Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 139 : Đóng Băng (c691-c695)
❮ sautiếp ❯Chương 691: Đóng Băng
Ngay lúc Mục lão giả trong lòng cả kinh, sinh ra ý muốn thối lui, Hàn Lập mắt nhìn ngọn hắc sơn kia, trên mặt có chút động tâm.
Bảo vật kỳ lạ có uy lực kinh người kia, vừa nhìn cũng biết không phải vật mà lão già này có thể luyện chế, hơn phân nửa đây chính là cổ bảo do thượng cổ tu sĩ lưu lại.
Lấy uy lực lúc trước, thì Hàn Lập tin tưởng cho dù Nguyên Anh Hậu Kỳ cũng khó có thể cường ngạnh đỡ lấy một kích của ngọn núi này mà bình an vô sự.
Nếu bị đánh trúng thì khác gì trời giáng.
Nếu có thể thu lấy vật này, nó sẽ bù lại khuyết điểm về lực công kích của bản thân hắn.
Huống hồ Hàn Lập cũng cảm thấy có hứng thú với kiện Ngự Phong Xa của lão giả này.
Sau khi đánh giá một lượt, ánh mắt Hàn Lập khẽ chuyển nhìn chằm chằm về phía lão giả, ánh mắt băng hàn lạnh lẽo
Mặc dù giao thủ không lâu, nhưng hắn tự tin có thể phá giải công pháp của đối phương.
Cũng không biết có phải là do đối phương xui xẻo hay không? Lão già sử dụng công pháp và linh thuật đều thuộc băng thuộc tính.
Đối với Kiềm Lam Băng Diễm của hắn mà nói, tạo thành uy hiếp không quá lớn.
Vừa rồi nhiều băng lăng tấn công tới, đều bị Kiềm Lam Băng Diễm biến thành bông tuyết, dễ dàng đánh tan.
Cái này có thể cùng kết hợp với ngọn hắc sơn, nên đây là bảo vật lợi nhất của đối phương.
Nhưng dưới Phong Lôi Sí lôi độn, căn bản hắn không thể sử dụng.
Xem thế nà thì việc tiêu diệt đối phương cũng không phải là không thể.
Hàn Lập trong lòng đã quyết, không hề chần chờ.
Hắn nâng băng hoa lên, sau khi lam quang lóe ra, băng hoa nhanh chóng biến hình tan chảy, hóa thành một bầy hỏa diễm màu lam bằng quả trứng gà, lơ lửng trong bàn tay giữa không trung, lộ ra một tia khí tức quỷ dị.
Tay kia của Hàn Lập dùng cự kiếm cùng ngân chung đồng thời điểm chỉ, theo sau đó hai tiếng sầm rền vang, hai cánh khẽ nhúc nhích, thân hình trong nháy mắt biến mất.
Sau một khắc lại xuất hiện.
Tay nâng lam diễm lên, hắn đã tiếp cận cách lão già gần trăm trượng.
Cự kiếm cùng ngân chung phóng ra hào quang cực lớn, hóa thành hai đạo ánh sáng, hướng tới lão già bay đi.
Đang trên đường đột nhiên cự kiếm lại tách ra, lại hóa thành mấy trăm đạo kiếm khí cao hàng thước, bay ra xung quanh khoảng không.
Khiến lão già bị vây bên trong quần kiếm.
Thanh quang chớp động không ngừng, kiếm khí hung hăng tấn công hộ thân quang mạc của lão già.
Ngân chung cũng từng tiếng từng tiếng một phát ra âm ba, vây lấy quang mạc kia.
Chớp lên không dứt.
Liên tiếp chịu công kích, làm cho lão già có chút giật mình.
Nhưng trong lòng không hề hoảng hốt.
Trừ bảo châu trên đầu lại truyền thêm lượng lớn linh lực, làm quang mạc quanh thân tăng cường thêm, hắn tung ra một đấm.
Bắt quyết, linh quang lam trên người chớp động, sau đó ly thể bắn ra.
Sau một trận xoay chuyển.
Linh quang hóa thành băng thuẫn bay khắp tứ phía, khéo léo tinh tế, chậm rãi chuyển động, bao bọc lão già bên trong.
Sau khi có được băng thuẫn bảo hộ, lão già mới an tâm, xuất thủ chỉ vào ngọn hắc sơn đằng xa, hóa thành một đạo hắc hồng, bắn nhanh khắp tả hữu không ngừng, sợ Hàn Lập đột nhiên hiện thân tiếp cận, tiến hành đánh lén.
Thật không hổ là pháp sĩ Nguyên Anh Kỳ, kinh nghiệm đối địch thật phong phú.
Tiếng sấm lại vang lên, Hàn Lập đã hiện lên cách lão già mười trượng, cánh tay giơ lên, một tảng tơ tăm lớn từ trong tay cuồng phóng ra, đúng là phù bảo “Thanh Minh Châm” cực kỳ sắc bén.
Với khoảng cách ngắn như thế, lão già họ Mộ căn bản không kịp phản ứng gì, vô số thanh ti liền xuyên thủng quang mạc màu lam, trực tiếp kích khắp tứ phía băng thuẫn.
“Vù vù!” Tiếng gió thổi lá rụng phát ra bên tai, thanh ti bắn tới băng thuẫn, bạch quang lóe ra, trong nháy mắt lại kết thành một cây băng châm trắng tinh trong suốt, đều rơi xuống dưới cả.
Lão già họ Mộ thấy tình hình này, trước kinh sau hỉ, sau đó cười ha ha, há mồm ra, một đám quang trụ màu lam từ trong miệng bắn ra, lập tức bắn nhanh tới Hàn Lập chỉ cách trong gang tấc.
Kết quả là tự nhiên Hàn Lập lóe ra ngân quang, lại biến mất không thấy.
Chỉ trong thời gian trì hoãn này, cự phong đen liền bay trở về trên đỉnh đầu lão già, hắc đè lên đầu, thật không thể xem thường.
Lão già cũng không trì hoãn liên tung ra một đạo pháp quyết đánh lên phía trên.
Nhất thời ngọn núi bị run lên một trận, từ trong đó phóng ra một tảng quang hoa lớn, lấy lão già làm trung tâm, mấy trăm kiếm quang màu xanh cùng cự chùng bạc đồng thời bao bọc lấy bên trong.
Vốn là công kích mấy bảo vật này, lập tức bị bẽ gãy, lập tức chậm lại, uy lực đại giảm.
Trên người lão già quang mạc chớp lên kịch liệt, lại yên tâm thêm mấy phần.
Lão già thấy tình cảnh này, trong lòng rất yên tâm.
Sau đó hắn tung một quả đấm, bạch quang chớp động, Ngự Phong Xa lại xuất hiện trở lại như lúc ban đầu trên bàn tay, hắn ném nhẹ đi, cỗ xe đón gió biến thành lớn, sau một lúc liền khôi phục lại hình dáng ban đầu, đứng ở một bên.
Chẳng biết vì sau từ trong tay đối phương hiện ra băng hoa, sau khi hóa thành một tiểu đoàn băng lam hỏa diễm, lão già họ Mục không hề lộ dấu hiệu.
Đợi đến khi Hàn lập cùng Phong lôi Sí hiện ra sau lưng, hắn cảm thấy sự thể không ổn, quyết định chạy trốn, không thể dây dưa thêm nữa.
Vừa thấy Ngự Phong Xa kích phát thành công, lão già tung người hóa thành một đạo trường hồng, chớp động vài cái, đã xuất hiện phi kiếm ngăn cản, trực tiếp tấn công về phía Ngự Phong Xa đang chạy trốn.
Ngoài tốc độ cực nhanh, tựa như trong nháy mắt hiện ra.
Quang hoa lóe ra, lão già đã bình yên ngồi trong Ngự Phong Xa.
Trong lòng hắn đã hơi buông lỏng, còn đang định thu hồi bảo châu cùng ngọn hắc sơn, thì từ Ngự Phong Xa bỗng truyền đến âm thanh sét đánh ầm ầm.
Điện hồ lóe lên, thân ảnh Hàn Lập bỗng nhiên xuất hiện tại nơi này.
“A…”
Lão gia thất kinh, đang lúc định hành động thì cánh tay Hàn Lập lại đột nhiên bắt lại, một tia Kiền Lam Băng Diễm như tia chớp đâm thẳng vào lão già.
Lão già bị dọa đến nhảy dựng, nhưng ngoài băng thuẫn lơ lửng quang thân, thông linh tự động hộ chủ, bạch quang tự động che trước mặt lão già, một chút băng thuẫn lại hiện ra nơi bàn tay.
