Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 136 : Xích Tinh Chi (c676-c680)
❮ sautiếp ❯Chương 676: Xích Tinh Chi
“Thiên Tinh Chân Nhân thật khách khí, bất quá tại hạ quả thật không thể nhẫn nại.
Bằng không, trước hết hãy bắt đầu từ lão phu, như thế nào?” Một gã cẩm bào tu sĩ ngồi kế bên Thiên Tinh Chân Nhân cười lãnh đạm nói.
“Ha ha, nếu đạo hữu nóng lòng như thế, vậy hãy để đạo hữu bắt đầu đi.”
Thiên Tinh Chân Nhân khẻ cười một tiếng, lui vài bước, tỏ vẻ muốn mời cẩm bào tu sĩ bắt đầu trước.
Về phần quy tắc trao đổi, tu sĩ ở đây người nào chẳng phải trải qua vô số lần kinh nghiệm, hiển nhiên không cần tốn nhiều miệng lưỡi giới thiệu.
“Hắc hắc, nếu Thiên Tinh huynh đã nói như thế, lão phu cũng không khách khí.” Cẩm bào tu sĩ cũng thoải mái đứng dậy, sau khi ôm quyền, nắm tay hướng Túi trữ vật vỗ một cái.
Kết quả hồng quang chợt lóe, trong tay liền có thêm một cái hộp gỗ lớn.
Hộp gỗ này không biết từ loại kỳ mộc nào chế thành, toàn thân xanh ngọc, không ngừng có ngọn lửa đỏ ẩn lóe, trên nắp hộp có cấm chế phù màu vàng bạc, có vẻ phi thường thần bí.
Nhìn thấy cảnh này, ánh mắt mọi người đều bị hấp dẫn, nhìn cái hộp với đủ loại thần thái.
Kiến thức của đám tu sĩ này không người nào không rộng lớn, hiển nhiên biết vật trong hộp không phải đơn giản, có thể ngay từ đầu nhìn thấy được bảo vật ở hội trao đổi, tinh thần không khỏi rung lên.
Hai mắt cẩm bào tu sĩ đảo qua mọi người, lộ ra vài phần đắc ý, kế tiếp bắt tay nhẹ nhàng hướng phù lục điểm một chút, kim ngân phù bay xuống, nắp hộp liền lập tức mở ra.
Nhất thời một đạo hỏa hồng từ trong hộp hiện ra, chính là một cây linh chi quái dị màu đỏ.
Linh chi này lớn cỡ một tấc, toàn thân hỏa hồng nóng rực, mặt ngoài bóng loáng trong suốt, có khói đỏ nhè nhẹ xoay xung quanh, phảng phất như có tiên khí vờn quanh, bộ dáng như là tiên gia chí bảo.
Lúc Hàn Lập đang trợn mắt há mồm nhìn thì đã có người gọi ra tên của vật ấy.
“Xích tinh chi! Là Xích tinh chi đã có chừng ba ngàn năm.
Vật này chỉ sinh trưởng xung quanh dung nham, người bình thường không có khả năng nhìn thấy, càng đừng nói đến việc có nó.
Đạo hữu thật cao tay.” Một gã tu sĩ áo đen thở dài một hơi, thì thào nói.
Không biết là hâm mộ hay đố kỵ.
“Xích tinh chi? Vật ấy chính là Xích tinh chi trong Băng hỏa tinh chi.
Quả nhiên danh bất hư truyền, nhìn hỏa linh khí phát ra, cũng biết không phải tầm thường.” Những tu sĩ khác cũng xao động một trận, có vài tên tu sĩ đứng lên, thậm chí không kiêng kỵ thấp giọng nghị luận.
Cẩm bào tu sĩ thấy hắc y tu sĩ vừa liếc mắt một cái liền gọi lai lịch của vật này.
Trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, nhưng lập tức khôi phục như thường nói:
“Nếu vị đạo hữu này đã nhận ra vật của tại hạ, vậy tại hạ sẽ không nhiều lời.
Gốc cây Xích tinh chi ba ngàn năm, đỉnh bật tài liệu luyện đan hỏa thuộc tính.
Mười vạn linh thạch, hoặc là đổi lấy tài liệu luyện đan luyện khí cùng cấp bậc.”
“Mười vạn linh thạch?” Hàn Lập vừa nghe nói thế, trong mắt lộ ra một tia dị sắc.
Giá này không phải rất cao, mà là thấp hơn dự đoán ban đầu của Hàn Lập.
Tại Loạn tinh hải thì một viên yêu đan cao cấp phải hơn vạn linh thạch, mà loại linh chi trân quý dị thường này, trừ Cữu Khúc Linh Sâm đã hóa hình nọ, tuyệt không có linh dược khác có thể sánh bằng.
Điều này làm cho trống ngực Hàn Lập đập mạnh, có chút động tâm.
Lại nói tiếp, không tính bảo vật trân quý khác, số lượng linh thạch của Hàn Lập có chừng hơn mười vạn, toàn bộ đều là từ đám tu sĩ bị hắn giết chết mà cướp được.
Đặc biệt là vị Lục đạo truyền nhân kia, trong Túi trữ vật dĩ nhiên có ba ngàn linh thạch bậc trung, làm cho Hàn Lập phát tài lớn, tu sĩ Nguyên Anh bình thường không thể sánh bằng.
Đương nhiên cho dù mấy linh thạch này có nhiều chăng nữa, cũng không thể cùng linh khí, pháp bảo, thậm chí là Cổ Bảo so sánh được.
Dù sao có một số bảo vật, căn bản không thể dùng linh thạch mua được.
Nếu hắn cầm trong tay cổ bảo, tùy ý đổi lại hơn mười vạn linh thạch tuyệt đối không có vấn đề.
Lúc Hàn Lập đang âm thầm tự đánh giá, trong đám tu sĩ cũng có rất nhiều người động tâm với vật này.
Lúc này có vài tên tu sĩ trước sau đi tới, cùng cẩm bào tu sĩ nọ truyền âm nói nhỏ vài câu, sau đó xuất ra vài thứ đồ vật để cẩm bào tu sĩ xem một chút.
Người khác thấy không rõ lắm, nhưng cẩm bào tu sĩ chỉ cuối đầu liếc mắt một cái, liền không khách khí cự tuyệt.
Làm cho mấy tên tu sĩ nọ hậm hực lui về tại chỗ.
“Còn có người nào không? Xích tinh chi ba ngàn năm này tại hạ đã phí sức chín trâu hai hổ, năm sáu năm khổ công, cuối cùng mới có được.
Bán mười vạn linh thạch, tại hạ thật sự cũng không cần lắm.
Chẳng qua, tại hạ hy vọng chư vị có thể sử dụng tài liệu thổ thuộc tính đến hoán đổi.
Thậm chí cấp bậc kém một chút, tại hạ cũng chấp nhận.
Bất quá nếu là kém quá xa, nghĩ muốn chiếm tiện nghi, cũng đừng lại đây lãng phí thời gian của lão phu.” Cẩm bào tu sĩ tựa hồ rất muốn đổi, nhưng nhất thời không người nào lên tiếng, không khỏi có chút nóng nảy nói.
Hai mắt Hàn Lập hướng những người khác quét qua một lượt, có không ít người bộ dáng lộ vẻ tham lam, nhưng cũng không có người nào đứng dậy.
Xem ra không phải cảm thấy giá tiến là rất cao, mà là nhất thời trên người không có tài liệu thích hợp.
Ngay cả trên mặt Hỏa Long Đồng Tử bên cạnh cũng tràn đầy vẻ tiếc hận, hắn tu luyện chính là công pháp hỏa thuộc tính hàng thật giá thật, hỏa tinh chi này chính là phi thường hiệu dụng.
Đem hết thảy thu vào trong mắt, mắt thấy cẩm bào tu sĩ bất đắc dĩ định đem hộp gỗ thu lại.
Môi Hàn Lập khẻ nhúc nhích truyền âm tới.
“Vị đạo hữu này hãy chậm đã, không biết đối với Yêu đan thổ thuộc tính, có hay không cảm thấy hứng thú.”
Động tác thu hồi linh chi của cẩm bào tu sĩ nhất thời đình chỉ, ánh mắt đảo qua, lập tức phát hiện người truyền âm là Hàn Lập.
Lúc này có chút kinh ngạc quay lại truyền âm nói:
“Đạo hữu có yêu đan? Bất quá đây chính là Xích tinh chi , ít nhất phải là thất cấp yêu đan mới có thể đổi.
Nếu là lục cấp thì phải hai khỏa mới có khả năng.”
Hàn Lập nghe vậy, trong lòng tự đánh giá.
Mặc dù lúc trước hắn cơ hồ đem tất cả yêu đan dùng để luyện chế đan dược, nhưng trong tay cũng lưu lại một ít yêu đan có giá trị cao nhất, chính là phòng sau này để sử dụng vào việc khác, mới lưu lại dự phòng.
