Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 137 : Hồn Thạch Và Thượng Cổ Khôi Lỗi Thuật (c681-c685)
❮ sautiếp ❯Chương 681: Hồn Thạch Và Thượng Cổ Khôi Lỗi Thuật
Ngay khi Hàn Lập bước vào bên trong lầu các thì thấy Mộ Phái Linh đã ngồi trong đó rồi.
Khi thấy Hàn Lập bước vào, liền hướng mắt nhìn tới rồi đứng dậy, người ngọc thước tha bước tới hỏi thăm.
Thấy vậy Hàn Lập liền khoát tay chặn lại nói.:
“Sau này không thấy ta ở đây thì cũng không cần chờ ta nữa.
Trong lúc giao dịch mua bán ta không thể biết ngươi như thế nào.
Nếu ngươi gặp việc gì không hay thì ta có đây một đôi tương xứng tâm linh, ngươi đeo một cái bên người.
Nếu ngươi gặp việc gì quan trọng hay là nguy hiểm chỉ cần rót linh lực vào đấy thì ta sẽ có mặt ngay lập tức.
Nó chẳng những tạo ra một tầng phòng hộ mà ngay cả ta khi cách xa ngàn dặm cũng cảm ứng được ngay”.
Nói xong lời này, Hàn Lập lấy ra từ trên người một đôi bích lam ngọc bội, rồi lấy một cái đưa cho người này.
“Đa tạ công tử!”
Mộ Phái Linh mới đầu giật mình sau đó sắc mặt liền ửng đỏ lên.
Thấp giọng cảm tạ, tiếp nhận cái ngọc bội này rồi đeo nó vào thắt lưng.
Sau khi phân phó phòng ốc cho Mộ Phái Linh xong thì Hàn Lập cũng đi lên trên lầu.
Nữ nhân này nhìn bóng Hàn Lập khuất dạng rồi mới lấy cái ngọc bội ở thắt lưng ra xem với vẻ mặt mười phần hưng phấn vui vẻ.
Ở trên lầu Hàn Lập tìm được một cái phòng ngủ ngồi xuống nhắm mắt dưỡng thần.
Nhưng sau khi nghỉ khoảng vài canh giờ Hàn Lập mở mắt ra quay đầu nhìn ra bóng đêm bên ngoài cửa sổ.
Thì thào tự nói một mình.
“Xem ra thời gian cũng không sai biệt lắm.
Cũng nên đi bái phỏng người nọ một chút” Nói xong lời này Hàn Lập liền rời khỏi gường đi ra khỏi phòng.
Hắn đi ra khỏi lầu các mà không gây ra một chút tiếng động nào cả.
Nhắm hướng Thiên Thành quen thuộc mà đi tới.
Không lâu sau đó, Hàn lập xuất hiện trước một toà kiến trúc.
Nhìn lên bên trên cửa thì thấy một tấm bảng với ba chữ màu vàng lớn “Tinh Long Các ” hắn sờ sờ cằm rồi hướng vào bên trong liếc mắt nhìn một cái rồi cũng không có chần chừ mà liền đi vào.
“Hoan nghênh đạo hữu quang lâm bổn các! Không nghĩ tới Hàn đạo hữu thật là một người đúng giờ.
Lúc này đúng vào giờ đã ước hẹn” Hàn Lập mới tiến vào bên trong lầu các, cả phòng liền sáng rực lên.
Thiên Tinh Chân Nhân mà hắn thấy lúc ban ngày đang ngồi trên cái bàn dài mỉm cười nhìn ra.
“Một khi là Hàn mỗ đã chủ động ước hẹn với chân nhân thì làm sao mà tới trễ được chứ.
Nhưng xem ra thì thấy chân nhân đã đợi ở đây một khoảng thời gian rồi.
Tại hạ thật là có lỗi!” Hàn Lập bất động thanh sắc nói, sau đó vung tay một cái, một cổ lực lượng vô hình đem đại môn của lầu cát nâng lên rồi nhẹ nhàng đóng lại.
Thiên Tinh Chân Nhân thấy vậy, mỉm cười rồi nói.:
“Lúc ban ngày khi đạo hữu rời đi đã truyền âm hướng tới bần đạo nói là trong tay còn có hồn thạch.
Chẳng lẽ lời ấy là giả sao?” Hỏi xong câu này, ánh mắt của lão đạo khép lại, có bộ dạng dường như không quá tin tưởng vào việc này.
Hàn Lập không có hồi đáp mà bàn tay vươn ra vổ vào túi trữ vật một cái rồi xuất ra một viên hồn thạch giống như đã xuất ra lúc ban ngày.
Hồn thạch này toả ra một màn âm khí dày đặc màu xanh lục.
Hàn Lập nhìn tới lão đạo, vẫn không nói lời nào.
“Theo lời đạo hữu thì đây chính là hồn thạch.
Không biết loại hồn thạch có phẩm chất như vầy đạo hữu có mấy viên? Bần đạo đồng ý dùng tất cả các loại linh thạch, tài liệu hiện có để đổi? Đạo hữu cứ việc nói đi” Thiên Tinh Chân Nhân vừa thấy Hàn Lập còn có hồn thạch tốt như vậy, trên mặt vội hiện ra một tia kích động, có chút nôn nóng nói.
“Thiên Tinh đạo hữu không cần nóng vội như thế.
Tại hạ lần này xuất ra hồn thạch tự nhiên là muốn cùng đạo giao dịch.
Nhưng tại hạ còn có vài vấn đề muốn hỏi thêm đạo hữu cho rõ ràng.
Nếu như Hàn mỗ cảm thấy hài lòng thì sẽ đưa hồn thạch này cho đạo hữu” Hàn Lập không chút vội vàng nói ra, rồi ném viên hồn thạch này tới cho đối phương mặt không chút thay đổi.
Thiên Tinh Chân Nhân có được một viên hồn thạch này thì thấy thật là ngoài ý muốn.
Sau khi xem xét kỹ, vẻ mặt liền kinh hoảng lên.
Im lặng một lúc lâu rồi mới lên tiếng nói.
“Đạo hữu ra tay thật là hào phóng! Xem ra vấn đề cần hỏi quả thật không đơn giản.
Nhưng mà nếu có thể trả lời được thì bần đạo tuyệt đối sẽ làm cho đạo hữu vừa lòng” Thiên Tinh Chân Nhân nói xong lời này liền đem hồn thạch cất vào túi.
Trên mặt khôi phục lại vẻ bình thường nói.
“Một khi chân nhân đã nói thế thì Hàn mỗ cũng không khách khí.
Không biết đạo hữu có biết tin tức gì về Canh tinh hay không nữa.
Tại hạ còn nhớ lúc ở đại hội giao dịch sau khi nghe tại hạ nói đến việc cần đổi lấy Canh tinh thì thần sắc của chân nhân có chút dị thường, vậy hẳn là có biết chút ít về nó rồi” Hàn Lập không chút khách, liền đi thẳng vào vấn đề.
“Không sai.
Về canh tinh thì bần đạo có biết một chút tin tức, nhưng không biết nó có xác thực hay không.
Cho nên ở trên đại hội cũng không dám nói ra.
Nếu như Hàn đạo hữu thực sự muốn thì bần đạo tự nhiên sẽ nói” Thiên Tinh Chân Nhân trên mặt cũng không lộ ra vẻ gì là kinh ngạc, ngược lại chậm rãi trả lời.
“Cho dù tin tức không đúng, nhưng tại hạ cũng muốn nghe qua một chút.
Chân nhân cứ việc nói ra đi” Dường như trong lòng Hàn Lập đã biết trước việc này nên trên mặt vui vẻ tươi cười nói.
“Thật ra nếu ta không nói ra thì vài ngày nữa đạo hữu cũng biết được này.
Theo thông tin ta có được từ một vị chủ trì đấu giá thì trong lúc đấu giá có thể có một khối Canh tinh xuất hiện.
Nhưng mà theo như lời nói thì vị chủ nhân của khối Canh tinh muốn dùng nó để đổi lấy đồ vật khác cho nên hắn không chịu đem ra đấu giá ngay.
Vì vậy việc này có chút không rõ ràng.
Nhưng nếu như khối Canh tinh này đem ra đấu giá thì các môn phái kiếm tu dù cho tán gia bại sản cũng quyết mua cho bằng được nó.
Vì vậy đối việc này thì đạo hữu cũng không nên kỳ vọng quá nhiều vào nó” Thiên Tinh Chân Nhân nói.
“Một cây Xích Tinh Chi đô ba ngàn năm muốn bán cũng phải vào khoảng mười vạn linh thạch.
Còn Canh tinh là loại ngàn năm khó gặp thì tự nhiên giá nó cũng phải rất cao không thể tưởng tượng được.
Vì vậy nếu cho có đem đi bán đấu giá thì mình cũng chưa chắc có được nó” Sắc mặt Hàn có chút ngượng cười nói ra.
Hắn cũng tự biết mình đây tiền tài không ít nhưng nếu so với cả tông môn người ta thì thật còn thua xa.
Hàn Lập cười khổ nói xong những lời này rồi sau khi bình tĩnh ổn định lại nói.
“Bất kể như thế nào ta cũng đa tạ Thiên Tinh cho biết việc này.
Hàn mỗ đây cũng có chút linh thạch vì vậy mong muốn chân nhân cho biết chủ nhân của nó là ai được không? Tại hạ cũng muốn đến bái phỏng một chút”.
“Cụ thể là ai thì ta đây cũng không rõ lắm, chỉ biết đó là một vị tu sĩ Nguyên Anh Kỳ của Cửu Quốc Minh, hiện đang ở tại một ngọn núi nhỏ phía tây.
