Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 374 : Sơn Cốc Sương Mù Màu Đen (c1866-c1870)
❮ sautiếp ❯Chương 1866: Sơn Cốc Sương Mù Màu Đen
Nhưng ngay khi thân thể Bạch Tiểu Thuần quay ngược lại, trong nháy mắt, số mệnh bên trong đầu của chúa tể kia vốn đã trở nên sống động, ở trong một chớp mắt này, có gần như ba phần trong nháy mắt tự nhiên chạy ra khỏi đầu của chúa tể, lao thẳng đến chỗ của Bạch Tiểu Thuần!
Trong phút chốc, gần ba phần số mệnh này liền trực tiếp dung nhập vào trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần run lên bần bật.
Sau khi trở lại bảo quạt, ở trong ánh mắt không thể tưởng tượng được của tiểu khí linh này, Bạch Tiểu Thuần hít thở, lộ ra vẻ vô cùng kích động.
Hắn vẫn mệt mỏi, nhưng hắn lại cảm nhận được rõ ràng, theo gần ba phần số mệnh này dung nhập trong cơ thể, vào giờ phút này, lực tu vi của bản thân hình như phát sinh cộng hưởng nào đó cùng khu phế tích tiên giới này!
Ở trong cộng hưởng này, trong đầu của hắn nổ mạnh.
Dường như vào giờ phút này tu vi xuất hiện biến hóa kinh người nào đó.
Tuy không thể nói cụ thể, nhưng Bạch Tiểu Thuần xác định rất chắc chắn… Nếu số mệnh dung hợp lại vài lần như vậy, tu vi của mình sau khi đạt được biến hóa cực hạn, sau khi cùng toàn bộ tiên giới này hoàn toàn cộng hưởng, tu vi của hắn… tất nhiên có thể đột phá!
– Ngươi vừa mới nhìn thấy cái gì?
Tiểu khí linh mở to mắt to, lo lắng hỏi.
– Ta thấy được…
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ kỳ dị.
Lúc này nhớ lại chuyện mới vừa từng trải, hắn cảm nhận được rõ ràng, mình hóa thành Chu Trần, hình như quên thân phận Bạch Tiểu Thuần này, dường như thật sự trở thành Chu Trần.
Nhưng chính xác mà nói, hình như mỗi một câu nói, mỗi một ý nghĩ, nhìn như là hắn nói ra cùng với nhớ tới, nhưng hết lần này tới lần khác lúc này đi nhớ lại, điều này rõ ràng… lại giống như đang lập lại chuyện cũ đã từng phát sinh!
– Tiên tôn chúa tể, là… Chu Trần?
Bạch Tiểu Thuần nghiêng đầu nhìn về phía tiểu khí linh.
Sau khi tiểu khí linh nghe được cái tên này, thân thể run rẩy kịch liệt, kinh ngạc nhìn Bạch Tiểu Thuần, thì thào nói nhỏ.
– Ngươi tự nhiên thật sự thành công…
Nó không có cách nào không chấn động kinh ngạc.
Mặc dù trước đó, lời nó nói đều là sự thật, cũng thực sự hi vọng Bạch Tiểu Thuần có thể thu được một tia số mệnh này, nhưng nó cũng hiểu rõ, thu được số mệnh, so với mình nói còn muốn khó khăn hơn rất nhiều.
Đồng thời hắn cũng thấy được hành động cuối cùng của Bạch Tiểu Thuần.
Đối với chuyện có thể thành công hay không, trong lòng nó vẫn do dự.
Nhưng nó lại không nghĩ rằng, Bạch Tiểu Thuần tự nhiên thật sự thành công!
– Ta thấy được… Tiên tôn chúa tể lúc nhỏ…
Bạch Tiểu Thuần chậm rãi mở miệng.
Hắn nhắm mắt lại, cẩn thận hồi ức lại tất cả những gì mình nhìn thấy.
Dần dần, chân mày hắn hơi nhíu lại.
Bạch Tiểu Thuần phát hiện mình vẫn bị ảnh hưởng.
Cuối cùng thời điểm hắn nhớ tới ca ca của chúa tê, trên phương diện tâm tình không khống chế được dâng lên sự thân tình cùng với cảm giác không muốn xa rời.
– Nếu tiếp tục nữa, tâm tình này sợ là sẽ phải ảnh hưởng càng lúc càng nghiêm trọng… Nhưng so sánh với cái này, thu được số mệnh, đột phá tu vi mới là mấu chốt!
Sau khi Bạch Tiểu Thuần so sánh, cảm thấy mặc dù có một vài vấn đề, nhưng lại không phải không thể tiếp nhận được.
Vì vậy sau khi nghỉ ngơi chỉnh đốn, trong mắt hắn lộ ra ánh sáng chờ mong, lại thoáng một cái lao thẳng đến đầu của chúa tể.
Lần này quen việc dễ làm, nhất là có gần như ba phần số mệnh cùng bản thân dung hợp, khiến cho hắn càng thông thuận hơn, lại trực tiếp đến trước cái đầu, giơ tay phải lên.
Sau khi ấn xuống, Vị Lai Kinh, Quá Khứ Kinh đột nhiên vận chuyển.
Trong đầu hắn nổ mạnh.
Trong phút chốc, cảm nhận trước đó lại một lần nữa xuất hiện.
Ở trong đầu linh hoạt kỳ ảo cùng mờ mịt.
Không biết quá khứ bao lâu, cho đến khi thân thể Bạch Tiểu Thuần run lên, mở hai mắt ra.
Ánh mặt trời chói mắt, chiếu vào trong mắt, nhưng lại không có khiến cho hai mắt hắn hoàn toàn nhắm lại.
