi hái, khiến ánh sáng u tối trên lưỡi hái tăng thêm ba phần, mạnh mẽ trợ giúp hắn ggượng đứng dậy.
Lần cứng đối cứng này đã mang lại cho người khác lòng tin cực lớn.
Thanh Vương mặc dù rất mạnh, nhưng hôm nay dù sao cũng chỉ mới vừa đoạt xá thành công, thực lực rất yếu, hoàn toàn không phải kẻ tung hoành ngang dọc khắp thiên hạ như lúc trước.
Ngay cả Dạ Thần Hi còn có thể cứng đối cứng, bọn họ còn cái gì không dám lên?
– Phong Ảnh Sát.
Thần thông, Phong Ảnh Sát.
Vô số lưỡi đao gió đột nhiên từ trong cung điện bắn ra, hóa thành một mảnh phong ảnh đánh thẳng vào kiếm khí.
Ngay tại lúc đó, Bạch Nhạc cũng lần nữa thi triển Kiếm Linh Vũ.
Ngay cả Văn Trạch và Tô Nhan cũng theo đó ra tay, tuy thực lực của bọn họ yếu hơn nhiều, nhưng cũng có thể giúp mọi người chống lại phần nào uy lực của kiếm khí kia.
Phải biết cho dù Văn Trạch và Tô Nhan tương đối yếu, nhưng cũng có thực lực của Linh Phủ đỉnh phong, nhiều cường giả như vậy cùng liên thủ vây giết, so với chỉ có một cường giả Tinh Cung cảnh, sợ là trong nháy mắt hắn sẽ bị giết chết.
Cho dù là Thanh Vương, giờ phút này cũng có phần kiệt sức.
Lấy tán công làm giá đắt để tuôn ra sức mạnh kinh khủng, vào lúc này sức mạnh của Thanh Vương đã không ngừng suy giảm, như Dạ Thần Hi nói, chỉ cần đợt tấn công đầu tiên này không giết được đối thủ, như vậy Thanh Vương liền hoàn toàn rơi vào thế hạ phong, lâm vào nguy hiểm.
– Tán công thì sao? Bản vương làm sao có thể bị bọn tiểu bối như các ngươi tính kế được.
Thanh Vương cười lạnh một tiếng, trong mắt lóe lên ý khinh thường, bàn tay hắn đột nhiên ấn xuống phía dưới, trong chớp mắt, toàn bộ cấm chế trong Thanh Vương Điện bỗng nhiên hóa thành một mảnh kiếm khí mạnh mẽ ầm ầm vang lên, bay về phía mọi người.
Kiếp tán công, bản thân Thanh Vương đương nhiên ý thức được nguy hiểm của nó, vì để phòng ngừa ngộ nhỡ, hắn đương nhiên sẽ lưu lại một món bảo mệnh cho mình.
Trên thực tế, cấm chế và sát trận đã được bố trí trong toàn bộ Thanh Vương Lăng cũng là vì chuẩn bị cho thời khắc này.
Chỉ trong nháy mắt sát trận nổ tung, lúc này liền nhấc lên một trận kiếm khí mang tính hủy diệt, mang theo hơi thở tử vong vô tận, vọt về phía đám người.
Ngay tại lúc đó, mặt đất bỗng nhiên nứt ra, Thanh Vương trực tiếp rơi xuống phía dưới, biến mất không thấy tăm hơi.
Ngoại trừ Bạch Nhạc, những người khác đều không biết bên dưới đất còn có những địa cung khác, do bất ngờ không kịp đề phòng, khi đuổi theo tới đó đã không còn kịp nữa.
Sau một khắc, toàn bộ Thanh Vương Điện sụp đổ, đám người khó khăn lắm mới có thể chạy ra khỏi Thanh Vương Lăng, họ nhìn vào chỗ cũ đã chỉ còn lại một mảnh phế tích, không còn thấy bóng dáng của Thanh Vương đâu nữa.
– Đáng chết!
Lưỡi hái Tử Thần của Dạ Thần Hi chém mạnh xuống đất, mạnh mẽ chém ra được một khe rãnh, nhưng là trong đống đổ nát này, làm sao có thể tìm được tung tích của Thanh Vương?
Dạ Thần Hi trầm giọng nói, sắc mặt cực kỳ xấu:
– Tìm, tất cả mọi người đều cùng nhau tìm, sát trận còn chưa bị phá vỡ, chúng ta ai cũng không ra được, một khi để Thanh Vương vượt qua kiếp tán công, rất nhanh hắn sẽ có thể khôi phục thực lực, đến lúc đó dù cho chúng ta có liên thủ lại với nhau cũng sẽ không làm gì được hắn, e rằng khi đó chúng ta sẽ khó thoát khỏi cái chết.
Triệu Thụy nhìn Dạ Thần Hi, cười lạnh hỏi:
– Tìm? Tìm kiểu gì? Phải đào sâu ba thước à?
– U Minh tông của ngươi có tử thù với Thanh Vương chứ không có liên quan gì đến chúng ta, ngươi vừa mới lợi dụng chúng ta, chẳng lẽ bây giờ còn muốn lợi dụng thêm một lần nữa sao? Ngươi nghĩ cũng hay thật.
Vừa rồi khi đối mặt với sự uy hiếp của Thanh Vương, mấy người trong nháy mắt đã ăn ý cùng nhau liên thủ, thế, nhưng khi Thanh Vương đã đào tẩu, họ rời khỏi nguy hiểm, liên minh vốn đã yếu ớt này tự nhiên sẽ tan rã ngay lập tức.
Chính tà đối nghịch không phải chỉ là lời nói suông.
Họ có thể kiềm chế bản thân mà không lập tức giết Dạ Thần Hi đã coi như lấy đại cục làm trọng rồi, giờ hắn còn muốn chung sức hợp tác với nhau, làm sao có thể?
Dạ Thần Hi lạnh lùng liếc mắt nhìn Triệu Thụy, nham hiểm nói:
– Đạo Lăng thiên tông uy phong to như vậy, nhưng không biết lúc Thanh Vương khôi phục thực lực, ngươi có còn tự tin được như bây giờ nữa không?
Đang ở thế đối đầu nên Triệu Thụy cũng không ngần ngại đáp lại một cách gay gắt:
– Tốt hơn hết ngươi nên cầu nguyện đừng gặp ta ở bên ngoài, nếu không ta sẽ không ngại giết ngươi đâu, truyền nhân U Minh tông.
Đối với người khác mà nói, nếu sát trận không bị phá, tất nhiên họ sẽ không thể ra khỏi Thanh Vương Lăng, nhưng đối với kẻ tinh thông trận pháp như Triệu Thụy mà nói, chuyện này chưa chắc.
Đây là lý do tại sao hắn ta dám từ chối Dạ Thần Hi.
Dạ Thần Hi nhìn chằm chằm Triệu Thụy một lúc, hắn biết rất rõ lúc này nói nhiều vừa vô ích vừa không có sức thuyết phục, nên xoay người rời đi.
Chương 533: Sụp đổ
Mặc dù nhìn từ bên ngoài, Thanh Vương có vẻ chỉ đang ở phía dưới của lăng mộ., nhưng trên thực tế, chỉ cần có chút đầu óc liền có thể hiểu được, Thanh Vương chắc chắn đã thoát thân, bọn họ đứng thủ ở đây chẳng khác nào là đang hóng mát, không bằng đến những nơi có thể trợ giúp Thanh Vương tu luyện khôi phục tu vi xem thử, không chừng cơ hội tìm được hắn còn cao hơn.
Dù sao vào lúc này, đối phó với Thanh Vương vốn cũng không cần liên thủ với đám người này nữa.
Thanh Vương vừa mới trải qua kiếp tán công, cho dù chỉ là một Linh Phủ cảnh bình thường e cũng có thể dễ dàng giết chết hắn, khó khăn thực sự nằm ở chỗ, một khi Thanh Vương khôi phục lại được thực lực rồi, chắc chắn hắn sẽ tìm tới chỗ hắn trả thù.
