- Home
- Truyện Hay
- Nhất Niệm Vĩnh Hằng
- Tập 355 : Ngươi Lập Lời Thề Không Đổi Họ Của Ta! (1) (c1771-c1775)
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 355 : Ngươi Lập Lời Thề Không Đổi Họ Của Ta! (1) (c1771-c1775)
❮ sautiếp ❯Chương 1771: Ngươi Lập Lời Thề Không Đổi Họ Của Ta! (1)
Bạch Tiểu Thuần chỉ cảm thấy một lực kinh thiên khó có thể hình dung, giống như muốn xé rách thân thể và tất cả tu vi của mình.
Vào giờ phút này, khả năng khôi phục của thân thể hắn thậm chí cũng bạo phát vượt quá cực hạn, không ngừng ngăn cản, không ngừng khôi phục, không ngừng phun ra máu tươi.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần giống như con diều bị đứt dây, trực tiếp bị ném ra thật xa.
Lục phủ ngũ tạng của hắn đều muốn vỡ nát.
Cho dù có Quy Văn Oa chống đỡ, nhưng xương cốt toàn thân cũng vỡ vụn hơn phân nửa.
Ầm một tiếng.
Toàn thân hắn rơi trên mặt đất.
Trước mắt Bạch Tiểu Thuần biến thành màu đen, giống như đi ở trước quỷ môn quan một vòng! Nếu không có lực khôi phục kinh người, sợ là lúc này hắn đã hình thần câu diệt.
Nhưng bất kể như thế nào, hắn vẫn xem như là thành công đỡ được một quyền của nam tử trung niên này!
Mà sau khi Quy Văn Oa ngăn cản một quyền này, một lần nữa hóa thành ánh sáng màu đen, biến mất ở trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần, trong thời gian ngắn cũng không có cách nào triệu hồi ra.
Bạch Tiểu Thuần không ngừng thở hổn hển.
Hắn miễn cưỡng giằng co.
Lúc hắn nhìn về phía nam tử trung niên kia, nam tử trung niên này cũng nhìn Bạch Tiểu Thuần, chậm rãi thu hồi nắm đấm.
– Ngươi thông…
Khóe miệng của nam tử trung niên lộ ra nụ cười thỏa mãn.
Vừa nói đến đây, bỗng nhiên trong mắt hắn thoáng lộ ra một sự mờ mịt.
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy vậy, trong lòng bất chợt kinh hoàng.
Một dự cảm không tốt hiện lên ở trong đầu hắn.
Trong nháy mắt, giọng của nam tử trung niên thay đổi, cũng thay đổi lí do thoái thác, vang vọng khắp nơi.
– Người xông qua ải, chỉ cần ngươi ở trong tay ta, có thể nhận một quyền không chết, lại… coi như ngươi thông qua cửa ải này!
Nói xong, nam tử trung niên này, lại có thể nắm tay lại!
– Khí linh, ngươi đi ra.
Ta muốn đánh chết ngươi!
Bạch Tiểu Thuần lộ vẻ sầu thảm gầm thét giận dữ.
Bạch Tiểu Thuần tức giận kêu thảm.
Thân thể hắn nhanh chóng lui về phía sau.
Trong lòng hắn thầm nguyền rủa đối với tiểu khí linh, đã giống như nước sông cuồn cuộn, liên tục không dừng.
Nếu không phải lúc này hắn không có cách nào thu thập tiểu khí linh này, Bạch Tiểu Thuần nhất định sẽ lột da rút xương nó…
– Ta hận ngươi!
Bạch Tiểu Thuần chán nản nghiêm mặt.
Lúc này trong nháy mắt lui ra phía sau, nam tử trung niên kia dĩ nhiên bước chân hạ xuống, giơ tay phải lên.
Sau đó, nhất thời thiên địa này tối sầm lại, đột nhiên trở nên đầy áp lực.
Hư không bắt đầu vặn vẹo.
Một trận gió lốc kinh thiên bạo phát!
Trận gió bão hung bạo này so với lúc trước, hình như yếu đi một ít.
Nhưng cho dù là như vậy, cũng vẫn là lực lượng Thái Cổ.Thiên địa nổ mạnh.
Đồng thời, theo một quyền của nam tử trung niên hạ xuống, trận gió bão hung bạo này giống như dời núi lấp biển, giống như ngưng tụ lực thế giới, gào thét lao thẳng đến chỗ của Bạch Tiểu Thuần.
Nó đi qua nơi nào, hư vô nơi đó liền vỡ nát, dường như cũng bị cắn nuốt, giống như theo gió bão tới gần. tất cả thiên địa này đều muốn hóa thành hư không.
Từ phía xa nhìn lại, trận gió bão hung bạo này ùn ùn kéo đến, cũng chính là trong phút chốc, lại xuất hiện ở trước người Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần kêu thảm một tiếng.
Lúc này hắn không có biện pháp nào khác.
Ánh mắt hắn từ lâu đã đỏ đậm một mảnh.
Hơi thở của hắn vô cùng gấp gáp.
Ở trong nnháy mắt khi trận gió bão này tới gần, Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên rống to hơn.