Thân thể hắn cao gầy, phối hợp với gương mặt hắn tuấn tú lạnh lùng, khiến cho Bạch Tiểu Thuần đứng ở bên ngoài một mảnh sơn cốc bị sương mù màu đen tràn ngập, thoạt nhìn chính khí đầy người!
Chỉ là thống khổ trong lòng này, lúc này theo Bạch Tiểu Thuần thức tỉnh, đang không ngừng xuyên qua tâm thần hắn.
Khác với người thiếu niên lúc trước, giờ phút này Bạch Tiểu Thuần tiến vào trong trí nhớ của chúa tể, Chu Trần đã trung niên.
Trong thời gian này phát sinh rất nhiều chuyện, cũng không biết đã qua bao nhiêu năm.
Mà giờ khắc này, đứng ở bên ngoài sơn cốc bị sương mù màu đen tràn ngập này không phải chỉ có một mình Chu Trần.
Bốn phía xung quanh hắn có mấy trăm người.
Mỗi một người đều là tu sĩ.
Thậm chí ở phía sau bọn họ, có mấy ngàn tu sĩ, giống như hoàn toàn phong kín nơi đây!
Càng ra bên ngoài, phải đến hàng vạn tu sĩ.
Tất cả đều ở xung quanh, bao vây tầng tầng lớp lớp ở đây, khiến cho nơi đây thật giống như bị trấn áp.
Dưới ánh mắt của mấy vạn người này, lúc này tất cả đều tập trung ở… một tu sĩ trung niên mái tóc đen đứng phía trước chỗ của Chu Trần, đưa lưng về phía sơn cốc sương mù màu đen, khóe miệng mang theo máu tươi, toàn thân mặc áo đen!
Người này tướng mạo cũng tuấn lãng, nhưng lại mang theo một tà khí.
Nhất là hai mắt màu tím, biểu tình lạnh lùng, sát khí trên người kinh thiên động địa.
Thậm chí mấy vạn người bao vây xung quanh này, hình như cũng có phần không đè ép được sát khí của hắn!
Nhưng hắn hiểu rõ ràng, bản thân đã bị trọng thương, ngực lõm xuống.
Nhất là chân phải, hình như xương đã bị gãy.
Nhưng hắn giống như không biết thống khổ, vẫn đứng ở nơi đó, trong mắt đầy kỳ vọng… Không phải là mấy vạn người ở bốn phía xung quanh, mà chỉ là một người!
Người này, chính là… Bạch Tiểu Thuần.
Hoặc nói, là Chu Trần!
– Ca… Theo ta trở về đi.
Ta sẽ là người bảo đảm cho ca.
Tất cả những gì ca làm, đều không phải theo ý của mình.
Ta…
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần đau buồn, cay đắng mở miệng.
Thậm chí bên trong giọng nói cũng không tự chủ, ẩn chứa một sự cầu khẩn.
Hắn thống khổ, hắn áy náy.
Ở trong ký ức của hắn, năm đó sau khi mình thức tỉnh, lập tức lại khẩn cầu sư tôn đi tìm ca ca của mình.
Nhưng cái gì cũng không có tìm được.
Sau đó hắn xin thề nhất định phải báo thù.
Hắn điên cuồng tu luyện, cuối cùng châu chấu tràn ngập tiên giới ba tầng trời dưới đều bị trấn áp tiêu diệt.
Sau khi thiên địa khôi phục, Chu Trần cũng thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là ở trong lòng của hắn, trước sau không thể quên được bóng dáng của ca ca.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1867: Nghịch Phàm (1)
Cho đến nhiều năm sau, hắn không chỉ biết tiên giới tồn tại chín tầng trời.
Chỗ ở của mình, chỉ là dưới ba tầng trời, còn mơ hồ trở thành người xuất sắc trong tu sĩ tiên giới ba tầng trời dưới.
Ở trong tia sáng vạn trượng kia, ca ca của hắn xuất hiện, mang theo một trận châu chấu màu đen so với năm đó còn muốn khủng khiếp hơn rất nhiều, bao trùm toàn bộ ba tầng trời dưới.
Hễ là người bị châu chấu cắn nuốt, đều sẽ trở thành vì một phần tu vi của ca ca hắn.
Loại tà pháp khủng khiếp này, cuối cùng khiến cho tu sĩ ba tầng trời dưới khủng hoảng.
Vì vậy một hồi bao vây tấn công giằng co thật lâu, xuất hiện… trong thời gian khó khăn, nguy hiểm đáng sợ này, cho đến hiện tại, hình như cũng đến lúc chung kết.
– Ta cho dù buông tha khả năng thăng cấp ba tầng trời giữa, cũng nhất định phải bảo vệ ca ca… Ca, đi theo ta đi…
Bạch Tiểu Thuần vừa nói đến đây, trong mắt của người trung niên áo đen này mang theo phức tạp.
Hồi lâu sau hắn lắc đầu.
– Tiểu Trần… Từ này về sau, chúng ta… không quen biết nữa!
Nói xong câu đó, trong mắt tu sĩ áo đen trở nên băng lạnh.
Hắn lạnh lùng nhìn tất cả tu sĩ bốn phía xung quanh một chút, khóe miệng thoáng lộ ra một sự châm chọc.
Thời điểm hắn xoay người, bước từng bước một đi về phía sơn cốc sương mù màu đen phía sau.
Bốn phía xung quanh có mấy vạn người, nhưng không có ai đi ngăn cản.
Hình như theo bọn họ, tiến vào sơn cốc này, bản thân lại là đại biểu cho tử vong cùng diệt sạch!
Hình như xác minh phán đoán của mọi người, sau khi người thanh niên mặc áo đen tiến vào sơn cốc sương mù này, ở dưới sương mù này ăn mòn, hắn ở trong sự run rẩy, thân thể đang nhanh chóng mục nát.
