Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 387 : Chuyện Xưa (c1931-c1935)
❮ sautiếp ❯Chương 1931: Chuyện Xưa
Theo thần thức của hắn tản ra, thân thể Bạch Tiểu Thuần chấn động mạnh, mắt còn trợn tròn, tim đập rộn lên, hít thở cũng trở nên dồn dập.
Hắn chỉ vào phía trước, lập tức nhìn về phía đám người Tống Quân Uyển.
– Các ngươi…
Bạch Tiểu Thuần có phần không có thể nào tin tưởng nổi.
Bên trong thần thức của hắn thật sự đã thấy tất cả.
Ngoài dự liệu của hắn, ở trong thần thức của hắn, hắn thấy rõ ràng phía xa có một châu.
Phạm vi châu này, cùng thế giới Thông Thiên chênh lệch không bao nhiêu.
Bên trong vốn không có sông, nhưng rõ ràng được nhân lực xây dựng ra bốn đường sông lớn!
Bốn đường sông lớn này lan tràn ra.
Về phần khu vực trung tâm, lại là một mảnh nước biển.
Chính xác mà nói, đây cũng là một hồ nước.
Nhưng so với Thông Thiên Hải, kích thước giống nhau gần như đúc!
Bốn con sông này, chính là biển này lan tràn ra.
Cùng lúc đó, ở hai bờ sông của bốn con sông này, mọi chỗ đều có tông môn mọc lên như rừng.
Thậm chí ở chỗ xa hơn, Bạch Tiểu Thuần còn thấy được Trường Thành, thấy được Cự Quỷ Thành bên ngoài Trường Thành… Cùng với Khôi Hoàng Thành trước kia!
Tất cả những điều này, thình lình chính là… thế giới Thông Thiên!
Điều này hiển nhiên là do mọi người tập hợp rất nhiều nhân lực vật lực, hoàn toàn cải tạo châu này, hoàn toàn hoàn nguyên tất cả của thế giới Thông Thiên.
Hành động vĩ đại như vậy, khiến cho tâm thần Bạch Tiểu Thuần không ngừng chấn động.
Trên thực tế, thần thức của hắn tản ra, vốn có thể bao trùm toàn bộ Tiên Vực Vĩnh Hằng.
Nhưng tim hắn không ở chỗ này, cũng tất nhiên không chú ý tới biến hóa của châu này.
Quan trọng nhất, là sau khi Bạch Tiểu Thuần trở về, chuyện trải qua quá mau quá nhiều.
Cho nên cho tới bây giờ, hắn mới hiểu, nơi đây tự nhiên được xây dựng đến trình độ như vậy.
Nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần giật mình cùng chấn động, Đại Thiên Sư cười.
– Bệ hạ, đây là trong những năm ngài đang bế quan tu luyện, vì mấy vị hoàng hậu nhớ nhà, lão hủ cùng với những người khác đều rất tưởng niệm đối với quê hương, cho nên lão phu làm chủ, tập hợp gần như tất cả người của thế giới Thông Thiên, để cho bọn họ cung cấp ký ức, cuối cùng mới dẫn tới ở đây hoàn nguyên tất cả dựa theo ký ức đi ra.
– Ta nghĩ, ở đây có thể làm nơi ký thác cho tu sĩ thế giới Thông Thiên, khiến bọn họ ở chỗ này không xa lạ gì.
Đồng thời, cũng có thể còn có lực ngưng tụ, đồng thời còn có thể trở về cố thổ trước kia, đi cảm nhận năm tháng hồi ức.
– Chỉ là đáng tiếc, sau khi xây dựng được, lại liên tiếp xuất hiện biến cố, chưa kịp bẩm báo bệ hạ.
Mà giờ khắc này cũng vì bị hoang phế, không có mở ra đối với bên ngoài.
Đại Thiên Sư xúc động, về phía Bạch Tiểu Thuần ôm quyền cúi đầu.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần kích động, cảm nhận tất cả mọi thứ bên trong thần thức.
Trong mắt của hắn lộ ra vẻ hồi ức, giống như ký ức trước kia thoáng cái mở ra cửa lớn, thả ra ngoài, tràn ngập ở trước mắt.
– Được, được!
Bạch Tiểu Thuần cười ha hả, thân thể thoáng lắc một cái, bước vào châu này trước.
Mọi người theo sau lưng Bạch Tiểu Thuần, thần sắc đều mang theo sự hồi ức cùng xúc động, bước vào thế giới Thông Thiên mới này.
Đi ở bên trong thế giới Thông Thiên, tâm tình Bạch Tiểu Thuần kích động.
Hắn nhìn sơn hà ở đây, ở đông mạch Thông Thiên này.
Nơi hắn đi tới trước hết, là Mạo Nhi Sơn!
Hình dáng của Mạo Nhi Sơn cùng trong trí nhớ của hắn, chênh lệch không bao nhiêu.
Thậm chí ngay cả căn nhà trong thôn trang dưới chân núi, cùng trong trí nhớ của hắn cũng giống nhau như đúc.
Đứng ở đỉnh núi Mạo Nhi Sơn, hai mắt Bạch Tiểu Thuần nhắm nghiền.
Mọi người đi theo phía sau hắn, lúc này đều chú ý tới thần sắc chìm đắm trong hồi ức trên mặt của Bạch Tiểu Thuần.
Hồi lâu, khi Bạch Tiểu Thuần mở hai mắt ra, trên mặt hắn lộ ra dáng vẻ tươi cười hồn nhiên hình như thuộc về hắn trước kia.
– Cũng không biết các ngươi có biết hay không… Lại nói tiếp, nơi này chính là địa phương năm đó ta bái nhập Linh Khê Tông… Phụ thân ta cho lưu lại một cây hương, và nói với ta.
Chỉ cần đốt hương, sẽ có tiên nhân tới dẫn ta đi.
– Vì vậy ta lại tới nơi này đốt.