Tâm trạng của Bạch Nhạc lại thoải mái hơn những người khác rất nhiều, hắn đã làm xong những việc cần làm rồi, có tìm được Thanh Vương hay không thật ra cũng không quan trọng.
– Bạch sư đệ.
Văn Trạch nhìn Bạch Nhạc, vẻ mặt có hơi phức tạp.
Mặc dù có thể nói chính vì có sự can thiệp của Bạch Nhạc mà Thanh Vương mới có thể đoạt xá Ngô Tuyết Tùng, nhưng một kiếm cuối cùng kia, Bạch Nhạc cũng đã đưa ra lựa chọn, trước đó dù có làm bậy một số chỗ, nhưng cũng đã tận lực đền bù.
Cho dù trước đây Triệu Thụy có hơi bất mãn với Bạch Nhạc, nhưng bây giờ cũng không phải là thời điểm tốt để gây sự với hắn.
– Bạch Nhạc, những ân oán của chúng ta trước đây cứ xóa bỏ đi.
Tuy nhiên, tốt hơn hết ngươi nên nhớ rõ thân phận của mình.
Nếu ta nghe ngươi khoe khoang với bất kì ai rằng ngươi đã được gặp Thánh nữ, đừng trách ta ra tay tàn nhẫn.
Sau khi Vân Mộng Chân trở lại môn phái, hắn ta từng nghe được đệ tử từ bên ngoài trở về Đạo Lăng thiên tông nói chuyện của Bạch Nhạc, hắn đã rất bực bội rồi, bây giờ lại lần nữa nhìn thấy Bạch Nhạc, hắn liền không kiềm chế được mà mở miệng uy hiếp.
Đương nhiên, chuyện này cũng có liên quan đến năng lực của chính Bạch Nhạc.
Ít nhất hôm nay Bạch Nhạc có thể nói là nổi danh ở Thanh Châu, mà Bạch Nhạc lại thật sự có thiên phú và thực lực, điều này dĩ nhiên khiến hắn ta thấy hơi khó chịu.
Phải biết, từ đầu đến cuối, Vân Mộng Chân chưa bao giờ nói dối hắn ta.
Ngược lại nếu Bạch Nhạc vẫn là một nhân vật nhỏ không có danh tiếng gì, hắn ta cũng không thèm so đo.
Đương nhiên, thật lòng mà nói, cho dù là hiện tại, thật ra hắn ta cũng không quá để chuyện của Bạch Nhạc trong lòng, so với vị Đạo Lăng Thánh nữ kia, cho dù Bạch Nhạc có bước vào được Tinh Cung cảnh thì cũng chênh lệch quá xa.
– Bạch Nhạc mặc dù chỉ là một nhân vật nhỏ, nhưng cũng không bị ai uy hiếp bao giờ.
Nếu Triệu sư huynh không thích, có thủ đoạn gì cứ sử dụng hết ra, Bạch Nhạc sẽ đón nhận.
Bạch Nhạc liếc Triệu Thụy một cái, hắn vốn không hề có ý muốn nhân nhượng, thế nên một câu uy hiếp kia trực tiếp bị đẩy lui.
Tuy Triệu Thụy không vui khi nhìn thấy Bạch Nhạc, nhưng hắn ta làm sao biết được, Bạch Nhạc đã xếp hắn đứng vào hàng ngũ tình địch của mình.
Vân Mộng Chân là Đạo Lăng Thánh nữ cao cao tại thượng, nhưng trong lòng Bạch Nhạc, nàng cũng chỉ là nữ nhân của mình, không ai khác có thể định đoạt được.
Nếu không phải bản thân hắn đánh không lại Triệu Thụy, không đợi Triệu Thụy đến tìm hắn gây phiền phức, hắn sẽ là người đầu tiên giáo huấn hắn ta một chút, cái con cóc muốn ăn thịt thiên nga này.
Cúi đầu chịu thua trước tình địch? Làm sao có thể!
– Ngươi!
Triệu Thụy nghe Bạch Nhạc nói thì lập tức giận tím mặt, hắn gườm gườm nhìn Bạch Nhạc, muốn ra tay dạy dỗ hắn một phen.
– Triệu sư huynh, Bạch sư đệ, chúng ta hãy nên giải quyết rắc rối trước mắt đi, không biết được tung tích của Thanh Vương, chúng ta còn lâu mới an toàn.
Mắt thấy hai người rất có xu thế trở mặt với nhau, Văn Trạch vội vàng mở miệng hòa giải.
– Triệu sư huynh, Văn sư huynh, Bạch sư đệ.
Một lúc sau, người của Đạo Lăng thiên tông ở bên ngoài Thanh Vương Lăng cũng đã chạy tới, liền tiến lên thi lễ.
– Bạch sư đệ gì?
Nghe thấy lời này của đệ tử Đạo Lăng thiên tông, Triệu Thụy lập tức nghiêm mặt quát lớn:
– Hoang đường, sao ta lại không biết, Bạch Nhạc bái nhập tông môn từ khi nào?
– …
Trong chính đạo, các đệ tử trao đổi với nhau đều xưng là huynh đệ, đây đã trở thành một thói quen bất thành văn, không ai thèm để ý tới.
Đương nhiên trong hoàn cảnh bình thường, với sự kiêu ngạo của đệ tử Đạo Lăng thiên tông, bọn họ sẽ không tùy ý gọi những đệ tử của các môn phái khác là huynh đệ.
Chỉ là đối với Bạch Nhạc thì lại khác, cảm nhận của mọi người về Bạch Nhạc cũng không tệ lắm cho nên cứ tự nhiên mà kêu như vậy.
Bây giờ đột nhiên bị Triệu Thụy nói thế, trong lòng những đệ tử của Đạo Lăng thiên tông bừng tỉnh.
Trong lòng họ có hơi buồn cười, nhưng ngoài mặt cũng không muốn để Triệu Thụy mất hết mặt mũi, đành mở miệng giải thích:
– Triệu sư huynh, sư huynh nghe lầm rồi, chúng tôi kêu là Bạch huynh đệ, không phải là Bạch sư đệ.
– …
Nghe đến đây, sắc mặt Triệu Thụy lập tức đen lại.
– Chỉ là đệ tử của Huyền cấp tông môn, có tư cách gì cùng đệ tử Đạo Lăng thiên tông chúng ta xưng huynh gọi đệ, chúng ta đi.
Triệu Thụy phất ống tay áo, lập tức xoay người rời đi.
Chương 534: Sụp đổ (2)
Văn Trạch và những người khác cười khổ một cái, rồi ôm quyền hướng về phía Bạch Nhạc, sau đó theo Triệu Thụy đi.
Mọi người đều biết tại sao Triệu Thụy lại ghét Bạch Nhạc đến như vậy, nhưng lại không thể nói ra, họ cũng chỉ có thể cho Bạch Nhạc một ánh mắt đồng tình.
– Công tử, tên họ Triệu này thật khiến người ta ghét, đợi Tiểu Nhan có được tu vi Tinh Cung cảnh nhất định sẽ làm hắn đẹp mặt.
Vừa rồi có người khác ở đây, Tô Nhan không tiện đáp lời, nhưng khi thấy đối phương rời đi, nàng ta lập tức thấy bất bình cho Bạch Nhạc.
Bạch Nhạc lắc đầu, thản nhiên nói:
– Người của Đạo Lăng thiên tông từ trước tới nay mắt luôn cao hơn đầu, huống chi người ta còn là đệ tử chân truyền, là thiên chi kiêu tử.
Xem thường ta cũng đúng, chúng ta không cần so đo với hắn.
– Có gì đặc biệt hơn người chứ?
Tô Nhan nhếch miệng khinh thường:
– Chỉ là một đệ tử chân truyền như hắn, có chỗ nào có thể so được với thân phận của công tử?!
Truyền nhân của Thông Thiên ma quân, thân phận này coi như quá có sức nặng.
Nếu Thông Thiên ma quân còn sống, Bạch Nhạc có thể ngang nhiên đi khắp thiên hạ, luận thân phận, có lẽ chỉ có Vân Mộng Chân là Đạo Lăng Thánh nữ mới có thể so sánh được với hắn.