Hôm nay cầm một khỏa thất cấp đổi lấy Xích tinh chi thì cũng có lời.
Dù sao linh chi có thể dùng lục dịch thúc giục, nhưng yêu đan thì không cách nào đề cao được.
Về phần giá trị của hai thứ, thật sự cũng khó nói.
Mặc dù thất cấp yêu đan tại Loạn tinh hải cũng phi thường trân quý, nhưng so với Xích tinh chi thì rõ ràng là kém hơn một bậc.
Nhưng tại Thiên Nam lại bất đồng, không nói thất cấp yêu đan, cho dù là ngũ cấp lục cấp yêu đan thì cũng khó có người thấy được.
Dù sao lục địa Thiên Nam, còn có chỗ nào có yêu thú cao cấp như vậy tồn tại.
Thất cấp yêu đan đổi lấy Xích tinh chi ba ngàn năm, cũng xem như công bình.
Trong lòng đã định, Hàn Lập bỗng nhiên đứng dậy, hướng cẩm bào tu sĩ đi tới.
Cử động này, làm cho Lữ Lạc cùng Hỏa Long Đồng Tử giật mình, đồng thời kinh ngạc nhìn về phía Hàn Lập.
Hàn Lập đi vài bước đến trước mặt cẩm bào tu sĩ, bàn tay vừa lộn, một cái hộp ngọc liền xuất hiện.
Sau đó trực tiếp vứt cho đối phương, còn bản thân thì không nói một câu.
Cẩm bào tu sĩ cũng trầm định trụ khí, tiếp nhận hộp ngọc mở ra, sau khi cẩn thận xem xét một hồi, trong mắt liện hiện lên nét vui mừng lẫn sợ hãi.
“Giao dịch hoàn thành!”
Tay hắn xuất ra, đem Xích tinh chi phong ấn trong hộp gỗ, trực tiếp đưa cho Hàn Lập.
Đồng thời cũng đem hộp ngọc của Hàn Lập nhanh chóng thu vào trong Túi trữ vật.
Hàn Lập gật đầu, cũng đem hộp gỗ thu lại, trở về chỗ ngồi.
Lữ Lạc cùng Hỏa Long Đồng Tử lộ vẻ kinh ngạc, nhưng hai người cũng thức thời không có hỏi Hàn Lập cái gì, chỉ là truyền âm chúc mừng vài câu.
Thần sắc Hàn Lập vẫn như thường ứng phó vài câu, không hiển lộ chút nào khác thường.
Bất quá lúc này, Hàn Lập đã nhận thấy được không ít tu sĩ Nguyên Anh đang ngồi, cũng bắt đầu đánh giá hắn một lần nữa.
Hiển nhiên, hắn có thể ngoài ý muốn lấy được Xích tinh chi này, đã khiến cho không ít người hứng thú.
Bất quá Hàn Lập cũng không để ý, lấy thần thông của hắn bây giờ, trừ khi gặp phải tu sĩ Nguyên Anh Hậu Kỳ, nếu không cho dù là tu sĩ Nguyên Anh Trung Kỳ, nghĩ muốn có chủ ý gì với hắn, hắn đều có biện pháp vững chắc thoát thân.
“Tốt.
Vị đạo hữu này mới vừa rồi đã trao đổi xong, tiếp theo xin mời vị đạo hữu này, dựa theo trình tự tiến hành, như thế nào?” Thiên Tinh Chân Nhân hướng về một vị nữ tu sĩ ngồi cạnh cẩm bào tu sĩ, cười tủm tỉm đề nghị.
“Đương nhiên có thể, kế tiếp sẽ do thiếp thân hiến bảo” Vị phụ nhân một thân áo màu xanh nhạt, ưu nhã nói.
Sau đó nhẹ nhàng đứng dậy.
“Ta không có cơ duyên tốt như vị đạo hữu này, có được cái loại bảo vật trân quý, bất quá thiếp thân cũng tinh thông luyện khí thuật, luyện chế ra một kiện pháp bảo chưa nhận chủ Khốn Tiên Hoàn, chỉ cần tiến hành nghi thức nhận chủ cuối cùng, liền có thể sử dụng pháp bảo bổn mạng.
Không phải thiếp thân khoe khoang, mặc dù bảo vật này sử dụng tài liệu bình thường, chỉ dùng kim tinh luyện thành, nhưng uy lực tuyệt đối không nhỏ.
Dùng để vây địch hoặc hộ thân, cũng cực kỳ hiệu quả, là pháp bảo kiêm công thủ” Phụ nhân này một bên vừa nói, một bên phất tay một cái.
Nhất thời, một kiện tinh hoàn màu trắng cỡ một tấc, từ trong cổ tay phụ nhân bắn ra, không ngừng biến hóa lúc lớn lúc nhỏ.
Phụ nhân cũng không có nói thêm cái gì, ngón tay nhẹ nhàng điểm lên tinh hoàn, nhất thời tinh hoàn run lên, liền biến lớn lên cỡ một trượng, trên tinh hoàn có thể thấy được ngân bạch sắc phù văn, tản ra linh khí kinh người.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 5
Chương 677: Trụy Ma Cốc
“Tinh hoàn này chưa nhận chủ, cho nên thiếp thân không thể thi triển nhiều thần thông lắm, bất quá các vị đạo hữu đang ngồi ở đây đều là người có kiến thức, là thật hay giả sẽ không gạt được chư vị.
Ta định dùng tinh hoàn này, đổi lấy một lọ đan dược xúc tiến tu vi Nguyên Anh Kỳ.
Nếu có thể, xin cho thiếp thân xem một chút” Phụ thân một lần nữa đem tinh hoàn thu nhỏ lại, đặt tại trên tay, không chút hoang mang nói.
Mặc dù bản thân những tu sĩ đang ngồi ở đây đều có bổn mạng pháp bảo, mà pháp bảo kiêm tu các thần thông khác, cũng không phải không có.
Huống hồ như loại pháp bảo chưa nhận chủ này, cũng có thể mua cấp cho môn nhân đệ tử sử dụng.
Tu sĩ Nguyên Anh Kỳ tự mình rèn luyện pháp bảo, hiển nhiên so với tu sĩ Kết Đan tốt hơn.
Mà đại bộ phận tu sĩ cũng không am hiểu luyện khí, cho dù đến cấp bậc Nguyên Anh Kỳ cũng không có cái gì khác biệt.
Cho nên pháp bảo này vừa xuất, nhất thời có không ít người động tâm, đi tới trao đổi.
Phụ nhân chọn một loại đan dược của một người trong đó, thuận lợi hoàn thành trao đổi.
Xem ra pháp bảo Khốn Tiên Hoàn này, mặc dù giá trị thua xa Xích tinh chi, nhưng lại là một kiện pháp bảo có thể trao đổi tốt.
Tiếp theo một gã tu sĩ, không chờ Thiên Tinh Chân Nhân nói đến, liền tự động đứng lên.
“Ta lần này lấy ra là một hộp Tinh Cương Sa.
Ý định dùng để…”
Trao đổi tiếp tục tiến hành, tu sĩ Nguyên Anh một người tiếp một người xuất ra thứ gì đó, không thứ nào không phải là vật trân quý hiếm thấy, không phải phường thị mà Hàn Lập chứng kiến trước kia có thể sánh.
Một kiện trong những thứ này, cũng có thể làm cho tu sĩ Kết Đan bình thường tán gia bại sản, cũng chưa chắc có thể lấy được.
Đến một tầng cấp độ, quả nhiên cũng chỉ có tu sĩ cùng cấp mới có thể có đồ vật thích hợp hoán đổi.
Đương nhiên cũng không phải mỗi một thứ đều trao đổi thành công, có vài người bởi vì đồ vật rất kén chọn, hoặc là thứ xuất ra không tệ, nhưng vật muốn trao đổi lại thật sự rất ít, cũng không thể trao đổi thành công.
Chẳng qua mấy lão quái Nguyên Anh này người nào người nấy cũng là loại thành tinh.
Nghĩ muốn dùng giá trị thấp hơn để trao đổi chiếm tiện nghi, trên cơ bản là không có khả năng.
Hỏa Long Đồng Tử cùng Lữ Lạc đều xếp trước Hàn Lập, cũng lấy ra bảo vật bản thân để trao đổi.
Hỏa Long Đồng Tử xuất ra một đóa tam sắc kỳ hoa, cũng là một loại tài liệu luyện đan.
Mặc dù so ra kém hơn Xích tinh chi lúc đầu, nhưng cũng là vật hiếm thấy.
Bất quá hắn muốn trao đổi một loại tài liệu Độc Phù Mộc, đáng tiếc người ở đây lại không có.
Hỏa Long Đồng Tử không thể làm gì khác hơn là thất vọng ngồi xuống.