Đạo hữu có thể tự mình tìm đến đó nó cũng không khó tìm lắm đâu” Lão đạo vừa vuốt râu vừa cười cười nói.
“Đa tạ chân nhân đã chỉ điểm.
Ngoài việc canh tinh này ra.
Hàn mỗ còn có việc muốn hỏi thăm một chút việc có liên hệ với Hồn Thạch.
Hy vọng được Thiên Tinh đạo huynh chỉ giáo đôi điều” Sau khi gật gật đầu, trên mặt Hàn Lập bổng lộ ra một tia thần bí hỏi.
“Đạo hữu nói lời này ra là có ý gì? Ta có chút không rõ!.” Nguyên bổn vốn là một lão đạo hiền từ, sau khi nghe Hàn Lập nói vậy tinh quang trong mắt liền chớp động, trầm giọng hỏi.
“Không dối gạt gì đạo hữu, Hàn mỗ cũng biết chút ít về việc luyện chế khôi lỗi.
Hơn nữa trong một cái động phủ cũng đã tìm được một bộ hài cốt của khôi lỗi thú từ thời thượng cổ.
Trong bộ hài cốt này còn có mấy viên hồn thạch.
Nếu như tại hạ đoán không sai thì Hồn Thạch này chính là vật quan trọng để cho các cổ tu sĩ tạo nên khôi lỗi.
Mà đạo hữu lại đang thu thập các loại Hồn Thạch này, xem ra đạo hữu đã tìm được thuật luyện chế khôi lỗi có từ thời thượng cổ rồi.
Chắc là đang muốn tạ ra một cái khôi lỗi thật là lợi hại.
Không biết Hàn mỗ nói vậy có đúng không? Nếu thực sự là như vậy thì cũng mong đạo huynh cho tại hạ biết đôi chút về việc này” Hàn lập đưa mắt nhìn thẳng lão đạo không chớp nói ra.
Trong khoảng thời gian ngắn mà hắn đã nói ra những này trong lòng đã đề cao giác.
Mặc dù không phải đánh nhau nhưng trong lòng vẫn phải đề phòng lão đạo ra tay bất ngờ.
Thiên Tinh Chân Nhân sau khi nghe những lời này, trên mặt không chút thay đổi, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng, đôi môi mím chặt, gương mắt nhìn Hàn Lập mà không nói gì.
Hàn Lập thấy vậy liền càng thêm cẩn thận, sắc mặt vẫn bình thường, rồi đưa tay vào túi trữ lấy ra một cái hộp ngọc to bằng bàn tay, rồi mở nó ra hướng tới lão đạo, nhìn thấy bên trong có thêm hai khối Hồn Thạch nữa.
Hai cái này so cái lúc nãy còn lớn hơn nhiều, tinh quang chớp động nằm im trong hộp.
Khuôn mặt lạnh như băng của Thiên Tinh Chân Nhân liền thay đổi, trong mắt lộ ra vẻ khiếp sợ.
“Hồn thạch lớn như vậy, ngươi làm thế nào mà có được vậy.
Còn có sao?” Lão đạo thấp giọng hỏi.
Hàn Lập nghe vậy chỉ nhìn Thiên Tinh Chân Nhân cười cười, dường như không có ý trả lời.
“Được! ta có thể trả lời đạo hữu mấy vần đề này.
Nhưng để trao đổi ngươi phải cho ta biết làm sao mà ngươi có thể tìm ra được nhiều Hồn Thạch như vậy chứ” Lão đạo đưa một ngón tay nhịp nhịp xuống bàn vài cái.
Rồi gương mắt lạnh giọng hỏi Hàn Lập.
“Không thành vấn đề!” Hàn lập đã sớm tính trước nên không cần suy nghĩ mà trả lời ngay.
“Đúng như lời các hạ vừa nói, bần đạo cùng với vài vị bằng hữu phát hiện ra một chổ còn lưu lại một số đồ vật của thượng cổ tu sĩ, rồi phát hiện ra một ít thuật luyện chế khôi lỗi thời thượng cổ.
Thực sự mà nói mấy cái khôi lỗi thú này uy lực vô cùng lợi hại nhưng mà tài liệu luyện chế thì cũng vô cùng trân quý.
Hơn nữa còn phải dùng đến Hồn Thạch luyện chế thì mới thành công được.
Nhưng mà Hồn Thạch thì thật sự rất khó kiếm, cho đến bây giờ bần đạo cũng mới tìm được vài khối mà thôi.
Nếu không cũng không đến đại hội đấu giá lần này, trực tiếp trao đổi.
Hiện tại Hàn đạo hữu đã nói như vậy thì chắc chắn là vẫn còn nhiều hồn thạch rồi? Thiên Tinh Chân Nhân lãnh đạm nói.
“Xuất xứ Hồn Thạch này cũng rất đơn giản, trước đây tại hạ cũng thực sự không biết cái này do thượng cổ tu sĩ gọi là Hồn Thạch nữa.
Ta chỉ biết là nó được sản sinh ra từ trong cơ thể của một loại Âm minh yêu thú.
Tại hạ đã phải rất là khổ cực mới có được nó” Hàn Lập bình thản trả lời.
“Âm minh yêu thú? Ta chưa từng nghe qua loại yêu thú này, làm sao mà có được loại yêu thù này chứ” Trong mắt của lão đạo lộ ra vẻ rất là hưng phấn, nhưng có chút không hiểu liền hỏi.
“Chẳng biết chân nhân định luyện chế ra loại thượng cổ khôi lỗi nào vậy.
Không biết có thể cho Hàn mỗ xem qua một chút về thuật luyện chế khôi lỗi hay không?” Thần sắc Hàn Lập không chút thay đổi, bình tĩnh hỏi.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 5
Chương 682: Gặp Lại Nam Lũng
Vừa nghe Hàn Lập nói vậy, vẻ mặt của lão đạo liền thay đổi nhưng lập tức biến mất rồi bình tỉnh nói.
“Xem ra Hàn đạo hữu định dùng cách này áp chế bần đạo”.
“Áp chế? Chân nhân nói sai rồi.
Cho đến bây giờ tại hạ vẫn chưa lấy thứ gì của đạo hữu.
Ngược lại đã đưa cho đạo hữu một viên Hồn Thạch quý hiếm rồi.
Nếu đạo hữu thấy mình bị thiệt thòi thì không cần phải trả lời vấn đề thứ hai của tại hạ.
Và xem như vấn đề thứ hai này Hàn mỗ chưa có nói qua mà Hồn Thạch đó tại hạ cũng không có lấy lại” Hàn Lập sắc mặt như thường nói.
Vừa nghe nói xong lời này, vẻ mặt của Thiên Tinh Chân Nhân thẳng ra, sau đó cũng không biết trong lòng nghĩ gì nữa.
Hàn Lập cũng không nóng nảy, chỉ đứng đối diện mà nhìn chứ không có ý thúc dục gì cả.
“Ta đưa cho ngươi Khôi Lỗi Thuật, ngươi có thể nhận biết được thật giả còn như ngươi nói đến Âm Minh yêu thú như vậy, ta làm sao biết được đúng hay không chứ?” Sau khi suy nghĩ một hồi, lão đạo mới mở miệng nói
“Nói thật, dù cho đạo hữu có biết chổ của Âm Minh thú thì cũng không thể tới đó được.
Nơi này không những hung hiểm vạn phần, mà cho dù may mắn đi vào nhưng cũng không có mạng đi ra đâu.
Năm đó tại hạ phước lớn, mạng lớn mới tìm được con đường sống trong chổ chết mà trở về.
Nhưng mà cho dù các hạ không tin ta nhưng Hồn Thạch đó là hàng thật, dùng nó để đổi lấy thuật luyện chế Khôi Lỗi của các hạ, xem ra các hạ cũng không bị thiệt thòi gì.
Nếu không cho dù có thuật luyện chế Khôi Lỗi mà không có Hồn Thạch thì các hạ cũng không làm gì được, đúng không?” Hàn Lập tâm khí bình hoà chậm rãi nói.
Nghe xong lời này, Thiên Tinh Chân Nhân nhướng mày lên, ra vẻ trù trừ muốn chấp nhận.
“Tốt!, ta không quan tâm đến việc ngươi nói chổ có Hồn Thạch là thật hay giả.
Ta chỉ muốn biết ngươi có bao nhiêu Hồn Thạch dùng để đổi lấy thuật luyện chế Khôi lỗi mà thôi.
Nếu như số lượng quá ít thì thật tình mà nói ta cũng không muốn đưa nó ra” Lão đạo sau khi cân nhắc lợi hại rồi từ từ nói ra.
“Ta cũng muốn xem thuật luyện chế Thượng cổ Khôi Lỗi có giá trị hay không đã.
Nếu nó chỉ là thuật luyện chế Khôi Lỗi bình thường giống như lúc ban ngày thì ta đây cũng không có hứng thú trao đổi nữa” Hàn Lập trong lòng vui vẻ, còn vẻ mặt thì bình thường nói.
“Thuật luyện chế lúc ban ngày chỉ là loại tàn phẩm mà thôi.
Nghe qua ý tứ của đạo hữu dường như thuật luyện chế Khôi Lỗi càng hay thì ngươi đổi Hồn Thạch càng nhiều” Lão đạo với vẻ mặt trông rất là cổ quái hỏi lại.
“Đúng, chính là ý này.
Nếu có thể luyện chế ra một con Khôi Lỗi mà xuất ra một kích toàn lực đánh được tu sĩ Nguyên Anh Kỳ thì hai ba mươi khối Hồn Thạch cũng không thành vấn đề” Hàn Lập khẻ nhếnh môi lên, mỉm cười nói.
