Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 266 : Phù Lê Chiểu Trạch (c1326-c1330)
❮ sautiếp ❯Chương 1326: Phù Lê Chiểu Trạch
Bùm
“Hàn tiền bối thật tuệ nhãn như đuốc, nhưng tại bước tối hậu này đã vây khốn vãn bối mấy trăm năm nay, cũng không biết cuộc đời này có được như nguyện hay không nữa” Đạo sĩ cười khổ nói.
Hàn Lập cười nhẹ, không nói thêm, đưa tay lấy hồng sắc ngọc giản trên tiểu kiếm xuống, tiếp theo đem thần thức nhập vào trong, xem kỹ.
Ba người còn lại thành thật đứng một bên chờ đợi.
Một lát sau, Hàn Lập thu hồi thần thức, trong miệng thốt lên một địa danh:
“Phù Lê Chiểu Trạch!”.
“Cái gì? Sao lại là chỗ này?” Bích Nhãn đại hán nghe được la lên thất thanh mà đạo sĩ và Đông Quách Phong cũng đồng thời biến sắc.
“Như thế nào, chỗ này có chuyện sao?” Hàn Lập nhướng mày, hỏi.
“Há chỉ có chuyện.
Nơi này chính là địa vực mà dị tộc Ân Tử thường lui tới nhất.
Hàng năm thường xuyên có đồng đạo vẫn lạc ở đây.
Chính là khu vực nguy hiểm nhất.” Bích Nhãn đại hán thở ra một hơi, âm trầm nói.
“Đội chúng ta phải tuần tra nơi đây?” Hàn Lập có chút ngoài ý muốn, ánh mắt lóe lên, lại hỏi tiếp.
“Cái này cũng không phải.
Địa vực Phù Lê Chiểu Trạch thật rộng lớn.
Cho dù bọn ta độn quang đi không ngừng chỉ về một hướng cũng phải hơn nửa tháng mới đi hết.
Nói như vậy sẽ có bốn đội ngũ chia nhau dò xét” Lần này Mã đạo sĩ mở miệng giải thích.
“Nếu không phải là chuyện của một đội thì cũng không có gì phải oán hận.
Cẩn thận một chút là được” Hàn Lập chau mày, nhàn nhạt nói.
“Hàn tiền bối không biết, hai năm trước, đội trưởng của đội số 12 Hiên Nghiễm tiền bối bị Ảnh Tộc nhân đánh lén đã vẫn lạc.
Cùng chết theo còn có hai đồng đạo mà Hiên Nghiễm tiền bối đã là Hóa Thần trung kỳ tu sĩ” Mắt Đông Quách Phong lộ ra một tia sợ hãi, nói.
“Hóa Thần trung kỳ tu sĩ! Có chuyện như vậy à” Rốt cuộc Hàn Lập cũng có chút động dung.
Đang lúc này, trong thông đạo truyền đến tiếng bước chân, có mấy người đi ra.
Năm nam một nữ, gồm hai lão giả, một cặp vợ chồng trung niên tu sĩ, một thiếu niên cỡ mười lăm mười sáu tuổi và một đại hán bưu hãn mặt hồng.
Mấy người này hiển nhiên là các đội viên trong đội đang ngồi trong tĩnh thất, không biết dùng phương pháp nào đã biết kim kiếm truyền thư đến, mới nhao nhao đi ra.
Những người này thấy Hàn Lập, kinh ngạc một hồi, nhưng sau khi được Bích Nhãn đại hán giới thiệu, liền nhao nhao tiến tới làm lễ ra mắt.
Hàn Lập liền ôn hòa hoàn lễ.
Nhưng thần niệm của hắn quét qua liền liếc mắt nhìn tên thiếu niên.
Tên này có họ Doanh lại cùng Mã đạo sĩ và Bích Nhãn đại hán đều có tu vi Nguyên Anh hậu kỳ.
Tu vi yếu nhất lại là hai lão giả dáng tiên phong đạo cốt.
Bất quá mấy người này cuối cùng cũng biết khu vực tuần tra là Phù Lê Chiểu Trạch, sắc mặt đều trở nên vô cùng khó coi.
“Tốt lắm.,bị phân đến chỗ này, chúng ta cũng vô phương thay đổi được mệnh lệnh cấp trên.
Sau này nên cẩn thận một chút.
Ngày mai chúng ta ra ngoài để chuẩn bị một chút cho chuyến đi” Hàn Lập không nói thêm gì, sau khi phân phó vài câu rồi đi vào trong thông đạo.
Hắn tìm một gian tĩnh thất vô chủ.
Hành động không thèm để ý này của hắn khiến cho chúng tu hai mặt nhìn nhau, cuối cùng tất cả ánh mắt rơi vào người Bích Nhãn đại hán.
“Trách huynh, ngươi không nói cho Hàn tiền bối Phù Lê Chiểu Trạch hung hiểm như thế nào à?” Doanh thiếu niên hỏi.
“Tự nhiên là nhắc rồi nhưng bộ dáng của Hàn tiền bối không mấy quan tâm” Bích Nhãn đại hán thở dài.
“Coi như có quan tâm thì mệnh lệnh từ Trưởng Lão Hội trực tiếp hạ xuống làm sao dám kháng” Phụ nhân trong đôi trung niên phu phụ cũng bất đắc dĩ nói.
“Tự nhiên sẽ không kháng mệnh.
Nhưng nếu Hàn tiền bối đã biết hung hiểm thì cũng nên tính toán phương sách ứng phó nếu gặp dị tộc cường đại hoặc ít ra thì cũng phải xem khả năng ứng phó độc lập của từng đội viên chứ” Mã đạo sĩ vân vê chòm râu dài, bộ dáng có chút lo lắng.
“Mọi người cũng không cần phải quá sầu lo.
Mặc dù Phù Lê Chiểu Trạch hung hiểm, năm ngoái chỉ phát hiện tung tích của Ảnh Tộc nhân, xảo diệu chúng ta có thể gặp phải các dị tộc khác ẩn núp.
Phù Lê Chiểu Trạch là khu vực nguy hiểm nhưng chúng ta tuần tra ở đây sẽ không thiếu phần thưởng, hơn nữa có khả năng sẽ được nghỉ ngơi dài sau khi công tác xong.
Chỉ cần cố gắng chống đỡ khoảng vài năm, chắc hẳn chúng ta cũng sẽ không được phân vào khu vực nguy hiểm này nữa” Bích Nhãn đại hán do dự một chút, rồi châm chước nói.
Những người khác nghe nói như thế cũng không còn biện pháp gì tốt hơn, chỉ còn có thể bất đắc dĩ giải tán.
Mà Hàn Lập đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn trong mật thất, lưỡng thủ kết quyết, trên người chớp động kim quang nhàn nhạt, phảng phất thân đã đắm chìm trong nhập định.
Tại phía trước đầy, mơ hồ có đạo đạo hoàng sắc quang quyển rung động lúc sáng lúc tối, thần bí dị thường.
Trong chớp mắt một ngày đã trôi qua.
Hàn Lập giương mắt lên, đi ra tĩnh thất, đi lại đại sảnh thì thấy đám người Bích Nhãn đại hán đã sớm ở đây.
Thấy Hàn Lập xuất hiện, cả đám nhao nhao tiến lên làm lễ.
Hàn Lập khoát tay, ánh mắt rơi trên một nữ tu xinh đẹp.
Nàng này tuổi còn rất trẻ, cỡ chừng hai mươi, mặt trắng trong suốt như ngọc, nhất là đôi mắt lấp lánh ánh sao.
Hàn Lập nhìn kỹ liền có cảm giác quen thuộc, dường như đã gặp ở đâu rồi thì phải (Khứa này cứ thấy gái đẹp là nhận quen, giống ta quá).
Trong mắt Hàn Lập hiện lên một tia ngạc nhiên.
“Hàn tiền bối… Vị này là Hứa tiên tử.
Nàng cũng là dòng chính hậu duệ của tu sĩ phi thăng” Mã đạo sĩ mỉm cười giới thiệu.
“Hậu duệ của tu sĩ phi thăng!” Trong lòng Hàn Lập chợt động, nhưng thanh sắc bên ngoài vẫn điềm nhiên như không.
Mà tính tình của nữ tu này cũng lãnh đạm, chỉ xuất ra một câu thăm hỏi nhạt nhẽo rồi cũng im bặt.
“Người đã đông đủ.
Xuất phát!”.
Hàn Lập cũng không chần chờ nữa, ra lệnh điều động chúng nhân ra Thạch Điện, chạy thẳng đến một tòa Truyền Tống Trận ở phụ cận.
Thạch Điện do một đội tu sĩ khác thủ hộ.
Ở đây cũng có một chiếc Kim Đình Chu nhưng bởi vì khoảng cách truyền tống gần nên cũng không cần linh khí này.
Sau khi Hàn Lập trình ra lệnh bài xác minh thân phận, rồi cả đội cứ ba bốn tạo thành một nhóm lần lượt tiến vào trong Truyền Tống Trận.
Bạch quang xoay chuyển, mười một người đã được truyền tống ra khỏi Thiên Uyên Thành, xuất hiện tại một địa phương xa lạ.