Lão già họ Mộ thấy vậy, trên mặt lộ ra một tia vui mừng.
Đối phương cũng dùng “Tinh Băng Thuẫn” công kích hắn, đây chẳng phải là muốn chết sao!
Tiếp theo đó, cánh tay đối phương đã bị khí cực hàn đống băng hủy diệt.
“Phanh!” Một tiếng nổ lớn truyền ra, bạch quang cùng lam quang đồng thời phát sáng.
Lão già rùng mình, chỉ cảm thấy hoa mắt, trước ngực lạnh léo, đã bị một ngọn lam sắc hỏa diễm quỷ dị vây trước ngực, có vẻ mềm mại vô cùng.
Lão già trong lòng hoảng sợ, chưa kịp lên tiếng, chỉ nghe một tiếng “Tinh” một tiếng, lam băng quỷ dị từ năm ngón tay Hàn Lập phóng nhanh ra, hô hấp căng căng, hơn phân nửa thân thể hắn đầy tảng băng, trong nháy mắt toàn thân đều bị đóng băng.
Nét mặt lão già cực kỳ sợ hãi, bất đắc dĩ, vội vàng điều động trăm năm khổ tu đan dương chi hỏa, thả ra một đầu lâu hoàn hỏa chói mắt bạch mang, để ngăn cản hàn băng đang lan tràn, nhất thời cùng lam băng giằng co trong lúc này.
Hàn Lập thấy vậy, liền cười lạnh một tiếng, bàn tay đột nhiên vung lên.
Một đạo kiếm khí màu xanh đột nhiên hiện ra, hung hăng trảm phía trên đầu lão già.
Nhất thời bạch mang run rẩy một trận, làm lam băng chiếm thượng phong lớn, xâm chiếm lấy non nửa cái đầu, đem lộ miệng cũng lỗ mũi lão già cũng đều đống băng trong ngoài.
Lão già họ Mục thấy vậy, từ nửa khuôn mặt còn lại lộ ra vẻ tuyệt vọng, nhưng theo sau đó là tia tàn nhẫn chợt lóe lên trong mắt, thiên linh cái âm thanh một tiếng lớn.
“Phì…” Một tiếng, Nguyên Anh của lão giả hiện lên phía trên đầu hắn.
Sắc mặt Hàn Lập trầm xuống, không tưởng được há hốc mồm, một đạo kim hồ hung hăng hướng Nguyên Anh phóng đi.
Nhưng Nguyên Anh của lão già sau khi hiện ra, căn bản không hề có chút trì hoãn, mà lam mang chói mắt hiện lên, khoảng khắc biến mất không thấy, kim hình cung bắn tới không thành.
Khi mà Hàn Lập ngưng thần quan sát khắp nơi, Nguyên Anh kia đã cách xa cả trăm trượng, tiếp theo lại không một điểm chần chờ, lam quang lại hiện ra, lại biến mất không thấy.
Lúc này đây, bảo châu đang ở nơi này, sau một trận run rẩy, cũng biến mất không thấy.
Khi xuất hiện lại thì bảo chây đã bị Nguyên Anh lão gia thu vào trong áo.
Nguyên Anh dùng ánh mắt cực kỳ oán độc liếc Hàn Lập, không nói lời gì thân hình chợt ẩn chợt hiện, không lâu sau biến thành một điểm sáng, đã bay xa phía chân trời.
Tiếp theo không thế dừng lại sử dụng pháp thuật, trực tiếp ngự khí bảo châu, bay qua bầu trời, không lâu sau đã không còn thấy bóng dáng.
Còn Hàn Lập lạnh lùng nhìn Nguyên Anh đối phương chạy trốn, hắn đấm vào thân xác lão gia, đang đứng im không nhúc nhích.
Dù hắn có thần thông của Phong Lôi Sí, cũng không thể bằng Lôi Độn Chi Thuật, chỉ là một người chạy trốn, một người đuổi, chứ không thể bắt đối phương.
Cho nên một khi Nguyên Anh đối phương không thể một kích giết chết, hắn cũng không cần phải ra tay lần thứ hai.
Hôm nay, chứng kiến Nguyên Anh lão già trốn chạy vô ảnh vô tung, Hàn Lập sắc mặt không chút thay đổi, quả đấm nắm lại, đám vào thân thể lão già đang bị đóng băng, lập tức vỡ vụn, hóa thành lam tinh quang đầy trời, tan thành cát bụi!
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 5
Chương 692: Tái Tụ
Lần này mặc dù không giữ lại được Nguyên Anh của đối phương, nhưng thân thể lão già đã bị hủy, nếu không mất hơn mười năm thì đừng hi vọng khôi phục nguyên khí được.
Càng huống chi về sau nhất định phải đoạt xá, nhưng để tìm được thân thể thích hợp thì chẳng dễ chút nào, có thể kịp thời tìm được là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Đến lúc đó nếu là tình huống bất đắc dĩ,có thể tùy tiện tìm một thân thể, tuy nhiên chắc chắn tu vi sẽ bị giảm đi nhiều.
Lần này mạo hiểm đến Mộ Lan thảo nguyên cũng không phải về tay không.
Cho dù tại động phủ của Thương Khôn Thượng Nhân không tìm được bảo vật nào nhưng lần này thu được hai kiện cổ bảo, ngoài ra còn có túi trữ vật, cũng có thể coi là có thu hoạch lớn.
Nghĩ tới đây, hắn nhìn qua chỗ thân thể lão giả bị phá hủy, một Túi Trữ Vật màu bạc đang lơ lửng trên không.
Hàn Lập thần sắc không thay đổi vẫy tay trên không một cái, Túi Trữ Vật liền bị hút vào trong tay, sau đó không chần chờ thần thức liền đảo qua
Kết quả, Hàn Lập thất vọng!
Bên trong trừ có mười mấy khối Linh Thạch Bậc Trung còn lại đều là một ít bình thường nguyên liệu luyện khí cùng vài bình đan dược mà thôi
Mà mấy loại dược bình này, Hàn Lập mở bình ra xem chỉ đều là một ít loại đan dược tàm thường.
Đường đường là một gã tu sĩ Nguyên Anh Kỳ mà trên người chẳng có bao nhiêu thứ tốt.
Mà hắn… hy vọng nhất là được chứng kiến một vài cái ngọc giản của nguyên anh tu sĩ, nhưng trong Túi Trữ Vật thì đến một cái cũng không.
Điều này làm cho Hàn Lập cảm thấy kỳ quái, khẽ thở dài một tiếng.
Vốn còn muốn thu được một ít linh thuật pháp quyết, xem xem rốt cuộc có thể trong nháy mắt phóng ra pháp thuật uy lực lớn hay không, hôm nay xem ra trong khoảng thời gian ngắn thì vẫn chưa có khả năng!
Đem Túi Trữ Vật tiện tay thu hồi, Hàn Lập vừa nhấc tay bỗng nhiên ánh mắt bắt đầu như ngọn lửa nhìn chằm chằm vào ngọn núi phía xa.
Mặc dù bảo khố này nguyên là của lão giả họ Mục nguyên anh đã xuất khiếu chạy thoát, nhưng ngọn núi mầu đen vẫn chưa mất, mặt ngoài linh quang chớp động không ngừng
Hàn Lập hai tròng mắt híp lại hướng về phía này trong bảo khố nhẹ nhàng vẫy, Cổ Bảo vô chủ lập tức quang hoa lóe ra, nhanh chóng thu nhỏ lại, thẳng hướng Hàn Lập bay vụt đến.
Đến khi bay vào tay Hàn Lập lại một lần nữa thu nhỏ lại thành một ngọn núi nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay.
Hàn Lập tò mò xem ngọn núi nhỏ trên tay, cũng không quá nặng sau đó nắm lấy Cổ Bảo, lật qua lật lại nhìn kỹ càng, kết quả tại dưới đáy hắc sắc tiểu sơn, có khắc ba chữ nhỏ màu vàng kim nhạt.
“Thiên Trọng Phong ” Hàn Lập không khỏi lầm bầm đọc theo, trong mắt toát ra vẻ hài lòng
Đem ngọn núi thu lấy, Hàn Lập liếc mắt nhìn lại Ngự Phong Xa một cái, cũng thu hồi luôn
Nhìn theo hướng nguyên anh lão giả biến mất một vài lần Hàn Lập cúi đầu ngẫm lại phương hướng một lúc rồi mới hướng một bên phá không bay đi
Lát sau, thân ảnh Hàn Lập liền biến mất khỏi không trung, không còn thấy tung tích.Chỉ còn đồi núi và cây cỏ không có một bóng dáng người, nhìn cực kì yên tĩnh.
