- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 207 : Một kiếm (2) (c2061-c2070)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 207 : Một kiếm (2) (c2061-c2070)
❮ sautiếp ❯Chương 2061: Một kiếm (2)
Đương nhiên, vô luận là bản thân bọn hắn hay những người quan chiến xung quanh, lúc này trong lòng ai nấy đều rõ ràng, thần hồn bọn hắn có thể trốn đi được không phải bởi bọn hắn có bản lĩnh gì, mà là bởi Bạch Nhạc không có ý chém tận giết tuyệt.
Nếu lại tới một lần, khả năng sẽ không may mắn được như vậy.
– Bạch phủ chủ, ta nói qua, Thánh Nữ chính đang tu hành trong thánh địa, tuyệt không nửa lời hư ngôn.
Mắt thấy sát khí trên người Bạch Nhạc càng lúc càng nặng, Thượng Quan Vân đành phải cắn răng lần nữa đứng ra
Hiệu quả câu này tốt một cách thần kỳ.
Biết được Vân Mộng Chân bình yên vô sự, sát khí trong lòng Bạch Nhạc theo đó tiêu tán đi quá nửa.
Thoáng chốc, Bạch Cốt phu nhân cũng đã hạ đến bên người Bạch Nhạc.
– Hai ngày trước, Thanh Vương điện hạ phản hồi Thanh châu, mang về tin tức… Trong bí tàng không gian ở hậu sơn Đạo Lăng Thiên Tông có một vị trưởng lão Đạo Lăng Thiên Tông vạn năm trước, tên là Lăng Tiên! Nhưng mà chân thân Lăng Tiên không cách nào rời khỏi bí tàng không gian, ngươi tuyệt đối không thể bước vào bên trong.
Hạ giọng, Bạch Cốt phu nhân vội vàng giải thích.
Sau khi được đến tin tức Bất Tử Thanh Vương phản hồi Thanh châu, nàng vội lập tức đến thẳng Thanh châu, từ trong miệng Thanh Vương biết được tình hình Đạo Lăng Sơn liền một đường chạy tới Đạo Lăng Thiên Tông, chỉ là không ngờ, tốc độ thoát khốn của Bạch Nhạc nhanh vượt xa dự đoán, thiếu chút nữa liền không kịp.
– Lăng Tiên?
Khẽ nhướng mày, Bạch Nhạc nhẹ giọng lặp lại hai tiếng này.
– Giang sơn đời nào cũng có tài tử xuất hiện, một đời người mới thay người cũ … Truyền nhân Thần Tôn quả nhiên danh bất hư truyền.
Gần như đồng thời, trong hư không chậm rãi phù hiện ra một đạo thân ảnh, trầm giọng mở miệng nói.
– Bái kiến lão tổ!
Nháy mắt, đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông xung quanh lập tức đồng loạt quỳ gối, cao giọng hô lên.
Một kiếm kia của Bạch Nhạc đúng thật hù cho người Đạo Lăng Thiên Tông sợ không nhẹ, giờ Lăng Tiên lộ diện, lập tức khiến bọn hắn cảm thấy áp lực nhẹ đi mấy phần.
Vô luận Bạch Nhạc đáng sợ tới đâu, sau cùng vẫn không phải đối thủ của cường giả thần linh được.
Mí mắt hơi nhảy, ánh mắt Bạch Nhạc lập tức rơi đến trên thân đối phương.
Đạo bào màu xanh, dung mạo tuấn dật, cả người lộ ra một loại khí tức xuất trần, phong thái như là tiên gia.
Gần gần chỉ vừa liếc mắt nhìn, Bạch Nhạc lập tức hiểu được, đối phương tất là cường giả thần linh.
– Không ngờ trên đời này thật có cường giả thần linh còn sống.
Ngẩng đầu, nhìn vào Lăng Tiên, Bạch Nhạc nhàn nhạt nói:
– Vãn bối Bạch Nhạc, gặp qua Lăng Tiên!
– Cường giả thần linh, cách nói này không chính xác lắm … So ra, ta càng muốn xưng loại cảnh giới này là tiên.
Nhìn vào Bạch Nhạc, Lăng Tiên bình tĩnh đáp nói.
Thần linh và tiên nhân, thật ra là cùng một loại cảnh giới, nhưng cách xưng hô của song phương lại có khác biệt, ở thời đại thượng cổ, xưng hô thế nào, liền ý vị đứng ở trận doanh ra sao, giờ tuy đã không ai để ý, song loại tồn tại như Lăng Tiên thì vẫn kiên trì điểm này.
– Chẳng qua là cách xưng hô mà thôi … Đạo ma còn tương thông, càng đừng nói tới tiên thần.
Chẳng thèm để ý, Bạch Nhạc ung dung đáp nói.
– Thiên Hành hữu thường, há có thể quơ đũa cả nắm! Chỉ bằng cách nói chuyện này của ngươi liền có thể biết, ngươi đã nhầm đường lạc lối.
Lăng Tiên hừ lạnh một tiếng, mắng nói.
Nghe vậy, hai hàng lông mày Bạch Nhạc đột nhiên nhướng lên, lạnh lùng mở miệng nói:
– Chín năm trước, ở Đạo Lăng Sơn ta trợ giúp Đạo Lăng đánh lui Ma Thi Vương liền từng nói qua, trên đời này chỉ phân thiện ác, không phân đạo ma, ta cũng một mực tận sức thúc đẩy đạo ma dung hợp! Lăng Tiên thức tỉnh, lại muốn cường hành phân ra trận doanh, há chẳng phải nực cười!
– Tiểu nhi vô tri!
Trong mắt chớp qua một tia tức giận, Lăng Tiên lớn tiếng mắng.
– Ngươi chẳng qua bị nhốt trong bí tàng không gian, ngay cả mặt mũi đều không dám lộ… Có tư cách gì giáo huấn ta? Cường giả thần linh, ta lại không phải chưa đấu qua!
Cười lạnh một tiếng, Bạch Nhạc châm chọc nói.
Trước đó vừa mới cùng Thần Nữ chém giết Hải Thần, đối với những cường giả thần linh này, trong lòng Bạch Nhạc thật không cảm thấy có gì phải sợ hãi.
Trong mắt hắn, đối phương chẳng qua chỉ là tu hành giả thực lực càng mạnh chút mà thôi.
Vô luận là thái độ Lăng Tiên triển hiện ra bây giờ, hay là chuyện vây khốn Vân Mộng Chân ở trong bí tàng không gian, tất cả đều khiến Bạch Nhạc tâm sinh sát ý, giờ há sẽ cho hắn sắc mặt dễ nhìn.
…
– Cuồng vọng!
Trong mắt lộ ra hàn ý, Lăng Tiên lành lạnh mở miệng nói:
– Tiểu bối, đừng tưởng rằng ngươi là truyền nhân Thần Tôn liền có thể tùy ý làm xằng! Ở trước mặt lão phu, ngươi còn chưa đủ tư cách càn rỡ.
Coong!
Nháy mắt, Nghịch Ma Kiếm lần nữa phát ra một tiếng kiếm rền, khóe miệng Bạch Nhạc nhếch lên ý cười lạnh lùng, căn bản không có ý tranh biện với đối phương mà chỉ không đáng nói:
– Ngươi có thể thử xem, chẳng qua là một tia thần hồn hóa thân mà thôi, còn dám vọng ngôn, ta trảm hóa thân này của ngươi!
– Nhãi ranh càn rỡ!
Lăng Tiên không ngờ Bạch Nhạc lại dám lớn lối như vậy, lập tức giận đến tím cả mặt.
Chương 2062: Ngạnh hám Lăng Tiên
– Càn rỡ? Bạch Nhạc ta xưa nay càn rỡ, cái đó thiên hạ đều biết!
Nhướng mày, Bạch Nhạc ngạo nghễ nói:
– Thả ra Vân Mộng Chân, bằng không, ta không chỉ chém phân thân này của ngươi mà còn dỡ luôn cả toàn bộ Đạo Lăng Thiên Tông cho ngươi xem.
Từ lúc bước vào Đạo Lăng Thiên Tông tới nay, hết thảy những gì gặp qua đã khiến Bạch Nhạc hiểu được, giữa mình với đối phương căn bản chẳng có chút dư địa nào để xoay vòng!
So với uốn lượn cầu toàn gửi gắm an uy của Vân Mộng Chân vào trong ý niệm của đối phương, Bạch Nhạc càng nguyện ý lấy cứng đối cứng, đánh ra kết quả mà hắn muốn.
Khoan nói Lăng Tiên nghĩ thế nào, phen lời này của Bạch Nhạc vừa ra, lập tức khiến người Đạo Lăng Thiên Tông bị chấn không nhẹ.
Quá kiêu ngạo!
Trước đó hắn dám ngang ngược như thế ở Đạo Lăng Thiên Tông, chẳng qua là vì có Thông Thiên Ma Quân.
Bạch Nhạc không hổ là truyền nhân của vị kia, tính cách đúng thật chẳng khác chút nào.
Quan trong hơn hết là, so với lúc Thông Thiên Ma Quân bước lên Đạo Lăng Sơn, giờ đây Đạo Lăng Thiên Tông đã nhiều thêm một vị cường giả thần linh, đứa này rốt cục phải cuồng vọng tới cỡ nào mới dám nói ra những lời ấy.