Lữ Lạc lại trao đổi rất thành công, dùng một lọ linh thảo trấp dịch mà Hàn Lập chưa từng nghe nói qua, đổi lấy một hỏa hồng tiểu kiếm chưa nhận chủ, cũng không biết là định chuẩn bị cho ai.
Dù sao lấy tuổi của hắn, hơn phân nữa là không có khả năng lại hao phí thời gian bồi luyện.
Sau khi Lữ Lạc hoàn thành trao đổi, liền đến phiên Hàn Lập.
Bởi vì trước đó không lâu, Hàn Lập thành công lấy được Xích tinh chi từ trong tay cẩm bào tu sĩ, nên có không ít người để ý nhìn hắn.
Hàn Lập thần sắc như thường đứng lên, hai cái hộp ngọc màu trắng trong tay đã sớm xuất ra. “Tại hạ có hai khối yêu đan cấp sáu thủy hỏa thuộc tính, hai linh thảo ngàn năm, muốn đổi lấy một khối Canh tinh.
Nếu thật sự không có Canh tinh, nhưng có thể cung cấp tin tức Canh tinh ở nơi nào, cũng đồng dạng có thể đổi lấy một vật trong hộp”.
Hàn Lập nói xong lời này, thanh quang hai tay chớp động, hai cái hộp ngọc đồng thời mở ra.
Hai khỏa hồng lam sắc yêu đan, cùng với hai cây linh thảo xanh biếc, hiện lộ trước thần thức của chúng tu sĩ.
“Canh tinh?”
Lời Hàn Lập vừa ra khỏi miệng, ánh mắt tu sĩ bốn phía đều lộ ra vẻ cổ quái.
Yêu đan cùng linh thảo ngàn năm này mặc dù trân quý, nhưng vẫn kém hơn Canh tinh không phải một điểm hay nữa điểm.
Nếu muốn đổi, phỏng chừng chỉ có thể đổi được một ít rất nhỏ mà thôi, mà điểm ấy Canh tinh cũng chẳng làm được gì.
Bất quá nếu nói đổi lấy tin tức của Canh tinh, liều có thể tùy tiện lấy được một khỏa lục cấp yêu đan cùng linh thảo ngàn năm, tựa hồ lại vô cùng hào phóng.
Dù sao người ở đây ai chẳng biết, tin tức chỉ là tin tức.
Có được hay không lại là chuyện khác.
Bởi vì có rất nhiều nơi thiên tài địa bảo cùng di chỉ của thượng cổ tu sĩ mà mọi người đều biết.
Nhưng vị trí nếu không phải là tuyệt địa, thì cũng là nơi đại hung đại ác cữu tử nhất sinh.
Cho dù là tu sĩ có thần thông cực lớn cũng không có cách nào lấy được.
Nổi tiếng nhất, chính là Trụy Ma Cốc trong đại lục Thiên Nam.
Nghe đồn nơi đây là chiến trường của thượng cổ tu sĩ.
Truyền thuyết tại thời kỳ hoang dã, có không ít ma tu có đại thần thông thiết hạ cấm chế kỳ trận, không biết vì nguyên nhân gì mà chém giết nhau bên trong.
Cuối cùng bởi vì thần thông quá kinh người, thậm chí xé rách ra từng khe không gian thật nhỏ, làm cho không gian cả sơn cốc cũng không ổn định.
Cuối cùng, đám thượng cổ tu sĩ đánh nhau sống chết, đều đồng quy vu tận.
Hơn nữa, không gian rối loạn, do cổ trận cấm chế tồn tại nên làm cho sát khí trong chiến trường của cổ tu sĩ tụ lại không tán, Trụy Ma Cốc lập tức trở thành một chỗ kỳ hung.
Nhiều năm trước đây, không biết có bao nhiêu tu sĩ tự cho thần thông hơn người, bởi vì tham lam công pháp bảo vật bên trong, đều đi vào tầm bảo, kết quả không có người nào sống sót đi ra.
Ngày qua ngày, tu sĩ cao cấp táng thân tại cốc này, không có một ngàn cũng có tám trăm.
Các loại pháp bảo tùy thân của bọn họ, cũng đồng dạng lạc trong cốc.
Đến gần vạn năm qua, cũng không có người nào lòng mang hy vong đến tìm vận khí, khiến cho Trụy Ma Cốc trở thành nơi đệ nhất hung ác tại Thiên Nam.
Kết quả, toàn bộ tu sĩ Thiên Nam đều biết bảo vật tại Trụy Ma Cốc đông đảo, nhưng cũng chỉ có thể trừng mắt nuốt nước miềng mà thôi, không có người nào tự đi tìm chết.
Bất quá, xem ra Canh tinh này không phải người bình thường có thể biết đến, cho nên mỗi tu sĩ trong sân đều nhìn Hàn Lập, nhưng không có người nào truyền âm.
Hàn Lập thấy vậy, trong lòng có chút thất vọng.
Không xuất ra bảo vật tốt hơn, chính là vì biết không có khả năng mới một lần tham gia liền có thể có được bảo vật trong tay.
Cho nên vì để không lộ thứ trân quý ra ngoài, mới xuất ra yêu đan cùng linh thảo giá trị thấp.
Nhưng nhiều tu sĩ Nguyên Anh tại nơi này như vậy, ngay cả tin tức liên quan cũng không có, quả thực làm cho hắn có chút chán nản.
Hắn than thở một tiếng, ánh mắt đảo qua tu sĩ bốn phía, chân mày lơ đảng vừa nhíu, trên mặt hiện lên nét kinh ngạc.
Bất quá, người cũng không có chần chờ liền ngồi xuống.
Một vị tu sĩ kế tiếp, lập tức móc ra một tại liệu luyện khí màu đen, bắt đầu giới thiệu.
Hàn Lập không có dụng tâm nghe vị tu sĩ này nói cái gì, hai mắt nhắm lại suy nghĩ.
Mới vừa rồi nếu không có nhìn lầm, khi ánh mắt đảo qua Thiên Tinh Chân Nhân, mặc dù sắc mặt đối phương vẫn như thường, nhưng trong mắt lại lộ ra một tia chần chờ, bị hắn thấy được.
Xem ra vị Thiên Tinh Chân Nhân này, cho dù trong tay không có Canh tinh, cũng có thể có tin tức của Canh tinh.
Hàn Lập không cần suy nghĩ, trong lòng liền lập tức phán đoán.
Bất quá, hắn cũng là một người tâm tính trầm ổn, cũng không có lập tức truyền âm hỏi liền, mà ra vẻ không biết gì ngồi xuống.
Hắn tự tin, chỉ cần có điểm đầu mối này, chung quy sẽ có biện pháp biết được tin tức mình cần từ trong miệng đối phương.
Chỉ cần chờ thời cơ thích hợp.
Qua nữa ngày, rốt cục vị tu sĩ cuối cùng cũng trao đổi hết vật mình cần.
Lúc này Thiên Tinh Chân Nhân mới một lần nữa đi tới vị trí trung tâm, vừa cười vừa nói:
“Xem ra đại bộ phận chư vị đạo hữu cũng đã đổi được vật mình cần, không đổi được cũng không có sao, hiện tai đạo hữu nguyên anh đi tới Điền Thiên Thành bất quá chỉ có mười người mà thôi.
Sau này có khi lại có cơ hội.
Người khác không nói, nhưng Thiên Tinh ta còn có thể tái cử hành trao đổi hội một lần nữa với quy mộ lớn hơn, hy vọng chư vị đạo hữu tiếp tục tham gia.
Bất quá, trước đó ta cũng có vài món đồ vật, muốn cùng mọi người trao đổi”.
Lão đạo nói xong, lúc này bạch quang trên hai tay không ngừng lóe ra, trong nháy mắt từ trong Túi trữ vật xuất ra bảy tám dạng đồ vật đặt trước bàn.
Khi những tu sĩ khác thấy rõ vật phẩm trên bàn, liền không khỏi kinh ngạc.
Hàn Lập sau khi thấy rõ mấy thứ này, sắc mặt nhất thời đại biến.
Trên bàn dĩ nhiên là bảy tám cái khôi lỗi thú lớn nhỏ không đồng nhất, có thanh mãng, có hồng ngưu.
Mặc dù mấy thứ này nhìn như vật chết, nhưng lại tản ra linh khí kinh người, hơn xa cự vượn trong Túi trữ vật của Hàn Lập, bộ dáng thoạt nhìn có trình độ Kết Đan Sơ Kỳ, nhưng cũng không phải là loại khôi lỗi mà trong chân kinh ghi lại.
Điều này làm cho Hàn Lập kinh nghi bất định.
Chẳng lẽ người này cũng là tu sĩ Thiên Trúc Giáo.
