1. Home
  2. Truyện Kiếm tu
  3. [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
  4. Tập 208 : Thanh Nhan (c2071-c2080)

[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)

Tập 208 : Thanh Nhan (c2071-c2080)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2072: Thanh Nhan

– Không cần đa lễ, ngươi thân là truyền nhân của Thần Tôn, tiếng tiền bối này, ta gánh không nổi, ngươi ta luận giao ngang hàng là được.

Lắc lắc đầu, đạo thân ảnh kia nhẹ giọng đáp.

Mí mắt hơi nhảy, câu trả lời này khiến Bạch Nhạc đột nhiên nhớ tới mấy lời Thần Nữ từng nói khi trước.

Sau khi bước đến Bán Thần Cảnh, hắn đã thực sự tính là truyền nhân của Thần Tôn, dù cường giả thần linh gặp phải cũng sẽ bởi vậy mà nhiều thêm một phần tôn trọng.

Nhưng mà, giờ mình còn chưa thi triển Thôn Thiên Quyết, sao đối phương nhận ra được?

– Không biết tiền bối xưng hô như thế nào?

– Ta tên Thanh Nhan, sư phó Quảng Hàn Tiên Tử cũng là đệ tử nhỏ nhất dưới trướng sư tôn.

Thân hình dần dần hiện rõ, Thanh Nhan nhẹ giọng đáp nói.

Đến lúc này, Bạch Nhạc mới phân biện ra, đối phương đích xác là một nữ tử, hơn nữa dung mạo cũng rất thanh tú.

Đáng tiếc, hiện tại đối phương hiển nhiên chỉ là hóa thân do một tia thần hồn biến thành mà thôi.

Cái tên Quảng Hàn Tiên Tử này, Bạch Nhạc vốn cũng không xa lạ, tổ sư khai phái Quảng Hàn Thiên Cung, dù là ở thời đại thượng cổ, Quảng Hàn Thiên Cung cũng là đại phái đỉnh cấp trong thiên hạ, Quảng Hàn Tiên Tử càng là cường giả thần linh đỉnh nhọn.

Điểm này, trước đây lúc tiến vào Quảng Hàn Thiên Cung, Bạch Nhạc liền sớm đã biết.

Đương sơ, Bạch Nhạc thậm chí từng hoài nghi đối phương là Quảng Hàn Tiên Tử, không ngờ đây chỉ là đệ tử của Quảng Hàn Tiên Tử mà thôi.

Chẳng qua, như thế ngược lại có thể giải thích tại sao đối phương nói muốn luận giao ngang hàng với mình.

– Một vạn năm thương hải tang điền, dưới sự che chở của sư tôn, ta chưa từng vẫn lạc trong thiên địa cự biến … Nhưng mà thần thể cũng đã hủy diệt, chỉ có thể dựa vào Quảng Hàn Thiên Cung này mà tồn tại! Một vạn năm cô độc… Trong lòng ta đã sinh ác niệm, vốn định mượn đồng bạn kia của ngươi để đoạt xá trọng sinh, lại không ngờ, đúng vào thời khắc sau cùng, ngươi rốt cục cũng tìm tới.

Thở dài một tiếng, Thanh Nhan không chút che giấu mở miệng nói.

Câu này nhất thời khiến trong lòng Bạch Nhạc đột nhiên hơi nhảy!

Không cần nghĩ cũng biết, đồng bạn mà đối phương ám chỉ tất nhiên là Bạch Cốt phu nhân.

Cũng chỉ có loại tiếp cận bán thần như Bạch Cốt phu nhân mới phù hợp để đối phương đoạt xá.

Trước đó Bạch Cốt phu nhân để Bạch Cốt Thần Giáo chiếm giữ Quảng Hàn Thiên Cung, chính nàng cũng tu hành trong đó, lại không ngờ sớm đã bị người nhắm đến.

– Tại sao lại nói cho ta biết những điều này?

Nhìn vào đối phương, Bạch Nhạc nghi hoặc hỏi.

Nếu không phải đối phương nói rõ với hắn, mà mượn cớ tránh qua chuyện này, mình lại không khả năng một mực ở lại đây, đối phương chưa hẳn không có cơ hội tiếp tục đoạt xá, hoặc là, chí ít cũng sẽ không khiến mình nảy sinh địch ý với đúng.

– Hổ thẹn, Quảng Hàn Thiên Cung ta xưa nay quang minh chính đại, ta thân là đệ tử dưới trướng sư tôn, vốn không nên sinh ra ác niệm như thế mới đúng! Sư tôn thường nói, chúng sinh bình đẳng, sinh ra loại ác niệm này vốn đã là sai lớn, giờ nếu đã bị cắt đứt, chính là mệnh số như thế, làm sao có thể mắc thêm lỗi lầm nữa.

Lắc lắc đầu, Thanh Nhan nhẹ giọng đáp nói.

Bạch Nhạc có thể nghe ra được, ngữ khí đối phương đúng thật chân thành, trong lòng không khỏi sinh ra mấy phần kính ý.

Nếu đổi chỗ mà luận, Bạch Nhạc để tay lên ngực tự hỏi, sợ rằng chưa hẳn đã có thể khống chế được ác niệm trong lòng!

Một vạn năm bị nhốt ở chỗ này… Đủ để khiến bất cứ ai đều phát điên.

– Sao ngươi biết ta là truyền nhân của Thần Tôn?

Nhìn vào đối phương, Bạch Nhạc rốt cục hỏi ra nghi vấn trong lòng.

– Lúc ngươi lần đầu tiên bước vào Quảng Hàn Thiên Cung, kỳ thực ta đã biết… Thôn Thiên Quyết danh chấn thiên hạ, nhận ra thân phận ngươi thì có gì khó khăn? Chẳng qua ta thật không ngờ, chẳng qua mới hơn mười năm, ngươi lại đã trưởng thành đến trình độ này! Dù đặt ở thời đại thượng cổ, thiên phú như thế quả không thẹn với danh xưng truyền nhân Thần Tôn.

Thanh Nhan nhẹ giọng giải thích.

Nghe đến đây, Bạch Nhạc hoàn toàn hiểu ra.

Thoáng trầm tư khoảnh khắc, lát sau Bạch Nhạc mới hỏi:

– Giả như quy tắc thiên địa khôi phục, ngươi còn có hi vọng khôi phục không?

– Ý ngươi là Thế Giới Chi Tâm quy về bản nguyên?

Nhìn vào Bạch Nhạc, Thanh Nhan nhẹ giọng hỏi.

– Ừ!

Khẽ gật đầu, Bạch Nhạc sớm đoán được đối phương tất biết rõ về chuyện Thế Giới Chi Tâm, vậy nên cũng không có gì ngạc nhiên.

– Thế Giới Chi Tâm quy về bản nguyên, quy tắc thiên địa khôi phục, thật ra sớm đã có dấu hiệu… Đặc biệt là chín năm trước, thiên địa rung chuyển, ác niệm trong lòng ta cũng sinh ra từ lúc đó.

Thoáng ngừng một lát, Thanh Nhan nói tiếp:

– Không chỉ ta, giờ đây trên đời này, thần linh còn sống, đa phần cũng đều thức tỉnh từ chín năm trước.

– Chẳng qua … Những điều này vô dụng với ta!

Thanh Nhan nói tiếp:

– Đương sơ ta chỉ miễn cưỡng bước đến Thần Linh Cảnh, thần thể còn chưa hoàn mỹ, bởi thế mới mất đi nhục thân trong thiên địa cự biến! Trừ phi được đến Thế Giới Chi Tâm, bằng không… Không khả năng khôi phục lại.

Được đến Thế Giới Chi Tâm, đây tự nhiên là điều không thể.


Chương 2073: Thiên Địa Đại Kiếp

Đừng nói hiện tại Thanh Nhan còn đang bị nhốt ở chỗ này, dù có thể rời đi, nàng cũng căn bản không khả năng tranh đoạt Thế Giới Chi Tâm.

– Ta có thể cảm nhận được một ít khí tức Thế Giới Chi Tâm trên người ngươi … Lấy sự bá đạo của Thôn Thiên Quyết, ngươi hẳn nên đã có cơ hội luyện hóa Thế Giới Chi Tâm, tại sao lại buông bỏ?

Nhãn lực Thanh Nhan cao hơn Lăng Tiên nhiều, liếc mắt liền có thể từ khí tức trên người Bạch Nhạc để suy đoán ra một bộ phận chân tướng.

– Nếu muốn luyện hóa Thế Giới Chi Tâm, tất sẽ khiến Chúng Tinh Tiểu Thế Giới hủy diệt… Chín năm qua ta một mực ở trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, rất rõ ràng trong đó có bao nhiêu người vô tội, lấy sinh mạng nhiều người như vậy làm đại giá, đổi lấy cá nhân ta đột phá, ta không làm được.

Lắc đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp nói.

Hơi ngớ, trong mắt Thanh Nhan chớp qua một tia hân thưởng, nhẹ giọng nói:

– Tính cách ngươi quả thực rất giống Thần Tôn … Khó trách Thần Tôn lại chọn trúng ngươi.

Đối với Thần Tôn, Bạch Nhạc không quá rõ ràng, ấn tượng duy nhất hắn có chính là Thông Thiên Ma Quân!

Trên thực tế, đến sau rất nhiều chuyện hắn làm đều chịu ảnh hưởng từ Thông Thiên Ma Quân, tới giờ Bạch Nhạc đã biết, đấy không phải thật sự là Thần Tôn.