Chỉ là mỗi lần đốt, đều có thiên lôi cuồn cuộn.
Ta sợ nên nhiều lần đều buông tha.
Cho đến thời điểm lần thứ mười ba, ta mới cắn răng chịu đựng thiên lôi, đốt cây hương này.
Vì vậy… Gặp được Lý thúc.
Bạch Tiểu Thuần khẽ nói thì thào, quay đầu lại nhìn về phía Lý Thanh Hậu, giống như đang nhìn phụ thân của mình.
Lý Thanh Hậu già, tóc có chút hoa râm.
Lúc này hắn cũng nhìn Bạch Tiểu Thuần, trên mặt lộ ra nụ cười hiền lành, trong lòng tràn đầy xúc động thổn thức.
– Chính là tên tiểu tử thối nhà ngươi, những năm này đốt hương đốt tới hơn mười lần.
Mỗi lần ta đều đi ra, có thể đi đến phân nửa, ngươi lại tắt hương.
Lúc đó ta còn nghĩ, chờ ta tìm được ngươi, xem ta có thu thập ngươi một trận hay không.
Lý Thanh Hậu cười mắng.
Bạch Tiểu Thuần có chút xấu hổ, vội ho một tiếng.
– Lý thúc, việc này cũng không cần nói…
Nghe được lời hai người nói chuyện, đám người Tống Quân Uyển cùng Hầu Tiểu Muội, trên mặt đều lộ ra ý cười.
Trên thực tế, ngọn núi này lại dựa theo ký ức của Lý Thanh Hậu đi tu sửa xây dựng đi ra.
– Ta từ nơi này, được Lý thúc dẫn theo, đi tới Linh Khê Tông…
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn về phía xa, thân thể bước lên trước.
Mọi người bên cạnh hắn tu vi của cũng không tầm thường, lúc này đều cất bước, vượt qua hư vô.
Thời điểm xuất hiện đã ở Linh Khê Tông.
Linh Khê Tông cùng ký ức của Bạch Tiểu Thuần, hoàn toàn đồng nhất.
Thậm chí một ít bậc thang gỗ, cũng như vậy.
Sau khi đến nơi này, Bạch Tiểu Thuần xuất hiện ở trong viện nhà bếp.
– Chính là ở chỗ này, ta gặp được đại sư huynh.
Lúc đó nơi này chính là có tám người mập mạp.
Ta vừa tới, đã nhìn thấy tám người mập mạp chạy vội, khiến cho ta khiếp sợ… Nhất là đại sư huynh, đây hoàn toàn chính là một núi thịt.
Bạch Tiểu Thuần chỉ vào Trương Đại Bàn, tiếng cười truyền ra.
Trương Đại Bàn cũng có chút ngượng ngùng, sờ sờ mũi, sau đó cười hắc hắc lên.
– Ta lúc đó còn đang suy nghĩ, người này mới tới thế nào gầy như vậy, phải cố gắng bồi bổ cho hắn.
Nhưng không nghĩ tới lại nhìn nhầm.
Từ sau khi Bạch Tiểu Thuần tới, nhà bếp chúng ta ở trên phương diện ăn trộm, từ nay về sau mở ra một cánh cửa lớn mới.
Chuyện này rất nhiều người cũng không biết.
Lúc này nghe nói, tất cả đều cảm thấy rất mới mẻ.
Nhất là Công Tôn Uyển Nhi cùng Chu Tử Mạch, càng hiếu kỳ hơn.
Trương Đại Bàn mắt thấy nhiều người nhìn mình như vậy, vì vậy mặt mày hớn hở bắt đầu nói tới chuyện mình cùng Bạch Tiểu Thuần năm đó.
Thời điểm nói có nên nói đến chuyện cuồng ma ăn trộm gà hay không, Hầu Tiểu Muội cũng kinh ngạc kêu lên một tiếng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1932: Cuộc Sống Truyền Kỳ (1)
– Năm đó cuồng ma ăn trộm gà, quả nhiên là ngươi!
Bạch Tiểu Thuần càng xấu hổ, chỉ vào một chỗ căn phòng trong viện nhà bếp, vội vàng mở miệng nói.
– Còn có ở đây, trước đây Hứa Bảo Tài đỏ mắt với thân phận nhà bếp của ta, lại cầm một bức thư máu, ném tới trước mặt của ta, muốn tới khiêu chiến ta…
Hứa Bảo Tài trợn trừng mắt, cười hắc hắc, không nói gì.
Bạch Tiểu Thuần mắt thấy những người khác giống như không chú ý tới mình ở đây, vẫn đang nghe Trương Đại Bàn nói chuyện mình trước kia là cuồng ma ăn trộm gà, nhất thời đau đầu, vội vàng lôi kéo mọi người rời khỏi nhà bếp.
Thời điểm đến cái bậc thang đi thông trên núi thí luyện kia, nhìn bậc thang cuối cùng, Bạch Tiểu Thuần cười.
– Nơi này chính là nơi ta cùng với tiểu muội lần đầu tiên gặp mặt.
Hầu Tiểu Muội cũng nhìn cái bậc thang này, trên mặt lộ ra nụ cười ngọt ngào, giống như trở lại năm đó…
Một năm kia, một thiếu niên, bên cạnh theo hai người béo mập, chặn ở cái bậc thang này, vơ vét tài sản tất cả đệ tử thí luyện qua lại…
Một năm kia, một tiểu nha đầu, giống như cây ớt nhỏ vậy, đi đến nơi này, nhìn thấy người thiếu niên kia, tim bỗng nhiên đập nhanh hơn…
Bạch Tiểu Thuần nhìn Hầu Tiểu Muội, Hầu Tiểu Muội cũng nhìn Bạch Tiểu Thuần, hai người hình như đều trở lại trước kia.