Hai tay hắn giơ lên, hung hăng nhấn một cái về phía mặt đất.
Trong miệng hớn còn giống như một trận gió lạnh, truyền ra bốn chữ!
– Thủy Trạch Quốc Độ!
Những tiếng động ầm ầm vang lên.
Cho dù ở dưới trận gió bão hung bạo này gào thét lao tới, âm thanh này vẫn truyền khắp trời cao mặt đất, vang vọng toàn bộ những cung điện.
Chỉ thấy, lấy Bạch Tiểu Thuần làm trung tâm, phạm vi vô tận ở bốn phía xung quanh, thậm chí có thể nói là toàn bộ mặt đất của tiểu thế giới, đều trực tiếp hóa thành đầm lầy!
Theo hơi nước khuếch tán, một tiếng gào thét giống như từ trong năm tháng truyền đến, từ viễn cổ vọng về, chợt xuất hiện ở bên trong tiểu thế giới này, vang vọng khắp trời.
Ở trong nháy mắt khi tiếng gào thét này khuếch tán ra, từng cái răng nhọn đột ngột từ mặt đất nhô lên!
Thủy Trạch Quốc Độ.
Đòn sát thủ này của Bạch Tiểu Thuần, lúc này lại hạ xuống thế gian!
Theo nổ lớn lớn vang vọng, theo những cái răng sắc bén nhô lên cao, từng ngọn núi cũng lục tục đột ngột hiện ra.
Mà những tiếng gào thét này cũng càng thêm rõ ràng.
Thậm chí dẫn động gợn sóng khuếch tán ra toàn thế giới.
Trong chớp mắt, nó lại cùng một quyền Thái Cổ hung bạo này trực tiếp va chạm vào nhau.
Tiếng nổ chấn động cả thiên địa.
Ở dưới va chạm này, ở trong một quyền Thái Cổ hung bạo này, Thủy Trạch Quốc Độ xuất hiện những gai sức cùng ngọn núi ầm ầm chấn động, lại có chút không nhịn được, không phải bị bẻ gãy nghiền nát, mà là bị chấn động mơ hồ, giống như muốn biến mất từ dưới trạng thái triệu hoán này.
Nhưng ngay khi trong lòng Bạch Tiểu Thuần lạnh lẽo, không nhịn được mở miệng hít sâu một hơi, trong nháy mắt, ở trong một quyền hung bạo này giống như muốn xuyen qua Thủy Trạch Quốc Độ, bỗng nhiên tiếng gào thét còn mãnh liệt hơn so với trước kia.
Dường như bên trong mang theo cảm giác không cam lòng, trong giây lát truyền khắp bốn phương tám hướng ở thế giới nhỏ này.
Thủy Trạch Quốc Độ… Rốt cuộc lần đầu tiên, ở trong một lần thi triển Bạch Tiểu Thuần, nó lại hạ xuống hai lần!
Gào!!
Theo rít gào vang lên, giống như hai mảnh đại lục trực tiếp đột ngột từ mặt đất nhô lên.
Trong hai mảnh đại lục này tràn ngập những ngọn núi.
Nhìn kỹ, đây không ngờ là hàm răng.
Hai mảnh đại lục, chính là cái miệng hung thú bản mạng của Bạch Tiểu Thuần!
Giống như cá sấu, sự hung tàn càng vượt qua tất cả những lần trước đây.
Lúc này theo nó vừa xuất hiện, lao thẳng đến một quyền Thái Cổ hung bạo.
Ở trong một tích tắc này, thế giới dường như muốn tan vỡ nổ tung ra… Nhưng chung quy tu vi của Bạch Tiểu Thuần không phải là Thái Cổ.
Thủy Trạch Quốc Độ này mặc dù cường hãn, nhưng tu vi của Bạch Tiểu Thuần khó có thể chống đỡ, cuối cùng ở trong một tiếng gào thét không cam lòng, Thủy Trạch Quốc Độ tiêu tan ra.
Một quyền Thái Cổ hung bạo, gào thét lao thẳng đến Bạch Tiểu Thuần!
Mặc dù như vậy, nhưng một quyền này rõ ràng ở trên khí thế cùng trên thần thông đã yếu hơn so với trước không biết gấp bao nhiêu lần.
Thủy Trạch Quốc Độ, khiến cho nó tiêu hao cực lớn!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1772: Ngươi Lập Lời Thề Không Đổi Họ Của Ta! (2)
Bạch Tiểu Thuần không kịp suy nghĩ nhiều.
Hắn cũng không trông cậy vào Thủy Trạch Quốc Độ có thể hoàn chỉnh đối đầu với một quyền Thái Cổ này.Llúc này hơi thở của hắn nặng nề.
Trong tiếng gầm khẽ, tất cả lực lượng thân thể bạo phát.
Tu vi vận chuyển.
Đồng thời, mi tâm còn xuất hiện Thông Thiên Pháp Nhãn.
Ánh sáng màu tím chói mắt, bạo phát ra.
Trong nháy mắt, Quy Văn Oa lại một lần nữa xuất hiện ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần!
