Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 375 : Thăng Cấp Thái Cổ! (c1871-c1875)
❮ sautiếp ❯Chương 1871: Thăng Cấp Thái Cổ!
Đến cuối cùng, từ phía xa nhìn lại, phạm vi vòng xoáy này chừng mười vạn trượng, khí thế dồi dào, kinh thiên động địa.
Lúc xoay tròn tản ra phát nổ, càng vang vọng tinh không.
Mà ở trung tâm vòng xoáy này, Bạch Tiểu Thuần trên bảo quạt, lúc này toàn thân phát ra ánh sáng vạn trượng.
Bên cạnh hắn, tiểu khí linh biết giờ phút này rất quan trọng đối với Bạch Tiểu Thuần, không dám chậm trễ, thần niệm tản ra, hộ pháp cho Bạch Tiểu Thuần.
Theo thời gian trôi qua, ánh sáng trên người Bạch Tiểu Thuần càng sáng chói.
Gió bão bốn phía xung quanh hắn, càng không ngừng khuếch tán, tự nhiên vượt qua mười vạn trượng, đạt tới trăm vạn trượng thậm chí càng nhiều hơn…
Phóng tầm mắt nhìn lại, vòng xoáy gió bão này còn đang tăng lên, giống như có một lực lượng muốn chấn động tinh không, đang nổi lên, sắp bạo phát.
Chỉ là ở trên thời gian này, dài dằng dặc.
Thiên Tôn thăng cấp Thái Cổ, cần thời gian không giống nhau, có nhanh, có chậm.
Điều này có liên quan tới sự cường hãn của bản thân, cũng liên quan tới mức độ tán thành của thế giới.
Hiện tại bản thân Bạch Tiểu Thuần hắn đã là vượt qua rất xa cảnh giới Thiên Tôn này.
Ở trên tiên giới này tán thành, có một tia số mệnh này ngưng tụ cũng đủ rồi.
Cho nên ở trong thời gian này sẽ không quá chậm, nhưng cũng sẽ không quá nhanh.
Thật ra, hắn ở cảnh giới Thiên Tôn này, quá mức nghịch thiên.
Mà giờ khắc này, sở dĩ vòng xoáy gió bão, trên thực tế khuếch tán ra, cũng chính là một loại biểu hiện tu vi chiến lực trong cơ thể hắn!
Tiếng sấm không ngừng truyền ra.
Rất nhanh, gió bão trăm vạn trượng này đang kéo dài khuếch tán ra, đã đạt tới ba trăm vạn trượng, sau đó không dừng lại, lại trực tiếp đến năm trăm vạn trượng.
Đến lúc này, trận gió bão hung bạo này ở toàn bộ tiên giới, đều rất kinh người.
Nhất là tốc độ nó khuếch tán, cuối cùng lại vẫn vô cùng nhanh chóng mãnh liệt.
Cho đến cuối cùng, ở thời điểm đạt tới gần nghìn vạn trượng, lúc này nó mới dừng lại, duy trì một sự cân đối.
Tất cả những điều này, bởi vậy không có những người khác, cũng vì không có gì so sánh, cho nên không nhìn ra chỗ kinh người của Bạch Tiểu Thuần.
Nếu như đổi lại là Thiên Tôn khác trên Tiên Vực Vĩnh Hằng, sợ là gió bão tối đa cũng chỉ là hơn mười vạn thậm chí trăm vạn trượng, chính là cực hạn.
Mà trên thực tế, ở trong lịch sử tiên giới, có thể người hình thành gió bão như vậy.
Không nói không có, nhưng cũng là hiếm có như lông phượng và sừng lân.
Mặc dù là Đạo Trần tiên tôn năm đó, cũng chỉ là đạt tới bảy trăm vạn trượng mà thôi.
Người duy nhất có thể sánh ngang cùng Bạch Tiểu Thuần, chỉ có kẻ giống như nghịch thiên cải mệnh… Nghịch Phàm Ma tôn!
Thời gian trôi qua, trận gió bão hung bạo này giằng co khoảng ba năm.
Ở trong ba năm này, toàn bộ khu phế tích tiên giới đều đang chấn động.
Mặc dù là khoảng cách rất xa, cũng mơ hồ bị ảnh hưởng.
Cho đến ngày này ba năm sau, ở nơi trung tâm của gió bão Bạch Tiểu Thuần ở trên bảo quạt khoanh chân tĩnh tọa, toàn thân hắn đã không thấy được bóng người.
Có thể nhìn thấy được, chỉ có một đoàn ánh sáng giống như muốn thắp sáng toàn bộ tinh không!
Bên trong ánh sáng này ẩn chứa khí tức đột phá, ở trong ba năm tích liên tục lũy, lúc này đã đạt đến cực hạn.
Theo đó, lại là một tiếng nổ lớn làm cho cả tiên giới chấn động.
Ở trong tiếng nổ lớn này, hình như có tiếng hít thở từ bên trong ánh sáng nơi này truyền ra, còn có một tiếng thì thào khe khẽ mang theo uy nghiêm, còn có uy áp không biết từ đâu, vang vọng toàn bộ khu phế tích tiên giới!
– Thái Cổ!
Âm thanh này chỉ có hai chữ, nhưng ở trong chớp mắt khi truyền ra, gió bão ngàn vạn trượng bốn phía xung quanh nơi này, bỗng nhiên lại bạo phát, trong tiếng nổ lớn một đường khuếch tán.
Nó đi qua nơi nào, vô số khu phế tích bụi bặm đều xoay tròn trên không.
Đến cuối cùng, trận gió bão hung bạo này… bao phủ tất cả… khu vực tiên giới lớn tới mức giống như không cảm giác được điểm cuối này vào bên trong!
Hình thành một cảnh tượng… ở bên trong tinh không này, cũng là cảnh tượng gió bão kỳ dị kinh thiên!