– Ngươi tìm chết!
Dù tính cách tốt đến mấy, bị Bạch Nhạc trào phúng như thế, sợ rằng có là ai cũng không nhịn được, huống hồ, tính cách Lăng Tiên trước nay vốn cũng không được tốt cho lắm!
Giận quát một tiếng, tay Lăng Tiên trảo tới, lập tức liền có một thanh tiên linh chi kiếm ngưng tụ ra, hung hãn chém tới Bạch Nhạc.
Trước đó, lúc Lăng Tiên và Vân Mộng Chân giao phong, nhìn qua có vẻ rất hung tàn, song trên thực tế vẫn có lưu thủ, nhưng giờ đây đối mặt Bạch Nhạc, hắn lại chẳng có chút cố kỵ nào.
Một kiếm này đi ra, mới khiến tất cả mọi người tại trường thực sự ý thức được mức độ khủng bố của cường giả thần linh.
Đừng nói là đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông bình thường, dù có là đám cường giả Hóa Hư hay Bạch Cốt phu nhân, khắc này trong lòng đều không khỏi sinh ra cảm giác tuyệt vọng vô lực.
Một kiếm ấy, không ai có thể ngăn!
Không phải bọn hắn yếu, mà là Lăng Tiên thật sự quá mạnh.
Đáng tiếc, trong đó không bao gồm Bạch Nhạc.
Lúc đối mặt chân thân Hải Thần, Bạch Nhạc còn dám đánh một trận, chỉ bằng một đạo hóa thân thần hồn của Lăng Tiên mà cũng muốn chém giết hắn, vậy thì đúng thật quá xem nhẹ Bạch Nhạc.
Phải biết, ngay cả Thần Nữ, trong tình huống còn chưa thức tỉnh cũng từng nhiều lần chịu thiệt trong tay Bạch Nhạc, càng đừng nói đến Lăng Tiên.
Kiếm phong chỉ tới, lập tức tuôn ra một mạt kiếm quang khủng bố!
– Kiếm Lâm Thiên Hạ!
Không chút lùi bước, một kiếm này của Bạch Nhạc phát sau mà tới trước, cứ thế chính diện đánh tới Lăng Tiên.
Cũng là lấy công đối công, nhưng thực lực bây giờ của Bạch Nhạc rõ ràng đã mạnh hơn Vân Mộng Chân quá nhiều.
Một kiếm này mới thực sự xứng với bốn chữ ngang tài ngang sức.
Ùng ùng!
Chớp mắt, hai đạo kiếm quang triệt để nổ tung, sóng khí khủng bố cuốn thốc ra, chỉ bằng dư ba chiến đấu liền bức khiến tất cả mọi người giật lui tận mấy trăm thước.
Ngay cả Bạch Cốt phu nhân và đám cường giả Hóa Hư Đạo Lăng Thiên Tông cũng phải tránh đi, không dám để cho dư ba ba cập.
Quá mạnh!
Đừng nói người Đạo Lăng Thiên Tông, dù là Bạch Cốt phu nhân, khắc này cũng bị thực lực Bạch Nhạc triển hiện ra làm cho chấn kinh.
Quả nhiên đúng như Bất Tử Thanh Vương nói, đây mới thực sự là bán thần?
– Chẳng qua như thế mà thôi!
Liều mạng tiếp một chiêu, trong lòng Bạch Nhạc càng đại định.
Chính như hắn dự tính, Lăng Tiên chỉ bằng vào hóa thân thần hồn, lực lượng có thể phát huy ra được chẳng qua cỡ Bán Thần Cảnh mà thôi, đối phó người khác có thể đủ rồi, nhưng tưởng muốn thắng hắn, vậy lại kém xa.
Quan trọng hơn là, đối phương căn bản hao không nổi, giao phong ở loại trình độ này, chỉ cần nhiều thêm mấy lần, không cần đánh, hóa thân thần hồn của đối phương sẽ hao hết lực lượng mà vỡ nát.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, những người khác của Đạo Lăng Thiên Tông chẳng có uy hiếp gì đáng kể, giờ đây, Bạch Nhạc muốn đánh thì đánh, muốn lui thì lui, trong khi đối phương lại một mực bị khốn ở trong bí tàng không gian, căn bản không cách nào rời đi, chỉ bằng điểm này, Bạch Nhạc liền đã đứng ở thế bất bại.
– Tiểu bối, ngươi dám! ! !
Bị Bạch Nhạc chọc cho gân xanh gồ cả lên, Lăng Tiên thật hận không thể xé sống Bạch Nhạc!
Khăng khăng dù hắn có bản lĩnh lớn bằng trời, giờ đây lại không dám bước ra bí tàng không gian nửa bước, mười phần thực lực chỉ thi triển ra được một phần, bằng không, chỉ cần một tát cũng có thể phách chết Bạch Nhạc, há để cho tiểu tử này làm càn như thế.
– Ngươi thử xem ta có dám hay không!
Cười lạnh một tiếng, nháy mắt Bạch Nhạc lại đã chém ra một kiếm!
Chỉ là một kiếm này không phải chém về phía Lăng Tiên, mà là trực tiếp hướng đến Hàn Tân Phi!
Trước kia Bạch Nhạc trước được rõ ràng, trong Đạo Lăng Thiên Tông, người hạ lệnh giết hắn chính là đứa này.
Đương nhiên, Bạch Nhạc không biết thân phận Hàn Tân Phi, cũng không biết trước đó Vân Mộng Chân từng có xung đột với Hàn Tân Phi.
Chẳng qua, cái đó không quan trọng.
Súng bắn chim đầu đàn!
Vừa nãy Hàn Tân Phi biểu hiện quá mức tích cực, giờ nếu đã trở mặt, Bạch Nhạc tự nhiên không chút do dự chọn hắn khai đao.
Chương 2063: Châm phong tương đối
Đối mặt Bạch Nhạc, Hàn Tân Phi căn bản không có dư địa để kháng cự, nháy mắt liền bị kiếm quang bao phủ.
Chỉ một chớp mắt, hai tay Hàn Tân Phi đã bị Bạch Nhạc chặt đứt, một cước đạp ở trên người, trực tiếp giẫm xuống dưới chân.
– Cứu ta, sư tôn cứu ta!
Hai tay bị chém đứt, lại bị Bạch Nhạc giẫm dưới chân, Hàn Tân Phi sớm đã bị dọa cho mất mật, kêu hô khàn cả giọng.
Nghe được tiếng la của Hàn Tân Phi, ý cười nơi khóe miệng Bạch Nhạc càng đậm, hắn vốn muốn giết người lập uy, nhưng không ngờ lại thành chó ngáp phải ruồi, trực tiếp bắt lại đệ tử Lăng Tiên, đúng thật quá hoàn mỹ.
– Thì ra là đệ tử Lăng Tiên đệ tử… Đáng tiếc thực lực kém chút.
Nhìn vào Lăng Tiên, Bạch Nhạc nói tiếp:
– Thế nào, lấy mạng đệ tử ngươi để đổi lấy Vân Mộng Chân, đủ rồi chứ?
Bạch Nhạc đột nhiên tập kích Hàn Tân Phi là điều trước đó Lăng Tiên hoàn toàn không ngờ tới, hơn nữa Bạch Nhạc ra tay thực sự quá nhanh, đợi khi hắn kịp hồi thần, tưởng muốn ngăn cản làm sao còn kịp nữa.
Nếu Hàn Tân Phi không kêu loạn thì cũng thôi, nhưng giờ đứa ngu này lại trực tiếp kêu phá thân phận, đúng thật khiến Lăng Tiên triệt để thất vọng.
Lạnh lùng liếc mắt nhìn Hàn Tân Phi một cái, Lăng Tiên nhàn nhạt mở miệng nói:
– Chẳng qua là một tên đệ tử ký danh mà thôi, người như hắn, đời này ta thu không có một ngàn cũng có tám trăm, ngu xuẩn như thế, chết thì chết, có gì phải tiếc nuối.
– Thật ư?
Đối với hồi đáp này của Lăng Tiên, Bạch Nhạc tựa hồ căn bản không để ở trong lòng, nháy mắt khi vừa dứt lời, mũi kiếm khẽ chuyển, trực tiếp chém xuống đầu lâu Hàn Tân Phi!
Lần này vốn là có tâm giết người, kiếm vừa chém xuống, đồng thời liền có kiếm khí vút ra, cùng lúc giảo sát thần hồn Hàn Tân Phi.
Thần hồn câu diệt!
Thậm chí không cho Hàn Tân Phi cơ hội kịp kêu cứu, Bạch Nhạc đã dứt khoát chém giết đối phương.
…
Nháy mắt, bầu không khí phảng phất ngưng cố lại.
Mặc dù trước đó Bạch Nhạc có buông lời uy hiếp, nhưng thật ra đại bộ phận chúng nhân vẫn cho rằng Bạch Nhạc chỉ uy hiếp ngoài miệng mà thôi, đến khi một kiếm dứt khoát kia chém xuống, không nghi ngờ đã chấn trụ tất cả mọi người tại trường.
Đứa này đúng thật chẳng kiêng nể gì ai cả!
