[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 204 : Hung ác (c2031-c2040)
❮ sautiếp ❯Chương 2031: Hung ác
– Ngươi là ai?
Bên này Bạch Nhạc dẫn những người khác trốn đi, nhưng Hải Thần lại không hề để ý tới.
Những cường giả Hóa Hư trốn ra từ Chúng Tinh Tiểu Thế Giới này trong mắt hắn chỉ là con cờ để uy hiếp Bạch Nhạc mà thôi.
Bọn chúng chết cũng được, trốn cũng được, đều không quan trọng.
Bây giờ toàn bộ lực chú ý của Hải Thần đều dồn hết vào Thanh Đồng Quan.
Hắn thấy trên đó lộ ra một ánh thần quang, nhưng nó trước sau vẫn không hề có phản ứng.
Ở một diễn biến khác, Bạch Nhạc và Tân Gia Minh không lựa chọn nhân cơ hội bỏ trốn, mà sau khi họ thấy những người khác đã chạy đi, khe nứt không gian từ từ khép lại thì cùng nhau đáp xuống chiến trường.
Mãi cho đến lúc đó, Thanh Đồng Quan mới đột ngột bật nắp.
Thần Nữ chậm rãi từ trong đó bay ra, lạnh lùng nhìn Hải Thần.
Gần như trong khoảnh khắc khi thấy rõ đối phương, Hải Thần lập tức biến sắc.
– Thần Nữ?!
Cũng vì nỗi sợ hãi xuất phát từ bản năng nên mới có phản ứng thế này, đây là thứ không gạt người được.
– Không thể nào! Sao ngươi có thể còn sống? Chuyện này là không có khả năng!
Thần Nữ cười mỉa, khinh thường nói:
– Cả thứ phế vật như ngươi còn không chết, sao ta có thể chết được?
Lúc trước khi còn ở Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, Thần Nữ không chỉ một lần bảo trong mắt nàng ta, Hải Thần chỉ là đồ phế vật.
Nhưng cho dù ngày trước có nói kiểu gì thì cũng không thể gây chấn động bằng lúc nàng ta mắng thẳng mặt Hải Thần như bây giờ được.
Thần Nữ thực sự rất mạnh, mạnh đến mức khiến người ta phẫn nộ.
Sắc mặt Hải Thần cực kỳ khó coi, nhưng hắn ta trước sau vẫn không dám phản bác.
Thần Nữ lại liếc nhìn Bạch Nhạc, hài lòng khen:
– Còn ngươi thì rất cừ, nói chung không làm mất mặt Thần Tôn!
Khoảng khắc nàng ta ra tay kiềm chân Hải Thần ban nãy chắc chắn là thời cơ thích hợp nhất để Bạch Nhạc trốn đi.
Lúc đó, hắn có thể chọn tẩu vi thượng sách chung với đám người kia, vì cả nàng ta lẫn Hải Thần đều đang không rảnh tay để ý, nhưng cuối cùng tên họ Bạch này vẫn chọn ở lại mà không chút do dự, điều này khiến nàng ta tán thưởng thêm mấy phần.
Kẻ này, cần dứt thì dứt, hơn nữa một lời hứa đáng ngàn vàng.
Thật đúng như những gì Bạch Nhạc đã nói, hắn không chỉ vì sự sống sót của bản thân, mà còn nguyện ý liều mạng vì Chúng Tinh Tiểu Thế Giới.
– Thì ra là thế! Thần Nữ, ngươi vốn dĩ vẫn chưa sống lại.
Chỉ mấy câu như thế, trong mắt Hải Thần đã lần nữa lộ ra vẻ hưng phấn.
Ban nãy khi đột nhiên nhìn thấy Thần Nữ, tâm thần hắn ta quả thật có hơi rối loạn.
Sự sợ hãi Thần Nữ xuất phát từ bản năng làm hắn hoảng như gà mắc tóc, gần như không thể điều chỉnh mạch suy nghĩ.
Nhưng, chỉ qua một chốc lát như thế, Hải Thần đã lần nữa bình tĩnh lại, hơn nữa còn nhìn ra điểm mấu chốt bên trong.
– Ngươi nói nhiều thế là đang kéo dài thời gian chứ gì? Mười mấy tên Hóa Hư vừa chết ban nãy đã giúp ngươi khôi phục một phần thực lực, đúng không? Ha ha, không sai rồi, nếu ta không giết mười mấy tên đó, ngươi vốn không đánh ra một đòn thế được.
Trong mắt Hải Thần lộ ra vẻ hưng phấn, tiếp tục nói:
– Thần Nữ, ngươi bị chúng thần áp chế, cho dù không chết thì cũng chỉ còn nửa cái mạng.
Bị nhốt trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới kia, ngươi căn bản không có cách khôi phục thực lực.
Ngươi không làm gì được ta, nếu không ta sớm đã chết mất xác rồi, chứ làm gì nói dài nói dai kiểu này với ngươi được.
– …
Những lời này tiết lộ quá nhiều tin tức, khiến lòng Bạch Nhạc thấy hơi rờn rợn.
Lúc trước Thần Nữ không hề nói dối, chúng thần quả thực muốn tiêu diệt nàng ta, hơn nữa cái chết của chúng thần rất có thể có liên quan rất lớn tới Thần Nữ.
Chính điều này đã khiến nàng ta bị trấn áp trong Thanh Đồng Quan, quàng tại Chúng Thần Mộ Địa.
Thần Nữ lúc ở đỉnh phong rốt cuộc mạnh tới cỡ nào?
Lấy sức một mình giết chết chúng thần có lẽ hơi khoa trương, nhưng nếu muốn giết, chắc chắn cũng là chuyện dễ dàng.
Quan trọng nhất là, bây giờ Hải Thần đã nhìn ra chân tướng.
Người khác có thể không biết, nhưng Bạch Nhạc lại rõ ràng, người bay ra từ Thanh Đồng Quan lúc này tuyệt đối không phải Thần Nữ, mà chỉ là một luồng thần hồn của nàng ta.
Trạng thái như thế, e nàng ta không mạnh hơn hắn bao nhiêu, nếu bị tên Hải Thần kia bóc trần thì ắt phải rơi vào mối nguy kinh khủng.
– Đã nhiều năm như thế, ấy vậy mà ngươi vẫn chỉ biết giở mấy trò khôn vặt này!
Tuy sự thật đã bị Hải Thần nói toạc ra, nhưng Thần Nữ vẫn giữ nguyên bộ dáng hờ hững như cũ, trong giọng nói vẫn ngập vẻ khinh thường.
Sắc mặt Hải Thần có phần bực bội, hắn ta lớn giọng quát:
– Thần Nữ, ngươi tưởng mình vẫn còn là Thiên Đạo Chi Nữ của năm đó à? Ngay cả ba phần thực lực ngươi cũng không vận ra được, có tư cách gì mà coi thường ta?
– Ngươi vĩnh
Trong mắt Thần Nữ lộ ra vẻ kiêu ngạo, bình thản đáp:
– Loại phế vật vĩnh viễn không có can đảm nhúng tay vào, chỉ dám núp đằng sau ngắc ngoải hơi tàn như ngươi giống hệt loài sâu kiến đáng thương.
Cho dù là lúc nào, ngươi cũng không có tư cách so sánh với ta.
Chương 2032: Thiên Đạo Già Tỏa
Mặt mày Hải Thần bỗng trở nên hung ác, điên cuồng nói:
– … Được làm vua thua làm giặc! Thần Nữ, thu lại sự tự phụ của ngươi đi! Ta sẽ dùng chính đôi tay này đánh nát sự kiêu ngạo của ngươi, ta sẽ khiến ngươi quỳ mọp dưới chân ta mà cầu xin ta tha tội.
Thiên Đạo Chi Nữ gì chứ, đứng trước sức mạnh tuyệt đối thì đều là lời nói nhảm!
Hắn ta dứt lời thì lật tay, lần nữa cầm Tam Xoa Kích hung hăng tấn công về phía Thần Nữ.
Ngôn ngữ không có tác dụng, chỉ có thực lực mạnh mẽ mới là bùa hộ thân cho mọi thứ.
Mặc dù trước đó đã bị Thần Nữ làm trọng thương, nhưng nói cho cùng Hải Thần vẫn là cường giả Thần Linh.
Một kích này đã hiển hiện ra sự đáng sợ của Thần Linh trong đó.
Cả trời đất tức khắc giống như đều bị giam cầm, ngay cả cường giả như Bạch Nhạc và Tân Gia Minh cũng như hãm vào bùn lầy.
Họ muốn cử động còn khó, nói chi là đến phía trước hỗ trợ.
– Nổ!
Trong mắt Thần Nữ đầy vẻ lạnh lùng, thân hình nàng ta vẫn đứng yên bất động, chỉ mở miệng thốt ra một chữ này.
Nhưng chẳng mấy chốc, tử khí trong cơ thể Hải Thần đã đột ngột nổ tung, lóe ra ánh sáng đen đặc, nháy mắt ép hắn ta phải đứng chôn chân, thậm chí cả một vùng nước biển bên cạnh dường như cũng nhiễm thành sắc mực.
Tử khí ăn mòn, đây mới là phần đáng sợ nhất trong một đòn vừa rồi của Thần Nữ.