Gió bão xoay tròn, chấn động tinh không.
Đồng thời, vòng xoáy này chiếm toàn bộ tiên giới, sau khi lan tràn tới cực hạn, cuối cùng lại dần dần hình thành một đóa… hoa giống như nở rộ ở trên khu phế tích, nở ra ở trong tinh không!!
Đóa hoa này mặc dù mơ hồ hư ảo, nhưng sự xuất hiện của nó, lại làm cho tất cả khu phế tích tiên giới đều đang run rẩy, làm cho vô số khối vụn của cả tiên giới đều đang chấn động.
Gió bão này bao trùm tiên giới, cũng vào giờ phút này đột nhiên co lại.
Sau khi nó co lại, đóa hoa này nhanh chóng rõ ràng hơn.
Cho đến khi gió bão bao trùm tiên giới này hoàn toàn co lại, thời điểm bảo quạt ở khu vực trung tâm của tiên giới, bị che kín ba năm, một lần nữa xuất hiện.
Đóa hoa này nở rộ ở trong tinh không, đã vô cùng rõ ràng.
Đây chính là… hoa niệm đạo của Bạch Tiểu Thuần!
Sáng chói vô tận.
Nếu có ai đó có thể ở khu vực gần đây nhìn thấy được, nhất định sẽ chấn động tâm thần!
Đóa hoa này liên tục nở ra ước chừng trong thời gian một nén hương.
Theo Bạch Tiểu Thuần ngồi khoanh chân ở trên bảo quạt, hắn một lần nữa hít một hơi thật sâu.
Nhất thời đóa hoa đạo niệm này giống như tan rã, hóa thành vô số sương mù, cuối cùng lại từ trong tinh không lao thẳng đến Bạch Tiểu Thuần, xuyên qua ánh sáng trên người hắn, theo thất khiếu của hắn, trực tiếp dung nhập trong cơ thể.
Thân thể hắn truyền đến những tiếng rắc rắc.
Tóc hắn cuối cùng lại mọc dài ra không ít.
Da tay của hắn thoạt nhìn càng trắng mịn hơn.
Dáng vẻ của hắn thậm chí còn trẻ hơn so với trước đây rất nhiều.
Hắn lại giống như trở thành một thiếu niên vậy.
Cho đến sau khi hắn mở mắt ra, trong đôi mắt hắn lộ ra không phải là tang thương, mà là thâm thúy vô tận…
– Thái Cổ…
Bạch Tiểu Thuần nhỏ giọng nói.
Trước đó hắn cho rằng thăng cấp Thái Cổ sẽ có Thái Cổ kiếp xuất hiện.
Nhưng cho đến hiện tại, hắn dĩ nhiên hiểu rõ, nếu như là ở trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng thăng cấp, lại có khả năng sẽ có tai họa lớn.
Nhưng nơi này là tiên giới, mình hấp thu chính là một tia số mệnh cuối cùng của tiên giới.
Trên trình độ nào đó, như vậy cũng giống như một lần quan tâm cuối cùng của tiên giới, khiến cho hắn ở đây, thuận lợi thăng cấp, không gặp tai họa lớn.
Sau khi hiểu rõ tất cả những điều này, Bạch Tiểu Thuần chậm rãi đứng lên.
Ở trong chớp mắt khi hắn đứng dậy, trên người hắn phát ra khí thế, lại trực tiếp khiến cho tinh không vặn vẹo, khiến cho tám phương nổ mạnh, giống như đứng lên là một người khổng lồ có thể chống trời!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1872: Chấp Niệm Của Đạo Trần (1)
Tiểu khí linh ở bên cạnh, lúc này thân thể cũng run rẩy.
Nó bị khí thế trên người Bạch Tiểu Thuần làm cho chấn động.
Thậm chí ở trong lòng nó lúc này, khi nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, cuối cùng lại mơ hồ, giống như thấy được bóng dáng của chủ nhân năm đó!
Bạch Tiểu Thuần đứng dậy, tóc dài buông xuống đến sau vai, da trắng nõn.
Nếu như không nhìn tới sự thâm thúy trong mắt hắn, dáng vẻ của hắn lại giống như hình dáng hắn trước đây tiến vào Linh Khê Tông.
Nhưng khí tức trên người của hắn tản ra, đủ để cho tu sĩ dưới Thái Cổ, tâm thần run rẩy dữ dội.
Mặc dù là cùng cảnh giới Thái Cổ, cũng đều có thể cảm nhận được, ở bên trong thân thể gầy yếu Bạch Tiểu Thuần này, ẩn chứa một lực lượng đáng sợ khiến cho bọn họ đều cảm thấy được!
Lực lượng này, không phải tới từ thân thể, mà là tu vi của Bạch Tiểu Thuần, là vô số đạo niệm tràn ngập trong cơ thể hắn cùng với ở trong đầu của hắn lúc này.
Lúc này, sau khi đạo chủng tiêu tan sau, ngưng tụ ở chỗ này là một đóa… hoa niệm đạo do đạo niệm tạo thành!
Cảm nhận tu vi của bản thân mình biến hóa, Bạch Tiểu Thuần thoáng có chút không mấy thích ứng.
Hắn có thể cảm nhận được rõ ràng, thân thể của mình mặc dù cũng có mức độ tăng cường, nhưng vẫn còn là không sánh bằng lực tu vi mình hiện tại có.
– Bước tiếp theo, chính là nghĩ biện pháp đạt được thân thể Thái Cổ…
Bạch Tiểu Thuần khẽ mở miệng nói.
Sau đó, hắn hít một hơi thật sâu.
Phấn chấn cùng kích động trong lòng, hình như lúc này mới chậm rãi xuất hiện.
Điều này làm cho hắn cảm thấy có chút kỳ quái.