Tuy sau trận chiến với Vân Mộng Chân, danh vọng Hàn Tân Phi trong tông môn đã tuột dốc không phanh, nhưng dù sao hắn vẫn là đệ tử Lăng Tiên, lại có thực lực Hóa Hư, nói thế nào cũng tính là một trong những tồn tại đỉnh cấp nhất của tông môn.
Nói là giết gà dọa khỉ, nhưng giờ trong lòng người Đạo Lăng Thiên Tông đều không khỏi có cảm giác, nếu Bạch Nhạc thật giết điên rồi, sợ rằng bọn hắn không mạnh hơn con gà kia bao nhiêu.
– Nhãi ranh, ngươi dám!
Không chỉ bọn hắn, ngay cả Lăng Tiên cũng bị cảnh này dọa cho ngây người, một lời không hợp liền trực tiếp thống hạ sát thủ, tiểu tử này đúng là hỗn trướng!
Trán nổi gân xanh, Lăng Tiên chỉ vào Bạch Nhạc phẫn nộ quát.
Khóe miệng mang theo vẻ châm chọc, Bạch Nhạc không đáng nói:
– Giết đều giết rồi, có gì mà dám hay không?
– …
Câu này triệt để khiến Lăng Tiên nghẹn họng, nửa ngày không thốt được nên lời.
Câu hỏi vừa rồi quả thật hơi ngu, hắn cũng là bị tức đến hồ đồ.
– Một mạng không đủ, nhưng một trăm mạng, một ngàn mạng… Thậm chí tính mạng của tất cả người Đạo Lăng Thiên Tông thì sao?!
Trong mắt tóe xạ sát khí băng hàn, Bạch Nhạc lành lạnh mở miệng nói:
– Tiền bối đừng hoài nghi quyết tâm của ta, chín năm trước, ta đã vì Vân Mộng Chân mà dám đối địch với toàn thiên hạ, huống hồ là bây giờ.
Nghe vậy, không ít người tại trường bất giác run lên.
Không ai nghi ngờ lời này của Bạch Nhạc.
Từng màn trường cảnh khi xưa phù hiện ra trong đầu, cảm tình giữa Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân là điều căn bản không thể chất nghi.
Giả như Lăng Tiên thật muốn chết gánh đến cùng với Bạch Nhạc, loại chuyện như đại khai sát giới ở Đạo Lăng Thiên Tông, sợ rằng Bạch Nhạc thật dám làm đi ra.
Không ai muốn cầm đầu lâu mình đi thử xem kiếm của đối phương có bén hay không.
– Bạch Nhạc, Vân Mộng Chân là Thánh Nữ của bản tông, hiện tại đang ở trong tông môn, làm sao sẽ có nguy hiểm? Nếu ngươi lạm sát người vô tội bản tông, sẽ khiến Thánh Nữ phải tự xử như thế nào?
Thượng Quan Vân lần nữa đứng ra mở miệng nói.
Câu này tính là nói đến điểm then chốt.
Trước đó Bạch Nhạc một mực không hạ sát thủ với người Đạo Lăng Thiên Tông chính là vì cố kỵ cảm thụ của Vân Mộng Chân, cho nên vừa nãy tuy phát nộ, song gần gần chỉ chém giết nhục thân mười mấy cao thủ kia chứ không hề đuổi tận giết tuyệt.
Thẳng đến khi Lăng Tiên lộ diện, vì uy hiếp đối phương, lúc này hắn mới thống hạ sát thủ với Hàn Tân Phi.
Chỉ là, chuyện tới nước này, Bạch Nhạc há sẽ dễ dàng bị bức dừng tay.
Thoáng khẽ nhíu mày, Bạch Nhạc bỗng chợt cười lạnh nói:
– Giờ các ngươi mới nhớ ra nàng là Thánh Nữ? Ngươi muốn ta dừng tay, vậy được thôi, mời Lăng Tiên thả Vân Mộng Chân ra, chỉ cần nàng không chịu uy hiếp, có nguyện ý theo ta rời đi hay không đều do chính bản thân nàng tự quyết định.
– Nếu nàng thật chỉ đang tu hành trong thánh địa, ta lập tức bồi tội với chư vị, chịu đánh chịu phạt, thế nào?
– …
Lời này Thượng Quan Vân không cách nào tiếp.
Chương 2064: Châm phong tương đối (2)
Sau khi tiến vào thánh địa, Vân Mộng Chân đến cùng như thế nào, hắn không rõ ràng, song ít nhiều có thể đoán được, xảy ra chuyện lớn như vậy mà Vân Mộng Chân vẫn không lộ diện, khả năng cao đã bị nhốt trong thánh địa.
Đây là quyết định của Lăng Tiên, hắn sao dám chất vấn.
– Ngươi đang uy hiếp ta?
Nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, Lăng Tiên lành lạnh mở miệng nói.
– Uy hiếp thì không đến nỗi, chẳng qua là tới cứu người mà thôi.
Nếu Lăng Tiên thật xem nàng là Đạo Lăng Thánh Nữ, nàng tự sẽ đi ra nói rõ ràng với ta! Chỉ cần là hiểu lầm, luôn có thể giải thích được rõ ràng, bằng không… Vậy chỉ còn nước đánh một trận mà thôi!
Không hề có chút nào nhân nhượng, Bạch Nhạc nhàn nhạt đáp nói.
– Trước nay ta tuyệt không bị người uy hiếp, ngươi dám động thủ với đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông, ta liền dám chém giết Vân Mộng Chân, không tin, ngươi có thể thử xem!
Trong mắt chớp động sát khí lạnh như băng, Lăng Tiên cũng không lui nhường mảy may, lạnh lùng đáp nói.
Thoáng khẽ nheo mắt lại, khắc này trong lòng Bạch Nhạc đã tràn ngập sát cơ!
Nếu không phải rõ ràng hiện tại bản thân còn chưa cách nào đối mặt trực diện với một vị cường giả thần linh, thậm chí còn phải trực tiếp giết vào trong bí tàng không gian.
– Mong Lăng Tiên nghĩ kỹ, truyền thừa vạn năm của Đạo Lăng Thiên Tông, chẳng lẽ không đổi được một cái mạng của Vân Mộng Chân?
Chuyện tới nước này, trong lòng Bạch Nhạc rất rõ ràng, hắn đã không cách nào lui.
Một khi hắn lộ ra nửa điểm ý tứ lui nhường, tất sẽ bị đối phương nhìn ra, đến lúc đó đối phương ắt từng bước lấn tới, khiến hắn không còn vốn liếng để đàm phán.
Muốn cương, nhất định phải cương tới cùng!
– Đùa, chỉ cần lão phu không chết, truyền thừa Đạo Lăng Thiên Tông liền bất diệt! Bản tông từ lập tông tới nay, nguy cơ sinh tử gặp qua đâu chỉ một hai lần, không phá thì không lập, trong liệt hỏa tro tàn cũng vẫn dựng dục ra được sinh cơ!
Nhìn vào Bạch Nhạc, Lăng Tiên cười lạnh, không đáng nói.
– Bất diệt?
Khóe miệng nhếch lên ý cười giễu cợt, Bạch Nhạc nhàn nhạt nói:
– Trên đời này, sợ rằng còn chưa có ai dám nói mình nhất định sẽ không chết! Trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới mai táng trên trăm vị cường giả thần linh, không biết Lăng Tiên dựa vào cái gì mà dám nói mình nhất định không chết?
Thoáng ngừng một lát, Bạch Nhạc nói tiếp:
– Trước lúc đi về, Hải Thần đã chết trong tay ta, Lăng Tiên cho rằng, ngươi mạnh hơn Hải Thần được bao nhiêu?
Long trời lở đất!
Câu này nhất thời khiến tất cả mọi người tại trường không khỏi động dung!
Đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông này đa phần không biết nội tình, căn bản không rõ ràng Chúng Tinh Tiểu Thế Giới là cái gì, nhưng bọn họ từ trên thân Lăng Tiên liền cũng có thể đoán được cường giả thần linh chân chính đáng sợ tới cỡ nào!
Trên trăm vị cường giả thần linh vẫn lạc, thậm chí còn có một vị cường giả thần linh thực lực khả năng không dưới Lăng Tiên bị Bạch Nhạc chém giết, đây là chiến tích khủng bố cỡ nào? !
Chẳn lẽ Bạch Nhạc thật đã cường hãn tới mức ấy? Điều này sao có thể!
Nếu nói, những nghi vấn này chỉ tồn tại trong đầu chúng nhân, như vậy trong lòng Lăng Tiên lại biết rõ, có thể giết chết Hải Thần tuyệt đối không phải công lao của riêng Bạch Nhạc, tất phải có một vị cường giả tuyệt thế đứng ở sau lưng!
Tất nhiên không khả năng là Thần Tôn, giả như Thần Tôn còn sống, chỉ cần một câu nói, hắn liền tất phải ngoan ngoãn nghe lệnh, không dám có nửa điểm do dự.
Trừ Thần Tôn ra, vậy chỉ còn vị Thiên Đạo chi nữ kia!
Trước kia, lúc ở trên Đạo Lăng Sơn, tên Thanh Vương gì đó chẳng phải cũng nhắc đến tên Thần Nữ rồi ư?
Tuy chỉ nhắc qua một tiếng chứ không giải thích, nhưng có thể hô ra tên Thần Nữ, sự tình nhất định sẽ không đơn giản.