Một khi tử khí này nổ tung, cho dù Hải Thần có mạnh cũng có phần không kham nổi.
Chỉ là, Hải Thần lần nữa bị trọng thương nhưng vẫn không có vẻ gì là sợ hãi, thậm chí hắn ta còn bật cười sằng sặc như điên:
– Thần Nữ, ngươi chỉ có chút bản lĩnh đó thôi à? Chút tử khí này tối đa chỉ làm tổn hại đến thân thể ta, chứ căn bản không thể uy hiếp tính mạng của ta được.
Rồi chẳng mấy chốc, ta sẽ tóm được ngươi.
Ngươi kiêu căng như thế, năm đó cả Thần Tôn ngươi cũng không thèm nhìn, giờ lại rơi vào tay ta rồi! Ha ha ha, thật không ngờ, Hải Thần này cũng có một ngày có thể thưởng thức tư vị của Thần Nữ… Sảng khoái!!!
Hắn ta vừa cười man dại, vừa không để ý đến thương thế của mình mà vươn tay toan chộp lấy Thần Nữ.
Đáng tiếc, trên mặt Thần Nữ vẫn không mảy may dao động, giống như nàng ta vốn không để ý tới những lời chối tai kia, cũng căn bản xem thường sự uy hiếp của Hải Thần.
– Dựa vào ngươi mà cũng xứng khẩu xuất cuồng ngôn với ta?
Hải Thần đón lấy ánh mắt Thần Nữ, linh hồn dường như cũng phát đau.
Ánh mắt đó, là sự khinh miết từ tận trong xương cốt, trong máu huyết, trong linh hồn.
Nó giống như một con rồng kiêu ngạo, dù sa vào chốn ao tù cũng không thèm liếc nhìn bọn cá tép xung quanh.
Lại giống như một con mãnh hổ ung dung, dù bị trọng thương tứa máu, nhưng vẫn không ban phát ánh mắt nào cho con chó hoang bên cạnh.
Nhưng Hải Thần hắn là cá tép sao? Là chó hoang à?
Không phải, hắn là Thần Linh, là vị thần từ thời thượng cổ còn sống tới bây giờ, cũng có khi là vị thần duy nhất còn sống.
Nộ Hải Sinh Lan.
Hải Thần lộ ra một tay, trên hư không lập tức như có vô số ngấn nước ngưng tụ, rồi lao về phía Thần Nữ.
Hắn nhất định phải bắt lấy Thần Nữ, sau đó đạp nữ nhân kiêu ngạo này dưới chân, áp ở dưới người, để ả rơi vào đau khổ và cầu xin, cho ả nếm thử cái gì gọi là tuyệt vọng.
– Thiên Đạo Chi Già*.
*Già: cái gông, cái cùm.
Trên người Thần Nữ lộ ra một vầng thần quang rực rỡ, chỉ chớp mắt, Hải Thần đã bị vây bởi tầng tầng lớp lớp gông xiềng.
Dù có mạnh mẽ như Thần Linh cũng lập tức bị gông cùm trói nghiến.
Nhưng cùng lúc đó, thân ảnh Thần Nữ cũng bắt đầu mờ nhạt.
Hải Thần gườm gườm nhìn nàng ta, gào thét:
– Thần Nữ, giờ ngươi chẳng qua chỉ là một luồng thần hồn, vậy mà lại dám mù quáng thi triển Thiên Đạo thần thông! Ngươi không sợ thần hồn mình câu diệt à?
Quả thực hắn không có cách thoát khỏi Thiên Đạo Già Tỏa này, nhưng đó cũng chỉ là tạm thời mà thôi.
Lấy trạng thái hôm nay của Thần Nữ thì vốn dĩ không thể tiếp tục duy trì sự hao tổn này.
Tối đa trong vòng trăm tức, không cần hắn ra tay, thần hồn con ả này cũng tự vỡ nát, vạn kiếp bất phục.
Thần Nữ không hề có ý sẽ quan tâm Hải Thần, chỉ đưa mắt nhìn Bạch Nhạc, nói:
– Bạch Nhạc, ngươi còn không ra tay?
Gần như trong khoảnh khắc Thần Nữ cất lời, Bạch Nhạc bỗng cảm thấy thân thể nhẹ bẫng.
Cảm giác trì trệ như lún vào đầm lầy trước đây đã hoàn toàn biến mất.
Chẳng mấy chốc, hắn đã hiểu ra.
Bây giờ Thần Nữ tối đa chỉ có thể kiềm chân Hải Thần, chứ không có cách nào giết chết.
Bản thân Bạch Nhạc cần phối hợp với nàng ta để hoàn thành một đòn này, giống như năm đó khi hắn mới bước vào không gian bí tàng, Hải Thần vừa thức tỉnh đã dùng Định Hải Thần Quang cố định Sát Thần cho hắn giết vậy.
Chỉ là, cục diện hôm nay rõ là đã hung hiểm hơn gấp trăm lần.
Nhưng giờ Bạch Nhạc đã không còn thời gian suy tính thiệt hơn nữa.
Hắn gần như hành động theo bản năng, vung kiếm trong tay chém về phía Hải Thần.
– Coong…
Một tiếng kiếm trong trẻo vang lên, Nghịch Ma Kiếm chuẩn xác chém vào người Hải Thần, nhưng là, mũi kiếm lại chẳng thể mảy may đả thương hắn.
Chương 2033: Thiên Đạo Già Tỏa (2)
Hải Thần khinh thường nhìn Bạch Nhạc, cười mỉa:
– Ha ha ha, ngươi chỉ dựa vào loài sâu kiến như thế? Dù hắn có chém một ngàn kiếm, một vạn kiếm, cũng há có thể tổn thương tới thân thể ta?
Lúc trước Thần Nữ có thể dựa vào Thanh Đồng Quan để đả thương hắn, nhưng đấy là bởi nàng ta là thần, chứ còn Bạch Nhạc? Tên đấy chẳng qua chỉ mới bước vào Bán Thần mà thôi.
Khoảng cách giữa Bán Thần và Thần Linh vẫn là một bờ hào không có cách nào vượt qua nổi.
Giống như khi đó trong Thanh Đồng Quan, Bạch Nhạc không có cách nào đả thương tới thân thể Thần Nữ vậy.
Chỉ là… vậy thì sao?
Ánh mắt Bạch Nhạc lóe lên, hắn lập tức thu Nghịch Ma Kiếm rồi dùng hai tay chụp thẳng vào người Hải Thần.
– Thôn Thiên.
Thôn Thiên Quyết.
Vì khoảng cách thực lực quá lớn nên có lẽ lưỡi kiếm không thể gây thương tổn cho Hải Thần, nhưng Bạch Nhạc lại có thần thông có thể vượt qua cảnh giới.
Đó là thần thông thuộc về Thần Tôn.
Lúc trước cả Thần Nữ cũng bị Bạch Nhạc ép đến mức không thể không đuổi vào Thanh Đồng Quan để ngăn cản, huống hồ là Hải Thần.
Chỉ chớp mắt, lực cắn nuốt đáng sợ đã xâm nhập vào người Hải Thần, trực tiếp chiếm đoạt sức mạnh của hắn ta.
Cảm thụ được thần lực trong cơ thể đang mất đi, Hải Thần lập tức hoảng loạn gào lên, trong âm thanh còn hàm chứa cả sự phẫn nộ:
– Không!!!
Thần Nữ khinh miệt nhìn Hải Thần, lạt lẽo nói:
– Ngu xuẩn! Ngươi thật sự nghĩ Thần Thể là vô địch à? Hay ngươi đã quên mất hắn là truyền nhân của ai?
Từ lúc đồng ý để Bạch Nhạc dẫn mình rời khỏi Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, Thần Nữ đã nghĩ xong cách đối phó với Hải Thần.
Bây giờ, tất cả đều đang tiến hành theo kế hoạch của nàng ta.
Chứ nếu ngay cả một chút nắm chắc cũng không có, sao nàng ta có thể tùy tiện ra ngoài mà đối đầu với một vị Thần Linh còn sống được?
Cắn nuốt.
Thần lực vào cơ thể khiến Bạch Nhạc có cảm giác sung sướng tràn trề, Bán Thần Lĩnh Vực cũng theo đó lần nữa gia tăng, hoàn thiện.
Lợi ích từ sức mạnh của một vị Thần Linh thật sự quá lớn.
Nếu là lúc bình thường, Bạch Nhạc căn bản không thể có cơ hội tới gần Hải Thần, lại càng không thể thẳng tay cắn nuốt sức mạnh của đối phương như thế, mà sớm đã bị đập chết như đập muỗi rồi.
Nhưng vị Thần Nữ đây lại tạo cho hắn một thời cơ hoàn mỹ đến thế!
Cảm nhận được thần lực dần cạn kiệt, Hải Thần lập tức lùi bước, mưu toan bàn tính với Thần Nữ:
– Thần Nữ, có chuyện gì thì chúng ta bàn lại! Ta đồng ý nhượng bộ, nhưng đừng để loài sâu kiến như vậy được dịp ăn hôi!
Dù sao lấy thân phận của Thần Nữ, hắn ta có cúi đầu cũng không tính là mất mặt.
Chỉ tiếc, Thần Nữ vốn không hề có ý đàm phán.