Chỉ tiếc, hiện tại thân phận của Bạch Nhạc không thể bại lộ ra, quả thực giống như cẩm y dạ hành* vậy.
*Cẩm y dạ hành: Áo gấm đi đêm, ý chỉ có những thứ đẹp đẽ/ hào nhoáng hoặc tài năng hơn người, nhưng buộc phải che giấu.
– Được rồi, đã đến lúc chúng ta đi tìm Thanh Vương.
Bạch Nhạc phất tay áo, hắn hơi híp mắt, lạnh nhạt ra lệnh.
Linh Khư Quả bị tổn thất, Bạch Nhạc thực sự rất đau lòng, hắn cũng nên tìm cơ hội để cứu vãn mới được.
Bây giờ có thể đi tìm Thanh Vương, rất có hi vọng có thể lấy được bí tàng của Thanh Vương, cho dù chỉ là một chút lợi ích thì cũng là đồ tốt.
Đối với hành tung của vị Thanh Vương này, Bạch Nhạc có thể đoán được mấy phần.
– Người thật sự muốn đi tìm Thanh Vương sao?
Tô Nhan hiển nhiên vẫn còn có chút sợ hãi Thanh Vương, nàng ta lo lắng hỏi.
Khóe miệng Bạch Nhạc nhếch lên nụ cười rạng rỡ, từ tốn đáp:
– Yên tâm, cho dù bây giờ Thanh Vương vẫn còn có một số món bảo mệnh, nhưng nói muốn uy hiếp ta, sợ là cũng không thể.
Nếu thật sự bị ta đoán trúng thì cũng nên đánh hắn một chút mới được.
Bạch Nhạc không muốn giết chết Thanh Vương, thế, nhưng cũng phải làm cho Thanh Vương cảm thấy kiêng dè, không dám tùy tiện tiết lộ thân phận truyền nhân Ma Quân của hắn.
Bây giờ có lẽ Thanh Vương còn chưa biết Thông Thiên ma quân có ý nghĩa gì, nhưng một khi hắn rời khỏi lăng mộ này, hắn dĩ nhiên sẽ hiểu được, đến lúc đó, nếu muốn yêu cầu Thanh Vương không được tiết lộ chuyện này ra ngoài thì sẽ rất khó khăn.
Huống chi đối với Bạch Nhạc mà nói, bây giờ chỉ sợ chính là cơ hội duy nhất để hắn uy hiếp được Thanh Vương, dọa dẫm hắn để trục lợi, cơ hội tốt như vậy sao có thể buông tha dễ dàng được!
Nhưng phải đi đâu để tìm Thanh Vương?
Đới với những người khác mà nói, có lẽ sẽ rất khó để biết phải đến nơi nào để tìm Thanh Vương, dù sao thì họ cũng vừa tiến vào Thanh Vương Lăng không được bao lâu, nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, chuyện này lại hoàn toàn khác biệt.
Hắn cùng với Tô Nhan ở chỗ này cả một tháng trời, đối với lăng mộ này quả thực rõ như lòng bàn tay.
Thậm chí Bạch Nhạc đã đi vào hầu hết các địa cung, muốn biết được hành tung của Thanh Vương cũng không quá khó khăn.
Đan Các.
Trong số các cung điện trong Thanh Vương Lăng này, giúp ít nhiều nhất cho việc tu luyện của Thanh Vương phải kể đến Đan Các.
Thanh Vương vừa mới tán công, trong khoảng thời gian ngắn muốn khôi phục thực lực thì đan dược chính là lựa chọn tốt nhất, thậm chí vốn không cần chạy khắp nơi tìm hắn, chỉ cần ở tại Đan Các ôm cây đợi thỏ, Bạch Nhạc có lòng tin nhất định có thể đợi được Thanh Vương.
Sau khi xác định rõ mục đích, cùng với việc Bạch Nhạc đã quen thuộc với địa cung, hắn liền nhanh chóng đi tới Đan Các.
Những thủ vệ đất nung vốn đang canh gác ở phía trước của Đan Các đã sớm bị giết bởi mấy người tu hành xông vào, chỉ là bên trong Đan Các có cấm chế, bọn họ lại không có cách gì để có thể xông vào nên chỉ có thể từ bỏ.
Do đó Bạch Nhạc muốn tới gần dĩ nhiên là không có khó khăn gì.
Bàn tay hắn đặt trên cửa điện Đan Các, vận Thông Thiên ma công, trong khoảnh khắc đã làm cấm chế nhiễu loạn, sau đó hắn đẩy cửa dẫn Tô Nhan vào.
Tô Nhan từ lâu đã sớm biết Bạch Nhạc có cách để vào Đan Các, nhưng khi thực sự nhìn thấy cảnh này, mắt nàng ta vẫn không khỏi sáng ngời.
Bạch Nhạc và Tô Nhan bước vào xong, cấm chế đã khôi phục lại lần nữa.
Cửa điện đóng lại, một chút manh mối cũng không nhìn ra, cho dù người khác có đi đến trước cửa Đan Các, bọn họ cũng sẽ không phát hiện ra điều gì khác lạ.
Tô Nhan khẽ hỏi, rồi tò mò đưa mắt nhìn xung quanh:
– Công tử, những viên đan dược kia được lấy từ đây sao?
– Không sai.
Bạch Nhạc gật đầu, khẽ nói:
– Những viên đan dược vô dụng lúc trước, còn lại bao nhiêu đều đưa hết cho ta.
Chương 535: Sự sụp đổ của Thanh Vương
Tô Nhan không ngốc, lúc này sao nàng ta có thể không hiểu ý của Bạch Nhạc được, khóe miệng lộ ra nụ cười:
– Công tử, người định đem những viên đan dược này bán lại cho Thanh Vương à?
– Phải xem vị Thanh Vương này bỏ ra được bao nhiêu tiền.
Bạch Nhạc khẽ mỉm cười, hắn ngồi bệt xuống đất, lẳng lặng điều chỉnh hơi thở.
-Bùm!!!
Một trận sóng xung kích kinh khủng thần hồn đột ngột phát ra, cũng thông báo rằng hồn phách của Ngô Tuyết Tùng đã hoàn toàn bị tiêu diệt, từ giờ khắc này, Thanh Vương mới hoàn toàn chính thức đoạt xá thành công, chiếm cứ thân thể của Ngô Tuyết Tùng.
– Cảm giác khi còn sống thật tốt.
Thanh Vương giơ tay, hắn nhìn thân thể trẻ trung này, trong mắt tràn đầy vui vẻ.
Lúc trước là vì hắn không thể khống chế hoàn toàn thân thể này, nếu được, cho dù có bị tán công thì cũng đâu có bị bọn Dạ Thần Hi và Triệu Thụy bức lui.
Trên thực tế, lúc đó phần lớn tinh lực của hắn đều dùng để áp chế phản phệ của linh hồn Ngô Tuyết Tùng.
Đoạt xá chưa bao giờ là một chuyện đơn giản, huống chi người mà hắn muốn đoạt xá lại còn là một cường giả Tinh Cung cảnh.
Trên thực tế, sỡ dĩ hắn nhất định phải lựa chọn hậu nhân mang huyết mạch của hoàng thất Đại Càn chính là vì để tăng thêm cơ hội thành công của lần đoạt xá này.
Mà hiện tại, kết quả này khiến cho Thanh Vương cảm thấy rất hài lòng.
Độ phù hợp gần như hoàn mỹ khiến hắn gần như không cảm giác được bất kỳ chỗ khó chịu nào, như thể cơ thể này sinh ra là để dành cho hắn.
Thanh Vương chậm rãi bước đến quan tài, ngắm nhìn thi thể của chính mình, khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, tự nói thầm:
– Nhìn chính mình chết đi, loại trải nghiệm này thật đúng là đặc biệt.
Nếu đã như vậy, cứ kết thúc chuyện này cho triệt để đi.
Thanh Vương nâng tay lên, chưởng vào quan tài một cái.
Nhìn xuyên qua quan tài làm bằng thanh ngọc kia, hắn có thể thấy rõ ràng thi thể của mình đang dần bị phân hủy, cuối cùng hóa thành tro bụi.