Thậm chí có nơi, cũng dần dần thấy được xương trắng… Mà ở trong sự mục nát này, có số lượng lớn châu chấu màu đen phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, từ trong cơ thể hắn không ngừng bay ra.
Nhưng chúng cũng không bay xa, lại lập tức bị sương mù này xóa bỏ…
Ở bên ngoài, mỗi một người ở bốn phía xung quanh đều thở phào nhẹ nhõm.
Duy nhất chỉ có Bạch Tiểu Thuần ở đây, ở trong một chớp mắt này tim hắn đau đớn đến cực hạn.
Mắt thấy ca ca của mình ở trong sự ăn mòn đi xa, Bạch Tiểu Thuần chợt đi ra, hướng về phía sương mù sơn cốc quát to lên.
– Ca, đây rốt cuộc là vì sao? Ca ca nói cho ta biết, vì sao?
Thời điểm âm thanh mang theo tình cảm mãnh liệt, truyền vào sơn cốc, tu sĩ áo đen đang khó nhọc đi về phía trước, bước chân thoáng dừng lại một chút, đôi môi mở ra, giống như muốn nói cái gì đó.
Nhưng cuối cùng hắn vẫn không truyền ra bất kỳ lời nói nào, cúi đầu.
Ở dưới sự ăn mòn này, khuôn mặt của hắn đã có thể nhìn thấy được xương.
Toàn thân dữ tợn vô cùng.
Duy nhất chỉ có hai mắt, lúc này giống như cất chứa một ngọn lửa điên cuồng, mang theo chấp nhất, đi sâu về phía bên trong sơn cốc sương mù này… đi từng bước một, tiếp tục đi đến!
Mơ hồ, dường như có thể nhìn thấy được, ở điểm cuối của sơn cốc sương mù màu đen này, hình như tồn tại một con quái vật khổng lồ… Mơ hồ, giống như một chiếc… chiến thuyền!
Hình ảnh trong mắt Bạch Tiểu Thuần sau khi mơ hồ nhìn thấy được chiến thuyền ở bên trong sương mù màu đen, đã biến mất.
Sau khi nó biến mất, Bạch Tiểu Thuần một lần nữa khôi phục lại sự tỉnh táo.
Hắn lại từ bên cạnh đầu của chúa tể, bị uy áp của nó đẩy ra ngoài.
Chỉ có điều lần này so với trước, Bạch Tiểu Thuần rõ ràng ung dung hơn nhiều.
Hắn còn nhận thấy được rõ ràng, lại có hơn hai phần số mệnh, từ bên trong đầu của chúa tể tản ra, ở trong lúc mình lui ra phía sau, dung nhập vào trong cơ thể.
Lần này tiểu khí linh đã không nói gì nữa.
Nó nhìn tất cả những điều này, trong mắt lộ ra hào quang sáng ngời.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần trở lại bảo quạt, sử dụng mấy ngày nghỉ ngơi dưỡng sức.
Lúc mở mắt ra, trong mắt hắn lộ ra sự chấp nhất.
Thoáng lắc một cái, hắn lại tới gần đầu của chúa tể.
Theo tay hắn va chạm, theo thần thông đạo pháp của hắn thi triển ra, theo sự mê man lại một lần nữa hiện lên, Bạch Tiểu Thuần đã có phần quen thuộc đối với tất cả những điều này.
Trong lòng hắn bình thản, tùy ý cho mình ở trong sự mê man này, dần dần mất đi ý thức.
Không biết qua bao lâu, hắn tỉnh lại.
Hoặc nói, Chu Trần, tỉnh.
Hình ảnh ký ức thứ ba trong đầu của chúa tể này, hình như cách cảnh thứ hai đã qua năm tháng quá lâu.
Chu Trần mặc dù thoạt nhìn vẫn trung niên, nhưng rõ ràng ở trên người của hắn, đã tràn ngập uy nghiêm.
Giờ phút này, hắn đang đứng ở trong tinh không.
Bên cạnh hắn, có một nữ tử xinh đẹp làm bạn.
Nữ tử này rất đẹp, tóc dài phất phới.
Đó là đạo lữ của hắn, đó là tiên hậu của hắn!
Ở phía sau của hắn, lúc này thình lình tồn tại đại quân mấy ngàn vạn tu sĩ thậm chí càng nhiều hơn!
Mà ở phía trước hắn, ma ảnh nặng nề, sương mù màu đen tràn ngập, hoàn toàn không có một chút sức sống nào tản ra.
Cho dù là nam tử thân mặc trường bào màu đen cao lớn đứng ở trước sương mù màu đen nơi này, cũng vẫn hoàn toàn không có chứa sức sống.
Trên người nam tử áo bào đen này, giống như tồn tại lực cắn nuốt nào đó, lại hút hết tất cả ánh sáng ở bốn phía xung quanh tới, khiến cho chỗ khu vực của hắn, không ngừng vặn vẹo.
Một mái tóc đen tung bay, không che được hai mắt lạnh như băng giống như hoàn toàn không có một chút tình cảm nào của hắn.
Lúc này hắn đang lạnh lùng nhìn Chu Trần cùng với… nữ tử bên cạnh đứng ở phía trước đại quân tiên giới, giống như hai quân đối chọi!
Khi nhìn thấy được nữ tử này, trong mắt nam tử mặc áo bào màu đen này có một tia phức tạp hiện lên, rất nhanh lại biến mất.
Ánh mắt hắn lại rơi vào trên người Chu Trần.
– Chu Trần… Không đúng, có lẽ ta phải gọi ngươi là… Đạo Trần!
Bạch Tiểu Thuần trầm mặc, trong lòng dâng lên từng trận phẫn nộ cùng với… bi thương không khống chế được.
Ký ức trước kia, vào giờ phút này hiện lên ở trong đầu hắn.