Bất quá, không phải Thiên Trúc Giáo không có tu sĩ Nguyên Anh sao, hay người này luyện chính là một loại Khôi Lỗi Thuật khác.
Hàn Lập tâm niệm vừa động, không khỏi ngưng nhìn đám khôi lỗi này một lần nữa, hy vọng nhìn ra chỗ bất đồng.
Nhưng không chờ Hàn Lập nhìn ra cái gì khác thường, tên mập mạp Hợp Hoan Tông phía đối diện đã cười hì hì mở miệng nói.
“Di! Thiên Tinh đạo hữu, ngươi khi nào lại tu luyện Khôi Lỗi Thuật.
Chẳng lẽ Tinh quang công mà lúc đầu tu luyện định buông tha sao? Nếu nói như vậy, lão Cúc ta thật đúng là phi thường bội phục!”
“Cúc huynh nói đùa, ta một thân xương cốt già cả, sao còn có thể cải tu công pháp.
Vài con khôi lỗi này, trước đó không lâu đều là do bần đạo cùng mấy vị đạo hữu tại một chỗ cổ di chỉ tìm được.
Hôm nay thật xấu hổ, bần đạo chỉ có thể sử dụng nó đối lại vài thứ.
Thứ này mặc dù đối với chúng ta mà nói, uy lực không tính là lớn.
Nhưng tại một số trượng hợp đặc thù, lại rất có hiệu dụng” Thiên Tinh Chân Nhân mỉm cười trả lời.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 5
Chương 678: Hồn Thạch
“Ồ, ta đối với mấy khôi lỗi này cảm thấy có chút hứng thú, đưa cho đám đồ đệ để bảo vệ tính mạng cũng không tệ.
Không biết Thiên Tinh Chân Nhân định đổi lấy cái gì?” Một tu sĩ nhìn tuổi như không nhỏ, tay vuốt chòm râu dài mở miệng.
“Ha ha, thứ bần đạo muốn đổi tựa hồ cũng hiếm thấy, ở thời kỳ thượng cổ gọi là Hồn Thạch gì đó.
Một khối Hồn Thạch đổi lấy một khôi lỗi thú.
Đám khôi lỗi này đều là do đích thân thượng cổ tu sĩ chế tạo, phỏng chừng tại giới này không có khôi lỗi cấp cao khác” Thiên Tinh Chân Nhân bình thản nói.
“Hồn Thạch?”
Vừa nghe cái tên rất xa lạ này, đám tu sĩ ngồi đây cũng lộ vẻ nghi hoặc.
Thứ này bọn họ chưa bao giờ nghe nói qua, thật sự rất lạ lẫm.
Thiên Tinh Chân Nhân thấy vậy, tựa hồ đã sớm đoán trước, nắm tay hướng Túi trữ vật lấy ra một viên tinh thạch màu xanh ngọc cỡ ngón tay cái.
Vừa nhìn thấy thứ này, có chút giống với tinh thạch mộc thuộc tính, nhưng dưới thần thức đảo qua của mọi người liền phát hiện linh khí mà tinh thạch này phát ra không phải là thuộc tính mộc quen thuộc, mà là một loại ba động cực kỳ âm hàn khó hiểu.
“Có lẽ trong tay vài đồng đạo có vật ấy, nhưng vẫn chưa nhận ra.
Chỗ này bần đạo có một khối, chư vị đạo hữu hãy nhìn một chút” Tay lão đạo đưa tinh thạch ra, chậm rãi nói tiếp.
“Ồ! Có điều cổ quái, có chút giống âm hồn lực, nhưng lại tinh thuần hơn nhiều.” Một gã tu sĩ ma đạo cả người đầy hắc khí, kinh ngạc hỏi.
“Bần đạo cũng không biết trong tinh thạch này ẩn chứa cái gì, nhưng quyết không phải là hồn khí.
Nếu không, tại hạ sao lại dùng khôi lỗi này để lấy một hòn đá” Thiên Tinh Chân Nhân cũng rất thẳng thắn, trả lời trực tiếp.
“Ồ! Điều này cũng đúng” Tên tu sĩ ma đạo kia cũng thức thời không tiếp tục hỏi nữa.
Nhưng khi Hàn Lập thấy tinh thạch này, sắc mặt nhất thời đại biến, anh mắt không ngừng lóe lên.
Nếu hắn không nhìn lầm, Hồn Thạch này rõ ràng là Âm minh thú tinh mà hắn lấy được từ chỗ âm minh.
Đương nhiên loại Thú tinh này cũng chỉ là cách gọi của người ở đó mà thôi, xem ra trong đám cổ tu sĩ thì được gọi là Hồn Thạch.
“Vị Thiên Tinh Chân Nhân này chẳng những xuất ra nhiều khôi lỗi, đồng thời muốn thu thập thật nhiều hồn thạch, liên tưởng đến lúc đầu đám khôi lỗi trong Hư Thiên Điện đều có ngậm Hồn Thạch, xem ra người này…” Hàn Lập có chút đăm chiêu nghĩ tới điều gì.
Bất quá Hồn Thạch này, hiển nhiên có cực ít người biết đến, qua một hồi lâu, chỉ có một gã tu sĩ chần chờ xuất ra một khối, tiến lên đổi lấy một con khôi lỗi thú.
Thiên Tinh Chân Nhân sau khi hỏi thêm vài tiếng, thấy không ai trả lời, mặc dù đã sớm dự đoán trước, nhưng trong lòng vẫn không nhịn được có chút thất vọng.
Khi hắn muốn đem đám khôi lỗi thú còn lại thu hồi, thì lại có một người đứng lên đi tới.
Điều này làm cho tinh thần lão đạo rung lên, có chút kinh hỉ nhìn người đang tới hỏi:
“Vị đạo hữu này, ngươi cũng có Hồn Thạch?”
Người tiến đến chính là Hàn Lập sau khi trong lòng đã quyết định, hắn không nói gì bàn tay vừa lộn, một quả tinh thạch xanh biếc trong tay hiện ra.
Bất quá khối tinh thạch này lớn cỡ một quả trứng gà, mắt thường cơ hồ có thể nhìn thấy được khí âm hàn tán ra từ tinh thạch.
Nhìn là biết ngay đây không phải là loại tinh thạch của lão đạo có thể sánh bằng.
Thiên Tinh Chân Nhân đầu tiên là cả kinh, sau đó trong lòng lập tức mừng như điên, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ vui mừng nói:
“Miếng Hồn Thạch này của đạo hữu to như thế, thật sự là hiếm thấy.
Như vậy đi, trong đám khôi lỗi này, đạo hữu có thể chọn bất kỳ hai con lấy đi.
Bần đạo cùng không để đạo hữu lỗ.”
“Hai cái?” Hàn Lập nghe vậy, khẻ cười lắc đấu.
“Như thế nào, đạo hữu thấy ít.
Không biết là định đổi lấy mấy cái?” Thiên Tinh Chân Nhân cũng không tức giận, hòa nhã hỏi.
“Miếng Hồn Thạch này đổi lấy toàn bộ đám khôi lỗi còn lại của đạo hữu, như thế nào?” Hàn Lập bình tĩnh nói.
“Đổi lấy sáu cái! Đạo hữu không cảm thấy mình rất tham sao?” Lão đạo nghe vậy liền ngẩn ra, có chút bất mãn nói.
“Hắc hắc! Tham hay không tham, chân nhân hẳn là rất rõ ràng.
Hồn Thạch này không phải xem lớn nhỏ hơn bao nhiêu mà so sánh được, huống hồ lại lớn như thế, đối với chân nhân mà nói chính là…” Hàn Lập nhìn chằm chằm Thiên Tinh Chân Nhân, lời nói đột nhiên đình chỉ.
Thiên Tinh Chân Nhân vừa nghe xong, sắc mặt khẻ biến.
Nhìn Hàn Lập đánh giá thật sâu, im lặng trong chốc lát rồi nói:
“Được rồi, Hồn Thạch lớn như thế đích xác hiếm thấy, ta vừa lại có nhu cầu cấp bách.
Vậy trao đổi như đạo hữu vừa nói đi”.
Nghe được lão đạo nói như thế, đám tu sĩ khác trong lầu các liền một trận kinh ngạc, không khỏi nhìn chăm chú tinh thạch cỡ quả trứng gà trong tay Hàn Lập.
Có thể đổi lấy đám khôi lỗi trân quý này, giá trị bỏ ra cần phải bao nhiêu mới đủ.
Thần sắc Hàn Lập không hoảng, trực tiếp đem tinh thạch đưa qua, sau đó cúi đầu, tay áo hướng trên bàn phất một cái, sáu con khôi lỗi liền không thấy bóng dáng.
Bất quá đám tu sĩ không chú ý tới, trong nháy mắt lúc Hàn Lập cúi đầu, môi khẻ nhúc nhích vài cái.
Tinh quang trong mắt Thiên Tinh Chân Nhân bùng lên.
