[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 194 : Đồng quan (c1931-c1940)
❮ sautiếp ❯Chương 1931: Đồng quan
Chẳng qua chỉ là tạm thời mượn dùng thân phận mà thôi, chỉ cần vượt qua đoạn thời gian sớm nhất này, vậy liền không còn bất kỳ ý nghĩa nào nữa.
– Ta là ai, không liên quan gì tới ngươi! Một người chết, không cần phải biết nhiều thế làm gì.
Trong mắt lộ ra vẻ hờ hững, Thần Nữ bình thản đáp nói.
– Ta không biết ngươi là ai, nhưng muốn giết ta… Ngươi cũng quá tự tin rồi đấy.
Lắc đầu, Tân Gia Minh bình tĩnh nói.
Hắn có thể cảm nhận được sự cường đại của đối phương, cho nên mới không chút do dự trực tiếp lộ ra bài tẩy, kéo đối phương vào trong Bán Thần Lĩnh Vực, nhưng đấy cũng là biểu hiện cho tự tin cực độ.
Nếu đã dám để cho đối phương tiến vào Bán Thần Lĩnh Vực của mình, hắn không tin rằng mình sẽ bại!
Hắn đã đạp đến đỉnh phong ở cái thế giới này, vô luận đối phương là ai, cùng lắm chẳng qua chỉ tương đương với hắn, nếu nói có thể đánh bại, thậm chí giết chết hắn, đấy căn bản là điều không khả năng.
– Ngu xuẩn!
Từ trong miệng lạnh lùng phun ra hai tiếng này, Thần Nữ không tiếp tục nói nhảm với Tân Gia Minh, trở tay vỗ xuống một chưởng!
Một chưởng lật trời!
Không còn phải ngụy trang thân phận Bạch Nhạc, không cần dùng kiếm đối địch, thực lực khủng bố của Thần Nữ cũng theo đó chính thức triển hiện ra.
Một chưởng này rơi xuống, hệt như muốn lật chuyển đất trời, quét ngang hết thảy!
Vô luận ngoài miệng nói tự tin cỡ nào, thật đến lúc giao thủ, Tân Gia Minh vẫn duy trì đầy đủ cẩn thận.
Hiện tại Bạch Nhạc và Giang Nhược Hư còn chưa rõ sống chết, đối phương có thể thay vào đó, đi ra từ trong Chúng Tinh Thần Vực liền đủ để chứng minh thực lực.
Toàn bộ lực lượng Bán Thần Lĩnh Vực được điều động lên, bầu trời đầy sao theo đó vận chuyển, như là cối xay, không ngừng hóa giải lực lượng một chưởng kia.
Trận chiến này không có khán giả!
Bằng không, riêng theo dõi trận chiến này cũng đã là một trường cơ duyên cực lớn đối với những cường giả Hóa Hư Cảnh khác.
Xét từ khía cạnh nào đó, giờ đây Tân Gia Minh đã có được lực lượng gần như thần linh.
Nếu Thần Nữ khôi phục thực lực, tự nhiên có thể ung dung chiến thắng hắn, nhưng bằng vào loại trạng thái như hiện tại, tưởng muốn giết chết hắn, vậy liền quá khó khăn.
Trong tinh không, hai người đánh đến thiên hôn địa ám, cũng may mà Tân Gia Minh sớm có dự đoán trước, kéo đối phương vào trong Bán Thần Lĩnh Vực để chiến đấu, bằng không, riêng với dư ba chiến đấu giữa hai người cũng đã đủ để phá hủy toàn bộ Chúng Tinh Điện.
… … …
– Thiếu điện chủ còn chưa xuất quan?
Sắc mặt thoáng hiện vẻ âm u, điện chủ Chúng Tinh Điện trầm giọng dò hỏi.
– Không có động tĩnh!
Cười khổ một tiếng, đệ tử Chúng Tinh Điện nhẹ giọng đáp.
Hắn biết vị thiếu điện chủ kia bế quan, nhưng hắn thật không hiểu nổi, với tình hình như hiện giờ, vị thiếu điện chủ kia dù có xuất quan thì cũng nghĩa lý gì.
Không thể phủ nhận, vị thiếu điện chủ Cố Vong Tình kia tuyệt đối là thiên tài nghìn năm thậm chí vạn năm khó gặp, tương lai tiền đồ vô lượng, thậm chí rất có thể siêu việt điện chủ, siêu việt quốc sư, nhưng đó là chuyện của sau này.
Từ hiện trạng trước mắt thì thấy, thiếu điện chủ thực sự không cách nào nhúng tay vào chiến đấu ở loại cấp bậc thế này.
– Ngươi không hiểu!
Lắc đầu, điện chủ Chúng Tinh Điện lại không giải thích.
Lần này Cố Vong Tình bế quan là vì tu hành Vong Tình Thiên Công, một khi tu thành liền sẽ trực tiếp bước đến Hóa Hư đỉnh phong, thực lực vượt xa trên hắn.
Đây là tâm huyết bao nhiêu năm của Chúng Tinh Điện.
Vô luận Bạch Nhạc cường hãn đến đâu, hắn vẫn vững tin Cố Vong Tình có thể chiến thắng.
Huống hồ, giờ đây Tân Gia Minh đang đánh một trận với Bạch Nhạc, dù không thể thủ thắng, cũng ắt khiến đối phương trả giá thảm trọng, đến lúc đó, một khi Cố Vong Tình xuất quan, liền có thể thu dọn tàn cục, chém giết Bạch Nhạc!
Một là được đến nhân vọng, hai là có thể giết chết Bạch Nhạc, gạt trừ tâm ma.
Trong mắt hắn, đây mới là chuyện quan trọng nhất.
Đáng tiếc, sự tình không khả năng lúc nào cũng tận như ý người.
Hắn chỉ có thể đại thể đoán được, Cố Vong Tình đột phá sẽ diễn ra trong mấy ngày gần đây, nhưng đến cùng là lúc nào, vậy lại căn bản không thể nắm bắt.
Giờ đây, điều hắn có thể làm chỉ là tận nhân sự, nghe thiên mệnh.
… … … … .
Coong!
Mũi kiếm chạm lên đồng quan, phát ra tiếng vang trầm muộn, tức thì, trên mặt Hàn Tinh hiện lên một mạt kinh hỉ.
– Tiên sinh, tìm được rồi!
Trên thực tế, không cần Hàn Tinh kinh hô, Giang Nhược Hư cũng đã phát hiện dị thường, tức tốc chạy tới.
Quan tài đồng bị chôn dưới đất, bây giờ lộ ra, gần gần mới chỉ là một góc mà thôi.
Tìm được vị trí, chuyện còn lại liền đơn giản nhiều.
Không đến một khắc đồng hồ, Giang Nhược Hư và Hàn Tinh đã kéo quan tài đồng lên.
Trên đồng quan điêu khắc các loại hoa văn hung thú cùng với sao trời, cực kỳ tinh xảo.
Dù đã qua vạn năm, song vẫn lộ ra một cỗ khí tức cường đại.
Hít sâu một hơi, Hàn Tinh đặt tay trên quan tài, dùng sức xốc lên đồng quan.
Két!
Đồng quan phát ra từng hồi tiếng ken két chói tai, từ từ bị xốc lên!
Chương 1932: Một mạng, đổi một mạng
Chỉ là, đồng quan này cực kỳ trầm trọng, nói là nặng tựa nghìn cân còn là nói nhẹ, dù lấy thực lực như của Hàn Tinh cũng chỉ có thể đẩy ra từ mặt bên, chứ không cách nào mở ra từ chính diện.
Nháy mắt khi quan tài đồng được đẩy ra, hai người Hàn Tinh và Giang Nhược Hư liền đồng thời thấy được thân ảnh Bạch Nhạc trong quan mộ!
Dù trước đó đã có rất nhiều suy đoán, nhưng thật đến khi thấy Bạch Nhạc nằm trong quan mộ, bọn hắn vẫn khó miễn có chút kích động!
Đoán đúng rồi!
Nhìn thấy Bạch Nhạc, vậy liền đồng nghĩa với, phỏng đoán trước đó của Giang Nhược Hư về kế hoạch và bố trí của Thần Nữ đều đúng cả.
Chỉ cần cứu tỉnh Bạch Nhạc, bọn hắn liền có hi vọng thoát khốn!
– Hống!
Gần như đồng thời, một hồi tiếng thú hống khủng bố đột nhiên vang lên, phảng phất có một luồng xung kích khủng khiếp đánh về phía hai người Hàn Tinh và Giang Nhược Hư.
Vô số hung thú được điêu khắc trên đồng quan tuyệt đối không chỉ dùng làm trang trí!
Lúc chạm vào quan tài đồng, những hung thú này đều sẽ hóa thành lực lượng kinh khủng, tiêu diệt hết thảy tồn tại nỗ lực đụng vào quan tài đồng.
Trong tình cảnh vội không kịp phòng, Hàn Tinh bị chấn cho tinh thần hoảng hốt, phun ra một búng máu, cả người trực tiếp bị đánh bay đi ra, hung hăng té xuống trên đất.
Dù là Giang Nhược Hư, khắc này sắc mặt cũng trắng bệch.
Đồng quan thật không dễ dàng mới được xốc lên, giờ đây lại lần nữa đắp lên, ngăn cách hết thảy khí tức.
Lui lại mấy bước, đỡ dậy Hàn Tinh, sắc mặt Giang Nhược Hư rất không dễ nhìn.