– Ngày xưa chúng thần sáng tạo Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, chính là muốn dùng tiểu thế giới này làm đại giá, luyện hóa Thế Giới Chi Tâm! Cũng chính bởi vậy, Thần Tôn mới cự tuyệt tham dự … Đến sau quả nhiên đúng như Thần Tôn dự liệu, chúng thần cuối cùng vẫn thất bại.

Thanh Nhan lắc đầu nói:

– Ngày xưa sư tôn từng nói qua, con đường này của chúng thần, ngay từ lúc vừa mới bắt đầu đã đi lệch… Đáng tiếc, thiên địa cự biến, hết thảy quá khứ, sư tôn không chịu thỏa hiệp, cuối cùng vẫn có thể tránh qua đại kiếp.

– Ngươi một mực nói thiên địa cự biến, trước đây đến cùng đã xảy ra chuyện gì?

Nhìn vào Thanh Nhan, Bạch Nhạc chăm chú hỏi.

– Thiên địa cự biến, thật ra đổi một cách nói khác thì chính là Thiên Địa Đại Kiếp!

Thoáng trầm ngâm khoảnh khắc, Thanh Nhan nói tiếp:

– Tu hành giả rất nhiều, sau khi đạt đến tới một số lượng nhất định, thiên địa liền không gánh vác nỗi nữa… Khi đó liền sẽ xuất hiện Thiên Địa Đại Kiếp! Nhưng đối với tất cả tu hành giả, đặc biệt là cường giả thần linh mà nói, đấy chính là một trường ác mộng!

Cách này này, trước đây Bạch Nhạc chưa từng nghe qua, song tử tế suy xét một phen, kỳ thực không khó để hiểu được.

– Một vạn năm trước, cường giả thần linh tồn tại trên thế gian đã nhiều đến trên trăm vị, số lượng lớn cường giả thần linh như vậy đã khiến thiên địa linh lực bắt đầu khô kiệt… Thiên Địa Đại Kiếp buông xuống, lúc này tất cả cường giả thần linh mới bị bức phải vội vã liên hợp lại, tưởng muốn hóa giải Thiên Địa Đại Kiếp.

Trong mắt lộ ra vẻ hồi ức, Thanh Nhan rủ rỉ nói ra bí mật năm xưa.

– Năm đó, trong chúng thần xuất hiện hai luồng ý kiến!

– Loại thứ nhất chính như ngươi biết, Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, chúng thần liên thủ sáng tạo một tiểu thế giới cực lớn, cơ hồ không khác gì thế giới chân thật, sau đó lấy Chúng Tinh Tiểu Thế Giới làm căn cơ, đoạt lấy Thế Giới Chi Tâm, toàn bộ cường giả thần linh cũng di chuyển vào trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, tránh né qua Thiên Địa Đại Kiếp.

– Theo như chúng thần thôi diễn, một khi thành công, Chúng Tinh Tiểu Thế Giới liền sẽ diễn hóa thành một thế giới chân thật khác, đến lúc đó, lấy hủy diệt Chúng Tinh Tiểu Thế Giới làm đại giá liền có thể chuyển gả Thiên Địa Đại Kiếp, cuối cùng người luyện hóa Thế Giới Chi Tâm còn có khả năng lần nữa đột phá, mượn Thế Giới Chi Tâm chưởng khống thiên địa pháp tắc, vượt lên trên cả Thiên Đạo.

– Mà thế giới chân thật thì rất có thể sẽ tái tạo ra một viên Thế Giới Chi Tâm, lần nữa bắt đầu chu trình mới.

– Đại bộ phận chúng thần đều có khuynh hướng nghiêng theo cách ấy, người cầm đầu phái này chính là Thiên Đạo chi nữ!

Mí mắt đột nhiên vừa nhảy, nghe được tên Thần Nữ, trong lòng Bạch Nhạc lập tức khẽ động.

Chỉ là hắn vẫn không xen lời mà lẳng lặng chờ đợi Thanh Nhan tiếp tục giải thích.

– Loại thứ hai, thì là siêu thoát!

Trong mắt lộ ra vẻ sùng bái, Thanh Nhan chậm rãi nói tiếp:

– Cái gọi là siêu thoát, chính là lấy thân mình siêu thoát thiên địa, giãy thoát thiên địa trói buộc! Người sớm nhất đề ra quan điểm này chính là Thần Tôn!

– Thần Tôn một mực cho rằng, thế giới chân thật cũng như tiểu thế giới, đều có giới hạn, đều có thọ mệnh! So với đau khổ giãy dụa trong đó, không bằng lấy lực phá pháp, chỉ có giãy thoát thế giới trói buộc, đi ra bên ngoài thế giới mới có thể chân chính giải quyết Thiên Địa Đại Kiếp.

– Thẳng cho tới nay, Thần Tôn thủy chung không thèm để ý đối với Thế Giới Chi Tâm, chỉ muốn dùng thực lực bản thân đánh vỡ gông cùm xiềng xích, hoàn thành siêu thoát!

– Đáng tiếc, trên đời này rốt cục chỉ có một Thần Tôn, con đường đó, trừ Thần Tôn ra … Không người có thể đi được thông!

Chấn kinh!

Dù trước nay Bạch Nhạc vẫn luôn biết Thần Tôn cực kỳ cường đại, nhưng thật không ngờ lại sẽ cường đại đến mức đó.

Phần bá khí ấy, quả thực khoáng cổ tuyệt kim!


Chương 2074: Thiên Địa Đại Kiếp (2)

– Ngoài ra còn có một bộ phận thần linh, vừa không có được dũng khí và thực lực như của Thần Tôn, vừa không muốn dùng đại giá hủy diệt đi một thế giới để tranh đoạt Thế Giới Chi Tâm, thế là bèn chọn cách phong bế thần thể, tiến vào ngủ say trong bí tàng không gian!

– Dưới Thiên Địa Đại Kiếp, chúng thần đều dựa theo phương thức riêng của mình để đi chống đỡ đại kiếp nạn, đáng tiếc… Kết quả ngươi cũng biết rồi đấy.

– Chúng thần luyện hóa Thế Giới Chi Tâm thất bại, dẫn đến Thế Giới Chi Tâm vỡ nát, chúng thần cơ hồ vẫn lạc trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, Thế Giới Chi Tâm cũng bị phong ở một nơi nào đó trong tiểu thế giới, phủ bụi vạn năm!

– Thần Tôn cũng không thể siêu thoát, tan biến trong đại kiếp vạn năm, chẳng biết đi đâu.

– Mà những thần linh chọn cách ngủ say kia, đa phần cũng đều vẫn lạc trong Thiên Địa Đại Kiếp, chỉ có số rất ít may mắn sống sót… Bởi chín năm trước khí tức Thế Giới Chi Tâm tiết ra, bọn hắn mới dần dần tỉnh lại.

– …

Nghe xong lời này, tâm thần Bạch Nhạc không khỏi có chút đong đưa, hắn làm sao cũng không thể ngờ, thời đại thượng cổ lại còn có bí mật như thế.

Trầm mặc khoảnh khắc, lát sau Bạch Nhạc mới hỏi:

– Nói như thế, ngược lại là những thần linh ngủ say kia may mắn thoát qua được Thiên Địa Đại Kiếp?

Trên mặt lộ ra vẻ châm chọc, Thanh Nhan lắc đầu nói:

– Nào có đơn giản như vậy! Nếu đơn giản như vậy liền có thể thoát được Thiên Địa Đại Kiếp, tất cả mọi người chỉ cần ngủ say là được, còn cần gì phải đi liều mạng.

– Thế Giới Chi Tâm quay về bản nguyên, quy tắc thiên địa khôi phục, cũng liền đồng nghĩa với, Thiên Địa Đại Kiếp còn đang tiếp tục… Thời gian vạn năm đối với phàm nhân mà nói thì dài dằng dặc bất tận, nhưng đối với cường giả thần linh, đối với thế giới mà nói, lại chỉ là chớp mắt ngắn ngủi.

– …

Nghe vậy, Bạch Nhạc rốt cục biến sắc.

– Thiên Địa Đại Kiếp, làm sao mới tính kết thúc?

– Rất đơn giản, chính là hai loại phương thức mà ta vừa nói khi nãy!

– Hoặc là hủy diệt sinh linh một thế giới, khiến cho Thiên Địa Đại Kiếp giải trừ, hết thảy quay về quá khứ, mọi thứ bắt đầu lại từ đầu! Hoặc là… Có người có thể siêu thoát, tránh qua thiên địa trói buộc, đứng ở tầng thứ càng cao để giải trừ Thiên Địa Đại Kiếp!

– Bằng không… Gần gần chỉ là kéo dài thêm chút thời gian mà thôi!

– …

Giờ này khắc này, Bạch Nhạc đột nhiên cảm thấy đắng chát dị thường.

Khó trách Thần Nữ nói, Chúng Tinh Tiểu Thế Giới nhất định phải bị hủy diệt, nàng cũng vẫn luôn muốn hủy diệt Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, thì ra, đây mới là cách để giải trừ Thiên Địa Đại Kiếp.

Chỉ là, bởi vì mình ngăn cản, Thần Nữ rốt cục vẫn thất bại, bị bức tiếp nhận cách của mình.

Trận chiến với Hải Thần, Hải Thần thất bại trong việc nỗ lực luyện hóa Thế Giới Chi Tâm, chính mình cũng vì bảo vệ sinh linh Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, buông bỏ cơ hội luyện hóa Thế Giới Chi Tâm.