Tất cả những điều này nói ra rất dài dòng, nhưng trên thực tế đều phát sinh trong chớp mắt.
Trong phút chốc, một quyền Thái Cổ hung bạo lại đánh vào Bạch trước người Tiểu Thuần.
Thân thể của hắn giống như muốn bị xé rách.
Tu vi của hắn hình như muốn vỡ nát diệt vong.
Máu tươi điên cuồng phun ra. ánh sáng màu tím của Thông Thiên Pháp Nhãn cũng chỉ là khiến cho một quyền hung bạo kia dừng ngay lập tức mà thôi.
Cuối cùng một quyền này lại trực tiếp rơi vào trên Quy Văn trước mặt Bạch Tiểu Thuần Oa.
Chỉ là âm thanh, lại chấn động khiến toàn thế giới run rẩy.
Bạch Tiểu Thuần không ngừng phun ra máu tươi.
Thân thể còn giống như con diều bị đứt dây, bay ngược về phía sau.
Toàn thân ngũ tạng lục phủ giống như muốn vỡ nát.
Vào giờ phút này, lực khôi phục cũng giống như vận chuyển tới cực hạn vậy, đang điên cuồng khôi phục.
Nhưng một quyền này còn chưa kết thúc, trong tiếng gào thét, lao thẳng đến bóng người Bạch Tiểu Thuần đang bay ngược lại.
Công kích lao tới, cho dù đã bị suy yếu quá nhiều, nhưng vẫn còn khủng khiếp vô biên.
Quy Văn Oa vẫn là Bạch Tiểu Thuần trước đó mạnh mẽ triệu hoán ra.
Hơn nữa thời khắc này vì tổn thương cùng với một đòn Thái Cổ hung bạo ảnh hưởng, rốt cuộc không có trở về thân thể của Bạch Tiểu Thuần, mà bị trực tiếp đánh bay đến phía xa, bị một mảnh ánh sáng ôn hòa trong chớp mắt bao quanh.
Ánh sáng ôn hòa này đến từ khí linh!
– Bạch Tiểu Thuần, lần này nếu như ngươi còn có thể thông qua, lão tử từ nay về sau lại ở trước mặt ngươi hoàn toàn cúi đầu!
Tiểu khí linh nhìn thấy, tâm thần chấn động.
Lúc này nó gào thét thốt ra lời độc ác, âm thanh vang vọng thế giới.
– Cúi đầu em gái ngươi ấy.
Khí linh ngươi chờ đấy cho ta!
Bạch Tiểu Thuần miễn cưỡng lui về phía sau.
Lúc này hắn không muốn nhiều lời nữa.
Trước mắt nguy cơ sinh tử mãnh liệt, khiến cho toàn thân hắn đều run rẩy.
Ở trong một quyền phong bạo này tới gần, trong chớp mắt, Bạch Tiểu Thuần cũng trở nên điên cuồng.
– Hợp lại!
Trong tiếng gầm nhẹ, Bạch Tiểu Thuần rốt cuộc không lùi mà tiến tới, lại trực tiếp bạo phát ra Hám Sơn Chàng.
Còn không có kết thúc, hắn còn gia tăng thêm tốc độ của Bất Tử Cấm.
Cùng lúc đó, tay phải của hắn giơ lên, chợt nắm lại, sau đó trực tiếp rống to.
– Bất Diệt Đế Quyền!
Trong những tiếng động ầm ầm vang vọng, phía sau lưng Bạch Tiểu Thuần trực tiếp xuất hiện đế ảnh cực lớn.
Chính hắn cũng không biết lúc này bạo phát chính là gấp mấy lần Đế Vương Quyền.
Nói chung là ở trong nguy cấp này, hắn đã một lần hoàn toàn bạo phát.
Trong tiếng nổ lớn, toàn thân hắn lại giống như một đạo lưu tinh, trực tiếp cùng một quyền hung bạo kia va chạm vào nhau.
Âm thanh đinh tai nhức óc vang lên.
Thiên địa run rẩy.
Một lực trùng kích lớn lao đột nhiên khuếch tán ra.
Thậm chí chỗ đám cung điện của mảnh thế giới này, cũng không chịu nổi, sụp đổ xuống với phạm vi lớn.
Trong nháy mắt toàn thế giới sụp đổ, chỉ còn duy nhất một kiến trúc còn tồn tại.
Chính là bức tượng Chúa Tể đứng sừng sững ở trong khu cung điện đổ nát đó!
Một quyền hung bạo kia sau khi trải qua nhiều lần làm suy yếu, lúc này cuối cùng cũng trở nên tán loạn.
Bạch Tiểu Thuần không biết đã phun ra bao nhiêu máu tươi.
Hắn chỉ cảm thấy một lực lượng giống như muốn hủy diệt hoàn toàn bản thân mình, đang không ngừng bạo phát cắn nuốt bản thân.
Nguy cơ ở trước mắt, hắn lại trực tiếp triển khai phương pháp Thần Sát!