Nhưng không bao lâu sau, phía chân trời thanh quang chớp động, một đạo cầu vồng từ xa bay vụt đến.
Giây lát sau, đạo thanh hồng đến bầu trời phía trên ngọn núi, sau khi xoay quanh một vòng, thanh quang thu liễm, hiện ra thân ảnh Hàn Lập trên bầu trời
Hai mắt hắn chăm chú nhìn phía dưới, lông mày nhướng lên, rồi đột nhiên vung tay lên, từ bàn tay bắn ra mấy đạo thanh quang, tốc độ cực nhanh bắn thẳng đến chỗ dưới một gò núi
Kết quả tại khoảng cách ngoài gò núi hai ba mươi trượng, thanh quang bị biến mất.
Một tầng ánh sáng trắng mờ mờ tựa như chiếc lồng đang bao phủ phía dưới, mà bên trong màn hào quang đang có bốn người ngửa đầu nhìn lên, trên mặt cũng thản nhiên tươi cười.
Đúng là Nam Lũng Hầu, bạch sam lão giả, lão phụ nhân cùng hán tử mặt ngăm đen
“Ha ha! Hàn đạo hữu có thể an toàn đến, thật sự là chuyện may mắn!” Nam Lũng Hầu thản nhiên cười nói.
Sau đó vung tay lên, tức thì màn hào quang bỗng nhiên biến mất.
“Ồ! Mấy vị đạo hữu khác còn chưa tới sao?”Hàn Lập mỉm cười trả lời, không khách khí từ từ hạ xuống trước mặt bốn người.
“Mấy vị đạo hữu khác sợ rằng không dễ thoát thân, khi chúng ta chia nhau bỏ chạy, vương đạo hữu cùng vưu đạo hữu phía sau đều có pháp sĩ đuổi theo.
Muốn thoát khỏi truy binh sợ rằng không phải là điều đơn giản” Hán tử ngăm đen lắc đầu, bình tĩnh nói.
“Bất quá, đạo hữu càng làm cho bản hầu giật mình.
Ta nếu không nhìn lầm thì hình như tên Mộ Lan kia cưỡi Ngự Phong Xa đuổi theo đạo hữu.
Ha ha, lấy Ngự Phong Xa độn tốc kinh người, mà đạo hữu lại cũng có thể dễ dàng thoát thân, xem ra ta lần này thật đúng là không có tìm lầm người” Nam Lũng Hầu nhìn như thật cao hứng nói.
Nhưng Hàn Lập nghe mà khẽ nhếch môi, mơ hồ nghe từ trong những lời, đối phương đúng đang có ý kinh nghi chính mình.
“Không có gì, Hàn mỗ không có gì tài giỏi,nhưng đối với độn thuật thì cũng có chút tài mọn” Hàn Lập sắc mặt thong dong nhưng trong miệng hàm hồ trả lời.
Thấy Hàn Lập không muốn nói chính mình trải qua thoát thân như thế nào.
Nam Lũng Hầu cũng không có truy vấn nữa.
Trừ bạch sam lão giả ra, lão phụ nhân cùng mặt đen hán tử, cũng cảm thấy hứng thú xen miệng trò chuyện.
“Nhớ kỹ lần trước cùng pháp sĩ địa đại chiến, duy trì liên tục hơn mười năm… lần này trải qua nhiều năm, lúc này đây không biết còn có thể kéo dài đén khi nào.
Nhưng trong lúc này, Thiên Nam chánh ma lưỡng đạo cùng Thiên Đạo Minh của Hàn huynh khẳng định muốn phái người tham chiến rồi.
Mà lấy địa vị Lạc Vân Tông tại Thiên Đạo Minh, khẳng định sẽ yêu cầu một gã Nguyên Anh Kỳ trưởng lão trợ chiến.
Nói không chừng, Hàn đạo hữu còn có cơ hội trở lại Mộ Lan thảo nguyên một chuyến rồi!” Nam Lũng Hầu vừa cười vừa nói
“Thật ra trừ ba thế lực lớn phái người xuất lực hiệp trợ Cửu Quốc Minh, còn lại có một chút tán tu tự nguyện đến đây ngăn cản pháp sĩ, trong đó cũng có ít hảo thủ.
Mộ Lan nhân sợ rằng rất khó chiếm được tiện nghi.” Lão phụ nhân gật đầu, thấp giọng nói.
“Bất quá ta cảm thấy kỳ quái chính là, đối phương biết rõ chúng ta Thiên Nam gồm nhiều thế lực, một khi liên thủ thì Mộ Lan nhân bây giờ căn bản là không đáng nói.
Nếu không lần trước đại chiến, đã sớm đánh một trận long trời lở đất. nếu chủ động khơi mào đại chiến , chính là thiếu suy nghĩ ! Lần trước khi đối phương đột nhiên có viện quân đến, mới dám tin tưởng tăng cường triển khai công kích.
Lần này chẳng lẽ vừa có thêm đại bộ lạc mới tăng viện thêm?” Hán tử mặt đen bộ mặt căng thẳng dự đoán nói.
“Điều này không phải không có khả năng, bất quá…”
Ngay lúc mấy người cùng nghị luận,thời gian bất tri bất giác trôi qua rất nhiều.
Đột nhiên, Nam Lũng Hầu đang nói bỗng nhiên có tiếng nói xen vào, ngẩng đầu nhìn về phía xa xa.
Mấy người khác cũng nhìn lại, nét mặt có chút chút ngưng trọng.
Nơi này vẫn là Mộ Lan thảo nguyên, không phải chỉ có bọn hắn là tu sĩ phân tán ở đây tập hợp, cũng rất có thể là có pháp sĩ đi ngang qua nơi này.
Chỉ thấy từ xa xa trên bầu trời, quang hoa chớp động, một đạo hắc quang, hai đạo huyết đoàn thẳng hướng nơi này bay vụt đến.
Nam Lũng Hầu ngóng nhìn trong chốc lát sau đó tựu thần sắc trở lại bình thường.
“Không có việc gì, là Vương đạo hữu cùng hai vãn bối của hắn” Nam Lũng Hầu nhoẻn miệng cười nói.
Những người khác vừa nghe lời ấy, cũng sắc mặt trầm tĩnh lại.
Quả nhiên, qua một lát sau, vài đạo quang hoa bay đến gần, thật sự là Vương Thiên Cổ và Vương Thiền ba người.
Lúc này đây, Nam Lũng Hầu không có chần chờ nữa trực tiếp bỏ đi cấm chế trên không trung, đám người Vương Thiên Cổ hạ xuống chỗ đám người Hàn Lập trên gò núi.
“Ồ, Hàn đạo hữu dĩ nhiên so với ta tới còn muốn sớm hơn, thật sự là ngoài ý muốn của Vương mỗ!” Vương Thiên Cổ vừa thấy Hàn Lập cũng đứng cùng mấy người, nét mặt lộ một tia kinh ngạc nói, vẻ ngoài ý muốn.
Xem ra vị Quỷ Linh Môn tu sĩ này cũng nhìn thấy Ngự Phong Xa đuổi theo Hàn Lập, nói không chừng lúc ấy lại còn nhìn có chút hả hê!
“May mắn mà thôi! Nhưng thật ra Vương đạo hữu mang theo hai gã hậu bối, còn có thể chưa bị rụng sợi lông tóc nào ,điều này mới làm cho tại hạ bội phục vô cùng” Hàn Lập ánh mắt đảo qua hai người Vương Thiền đang đứng bên cạnh Vương Thiên Cổ, không nhanh không chậm trả lời, bộ dáng rất có một tia thâm ý.
“Hắc hắc! Pháp sĩ đuổi theo ba người Vương mỗ, độn tốc cũng không nhanh lắm.
Ta cùng hai vị vãn bối liên thủ thi triển bí pháp độn thuật của môn phái, rất dễ dàng bỏ xa đối phương, làm sao có thể cùng so sánh với pháp sĩ khống chế Ngự Phong Xa được” Vương Thiên Cổ lơ đểnh trả lời.
Hàn Lập nghe lời này, trong lòng cười lạnh một tiếng, đang định nói cái gì , đột nhiên biến sắc, ngậm miệng không nói.
“Ồ , Vưu đạo hữu cũng tới.
Xem ra chúng ta vận khí thật không sai, cũng bình yên chạy đến nơi đây.
Lúc trước ta còn đang suy nghĩ, nếu lúc phá cấm chế đột nhiên ít một hai người trợ lực nói, không biết có thể bài trừ cấm chế được hay không nữa!” Nam Lũng Hầu lần nữa ngẩng đầu nhìn lên phía bầu trời, vẻ mặt sắc mặt vui mừng nói.