Nàng ta lạnh lùng nhìn Hải Thần, nói giọng thản nhiên:
– Không cần uổng phí tâm cơ! Chỉ dựa vào mấy lời nói dơ bẩn hồi nãy đã đủ để ta không tha cho ngươi rồi.
Huống hồ… từ bao giờ mà truyền nhân của Thần Tôn lại thành ‘loài sâu kiến’ trong mắt ngươi vậy?
Kỳ thật nàng ta không mấy quan tâm Bạch Nhạc, nhưng ‘truyền nhân của Thần Tôn’ thì lại khác.
Bởi vì đó vốn không phải sự tôn trọng với tên họ Bạch kia, mà là sự tôn kính dành cho Thần Tôn.
Thấy Thần Nữ không hề có ý nhún nhường, Hải Thần cũng triệt để phẫn nộ, mắng chửi như điên:
– Đồ nữ nhân điên! Ngươi làm vậy thì được lợi gì chứ? Ngươi liều với ta tới ngọc nát đá tan, sau cùng lại để tên ngu si này tới hôi của, đồ điên! Ta thấy ngươi không chịu nổi vắng vẻ nên mới kiếm một kẻ mà giở trò dưới bộc trên dâu! Cái gì Thần Nữ băng thanh ngọc khiết? Ta khinh! Rồi sẽ có ngày ta biến ngươi thành ả dâm phụ để cả thế gian ai cũng có thể đè!
Đừng nói Thần Nữ, cho dù là Bạch Nhạc khi nghe thấy những lời như vậy, trong lòng cũng không khỏi dấy lên nỗi căm ghét.
Thân là cường giả Thần Linh, nhưng tên Hải Thần này bây giờ lại không có một chút phong thái khí độ mà Thần Linh nên có, thậm chí hắn ta càng giống một kẻ vô lại đầu đường, chỉ biết dùng lời bẩn tưởi tới kiếm chuyện với đối phương.
Vô sỉ không gì bằng!
Dù thực chất Bạch Nhạc cũng không ưa gì Thần Nữ, nhưng lúc này hắn lại hoàn toàn hạ quyết tâm sẽ đứng cùng chiến tuyến với nàng ta để giết tên khốn này.
– Ngươi đang sợ.
Thần Nữ vẫn cực kỳ bình tĩnh:
– Vì vậy nên ngươi chỉ có thể dùng cách này để che giấu nỗi sợ của mình.
Hải Thần, kẻ như ngươi cũng xứng xưng là cường giả Thần Linh à?
Mắt Hải Thần vằn lên sự điên cuồng, uy hiếp:
– A a a, đồ dâm phụ! Ngươi là con tiện nhân chỉ muốn điên cuồng lấy lòng nhân ngãi của mình thôi.
Ngươi nghĩ ngươi thắng chắc rồi á? Nhưng ta sẽ không để các ngươi được bở đâu.
Chết đi, chết chung đi! Dù bản thần có chết, cũng phải kéo các ngươi chôn cùng.
Trời muốn người diệt vong, trước phải khiến người điên cuồng.
Nhưng khi đối tượng đổi từ người thành thần, điều này lại chưa chắc.
Một kẻ điên trong vài tình huống nào đó cũng có thể gây ra sự phá hoại cực lớn, chứ đừng nói là một vị Thần Linh.
Trở lại với Hải Thần, tuy đã bị Thần Nữ đẩy vào đường cùng, nhưng cũng không có nghĩa là hắn ta chỉ đành bó tay chịu trói.
Mỗi một vị cường giả Thần Linh đều có một đòn sát thủ lợi hại nhất, muốn giết chết họ, trước giờ đều không phải chuyện gì dễ dàng.
Chương 2034: Tiếp tục chống đỡ
Lúc còn ở Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, Thần Nữ cũng đã từng nói, muốn giết Hải Thần ắt là chuyện cực kỳ khó khăn.
Chỉ cần một sơ suất thôi là sẽ vạn kiếp bất phục.
Mọi chuyện lúc trước có vẻ quá thuận lợi, thuận lợi tới mức khiến tinh thần Bạch Nhạc có phần buông lỏng.
Nhưng hôm nay, khi thấy Hải Thần thật sự liều mạng, bấy giờ mới làm hắn sực nhớ tới những lời của Thần Nữ.
– Thiên Băng.
Trong mắt Hải Thần ánh lên hào quang xanh thẳm.
Vào giờ khắc đó, cả thế gian dường như cũng run rẩy theo.
Thiên Băng.
Thứ vỡ nát là một vùng không gian này.
Hải Thần hôm nay đã bị ép vào bước đường cùng, căn bản không nghĩ gì tới Thế Giới Chi Tâm nữa.
Giờ hắn chỉ muốn hoàn toàn giết chết Bạch Nhạc và Thần Nữ, cho dù phải trả bằng cái giá nào, cho dù có đồng quy vu tận đi chăng nữa.
Tiểu Thế Giới này vốn không lớn, mà thật ra nó càng giống một vùng đệm nối liền Chúng Tinh Tiểu Thế Giới và thế giới thật hơn.
Nó quả thật có thể bị hủy diệt một khi Hải Thần triệt để điên cuồng và sức mạnh Thần Linh hoàn toàn bùng nổ.
Thiên Đạo Già Tỏa tuy rất mạnh, nhưng Thần Nữ bây giờ lại không phải chân thân, sức mạnh có thể vận dụng cũng có hạn.
Nàng ta muốn tạm thời vây khốn Hải Thần thì không khó, nhưng khi tên này muốn hủy diệt nơi đây, Thiên Đạo Già Tỏa cũng đã theo đó mà bắt đầu tan vỡ.
Nhưng mà, đối với hải thần mà nói, công kích cũng không chỉ như vậy.
– Hải Khiếu.
Hải Thần lại hét lên hai chữ, sóng biển xung quanh lần nữa tung trào, như muốn lấp đầy cả thế giới.
Thần Nữ thấy vậy thì hơi biến sắc.
Nàng ta biết, tên khốn này đang muốn dung hợp Thần Vực của hắn và một phần thế giới này lại với nhau, rồi trọng sinh từ trong hủy diệt.
Dù đã đến tuyệt cảnh, nhưng Hải Thần vẫn không hề buông bỏ hy vọng.
Chuyện này giống như người phàm nhảy múa trên mũi đao, một lần sơ sẩy sẽ vạn kiếp bất phục, nhưng nếu tiếp tục chống đỡ, sẽ có thể khởi tử hồi sinh.
Một khi Thần Vực và không gian này dung hợp, vậy cho dù là Thần Nữ cũng chắc chắn không thể cản được đòn tấn công của hắn ta.
Hơn nữa, việc này có thể khôi phục lại Thế Giới Chi Tâm, hoàn thành luyện hóa, giúp Hải Thần hắn lần nữa đột phá.
Xác suất thành công của vế sau mặc dù rất nhỏ, thậm chí có thể nói chỉ chiếm một phần vạn khả năng, nhưng quả thực là vẫn có.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao trước đây Hải Thần thà để Bạch Nhạc vào Chúng Tinh Tiểu Thế Giới tu hành, sau đó lại bức ép hắn dùng Thôn Thiên Quyết luyện hóa tiểu thế giới này.
Tính nguy hiểm của hành động này rất cao, nhưng giờ Hải Thần đã không còn lựa chọn nào khác.
Dù chỉ có hy vọng may nhờ rủi chịu, hắn nhất định cũng phải cược một lần.
Nếu thắng là thắng to.
Hải Thần hắn sẽ có được mọi thứ, thậm chí khiến Thần Nữ muốn tự sát cũng không được, sau đó hắn sẽ biến mọi lời khinh miệt của nàng ta đối với mình trước đây thành sự thật.
Ngộ nhỡ có thua, hắn cũng có thể kéo Bạch Nhạc và Thần Nữ theo làm đệm lưng, mọi người cùng ôm nhau chết chùm.
Ùng ục.
Bạch Nhạc gần như lập tức bị sóng biển nhấn chìm.
Thôn Thiên Quyết tuy khủng khiếp, nhưng thực lực của Bạch Nhạc vẫn còn quá yếu.
Giờ sức mạnh của toàn bộ tiểu thế giới này đều bùng nổ, cho dù Thôn Thiên Quyết có mạnh tới cỡ nào, hắn cũng không còn cách nào tiếp tục gắng gượng nữa.
Bạch Nhạc phun ra một búng máu, hắn chịu phản phệ, người gần như ngất lịm đi.
Giờ cả thân thể lẫn linh hồn hắn đều đã bị trọng thương, gần như bất cứ lúc nào cũng có thể nổ tan xác.
Một loại cảm giác bất lực chợt dâng trào.
Giờ khắc này, Bạch Nhạc rất rõ, việc này đã vượt qua phạm vi năng lực của mình, thứ để lại cho hắn chỉ còn là tuyệt vọng.
Loại đau đớn như xé nát này khiến hắn cứ thế tản đi Thôn Thiên Quyết, bỏ cuộc.
Sống cũng được, chết thì thôi, cứ nghe theo số trời vậy.
Chỉ là, khi nghĩ đến cái chết của Hàn Tinh và Giang Nhược Hư, nghĩ đến biết bao người vô tội trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, Bạch Nhạc lại không có cách nào thuyết phục bản thân mình từ bỏ.
– Ta… không tin mệnh!