Trong tiếng nổ lớn, thân thể Bạch Tiểu Thuần trực tiếp hóa thành huyết vụ lùi về phía sau, ngưng tụ lại ở phía xa, Nhưng dường như vẫn không có cách nào chịu được lực hủy diệt này, hắn tiếp tục tan vỡ, sau đó lại ngưng tụ.
Vòng đi vòng lại bảy tám lần, khi một lần nữa ngưng tụ, Bạch Tiểu Thuần lại phun ra máu tươi, toàn thân ngã ở nơi nào, đã mệt mỏi hết lực.
Nhưng tiếng cười của hắn, lại vẫn vang vọng khắp nơi.
– Ta thông qua!
– Không có khả năng!
Giữa không trung, khí linh trợn trừng mắt há hốc miệng, ngây người nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Nó một lòng muốn phá hủy ngăn cản Bạch Tiểu Thuần xông qua ải.
Nhưng dưới độ khó như vậy, Bạch Tiểu Thuần lại vẫn thành công!
Nhất là lần này, cũng không phải hoàn toàn dựa vào Quy Văn Oa.
Thậm chí có thể nói, cho dù là có Quy Văn Oa này, đổi lại là một Thiên Tôn khác, sợ cũng không nhịn được.
Thậm chí trong lòng tiểu khí linh này cũng đều phát sinh một ít bội phục đối với Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng nó vừa nghĩ tới vận mệnh của mình trong tương lai, lại có chút phát điên.
Nó không cam lòng rống lên một câu.
– Ngươi phải thề, thề ở trước mặt Chúa Tể, sau khi trở thành chủ nhân của ta, không đổi họ của ta…
– Đùa gì vậy?
Bạch Tiểu Thuần sửng sốt.
– Ngươi thề đi!
– Cút đi.
Lão tử mới không thề, sẽ sửa họ của ngươi!
Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến khí linh này ở những cửa ải trước đó đã gây tai họa đối với mình, hắn lại trừng mắt.
– A a a!
Nhưng Bạch Tiểu Thuần không nghĩ tới, hắn chỉ nói một câu, lại giống như kích thích mãnh liệt đối với khí linh này.
Khí linh này rốt cuộc thét lên một tiếng chói tai thê lương.
Cùng lúc đó, nam tử trung niên vừa đánh ra một quyền hung bạo kia, lại có thể đi ra, nhìn Bạch Tiểu Thuần, nâng tay phải lên.
Tròng mắt Bạch Tiểu Thuần cũng muốn rơi xuống.
Hắn biết nếu để cho đối phương lại đánh ra một quyền, mình sẽ bị phế bỏ.
Lúc này hắn chợt run lên một cái, đang muốn mở miệng đi trấn an tiểu khí linh một chút.
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên ở trong mảnh thế giới này, tại bức tượng Chúa Tể thứ duy nhất vẫn đứng sừng sững, bóng người vốn ngồi mi tâm của bức tượng rốt cuộc chậm rãi đứng lên.
Âm thanh dường như vượt qua thiên lôi, giống như quy tắc mênh mông, mang theo uy nghiêm vô tận, vang vọng toàn bộ thiên địa.
– Tiểu Si, ngươi đủ rồi!
– Người xông qua ải, cửa ải này… Ngươi đã thông qua!
Giọng nói này đang vang vọng ở bên trong thế giới.
Trong nháy mắt, giống như mảnh quy tắc của thiên địa này bị đổi, trực tiếp xóa đi.
Kể cả này tất cả khu phế tích ở bốn phía xung quanh, cũng ở trong một tích tắc này, ở trong âm thanh khuếch tán ra, lại trực tiếp giống như vượt qua vô số vạn năm, chớp mắt một cái, lại phủ bụi, trở thành hư vô.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1773: Ngươi Chuẩn Bị Xong Chưa? (1)
Bầu trời giống như cũng bị ảnh hưởng, không còn quang đãng, mà biến thành một mảnh màu xám.
Mặt đất còn ở trong một chớp mắt này giống như vạn năm trôi qua, trở thành từng hố sâu.
Chỉ có bức tượng Chúa Tể này vẫn đứng sừng sững ở nơi đó.
Hình như cho dù thời gian trôi qua bao lâu, nó đều sẽ không xuất hiện biến hóa quá lớn.
Tới một mức độ nào đó, giống như vĩnh hằng.
Tâm thần Bạch Tiểu Thuần chấn động mãnh liệt.
Hơi thở của hắn trở nên gấp gáp nhất từ trước tới nay.
Từ trước đến nay hắn chưa từng nghĩ tới, lại có một người có thể chỉ một câu nói, khiến cho biển cả hóa ruộng dâu, khiến cho thiên địa nghịch chuyển, tất cả năm tháng vạn năm trôi qua.
Hắn càng không có cách nào tưởng tượng được, nếu như phương pháp này sử dụng ở trên người tu sĩ, sẽ phải đáng sợ tới mức nào.
Hắn không thể tưởng tượng nổi, cho dù là cường hãn giống như Thái Cổ, cũng sẽ ở trong một câu nói này, trực tiếp trở thành tro bụi!