Hàn Lập nhìn địa phương xung quanh, đôi mày khẽ nhăn lại.
Chỗ này là một thạch thất không lớn lắm, dưới chân có một tòa đơn hướng truyền tống pháp trận, vách tường bốn phía chớp động nhiều loại phù văn giống như một loại cấm che ẩn giấu.
Nhóm người Mã đạo sĩ đã tới trước đang đứng đợi bọn họ.
Hàn Lập không chút hoang mang, đi ra hướng cửa thạch thất, móc ra một cái thanh sắc ngọc bội nhoáng lên áp vào cửa.
Nhất thời một cỗ thanh quang bắn ra, phù văn trên cửa thạch thất phiêu động rồi cửa thạch thất chậm rãi mở ra, hiện ra một cái thông đạo rộng hơn trượng chạy thẳng tắp về phía trước.
Hàn Lập cũng không nói câu nào, dẫn đầu, thanh quang lóe lên hóa thành một đạo kinh hồng bắn nhanh đi vào thông đạo.
Mười tên đội viên phía sau lập tức thi triển các loại độn thuật theo sát.
Khi người cuối cùng rời khỏi cửa không lâu, cửa thạch thất liền chậm rãi đóng lại.
Hàn Lập độn xuất ra khỏi thông đạo, xuất hiện trên không trung của một tòa tiểu sơn, quét mắt dò xét mọi nơi.
Vùng đất mà bọn họ đã đến tựa hồ là một khu vực đồi núi hoang lương.
Nhìn thẳng ra xa hơn trăm dặm có thể thấy được rõ ràng tường thành, không khí chung quanh là một phiến bạch quang trong suốt.
Dù đứng xa như vậy, bọn họ vẫn thấy đượccác phù văn chớp động linh quang kinh người trên tường thành.
Ánh mắt Hàn Lập chớp động đánh giá tường thành vài lần.
Theo hắn biết, Thiên Uyên Thành đối mặt với cự tường của Man Hoang thế giới, căn bản không có “cửa thành”, nhân yêu lưỡng tộc muốn ra vào trong thành đều phải dùng Truyền Tống Trận.
Như vậy dưới nhiều sự phối hợp của nhiều cấm chế, Thiên Uyên Thành hoàn toàn không sợ dị tộc thừa dịp đánh chiếm.
Bất quá Hàn Lập không chỉ dò xét có một phương hướng này mà còn quay đầu nhìn về hướng khác.
Phía bên này tất cả đều là đại tiểu sơn khâu, rừng thông lá mạ, cảnh tượng một mảnh u tĩnh nhu hòa, khiến cho người không có chút nào nhìn ra mình đã đặt chân trong Man Hoang cổ giới như đồn đãi.
Như vậy dựa vào bản đồ, Phù Lê Chiểu Trạch cách ở đây khoảng vạn lý.
Nơi đó vì có địa hình đặc thù, có thể che đậy thần niệm ở một mức độ nhất định, cho nên thường có dị tộc ẩn núp trong đó để giám thị hành động của Thiên Uyên Thành.
Thiên Uyên Thành không thể không định kỳ phái đến một đội tu sĩ tuần tra thường xuyên nơi đó.
Nhân thủ phái đến để giám thị dị tộc, đều có thần thông không nhỏ, còn am hiểu các phương pháp ẩn nấp.
Tuy vậy dưới sự phản kích của dị tộc, cũng thường có người bị chết trong Chiểu Trạch.
Cho nên khu vực này và một số các khu vực khác được Thiên Uyên Thành phân chia thành khu vực đệ nhất nguy hiểm.
Các tu sĩ tuần tra hầu như không ai muốn đến địa phương này.
Nhưng hiện tại đội ngũ của Hàn Lập được phân công đến khu vực này để tuần tra trong vài năm, dĩ nhiên sẽ gặp nhiều điều vô cùng nguy hiểm.
Hàn Lập yên lặng đánh giá tình hình, rồi quay đầu nhìn thoáng qua các đội viên, miệng nhàn nhạt phun ra một chữ
“Đi!”.
Hơn mười đạo lưu quang lóe lên bắn thẳng về hướng chân trời.
Cự ly hơn vạn dặm đối với tu sĩ Nguyên Anh mà nói, tự nhiên không tính là cái gì.
Không bao lâu Hàn Lập đã thấy được địa phương của chuyến đi ở phía xa xa.
Một đường lục tuyến cuồn cuộn đập vào trong mắt.
Lại gần một chút thì lục tuyến này là một đại phiến mê vụ mông mông lung lung, thấp thoáng bên trong là sơn thạch, cự mộc.
Độn quang dừng lại, bàn tay Hàn Lập lộn chuyển, nhất thời một khối pháp bàn đặc chế xuất hiện trong tay.
Ngón tay Hàn Lập nhẹ nhàng điểm lên pháp bàn, lập tức cái này sáng lên một tầng hồng quang.
Các tu sĩ phía sau cũng dừng độn quang, rồi cũng nhao nhao lấy pháp bàn đặc thù, đồng dạng làm phép.
Pháp bàn này có tên là Dị Linh Bàn, là một loại pháp khí chuyên môn cấp cho các thủ vệ của Thiên Uyên Thành, có thể trong một cự ly nhất định cảm ứng được sự tồn tại của dị tộc.
Bất quá loại pháp bàn này chỉ có thể cảm ứng được một phương hướng, hơn nữa nếu dị tộc có thần thông ẩn nấp đặc thù thì không thập phần linh nghiệm.
Nhưng trong tình huống này sử dụng pháp bàn này cũng cảm thấy an tâm hơn nhiều.
Cho nên đám Hàn Lập nhao nhao xuất ra pháp khí này, độn quang đi chậm rãi, dè dặt xông vào trong thủy vụ.
Sau đó không lâu các nhân ảnh đều đã biến mất trong thủy vụ vô tung vô ảnh.
Huynh đệ nào có lòng góp sức xin mời vào đăng ký dịch >>>>
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 8
Chương 1327: Cự Thú, Quái Nhân
Phù Lê Chiểu Trạch quả nhiên là địa phương quá quỷ dị.
Không biết vì nguyên nhân gì, khi tiến vào trong Chiểu trạch, thần niệm của bọn Hàn Lập vô phương đi xa được hơn trăm trượng.
Hơn nữa bên trong mê vụ huyễn tượng trùng trùng làm cho người ta có cảm giác khó lòng phòng bị.
Mà còn làm cho người ta càng thêm đau đầu là dưới đám bùn lại sinh trưởng một loại quái trùng gọi là Khuê Trùng.
Loại Trùng này có thân thể gồm nhiều mảnh kéo dài giống như con rết, có thể phụt ra một loại khói độc có thể hủ thực pháp bảo và thôn phệ linh quang hộ thể của tu sĩ.
Nhưng chỉ hai vấn đề này tự nhiên sẽ bị đám Bích Nhãn đại hán để vào trong mắt mà chính là loại quái Trùng này sống quần cư.
Mỗi lần xuất động chui từ trong bùn ra đều là hơn mười con, con nào con này xấp xỉ cả trượng, lại còn có năng lực phi hành ở cự ly thấp trong không trung.
Mà mỗi lần kinh động bọn côn trùng này, nhóm tuần tra đều bị chúng quần cho luống cuống tay chân.
Đương nhiên nếu không phải là do nhiệm vụ tuần tra bắt buộc, bọn họ đã trực tiếp bay qua Chiểu Trạch, thì cũng không cần phải lo lắng về bọn quái trùng này.
Nhưng ngược lại, đội ngũ tuần tra muốn tra tung tích của dị tộc thì không thể phi độn ở trên cao mà chỉ có thể phi hành ở cự ly thấp.
Như vậy bọn Khuê Trùng thường thừa dịp tập kích, làm người ta khó lòng phòng bị.
Thậm chí có lần nhóm tuần tra còn kinh động cả một siêu đại quần thể Khuê Trùng, từ trong Chiểu Trạch chen chúc ào ra đến ba bốn trăm con Khuê Trùng.
Cũng may là Hàn Lập đã xuất ra Nguyên Từ Thần Quang, giữ chặt đám quái trùng trong không trung, sau đó phát đại thần uy dùng một mồi thanh linh hỏa thiêu cháy sạch sẽ.
Nếu không chắc hẳn sẽ có người trong nhóm tiêu tùng rồi.
Bất quá cùng bởi vì lần xuất thủ này của Hàn Lập, những đội viên vốn còn nghi ngờ thần thông của Hàn Lập đã có ánh nhìn khác về hắn, tin phục hơn vài phần.
Đương nhiên trong Phù Lê Chiểu Trạch ngoài Khuê Trùng còn tồn tại nhiều điều nguy hiểm khác.
Còn có một loại cổ thú gọi là Ngân Đầu Thú, thích ẩn núp trong rừng rậm quanh Chiểu Trạch, khi bị chém giết có thể tự phân liệt cơ thể khiến cho ngay cả Hàn Lập cũng cảm thấy vô cùng khó đối phó.