Bạch Nhạc hét lên giận dữ, da thịt trên người hắn nứt toác ra, máu tươi đầm đìa, cả ý thức vào giờ khắc này đã cũng có phần mờ mịt, nhưng một chấp niệm kia trước sau vẫn vực hắn tiếp tục cắn răng gượng chống.
Cho dù có chết, hắn cũng phải gượng đến thời khắc cuối cùng, gượng đến khi thân thể hoàn toàn vỡ nát cùng Thần Linh.
– Thôn Thiên.
Bạch Nhạc vận Thông Thiên Ma Công đến cực hạn.
Hắn chẳng những không giảm bớt tốc độ cắn nuốt, ngược lại còn dốc toàn lực làm nổ tung luồng sức mạnh này.
Giờ khắc này, ngay cả Thần Nữ, trong mắt cũng không khỏi lóe lên.
Nói thực lòng, ban nãy nàng ta cũng thoáng có ý nghĩ tuyệt vọng, suýt nữa muốn làm nổ tung thần hồn để bản thân mình hoàn toàn chết đi, dẫu kết quả có thế nào cũng không đến mức rơi vào tay Hải Thần chịu nhục.
Nhưng sự quyết tâm này của Bạch Nhạc đã khiến Thần Nữ lần nữa nảy sinh hy vọng.
Nếu Bạch Nhạc thật sự có thể chống đỡ tiếp, vậy chưa chắc mình không thể liên thủ với hắn để xoay chuyển lại cục diện.
Mắt Thần Nữ ánh lên thần quang, chợt cất giọng:
– Bạch Nhạc, tiếp tục gắng gượng cho ta! Chỉ cần ngươi gượng nổi, ta sẽ tặng ngươi một tràng tạo hóa không thể tưởng tượng.
Chương 2035: Tinh Vẫn*
*Tinh Vẫn: sao rơi
Thanh âm này như xuyên qua tất cả trở ngại mà vang dội trong thần hồn, dù ý thức Bạch Nhạc đã đến hồi rệu rã, nhưng hắn vẫn nghe rõ từng câu.
Khóe miệng Bạch Nhạc nhếch thành nụ cười mỉa mai, hắn toan mở miệng, nhưng rồi một chữ cũng không nói nên lời.
Chỉ là suy nghĩ trong tận đáy lòng lại cực kỳ mãnh liệt.
Tạo hóa gì chứ, đến nước này rồi, hắn nào có còn quan tâm.
So với đau đớn kịch liệt như lăng trì này, so với bước đường cùng khiến người ta không nhìn thấy một chút hy vọng này, tạo hóa, dụ hoặc, phỏng còn ý nghĩa gì đâu?
Thứ có thể giúp hắn tiếp tục chống đỡ, chỉ là một sợi chấp niệm, một sự quật cường thà gãy không cong, cùng với một phần hứa hẹn và trách nhiệm mà hắn thà chết cũng không chịu cô phụ.
Trời long đất lở, núi hô biển gầm.
Toàn bộ tiểu thế giới này dường như đã biến thành địa ngục hủy diệt, tận tuyệt mọi thứ.
– Loại cảm giác này… là muốn hủy diệt à?
Bên ngoài không gian bí tàng, kỳ thực Cố Vong Tình vẫn chưa đi xa.
Tuy chạy trước, nhưng Cố Vong Tình vẫn muốn biết kết quả, bởi vì chuyện này đối với hắn mà nói cũng có ảnh hưởng rất lớn.
Hắn trốn đi đã đồng nghĩa với phản bội Bạch Nhạc và Thần Nữ.
Nếu Hải Thần thắng thì không sao, nhược bằng để hai kẻ kia thành công giết thần, vậy thứ chờ đợi hắn sẽ là sự truy sát không ngừng không nghỉ.
Khoảng khắc khi đặt chân đến thế giới thật, Cố Vong Tình đã cảm nhận được sự khuyết thiếu của quy tắc Thiên Đạo.
Hoàn cảnh ở đây thậm chí còn không bằng Chúng Tinh Tiểu Thế Giới.
Một khi Bạch Nhạc và Thần Nữ thành công, chỉ e trời rộng đất dày cũng không có chỗ cho hắn dung thân nữa.
Biện pháp duy nhất, chính là hắn thủ ở đây, đợi trận chiến này kết thúc, rồi nhân lúc Bạch Nhạc và Thần Nữ đánh với Hải Thần đến lưỡng bại câu thương thì ra tay giết chết chúng, như vậy mới tính là diệt sạch hậu hoạn.
Chỉ là, dựa theo tình hình Cố Vong Tình cảm ứng được thì có vẻ mọi thứ đang phát triển theo hướng tốt nhất.
Một phần thế giới này đang sụp đổ.
Nếu nó thể vì thế mà bị hủy diệt, Bạch Nhạc, Thần Nữ, Hải Thần cùng đồng quy vu tận thì đó mới là kết quả mà Cố Vong Tình muốn thấy nhất.
Thói thường, người ta vẫn hay quên một vài chuyện, một vài nhân vật nhỏ nhoi không đáng nhắc.
Nhưng thứ mấu chốt xoay chuyển được cục diện, lại hay nằm ở những điều bị bỏ quên này.
So với Bạch Nhạc và Thần Nữ, Tân Gia Minh là một nhân vật không có hào quang.
Thậm chí chỉ cần Hải Thần muốn thì một ngón tay là đã có thể đè chết ông.
Thực tế, ngoại trừ lúc hỗ trợ những cường giả Hóa Hư chạy trốn ra thì Tân Gia Minh vẫn không hề ra tay, đến nỗi cả Hải Thần, Thần Nữ hay thậm chí là Bạch Nhạc đều quên mất sự tồn tại của ông.
Nhưng mà, đương khi ý thức của Bạch Nhạc mờ đi và bị dồn vào tuyệt cảnh, vị quốc sư đây lại đột nhiên có hành động.
Thân làm người đứng đầu của Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, cho dù là thực lực hay tâm kế của Tân Gia Minh đều không phải thứ mà tu hành giả bình thường có thể so sánh được.
Nếu không phải vì quy tắc thiên địa không đầy đủ, hạn chế thực lực của ông thì ông sớm đã bước vào Thần Linh Cảnh rồi.
Đây là điều mà Thần Nữ cũng từng thừa nhận.
Tân Gia Minh biết rõ thực lực của mình như nào, ông cũng biết, cực hạn của mình là ở đâu.
Nếu ra tay từ đầu, ông sẽ chẳng có cơ hội nào hết, mà chỉ chớp mắt sẽ bị Hải Thần diệt gọn.
Thế nên ông vẫn luôn chờ một cơ hội.
Lúc Thần Nữ dùng Thiên Đạo Già Tỏa vây khốn Hải Thần, Tân Gia Minh đã từng muốn ra tay, nhưng sau cùng ông vẫn nhịn xuống.
Mãi tới khi tình hình đã tồi tệ tới cực điểm, thậm chí những người khác đều đã bỏ quên ông, bấy giờ Tân Gia Minh biết rằng, thời cơ mình vẫn luôn chờ đã đến.
– Chúng Tinh.
Tân Gia Minh chậm rãi thốt ra hai chữ này, trên người ông cũng phút chốc lộ ra một vầng tinh quang ngời sáng.
Biến cố bất ngờ này thu hút sự chú ý của cả Hải Thần lẫn Thần Nữ.
Chỉ là, bây giờ mới phát hiện thì đã quá trễ rồi.
Đánh với Thần Nữ, Hải Thần đã liều đến cực hạn, hắn ta mưu toan dung hợp Thần Vực và tiểu thế giới này, tất cả tinh lực đều đã bị kiềm chế, nên vốn dĩ không kịp ngăn cản Tân Gia Minh.
Chẳng mấy chốc, bên người Tân Gia Minh đã xuất hiện một vùng sao trời rực rỡ.
Không nhiều không ít, vừa đúng một nghìn ngôi.
Đây là tất cả sao mà Tân Gia Minh có thể nhìn thấy trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, cũng là căn cơ Bán Thần Lĩnh Vực của ông.
– Vỡ!
Tiếng nói vừa dứt, ông lập tức đánh nát Bán Thần Lĩnh Vực của mình, không chút do dự, thậm chí cũng không hề chậm trễ.
Đối với người khác ác, đối với mình càng ác hơn.
Từ khoảng khắc bước ra khỏi Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, kỳ thật Tân Gia Minh đã sinh tử chí, nếu không, ông cũng không chọn ở lại đối đầu Hải Thần với Bạch Nhạc, mà là chạy trốn chung với số cường giả Hóa Hư kia.
Biểu hiện của Bạch Nhạc khi trước đã đủ chứng minh tâm ý của hắn.
Dù thắng dù thua, người này đều đã không thẹn với sự phó thác của Giang Nhược Hư.
Ngay cả một người không hề có quan hệ gì với Chúng Tinh Tiểu Thế Giới như hắn mà cũng có thể dốc hết toàn lực, không tiếc tính mạng để cứu vớt chúng sinh, vậy ông còn lý do gì chùn bước?
Chương 2036: Tinh Vẫn (2)
– Dừng tay! Cái đồ điên nhà ngươi, ngươi muốn làm gì hả?
Nhận thấy Tân Gia Minh trực tiếp làm vỡ nát Tinh Hải, Hải Thần không khỏi gào lên:
– Dừng tay! Loài người kia, lập tức dừng tay, bản thần có thể ban cho ngươi sự bất tử.