Hồi lâu, khi Bạch Tiểu Thuần đi lên Linh Khê Tông, đi tới bắc bờ, hắn đi tới Vạn Thú Lâm, ở chỗ này hắn thấy được chỗ ở cùng Thiết Đản trước kia.
Nhìn nơi đây, trí nhớ của hắn trở lại thời khắc Thiết Đản sinh ra.
– Thiết Đản…
Bạch Tiểu Thuần khẽ kêu lên.
Trong nháy mắt Thiết Đản lại gào thét lao đến, đứng ở bên cạnh hắn, thân thể còn thu lại thành hình dạng thành tựu năm đó.
Bộ dáng khả ái này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần sau khi nhìn thấy, trong lòng càng ấm áp hơn.
– Chính là ở chỗ này, Thiết Đản ra đời.
Trong sự xúc động nhớ lại của Bạch Tiểu Thuần, bên trong con mắt Thiết Đản, cũng lộ ra quấn quýt như trẻ nhỏ quấn cha mẹ trước sau như một.
Lại như vậy, ở bên trong Linh Khê Tông này, Bạch Tiểu Thuần đi qua mỗi một nơi, sẽ dừng lại, hồi ức những chuyện đã qua.
Cửa lớn ký ức sau khi mở ra, giống như cuồn cuộn không dứt, khiến người ta trong lúc vô tình chìm đắm ở bên trong.
Cho đến khi rời khỏi Linh Khê Tông, đi tới Huyết Khê Tông.
Ở trên đỉnh núi trong Huyết Khê Tông, ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần rơi vào chỗ Tống Quân Uyển.
Tống Quân Uyển cười.
Giờ phút này, dáng vẻ tươi cười của nàng rất đẹp.
– Lại nói tiếp, trước đây ta đi tới Huyết Khê Tông, là mang theo mặt nạ… Hóa thân Dạ Táng, tới nơi này vốn không có dự định lừa gạt một đạo lữ về nhà.
Ta chỉ là muốn đi khuê phòng của Quân Uyển nàng, đi trộm một bảo bối.
Bạch Tiểu Thuần sờ sờ mũi, cười hắc hắc nói.
Hắn thuận tiện lấy ra con rùa đen nhỏ.
Không đợi con rùa đen nhỏ lộ ra bất mãn, Bạch Tiểu Thuần lại chỉ vào con rùa đen nhỏ, nói.
– Chính là nó, trước đây liền vì trộm nó đi, không nghĩ tới cuối cùng… lại còn trộm đi một đạo lữ.
Nói đến đây, Bạch Tiểu Thuần cũng mơ hồ có chút đắc ý.
Vốn trên mặt Tống Quân Uyển có vẻ tươi cười, nhưng nghe một hồi, lại trừng mắt lên.
Bạch Tiểu Thuần cười ha ha một tiếng, ánh mắt rơi vào trên người Thần Toán Tử.
– Hanh Hanh Tử, ở đây cũng là nơi chúng ta gặp nhau.
Còn nhớ rõ năm đó bộ dạng bỉ ổi này của ngươi… Không nghĩ tới ngươi từ đó về sau, tự nhiên ở trên phương diện gieo, có thiên phú như thế.
Lúc này thân phận của Bạch Tiểu Thuần đã khác, lời của hắn đám người Tống Quân Uyển cùng với Trương Đại Bàn dám đi đánh trả, nhưng Thần Toán Tử không dám.
Hắn chỉ có thể cười khổ, trong lòng cũng có thổn thức.
Sau khi thật sự hồi ức lại chuyện cũ, sẽ phát hiện cuộc sống thật sự rất kỳ diệu.
Nếu như không phải năm đó quen biết, có thể hiện tại, mình cũng không còn là bộ dạng bây giờ.
Ở bên trong thế giới Thông Thiên này, sau khi đi một vòng, Bạch Tiểu Thuần đi Trường Thành, đi vào Man Hoang.
Ở đây mức độ hoàn nguyên so với bên trong thế giới Thông Thiên hình như còn muốn chân thật hơn một ít.
Ngoại trừ không có oan hồn ra, tất cả những thứ khác đều giống với trong trí nhớ của Bạch Tiểu Thuần.
Ở chỗ này, Bạch Tiểu Thuần phát hiện mê cung năm đó cùng Chu Tử Mạch lần đầu tiên đấu pháp, cũng bị hoàn nguyên ra.
Ở bên trong mê cung này, Bạch Tiểu Thuần cười.
Hắn không cần suy nghĩ đã biết, mê cung này nhất định là do Chu Tử Mạch dựa theo ký ức cung cấp, sau đó mới xây dựng đi ra.
Dù sao năm đó đi vào một tầng cuối cùng của mê cung này, chỉ có hai người hắn cùng với Chu Tử Mạch.
– Trước đây chính là ở chỗ này, Tử Mạch… Ngươi thiếu chút nữa đánh ta tới chết, ngươi biết không?
Nhớ tới chuyện năm đó, Bạch Tiểu Thuần lại cười nhìn về phía Chu Tử Mạch.
Chu Tử Mạch trợn mắt, hừ một tiếng.
– Ta năm đó nếu như thật sự đánh cho ngươi chết, vậy cũng tốt.
Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng.
Đối với câu trả lời của Chu Tử Mạch, hắn chỉ có thể cười khổ.
Những người khác ở bốn phía xung quanh cũng đều mỉm cười, dường như đối với lời Bạch Tiểu Thuần nói, không phải quá tin tưởng.
– Là thật.
Ta thiếu chút nữa lại chết ở chỗ này.
Chỉ là vì một hồn Thiên Nhân…
Bạch Tiểu Thuần bất đắc dĩ giải thích một câu.
Chu Tử Mạch có chút mặt đỏ.
Hiện tại nhớ lại chuyện năm đó, hồn Thiên nhân ở trong mắt lúc đó vô cùng trân quý, bây giờ muốn bao nhiêu lại có bấy nhiêu.