Nhưng tất thảy những điều đó, lại vẫn chỉ là công dã tràng!

Có thể tưởng tượng, một khi Thế Giới Chi Tâm quay về bản nguyên, chúng thần đi ra từ trong bí tàng không gian, ắt sẽ lần nữa cuộn lên tranh đoạt đối với Thế Giới Chi Tâm.

Đột nhiên nghĩ đến điều gì, Bạch Nhạc lần nữa mở miệng nói.

– Sau khi thiên địa quy tắc khôi phục… Nếu có người luyện hóa Thế Giới Chi Tâm, kết quả sẽ thế nào?

– Rất đơn giản, thiên địa lần nữa hủy diệt… Hết thảy quay về quá khứ!

Thanh Nhan thản nhiên đáp nói:

– Đương nhiên, người được đến Thế Giới Chi Tâm sẽ có thể vượt qua Thiên Địa Đại Kiếp, hơn nữa còn có hi vọng đột phá, tiến hành siêu thoát.

– …

Nghe thế, Bạch Nhạc không khỏi trầm mặc, lấy phương thức này để vượt qua Thiên Địa Đại Kiếp, vậy có khác gì trực tiếp hủy diệt như trước đâu?

– Còn có thời gian bao lâu?

– Cùng lắm ngàn năm sau khi Thế Giới Chi Tâm quay về bản nguyên, Thiên Địa Đại Kiếp sẽ đến!

– Ngàn năm …

Trầm mặc khoảnh khắc, Bạch Nhạc nhất thời nở nụ cười khổ.

Ở trong nhận thức trước đây của hắn, nghìn năm đúng thật rất dài lâu, nhưng sau khi thực sự bước đến Bán Thần Cảnh, hắn mới thực sự rõ ràng, nghìn năm tựa hồ thật chỉ trong chớp mắt.

– Nghìn năm chỉ là dự tính tối lạc quan.

– Đa tạ!

Khom lưng cúi đầu, Bạch Nhạc chăm chú nói cảm tạ.

– Không cần cảm tạ, vạn sự đều có duyên phận, ngươi và bản tông có duyên, ngày sau có thể siêu thoát, chưa hẳn không có cơ hội đáp trả phần nhân duyên này.

Lắc lắc đầu, Thanh Nhan nhẹ giọng nói.

Lời này Bạch Nhạc không quá rõ ràng, song cũng không tiếp tục truy hỏi, chỉ hướng về phía Thanh Nhan lần nữa cúi đầu.

– Duyên tới duyên đi, hết thảy nơi đây chẳng qua chỉ là ảo cảnh mà thôi.

Thở dài một tiếng, thân hình Thanh Nhan dần dần biến nhạt, hiển nhiên nàng đã chủ động buông bỏ hi vọng, để cho tia thần hồn sau cùng này cũng bắt đầu tiêu tán.

Nhìn vào Thanh Nhan, Bạch Nhạc không nói gì thêm, cũng không biết nên nói gì cho phải.

Nhân vật từ thời thượng cổ vạn năm trước, Bạch Nhạc quả thật đã gặp qua không ít.

Nhưng vô luận là ai, lại đều không mang đến cảm xúc cường liệt cho Bạch Nhạc như Thanh Nhan.


Chương 2075: Về Nhà

Từ trên người Thanh Nhan, hắn ẩn ẩn thấy được phong thái của những cường giả vạn năm trước kia, thấy được khí độ đại phái như của Quảng Hàn Thiên Cung, cũng phảng phất thấy được bộ họa quyển huyễn lệ vạn năm trước.

Trên đời này, không có cái ác nào là vô duyên vô cớ cả.

Vô luận là Thần Nữ cũng tốt, chúng nhân sáng tạo ra Chúng Tinh Tiểu Thế Giới cũng được, đằng sau lựa chọn nhìn như lãnh khốc, chẳng qua chỉ là chấp nhất muốn được sống tiếp mà thôi.

Mà giờ đây, người sắp phải đối mặt với lựa chọn tương tự lại biến thành chính bản thân Bạch Nhạc.

Nếu có thể lựa chọn trở lại thời khắc đứng trước cơ hội luyện hóa Thế Giới Chi Tâm, hắn còn sẽ kiên trì cứu vớt Chúng Tinh Tiểu Thế Giới nữa ư?

Khắc này, tựa hồ chính bản thân Bạch Nhạc cũng không có đáp án xác thực.

….. .

Đi ra từ trong Quảng Hàn Thiên Cung, đón lấy ánh mặt trời, Bạch Nhạc khe khẽ nheo mắt lại.

Lần này hắn mới tính là triệt để luyện hóa Quảng Hàn Thiên Cung.

Chỉ cần một ý niệm, lập tức liền có thể thu hồi toàn bộ Quảng Hàn Thiên Cung, mang đến bất kỳ nơi nào, chứ không còn giới hạn ở mỗi trong Đông Hải.

Nếu cục diện lần nữa rơi vào hiểm cảnh, như vậy Quảng Hàn Thiên Cung liền sẽ trở thành nơi tuyệt hảo để tránh nạn.

– Ngươi có tính toán gì không?

Đứng ở bên người Bạch Nhạc, Bạch Cốt phu nhân nhẹ giọng dò hỏi.

– Tạm thời không muốn bại lộ bí mật Quảng Hàn Thiên Cung, tận lực quản lý người của ngươi cho tốt, hết thảy… Đợi nửa tháng sau hẵng tính tiếp.

Thoáng suy tư một phen, Bạch Nhạc trầm giọng nói.

– Được!

Gật gật đầu, Bạch Cốt phu nhân lập tức đáp ứng:

– Chẳng qua, nửa tháng sau, ta muốn cùng ngươi tiến vào trong bí tàng không gian kia.

Đương sơ là đành chịu không làm gì được, nhưng hiện nay, có nói thế nào nàng cũng tuyệt đối không để Bạch Nhạc mạo hiểm một mình.

– Được rồi!

Thanh châu!

Trải qua chín năm, lần nữa trở về, Bạch Nhạc phát hiện, Thanh châu tựa hồ phồn vinh hơn xa dự đoán của mình.

Không phân đạo ma, cũng không bị bất kỳ tông môn nào chế áp, tu hành giả và người phàm ở chung hòa hợp, hết thảy đều trình hiện cảnh vui sướng hướng vinh, nơi đây tựa hồ càng phù hợp với bộ dạng trong dự tưởng của Diệp Huyền đại sư.

Bạch Nhạc thu liễm khí tức, yên ắng trở về, cùng Bạch Cốt phu nhân lửng thững đi dạo trên đường phố Thanh châu, trong lòng khó miễn sinh ra mấy phần cảm giác thỏa mãn.

Dù cho đã phải trải qua rất nhiều gian nguy, nhưng chỉ cần thấy được bộ dạng Thanh châu bây giờ, Bạch Nhạc liền cảm thấy, hết thảy trả ra đều đáng giá.

Đi chừng khoảng gần nửa canh giờ, lúc này Bạch Nhạc mới về lại trước cửa Bạch phủ.

Đứng ở trước cửa, nhìn vào hai chữ Bạch phủ, Bạch Nhạc đột nhiên có chút ngẩn ngơ.

Dừng lại trước phủ, rất nhanh liền dẫn lên hạ nhân Bạch phủ chú ý, lập tức có người đi ra nghênh đón.

– Vị công tử này, không biết tới có chuyện gì?

Khác với bộ dạng trong trí nhớ trước đây, bây giờ hạ nhân Bạch phủ có vẻ hòa khí phi thường, không hề có nửa điểm cao ngạo nào cả.

– Ta không có chuyện, ta chỉ là… Về nhà thôi.

Trên mặt hiện lên ý cười xán lạn, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp nói.

Cùng lúc, cổ tay khẽ lật, Tiểu Bạch Long chui ra từ trong tay áo Bạch Nhạc, thấy được trường cảnh quen thuộc bên ngoài, Tiểu Bạch Long lập tức hưng phấn nhảy lên, không đợi Bạch Nhạc, cứ thế trực tiếp bay vào trong phủ.

Sau nháy mắt thất thần, thấy được Tiểu Bạch Long lớn chừng bàn tay bay vào, trong đầu hạ nhân Bạch phủ kia tức thì chớp qua một đạo linh quang, nhịn không được thất thanh kêu lên:

– Thiếu gia, ngươi là Nhạc thiếu gia!

Không đáp lời, Bạch Nhạc lửng thững bước vào trong phủ.

Chớp mắt, trọn cả Bạch phủ đều loạn.

Tin tức truyền đi như gió, một ít lão nhân Bạch phủ vội chạy ra nghênh đón, trên dưới Bạch phủ khoái tốc chìm trong bầu không khí vui mừng.

Những hạ nhân mấy năm gần đây mới vào phủ, chưa từng thấy qua, lúc này cũng đều hưng phấn sáp đến gần, muốn xem xem vị chủ nhân truyền kỳ kia đến cùng có bộ dạng như thế nào.

Đối với bọn hắn mà nói, có thể làm kẻ hầu trong Bạch phủ, có thể tận mắt thấy một lần vị Bạch phủ chủ danh chấn thiên hạ kia, chính là chuyện đáng để khoe khoang cả đời.

– Tiểu Nhạc!