Dựa theo hiểu rõ của Bạch Tiểu Thuần đối với bản thân, chắc là ở trong một chớp mắt khi đột phá này, mình lại kích động không nhịn được mới đúng.
Nhưng hết lần này tới lần khác, sau khi đột phá, hắn cuối cùng lại rất bình tĩnh, dường như đối với sự đột phá của mình, hoàn toàn không có chút tâm tình dao động lớn nào.
– Nhất định là bị Đạo Trần tiên tôn ảnh hưởng…
Bạch Tiểu Thuần nói nhỏ một câu.
Theo sự kích động chậm rãi dâng lên, hắn cũng không có lưu ý tới tâm tình biến hóa của mình trước đó, lúc này ngửa mặt lên trời cười to.
– Lão tử cũng là Thái Cổ!! Tà Hoàng, ngươi chờ đấy cho ta.
Chờ ta trở lại, xem ta đánh ngươi như thế nào!
Trong khi Bạch Tiểu đang cười lướn, tiểu khí linh ở một bên trợn trừng mắt.
Trước đó, hắn vẫn cảm thấy trên người Bạch Tiểu Thuần hình như có bóng dáng chủ nhân trước kia của mình, khiến cho trong lòng nó dâng lên sự kính nể, e sợ.
Nhưng hôm nay theo tiếng cười của Bạch Tiểu Thuần vang vọng, cái bóng kia cũng đã biến mất.
Điều này khiến cho nó thở phào nhẹ nhõm.
Trong tiếng cười, Bạch Tiểu Thuần hăng hái, đứng ở trên bảo quạt nơi này, hắn tản thần niệm ra, chỉ tay về phía mặt quạt.
Nhất thời hai nô bộc Thái Cổ bên trong này, chớp mắt huyễn hóa ra, lại trực tiếp mượn thần niệm của Bạch Tiểu Thuần hạ xuống.
Lần này triệu hoán nô bộc Thái Cổ, Bạch Tiểu Thuần cảm giác được rõ ràng mình dễ dàng ung dung hơn rất nhiều.
Thậm chí ở dưới sự thao khống của hắn, thời gian hai nô bộc Thái Cổ này rời khỏi bảo quạt, cũng dài hơn không ít.
Nhất là khi Bạch Tiểu Thuần dựa vào quyền hạn của mình, có thể mơ hồ cảm giác được, hiện tại mình đã có tư cách, sau khi trở về, cũng dẫn theo hai vị nô bộc Thái Cổ này trở về Tiên Vực Vĩnh Hằng đi.
Mặc dù thời gian vẫn không thể quá lâu, nhưng dẫn về mấy ngày, vẫn có thể làm được.
– Có hai vị nô bộc Thái Cổ này, ở Tiên Vực Vĩnh Hằng, ai dám trừng mắt với ta!
Bạch Tiểu Thuần càng phấn chấn hơn.
Lúc này hắn nóng lòng muốn thử.
Sau khi thần niệm tản ra, ánh mắt hắn rơi vào chiếc thuyền trên mặt quạt này.
Tay phải hắn giơ lên, bỗng nhiên chỉ một cái!
Nhất thời chiếc thuyền này lại ầm một tiếng, cuối cùng trực tiếp từ bên trong mặt quạt bay ra, tốc độ cực nhanh, vượt qua bảo quạt rất nhiều, trong nháy mắt đã đến trong tinh không!
Bạch Tiểu Thuần trợn tròn mắt, hít thở dồn dập.
Thân thể hắn thoáng một cái đã xuất hiện ở trên chiếc thuyền.
Chiếc thuyền này nhìn như tầm thường, nhưng sau khi Bạch Tiểu Thuần đến, hắn lập tức phát hiện, vật ấy tự nhiên cũng là trình độ chí bảo của chúa tể!
Mà điều khiển chiếc thuyền này, nếu như đổi lại thành hai vị nô bộc Thái Cổ, chiếc thuyền này bất luận là tốc độ hay chiến lực, đều sẽ cực kỳ sắc bén!
– Có chiếc thuyền này, lại chẳng khác nào bảo quạt trở thành trung tâm.
Chiếc thuyền này, dựa vào tốc độ cùng với uy lực kia, lại ở trong tinh không nâng cao lực lượng cường hãn!
Bạch Tiểu Thuần càng thêm kích động.
Hắn đưa mắt rơi vào con sông lớn phía trên mặt của bảo quạt.
Tay phải của hắn lại giơ lên, muốn đi triệu hoán.
Nhưng lúc này, nước sông kia chấn động.
Mặc dù xuất hiện dấu hiệu phóng lên trên không trung, nhưng Bạch Tiểu Thuần cũng rất tốn sức.
– Chủ tử… Con sông kia, chỉ có tu vi Chúa Tể mới có thể hoàn toàn chấn động…
Tiểu khí linh ở một bên, ho khan một tiếng mở miệng.
Bạch Tiểu Thuần không tin tà, thử nửa ngày, cuối cùng không thể không buông tha.
Nhưng chỉ là thử vài lần như vậy, Bạch Tiểu Thuần lại có loại cảm giác mãnh liệt, con sông lớn này một khi có thể bị mình triệu hồi ra, sợ là thời điểm đối mặt với Tà Hoàng, con sông này vừa ra, liền có thể làm cho đối phương hình thần câu diệt!
– Thần thông Chúa Tể!
Bạch Tiểu Thuần động tâm.
Đồng thời, hắn đưa mắt rơi vào chỗ tháp Sinh Tử Đạo Nguyên trên ngọn núi.
Nhưng không đợi hắn thử, âm thanh của tiểu khí linh lại truyền ra.
– Ngọn núi này, cũng giống như vậy.
Bạch Tiểu Thuần có chút do dự, vừa nhìn về phía tòa tháp này.