Cộng với tin tức ngày xưa Thần Nữ vốn ở ngay trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, Lăng Tiên cơ hồ có thể đoán định, người sau lưng Bạch Nhạc tất là vị Thần Nữ kia.
Bây giờ vấn đề duy nhất chính là … Vị Thần Nữ kia đến cùng đã khôi phục mấy phần thực lực? !
– Không ngờ truyền thân Thần Tôn lại có lúc đi cùng với Thiên Đạo chi nữ … Hắc, tiểu tử, ngươi biết nàng đến cùng là ai không? Cứ thế dám dễ dàng tin tưởng nàng! Đừng để đến chết vẫn là một tên quỷ hồ đồ đấy nhé.
Khóe miệng nhếch lên ý cười giễu cợt, Lăng Tiên lạnh lùng mở miệng nói.
…
Khiêu hấn, khiêu hấn một cách trắng trợn, thậm chí Lăng Tiên căn bản không có chút xíu che lấp nào.
Trong lòng Bạch Nhạc vô cùng rõ ràng, đối phương đang châm ngòi khiêu khích, song dù là thế, hắn vẫn khó miễn bị ảnh hưởng.
Chính như Lăng Tiên nói, hắn thật hoàn toàn không biết gì đối với Thần Nữ.
Hơn nữa, quan trọng nhất là, chênh lệch thực lực giữa hắn và Thần Nữ thực sự quá lớn, giả như Thần Nữ đang muốn lợi dụng hắn, như vậy kết quả sau cùng khả năng sẽ đúng như lời Lăng Tiên nói, đến lúc chết rồi, hắn vẫn là quỷ hồ đồ.
Tâm thần khẽ động, song rốt cuộc Bạch Nhạc không phải người bình thường có thể so.
Chỉ nháy mắt liền ổn định tâm thần, nhàn nhạt mở miệng nói:
– Chuyện của ta không phiền đến Lăng Tiên quan tâm, ngược lại là Lăng Tiên ngươi… Suy xét thế nào rồi, hòa hay chiến, một lời dứt khoát đi!
Câu này nói như chém đinh chặt sắt, không chút dư địa nào để xoay vần.
Chương 2065: Lệ chảy đầy mặt
Tròng mắt hơi hơi co rụt lại, sắc mặt Lăng Tiên càng thêm phần khó coi.
Hắn lách một vòng lớn, chính là muốn lay động tâm chí Bạch Nhạc, chỉ cần Bạch Nhạc có chút do dự, hắn liền có thể xoay chuyển cục diện xoay chuyển, nhưng Bạch Nhạc lại bình tĩnh một cách lạ thường, vô luận thái độ hắn là gì đều chỉ cắn chết một điểm, tất phải gặp được Vân Mộng Chân.
Cảnh này đúng thật khiến Lăng Tiên phẫn nộ không thôi!
Vô luận ngoài miệng hắn nói kiên quyết cỡ nào, nhưng thật đến khi phải đưa ra lựa chọn, hắn căn bản không cách nào chọn đi lưỡng bại câu thương với Bạch Nhạc.
Dù đã vạn năm trôi qua, cảm tình của hắn đối với Đạo Lăng Thiên Tông vẫn chẳng hề thay đổi, vô luận thế nào cũng không khả năng nhìn vào Đạo Lăng Thiên Tông bị huỷ diệt.
Chân thân bị nhốt ở trong bí tàng không gian không cách nào rời đi, bằng với hắn căn bản không thể ngăn cản Bạch Nhạc, đây là bế tắc không lời giải!
Mặc dù hắn không tin Bạch Nhạc thật có gan không quản không nhìn Vân Mộng Chân sống chết, nhưng mà … Lấy tính mạng Thánh Nữ của tông môn mình đi uy hiếp đối phương, chuyện ngu xuẩn như thế, hắn thật không làm ra được.
– Ngươi thắng!
Mắt thấy sát khí trên thân Bạch Nhạc càng lúc càng đậm, Lăng Tiên rốt cục vẫn phải làm ra nhượng bộ.
Nghe được lời này của Lăng Tiên, không chỉ Bạch Nhạc mà chúng trưởng lão và đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông tại trường đều không khỏi thở phào một hơi.
Đối với Lăng Tiên mà nói, đây tựa hồ chỉ là vấn đề đưa ra lựa chọn, nhưng đối bọn hắn mà nói, đây lại là chạy nguyên một vòng bên bờ sinh tử!
Cảm giác sống sót sau tai nạn đó, đúng thật khiến ai nấy đều lòng còn sợ hãi.
… …..
Thánh địa!
Lăng Tiên từ từ mở mắt, trong mắt lộ ra vẻ phức tạp, chậm rãi bước đến vùng không gian đang vây khốn Vân Mộng Chân.
– Bái kiến Lăng Tiên lão tổ!
Chậm rãi đứng dậy, Vân Mộng Chân bình tĩnh hành lễ nói.
Lúc mới bị vây nhốt, Vân Mộng Chân kích động dị thường, cơ hồ thử đủ hết mọi cách, tưởng muốn thoát ra khỏi chỗ này, đáng tiếc, căn bản chẳng có bất kỳ ý nghĩa nào.
Nhưng đợi khi dần hồi thần, Vân Mộng Chân lại có vẻ thong dong lên nhiều.
– Đối với ngươi mà nói… Tông môn là cái gì?
Lăng Tiên nhẹ giọng hỏi.
Trầm mặc khoảnh khắc, lát sau Vân Mộng Chân mới nhẹ giọng hồi đáp:
– Tông môn là nơi ta sinh ra lớn lên, đối với ta tới nói, nơi này giống như nhà của mình … Vô luận lúc nào, điểm này sẽ không bao giờ thay đổi.
– Giả như, ngày nào đó bản tông phát sinh xung đột với Bạch Nhạc thì sao? Ngươi sẽ chọn đứng ở lập trường nào?
Trong mắt đột nhiên chớp qua một tia sáng kỳ dị, Vân Mộng Chân không trả lời vấn đề của Lăng Tiên mà hỏi ngược lại:
– Hắn tới rồi ư?
Bị nhốt trong thánh địa, Vân Mộng Chân không biết được tình hình bên ngoài, tự nhiên không rõ ràng bên ngoài đến cùng đã xảy ra chuyện gì, nhưng từ những lời này của Lăng Tiên, nàng có thể đoán được một ít chân tướng.
Hơi chút ngưng trệ, Lăng Tiên thản nhiên nói:
– Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta.
Trầm mặc khoảnh khắc, lát sau Vân Mộng Chân mới mở miệng nói:
– Tại sao nhất định phải muốn phát sinh xung đột với Bạch Nhạc? Ta và hắn hiểu nhau yêu nhau, tự nhiên cũng biết rõ con người hắn, nếu không phải đến vạn bất đắc dĩ, hắn tuyệt sẽ không đối địch với bản tông … Chỉ là, nếu lão tổ muốn dựa vào ta để ảnh hưởng quyết định của hắn, cách nghĩ này sợ là sai rồi.
Vân Mộng Chân nói tiếp:
– Ta yêu hắn, tựa như hắn yêu ta, ta sẽ không cưỡng cầu hắn làm bất cứ chuyện gì! Ta tin tưởng, chỉ cần có ta ở đây liền vĩnh viễn sẽ không xuất hiện vấn đề phải đưa ra lựa chọn kia.
– …
Nhìn vào bộ dạng hồi đáp nghiêm túc của Vân Mộng Chân, Lăng Tiên rốt cục thở dài một hơi.
Ngay một khắc vừa rồi, trong lòng hắn thật vẫn còn có chút giãy dụa!
Đời này của hắn chưa từng cúi đầu với ai, dù trước đây thua dưới tay Đạo Lăng Thánh Nữ thì cũng vẫn bảo trì tôn nghiêm!
Nhưng giờ đây, khăng khăng lại bị tên tiểu bối Bạch Nhạc kia bức cho không thể không làm ra nhượng bộ, điều này thật sự khiến hắn có chút khó mà chấp nhận.
Hắn đến đây chính là muốn xem lại thái độ của Vân Mộng Chân.
Giả như Vân Mộng Chân vẫn bộ dạng không quản không nhìn, không tiếc bất cứ giá nào cũng phải đứng chung một chỗ với Bạch Nhạc, như vậy hắn rất có thể sẽ ngoan tâm trực tiếp phế bỏ Vân Mộng Chân, lấy phương thức tàn nhẫn nhất để bức bách Bạch Nhạc nghe theo!
Nào sợ đến sau cùng, thật đánh đến lưỡng bại câu thương, hắn cũng không để ý.
Chỉ là, những lời này của Vân Mộng Chân lại khiến hắn triệt để buông bỏ sát ý trong lòng.
– Đi thôi, ta dẫn ngươi đi gặp hắn.
… … ..
Một thân váy dài trắng tinh, đạp lên ráng chiều mà đến.
Nhìn đạo thân ảnh quen thuộc xa xa giữa trời kia, sát ý trong mắt Bạch Nhạc bỗng chốc hóa thành nhu tình, chín năm qua đi, cái nhìn trong phút giây ấy, tưởng như đã vượt qua cả thời gian.
Thậm chí không cần bất cứ giao lưu ngôn ngữ nào, đây đó xa xa đối mặt liền có thể hiểu được tâm ý của đối phương.