“Phẩm chất của những loại Hồn Thạch này đều giống như viên ban đầu?” Thiên Tinh Chân Nhân có chút nghi hoặc hỏi lại.
“Chẳng lẽ Thượng Cổ Khôi Lỗi Thuật có thể luyện chế ra được Khôi Lỗi tương đương với Nguyên Anh Kỳ tu sĩ sao?”
Hàn Lập mới đầu kinh ngạc, sau đó liền mừng rỡ, không chút đắn đo hỏi ngay.
“Hàn mỗ một khi đã nói là làm, không thay đổi”.
“Tốt! Đây là cái ngọc giản có ghi chép lại cách luyện chế Khôi Lỗi, không phải là những cái sao chép, đây ta đưa ngay cho đạo hữu” Lão đạo lấy từ trong túi trữ vật ra một cái ngọc giản màu trắng rồi đưa cho Hàn Lập.
Sau đó trên mặt lộ ra một chút vẻ gian xảo.
Hàn Lập thấy đối phương hành động như vậy liền rùng mình một cái.
Trong lòng cảm thấy có cái gì đó không đúng, nhưng ngược cũng không khách khí cầm lấy ngọc giản, dùng thần thức quét qua một cái.
Sau một hồi lâu sau, sắc mặt của Hàn Lập thay đổi đôi ba lần rồi sau đó thu hồi thần thức lại, rồi trừng mắt nhìn Thiên Tinh Chân Nhân mà không nói lời nào.
“Như thế nào.
Thuật luyện chế Khôi Lỗi này có thể tạo ra vài loại Khôi Lỗi cao cấp có thể tranh đua với cả Nguyên Anh Trung Kỳ tu sĩ.
Chẳng lẽ lại không phù hợp với yêu cầu của đạo hữu sao?” Lão đạo cười hì hì nói.
“Hừ! Cái này thật sự làm sao có thể? Mấy cái Khôi Lỗi này yêu cầu cần có là các loại tài liệu chính là vạn năm thiết mộc, cái này thực sự là nghịch thiên.
Ngoài ra còn cần có các loại phụ trợ tài liệu.
Không muốn nói là rất quý hiếm, mà có vài loại ta thực sự còn chưa nghe qua nữa là, vậy thì làm sao mà tìm được chứ?” Hàn Lập lộ vẻ tức giận nói.
“Hắc hắc! Chuyện này đối với ta mà nói thực sự là lực bất tòng tâm.
Nhưng mà không phải các loại tài liệu này đều có hình vẻ sao? Đạo hữu cơ duyên thâm hậu, có thể tìm được hết các loại tài liệu cần thiết rồi tạo ra Khôi Lỗi?” Thiên Tinh Chân Nhân ngược lại lại ung dung chậm rãi trả lời.
“Thiên Tinh đạo hữu chẳng lẽ đã tìm được hết các loại tài liệu rồi sao.
Nếu không thì không cần phải đi tìm và thu thập Hồn Thạch?” Không giống lão đạo nghĩ.
Sắc mặt của Hàn Lập liền trở nên giận dữ lập tức hỏi lại.
“Bần đạo có khi nào nói là tự thân mình luyện chế ra Khôi Lỗi đâu.
Bất quá ta chỉ tìm được hai cái Khôi Lỗi cao cấp bị hư hỏng rồi dùng Hồn Thạch này dung nhập vào nó rồi sử dụng.
Chứ chính mình chưa tạo ra cái nào cả” Thiên Tinh Chân Nhân sắc mặt bình tỉnh nói.
“Ngươi…” Hàn Lập nhất thời không biết nói gì.
Lão đạo này thật sự khó đối phó đây!
“ Tốt! bần đạo đã đưa thuật luyện chế Khôi Lỗi cho Hàn đạo hữu rồi, còn về phần ngươi thì sao”.
“Cho ngươi!” Hàn Lập không chờ Lão đạo cười xong liền lập tức giận dữ vung tay áo lên lục quang chớp động rồi một đống nhỏ Hồn Thạch xuất hiện ra.
Thiên Tinh Chân Nhân lập tức mừng rỡ, nhưng cảm thấy có chút ngượng ngùng, dường như muốn nói gì đó nhưng Hàn Lập khoát tay chặn lại nói.
“Lần này Hàn mỗ không cẩn thận, nên bị thu thiệt.
Nhưng cũng không oán trách gì cả.
Bây giờ mọi việc đã xong.
Tại hạ xin cáo từ” Hàn Lập vừa chấp tay thần tình buồn bực đi ra lầu các, không quay đầu lại nói.
Lão đạo nhìn thân ảnh của Hàn Lập đi ra rồi.
Liền nhắm mắt lại lắc lắc đầu tiếp theo mới gật đầu, rồi sao đó mới đem tất cả đám tinh thạch cho vào túi trữ vật.
Lần này dùng một cái thuật luyện chế Khôi Lỗi không thể sử dụng được mà đổi được nhiều Hồn Thạch như vậy làm cho hắn cực kỳ vui vẻ.
Có đám Hồn Thạch này thì cái Khôi Lỗi chưa hoàn chỉnh kia sẽ hoàn toàn thành công.
Nhưng mà, chỉ một lần mà Hàn Lập có thể xuất ra mốt số lượng lớn Hồn Thạch như vậy làm hắn thực sự giật mình.
Trong lòng đánh giá cao Hàn Lập.
Lão đạo chính là không biết từ ở một cái ngã tư đường ở phía xa khuôn mặt buồn bực của Hàn Lập từ lâu đã biến mất thay vào đó chính là một nụ cười quỷ dị và trong tay đang cầm cái bạch ngọc giản xem xét.
Vạn năm thiết mộc đối với người khác thì không thể nhưng với hắn việc này lại không thành vấn đề.
Chỉ là cần phải mất đi chút ít thời gian mà thôi.
Về phần các loại tài liệu khác không biết tên.
Nếu như hắn nhớ không lầm thì ở trong Hư Thiên Điện có vài bộ hài cốt Khôi Lỗi có được.
Nếu vận khí của hắn tốt thì có thể tìm được một số tài liệu rồi tạo ra vài con Khôi Lỗi.
Những cái này có lực công kích tương đượng với Nguyên Anh Kỳ tu sĩ sau khi luyện chế được thì uy lực vô cùng.
Có thể nói những cái Khôi Lỗi này chính là một đòn sát thủ của mình.
Hơn nữa trong ngọc giản còn ghi lại một số loại Khôi Lỗi có lực công kích tương đượng tu sĩ Kết Đan Kỳ.
Đối với những loại tài liệu luyện chế này mặc dù trân quý nhưng cũng không khó tìm chỉ cần có linh thạch thì có thể tìm mua được dễ dàng.
Với loại Khôi Lỗi cấp thấp này nếu như trong một lần có thể xuất ra được năm sáu cái mặc dù không tạo thành uy hiếp đối với tu sĩ Nguyên Anh Kỳ.
Nhưng nếu có thể chế tạo ra và được chỉ điểm cẩn thận thì dù cho tu sĩ Nguyên Anh Kỳ cũng phải tránh ra xa.
Nhưng mà loại suy nghĩ này, Hàn Lập cũng chỉ có thể suy nghĩ qua mà thôi.
Mặc dù ngọc giản này có ghi lại một số loại Khôi Lỗi cấp thấp nhưng phí tổn tài liệu dùng để luyện chế cũng tương đương với một món pháp bảo bình thường rồi.
Không nói đến mấy trăm mà chỉ cần nói mười con thôi thì Hàn Lập cũng không gánh nỗi phần chi phí này nữa.
Trước đây luyện chế ra mấy trăm con Khôi Lỗi cấp ba thôi cũng đã khiến cho hắn muốn tán gia bại sản rồi.
Thậm chí lúc đó các loại yêu thú tài liệu mà hắn có cũng đã bán đi hết bảy tám phần mới có đủ tiền sử dụng.
Nhưng chúng nó so với với thượng cổ Khôi Lỗi bây giờ cũng giống như là ngọn đèn dầu so với vầng thái dương mà thôi.
Hàn Lập trong lòng cười khổ.
Sau đó xác định phương hướng rồi nhắm hướng tới cửa thành phía tây mà bay đi.
Mặc dù bây giờ là trời đã tối nhưng mà đối với hắn mà nói thì ban đêm hay ban ngày cũng vậy thôi.
Giờ phải đi tìm cho ra chủ nhân của Canh Tinh.
Còn đại hội khi chính thức triển khai thì tu sĩ ở Thiên Nam tất cả đều tìm đến thành này.
Phần đại hội đấu giá trong thành đã diển ra tới ngày thứ hai nên các loại trân phẩm cũng được đem ra đấu giá.
Trong sảnh có nhiều vật phẩm quý giá hiếm có nên đã hấp dẩn phần đông các vị tu sĩ tới tham gia.
“Bảy mươi sáu vạn linh thạch, khối Canh Tinh này là của đạo hữu” Đứng ở giữa đại sảnh đấu giá một vị trung niên tu sĩ với vẻ mặt tươi cười nói.
Trước mặt hắn trên cái bàn bằng gỗ đàn hương có bày một cái mâm màu xanh biếc có một cái quáng thạch nhỏ bằng hạt hạch đào màu vàng, hào quang chớp động liên tục.
Sau đó một vị mặc ngân bào với diện mục mơ hồ, đi ra khỏi đài, tiến tới chổ giao linh thạch.
Sau khi giao xong liền cầm lấy Canh Tinh đi mất.
Hàn Lập đang ngồi ở phía dưới đài thầm than nhẹ một tiếng rồi bổng nhiên đứng dậy đi ra khỏi đại sảnh đấu giá.