Một tia kinh hãi từ trên mặt hiện lên.
Lúc này, Hàn Lập cũng đã mang theo khôi lỗi trở về vị trí.
Tiếp theo Thiên Tinh Chân Nhân tuyên bố trao đổi hội chấm dứt.
Nhiều tu sĩ đếu xuống lầu rời đi, ba người Hàn Lập trong Tinh Long Các cũng rời khỏi.
Khi ba người ra khỏi lầu các, cũng không có nói gì, đợi khi đi qua hai ngã tư đường, cách xa lầu các một chút, Hỏa Long Đồng tử mới mở miệng nói.
“Hai vị đạo hữu, ta có một ước hẹn khác, sẽ không cùng đi với hai vị”.
“Lam huynh trong người có việc, xin cứ tùy tiện.
Chỗ ta cũng không xa, có cơ hội sẽ gặp lại” Lữ Lạc mỉm cười nói.
“Ừm, vậy Lam mỗ xin cáo từ!” Hỏa Long Đồng Tử cũng không khách khí.
Sau khi nói vài tiếng với Hàn Lập, liền hướng một nơi khác rời đi.
“Vị đạo hữu Hỏa Long này thật đúng là một người đặc biệt!” Hàn Lập nhìn bóng lưng đồng tử xa xa, đột nhiên cười nói.
“Bởi vì khi còn nhỏ Lam đạo hữu đã ăn nhầm một gốc dị thảo, cho nên thân hình vẫn luôn duy trỉ bộ dáng đồng tử.
Nhưng con người hào sảng ngay thẳng, có thể kết giao tin tưởng.
Hắn cũng là trưởng lão Cổ Kiếm Môn duy nhất thân quen với Lạc Vân Tông chúng ta”.
Hàn Lập nghe vậy, lông mi cau lại, trong lòng lại thầm nghĩ:
“Nghe ý tứ này, vậy các trưởng lão còn lại của Cổ Kiếm Môn đối với Lạc Vân Tông cũng không có thân thiện gì lắm”.
“Đúng rồi! Kế tiếp Hàn sư đệ có tính toán gì không? Bây giờ quay về nghỉ ngơi, hay là lại đi dạo chơi ở đia phương khác” Lúc này Lữ Lạc nhìn bốn phía một chút, sau đó lại hỏi.
“Ta muốn mua một ít tài liệu đặc thù, định đi mấy chỗ phường thị xung quanh xem một chút.
Có lẽ có thu hoạch ngoài ý muốn cũng không chừng” Hàn Lập cũng không có ý giấu diếm, liền nói thẳng.
“Vừa lúc, ta cũng muốn đi phòng đấu giá kiếm vài thứ.
Vậy tạm thời ta cùng Hàn sư đệ tách ra” Lữ lạc nghe Hàn Lập ý tứ muốn hành động một mình, cũng không phản đối liền đồng ý.
Do đó, Hàn Lập cùng Lữ lạc chia tay tại chỗ, tự mình hành động.
Mấy phường thị tại Thành Điền Thiên rất lớn, lớn hơn so với phường thị của ba phái tại Vân Mộng Sơn không biết bao nhiêu lần.
Hàn Lập đi tới một phường thị tại phía tây của Thành Điền Thiên, hướng hai bên cửa hàng không ngừng đánh giá.
Hàn Lập nói với Lữ Lạc là đi mua sắm tài liệu, cũng không phải là giả.
Hắc đích xác có ý định mua sắm một ít tài liệu chế phù hiếm thấy, chuẩn bị chế ra một ít phù lục cao cấp.
Mặc dù năm đó hắn có được rất nhiều da linh thú cùng máu huyết, nhưng luyện chế loại giấy phù cao cấp cùng loại mực cao cấp, dĩ nhiên còn cần một ít nguyên liệu phụ trợ khác mới được.
Điều này cũng vì Hàng Linh Phù mà hắn muốn luyện chế sau này, nên định chuẩn bị thật sớm từ trước, tranh thủ đem chế phù thuật của mình đề cao thêm một cảnh giới.
Mặc dù còn chưa cẩn thận nghiên cứu qua Hàng Linh Phù, nhưng uy lực của Hàng Liinh Phù dựa theo lời trên cốt phiến, thì thật sự không nhỏ.
Đủ để trong thời điểm mấu chốt có thể cứu hắn một mạng, Hàn Lập tự nhiên không dễ dàng bỏ qua.
Bất quá, khó khăn khi luyện chế phù này cũng không phải khó khăn bình thường, chính là loại ngũ hành phù rất khác thường.
Do đó, vì để đề cao xác suất thành công, hắn ngoại trừ tăng lên một chút năng lực chế phù, cũng cần phải đổi một cấy bút chế phù thật tốt.
Bút chế phù ban đầu, đã sớm không thích hợp.
Đáng tiếc chính là, tài liệu chế phù có thể mua dễ dàng, nhưng bút chế phù lại thật sự không dễ dàng có được.
Hai cửa hàng phường thị phía trước, cũng có mấy gian bán ra bút chế phù.
Thậm chí trong đó còn có bút chế phù đỉnh cấp hiếm thấy.
Nhưng Hàn Lập sau khi xem một lúc, cũng chỉ lắc đầu rời đi.
Bút chế phù này có lẽ đủ dùng để chế tạo phù lục cao cấp, nhưng nếu dùng để chế ra loại mật phù như Hàng Linh Phù, dĩ nhiên cũng không đủ.
Bút chế phù là dùng một loại linh khí mà chỉ có chế phù sư mới có thể sử dụng, cũng không thường gặp.
Đa số là hạ phẩm hoặc trung phẩm.
Bởi vì đối với một vị Chế phù sư mà nói, nếu pháp lực không đủ, lại cường hành sử dụng bút chế phù cao cấp, không những không thể đề cao hiệu suất chế phù, ngược lại còn gia tăng tỉ lệ thất bại.
Mà Chế phù sư bởi vì phân tâm tu luyện chế phù thuật, tu vi cũng không cao, thậm chí tám chín phần là ở Trúc Cơ Kỳ.
Chế phù sư có thể Kết Đan, cả tu tiên giới tại Thiên Nam cũng chỉ có mấy người mà thôi.
Về phần chế phù sư Nguyên Anh Kỳ, theo như Hàn Lập biết thì không có loại gia hỏa biến thái này.
Đa số sau khi tu vi tiến đến Nguyên Anh Kỳ, thì chỉ có một ít người là kiêm tu chế phù thuật mà thôi, cũng không phải là chuyên môn chế phù.
Mà chế phù thuật cùa mấy tu sĩ Nguyên Anh Kỳ này cũng sai lệch quá nhiều.
Trên cơ bản là chuyên môn tu luyện một hai loại phù lục cao cấp hữu dụng cho chính mình.
Nhưng bởi vì da cùng máu huyết của linh thú cao cấp rất thưa thớt, hiển nhiên cũng không cách nào luyện tập nhiều được, do đó xác suất thành công nhiều ít cũng có thể đoán được.
Điều này khiến cho phù lục cao cấp, so với đỉnh cấp pháp khí tại tu tiên giới có khi còn muốn quý hơn ba phần.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 5
Chương 679: Tàn Phù
Ngũ hành pháp thuật phù trong phù lục cao cấp cũng vậy, uy lực của đại bộ phận pháp thuật cao cấp, còn không bằng uy lực cường đại của việc sử dụng pháp bảo.
Tu sĩ sau khi Kết Đan, trên cơ bản đều đã buông tha cho việc tiếp tục tu luyện ngũ hành pháp thuật.
Bất quá, đây cũng không phải nói pháp thuật cao cấp không có một điểm hữu dụng.
Theo Hàn Lập biết, có không ít pháp thuật ngũ hành uy lực cường đại, chỉ cần thi triển ra, thậm chí ngay cả tu sĩ Nguyên Anh Kỳ cũng không dám cường ngạnh ngăn cản.
Nhưng những pháp thuật này tu luyện rất khó khăn, chính là lĩnh ngộ quán thông, thi triển cũng rất đầy phiền toái.
Hao phí điểm thời gian này, chi bằng trực tiếp dùng pháp bảo công kích.
Bất quá Hàn Lập mơ hồ nghe tu sĩ khác nói rằng, pháp sĩ Mạc Lan tựa hồ đã đột phá cực hạn này.
Nghiên cứu ra không ít thứ có thể trong nháy mắt thi triển ra đại uy lực.
Khiến cho pháp sĩ cấp thấp không cần dùng pháp khí, cũng có thể đánh với tu sĩ bình thường mà không rơi xuống hạ phong.
Mà pháp sĩ cao cấp có thể tại linh thuật phối hợp với sử dụng pháp bảo, càng như hổ thêm cánh, không hề nghi ngờ là có thể dễ dàng thắng tu sĩ cùng cấp.