Cũng may loại thú này hành động chậm chạp, lại có tính cố thủ tại nơi ở nên chỉ cần chạy ra khỏi phạm vi địa bàn của nó thì nó cũng không công kích tiếp.
Vì vậy nói về tính nguy hiểm thì loại thú này không đánh sơ bằng Khuê Trùng.
Cứ như vậy tiến sâu vào, bọn Hàn Lập cũng dần dần cảm nhận được Phù Lê Chiểu Trạch vì sao được xưng tụng là khu vực tuần tra nguy hiểm cấp độ 1.
Cơ hồ đoàn người không thời khắc nào mà buông lỏng sự cảnh giác, nếu không sẽ ăn phải quả đắng.
Trong nháy mắt bọn Hàn Lập đã xâm nhập vào trong Chiểu Trạch được hơn hai mươi ngày.
Trên đường đi mọi người cũng đã hết sức cẩn thận tra xét nhưng vẫn chưa phát hiện tung tích của dị tộc.
Lúc này đám Mã đạo sĩ cũng tạm thời thư giãn thở một hơi nhẹ nhõm.
Không khí ngưng trọng bao phủ rốt cuộc rồi cũng có cảm giác thoải mái một chút.
Dù so đi nữa liên tục phài cầm Dị Linh Pháp bàn trong tay dò xét, lại phi hành liên tục, tâm thần phải tập trung tuần tra , dù thân là cao giai tu sĩ thì cũng phải có cảm giác ủ rũ, tâm thần không ít căng thẳng.
Lúc này cách hơn trăm trượng, bên bờ Chiểu Trạch xuất hiện một khu vực đầy đá nhỏ lổn nhổn mọc đầy các cây lục trúc xanh biếc dị thường.
Các cây này duyên dáng yêu kiều, lại thêm từng trận gió nhẹ thanh lương thổi qua làm cho nơi đây đẹp tuyệt như một bức họa.
Cả đội tuần tra không cầm được tinh thần run lên.
Bích Nhãn đại hán và các người khác liếc mắt nhìn nhau dò ý, rồi lập tức độn quang đến gần Hàn Lập, cung kính nói:
“Hàn tiền bối, nơi đây bình yên.
Chúng ta cũng nên tạm nghỉ ngơi một lúc để có sức tuần tra tiếp”.
“OK.
Nhưng cần cẩn thận kiểm tra xung quanh một chút xem xét có điều gì bất thường” Hàn Lập không từ chối, chỉ lạnh nhạt phân phó.
Trong suốt cuộc hành trình, Hàn Lập rất ít ra lệnh, đối với đề nghị của mọi người thì chấp nhận hầu như hơn bán phần.
Điều này làm cho những người khác lúc trước chưa cùng Hàn Lập quan hệ, tự nhiên cũng cảm thấy thoải mái rất nhiều.
“Cái này… đương nhiên” Gương mặt của Bích Nhãn đại hán tràn đầy nụ cười, quay lại vẫy tay ra hiệu với các người khác.
Hai lão giả và cặp vợ chồng phân ra tứ phía bay nhanh kiểm tra.
Dị Linh Bàn trong tay không có phản ứng, mới an tâm hướng khu vực có đá lổn nhổn hạ xuống.
Bọn họ cũng không dừng lại ở đây lâu, cho nên nhao nhao từ tìm cho mình một địa phương thích hợp, sạch sẽ, lập tức khoanh chân ngồi xuống, mau chóng khôi phục lại tâm thần bị tiêu hao.
Hàn Lập thân là Hóa Thần tu sĩ, cộng thêm tu luyện Đại Diễn Quyết, nên cũng chưa cảm thấy bị tiêu hao tinh thần gì nhiều, cho nên không ngồi xuống như những người khác mà thản nhiên đi đến bên cạnh bờ thủy đàm, quan sát xung quanh.
Thủy đàm này cũng không quá sâu, nước lại trong suốt nhìn thấy tới tận đáy.
Trong nước có một loại ngân sắc tiểu ngư cỡ chừng ngón tay bơi qua bơi lại, bộ dáng vô hại.
Thấy vậy, Hàn Lập nhướng mày, theo bản năng ngẩng đầu liếc mắt nhìn mọi nơi, ánh mắt quét qua hơn mười cây Thúy trúc mọc gần đó.
Chỉ nghe thấy gió nhẹ thổi qua phát ra thanh âm ti ti, cũng không có tiếng động gì khác, không gian u tĩnh dị thường.
Đám Bích Nhãn đại hán đang ngồi nhắm mắt thổ nạp không nhúc nhích tại phụ cận.
Ánh mắt Hàn Lập xoay chuyển, bình tĩnh nhìn mặt nước thủy đàm giống một mặt kính, trầm ngâm giây lát, đồng tử chợt co rụt lại nhưng lập tức khôi phục lại như thường.
Hắn chậm rãi nhấc chân muốn đi lại các bụi Thúy trúc này.
Nhưng không ai phát hiện, ánh mắt Hàn Lập trong nháy mắt khẽ chuyển, mười ngón tay trong tay áo bắn ra, hồng mang chớp động, hơn mười đạo hồng ti lóe lên, quỉ dị nhập vào trong đá vụn trên mặt đất không thấy bóng dáng.
Quá trình này diễn ra vô thanh vô tức, không hiển lộ chút dấu hiệu nào.
Hàn Lập chậm rãi đi tới phụ cận các bụi Thúy trúc, cước bộ ngừng lại trước một gốc cây, ánh mắt lạnh nhạt ngắm nhìn.
Hành động của hắn thật có chút cổ quái.
Doanh thiếu niên và Hứa tiên tử ngồi gần đó không cầm được mở hai mắt dòm đầy kinh ngạc.
Đối với hành động của hai người này, Hàn Lập vẫn bình thản xem như không thấy.
Một lát sau trong mắt hắn chợt bạo bắn ra hàn mang, đồng thời há miệng phun ra một đạo kim quang, sét đánh không kịp bưng tai, đánh vào trên bụi Thúy trúc.
Một tiếng vang nhỏ “răng rắc”, cây Thúy trúc to cỡ miệng bát bị chém ra làm hai.
“Di!” Doanh thiếu niên kinh ngạc.
Hứa tiên tử cũng mở to mỹ mục.
Nhưng trong lòng hai người này chưa kịp có ý nghĩ khác thì một màn khó tin diễn ra khiến hai người vô cùng kinh hãi.
Tại vị trí Thúy Trúc bị chém, phún ra một chất lỏng lục sắc, vô cùng tanh hôi.
Càng làm cho chúng nhân giật mình, là đồng thời cả mặt đất trở nên rung động, một tiếng kêu đau đớn truyền ra từ phía dưới đất.
Thúy Trúc rung lên… hóa thành một cái lục sắc nhục tu thô to, giống như một loại xúc tu của bạch tuộc, hướng Hàn Lập hung hăng chộp tới.
Dĩ nhiên thần thông Hàn Lập như thế nào mà lại để cho nó đắc thủ.
Thân hình hắn nhoáng lên, ở tại chỗ đã biến mất, sau đó xuất hiện trên không trung của thủy đàm, ánh mắt lạnh lùng chăm chú nhìn cảnh tượng nhục tu cuồng vũ vô cùng quỷ dị.
Đám Bích Nhãn đại hán đang ngồi nhập định đã sớm bị đánh thức, thấy kinh biến, đã nhao nhao bay lên trời, thậm chí gấp gáp phóng xuất ra phi kiếm, phi đao, pháp bảo… hung hăng chém về phía các nhục tu.
Bọn họ thấy Hàn Lập chỉ một kiếm đã chém đứt xúc tu, nên cũng cảm thấy không có gì đặc biệt.
Nhưng không ngờ, phi kiếm phi đao tua tủa trảm đến va chạm vào xúc tu liền bị bắn ngược trở lại, thanh âm va chạm như kim khí cọ xát.
Đám Bích Nhãn đại hán ngạc nhiên, đang tính khu sử bảo vật khác tấn công thì đá vụn lổn nhổn trên mặt đất nguyên bản có màu xám trắng đột nhiên trở nên đen nhánh, vặn vẹo rung động biến thành một cái đầu khổng lồ đầy hắc sắc lân phiến.
Dĩ nhiên bọn họ đang tạm trú trên thân của một con cổ thú khổng lồ.
Con thú này hình thể tròn, vô phương nhìn thấy miệng mũi, trên lưng sinh ra hơn mười cái cái nhục tu cổ quái, cái nào cái nấy dài hơn trượng.
Nó đã biến hình nằm phục sẵn bên bờ thủy đàm, hơn mười cây Thúy trúc đều là do nhục tu của nó hóa thành.
Vừa rồi bọn Hàn Lập đã nghỉ ngơi trên thân thể con thú này.
Không biết nó có thần thông gì mà che dấu được thần niệm của mọi người, thậm chí cả Dị Linh Bàn cũng không mảy may phát hiện.
“Động thủ!”.
Hàn Lập bay trên không trung thủy đàm, ra lệnh.
Đám Bích Nhãn đại hán rùng mình, lúc này nhao nhao tế xuất vô số bảo vật, tạo thành vô số quang hà đầy màu sắc hùng hổ chém tới cự thú dưới đất.