– Chúa Tể… Đây là Chúa Tể sao…
Tâm thần Bạch Tiểu Thuần chấn động mãnh liệt, dường như nhận thức bị lật đổ.
Lúc này, khí linh ở bên cạnh hắn đang run rẩy.
Phù phù.
Một tiếng động vang lên.
Nó lại quỳ lạy xuống.
Trong mắt nó mang theo sự kính nể, e sợ.
Mà ở sâu bên trong sự kính nể, e sợ này… lại cất giấu sự tưởng niệm sâu sắc cùng bi thương.
Cùng lúc đó, theo âm thanh Chúa Tể khuếch tán, bóng người đứng ở nơi mi tâm của bức tượng Chúa Tể này rốt cuộc nhấc chân lên, chậm rãi đi về phía Bạch Tiểu Thuần.
Một bước hắn hạ xuống, trong lúc bất chợt bầu trời màu xám bạo phát ra sấm sét màu đen, công kích mặt đất, công kích tám phương, mang theo sự cuồng bạo cùng bá đạo nào đó, hình như muốn hủy diệt thế giới.
Mỗi một đạo thiên lôi màu đen, cũng làm cho Bạch Tiểu Thuần có ảo giác giống như đối mặt với một quyền Thái Cổ phong bạo trước đó!
Mà trên thực tế, cảm giác của hắn không có sai.
Những thiên lôi này, bất kỳ một đạo nào cũng có thể làm cho Thái Cổ biến sắc!
Giờ phút này bóng người Chúa Tể uy nghiêm vô tận, giống như là tồn tại duy nhất trong toàn bộ tinh không!
Không kết thúc.
Theo bóng người Chúa Tể đi tới, mặt đất bốn phía xung quanh đã hóa từng hố sâu, lại có thể không ngừng thay đổi, dần dần xuất hiện từng bộ hài cốt.
Những hài cốt này rất nhiều.
Phóng tầm mắt nhìn lại, căn bản là vô số.
Mặc dù thân thể của tất cả hài cốt đều vẫn hoàn chỉnh, nhưng lại có thể nhìn thấy được máu thịt của bọn họ vỡ nát cùng với tuyệt vọng cùng hoảng sợ lưu lại ở trong mắt bọn họ trước khi tử vong.
Số lượng quá nhiều.
Thậm chí rất nhiều hài cốt cho dù tử vong, khí tức trên người hắn cũng là Thiên Tôn, Thái Cổ, v.v…
Thậm chí Bạch Tiểu Thuần còn thấy được một ít thân thể vô cùng khổng lồ.
Rõ ràng thân thể người khổng lồ cao đâm vào trời cao.
Nhưng mỗi một người đều quỳ chết ở nơi đó.
Giường như trước tử vong, bọn họ muốn giãy dụa đứng lên, nhưng vẫn bị thất bại.
Tâm thần Bạch Tiểu Thuần run rẩy.
Hắn bị thiên lôi trên bầu trời này, bị hài cốt nơi mặt đất này, làm cho hoàn toàn chấn động tâm thần.
Cũng chính là vào lúc này, bóng người từ trên bức tượng Chúa Tể này đi tới.
Hắn còn chưa đi đến bên cạnh Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng giọng nói của hắn đã vang vọng ở bên trong thế giới này ra.
– Cửa ải thứ chín mươi chín, ngươi đã thông qua.
Hiện tại chỉ còn lại có cửa ải cuối cùng này!
Thời điểm âm thanh vượt qua thiên lôi, vang vọng toàn thế giới, một uy áp kinh người, lại trực tiếp từ bóng người trên bức tượng Chúa Tể đi tới, ầm ầm bạo phát.
Uy áp này giống như gió bão, trực tiếp cuốn theo tất cả ra toàn thế giới, đột nhiên đè ép về phía Bạch Tiểu Thuần.
Toàn thân Bạch Tiểu Thuần run lên, hít thở dồn dập.
Vào giờ phút này, thân thể máu thịt cùng xương hắn đều truyền ra những tiếng rắc rắc.
Ở dưới uy áp này, hắn lại giống như chiếc thuyền cô độc trong sóng dữ, hình như theo một ý chí của Chúa Tể, liền có thể tan thành mây khói!
Ở trong lúc tâm thần Bạch Tiểu Thuần đang chấn động mãnh liệt, bóng người từ bức tượng Chúa Tể chậm rãi đi tới.
Giọng nói của hắn lại một lần nữa truyền về phía tám phương.
– Cửa ải này… cần thu được sự tán thành của bản tôn.
Một khi tán thành, từ nay về sau ngươi chính là đệ tử truyền thừa của lão phu, ban tặng quạt truyền thừa!
Hai chữ tán thành, ở trong lời nói giống như sấm đình vang vọng, đặc biệt nhấn mạnh, lại giống như ẩn chứa lực quy tắc, ẩn chứa năm tháng, vang vọng ra, giống như từ viễn cổ truyền lại.
Bạch Tiểu Thuần thậm chí ngay cả tư tưởng cũng ở đây một cái chớp mắt bị kéo dài.