Trong lúc đó dù có đang đấu giá vật phẩm quý giá gì đi nữa hắn cũng không quan tâm đến.
Buổi tối hôm ấy, hắn dể dàng dùng thần thức tìm ra được chủ nhân của Canh Tinh.
Nhưng mà chủ nhân của nó lại muốn đổi nó lấy cái trứng có trong truyền thuyết để luyện chế pháp bảo là Hóa Nhất Thần Nê, Hàn Lập lại không có thứ này nên chỉ đành thất vọng đi về mà thôi.
Nhưng từ trong miệng của đối phương thì Hàn Lập cũng biết được khối Canh Tinh này cũng không lớn lắm.
Nếu hắn có được thì cũng đủ dùng cho khoảng bảy tám cây phi kiếm mà thôi, đúng là không đủ dùng.
Bất chấp việc như thế.
Ngay ngày hôm nay chờ có Canh Tinh đem bán đấu giá nên Hàn Lập đã tham gia vào từ đầu.
Nhưng giá vượt qua năm mươi vạn linh thạch thì Hàn Lập đành phải buông tay không theo nổi.
Xem ra đối với Đại Canh Kiếm Trận của hắn không thể thi triển trong thời gian ngắn sắp tới rồi
Ra khỏi phòng đấu giá rồi Hàn Lập đi một vòng xem xét đồ vật một chút rồi tìm mua đi một số tài liệu phụ trợ dùng để luyện chế Khôi Lỗi mà hắn thấy được.
Sau đó hắn nhắm thẳng đến một góc của của Điền Thiên Thành mà đi tới.
Hôm nay đã ngày giao dịch thứ tư.
Hắn nhớ lại lời nói của Nam Lũng Hầu.
Vì vậy trong lòng hắn có chút tò mò dựa theo thông tin nơi mà đối phương cho biết trong ngọc giản mà đi tới đó.
Hàn Lập dùng thần thức đảo qua một vòng vùng chung quanh dò xét một chút.
Rồi khi đi tới trước một căn nhà bằng đá bình thường.
Hắn chờ một lúc rồi gõ cửa.
Cánh cửa liền lập tức mở ra.
Một người với bộ râu dài và đẹp mặc áo bào màu tía đi tới.
“Hàn đạo hữu, cuối cùng thì ngươi cũng tới.
Để ta giới thiệu thêm vài vị đồng đạo để cho đạo hữu biết mặt” Nam Lũng Hầu thực sự cao hứng nói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 5
Chương 683: Mật Hội
“Thật là làm phiền Quân Hầu phải chờ lâu!” Hàn Lập khách khí nói ra rồi cùng với Nam Lũng Hầu đi vào bên trong.
Khi vào bên trong rồi Hàn Lập liền rùng mình, bên trong trống rỗng không có ai cả?
Nhưng hắn dùng thần quét qua thì phát hiện có cấm chế dao động trong phòng.
Cùng lúc đó, Nam Lũng Hầu cũng phát hiện ra hành động của Hàn Lập liền cười nói:
“Ở chổ này Bổn hầu có động tay động chân một chút.
Tất nhiên không cách nào dấu được đạo hữu.
Hàn đạo hữu xin đi theo ta”.
Nam Lũng Hầu nói xong liền tiện tay bắt pháp quyết, một mảnh kim hà từ trong tay áo hắn bắn ra.
Kim hà đi qua, trong phòng bạch quang chớp động, huyễn tượng biến mất sau đó xuất hiện ra một cái thềm đá màu ngăm đen.
Nam Lũng Hầu không nói lời nào liền đi xuống, Hàn Lập nhíu mày cũng không do dự theo hắn đi xuống luôn.
Thềm đá này rất ngắn, chỉ cần bước vài cái thì tới một cái đại sảnh rộng lớn dưới lòng đất.
Có vài khối nguyệt quang toả ra ánh sáng bàng bạc chợt sáng chợt tối cho nên nhìn cũng không rõ ràng lắm.
Ở bên trong có bảy tám gã tu sĩ, hiện có sáu gã đang ngồi trong đó có một nam và một nữ sóng vai ngồi bên nhau.
Mấy người này vừa thấy Nam Lũng Hầu cùng Hàn Lập đi vào liền đưa mắt nhìn tới.
“Là ngươi!”
Một nam tử đang đứng, vừa thấy Hàn Lập sắc mặt không khỏi đại biến kêu lên.
Nghe như vậy, dường như hắn đã nhận ra được Hàn Lập.
Hàn Lập nghe vậy liền sửng sốt, tinh quang trong mắt loé lên rồi dừng lại trên người này thì ra là một gã Kết Đan Hậu Kỳ.
Nhưng kết quả lọt vào mắt hắn là một cái mặt nạ màu bạc, Hàn Lập thấy vậy liền ngẩn người ra sau đó nhếnh miệng lên nở ra một nụ cười bông đùa.
Thì ra vị nam tử này trước đây đã từng đuổi giết hắn, làm cho hắn gần như không còn đường thoát chính là Thiếu chủ của Quỷ Linh Môn.
Cũng chính cái mặt nạ này, cũng là bộ dạng này.
Năm đó chính là một thiếu niên càn rỡ mà bây giờ đã xuất hiện ra một vẻ mặt tang thương kinh sợ.
“Không nghĩ tới, ở trong này lại còn gặp lại được cố nhân ngày xưa.
Thực sự làm cho Hàn mỗ không thể nào nghĩ ra”.
“Làm sao có thể chứ? Ngươi đã ngưng kết thành nguyên anh?”
Giọng nói của vị Thiếu chủ của Quỷ Linh Môn so với trước đây có chút khàn khàn, nhưng trong lòng vô cùng sợ hãi, bất luận ai nghe qua cũng biết rõ.
“Sao lại thế này, ngươi biết vị đạo hữu này sao?” Ngồi ở trước Vương Thiền là một gã hắc bào lạnh lùng hỏi.
“Nhị bá.
Người này chính là người họ Hàn mà ta đã từng nói qua vào năm đó là một tu sĩ của Hoàng Phong Cốc”.
“Không cần phải nói nữa.
Bây giờ Hàn đạo hữu đã là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ thì làm sao có thể so đo với một kẻ vãn bối như ngươi chứ” Vị hắc bào trung niên này với bộ mặt nho nhã, trên mặt lộ ra một tia kinh ngạc.
Sau khi nhướng mày một cái không chút chần chờ nói.
Sau đó người này hướng tới Hàn Lập với vẻ mặt ôn hoà nói:
“Tại hạ Quỷ Linh Môn Vương Thiên Cổ.
Sự việc năm đó tiểu chất của ta không biết trời cao đất dày nên đã mạo phạm.
Nhưng bây giờ xin nể mặt tại hạ, hy vọng đạo hữu không so đo lại việc này”.
Nghe khẩu khí của người này, dường như hướng tới Hàn Lập giải thích cho rõ ràng.
“Năm đó ta cùng Vương đạo hữu có chút hiểu lầm nhỏ.
Nhưng sự việc cũng đã xảy ra nhiều năm Hàn mỗ cũng không còn nhớ nữa.
Các hạ không cần phải lo lắng” Hàn Lập hướng mắt tới người hắc bào ngoài miệng cười khẽ nói.
Dường như không quan tâm tới việc xưa nữa.
Nhưng trong lòng hắn lại thầm nhủ cười lạnh một tiếng.
Năm đó vị Thiếu môn chủ của Quỷ Linh Môn này hai ba lần muốn lấy đi cái mạng nhỏ của hắn, thậm chí hắn còn phải mạo hiểm dùng tới Truyền tống trận mà rời đi Thiên Nam.
Mối hận này làm sao có thể dể dàng bỏ qua được chứ.
Nếu không phải trước mắt có nhiều tu sĩ Nguyên Anh Kỳ, hơn nữa môn chủ của Quỷ Linh Môn cũng có ở đây.
Nếu không thì hắn đã lập tức ra tay lấy đi cái mạng nhỏ của đối phương.
Nhưng lúc này chỉ có thể ngước mắt mà nhìn xem những người ở đây là ai, có phải là người của ma đạo hay không?
Nếu có thù mà không báo thì sợ rằng sẽ bị đối phương sẽ liên kết với nhau tiêu diệt.
“ Ha ha, Hàn đạo hữu thì ra xuất thân từ Hoàng Phong Cốc, ta còn tưởng đạo hữu xuất thân từ Lạc Vân Tông nữa chứ.
Nhưng mà, đạo hữu có thể bỏ qua thù cũ thì đây cũng là một việc tốt.
Dù sao Bổn hầu mời các vị đến đây cũng không hy vọng là có bất cứ việc gì không hay xảy ra” Lúc này Nam Lũng Hầu mới ngắt lời nói ra.
Vương Thiên Cổ nghe vậy liền cười.
Là một người tâm cơ thâm trầm thì hắn không thể nào dể dàng tin được những lời Hàn Lập vừa nói.
Dù sao thì hắn cũng ra vẻ gật gật đầu nói:
“Đạo hữu lòng dạ rộng lượng, Vương mỗ thật là khâm phục.
Nhưng mà Hàn đạo hữu hãy yên tâm khi về nhà ta sẽ nghiêm khắc dạy bảo lại tiểu chất của ta.
Nhưng mà đạo hữu làm sao chỉ trong khoảng thời gian ngắn hai trăm năm mà từ Trúc Cơ Kỳ tu luyện đến Nguyên Anh Kỳ.
Việc này thật sự làm cho người ta không thể tin được.
Vì vậy có thể nói trong vòng không quá một trăm năm thì đạo hữu chắc chắn có thể tu luyện tới Nguyên Anh Hậu Kỳ cũng không phải việc khó.