So với Bạch Nhạc, tâm tư Vân Mộng Chân càng thêm ngổn ngang.
Từ chỗ Bất Tử Thanh Vương, Vân Mộng Chân đã biết được Bạch Nhạc trải qua gian nan và khổ ải thế nào trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới.
Chương 2066: Thời đại Thần Linh
Nhưng sau khi trải qua gian khổ đi ra từ trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, người đầu tiên mà Bạch Nhạc nghĩ đến vẫn là nàng.
Thậm chí bọn Bất Tử Thanh Vương sở dĩ trực tiếp chạy tới Đạo Lăng Thiên Tông gặp nàng, cũng là bởi vì Bạch Nhạc.
Bởi thế, Bạch Nhạc đã phải trả ra bao nhiêu, quả thực khó mà tưởng tượng.
Bị Lăng Tiên nhốt trong thánh địa, Vân Mộng Chân tự nhiên rõ ràng, đối mặt với một vị cường giả thần linh là điều nguy hiểm cỡ nào, nhưng dù là vậy, Bạch Nhạc vẫn bức cho Lăng Tiên không thể không làm ra nhượng bộ, thả nàng đi ra, phần tâm ý này, sớm đã thắng qua thiên ngôn vạn ngữ, thắng qua thề non hẹn biển.
– Bái kiến Thánh Nữ!
Tức thì, tất cả trưởng lão và đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông đồng loạt khom lưng hành lễ.
Trước đó Lăng Tiên đã tỏ rõ thái độ, thừa nhận thân phận Đạo Lăng Thánh Nữ của Vân Mộng Chân, giờ Hàn Tân Phi lại đã bị Bạch Nhạc chém giết, nơi nào còn có người dám nảy sinh dị tâm.
Huống hồ, áp lực mà Bạch Nhạc mang đến cho bọn hắn thực sự quá lớn.
Chỉ bằng một ánh mắt cũng đủ khiến người trong lòng phát lạnh, nhưng hết thảy áp lực lại đều tùy theo Vân Mộng Chân lộ diện mà tiêu tán.
Giờ đây bọn hắn hướng Vân Mộng Chân hành lễ, không đơn thuần chỉ là biểu đạt tôn trọng đối với Vân Mộng Chân, mà còn là gián tiếp biểu đạt kính sợ đối với Bạch Nhạc.
– Xin lỗi, ta tới trễ.
Nhìn gương mặt thoáng hiện vẻ tiều tụy của Vân Mộng Chân, Bạch Nhạc khẽn vươn tay nâng mặt nàng lên, nhẹ giọng mở miệng nói.
Câu này lập tức khiến cho tất thảy kiên cường của Vân Mộng Chân đều hóa thành hư không.
Khắc ấy, lệ chảy đầy mặt.
….
Tất cả gian nan và khổ ải đều ẩn tàng ở phía sau, thứ ngươi nhìn thấy vĩnh viễn chỉ là phồn hoa như gấm.
Hai người yêu nhau, vĩnh viễn chỉ cảm thấy mình làm chưa đủ tốt, chứ sẽ không cầu đối phương làm được càng nhiều.
Khắc này Vân Mộng Chân không cố được để ý tới thân phận, cũng không quan tâm xung quanh có bao nhiêu người nhìn, trực tiếp lao vào trong lòng Bạch Nhạc, gắt gao ôm chặt.
Cảnh ấy khiến tất cả đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông nhìn mà ngứa mắt, khăng khăng lại không thốt được nên lời, càng không người dám đi cắt ngừng trường diện ấm áp kia.
Còn về quy củ Đạo Lăng Thánh Nữ cả đời phụng đạo.
Chỉ cần nghĩ đến kiếm ý khủng bố vừa rồi, chúng nhân không thể làm gì khác hơn là tạm thời lựa chọn quên mất.
– Tán hết đi!
Liếc mắt nhìn đám đông xung quanh một lượt, Thượng Quan Vân nhàn nhạt mở miệng nói.
Lăng Tiên sớm đã rời đi, với cục diện hiện tại, hiển nhiên không khả năng đánh lên, nhiều tròng mắt như vậy nhìn vào Thánh Nữ thân thiết với người, rốt cuộc có điều không thỏa.
Thượng Quan Vân lấy thân phận trưởng lão lên tiếng xua tán chúng nhân, không nghi ngờ là quyết định chính xác nhất.
Vân Mộng Chân bình yên vô sự, đồng nghĩa với, trận phong ba lần này cũng theo đó kéo xuống màn che.
Còn lại, chỉ là Vân Mộng Chân sẽ làm cái lựa chọn thế nào mà thôi.
Nhưng vô luận kết quả ra sao, cũng không thích hợp để cho nhiều đệ tử như vậy nhìn vào.
Chỉ thoáng chốc, đám đông triệt để tán đi, dù là Thượng Quan Vân và đám người Bạch Cốt phu nhân cũng đều thức thời lui ra, nhường không gian riêng tư nơi đây cho Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân.
– Lăng Tiên có làm khó ngươi không?
Nhẹ nhàng ôm lấy Vân Mộng Chân ngồi xuống tảng đá gần đó, lúc này Bạch Nhạc mới mở miệng hỏi.
– Không có.
Lắc đầu, Vân Mộng Chân giải thích:
– Lăng Tiên lão tổ dù sao cũng là tiền bối bản tông, trước kia chỉ giam lỏng ta ở trong thánh địa tu hành, chưa nói tới làm khó dễ, chẳng qua ta một mực lo lắng ngươi an toàn, ngươi có thể bình an trở về, ta cũng yên tâm.
Được đến đáp án khẳng định, lúc này sắc mặt Bạch Nhạc mới dần trầm tĩnh lại.
– Lăng Tiên là chuyện gì? Sao lại đột nhiên xuất hiện?
Tuy đã được đến Bạch Cốt phu nhân cảnh báo, nhưng đến cùng đã xảy ra chuyện gì, Bạch Nhạc vẫn không quá rõ ràng, giờ đây ngồi lại với nhau, tự nhiên phải hỏi cho ra nhẽ.
Vân Mộng Chân cũng không giấu giếm, chậm rãi giảng thuật lại một lượt chuyện xảy ra trong những năm gần đây.
Thì ra, ngay từ năm thứ hai sau khi Bạch Nhạc bước vào Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, người trong ma đạo liền tứ ngược khắp nơi, lần nữa giết đến Đạo Lăng Sơn, không có hộ tông đại trận, một mình Vân Mộng Chân tuy cường đại, song rốt cục vẫn không cách nào ngăn trở nhiều người như vậy vây công, mắt thấy Đạo Lăng sơn sắp bị hãm lạc, trong bí tàng không gian đột nhiên tán phát ra một luồng tiên linh khí, chiếu sáng thiên địa.
Những ma đầu kia tưởng rằng trong bí tàng không gian có dấu bảo vật, dồn dập lao vào trong đó, lại không nghĩ , chờ đợi bọn hắn là một trường ác mộng!
Tất cả cao thủ xông vào bí tàng không gian đều bị chém giết trong nháy mắt, thần hồn câu diệt!
Thế còn chưa hết, hóa thân Lăng Tiên lão tổ giết ra từ trong bí tàng không gian, một mình một kiếm, giết cho người ma đạo vọng phong mà chạy, trên toàn Đạo Lăng Sơn, thây ngang khắp đồng.
Sau trận chiến ấy, Lăng Tiên ngang trời xuất thế, thống ngự Đạo Lăng Thiên Tông, khiến thiên hạ lần nữa chấn động.
Bí tàng không gian cũng theo đó trở thành nơi ẩn cư của Lăng Tiên, đổi tên là thánh địa.
Chương 2067: Thời đại Thần Linh (2)
Tiếp sau, không chỉ Đạo Lăng Sơn, tam đại thiên tông cũng có thánh địa xuất hiện, tuyên cáo sau lưng bọn họ đều có cường giả thần linh!
Kế tiếp, ở Đại Càn Vương Triều, trong cấm địa ma đạo cũng có cường giả thần linh dồn dập hiện thân.
Thế là, thiên hạ chính thức tiến vào thời đại thần linh, thế cục thiên hạ gần như triệt để lần nữa tẩy bài.
Nghe đến đó, dù là Bạch Nhạc cũng không nhịn được tê cả da đầu!
Theo như lời kể của Vân Mộng Chân, thiên hạ hiện thời có chừng năm vị cường giả thần linh, đấy mới chỉ là số lộ ở ngoài sáng, còn có cường giả thần linh ẩn tàng nữa hay không thì rất khó nói.
Chính như lời Vân Mộng Chân, giờ đã tiến vào thời đại thần linh.
Chỉ những cường giả thần linh này mới tính là chiến lực đỉnh cấp chân chính, không có cường giả thần linh, bất kỳ tông môn hay thế lực nào cũng đừng hòng nghĩ đến chuyện đặt chân thiên hạ.
Then chốt nhất là… Thế Giới Chi Tâm!
Những cường giả thần linh hiện giờ này đều tất phải ẩn thân bên trong tiểu thế giới, chân thân không cách nào xuất hiện ở trong thế giới chân thực, đúng như lời Thần Nữ từng nói, một khi nàng triệt để đánh nát Thế Giới Chi Tâm, quy tắc thiên địa liền sẽ khôi phục, tới khi ấy, không chỉ Thần Nữ có thể đi ra mà những cường giả thần linh này cũng đều sẽ xuất thế.