Mặc dù hắn không thảm như Hàn Tinh, song cũng bị thương không nhẹ, muốn cường hành xốc lên đồng quan, hiển nhiên rất khó làm được.
Hơn nữa, hắn có thể cảm nhận được, trong quan tài đồng này cất chứa tử khí nồng nặc, nếu lần nữa đụng vào, rất có thể sẽ khiến tử khí lần nữa xâm thực, đẩy bọn hắn sa vào trong tuyệt cảnh!
Huống hồ, dù là xốc lên đồng quan, sợ rằng Bạch Nhạc cũng không dễ dàng thức tỉnh như vậy!
Trong quá trình này chỉ cần tùy ý ra một chút xíu sai lầm, bọn hắn tuyệt đối sẽ bỏ mạng ở đây.
…
– Tiên sinh, ta thử lại lần nữa.
Hít sâu một hơi, cưỡng ép thương thế trong cơ thể, Hàn Tinh đang muốn thử lại lần nữa.
– Đợi chút!
Vươn tay kéo lại Hàn Tinh, Giang Nhược Hư cười khổ nói:
– Vô dụng thôi, trên đồng quan có phong ấn, dùng man lực thế này thì không mở ra được đâu.
– Đều phải thử một lần chứ, chẳng lẽ cứ mãi bị nhốt ở chỗ này!
Lắc đầu, Hàn Tinh kiên định đáp nói.
– Lấy sự cường hãn của Thần Nữ mà còn không phá nổi phong ấn, chúng ta lại càng không phá nổi… Muốn cứu ra Bạch Nhạc, sợ rằng chỉ có một cách.
Trong đầu chớp qua rất nhiều ý niệm, khắc này, Giang Nhược Hư rốt cục mới triệt để nghĩ thông.
Chân mày đột nhiên hơi nhảy, nghe thế, Hàn Tinh cuối cùng cũng phản ứng đi ra.
– Ý ngươi là … Cần phải có người thay thế hắn phong ấn trong quan tài đồng?
– Ừ!
Sắc mặt ngưng trọng, Giang Nhược Hư chậm rãi gật đầu.
Dù chuyện này có chút tàn khốc, nhưng hiện tại đây có lẽ là cách giải quyết duy nhất.
Nhìn vào Giang Nhược Hư, trầm mặc khoảnh khắc, Hàn Tinh rốt cục vẫn chậm rãi mở miệng nói:
– Ta tới thay hắn! Chỉ cần hắn có thể hóa giải được nguy cục, lấy mạng ta để đổi, đáng giá!
Hàn Tinh nói đáng giá, không phải là mạng hắn đáng giá để đổi mạng Bạch Nhạc, mà là đáng giá để đổi mạng Giang Nhược Hư.
Rốt cuộc, nếu không cứu được Bạch Nhạc, Giang Nhược Hư tất cũng bị nhốt ở chỗ này, sau cùng vẫn khó mà thoát khỏi cái chết!
– Không được!
Lắc đầu, Giang Nhược Hư kiên định cự tuyệt nói:
– Ngươi ta danh nghĩa là chủ tớ, thật ra là chí hữu, ta xem ngươi như đệ đệ, vô luận thế nào, ta cũng sẽ không dùng mạng ngươi để đổi lấy mạng ta.
– Thế còn thương sinh thì sao?
Nhìn vào Giang Nhược Hư, Hàn Tinh bình tĩnh hỏi ngược lại.
– Trước ngươi cũng đã nói, Thần Nữ xuất thế, tất sẽ giết chóc chúng sinh, thậm chí ý đồ hủy diệt tiểu thế giới… Nếu không thể ngăn cản hắn, chết không chỉ ngươi ta, mà còn là thiên hạ thương sinh!
– Đương sơ, lúc chúng ta tiến nào, chẳng phải đã ôm theo quyết tâm tất chết ư?
Lời này khiến Giang Nhược Hư thoáng có chút ngưng trệ!
Cường hành bước vào Chúng Tinh Thần Vực, hắn đúng thật đã ôm theo tâm lý liều chết, chỉ là không ngờ, sau cùng lại dẫn lên nhiều biến cố đến vậy.
– Giờ đây, hoặc là chúng ta cùng lúc chết ở chỗ này, hoặc là, nhất định phải hi sinh một người … Một người chết đi, nói thế nào vẫn tốt hơn hai người cùng chết.
Bình tĩnh nhìn vào Giang Nhược Hư, Hàn Tinh lần nữa nói:
– Người tất phải dùng phương thức lý trí nhất để đưa ra lựa chọn, đây là ngươi dạy ta.
– …
– Giả như có thể ngăn cản, thậm chí giết chết Thần Nữ, có lẽ sẽ còn cơ hội cứu ta ra… Kết cục chưa hẳn đã xấu đến như vậy.
Nhún nhún vai, Hàn Tinh nói tiếp.
Song vô luận là Giang Nhược Hư hay chính bản thân hắn, trong lòng thật ra đều hiểu, lời này chẳng qua là nói dối mà thôi.
Hắn không phải Bạch Nhạc, không có được cách để khu trừ tử khí, một khi bị nhốt vào trong quan tài đồng, kết cục tất chết không nghi ngờ.
Phảng phất đoán được Giang Nhược Hư muốn nói điều gì, Hàn Tinh lần nữa mở miệng nói:
– Đừng nghĩ thay thế ta, chuyện ngươi có thể làm được, ta không làm được.
Chương 1933: Một mạng, đổi một mạng (2)
Ngập ngừng hồi lâu, Giang Nhược Hư muốn nói gì đó, nhưng sau cùng vẫn trầm mặc.
Hàn Tinh nói không sai!
Hắn còn sống, mới càng có ý nghĩa.
– Bắt đầu đi!
Trong mắt chớp qua vẻ bình thản, Hàn Tinh nhẹ giọng mở miệng nói.
– Được!
Trầm mặc chừng một khắc đồng hồ, lúc này Giang Nhược Hư mới trầm giọng ứng nói.
Cắn rách ngón tay, bôi máu lên trên đồng quan, sau đó Giang Nhược Hư quay sang nhìn Hàn Tinh nói:
– Đừng suy nghĩ gì cả, toàn lực xốc lên đồng quan, ta sẽ đưa ngươi tiến vào!
– Được!
Không chút do dự, Hàn Tinh đáp ứng vô cùng dứt khoát, dốc hết toàn lực, lần nữa xốc lên đồng quan!
Nhưng mà, hầu như cùng lúc, Hàn Tinh đột nhiên cảm thấy thân thể mình cứng đờ, cả người bị cầm cố lại.
– Tiên sinh!
Tức thì, Hàn Tinh kịp hồi thần, vội kinh hô.
Chỉ là, Giang Nhược Hư không thay đổi tâm ý.
Lấy tinh huyết bản thân bôi quét lên đồng quan, đổi lấy tạm thời che đậy cấm chế đồng quan một đoạn thời gian, Giang Nhược Hư tung người nhảy xuống, toàn thân trực tiếp rơi vào trong quan mộ, nắm lấy Bạch Nhạc, ném ra bên ngoài.
Đồng thời với đó, trên đồng quan lần nữa vang lên tiếng gầm phẫn nộ, quan tài đồng đột nhiên khép lại.
Nhân chút xíu khe hở sau cùng, tiếng nói của Giang Nhược Hư vọng ra:
– Nói cho Bạch Nhạc biết suy đoán của ta, để hắn đi ngăn cản Thần Nữ… Nếu vận khí đủ tốt, có thể còn kịp quay về cứu ta! Đừng làm việc ngốc, ta bị phong trấn thì còn có hi vọng sống sót, nhưng ngươi… Tất chết không nghi ngờ!
Ầm!
Nháy mắt khi tiếng nói của Giang Nhược Hư vừa dứt, quan tài đồng lần nữa khép lại, triệt để nhốt Giang Nhược Hư vào trong.
– Tiên sinh!
Trong miệng phát sinh một tiếng kêu xót, Hàn Tinh nhịn không được rơi lệ.
Vừa nãy hắn nói ra rất nhiều lý do, nhưng đối với Giang Nhược Hư mà nói, chỉ cần một lý do thôi!
Thực lực Giang Nhược Hư mạnh hơn hắn rất nhiều, bị nhốt ở trong quan tài đồng, khả năng còn có hi vọng sống sót, nhưng nếu đổi thành Hàn Tinh, vậy thì tất chết không nghi ngờ!
Chỉ bằng điểm này, Giang Nhược Hư liền sẽ không để cho Hàn Tinh đi vào.
Huống hồ, mặc dù thật phải chết… Một mạng đổi một mạng!
Đấy cũng là lựa chọn hắn làm ra, cũng nên để dùng mạng hắn đi đổi mạng Bạch Nhạc, chứ không phải Hàn Tinh.
Rất nhiều lúc Giang Nhược Hư cực kỳ lãnh khốc, nhưng ở một số chuyện, hắn lại vô cùng cố chấp.
Đối với người trong thiên hạ, hắn có thể lạnh lùng hờ hững.
Chỉ duy có với Hàn Tinh là khác.
Trong lòng Hàn Tinh ngập tràn thống khổ, nhưng hắn lại chẳng thể làm gì được, Giang Nhược Hư ra tay đánh lén, hắn không giải được cấm chế.
Chỉ có thể trơ mắt chứng kiến hết thảy, không thể làm được gì.