Mọi người nghe vậy, cũng không khỏi lộ vẻ vui mừng.
Nếu thực sự bởi vì ít đi một người mà không cách nào lấy được bảo khố, những người này tự nhiên buồn bực vô cùng.
“Không đúng! Vưu đạo hữu hình như bị người đuổi theo, bộ dáng còn có vẻ chật vật” Bạch sam lão giả vốn không nói một câu,chỉ một mình đứng ở một bên , đột nhiên trịnh trọng nói.
Vừa nghe lời này, Hàn Lập bọn người thất kinh vội vàng nhìn lại.
Chỉ thấy xa xa phía chân trời, quả thật có một đạo bạch hồng cuống quít lao tới, phía sau là một lục, một hồng, hai đạo ánh sáng đuổi sát nút.
Trong nháy mắt, chúng nó đã tới ngay vị trí đám người Nam Lũng Hầu trên gò đất.
Nam Lũng Hầu thần sắc đột nhiên trở nên âm trầm.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 5
Chương 693: Kinh Sợ Thối Lui
“Xem ra Vưu đạo hữu gặp phải phiền toái rồi.
Bất quá chỉ có hai gã pháp sĩ xuất hiện mà thôi, sao mọi người không nhất tề xuất thủ!” Nam Lũng Hầu quyết đoán nói sau đó thân hình hóa thành một đoàn kim mang bay vọt lên.
Mọi người còn lại đều liếc mắt nhìn nhau một cái rồi cũng không có dị nghị gì nhất loạt hiện thân.
Nhất thời tám đạo quang hoa màu sắc khác nhau từ gò núi bay lên vội vàng bay về phía trước mặt nghênh đón đạo bạch hồng quang mang đang chạy trốn.
Đạo bạch hồng quang nguyên vốn là đang chạy đến nơi này vừa thấy tình cảnh này, độn tốc lập tức nhanh hơn ba phần, trong nháy mắt đã tới ngay trước mặt đám người Hàn Lập, quang hoa thu liễm lộ ra khuôn mặt lạnh lùng của tu sĩ họ Vưu.
Sắc mặt có chút trắng bệch, xem ra có chút bộ dáng tổn thương và tức giận.
“Đa tạ chư vị đạo hữu tới tiếp ứng, Vưu mỗ cảm kích vô cùng!” Tu sĩ mặt lạnh hai tay liền ôm quyền, trên mặt thần sắc lo âu biến mất cảm kích nói.
“Đâu có gì! Đạo hữu không sao chứ? Bất quá, tại sao lại có hai gã pháp sĩ truy tìm đạo hữu.
Ta nhớ kỹ hình như vốn chỉ có một người?” Nam Lũng Hầu đồng dạng dừng độn quang, thân hình hiện ra phiêu phù trên không trung, nhìn quan tâm hỏi.
“Không việc gì, chỉ bất quá ta cùng một gã tranh đấu hơn nửa ngày thì đối phương lại có trợ thủ, ta chỉ còn cách bỏ chạy hai ngày hai đêm, nguyên khí hao tổn một phần!” Tu sĩ mặt lạnh cười khổ có chút bất đắc dĩ nói.
“Cũng khó trách đạo hữu phải bỏ chạy khi đồng thời phải đối mặt với hai gã pháp sĩ cùng cấp.
Trong chúng ta ngoại trừ Nam Lũng đạo hữu cùng Vân đạo hữu thì người khác mà gặp cũng chỉ có thể tạm tránh đi thôi.” Lão phụ nhân thở dài, nói.
“Bất quá hai người đang truy đuổi đạo hữu tu vi thần thông tạm không nói đến nhưng lá gan thật sự rất lớn.
Đến bây giờ, lại còn không có ý thối lui, chẳng lẽ thật muốn lấy trứng chọi đá hay sao?” Hàn Lập hướng xa xa nhìn rồi đột nhiên cười rộ lên.
Thật ra không cần Hàn Lập nói những người khác tự nhiên cũng chứng kiến.
Hai gã pháp sĩ đối diện vừa thấy đám người Hàn Lập hiện thân, mặc dù từ xa dừng lại nhưng cũng không có lập tức đào tẩu, mà đứng tại chỗ lạnh lùng quan sát bọn họ.
Nhưng hình dáng tướng mạo hai người này dưới thần thức cường đại của đám người Hàn Lập cũng thấy được nét cơ bản.
Một gã sắc mặt vàng óng ánh, đầu đội ma quan, một gã tướng mạo dữ tợn, toàn thân áo lục, đều là pháp sĩ Nguyên Anh Sơ Kỳ.
Nam Lũng Hầu thấy cảnh này thì hừ lạnh một tiếng. hướng đối diện lạnh như băng nói:
“Hai vị đạo hữu đến bây giờ còn không chịu rời đi, chẳng lẽ không làm cho ta ra tay thì không được? Hai vị sẽ không sợ bị hình thần câu diệt sao!”
Nam Lũng Hầu trong giọng nói tràn ngập uy hiếp.
“Khẩu khí thật là lớn! Mặc dù hai người chúng ta không phải là đối thủ của các ngươi nhưng nếu nói là có thể tiêu diệt được chúng ta thì không khỏi tự mãn quá.
Hai người bọn ta cũng sẽ không liều mạng với các ngươi mà chỉ cần trì hoãn nửa ngày thì các ngươi tưởng rằng còn có cơ hội rời đi sao? Chi bằng, bây giờ ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói thì nói không chừng, bản Thượng sư còn có thể cho các ngươi cơ hội chuyển giới đầu thai!” Ma quan pháp sĩ hai mắt vừa đảo cất giọng the thé dị thường trả lời.
“Trì hoãn nửa ngày? Các ngươi cho bọn ta đều là bùn đất hay sao?” Nam Lũng Hầu giận quá cười rộ lên.
Cùng lúc đó trên người hắn kim quang chói mắt, làm cho người ta cơ hồ không dám nhìn thẳng.
“Có lẽ không thể nhưng cũng phải làm! Các ngươi nhiều tu sĩ cấp cao như vậy đến Mộ Lan thảo nguyên, ta thân là chủ nhân chung quy tốt hay xấu cũng phải chiêu đãi một phen!” Áo lục pháp sĩ mặt không chút thay đổi nói.
“Hừ! xem ra hai người ngươi chưa thấy quan tài thì chưa rơi lệ.
Vân huynh, động thủ đi!” Nam Lũng Hầu sắc mặt trầm xuống, quay đầu nhìn bạch sam lão giả thản nhiên nói.
Nhưng bạch sam lão giả nghe vậy thì trên mặt lộ ra một tia bất đắc dĩ.
“Nguyên vốn định trước khi làm chánh sự nên ít tiêu hao pháp lực nhưng cũng không có thể để cho hai người này đi theo sau chúng ta mãi.
Cũng chỉ có thể động thủ!” Lão giả than nhẹ một tiếng nói.
Nói xong hắn khẽ há mồm, nhất điểm ngân sắc từ trong miệng phun ra.
Vật này lớn cỡ nắm tay tinh quang bắn ra bốn phía, phiêu phù trước ngực vài thước chậm rãi chuyển động.
Hai pháp sĩ đối diện thấy cảnh này lập tức thân hình lui về phía sau một ít, quanh thân quang hoa tăng vọt, vẻ mặt đề phòng nhìn lão giả.
Mà Nam Lũng Hầu nọ không nói gì vung tay áo, một cái kim sắc phi kiếm từ trong tay áo bay ra.
Đám người Hàn Lập cũng không nói gì mà đề khởi pháp lực, thân hình chậm rãi tiến về phía trước.
Đang lúc này, bầu trời xa xa sau lưng hai người đối diện đột nhiên hồng quang chớp động, tiếp theo một đạo hỏa quang từ xa bay vụt đến.
Đám người Nam Lũng Hầu đang muốn động thủ chợt ngẩn ra, động tác trên tay không khỏi tạm dừng lại.
Hai gã pháp sĩ này tự nhiên cũng phát hiện dị trạng phía sau nhưng ma quan pháp sĩ thần sắc như thường nhìn hỏa quang nọ ngoắc tay.
Kết quả, hồng quang dừng lại trên đỉnh đầu sau khi xoay quanh một cái thì vững vàng rơi vào trong tay, sau đó bạo vỡ ra lộ ra một đoàn hỏa diễm trong lòng bàn tay người này hung hung bốc cháy.
Đây đúng là Truyền Âm Phù không biết từ nơi nào bay đến!