Có thể tưởng tượng, khi đó sẽ nghênh tới loạn cục cỡ nào.
Nếu lời Thần Nữ thật có thể đáng tin, vậy thì tốt, nhưng trong lòng Bạch Nhạc lại rõ ràng hơn ai hết, quan hệ giữa mình và Thần Nữ chẳng qua chỉ là đây đó lợi dụng lẫn nhau, mặc dù trong chuyện chém giết Hải Thần có nảy sinh vài phần cảm tình, song rốt cuộc chỉ là hữu hạn, không khả năng thật mong đợi Thần Nữ sẽ vĩnh viễn đứng về phía hắn.
Những cường giả thần linh này lần nữa hiện thế, rốt cuộc là vì cái gì, sẽ cuộn lên sóng gió lớn cỡ nào, những điều này Bạch Nhạc tạm thời chưa cách nào dự đoán.
Hít sâu một hơi, dù lấy định lực như của Bạch Nhạc, khắc này da đầu cũng không khỏi tê rần.
– Tình hình bên phía ngươi thế nào, ta nghe Thanh Vương kể qua một ít… Hải Thần chết rồi ư?
Nói xong tình huống bên mình, lúc này Vân Mộng Chân mới lần nữa hỏi đến tình huống bên phía Bạch Nhạc.
– Ừ …
Đang định trả lời, trong lòng Bạch Nhạc bỗng chợt sinh ra một tia báo động.
Vân Mộng Chân rốt cuộc chưa thực sự đối mặt qua với cường giả thần linh, hiểu biết đối với những cường giả thần linh này chỉ ở mức hữu hạn, nhưng Bạch Nhạc lại rất rõ ràng sự đáng sợ của đối phương, trên khắp toàn Đạo Lăng Sơn, vô luận hắn nói cái gì, sợ rằng đều khó mà qua mặt được vị Lăng Tiên kia.
Ý thức được điểm này, Bạch Nhạc lập tức im miệng, chuyển dời thoại đề nói.
– Một lời khó nói hết, những chuyện này đợi ngày sau hẵng nói cũng không muộn, ngược lại là ngươi… Giờ ngươi định làm thế nào? Ở lại Đạo Lăng Sơn, hay là theo ta về Thanh châu?
– Ngươi biết, giờ ta không thể rời đi.
Lắc đầu, Vân Mộng Chân nhẹ giọng nói:
– Hiện nay thiên hạ rối loạn, Lăng Tiên lão tổ không cách nào rời khỏi thánh địa, bản tông cần có một người đứng ra chủ trì đại cục, ta thân là Đạo Lăng Thánh Nữ, không thể rời đi vào lúc này … Huống hồ, ta cũng không thể để truyền thừa Thánh Nữ nhất mạch đoạn tuyệt, trước khi tìm được truyền nhân thích hợp, ta tuyệt đối không thể rời đi.
Trách nhiệm, hai chữ này đối với những người bất đồng lại có ý nghĩa bất đồng.
Chí ít đối với Vân Mộng Chân mà nói, hai chữ này vô cùng quan trọng.
Trên thực tế, trong lòng Bạch Nhạc cũng rõ ràng, thậm chí ngay từ lúc còn là tiểu tạp dịch, hắn sớm đã biết.
Trầm mặc khoảnh khắc, Bạch Nhạc cũng không làm khó Vân Mộng Chân:
– Ta hiểu, yên tâm đi! Ta sẽ không đối địch với Đạo Lăng Thiên Tông, chỉ cần ngươi mạnh khỏe, ta liền yên tâm, thời gian còn dài, không vội ở nhất thời.
– Cảm ơn ngươi.
Nhìn vào Bạch Nhạc, Vân Mộng Chân nhẹ giọng đáp.
Cảm tạ Bạch Nhạc hiểu cho, cũng cảm tạ hắn bao dung cho nàng.
– Thanh châu bên kia không biết thế nào rồi, ta nhất định phải đi về Thanh châu một chuyến.
Ngẩng đầu, Bạch Nhạc lần nữa nói:
– Những chuyện khác, đợi sau này hẵng nói … Đúng rồi, ta có chút chuyện cần người hỗ trợ, nếu ngươi không bận việc gì, nửa tháng sau tới Thanh châu tìm ta.
Dứt lời, Bạch Nhạc đứng dậy, liếc mắt nhìn Vân Mộng Chân một cái thật sâu, nhẹ giọng nói:
– Chính ngươi cẩn thận chút.
…
– Tiểu tử chết tiệt!
Trong thánh địa, Lăng Tiên nhịn không được mắng ra tiếng.
Từ lúc thả Vân Mộng Chân đi ra, hắn liền để hóa thân kia ẩn đi, mục đích chính là để hạ thấp mức độ cảnh giác của Bạch Nhạc, thậm chí Thượng Quan Vân lệnh cho đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông giải tán cũng là hắn đứng sau điều khiển.
Hắn cố ý tạo cơ hội cho Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân nói chuyện riêng, tất cả đều nhằm nghe ngóng được tin tức hữu dụng từ trong miệng Bạch Nhạc.
Vân Mộng Chân quả nhiên cũng làm đúng như trong dự tính của hắn, hỏi dò tình hình Bạch Nhạc, nhưng không ngờ, Bạch Nhạc vẫn đề cao cảnh giác, rõ ràng lời đã đến bên mồm, sau cùng lại vẫn bị nuốt ngược vào trong.
Giờ Bạch Nhạc đã rời đi, hắn toàn trình nghe lén Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân, dù có gọi Vân Mộng Chân tới cũng chẳng nghĩa lý gì.
Chương 2068: Đông Hải
Trước đó Bạch Nhạc lần nữa nhắc tới Thần Nữ, khiến trong lòng hắn không khỏi có chút khẩn trương.
Vạn năm qua đi, sở dĩ bọn hắn có thể hồi phục, chính là có liên hệ trực tiếp đến Thế Giới Chi Tâm.
Chỉ khi Chúng Tinh Tiểu Thế Giới vỡ nát, Thế Giới Chi Tâm quay về bản nguyên, bọn hắn mới có thể giành được tự do.
Nhưng mà, trước lúc đó, Thế Giới Chi Tâm rất có khả năng sẽ bị người luyện hóa.
Phải biết, một khi Thế Giới Chi Tâm bị luyện hóa, tất cả dự định của bọn hắn đều sẽ hóa thành bong bóng xà phòng.
Luyện hóa Thế Giới Chi Tâm vô cùng trắc trở, trước đây dù cho chúng thần liên thủ, song sau cùng vẫn thất bại.
Nhưng mà, nếu nói trên đời này còn có ai có thể luyện hóa Thế Giới Chi Tâm, như vậy Thần Nữ tuyệt đối tính là một trong số đó.
Đáng tiếc, vô luận trong lòng hắn lo lắng thế nào, lại vẫn căn bản không thể rời khỏi thánh địa.
Còn về những người Đạo Lăng Thiên Tông khác, thực lực chênh lệch quá lớn, hiện nay sớm đã không còn khả năng uy hiếp được đến Bạch Nhạc.
– Hả?
Ngay khi Lăng Tiên còn đang phiền não, đột nhiên cảm giác được một cỗ khí tức tựa hồ không yếu thua Bạch Nhạc chính đang bước lên Đạo Lăng Sơn!
Bán thần, lại là một vị cường giả bán thần!
Trên đời này lấy đâu ra nhiều bán thần như vậy, lại vừa khéo xuất hiện ở đây đúng vào lúc này.
Nháy mắt, Lăng Tiên đột nhiên ý thức được điều gì.
Ý niệm khẽ động, hóa thân thần hồn Lăng Tiên xuất hiện lần nữa dưới chân núi Đạo Lăng Thiên Tông.
– Ngươi là ai?
Lạnh lùng nhìn chằm chằm đối phương, Lăng Tiên trầm giọng hỏi.
Người đến có mái tóc màu bạch kim, khóe miệng mang theo ý cười, khẽ khom lưng nói:
– Gặp qua tiền bối! Ta là ai, cái đó không quan trọng, quan trọng là… Ta đến từ Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, hơn nữa, ta và Bạch Nhạc không phải người cùng một đường.
– Phía Đông Hải thế nào?
Rời khỏi Đạo Lăng Thiên Tông, Bạch Nhạc thả Tiểu Bạch Long đi ra từ trong Bán Thần Lĩnh Vực, cùng Bạch Cốt phu nhân ngồi lên trên lưng Tiểu Bạch Long, mở miệng hỏi dò.
Trước đó Bạch Cốt Thần Giáo một mực chiếm giữ Đông Hải, giờ muốn đi, tự nhiên trước phải hỏi nàng một tiếng.
Đến cảnh giới này của Bạch Nhạc, khoảng cách sớm đã không tính là vấn đề.
Nói là muốn về Thanh châu, nhưng sau khi rời khỏi Đạo Lăng Thiên Tông, Bạch Nhạc quyết định trước phải đi Đông Hải một chuyến.
Trước đó Vân Mộng Chân nhắc tới rất nhiều nơi, lại chưa từng nhắc đến Quảng Hàn Thiên Cung!