Từ giờ khắc này trở đi, Thanh Vương cũ đã hoàn toàn chết đi, hắn thực sự đã có một cuộc đời mới.
Theo một chưởng này, linh lực của Ngô Tuyết Tùng trong cơ thể này cũng hoàn toàn tan biến.
Giờ khắc này, Thanh Vương dường như đã thay đổi, trở thành một người bình thường, nhưng nếu so với Ngô Tuyết Tùng cũ mà nói, giờ phút này trên người Thanh Vương lại có thêm mấy phần tà mị mà cao quý.
Kiếp trước, Thanh Vương đạt được U Minh thiên công quá muộn, mặc dù hắn cưỡng chế bản thân tu luyện thành công, nhưng trong đó lại có rất nhiều chỗ đều tồn tại tai họa ngầm.
Cũng chính vì những tai họa ngầm này mà khi thất bại trong trận chiến với Đạo Lăng Thánh nữ, hắn chỉ có thể liều mạng bỏ trốn, không bao lâu sau thì sinh lực hắn đã hoàn toàn cạn kiệt, không thể không giả chết ngủ say, nằm yên trong lăng tẩm.
Nhưng hôm nay đoạt xá Ngô Tuyết Tùng, lại thuận lợi trải qua tán công, đây chính là cơ hội tốt nhất để hắn bắt đầu tu luyện U Minh thiên công lại từ đầu.
Thanh Vương tràn đầy lòng tin có thể đền bù tiếc nuối ở kiếp trước, lần nữa chinh phục được thiên hạ này, đặt chân lên đỉnh cao của thế giới.
Trong mắt Thanh Vương hiện lên vẻ hưng phấn. hắn bước vào trận pháp truyền tống đã sớm được chuẩn bị từ trước, trong nháy mắt liền biến mất khỏi lăng mộ.
Toàn bộ Thanh Vương Lăng này đều đã được Thanh Vương chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi chết, mỗi một khâu đều đã được tính toán, dựa theo kế hoạch của Thanh Vương, nhiều nhất là bảy ngày, hắn có thể khôi phục lại thực lực Tinh Cung cảnh.
Khi đó hắn có thể thật sự mở ra bí tàng, sau đó nhẹ nhàng rời khỏi đây.
Nháy mắt Thanh Vương đã xuất hiện ở Tu Pháp điện thông qua truyền tống trận, nhưng ngay lúc chuẩn bị mở pháp trận tu luyện, nụ cười trên môi hắn đột nhiên cứng lại.
Những viên cực phẩm linh thạch dùng để mở ra tụ linh trận được hắn chuẩn bị kỹ càng đã biến mất, vốn không có cách nào để mở ra trận pháp được nữa.
Sắc mặt Thanh Vương hơi khó coi, cũng không thèm đoái hoài suy nghĩ tại sao lại xảy ra chuyện này mà lần nữa bước vào truyền tống trận, bước đến cung điện tiếp theo.
Trong dược viên, linh dược đã được chuẩn bị gần như bị người đào rỗng.
Trong bảo tàng, những viên linh thạch cũng bị người quét sạch sành sanh, một số món bảo vật quan trọng nhất hỗ trợ cho việc tu luyện của hắn cũng mất tích.
Những thứ này tuy rằng không phải quý giá, nhưng đều do chính tay hắn lựa chọn kỹ càng, cũng là phù hợp nhất với tu vi hiện tại của hắn, nhưng chúng đều bị lấy đi hết, không sót cái nào.
Loại chuyện ngoài ý muốn này xuất hiện khiến Thanh Vương mất kiểm soát, hắn buồn bực đến nỗi muốn ói máu.
Cứ hi vọng rồi hết lần này đến lần khác thất vọng đã làm hắn muốn sụp đổ.
Lần nữa bước vào truyền tống trận, Thanh Vương đã đặt tất cả hy vọng của mình vào Đan Các.
Phải biết, trong những món đồ được chuẩn bị bên trong lăng thì Đan Các chính là chỗ quan trọng nhất, lúc trước vì phòng ngừa bất trắc, hắn thậm chí còn đặt cấm chế đối với mỗi một kệ thuốc.
Miễn là Đan Các được an toàn thì những chuyện này chỉ là những rắc rối nhỏ.
Chương 536: Ngươi đang uy hiếp bản vương?
Tuy nhiên ngay lúc Thanh Vương xuất hiện tại Đan Các thông qua truyền tống trận, trong nháy mắt ngẩng đầu liền nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc, nụ cười trêu tức trên khuôn mặt kia khiến trái tim Thanh Vương như chìm xuống đáy cốc.
– Bạch Nhạc.
Trong mắt Thanh Vương hiện lên sát ý, hắn gần như nghiến răng nghiến lợi phun ra hai chữ này, thật hận không thể lập tức nuốt hắn vào bụng.
Trên đời này cũng không có nhiều trùng hợp đến như vậy, tuy rằng không biết Bạch Nhạc đã làm như thế nào, nhưng lúc nhìn thấy Bạch Nhạc đứng ở chỗ này, hắn biết rõ, mọi chuyện nãy giờ đều do Bạch Nhạc giở trò quỷ.
Giờ phút này, Thanh Vương gần như phát điên.
Bạch Nhạc nhàn nhã đứng dậy, khóe miệng nở một nụ cười, khẽ hỏi:
– Thanh Vương điện hạ, từ khi ngài bỏ đi đến giờ không có vấn đề gì chứ.
Thanh Vương nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, hỏi:
– Vì sao ngươi nhất định phải đối nghịch với bản vương?
– Điện hạ quá lời rồi, nếu ta thật sự muốn đối nghịch với điện hạ thì bây giờ người đang chờ ở đây phải là Triệu Thụy và Dạ Thần Hi mới đúng.
Bạch Nhạc nhún vai, nhàn nhạt đáp.
Một lời giải thích rất đơn giản, nhưng cũng khiến Thanh Vương bình tĩnh lại.
Như lời Bạch Nhạc nói, kỳ thật Bạch Nhạc chưa bao giờ có ý định đối nghịch với hắn, cho nên tình hình đương nhiên vẫn còn nằm trong phạm vi có thể kiểm soát được.
Chỉ cần Bạch Nhạc đồng ý ngồi xuống nói chuyện, mọi chuyện sẽ không tệ như hắn đang tưởng tượng, chỉ là vấn đề phải trả giá bao nhiêu mà thôi.
– Nói đi, rốt cuộc ngươi muốn cái gì?
– Rất đơn giản, ta muốn Thanh Vương điện hạ cho ta một lời hứa.
Bạch Nhạc ngẩng đầu, chậm rãi nói:
– Mỗi người đều có một bí mật, cũng như Thanh Vương lúc trước không hi vọng tin tức mình còn sống bị tiết lộ ra ngoài, ta cũng như ngài, ta cũng không hi vọng tin tức ta là ma tu bị tiết lộ ra, điện hạ hẳn là có thể hiểu được, đúng không?
Thanh Vương nhướn mày, nhàn nhạt nói:
– Đây là thái độ cầu xin của ngươi sao?
– Cầu xin sao? Sợ là điện hạ đã nghĩ sai rồi, ta không có cầu xin ngài, ngài cũng có thể lựa chọn từ chối.
Dứt lời, bàn tay Bạch Nhạc khẽ lật một cái, một cái bình ngọc đựng đan dược bỗng nhiên xuất hiện trên tay hắn, thậm chí còn không chờ Thanh Vương trả lời, ngón tay hắn đã dùng sức, bình ngọc đựng đan dược kia bị nghiền thành bột.
– …
Trong nháy mắt, con ngươi Thanh Vương đột nhiên co rụt lại, trong lòng hơi chùng xuống một chút, lúc này mới chú ý tới toàn bộ đan dược trong Đan Các đều đã biến mất.
– Sao ngươi lại làm được?
Nhìn cấm chế vẫn còn nằm y nguyên trên kệ thuốc, Thanh Vương gần như tức muốn ói máu.