Bị Giang Nhược Hư ném ra từ trong quan tài đồng, Bạch Nhạc trùng trùng nện xuống đất, mất khoảng chừng nửa chén chà mới thong thả tỉnh dậy!
Ở trong ảo cảnh, Bạch Nhạc cảm thấy trời đất đột nhiên quay cuồng, ý thức trở nên mơ hồ, đợi khi tỉnh lại, huyễn cảnh cũng đã tiêu tán.
Mở mắt ra, Bạch Nhạc lập tức thấy được Hàn Tinh!
Thoáng chút ngẩn ngơ, Bạch Nhạc giãy dụa ngồi dậy trên đất, nhất thời thậm chí còn chưa hiểu đến cùng đã xảy ra chuyện gì.
– Tiên sinh… Đến cùng đã xảy ra chuyện gì?
… … … …
Ùng ùng!
Trong quá trình không ngừng giao thủ, Bán Thần Lĩnh Vực của Tân Gia Minh dần dần khó mà trụ được nổi nữa.
Bán thần, rốt cuộc không phải thần linh!
Bán Thần Lĩnh Vực cũng căn bản không được vững chắc như Thần Linh Lĩnh Vực, giao thủ kịch liệt
Không chút khoa trương mà nói, Tân Gia Minh đã có chút không chống được.
– Hiện tại dừng tay, ta cho ngươi một cơ hội sống sót!
Lạnh lùng nhìn chằm chằm Tân Gia Minh, Thần Nữ nhàn nhạt mở miệng nói:
– Lấy thực lực ngươi, có tư cách sống sót trong đại kiếp lần này! Chỉ cần ngươi dừng tay, nghe theo ta phân phó, ta có thể mang ngươi rời khỏi tiểu thế giới này, giúp ngươi bước ra được một bước sau cùng, trở thành thần linh!
Đối mặt Tân Gia Minh, Thần Nữ lần nữa đưa ra điều kiện khiến không người nào có thể cự tuyệt!
Vô luận là rời khỏi Chúng Tinh Tiểu Thế Giới hay đột phá trở thành thần linh, đây đều là tâm nguyện của Tân Gia Minh.
Đổi thành lúc khác, đổi thành tình cảnh khác, hắn tất sẽ đáp ứng không chút do dự.
Nhưng giờ thì khác!
Tân Gia Minh vô cùng rõ ràng, một khi mình đồng ý liền đồng nghĩa với cái gì.
Trong mắt chớp qua một tia hờ hững, Tân Gia Minh nhàn nhạt nói:
– Điều ta tưởng muốn, ta sẽ tự mình đi tranh! Ngược lại là ngươi… Thỏa hiệp, là bởi vì … ngươi cũng sắp không chịu được?
Tân Gia Minh không phải kẻ ngu, thậm chí vừa khéo ngược lại, hắn nhạy bén hơn bất cứ kẻ nào!
Thần Nữ lùi bước, khiến hắn rõ ràng ý thức được, đối phương cũng sắp không chống đỡ nổi như mình.
Một khi Bán Thần Lĩnh Vực sụp đổ, hắn tuy khó thoát khỏi cái chết, nhưng đối phương tất cũng trọng thương, dù không chết cũng sẽ tổn thất thảm trọng, trong thời gian ngắn, rất khó để lại có thể xuống tay với Chúng Tinh Điện.
– Phàm nhân ngu xuẩn, ngươi sẽ hối hận!
Phát giác được thái độ kiên định của Tân Gia Minh, Thần Nữ trầm giọng quát.
– Thần linh chưa hẳn đã cao minh hơn phàm nhân … Đây đã không phải thời đại thuộc về các ngươi!
Chương 1934: Một mạng, đổi một mạng (3)
Trong mắt hiện ra vẻ bình thản, Tân Gia Minh hờ hững nói:
– Nếu có thể lấy mạng ta, đổi lấy thế gian hòa bình, ta cho rằng, như thế rất đáng giá!
… … ….. .
– Một mạng, đổi một mạng!
Gian nan thốt ra mấy tiếng này, trong lòng Bạch Nhạc có cảm giác phức tạp nói không nên lời.
Ở phút sau cùng, Giang Nhược Hư làm ra lựa chọn như thế, quả thực khiến Bạch Nhạc không biết phải nên nói gì.
Hơn nữa, bất luận rốt cuộc vì sao Giang Nhược Hư lại làm như thế, hắn đều tất phải gánh lấy trách nhiệm, hắn có thể thoát khốn, chính là nhờ sự hi sinh của Giang Nhược Hư.
Mặc dù lúc ở trong huyễn cảnh Bạch Nhạc từng nói với Sơn Thần rằng, không có tử cục gì cả, hắn tin chắc nhất định sẽ có cách.
Nhưng thực ra trong lòng Bạch Nhạc lại rất rõ ràng, muốn làm được như thế phải cần thời gian rất lâu, gần như bằng với không chút hi vọng.
Mà Giang Nhược Hư chọn thay thế hắn phong nhập vào trong quan tài đồng, không nghi ngờ là đã cứu hắn một mạng!
– Bạch Nhạc, mở ra đồng quan phong ấn, đổi ta đi vào! Giang tiên sinh đi ra mới càng có hi vọng cùng ngươi đánh bại Thần Nữ.
Cấm chế trên người Hàn Tinh đã được Bạch Nhạc cởi bỏ, lúc này trên mặt Hàn Tinh vẫn tràn đầy vẻ hoảng hốt, lớn tiếng nói.
– Vô dụng thôi!
Lắc đầu, Bạch Nhạc giải thích:
– Giang tiên sinh tất đã rơi vào trong huyễn cảnh, hắn không phá nổi huyễn cảnh… Trừ phi có thể giải trừ toàn bộ cấm chế Chúng Thần Mộ Địa, bằng không, dù ngươi đổi lấy hắn đi ra, chẳng qua là thêm một người rơi vào hiểm cảnh thôi!
– Giang tiên sinh nói không sai, thực lực của hắn mạnh hơn chúng ta, dù sa vào trong phong trấn cũng có thể cầm cự rất lâu… Chỉ cần chúng ta đánh chết được Thần Nữ, mang Thần Nữ về đây, lần nữa phong trấn vào trong quan tài đồng, hoặc là phá mở cấm chế Chúng Thần Mộ Địa, vậy liền sẽ có hi vọng cứu về tiên sinh.
– Còn về, trước lúc đó … Bất kỳ hành động nào khác cũng đều vô dụng!
– Thời gian dành cho tiên sinh đã không nhiều… Chúng ta không thể tiếp tục lãng phí ở chỗ này, nhất định phải lập tức rời khỏi đây, rời khỏi Chúng Tinh Thần Vực, tìm đến Thần Nữ!
Nhìn vào Hàn Tinh, Bạch Nhạc chăm chú giải thích.
– …
Thoáng ngừng trệ một lúc, Hàn Tinh có chút không cam tâm, song hắn cũng hiểu, những gì Bạch Nhạc đang nói mới là hiện thực.
Giờ hắn đúng thật không thay đổi được gì.
– Ngươi đi đi, ta ở lại chỗ này với hắn!
Hàn Tinh nhẹ giọng mở miệng nói.
– Tiên sinh, chỉ bằng mình ta thì đấu không lại Thần Nữ… Ngươi ở lại chỗ này chẳng hề có chút ý nghĩa nào cả, ngược lại, chỉ có trợ giúp ta cùng lúc đánh bại Thần Nữ, chúng ta mới có thể cứu về tiên sinh!
Lắc đầu, Bạch Nhạc lần nữa mở miệng nói.
– …
Câu này rốt cục đánh động Hàn Tinh.
– Làm sao để đi ra ngoài?
…
Đối với Giang Nhược Hư và Hàn Tinh mà nói, cấm chế Chúng Thần Mộ Địa rất khó để mở ra.
Dù thực lực Giang Nhược Hư so với Bạch Nhạc thì cường đại hơn rất nhiều, song cũng không cách nào đánh vỡ cấm chế.
Nhưng Bạch Nhạc thì lại khác, hắn căn bản không cần phải suy xét đến mấy chuyện lung tung bát nháo này.
Mặc dù trước đó Hàn Tinh đã biết, công pháp mà Bạch Nhạc tu hành rất đặc thù, nhưng khi tận mắt chứng kiến Bạch Nhạc thi triển Thôn Thiên Quyết, dễ dàng phá vỡ phong ấn, trong lòng vẫn chấn kinh không thôi, cơ hồ khó mà dùng ngôn ngữ để hình dung.
Đến lúc này, hắn tự nhiên rất rõ ràng, Giang Nhược Hư đã triệt để gửi gắm hết thảy hi vọng lên thân một mình Bạch Nhạc.
Không chỉ sống chết của hắn và Giang Nhược Hư, mà còn là tồn vong của toàn bộ Chúng Tinh Tiểu Thế Giới!
… … ..
Ùng ùng!
Trọn cả Bán Thần Lĩnh Vực bắt đầu sụp đổ.
Sắc mặt Tân Gia Minh trắng bệch, nếu tử tế quan sát, thậm chí có thể phát hiện, thân thể hắn đang khe khẽ run rẩy.
Điều này đồng nghĩa với, dù lấy thực lực bán thần như hắn cũng đã khó mà khống chế được thân thể chính mình, hắn đã đến bên mép bờ sụp đổ.
Đương nhiên, Thần Nữ cũng không dễ chịu.