Lúc này làm cho một số thế lực lớn ở Thiên Nam liên thủ đối kháng với người Mạc Lan, cũng chỉ có thể tự bảo vệ mình mà thôi, không cách nào chính thức ảnh hưởng được đối phương.
Hàn Lập từ sau khi ngưng tụ thành Nguyên Anh, liền bắt đầu khôn khéo nghiên cứu vài loại pháp thuật cao cấp thô thiển.
Rốt cục cũng có thể lĩnh ngộ được ba bốn loại, đương nhiên tốc độ thi triển vô cùng thê thảm.
Tin tưởng rằng muốn sử dụng mấy pháp thuật này trong đấu pháp, trừ khi có một màn phòng thủ mà địch nhân không thể phá vở, nếu không chưa đợi hắn làm phép được một nữa, cũng sớm bị tu sĩ cùng cấp tiêu diệt bảy tám lần.
Bất quá khi đối địch, sử dụng pháp bảo phối hợp với phù lục cao cấp, thật đúng là vô cùng lợi hại.
Nếu như có thể thi triển giống như phù lục cấp thấp, một hơi ném ra hai ba mươi cái phù lục công kích, đừng nói là tu sĩ củng cấp, ngay cả tu sĩ Nguyên Anh khi gặp phải, cũng chỉ có thể lập tức chạy trối chết.
Dù sao cái này cũng tương đượng với bị mười mấy tên tu sĩ Nguyên Anh Kỳ công kích, cho dù là pháp bảo hộ thân có nghịch thiên đi nữa, chỉ cần tu vi cực hạn vẫn là Nguyên Anh Kỳ thì cũng tuyệt không thể đón đỡ được.
Nhưng loại công kích này, ngẫm lại một lần công kích như thế liền tiêu hao mấy vạn linh thạch, cho dù là ai cũng không dám xa xỉ như thế.
Huống hồ giá cả của cao cấp phù lục tại tu tiên giới cũng rất khó nói, hầu hết phù lục có tính chất phụ trợ là chiếm đa số.
Hàn Lập một bên tự đánh giá, một bên không ngừng hướng pháp khí điếm cùng tạp hóa điếm hai bên nhìn lại, cũng chỉ có những cửa hàng khổng lồ mới có thể bán ra bút chế phù đỉnh cấp.
Những tiểu điếm nhỏ hơn cũng không cần tới hỏi, tám chín phần là không có loại pháp khí này, chứ đừng nói đến đỉnh cấp.
Có lẽ cá biệt trong một vài tiểu điếm thật có thế giấu cái trân phẩm gì đó, nhưng Hàn Lập cũng không nguyện ý lãng phí nhiều thời gian như vậy đi tìm.
Bằng không với nhiều tiểu điếm tại Thành Điền Thiên như vậy, không có thời gian mười ngày, sẽ không có khả năng một lần xem hết toàn bộ.
Trên phố ngoại trừ Hàn Lập, cũng có các tu sĩ khác ra ra vào vào cửa hàng hai bên đường, đang mua bán thứ gì đó với nhiều thần thái khác nhau.
Trong đó phần lớn là tu sĩ Trúc Cơ Kỳ, ngẫu nhiên cũng có một ít bộ phận tu sĩ Kết Đan xuất hiện.
Về phần tu sĩ Luyện Khí Kỳ, ngoại trừ tu sĩ của Thành Điền Thiên, còn tu sĩ từ bên ngoài đã ít lại càng ít.
Hàn Lập lần nữa đem tu vi che dấu tới Kết Đan Trung Kỳ.
Cho nên dù trên đường gặp phải rất nhiều tu sĩ, nhưng cũng chỉ là bị tu sĩ Trúc Cơ Kỳ dùng ánh mắt kinh sợ nhìn lại mà thôi.
Về phần tu sĩ Kết Đan, chỉ là đảo mắt qua.
Do đó, Hàn Lập cũng không có khiến cho quá nhiều người để ý, tự mình lại chậm rãi đi dạo xung quanh một cửa hàng khổng lồ.
Một lần nữa Hàn Lập lại thất vọng đi ra, thời gian một ngày bất tri bất giác đã qua hơn phân nữa.
Nhìn bầu trơi đã có chút biến thành màu đen, trong các cửa hàng cũng bắt đầu phát khởi Nguyệt quang thạch để thắp sáng.
Hàn Lập có chút do dự.
Hắn đang suy nghĩ có nên hay không trở về chỗ ở, hai là lại xem tiếp hai nhà nữa rồi trở về.
Nhưng đúng lúc này, một trận ồn ào cách nơi đó không xa vang đến, phảng phất như là có cái gì tranh chấp, một ít tu sĩ xung quanh tò mò đi tới.
Hàn Lập nhướng mày, hai tay lúc này chắp sau lưng, mặt không chút thay đổi quay người lại, định quay về chỗ ở.
Nhưng hắn chưa đi được hai bước, liền có một lời nói ác thanh phi thường lớn tiếng truyền đến.
“Như thế nào, tu sĩ Lạc Vân Tông các ngươi cũng vô lại như vậy sao? Đã phá hư đồ vật, không chịu bồi thường đã muốn đi?”
“Không phải không bồi, chính là tại hạ vừa mới mua đồ vật khác, trên người thật không có nhiều linh thạch như vậy.
Mà đây chỉ là Hỏa vân phù sơ cấp trung giai, như thế nào loại đòi ba trăm linh thạch.
Nhiều lắm cũng chỉ là hơn một trăm linh thạch.
Huống hồ không phải ta đã đem lệnh bài của bổn môn để ở chỗ này sao, đợi ta trở lại khách điếm sẽ hướng đồng môn khác mượn chút linh thạch rồi trở lại” Thanh âm của một nam tử tuổi còn trẻ khác, cũng có chút tức giận lớn tiếng phản bác.
Thân ảnh Hàn Lập vừa đi hai bước liền sững lại, thanh âm nam tử này như thế nào lại có chút quen tai, hình như là người hắn từng quen biết tại Lạc Vân Tông.
Hàn Lập sờ sờ cằm, sau khi suy nghĩ, liền xoay người lại hướng chỗ cửa hàng đang ồn ào đi đến.
Mặc kệ là ai, nhìn xem một chút rồi nói.
Dù sao thân hắn bây giờ là một trong tam đại trưởng lão của Lạc Vân Tông, thật sự không thể ra vẻ không liên quan.
Một lát sau, Hàn Lập từ xa chứng kiến.
Trước một tiệm tạp hóa nhỏ có hơn mười tu sĩ vây xem, bên trong dường như có mấy tu sĩ đang giằng co.
Trong có là một người mặc áo đen anh tuấn, vẻ mặt giận dữ, đúng là tại Thí Kiếm Đại Hội đã gặp qua, chính là Hỏa Vân Phong Tôn Hỏa.
Ngắn ngủn mười năm không gặp, vị thanh niên tên Tôn Hỏa này, khuôn mặt cũng không có nhiều biến hóa, bất quá tu vi tinh tiến không ít.
Mà ở đối diện hắn, chính là ba tên tu sĩ bản địa vẻ mặt bất thiện, nhìn bộ dáng tựa hồ là chưởng quỹ và tiểu nhị của cửa hàng này.
Lúc này một gã tu sĩ trong đó trông có vẻ như là chưởng quầy, hai mắt trừng hướng Tôn Hỏa nói:
“Một khối lệnh bài không đáng giá, ta giữ nó có ích lợi gì.
Vạn nhất ngươi không cần lệnh bài này, sau khi trở về lập tức phản hồi Lạc Vân Tông, chẳng lẽ ta phải ngàn dặm đuổi tới Khê Quốc.
Hãy bớt sàm ngôn đi, nếu không có linh thạch, vậy đem thứ gì đó trong Túi trữ vật lấy ra, để lại cho ta.
Về phần Hỏa vvân phù này, ngươi cho rằng giồng như là một loại trung cấp phù lục sao, nó chính là tác phẩm của Điền Thiên Thành chế phù đại sư.
Há có thể so sánh như với hỏa vân phù khác.
Lấy của ngươi ba trăm linh thạch là đã tiện nghi cho ngươi.
Chẳng lẽ tu sĩ Lạc Vân Tông, đều là quỷ đói?”
Nói xong lời này, tên chưởng quỷ liếc mắt một cái với tên tiểu nhị đang đứng một bên, trên mặt lộ ra vài phần thương tiếc, tựa như là rất thiệt thòi.
“Tốt! Đồ vật là của các ngươi, các ngươi muốn nói như thế nào, thì nói như thế ấy.
Hỏa vân phù bình thường, các ngươi cũng có thể nói thành là do chế phù đại sư luyện chế ra” Tôn Hỏa vừa nghe vậy, liền nổi giận cười rộ lên.