Bạch Nhạc lại lấy thêm một cái bình ngọc, chậm rãi hỏi ngược lại hắn:
– Không quan trọng ta đã làm như thế nào, điều quan trọng là nếu mất đi những thứ này, ngài còn có đủ tự tin để ứng phó với sự truy sát của Dạ Thần Hi và Triệu Thụy không?
Đôi mắt Thanh Vương hơi nheo lại, hỏi:
– Ngươi đang uy hiếp bản vương đấy à?
Bạch Nhạc hờ hững nhún vai, thản nhiên đáp:
– Nếu ngài đã nghĩ như vậy thì cứ cho là như vậy đi.
Một câu trả lời đơn giản và thẳng thắn như vậy đã khiến Thanh Vương gần như phát điên.
Đúng là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh!!!
Ai có thể ngờ được, hắn đường đường là Thanh Vương cao cao tại thượng, vậy mà lại bị một tên nhãi ranh Linh Phủ cảnh uy hiếp chứ? Mà đối phương lại còn dám tự tin nói như thế nữa.
Mà điều khiến hắn muốn ói máu chính là, đối với yêu cầu như vậy của Bạch Nhạc, hắn lại không có bất kỳ cách nào từ chối.
Quả thật hắn vẫn còn một số đồ vật bảo mệnh, nếu Bạch Nhạc muốn ra tay với hắn, Thanh Vương vẫn tự tin có thể rút lui an toàn.
Thế, nhưng mà, nếu rút lui thì lui đi đâu bây giờ?
Nếu không có sự hỗ trợ của những viên đan dược này, hắn phải mất rất nhiều thời gian mới có thể khôi phục thực lực, nhưng hiện tại mọi người đều biết chuyện Thanh Vương Lăng đã xuất thế, hắn vốn không chống cự được lâu nữa.
Thậm chí có lẽ chưa được mấy ngày, các cường giả ngoài kia sẽ ra tay đánh vỡ sát trận này, đến lúc đó, lấy trạng thái bây giờ của hắn đi đối mặt với nhóm cường giả đó, dù cho có chuẩn bị cái gì đi chăng nữa thì cũng không có chỗ để náu thân.
Phải biết bởi vì sự tồn tại của Dạ Thần Hi mà tin tức hắn đoạt xá trùng sinh đã không có cách nào giấu giếm nữa, một khi rời khỏi Thanh Vương Lăng, ngay lập tức hắn sẽ trở thành mục tiêu công kích của mọi người.
Nếu không cẩn thận, chỉ mới vừa đoạt xá trùng sinh xong thì hắn sẽ lại bị người ta giết chết, lần này linh hồn hắn sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt.
Nguy hiểm như vậy sắp xảy ra, cho dù là Bạch Nhạc thật sự muốn dùng cái này để uy hiếp, hắn còn có thể làm gì được?!
Thanh Vương hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn kiềm chế, nói:
– Được rồi, bản vương đồng ý với ngươi.
Bạch Nhạc như cười mà không cười nhìn Thanh Vương, không trả lời.
Nhìn nụ cười kia của Bạch Nhạc, Thanh Vương cuối cùng mới nhận ra ý của hắn.
Như trước đây, khi hắn ép Bạch Nhạc đưa Ngô Tuyết Tùng tới đây, những gì hắn nói với Bạch Nhạc chỉ là lời nói suông, làm sao có thể tin được?
Chương 537: Ngươi đang uy hiếp bản vương? (2)
Lúc đó là chính hắn đã dạy cho Bạch Nhạc khế ước linh hồn, nhưng ai có thể ngờ rằng, bây giờ cái hậu quả này lại ứng ngược lại trên người hắn.
Cảm giác tự đào hố chôn mình này thực sự khiến Thanh Vương cảm thấy xót xa!!!
Trước đây, ngay cả vị Đạo Lăng Thánh nữ kia cũng không thể khiến hắn đau lòng như vậy.
Nhưng trong trường hợp này, ngoại trừ thừa nhận nó thì hắn còn có cách nào khác đâu?
– Bản vương có thể ký khế ước linh hồn với ngươi, chỉ cần ngươi trả lại những đan dược bên trong Đan Các lại cho ta, bản vương tuyệt đối sẽ không bao giờ tiết lộ một chữ nào về thân phận của ngươi.
– Ngài đơn phương làm khế ước đi, ta là người nhát gan, mấy chuyện này không muốn nhúng vào.
Khóe miệng Bạch Nhạc hiện lên nụ cười, chậm rãi nói.
– …
Một câu này khiến trong mắt Thanh Vương hiện lên sát khí.
Giờ phút này hắn mới chính thức hiểu ý của Bạch Nhạc, đây mà là giao dịch gì, đây vốn chính là uy hiếp từ một phía, Bạch Nhạc thậm chí không muốn mạo hiểm một chút nào.
– Bạch Nhạc, ngươi đừng khinh người quá đáng, bản vương cho dù gặp nạn thì cũng không phải để ngươi lấn lướt ta.
Trong mắt Bạch Nhạc lộ vẻ lạnh nhạt, từ tốn nói:
– Thanh Vương, sao ngài phải tức giận, ta và ngài đều biết rõ, khế ước linh hồn cũng chỉ ràng buộc được một thời gian thôi, một khi ngài thật sự khôi phục được thực lực, chuyện này sao có thể tạo thành ảnh hưởng đối với ngài được.
Con ngươi Thanh Vương hơi nheo lại, vẻ mặt hắn cũng trở nên nghiêm túc hơn.
Tuy rằng trước đó hắn đã tức giận, nhưng thật ra phần lớn lửa giận của hắn đều là cố ý giả vờ để làm cho Bạch Nhạc lơ là, cũng là khiến hắn có chừng có mực.
Nhưng hắn không ngờ rằng Bạch Nhạc tuy chỉ là một tên tiểu tử, nhưng đầu óc lại không hề ngu ngốc, chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nhìn ra chân tướng.
Vừa mới đoạt xá, linh hồn của Thanh Vương cũng bị ảnh hưởng rất lớn, dưới tình huống này, hắn không dám vi phạm khế ước linh hồn., nhưng hắn muốn vượt qua ải khó này cũng không tốn bao lâu, chỉ cần mấy năm nữa, hắn sẽ khôi phục lại tu vi Tinh Hải Cảnh, khi đó hắn có thể bỏ qua ảnh hưởng của khế ước linh hồn.
Đương nhiên trên thực tế, thứ mà Bạch Nhạc muốn cũng chỉ là mấy năm thời gian đó thôi.
Bây giờ Bạch Nhạc thực sự quá yếu ớt, bất kỳ một chút ngoài ý muốn nào cũng sẽ khiến hắn chết yểu, nhưng chỉ cần kéo dài thêm mấy năm nữa thôi, một khi Bạch Nhạc bước vào Tinh Cung cảnh, ở một mức độ nào đó đã có thể tự bảo vệ mình, đến lúc đó, cho dù có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, hắn cũng sẽ có tự tin để đối phó với nó.
– Thật kinh ngạc, bản vương cả đời này đã từng gặp vô số thiên chi kiêu tử, nhưng chưa từng gặp một người nào như ngươi, trong vòng mười năm, ngươi nhất định sẽ có chỗ đứng trên thế gian này.
Thanh Vương nhìn Bạch Nhạc rồi khen hắn một câu, sau đó trầm giọng nói:
– Bạch Nhạc, ngươi suy nghĩ thử, ngươi có muốn bái nhập vương triều Đại Càn của ta hay không, đợi bản vương khôi phục thực lực, lấy lại quyền lực, ta có thể cho ngươi một võ đài lớn hơn, cho dù ngươi muốn làm gì, bản vương đều có thể đồng ý với ngươi.
Lần này Thanh Vương nói rất nghiêm túc, đến mức này, hắn là thật lòng muốn thu phục Bạch Nhạc về để dùng.
– Đa tạ ý tốt của Thanh Vương, chuyện ngày sau chúng ta ngày sau hãy nói, tốt hơn hết là nên giải quyết vấn đề trước mắt đã.
Bạch Nhạc bình tĩnh đáp lại, không đồng ý cũng không có từ chối.