Tân Gia Minh công kích điên cuồng như vậy, đối với nàng mà nói, đây tuyệt đối là gánh vác cực đại.
Chính như Tân Gia Minh từng nói khi trước, nếu không phải đồng dạng khó mà chống đỡ được, nàng căn bản sẽ không thỏa hiệp, bàn điều kiện với Tân Gia Minh.
Đáng tiếc, ý chí của Tân Gia Minh kiên định hơn xa so với trong tưởng tượng của nàng.
– Vì đám phàm nhân ngu xuẩn kia, ngươi thậm chí không tiếc bồi cả mạng mình? Có đáng giá không?
Sắc mặt có chút khó coi, Thần Nữ trầm giọng hỏi.
– Đối với ngươi mà nói thì không đáng, nhưng đối với ta mà nói… Rất đáng.
Hờ hững lắc đầu, Tân Gia Minh bình thản đáp nói.
Liếc mắt nhìn Tân Gia Minh một cái thật sâu, Thần Nữ lạnh lùng nói tiếp:
– Lần này tính là ngươi gặp may, chẳng qua … Lần tiếp theo, ta sẽ không cho ngươi tư cách bàn điều kiện nữa đâu!
Đến bước này, Thần Nữ cuối cùng vẫn phải thỏa hiệp.
Không phải nàng không cách nào giết chết Tân Gia Minh, mà sau khi giết chết đối phương, bản thân nàng tất cũng sẽ trọng thương, với trạng thái hiện tại, dù có giết Tân Gia Minh, nàng cũng khó mà thoát thân dưới sự vây công của cao thủ Chúng Tinh Điện.
Giết chết Tân Gia Minh thì khó, nhưng nếu nàng thật muốn đi, vậy lại dễ dàng hơn nhiều.
Chương 1935: Bức lui
Chỉ tích tắc, trên người Thần Nữ đột nhiên chớp qua một mạt thần quang, nhẹ nhàng như bỡn xuyên thủng Bán Thần Lĩnh Vực, cường hành phá mở không gian xông ra ngoài.
Thần Nữ lao ra từ trong Bán Thần Lĩnh Vực, lập tức dẫn lên những người khác chú ý!
Chỉ là không đợi đám đông kịp phản ứng, Thần Nữ đã hóa thành một đạo thần quang, trực tiếp xé rách không gian đào tẩu.
Đợi khi những người khác hồi thần, tưởng muốn đuổi theo thì sớm đã không kịp nữa rồi.
– Đi!
Phát giác Thần Nữ trốn chạy, trong lòng hai người Bất Tử Thanh Vương và Dạ Nhận không khỏi hơi lạnh, không dám có chút do dự nào, lập tức xoay người chạy về nơi xa.
– Bắt lại!
Trong mắt tóe xạ sát cơ, điện chủ Chúng Tinh Điện đột nhiên vung tay lên, lành lạnh mở miệng nói.
Bạch Nhạc muốn đi, hắn ngăn không được, nhưng hôm nay, nói thế nào cũng không thể để cho Tướng Tinh và Yêu Tinh đào thoát.
Nháy mắt, cao thủ Chúng Tinh Điện lập tức dồn dập công tới, cường hành vây khốn hai người trước Chúng Tinh Điện.
– Dừng tay!
Mắt thấy hai người khó mà trốn thoát, Tân Gia Minh rốt cục mở miệng nói.
Thân phận Tân Gia Minh dù sao cũng rất siêu nhiên, huống hồ Bạch Nhạc là do hắn bức lui, giờ hắn vừa mở miệng, người Chúng Tinh Điện tự nhiên liền ngừng tay, chỉ là vẫn vây quanh hai người Bất Tử Thanh Vương, phòng ngừa không để đối phương đào tẩu.
– Tán hết đi, bọn hắn sẽ không trốn, ta có chút chuyện cần phải bàn với bọn hắn.
Khoát khoát tay, Tân Gia Minh nhẹ giọng nói.
– Tân trưởng lão!
Điện chủ Chúng Tinh Điện trầm giọng nói.
– Tin tưởng ta!
Lắc đầu, Tân Gia Minh kiên trì nói.
Trầm mặc khoảnh khắc, sau cùng điện chủ Chúng Tinh Điện mới nói:
– Tán hết cả đi!
Có hắn tỏ thái độ, lại thêm lời của Tân Gia Minh, lúc này cao thủ Chúng Tinh Điện mới tản đi, nhường ra một con đường.
Trước đó muốn trốn, nhưng giờ Tân Gia Minh lại chủ động thả bọn hắn, bọn hắn tự nhiên không gấp gáp chạy trốn nữa.
Không thể không nói, trận chiến giữa Tân Gia Minh và Thần Nữ mang đến cho bọn hắn chấn kinh cực lớn.
Bọn hắn làm sao cũng không thể ngờ, vị quốc sư này lại thật có thể bức lui Thần Nữ.
Chúng nhân tán đi, Tân Gia Minh dẫn theo Bất Tử Thanh Vương và Dạ Nhận về lại trong Chúng Tinh Điện, tính cả điện chủ Chúng Tinh Điện là bốn người, những người khác đều bị đuổi ra ngoài.
– Gặp qua quốc sư!
Hơi hơi ôm quyền, Bất Tử Thanh Vương và Dạ Nhận đồng thời hành lễ nói.
– Các ngươi hẳn nên biết, Bạch Nhạc là giả đúng không?
Cũng không nói nhảm, Tân Gia Minh trực tiếp hỏi thẳng.
– …
Thoáng chút ngưng trệ, sau cùng Bất Tử Thanh Vương vẫn khẽ gật đầu.
Nếu Tân Gia Minh hỏi lên, chứng tỏ, đối phương đã biết về thân phận Thần Nữ, với tình hình hiện tại, có giấu cũng chẳng nghĩa lý gì.
– Nói cho ta biết, hắn rốt cuộc là ai?
Nhìn chằm chằm Bất Tử Thanh Vương, Tân Gia Minh trầm giọng hỏi.
… … … …
– Hô!
Thở một hơi thật dài, quay đầu liếc mắt nhìn Chúng Tinh Thần Vực, Bạch Nhạc không khỏi lòng còn sợ hãi.
Lúc trước khi bước vào Chúng Tinh Thần Vực, hắn chẳng thể ngờ được rằng chuyến đi này lại sẽ gian nan đến vậy, làm tới mức thiếu chút đi tong cả mạng nhỏ.
Chúng Tinh Thần Vực sắp phải đóng lại, lại thêm trước đó lúc Thần Nữ lộ diện náo ra động tĩnh quá lớn, bây giờ nơi đây ngược lại gần như đã chẳng còn lại.
Thoáng nhận rõ phương vị, Bạch Nhạc và Hàn Tinh tức tốc chạy tới thành trấn gần nhất.
Việc cần gấp bây giờ chính là trước nghĩ cách làm rõ hướng đi của Thần Nữ.
– Ngao ô!
Bên này mới vừa rời đi, lập tức liền có một tiếng long ngâm vang lên!
Tiểu Bạch Long lúc trước thất lạc với Bạch Nhạc, thế là bèn du đãng trong Chúng Tinh Thần Vực, đợi khi thông đạo Chúng Tinh Thần Vực bóc mở, Tiểu Bạch Long cũng đi ra, một mực canh giữ ở lối ra.
Thần Nữ ngụy trang thành bộ dạng Bạch Nhạc, có thể giấu diếm qua được người khác, nhưng làm sao có thể giấu diếm qua được Tiểu Bạch Long.
Rốt cuộc, giữa Tiểu Bạch Long và Bạch Nhạc từng ký kết qua khế ước.
Giờ gặp lại Bạch Nhạc, Tiểu Bạch Long có vẻ hưng phấn dị thường.
Mặc dù Bạch Nhạc và Tiểu Bạch Long rất hiểu ý nhau, nhưng Tiểu Bạch Long rốt cục không cách nào mở miệng nói tiếng người, rất nhiều chuyện không thể giải thích rõ ràng được.
Tiêu tốn gần nửa canh giờ, Bạch Nhạc và Hàn Tinh chạy đến thành trấn gần nhất, tùy tiện bắt lại một tên tu hành giả Tinh Hải Cảnh, lúc này mới biết được hướng đi của Thần Nữ!
Đương nhiên, nhìn thấy Bạch Nhạc, tu hành giả Tinh Hải Cảnh cũng bị dọa cho chết khiếp.
– Chúng Tinh Điện!
Nghe được cái tên này, Hàn Tinh không khỏi thở phào một hơi, trong mắt tóe xạ sát khí!
– Quả nhiên vẫn bị tiên sinh đoán đúng!
Hàn Tinh trầm giọng nói:
– Giết nhiều người như vậy, hiện tại thực lực Thần Nữ hẳn đã khôi phục rất nhiều… Nhất định phải nhanh, giờ chúng ta chạy tới Chúng Tinh Điện luôn!
– Đợi chút!
Vươn tay ngăn lại Hàn Tinh, Bạch Nhạc trầm giọng nói:
– Thần Nữ đã rời đi hơn một ngày, án theo tốc độ bọn hắn, dù giờ chúng ta có chạy tới Chúng Tinh Điện cũng đã không kịp… Thần Nữ giả thân phận ta đi Chúng Tinh Điện, cứ đi thế này, tất sẽ có phiền toái.
– Ngươi muốn nói cái gì?
Hàn Tinh có chút tức giận hỏi.