Con cổ thú này cũng không có ý chạy trốn, ngược lại xúc tu trên lưng khẩn cấp vũ động, huyễn hóa thành một phiến lục sắc quang ảnh che chắn cả thân mình.
Hai phương va chạm vào nhau phát ra thanh âm ầm ầm vang dội.
Rõ ràng nhục tu này cứng cỏi không kém gì một loại pháp bảo, các bảo vật này chạm vào cũng đều bị đánh bật ngược trở về vô phương tiến gần được.
Doanh thiếu niên thấy vậy bèn hừ lạnh, lưỡng thủ chà xát, giơ tay lên.
Trong tay bỗng hiện ra đoàn đoàn quang điểm màu hồng hoàng vô cùng quỷ dị.
Các quang điểm này bắn ra đã hóa thành vô số lôi hỏa to nhỏ cỡ nắm tay, bay phủ xuống cự thú.
Còn trên người Hứa tiên tử cũng chớp động ngân sắc hàn quang, sau đó vô số lôi quang thuộc tính băng đồng dạng oanh tạc xuống dưới.
Hai loại lôi hỏa đan vào nhau phát ra khí thế kinh người.
Thanh âm sét đánh đinh tai nhức óc vang lên, lôi quang chói mắt đã bao phủ hơn phân nửa thân hình của cự thú.
Những người khác thấy vậy không ngăn được nụ cười trên môi.
Lúc này Hàn Lập cũng không xuất thủ, ánh mắt chỉ nhìn chăm chú công kích của thủ hạ.
“Hừ!” Đột nhiên một tiếng hừ lạnh băng hàn thấu xương từ trong lôi hỏa truyền ra.
Một cỗ quái phong tùy thời nổi lên ở phía dưới.
Phong này mờ mịt, lúc đầu chỉ nho nhỏ, nhưng khi quyển động vài cái bỗng nhiên trở thành một cơn lốc phóng lên cao, cuống quét tất cả lôi hỏa vào bên trong.
Mọi người nghe được một hồi nổ vang trong cơn lốc, cuồng phong và lôi hỏa đồng thời biến mất, đồng quy vu tận.
Doanh thiếu niên và Hứa tiên tử biến sắc, mà đám Bích Nhãn đại hán cũng cả kinh.
Sự hiển lộ của cự thú đã ngoài dự đoán mọi người, mà lúc này trên người của nó lại xuất hiện một quái nhân.
Toàn thân quái nhân này da thịt có màu lục nhạt, không mặc quần áo mà chỉ có một mảnh da thú che thân, đầu trọc lóc không có một cọng lông.
Miệng mũi có đủ, hai mắt vô cảm khiến cho người ta nhìn thấy không khỏi cảm thấy lạnh người.
Càng quỷ dị hơn chính là hai tay quái nhân ôm vai, nửa người phía dưới từ bắp đùi trở xuống hoàn toàn nhập vào trong thân thể cự thú, tựa hồ nguyên bản chính là một loại với con thú này.
Huynh đệ nào có lòng góp sức xin mời vào đăng ký dịch >>>>
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 8
Chương 1328: Man Thú Nhân
“Trời! Man thú nhân!.
Mau giết hắn nếu không hắn sẽ thi triển thần thông nhân thú hợp nhất” Mã đạo sĩ thấy quái nhân giống như gặp phải rắn rết, thất sắc kêu lên.
Vừa nghe tên “Man thú nhân”, bọn Bích Nhãn đại hán đều lộ ra vẻ kinh ngạc.
Cả bọn không dám chần chừ vội vàng tế ra các loại pháp bảo hiếm thấy như Thước, Ấn, Phiên… tạo thành nhiều quang đoàn đầy màu sắc bay ra.
Linh quang chớp động, uy năng bao trùm cự thú và quái nhân ở phía dưới.
Xem ra thủ hạ của Hàn Lập thật sự sợ hãi dị tộc Man thú nhân.
Nhưng điều khiến bọn Bích Nhãn đại hán buồn bực lại là Hàn Lập không có ý xuất thủ.
Hắn đứng chắp tay sau lưng, phiêu phù bàng quan, xem như mọi việc giao hết cho thủ hạ lo liệu.
Nhưng cho dù bực tức nhưng đám Bích Nhãn đại hán cũng không có cơ hội truy hỏi Hàn Lập mà phải tập trung ngăn cản quái nhân phản kích.
Chỉ thấy quái nhân cười quái dị, đầu vai nhoáng lên, một cỗ hoàng sắc cụ phong hiện ra, quét lên trên nghênh đón… Đồng thời quái thú ở dưới cũng bỗng nhiên phát ra thúy lục quang mang kỳ lạ, từ thân thể xuất ra hơn mười cái nhục tu có một không hai.
Các nhục tu hóa thành lục sắc quang ảnh phối hợp với cụ phong công kích về phía không trung.
Vô luận là lôi quang, pháp bảo, liệt diễm xen lẫn ánh đao, kiếm khí đều bị cụ phong trực tiếp phá giải tan biến như trâu đất xuống biển, ngoài ra còn bị lục sắc quang ảnh đánh bật ngược trở về.
Đám Bích Nhãn luống cuống chân tay, không biết xử lý tiếp thế nào.
Mà hiện thì Hàn Lập lại khoanh tay vô cảm đứng nhìn, không thèm chú ý đến ai.
Mà đám ngân sắc tiểu ngư trong thủy đàm không biết khi nào đã ngưng tụ hai đại đoàn ngân quang nhàn nhạt, chớp lóe, biến ảo thành hai ngân sắc nhãn châu.
Cơ hồ cùng lúc mặt nước thủy đàm sóng cuộn ba đào, lộ ra một cái miệng trong suốt dài mấy trượng, bên trong mọc đầy băng nhận trong suốt tựa như răng nanh.
Thì ra thuỷ đàm này cũng là do một con quái vật nào đó không biết tên biến ảo mà thành.
Giờ phút này con cự thú trong suốt này động thân nhằm về phía Hàn Lập trong không trung đánh tới.
Chẳng những thân thể nó trong suốt mà hành động cũng vô thanh vô tức, tựa như vô hình vậy.
Mà Hàn Lập lại yên lặng chăm chú nhìn trận đại chiến bên kia nào có hay biết dị thường nào đâu.
Trong nháy mắt con cự thú trong suốt này chỉ còn cách Hàn Lập còn có mấy trượng, ngân sắc nhãn châu hiện ra vẻ bạo ngược, cái miệng khổng lồ táp vào Hàn Lập.
Đột nhiên hôi quang sau lưng Hàn Lập loé lên, Nguyên Từ Thần Quang đã quỷ dị xuất hiện, hoá thành vô số tia sáng bắn xuống.
Cự thú cả kinh, muốn né tránh nhưng đã muộn.
Thanh âm vũ đả vang động liên hồi, hôi sắc huỳnh quang tia xuyên thủng qua cự thú rồi vòng lại, đem hơn phân nửa thân thể cự thú trói chặt lại.
Thân hình Hàn Lập chợt mơ hồ, gương mặt quỷ dị quay qua nhìn cự thú.
Hắn không nói hai lời há miệng phun ra một toà tiểu sơn.
Toà sơn này vừa chuyển động xoay tròn vừa cuồng trướng hoá thành một toà cự sơn hơn trăm trượng, bay lên phía trên cự thú trong suốt.
Cự thú thấy tình hình này biết là bất ổn, điên cuồng giãy dụa muốn thoát khỏi trói buộc của tia sáng.
Đáng tiếc bản thể của con thú này nguyên là loại dị thú thuộc tính thuỷ năm trong Ngũ Hành thì làm sao dễ dàng thoát khốn được Nguyên Từ Thần Quang.
Chỉ thấy hôi sắc quang mang lấp loé càng trói chặt nó thêm vài phần.
Trong miệng Hàn Lập phát ra tiếng niệm chú.
Thanh âm vù vù phát ra, cự sơn hạ xuống đè chặt con cự thú.
Một trận ầm ầm nổ vang.
Cự sơn đã đè chặt cự thú xuống đất vô phương nhúc nhích.
Thần sắc Hàn Lập bất động, hai mắt quan sát con thú này.
Một tiếng rống to từ sau lưng truyền đến.
Hàn Lập chớp mắt từ từ xoay người lại.
Đó là lục sắc quái nhân thấy cự thú bị Hàn Lập khống chế, khẩn trương phát ra tiếng rống.
Quái nhân này không muốn dây dưa với đám Bích Nhãn nữa, một tay vỗ vào cự thú phía dưới, thân thể nhanh chóng trầm xuống, trong nháy mắt đã nhập vào trong cự thú không thấy bóng dáng.
“Bất hảo.
Hắn muốn hợp thể.
Nhanh ngăn hắn lại”.
Bích Nhãn đại hán thấy Hàn Lập dễ dàng thu thập một con cự thú khác, trong lòng vui vẻ, nhưng thấy hành động của Lục sắc quái nhân, gương mặt trở nên khẩn trương.
Đám người Doanh thiếu niên cả kinh, vội vàng điên cuồng rót linh lực vào pháp bảo, đại phóng uy lực vũ khí.