Hắn càng có một loại ảo giác, mình ở bên trong cơn sóng dữ, giống như thời gian bị kéo dà rai.
– Chúa Tể này… quá mạnh mẽ!!
Bạch Tiểu Thuần mở to mắt.
Lúc này hắn khẩn trương đã đạt tới mức không có cách nào hình dung được.
Nếu như nói hắn ở trước mặt Thái Cổ, còn có thể trấn định.
Nhưng ở trước mắt Chúa Tể, ở dưới uy áp này, hắn hình như ngay cả khí lực, cũng bị rút đi.
Đôi mắt Bạch Tiểu Thuần lập tức lại đỏ đậm.
Đây không phải là kích động.
Mà là hắn đang theo bản năng vận chuyển tu vi, đi chống lại uy áp đến từ Chúa Tể.
Vào lúc này, hắn vốn không có cách nào tập trung chú ý nghe rõ lời nói bên tai.
Nhưng hết lần này tới lần khác âm thanh của Chúa Tể, ẩn chứa lực kinh người, lại có thể trực tiếp nổ tung ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần.
– Mà nếu ngươi không có cách nào đạt được bản tôn tán thành… lại phải chôn xương ở nơi đây!
Những lời này vừa ra, thiên địa biến sắc, phong vân cuốn ngược.
Dường như có vô số hồn đang gào thét thê lương.
Cùng lúc đó, bóng người Chúa Tể này đã chậm rãi đi tới cách Bạch Tiểu Thuần ngoài trăm trượng.
Hắn không dừng lại, vẫn đi từng bước một đến.
Hắn càng tới gần, thiên địa bốn phía xung quanh hắn run rẩy.
Tia chớp màu đen không ngừng bạo phát.
Hài cốt ở bốn phía xung quanh đều run rẩy.
Dường như lại xuất hiện sự thê thảm khi còn sống.
– Tất cả mọi hài cốt ở bốn phía xung quanh đây, đều là tất cả người bên trong toàn bộ giới lớn Vĩnh Hằng xông vào sau khi bản tôn sáng tạo ra chiếc quạt truyền thừa quạt này, trước khi mở ra cuộc chiến tinh không!
– Những người này… Không có bất kỳ một người nào thu được tán thành.
Đều ở dưới một ngón tay của bản tôn, chết ở đây, trở thành máu thịt duy trì linh lực cho quạt truyền thừa vận chuyển.
Đi ở trong đống hài cốt, bóng dáng Chúa Tể càng thêm rõ ràng.
Đây là một nam tử trung niên, tướng mạo tuấn lãng khó có thể hình dung.
Nhất là ánh mắt hắn, còn giống như ẩn chứa tinh không, khiến người ta chỉ mới liếc mắt nhìn, sẽ không nhịn được chìm đắm vào trong đó.
Hình như ngay cả linh hồn cũng bị thu lấy.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1774: Ngươi Chuẩn Bị Xong Chưa? (2)
– Hiện tại nhiều năm trôi qua, ngươi là người xông qua ải đầu tiên sau cuộc chiến tinh không, đi đến nơi đây.
Bây giờ trả lời ta… Ngươi… chuẩn bị xong chưa?
Khi một câu nói vang vọng, cùng này đó bóng dáng của Chúa Tể đã đi tới cách Bạch Tiểu Thuần mười trượng.
Hắn đứng ở nơi đó, lại giống như một tòa núi lớn có thể trấn áp tinh không.
Bạch Tiểu Thuần ở trước mặt hắn, lại giống như con kiến hôi.
Loại uy áp này, loại khí thế này, loại cảm giác nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt này, loại cảm giác bá đạo chỉ ở trong một ý niệm của hắn, liền có thể quyết định sinh tử của tất cả chúng sinh.
Tất cả tập chung lại một chỗ, sau đó hóa thành sóng dữ.
Dường như chỉ chờ sau khi Bạch Tiểu Thuần đưa ra một câu đáp án, sẽ trực tiếp cắn nuốt Bạch Tiểu Thuần!
Ở trước sóng dữ này, Bạch Tiểu Thuần có loại trực giác mãnh liệt… Mình nếu như choáng váng, gật đầu nói chuẩn bị xong, như vậy sợ là câu này lời vừa nói xong, mình sẽ ở trong nháy mắt bị sóng dữ này đập cho hình thần câu diệt!
– Ta…
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần khẩn trương, vừa mở miệng ra, loại cảm giác nguy cơ này đã bị hủy diệt, lại một lần nữa bạo phát.
Ở trong sự sợ hãi này, ở dưới uy áp này, Bạch Tiểu Thuần vội vàng lắc đầu.
– Ta còn không có chuẩn bị tốt…
Hắn vừa nói ra lời này, ánh mắt của bóng người Chúa Tể lóe lên.
Khí linh ở bên cạnh cũng trợn trừng mắt.
Trong mắt nó đột nhiên phát ra ánh sáng.
Tia sáng kia, lại giống như phát hiện ra ra đại lục mới, giống như che giấu niềm vui mừng muốn phát điên.
– Đúng vậy, hắn không biết cửa ải này…
Khí linh nghĩ đến đây, nhất thời kích động.