Từ sau khi ca ca tiến vào sơn cốc sương mù màu đen, tất cả hình như trở lại quỹ đạo.
Hắn lựa chọn thăng cấp, rời khỏi ba tầng trời dưới, đi tới ba tầng trời giữa.
Dựa vào tư chất kinh diễm tuyệt luân cùng với cố gắng của hắn, dần dần ở trong năm tháng, ở trong ba tầng trời giữa, hắn thành tựu Thiên Tôn!
Sau đó hắn còn trở thành một trong số tu sĩ rất ít thấy ở tiên giới, thăng cấp ba tầng trời trên.
Ở nơi đó, hắn bái tiên tôn chúa tể Thời Tổ đời trước làm môn hạ, trở thành đệ tử của tiên tôn!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1868: Nghịch Phàm (2)
Từ đó về sau, hắn được ban tặng cho đạo hiệu, không còn là Chu Trần, mà là Đạo Trần.
Cũng chính là vào lúc đó, hắn biết… Một sư huynh tên là Đạo Phàm.
Đó là một người khiến cho hắn có cảm giác rất tương tự với ca ca của mình.
Tình cảm sư huynh đệ hai người bọn họ vô cùng tốt, cùng nhau từ Thiên Tôn thăng cấp đến Thái Cổ.
Thậm chí cùng nhau yêu tiểu sư muội của bọn họ, nữ nhi của Thời Tổ tiên tôn… Cuối cùng, ở thời điểm sư tôn của bọn họ, lúc tổ tiên tôn tiêu tan, dung nhập tinh không thời gian bản nguyên, trở thành một phần của con sông dài thời không.
Qua một số năm, Đạo Trần thăng cấp, thu được tiên giới tán thành, thành là chúa tể, bị phong là tiên tôn.
Tiểu sư muội của hắn, cũng lựa chọn hắn, trở thành tiên hậu của hắn! Chỉ là rõ ràng trên phương diện tu vi Đạo Phàm cao hơn Đạo Trần một chút, lại nhiều lần thất bại, không được ý chí của tiên giới tán thành.
Chuyện này khiến cho tất cả mọi người cực kỳ quan tâm.
Nhưng ngay khi bọn họ đang suy đoán nguyên nhân, sơn cốc sương mù màu đen nơi năm đó Chu Phàm ở ba tầng trời dưới tiến vào, đột nhiên bạo phát.
Theo sương mù cuồn cuộn, một Chu Phàm mái tóc đen, toàn thân mặc áo bào đen, từ bên trong một bước bước ra ngoài.
Hắn không phải chỉ có một mình.
Ở phía sau hắn, cuối cùng lại từ bên trong sương mù màu đen này tự mình ngưng tụ ra vô số ma ảnh.
Một cuộc chiến tranh, cũng theo sự xuất hiện của hắn, bạo phát ở tiên giới!
Mà đây còn không phải là chuyện kinh người nhất.
Điều khiến cho tiên giới chấn động, là… khi Chu Phàm cùng Đạo Phàm gặp nhau, trong chớp mắt, bóng dáng của bọn họ cuối cùng lại dung hợp với nhau.
Cảnh tượng như vậy, khiến cho tất cả mọi người lại lập tức hiểu rõ.
Đạo Phàm, đệ tử của Thời Tổ chúa tể, căn bản là… phân thân của Chu Phàm bên trong sơn cốc sương mù màu đen ba tầng trời phía dưới đi ra!
Một vị phân thân, hắn đã sớm chôn ở bên ngoài!
Theo bản tôn cùng phân thân của hắn dung hợp, cũng không biết sử dụng phương pháp gì, tự nhiên ở dưới tình huống ý chí của tiên giới không tán thành, tu vi đột phá, thành là chúa tể!
Hắn bỏ qua họ Chu, bỏ qua được chữ đạo được ban cho, mặc dù vẫn giữ lại chữ phàm, nhưng lại ở trước chứ phàm, tăng thêm một chữ nghịch!
Giống như cách nótrải qua phản bội i, nghịch thiên cải mệnh, từ nay về sau, tiên giới có thêm một vị… Nghịch Phàm Ma tôn!
Mà chúa tể không được thế giới sở tán thành, đối với toàn bộ tiên giới mà nói, đây là tồn tại giống như dị đoan.
Trên thực tế cũng đúng là như thế.
Sau khi thăng cấp chúa tể, đại quân ma ảnh của Nghịch Phàm, cùng tiên giới triển khai chiến tranh!
Trình độ thảm khốc của nó nhìn thấy mà giật mình.
Hiện tại, chính là sau khi cuộc chiến tranh này bạo phát một thời gian ngắn, đây là lần đầu tiên huynh đệ hai người bọn họ, gặp mặt!
– Nghịch Phàm, ngươi đã như ý nguyện trở thành chúa tể, cần gì phải ở lại tiên giới.
Trước kia, ở Diệt Sinh Cốc ba tầng trời dưới, suy nghĩ duy nhất của ta, chính là giữ ngươi lại, cho dù bỏ ra tất cả giá lớn…
– Mà bây giờ, suy nghĩ duy nhất của ta, chính là ngươi đi đi, rời khỏi tiên giới, không nên trở về nữa!
Đạo Trần nhìn ca ca xa lạ trước mắt, trong mắt che giấu sự thống khổ.
Hắn trước sau cũng không nghĩ ra được một điểm, vì sao… một người lại có biến hóa, to lớn như thế.
Trong tinh không, Nghịch Phàm toàn thân áo bào đen chắp tay sau lưng đứng ở nơi đó, nghe được lời Đạo Trần nói, khẽ cười.
– Đạo Trần, ngươi cũng biết, trong tinh không này có một lời đồn đại.