Hoàng sắc cự phong không còn được quái nhân điều khiển trong nháy mắt đã bị các pháp bảo đánh tan.
Nhưng chỉ trong giây lát trì hoãn này, thân hình cự thú đã chớp động thuý mang bắt đầu biến hình.
Đầu tiên là hai tay, tiếp theo là hai chân, cuối cùng là thân hình phì nộn, một cái đầu trụi lủi hiện ra.
Cự thú hoàn toàn hoá thành một cự nhân toàn thân ngăm đen cao hơn mười trượng, trên thân thể phủ đầy hắc lân phiến, song mục như hai cái lồng đèn âm trầm màu bích lục.
Cự nhân không nói hai lời, hai tay giơ lên trời cao, lưỡng quyền khổng lồ hung hăng đánh xuống, trên đầu quyền không ngừng lưu chuyển hắc mang.
Hai tiếng nổ ầm ầm vang lên, hơn mười đạo quang hà do mười kiện pháp bảo biến thành bị lưỡng quyền này đánh cho nát bấy hơn phân nửa.
Số pháp bảo còn lại gào thét nhất tề phi độn ra xa để tránh né.
Nhưng chỉ còn Hứa tiên tử chau mày, hừ lạnh một tiếng, điểm một chỉ về phía khẩu Tuyết Bạch Phi Kiếm.
Nhất thời phi kiếm phát ra tiếng minh thanh, hoá thành một thanh Băng Kiếm cỡ mấy trượng, nhoáng một cái, quỷ dị biến mất.
Liền đó trên đỉnh đầu cự nhân cách bảy tám trượng, trong hư không chợt loé lên lao ra Băng Kiếm chém xuống.
Nàng này đã điên cuồng tính một mình chém chết tên đại địch đang thi triển thần thông Nhân Thú Hợp Nhất.
Nhưng Hứa tiên tử không ngờ, tên cự nhân này tuy thân thể to lớn mà hành động lại không chậm chạp tí nào.
Thấy Băng Kiếm chém xuống, nó há cái miệng bự chảng thổi ra một hơn làm cho Băng Kiếm này lảo đảo vô phương hạ xuống.
Tiếp theo hắc tử sắc đại thủ nhanh như chớp đã ôm cây Băng Kiếm vào chế trụ.
Gương mặt cự nhân lộ ra vẻ nanh ác, tay kia cũng đã cầm vào thân kiếm bộ dáng muốn phế đi thanh kiếm này.
Thấy cảnh này, Hứa tiên tử tái mét mặt mày.
Kiếm này chính là bổn mạng pháp bảo của nàng, nếu bị hư tổn, tâm thần tương liên, tuyệt đối nàng cũng sẽ không khá nổi.
Nàng bèn liều mạng kháp động kiếm quyết muốn thu hồi phi kiếm lại.
Băng Kiếm chợt phát ra trận trận nhũ bạch sắc hàn khí, toàn thân chấn động mãnh liệt nhưng cũg vô phương thoát khỏi đại thủ của cự nhân.
Mắt thấy tên cự nhân này hít sâu một hơi, hai cánh tay vận lực… thì đột nhiên không gian bên cạnh tên cự nhân đột nhiên ba động, một đạo hắc quang to bằng cánh tay loé lên đánh vào ngực cự nhân.
Nói là cũng thật kỳ quái, đạo hắc quang tuy to nhưng cũng không là gì so với thân thể cự nhân mà lại nhẹ nhàng đánh cho cự nhân lùi lại liên tiếp mấy bước.
Mà tiếp theo một con Ngân sắc hoả điểu cũng từ chổ hắc quang bắn ra.
Con chim này chỉ bằng nắm tay, xoè hai cánh không chút khách khí đánh tiếp vào cự nhân.
Mà cũng thật lạ, tên cự nhân vô cùng uy mãnh thấy con chim bé xíu này, đồng tử lục sắc chợt co rụt lại, trên mặt lộ ra vẻ e ngại.
Thân hình vừa ổn định, lập tức quay đầu cuồng tẩu.
Nhưng cự nhân vừa chạy được hai bước, ở phụ cận truyền đến thanh âm “Phốc, phốc” hơn mười căn hồng ti bắn ra, vây quanh quấn vào hai chân cự nhân, hồng quang đại phóng biến thành các sợi dây thừng lửa (hoả tác) thô to cột hai chân cự nhân lại.
Điều xảy ra ngoài dự đoán này khiến cho cự nhân kinh hãi, hai đại thủ vội vàng trảo xuống muốn bứt đứt hoả tác.
Nhưng vào thời khắc này, Ngân sắc hoả điểu lại không để cho nó có cơ hội này.
Nó nhanh như thiểm điện hoá thành một đoàn ngân sắc hoả diễm nhào tới trên lưng cự nhân.
Thanh âm muộn hưởng vang lên, ngân sắc hoả diễm lan tràn, hoả quang trùng thiên.
Cự nhân bất chấp cái gì hoả tác, liên tiếp kêu rống thê lương, ở bốn phía thân thể bỗng xuất hiện một cỗ hoàng sắc cụ phong thổi quét vào hoả diễm muốn tiêu diệt diễm này.
Nhưng càng làm cho mọi người kinh sợ, hoàng sắc cụ phong tiếp xúc với hoả diễm chẳng những không tiêu diệt được mà ngược lại còn bị hỏa diễm thôn phệ.
Chỉ trong mấy lần hô hấp công phu, tên cự nhân cao như núi đã hoàn toàn bị hoả diễm bao trùm.
Trong hoả quang phát ra tiếng kêu quàng quạc thảm thiết, thân hình cự nhân lung lay, rốt cuộc ngã ầm xuống, trong nháy mắt bị hoả diễm cắn nuốt sạch sẽ không còn một chút dấu vết tồn tại trong thế giới này.
Từ lúc hắc sắc quang trụ đánh, tới lúc cự nhân bị hoả diễm biến thành hư ảo, bất quá chỉ diễn ra trong nháy mắt.
Đám Bích Nhãn trong không trung chỉ biết trợn mắt há hốc mồm.
Phệ Linh Thiên Hoả này Hàn Lập đã từng sử dụng để diệt sát Khuê Trùng, nhưng uy năng lần đó không đánh sợ đến như vậy.
Hôm nay bọn Bích Nhãn cơ hồ đã thúc thủ dưới tay Man thú nhân nhưng chỉ một ngọn lửa đã dễ dàng diệt sát nó.
Đám thủ hạ của Hàn Lập giống như nằm mơ, mặt tràn đầy vẻ khó tin.
Lúc này, thân hình Hàn Lập nhoáng lên, xuất hiện phía trên ngân diễm, tuỳ ý kết thủ.
Ngân sắc hoả diễm bèn ngưng tụ hoá lại thành con Hoả Điểu quay về.
Mười căn hoả tác cũng hoá thành hồng ti chui vào trong tay áo Hàn Lập.
“Các ngươi thu hồi cự thú này, khi quay về thành giao cho Dị Linh Đường xử lý” Hàn Lập liếc nhìn cự thú vẫn đang bị Nguyên Từ Thần Sơn áp chế, nhàn nhạt hạ lệnh.
“Dạ! Vãn bối lập tức thi hành” Bích Nhãn đại hán rùng mình, vội vàng tuân thủ, đan thủ lộn chuyển xuất ra một cái Bạch sắc hồ lô khổng lồ bay ra bắn lên không trung.
Mặt ngoài của hồ lô này có khắc nhiều Ngân Khoa Văn, là một loại pháp khí đặc thù chuyên chế ra để tạm thời bắt giữ dị tộc.
Chỉ cần không phải cấp Chân Linh tồn tại đều bị hút vào trong, mất đi lực chống cự, vô phương kháng hạ.
Huynh đệ nào có lòng góp sức xin mời vào đăng ký dịch >>>>
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 8
Chương 1329: Thiên Uyên Phường Thị
Bích Nhãn đại hán hạ xuống phụ cận Nguyên Từ Thần Sơn, hồ lô trong tay nhẹ nhàng hướng về phía cự thú trong suốt.
Từ hồ lô phun ra một phiến ngân sắc quang hà, bay lượn quanh cự thú một hồi, rồi hoá thành một cự đại ngân văn lớn gấp mấy lần thân người, loé lên nhập vào trong thân thể cự thú.
Toàn thân cự thú phát ra một tầng ngân quang, hình thể chợt co lại chỉ bằng cỡ nắm tay.
Quỷ dị chính là Nguyên Từ Thần Sơn cũng co theo cự thú, căn bản không cho con thú này có cơ hội chạy thoát.
Lúc này hồ lô phun ra một cỗ ngân hà bao bọc con thú lại.
Cùng lúc đó Hàn Lập điểm một chỉ, hắc sắc tiểu sơn từ từ bay lên, lập tức cự thú hoá thành một đoàn bạch quang bị hút vào trong hồ lô.
Bích Nhãn đại hán cuống quýt đậy nắp hồ lô lại, đồng thời lấy ra một đạo kim sắc phù triện dán lên phía trên.