– Tòa tháp này, cũng giống như vậy.
Tiểu khí linh trợn trừng mắt, nhỏ giọng nói.
– Im lặng!
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, có chút không vui.
Hắn cảm thấy tâm tình của mình đang tốt, lại bị tiểu khí linh này phá hỏng không ít.
Lúc này hắn hừ một tiếng, sua đó thu hồi chiếc thuyền, một lần nữa trở lại trên bảo quạt.
Hắn nhìn khu phế tích bốn phía xung quanh một chút, suy nghĩ nếu như gặp lại lão quỷ bà, dựa vào mình bây giờ, chắc hẳn là cũng đủ trấn áp.
Nhưng hắn vừa nghĩ như vậy, trong cơ thể lại có một tâm tình không khống chế được dâng lên.
Tâm tình này lại là tình cảm sâu đậm đối với lão quỷ bà kia.
Hình như nếu lúc này lão quỷ bà xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần cũng muốn nhào qua ôm một cái vậy.
Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần trợn mắt tròn.
– Ảnh hưởng quá lớn.
Khiến cho ta không kích động như vậy, cũng có thể.
Khiến cho ta đối với Nghịch Phàm có tình huynh đệ cũng có thể.
Nhưng khiến cho ta phát sinh tình cảm đối với lão quỷ bà kia… Trời ạ, điều này tuyệt đối không thể!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1873: Chấp Niệm Của Đạo Trần (2)
Bạch Tiểu Thuần bị sợ tới mức sắc mặt cũng trắng bệch.
Vừa nghĩ tới hình ảnh lão quỷ bà nếu chẳng may thật sự xuất hiện, mình một khi không khống chế được bản thân, cong môi lại muốn đi tới ôm ôm, thân thể Bạch Tiểu Thuần lại run rẩy, trán cũng đổ mồ hôi lạnh.
– Đạo Trần lão đại à, ngươi cũng đừng hại ta.
Ta… Ta không phải là ngươi.
Bạch Tiểu Thuần cũng muốn khóc.
Lúc này trong sự rầu rĩ, hưng phấn vì thăng cấp trước đó, đều tiêu tan.
Nhăn mặt, nhíu mày, Bạch Tiểu Thuần ngồi ở trên bảo quạt, vừa rầu rĩ, vừa điều khiển bảo quạt bay về phía xa, thần thức của hắn tản ra, rất sợ gặp phải lão quỷ bà.
Nhưng ngay khi Bạch Tiểu Thuần ngồi bảo quạt bay ra không lâu, không đợi bay ra khỏi khu vực phế tích tiên giới, bỗng nhiên, thần sắc Bạch Tiểu Thuần nhất thời biến đổi.
Hắn bỗng nhiên cúi đầu nhìn về phía khu phế tích tiên giới bên dưới!
Không phải lão quỷ bà xuất hiện, mà là… ở trên khu phế tích tiên giới phía dưới, Bạch Tiểu Thuần thấy được một chỗ quen thuộc.
Nơi đó là một cái sơn cốc, một sơn cốc bị sương mù màu đen quấn quanh!!
Chỗ mặt đất của sơn cốc này, cuối cùng lại không bị hủy đi hoàn toàn, so sánh với những nơi khác bị tàn phá, ở đây cuối cùng lại giống hệt với chỗ Bạch Tiểu Thuần đã thấy ở trong trí nhớ của Đạo Trần!
Nơi đây, chính là nơi trước đây Nghịch Phàm bước vào!
Cũng chính là ở chỗ này, cuộc đời của Nghịch Phàm hình như xuất hiện thay đổi cực lớn.
Khi hắn lại đi ra, chính là một khắc hắn hủy diệt tinh không!
thần sắc Bạch Tiểu Thuần nghiêm trọng nhất từ trước tới nay.
Hắn nhìn sương mù bên trong sơn cốc.
Ở trong sương mù này, hắn cảm nhận được áp lực cùng nguy cơ mãnh liệt.
Ở trong chớp mắt này, trong đầu của hắn hiện ra điều mình biết được từ ký ức của Đạo Trần.
Ở trong trí nhớ kia, hình như Đạo Trần cũng từng muốn đi vào nơi đây, đi tìm kiếm nguyên nhân khiến cho Nghịch Phàm biến hóa to lớn như thế.
Nhưng cho dù thân là chúa tể, hắn lại không tìm được chỗ sơn cốc này trong tiên giới!
Dường như sơn cốc này biến mất ở trong không trung, mặc cho Đạo Trần đi tìm như thế nào, cũng vẫn không có cách nào tìm được, cho đến chết…
Nhưng giờ phút này, sau nhiều năm, ngày hôm nay, trên tiên giới trở thành khu phế tích, sơn cốc này cuối cùng lại xuất hiện, ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần! Nếu như đổi lại là tính cách của Bạch Tiểu Thuần, hắn cho dù trở thành Thái Cổ, cũng tuyệt đối sẽ không bước vào nửa bước, nhất định sẽ xoay người rời đi.
Nơi đây thật sự quá mức quỷ dị, khiến cho trong lòng hắn phát sinh nguy cơ.
Nhưng hết lần này tới lần khác lại ở thời điểm Bạch Tiểu Thuần dự định thu hồi ánh mắt, điều khiển bảo quạt rời đi, bỗng nhiên, sắc mặt hắn lại nhất thời biến đổi, thân thể còn chấn động, cuối cùng không khống chế được, một bước đi ra khỏi bảo quạt, lao thẳng đến sơn cốc!
Một tâm tình từ trong cơ thể hắn dâng lên, vào giờ phút này đột nhiên bạo phát!
Tâm tình này mãnh liệt đến cực hạn, tự nhiên trở thành chấp niệm.