Ta tư chất ngu độn thực sự còn lâu mới theo kịp”.
Lời nói này vừa ra khỏi miệng, các tu sĩ khác bao gồm cả Nam Lũng Hầu sắc mặt đều biến đổi.
Hàn Lập thầm kêu không ổn.
Trong lòng thật sự là căm hận vị Quỷ Linh Môn tu sĩ này.
Mình nếu khen ngợi chính mình.
Nhưng mà những lời này đã nói rồi liền làm cho hắn trở thành một bia ngắm cho mọi người.
“Đạo hữu năm nay chưa đến ba trăm tuổi sao?” Một vị hán tử nước da ngăm đen đang ngồi im lặng ở một góc phòng lên tiếng hỏi.
“Vương môn chủ thật là biết nói đùa.
Tại hạ cũng mới vừa kết anh không lâu, làm sao có hy vọng tới mức Nguyên Anh Hậu Kỳ chứ.
Việc này không biết cần thêm mấy trăm năm mới có thể đây” Hàn Lập hời hợt trả lời, rồi đưa mắt quét nhìn một lượt hết mọi người trong phòng.
Lúc này hắn mới phát hiện ngoài Vương Thiền ra bên cạnh còn có một vị mỹ phụ dung mạo thật là xinh đẹp cũng có tu vi Kết Đan Hậu Kỳ đứng song song với Vương Thiên phía sau Vương Thiên Cổ.
Vị nữ tu này có bộ dáng thật là bình tĩnh không giống như những nữ tu bình thường khác.
Nghe nói năm đó đệ nhất gia tộc là Yến gia của Việt Quốc, cũng đã đi khỏi Việt Quốc.
Sau khi gia nhập vào Quỷ Linh Môn, cũng đã đem nữ tử của gia tộc có Thiên Linh Căn là Yến Như Yên gả cho Vương Thiền.
Chẳng lẽ chính là người này? Hàn Lập không khỏi nghĩ đến việc này.
Còn về sáu người kia toàn bộ đều là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ.
Thậm còn có cả một vị lão giả không râu mặc bạch bào giống như Nam Lũng Hầu đều có tu vi Nguyên Anh Trung Kỳ.
Hàn Lập liếc mắt nhìn qua nhóm người này một cái, sau đó gặp phải ánh mắt của một lão giả liền giật mình một cái.
Chỉ cần nhìn một cái đối phương đã làm cho hắn cảm thấy trong lòng lạnh như cắt, dường như muốn vỡ cả tâm can.
Làm cho Hàn Lập vô cùng lo lắng nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ bình thường như không có gì.
Rồi nghiên đầu một cái tránh đi ánh mắt của đối phương.
Lão giả thấy vậy khoé miệng nhếch lên, cười nhạt.
Lúc này, Nam Lũng Hầu sắc mặt vẫn như thường, vẫn bắt chuyện mời Hàn Lập ngồi xuống.
Hàn Lập cũng không khách khí tìm một chổ trống rồi ngồi xuống.
Sau đó cười cười, đưa mắt liếc nhìn Vương Thiền một cái.
Vị Thiếu chủ của Quỷ Linh Môn này do có Vương Thiên Cổ mặc dù trong lòng sợ hãi nhưng sau đó cũng bình tĩnh lại như thường.
Khi nhìn thấy ánh mắt của Hàn Lập hắn cũng vô cùng kiêng kỵ.
Khi xưa tu vi so với hắn giống nhau còn bây giờ đã ngưng kết thành nguyên anh rồi.
Điều này làm cho hắn thực sự kinh sợ, căm ghét và ganh tỵ với hắn.
Khi ánh mắt nhìn tới Yến Như Yên, Hàn Lập thấy hai mắt trong suốt dị thường, không biết là đang nghĩ gì nữa.
Hàn Lập thấy vậy cười lạnh một tiếng rồi cũng không chú ý tới họ nữa.
Nam Lũng Hầu là người đầu tiên chuẩn bị đi ra.
Khi đó cất giọng lên nói:
“Mấy vị đạo hữu đây có vị vị là tu sĩ chính đạo có vị đến từ ma đạo tông phái.
Còn có độc lai độc vãn tán tu.
Nhưng tất cả các vị đây giống nhau một điểm đó là ai ai cũng thần thức vô cùng cường đại.
Ta mời các vị tới đây là có một nguyên nhân.
Trong đây một số đã biết rồi nhưng phần lớn là chưa biết rõ được sự tình.
Cho nên bản hầu một lần nữa đem sự việc nói cho các vị hiểu rõ thêm một số chi tiết.
Rồi sau đó mọi người hãy tự quyết định là lần này có tham gia hay không.
Nếu là không muốn tham gia thì bản hầu tuyệt đối không dám cưỡng ép”.
Hàn Lập nghe vậy tinh thần liền rung lên, bắt đầu chú ý lắng nghe.
“Hắc hắc! những người ta không nói tới.
Những hai tên tiểu bối của Quỷ Linh Môn này sao lại ở đây chứ, đây là ý gì.
Không muốn nói tới bản thân ta thì lấy thần thức hai người không thề so sánh được” Ngồi đối diện với hắc bào tu sĩ là một gã tu sĩ mặt lạnh như băng đột nhiên nói ra mà không có dấu hiệu gì báo trước .
Trong lúc nói chuyện hắn đưa mắt nhìn tới Vương Thiên Cổ, dường như có gì đó coi thường.
Hàn Lập thấy vậy trong lòng vừa động.
“Vưu đạo hữu, ngươi lần này nhìn không đúng rồi.
Mặc dù hai người này tu vi không cao nhưng lại tinh thông bí thuật, một khi liên thủ thì có thể hợp nhất hai thần thức lại với nhau trong khoảng thời gian cũng không kém gì với ta đâu.
Phải biết rằng ta đây chính là tìm kiếm những tu sĩ có thần thức cường đại.
Nhưng thực sự lại không giống nhau.
Có vài vị đạo hữu tu luyện các loại công pháp đặt biệt, hoặc là trời sinh thần thức cường đại hơn người, hoặc là còn có các loại pháp bảo có thể cường hoá thần thức mà thôi.
Nếu như không bản hầu cũng không mời tới đây làm chi” Nam Lũng Hầu dường biết trước việc này nên liền nói ra.
“Một khi đã như vậy thì xem như lời vừa rồi của Vưu mỗ xem như là chưa nói đi” Tu sĩ mặt lạnh mặt không thay đổi nói.
Những tu sĩ khác cũng không có ý kiến gì nữa, nhìn tới Nam Lũng Hầu im lặng nghe nam Lũng Hầu nói chuyện.
“Lần này ta mời mọi người tới đây kỳ thật là muốn mọi người cùng ta đi tới Mạc Lan thảo nguyên một chuyến” Nam Lũng Hầu nhìn qua mọi người một lần rồi chậm rãi nói.
“Mạc Lan thảo nguyên?”
Sau khi nghe Nam Lũng Hầu nói vậy phần lớn các tu sĩ liền kinh ngạc.
Hàn Lập nghe vậy sắc mặt liền thay đổi.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 5
Chương 684: Thương Khôn Di Bảo
“Nam Lũng huynh, không có nói sai chứ, muốn đi Mạc Lan thảo nguyên?” Vị tu sĩ mặt lạnh nọ nhướng mày lên hỏi, dường như không tin chính mình đã nghe những lời này vậy.
Còn những tu sĩ khác sắc mặt cũng đồng thời thay đổi.
Những người này đều là những vị lão quái Nguyên Anh Kỳ, ai cũng đã trải qua rất nhiều phong ba, bảo táp nên mới còn sống tới bây giờ.
Mặc dù hoảng sợ nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh như thường, chờ xem Nam Lũng Hầu trả lời như thế nào.
“Đạo hữu hiểu lầm rồi.
Ta nói muốn đi Mộ Lan thảo nguyên nhưng chỉ ở vòng ngoài khoảng một trăm dặm mà thôi chứ không có đi vào sâu bên trong đó” Nam Lũng Hầu bình tỉnh giải thích.
“Nơi đó thực sự là một nơi rất nguy hiểm.
Ta nghe nói người Mạc Lan vài năm qua đã tích súc dưỡng sức rất nhiều giờ muốn quật khởi lên.
Mặc dù chỉ là bên ngoài của thảo nguyên nhưng cũng rất là nguy hiểm.
Sợ rằng so với chúng ta cùng cấp pháp sĩ tu luyện cũng rất nhiều.
Mà cho dù pháp bảo của pháp sĩ có ít một chút nhưng tu vi cùng công pháp lại không dưới các tu sĩ chúng ta.
Hơn nữa bọn họ lại thinh thông Địa linh thuật, uy lực vô cùng thần kỳ.
Ngoài ra bọn họ còn am hiểu việc phối hợp liên kết đánh địch.
Nếu như không may bị phát hiện thì dù có giữ được tính mạng nhưng cũng khó mà toàn thân chạy ra được” Tu sĩ mặt lạnh lắc đầu nói, xem ra đối việc này cũng rất là e ngại.
“Pháp sĩ thực sự là khó đối phó, ta như thế nào lại không biết? Nhớ lại năm xưa ta cùng với một gã pháp sĩ Nguyên Anh Kỳ đánh nhau tới ba ngày ba đêm, hắn mặc dù kém hơn ta một bậc còn pháp bảo thì lại hơn ta rất xa.
Nhưng khi đánh nhau thì hai bên cũng không gì được nhau cả” Nam Lũng Hầu sắc mặt đanh lại nói.
“Đã như vậy thì đạo hữu xin hãy hoãn lại ý định đi đến Mộ Lan thảo nguyên đi.
Xem ra nơi đó chắc có thứ gì quý giá.