Tân Gia Minh lạnh lùng nhìn hắn ta, khinh thường đáp:
– Ngu xuẩn!
Ngay cả Bán Thần Lĩnh Vực cũng đã vỡ nát, lúc này mà ngươi còn thương lượng bảo người ta dừng tay, bảo cho người ta bất tử? Đúng là nực cười!
Trái ngược với Hải Thần, trong mắt Thần Nữ lại lộ ra sự kinh ngạc.
Tân Gia Minh nhìn Hải Thần, nói đầy khinh miệt:
– Thần Linh gì chứ, chẳng qua là tu sĩ mạnh hơn chút mà thôi.
Nếu sinh sớm vạn năm, mình ta là có thể trảm ngươi.
Tuy luận thực lực, Tân Gia Minh quả thật kém xa Hải Thần và Thần Nữ, nhưng phần kiêu ngạo trong cốt tủy lại không hề thua bất kỳ ai.
Chỉ là ông sinh nhầm thời, lại bị vây trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới mà thôi.
Nhưng có thể đi tới đây, tận mắt nhìn thấy thế giới bên ngoài, có thể tham gia vào hành động giết thần, đối với ông mà nói đã đủ rồi.
– Tinh Vẫn.
Ánh mắt cuối cùng của Tân Gia Minh là dành cho Bạch Nhạc.
Sau đó, ông mạnh mẽ vận thần thông, hung hăng lao về phía Hải Thần.
Một kích này, không chỉ là đòn tấn công của một mình Tân Gia Minh, mà nó còn đại diện cho sự phẫn nộ và phản công của toàn bộ Chúng Tinh Tiểu Thế Giới.
Chỉ tích tắc, một nghìn ngôi sao trên không trung lập tức hóa thành sao băng, đồng loạt cùng ông đâm sầm vào kẻ thù.
Hình ảnh đó tựa như nghìn ánh sao băng cùng lúc rơi vào biển lớn.
Đẹp đến cực hạn, mà cũng đáng sợ tới tột cùng.
– Thần Nữ, nói với Bạch Nhạc… Chúng Tinh Tiểu Thế Giới ta nợ ơn hắn!
Câu nói sau cùng vừa dứt, thần hồn Tân Gia Minh đã sôi trào.
Mỗi một phần sức mạnh trong cơ thể, trong thần hồn và trong Bán Thần Lĩnh Vực, vào giờ khắc này đều triệt để phóng thích ra, đánh thẳng vào kẻ thù như một dòng hồng thủy cuồn cuộn, không oán không hối.
– Á á á…
Hải Thần vốn không kịp né tránh, lập tức ăn trọn một kích của Tân Gia Minh.
Cả vùng đại dương dường như cũng sôi trào dưới sự va chạm của quần tinh rồi vỡ nát.
Dù hắn ta là cường giả Thần Linh, nhưng phải cùng lúc đối phó với Bạch Nhạc và Thần Nữ, căn bản không có sức chống lại công kích thế này.
Bấy giờ Hải Thần chỉ biết gầm rú tức giận, xen lẫn trong đó là cả phẫn nộ và đau đớn.
Rõ ràng hắn đã cách thắng lợi rất gần rồi, vậy mà lại bị cưỡng chế phá hư.
Loại đau khổ này, quả thực khiến người ta muốn điên dại.
Ầm ầm.
Cả mặt biển bắt đầu tan vỡ.
Sức mạnh vốn đã dung hợp với tiểu thế giới này bấy giờ không thể tiếp tục, kéo theo Thần Vực cũng có dấu hiệu vỡ nát.
Qua một kích vừa nãy, Tân Gia Minh đã dùng tính mạng của mình để triệt để đánh nát hy vọng luyện hóa tiểu thế giới này của Hải Thần.
Dù có mạnh như thần linh, nhưng giờ khắc này, Thần Chi Bản Nguyên cũng đã bắt đầu tản mất.
Tuy vậy, sức mạnh của nó lại giúp một bán thần vốn đã rơi vào tuyệt cảnh là Bạch Nhạc có hy vọng khôi phục thương thế, đồng thời cũng để Thần Nữ cướp được phần lớn lợi ích, tiến thêm một bước lấy lại thực lực.
– Cùng chết đi! Thần Nữ, không phải ngươi muốn cho tên tiểu tử này chiếm được chỗ tốt sao? Vậy để bản thần giúp ngươi một tay.
Hai mắt Hải Thần đỏ ngầu, lý trí đã triệt để mất hết.
Hắn ta lập tức vứt bỏ sự khống chế với Thần Vực của mình, cũng bỏ luôn sự chống đỡ với Thôn Thiên Quyết, chỉ cầm Tam Xoa Kích hung hăng chém về phía Thanh Đồng Quan.
Tất cả hy vọng của hắn đều bị một tên nhãi nhép không liên quan là Tân Gia Minh hủy hoại rồi.
Nhưng tên đấy đã hoàn toàn chết đi trong một đòn vừa nãy.
Điều này khiến Hải Thần không tìm được đối tượng để trả thù, cho nên hắn hóa phẫn nộ nhường đó thành lửa giận, rồi trút hết lên đầu Thần Nữ.
Bạch Nhạc cũng được, Tân Gia Minh cũng được, trong mắt Hải Thần, chúng đều là loài sâu kiến không đáng nhắc.
Dù hắn có muốn chết, có muốn báo thù, cũng nên nhắm vào Thần Nữ.
Nhân tố căn bản tạo nên cục diện bây giờ vẫn là con ả này thôi.
Hắn muốn hủy diệt Thần Nữ, muốn đánh nát Thanh Đồng Quan, cũng muốn hủy diệt luôn chân thân của ả ta.
Như vậy, cho dù cuối cùng tên họ Bạch kia có thành ngư ông đắc lợi cũng không sao cả, chỉ cần mình có thể kéo Thần Nữ chôn cùng là đủ rồi.
Sắc mặt Thần Nữ hơi biến, trong lòng cũng không khỏi chùng xuống.
Nàng ta đã dây dưa với Hải Thần quá lâu, cũng đã dồn được hắn vào tuyệt cảnh, nhưng đồng thời lại để lộ điểm yếu lớn nhất của mình, đó là chân thân, bởi vì nàng ta vẫn chưa thể thật sự tỉnh lại.
Lúc trước có Thiên Đạo Già Tỏa giúp sức, lại thêm Thôn Thiên Quyết của Bạch Nhạc, Thần Nữ mới có thể đánh trúng Hải Thần.
Nhưng bây giờ, tên khốn đấy lại ôm ý định đồng quy vu tẫn mà lao thẳng tới chân thân của nàng ta.
– Đạo Kiếm, trảm!
Trong giờ phút sinh tử, cho dù là Thần Nữ cũng không thể không chọn liều mạng.
Chẳng mấy chốc, luồng thần hồn này của nàng ta bắt đầu rừng rực bốc cháy.
Đó là Thiên Đạo thần thông, cũng là tuyệt kỹ ẩn giấu của Thần Nữ.
Nhất là khi nàng ta đang ở tình trạng này, cưỡng chế thi triển Thiên Đạo thần thông chính là đang tiêu hao sinh mạng.
Chương 2037: Thức tỉnh
Lúc trước khi thi triển Thiên Đạo Già Tỏa đã là sự hao tổn cực lớn, bây giờ nàng ta lại lần nữa bị ép xuất ra Đạo Kiếm, ngay cả bản thân Thần Nữ cũng không dám đảm bảo, liệu mình có sống nổi hay không.
Nhưng nàng ta đã không còn lựa chọn.
Một khi để tên Hải Thần kia mở được Thanh Đồng Quan và đến gần chân thân, Thần Nữ chết là cái chắc, hơn nữa, có khi còn bị khinh nhờn.
Hải Thần cảm nhận được Đạo Kiếm chém tới sau lưng, nhưng hắn ta chẳng những không sợ, mà còn phá lên cười như điên:
– Ha ha ha ha, Thần Nữ, ngươi cũng biết sợ à? Mở cho ta!
Đối với trạng thái hôm nay của Thần Nữ, hắn có thể nói là rõ như lòng bàn tay.
Đòn tấn công của con ả này càng mạnh, khoảng cách đến thành công của mình lại càng gần.
Nguy hiểm?
Hải Thần sớm đã không còn quan tâm nữa.
Kể từ giây phút Tân Gia Minh dùng tính mạng trả giá, cắt đứt sự luyện hóa của hắn đối với tiểu thế giới này thì hắn đã rơi vào chỗ chết, không còn cơ hội cầu sinh.
Ý niệm duy nhất của hắn bây giờ là kéo Thần Nữ bồi táng.
Cho dù có chết, hắn cũng phải để con ả này trả một cái giá thật nặng.
Hải Thần căn bản không để ý đến Đạo Kiếm sau lưng, chỉ dốc toàn lực vung Tam Xoa Kích trong tay, đập vào Thanh Đồng Quan.
Keeng…
Một tiếng thật lớn vang lên, Thanh Đồng Quan chịu một kích này, lập tức xuất hiện chằng chịt vết nứt.
Hải Thần vốn đã rất mạnh, bấy giờ lại không màng cả mà ra tay.