Nhất là nghĩ đến, nếu như trước đây Bạch Tiểu Thuần gặp xui xẻo, thật sự bị mình đánh chết… Nàng ở đây cũng không nhịn được cười.
Đi ra khỏi mê cung, Bạch Tiểu Thuần lại đến Cự Quỷ Thành.
Ở chỗ này, thần sắc Cự Quỷ Vương rất phiền muộn, hiển nhiên tức cảnh sinh tình.
Nhất là hắn nhìn bức tượng Cự Quỷ của mình, nhìn vương điện trên đó, không biết nhớ ra cái gì đó, đứng ở nơi đó liên tục thở dài.
– Cự Quỷ lão ca, nhà tù tăm tối có được xây dựng đi ra hay không?
Bạch Tiểu Thuần nhìn Cự Quỷ Vương, hô một câu.
– Gọi nhạc phụ!
Cự Quỷ Vương rất bất mãn.
Chu Tử Mạch cũng nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần cười vội vàng gật đầu.
Sau khi hắn hô một tiếng nhạc phụ, Cự Quỷ Vương lúc này mới thư thái.
– Nhà tù tăm tối ngươi cũng đừng nghĩ tới.
Không có.
Cự Quỷ Vương hiểu rất rõ Bạch Tiểu Thuần.
Trên thực tế hắn đã sớm đoán được, một khi thế giới Thông Thiên được hoàn nguyên, lúc Bạch Tiểu Thuần đi tới nơi này, nhất định sẽ nói khoác khoe khoang phong cảnh trước kia.
Cho nên hắn vì đề phòng nếu chẳng may, đơn giản là không hoàn nguyên ra nhà tù tăm tối.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1933: Cuộc Sống Truyền Kỳ (2)
– Thật muốn thăm nhà tù tăm tối.
Các ngươi không biết, trước đây ta bị Cự Quỷ Vương hại thảm, ở trong nhà tù tăm tối làm cai tù.
Cho đến có một ngày nhìn thấy được một lão đầu…
Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt, không quan tâm biểu tình khó coi này của Cự Quỷ Vương, nói với mọi người về cảnh tượng hắn cùng với Cự Quỷ Vương quen biết…
Khi mọi người nghe được cảnh tượng Bạch Tiểu Thuần tự nhiên hành hung Cự Quỷ Vương, thậm chí cầm thân thể Cự Quỷ Vương làm tấm mộc xung phong liều chết ra khỏi nhà tù tăm tối, lại mang Cự Quỷ Vương ở bên trong thành trì này giết tới giết lui, mỗi người đều mở to mắt, nhìn về phía Cự Quỷ Vương, biểu tình đầy đồng tình.
Trong đầu bọn họ đều đã có hình ảnh xúc Động.
Ở trong hình ảnh này, Cự Quỷ Vương vô cùng thê thảm, bị Bạch Tiểu Thuần coi như vũ khí vung tới vung đi…
– Còn nữa, nói lên Cự Quỷ Vương, ta lại không thể không nói một chút về tiểu quả phụ kia…
Trong khi Bạch Tiểu Thuần nói đến đó, Cự Quỷ Vương nhất thời sốt ruột, mắt thấy như vậy, Bạch Tiểu Thuần cười xấu xa, không nói tiếp tới chuyện quả phụ nữa.
Duy nhất chỉ có Đại Thiên Sư, lúc này cười gượng vài tiếng, ngẩng đầu nhìn sắc trời.
Sau đó, hắn bỗng nhiên mở miệng.
– Bệ hạ, thời gian cũng không còn sớm nữa.
Chúng ta vẫn trở về đi.
– Đừng nóng vội.
Đại Thiên Sư, chuyện của ngươi ta còn chưa nói.
Bạch Tiểu Thuần nhất thời mặc kệ.
Mắt thấy Đại Thiên Sư muốn đi, vì vậy hắn tiến lên kéo lại, dẫn theo mọi người trong nháy mắt biến mất.
Thời điểm xuất hiện đã ở trong Khôi Hoàng Thành của thế giới Thông Thiên, bên ngoài Thiên Sư Điện trong hoàng cung.
– Thấy được không? Chính là ở chỗ này, năm đó Đại Thiên Sư rất thần bí, ngồi ở bên trong, đối với ta quơ tay múa chân…
Bạch Tiểu Thuần mắt thấy Đại Thiên Sư cười khổ, vì vậy mặt mày hớn hở nói ra chuyện cũ giữa hắn cùng với Đại Thiên Sư.
Đến cuối cùng, Đại Thiên Sư đều trừng mắt lên.
– Ngươi còn không biết xấu hổ nói.
Độc kế tuyệt hậu này, còn không phải là ngươi nghĩ ra được, cầm hồn Trúc Cơ nói là hồn Thiên Nhân, lấy cái này tới kiểm tra mọi người!
– Còn nữa, cái Chúng Ân Lệnh kia, cũng là ngươi nghĩ ra được.
Cuối cùng nói tới nói lui, tất cả mọi người chợt phát hiện, Bạch Tiểu Thuần này trên đường đi tới, đi tới nơi nào hình như đều có thể phong sinh thủy khởi.
Nhất là loại năng lực gây tại họa này, cũng lật lượt từ trong những câu chuyện này, thể hiện ra rất rõ ràng, có thể nói là truyền kỳ!
Nghĩ tới đây, chẳng biết tại sao, đám người Đại Thiên Sư bỗng nhiên có cảm giác, Nghịch Phàm chúa tể hình thành tai họa lớn, hình như cũng không tính là gì cả… Có Bạch Tiểu Thuần ở đây, dường như cuối cùng đều có thể bị hóa giải.
Loại tự tin này không biết tại sao lại tới, khiến cho tâm tình mọi người đều sung sướng hơn rất nhiều.
Bọn họ lại theo Bạch Tiểu Thuần ở thế giới Thông Thiên này đi một vòng.