Nếu không Nam Lũng Hầu huynh cũng sẽ không dám mạo hiểm đi tới đâu” Vương Thiên Cổ bổng nhiên mỉm cười, sau đó chậm rãi nói ra.
“Ha ha, Vương Huynh đúng là hiểu rõ ý ta.
Các vị đây có ai nghe nói đến tên của Thương Khôn Thượng Nhân chưa vậy” Nam Lũng Hầu vừa nói ra xong tên người này thì mọi người dường như đã có biết qua rồi.
“Thương Khôn Thượng Nhân! Năm nghìn năm trước chính là một người đã làm cả chánh ma lưỡng đạo ở Thiên Nam phải khiếp sợ?” Thì ra lời này là của một vị lão phụ nhân, nghe được này lời này liền động dung, lúc này hai mắt bắn ra một lũ tinh quang, rồi mở miệng nói.
“Thai phu nhân đúng là như vậy.
Đó chính là vị đã làm náo động cho cả người của chánh ma lưỡng đạo phải gọi là người điên.
Nhưng cũng không ai chính thức thừa nhận việc này, nhưng mà vị cuồng tu này đúng là ăn to nói lớn.
Lúc đó được xem là một vị tán tu đệ nhất ở Thiên Nam này.
Một thân thần thông cao thâm khó lường, khắp cả Thiên Nam không có ai là đối thủ cả.
Cho dù năm đó Đại trưởng lão của Hợp Hoan Tông cùng với chánh đạo Minh chủ được mọi người công nhân là hai vị cao thủ đứng đầu ở Thiên Nam mà cũng không chắc thắng được vị cuồng tu nửa điên nửa tỉnh này.
Việc đó ai cũng biết cả” Nam Lũng Hầu với vẻ mặt căng ra rồi trầm giọng nói.
“Bây giờ đạo hữu nói ra tên người này chẳng lẽ việc này có liên hệ với người này sau chứ?” Vương Thiên Cổ với vẻ mặt cổ quái nói.
“Hắc hắc! Vương huynh nói vậy lần này nơi chúng ta đến chính là nơi toạ hoá của Thương Khôn Thượng Nhân.
Mà nơi này đã được bố trí cẩn thận ở một động phủ bí mật” Nam Lũng Hầu ngưng trọng nói.
“Không có khả năng! Năm đó không phải vị cuồng tu này đã bị mọi người phẩn nộ vây công và bị đánh chết tại đương trường hay sao chứ?” Lão phụ nhân này lắc lắc đầu như một cái trống rung ra vẻ không tin những lời nói này.
Nam Lũng Hầu nghe vậy chỉ cười nhẹ.
Đang định lên tiếng giải thích thì vị lão giả Nguyên Anh Trung Kỳ mặc áo trắng đột nhiên lên tiếng.
“Năm đó Thương Khôn Thượng Nhân không bị đánh chết tại chổ.
Mà hắn bị buộc phải tự bạo đi một cái Khôi Lỗi, sau đó thi triển đạo thuật dấu trời qua biển rồi mượn cơ hội chạy thoát đi.
Năm đó những tu sĩ vây công đánh hắn cũng không biết được việc này.
Vì vậy bọn họ vẫn lấy việc là đã đánh chết được Thương Khôn Thượng Nhân mà truyền ra ngoài.
Nhưng mà thực ra sau trận chiến ấy vị Thương Khôn Thượng Nhân này nguyên khí cũng bị đại thương, rất khó bình phục được tất cả thần thông của mình.
Vì vậy sau khi tĩnh dưỡng mấy năm thời gian cùng với động phủ của mình biến mất không còn chút tông tích gì cả.
Từ đó về sao không còn ai nhắc tới nữa.
Rồi sau đó ta cùng với Nam Lũng đạo huynh tìm được nơi toạ hoá cuối cùng của hắn rồi từ đó mới tìm được một số tin tức còn lưu lại nên mới biết được nơi năm đó Thương Nhân mất tích chính là Truỵ Ma Cốc.
Nhưng lúc đó hắn đã liều chết xông vào trong cốc này mà vẫn sống rồi trở thành đệ nhất nhân ở trong Trụy Ma Cốc”.
“Xông vào Trụy Ma Cốc mà còn sống! Điều này sao có thể chứ?” Lão phụ nhân giọng nói có chút the thé kêu lên, mắt đầy vẻ kích động.
Những người khác, ngoại trừ Nam Lũng Hầu, kể cả Hàn Lập cũng đều phải hít một hơi khí lạnh.
Đại bộ phận bọn người họ, một số thì khiếp sợ khi nghe tin tức kinh người này còn phần khác thì chỉ biết đoán già đoán non mà thôi.
Lúc này mọi người chỉ biết nhìn nhau.
“Cho dù việc này là có thật thì nó với Mộ Lan thảo nguyên có gì liên hệ với nhau chứ.
Chẳng lẽ vị Thương Khôn Thượng Nhân này lấy được bảo vật từ trong Trụy Ma Cốc xong rồi đem tất cả đi chôn dấu đi ở một nơi bí mật khác sao?” Vị tu sĩ với khuôn mặt ngăm đen, sau một hồi trầm ngâm suy nghĩ rồi cười lạnh hỏi thăm, ra vẻ không tin lắm.
“Bỉnh đạo hữu nói vậy mặc dù không chính xác nhưng đúng khoảng bảy tám phần.
Theo nơi mà Thương Khôn thượng nhân chết còn lưu lại một số tin tức.
Dường như hắn đã ở trong Trụy Ma Cốc không lâu, rồi vài năm sau thì lại đi ra bên ngoài rồi toạ hoá.
Không biết là do vết thương cũ tái phát hay là do lúc ở trong Trụy Ma Cốc bị thương nặng nữa.
Nhưng chắc chắn là người này đã lấy đi ra khỏi Trụy Ma Cốc không ít bảo vật.
Mà vào năm đó nếu những bảo vật mà được vị tán tu này chọn lấy thì khẳng định không phải tầm thường.
Hơn nữa, năm đó thân phận người này chỉ là tán tu mà đã có thể trấn áp được các thế lực mạnh khác thì công pháp cùng với pháp bảo của hắn thì chắc chắn là thuộc loại quý hiếm rồi.
Lần này đi Mộ Lan thảo nguyên tìm kiến nó, không biết các vị có thích đi hay không?” Nam Lũng Hầu nói một hơi dài mà sắc mặt vẫn không đổi.
“Chúng ta nhiều tu sĩ Nguyên Anh kỳ cùng đi như vậy, pháp sĩ bình thường làm sao dám ngăn cản chúng ta chứ.
Nếu mà thật sự gặp phải việc ngoài ý muốn thì chúng ta vẫn có thể phá vòng vây mà chạy.
Vì vậy vấn đề nguy hiểm sẽ không còn nữa.
Còn bây giờ nếu vị đạo hữu nào không đồng ý thì có thể rời đi.
Còn ta sẽ tìm thêm một hai vị cho đủ để đi.
Ta đây có vài lời xin nói rõ cho các vị biết” Bạch sam lão giả sắc mặt không đổi bổ sung thêm.
Nghe xong lời nói của hai người Nam Lũng Hầu và Bạch sam lão giả, thì trên mặt của Vương Thiên Cổ, Lão phụ nhân cùng với những vị tu sĩ khác có vẻ trù trừ không dám quyết định.
Đúng lúc này, Hàn Lập lại mở miệng hỏi:.
“Hàn mỗ có chút khó hiểu là hai vị đã biết rõ vị trí rồi.
Vì sao lại còn muốn triệu tập bọn ta đến đây làm gì chứ.
Không bàn đến việc thần thức cường đại hay nhân tài.
Chẳng lẽ nơi đó rất khó đi tới sao, hay là những việc đó cùng với việc mở ra cửa động phủ có gì liên hệ với nhau” Hàn Lập chầm chậm nói ra những nghi hoặc trước giờ hắn giữ trong lòng.
“Hàn đạo hữu không hỏi vần đề này thì chút nữa bản hầu cũng sẽ nói rõ tất cả.
Hai người bọn ta một khi có thể chiếm được các loại bảo vật đó, thì tất nhiên sẽ không muốn người khác có được.
Nhưng mà lần trước, chúng ta lặng lẽ tiến vào Mộ Lan thảo nguyên kiếm được động phủ đó.
Mặc dù địa phương đó rất là bí ẩn, nhưng do dựa vào những chỉ dẫn còn lại của Thương Khôn Thượng Nhân thì sao một thời gian tìm kiếm thì cũng tìm ra được.
Nhưng có một vần đề phiền toái đó chính là bên ngoài động phủ lại có cái pháp trận thượng cổ rất là thần diệu, bọn ta hai người đã hao tốn không biết bao nhiêu là công sức và thời gian nhưng cũng không cách nào phá vỡ được cấm chế để đi vào.
Bởi vì nơi đó là Mộ Lan thảo nguyên nên hai ta cũng không dám ở lâu.
Vì vậy không gì khác hơn là phải nhớ rõ những đặt thù của trận pháp này rồi trở về Thiên Nam tìm kiếm các loại điển tịch pháp trận để nghiên cứu loại thượng cổ pháp trận này.
Nhưng cuối cùng mới phát hiện được pháp trận này tạo ra cấm chế đúng là một loại thượng cổ pháp trận đã bị thất truyền.
Tên gọi là ‘Thái Diệu Thần Cấm’” Nam Lũng Hầu nói tới đây trên mặt lộ ra vẻ bất đắt dĩ.
“Thái Diệu Thần Cấm! Đây không phải là một trong thập đại thượng cổ cấm chế sao? Sao nó lại xuất hiện ở nơi này chứ?” Vương Thiên Cổ biến sắc, có chút giật mình nói ra.