Thanh Vương chăm chú nhìn Bạch Nhạc một lúc, cũng không dài dòng nữa mà đơn phương lập nên khế ước linh hồn, lại hứa sẽ không tiết lộ thân phận ma tu của hắn.
– Thẳng thắn!!!
Bạch Nhạc phủi tay, hài lòng ôm quyền với Thanh Vương, sợi dây cung căng thẳng trong lòng hắn bấy giờ mới chính thức buông lỏng.
Thanh Vương vươn tay, hừ lạnh một tiếng.
Bạch Nhạc hất cổ tay, lấy ra một đống đan dược rồi đặt ngay ngắn trước mặt Thanh Vương.
– Thanh Vương điện hạ, những đan dược này không dễ kiếm đâu, ngài không thể trực tiếp mang đi hết được đúng không?
– …
Một câu nói kia lập tức khiến Thanh Vương sôi máu, nếu được, hắn thật hận hiện tại không thể dùng một tay giết chết Bạch Nhạc.
Ông ta im lặng một lát, lúc này mới tháo một chiếc nhẫn trên tay xuống rồi ném cho Bạch Nhạc:
– Cầm lấy những thứ này đi!
Chiếc nhẫn trữ vật này không phải của Thanh Vương mà là của Ngô Tuyết Tùng.
Sau khi đoạt xá, đồ vật của Ngô Tuyết Tùng dĩ nhiên đã thuộc về Thanh Vương, nhưng thứ đồ vật này rõ ràng không lọt vào mắt xanh của hắn được, bây giờ bị Bạch Nhạc dọa dẫm, hắn cũng lười phải nói nhiều, liền ném cho đối phương luôn.
Tất nhiên đối với Bạch Nhạc mà nói, đó lại là một khái niệm khác.
Ngô Tuyết Tùng dù sao cũng là cường giả Tinh Cung cảnh, hơn nữa còn là đệ tử chân truyền của Tiên Du kiếm cung, trấn giữ Thanh Châu nhiều năm như vậy, tài sản của hắn đương nhiên không ít, có hơn ngàn khối linh thạch thượng phẩm, trong đó cũng không thiếu vài bảo vật hộ thân, chỉ là nhất thời Bạch Nhạc không kịp xem xét cho kỹ.
Chương 538: Đánh một cái tàn nhẫn
Bạch Nhạc dĩ nhiên cũng nghĩ có khi bên trong còn có một chút đan dược, nhưng rõ là những viên đan dược có ích cho Thanh Vương đều đã bị hắn lấy đi, mà có lẽ Ngô Tuyết Tùng cũng làm mất không ít đan dược, nhưng những đan dược mà Ngô Tuyết Tùng thường xuyên sử dụng bây giờ cũng không có ích lợi gì đối với Thanh Vương, nếu không hắn sẽ không đưa chiếc nhẫn này ra khi bị hắn uy hiếp.
– Đa tạ Thanh Vương.
Bạch Nhạc được đồ tốt, thái độ cũng tốt lên rất nhiều, lúc này hắn mới bỏ toàn bộ đan dược vào túi trữ vật rồi ném cho Thanh Vương.
Sau khi lấy được túi trữ vật, sắc mặt Thanh Vương cũng bất ngờ dịu lại.
Những viên đan dược này tuy rằng không quý, nhưng lúc này lại là thứ hắn cần nhất, có những viên đan dược này, hắn hiển nhiên lại có thêm mấy phần tự tin.
Chỉ là sau khi quan sát số đan dược này, sắc mặt Thanh Vương đột nhiên trở nên khó coi, gần như là rống lên:
– Bạch Nhạc!!! Phá Tinh đan của bản vương đâu?
Những đan dược khác dù cũng không đủ cũng không tạo ảnh hưởng lớn gì, nhưng ai ngờ đan dược quan trọng nhất là Phá Tinh đan lại bị thiếu mất.
Không có Phá Tinh đan, cho dù Thanh Vương có bản lĩnh lớn bằng trời cũng không thể đột phá được Tinh Cung cảnh trong thời gian ngắn.
– Không có đâu, lúc trước Tiểu Nhan bị tử khí ăn mòn, ta không có cách nào khác đành phải cho cô ta ăn Phá Tinh đan.
Bạch Nhạc trợn to mắt nói dối.
– Nói hươu nói vượn!!!
Trong mắt Thanh Vương lộ ra vẻ lạnh lẽo:
– Bản thân Phá Tinh đan vốn không hề có năng lực duy trì sự sống mà chỉ có thể bắt người ta đột phá cảnh giới.
Nếu ngươi ép nàng ta ăn, đừng nói trục xuất tử khí, e là cả người nàng ta sớm đã nổ thành bột mịn rồi.
Mí mắt Bạch Nhạc nhướn lên, hắn đã phần nào hiểu được dược tính của Phá Tinh đan.
Khác với Linh Khư Quả, Phá Tinh đan này được luyện chế hoàn toàn với mục đích đột phá cảnh giới, cũng chỉ có thể sử dụng khi muốn đột phá Tinh Cung cảnh.
Bị Thanh Vương nhìn thấu, Bạch Nhạc cũng không còn càn quấy nữa nữa, hắn từ tốn nói:
– Không sai, Phá Tinh đan nằm trong tay ta, trước đó ta đã đưa Linh Khư Quả duy nhất trên tay ta cho nàng ta ăn rồi.
Bây giờ viên Phá Tinh đan này chính là hy vọng giúp ta đột phá Tinh Cung cảnh, Thanh Vương cho rằng ta sẽ dễ dàng buông tay sao?
– …
Nghe Bạch Nhạc nói, Thanh Vương hiểu lời này của hắn không phải vô nghĩa.
Trước đó Bạch Nhạc không quan tâm những đan dược kia là bởi vì chúng không có bao nhiêu tác dụng đối với hắn, thế, nhưng viên Phá Tinh đan này thì lại khác, nếu là đổi lại, e là Thanh Vương cũng chưa chắc buông tay được.
Thanh Vương bình tĩnh lại, nói tiếp:
– Chỉ là Linh Khư Quả mà thôi.
Bản vương nói cho ngươi nghe, toàn bộ bí tàng này đều sẽ là của ngươi, chỉ cần ngươi giúp bản vương khôi phục tu vi, đợi bản vương mở ra được bí tàng, đến lúc đó ngươi muốn cái gì ta cũng cho ngươi hết.
– Chờ đến lúc Thanh Vương điện hạ ngài có thể mở ra bí tàng, chỉ sợ ta đã sớm bị ngài chưởng chết rồi.
Bạch Nhạc nhún vai, không hề bị lời này làm cảm động.
– Bí tàng Thanh Vương gì đó, ta không trông đợi nhiều, nếu bây giờ Thanh Vương muốn lấy Phá Tinh đan thì phải đổi lại đồ tốt cho ta mới được.
– Nếu hiện tại ta có thể mở bí tàng thì cần gì phải tìm ngươi lấy Phá Tinh đan.
Thanh Vương trừng mắt nhìn Bạch Nhạc, hạ giọng trách mắng.
Lời này cũng có lý, Thanh Vương vừa mới đoạt xá thành công, trên người có thể có thứ gì tốt chứ, còn về bí tàng kia thì với thực lực hiện tại của hắn, vốn dĩ không mở ra được.
Cho dù là Bạch Nhạc, giờ khắc này cũng không khỏi hơi do dự.
Hắn đương nhiên muốn tranh thủ thời cơ này đánh Thanh Vương, nhưng cũng phải đợi đến khi Thanh Vương lấy đồ tốt ra mới được.
Về phần bí tàng của Thanh Vương, nếu bây giờ Thanh Vương không mở ra được thì cho dù bảo vật có nhiều cũng chỉ là ăn bánh vẽ, cũng như không.
Khoan nói đến chuyện Thanh Vương khi có lại được thực lực Tinh Cung cảnh liệu có trở mặt hay không, chỉ cần hắn mở ra được bí tàng chắc chắn sẽ có động tĩnh, không thể giấu giếm những người khác, đến lúc đó, chẳng lẽ mình lại đứng ngay trước mặt mọi người đòi bí tàng của Thanh Vương sao?