Chương 1936: Bức lui (2)
Lúc ở chung với Giang Nhược Hư, rất nhiều lúc Giang Nhược Hư nói chuyện, hắn nghe mà chẳng hiểu ý gì, giờ Bạch Nhạc cũng thế, quả thực khiến hắn có chút tức giận.
Cười khổ một tiếng, Bạch Nhạc lắc đầu nói:
– Theo như Giang tiên sinh nói … Thần Nữ không hề mạnh như trong tưởng tượng, vậy thì, ta cho rằng… Nàng chưa hẳn đã có thể như nguyện, khả năng cao quốc sư sẽ bức lui được nàng.
Nghe đến đây, Hàn Tinh cũng bình tĩnh lại phần nào.
Thực lực Tân Gia Minh thế nào, hắn rất rõ ràng, đó là tồn tại còn mạnh hơn cả Giang Nhược Hư, có thể nói là thế gian đệ nhất!
Chỉ cần Thần Nữ không khôi phục thực lực thần linh, Tân Gia Minh rất có thể bức lui được đối phương.
Đây cũng là điều Giang Nhược Hư phán đoán, hắn đương nhiên sẽ không nghi vấn.
– Ta muốn đổi một thân phận!
Thoáng trầm ngâm khoảnh khắc, Bạch Nhạc chậm rãi mở miệng nói.
– Thân phận gì?
– Thiên cơ!
Trong mắt chớp qua một tia dị sắc, thoáng chốc, dung mạo và khí tức Bạch Nhạc đều theo đó đại biến.
– Ngươi muốn xuất hiện với thân phận tiên sinh?
Trong lòng có chút giận, Hàn Tinh nhìn bộ dạng lúc này của Bạch Nhạc, trầm giọng chất vấn nói.
– Đúng!
Gật đầu, Bạch Nhạc chậm rãi nói tiếp:
– Thần Nữ giả lấy thân phận ta gieo rắc chết chóc, giờ ta đã thành công địch của tất cả mọi người, nếu xuất hiện với thân phận vốn có, tất sẽ dẫn lên rất nhiều phiền toái không cần thiết! Huống hồ, ta đi cùng ngươi, mượn thân phận Giang tiên sinh làm việc cũng hợp tình hợp lý.
Thoáng dừng một lát, Bạch Nhạc tiếp tục nói:
– Quan trong hơn hết là, chuyện ta đã thoát khốn từ trong Chúng Thần Mộ Địa tạm thời chưa thể để cho Thần Nữ biết được, bằng không… Không biết chừng nàng sẽ còn làm ra chuyện gì nữa.
Lời này lập tức đánh động Hàn Tinh.
Không vì cái khác, Hàn Tinh cũng lo lắng Thần Nữ biết được Bạch Nhạc thoát khốn, sẽ tức tốc phản hồi Chúng Thần Mộ Địa, như thế, Giang Nhược Hư thật chết chắc.
– Ngươi đến cùng muốn làm cái gì?
– Trước dò la tin tức rõ ràng, biết được hư thực, sau đó tính bước tiếp theo.
Bạch Nhạc trầm giọng nói:
– Chuyện lớn như vậy, tin tức tất sẽ truyền cực nhanh… Ngươi liên hệ người của Quan Lan, rất dễ dàng liền có thể biết được tình hình!
Gật đầu, Hàn Tinh lập tức liên hệ với người Quan Lan, chẳng mấy chốc liền thu được truyền tin.
– Ngươi đoán đúng, quốc sư bức lui Thần Nữ, chỉ là quốc sư cũng đã bị thương… Hiện tại, Tướng Tinh, Yêu Tinh đều đang giam lỏng ở Chúng Tinh Điện!
Khẽ gật đầu, được đến tin tức này, Bạch Nhạc không khỏi thở phào một hơi.
Không thể giết chết Tân Gia Minh, vậy liền đồng nghĩa với, suy đoán của Giang Nhược Hư là đúng, hiện tại Thần Nữ đúng thật chưa khôi phục thực lực thần linh, không cách nào làm được nghiền áp hết thảy.
– Đã thế… Chúng ta trước không cần đi Chúng Tinh Điện.
Thoáng trầm ngâm khoảnh khắc, Bạch Nhạc lần nữa nói.
– Ý gì?
Hàn Tinh không hiểu hỏi.
– Nếu chúng ta đi Chúng Tinh Điện, Thần Nữ vừa mới chịu thiệt, tất sẽ không lộ diện! Nhưng nếu chúng ta hiện thân ở nơi khác … Ngươi nói xem, Thần Nữ liệu có chủ động tới tìm chúng ta?
Trong mắt chớp qua một tia tinh mang, Bạch Nhạc chậm rãi nói.
Giang Nhược Hư và Hàn Tinh là do Thần Nữ tự tay phong trấn vào trong cấm chế Chúng Thần Mộ Địa, giả như Giang Nhược Hư và Hàn Tinh lộ diện, Thần Nữ tất nhiên kinh nghi, khả năng cao sẽ trực tiếp tìm tới, bức hỏi chân tướng.
Rốt cuộc, Giang Nhược Hư không phải Tân Gia Minh, Thần Nữ không có quá nhiều kiêng sợ.
Huống hồ, hiện tại hẳn là Thần Nữ cũng bị thương, đây chính là cơ hội tốt nhất để đối phó Thần Nữ.
…
– Thần linh… Trên đời này không ngờ thật có thần linh còn sống!
Hít sâu một hơi, trong lòng Tân Gia Minh chấn kinh không thôi.
Nếu không phải mới có qua một lần giao thủ với Thần Nữ, hắn làm sao cũng sẽ không tin tưởng loại chuyện hoang đường này, nhưng giờ đây, hắn không muốn tin cũng không được.
Chỉ có lý do như vậy mới có thể giải thích tại sao đối phương lại có được thực lực khủng khiếp đến vậy.
– Bạch Nhạc và bọn Giang Nhược Hư chết rồi ư?
Tân Gia Minh lần nữa hỏi.
– Không xác định!
Lắc đầu, Bất Tử Thanh Vương trầm giọng đáp nói:
– Thần Nữ nói Bạch Nhạc đã chết, chẳng qua, lời nàng nói chưa đủ đáng tin!
Thoáng ngừng một lát, Bất Tử Thanh Vương nói tiếp:
– Còn về bọn Giang tiên sinh … Chúng ta tận mắt thấy hắn bị Thần Nữ đánh vào trong cấm chế Chúng Thần Mộ Địa, chưa chắc sẽ chết, nhưng sợ rằng rất khó đi ra từ trong đó.
Nghe được những lời này, không chỉ Tân Gia Minh, điện chủ Chúng Tinh Điên cũng không khỏi da đầu tê rần.
Sự tình tựa hồ phức tạp và nguy hiểm hơn xa so với trong tưởng tượng của hắn.
Hiện tại, dù là hắn cũng có chút không biết nên phải làm sao.
– Các ngươi thấy thế nào?
Thoáng trầm ngâm khoảnh khắc, Tân Gia Minh lần nữa hỏi.
Đối thị với Dạ Nhận một cái, lúc này Bất Tử Thanh Vương mới đáp nói:
– Thần Nữ có thể bị quốc sư bức lui, điều này đồng nghĩa với, nàng không lợi hại như trong tưởng tượng, như thế, vô luận là Bạch Nhạc hay bọn Giang tiên sinh, chưa hẳn đã không thể thoát khốn… Ý kiến ta là, trước nghĩ cách cứu ra bọn hắn, sau đó lại bàn bạc kỹ hơn!
Mới đầu, Bất Tử Thanh Vương và Dạ Nhận đều bị Thần Nữ chấn nhiếp, thế nên mới vô thức vâng theo đối phương phân phó.
Chương 1937: Kỷ Thần bi thảm
Rốt cuộc, bọn hắn không có cảm tình gì đối với Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, dù tất cả người ở đây chết sạch cũng chẳng liên quan gì đến bọn hắn.
Nhưng giờ đây sau khi Thần Nữ giao thủ rồi bại lui bởi Tân Gia Minh, lập tức liền lộ tẩy, then chốt nhất là khiến cho bọn Bất Tử Thanh Vương ý thức được, trừ cùng theo Thần Nữ đi đến chết, bọn hắn còn có lựa chọn khác!
Hơn nữa, rất nhiều chuyện, bọn hắn chưa nói ra.
Trong chuyện này, khâu then chốt nhất vẫn nằm ở trên người Bạch Nhạc.
Bọn hắn vô cùng rõ ràng, không có Bạch Nhạc, bọn hắn không cách nào ly khai Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, hoặc nói cách khác, dù thật có thể ly khai, đối mặt Hải Thần, bọn hắn cũng tất phải chết!
Chỉ có Bạch Nhạc còn sống, bọn hắn đối kháng Thần Nữ mới có ý nghĩa.
Ngược lại, vậy không bằng dứt khoát cùng theo Thần Nữ.
Đúng sai, thiện ác gì đó đều không có bất kỳ ý nghĩa nào cả.
Đối với bọn hắn mà nói, chỉ có lợi ích mới là vĩnh hằng!
… … … … …
– Không thể về Quan Lan!
Hàn Tinh kiên quyết nói.
Hắn rất quen thuộc Giang Nhược Hư, quen biết hơn bất kỳ ai, tự nhiên cũng rõ ràng, Giang Nhược Hư tuyệt đối sẽ không nguyện ý mang nguy hiểm về cho Quan Lan.