Ma quan pháp sĩ chỉ dùng thần thức xem lướt qua một chút thì kinh hô lên.
Cho dù cách xa khoảng trăm trượng nhưng đám người Nam Lũng Hầu đều có thể rõ ràng chứng kiến nét mặt đầy vẻ kinh ngạc.
Người này đột nhiên quay đầu, môi khẻ nhúc nhích hướng áo lục pháp sĩ một bên truyền âm.
Pháp sĩ diện mục dữ tợn nọ chỉ nghe vài câu thì mặt biến sắc đồng dạng thấp giọng hô một tiếng.
Sau đó này hai người cẩn thận nhìn chúng tu sĩ vài lần, ánh mắt cuối cùng lại rơi vào trên người Hàn Lập sắc mặt ngưng trọng.
Hàn Lập thần sắc như thường, trong lòng hơi lo lắng nhưng lại mơ hồ đoán ra được cái gì.
Hơn phân nửa là có liên quan đến lão giả họ Mục bị mình đánh trọng thương chỉ có Nguyên Anh chạy trốn được.
Hai người này chẳng lẽ cùng lão giả nọ có quan hệ gì?
Hàn Lập bất động thanh sắc suy nghĩ nhưng hai pháp sĩ lại hung hăng nhìn Hàn Lập.
Sau khi liếc mắt nhìn nhau một cái thì hai người trên mặt lộ vẻ chần chừ.
Sau khi thấp giọng truyền âm một hai câu, trên hai người này quang hoa nhất khởi không nói gì hóa thành hồng lục hai đạo trường hồng phi độn quay về.
Điều này làm cho đám người Nam Lũng Hầu sửng sốt nhưng sau khi do dự một lúc thì cũng không ai đuổi theo.
Kết quả trong chớp mắt, hai người nọ hóa thành hai cái quang điểm biến mất phía cuối chân trời.
“Hàn đạo hữu, hai người nọ tựa hồ đối với ngươi rất để ý.
Ngươi trước kia có nhận ra hai gã pháp sĩ này sao?” Vương Thiên Cổ nửa cười nửa không đứng một bên không biết có ý gì đột nhiên hỏi.
“Không nhận ra, tại hạ lần đầu tiên đến Mộ Lan thảo nguyên, như thế nào nhận ra hai người này” Hàn Lập không chút do dự trả lời, ánh mắt bình tĩnh.
Nam Lũng Hầu nghe lời này, nhăn mày nhăn mặt nhưng lập tức giãn ra .
“Tốt, mặc kệ hai gã pháp sĩ nọ có chuyện gì xảy ra.
Chúng ta hay là nên rời nơi này đi, nhanh giải khai cấm chế để bắt được bảo vật.
Nơi này là địa phương của Mộ Lan nhân, chúng ta không nên ở lại lâu” Nam Lũng Hầu không có đem chuyện vừa rồi ra hỏi rõ ngược lại coi như không có chuyện gì xảy ra.
Vương Thiên Cổ thấy Nam Lũng Hầu nói như thế, lập tức ngậm miệng không nói gì thêm, mấy người khác mặc dù cũng có chút khó hiểu, nhưng cũng không nói thêm gì.
Dù sao xem ra hai gã pháp sĩ nọ hình như cùng Hàn Lập kết thành cừu oán, bọn họ cũng chẳng muốn xen vào việc riêng của người khác.
Vì vậy, Nam Lũng Hầu cùng bạch sam lão giả dẫn đầu mấy người hóa thành vài đạo độn quang, nhanh chóng nhanh rời khỏi nơi đây.
Dọc theo bên bờ thảo nguyên hướng về hướng tây mọi người thấy trước mặt hiện ra một thạch sơn trụi lủi cao hơn trăm trượng cao nhưng tuyệt nhiên không có một ngọn cỏ, đó là một cự đại sơn thạch.
Nhìn thấy ngọn núi này bọn người Hàn Lập trên mặt đều lộ ra vẻ kinh ngạc.
Chẳng lẽ thượng nhân động phủ ở ngay trong sơn thạch bình thường này?
Nơi này linh khí thiếu thốn, nếu không phải Nam Lũng Hầu dẫn đường thì bọn họ thật đúng là không thể tìm được nơi đây.
“Tốt, chính là nơi này.
Ta cùng Vân đạo hữu, trước tiên sẽ mở ra ngoại tầng cấm chế, mấy vị đạo hữu theo sau” Nam Lũng Hầu ngưng trọng nhìn Hàn Lập mấy người dặn dò sau đó cùng bạch sam lão giả sóng vai tiến về phía trước từng bước, đối mặt với sơn thạch này rồi đều móc từ trong áo ra một tiểu kỳ.
Hai mặt tiểu kỳ rộng cỡ vài thốn, một cái lục quang lập lòe trong suốt dị thường,, một cái màu vàng ẩn hiện phù văn di chuyển, vừa nhìn cũng biết không phải vật tầm thường.
Chứng kiến cử động của Nam Lũng Hầu, đám người Hàn Lập không khỏi nín thở ngưng thần nhìn kỹ hai người làm phép.
Chỉ thấy hai người niệm chú lẩm bẩm, tiếng chũ ngữ trầm thấp không nhanh không chậm từ miệng hai người phát ra liên miên, đồng thời hai thanh tiểu kỳ cũng bắt đầu lóe sáng rồi dần dần run rẩy tự đứng lên tựa hồ muốn rời tay bay đi.
“Đi!”
Cơ hồ đồng thời trong tích tắc, Nam Lũng Hầu cùng bạch sam lão giả đều buông tay, tiểu kỳ rời tay bắn ra.
Sau khi quang hoa chợt lóe lên, tiểu kỳ nhanh như chớp chui vào núi đá mất tung mất tích.
Một lát sau, hết thảy như thường, không có động tĩnh gì.
Đám người Hàn Lập trên mặt không hẹn mà cùng dâng lên một tia nghi hoặc.
Lão phụ nhân nọ thì ho nhẹ một tiếng đang muốn mở miệng muốn hỏi thì mặt đất dưới chân đột nhiên rung động trùng trùng, làm cho đại bộ phận mọi người thân hình rung lên thiếu chút nữa là không thể đứng thẳng được.
Nhưng màn kế tiếp lại làm cho sắc mặt Hàn Lập khẽ biến, trong lòng cả kinh.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 5
Chương 694: Lôi Hỏa Trùy
Mặt đất dưới chân rung động kịch liệt, tiểu thạch sơn từ đỉnh núi xuống đến chân rung lắc rồi hé ra một cái khe, từ đó bắn ra ánh bạch quang nhu hòa.
Núi đá này thật muốn bửa ra làm đôi.
Đám người Hàn Lập hít một hơi lương khí, đối với thần thông khai sơn liệt thạch của hai người Nam Lũng Hầu ,trong lòng cũng sinh ra kiêng kỵ.
Càng khiếp sợ hơn là thần sắc bọn họ biểu hiện ra vẻ thản nhiên như biết trước điều này sẽ xảy ra.
Nhưng rốt cuộc trong lòng họ nghĩ như thế nào thì chỉ có trời biết.
Mấy người tu vi thấp nhất là Vương Thiền cùng Yến Như Yên, sắc mặt trắng bệch đứng ở sau Vương Thiên Cổ im lặng không nói gì.
Hàn Lập lạnh lùng nhìn hai người này một cái rồi thu hồi ánh mắt.
Xem ra trước khi lấy được bảo khố thì không có cơ hội ra tay với Vương Thiền.
Nam Lũng Hầu cùng bạch sam lão giả tiếng chú ngữ một khắc cũng không dừng lại.
Một lát công phu sau, núi đá rốt cục phân thành hai, hé ra một cái khe lớn bề rộng chừng hơn mười trượng.
Mà trong cái khe có một cái bậc thang đá nối thẳng xuống đất xuất hiện trước mặt mọi người.
“Đi thôi” Bạch sam lão giả trên mặt hiện lên một tia hưng phấn ngắn gọn hô rồi dẫn đầu đi vào.
Người vốn dẫn đầu là Nam Lũng Hầu thì ngược lại sau khi mỉm cười đi vào sau đó.
Nhìn thấy tình hình này, Hàn Lập trong lòng vừa động.
Xem ra bạch sam lão giả này có chút không đơn giản, ở đây dường như ngay cả Nam Lũng Hầu đều phải nhún nhường.
Mấy người khác tựa hồ cũng nhận ra cái gì đó nên nhìn nhau vài lần, tuy nhiên mỗi người đều là lão luyện nên cũng không ai lên tiếng nhắc đến việc này,ngược lại thần sắc không thay đổi đi vào.