Cho dù là kiên cố như vật trấn áp thần linh cũng không thể đỡ nổi.
Xoẹt.
Nhưng cùng lúc đó, Đạo Kiếm cũng chém vào người hắn.
Thiên Đạo thần thông có thể nói là vô địch, cả khi Hải Thần dốc hết công lực cũng chưa chắc có thể toàn thân trở ra, huống chi giờ lại ăn trọn một kiếm trực diện.
Chỉ chớp mắt, thân thể hắn đã bị xẻ ra.
Nếu đổi thành người khác, một kiếm này đã đủ lấy mạng.
Nhưng nếu nó muốn giết một vị Thần Linh thì lại còn thiếu rất nhiều.
Trở lại với Hải Thần, tuy cả người bị kiếm xẻ làm đôi, nhưng chỉ chốc sau, Thần Thể đã như dòng nước mà lần nữa dung hợp thân thể hắn lại.
Thần Chi Bản Nguyên.
Cưỡng chế dung hợp như vậy thì thứ bị hao tổn chính là Thần Chi Bản Nguyên.
Nếu là lúc bình thường, dù thế nào Hải Thần cũng sẽ không ‘vung tay quá trán’ như thế, bởi vì một khi Thần Chi Bản Nguyên cạn kiệt thì còn đáng sợ hơn chân thân bị hủy nhiều.
Nhưng hôm nay Hải Thần nào có còn quan tâm điều này nữa? Hắn thậm chí không buồn quay đầu, mà lại chém thêm một kích nữa:
– Mở cho ta!
Rắc rắc.
Lần này, Thanh Đồng Quan vốn đã nứt rạn không chịu nổi nữa, triệt để vỡ nát, để lộ ra chân thân Thần Nữ.
Dù bây giờ vẫn còn chìm trong giấc ngủ say, nhưng dung nhan tuyệt mỹ kia vẫn khiến người ta gần như nghẹt thở.
Xinh đẹp như thế, đủ làm khuynh đảo chúng sinh, vạn vật thất sắc.
Thậm chí cả Hải Thần, khi lần nữa nhìn thấy chân thân của Thần Nữ cũng không khỏi ngơ ngẩn mất hồn.
Chung linh dục tú*
*Chung linh dục tú: ý chỉ người vừa có nhan sắc cao vừa có khí chất bất phàm.
– Cút ngay!
Chân thân bị lộ, trong mắt Thần Nữ ánh lên vẻ nóng nảy, lần nữa ra đòn sát thủ nhắm vào Hải Thần.
Hải Thần vốn không để ý tới Thần Nữ, chỉ giơ tay chộp lấy chân thân của nàng ta, trên mặt tràn đầy vẻ khinh miệt:
– Ha ha ha ha, Thần Nữ, hay nàng cân nhắc ngủ với ta một lần đi! Chỉ cần một lần, cái mạng này của ta sẽ cho nàng, cả Thế Giới Chi Tâm cũng cho nàng, sao hả?
Thấy tay Hải Thần đã sắp đụng tới chân thân mình, trong lòng Thần Nữ thầm hạ quyết tâm.
Nàng ta tăng tốc độ thần hồn rồi trực tiếp nhập vào thân thể.
Sau một khắc, Thần Nữ bỗng mở mắt ra.
Ngay lập tức, đất trời đều thất sắc.
– Cút!
Trong khoảng khắc khi Hải Thần sắp chạm tới, lòng bàn tay Thần Nữ đột ngột vung lên, giáng một chưởng vào mặt hắn, trực tiếp đánh hắn bay ra ngoài.
Sau đó, nàng ta chậm rãi bay ra, trong mắt tràn đầy hận ý, lạnh lùng nhìn kẻ thù:
– Ngươi, đáng chết!
Cưỡng chế thức tỉnh.
Đối với Thần Nữ mà nói, đây là kết quả nàng ta không muốn nhìn thấy nhất.
Tuy trong chớp nhoáng này nàng ta đã khôi phục được phần lớn thực lực, đủ để ung dung đánh tan Hải Thần, nhưng cái giá phải trả cũng cực kỳ đắt.
Bởi vì điều này có nghĩa, tất cả sức mạnh và cơ hội sống mà nàng ta tích góp vạn năm nay đều đã hao phí hết, có lẽ, thứ tiếp theo chờ đợi nàng ta chính là cái chết.
– Hự!
Hải Thần thở hắt ra một hơi, nhưng trên mặt hắn ta vẫn giữ cái cười sằng sặc độc ác:
– Thần Nữ, ngươi hao tâm tổn sức trốn ra khỏi Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, giờ lại muốn có chung một kết cục với ta à? Ta chết, ngươi cũng sống không nổi, cuối cùng kẻ được lợi hóa ra là tên tiểu tử kia.
Ha ha ha ha… Hắn thì biết gì về Thế Giới Chi Tâm? Ấy vậy mà lại có thể luyện hóa thứ cả chúng thần cũng không thể có được.
– Tạo Hóa Thông Thiên Quyết, ha ha, hay cho một cái Tạo Hóa Thông Thiên Quyết! Thần Nữ, đây là kết quả mà ngươi muốn à?
Nói xong chữ cuối cùng, trên mặt Hải Thần đã đầy vẻ dữ tợn.
Hắn đã liên tục bị trọng thương, sau khi Thần Nữ thức tỉnh lại giáng thêm cho hắn một đòn toàn lực.
Hải Thần bây giờ đã thật sự đi đến điểm cuối của sinh mệnh.
Chương 2038: Sự thay đổi của Đạo Lăng
Nhưng khi sinh mạng thật sự sắp trôi đi, trong lòng hắn há có thể không oán hận?
Mắt Thần Nữ ánh lên hận ý, nàng ta bước tới đá vào mặt Hải Thần, dìm hắn vào trong biển.
– Ngươi đáng chết!
So với Hải Thần, Thần Nữ càng phẫn nộ hơn.
Đúng như lời kẻ này nói, tuy nàng giết được hắn ta, nhưng đồng thời cũng tự tặng mình một vé đi vào cõi chết.
Mưu tính vạn năm, hỡi ôi… tới cuối cùng, tất cả đều hóa thành dã tràng xe cát.
– Ha ha ha, có thể chết cùng với Thần Nữ nhà ngươi, bản thần chết cũng không thiệt!
Thân thể Hải Thần đã bắt đầu vỡ nát, nhưng hắn vẫn cười sằng sặc không ngừng:
– Là tự ngươi tống táng cơ hội sống cuối cùng của mình, là tự ngươi muốn hắn luyện hóa sức mạnh của ta, luyện hóa tiểu thế giới này.
Thứ duy nhất có thể cứu ngươi là Thế Giới Chi Tâm, nhưng cũng sắp bị hắn luyện hóa, ngươi có thể làm được gì nữa?
Một khi dung hợp Thần Vực và tiểu thế giới thì đã bước lên một con đường không thể quay đầu.
Hắn ta thất bại rồi, nhưng sức mạnh của hắn ta vẫn đang bị Bạch Nhạc cắn nuốt.
Nếu không phải vì tên đó gượng sức chống đỡ, Hải Thần hắn căn bản không thể bị Tân Gia Minh đánh lén, càng sẽ không bỏ mạng.
Nhưng cũng chính vì vậy, Thần Nữ cũng mất đi cơ hội cướp đoạt Thế Giới Chi Tâm.
Ả ta cưỡng chế đánh thức chân thân, chẳng mấy chốc nữa sẽ lại chìm vào ngủ say.
Đợi đến khi tên họ Bạch kia luyện hóa Thế Giới Chi Tâm, ả cũng sẽ giống như mình, bỏ mạng.
Nhưng Thần Nữ lại hít sâu một hơi, nàng ta lạnh lùng nhìn Hải Thần, nói vẻ thản nhiên:
– Hải Thần, ngươi đắc ý quá sớm! Ta cược với ngươi một lần, cược hắn sẽ không luyện hóa Thế Giới Chi Tâm.
Vì ngươi mãi mãi cũng nhìn không thấu, cái gì gọi là… lòng người.
Trên đời này, thứ khó lường nhất chính là lòng người.
Nhưng có lúc, thứ dễ đoán nhất cũng là lòng người.
Lời này nghe rất mâu thuẫn, nhưng nghiệm ra lại chân thật như thế.
Có khác chăng là chỗ, ngươi đang tính lòng dạ ai.
Ngón tay Thần Nữ hơi khum lại, bấm ra một ấn quyết.
Nàng ta không hề có ý quấy rầy việc luyện hóa Thế Giới Chi Tâm của Bạch Nhạc, thậm chí còn thúc đẩy phần sức mạnh cuối cùng của mình để gia trì thêm một đạo thuật pháp, bảo vệ thần hồn hắn.
Cảnh tượng này khiến Hải Thần sững sờ.
Bởi hắn có nằm mơ cũng không ngờ được, Thần Nữ lại làm ra phản ứng này.
Chẳng có nhẽ, mấy lời nói quàng nói xiên của mình lại là thật, nàng ta thật sự nảy sinh tình cảm với tên tiểu tử này, nên mới nguyện ý vì hắn mà trả giá tất cả?
Nhưng mà suy nghĩ như thế, cả bản thân Hải Thần cũng còn không tin.
– Trước khi hắn luyện hóa tiểu thế giới này, ý thức của ngươi sẽ không hoàn toàn tiêu tan.