Mọi người lần lượt nói ra chuyện cũ của bản thân.
Cho đến khi sắc trời dần dần tối lại, bọn họ mới rời khỏi đó, trở lại Khôi Hoàng Thành.
Mấy ngày kế tiếp, Bạch Tiểu Thuần không tu luyện.
Hắn dùng tất cả thời gian của mình đi làm bạn người nhà cùng bằng hữu của mình.
Bất luận là Tống Quân Uyển, Hầu Tiểu Muội, Chu Tử Mạch hay Công Tôn Uyển Nhi.
Lại hoặc là Đại Bảo, Tiểu Tiểu, còn có Tiểu Bảo.
Làm trượng phu, làm phụ thân, mấy ngày này, Bạch Tiểu Thuần hình như muốn xem như vượt qua năm tháng vĩnh hằng, nhưng chung quy vẫn có một ngày kết thúc.
Hắn nhất định phải bế quan.
Sau khi từ biệt lưu luyến cùng mọi người, Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, đi vào trong mật thất.
Hắn không biết mình có thể thành công hay không, cũng không có cách nào đi phán đoán chuyện sau này.
Hắn chỉ có thể cố gắng hết lực lượng lớn nhất của mình, đi hoàn thành đột phá mình nhất định phải làm!
– Hoặc là đột phá, còn có sinh cơ, hoặc là… có thể lần này bế quan, chính là xa nhau.
Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ.
Thời điểm lại đi vào mật thất, hắn quay đầu lại lần cuối cùng liếc mắt thoáng nhìn người nhà cùng bằng hữu của mình đang ở bên ngoài nhìn theo.
Theo cửa lớn mật thất chậm rãi đóng lại, ngăn cách ánh mắt bọn họ…
Một cánh cửa lớn của mật thất, giống như cắt đứt thành hai thế giới.
Bạch Tiểu Thuần ngồi khoanh chân ở trong mật thất, hai mắt nhắm nghiền, trong lòng bình tĩnh.
Sau khi tất cả tâm thần tư tưởng đều từ từ ổn định, lúc hắn lại mở đôi mắt ra, trong mắt của hắn lộ ra sự quyết đoán cùng kiên định!
Ánh mắt như vậy, ở trên người Bạch Tiểu Thuần không thông thường.
Theo tu vi tăng trưởng, theo lịch duyệt tăng, theo từng trải các loại khúc chiết đến nay, bản thân Bạch Tiểu Thuần cũng nhận thấy được, bản thân đã trưởng thành lên rất nhiều.
Nhất là trước đó ở bên trong thế giới Thông Thiên được một lần nữa hoàn nguyên, đi qua dấu chân suốt đời, tâm Bạch Tiểu Thuầncũng càng thêm trầm ổn.
Bắt đầu truy tìm suy nghĩ của hắn trước, lại trải qua xác định ý nghĩ của mẹ Vĩnh Hằng…
– Đạo của Nghịch Phàm chúa tể, là hủy diệt tất cả, mất đi tất cả, giống như tắt đèn lửa của tinh không, khiến cho tinh không vô tận, hóa thành tối tăm, không có sinh cơ, chỉ có chết!
– Mà đạo của hắn, nếu như trái lại, chính là một lần nữa thắp sáng từng ngọn đèn đã tắt trong tinh không này… Lại giống như đạo của hắn là mất đi, đạo của ta chính là ánh sáng!
Mắt của Bạch Tiểu Thuần lộ ra ánh sáng màu sắc kỳ dị.
Đây chính là tư tưởng của hắn, cũng chính là mục tiêu lần này hắn bế quan, muốn truy tìm!
Về phần đi làm như thế nào, điểm này trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng có phương hướng.
Chính xác mà nói, phương hướng này đến từ chính một gốc cây thực vật hắn đã từng nhận được!
Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần nhắm mắt lại, trong lòng khẽ hô hoán.
Theo tiếng hô hoán, chỗ mật thất của hắn nhất thời chấn động.
Thậm chí hoàng cung cũng rung động.
Cuối cùng toàn bộ Khôi Hoàng Thành, đều đang chấn động.
Cảnh tượng như vậy, lập tức lại khiến cho vô số người kinh ngạc nghi ngờ.
Nhưng sự kinh ngạc nghi ngờ này không duy trì liên tục bao lâu, đột nhiên ở một chỗ trên mặt đất bên ngoài Khôi Hoàng Thành, mặt đất ầm ầm vỡ nát.
Một thực vật cực lớn mọc lên ngập trời.
Rất nhanh, dây thứ hai, dây thứ ba, dây thứ tư… Trong chớp mắt, chừng mấy trăm dây trồng mọc lên, bay lượn tám phương.
– Đó là cái g?
– Trời ạ, ở dưới Khôi Hoàng Thành chúng ta, tự nhiên tồn tại thực vật như vậy!
– Khí tức này… Đây đã là khí tức vượt qua Bán Thần, có thể so sánh với Thiên Tôn!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1934: Đạo Của Bạch Tiểu Thuần
Theo những tiếng bàn tán vang vọng, mấy trăm dây leo thực vật giống như cảm nhận được Bạch Tiểu Thuần triệu hoán, trong lúc vung vẩy cuối cùng lại từ thực chất hóa làm ánh trăng hư ảo, phóng lên cao, lao thẳng đến, tập trung lại ở bầu trời Khôi Hoàng Thành.
Ở dưới sự chú ý của vạn người, những ánh trăng này ngưng tụ thành một đoàn trăng sáng, tản ra ánh sáng, khiến cho tất cả những người nhìn thấy được, tâm thần đều dao động.
Ở nơi quầng sáng giống như ánh trăng sáng này, sáng chói đến cực hạn, giống như từ trong không trung trên bầu trời, thực sự xuất hiện thêm mặt trăng trong nháy mắt.
Quầng sáng này bỗng nhiên lóe lên, cuối cùng lại lao thẳng đến hoàng cung Khôi Hoàng Thành.