Lúc này hắn mới thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Những người khác cũng đã thu hồi pháp bảo, hạ xuống trên mặt đất, hướng về Hàn Lập biểu lộ sự cung kính dị thường.
Vừa rồi kiến thức Hàn Lập một phen xuất thủ, ai cũng biết vị tân nhiệm đội trưởng này có thần thông thâm sâu khôn lường, tu sĩ Hoá Thần sơ kỳ tầm thường không thể so sánh.
Điều này khiến cho bọn họ vừa vui vừa kính sợ thật sự đối với Hàn Lập.
“Chúng ta cần nghỉ ngơi một lúc rồi tiếp tục lên đường”
Hàn Lập thu Nguyên Từ Thần Sơn vào trong tay áo, nói với mọi người.
Sau đó hắn đi tới một bên khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt lại.
Tự nhiên những người khác không phản đối, nhao nhao tản ra, bắt đầu nghỉ ngơi lại, khôi phục pháp lực tiêu hao lúc trước.
Nhưng Hứa tiên tử vẫn đứng yên tại chổ.
Nàng do dự một chút rồi hốt nhiên đi tới gần Hàn Lập, chỉnh đốn trang phục thi lễ, miệng nhẹ nói:
“Đa tạ tiền bối xuất thủ cứu giúp, nếu không Băng Tinh Kiếm của vãn bối đã bị huỷ rồi”.
“ Phi kiếm của ngươi được luyện chế từ Vạn Niên Huyền Ngọc phải không?” Hàn Lập mở mắt liếc nhìn nàng, bình tĩnh hỏi.
“Tiền bối thật tuệ nhãn như đuốc, đích xác phi kiếm của vãn bối hơn phân nửa được luyện chế từ Vạn Niên Huyền Ngọc” Hứa tiên tử rùng mình, thừa nhận.
“Nếu dùng loại kiếm cực hàn này thì công pháp của ngươi cũng là băng thuộc tính.
Ta sẽ nói tên một người không biết ngươi có biết hay không?” Ánh mắt Hàn Lập chớp động, chậm rãi nói.
“Mời tiền bối nói” Hứa tiên tử ngây ngốc, rồi lập tức đáp ứng.
“Có một vị thượng cổ tu sĩ danh xưng là Băng Phách Tiên Tử, cũng tu luyện công pháp cực hàn, là phi thăng tu sĩ.
Ngươi có biết người này?” Hàn Lập ngắm nhìn đôi mắt sáng như hai vì sao của đối phương, môi khẽ nhúc nhích truyền âm.
Ngày đó hắn gặp nàng liền cảm thấy có chút quen mắt, sau cẩn thận đánh giá lại mới phát hiện con mắt nàng y chang như mắt của quang ảnh của vị Băng Phách Tiên Tử – tổ sư sáng lập ra Tiểu Cực Cung ở Nhân Giới.
Mặc dù chỉ là quang ảnh nhưng con ngươi của Băng Phách Tiên Tử lưu động lấp loé như ánh sao thật sự làm người khó có thể quên.
Hiện tại gặp Hứa tiên tử tu luyện công pháp băng thuộc tính mà pháp bảo cũng được luyện chế từ Vạn Niên Huyền Ngọc nên cũng tuỳ ý mở miệng hỏi thăm thử xem.
“Băng Phách Tiên Tử! Đó là tổ tiên của Hứa gia, tiền bối làm thế nào biết được? Chẳng lẽ tiền bối cũng giống như tổ tiên từ hạ giới phi thăng đến đây?” Hứa tiên tử giật mình truyền âm trả lời.
“Hắc, hắc.
Chưa nói đến làm sao biết được.
Nhưng Hàn mỗ có thành tựu như hôm nay cũng là tại hạ giới có chiếm được một ít chổ tốt do lệnh tổ di lưu lại.
Ân… Phi kiếm của đạo hữu không được luyện chế hoàn toàn từ Vạn Niên Huyền Ngọc nếu không uy lực sẽ tăng thêm nửa phần” Hàn Lập cười nhạt giải thích đôi câu, cũng không nguyện nhiều lời, đột nhiên chuyển đề tài.
“Tiền bối nói đùa.
Vạn niên Huyền Ngọc mặc dù không thể so sánh với một số tài liệu cao cấp nhất của Man Hoang thế giới nhưng muốn tập hợp số lượng nhiều như vậy cho đầy đủ thì e là khó khăng dị thường.
Phi kiếm này có thể dung nhập nhiều Huyền Ngọc như vậy cũng đã là do vãn bối không tiếc bỏ hết công sức vốn liếng thu mua mới được nhiêu đó” Hứa tiên tử lúc trước hơi giật mình về việc Hàn Lập có quan hệ với tổ tiên của mình, nhưng thành thật trả lời.
“Thì ra là thế.
Vừa lúc trong tay Hàn mỗ có một chút Vạn Niên Huyền Ngọc cũng đủ số lượng để tân luyện phi kiếm.
Hứa tiên tử đã có nguồn gốc với Băng Phách Tiên Tử, ta liền tặng cho đạo hữu, coi như trả cho chút tình xưa” Hàn Lập hơi trầm ngâm rồi nói.
Sau đó đan thủ của hắn phất vào trữ vật trạc, bạch quang loé lên, một cái ngọc hạp trong suốt hơn thước xuất hiện trong tay, đưa tới.
“Đa tạ tiền bối ban cho” Hứa tiên tử sợ hãi lẫn vui mừng vội vàng cảm ơn tiếp nhận ngọc hạp, mở ra xem.
Trong tức tốc nàng hít vào một ngụm lương khí.
Trong ngọc hạp chứa bốn miếng bạch sắc tinh thạch lớn cỡ nắm tay, phát ra nhũ bạch sắc hàn quang.
Số Huyền Ngọc này chẵng những đủ cho nàng trọng tân phi kiếm mà còn dư để cho nàng luyện chế thêm một loại huyền ngọc pháp bảo khác.
Trong mắt vị nữ tu bừng bừng lửa nóng, sau khi nhận lấy ngọc hạp, vội quay lại Hàn Lập thi lễ tạ ơn lần nữa.
Hàn Lập chỉ phất tay áo, bộ dáng không thèm để ý (thằng này cho tiền gái đẹp là làm bộ như thế), lại nhắm hai mắt.
Vô luận Hư Thiên Đỉnh, Hàn Tuỷ, Cực Hàn chi diễm cơ hồ đều có liên quan đến Băng Phách Tiên Tử.
Để lại một cái nhân tình lần này cũng giúp cho tâm cảnh bớt sơ hở tránh bị tâm ma trong lần Độ Kiếp tới.
Hứa tiên tử tự nhiên lại được trọng bảo, liền thức thời không quấy rầy Hàn Lập nữa, lặng yên rời đi.
Đám Bích Nhãn ở xa cũng chú ý đến hành động của nàng và Hàn Lập một phen.
Thấy Hàn Lập cho nàng một cái ngọc hạp, nàng lập tức vui vẻ vô cùng khác hẳn với bản tính lạnh lùng hàng ngày một trời một vực, ai cũng cảm thấy tò mò nhưng không ai dám trực tiếp đến hỏi.
Sau khi nghỉ ngơi được mấy canh giờ, Hàn Lập ra lệnh xuất phát.
Mọi người lại lần nữa lên đường.
Lộ trình tiếp theo không phát hiện thêm dị tộc.
Mọi người tuần tra xong xuôi liền tập trung đến một địa điểm định trước,đợi Kim Đinh Chu đến đón.
Cả bọn chia làm ba nhóm, cưỡi Kim Đình Chu trực tiếp truyền tống trở về Thiên Uyên Thành.
Do đã bắt được một con Man Thú đã được Man thú nhân thuần hoá.
Khi giao cho Dị Linh Đường, cả bọn đều được ban thưởng xa xỉ.
Dựa theo quy định, sau mổi lần tuần tra sẽ được nửa năm ngơi nghỉ mà lần tuần tra kế tiếp sẽ có thể ngẫu nhiên thay đổi địa điểm.
Mà Hàn Lập có công trong lần tuần tra đầu tiên nên được thưởng ngay Diệt Trần Đan, hắn liền ăn tại chổ.
Cả đội giải tán, đám Bích Nhãn đại hán cáo từ Hàn Lập rời đi.
Hứa nữ tu nhìn Hàn Lập trù trừ, hốt nhiên nói ra một tin tức làm lòng Hàn Lập chợt động:
“Tiền bối.
Hai ngày sau trong thành sẽ tổ chức đấu giá định kỳ 3 năm một lần các vật phẩm của Man Hoang thế giới.
Tiền bối có định tham gia không?”
“Man Hoang vật phẩm! Hứa đạo hữu cũng có hứng thú với điều này?” Đuôi lông mày của Hàn Lập chợt động, hỏi ngược lại.
“Tiền bối nói đùa.
Muốn tham gia xem đấu giá ít nhất cũng phải là Hoá Thần tu sĩ.
Thiếp thân chỉ là một Nguyên Anh tu sĩ chưa đủ tư cách tham gia.
Huống hồ mỗi kiện Man Hoang vật phẩm đều có giá trên trời, vãn bối cũng không dám có hy vọng xa vời như vậy.