Khi bên trong vũ trụ này lại không có một tia sức sống nào, tất cả chúng sinh, tất cả thế giới, tất cả tộc quần đều diệt vong, tinh không sẽ hóa thành tối tăm.
Mà ở vị trí trung tâm của hư vô tối tăm này, vào giờ phút này, sẽ nở rộ ra một đóa hoa vĩnh hằng!
– Hoa vĩnh hằng, là đóa hoa duy nhất ở bất kỳ một giới lớn nào, ở vào lúc tiêu tan, mới có thể sinh ra.
Nếu có thể cắn nuốt hoa này, liền có thể đột phá Chúa Tể cảnh, trở thành… vĩnh hằng thật sự!
– Cũng chỉ có một biện pháp này, mới có thể trở thành vĩnh Hằng.
Trừ điều đó ra, không có bất kỳ con đường nào.
Âm thanh của Nghịch Phàm mang theo lực kỳ dị nào đó, vang vọng khắp nơi.
Hình như vào giờ phút này, tâm thần của mọi người đều chấn động mạnh.
– Ta sẽ đi, chờ sau khi ta xóa bỏ tiên giới này, ta sẽ rời đi.
Đi tới tộc thế giới quần kế tiếp.
Cho đến khi… ta khiến tất cả ngọn đèn trong toàn bộ tinh không này đều tắt, hoa vĩnh hằng sẽ nở rộ ra ở trước mặt ta.
Hình ảnh xuất hiện đến đây kết thúc.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần lại không có thức tỉnh, mà là trong nháy mắt, lại rơi vào trong sự biến hóa kỳ ảo.
Cho đến hắn lại một lần nữa mở mắt ra, trước mắt hiện ra đoạn ngắn ký ức cuối cùng bên trong đầu của chúa tể!
Theo đoạn ngắn ký ức hiện này lên, thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy.
Trong cơ thể hắn không khống chế được dâng lên một cơn giận ngập trời không có cách nào hình dung, còn có bi thương mãnh liệt đến cực hạn.
Hắn ở trong tinh không, tóc tai bù xù, thân thể suy yếu đến cực hạn, thương thế nặng nề, đã là dầu hết đèn tắt.
Mà phía dưới hắn lúc này trong tiên giới đang tan vỡ, ở bên trong tiên giới này, vô số ma ảnh đang cùng tu sĩ chém giết.
Rõ ràng… Tiên giới dường như không phải là đối thủ!!
Bốn phía xung quanh hắn, vốn có từng quả cầu, lúc này đều xuất hiện sự vỡ nát, giống như muốn nổ tung ra tan vỡ.
Trong ngực của hắn… Lúc này ôm thi thể một nữ nhân!
Nữ tử kia, đúng là tiên hậu của hắn.
Chỉ là hiện tại khí tức đã bị diệt sạch, khiến cho nàng hương tiêu ngọc vẫn, chính là ở giữa mi tâm của nàng… Một cái đinh màu đen phát ra sợi tơ đen!
Cái đinh này xuyên qua đầu của nàng, đánh nát sức sống của nàng.
Cho dù Đạo Trần thân là chúa tể nắm giữ sinh tử bản nguyên, cũng vẫn không có cách nào khiến cho nàng sống lại.
Thân thể hắn chỉ có thể run rẩy, nước mắt chảy xuống, ngửa mặt lên trời gào thét.
– Nghịch Phàm!
Đạo Trần đỏ mắt, nhìn chằm chằm vào bóng người áo đen đứng ở phía trước, nhìn bốn phía xung quanh bóng dáng trước mắt này, hư vô không ngừng vặn vẹo, sương mù màu đen cuồn cuộn, hình như không ngừng từ trong cơ thể hắn khuếch tán ra, một sự tà ác cùng băng lạnh không có cách nào hình dung, đang vặn vẹo tinh không này!
– Vì sao, tất cả những điều này… rốt cuộc là vì sao?
– San San là đạo lữ của ta, cũng là sư muội của ngươi, còn là cốt nhục duy nhất của sư tôn.
Ngươi vì sao phải tàn nhẫn như vậy?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1869: Vĩnh Hằng Có Linh (1)
– Đừng nói vì hoa vĩnh hằng.
Cái này chỉ là một lời đồn đại.
Cho dù lời đồn đại là thật, nhưng ngươi vì sao lại biến thành tình trạng như vậy.
Nghịch Phàm, Chu Phàm, ca ca, ca nói cho ta biết, đến cùng… ở trên người ngươi xảy ra chuyện gì?
Đạo Trần run rẩy, ở điểm cuối của sinh mạng này, cho dù ngọn lửa sinh mệnh cũng sắp tắt, nhưng hắn vẫn sử dụng sức lực cuối cùng, giống như phát điên, gầm lên giận dữ.
Đối mặt với tiếng rít gào của Đạo Trần, trong mắt Nghịch Phàm hoàn toàn không có một chút dao động nào.
Hình dáng bình tĩnh này, giống như hắn đã hoàn toàn chặt đứt tất cả tình cảm.
Ánh mắt hắn nhìn về phía Đạo Trần, giống như đang nhìn một người chết.
Nhưng hắn vẫn trầm mặc.
Cho đến khi Đạo Trần lại gầm thét giận dữ, Nghịch Phàm chậm rãi mở miệng.
– Trong lòng ta, có hai người ràng buộc ngăn cản đại đạo của ta.
Người đầu tiên, là nữ nhân hai người chúng ta đều có tình cảm chân thành.
Người thứ hai… Chính là ngươi.
Đây là lần đầu tiên Nghịch Phàm mở miệng gián tiếp thừa nhận quan hệ giữa Đạo Trần cùng với mình.
Lời của hắn, khiến cho thân thể Đạo Trần run lên.