Trong lúc nói chuyện, Bạch Thanh Nhã cũng đã chạy tới, nháy mắt khi vừa thấy rõ Bạch Nhạc, lập tức nước mắt rơi như mưa!

– Thanh Nhã tỷ!

Nhìn người quen biết trước mặt, vành mất Bạch Nhạc bất giác đỏ lên.

Bạch Thanh Nhã chỉ là một người bình thường, chín năm trôi qua, Bạch Thanh Nhã đã từ cô nương vừa mới hai mươi tuổi, biến thành mỹ phụ ba mươi, mặc dù vẫn mỹ mạo vô song, lại đã hơi có chút khác biệt với bộ dạng trong ký ức của Bạch Nhạc.

Ôm chặt lấy Bạch Nhạc, Bạch Thanh Nhã nhẹ giọng nói:

– Tiểu Nhạc, ta không phải đang nằm mơ đấy chứ? Tỷ tỷ tưởng sẽ không còn được gặp lại ngươi nữa.

– Làm sao có thể, tiểu Nhạc làm sao bỏ được.

Trên mặt lộ ra ý cười, Bạch Nhạc cầm lấy tay Bạch Thanh Nhã, đặt ở trên mặt mình:

– Không tin ngươi niết ta một cái, xem xem có thật hay không.

Ngón tay có chút run rẩy, Bạch Thanh Nhã nhẹ nhàng sờ lên khuôn mặt Bạch Nhạc, nước mắt không ngừng rơi xuống:

– Tiểu Nhạc của ta chẳng chút thay đổi nào cả, vẫn giống hệt khi nhỏ … Tỷ tỷ lại già rồi.


Chương 2076: Thương nghị

– Nói lung tung, Thanh Nhã tỷ sao già được!

– Ngươi a, miệng lưỡi vẫn trơn tru!

Trên mặt lộ ra một tia tức giận, vươn tay đánh nhẹ lên đầu Bạch Nhạc, chỉ là ý cười nơi khóe miệng Bạch Thanh Nhã thì vẫn không cách nào che giấu được.

Nhìn vào Bạch Thanh Nhã và Bạch Nhạc, dù là Bạch Cốt phu nhân cũng không khỏi lạc hậu mấy bước, không nguyện can nhiễu trường cảnh ấm áp trước mặt.

Ngay đúng lúc đó, Tô Nhan nhận được tin tức cũng đã lấy tốc độ nhanh nhất chạy trở về.

Bạch Nhạc và Bạch Thanh Nhã mới vừa ngồi xuống, hạ nhân còn chưa kịp dâng trà, Tô Nhan cũng đã đến.

– Công tử!

Nhìn vào Bạch Nhạc, Tô Nhan không nhịn được rơi lệ.

– Đang yên đang lành khóc cái gì, ta không phải đang yên đang lành đây sao?

Gặp lại Tô Nhan, trên mặt Bạch Nhạc cũng lộ ra ý cười ấm áp, nhẹ giọng mở miệng nói.

– Thấy công tử trở về, ta cao hứng.

Cúi người hành lễ, tròng mắt Tô Nhan đỏ hồng, đáp nói.

– Ngồi, nhanh ngồi! Lúc ngươi không ở đây, đều là tiểu Nhan với ta, như người trong nhà cả thôi.

Bạch Thanh Nhã tỏ ý Tô Nhan ngồi xuống ở bên cạnh, cười lên nói.

– Thục Nghi, ngươi cũng tới ngồi, đây là Thanh Nhã tỷ, ngươi gặp qua rồi.

Ngẩng đầu, thấy Bạch Cốt phu nhân đứng ở ngoài phòng, Bạch Nhạc nhẹ giọng mở miệng nói.

Đổng Thục Nghi, đây mới là tên của Bạch Cốt phu nhân.

Lúc này, Bạch Nhạc không gọi Bạch Cốt phu nhân mà trực tiếp gọi nàng tên, đồng nghĩa với, cũng như Tô Nhan, hắn đã xem nàng là người nhà.

Lần nữa nghe được Bạch Nhạc gọi tên mình, Bạch Cốt phu nhân khẽ cắn môi, trên mặt hơi có chút nóng lên, theo lời đi tới, cúi người hành lễ với Bạch Thanh Nhã.

– Gặp qua Thanh Nhã tỷ!

Mấy người ăn một bữa cơm ấm áp, lâu ngày gặp lại, tựa hồ nói không hết chuyện, nguyên đêm không ai ngủ cả, cứ thế một mực tán gẫu suốt đêm trong Thính Hương Thủy Tạ.

Vô luận Bạch Nhạc hay Bạch Cốt phu nhân cũng đều rất lâu chưa từng có cảm nhận tương tự, hệt như người bình thường, ấm áp mà đơn giản.

Đáng tiếc, ấm áp này chỉ duy trì được mỗi một ngày.

Hôm sau, trời vừa sáng, sau khi đưa Bạch Thanh Nhã đi nghỉ ngơi, Bạch Nhạc liền ly khai Bạch phủ.

Đám người Bất Tử Thanh Vương còn đang chờ, hiện tại có quá nhiều chuyện cần phải Bạch Nhạc đi xử lý.

Chuyện muốn đả thông thông đạo, Bạch Nhạc không hề giấu giếm, trực tiếp nói cho Bất Tử Thanh Vương và đám cao thủ đi ra từ Chúng Tinh Tiểu Thế Giới được biết, trên thực tế, chuyện này cũng cần bọn hắn trợ giúp.

Quan hệ tới tồn vong của Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, tất cả mọi người đều có trách nhiệm không thể chối từ, không có bất kỳ người nào cự tuyệt cả.

Chẳng qua, tin tức được đến từ Thanh Nhan, Bạch Nhạc lại không nói với bất kỳ ai.

Chuyện này quá lớn, hơn nữa nhất thời không cẩn thận liền sẽ dẫn phát khủng hoảng, tạm thời không nên công khai cho chúng nhân, chỉ có thể giấu ở đáy lòng.

– Công tử, tin tức ngươi trở về đã truyền ra, hiện giờ người tam đại thiên tông đều muốn gặp ngươi.

Tô Nhan nhẹ giọng mở miệng nói.

Sau sự kiện náo động ở Đạo Lăng Thiên Tông, chuyện Bạch Nhạc trở về đã truyền khắp thiên hạ.

Nếu nói, trước đây có cường giả thần linh tọa trấn, tam đại thiên tông đã không quá để Bạch Nhạc vào trong mắt, như vậy tùy theo trận chiến Đạo Lăng Sơn, dù là cường giả thần linh đứng sau lưng bọn hắn cũng không thể không chính thị Bạch Nhạc.

Đám người Bất Tử Thanh Vương trở về, nhiều cường giả Hóa Hư như vậy đều thành người Thanh châu, dù đưa mắt khắp toàn thiên hạ, Thanh châu cũng đã là một cỗ thế lực cực kỳ khủng bố.

Ngay cả tam đại thiên tông cũng chưa hẳn có thể đương cự được với Thanh châu.

– Không gặp!

Lắc lắc đầu, Bạch Nhạc trầm giọng đáp:

– Ta biết bọn hắn muốn làm gì… Không cần để ý bọn hắn, giờ nói chuyện với bọn hắn cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Cường giả thần linh đều đang bị nhốt ở trong bí tàng không gian, lúc này, tam đại thiên tông tự nhiên phải hạ thấp tư thái, nhưng một khi Thế Giới Chi Tâm quay về bản nguyên, những cường giả thần linh kia đi ra từ trong bí tàng không gian, bọn hắn tự nhiên sẽ mang một bộ sắc mặt khác.

Đối với những cường giả thần linh kia, Bạch Nhạc không ký thác bao nhiêu hi vọng.

Rốt cục vẫn phải nói chuyện bằng thực lực, giờ có nói gì cũng không ý nghĩa, không bằng dứt khoát ai cũng không gặp, đợi sau khi quy tắc thiên địa lần nữa khôi phục lại đi đàm phán với đối phương.

– Phía Đại Càn Vương Triều cũng có tin tức truyền đến, nói muốn ngươi tới vương thành một chuyến.

Nhắc đến Đại Càn Vương Triều, Bạch Nhạc không khỏi trầm mặc mất một lúc, nhưng lát sau vẫn lắc đầu nói:

– Vâng!

– Việc này Tô Nhan ngươi và Thanh Vương thương lượng xử lý, tận hết khả năng chỉnh hợp lực lượng đang có trên tay chúng ta! Vô luận lúc nào, lực lượng càng mạnh, lời nói mới càng có trọng lượng, điểm này, vạn cổ không biến.

– Yên tâm đi, những việc vặt này không cần ngươi bận tâm.

Gật gật đầu, Bất Tử Thanh Vương trầm giọng nói:

– Hiện tại điều ngươi cần làm là xử lý tốt quan hệ với Thần Nữ, tận hết khả năng đề thăng thực lực … Chúng ta ai cũng không ngờ lại có nhiều cường giả thần linh còn sống như vậy, nếu không có được lực lượng đương cự với những cường giả thần linh này, vô luận chúng ta làm bao nhiêu chuẩn bị đều thành vô nghĩa.


Chương 2077: Tâm huyết lai triều

– Ta hiểu!