Cầu thang rất dài, hai vách núi hai bên được khảm nguyệt quang thạch màu trắng,nhưng càng đi xuống dưới không khí có vẻ càng âm hàn.
Chỉ một lát sau, đoàn người đã xâm nhập xuống dưới núi đá chừng trăm trượng.
Nguyệt quang thạch vẫn phóng xuất ánh bạch quang nhàn nhạt nhưng không hiểu sao càng xuống sâu thì ánh bạch quang lại chuyển thành màu u lục, làm cho thông đạo có vẻ có chút âm u,tràn ngập khí tức âm sâm.
Thấy tình cảnh này, Hàn Lập nhíu mày, trong tiềm thức đem tu sĩ mặt đen giãn ra một khoảng cách nhất định để nhỡ có cái gì phát sinh ngoài ý muốn, thì bản thân mình còn có thời gian phản ứng.
Thật ra không chỉ Hàn Lập mà Nam Lũng Hầu cùng bạch sam lão giả và các lão quái vật khác cũng đều sáng suốt hành động tương tự.
Nhất thời mấy người đem khoảng cách giãn ra hơn mười trượng.
Nam Lũng Hầu cùng lão giả họ Vân biết rõ những người còn lại có ý đề phòng bọn họ, nhưng làm ra vẻ không biết mà vẫn đi nhanh về phía trước, không có chút bất mãn nào.
Sau khi đi khoảng thời gian đủ ăn một bữa cơm, đám người Hàn Lập đi vào một gian đại sảnh thần bí.
Nói thần bí là bởi vì gian sảnh này bốn vách tường lam quang lập lòe trong suốt, phảng phất chỉ dùng một tấm cự đại phỉ thúy kéo giãn ra luyện chế mà thành, có vẻ diễm lệ chói mắt phi thường.
Đứng trong cái sảnh rộng hơn mười trượng này, mọi người tất cả đều lộ ra vẻ kinh ngạc.
Mấy thứ này đương nhiên không có khả năng thật sự là phỉ thúy, thần thức mọi người hướng lên trên tường đảo qua.
Kết quả vừa tiếp xúc thần thức đã bị bắn ngược trở về, căn bản không cách nào thẩm thấu qua.
Hàn Lập cũng không có giật mình lại dùng thần thức hướng về các góc khác của đại sảnh, mỗi một góc dò xét một chút.
Kết quả tất cả đều giống nhau,.
Hàn Lập tự nhủ một lúc rồi xoay chuyển ánh mắt nhìn những người khác.
Đám người Vương Thiên Cổ, tu sĩ họ Vưu cũng nhăn mày lại, hiển nhiên cùng cũng cảm giác được có chút khó giải quyết.
“Chẳng lẽ nơi này bày “Thái Diệu Thần Cấm”? Xem ra Nam Lũng Hầu không có thổi phồng”.
Hàn Lập âm thầm đánh giá thì đột nhiên cả thính đường kịch liệt hoảng động tiếp theo là cả một chuỗi tiếng nổ truyền đến.
Mấy người lão phụ nhân cả kinh, vội vàng quay đầu lại nhìn nhưng lại phát hiện lối vào thông đạo không biết khi nào đã biến mất vô tung vô ảnh, thay vào đó là đồng dạng vách tường lập lòe lam quang.
Cả thính đường một chút biến thành tử địa.
“Nam Lũng đạo hữu.
Đây là ý tứ gì?” Hán tử mặt đen vừa thấy cảnh này thì sắc mặt trầm xuống chất vấn.
Đám người Vương Thiên Cổ cũng lộ vẻ cảnh giác, nhìn Nam Lũng Hầu cùng bạch sam lão giả chằm chằm.
Mục quang lấp lóe không ngừng.
“Mấy vị đạo hữu chớ nên đa tâm! Đây là do cấm chế bên ngoài tự khởi động, đem khe núi khép lại.
Hai chúng ta lần trước tới đây cũng gặp cảnh này.
Chỉ cần tại thính đường đợi đủ ba ngày, nhằm thời điểm cấm chế yếu nhất để một lần nữa tách sơn thạch này ra.
Hơn nữa cấm chế bên ngoài đóng lại mà nói, cũng giúp chúng ta không cần sợ pháp sĩ từ bên ngoài phát hiện ra chúng ta” Nam Lũng Hầu không hề có điểm ngoài ý muốn, trấn định nói.
Nghe lời này, đám người hán tử mặt đen có chút nửa ngờ nửa tin, nhưng thần sắc hoà hoãn hơn.
Chỉ cần Nam Lũng Hầu hai người ở trong vòng đại sảnh mọi người cũng không sợ bọn họ thiết hạ bẫy.
“Nói như thế! Tại hạ mới rồi đã mạo phạm” Hán tử mặt đen ôm quyền bồi lễ.
“Không có gì, ta hãy nhanh chóng phá giải cấm chế đã.
Nơi này trước đây là ta cùng Vân đạo hữu ôm thất vọng mà trở về.
Thái Diệu Thần Cấm này cũng không có thể phá giải dễ dàng như vậy” Nam Lũng Hầu bộ dáng không để ý nói.
“Cấm chế này thật sự khó phá như thế sao? Ta trước đây có kiếm được nhất kiện bảo vật chuyên khắc chế các loại cấm chế và vòng bảo hộ.
Có lẽ không cần phiền toái như vậy, chỉ cần đem bảo vật này xuất ra là có thể phá cấm chế này?” Lão phụ nhân trên mặt tràn đầy nếp nhăn đột nhiên cười lớn nói.
“Ồ! Thai phu nhân nếu có dị bảo này đương nhiên có thể thử một lần.
Ta nếu dùng thần thức để giải khai cấm chế thì cũng không phải là mười thành mười nắm chắc” Bạch sam lão giả trong mắt hiện lên nét vui mừng, không chút do dự trả lời.
“Không sai, Vân đạo hữu cứ việc làm phép.
Ta sẽ không ngăn trở” Nam Lũng Hầu đồng dạng vui mừng lẫn sợ hãi nói.
“Nếu hai vị đạo hữu đồng ý, lão thân cũng không khách khí.
Bất quá nếu thực sự may mắn dùng bảo vật này phá được cấm chế thì lão thân có thể cùng hai vị đạo hữu được ưu tiên chọn lựa bảo vật hay không?” Lão phụ nhân cười hắc hắc, giọng nói khàn khàn nhưng song nhãn hiện tinh quang, hiện ra bản chất của mình.
Vừa nghe lời này, tu sĩ mặt lạnh cùng đám người Vương Thiên Cổ thần sắc khẽ biến xem Nam Lũng Hầu hai người trả lời như thế nào.
Nam Lũng Hầu nét mặt lộ ra một tia ngoài ý muốn nhìn sang lão giả liếc mắt một cái thì đột nhiên nhìn mọi người trong đại sảnh nói:
“Mặc kệ là Thai phu nhân hay là đạo hữu khác nếu có thể phá giải cấm chế nơi này thì có thể được ưu tiên lựa chọn nhất kiện bảo vật sau hai người bọn ta.
Mấy vị đạo hữu cảm thấy như thế nào?”
Nói xong lời này, Nam Lũng Hầu cố ý xem biểu tình của đám người Hàn Lập một chút.
Kết quả, Hàn Lập cùng Vương Thiên Cổ đều không lộ ra vẻ gì riêng hán tử mặt đen cùng tu sĩ họ Vưu mặc dù vẻ mặt không vui nhưng cũng không có ra miệng phản đối, cam chịu chấp nhận.
Vì vậy Nam Lũng Hầu sau khi cười cười thì quyết đoán nhìn lão phụ nhân nói:.
“Các đạo hữu khác cũng không có ý kiến, Thai phu nhân ngươi có thể ra tay”.
“Đã như vậy, lão thân sẽ thử một lần” Lão phụ nhân trong lòng mừng thầm, bà đối với kiện bảo vật của mình rất tin tưởng.
Chỉ cần không phải ảo trận hoặc vô hình cấm chế, bà khá nắm chắc.
Nếu không cũng không bốc đồng chọc giận người khác cùng đi, mạo muội đưa ra đề nghị này.
Chỉ thấy Thai phụ nhân, tay đưa vào cổ tay áo rộng thùng thình móc ra nhất kiện bảo vật không lớn không nhỏ.
Vật ấy sau khi ra khỏi tay áo liền phồng to lên, toàn thân hỏa hồng, phảng phất như mũi tiêm trùy.
Phụ nhân cũng không để ý tới người khác há mồm, một đoàn tinh quang chói mắt phun lên tiêm trùy.