– Ta cũng không muốn để Quan Lan rơi vào trong nguy hiểm… Chỉ là, ngươi nghĩ xem, dù có dẫn ra Thần Nữ, chỉ dựa vào chúng ta, liệu có phải là đối thủ của nàng không?
Trải tay ra, Bạch Nhạc có chút đành chịu hỏi ngược lại.
Câu hỏi này, lập tức khiến Hàn Tinh nghẹn họng.
Thần Nữ cường hoành cỡ nào, hắn tự nhiên cũng rõ ràng, dù đã đánh đến lưỡng bại câu thương trong chiến đấu với Tân Gia Minh, song vẫn không phải đối thủ mà hai người bọn hắn có thể đối phó.
Nếu không có trợ thủ khác, dù dẫn ra Thần Nữ, kết cục cũng là tự tìm đường chết!
Bản thân hắn có chết hay không, hắn không quan tâm, nhưng điều này lại can hệ tới hi vọng cứu về Giang Nhược Hư.
Nếu Giang Nhược Hư chết rồi … Còn cần Quan Lan làm gì nữa?
Đầu óc Hàn Tinh không khỏi có chút loạn, nhưng sau cùng vẫn làm ra thỏa hiệp.
– Không thể về Quan Lan, ta có thể dùng danh nghĩa tiên sinh, mời một ít cao thủ Quan Lan tới phối hợp.
Ngập ngừng khoảnh khắc, Hàn Tinh nhượng bộ nói.
– Đủ rồi!
Gật đầu, Bạch Nhạc cũng đáp ứng.
Những học sinh Quan Lan kia đúng thật không tạo được tác dụng quá lớn, chỉ cần có thể đưa tới mấy cao thủ Quan Lan tựa như Đinh lão, vậy là đủ rồi.
– Ngươi tính đặt địa điểm ở đâu?
Không tới Quan Lan, dù là triệu tập cao thủ khác đến thì cũng phải định ra một địa điểm thích hợp mới được.
Thoáng suy xét một phen, khóe miệng Bạch Nhạc nhếch lên ý cười, nhẹ giọng nói:
– Lạ không bằng quen, đi Đông Nam quận … về Vân Thành!
… … … .. .
– Hắt xì!
Trở lại trong phủ, Kỷ Thần hắt xì một cái, trong lòng ẩn ẩn có dự cảm chẳng lành.
Chuyến đi Chúng Tinh Thần Vực lần này, đối với hắn mà nói, thu hoạch tương đối khá.
Tuy không thể xông vào sâu trong Chúng Tinh Thần Vực như bọn Bạch Nhạc, nhưng thu hoạch của hắn lại tuyệt đối không ít! Sau khi đoạt xá Kỷ Linh, hắn vốn rất khó khôi phục tu vi, nhưng bằng vào chuyến đi Chúng Tinh Thần Vực lần này lại khiến hắn dễ dàng tu về lại Hóa Hư Cảnh.
Mặc dù cách khôi phục đỉnh phong còn một đoạn cự ly rất lớn, nhưng có thực lực Hóa Hư làm cơ sở, trong lòng cũng theo đó an ổn đi nhiều.
Huống hồ, trừ cái đó ra, hắn còn được đến một tin tức.
Từ sau khi đi ra Chúng Tinh Thần Vực, Bạch Nhạc giống như phát điên, trực tiếp chọc đến trên đầu Chúng Tinh Điện, giờ đã bị Chúng Tinh Điện hạ lệnh tất giết, chỉ cần Bạch Nhạc dám mạo hiểm ló đầu, ắt sẽ bị cao thủ khắp thiên hạ truy sát.
Với tình cảnh đó, hắn căn bản không tin tưởng Bạch Nhạc có thể chống đỡ được bao lâu.
Đương nhiên, không cách nào tự tay báo thù, khả năng tính là có chút tiếc nuối… Chẳng qua, chỉ Bạch Nhạc bị giết, hắn đã vô cùng thỏa mãn.
… … … …
Thời gian trôi nhanh!
Ba ngày qua đi, trận chiến của Bạch Nhạc tại Chúng Tinh Điện đã truyền ồn ào huyên náo, cơ hồ cả thiên hạ đều biết.
Đương nhiên, thực sự biết rõ chân tướng chỉ giới hạn ở Tân Gia Minh và điện chủ Chúng Tinh Điện, người khác căn bản không biết nội tình, chỉ cho là Bạch Nhạc phát điên!
Đồng thời, dự ngôn về Tử Vi Đế Tinh cũng càng diễn càng liệt.
Cái tên Bạch Nhạc đúng thật như tai tinh, khiến người sợ tránh mà không kịp.
Không, còn nghiêm trọng hơn như thế nhiều!
Không chút khoa trương mà nói, chỉ cần có cơ hội, bất kỳ một tu hành giả nào cũng sẽ không buông bỏ cơ hội giết chết Bạch Nhạc!
Đây mới thực là đối địch với toàn thiên hạ!
Liên đới theo, Giang Nhược Hư trước đây chống đỡ cho Bạch Nhạc cũng bị người chất nghi.
Dù là trong nội bộ Quan Lan cũng có một ít tiếng nói bất đồng.
Chỉ là, có rất ít người biết được, vào lúc này, tất cả cao thủ Quan Lan đều đã thu được Hàn Tinh truyền tin, hiện tại đang trên đường chạy tới Đông Nam quận.
Hơn nữa xuất phát từ đủ loại nguyên nhân, tin tức này chưa từng bị để lộ.
Dù là phía Chúng Tinh Điện cũng không thu được bất kỳ tiếng gió nào.
Lặng không tiếng thở, Bạch Nhạc và Hàn Tinh đã về lại Vân Thành.
– Giờ đi đâu?
Trở lại Vân Thành, nơi đặt chân cũng thành vấn đề.
Chương 1938: Kỷ Thần bi thảm (2)
Hiện tại Bạch Nhạc đang mượn thân phận Giang Nhược Hư để xuất hiện, một khi lộ diện khó miễn sẽ chọc đến phiền toái cực lớn.
– Nếu đã đến Đông Nam quận, tự nhiên phải để cho vị quận thủ đại nhân kia tận tình địa chủ chứ!
Nhún nhún vai, Bạch Nhạc tùy ý đáp nói.
Lúc trước hắn thiếu chút nữa thì chết ở trên tay Kỷ Thần, trước đây là tình thế bức bách, Bạch Nhạc không làm gì được đối phương, nhưng thế không có nghĩa là, chuyện này cứ vậy sẽ được nhẹ nhàng bỏ qua.
Giờ đây, lần nữa về lại Vân thành, kiểu gì cũng phải đi gặp đối phương kiếm chút lợi tức mới được.
Hơi chút ngưng trệ, Hàn Tinh không khỏi nghẹn lời.
Bằng tâm mà luận, Kỷ Thần thật cũng quá xui xẻo.
Lúc trước đã bị Dạ Nhận đánh lén diệt đi nhục thân, chỉ còn một tia tàn hồn trốn đi được!
Giờ Bạch Nhạc lần nữa về lại Vân thành, còn muốn tìm đến hắn, chỉ có thể nói là đen đủi.
Đương nhiên, Hàn Tinh không việc gì phải đồng tình đối phương cả.
Đương sơ Kỷ Thần thậm chí dám kêu hô với Giang Nhược Hư, chỉ bằng điểm này liền đủ để đáng chết.
Lấy thực lực Hàn Tinh và Bạch Nhạc, muốn tránh qua tai mắt người khác tự nhiên vô cùng dễ dàng.
Thoáng chốc, hai người đã trực tiếp xuất hiện trong phủ quận thủ của Kỷ Thần.
Bên này Kỷ Thần thậm chí còn chưa kịp phản ứng liền đã đột nhiên cảm giác được một cỗ áp lực khủng bố đánh tới, khí tức trực tiếp bị khóa định!
Nháy mắt, da đầu Kỷ Thần lập tức tê rần!
Đã bị thần niệm đối phương khóa định, giờ hắn có muốn chạy cũng không biết chạy đi đâu.
Chỉ là, hắn làm sao cũng không thể ngờ, Giang Nhược Hư lại sẽ xuất hiện ở chỗ này.
– Quận thủ đại nhân, đã lâu không gặp!
Đẩy cửa phòng ra, hai người Bạch Nhạc và Hàn Tinh trực tiếp đi đến trước mặt Kỷ Thần, nhàn nhạt mở miệng nói.
Dù cho Kỷ Thần đã đoạt xá Kỷ Linh, nhưng đối với Hàn Tinh cùng Bạch Nhạc mà nói, tự nhiên rất dễ dàng liền có thể nhận ra thân phận của hắn.
Lúc trước sau khi rời khỏi Đông Nam quận, Bạch Nhạc liền không để ý đến chuyện Kỷ Thần nữa, mặc dù đoán được Kỷ Thần tất sẽ đoạt xá, song thật không ngờ, đối phương lại sẽ đoạt xá Kỷ Linh.
Loại hành vi như thế càng khiến Bạch Nhạc khinh thường!
Ngay cả con trai ruột của mình đều có thể ngoan tâm đoạt xá, người như vậy, còn có chuyện gì mà hắn không làm ra được?
– Giang tiên sinh đại giá quang lâm, thật là vinh hạnh cho kẻ hèn này!
Nỗ lực nặn ra ý cười, Kỷ Thần vội mở miệng nói.