Gật đầu, Bạch Nhạc lập tức mở miệng nói:

– Trước lúc trở về, ta đi Đông Hải một chuyến, triệt để luyện hóa Quảng Hàn Thiên Cung, à, Quảng Hàn Thiên Cung cũng là một bí tàng không gian, nơi đó có thể làm đường lui sau cùng của chúng ta! Nếu thế cục đến mức không thể vãn hồi, có thể để chúng nhân tiến vào Quảng Hàn Thiên Cung, như vậy mặc dù ta không địch lại thì cũng có dư địa để quay vần.

Lời này lập tức được đến tất cả mọi người tán đồng.

Đối mặt cường giả thần linh, chỉ có bán thần như Bạch Nhạc mới đủ khả năng quay vần, nếu có thể bảo vệ được những người khác, chí ít liền nhiều thêm một phần bảo chứng.

– Còn có một việc, ta tưởng muốn thương lượng một phen với chư vị.

Thoáng trầm ngâm khoảnh khắc, Bạch Nhạc lần nữa mở miệng nói.

– Chuyện gì?

Bất Tử Thanh Vương hơi có chút kinh ngạc hỏi.

– Cố Vong Tình!

Chậm rãi ngẩng đầu lên, Bạch Nhạc trầm giọng nói rằng.

– Lúc đi ra từ trong tiểu thế giới, ta nhìn thấy Cố Vong Tình…

Kể lại một lượt đối thoại giữa mình và Cố Vong Tình khi đó, Bạch Nhạc nói tiếp:

– Chư vị phải nhớ kỹ, đương sơ Cố Vong Tình đã lừa gạt chúng ta một lần, giờ đây, có nên tin tưởng hắn hay không, chư vị cũng không ngại đề ý kiến xem.

– Đương nhiên, ta tất phải thừa nhận, giả như Cố Vong Tình có thể toàn lực tương trợ, chí ít sẽ nhiều thêm hai phần nắm chắc!

– Không được! Cố Vong Tình tu hành Vong Tình Thiên Công, sớm đã không có tình tự như của người thường, đối với hắn mà nói, mọi cam kết đều chẳng nghĩa lý gì cả … Không thể lần nữa tin tưởng hắn.

Bạch Nhạc vừa mới dứt lời, Bất Tử Thanh Vương lập tức tỏ rõ thái độ.

– Trước ngươi làm không sai, hiện nay điều cần làm là ổn định hắn cái đã! Chẳng qua… Hắn không giảng tín nghĩa, chúng ta cũng không nhất định phải khách khí! Nửa tháng sau, nếu hắn dám đến, chúng ta liên thủ chém giết hắn trước!

Trong mắt Đinh lão tóe xạ sát cơ, trầm giọng mở miệng nói.

Cái chết của Giang Nhược Hư, Hàn Tinh có thể nói đều có liên quan cực lớn tới Cố Vong Tình, chúng nhân Quan Lan tự nhiên vô cùng cừu thị Cố Vong Tình.

Cộng thêm Cố Vong Tình bội phản, suýt nữa khiến tất cả mọi người bỏ mạng ở trong tay Hải Thần, bằng với nhiều thêm mấy phần hận ý, đến lúc này, tự nhiên sẽ không đứng ra nói chuyện cho Cố Vong Tình.

– Được, cứ quyết định vậy đi.

Gật gật đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:

– Chỉ cần hắn dám đến, chúng ta tìm cơ hội chém giết hắn!

– Phải nên như thế!

Thương nghị xong việc này, Bạch Nhạc để chúng nhân tán đi, sau đó mới quay sang Tô Nhan nói:

– Thanh châu bên này tạm thời giao cho các ngươi, ta tưởng muốn đi về Linh Tê Kiếm Tông một chuyến.

Bản thân Bạch Nhạc vốn là người niệm cựu.

Linh Tê Kiếm Tông có quá nhiều hồi ức thuộc về hắn, với tình hình bây giờ, hắn tự nhiên cũng muốn che chở cho Linh Tê Kiếm Tông.

Huống hồ, Lục Hi Nhi vẫn đang ở trong Linh Tê Kiếm Tông.

Lục Hi Nhi là đệ tử đầu tiên mà Bạch Nhạc thu nhận, nhiều năm như vậy không gặp, Bạch Nhạc cũng muốn xem xem tiểu nha đầu kia, tận lực giúp nàng đi được càng xa.

– Yên tâm đi, Linh Tê Kiếm Tông không gặp phiền toái gì đâu, hiện nay phát triển cũng rất không sai … Chẳng qua, đối phương chưa hẳn đã chịu đến Thanh châu! Ngươi muốn trở về xem xem cũng tốt, tiểu Hi Nhi đã lớn rồi, giờ trở về, sợ rằng ngươi chưa hẳn đã nhận ra.

Cười nhẹ một tiếng, Tô Nhan hiểu được tâm tư của Bạch Nhạc, mỉm cười nói.

– Đúng vậy … Giờ ta mới thực sự hiểu được, một khi bước lên con đường tu hành, thời gian… Thật khác xa với phàm nhân.

Gật gật đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói.

– Đúng rồi, trừ tiểu Hi Nhi thì còn có tỷ tỷ kia của nàng nữa… Người ta mấy năm nay vẫn một mực chờ ngươi.

Nhìn vào Bạch Nhạc, Tô Nhan nhịn không được trêu ghẹo nói.

Nhắc tới chuyện này, Bạch Nhạc không khỏi cười khổ một tiếng, vuốt vuốt sống mũi, có chút đành chịu nói:

– Xem ra thanh danh háo sắc này của ta thật không rửa sạch được.

– Ai bảo ngươi nơi nơi lưu tình, trêu hoa ghẹo nguyệt, khanh khách!

Liếc mắt lườm Bạch Nhạc một cái, Tô Nhan cười khanh khách ra tiếng, trêu đùa nói.

Nơi nơi lưu tình, trêu hoa ghẹo nguyệt!

Đánh giá như thế rơi trên đầu Bạch Nhạc, đúng thật khiến hắn có chút ủy khuất.

Ai mà ngờ, bên người có nhiều mỹ nữ như vậy vờn quanh, nhưng trên thực tế, trừ lần đương sơ ở hậu sơn Linh Tê Kiếm Tông kia, Bạch Nhạc chưa từng đi quá giới hạn với bất kỳ người nào?

Trừ Tô Nhan và Bạch Thanh Nhã ra, Bạch Nhạc không nói qua với ai khác, cứ vậy yên ắng ly khai Thanh châu.

Từ Thanh châu đến Linh Tê Kiếm Tông, đối với Bạch Nhạc trước đây khi chỉ là đứa nhóc mà nói thì xa xôi cơ hồ muốn nửa cái mạng của hắn.

Nhưng đối với Bạch Nhạc bây giờ mà nói, chỉ cần hắn nguyện ý, chớp mắt liền tới.

Đến hậu sơn Linh Tê Kiếm Tông, Bạch Nhạc có chút thổn thức, trong lòng không khỏi cảm khái, nhất thời nổi hứng, không lấy dung mạo vốn có tiến vào Linh Tê Kiếm Tông, mà dùng Thiên Cơ Biến, huyễn hóa thành bộ dạng chính mình khi còn thiếu niên, lúc vừa mới đến Linh Tê Kiếm Tông.

Đương sơ khi Bạch Nhạc tiến vào Linh Tê Kiếm Tông thì mới chẳng qua mười tuổi, căn bản không dẫn lên bất kỳ người nào chú ý.

Giờ lần nữa biến ảo về lại bộ dạng lúc mười tuổi, trừ Bạch Thanh Nhã ra, trên đời này, sợ rằng căn bản không có bất kỳ người nào có thể nhận ra Bạch Nhạc được.

Cứ vậy với bộ dạng đứa trẻ gầy yếu, quần áo tả tơi, Bạch Nhạc lảo đảo bước ra hậu sơn, đi tới trước sơn môn Linh Tê Kiếm Tông.

– Đứa trẻ này ở đâu ra?

Nhìn thấy Bạch Nhạc, đệ tử thủ sơn Linh Tê Kiếm Tông không khỏi hơi có chút kinh ngạc, đánh giá bốn phía một lượt, xác thực không có người khác, lúc này mới ngăn lại Bạch Nhạc.

– Nhóc, ngươi là ai, từ đâu tới?

Đệ tử nói chuyện với Bạch Nhạc chẳng qua chỉ chừng mười tám mười chín tuổi, thực lực cũng gần gần mới tu ra linh khí, tính là đệ tử thuộc hàng dưới chót.

– Đại ca ca, ta đến từ Thanh châu, ta cũng có thể bái nhập tông môn tu hành giống như các ngươi được không?

Nhìn vào đối phương, Bạch Nhạc nhỏ giọng mở miệng nói, trong mắt tràn đầy vẻ mong ước.

Bộ dáng này không phải Bạch Nhạc giả bộ đi ra, trước đây lúc hắn đến Linh Tê Kiếm Tông đúng thật cũng từng như thế này.

Đáng tiếc, khi đó hắn bị một cước đá văng đi ra, trong đói khổ lạnh lẽo quỳ suốt ba ngày ba đêm trước sơn môn Linh Tê Kiếm Tông, đến lúc sắp chịu hết nổi mới được một tên tạp dịch có ý tốt thu lưu, trở thành tạp dịch cho Linh Tê Kiếm Tông.

– Hài tử này, đừng có bịa đặt, Thanh châu xa như vậy, ngươi làm sao qua đây được.

Lắc lắc đầu, đệ tử kia trầm giọng nói:

– Ngươi xuống núi đi.

– Ta không nói sai, ta thực sự đến từ Thanh châu.