Còn những người khác mặc dù chưa từng nghe qua “Thái Diệu Thần Cấm”, nhưng sau khi nghe nói vậy, trong lòng cũng phải giật mình.
Thập đại cổ cấm! vừa nghe tên này thôi, thì cũng biết nó không phải là một cái dễ dàng bài trừ.
Còn lúc này trong mắt Hàn Lập cũng hiện lên một tia kinh ngạc, nhưng sau đó liền biến mất không thấy nữa, còn thần sắc thì vẫn như thường.
“Đã từng nghe qua là Vương huynh sớm nổi danh là am hiểu tất cả các loại trận pháp, hôm nay xem ra là danh bất hư truyền, vừa mới nghe qua là biết ngay nó là một loại thượng cổ cấm chế!” Nam Lũng Hầu có chút kinh ngạc, cùng với Bạch sam lão giả nhìn nhau một cái, trên mặt hiện lên vẻ mặt rất là vui mừng.
“Nam Lũng huynh quá khen, tại hạ cũng chỉ biết qua cái tên mà thôi.
Cụ thể như thế nào thì phải tới nơi xem thì mới biết được” Vương Thiên Cổ dường như cảm nhận ra việc gì đó, lập tức khách khí trả lời ngay.
Bạch sam lão giả thấy vậy, không nhịn được cười cười, rồi nói tiếp.
“Hai người bọn ta phải nghiên cứu mấy năm mới phát hiện ra.
Nếu muốn bài trừ này cấm chế này thì chúng ta cần phải dùng biện pháp mạnh công kích vào nó thì nó sẽ mở ra.
Vì vậy cần tới tám vị tu sĩ thần thức cường đại, rồi dùng thần thức cường đại biến hóa thần thông để giải cấm chế này.
Dùng biện pháp mạnh mà phá cấm chế này chắc chắn sẽ thành công.
Bởi thượng cổ cấm chế này rất thần diệu, bọn ta hai người đã ngày đêm không ngừng công kích điên cuồng vào pháp trận cả mấy tháng trời, nhưng cũng không thể mở ra được.
Mà ở Mộ Lan thảo nguyên, hai người bọn ta lại không dám thi triển thần thông mạnh nhất để phá vỡ! Nhưng nếu dùng thần thức biến hóa có thể phá giải cấm chế này, chỉ cần chư vị đạo hữu đây thần thức mạnh mẽ, có thể chỉ trong một ngày là phá được đại trận này”.
Nghe đến đây, mọi người đều hiểu lý do vì sao mà hai người Nam Lũng Hầu lại mời họ đến đây.
Có lẽ những tu sĩ Nguyên Anh Trung Kỳ thần thức cũng đủ cường đại có thể bài trừ cấm chế này.
Nhưng hai người bọn họ lại không muốn các đại tu sĩ cường đại tham gia do sợ không khống chế được tình hình.
Dù sao hai người bọn họ đều là tu sĩ Nguyên Anh Trung Kỳ cho nên nếu hai người liên thủ thì cũng dể dàng thủ thắng bọn người Hàn Lập.
Vì vậy có thể duy trì được thế cục cân bằng cho hai bên.
Xem ra hai người này cũng đã lao tâm khổ tứ rất nhều cho việc này.
Nhưng mà đối với bảo vật ở trong Trụy Ma Cốc thì tất cả các tu sĩ bao gồm luôn Hàn Lập cũng phải động tâm.
Đi Mộ Lan thảo nguyên mặc dù có chổ nguy hiểm, nhưng dù sao như Bạch sam lão giả nói so với những bảo vật mà nơi này có thì những nguy hiểm này là không đáng kể.
Cơ hội tốt như vầy, các tu sĩ khác cầu mà không có nữa là.
Vì vậy trong lòng mọi người đều âm thầm tính kế cho riêng mình, sau khi Nam Lũng Hầu nói xong như vậy, mà không thấy ai chịu rời đi, trên mặt liền lộ ra vẻ tươi cười nói.
“Còn có một chuyện ta muốn cùng với các vị nói rõ một tiếng.
Nếu như mọi việc thuận lợi chúng ta có thể tiến vào bên trong động phủ thì hai người bọn ta là những người trước nhất chọn ra mỗi người một cái bảo vật.
Phần còn lại mới chia đều ra các vị đạo hữu?” Nam Lũng Hầu đưa ra đề nghị cho bản thân mình trước nói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 5
Chương 685: Hoang Địa Hung Hiểm
Đối với yêu cầu của hai người Nam Lũng Hầu, thì Vương Thiên Cổ cùng với những tu sĩ khác cũng không có ý kiến gì thêm nữa.
Không cần nói đến tu vi của hai người này, mà chỉ cần với thân phận là người phát khởi ra việc này thì việc có nhiều bảo vật hơn một chút cũng là lẽ thường.
Vì sợ có gì đó bất trắc có thể xảy ra, bọn họ không đợi hết hội giao dịch chấm dứt, mà liền khỏi hành sau hai ngày chuẩn bị.
Mọi người cùng nhau phát thệ là không tiết lộ bất kỳ tin tức gì về việc này ra ngoài trước khi đi.
Nhưng mà, Hàn Lập thấy được với bộ dáng của hai người Nam Lũng Hầu thì dường như bọn họ không sợ có gì đó bất thường phát sinh ra.
Suy cho cùng, việc tìm ra đúng vị trí và phương pháp mở ra cấm chế đều nằm ở trong tay của bọn họ rồi.
Hơn nữa với tâm cơ và thần thông của họ thì cũng không sợ người khác qua mặt được mình.
Hàn Lập đáp ứng tham gia vào việc làm này cũng chính là do bản thân cần phải làm.
Từ khi hắn tiến tới Nguyên Anh Kỳ, bởi do không có đan dược thích hợp để sử dụng cho nên Thanh Nguyên Kiếm Quyết tiến triển cũng không được bao nhiêu.
Hàn Lập tính toán nếu như chỉ ở trong động phủ tự mình khổ tu thì cũng phải mất khoảng hai ba trăm năm thời gian cũng chưa chắc tu luyện tới đỉnh cao nhất của Nguyên Anh Sơ Kỳ.
Về sau có thể tiến tới Nguyên Anh Trung Kỳ thì thật sự không thể nói được.
Vì vậy cần phải coi xem cơ duyên cùng tạo hoá thế nào đã.
Bởi tư chất không phải là yếu tố quyết định tất cả.
Bởi có thể tu luyện đến mức tu sĩ Nguyên Anh Kỳ thì cũng không phải do thiên tư hay tài năng hơn người.
Theo như ý định ban đầu của Hàn Lập thì chờ sau khi đại hội giao dịch kết thúc thì sẽ bế quang tu luyện các loại công pháp bí thuật khoảng một trăm năm.
Sau khi có chút thành tựu thì rời khỏi động phủ đến các nơi du lịch tìm kiếm một ít di chỉ cổ tu và các loại thiên tài địa bảo.
Chỉ có vậy mới có được cơ hội tiến tới cảnh giới cao hơn.
Bây giờ có cơ hội tìm được bảo vật đỉnh cao của Trụy Ma Cốc.
Thì Hàn Lập làm sao có thể buông tha chứ.
Nói không chừng, đây có thể là một cơ duyên với hắn!
Còn những người khác có lẽ tâm tư cũng không khác mấy với hắn.
Bởi hiện tại các vị Nguyên Anh sơ kỳ này đã gặp bình cảnh không biết bao nhiêu năm tháng rồi.
Vì vậy bọn họ cũng không muốn bỏ qua bất kỳ cơ hội nào có thể đột phá tu vi cả.
Mà ở Trụy Ma Cốc này việc các vị ma tu cùng nhau đồng quy vu tận.
Mà những vị này cũng không phải là các vị cổ tu sĩ bình thường, mà nghe nói lúc đó bọn họ cũng là những người danh tiếng đứng hàng đầu.
Vì vậy công pháp lưu lại hay là đan dược đều không phải đơn giản.
Chỉ bằng một điểm này thôi cũng đã làm cho bọn Hàn Lập phải động tâm rồi.
Còn như vị Thiếu chủ của Quỷ Linh Môn nếu đã cùng nhau đi thì trên đường nếu có cơ hội thì Hàn Lập cũng sẽ không khách sáo ra tay tiêu diệt.
Nếu như không bị vị Quỷ Linh Môn Vương Thiên Cổ phát hiện ra thì đối phương làm sao có thể thoát khỏi tay hắn? Phải biết rằng ma đạo cùng với Thiên Đạo Minh của hắn hiện tại vốn là đang đối địch với nhau.
Hàn Lập trong lòng sinh ra sát ý rồi tự suy tính một hồi khi đang đi trên một con đường đá xanh.
Nhưng mà hắn còn không biết cách đó vài con hẻm nhỏ, thì Vương Thiên Cổ đang chậm rãi bước đi tới phía trước còn Vương Thiền và Yến Như Yên không nói tiếng nào đi phía sau.
“Bây giờ ngươi hãy đem chi tiết sự việc ân oán mà ngươi có kể rõ cho ta biết.
Xem ra người đó vẫn còn rất hận ngươi.
Sau này vợ chồng của ngươi không được rời xa ta quá nếu không sẽ bị hắn đánh lén” Vương Thiên Cổ chậm rãi phân phó nói ra.
“Dạ, Nhị bá.
Không nghĩ năm đó tiểu chất có gì sai.
Nhưng không ngờ là tiểu chất lại tự tạo cho mình một cái đại địch.
Người này trong thời gian ngắn có thể liên tiếp đột phá kết đan rồi nguyên anh thành công thì thật sự là một việc ngoài ý muốn!” Vương Thiền cung kính đáp.