Nhất thời vật ấy hồng quang chợt lóe, một vòng hỏa lãng cực nóng từ bảo vật tràn ra, trong nháy mắt trải rộng cả thính đường.
Điều này làm cho Nam Lũng Hầu cùng bạch sam lão giả kiến thức rộng rãi, lập tức biết vật ấy không phải tầm thường, không khỏi thụt lùi vài bước xem lão phụ nhân khiêu động tiêm trùy.
Vương Thiền cùng Yến Như Yên vừa tiếp với xúc hỏa lãng thì thần sắc đại biến, vội vàng thúc giục một cái huyết sắc quang tráo, đem hai người bảo hộ bên trong, trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ
Bằng tu vi Kết Đan Hậu Kỳ của bọn họ, hai người mới vừa tiếp xúc với hỏa lãng một cái thì lập tức miệng khô lưỡi nóng, cả người nóng rực, có vẻ không thể chịu đựng được lâu.
Bạch quang chợt lóe, một tiếng lộc cộc rất nhỏ phát ra, chính là âm thành từ tiêm trùy vang lên.
Hàn Lập mấy người ngẩn ra ngưng thần nhìn.
Lúc này mới phát hiện, trong hỏa hồng tiêm trùy quang diễm mơ hồ lại có vài tia bạch sắc điện hồ nhảy lên không thôi.
Bảo vật này là một kiện lôi hỏa song thuộc tính Cổ Bảo.
Nhất thời mấy ánh mắt thần sắc khác nhau đồng thời rơi xuống trên người lão phụ nhân.
Mà phụ nhân nọ đối với cảnh này coi như không nhìn thấy, chăm chú liếc nhìn vách tường trước mắt một cái, cổ tay run lên, Lôi Hỏa Trùy trong tay bay ra.
Hỏa quang đại phóng ra, tiếng oanh minh trầm thấp phát ra.
Tiêm trùy nọ tại phía trên phụ nhân cấp tốc xoay nhanh hình xoắn ốc, trong nháy mắt hóa thành tinh mang nhìn không rõ.
Chỉ có thể nhìn thấy một đạo sắc đạm đạm hồng bạch quang ảnh cấp tốc bay trong đại sảnh, tốc độ cực nhanh, như có như không, làm cho mọi người trong sảnh biến sắc.
Hàn Lập càng xem lại càng cả kinh.
Cổ Bảo tự thân độn tốc nhanh như vậy hắn đúng là lần đầu tiên nhìn thấy.
Nếu là khi đối địch thi triển ra thì cho dù tu sĩ Nguyên Anh Kỳ cũng trốn không nổi.
Mà hắn nếu gặp phải trừ khi thi triển Phong Lôi Sí còn không thật khó lòng phòng bị.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 5
Chương 695: Ra Tay
“Đi “
Lão phụ nhân hướng về quang ảnh nhàn nhạt trên không trung vẩy tay,miệng nghiêm nghị nói.
Nhất thời hồng bạch quang mang chợt lóe, Lôi Hỏa Trùy như thuấn di trong chớp mắt bắn vào lam sắc tinh tường trước mặt lão phụ nhân, không chút chần chờ hung hăng đánh tới.
“Bịch” mọi người nghe như tiếng vật gì bị gẫy hoặc rơi xuống đất, điện hồ, liệt diễm trong nháy mắt bùng lên đem mặt ngoài vách tường bao phủ lấy, làm cho người ta nhất thời không cách nào nhìn thấy rõ tình hình bên trong.
Thấy tình hình này, đồng tử Hàn Lập hơi co lại.
Mặc dù không có tự mình cảm thụ uy lực của Lôi Hỏa Trùy, nhưng từ ánh sáng và linh khí ba động thì xem ra bảo vật này uy lực tuyệt đối không phải chuyện đùa.
Trách không được Thai phu nhân có vẻ tự tin đề nghị như thế.
“Bất quá đối mặt với Thái Diệu Thần Cấm, chỉ là thần thông như vậy mà nói sợ rằng chưa hoàn toàn thành công”.
Không chờ Hàn Lập suy nghĩ lôi hỏa trên tường đã bị đánh tan.
Lôi Hỏa Trùy nhẹ nhàng lơ lửng phía trước vách vài tấc, nhưng tinh tường biểu hiện an nhiên vô dạng, ngay cả một cái khe cũng không có xuất hiện.
Nam Lũng Hầu đứng một bên trên mặt lộ ra một chút thất vọng nhưng lại mỉm cười nói:.
“Bảo vật này uy lực không nhỏ nhưng muốn phá giải Thái Diệu Thần Cấm thì vẫn chưa đủ.
Làm phiền Thai đạo hữu rồi.
Các đạo hữu khác xem có thần thông gì khác có thể phá vỡ cấm chế này không?”
“Hừ! Lão thân đã nói gì đâu, đây đâu đã phải uy lực chính thức của bảo vật này? Vừa rồi ta mới chỉ xuất một kích thăm dò mà thôi.
Xem ra không toàn lực thúc dục bảo vật này thì không được” Lão phụ nhân sắc mặt tựa hồ có chút không được tốt, hừ một tiếng rồi nói.
“Ồ! Thai đạo hữu nếu còn có thủ đoạn khác thì cứ việc thi triển ra!” Nam Lũng Hầu hai mắt sáng ngời, sắc mặt vui mừng nói.
Lão phụ nhân nghe lời ấy thì cũng không nói gì thêm.
Lúc này hai tay bắt quyết, Lôi Hỏa Trùy vốn đang bất động chợt hóa thành đạo tinh mang một lần nữa bay quay về đỉnh đầu lão phụ nhân.
Sau khi được pháp quyết thúc dục thì bắt đầu xoay tròn, hơn nữa tốc độ càng lúc càng nhanh, lôi điện liệt diễm dần dần đan vào nhau đồng phát ra âm thanh “ô ô” quái dị.
Chứng kiến cảnh này, những người khác tinh thần đều run lên, mắt không chớp quan sát.
Kết quả một lát sau, Lôi Hỏa Trùy điện hồ cùng hồng sắc hỏa diễm hình như chính thức dung hợp làm một thể, hóa thành xích hồng sắc yêu dị điện hồ, rồi lại hóa thành một đoàn hư ảnh Lôi Hỏa Trùy, bên ngoài chớp động không ngừng, thoạt nhìn phi thường quỷ dị.
Chứng kiến tình hình này Hàn Lập trong lòng vừa động.
Trong lòng mơ hồ liên tưởng đến cái gì, mặt lộ ra một tia trầm ngâm.
Mà những người khác đồng dạng mặt đều lộ vẻ kinh ngạc, đối với uy lực của Lôi Hỏa Trùy đều suy đoán so với vừa rồi đề cao hơn không ít.
Đang lúc này.
Thai phụ nhân trong miệng phun ra một câu ” Phá “.
“Tinh” Tiếng âm thanh phá không truyền đến.
Lôi Hỏa Trùy đang xoay tròn cơ hồ không cách nào nhìn kỹ mang theo xích hồng sắc quái dị điện hồ vừa động liền biến mất một lần nữa hướng mặt tinh tường đánh tới.
Lúc này đây cũng không có lôi hỏa bạo liệt gì hết ngược lại chỉ nghe tiếng “Phụp” vang nhỏ.
Lôi Hỏa Trùy luân chuyển với tốc độ cao cùng xích hồng điện hồ hiệp trợ, chỉ bị tinh tường hơi ngăn trở một chút,sau đó một đầu đã xuyên được vào tinh tường.
Hơn nữa bảo vật này sau khi chui vào trong tinh tường thì mặc dù tốc độ có giảm đi nhưng dưới sự thao túng của lão phụ nhân liều mạng xoay tròn, chậm rãi đâm vào.
Lần này, bạch sam lão giả cùng Nam Lũng Hầu cũng lộ ra vẻ vui mừng lẫn sợ hãi.
Mà đám người Vương Thiên Cổ cùng tu sĩ họ Vưu trong mắt tinh quang lóe ra không ngừng, hiện ra vẻ khẩn trương.
Không biết bọn họ hy vọng lão phụ nhân phá điệu cấm chế hay là chờ mong thất bại.
Hàn Lập thấy cảnh này thì âm thầm cười lạnh một tiếng, khóe miệng khẽ nhếch lên mơ hồ lộ ra một tia châm chọc.
Vẻ mặt Hàn Lập người khác không có chú ý tới, nhưng lại bị Yến Như Yên nọ trong lúc vô ý chứng kiến.