Hiện giờ Quảng Hàn Thiên Cung còn đang chìm dưới Đông Hải, nhân cơ hội này, Bạch Nhạc muốn tới Quảng Hàn Thiên Cung xem xem.
Rốt cuộc, đương sơ Quảng Hàn Thiên Cung đã bị hắn luyện hóa, chỉ là đến sau Thiên Cung trong tay nứt vụn, giờ về lại Đông Hải, lấy Bán Thần Cảnh có thể lần nữa luyện hóa Quảng Hàn Thiên Cung.
Bạch Nhạc ẩn ẩn có cảm giác, những bí tàng không gian này khả năng sẽ có tác dụng cực lớn.
– Đông Hải đã bị ta chiếm giữ, những cường giả thần linh kia không cách nào rời khỏi bí tàng không gian, bằng vào thực lực của ta, khống chế Đông Hải không tính vấn đề gì quá khó, ngươi muốn đi Quảng Hàn Thiên Cung?
Vừa mở lời, Bạch Cốt phu nhân lập tức đoán được dụng ý của Bạch Nhạc.
– Ừm!
Gật đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp:
– Ta cứ có cảm giác, trong Quảng Hàn Thiên Cung khả năng còn có bí mật nào đó mà trước đây ta chưa thể phát giác! Huống hồ, với hoàn cảnh bây giờ, có thể nắm trong tay một nơi bí tàng không gian cũng là chuyện tốt.
– Trước ngươi nói, Hải Thần chết rồi?
– Ừm!
Gật gật đầu, đối với Bạch Cốt phu nhân, Bạch Nhạc không có gì phải giấu giếm:
– Ta liên thủ với Thần Nữ giết chết Hải Thần, chẳng qua, tác dụng của ta chỉ có hạn, người thực sự khủng bố là Thần Nữ, quan hệ giữa ta với nàng rất phức tạp… Rất khó nói là địch hay bạn!
Thoáng ngừng một lát, Bạch Nhạc nói tiếp:
– Còn có nửa tháng, nếu không có gì ngoài ý … Quy tắc thiên địa liền sẽ khôi phục, đến lúc đó, những cường giả thần linh này sẽ có thể đi ra từ trong bí tàng không gian, trước lúc đó, ta nhất định phải đám bảo người ở Thanh châu được an toàn, cho nên, Quảng Hàn Thiên Cung không nghi ngờ là lựa chọn tốt nhất.
Thần linh xuất thế!
Nghe được lời này, Bạch Cốt phu nhân không khỏi bị dọa cho nhảy dựng.
– Ngươi nói cái gì? Nửa tháng sau, những cường giả thần linh kia có thể đi ra từ trong bí tàng không gian?
Nàng không sợ hãi không được, những cường giả thần linh kia ẩn thân trong bí tàng không gian đã khiến thế cục thiên hạ đại biến, một khi thật có thể xuất thế, tình huống sẽ biến chuyển đến cỡ nào, tới lúc đó, chẳng phải là toàn bộ thiên hạ đều nằm dưới sự thống trị của cường giả thần linh?
Cười khổ một tiếng, Bạch Nhạc gật đầu nói:
– E là vậy, giờ ta cũng không có ý tưởng nào hay, chỉ có thể đi một bước xem một bước… Trước làm ra dự tính xấu nhất thôi!
– …
– Thanh châu thế nào?
Bạch Nhạc lần nữa hỏi.
– Thế cục Thanh châu tính là ổn định, trận chiến Đạo Lăng Sơn, ngươi danh chấn thiên hạ, cộng thêm chấn nhiếp từ Thanh Vân Kỵ, không người nào dám đến Thanh châu quấy rối, hơn nữa trong Thanh châu không có thiên tông, cũng không có cường giả thần linh xuất thế, duy trì ổn định không tính quá khó.
Bạch Cốt phu nhân giải thích.
Chương 2069: Quảng Hàn Thiên Cung
– Cường giả thần linh xuất hiện trong Đại Càn Vương Triều là ai?
– Nghe nói là hoàng đế khai quốc của Đại Càn Vương Triều, Càn Đế! Giờ đây Đại Càn Vương Triều đã lần nữa tẩy bài, thế lực được ngươi bồi dưỡng khi trước ở Đại Càn Vương Triều đã bị thanh trừ, Thất hoàng tử cũng bị giam lỏng! Tay chúng ta không còn vươn được tới trong Đại Càn Vương Triều.
Tựa hồ biết rõ Bạch Nhạc muốn hỏi điều gì, Bạch Cốt phu nhân lần nữa nói:
– Ngươi yên tâm, Ngư Tiều Canh và mấy vị tiền bối đã được tiếp đến Thanh châu, không bị ảnh hưởng gì cả.
Càn Đế!
Mí mắt hơi nhảy, Bạch Nhạc lập tức không khỏi trầm mặc.
Đến sau Đại Càn Vương Triều có thể chống đỡ lâu như vậy, không thể thiếu được Diệp Huyền đại sư chống lưng, giờ Càn Đế đi về, Đại Càn Vương Triều liệu có phát triển theo hướng Diệp Huyền đại sư dự đoán RElBXeKgDjṈ không, quả thực rất khó nói.
Loạn cục!
Sợ rằng đương sơ Diệp Huyền đại sư có làm sao cũng không thể ngờ, thiên hạ lại sẽ biến thành bộ dạng như bây giờ.
– Đi một bước tính một bước thôi.
Thở dài một tiếng, Bạch Nhạc lắc đầu nói:
– Ta cứ có cảm giác, còn sẽ có phiền toái cực lớn… Thân ở trong cục, ai cũng đừng hòng thoát được, khoái tốc đề thăng thực lực, một khi quy tắc thiên địa khôi phục, ngươi thực sự bước đến Bán Thần hẳn không thành vấn đề! Đến lúc đó, chí ít phải có lực lượng Bán Thành mới tính là có vài phần năng lực tự vệ.
– Ngươi cũng phải tận nhanh đề thăng thực lực mới được! Giờ ngươi đã đắc tội Lăng Tiên, một khi hắn có thể thoát thân đi ra, sợ rằng Vân Mộng Chân khó mà kiềm chế được, chỉ khi ngươi cũng bước đến cảnh giới Thần Linh thì mới có thể đương cự với bọn hắn, chúng ta cũng được đảm bảo an toàn.
Tựa hồ nghĩ đến điều gì, Bạch Cốt phu nhân lần nữa hỏi:
– Còn có Thế Giới Chi Tâm gì kia nữa, trước đây chẳng phải Hải Thần đã nói, ngươi có thể luyện hóa ư? Sao ngươi không tìm cơ hội luyện hóa?
Nhắc tới Thế Giới Chi Tâm, trên mặt Bạch Nhạc lập tức lộ ra một tia đắng chát.
Lời này, không tiếp nổi a!
…
Đông Hải!
Lúc trước sau khi Bạch Nhạc tiến vào Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, Bạch Cốt phu nhân cũng tìm được vị trí Quảng Hàn Thiên Cung ở Đông Hải.
Nàng trước là nâng lên Quảng Hàn Thiên Cung, đến sau Bạch Cốt Thần Giáo phát triển cũng đều là dựa vào Quảng Hàn Thiên Cung.
Giờ mới vừa chạy đến Đông Hải, Bạch Nhạc liền thấy được tòa cung điện khổng lồ nằm ngay trên mặt biển.
– Bái kiến giáo chủ!
Bạch Cốt phu nhân và Bạch Nhạc đồng thời hạ xuống phụ cận cung điện, lập tức liền có cao thủ Bạch Cốt Thần Giáo đi ra nghênh đón.
Khoát khoát tay, Bạch Cốt phu nhân quay sang Bạch Nhạc nói:
– Quảng Hàn Thiên Cung mà ta tìm được gần gần chỉ là một phần nhỏ, tựa như một tòa cung điện chìm dưới mặt biển, phần bí tàng không gian tựa hồ bị che giấu đi, căn bản không cách nào chạm đến.
Khẽ gật đầu, trong lòng Bạch Nhạc cũng rất rõ ràng, Quảng Hàn Thiên Cung là chính hắn luyện hóa, nhưng đương thời chẳng qua mới chỉ luyện hóa phân nửa, tính là tạm thời khống chế thiên cung, cách chân chính luyện hóa còn một đoạn rất xa xôi.
Về bản chất mà nói, Quảng Hàn Thiên Cung là một nơi bí tàng không gian, cũng là một tòa đạo tràng ở thời đại thượng cổ, trước đây còn chưa biết, nhưng giờ đây Bạch Nhạc đã rất rõ ràng, không có thực lực bán thần thì không khả năng thực sự khống chế Quảng Hàn Thiên Cung.
Đấy cũng là mục đích hắn trở về chuyến này!
Khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận khí tức Quảng Hàn Thiên Cung, đầu ngón tay Bạch Nhạc nhẹ nhàng điểm ra, phảng phất có một cỗ lực lượng vô hình bị dẫn dắt, trong tích tắc, bộ phận cung điện lộ trên mặt biển đột nhiên phát ra quang mang huyễn lệ, không ngừng khuếch trương ra xung quanh.
Biến cố đột nhiên này khiến cho tất cả đệ tử Bạch Cốt Thần Giáo trong Quảng Hàn Thiên Cung đều bị dọa cho nhảy dựng, cuống cuồng bay thoát ra ngoài.