Nó không thuộc về Bạch Tiểu Thuần, là đến từ ký ức của Đạo Trần tiên tôn, lúc này cực kỳ điên cuồng, ảnh hưởng Bạch Tiểu Thuần, giống như muốn khiến cho hắn tiến vào bên trong sơn cốc kia, đi xem thử, giải mối nghi ngờ của Đạo Trần tiên tôn năm đó!
Bạch Tiểu Thuần gầm khẽ một tiếng, mắt trong nháy mắt chợt đỏ ửng, toàn lực giãy dụa.
Hình như ở trong đầu của hắn, lúc này xuất hiện hai ý thức.
Một ý thức đến từ chấp niệm của Đạo Trần tiên tôn hóa thành, hình như liều lĩnh, cho dù lần này liều mạng, lại hoàn toàn tiêu tan, cũng muốn ảnh hưởng tới Bạch Tiểu Thuần, đi tới bên trong sơn cốc kia một lần tìm kiếm sự thần bí!
Ở trong sự tranh đoạt này, thân thể Bạch Tiểu Thuần khi thì đi về phía trước, khi thì lùi về phía sau.
Thân thể hắn càng thêm run rẩy.
Chấp niệm đến tự Đạo Trần ký ức hình thành, dù sao cũng là ý niệm của chúa tể.
Sơn cốc này đối với Đạo Trần tiên tôn mà nói, hình như vô cùng quan trọng.
Lúc này lại dưới sự dãy dụa của Bạch Tiểu Thuần, chấp niệm này giống như thiêu đốt, chấp nhận trả giá trong nháy mắt hoàn toàn tiêu tan, lại trực tiếp ảnh hưởng tới Bạch Tiểu Thuần, khiến cho thân thể Bạch Tiểu Thuần run lên bần bật.
Hắn đứng ở giữa không trung, dần dần vẫn không nhúc nhích.
Sau mấy lần hít thở, khi hắn lại ngẩng đầu, mở hai mắt ra, một khí thế trầm ổn hoàn toàn không giống với khí tức của bản thân Bạch Tiểu Thuần, trong nháy mắt lại từ trong cơ thể hắn, cuồn cuộn bạo phát ngập trời!
Toàn bộ khu phế tích tiên giới, tất nhiên ở trong một chớp mắt này, đồng thời chấn động.
Hình như nếu bọn chúng có linh, lúc này tất nhiên sẽ quỳ lạy xuống.
Trên bảo quạt, tiểu khí linh lúc này càng run rẩy hơn.
Trông được bóng lưng của Bạch Tiểu Thuần, hắn kinh ngạc la lên thất thanh.
– Chủ nhân!
Toàn thân tiểu khí linh run rẩy kịch liệt, hít thở gấp gáp nhất từ trước tới nay.
Trước đó, sau khi Bạch Tiểu Thuần trở về, nó đã cảm thấy trên người Bạch Tiểu Thuần xuất hiện một ít khí tức nó quen thuộc.
Cho đến thời điểm Bạch Tiểu Thuần thăng cấp trở thành Thái Cổ, mức độ khí tức này mãnh liệt, khiến cho tiểu khí linh ở đây cũng hoảng hốt.
Thậm chí bất tri bất giác, hắn đối với Bạch Tiểu Thuần phát sinh một loại tôn kính cùng không muốn xa rời giống như đối mặt với chủ nhân của nó trước đó.
Cho đến khi Bạch Tiểu Thuần phát hiện bản thân có điểm không thích hợp, mạnh mẽ sửa lại, loại cảm giác này mới chậm rãi tiêu tan trong lòng tiểu khí linh.
Nó vốn tưởng rằng đây chỉ là ảo giác của mình.
Bởi vì tu vi của Bạch Tiểu Thuần có sự khác biệt, do đó phát sinh một loại phán đoán giả tạo.
Nhưng cho đến trong một chớp mắt này, hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần đứng ở bên ngoài sơn cốc sương mù này, lưng quay về phía mình, tâm thần tiểu khí linh lại dâng lên sóng lớn ngập trời.
Hắn biết mình tuyệt đối sẽ không nhận sai.
Cái bóng lưng này trước mắt mặc dù khác với Đạo Trần tiên tôn, nhưng khí tức trên người hắn, còn có khí thế lúc này ầm ầm bạo phát ra, giống như có thể lật trời khiến cho tinh không chấn động.
Tất cả những điều này… ở trong ký ức của nó, chỉ có chủ nhân trước kia của mình, Đạo Trần chúa tể… mới có thể nắm giữ!
Giọng nói của nó run rẩy.
Lúc này ở trong thế giới của tiểu khí linh, hình như tất cả đều biến mất.
Toàn bộ tinh không, toàn bộ thiên địa, cũng chỉ có bóng người giống như núi phía trước này!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1874: Thuyền Cô Độc Cùng Hài Cốt
Mà toàn bộ khu phế tích tiên giới, cũng giống như vậy.
Ở dưới sự chấn động không ngừng này, giống như ý thức nào đó tử vong rất lâu, đang từ trong năm tháng viễn cổ trở về.
Vong hồn tử vong vô tận này, cũng đang từ trong quá khí đi ra, theo tiếng nổ lớn vang vọng, theo sự triều bái lặng lẽ, giống như đang bái kiến… tiên tôn của bọn họ!
Bạch Tiểu Thuần lặng lẽ đứng ở nơi đó, vẫn không nhúc nhích.
Phía trước hắn là sơn cốc cuồn cuộn sương mù màu đen lượn lờ.
Rất lâu sau đó, Bạch Tiểu Thuần chậm rãi ngẩng đầu lên.
Ở trong chớp mắt khi hắn ngẩng đầu lên, toàn thân hắn giống như cao lớn vô hạn, một khí tức bá đạo kinh thiên động địa, chấn động tinh không, còn có uy nghiêm vô thượng, ở trên người của hắn càng dâng trào bạo phát!!