Chớp mắt tới gần, không đợi những người khác kịp phản ứng, lại lao thẳng đến mật thất Bạch Tiểu Thuần bế quan trong hoàng cung.
Đám người Đại Thiên Sư vừa muốn ngăn cản, tâm thần của bọn họ lập tức nhận được thần niệm của Bạch Tiểu Thuần, vì vậy đều dừng lại, nhìn ánh trăng kia dần dần biến mất ở bên ngoài mật thất.
Thời khắc này, trong mật thất, Bạch Tiểu Thuần khoanh chân ngồi ở chỗ đó.
Trong tay phải hắn giơ lên, từ bên trong cửa lớn của mật thất này, quầng sáng chói qua xuyên qua, lại trực tiếp ngưng tụ ở trong tay hắn.
Bên trong tản ra cảm giác vui mừng nhảy nhót giống như chim sẻ, hình như nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, lại giống như thấy được chủ nhân.
Trên mặt của Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ tươi cười.
Theo thần niệm thoáng động, ánh sáng của quầng sáng trong tay hắn dần dần tiêu tan, cuối cùng hóa thành một hạt giống phát ra ánh trăng.
Sau khi loại hạt giống này rơi vào trong tay Bạch Tiểu Thuần, ánh trăng ôn hòa, chiếu rọi mật thất.
Chính là hoa ánh trăng!
Năm đó trước khi Bạch Tiểu Thuần bế quan, lưu lại hoa ánh trăng, khiến cho nó ngủ say ở trong lòng đất Khôi Hoàng Thành, làm một trong những lá bài tẩy bảo vệ Khôi Hoàng Thành.
Mặc dù trước sau không có dùng tới, nhưng hôm nay theo tư tưởng củ Bạch Tiểu Thuần lên xuống, đối với phương pháp bố trí đạo như thế nào, Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến đầu tiên, chính là hoa ánh trăng!
Chính xác mà nói, hắn nghĩ tới là năm đó ở bên trong thế giới Thông Thiên, sau khi hoa ánh trăng trưởng thành đến trình độ nhất định, hắn tận mắt nhìn thấy cảnh tượng, nó hóa thành vô số hạt giống bồ công anh, nhẹ nhàng tung bay ở trong thiên địa, khuếch tán khắp nơi.
Cảnh tượng kia, trước đây khiến Bạch Tiểu Thuần rất xúc động, ấn tượng cực kỳ sâu sắc.
Hiện tại nhớ lại vẫn giống như rõ ràng ở trước mắt.
– Muốn đi đạo hoàn toàn ngược lại cùng Nghịch Phàm, muốn một lần nữa thắp sáng những ngọn đèn đã bị tắt trong tinh không… Cần, chính là năng lực của hoa ánh trăng này…
Bạch Tiểu Thuần nhỏ giọng nói.
Đối với biện pháp này, trước đó ở trong đầu hắn đã suy tư rất lâu, sớm đã có hình thức ban đầu.
Lúc này hắn nheo cặp mắt lại, lại trầm ngâm một hồi, trong mắt của hắn lộ ra sự quyết đoán.
– Không phải không có biện pháp nào khác.
Nhưng trên thực tế không kịp… Hiện tại phương thức nhanh nhất, chính là… dung nhập hoa ánh trăng, mượn năng lực sinh sôi nảy nở tản ra của nó, hóa thần thức của ta thành vô số hạt giống, lấy Tiên Vực Vĩnh Hằng làm trung tâm của mảnh tinh không này, không ngừng khuếch tán về bốn phía xung quanh…
Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu.
Sau khi xác định ý nghĩ này, lại không chút do dự nào, thần thức của hắn bỗng nhiên tản ra, lại trực tiếp bao phủ ở trên hạt giống hoa ánh trăng.
Sau khi dần dần bao trùm lên loại hạt giống này, từ từ hạt giống biến mất ở trong tay Bạch Tiểu Thuần.
Thời điểm xuất hiện, đã ở trong thần hải của hắn, sau đó mọc rễ nẩy mầm, khuếch tán ra toàn thân.
Sau một hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn dung hợp cùng hoa ánh trăng.
Trong quá trình dung hợp này, hắn không có đi tổn thương đối phương.
Ngược lại là… một khi Bạch Tiểu Thuần thành công có đạo của mình, thành công đốt sáng lên tinh không tối tăm này, như vậy hoa ánh trăng này, chính là thực vật phối hợp với hắn, địa vị của nó tới một mức độ nào đó, thậm chí đã có thể so sánh với… hoa vĩnh hằng!
Đối với tất cả những điều này, hoa ánh trăng có đầy đủ linh trí hiển nhiên rất rõ ràng.
Lúc này nó có vẻ đặc biệt kích động, toàn lực phối hợp, hoàn toàn không có chút chống lại nào, sau khi mặc cho Bạch Tiểu Thuần dung hợp, nó dần dần rơi vào giấc ngủ say, hoàn toàn để lại quyền chủ đạo cho Bạch Tiểu Thuần.
Thời gian trôi qua, không biết qua bao lâu, Bạch Tiểu Thuần tự nhiên hoàn toàn chìm đắm ở trong tâm thần, quên đi tất cả.
Thời điểm hoàn toàn trở thành hoa ánh trăng, trên người của hắn bắt đầu tản ra một chút ánh trăng nhu hòa.
Những ánh trăng nhẹ nhàng tung bay, từ thân thể hắn bay ra, sau đó bay về phía bầu trời.
Lúc vừa mới bắt đầu, chỉ có hơn mười điểm ánh trăng, nhẹ nhàng ở trên trời cao, dần dần dung nhập hư vô, giống như rời khỏi Tiên Vực Vĩnh Hằng, bồng bềnh ở trong tinh không này.