Bạch Nhạc lần nữa mở miệng nói, trên mặt hiện đầy vẻ quật cường.

– Trương sư đệ, đừng làm khó trẻ nít làm gì, ngươi xem xem, giày trên chân hắn đều bị mài hỏng.

Lúc này, một tên đệ tử khác đi tới, ngăn lại đối phương, cúi người mềm giọng nói:

– Tiểu đệ đệ, không phải mỗi người đều có thể tu hành, ta đưa ngươi xuống núi, được không?

– Ta muốn thử xem.

Bạch Nhạc kiên trì nói.

Thấy được thái độ kiên định đó của Bạch Nhạc, đệ tử kia không khỏi hiện vẻ khó xử.

Hắn chỉ là một tên đệ tử ngoại môn mà thôi, căn bản không có tư cách thu người nhập môn, nhưng giờ thấy được bộ dạng thực sự quá mức đáng thương của Bạch Nhạc, trong lòng không khỏi sinh ra một tia thương hại.

– Nghiêm sư huynh, nếu ngươi thật muốn giúp hắn, không ngại mang hắn đi tìm Lục tiên tử thử xem.

Một đệ tử khác xen lời nói:

– Lục tiên tử lòng dạ bồ tát, nói không chừng sẽ giúp hắn, chí ít cũng có thể trắc thí tư chất cho hắn, nếu thật có thể tu hành, Lục tiên tử lên tiếng, thu hắn vào tông môn không khó, dù không được, Lục tiên tử tỷ tỷ muốn an trí cho một đứa trẻ như thế này ở Duyện châu cũng không thành vấn đề.

– Trương sư đệ nói phải.

Gật gật đầu, đệ tử họ Nghiêm kia quay sang Bạch Nhạc nói:

– Tiểu đệ đệ, ngươi tên là gì?

Nhìn ý cười ôn hòa trên mặt đối phương, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi cảm thấy ấm áp.

Mấy năm qua đi, Linh Tê Kiếm Tông quả nhiên đã hoàn toàn khác với trước đây.

Thử nghĩ mà xem, giả như trước đây lúc mình tới, người gặp không phải là tên chủ quản ác độc Cát Chí Dương, mà là hai đệ tử bình thường như trước mặt, có lẽ cuộc đời hắn đã hoàn toàn đổi khác.

Chỉ là, thế sự vô thường, ai có thể nói rõ ràng, chuyện này đến cùng là tốt hay xấu?

Bạch Nhạc một mực nói bản thân không tin số mệnh, nhưng lần này hắn nổi hứng, muốn lần nữa lấy cảnh ngộ như trước để tới Linh Tê Kiếm Tông, lại khiến hắn được một phen cảm nhận lực lượng của vận mệnh.

Thanh Nhan nói, duyên tới duyên đi, chẳng qua chỉ là ảo cảnh, bây giờ Bạch Nhạc hồi tưởng lại, trong lòng không khỏi có chút thổn thức.

Trầm mặc khoảnh khắc, lát sau Bạch Nhạc mới nhẹ giọng mở miệng nói:

– Ta tên Bạch Nhạc.

Bạch Nhạc, cái tên này quả thật hết sức bình thường.

Thiên hạ không biết có bao nhiêu người gọi bằng cái tên này, hai đệ tử kia tự nhiên cũng sẽ không liên tưởng đứa bé trước mắt với Bạch Nhạc danh chấn thiên hạ.

– Đúng là xảo hợp … Tiểu gia hỏa này không ngờ lại trùng tên với Bạch phủ chủ, Lục tiên tử là đệ tử Bạch phủ chủ, chỉ bằng vào tên này, tiểu gia hỏa liền có thể được đến một phần thu hoạch không sai.

Nghe được câu trả lời của Bạch Nhạc, đệ tử họ Nghiêm kia nhịn không được cười lên.

Có hắn dẫn đường, chẳng qua không đến nửa canh giờ, Bạch Nhạc đã đi đến dưới Thiên Tâm Phong.

Song đệ tử họ Nghiêm kia chẳng qua chỉ là đệ tử ngoại môn, tưởng muốn gặp được Lục Hi Nhi không phải chuyện dễ dàng, cũng không biết qua mấy người truyền lời, chờ tận hơn một canh giờ dưới núi, rốt cục mới dẫn theo Bạch Nhạc bước lên Thiên Tâm Phong.

– Đệ tử ngoại môn Nghiêm Khoan bái kiến Lục tiên tử!

Mới vừa thấy được bóng lưng Lục Hi Nhi phía xa xa, đệ tử họ Nghiêm kia lập tức vội vàng quỳ xuống.

Lục Hi Nhi đứng dưới một gốc cây, một thân váy dài xanh nhạt, cả người hơi có vẻ phiêu miểu, mặc dù đưa lưng về phía này, song vẫn lộ ra một loại mỹ cảm khó mà diễn tả bằng lời.

Nhìn vào Lục Hi Nhi, thần tình Bạch Nhạc thoáng có chút ngẩn ngơ.

Tiểu nha đầu đương sơ giờ đã duyên dáng yêu kiều, trở thành một mỹ nhân chân chính, vẻ non nớt xưa kia sớm đã tuột đi, thay vào đó là phong thái xuất trần.


Chương 2078: Nhân quả

Xoay người lại, Lục Hi Nhi liếc mắt liền thấy được Bạch Nhạc, ánh mắt lộ ra vẻ hiếu kỳ:

– Đây chính là đứa bé mà ngươi nói? Có vẻ không sợ người lạ nhỉ.

Lục Hi Nhi đã lớn, nhưng trên mặt vẫn có thể nhìn ra vài phần dáng dấp trước đây, hơn nữa ngữ khí khi nói chuyện, cộng với bộ dạng tinh quái đáng yêu thì vẫn chẳng hề thay đổi.

– Quỳ xuống!

Thấy Bạch Nhạc vẫn đứng ngây ra đó, Nghiêm Khoan lập tức khẩn trương, vội đưa tay kéo lấy Bạch Nhạc, muốn để Bạch Nhạc quỳ xuống.

Chỉ là, Bạch Nhạc chẳng hề có chút phản ứng nào.

Đùa chắc.

Mặc dù hắn muốn dùng bộ dạng khi trước để về lại Linh Tê Kiếm Tông, tính là triệt để đứt đi nhân quả, nhưng Lục Hi Nhi là đệ tử của hắn, dù hắn có ngụy trang thế nào cũng không khả năng quỳ xuống với Lục Hi Nhi được.

– Không sao, còn nhỏ mà, đừng làm khó hắn.

Khoát khoát tay, Lục Hi Nhi chậm rãi đi tới, nhìn vào Bạch Nhạc nói:

– Ngươi cũng gọi là Bạch Nhạc? Tên giống hệt sư phụ ta, tiểu gia hỏa, mau gọi tỷ tỷ.

Không đợi Bạch Nhạc kịp có phản ứng, Lục Hi Nhi đã bước đến, kéo lấy tay Bạch Nhạc nói:

– Không phải sợ, ta tên Lục Hi Nhi! Đương sơ lúc ta được sư phụ mang về cũng không lớn hơn ngươi bây giờ là mấy, cái gì đều không biết! Đi theo ta, trước tìm người tắm rửa cho ngươi, đổi một thân quần áo mới, sau đó lại đi trắc thí tư chất.

– Yên tâm, vô luận kết quả thế nào, ta đều sẽ giúp ngươi, được chứ?

– Có nhân, mới có quả! Có quả, tất sinh nhân… Phàm phu sợ quả, bồ tát sợ nhân, nhất niệm thiên đường, nhất niệm địa ngục!

Nhìn vào Lục Hi Nhi, Bạch Nhạc nhẹ giọng lẩm bẩm.

– Ngươi nói cái gì?

Ngơ ngác nhìn đứa trẻ trước mặt, Lục Hi Nhi không khỏi hơi ngớ.

Tiểu gia hỏa này đột nhiên nói ra phen lời như thế, dù nàng không hiểu lắm, song đúng thực có chút quá quỷ dị.

Ngay cả Lục Hi Nhi đều vậy, càng đừng nói tới Nghiêm Khoan quỳ gối ở bên.

Khẽ thở dài một hơi, nhìn vào Lục Hi Nhi, Bạch Nhạc nhẹ giọng mở miệng nói:

– Tiểu Hi Nhi, ngươi lớn rồi.

– ! ! !

Câu này lập tức khiến sắc mặt Lục Hi Nhi đại biến.

Mặc dù đã cách nhiều năm, nhưng nàng vĩnh viễn không quên được tiếng nói này, không quên được cái người kia.

Gần như đồng thời, thần thông Thiên Cơ Biến tán đi, Bạch Nhạc khôi phục tướng mạo vốn có.

Biến cố đột nhiên dọa cho Nghiêm Khoan ngồi bệt trên đất.

Hắn làm sao cũng không thể ngờ, đứa trẻ mà mình dẫn tới lại đột nhiên biến thành một cao thủ thân phận khó lường, nếu đối phương lòng mang ý xấu, thương hại tới Lục Hi Nhi, hắn dù có chết trăm lần cũng không hết tội.

– Chạy, chạy mau!

Trên mặt chớp qua một tia lệ sắc, Nghiêm Khoan bổ nhào về phía Bạch Nhạc, gắt gao ôm chặt hai chân, đồng thời hô lớn.