Nếu không phải có Bạch Cốt phu nhân đứng ở bên, sợ rằng đã dẫn lên hỗn loạn không cách nào thu thập.
Không để ý tới đám đệ tử Bạch Cốt Thần Giáo kia, Bạch Nhạc triển khai Bán Thần Lĩnh Vực, dẫn động Quảng Hàn Thiên Cung triệt để mở ra.
Lấy tòa cung điện kia làm trung tâm, không gian không ngừng bành trướng, khắc này, tất cả đệ tử Bạch Cốt Thần Giáo đều bị dọa cho ngây ngốc.
Quá khủng bố!
Trước đó mặc dù bọn hắn đã biết Bạch Nhạc rất cường đại, nhưng ấn tượng đương thời so với bây giờ lại hoàn toàn khác biệt.
Đó là cảm giác áp bách không thể kháng cự, phảng phất ở trước mặt đối phương, bọn hắn chỉ nhỏ bé như hạt cát!
Những đệ tử Bạch Cốt Thần Giáo này vẫn luôn tin tưởng thần linh tồn tại, mà giờ đây cảm giác Bạch Nhạc mang đến cho bọn hắn lại không khác gì thần linh.
Hơn nữa, người có thực lực càng mạnh lại càng có thể cảm nhận được rõ ràng loại chênh lệch không thể vượt qua kia.
Tính từ thời điểm Bạch Cốt phu nhân tìm được Quảng Hàn Thiên Cung khi trước, đến nay đã qua đi trọn vẹn chín năm, bọn hắn một mực cắm rễ ở chỗ này, lại mãi đến bây giờ vẫn không phát giác ra được, bên trong Quảng Hàn Thiên Cung này lại có cất dấu không gian khổng lồ đến vậy.
Sau chừng khoảng một khắc đồng hồ, Quảng Hàn Thiên Cung rốt cục mới đình chỉ bành trướng.
Chương 2070: Quảng Hàn Thiên Cung (2)
Đương sơ Bạch Nhạc từng tiến vào Quảng Hàn Thiên Cung, khắc này, Quảng Hàn Thiên Cung rốt cục mới lần nữa trình hiện hoàn chỉnh trước mắt thế nhân.
– Vào xem xem!
Nhìn sang Bạch Cốt phu nhân, Bạch Nhạc nhẹ giọng mở miệng nói.
Đạp bước đi ra, Bạch Nhạc dẫn đầu tiến vào trong Quảng Hàn Thiên Cung.
Lúc trước hắn đã luyện hóa phân nửa, đối với hoàn cảnh nơi đây có thể nói vô cùng quen thuộc, nhưng giờ sau khi bước vào Bán Thần Cảnh, lần nữa tiến vào, cảm giác lại hoàn toàn bất đồng.
Không chút khoa trương mà nói, khắc này trong lòng Bạch Nhạc có một loại xung động mãnh liệt!
Triệt để luyện hóa phiến không gian này, dung hợp Quảng Hàn Thiên Cung với Bán Thần Lĩnh Vực của mình.
Bạch Nhạc có dự cảm, chỉ cần mình dung hợp Quảng Hàn Thiên Cung và Bán Thần Lĩnh Vực, thực lực liền có thể lần nữa tăng vọt, không dám nói bước đến cảnh giới Thần Linh, nhưng chí ít thực lực có thể đề thăng gấp bội!
Phải biết, tùy theo cảnh giới và thực lực tăng cao, mỗi một phần đề thăng đều sẽ trở nên khó khăn trắc trở dị thường, đến loại cảnh giới như bây giờ của Bạch Nhạc, thực lực mà tăng lên gấp bội, vậy thì thật quá đáng sợ.
Dục vọng đó, dù có là Bạch Nhạc cũng không cách nào áp chế được.
Nhưng mà, ý niệm ấy gần gần chỉ là lóe lên trong đầu liền bị Bạch Nhạc lần nữa đè xuống.
Cơ hội đề thăng thực lực tăng vọt tuy hiếm thấy, nhưng Bạch Nhạc lại có thể cảm giác được, đấy không phải con đường mình nên đi.
Dung nhập Quảng Hàn Thiên Cung vào Bán Thần Lĩnh Vực thì rất dễ, song nếu thật như thế, Bán Thần Lĩnh Vực liền không còn thuần túy nữa, mà sẽ pha tạp lực lượng thuộc về người khác, muốn tiến thêm một bước, thực sự bước đến Thần Linh Cảnh liền sẽ càng thêm trắc trở.
Cảm giác này vô cùng mãnh liệt, thế nên, dù cho cơ hội dễ dàng như bỡn để có thể khiến cho thực lực tăng vọt đặt ngay trước mắt, Bạch Nhạc vẫn kịp thời thanh tỉnh.
Hít sâu một hơi, Bạch Nhạc đè xuống kích động, một đường hướng thẳng đến trung tâm cung điện.
Trung tâm cung điện cũng là khu vực suốt chín năm qua Bạch Cốt phu nhân dẫn dắt Bạch Cốt Thần Giáo.
Chỉ là, bí tàng không gian không triển khai, bô phận hạch tâm trong cung điện cũng theo đó không cách nào tiến vào.
Giờ đây lần nữa cùng theo Bạch Nhạc tiến vào trong đó, Bạch Cốt phu nhân không khỏi có chút thổn thức.
Đương sơ khi Bạch Nhạc tiến vào nơi này, truyền thừa Quảng Hàn Kiếm Ảnh hiển hiện ra, đối với Bạch Nhạc trước đây mà nói, muốn tham ngộ là điều rất khó khăn trắc trở, nhưng lúc này lại đã không có gì thần bí nữa cả.
Rốt cuộc, truyền thừa được lưu giữ ở chỗ này gần gần chỉ là bộ phận tầm thường nhất, đối với người dưới Hóa Hư mà nói thì rất trân quý, nhưng so với truyền thừa đại đạo chân chính thì vẫn có chênh lệch xa không thể chạm.
Một đường hướng đến sâu trong cung điện, Bạch Nhạc ẩn ẩn cảm nhận được khí tức của một tia thần hồn.
– Cẩn thận!
Kéo lấy Bạch Cốt phu nhân, trong mắt Bạch Nhạc chớp qua vẻ ngưng trọng:
– Ngươi chờ ta ở đây, ta vào xem xem… Nơi này, sợ rằng có ẩn tàng một vị cường giả thần linh!
– Ngươi nói cái gì?
Tức thì, tròng mắt Bạch Cốt phu nhân đột nhiên co rụt lại, vội níu lấy cánh tay Bạch Nhạc.
Nơi đây vốn là đạo tràng Quảng Hàn Thiên Cung, vạn năm trôi qua, trước kia tất cả mọi người cho rằng, nơi này đã triệt để tàn phá, nhưng lúc này, trong bí tàng không gian của tam đại thiên tông đều có cường giả thần linh xuất thế, trong Quảng Hàn Thiên Cung ẩn giấu cường giả thần linh cũng là điều không quá khó hiểu.
Nhưng mà, đối mặt cường giả thần linh không nghi ngờ là một chuyện cực kỳ nguy hiểm, đặc biệt nơi đây còn là bí tàng không gian, tồn tại bọn hắn phải đối mặt khả năng không phải hóa thân thần hồn của Lăng Tiên như ở trong Đạo Lăng Thiên Tông, mà là chân thân của đối phương.
– Không sao cả!
Khoát khoát tay, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Khí tức đối phương rất hư nhược, dù thực sự có là cường giả thần linh, cũng tuyệt đối không thể triệt để sống lại… Ta vẫn ứng phó được! Ngươi cứ ở lại chỗ này chờ ta, nếu có gì bất trắc, đừng do dự, lập tức rời đi, ta tự có cách để thoát thân.
Lời này không phải qua loa, bằng vào Thôn Thiên Quyết, Bạch Nhạc tự tin, chỉ cần đối phương không khôi phục thực lực đỉnh phong, hắn muốn thoát thân không phải là điều gì quá mức khốn khó, đây cũng là lý do hắn dám tự tin tiếp tục thăm dò.
Đối với cường giả thần linh, hiểu biết của Bạch Nhạc thực sự có hạn, cơ hội như thế đặt ngay trước mắt, Bạch Nhạc không nỡ vứt bỏ.
…
Dặn dò Bạch Cốt phu nhân xong, Bạch Nhạc nắm chặt Nghịch Ma Kiếm trong tay, chậm rãi bước vào bên trong.
Gần như ngay khi Bạch Nhạc đi đến một nơi thiền điện, một tiếng thở dài đồng thời vang lên.
Từ trong tượng đá gian phòng thiền điện, một đạo thân ảnh bay ra, chậm rãi hiển hiện thân hình trước mặt Bạch Nhạc.
– Mệnh số vô thường… Cuối cùng vẫn không tránh thoát được.
– Tiểu tử Bạch Nhạc, bái kiến tiền bối!
Khẽ khom lưng, Bạch Nhạc nhẹ giọng mở miệng nói.
Mặc dù còn chưa biết thân phận đối phương, nhưng Bạch Nhạc dám khẳng định, đối phương tất là cường giả thần linh, xưng một tiếng tiền bối là điều hẳn nên.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