Nhưng rất nhanh, số lượng điểm ánh trăng ấy lại càng lúc càng nhiều, dần dần lên tới hơn một trăm, hơn một nghìn, hơn một vạn… Cho đến khi vượt qua mười vạn, trăm vạn, ngàn vạn… Cuối cùng đã thành vô số.
Tất cả đều từ bên trong thân thể Bạch Tiểu Thuần tản ra, bay khỏi mật thất, nhẹ nhàng bay về phía trời cao, bay về phía toàn bộ tinh không, không ngừng khuếch tán ra.
Từ phía xa nhìn lại, những ánh trăng ôn hòa giống như tơ liễu vậy, lại giống như cây bồ công anh thật sự, càng tản càng rộng.
Cảnh tượng như vậy, cũng dần dần bị chúng sinh Tiên Vực Vĩnh Hằng chú ý.
Bọn họ nhìn những ánh trăng bồ công anh này từ Khôi Hoàng Thành dâng lên, mặc dù không biết đó là cái gì, nhưng lại ở trên những cây bồ công anh, cảm nhận được ngọn lửa sinh mệnh thiêu đốt.
Những cái này, không chỉ là do thần niệm Bạch Tiểu Thuần biến thành, còn ẩn chứa sức sống của hắn, sinh mệnh của hắn, đạo của hắn, tất cả mọi thứ của hắn…
Mà ở trong mật thất, thân thể hắn lúc này cũng dần dần khô khốc, giống như vô hạn già nua, giống như chỉ còn lại có một thể xác.
Linh hồn của hắn, đạo của hắn, tu vi của hắn, tất cả mọi thứ của hắn, đều theo những cây bồ công anh này, tản về phía toàn bộ tinh không.
Vô số những cây bồ công anh ẩn chứa sinh mạng cùng thần niệm của Bạch Tiểu Thuần, ở trong tinh không này nhẹ nhàng tung bay, từ từ khuếch tán ra.
Chúng không phải di chuyển tự do không mục đích, mà là trong lúc khuếch tán ra, tìm kiếm mọi chỗ đổ nát đã từng bị hủy diệt, lại giống như đang tìm… nơi những ngọn nến bị tắt trên giá nến ở mọi chỗ.
Một khi tìm được, nó sẽ rơi vào trên đống đổ nát này, dung nhập vào nơi đây, mọc rễ nẩy mầm…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1935: Đốm Lửa Nhỏ (1)
Thời gian ngày lại ngày trôi qua.
Mặc dù trong lòng mọi người trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng, nguy cơ vẫn còn.
Nhưng bọn họ hiểu rõ, bất luận là Thánh Hoàng hay Bạch Tiểu Thuần, đều đang cố gắng, đều đang thử đi thay đổi trận tai họa lớn này.
Mà cái bọn họ cần phải làm, chỉ có chờ đợi, cùng với ở trong chờ đợi như vậy không ngừng tu hành, cho dù tu hành không có tác dụng quá lớn, nhưng không người nào nguyện ý buông tha quyền lợi sinh tồn.
Cho dù là tu luyện tác dụng không lớn, nhưng chung quy so với không có việc gì làm, trong lòng sẽ yên ổn hơn.
Về phần những người không chịu cầu tiến, không phải là không có.
Nhưng ở dưới Thiên Tôn của hai hoàng triều lớn dẫn dắt cùng trấn áp xuống, tất cả những nỗ lực của hạng người mất hết nhân tính, nghiêm khắc trấn áp.
Kể từ đó, liền khiến cho được Tiên Vực Vĩnh Hằng từ trên chỉnh thể, cho dù tai họa lớn sắp hạ xuống, nhưng vẫn tương đối ổn định hơn rất nhiều…
Năm tháng trôi qua, rất nhanh mười năm trôi qua.
Tiểu Bảo mười tuổi.
Tính cách của hắn cùng Bạch Tiểu Thuần rất tương tự, khiến cho đám người Hầu Tiểu Muội mỗi lần nhìn thấy được biểu tình bướng bỉnh cùng với bộ dạng sợ chết này của Tiểu Bảo, cũng không nhịn được nhìn về phía mật thất Bạch Tiểu Thuần bế quan.
Trong mật thất, Bạch Tiểu Thuần khoanh chân ngồi mười năm, vẫn không nhúc nhích…
Trong tinh không, ở trong mười năm này, vô số cây bồ công anh này ẩn chứa sinh mạng cùng thần niệm của Bạch Tiểu Thuần, lúc này đã khuếch tán rất xa.
Tốc độ của bọn chúng tu sĩ không thể so sánh được.
Loại nhẹ nhàng tung bay xuyên qua hư vô này, trên trình độ nào đó, hình như so với bản thân của Bạch Tiểu Thuần còn muốn nhanh hơn rất nhiều.
Có cây bồ công anh đã rơi vào trên đống đổ nát, có cái còn đang nhẹ nhàng tung bay.
Lúc này ở trên một đống đổ nát cách Tiên Vực Vĩnh Hằng không phải quá xa xôi, theo từng gốc cây bồ công anh năm đó hạ xuống, dần dần phát sinh thay đổi.
Nơi đây vốn là một mảnh đất hoang phế, không có sinh mạng, không có sinh cơ.
Có chỉ là một mảnh hài cốt, một mảnh khô héo, một mảnh tử vong tràn ngập.
Thậm chí nhìn kỹ, còn có thể nhìn thấy được sương mù ở đống đổ nát này giống như một bụi mù, nặng trịch giống như đọng lại.
Năm đó, bụi cây bồ công anh kia chính là chìm ở trong khói mù kia, biến mất.
Cho đến mấy năm sau, ngày hôm nay, sương mù trong mảnh phế tích này tự nhiên dần dần trở nên thưa thớt, tử khí vốn tràn ngập, cũng từ từ bắt đầu tiêu tan…
Cho đến lại qua ba năm, sương mù cùng tử khí trên mảnh phế tích này cuối cùng lại đều biến mất.