Thất phu vô tội, hoài bích có tội*
Tấm gương Linh Khư Quả còn ngay trước mắt, nếu làm một lần nữa cũng chỉ là giẫm lên vết xe đổ mà thôi.
Thế, nhưng nếu trả Phá Tinh đan dễ dàng thế, Bạch Nhạc sao có thể cam tâm?
– Không được.
Bạch Nhạc nghĩ đến vấn đề đan dược, trong lòng đã có đáp án.
Hắn lấy mấy cái túi trữ vật trong người ra, bỏ tất cả những thứ có trong nhẫn của Ngô Tuyết Tùng vào, sau đó đầu ngón tay hắn vẩy một cái, trả chiếc nhẫn lại cho Thanh Vương.
– Thanh Vương điện hạ, chiếc nhẫn kia ta không dám dùng.
Chỉ là ngài nhìn xem, ta luôn dùng túi trữ vật như này cũng không tiện.
Hay là ngài đổi một chiếc nhẫn khác cho ta đi, có được không?
Thanh Vương chụp lấy chiếc nhẫn theo quán tính, sắc mặt hắn hơi khó coi, trầm giọng quát lớn:
– Nói bừa, bây giờ bản vương làm gì còn chiếc nhẫn nào nữa để đổi cho ngươi.
– Thanh Vương điện hạ, ngài thật sự không có à?
Chương 539: Đánh một cái tàn nhẫn (2)
Bạch Nhạc mở tay, lười biếng nói:
– Những đồ vật trong chiếc nhẫn của Ngô Tuyết Tùng ta đều đã xem qua, thế, nhưng trong đó lại không có một viên đan dược nào, lệnh bài để chứng minh thân phận của hắn cũng không có.
Ngài đừng có nói với ta là những thứ này đều bị ngài ném đi nhá.
– …
Câu này khiến Thanh Vương á khẩu, thậm chí còn phần thẹn quá hóa giận.
Một cái nhẫn trữ vật không tính là gì, nhưng ý của Bạch Nhạc rất rõ ràng.
Bạch Nhạc đã đoán được trên người hắn có không gian trữ vật, nên khi hắn nói khi nào mở được bí tàng mới có đồ tốt cho Bạch Nhạc, dĩ nhiên là hắn không tin.
Chỉ một chi tiết nhỏ này đã khiến Bạch Nhạc nắm được sơ hở, điều này khiến Thanh Vương hơi bất dắc dĩ, tên khốn kiếp này sao có thể xảo quyệt như vậy chứ?
Thanh Vương thở dài một tiếng, không khỏi có chút bất đắc dĩ, giới chỉ của bản thân cũng không thể tùy tiện cho Bạch Nhạc được, thậm chí là nhìn cũng không cho tên tiểu tử thối này nhìn.
Trái phải bị đập một cái cực mạnh, nhưng Thanh Vương cũng lười so đo với loại tiểu bối như Bạch Nhạc, hắn lật bàn tay, cầm một khối ngọc bội màu xanh, rồi thản nhiên mở miệng:
– Bảo vật này tên là Cửu Long Ngọc Hoàn, đây chính là bảo vật hộ thân mà ngày xưa bản vương đích thân luyện chế, có thể ngăn cản chín lần công kích của cường giả Tinh Hải.
Nếu như ngươi nguyện ý thì lấy Phá Tinh Đan ra, nếu không bản vương lập tức bỏ đi.
Có thể ngăn cản chín lần công kích của cường giả Tinh Hải.
Một câu nói kia lập tức khiến lòng Bạch Nhạc dao động, ánh mắt hắn nhìn xuống hình rồng trên ngọc bội màu xanh liền không dời đi nữa.
Đây mới chính là bảo vật hộ thân thật sự.
Cho dù bây giờ trên người Thanh Vương cũng không còn nhiều, nhưng đây là một trong những vũ khí bảo mệnh chân chính của Thanh Vương, có thể lấy ra được, cũng mang ý nghĩa rằng sự nhẫn nại của Thanh Vương đã tới cực hạn.
Trong loại tình huống này, nếu Bạch Nhạc vẫn lòng tham không đáy như xưa, chỉ sợ sẽ ép Thanh Vương cùng hắn nhất phách lưỡng tán(*) mất.
(*) Nhất Phách Lưỡng Tán: Cái này giống như nhất đao lưỡng đoạt, một phát chặt đứt, thoáng hơn là dứt khoát chia tay/tách ra.
Vừa nghĩ đến đây, Bạch Nhạc đâu còn gì phải do dự, hắn ngay lập tức đồng ý:
– Đạ tạ Thanh Vương ban cho, tiểu bối rất cảm kích.
Tiếp nhận Cửu Long Ngọc Hoàn trong tay Thanh Vương, đồng thời Bạch Nhạc cũng đưa Phá Tinh Đan ra.
Cầm Cửu Long Ngọc Hoàn trong tay, Bạch Nhạc thật sự thích đến nỗi không nỡ buông tay, cầm trong tay liền cảm thấy có một cỗ linh khí quanh quẩn, trên ngọc bội khắc chín con rồng, sinh động như thật, giống như lúc nào cũng có thể sống dậy.
Nhìn thấy bộ dạng này của Bạch Nhạc, cơn tức giận trước kia của Thanh Vương cũng tan đi rất nhiều.
Nghiêm túc nghĩ lại thì lần này hắn có thể thuận lợi đoạt xá như vậy, cũng do Bạch Nhạc giúp hắn, quan trọng hơn là hắn đã nhìn ra trên người Bạch Nhạc có tiềm lực cực lớn, chính như hắn nói, mười năm sau, Bạch Nhạc tất sẽ vang danh thiên hạ.
Bây giờ nhìn như bị Bạch Nhạc đánh rất ác, nhưng trên thực tế cũng có thể xem như một đoạn duyên phận, được và mất trong chuyện này lại đơn giản như vậy.
Có lẽ bây giờ thằng nhãi này vẫn chưa nhận ra đâu.
Thế nhân đều nói, Thanh Vương tàn nhẫn đa nghi, nhưng trên thực tế nếu chỉ đơn thuần là hạng người tàn nhẫn khát máu thì sao có thể trổ hết tài năng ở trong hoàng thất Đại Càn tranh đấu khốc liệt, trở thành Thanh Vương Bất Tử uy chấn thiên hạ.
– Thằng nhãi, tự giải quyết cho tốt đi.
Thanh Vương chăm chú nhìn Bạch Nhạc một lúc rồi bước lên một bước, lần nữa kích hoạt truyền tống trận, nháy mắt đã biến mất vô tung vô ảnh.
Đến tận lúc xác nhận Thanh Vương đã rời đi, bây giờ Tô Nhan mới thở dài một hơi.
Vị Thanh Vương Bất Tử này mang đến áp lực rất lớn cho nàng ta, dù trên người đối phương không hề có tia linh khí nào, giống như người bình thường, nhưng loại khí thế bễ nghễ thiên hạ kia lại khiến cho người ta không rét mà run.
Thật sự không phải nói quá, tình huống lúc nãy khiến cho nàng ta không thốt nổi nên lời.
– Công tử, hồi nãy người làm ta sợ muốn chết.
Đấy là Thanh Vương Bất Tử đó, vậy mà người lại dám đánh hắn một đòn.
Mặc dù vừa mới sợ hãi, nhưng hôm nay lúc nhìn thấy Bạch Nhạc, Tô Nhan lại tràn đầy khâm phục và vui sướng.
– Thanh Vương Bất Tử thì sao, rốt cuộc cũng chỉ là người mà thôi.
Bạch Nhạc lắc đầu, nhẹ giọng đáp.
Lúc trước khi đối mặt với Thông Thiên Ma Quân, Bạch Nhạc còn không khiếp sợ, huống chi là bây giờ.
Thanh danh của Thanh Vương Bất Tử lớn, nhưng ở trong mắt Bạch Nhạc thì còn kém xa Thông Thiên Ma Quân.
– Công tử, chúng ta làm gì bây giờ?