Sau đó thế giới chớp mắt nổ lớn, trực tiếp trút xuống một lực truyền tống bạo phát, lại trực tiếp cuốn Bạch Tiểu Thuần, biến mất khỏi nơi đây.
Thời điểm xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần đã rời khỏi cửa ải một trăm, trở lại trên quạt tàn.
Hắn thở hồng hộc.
Hắn vừa hiện thân lại vội vàng lau mồ hôi trên trán.
Trước đó, hắn thật sự có cảm giác giống như người phàm tay trói gà không chặt, đối mặt với một con mãnh hổ bất cứ lúc nào cũng có thể cắn nuốt người.
– Tuy rằng có chút kinh sợ…
Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu.
Hắn cũng cảm thấy mình có chút kinh sợ.
Nhưng vừa nghĩ, đổi lại thành bất kỳ kẻ nào, đối mặt với Chúa Tể khí thế ngập trời như vậy, chắc hẳn cũng không dám cứng cổ lại gật đầu.
– Nhưng không qua được cửa ải này, những gì ta làm trước đó đều uổng phí.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, nhất thời rầu rĩ.
Hắn khoanh chân ngồi ở chỗ đó một hồi.
Khi hắn mở mắt ra, hung hăng cắn răng một cái.
– Cây quạt này dù sao cũng muốn tìm chủ nhân.
Nhiều năm như vậy không ai tới, chắc hẳn hình chiếu của Chúa Tể này cũng sốt ruột… Nói không chừng có thể nương tay đối với ta…
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, hít một hơi thật sâu.
Sau đó hắn lại lựa chọn tiến vào cửa ải thứ một trăm.
Mới vừa đi vào, bóng dáng trên bức tượng Chúa Tể chậm rãi đứng lên.
Khí thế bạo phát.
Trong thiên địa có tiếng nổ lớn.
Hắn lại đi tới từng bước một, lời nói tương tự, cũng lại một lần nữa vang vọng ở bốn phía xung quanh.
Nhất là lần này Bạch Tiểu Thuần vừa muốn mở miệng, Chúa Tể này lại có thể nâng tay phải lên.
Ngay lập tức khí thế của hắn kinh thiên, một trận gió bão hủy thiên diệt địa, lại trực tiếp quét ngang bốn ở phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần.
Loại cảm giác hẳn phải chết không thể nghi ngờ này, khiến cho tròng mắt Bạch Tiểu Thuần cũng run run.
Hắn vội vàng hô to…
– Ta còn không có chuẩn bị tốt.
Lần sau, lần sau trở lại.
– Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ đây?
Mấy ngày sau, Bạch Tiểu Thuần ngồi ở trên quảng trường của quạt tàn, vẻ mặt bi thương ngẩng đầu nhìn chỗ cửa ải một trăm ở phía xa trên xương quạt.
Hắn cảm nhận được một nỗi tuyệt vọng thật sâu, loại tuyệt vọng này khiến cho hắn cảm thấy, mình không có cơ hội xông qua cửa ải một trăm này.
– Thật là quá đáng.
Độ khó của cửa ải một trăm này như vậy, làm sao có thể thông qua được.
Trừ khi ta là Thái Cổ… Cho dù có thể là Thái Cổ, chắc hẳn cũng phải sống chết mỗi bên một nửa…
– Nhưng ta cũng đã tới đây…
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần rầu rĩ, hắn hung hăng nắm tóc của mình một cái, mắt càng lúc càng đỏ.
Đến cuối cùng, hắn tùy ý vỗ vào túi đựng đồ, rốt cuộc từ bên trong tìm ra một bầu rượu, bắt đầu uống một ngụm lớn.
Một lần uống này, chính là ba ngày…
Trong ba ngày, Bạch Tiểu Thuần không ngừng nói thầm.
Khi thì đứng lên thử, khi thì lại cụt hứng ngồi xuống.
Nhất là không biết từ lúc nào lên, tiểu khí linh xuất hiện ở trước mặt của hắn, cũng ngồi ở chỗ đó, than thở.
Đồng thời, mỗi lần ở Bạch Tiểu Thuần đứng lên, nó đều run rẩy một cái, thở dài mở miệng.
– Ta cũng không biết Chúa Tể đại nhân tại sao muốn như vậy.
Ta cũng muốn nhanh chóng có một chủ nhân mới.
Nhưng ngươi không biết đâu, ta tận mắt nhìn thấy được những gia hỏa kia bị đập chết.
Mỗi một người đều chết rất thê thảm a.
– Ta nhớ có một lần, người xông qua ải kia thân thể còn cường hãn hơn so với ngươi, lực khôi phục còn kinh người hơn.
Bản thân ta cũng cho rằng, hắn sẽ trở thành chủ nhân mới của ta.
Nhưng ngươi đoán xem thế nào… Vút một cái, đã bị Chúa Tể đập thành thịt nát, kêu lên một tiếng rất thảm!
Tiểu khí linh vừa nói, ừa khoa tay múa chân.
Bạch Tiểu Thuần nghe được cũng hãi hùng khiếp vía.