Hắn không biết thực lực đối phương đến cùng như thế nào, cũng không biết làm thế có hiệu quả gì không, nhưng aMixmEKzJồ fxRmcoủ năng vẫn như sai khiến hắn làm như vậy, bất chấp hậu quả, cũng bất kể đúng sai.

Lấy thực lực Nghiêm Khoan, tự nhiên căn bản không khả năng cận thân, nhưng Bạch Nhạc lại không ngăn cản, mà tùy ý để hắn ôm lấy chân mình.

Chỉ là, khắc này Lục Hi Nhi lại sớm đã không để ý tới Nghiêm Khoan.

Thoáng chốc, tròng mắt Lục Hi Nhi bỗng chợt đỏ hồng, nước mắt ủy khuất thuận theo gò má trượt xuống.

– Sư phụ!

Hệt như trước đây, Lục Hi Nhi lập tức nhào vào trong Bạch Nhạc, hệt như một tiểu cô nương chịu ấm ức.

Nhẹ nhàng ôm lấy Lục Hi Nhi, vươn tay xoa xoa đầu nàng, Bạch Nhạc mỉm cười mở miệng nói:

– Tiểu Hi Nhi của ta lớn rồi.

– …

Cảnh này nhất thời khiến Nghiêm Khoan lần nữa há hốc mồm!

Hiểu lầm lớn như vậy, quả thực khiến Nghiêm Khoan hận không thể chui đầu xuống đất cho xong.

Nhưng mà, khắc sau, Nghiêm Khoan đột nhiên hồi thần.

Bạch Nhạc!

Vị phủ chủ Thanh châu danh chấn thiên hạ kia cũng là nhân vật truyền kỳ xuất thân từ Linh Tê Kiếm Tông, giờ đột nhiên thật xuất hiện ở trước mặt, thậm chí còn có qua một đoạn tiếp xúc ngắn ngủi với hắn, chỉ nghĩ đến đó thôi liền đã khiến người kích động vạn phần!

Đây là trải nghiệm đáng để khoe khoang một đời.

– Ngươi định ôm chân ta tới khi nào?

Xoa xoa đầu Lục Hi Nhi, Bạch Nhạc buông Lục Hi Nhi ra, cúi mặt nhìn xuống Nghiêm Khoan mỉm cười nói.

– A!

Bị Bạch Nhạc nói như vậy, lúc này Nghiêm Khoan mới bỗng chợt hồi thần, mặt đỏ hồng thả tay ra, tâm tư kích động, thậm chí không thể đứng lên, cứ vậy ngã ngồi trên đất.

Ý thức được mình thất thố, Nghiêm Khoan vội bò dậy, lần nữa hướng về phía Bạch Nhạc quỳ xuống.

– Đệ tử Nghiêm Khoan, bái kiến Bạch tổ!

Bạch tổ!

Nghe được xưng hô này, dù là Bạch Nhạc cũng không khỏi hơi ngớ.

Hắn xuất thân Linh Tê Kiếm Tông, mặc dù đến sau rời tông mà đi, đã không tính là người Linh Tê Kiếm Tông, nhưng quan hệ với Linh Tê Kiếm Tông lại không dễ dàng chặt đứt như vậy được, gần như tất cả đệ tử Linh Tê Kiếm Tông đều vẫn cho rằng Bạch Nhạc chính là trưởng bối Linh Tê Kiếm Tông.

Án niên kỷ mà tính, giờ Bạch Nhạc chẳng qua chỉ mới ba mươi mấy tuổi, nhưng mà, nếu luận theo tu vi, tiếng Bạch tổ này tuyệt đối không quá phận.

Phải biết, ở trong tông môn như Linh Tê Kiếm Tông, Tinh Hải Cảnh liền đã có thể xưng là lão tổ, huống hồ, với thực lực Bạch Nhạc bây giờ, nếu nghiêm cách tính ra, ngay cả Tinh Hải Cảnh đều phải xưng hắn một tiếng lão tổ.


Chương 2079: Nhân quả (2)

Tay áo khẽ phất, lập tức liền có một cỗ lực lượng nhu hòa nâng Nghiêm Khoan dậy.

– Đứng lên đi, ngươi rất tốt!

Được Bạch Nhạc khích lệ như thế, mặt Nghiêm Khoan lập tức đỏ hồng, cảm giác hưng phấn đúng thật khó mà diễn tả bằng lời, lúng ta lúng túng, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.

Chỉ thoáng chốc ngắn ngủi, những đệ tử khác có mặt trên Thiên Tâm Phong rốt cục cũng hồi thần.

Có lão nhân tinh ý, liếc mắt liền nhận ra thân phận Bạch Nhạc, tức thì, tất cả đệ tử trên khắp Thiên Tâm Phong đều đồng loạt quỳ rạp xuống.

– Bái kiến Bạch tổ!

– Đều đứng lên đi!

Nếu đã bại lộ thân phận, Bạch Nhạc liền cũng không giấu giếm, hơi hơi giơ tay lên, nhẹ giọng mở miệng nói.

Nhưng mà, lúc này, ngữ khí Bạch Nhạc đã không tùy ý như khi nói chuyện với Lục Hi Nhi.

Không thấy hắn có động tác gì, chỉ thấy bầu không khí tại trường đột nhiên nhiều thêm một cỗ uy áp nhàn nhạt.

Phảng phất chỉ nháy mắt, hắn đã từ một phàm như gần như ai cũng có thể thân cận, biến thành Bạch tổ cao cao tại thượng.

Không phải Bạch Nhạc cố ý làm bộ, mà đến thực lực, thân phận như hắn, tự nhiên sẽ lộ ra uy nghiêm nên có.

Thoáng chốc, không chỉ Thiên Tâm Phong, khắp toàn Linh Tê Kiếm Tông đều triệt để sôi trào.

Tông chủ và tất cả trưởng lão đều dồn dập chạy tới Thiên Tâm Phong.

– Gặp qua Bạch phủ chủ!

Bao gồm cả tông chủ Linh Tê Kiếm Tông Hà Diêu, tất thảy cao thủ Linh Tê Kiếm Tông chạy tới đều đồng loạt hành lễ với Bạch Nhạc.

Ánh mắt chậm rãi đảo qua trên thân chúng nhân, Bạch Nhạc lập tức nhận ra không ít người quen.

Khổng Từ, Lý Tử Vân, Dương Nghiên, Liễu Như Tân… Đây đều là những người xưa kia có quen biết với Bạch Nhạc, giờ đều đã trưởng thành, thành là trụ cột của Linh Tê Kiếm Tông.

Chỉ là, so với Bạch Nhạc, thành tựu của bọn hắn hiện vẻ quá ảm đạm.

Dù là tông chủ Hà Diêu, luận thực lực, giờ đây đứng ở trước mặt Bạch Nhạc cũng chỉ có thể tính là tiểu bối.

– Hà tông chủ, Khổng sư huynh, Lý sư đệ… Dương sư huynh, Liễu sư tỷ!

Nhìn vào đám đông, Bạch Nhạc lần lượt hồi lễ.

Thực lực có thể thay đổi, thân phận có thể thay đổi, nhưng phần cảm tình năm đó thì vẫn không thay đổi.

Thấy thái độ Bạch Nhạc vẫn như ngày trước, trong lòng mấy người không khỏi nhẹ nhõm đi nhiều.

– Bạch sư đệ, ngươi làm trò gì thế, ta nghe nói, ngươi giả mạo thân phận một đứa bé để quay về đây.

Trong mấy người, Liễu Như Tân có quan hệ gần nhất với Bạch Nhạc, tự nhiên cũng không sợ Bạch Nhạc nhất, thế là mở miệng trêu đùa hỏi.

– Nhất thời nổi hứng thôi mà, hơn nữa… Cũng không tính vô duyên vô cớ! Đứa bé kia cũng chính là ta, là ta năm đó lúc mới tới Linh Tê Kiếm Tông.

Lắc lắc đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng giải thích.

Nghe vậy, người khác thì cũng thôi, riêng Hà Diêu lại không khỏi có chút lúng túng.

Trước đây lúc vừa mới nhập tông, Bạch Nhạc chỉ là một tên tiểu tạp dịch, suốt nguyên sáu năm không biết nếm bao khổ cực, nếu không phải Vân Mộng Chân vừa khéo gặp được Bạch Nhạc, sợ rằng nhân sinh Bạch Nhạc không biết sẽ trôi về đâu.

Nói không chừng, thẳng tới lúc này, Bạch Nhạc vẫn chỉ là một tên tiểu nhân vật không chút tiếng tăm, hoặc có lẽ, Linh Tê Kiếm Tông sớm đã bị huỷ diệt, căn bản không tồn tại được đến bây giờ.

Kể ra, đấy đúng là lỗi lầm của hắn, cũng là thiếu nợ của Linh Tê Kiếm Tông đối với Bạch Nhạc.

Qua nhiều năm vậy rồi, Bạch Nhạc một mực như gần như xa với Linh Tê Kiếm Tông, sợ rằng căn nguyên chính ở điểm này, người ngoài không rõ ràng, nhưng Hà Diêu lại hiểu rõ hơn ai hết.

Có thể khiến Bạch Nhạc và Linh Tê Kiếm Tông còn sót lại phần nào tình hương hỏa, người đóng vai trò then chốt nhất phải kể đến Từ Phong.

Đáng tiếc… Từ Phong sớm đã không còn.

Nhìn ra Hà Diêu lúng túng, Bạch Nhạc khẽ lắc đầu, nhẹ giọng nói:

– Không phải như ngươi nghĩ đâu, những chuyện ngày xưa sớm đã bay theo gió, ta còn không nhỏ nhen đến mức như vậy!