– Quận thủ đại nhân, ba năm trước, hình như ngươi đâu nói thế này.
Khóe miệng hiện lên ý cười châm chọc, Bạch Nhạc thong thả nói.
– …
Trên mặt lộ ra một tia lúng túng, Kỷ Thần khá là khó chịu, nhưng sau cùng lại chẳng dám nói gì.
Tình thế không bằng người!
Năm đó hắn đã không trêu chọc nổi Giang Nhược Hư, giờ lại càng không thể trêu chọc.
Đã không thể chọc, vậy tự nhiên chỉ còn nước chịu thua.
Cũng may, hắn tự nhận là, trước đây không đắc tội quá ác với Giang Nhược Hư, người mà hắn thực sự kết xuống tử thù chỉ có Bạch Nhạc mà thôi.
Hiện tại, Bạch Nhạc không thể đi ra từ trong Chúng Tinh Thần Vực, hắn tự nhiên an tâm nhiều.
Đáng tiếc, hắn không biết được, vị Giang tiên sinh trước mặt này lại là Bạch Nhạc ngụy trang.
– Chúc mừng Giang tiên sinh an toàn thoát thân từ trong Chúng Tinh Thần Vực!
Hơi hơi ôm quyền, Kỷ Thần cười nói.
– Mượn cát ngôn của quận thủ đại nhân.
Liếc mắt nhìn Kỷ Thần một cái, Bạch Nhạc cười như không cười nói:
– Chúng ta không mời mà tới, sợ là phải quấy rầy quận thủ đại nhân mấy ngày… Sẽ không quá phiền phức chứ?
– Không, làm gì có!
Bật cười ha hả, Kỷ Thần nhiệt tình đáp nói:
– Giang tiên sinh có thể tới, đó là vinh hạnh của ta, sao lại thành phiền phức.
– Vậy thì làm phiền!
Khẽ gật đầu, Bạch Nhạc mở miệng nói tiếp:
– Còn nữa, hiện tại chuyện chúng ta đến Đông Nam quận còn cần phải bảo mật… Nếu tiết lộ ra ngoài, sợ rằng sẽ rước lấy một ít phiền toái, quận thủ đại nhân hiểu nỗi khó xử của ta chứ?
– Giang tiên sinh yên tâm, chuyện này tuyệt đối sẽ không tiết lộ ra ngoài, bằng không, ngài cứ cầm ta mà hỏi.
Dù hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng Kỷ Thần vẫn không thể không vỗ ngực cam đoan.
Mặc dù không hề có một tiếng uy hiếp nào, song hắn vẫn có thể hiểu được ý tứ của Giang Nhược Hư, với tình hình lúc này, hắn nào dám đắc tội Giang Nhược Hư.
Huống hồ, Giang Nhược Hư lại không phải Bạch Nhạc, dù có tiết lộ hành tung thì cũng đã sao?
Chẳng lẽ, không có Bạch Nhạc, Chúng Tinh Điện còn tới làm khó dễ Giang Nhược Hư?
…
Bạch Nhạc cứ vậy ở lại trong phủ quận thủ, hơn nữa còn được hưởng đãi ngộ quy cách tối cao.
Còn về chuyện liên hệ Quan Lan thì hoàn toàn do Hàn Tinh đi phụ trách.
Thân phận Hàn Tinh quá đặc thù, thẳng cho tới nay, hắn luôn là người đứng ra đại biểu cho Giang Nhược Hư, giờ hắn đứng ra liên hệ người khác, tự nhiên sẽ không hiện vẻ quá đột ngột.
Ở lại đây ngắn ngủi chưa tới hai ngày liền lần lượt có cao thủ Quan Lan chạy tới.
Bạch Nhạc lại không gấp gáp đi gặp những người này.
Trên thực tế, hắn cũng căn bản không biết những cao thủ kia, tùy tiện gặp mặt, ngược lại sẽ lộ ra sơ hở.
Hơn nữa, rất nhiều chuyện, hắn không khả năng nói ra rõ ràng.
Chương 1939: Vây giết Bạch Nhạc
Chẳng qua, từ lúc tới đây, trên thực tế, trong lòng Bạch Nhạc đã nghĩ xong trọn bộ kế hoạch.
Bây giờ, chỉ cần Hàn Tinh án theo kế hoạch thực hiện là được.
… … … … .
– Vây giết Bạch Nhạc?
May mà trước khi tới những cao thủ Quan Lan này cũng biết, Giang Nhược Hư tất có động tác lớn, chẳng qua lúc nghe được tin tức như thế, ai nấy cũng vẫn bị chấn kinh không nhẹ.
– Hàn Tinh, chuyện xảy ra trước đó ở Chúng Tinh Điện, chẳng lẽ ngươi còn không biết? Quốc sư đích thân ra tay, lại vẫn không thể làm gì được đối phương, thậm chí nghe đồn, quốc sư còn bị trọng thượng! Với đám người chúng ta, mặc dù đều là Hóa Hư, nhưng so với quốc sư, thực lực chênh lệch thực sự rất lớn.
Cười khổ một tiếng, một vị cao thủ Quan Lan mở miệng nói.
– Không khoa trương như các ngươi nghĩ đâu.
Lắc lắc đầu, Hàn Tinh từ tốn nói:
– Ta càng hiểu rõ hắn hơn các ngươi, có chút nội tình, bây giờ còn không tiện nói, nhưng sau này, các ngươi tất sẽ hiểu.
Thoáng ngừng một lát, Hàn Tinh nói tiếp:
– Bạch Nhạc và quốc sư đánh một trận, quốc sư tuy bị thương, nhưng hắn cũng bị thương, muốn diệt trừ hắn, hiện tại chính là cơ hội tốt nhất, bằng không, một khi để hắn khôi phục lại… Đấy mới thực sự là không còn chút hi vọng nào.
– Hơn nữa, đừng quên, còn có tiên sinh ở đây.
Nói đến đây, sắc mặt Hàn Tinh không khỏi chớp qua một tia kiêu ngạo.
Nhắc đến tiên sinh, lúc này chúng nhân mới ý thức được, vị quốc sư Tân Gia Minh kia tuy có thể xưng là thiên hạ đệ nhất nhân, nhưng Giang Nhược Hư cũng là cao thủ đỉnh cấp nhất.
Qua nhiều năm vậy rồi, đã không mấy người thực sự được thấy qua Giang Nhược Hư ra tay.
Giờ đây, Giang Nhược Hư lần nữa ra tay, vậy không chừng thật có khả năng giết được đối phương.
– Tiên sinh có từng nói qua, tại sao nhất định phải muốn nhúng tay việc này?
Một vị cao thủ Quan Lan khác thuận miệng hỏi.
Dù thật có hi vọng vây giết Bạch Nhạc, song bọn hắn cũng không muốn nhúng tay.
Xưa nay Quan Lan không nhúng tay chuyện thế sự, đây cũng là quy củ trước đây Giang Nhược Hư định ra.
Huống hồ, Chúng Tinh Điện đã nhúng tay, vô luận từ góc độ nào cũng thấy, chuyện này tựa hồ không đến lượt bọn hắn qua mặt Chúng Tinh Điện đi xuất đầu.
Nói câu không khách khí, dù thật muốn vây giết Bạch Nhạc, vậy cũng nên là người Chúng Tinh Điện đi đầu.
Chuyện này… Căn bản không phù hợp với tôn chỉ của Quan Lan, cũng không phù hợp với phong cách hành sự của Giang Nhược Hư!
Phải biết, trước đây lúc Giang Nhược Hư chống đỡ cho Bạch Nhạc, thà rằng một mình đối kháng áp lực từ Chúng Tinh Điện chứ cũng không để cho Quan Lan bị cuốn vào.
– Đại kiếp nạn vạn năm, can hệ đến sinh tử của tất cả mọi người… Ẩn tình trong đó, giờ còn chưa thể nói.
Lắc lắc đầu, Hàn Tinh cũng không cách nào giải thích, đành phải ậm ờ qua quít nói.
Đã nói tới mức ấy rồi, tự nhiên không tiện hỏi gì thêm.
Qua nhiều năm như vậy, nhân phẩm Giang Nhược Hư tích lũy quả thực rất vững chắc, đến cái nước này, nếu Giang Nhược Hư đã mở miệng, tự nhiên không có lý do gì để cự tuyệt.
Rốt cuộc, lần này không phải muốn đối địch với Chúng Tinh Điện, thậm chí còn đứng chung lập trường với Chúng Tinh Điện.
– Tiên sinh sao dám chắc Bạch Nhạc nhất định sẽ trúng kế?
Đây cũng là điều khó mà giải thích.
– Có liên quan đến Chúng Tinh Thần Vực!
Án theo cách nói được Bạch Nhạc chuẩn bị trước đó để làm lý do lấp lại miệng chúng nhân, Hàn Tinh trầm giọng đáp nói.
Câu này mang đến cho người khác quá nhiều không gian để tưởng tượng.
Vô luận lý giải theo hướng nào cũng được.
Lại thêm, Giang Nhược Hư lần thứ hai bước vào Chúng Tinh Thần Vực mà vẫn có thể đi ra, chuyện này thật cũng không có người đề ra chất nghi.
– Đã vậy, bọn ta tất nhiên nghe theo tiên sinh điều khiển!
Đây đó nhìn nhau một cái, những cao thủ Quan Lan này lập tức đạt thành ý kiến thống nhất!