Nhưng hắn hiểu người ca ca này của hắn.
Lúc này hắn cười thảm một tiếng.
– Ta biết, cho nên ngươi giết tiểu sư muội trước hết, bước tiếp theo là giết chết ta… Từ nay về sau, đại đạo của ngươi lại không còn trở ngại nữa!
Nghịch Phàm trầm mặc.
Sau một lúc lâu nhìn Đạo Trần suy yếu đã không có sức đánh trả, hắn từ từ gật đầu.
– Sau khi giết chết ngươi, bị tiên giới này phá huỷ, ta sẽ không có bất kỳ ràng buộc nào nữa.
Về phần hoa vĩnh hằng, có đúng là lời đồn đại hay không… Không thử một chút, làm sao có thể biết được.
– Cho dù không có… cũng phù hợp với đạo của ta!
Nghịch Phàm thì thào khẽ nói.
Không đợi Đạo Trần mở miệng nói tiếp, trong mắt hắn lại có hàn quang lóe lên.
Thời điểm hắn giơ tay phải lên, hư vô vặn vẹo.
Vào giờ phút này, dường như toàn bộ tinh không ở trước mặt của hắn hình thành quy tắc nào đó, hóa thành một lưỡi dao sắc bén nhìn không thấy, nhưng lại có thể bẻ gãy nghiền nát… chợt lóe lên ở phía trước hắn, ở dưới đầu, trên vai của Đạo Trần đang ôm thi thể đạo lữ của mình.
Máu tươi phun ra, đầu bay lên!
Mà lưỡi dao sắc bén này có lực quá lớn, theo nó đảo qua, theo đầu bay lên, thân thể Đạo Trần cùng với thê tử trong ngực hắn, ở một tích tắc này… trực tiếp tan vỡ, trở thành tro bụi.
Chỉ là cái đầu bay ra, vẫn nói ra một câu cuối cùng của Đạo Trần!
– Sư tôn cũng từng nói, nếu thật sự có hoa vĩnh hằng, vậy hoa này hấp thu toàn bộ cô quạnh cùng tử vong của tinh không, nhất định có linh! Nghịch Phàm, ngươi nhất định thất bại!
Giọng nói này vang vọng trong tinh không, thật lâu không tiêu tan.
Thần sắc Nghịch Phàm vẫn giống như bình thường.
Hắn đứng ở nơi đó hai mắt nhắm nghiền.
Vào giờ phút này, khí tức của hắn lại có phần tăng lên.
Theo tiếng nổ vang lên không lâu sau đó, tất cả quả cầu ở bốn phía xung quanh tiên giới, tan vỡ nổ tung ra.
Chín tầng trời, đại lục tiên giới vô tận mênh mông, trở thành một mảnh phế tích.
Tất cả sinh mạng trên đó đều bị diệt sạch, trở thành một phần của ma ảnh…
Đến lúc này, khí tức trên người Nghịch Phàm đã cường hãn đến mức không có cách nào hình dung.
Lúc này hắn mới chậm rãi mở mắt ra.
Lúc xoay người lại, hắn dẫn theo đại quân ma ảnh vô cùng vô tận phía sau hắn, bắt đầu hành trình diệt thế của hắn!
Cũng chính là ở trong một chớp mắt này, hình ảnh biến mất.
Ý thức của Bạch Tiểu Thuần trở về.
Hai mắt của hắn chợt mở ra.
Trước mặt hắn là mấy thành số mệnh cuối cùng ở trong đầu của chúa tể, ở một tích tắc này tản ra, chui vào trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần.
Cùng lúc đó, đầu của chúa tể hình như hoàn thành nguyện vọng cuối cùng, ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần, từ từ hóa thành tro bụi, tiêu tan ở trong đống đổ nát của tiên giới.
Hình như cho dù là đến ngày hôm nay, hắn cũng vẫn muốn chôn cất cùng tiên giới trong một chỗ.
Bạch Tiểu Thuần lặng lẽ đứng ở nơi đó, nhìn tro bụi nhẹ nhàng tung bay, trầm mặc hồi lâu.
Thông qua ký ức của Đạo Trần tiên tôn, Bạch Tiểu Thuần đối với lịch sử đã qua, có phần hiểu rõ sâu hơn.
Mà lúc này hắn càng hiểu rõ… Tiên Vực Vĩnh Hằng, chính là hoa vĩnh hằng.
Hắn cũng hiểu rõ, ở bên ngoài Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, người khổng lồ bị phong ấn, thân phận của hắn.
– Nghịch Phàm…
Bạch Tiểu Thuần khẽ thì thào nói.
Hắn đã có thể ở trong đầu, tập trung rất nhiều chuyện lại cùng một chỗ, cho dù có một chút thiếu sót, nhưng dựa vào thôi diễn cùng suy đoán, cũng có thể hoàn thiện đến tám phần mười trở lên.
Rất hiển nhiên, năm đó sau khi Nghịch Phàm chém giết đệ đệ cùng nữ nhân hắn có tình cảm chân thành, sau khi hủy diệt tiên giới, hắn mang theo đại quân ma ảnh kia, một đường đi qua, một đường hủy diệt…
Cho đến cuối cùng, hắn hủy diệt tất cả tộc quần bên trong tinh không này, tất cả thế giới lại giống như hắn, khiến cho tinh không này từ nay về sau biến thành tối tăm.
Bởi vì trong truyền thuyết, chỉ có khi một tinh không đều bị hủy diệt, khi mảnh tinh không này cô quạnh tử vong, mới có một gốc cây là hoa vĩnh hằng, ở trung tâm vũ trụ tinh không này xuất hiện, nở rộ.