Trái lại tiền bối cũng nên đi xem thử vận khí” Nữ tu cười khổ nói.
“Đa tạ đạo hữu cho biết.
Có lẽ Hàn mỗ cũng phải tới kiến thức một phen” Hàn Lập trả lời.
Hứa tiên tử thấy hảo ý của mình đã được Hàn Lập đón nhận, không nói thêm cái gì, kính cẩn cáo từ.
Hàn Lập lơ đãng nhìn theo bóng lưng nàng cho đến lúc khuất dạng.
Kỳ thật dù cho nàng không đề cập đến chuyện đấu giá, hắn cũng không có ý rời khỏi thành nội.
Từ lúc tới Linh Giới đến giờ, hắn còn chưa bắt đầu sưu tập phương thuốc thích hợp lưu truyền và linh dược.
Hắn đang tính sau khi tuần tra xong sẽ bắt đầu hành động.
Hiện tại đã có cái gì đấu giá hội Man Hoang vật phẩm, vừa lúc thuận thế kiến thức một lần.
Dù sao các vật phẩm bất khả tư nghị của Man Hoang thế giới, hắn đã sớm nghe như sấm nổ bên tai.
Trong lòng tính toán như thế, Hàn Lập không chút hoang mang rời khỏi thanh thạch cự tháp, độn quang bay thẳng đến vị trí phường thị đánh dấu trên bản đồ.
Phường thị của Thiên Uyên Thành tự nhiên có qui mô lớn, cơ hồ các loại tài liệu của Tam Cảnh Thất Yêu chi Địa, quí hiếm cỡ nào ở đây đều cần gì có đó.
Hơn nữa khi có một chút Man Hoang vật phẩm lộ ra càng làm cho ở đây cực kỳ náo nhiệt.
Người ra kẻ vào hàng ngày không ngớt.
Càng làm cho người thán phục chính là nhân yêu lưỡng tộc được phân khai rõ ràng, chia làm hai khu rõ rệt trong phường thị.
Nhưng ngược lại ở trung tâm phường thị lại thiết lập một toà cự đại điện đường, nhân yêu ở hai bên, có thể tự trao đổi tài liệu với nhau.
Dù sao có vài tài liệu đối với Yêu tộc hoặc Nhân tộc có công dụng không lớn, nhưng lại cực kỳ quý giá đối với tộc kia.
Gian đấu giá chiếm cứ một phần tám toà đại điện này.
Hàn Lập đi tới một ngã tư, thấy một dược phô điếm, liền tuỳ ý tiến vào.
“Tiền bối.
Người muốn kiếm cái gì? Bổn điếm tuy nhỏ, nhưng rất đầy đủ các loại linh dược”.
Dược điếm này không có nhiều người, chỉ có một vị trung niên chưởng quỹ tu vi Kết Đan kỳ và hai tên phục vụ Trúc Cơ kỳ, ngoài ra không có khách nhân nào khác.
Cho nên thấy một vị Thanh Minh Vệ đi vào, gương mặt chưởng quỹ tươi cười tự thân đón chào.
“Có phương thuốc lưu truyền tăng tiến tu vi Hoá Thần hay linh dược tương đương không?” Hàn Lập không khách khí trực tiếp hỏi.
“Hoá Thần tu sĩ? Có hai phương thuốc lưu truyền nhưng tài liệu sử dụng quá quý hiếm, bổn điếm vô phương phối chế đầy đủ” Chưởng quỹ vừa nghe biết là đại sinh ý, tinh thần rung lên.
“Ừ! Trước hết đem phương thuốc cho ta xem đã” Hàn Lập nhàn nhạt nói.
“Dạ! Thỉnh tiền bối chờ một chút, vãn bối đi một chút sẽ trở lại” Chưởng quỹ kính cẩn vội vàng ra lệnh cho phục vụ dọn trà cho Hàn Lập, chính mình thì lập tức tiến vào hậu đường.
Huynh đệ nào có lòng góp sức xin mời vào đăng ký dịch >>>>
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 8
Chương 1330: Chân Thiềm Dịch Và Ngọc Thanh Đan
Sắp có được phương thuốc dễ dàng khiến Hàn Lập trong lòng mừng rỡ.
Hắn ngồi trên một cái ghế mang phong cách cổ xưa, thưởng thức linh trà do người phục vụ mang tới, bộ dáng thản nhiên thong dong.
Chỉ trong chốc lát công phu, trung niên chưởng quỹ hai tay cầm một cái trữ vật trạc, từ bên trong đi ra.
Vừa đến trước mặt Hàn Lập, một tay hắn phất vào trữ vật trạc xuất ra hai khối ngọc giản một bạch một lam, tiếp theo lại mang ra tiếp một cái tiểu cẩm hạp và một đống chai lọ chất đống lên trên bàn, rồi thúc thủ kính cẩn đứng kế bên.
“Chân Thiềm Dịch, Ngọc Thanh Đan!” Hàn Lập lẩm bẩm, rồi khẽ cau mày, đem thần thức rút ra.
Về Ngọc Thanh Đan, tài liệu sử dụng đều là loại linh thảo quý hiếm ít nghe thấy hoặc chưa nghe nói qua, hơn phân nửa đều bắt buộc phải sử dụng loại linh thảo hơn ba ngàn năm tuổi, không có loại linh dược nào ở Nhân Giới có thể so sánh bằng.
Còn Chân Thiềm Dịch càng khiến cho người ta kinh ngạc, linh dịch chủ yếu chỉ dùng một loại tài liệu đến từ Man Hoang thế giới gọi là Bích Nhãn Chân Thiềm Cổ Thú Linh Huyết, các tài liệu phụ trợ khác cũng bình thường.
Bất quá hai loại linh dịch này đối với Hoá Thần tu sĩ cực kỳ hữu dụng, trong đó Ngọc Thanh Đan mà đối với sơ kỳ cực kỳ hiệu quả, trung kỳ tu sĩ thì công hiệu giảm đi phân nửa.
Mà dược tính của Chân Thiềm Dịch mạnh hơn nhiều, đối với Hoá Thần hậu kỳ rất thích hợp, còn trung kỳ nếu sử dụng sẽ gặp nguy hiểm vì dược tính quá bá đạo.
Hàn Lập nhắm mắt lại, đem cách luyện chế, các thành phần tài liệu tính toán cẩn thận lại trong đầu, sau đó mới giương mắt lên, bắt đầu kiểm tra cẩm hạp và các đống chai lọ.
Như chưởng quỹ đã nói, hai loại linh dược này bị thiếu hụt hơn phân nửa tài liệu.
Đặc biệt Bích Nhãn Chân Thiềm Cổ Thú Linh Huyết còn chưa mảy may nghe thấy.
“Thiếu tài liệu quá đi.
Trong tiệm có loại tài liệu khác thay thế không? Còn Bích Nhãn Chân Thiềm Cổ Thú Linh Huyết chắc là của Man Hoang Cổ Thú, hẳn là không dễ tìm” Hàn Lập chống cằm hỏi chưởng quỹ.
“Khởi bẩm tiền bối, nhu cầu tài liệu của Ngọc Thanh Đan, cũng không nhất định phải dùng linh dược đủ hoả hầu, dùng loại có niên hạn kém một chút cũng được thì cũng luyên chế ra nhưng dĩ nhiên công hiệu kém một chút.
Chỉ cần tiền bối có nhiều linh thạch vẫn có hi vọng phối chế.
Trái lại Bích Nhãn Chân Thiềm Cổ Thú Linh Huyết của Chân Thiềm Dịch là đồ vật cực hiếm.
Dù cho có người ngẫu nhiên bán ra, liền lập tức có người mua ngay.
Trong các tiệm thuốc lớn nếu có nó đều thủ kỹ.
Tiền bối muốn có vật này thật không dễ.
Bất quá trong đấu giá đại hội, có khi cũng xuất ra loại Linh Huyết này.
Hi vọng tiền bối cũng nên thử vận khí” Chưởng quỹ thành thật trả lời.
“Thì ra là thế! Mấy thứ này ta đều lấy” Hàn Lập tư lự một phen rồi gật đầu.
“Đa tạ tiền bối chiếu cố.
Để vãn bối tính tiền.
Phương thuốc lưu truyền hai trương – mười vạn linh thạch; Thiên niên kim chi tam phân – …” Chưởng quỹ gặp mối đại sinh ý, quá vui, bắt đầu kết toán.
Hai mắt Hàn Lập nheo lại, trên mặt không lộ chút dị sắc.
Sau thời gian công phu uống một chung trà, Hàn Lập bình tĩnh đi ra khỏi dược điếm, rồi sau đó lại đi vào một dược điếm trung bình khác.
Cứ như thế hắn liên tục ra vào tất cả các tiệm thuốc trên đường đi.
Kết quả Hàn Lập đã sưu tập được thêm bảy tám phương thuốc lưu truyền tương tự, trong đó hơn phân nửa đều sử dụng tài liệu cỡ Bích Nhãn Chân Thiềm Cổ Thú Linh Huyết trở lên khiến cho Hàn Lập không thể không tạm thời để lại tính sau.