Trong nháy mắt gió bão ở xuất hiện xung quanh hắn, ầm ầm ầm khuếch tán về bốn phía xung quanh.
Bạch Tiểu Thuần từ từ quay đầu lại, nhìn về phía tiểu khí linh ở trên bảo quạt này.
Rõ ràng vẫn là tướng mạo cùng ngũ quan của Bạch Tiểu Thuần, nhưng ở trong một chớp mắt này, cho dù là người chỉ gặp qua Bạch Tiểu Thuần vài lần, cũng có thể trong khoảnh khắc phát hiện… người trước mắt, hình như không còn là Bạch Tiểu Thuần!
Trong mắt của hắn thâm thúy, mang theo một tia tang thương Bạch Tiểu Thuần không có đủ.
Ở sâu bên trong sự tang thương này, chất chứa sự bi thương Bạch Tiểu Thuần cũng không có đủ, còn ở trên người của hắn, loại ý chí mạnh mẽ thân là Chúa Tể số một số hai của toàn bộ tinh không, đủ khiến cho gần như tất cả mọi người sau khi nhìn thấy được, đều sẽ không nhịn được quỳ xuống lạy.
– Tiểu Si…
Bạch Tiểu Thuần khẽ mở miệng nói.
Một câu nói, hai chữ, lập tức khiến tiểu khí linh trên bảo quạt, oa một tiếng khóc lớn.
Thân thể nó thoáng một cái lại trực tiếp xuất hiện ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần, lập tức quỳ xuống.
– Chủ nhân!
Bạch Tiểu Thuần yên lặng nhìn tiểu khí linh trước mặt, nhìn nước mắt của nó, nhìn bộ dạng kích động của nó hồi lâu, sau đó lộ ra vẻ tươi cười.
Nụ cười này mang theo sự xúc động, mang theo hồi ức, còn mang theo tang thương vô tận.
Hình như tất cả mọi thứ trên thế gian này, đối với hắn mà nói, đã cực lâu không nhìn thấy rồi.
– Tiểu Si, không khóc.
Bạch Tiểu Thuần khẽ mở miệng nói, giơ tay phải lên, ở trên đầu của tiểu khí linh nhẹ nhàng xoa vài cái, lại giống như trưởng bối đang hiền hòa an ủi vãn bối vậy.
Loại cảm giác lâu ngày không gặp này, khiến cho nước mắt Tiểu Si càng nhiều hơn.
Sự ỷ lại trong mắt nó càng mãnh liệt hơn.
Nó thậm chí ôm cổ chân Bạch Tiểu Thuần, hình như rất sợ buông lỏng tay, chủ nhân trước mắt lại biến mất.
– Ngươi làm rất tốt, cũng tìm cho ta được một người truyền thừa không tệ…
Giọng nói của Bạch Tiểu Thuần vẫn nhẹ.
Chỉ là nếu cẩn thận lắng nghe, ở trong âm thanh rất nhẹ này, ẩn chứa sự già nua của năm tháng, đủ khiến cho người ta khi nghe được, bất tri bất giác, đã đến lúc đầu bạc.
– Ta vốn đã tiêu tan.
Trên thực tế hiện tại tồn tại, cũng chỉ là chấp niệm trong một đoạn ký ức mà thôi… Tồn tại không bao lâu.
Trên thực tế nếu không phải thấy được sơn cốc sương mù này, có thể mấy năm sau, ta lại dần dần tiêu tan.
Bạch Tiểu Thuần quay đầu lại, nhìn sơn cốc sương mù màu đen phía sau, tang thương trong mắt dần dần lộ ra chấp nhất mãnh liệt.
– Tiểu Si, ở chỗ này chờ chủ nhân của ngươi trở về… Sau đó phải chiếu cố bản thân cho tốt.
Ngươi phải nghe lời.
Bạch Tiểu Thuần ôn hòa nhìn về phía tiểu khí linh.
Ở trong tiếng khóc lưu luyến của tiểu khí linh, hắn ngẩng đầu, liếc mắt thoáng nhìn quê hương ở bốn phía xung quanh, sau đó xoay người, lại hoàn toàn không có một chút do dự, đi về phía sơn cốc!
Sau khi đi đến, khí tức trên người Bạch Tiểu Thuần lại bạo phát.
Lần này khí thế từ chỗ hắn tản ra hình thành uy áp.
Uy áp này mạnh mẽ, lại trực tiếp vượt qua cực hạn của Thái Cổ.
Thậm chí trên trình độ nào đó, cũng trực tiếp tăng lên, đạt tới trình đồ có thể so với chúa tể!
Đây là hắn thiêu đốt chấp niệm của mình.
Sau khi hoàn toàn đốt cháy lực chấp niệm trong ký ức cuối cùng giữ mình tồn tại ở thế gian này, đổi lấy uy áp bạo phát ở trong thời gian ngắn ngủi!
Theo sự bạo phát, theo uy áp khuếch tán, theo khí thế quật khởi, lúc này nếu có cường giả Thái Cổ tới gần, nhất định không có cách nào chống đỡ được, lại trực tiếp sẽ hình thần câu diệt.
Sử dụng tất cả những điều này đổi lấy ý của chúa tể trong khoảng thời gian ngắn, lúc này đang cùng sơn cốc sương mù này va chạm.
Nhất thời lại có tiếng sấm vang lên ngập trời.
Sơn cốc sương mù nhanh chóng cuồn cuộn, không ngừng khuếch tán cùng ngưng tụ, giống như hình thành lực lượng nào đó ăn mòn tất cả.
Chỉ có điều ở trước mặt ý của chúa tể này, sự ăn mòn này giống như đạt tới sự cân bằng nào đó, khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở đây, sau khi lại đi vào trong sương mù, thân thể lông tóc không tổn hao gì.