Mà hoa vĩnh hằng này, ở trong truyền thuyết, là phương thức duy nhất có thể khiến cho tu sĩ đột phá Chúa Tể cảnh, bước vào cảnh giới cũng là trong truyền thuyết… cảnh giới vĩnh hằng!
Mà Nghịch Phàm chỉ thiếu chút nữa, hắn lại thành công.
Hắn thực sự khiến cho tinh không này tối tăm, thực sự hủy diệt tất cả, khiến cho tinh không vũ trụ cô quạnh.
Thậm chí hắn cũng thành công chứng thực lời đồn đại, tận mắt nhìn thấy được hoa vĩnh hằng xuất hiện cùng nở rộ!
Bên ngoài Tiên Vực của Vĩnh Hằng, vô Nghịch Phàm cùng to lớn.
Nếu như hai tay hắn giơ lên, hạ xuống, theo hoa vĩnh hằng tan vỡ dung hợp, hắn nhất định sẽ trở thành vì vĩnh hằng.
Chỉ là… Phương diện này hiển nhiên xuất hiện bất ngờ!
– Bất ngờ này, hẳn là… giống như lời Đạo Trần tiên tôn đã nói, vĩnh hằng có linh!
Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ.
Hắn nghĩ đến lời đồn đại trong Tiên Vực của Vĩnh Hằng lưu truyền liên quan tới mẹ Vĩnh Hằng cùng ba con của Vĩnh Hằng.
Nghĩ đến thời điểm mình thành tựu Thiên Tôn, bên tai truyền đến tiếng thì thầm giống như mẫu thân đến từ mẹ Vĩnh Hằng.
– Như vậy sự thực đã có thể thôi diễn ra được, khi Nghịch Phàm giơ hai tay lên, muốn đi dung hợp với hoa vĩnh hằng, trong một cái chớp mắt, vĩnh hằng chi linh, cũng chính là mẹ Vĩnh Hằng, nàng không cam lòng bị dung hợp, vì vậy phân hoá bản thân, tản ra ba tia thần niệm, hình thành… Khôi, Thánh cùng với Tà, ba đứa con của Vĩnh Hằng này!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1870: Vĩnh Hằng Có Linh (2)
– Ba đứa con của Vĩnh Hằng, đánh với Nghịch Phàm một trận.
Lại có mẹ Vĩnh Hằng trợ giúp, nhưng cuối cùng bỏ ra cái giá vô cùng nghiêm trọng.
Mặc dù tạm thời hóa giải nguy cơ trong thời gian ngắn ngủi, nhưng cũng chỉ là phong ấn Nghịch Phàm mà thôi.
– Như vậy còn có một vấn đề, mọi người trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng, là xuất hiện thế nào…
Bạch Tiểu Thuần nhắm mắt lại, sau một hồi lâu lại mở ra.
Trong đầu của hắn, có một suy đoán.
– Vì vậy, mẹ Vĩnh Hằng cũng vì hóa giải nguy cơ này, lựa chọn để cho ba đứa con Vĩnh Hằng của nàng, hóa thành bức tượng, sau đó phân hoá thần niệm của bản thân, hình thành thế giới trong cơ thể, hình thành vô số sinh mạng.
Nàng hi vọng nhiều năm sau, trước khi Nghịch Phàm giải phong ấn, có thể có người cuối cùng bước vào cảnh giới Vĩnh Hằng, hóa giải kiếp nạn này!
– Đây cũng là biện pháp duy nhất của nàng!
Bạch Tiểu Thuần không biết suy đoán cuối cùng này của mình, có mấy phần sự thật.
Nhưng lúc này, dưới những manh mối hắn nắm giữ được, đây có thể là khả năng lớn nhất hắn có thể nghĩ tới.
Trong sự trầm mặc, Bạch Tiểu Thuần than nhẹ.
Hắn nhìn về phía khu phế tích tiên giới, về phía đầu Đạo Trần tiên tôn rơi lả tả hóa thành tro bụi.
Hắn ôm quyền cúi đầu thật sâu, lúc này mới trở lại trên bảo quạt.
Tiểu khí linh muốn nói lại thôi.
Trong sự trầm mặc, nó ngơ ngác nhìn đầu của Đạo Trần tiên tôn hóa thành tro bụi, trong mắt lộ ra sự bi thương.
– Ngươi muốn biết ký ức liên quan tới Đạo Trần tiên tôn, ta sẽ nói cho ngươi biết.
Bạch Tiểu Thuần liếc mắt nhìn tiểu khí linh, khẽ nói nói.
– Không cần.
Những điều này đã là quá khứ.
Tiểu khí linh lắc đầu, không nói nữa.
Bạch Tiểu Thuần nhìn tiểu khí linh, sau một hồi lâu gật đầu.
Hắn ngồi xuống khoanh chân, cảm nhận một tia số mệnh cuối cùng trong toàn bộ tiên giới trong cơ thể lúc này đang lưu chuyển.
Hắn hít một hơi thật sâu, sau đó vận chuyển tu vi, bắt đầu đi thử… trùng kích Thái Cổ cảnh!
Cảnh giới Thái Cổ, ở trong tinh không hiện tại không có chúa tể này, đã là cảnh giới cuối cùng, tu sĩ có thể đạt được.
Mức độ khó khăn to lớn.
Toàn bộ Tiên Vực Vĩnh Hằng, hiện tại cũng chỉ có hai vị mà thôi.
Đây là cảnh giới tất cả Thiên Tôn tha thiết ước mơ, nhưng làm thế nào cũng vẫn không có cách nào làm được!
Trước đây Bạch Tiểu Thuần không hiểu.
Nhưng hôm nay hắn đã hiểu rõ.
Muốn trở thành Thái Cổ, không chỉ cần bản thân mình đủ cường hãn, còn cần phải thu được thế giới tán thành!
Không có loại tán thành này, căn bản cũng không có khả năng thăng cấp thành công.