“Hừ! ngươi cũng không cần phải nổi giận làm gì.
Lấy uy lực cao thâm của Huyết Linh thì phu phụ các ngươi cũng không cần phải e ngại tên tiểu tử này.
Hơn nữa Huyết Linh sau khi đột phá tới tầng thứ bảy thì hai người các ngươi cũng tương đương như người kết thành nguyên anh.
Đến khi đó người nào mới thực sự đi tìm phiền toái thì cũng khó mà nói được.
Nhưng mà, lần này đi Mộ Lan thảo nguyên, hai người các ngươi cần phải thật là cẩn thận cho ta.
Mặc dù ta không rời xa các ngươi nhưng hai người các ngươi cũng không được chủ quan.
Nếu cùng nhau liên thủ thì cũng dư sức để ứng phó rồi” Vương Thiên Cổ cười lạnh nói.
“Đa tạ Nhị bá chỉ điểm!” Vương Thiền nghe Vương Thiên Cổ vừa nói xong như vậy, trong lòng liền cảm thấy an tâm vội vàng tạ ơn.
“Hắc hắc! Trong những người huynh đệ nhà người, ngươi chính là người ta quan tâm nhất.
Nếu không lần này cũng không mang ngươi tới tham gia đại hội giao dịch.
Nhưng mà, tiểu tử nọ nguyên bổn vốn là tu sĩ của Hoàng Phong Cốc, mà lần này Lệnh Hồ lão quỷ hình như cũng tới tham gia đại hội giao dịch.
Không biết tiểu tử này có liên hệ gì với lão quỷ này hay không nữa?” Vương Thiên Cổ nhỏ giọng thì thào tự nói một mình.
Dường như đối với Lệnh Hồ Lão Tổ của Hoàng Phong Cốc rất là kiêng kỵ.
Vương Thiền cùng Yến Như Yên nghe xong được lời này, hai người liền kinh sợ đưa mắt nhìn nhau một cái.
Hàn Lập trở lại chỗ ở.
Sau khi đánh một giấc ngon lành.
Tới sáng hôm sau mới đi ra ngoài dạo một vòng hết cả ngày thời gian để tìm mua các loại tài liệu mình cần để chuẩn bị cho thật là ổn thoả rồi sau đó dặn dò Mộ Phái Linh một số việc.
Rồi nhờ Lữ Lạc đưa cô gái này về cùng.
Lữ Lạc nghe nói Hàn Lập lại ý định rời đi mà không đợi giao dịch hội chấm dứt.
Liền cảm thấy rất là ngạc nhiên, như mà Hàn Lập cũng không nói rõ chi tiết cho hắn biết nên hắn cũng dám không hỏi thêm mà chỉ gật đầu đáp ứng.
Điều làm cho Hàn Lập đối với vị Lữ sư huynh này càng thêm quý mến.
Còn lại một ngày, Hàn Lập cũng không đi đâu cả mà chỉ ở trong lầu các an tĩnh ngồi xuống tu luyện cả ngày.
Tới thời gian ước định Hàn Lập thong dong rời khỏi lầu các rồi một mình hướng tới ngọn núi nhỏ cách phía nam Điền Thiên thành một ngàn dặm mà đi tới.
Tới nơi rồi thì thấy có Nam Lũng Hầu, Bạch sam lão giả cùng với một vài người đã ở đây rồi.
Có một điểm khác lạ là hôm nay Nam Lũng Hầu trên người không khoát cái tử bào ngọc quan nữa mà thay vào đó là một cái trang phục nho sinh màu vàng lợt.
Sau đó hai, ba canh giờ thì mọi người cũng lần lượt đi tới.
Còn nhóm người của Quỷ Linh Môn Vương Thiên Cổ gồm ba người Cuối cùng mới tới đến một lượt.
Hàn Lập thấy này, sắc mặt liền thay đổi.
Sau khi Nam Lũng Hầu nói một câu: “Xuất phát” thì chín người bọn họ liền im lặng rời đi khỏi Điền Thiên thành, hướng tới phía nam của Mộ Lan thảo nguyên mà tới.
Điền Thiên thành thuộc về Ngu Quốc cũng không phải là nơi gần tới Mạc Lan thảo nguyên quốc gia.
Cửu Quốc Minh kế tiếp Mộ Lan thảo nguyên quốc gia cũng không phải là cận kề tiếp giáp mà còn cách trung gian qua một vùng đất hoang dã chạy dài hàng ngàn dặm.
Nơi này cây cỏ rất ít do nhiều năm bụi đất màu vàng bay lên, tạo ra cuồng phong không ngừng xoay chuyển.
Cho nên nơi này tự nhiên trở thành một nơi để cho các vị pháp sĩ thi tài đánh nhau đến mức sống chết.
Sau nhiều năm như vậy trôi qua số lượng người tu tiên chết ở nơi này cũng có tới con số hàng vạn rồi.
Không nói đến lúc đánh nhau, mà ngay ở lúc bình thường thì nơi hoang dã này cũng rất là hung hiểm rồi.
Bởi có rất nhiều nguyên nhân mà hai bên tu sĩ và pháp sĩ rất thường hay đánh nhau ở đây.
Nguyên nhân có khi là giết người cướp của, cũng có người là tìm sinh trong tử một con đường, có người muốn đột phá bình cảnh cho việc tu luyện để đề cao tu vi.
Bất kể là nguyên nhân gì nhưng tất cả đều giống nhau ở một điểm đó chính là dũng khí của người tu tiên.
Vì vậy bọn họ đối với tu vi của mình rất là tự tin, so với tu sĩ cùng cấp thì mình mạnh hơn vài phần.
Những người này hầu hết đều là tu sĩ Trúc Cơ Kỳ, nhưng cũng có khi cũng có một số kết đan kỳ tranh đấu ở đây.
Mỗi khi có tu sĩ Kết Đan Kỳ xuất hiện thì những người tu tiên cấp thấp lập tức bỏ chạy xa lãng tránh, do sợ bị mất mạng.
Còn về những vị lão quái vật Nguyên Anh Kỳ thì lại không thèm để ý tới những kẻ cấp thấp này.
Cho nên Nam Lũng Hầu dẫn theo đoàn người Hàn Lập khi vào khu vực này đều không cần phòng bị.
Toàn bộ khu vực honag dã này nhìn khắp nơi đều như nhau cả, không khác nhau mấy.
Trong khoảng đường một ngàn dặm đối với bọn người Nguyên Anh Kỳ Hàn Lập mà nói cũng chỉ cần nữa ngày là đi xuyên qua khỏi khu vực này, cho nên bọn họ cũng không cần vội mà vẫn giữ khoảng cach bình thường từ từ vượt qua.
Nam Lũng Hầu và Bạch sam lão giả đi trước dẫn đường, bọn người Vương Thiên Cổ ba người thi đi đoạn hậu.
Còn Hàn Lập và những người còn lại phân tán ra phi hành ở chính giữa.
Trên đường đi bọn họ cũng phát hiện vài tên tu sĩ cấp thấp, nhưng mấy người bọn họ cũng không để ý gì tới, mà cứ vô thanh vô thức ở phía trên bọn họ phi hành bay đi.
Không biết là chuyện gì xảy ra khi bọn họ phi hành phía trên vùn hoang dã được khoảng nữa canh giờ thì Bạch sam lão giả dẩn đường phía trước bổng nhiên dừng lại.
“Vân huynh, xảy ra chuyện gì vậy!” Nam Lũng Hầu không khỏi lo lắng hỏi.
Do hắn cùng với Bạch sam lão giả thay phiên nhau thả ra thần thức dò xét khắp bốn phía, cho nên mới có việc hỏi này.
“ Phía trước hình như có một cơn gió rất mạnh thổi tới, mà nó có chút gì đó không bình thường” Lão giả họ Vân hai mắt khép hờ, sắc mặt căng ra.
“ Gió lớn, là việc gì chứ? Nơi này có chút gió, xem ra không phải bình thường?” Nam Lũng Hầu có chút kỳ quái nói, nói xong liền đem thần thức của mình thả ra hướng tới phía xa xa tìm kiếm.
Hắn cũng biết không phải tự nhiên mà Bạch sam lão giả lại nói như vậy.
Ở phía sau, Hàn lập cùng Lão phụ nhân và những người khác cũng nghe rõ hai người Nam Lũng Hầu nói chuyện, liền nhìn nhau liếc mắt một cái, xem ra cần phải chuẩn bị hành động rồi.
Mặc dù bây giờ còn chưa chính thức tiến vào Mộ Lan thảo nguyên, nhưng phải cẩn thận một chút cũng là chuyện tốt.
Mấy người bọn họ đều là những người thần thức cường đại, nghe người khác nói cho biết không bằng không bằng tự mình dò xét một chút cho yên tâm.
Vì vậy, bọn người Hàn Lập liền đưa thần thức hướng về phía trước thả ra dò xét.
Trên mặt mấy người bọn họ liền lộ ra nét kinh nghi, thần sắc thay đổi không thôi.
“Cơn gió này có chút không bình thường, khẳng định là có vấn đề.
Tuyệt đối không thể tự nhiên mà có ra cơn gió lớn như vầy” Sau khi Lão phụ nhân đem thần thức thu lại, sắc mặt âm trầm nói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 5








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)





![[Dịch] Ta Có Một Cái Hoàng Kim Quan Tài [Dịch] Ta Có Một Cái Hoàng Kim Quan Tài](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/07/Dich-Ta-Co-Mot-Cai-Hoang-Kim-Quan-Tai-Audio-Truyen.jpg)