Cho đến khi bóng dáng của hắn biến mất ở sâu bên trong sương mù, tiểu khí linh bên ngoài nước mắt càng nhiều.
Nó kinh ngạc nhìn sương mù.
Dường như thời gian ở trong thế giới của hắn bất động.
Bên trong sương mù, thần sắc Bạch Tiểu Thuần bình tĩnh, loại trầm ổn này cực kỳ rõ ràng.
Thậm chí từ trong bước chân cũng có thể mơ hồ nhìn ra.
Ở trên người hắn còn lộ ra chấp niệm cho dù sâu đậm, nhưng vẫn ung dung.
Hắn lại cứ như vậy đi từng bước một, ở trong sương mù này, càng đi càng xa.
Bốn phía xung quanh yên tĩnh.
Sương mù cho dù cuồn cuộn, cũng lặng lẽ không một tiếng động.
Cho đến khi không biết đã đi qua bao lâu, ở trong mắt Bạch Tiểu Thuần, ở sâu trong sương mù phía trước mơ hồ xuất hiện một đường nét cực lớn.
Cái này giống như là một chiếc thuyền kinh người!
Trong chớp mắt khi nhìn thấy được chiến thuyền này, trong mắt Bạch Tiểu Thuần chợt lộ ra tinh quang sáng chói.
Bước chân của hắn không dừng lại, cũng không có nhanh hơn, vẫn dựa theo tốc độ trước đó, đi từng bước một, cho đến đi khi đến nơi sâu trong sương mù này, thấy được ở trước mắt hắn… con thuyền cô độc, vỡ nát… mắc cạn ở trong một mảnh cát đá!
Đây là một chiếc thuyền khổng lồ, giống như từng trải vô số năm tháng thử thách, lây nhiễm sự tang thương của tháng năm.
Boong thuyền màu đen, buồm bị rách nát.
Trên thân nó tản ra hơi thở của năm tháng.
Hình như so với lịch sử tồn tại của tiên giới, còn muốn lâu hơn vô tận…
Bước chân của Bạch Tiểu Thuần dừng lại, lặng lẽ nhìn chiến thuyền vô cùng tang thương trước mắt này.
Sự thâm thúy trong mắt của hắn chậm rãi lộ ra sự bừng tỉnh hiểu ra.
Ddường như đối với bí mật ẩn chứa ở bên trong sơn cốc này, ở thời đại hắn còn tồn tại, đã từng có suy đoán, lúc này càng được xác minh.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1875: Tiểu Si, Muốn Nghe Nói (1)
– Lời đồn đại, quả nhiên là sự thật sao…
Bạch Tiểu Thuần thì thào khẽ nói, thân thể chậm rãi bay lên.
Ở bên trong sương mù này, rất nhanh, thân thể hắn đã đến độ cao cùng thuyền cô độc.
Hắn thấy được… ở nơi cao nhất trên chiếc thuyền cô độc, một bóng dáng quay lưng lại với mình, khoanh chân tĩnh tọa!
Đó là một hài cốt, không biết tử vong bao nhiêu năm tháng.
Y phục trên người hắn cũng đã sớm bị năm tháng ăn mòn, rách nát không chịu nổi.
Sương mù bên trong sơn cốc này, cũng chính là từ trong hài cốt của hắn, không ngừng khuếch tán ra, do đó hình thành.
Trong chớp mắt khi nhìn thấy được hài cốt này, hơi thở của Bạch Tiểu Thuần lần đầu dồn dập.
Tinh quang trong mắt của hắn càng thêm chớp động.
Hắn có thể nhìn ra, hơi thở năm tháng trên hài cốt này, rõ ràng càng nồng đậm hơn nhiều so với chiếc thuyền cô độc này.
Thậm chí… Loại cảm giác năm tháng này, hình như còn muốn lâu hơn so với mảnh tinh không này!
Mà cho dù tử vong, khí tức trên người của hắn vẫn khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở đây, giống như cảm nhận được một mảnh sự chết chóc mênh mông vô tận… Loại cảm giác cường hãn này, vượt qua chúa tể, giống như đạt tới cực hạn!
Sự tử vong cùng uy áp này quá nồng, cho nên khí tức Chúa Tể Bạch Tiểu Thuần bốn phía xung quanh, rõ ràng cũng muốn không chịu nổi, giống như sắp tan vỡ.
Bên tai của hắn còn truyền đến tiếng gào thét thê lương của vô số người trước khi tử vong!
Sau một lúc lâu, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt, miễn cưỡng tới trước mặt hài cốt này, thấy được ở chỗ hài cốt này ngồi khoanh chân, thi thể hắn tuy rằng đã khô lại, nhưng ở trên mi tâm của hắn, lại là có một lỗ thủng!!
Lỗ thủng này, đúng là nguyên nhân thực sự khiến cho hắn tử vong, hiển nhiên là bị người… một ngón tay giết chết!
Cường giả như vậy, cho dù tử vong, uy áp trên người hắn tản ra, cũng làm cho Đạo Trần tiên tôn chiếm thân thể của Bạch Tiểu Thuần, cũng cảm giác không có cách nào chịu đựng được quá lâu.
Phải biết rằng thời khắc này, Đạo Trần tiên tôn tuy chỉ là một tia chấp niệm, nhưng bản thân Bạch Tiểu Thuần là Thái Cổ, vốn cường hãn, sau khi nhận một tia chấp niệm này, không nói có thể bạo phát ra chiến lực hoàn chỉnh của hắn, nhưng lại chênh lệch không bao nhiêu.
Hơn nữa nơi này là tiên giới, cho dù trở thành khu phế tích, nhưng vẫn là tiên giới.