Sở dĩ trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng, không có Thái Cổ thứ ba, chuyện này hiện tại theo Bạch Tiểu Thuần nhìn lại, hắn có thể mơ hồ đoán được đáp án.
– Mẹ Vĩnh Hằng quá mức suy yếu.
Cái gọi là tán thành, phải là đưa ra một phần lực lượng thuộc về của nàng, cũng chính là số mệnh… Hiển nhiên, hiện tại mẹ Vĩnh Hằng đã quá mức suy yếu, dầu hết đèn tắt, không có cách nào chống đỡ ba Thái Cổ tồn tại! Có thể, không phải là ba vị, mà là hai vị!
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên, trong tiếng thì thào khẽ nói, theo tu vi trong cơ thể vận chuyển, theo cùng một tia số mệnh cuối cùng của toàn bộ tiên giới này dung hợp, trên người của hắn dần dần xuất hiện triệu chứng muốn đột phá!
Ở đây dù sao cũng là tiên giới, đã từng là tộc quần mạnh nhất, cũng là thế lực lớn nhất trong toàn bộ ngân hà.
Cho dù hôm nay đã sớm tan vỡ trở thành khu phế tích, còn lại cũng chỉ là một tia số mệnh, nhưng một tia này… cũng đủ để cho một người, thành tựu Thái Cổ cảnh!
Thiên Tôn thăng cấp Thái Cổ, trên thực tế chính là khiến đạo chủng trong cơ thể thăng hoa, mạch lạc bao trùm từng chỗ trong toàn thân, cuối cùng nở rộ ra một đóa hoa đạo niệm!
Vào lúc này, đạo chủng biến mất, tôn giả thăng cấp Thái Cổ, trong cơ thể tràn ngập vô số đạo niệm.
Mỗi một ý niệm cũng có thể hóa thành thần thông thuật pháp.
Mặc dù còn không phải là bất tử bất diệt, càng không thể nói rõ là sống mãi, nhưng tới một mức độ nào đó, điều này đã coi như là siêu thoát, giống như thần linh.
Giống như một ánh mắt của Tà Hoàng, liền có thể khiến cho Thiên Tôn bình thường run rẩy.
Thánh hoàng chỉ là tản ra uy áp, liền có thể khiến cho thiên địa biến sắc.
Nếu không phải là thân thể Bạch Tiểu Thuần kinh người, sau khi phối hợp cùng tu vi, lại bạo phát ra chiến lực vượt qua tất cả Thiên Tôn.
Trước đây bị ánh sáng Thái Cổ đáng sợ hơn uy hiếp, nếu không, hắn căn bản cũng không có khả năng khiến cho Thái Cổ kiêng kỵ.
Mà mặc dù Thái Cổ có thể khiến cho Thiên Tôn dưới quyền chết đi sống lại, cũng có liên quan đến đạo niệm, đó là trên đạo chủng của Thiên Tôn lên dưới quyền, ngưng tụ một tia đạo niệm của mình, lại giống như lưu lại một ấn ký bất diệt.
Cho dù Thiên Tôn tử vong, cường giả Thái Cổ cũng có thể tới một mức độ nào đó, dựa vào đạo niệm của mình, mượn bản thân đạo chủng lại có đầy đủ lực tái sinh nhưng lại không bị Thiên Tôn nắm giữ, một lần nữa ngưng tụ thân hồn!
Đây là phương pháp thiên phú của Thái Cổ, cũng là một gốc rễ để hoàng triều lập thế!
Thời khắc này, Bạch Tiểu Thuần đang ở nơi này khoanh chân.
Đạo chủng trong cơ thể của hắn tản ra hào quang sáng chói.
Mạch lạc của hắn theo ánh sáng, ở nhiều năm trước đã bao trùm toàn thân, lan tràn đến tất cả khu vực, nhưng trước sau không có cách nào ngưng tụ ra hoa đạo niệm.
Cho đến hiện tại theo một tia số mệnh cuối cùng này dung nhập, lại giống như ở trong trong chảo dầu nhỏ vào một giọt nước mưa, trong nháy mắt lại hình thành sự bùng phát trên trình độ nào đó!
Trong đầu Bạch Tiểu Thuần càng không ngừng nổ lớn.
Tiếng nổ này vang vọng.
Đồng thời, đạo chủng trong cơ thể hắn lan tràn tất cả mạch lạc, cũng ở trong một tích tắc này, thật giống như được từ từ thắp sáng, dần dần sáng lên.
Đến cuối cùng, Bạch Tiểu Thuần khoanh chân ngồi ở chỗ đó.
Thân thể hắn thoạt nhìn, cuối cùng lại hiện ra một tầng lưới ánh sáng mạch lạc.
Khí tức vừa đột phá, đã ở trên người của hắn không ngừng dâng lên.
Thậm chí bốn phía xung quanh khu phế tích tiên giới này, cũng ở trong một cái chớp mắt này chấn động, vô số bụi bặm vốn bất động bồng bềnh, nhưng hôm nay lại trong sự chấn động, bị hút tới gần về phía Bạch Tiểu Thuần.
Không bao lâu, ở bốn phía xung quanh hắn, đã bị hút tới vô số khu phế tích.
Sau khi những bụi bặm đang đến gần, giống bị dẫn dắt, tự nhiên chậm rãi xoay tròn xung quanh Bạch Tiểu Thuần.
Theo sự chuyển động, theo dấu hiệu đột phá trên người Bạch Tiểu Thuần càng ngày càng mãnh liệt, tinh không chấn động, tám phương chấn động.
Càng lúc càng có nhiều khu phế tích, từ bốn phía xung quanh không ngừng vọt tới, hình thành vòng xoáy cũng càng lúc càng lớn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