Hải Thần, ta muốn ngươi tận mắt nhìn thấy, giữa hai chúng ta, ai mới là người thắng!
Thần Nữ cười khẩy một tiếng.
Nói xong câu cuối cùng, nàng ta lập tức ngã vào nước biển, lần nữa chìm vào ngủ say.
Đã không còn sự uy hiếp của Hải Thần, nàng ta cũng không cần lo nghĩ cho an nguy của bản thân, thân thể cứ thế bồng bềnh trong biển, không chìm vào đáy, không dạt theo sóng, chỉ bình tĩnh ở yên tại chỗ.
Thân thể Hải Thần cũng theo đó hoàn toàn tan vỡ, thần hồn chậm rãi tản đi, chỉ còn lại một luồng ý thức tồn tại nương theo nước.
Bây giờ hắn đã không làm được gì nữa, chỉ có thể lẳng lặng đợi chờ và quan sát.
Đợi tới lúc Bạch Nhạc triệt để luyện hóa tiểu thế giới này, tái tạo lại Thế Giới Chi Tâm, hắn sẽ hoàn toàn chết đi.
Lòng người?
Cái gì mới là lòng người?
Ra khỏi không gian bí tàng, đoàn người mới xem như thật sự bước vào thế giới chân thật.
Nỗi áp lực khi đối mặt với Hải Thần trước đây, rất nhanh đã bị thay bằng niềm hân hoan do thoát khỏi tù túng.
Có một nhóm cường giả Hóa Hư đã tự rời đi khám phá thế giới này, Dạ Nhận cũng trực tiếp dẫn những người theo mình bỏ đi.
Chỉ có người của Quan Lan và mấy người được Bất Tử Thanh Vương chiêu mộ là vẫn đi cùng ông ta, bấy giờ họ bèn hỏi:
– Thanh Vương, bây giờ chúng ta làm sao đây?
Bất Tử Thanh Vương suy nghĩ một chút, rồi bảo:
– Chúng ta đến Đạo Lăng Sơn trước!
Lúc trước Bất Tử Thanh Vương từng nhắc với họ tình hình chỗ này, bây giờ vừa nghe ông ta nói vậy, những người khác đã lập tức hiểu ra:
– Đạo Lăng Sơn? Có phải tông môn của nàng Đạo Lăng Thánh Nữ mà ngài nói không?
Bất Tử Thanh Vương gật đầu, trầm giọng nói:
– Không sai! Cuộc chiến của Thần Linh không phải trong thời gian ngắn là có thể phân thắng bại được, chúng ta ở lại đây không có bao nhiêu ý nghĩa, dù sao Cố Vong Tình cũng đã trốn mất rồi.
Bạch Nhạc không có ở đây, ta nhất định phải truyền tin đến cho Đạo Lăng Thánh Nữ.
Ông ta dừng một chút, lại nói:
– Huống hồ, sự xuất hiện của nhiều cao thủ Hóa Hư như thế sẽ khó tránh sinh ra hỗn loạn.
Giờ Bạch Nhạc sống chết không rõ, nói không chừng, chúng ta cũng phải giúp hắn bảo vệ nữ nhân của hắn.
Lời này của Bất Tử Thanh Vương lập tức nhận được sự tán đồng của tất cả mọi người.
– Không sai, đúng là nên như thế!
Chương 2039: Sự thay đổi của Đạo Lăng (2)
Dù có thế nào chăng nữa, việc họ có thể trốn ra khỏi Chúng Tinh Tiểu Thế Giới và sống sót được cũng là nhờ phần ân tình lớn bằng trời của Bạch Nhạc.
Nếu Bạch Nhạc có thể sống sót trở về thì thôi, còn nếu không, cái ơn này, họ cũng chỉ có thể trả cho cố nhân của huynh ấy.
– Không chỉ nàng Thánh Nữ đó, mà còn cả Thanh Châu.
Đinh lão từ tốn nói:
– Thanh Vương, ta nhớ ngài đã nói, Bạch Nhạc còn có người thân ở Thanh Châu nữa đúng không? Vậy chúng ta chia thành hai đường đi! Ta dẫn một nhóm người đến Thanh Châu, bảo vệ nơi đó, còn các người thì đến Đạo Lăng Thiên Tông.
Nếu có vấn đề gì, chúng ta cũng có thể trao đổi tin tức.
Bất Tử Thanh Vương gật đầu, lập tức đồng ý:
– Được.
Còn về phần họ làm thế nào để tìm được Thanh Châu, ông ta lại không hề lo lắng.
Trong những người này không ai không phải cao thủ hàng đầu, cả thực lực lẫn tâm kế đều là thứ mà người thường không thể sánh kịp.
Chỉ cần họ tốn chút công sức thì sẽ không gặp khó khăn trong việc hòa nhập vào thế giới này.
Nếu bọn họ ngày cả việc tìm đến Thanh Châu và bảo vệ người thân của Bạch Nhạc cũng làm không được thì lại nực cười quá!
Nghĩ vậy, nhưng Bất Tử Thanh Vương vẫn lần nữa dặn dò:
– Nhớ đề phòng Cố Vong Tình! Kẻ này phản phúc vô thường, hơn nữa đã không còn nhân tính, mọi người nhất định phải cẩn thận.
Một vị cao thủ Quan Lan thở dài, sẽ giọng:
– Yên tâm, trong lòng chúng ta có cân nhắc.
Giờ chỉ hy vọng Bạch Nhạc và quốc sư có thể bình an trở về.
Không có Bạch Nhạc và Tân Gia Minh, những người khác không ai là đối thủ của Cố Vong Tình, giờ họ chỉ có thể đi thành nhóm để đề phòng bất trắc.
Có điều nói đi nói lại, họ Cố kia tuy tính tình tàn khốc, nhưng lại không phải kẻ điên, lúc bình thường sẽ không có lý do gì ra tay với họ.
Chia tay với nhóm Đinh lão xong, Bất Tử Thanh Vương lập tức tiến thẳng tới Đạo Lăng Sơn.
Ông ta rất quen đường, lại thêm thực lực của một cao thủ Hóa Hư đứng đầu nên chỉ nửa canh giờ là đã đến nơi.
Cơ cấu của của Đạo Lăng Sơn vẫn cực kỳ mạnh.
Mấy người Bất Tử Thanh Vương vừa đến, lập tức đã có Đạo Lăng trưởng lão phát hiện ra, lập tức tiến lên ngăn cản:
– Kẻ nào?
Bất Tử Thanh Vương bước ra một bước, hai tay chắp sau lưng, trầm giọng nói:
– Bản vương có chuyện quan trọng cần gặp Đạo Lăng Thánh Nữ, còn không nhanh chóng thông truyền?
– Bất Tử Thanh Vương?!
Trong nháy mắt, Đạo Lăng trưởng lão kia đã nhận ra thân phận của người đến, ông ta lập tức biến sắc.
Bất Tử Thanh Vương lạnh lùng nhìn đối phương, thản nhiên nói:
– Yên tâm, bản vương không có hứng thú gì với Đạo Lăng Sơn, chỉ tới gặp Thánh Nữ mà thôi.
Nói nghe thì dễ lắm, nhưng yên tâm được mới lạ! Nhất là sau khi vị trưởng lão kia nhận ra toàn bộ những người đi theo đối phương đều là cường giả Hóa Hư.
Thế là ông ta lập tức phát một đạo tín hiệu.
Chỉ trong tích tắc, Hộ Tông Đại Trận của Đạo Lăng Sơn đột ngột bừng sáng, trực tiếp ngăn nhóm Bất Tử Thanh Vương ra ngoài.
Nhưng trong khoảng khắc khi nhìn thấy đại trận này, con ngươi của Bất Tử Thanh Vương không khỏi hơi co lại.
Những người khác không biết nội tình, nhưng ông ta thì nhớ rất rõ.
Trong trận chiến ở Đạo Lăng Sơn năm đó, Hộ Tông Đại Trận của Đạo Lăng Thiên Tông đã bị phá vỡ, không tốn mấy chục năm thì căn bản không thể khôi phục lại.
Nhưng giờ mới chưa được bao lâu mà nó đã lành lặn lại rồi, điều này sao có thể?
Lại thêm ngày trước nguyên khí của Đạo Lăng Thiên Tông đã hao tổn nhiều, trừ Vân Mộng Chân ra, căn bản không có cao thủ Hóa Hư nữa.
Dù mấy năm nay có thêm vài cao thủ đột phá, nhưng họ hẳn tuyệt đối không có can đảm đi đối đấu nhiều cao thủ như vậy mới phải.
Ấy vậy mà bây giờ, đối phương lại lộ ra địch ý rõ ràng, đề phòng mình ra tay.
Muốn phòng bị thì cũng phải có sức mạnh và thực lực mới được.
Đối phương lại là cao thủ Hóa Hư, không phải hạng ngu ngốc, sẽ không tùy tiện để lộ địch ý.
Như vậy cách giải thích duy nhất là, Đạo Lăng Thiên Tông bây giờ quả thật đã có đủ sức chống lại ông ta.
Phải biết Bất Tử Thanh Vương không phải tới một mình, sau lưng ông ta vẫn còn mười mấy vị cao thủ Hóa Hư đấy!