Cho nên giờ phút này Đạo Trần tiên tôn ngưng tụ ở trên người Bạch Tiểu Thuần, mặc dù quả thật không bằng bản tôn của hắn, lại chí ít có đầy đủ một hai thành chiến lực!
– Mặc dù là bản tôn của ta năm đó đi tới nơi này, sợ là cũng không có cách nào dừng lại quá lâu, lại không dám đi… chạm vào thi hài này!
Bạch Tiểu Thuần khẽ nói thì thào.
Hắn biết tuyệt đối không thể đi chạm vào thi hài này.
Thậm chí thân thể hắn cũng không dám bước lên thuyền cô độc này, mà là lơ lửng giữa không trung.
Bởi vì hắn biết, chỉ cần vừa chạm tới, đợi chờ mình, nhất định là một hồi tử vong hình thần câu diệt!
Hài cốt này thật sự cường hãn, vượt ra khỏi sự tưởng tượng, khó có thể đi phân tích được.
Người này sau khi tử vong còn kinh người như vậy.
Như vậy hắn khi còn sống… Lại sẽ mạnh tới mức nào!
Loại suy nghĩ này không ngừng hiện lên ở trong chấp niệm của Đạo Trần đang chiếm thân thể Bạch Tiểu Thuần.
Đồng thời, hắn cũng mơ hồ có phần không hiểu.
Nhưng bất kể như thế nào, lần này đến đây, cuối cùng là đáp án giải được một nỗi nghi ngờ trong lòng hắn.
Mà sự tử vong trên thân của hài cốt này cũng lộ ra rõ ràng đạo của người này!
Đó là đạo tử vong… còn là một loại đạo diệt thế!
Điều này giống như là… một loại đi tới điểm cuối, thế giới chỉ còn lại có một sự hoang vắng cùng lạnh lùng, dường như ích kỷ đến cực hạn, dường như vì thành tựu của chính mình, cho dù tinh không vỡ nát diệt vong, chúng sinh tàn phá, thiên đạo tan vỡ!
Nhất là sương mù ăn mòn này tràn ngập bốn phía xung quanh, lúc này theo ý chúa tể trên người Bạch Tiểu Thuần không ngừng tiêu tan, càng vây quanh.
Dường như ở bên trong sương mù này che giấu vô số lệ quỷ, muốn nhào lên cắn nuốt sạch sẽ tất cả máu thịt của Bạch Tiểu Thuần.
– Đạo của vị cường giả không rõ này… không phải là… đạo của Nghịch Phàm sao?”
Mượn thân thể của Bạch Tiểu Thuần trở về, Đạo Trần tiên tôn thì thào khẽ nói.
Nghi ngờ trước đó của hắn được giải ra, cũng chính là từ đạo trên thân của hài cốt này.
Sau khi cảm nhận được, từ đó nhận được đáp án.
– Năm đó, sau khi Nghịch Phàm tiến vào nơi đây, hắn vốn phải tử vong.
Nhưng hiển nhiên hắn ở chỗ này thu được tạo hóa kinh thiên… Hắn chắc là, chạm đến bộ hài cốt này.
Đạo Trần tiên tôn lẩm bẩm.
Đồng thời, ý chúa tể bên ngoài thân thể của hắn đã yếu ớt đến cực hạn, hình như rất nhanh sẽ bị những sương mù này giải ra, cắn nuốt đến.
– Nhưng rốt cuộc là ai… có thể giết chết cường giả như vậy!
Đạo Trần cúi đầu, lặng lẽ liếc nhìn hài cốt ngồi khoanh chân ở nơi đó, tản ra sự tử vong ngập trời.
Sự nghi ngờ này, hắn không có đáp án.
Hắn càng hiểu rõ, dù thế nào… mình cũng không tìm được đáp án.
Bởi vì hắn đã cảm nhận được, chấp niệm mình thiêu đốt đổi lấy chiếm cứ thân thể Bạch Tiểu Thuần trong thời gian ngắn, lúc này đã đến điểm cuối.
Chấp niệm của hắn cũng gần tiêu tan.
Mà lần tiêu tan này, quyết định từ nay về sau, tư tưởng cuối cùng của hắn ở trên thế gian này cũng sẽ biến mất.
Tử vong trước đó, là thần hồn cùng thân thể của hắn diệt vong.
Hiện tại về đất cũ, lại là suy nghĩ ký ức của hắn ở thế gian này trôi qua cùng tiêu tan.
Than khẽ một tiếng, trong chớp mắt khi ý chúa tể của bản thân Đạo Trần tiên tôn gần tản đi, hắn từ thuyền cô độc đi ra ngoài, dần dần rời khỏi thuyền cô độc, đi ở trong sương mù, từng bước một tiến về phía bên ngoài sơn cốc,…
Cho đến sương mù che phủ bóng dáng của hắn, cho đến không nhìn thấy được, hắn mang theo tiếng thì thầm tang thương trầm thấp, vang vọng ở trong sương mù này, thật lâu không tiêu tan.
– Nghịch Phàm, ngươi… vẫn là ngươi sao? Hoặc nói… ngươi vẫn là ngươi, nhưng bất luận là ngươi, hay hài cốt trên chiếc thuyền này, giữa các ngươi, là truyền thừa đạo…
– Nhưng vì sao, ta vẫn cho rằng, đây là một hồi… nhân quả thân chết vì đạo không vong, chuyển thành trọng sinh!
Bên ngoài sơn cốc sương mù, tiểu khí linh vẫn kinh ngạc nhìn sương mù, chờ đợi bóng người trong lòng nó đi ra.
Trong lòng của hắn rất phức tạp.
Nó cùng lúc muốn khiến cho chủ nhân trước kia của mình, Đạo Trần tiên tôn vĩnh viễn trở về, nhưng về mặt khác lại không muốn Bạch Tiểu Thuần vì thế bị thương tổn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