– Chờ.
Bạch Nhạc lắc đầu, bình tĩnh nói:
– Bất kể Dạ Thần Hi hay là Triệu Thụy cũng sẽ không dễ dàng từ bỏ như vậy.
Hơn nữa, Thanh Vương cũng sẽ không yên lặng dễ dàng như thế, qua mấy ngày nữa, sát trận bên ngoài Thanh Vương Lăng tất sẽ bị phá, đến lúc đó, chúng ta có thể rời đi.
– Năm ngày rồi, vẫn không có một chút manh mối nào, Triệu sư huynh, chúng ta làm sao bây giờ?
Chương 540: Đánh một cái tàn nhẫn (3)
Thời gian năm ngày này, Triệu Thụy dẫn theo những đệ tử của Đạo Lăng Thiên Tông gần như đã lục soát toàn bộ địa cung mấy lần, thậm chí Triệu Thụy còn thử phá giải một ít cấm chế trong cung điện, hắn còn mở ra hai tòa cung điện nữa.
Đáng tiếc, trước sau vẫn không thể tìm được tung tích của Thanh Vương Bất Tử.
Hơn nữa, đối với Triệu Thụy mà nói, muốn phá giải những cấm chế mà Thanh Vương để lại này cũng quá miễn cưỡng rồi, nhất định phải tiêu tốn rất nhiều thời gian cùng linh lực mới có thể làm được.
Nhiều cung điện như vậy, nếu như cứ tìm lung tung không có mục đích thế này, sợ là không kịp.
Vẻ mặt Triệu Thụy tăng thêm vài phần nghiêm túc, trầm giọng nói:
– Không thể tiếp tục như này, trước hết ta ra ngoài thông báo cho Tử Dương chân nhân.
Mặc dù hắn ta rất muốn dựa vào thực lực của bản thân giết Thanh Vương để cướp lấy Thanh Vương Kiếm, nhưng theo thời gian trôi đi, chính hắn cũng rõ ràng chuyện này gần như đã không còn khả năng nữa.
Cho dù có một chút tư tâm, nhưng đến tình trạng bây giờ, trong lòng hắn ta cũng hiểu, nhất định phải lấy đại cục làm trọng.
Hắn ta là đại đệ tử của Đạo Lăng thiên tông, nhất định phải vì tông môn mà cân nhắc.
Thanh Vương Bất Tử đoạt xá trùng sinh, chuyện này quá lớn, đủ lớn để khiến thiên hạ chấn động, vào thời điểm này, nhất định phải nghĩ cách để Tử Dương chân nhân ra tay, bóp chết đối phương ở trong Thanh Vương Lăng này mới được.
– Triệu sư huynh, huynh có thể dẫn bọn ta ra ngoài không.
Đôi mắt Văn Trạch lập tức sáng ngời, vội vàng hỏi.
Triệu Thụy lắc đầu, trầm giọng đáp:
– Không được! Sát trận quá mức nguy hiểm, cho dù là ta đã từng vượt qua sát trận cũng sẽ gặp nguy hiểm, nếu dẫn theo các ngươi, tất sẽ dẫn phát lực lượng sát trận, đến lúc đó tất cả chúng ta sẽ chết dưới công kích của sát trận.
– Vậy khẩn cầu Triệu sư huynh hãy thông báo trước cho sư tôn, cho dù như thế nào, cũng không thể để cho Thanh Vương Bất Tử chạy thoát.
Văn Trạch khẽ gật đầu, cũng biết chừng mực, liền hạ giọng đáp.
Triệu Thụy nhìn Văn Trạch cùng mấy đệ tử khác của Đạo Lăng thiên tông, nói:
– Ta sẽ toàn lực phá trận, ước tính cần thời gian khoảng một ngày để tìm được sơ hở của pháp trận, các ngươi hộ pháp cho ta, cho dù như thế nào cũng không được để cho những người khác làm phiền đến ta, nếu không sẽ chỉ phí công nhọc sức.
– Được.
Văn Trạch và mấy đệ tử lập tức đồng ý, họ khẽ gật đầu rồi trực tiếp tản đi bày kiếm trận phòng ngự.
Bóng đêm đen kịt, Lam tiên sinh nhìn bầu trời đêm, trong mắt cũng không khống chế được lộ ra vẻ lo lắng.
– Sáu ngày… Ngày mai chính là kỳ hạn bảy ngày rồi, điện hạ, người tuyệt đối không nên xảy ra chuyện gì mới phải.
Từ ngày Ngô Tuyết Tùng bắt đầu hiểu chuyện, hắn vẫn luôn phụ tá vị thập tam hoàng tử này, giữa hai người bọn họ, có thể nói là vinh cùng vinh, nhục cùng nhục, cũng chính vì vậy, hắn mới có thể toàn tâm toàn ý trợ giúp Ngô Tuyết Tùng từ đầu đến cuối.
Sự việc bí tàng Thanh Vương, cũng là mưu đồ do một tay hắn tạo ra, lại không ngờ rằng bởi vì một trận chiến ở núi Đạo Lăng đã khiến tình hình toàn bộ thiên hạ thay đổi, cũng khiến Ngô Tuyết Tùng không chịu nổi mà đi một bước cờ hiểm này.
Nhìn thấy kỳ hạn bảy ngày đang đến gần, trong lòng hắn cũng càng ngày càng bất an.
– Không được, không thể chờ đợi thêm nữa! Dù có sát nghiệt, một mình ta vẫn còn gánh được.
Trong mắt Lam tiên sinh lóe lên một tia kiên quyết, lập tức mượn bóng đêm đi về phía cửa vào địa cung.
Kế sách hiện nay, chỉ có một lần nữa kích phát sát trận, cưỡng ép Tinh Hà lão tổ bọn họ phá vỡ sát trận, mới có hy vọng cứu Ngô Tuyết Tùng, dù làm vậy sẽ khiến thành Thanh Châu gặp nạn lần nữa, vô số dân chúng sẽ bị hại, nhưng giờ đã không lo được nữa rồi.
Tên đã lên dây không thể không bắn, từ lúc Ngô Tuyết Tùng mạo hiểm bước vào Thanh Vương Lăng, đã sớm không còn đường quay về.
Một ý nghĩ, sát khí cuồn cuộn.
Trong bóng đêm, sát trận trong Thanh Vương Lăng lần nữa bị kích phát, trong tích tắc trời đất sụp đổ.
Sát trận liên tục bị kích phát, mặt đất đã nứt ra hoàn toàn, vô số phòng ốc sụp đổ, trong bóng tối bao người đang say giấc mộng bị mặt đất nứt ra trực tiếp nuốt chửng, Thanh Vương Lăng to lớn chậm rãi từ dưới đất nổi lên, dường như muốn phá hủy hoàn toàn thành Thanh Châu để chiếm chỗ.
Trong nháy mắt, tiếng khóc la, tiếng mắng chửi lại lần nữa vang vọng khắp thành Thanh Châu.
Khoảng trống nứt ra từ mặt đất giống như một cái miệng đầy máu, càn rỡ nuốt chửng sinh mạng.
Oành!!!
Chỉ vẻn vẹn trong vài nhịp thở, một vệt kiếm sáng khủng khiếp trực tiếp đâm thẳng vào bên trên sát trận, cưỡng ép đè xuống mấy phần uy thế của sát trận, trì hoãn được sự tàn phá mang tính hủy diệt này đôi chút.
Gần như ngay lập tức, Tử Nhật trong bóng đêm và dòng sông máu bao phủ bầu trời cũng hiện lên.
Khác với lần trước, lần này ba vị đều lão tổ đều ở trong thành Thanh Châu, mỗi lần sát trận bên này bị kích phát, họ ngay lập tức đáp trả lại, triệt tiêu sự lây lan của sát trận.
Lúc trước kích phát sát trận, giờ đây bên trong thành Thanh Châu, nếu lại gây ra sát nghiệt quy mô lớn, đương nhiên bọn họ cũng sẽ bị hậu quả liên lụy, việc này khiến cho ba bị lão tổ không khỏi tức giận.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