Mấy năm nay, rốt cuộc Đạo Lăng Thiên Tông đã xảy ra chuyện gì vậy?
– Thánh Nữ, Thánh Nữ, xảy ra chuyện lớn rồi!
Vân Mộng Chân đang nghỉ ngơi trong động phủ thì thấy Văn Trạch vẻ mặt hốt hoảng xông vào, ngay cả thị nữ bên cạnh mình cũng cản không được hắn.
Vân Mộng Chân hơi nhíu mày, trong lòng chùng xuống:
– Văn sư đệ, có chuyện gì vậy?
Những năm gần đây, Văn Trạch tương đối thân cận với nàng, mà nàng cũng xem như hiểu rõ con người vị sư đệ này.
Nếu không có chuyện lớn, đệ ấy sẽ không lỗ mãng như vậy.
– Thánh Nữ, Bất Tử Thanh Vương dẫn hơn mười cường giả Hóa Hư đến Đạo Lăng Sơn, Kim trưởng lão đã phát tín hiệu cầu cứu, bây giờ Hộ Tông Đại Trận đã khởi động rồi.
Sắc mặt Vân Mộng Chân lập tức đại biến, nàng căn bản không nghe Văn Trạch nói thêm là đã trực tiếp lao ra khỏi động phủ.
Bản thân Bất Tử Thanh Vương, Vân Mộng Chân không quan tâm, nhưng nàng lại biết rõ, vị Thanh Vương kia là bị mình lừa vào Chúng Tinh Tiểu Thế Giới.
Một khi ông ta trở về, tức là Bạch Nhạc cũng đã trở lại.
Chương 2040: Sự thay đổi của Đạo Lăng (3)
Theo lẽ thường, dù có thế nào Bạch Nhạc ắt cũng phải tới tìm mình trước.
Giờ chàng ấy không tới, Bất Tử Thanh Vương lại tới, bản thân điều này có ý nghĩa, Bạch Nhạc chắc chắn đã xảy ra chuyện.
Lòng đã nghĩ thế, sao nàng có thể không sốt ruột cho được?
Huống chi, không ai hiểu rõ sự biến hóa của Đạo Lăng Thiên Tông hôm nay hơn Vân Mộng Chân.
Nhỡ có gì… Bất Tử Thanh Vương bọn họ có khi sẽ bỏ mạng ở chỗ này mất.
Khóe miệng Bất Tử Thanh Vương nhếch lên thành nụ cười mỉa, lạnh lùng nói:
– Bản vương nhớ ngươi.
Trong trận chiến Đạo Lăng Sơn năm đó, ngươi chẳng qua chỉ là Tinh Hải, thế mà giờ đã bước vào Hóa Hư rồi.
Tu vi của ngươi tăng nhanh thật đấy!
Ánh mắt Kim Trạch Vũ lóe lên.
Bất Tử Thanh Vương nhớ ông ELdLSṢ ông ta đương nhiên cũng nhớ kẻ này.
Trong trận chiến Đạo Lăng Sơn ngày trước, thực lực của ông ta không mạnh, gần như không có cơ hội lộ mặt, lại còn đứng bên phe Phan Thích Bân.
Sau khi họ Phan bỏ mạng vì chiến loạn, ông ta cũng bị xử lý và tước quyền.
Nhưng thật không ngờ, lượn một vòng quanh co như thế, bởi vì đối nghịch với Vân Mộng Chân mà ông ta lần nữa được trọng dụng, còn được ‘người đó’ giúp đỡ, bước vào Hóa Hư.
Cũng chính bởi vì thế, khi nghe Bất Tử Thanh Vương bảo muốn gặp Vân Mộng Chân, Kim Trạch Vũ mới lập tức lộ ra địch ý.
– Bao năm không gặp, Thanh Vương vẫn không thay đổi chút nào.
Chỉ tiếc, Đạo Lăng Thiên Tông ta đã không còn là Đạo Lăng Thiên Tông ngày trước nữa.
Mí mắt Bất Tử Thanh Vương hơi máy máy.
Từ câu nói này, ông ta đã biết suy đoán lúc trước của bản thân là thật.
Thực chất, ông ta vốn không nhớ nổi một nhân vật nhỏ như thế, mấy câu vừa nãy chẳng qua là nói mò mà thôi, ai ngờ mèo mù thật sự vớ nhầm cá rán.
Người này tràn đầy địch ý với Đạo Lăng Thánh Nữ, nhưng vẫn có thể cậy quyền cậy thế ở Đạo Lăng Thiên Tông, nhiêu đây đã nói lên hoàn cảnh của Vân Mộng Chân e là cũng cực kỳ gian nan.
Nhưng trong khi họ nói chuyện lại có một thanh niên vẻ mặt âm nhu từ Đạo Lăng Sơn bay xuống.
Hắn ta đáp xuống cạnh Kim Trạch Vũ, trầm giọng hỏi:
– Kim trưởng lão, rốt cuộc là có chuyện gì?
Kim Trạch Vũ khẽ giải thích:
– Là Bất Tử Thanh Vương.
Còn những kẻ này không biết lai lịch thế nào, nhưng đều có thực lực Hóa Hư.
Ta nghi ngờ, chuyện này có liên quan tới chuyện mà lão tổ tông nói.
Ánh mắt thanh niên kia lóe lên vẻ tinh anh, hắn ta nhìn chằm chằm vào Bất Tử Thanh Vương, nói:
– Nói như vậy, các ngươi là trở về từ Chúng Tinh Tiểu Thế Giới?
Một câu này, lập tức khiến tất cả mọi người đều biến sắc.
Trước đây tin tức Bạch Nhạc bước vào Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, ngoại trừ Hải Thần thì chỉ có Vân Mộng Chân và Bạch Cốt phu nhân biết, mà hai người đó đương nhiên sẽ không để lộ.
Như vậy, người biết đến Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, lại có thực lực khống chế Đạo Lăng Thiên Tông… chỉ có thể là Thần Linh.
Suy nghĩ như vậy, chỉ mới thoáng lóe lên thôi đã khiến đáy lòng người ta nảy sinh sợ hãi.
Thanh niên kia quan sát sắc mặt của mấy người Bất Tử Thanh Vương, đột nhiên cười nhạt:
– Xem ra là đúng rồi.
Bạch Nhạc đâu?
Bất Tử Thanh Vương nhìn chằm chằm đối phương, trầm giọng hỏi ngược lại:
– Các hạ lại là người nào?
– Láo xược, vị này chính là Hàn Tân Phi – Thánh Tử của Đạo Lăng Thiên Tông ta.
Bất Tử Thanh Vương nhướn mày, châm chọc không chút khách khí:
– Thánh Tử? Ha ha, bản vương không biết Đạo Lăng Thiên Tông còn có một Thánh Tử cơ đấy!
Hàn Tân Phi âm hiểm nhìn ông ta, ung dung cất giọng:
– E rằng Thanh Vương đã ở Chúng Tinh Tiểu Thế Giới quá lâu, không rành nhiều chuyện, thêm một chuyện này cũng không lạ.
Ta khuyên ông nên tiết chế lại tính tình đi, nếu không, hôm nay chưa chắc bước xuống Đạo Lăng Sơn được!
– Bản vương đang muốn lãnh giáo năng lực của Thánh Tử! Ta ngược lại muốn xem thử, Thánh Tử đây liệu có bản lĩnh như lịch đại Đạo Lăng Thánh Nữ hay không?
Bất Tử Thanh Vương cau mày, lật tay, Thanh Vương Kiếm đột nhiên xuất hiện.
Kiếm khí bức người ép thẳng vào đối phương.
Mấy năm trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, thực lực của ông ta cũng tăng vọt, đã đạt tới cảnh giới Hóa Hư đỉnh phong.
Đánh với mấy tên kỳ quái như Bạch Nhạc hay Cố Vong Tình, Thanh Vương đương nhiên không thắng được, nhưng những kẻ khác, ông ta lại không để vào mắt.
Giờ gặp cảnh này, đúng lúc ông ta cũng muốn mượn tay đối phương để thăm dò thực hư của Đạo Lăng Thiên Tông.
Gần như cùng lúc đó, trên người Hàn Tân Phi cũng lộ ra một khí tức lãnh liệt, hắn ta không hề cử động, mà vẫn đỡ được kiếm ý của Bất Tử Thanh Vương.
Nhưng đương khi mắt Thanh Vương lóe lên vẻ rét căm, chuẩn bị ra tay, một thân ảnh đã xé gió mà đến, lạnh lùng quát:
– Dừng tay!
Mí mắt Bất Tử Thanh Vương giật nhẹ, nghe giọng nói quen thuộc kia, sát khí trên người ông ta mới tản đi không ít.
Hàn Tân Phi cũng tản đi khí tức trên người, hừ lạnh đứng sang bên.
Bất Tử Thanh Vương nhìn Vân Mộng Chân, hỏi:
– Vân tiên tử, Đạo Lăng Thiên Tông của ngươi từ bao giờ có thêm một vị Thánh Tử vậy?
Vân Mộng Chân chỉ ôm quyền, đáp:
– Ra mắt Thanh Vương.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)






![[Dịch] Ngã Dục Phong Thiên [Dịch] Ngã Dục Phong Thiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Suu-Tam-Edit-AudioSite-Giong-doc-Lao-Tran-Truyen-audio.jpg)