“Như thế nào, có phải là đại sư luyện chế phù hay không, ngươi có thể phân biệt? Thật ra là ngươi không muốn bồi thường tổn thất của bổn điếm.
Nếu đã như vậy đừng trách ta không thể không thông tri cho chấp pháp sử” Chưởng quỷ cười lạnh một tiếng, không khách khí uy hiếp.
Tôn Hỏa nghe vậy, mặt liền đỏ lên.
Chấp pháp sử Cửu Quốc Minh đến, thiện vị người nào, không cần hỏi hắn cũng biết.
Huống hồ chuyện này, thật đúng là không bẩn thỉu.
Xem ra lần này thật sự là không ổn.
Sắc mặt âm tình hồi lâu, Tôn hỏa dậm chân, đột nhiên hướng Túi trữ vật bên hông vỗ một cái.
Nhất thời một tá các phù lục nhiều màu xuất hiện trên tay, đa số đều là phù lục cấp thấp.
“Mặc dù mấy phù lục này cấp bậc không cao, nhưng cũng đáng giá hai ba trăm linh thạch” Tôn Hỏa nghiến răng nghiến lợi nói.
Chưởng quỹ nghe vậy, chậm rãi nói:
“Này cũng không sai biệt lắm!” Sau đó tay định thu lấy.
“Ồ, cái này không được!”
Không chờ chưởng quỹ đem phù lục bắt lấy, ánh mắt Tôn Hỏa hướng đám phù lục trong tay đảo qua, sắc mặt đột nhiên biến thu tay lại, lập tức từ trong đám phù lấy ra một cái phù lục màu vàng đã bị tàn phá gần một nữa giữ lại.
“Hừ! Chỉ là một là bùa bị hư hao như vậy, sao lại khẩn trương? Lạc Vân Tông các ngươi thật đúng là nghèo đói” Chưởng quỹ nọ sau một lúc sững sốt, mặt lộ vẻ châm chọc nói.
Sau đó bàn tay một lần nữa đưa về phía trước, muốn lấy đám phù kia.
Nhưng ngay lúc này, một bóng người chợt lóe lên trước mắt, bỗng nhiên xuất hiện một người tiến đến cạnh hai người họ, đem phù lục này giữ lại.
Tôn Hỏa cũng bị giật mình, tên chưởng quỹ kia lại càng kinh sợ lui về phía sau vài bước, kêu lên:
“Là ai, muốn làm cái gì?”
“Không việc gì! Chỉ là nghe các hạ nhiều lần nói Lạc Vân Tông chúng ta thế này thế nọ, các hạ có thể lập lại cho Hàn mỗ lần nữa xem?” Tu sĩ đi tới này, mặt không chút thay đổi lạnh nhạt nói.
Vừa mới nói xong, một cổ khí thế kinh người từ trên người hắn thả ra, linh áp thật lớn đè xuống, nhất thời làm cho thần sắc tu sĩ xung quanh không khỏi đại biến lùi lại mấy bước.
Có chút tu sĩ tu vi kém cỏi liền cảm thấy như thái sơn áp đỉnh, trực tiếp nữa quỳ trên mặt đất.
Hai gã tu sĩ Kết Đan vừa mới đi ngang qua thì tốt hơn một chút, thân hình dao động một chút, sau đó một người trong đó sắc mặt kinh hoàng thất thanh nói:
“Tu sĩ Nguyên Anh Kỳ! Tiền bối, người…”
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 5
Chương 680: Thệ Ngôn Dữ Tuyển Trạch
Hàn Lập nghiêng đầu, lạnh lùng hướng hai gã tu sĩ Kết Đan liếc mắt một cái, lập tức đem lời nói chưa hoàn thành của người nọ nuốt trở lại trong bụng.
Bọn họ là hai gã tu sĩ trung niên xa lạ, Hàn Lập cũng không nhận ra.
Cũng không biết là tu sĩ phái nào.
Lúc này, chưởng quỹ cùng hai gã tiểu nhị của cửa hàng đứng trước mặt Hàn Lập, dưới linh áp gần trong gang tấc, không cách nào nhúc nhích mảy may.
Vẻ mặt bọn họ hoảng sợ, khi vừa nghe Hàn Lập là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ, hồn phách liền bị hù dọa bay lên trời, vội vàng mở miệng nghĩ muốn cầu xin tha thứ.
Nhưng trọng lực trên người ba người tựa như thái sơn, ngay cả hô hấp cũng không được, sao còn có thể mở miệng mà nói được.
Tu sĩ bốn phía mặt mỗi người cũng không còn chút máu, tu sĩ có chút nhát gan sợ hãi, sớm lặng lẽ rút đi.
Tôn Hỏa đứng ở phía sau Hàn Lập, bởi vì được Hàn Lập đặc thù chiếu cố, ngoại trừ cũng bị buộc phải lùi lại mấy bước, cũng không có bất cứ cái gì khác thường.
Bất quá sau khi hắn nhận ra Hàn Lập, liền lập tức tiến lên hành đại lễ, cung kính nói:
“Đệ tử Tôn Hỏa, tham kiến Hàn sư tổ”.
Hàn Lập không hề để ý tới ba người trước mặt, quay người lại, ánh mắt hướng phù lục chỉ có một nữa trong tay Tôn Hỏa liếc một cái, mới gật đầu nói:
“Xem ra không cần ta nhiều lời, ngươi cũng biết thân phận của ta bây giờ”.
“Đệ tử ngày đó không biết chân thân của sư tổ, đã nói nhiều lời cuồng vọng như vậy, mong sư tổ thứ tội!” Tôn Hỏa nhớ lại tình hình tại thánh địa bất kính với Hàn Lập, trong lòng cảm thấy bất an, trong miệng thành thật thỉnh tội.
“Ngày đó ta còn chưa trở thành Trưởng lão của bổn tông, tự nhiên sẽ không trách cứ ngươi.
Phù lục trong tay ngươi, hình như cùng ta có chút quan hệ” Hàn Lập nhìn chằm chằm Tôn Hỏa, chậm rãi nói.
“Tàn phù, chẳng lẽ sư tổ chính là…” Tôn Hỏa ngẩn người, mừng rỡ định nói cái gì, nhưng xa xa có một đạo ngân hồng từ khoảng không bay tới.
“Việc này nói sau” Hàn Lập khoát tay chặn lại lời nói của Tôn Hỏa.
Hai mắt nhìn về độn quang phía xa.
Tu sĩ có thể tại Thành Điền Thiên bay độn không ảnh hưởng, tự nhiên chỉ có chấp pháp sử Cửu Quốc Minh.
Bọn họ chuyên môn phụ trách trật tự giao dịch của cả Thành Điền Thiên.
Tôn Hỏa hiển nhiên không dám nói tiếp, thành thật đứng tại chỗ.
Nhưng trong lòng hắn thật sự không áp chế được hưng phấn, bất giác bàn tay nắm phù lục càng cẩn thận.
Lúc này, đạo quang hoa kinh hồng nọ tại trước người Hàn Lập nội liễm, hiện ra một kim phát lão giả.
Bộ dáng có tu vi Kết Đan Trung Kỳ, trước ngực có đồ án một thanh tiểu kiếm màu vàng, đúng là dấu hiệu của Chấp pháp sử.
Lão giả từ xa bay vụt đến, tự nhiên là cảm ứng được Hàn Lập vừa rồi đã thả ra khí thế kinh người.
Nhưng vì chức trách, cho nên dù biết rõ nơi này có tu sĩ Nguyên Anh Kỳ đang phát uy, cũng chỉ có thể kiên trì bay tới.
Khi hắn thấy Hàn Lập đang đứng tại trên đường bất động, hai tay liền ôm quyền nói:
“Vãn bối chấp pháp sử Điền Thiên Thành Vũ Phỉ, không biết tiền bối vì sao tức giận, có gì phân phó vãn bối” Vị tu sĩ chấp pháp này, đối mặt với một vị tu sĩ Nguyên Anh, hiển nhiên phi thường khách khí.
“Không có gì.
Chỉ là đi ngang qua nơi này, nghe thấy chủ điếm của quý thành đối với Lạc Vân Tông chúng ta có chút phê bình, cho nên muốn cho vị đạo hữu này tại trước mặt Hàn mỗ lập lại lần nữa mà thôi” Hàn Lập chắp hai tay sau lưng, lãnh đạm nói.
“Khẳng định là vị chưởng quỷ này hồ ngôn loạn ngữ, ba người bọn họ như thế nào có dũng khí đắc tội tiền bối.
Ba người các ngươi còn không mau đến bồi tội” Lão giả vừa nghe Hàn Lập nói vậy, liền cảm thấy đau đầu, chuyện tình liện lụy đến thanh danh của tông phái như vậy, là lớn hay nhỏ, thật khó có thể nói rõ.
Cho nên trước hết nói một câu ứng phó, lập tức hướng ba người chưởng quỹ khiển trách.