Nữ nhân này ngẩn ra, trong đôi mắt sáng toát ra một tia nghi hoặc
Kết quả sau khi tiến vào tinh tường một chút thì Lôi Hỏa Trùy rốt cục gặp tai ương.
Nguyên bổn tinh tường vốn không có bất cứ biến hóa gì, nhìn như an ổn thì đột nhiên lam mang đại phóng, tiếp theo mọi người ở đây giật mình.
Từ trong tường hiện ra vô số bạch sắc quang ti đem Lôi Hỏa Trùy quấn lấy vô số vòng, sau đó quang ti điên cuồng rung lắc.
“Ầm ầm ” Một tiếng nổ vang lên, Lôi Hỏa Trùy trong nháy mắt bạo liệt rồi quang mang chợt lóe lên và biến mất, tinh tường lại hồi phục như thường.
Lão phụ nhân “xoát” một tiếng, sắc mặt tái nhợt sau đố lộ ra vẻ kinh sợ phi thường.
Lôi Hỏa Trùy này bà ta đã hao tổn bao tâm cơ mới đắc thủ được Cổ Bảo lại dĩ nhiên dễ dàng bị hủy như vậy, làm cho bà ta đau lòng, cực kỳ hối hận.
Trong lúc nhất thời, lão phụ nhân chỉ cảm thấy ngực nóng lên, cơ hồ muốn phun ra một ngụm máu.
Những người khác đứng xem cũng trợn mắt há hốc mồm, kinh hãi không thôi.
Trong lúc đó Yến Như Yên trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc rồi lại nhìn Hàn Lập liếc mắt một cái, mặt hiện lên vẻ đang nghĩ tới một người nào.
Cũng may lão phụ nhân cũng không phải người tầm thường, khuôn mặt tràn đầy nếp nhăn hết tái lại hồng lần lượt thay đổi mấy lần, sau đó hít sâu một hơi bình ổn tâm lý và khí huyết đang quay cuồng.
“Lần này thật sự là làm cho mấy vị đạo hữu chê cười.
Thái Diệu Thần Cấm này thật không hổ là một trong mười đại cổ cấm chế.
Lão thân không có cách nào phá giải.
Bất quá đạo hữu khác thần thông lớn có lẽ có biện pháp khác giải trừ cấm chế!” Phụ thân này quay đầu, cười khổ nói.
Nói xong lời này, lão phụ nhân lui về sau vài bước, có ý buông tha!
Nam Lũng Hầu sớm đã thu sắc mặt vui mừng, nghe vậy cũng chỉ có thể thở dài nói:.
“Thai đạo hữu thất bại trong gang tấc, thật sự là rất đáng tiếc.
Không biết còn có đạo hữu nào nguyện ý thử một lần không?” Nói xong lời này, Nam Lũng Hầu cố ý nhìn đám Vương Thiên Cổ vài lần.
Dù sao Vương Thiên Cổ cũng là trận pháp đại sư hàng đầu, tại tu tiên giới có danh khí không nhỏ.
Nhưng những người khác sau khi nhìn thấy bảo vật của phụ nhân bị hủy thì nguyên vốn có chút tâm tư nóng lòng muốn thử, nay hoàn toàn bị dập tắt.
Nói có vẻ buồn cười, chứ đã có tấm gương lão phụ nhân sờ sờ vừa rồi,người nào còn có thể muốn bảo vật của mình gặp chuyện nguy hiểm.
Vương Thiên Cổ đứng ở một góc thính đường không nói gì.
Hắn trong lòng tự biết mình, bản thân mặc dù đối với cổ pháp trận có một chút kiến giải, nhưng tầm cỡ thập đại cổ cấm chế này chưa bao giờ tiếp xúc qua, càng chưa nói tới phương pháp giải trừ.
Do đó, hắn tự nhiên sẽ không làm khó mình.
Nhưng người vốn vẫn không nói chuyện là Hàn Lập lúc này lại bình tĩnh mở miệng.
“Hàn mỗ bất tài nhưng muốn thử một lần, không biết ý hai vị đạo hữu như thế nào?” Hàn Lập nhìn như tùy ý nói.
Nhưng lời kia vừa thốt ra, Vương Thiên Cổ và lão giả họ Vân cảm thấy ngoài dự liệu.
Nam Lũng Hầu lại càng lộ ra vẻ kinh ngạc, nhưng trong miệng tất nhiên đáp ứng.
“Đương nhiên có thể.
Hàn đạo hữu cứ việc thử một lần!”
Hàn Lập cũng không khách khí tiến lên vài bước, đi tới chỗ lão phụ nhân mới vừa rồi kích phá tinh tường.
Vương Thiền đứng sau Vương Thiên Cổ chứng kiến một màn này thì còn ngạc nhiên hơn, hai mắt sau mặt nạ hiện lên vẻ cười lạnh cùng cùng châm chọc, đột nhiên môi khẽ nhúc nhích truyền âm cho Yến Như Yên một bên vài câu.
Yến Như Yên nghe mấy lời này trên mặt thản nhiên không tỏ vẻ gì, tựa hồ không cho là đúng.
Về phần Vương Thiên Cổ, mặc dù thần sắc như thường nhưng trong lòng cũng căn bản không tin Hàn Lập có thể phá được cấm chế này.
Hàn Lập đứng ở phía trước tinh tường, cũng không có lập tức hành động, mà chỉ khoát tay, đưa một ngón tay lên, trên người linh lực vận chuyển, một đạo thanh mang dài khoảng một tấc từ đầu ngón tay ra hiện ra.
Quang hoa chợt lóe, thanh mang đảo qua mặt ngoài tinh bích, nhưng lại không có chút hiệu quả nào, phảng phất vách tường lam phỉ thúy hoàn hảo không tổn hao gì.
Nhưng Hàn Lập không có nổi giận, ngược lại toàn bộ bàn tay đều có một tầng thanh sắc linh khí bao lấy.
Sau đó năm ngón tay xòe ra đem bàn tay áp vào trên vách tường.
Sau đó cả người vẫn không nhúc nhích, tựa hồ đang cảm ứng cái gì.
Cử động cổ quái của Hàn Lập làm cho chúng tu sĩ phía sau đang ngưng thần nhìn kỹ tò mò, sinh ra tâm lý nghi hoặc, nhưng cũng không có người nào tiến lên quấy rầy Hàn Lập.
Những người này không biết rằng Hàn Lập vốn đứng đưa lưng về phía bọn họ, sâu trong hai mắt có hai lam mang đang chớp động yếu ớt, ngưng thần nhìn chỗ sâu trong tinh tường, tựa hồ đang cố sức tra xét cái gì đó.
Đứng nhìn độ hơn nửa khắc thời gian, những người khác đều không có lộ ra vẻ thiếu kiên nhẫn hoặc mở miệng thúc giục hắn.
Nhưng vào lúc này, Hàn Lập chợt thở ra một hơi, lam quang trong mắt chợt lóe lên rồi biến mất.
Hắn không chần chờ đưa tay thò vào Túi Trữ Vật bên hông vỗ, sau đó bàn tay vừa đảo lấy ra một đống đồ vật lớn.
Mọi người đứng nhìn, không khỏi ngẩn ra, đúng là mười mấy cái trận kỳ màu sắc khác nhau gì đó.
Muốn làm cái gì đây?
“Hàn đạo hữu thì ra cũng tinh thông trận pháp , chẳng lẽ là muốn lấy trận phá trận? Chẳng lẽ trước kia có nhận biết Thái Diệu Thần Cấm này?” Bạch sam lão giả sau khi ngẩn ngơ, động dung hỏi.
“Cũng không phải là nhận biết cái gì ảo diệu mà là trước đây ta cũng có nghiên cứu qua một số loại thượng cổ pháp trận.
Tạm thời thử một lần xem sao!” Hàn Lập coi như không có gì trả lời.
Nhưng tiếp theo hắn há mồm nhằm trận kỳ trong tay phun ra một khẩu thanh sắc tinh khí.
Quang mang chợt lóe, tất cả trận kỳ cũng từ trong tay Hàn Lập bay lên, theo thần niệm thúc dục nhắm ngay mặt ngoài của tinh tường, lơ lửng bất động giữa không trung.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 5








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Thôi Diễn Thiên Cơ] Bắt Đầu Tuyên Bố Thiên Kiêu Bảng [Thôi Diễn Thiên Cơ] Bắt Đầu Tuyên Bố Thiên Kiêu Bảng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/04/Thoi-Dien-Thien-Co-Bat-Dau-Tuyen-Bo-Thien-Kieu-Bang-SE-Audio-Truyen.jpg)