Chỉ cần có thể phối chế các phương thuốc này hắn sẽ không ngại thu thập khắp tứ phương.
Nhưng quý hơn là thứ hắn thu thập chính là các hạt giống linh dược hoặc ấu thảo.
Vì vậy Hàn Lập không khỏi cắn răng xuất huyết một phen mua cho đầy đủ số lượng.
Chưa nói đến phương thuốc khác, đối với Ngọc Thanh Đan, chỉ cần hắn quay về động phủ dùng linh dịch trong tiểu bình nuôi cấy cho linh thảo thành thục là sẽ có khả năng phối chế được phương thuốc này.
Đương nhiên loại đan dược dùng cho Hoá Thần tu sĩ dĩ nhiên luyện chế không dễ.
Với tài nghệ luyện thuốc của hắn hiện nay cần phải trải qua nhiều lần thử nghiệm mới có thể luyện chế thành công đan dược.
May mà Hàn Lập có tiểu bình trong tay,có thể phóng tay thử nghiệm thoải mái nên không có chút nào lo lắng.
Mà Chân Thiềm Dịch đối với hắn cũng cực kỳ trọng yếu.
Xem ra nhất định phải tham gia đấu giá đại hội một phen.
Trong lòng Hàn Lập âm thầm tính toán như vậy.
Bất quá trong lần tham gia đấu giá đại hội lúc trước, hắn đã xài hết sạch linh thạch, thậm chí phải bán đi vài thứ mới có tiền xài.
Tại Linh Giới tuy linh thạch sung túc nhưng vật giá đắt đỏ cũng gấp mấy lần Nhân Giới.
Đương nhiên nếu ở Nhân Giới cho dù có đủ linh thạch cũng không thể mua được phương thuốc dành cho Hoá Thần tu sĩ và các tài liệu đồng dạng.
Hàn Lập tự tin, chỉ cần có đủ đan dược, trong một khoảng thời gian ngắn, chuyện tiến giai tuyệt đối không thành vấn đề.
Trong lòng tính toán như thế, bất giác hắn đã đi đến một ngã tư không người.
Hắn quan sát chung quanh cẩn thận rồi Bùm một cái, mặt mũi thân hình đại biến, hoá thành một gã đại hán mặt đen.
Sau đó Hàn Lập nghênh ngang đi ra, tuỳ ý đi vào một toà đại dược điếm mang tên Hồi Sinh Đường.
Trong các phường thị tại Linh Giới, thiên niên linh dược không phải là loại vô cùng quý hiếm như ở Nhân Giới.
Nhưng Hàn Lập xuất ra nhiều gốc linh thảo bảy tám ngàn năm hoả hầu vẫn làm cho Hồi Sinh Đường không chút do dự xuất ra nhiều linh thạch mua lại các linh thảo này.
Hàn Lập lấy được linh thạch liền không chút do dự phiêu nhiên rời đi thẳng, không lưu lại phụ cận phòng ngừa kẻ hữu tâm có lòng xấu.
Nhưng Hàn Lập cũng không rời đi mà đi đến một ngã tư khác, bắt đầu chú ý đến các phường thị bán pháp khí bảo vật, các tài liệu luyện khí và các phù triện quý hiếm.
Kết quả khiến hắn một phen mở rộng nhãn giới.
Do ở Linh Giới sung túc các tài liệu quý hiếm nên vô luận pháp bảo, pháp khí, bảo vật phẩm chất uy năng đều hơn xa bảo vật đồng bậc ở Nhân Giới.
Thậm chí trong các đại cửa hàng còn có bán các dị bảo và các phỏng chế Linh Bảo.
Mà nói đến các phù triện càng khiến cho hắn hoa mắt.
Phù triện ở Nhân Giới căn bản không thể sánh bằng.
Còn có nhiều loại phù triện dùng Ngân Khoa Văn viết lên.
Đa số phù triện đều là loại dùng để phòng ngự, phù triện công kích rất ít thấy, giá tiền cái nào cái nấy kinh người.
Có một phù triện phát ra đạm ngân sắc mang bóng dáng nhân ảnh khiến cho Hàn Lập cảm thấy vô cùng hứng thú.
Hắn hỏi điếm chủ mới biết đây là một loại phù lưu truyền từ Thiên Linh Cảnh, là một loại Ngân Châm Văn mật phù gọi là Khôi Lỗi phù.
Loại phù này có thể triệu hồi một người bị phong ấn trong đó sử dụng như một khôi lỗi.
Thần thông của khôi lỗi và uy lực hoàn toàn phụ thuộc vào trình độ luyện chế và tu vi của người thao túng.
Một Khôi Lỗi Phù hoàn mỹ thậm chí có thể phục chế toàn bộ tu vi công pháp của người sử dụng, thật là một loại phù triện cực kỳ hữu dụng.
Sau khi xem qua xong, Hàn Lập chợt động tâm nhớ đến Kim Khuyết Ngọc Thư trong tay của mình.
Trong Ngọc Thư cũng có phương pháp chế tác một loại Khôi Lỗi Phù, chỉ là hắn vẫn chưa có thời gian nghiên cứu.
Mà giá cả của loại phù triện này cũng thật là kinh nhân nên hắn cũng phải nên trở về hảo hảo nghiên cứu một phen.
Trong lòng nghĩ như vậy, Hàn Lập dứt khoát tìm đến hai cửa hàng bán phù triện, thuận tiện mua luôn tài liệu luyện chế Ngân Đẩu Văn phù triện và mua một số phù triện về nghiên cứu.
Sau khi thực hiện xong, Hàn Lập mới thản nhiên thẳng hướng đến nơi mang mục đích của chuyến đi này, cự đại thạch điện mang tên Thái Huyền Điện.
Mặc dù còn tới hai ngày nữa mới diễn ra đấu giá đại hội, nhưng hắn cũng muốn qua bên phía khu vực của Yêu Tộc xem thử có cái gì tốt không để trao đổi.
Dù sao Yêu Tộc cũng chưa bao giờ tham gia đấu giá đại hội của Nhân Tộc.
Bọn họ đến Thái Huyền Điện này chủ yếu trao đổi đồ vật cần thiết với Nhân Tộc mà thôi.
Vì phòng ngừa trong lúc giao dịch giữa lưỡng tộc phát sinh xung đột.
Những ai trước khi bước vào Thái Huyền Điện để trao đổi đồ đều phải lĩnh ngọc bội cỡ chừng bàn tay.
Chỉ cần mang ngọc bội này trên người, lập tức sẽ có một đoàn quang hà phát ra che lấp thân hình đồng thời hạn chế tu vi của người đeo.
Hơn nữa Thái Huyền Điện có bố trí cấm chế đại trận.
Tu sĩ bình thường trong đại điện muốn vọng động pháp lực chẳng những không phát hu được thần thông mà còn bị truyền tống ra khỏi Thạch Điện, trong một khoảng thời gian ngắn vô phương quay trở lại.
Bên phía Yêu Tộc thì lãnh một cái mặt nạ hắc sắc hóa thành một đoàn yêu vân ẩn nấp dung mạo.
Ngoài ra lại còn có bốn Kim Vệ cấp Luyện Hư Kỳ và mười Thanh Minh Vệ duy trì trật tự.
Mỗi tộc chiếm một nửa quân số.
Lực lượng cường đại như thế đủ sức ứng phó với các biến cố xảy ra.
Ở ngoài cửa điện, Hàn Lập đã nạp một khối lượng lớn linh thạch, từ các thủ vệ lĩnh lấy một khối ngọc bội dắt bên hông, thân mình liền ẩn trong một cỗ bạch hà.
Hắn thông qua một cái thông đạo thật dài tiến vào đại môn.
Trước mắt hắn xuất hiện một tòa cự sảnh rộng mấy trăm trượng.
Phía bên kia có cửa đi vào một thông đạo khác
Trong cự sảnh chỉ thưa thớt khoảng có hơn trăm người.
Bạch hà và hắc khí đứng xem lẫn nhau.
Bạch hà chiếm đa số.
Có hơn ba chục danh đã chia ra hai bên sảnh, ngồi khoanh chân trên mặt đất, trước người mở ra các đồ vật, im lặng không nói câu nào.
Hơn phân nửa những người khác đứng trước những người này hoặc xem đồ hoặc truyền âm trao đổi với người bán.
Một số ít còn lại đứng giữa đại sảnh nói chuyện với nhau.
Tiếng rì rầm phát ra khắp đại sảnh.
Hàn Lập đứng tại chỗ quan sát tình hình một lúc, rồi không nói hai lời đi tới một quầy hàng gần đó.
Chủ nhân của quầy hàng ẩn sau bạch hà, là một Nhân tộc tu sĩ.
Trước người này bày ra hai kiện độ vật quái dị.
Một cái có màu lục nhạt, giống như cành của một loại thực vật.
Cái kia là một Huyết hồng sắc tinh thạch cỡ nắm tay, quang mang lấp lóe.
Huynh đệ nào có lòng góp sức xin mời vào đăng ký dịch >>>>
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 8








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