Hàn Lập đã đem linh áp thả ra, cho nên ba người cuối cùng cũng có thể run rẫy bò trên mặt đất đi tới.
Chưởng quỹ nọ nghe vậy, mặt không chút máu lập tức nói:
“Tiền bối, vừa rồi vãn bối mới chỉ là nói chơi mà thôi, quyết không có ý tứ vô lễ đối với quý tông.
Mới vừa rồi vị đạo hữu này làm hư Hỏa vân phù, vãn bối tình nguyện không cần bồi thường.
Xem như là bồi tội với tiền bối”.
Hàn Lập nhướng mày, thần sắc không giảm bớt, ngược lại càng thêm âm trầm.
“Như thế nào, ngươi nghĩ rằng ta đứng ở chỗ này, là muốn chiếm của ngươi tiểu tiện nghi sao? Trước đưa cho ta xem một chút Hỏa vân phù trong hộp của ngươi có phải là phù lục do đại sư chế tạo không đã.
Nếu là thật sự, ta hiển nhiên sẽ thay mặt trong tông vì đệ tử này bồi thường linh thạch cho ngươi.
Nhưng nếu không phải, hắc hắc!” Mặt Hàn Lập mang vẻ bất thiện cười lạnh nói.
“Không cần tiền bối xem, Hỏa vân phù này của ta chỉ là bình thường.
Vãn bối tình nguyện nhận phạt” Chưởng quỹ này cũng cơ trí, không chờ Hàn Lập lấy hộp gỗ xem xét, liền trực tiếp bộc lộ.
Nghe lời này, Hàn Lập không hề nói gì, chỉ là hướng chấp pháp một bên liếc mắt một cái.
Lão giả vừa thấy tình hình này, còn không biết nên làm thế nào, lúc này khom người nói:
“Tiền bối xin yên tâm, chủ điếm này phá hư quy củ.
Vãn bối sẽ phạt nặng, chắn chắn cấp cho tiền bối một cái bàn giao”.
“Đã có lời này, vậy do ngươi xử lý.
Ta cũng không có thời gian quản việc nhỏ này.
Tôn Hỏa, theo ta đi!” Hàn Lập lạnh nhạt nói xong, thân hình chợt lóe, bỗng nhiên xuất hiện bên cạnh Tôn Hỏa, sau đó hoàng quang chớp động, thân hình hai người trên mặt đất bỗng biến mất không thấy.
Tu sĩ xung quanh sợ hãi than một trận, thổ độn pháp thần diệu bậc này, hiển nhiên không có mấy người trong bọn họ từng thấy qua.
Lão giả thấy vậy, mới thật sự yên lòng.
Bất quá, hắn quay đầu nhìn ba người chưởng quỷ, sắc mặt băng hàn nói:
“Ba người các ngươi theo ta đi.
Đem chuyện tình mới vừa rồi đàng hoàng nói một lần cho ta.
Chuyện này không thể chấm dứt như vậy”.
Chưởng quỹ nọ nghe vậy, trong tim lại đập mạnh lần nữa, nhất thời khóc lóc thảm thiết.
Tại một thạch ốc tĩnh mịch không một bóng người, thân ảnh Hàn Lập cùng Tôn Hỏa trong mản hào quang bao phủ hiện ra.
“Tại chỗ này, hãy đem nữa phù lục nọ lấy ra, cho ta xem một chút” Hàn Lập thâm ý sâu sắc liếc mắt nhìn Tôn Hỏa một cái, mới nói.
“Vâng, sư tổ!” Tôn Hỏa không chần chờ, hai tay lập tức dâng lên phù lục.
Tay Hàn Lập tiếp nhận phù lục, liếc mắt nhìn quét qua một cái, bàn tay không tiếng động vừa lật, lại có thêm một nửa phù lục xuất hiện.
Sau đó tại ánh mắt không chớp của Tôn Hỏa, Hàn Lập đem hai phiến phù lục đến cùng nhau, chỗ hé ra hoàn toàn ăn khớp, một khe hở cũng không có.
Một tia lo lắng trong lòng của Tôn Hỏa cũng biến mất vô ảnh vô tung, không chút do dự hướng Hàn Lập cúi đầu bái một lần nữa.
“Tôn Hỏa bái kiến chủ nhân”.
Thần sắc Hàn Lập không thay đổi, gật gật đầu, sau đó hồng quang trên tay phát ra, hai phiến phù lục hóa thành tro bụi, biến mất vô ảnh vô tung.
Tôn Hỏa cả kinh, nhưng lập tức liền trấn định.
Hàn Lập thấy vậy, đối với loại định lực này dường như cũng hài lòng.
“Xem ra ngươi thật sự là hậu nhân của Tôn Nhị Cẩu.
Bất quá trước đừng vội vàng kêu ta là chủ nhân, hãy nói cho ta biết ngươi là tử tôn đời thứ mấy?” Hàn Lập thong dong hỏi.
“Tiểu nhân là huyền tôn đời thứ bảy” Tôn Hỏa không suy nghĩ liền trả lời.
“Năm đó Tôn Nhị Cẩu thề, thế hệ Tôn gia nhà hắn sẽ nhận ta làm chủ.
Nhưng năm đó bởi vì một ít nguyên nhân đặc thù, ta không có ở tại Thiên Nam.
Cho nên Tôn gia các ngươi chưa bao giờ chính thức làm nô phó của ta, ta cũng không có đối với Tôn gia các ngươi làm cái gì che chở.
Bây giờ ngươi là hậu nhân của Tôn gia, cũng tiến vào tu tiên giới.
Vậy lời thề năm đó, cũng không nhất định có ý nghĩa.
Nhưng dựa vào một điểm tình cảm đối với tổ tiên ngươi năm đó, ta có thể cho ngươi hai cái lựa chọn”.
“Một là ta trực tiếp cho ngươi một cái chỗ tốt, tỷ như đan dược hoặc là một ít đồ vật pháp khí.
Nhưng từ nay về sau ngươi và ta sẽ không liên quan.
Không nên trông cậy sau này ta sẽ chiếu cố.
Lựa chọn khác, là ngươi vẫn nguyện ý kế thừa lời thề của tổ tiên, tiếp tục nhận ta làm chủ nhân.
Nhưng ta sẽ hạ cấm chế trên người ngươi, để cam đoan ngươi sẽ không phản bội ta.
Đồng thời cũng sẽ giao cho ngươi đi làm một ít sự tình, có chút nguy hiễm cũng không chừng.
Nhưng ta sẽ bồi thường, ta sẽ tận lực đề cao tu vi của ngươi, đối với tu luyện của ngươi sẽ tiến hành chỉ điểm, cũng cung cấp cho ngươi một ít chỗ tốt mà ngươi không tưởng tượng được, sẽ không bạc đãi ngươi.
Phỏng chừng chỉ cần tư chất của ngươi không phải quá kém, sẽ có hy vọng kết đan” Khóe miệng Hàn Lập nhếch lên, bình tĩnh nói.
Nghe những lời này, sắc mặt Tôn Hỏa âm tình bất định, trong mắt có một tia bất định.
Hiển nhiên lời nói này nằm ngoại dự đoán của hắn, làm cho hắn nhất thời không biết phải như thế nào.
Sau một hồi lâu, một tia quyết tâm hiện lên trên mặt Tôn Hỏa.
“Sư tổ, ta…”
“Không cần phải gấp gáp trả lời.
Vì phòng ngừa ngươi đổi ý, hay là chờ sau khi hội giao dịch kết thúc, quay về tông môn hãy cho ta câu trả lời rõ ràng.
Trong khoảng thời gian này, ngươi suy nghĩ những lợi hại trong đó cho thật kỹ, rồi trở lại động phủ tìm ta” Hàn Lập lại ngoài ý muốn cắt đứt lời Tôn Hỏa, bình tĩnh nói.
“Đệ tử tuân mệnh, đa tạ sư tổ thông cảm!” Tôn Hỏa sau khi ngẫm lại, cảm thấy như vậy cũng thỏa đáng, vội vàng mở miệng đáp ứng.
“Tốt.
Ta còn có chuyện trọng yếu khác.
Ngươi hãy tự thu xếp!” Hàn Lập chậm rãi gật đầu, hoàng quang quanh người, một lần nữa biến mất.
Tôn Hỏa không có lập tức rời đi, lại cúi đầu trầm ngâm hơn nữa ngày, mới thở dài một tiếng chậm rãi thoát ly.
Mà lúc này, Hàn Lập đã đi đến trước chỗ lầu các của mình, ngửa đầu nhìn màn đêm buông xuống, thần sắc trên mặt hiện lện một tia cổ quái.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 5








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







![[Dịch] Tào Tặc [Dịch] Tào Tặc](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Tao-Tac-Audio-Truyen.jpg)