Trong lòng hắn, khúc mắc trước đây với Linh Tê Kiếm Tông sớm đã tan thành mây khói.

Không chỉ bởi vì Từ Phong, còn bởi từng gương mặt thân thuộc ở nơi này.

Huống hồ, hiện tại Linh Tê Kiếm Tông quả thực đã khác trước, loại biến chuyển này, bản mKRlsaFhṦ Bạch Nhạc chính là nguyên nhân!

Điều khiến Bạch Nhạc làm vậy không phải bởi trong lòng ghi hận, càng không phải bởi muốn dò xét cái gì, mà đơn thuần chỉ là đột nhiên nổi tiếng tham ngộ nhân quả thôi.

Đến cảnh giới như hiện tại của Bạch Nhạc, những gì hắn suy xét sớm đã không phải điều mà bọn Hà Diêu có thể hiểu được.

Từ bán thần đến thần linh đã không phải chênh lệch về mặt lực lượng, mà là chênh lệch ở khía cạnh cảnh giới và cảm ngộ.

Nguyên do trong đó, dù Bạch Nhạc có nguyện ý giải thích, sợ rằng bọn hắn cũng căn bản nghe không hiểu.

Chẳng qua, có thể biết được Bạch Nhạc không để ý tới chuyện trước đây, đối với bọn hắn mà nói, vậy là đủ rồi.

– Phàm phu sợ quả, bồ tát sợ nhân, nhất niệm thiên đường, nhất niệm địa ngục!

Lần nữa lặp lại câu nói kia, Bạch Nhạc mở miệng nói tiếp:

– Duyên tới duyên đi, chẳng qua ảo cảnh mà thôi, chư vị mời.

Thiên Tâm Phong vẫn là Thiên Tâm Phong của riêng Bạch Nhạc, những năm gần đây, mặc dù Lục Hi Nhi một mực ở trên Thiên Tâm Phong, nhưng phong chủ Thiên Tâm Phong lại một mực luôn là Bạch Nhạc.


Chương 2080: Nhân quả (3)

Điểm này, không cần giải thích, Bạch Nhạc cũng có thể hiểu được.

Lúc này, Bạch Nhạc chủ động dẫn chúng nhân tiến vào trong động phủ.

Trên đường, Bạch Nhạc tiếp tục nói:

– Lần này ta trở về liền là có duyên… Hà tông chủ, có thể thông báo đi xuống, ngày mai ta sẽ giảng pháp ở Thiên Tâm Phong, tất cả đệ tử đều có thể tới nghe giảng.

Lấy cảnh giới bây giờ của Bạch Nhạc, dù chỉ là tùy ý giảng thuật, đối với những đệ tử này mà nói thì đều có lợi ích cực lớn.

Đối với Bạch Nhạc, đây tính là một phần đáp tạ đối với nhân quả liên quan tới Linh Tê Kiếm Tông.

Nghe được lời này của Bạch Nhạc, Hà Diêu lập tức hưng phấn không thôi.

– Được, ta đi sai người truyền tin xuống ngay, ân tình lần này, tất cả đệ tử bản tông đều sẽ ghi khắc trong lòng.

Khoát khoát tay, Bạch Nhạc nói tiếp:

– Nghiêm Khoan, ngươi cũng đi theo luôn… Tính là uống chén trà, xem như ta cảm tạ ngươi.

– Đa tạ Bạch tổ!

Vốn Nghiêm Khoan căn bản không nghĩ mình cũng có thể được tiến vào động phủ Bạch Nhạc, nhưng giờ nghe Bạch Nhạc nói vậy, lập tức khiến thân phận hắn trở nên bất đồng.

Khoan nói cái khác, chỉ bằng hôm nay có thể vào động phủ, có được duyên phận uống một chén trà với tất cả trưởng lão tông môn, hắn tuyệt đối sẽ không còn chỉ là một tên đệ tử ngoại môn.

Đương nhiên, Nghiêm Khoan gần gần chỉ dám cùng theo mà thôi, toàn bộ quá trình đều đi ở phía cuối đội ngũ, không dám nói loạn nửa lời.

Chúng nhân ngồi xuống trong động phủ, Liễu Như Tân vẫn như trước đây, tự tay dâng trà cho Bạch Nhạc, sau đó ngồi xuống ở bên cạnh.

– Lần này trở về, trừ vấn an chư vị ra thì còn có hai chuyện muốn thương lượng với Hà tông chủ.

Nâng chén trà lên nhấp một ngụm, lúc này Bạch Nhạc mới chậm rãi mở miệng nói.

– Bạch phủ chủ mời nói.

Ngồi thẳng người dậy, Hà Diêu nghiêm túc hồi đáp.

– Không dám, chỉ là thương nghị mà thôi!

Lắc lắc đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:

– Thứ nhất, Hi nhi là đệ tử của ta, những năm gần đây, ta tục sự quấn thân, không thường xuyên dạy bảo, mang đến cho chư vị không ít phiền phức, giờ ta trở về, cũng nên mang theo Hi nhi ở bên người.

Thoáng dừng một lát, Bạch Nhạc nói tiếp:

– Đương nhiên, Hi nhi vẫn là đệ tử Linh Tê Kiếm Tông, điểm này vẫn sẽ không thay đổi.

Nghe được Bạch Nhạc nói thế, trong mắt Lục Hi Nhi nhất thời chớp qua một tia dị mang.

Qua nhiều năm vậy rồi, nàng vẫn luôn muốn trở lại bên người Bạch Nhạc, đáng tiếc, Bạch Nhạc một mực không có thời gian, giờ Bạch Nhạc nguyện ý mang nàng đi, nàng tự nhiên vô cùng vui vẻ.

– Bạch phủ chủ nói quá lời.

Khẽ khom lưng, Hà Diêu nhẹ giọng nói:

– Lục Hi Nhi vốn là đệ tử của ngươi, đi con đường nào, tự nhiên nên do ngươi quyết định! Huống hồ, nói câu hổ thẹn, thiên phú Hi nhi cực tốt, hiện nay bản tông thực sự cũng đã chẳng có gì để dạy bảo được nữa.

Trong mấy năm Bạch Nhạc không có mặt ở đây, Lục Hi Nhi không chỉ lớn lên, thực lực cũng tiến triển rất mạnh, hiện tại chỉ thiếu một bước sau cùng liền có thể bước đến Tinh Hải Cảnh.

Đối với Bạch Nhạc mà nói, cảnh giới như thế tự nhiên không tính là gì, nhưng đối với Linh Tê Kiếm Tông mà nói, đấy gần như đã là thực lực tối cao.

Một khi bước đến Tinh Hải, trong khắp toàn Linh Tê Kiếm Tông, tự nhiên không người còn có thể dạy bảo được cho Lục Hi Nhi.

Trên thực tế, trước đây Bạch Nhạc chẳng qua chỉ treo tên ở Linh Tê Kiếm Tông mà thôi, chứ thật ra, vô luận phương pháp hay tài nguyên tu hành, hắn đều không có chút liên quan nào với Linh Tê Kiếm Tông.

Mặc dù trong lòng có chút không nỡ, nhưng Hà Diêu hiểu rất rõ, hắn không ngăn được Lục Hi Nhi rời đi, cũng không thể ngăn.

Đừng thấy lúc này Bạch Nhạc nói chuyện với hắn rất hòa khí, tựa hồ không khác gì trước đây, nhưng nếu hắn thật dám trưng ra vẻ ngạo mạn của tông chủ, vậy thì đúng là não tàn.

Phóng mắt khắp toàn thiên hạ, giờ còn mấy người dám trái ý Bạch Nhạc?

– Đa tạ Hà tông chủ thành toàn.

Khẽ gật đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói cám tạ.

– Chuyện thứ hai thì có liên quan trực tiếp với Linh Tê Kiếm Tông… Ta cũng không gạt mọi người, thiên hạ hiện nay tất sẽ có một trường loạn cục, trong đại loạn, sợ rằng Linh Tê Kiếm Tông rất khó tự bảo vệ mình!

Nhìn vào chúng nhân, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:

– Giờ ta có hai đề nghị, mong Hà tông chủ cân nhắc.

– Thứ nhất, Linh Tê Kiếm Tông có thể di chuyển tới Đông Hải! Quảng Hàn Thiên Cung đã lần nữa xuất thế, giờ nơi đó là địa bàn của người Bạch Cốt Thần Giáo, ta và Bạch Cốt phu nhân tương giao sâu dày, nếu chư vị đến Đông Hải, tuyệt sẽ không bị Bạch Cốt Thần Giáo làm khó dễ, tất cả đệ tử Linh Tê Kiếm Tông đều có thể tiến vào Quảng Hàn Thiên Cung tu hành.

Nghe vậy, dù là Hà Diêu đều không khỏi khẽ rung.

Quảng Hàn Thiên Cung là tồn tại thế nào, hắn vô cùng rõ ràng, nếu tất cả đệ tử tông môn đều có thể tiến vào Quảng Hàn Thiên Cung tu hành, tất có thể lần nữa đề thăng thực lực, tiến một bước gia tăng để uẩn cho Linh Tê Kiếm Tông.

Chỉ là như thế, bọn hắn và người Bạch Cốt Thần Giáo chung đụng một chỗ, khó miễn dẫn người suy nghĩ lung tung.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box