– Đa tạ chư vị viện thủ!
Khẽ khom lưng cúi đầu hành lễ với chúng nhân, Hàn Tinh chăm chú mở miệng nói:
– Đợi sau khi việc này kết thúc, tiên sinh tất có hậu báo!
– Tiên sinh khách khí!
Khoát khoát tay, cao thủ Quan Lan kia cười nói:
– Nhiều năm vậy rồi, chúng ta có thể an ổn tu hành, ai mà không nhận qua ân huệ của Giang tiên sinh? Giờ chẳng qua là hơi tận một phần lực mọn mà thôi, chúng ta nguyện ý tin tưởng Giang tiên sinh.
… … ..
– Vạn sự sẵn sàng, chỉ thiếu gió đông!
Được đến hồi phục từ Hàn Tinh, Bạch Nhạc rốt cục cũng thở phào một hơi.
Lần này phía Quan Lan tới tổng cộng mười ba vị cao thủ, tất cả đều là cường giả Hóa Hư Cảnh, hơn nữa, năm người trong đó còn là cường giả Hóa Hư đỉnh phong, đội hình xa hoa như vậy, gần như đã có thể sánh ngang Chúng Tinh Điện.
Chỉ cần Thần Nữ nhập cục, liền tất có lực đánh một trận.
– Ngươi định làm thế nào? Trực tiếp bạo lộ thân phận?
Hàn Tinh trầm giọng hỏi.
– Tự nhiên không thể nói thẳng, bằng không, Thần Nữ chưa tới, sợ là người Chúng Tinh Điện đã tới trước.
Lắc đầu, Bạch Nhạc giải thích:
– Nói không chừng, còn phải mượn gió đông từ vị quận thủ đại nhân kia mới được.
– …
Mặc dù không biết Bạch Nhạc định làm gì, nhưng nghe thế, trong lòng Hàn Tinh không khỏi âm thầm mặc niệm cho Kỷ Thần.
Đứa này đúng là xui tận mạng!
Chương 1940: Nhập cốc
Chẳng qua, nhân quả đều là do Kỷ Thần trước đây kết xuống, chẳng thể trách được ai cả.
… … .. .
Mấy ngày gần đây, Kỷ Thần luôn có cảm giác tâm thần không yên!
Đặt biệt là hai ngày này, đột nhiên được đến tin tức, liên tục có cao thủ Hóa Hư Cảnh tiến vào Vân Thành, cảnh ấy càng khiến hắn thêm phần đứng ngồi không yên.
Không làm chuyện trái lương tâm không sợ quỷ gõ cửa!
Nhưng vấn đề ở chỗ, chuyện trái lương tâm hắn làm thì nhiều lắm!
Vô luận là Bạch Nhạc hay Giang Nhược Hư đều khiến hắn khó mà yên tâm cho được.
– Đại nhân!
Cơ hồ đúng vào lúc này, tâm phúc của Kỷ Thần yên ắng đi tới, ghé đến bên tai Kỷ Thần, nhẹ giọng nói:
– Vừa mới được đến tin tức, Chúng Tinh Điện khả năng sẽ xuống tay với Giang Nhược Hư … Đám cường giả chạy tới Vân Thành thời gian gần đây đều là cao thủ Chúng Tinh Điện.
– Cái gì?
Nghe vậy, sắc mặt Kỷ Thần không khỏi hơi biến.
– Ngươi còn nghe ngóng được gì nữa?
– Có người nói, Giang Nhược Hư và Bạch Nhạc có cấu kết… Lần này đến Vân Thành, động cơ không thuần!
– …
Tức thì, sắc mặt Kỷ Thần khó coi dị thường:
– Ngươi có thể khẳng định, người tới là cao thủ Chúng Tinh Điện?
– Tám chín phần mười! Trừ người Chúng Tinh Điện ra, người Quan Lan cũng đang hướng đến Vân Thành… Chuyện này, phiền toái lớn lắm, nhất thời xử lý không tốt, sợ rằng chúng ta sẽ bị liên lụy!
– Ý ngươi là… Giờ chúng ta thông báo cho Chúng Tinh Điện?
– Không ổn!
– Giang Nhược Hư lại không phải kẻ ngu, qua nhiều năm vậy rồi, ai biết hắn có chôn xuống ám kỳ trong Chúng Tinh Điện hay không, nếu chúng ta thông báo cho Chúng Tinh Điện, khó dám chắc không bị hắn phát hiện, tới khi ấy, phiền toái vẫn là chúng ta.
– Ý ngươi thì sao?
– Tán rải một ít tin tức đi ra, thật thật giả giả trộn vào nhau… Đến khi ấy, người ngoài đến cả tin tức nào là thật đều không biết, càng đừng nói tìm ra là ai tán rải tin tức.
…
Nhân phẩm Kỷ Thần không ra làm sao cả, nhưng năng lực lại tuyệt đối không kém.
Một khi đã làm ra quyết định, thế cục rất nhanh liền án theo phương hướng hắn dự liệu mà phát triển.
Trọn cả Vân Thành, không, phải nói là trọn cả Đông Nam quận, truyền ra rất nhiều đồn thổi với đủ phiên bản khác nhau.
Có nói, Bạch Nhạc đang giấu mình ở Vân Thành, có nói, Bạch Nhạc cấu kết với Giang Nhược Hư, còn có nói, Giang Nhược Hư và Chúng Tinh Điện liên thủ chuẩn bị vây giết Bạch Nhạc.
Nói chung nói cái gì cũng có, hơn nữa, căn bản không cầm ra được chứng cứ thiết thực, nhưng mỗi lời đồn lại tựa hồ đều có mắt có mũi, khiến người khó mà phân biệt thật giả.
Đương nhiên, đấy là đối với những người hoàn toàn không rõ chân tướng.
Người thực sự biết được một ít nội tình, lại rất dễ dàng tìm ra manh mối từ trong đó.
Điểm then chốt nằm ở chỗ … Giang Nhược Hư ở ngay trong Vân Thành!
Trong cả đống tin tức thật giả kia, đây mới là tin tức mà Kỷ Thần thực sự muốn tán rải ra.
Rất hiển nhiên, mục đích của hắn đã đạt được.
Đáng tiếc, ngay chính Kỷ Thần đều không biết, bản thân điều này vốn là Bạch Nhạc cố tình dẫn dụ hắn đi làm.
Tình hình diễn biến thế này không phải nói Kỷ Thần ngu xuẩn, mà là bởi vì tin tức song phương nắm giữ vốn không ngang hàng.
… … … …
Tin tức truyền đi rất nhanh, không quá hai ngày, Chúng Tinh Điện đã thu được tin tức.
– Giang Nhược Hư ở Vân Thành? Điều này sao có thể!
Vừa được đến tin tức, phản ứng đầu tiên của điện chủ Chúng Tinh Điện chính là cho rằng, đây là tin giả.
Rốt cuộc, thông qua lời kể của Bất Tử Thanh Vương và Dạ Nhận, hắn biết được, Giang Nhược Hư đã bị Thần Nữ đánh vào phong ấn trong Chúng Thần Mộ Địa, với tình hình đó, muốn đánh vỡ cấm chế đi ra há là chuyện dễ dàng!
Huống hồ, xảy ra biến cố lớn như vậy, giả như Giang Nhược Hư thật đi ra, hẳn nên lập tức chạy tới Chúng Tinh Điện thương lượng đối sách mới đúng, chứ ai đời lại chạy đi Đông Nam quận, làm thế căn bản không có chút ý nghĩa nào!
Chính bởi vì những nguyên nhân này, mới khiến hắn trực tiếp lơ là tin tức kia.
Chúng Tinh Điện không tin, nhưng có người lại tin!
Thần Nữ đang ẩn tàng thân phận, sau khi được đến tin tức, gần như lập tức phát điên.
Người ngoài không rõ ràng, nhưng nàng lại quá rõ ràng điều này đồng nghĩa với cái gì!
Chỉ bằng Giang Nhược Hư căn bản không khả năng trốn thoát ra được từ trong cấm chế Chúng Thần Mộ Địa, giả như tin tức này là thật, vậy liền bằng với … Rất có thể Giang Nhược Hư đã tìm được Bạch Nhạc ở trong Chúng Thần Mộ Địa!
Thế này ảnh hưởng lớn lắm!
Lấy thân phận và thực lực Thần Nữ, nàng căn bản không để ý tới những người khác, vô luận Giang Nhược Hư cũng tốt, bọn Bất Tử Thanh Vương cũng được, thậm chí là Tân Gia Minh vừa bức lui mình, nàng cũng không hề để vào trong mắt.
Duy chỉ có Bạch Nhạc là khác!
Tạo Hóa Thông Thiên Quyết mang đến cho nàng áp lực quá lớn, giả như không thể triệt để đóng đinh Bạch Nhạc ở trong Chúng Thần Mộ Địa, sẽ tạo thành ảnh hưởng thế nào, quả thực không cách nào cô lượng.
Gần như căn bản không cần suy nghĩ, nháy mắt khi vừa được đến tin tức, Thần Nữ lập tức đưa ra quyết định.
Vô luận tin tức này là thật hay giả, nàng đều tất phải đi Vân Thành một chuyến, tra xét cho rõ ràng mới có thể an tâm.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Ma Vật Tế Đàn [Dịch] Ma Vật Tế Đàn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Ma-Vat-Te-Dan-Audio-Truyen.png)