Mà khi chúng biến mất, đồng thời ở trên mặt đất của đống đổ nát này, lại có một mầm cây xanh nhạt, từ bên trong bùn đất chui ra!
Cho dù chỉ là nhánh mầm, lại đại biểu sức sống!
Giống như phá tan phong ấn nào đó, giống như bổ ra một nguyền rủa, sức sống này tràn ngập, khiến cho mảnh phế tích này dường như ở trong một chớp mắt này, có sự khác biệt!
Theo nhánh mầm xuất hiện, lại qua đi ba năm, mầm cây này tự nhiên chậm rãi nở hoa.
Hình dạng của đóa hoa này thình lình là dáng vẻ của một đóa hoa ánh trăng.
Đây chính là hoa ánh trăng!
Mà theo hoa ánh trăng nở rộ, có ánh sáng từ trên đó lập lòe phát lên, cho dù rất yếu ớt, cho dù rất nhỏ bé, nhưng ở trong đống đổ nát tối tăm này, ở trong một mảnh tinh không hắc ám này, chút ánh sáng yếu ớt ấy, vẫn sáng chói, vẫn loá mắt, càng chấn động tất cả!
Tia sáng này lại trực tiếp chiếu rọi mảnh phế tích này.
Nó càng lúc càng sáng, sau khi xua tan bóng tối, càng lúc càng bền vững kiên cố, càng ngày càng lớn mạnh, cho đến khi đều tràn ngập toàn bộ đống đổ nát, từ phía xa nhìn lại, lại giống như ở trong tinh không tối tăm này, đốt sáng lên một ngọn đèn… Ngọn đèn sáng!
Ở đây chỉ là một chỗ trong rất nhiều đống đổ nát.
Theo ngọn đèn sáng nơi đây lập lòe, từ từ, ở trong một chỗ đống đổ nát khác, ngọn đèn thứ hai, cũng được đốt sáng, chiếu rọi tinh không, khiến cho nơi hư vô tối tăm này, bắt đầu xuất hiện đốm lửa nhỏ…
Tuy là đốm lửa nhỏ, nhưng ai nói chúng không thể… Lửa cháy lan ra đồng cỏ!
Ở trong trạng thái rất nhiều đống đổ nát có điểm sáng này, ở trong càng nhiều đống đổ nát, được cây bồ công anh tìm kiếm tới, ở ngọn đèn sáng này theo năm tháng trôi qua, thời điểm xuất hiện càng lúc càng nhiều… trên thời gian, từ khi Bạch Tiểu Thuần bắt đầu bế quan, cho đến hiện tại, đã qua hai mươi năm.
Hai mươi năm, Tiểu Bảo đã trở thành người thanh niên.
Ấn tượng của hắn đối với phụ thân của mình, chỉ là một cánh cửa lớn hình như vĩnh viễn đều đóng kín.
Nhưng trong lòng của hắn, từ lâu từ chỗ tất cả trưởng bối cùng với ca ca tỷ tỷ bốn phía xung quanh, biết được sự vĩ đại của phụ thân mình!
Đại Bảo ở nơi đó, đã bắt đầu chủ trì quốc sự của Khôi Hoàng Triều.
Hắn chính là thái tử, ở dưới trợ giúp của đám người Đại Thiên Sư, Khôi Hoàng Triều ở Tiên Vực Vĩnh Hằng, đã hoàn toàn dung hợp với Tà Hoàng Triều trước kia.
Về phần Tiểu Tiểu, theo năm đó thăng cấp Thiên Tôn, cho dù nàng không được mẹ Vĩnh Hằng tán thành, nhưng theo Bạch Tiểu Thuần tán thành, theo cây bồ công anh do Bạch Tiểu Thuần hóa thành khuếch tán toàn bộ tinh không, hình như giữa bọn họ, ở trên đạo tồn tại nhân quả nào đó, cuối cùng lại khiến tu vi của Tiểu Tiểu đột nhiên tăng mạnh.
Hai mươi năm ngắn ngủi, lại đạt đến cảnh giới Thiên Tôn trung kỳ!
Cũng chính là vào lúc này, biến đổi khác thường… xuất hiện!
Nghịch Phàm chúa tể trên trời cao, hai mươi năm ở dưới trạng thái vẫn không nhúc nhích, đột nhiên lại chấn động.
Cảnh tượng như vậy nhất thời lại khiến cho mọi người Tiên Vực Vĩnh Hằng khẩn trương cùng cảnh giác.
Chỉ là Bạch Tiểu Thuần đang bế quan, Thánh Hoàng cũng bế quan.
Thời khắc này Tiên Vực Vĩnh Hằng, căn bản cũng không có cường giả Thái Cổ.
Đúng lúc lần này không có bất kỳ Vẫn Thạch nào rơi xuống.
Nhưng theo thân thể Nghịch Phàm chúa tể chấn động, bên trong mi tâm của hắn cuối cùng lại xuất hiện vòng xoáy lần nữa.
Theo vòng xoáy ầm ầm ầm chuyển động, Thông Thiên Đạo Nhân trước đây bị Bạch Tiểu Thuần hù dọa, bỏ chạy trở về, bóng dáng hắn lại một lần nữa đi ra.
Sắc mặt của hắn khó coi.
Sau khi đi ra, nhìn trận pháp xung quanh, nhìn phía dưới Tiên Vực Vĩnh Hằng, trong lòng hắn than khẽ.
Nếu có khả năng, hắn không muốn tận mắt nhìn thấy được Tiên Vực Vĩnh Hằng diệt vong.
Chỉ là hắn có thể cảm nhận được, Nghịch Phàm chúa tể ngủ say, hình như cảm nhận được nguy cơ nào đó, truyền tới cho mình một sứ mạng phải đi hoàn thành.
– Phá vỡ trận pháp, ngăn cản Bạch Tiểu Thuần bế quan cảm ngộ sao…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