– Thật sự rất thảm.
Máu tươi bạo phát.
Đầu chỉ phát ra một tiếng động, liền trực tiếp vỡ ra…
– Bạch Tiểu Thuần a, chúng ta cũng coi như không đánh nhau thì không quen biết.
Ta thật sự khuyên ngươi, đừng đi tự tìm đường chết.
Vô dụng thôi… Ta xem như đã nhìn ra, lão Chúa Tể kia, hắn không muốn để cho ta có một chủ nhân mới!
– Mà thôi mà thôi, ngươi còn sống là tốt rồi.
Cửa ải một trăm này ngươi cho dù không xông qua, ở chỗ này ngươi cũng có quyền hạn.
Chúng ta có thể hợp tác.
Ngươi yên tâm, ngươi muốn cái gì, ta đều có thể giúp ngươi.
Tiếng tiểu khí linh thở dài thường xuyên vang vọng.
Lại như vậy, sau khi ba ngày qua đi, Bạch Tiểu Thuần cũng uống nhiều.
Tiểu khí linh ở nơi nào cũng không ngừng nói cửa ải một trăm này đáng sợ thế nào.
Cuối cùng Bạch Tiểu Thuần buông hồ lô trong tay ra, bỗng nhiên quay đầu lại nghi ngờ nhìn về phía tiểu khí linh.
– Ngươi từ khi nào lại có lòng tốt như vậy?
– Ta luôn luôn rất tốt bụng.
Ngươi nghĩ rằng trước đó ta khuyên ngươi, là muốn làm khó dễ với ngươi sao? Ngươi sai rồi.
Ta là muốn cứu ngươi!
Tiểu khí linh lập tức tỏ ra nghiêm trang, ngôn từ chính nghĩa, mở miệng nói.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1775: Ta Thông Qua?
– Ta không muốn để lão già kia thực hiện được ý định của mình.
Ta không muốn chết người.
Ta chỉ muốn ngươi sống sót.
Như vậy chúng ta còn có thể hàn huyên thêm vài ngày… Ngươi không biết, mấy vạn năm thậm chí còn lâu hơn.
Ngay cả bản thân ta cũng quên cả thời gian.
Trong cuộc sống này, một mình ta là cô độc tới mức nào…
Tiểu khí linh thở dài một tiếng, vẻ mặt thống khổ, nhìn về phía xa.
Chỉ có điều ánh mắt nó lại thận trọng liếc trộm Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần hồ nghi nhìn tiểu khí linh một chút.
Lúc này hắn uống có chút nhiều.
Theo trực giác, hắn cho rằng tiểu khí linh này có vấn đề.
Lúc này hắn chợt đứng lên, giả vờ cười to.
– Ngươi gạt ta.
Ta biết, ngươi đang gạt ta.
Ngươi không dám để cho ta đi xông qua cửa ải một trăm này!
Sau khi tiếng cười của Bạch Tiểu Thuần truyền ra, tiểu khí linh trực tiếp sợ hãi, trong nháy mắt nhảy dựng lên.
– Ta không có.
Ngươi ngàn vạn lần đừng đi xông qua ải.
Ta không muốn ngươi chết.
Nhìn thấy được phản ứng của tiểu khí linh, nghe được lời nói của tiểu khí linh, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời sáng lên.
Hắn cảm thấy tiểu khí linh này có vấn đề rất lớn.
Lúc này hắn hừ một tiếng, lại đi về phía trước.
– Ta nhìn thấy ngươi rồi!
Bạch Tiểu Thuần cố ý lớn tiếng mở miệng.
Hắn lại cố ý đi nhanh vài bước, lao thẳng đến cửa ải một trăm.
Tiểu khí linh nhất thời cực kỳ khẩn trương.
Trong lòng nó cũng muốn khóc.
Nó vội vàng bay theo phía sau Bạch Tiểu Thuần, tận tình khuyên bảo.
– Ngươi phải tin tưởng ta.
Ngươi đừng như vậy, ta không muốn ngươi mất đi…
– A a, ngươi vì sao cũng không tin ta.
Ta là có lòng tốt!
Thời điểm tiểu khí linh lo lắng mở miệng, lòng nghi ngờ của Bạch Tiểu Thuần càng lúc càng lớn.
Lúc này tốc độ của hắn cũng nhanh hơn.
Hắn lại trực tiếp xuất hiện ở bên cạnh cửa ải một trăm, giơ chân lên, làm ra bộ dạng muốn hạ bước chân xuống.
– Hừ, tiểu khí linh, một cửa ải này là giả, đúng hay không!
Bạch Tiểu Thuần chợt quay đầu lại trợn mắt, hét lớn một tiếng.
Tâm thần tiểu khí linh lại trực tiếp chấn động.
Nó đứng ngây ra ở đó, bộ dạng muốn khóc, lại không biết nên mở miệng thế nào.
Bạch Tiểu Thuần liếc mắt nhìn thấy nó như vậy, nhất thời phấn chấn.
Hắn bất chợt lại hạ bước chân xuống.
Trong nháy mắt hắn biến mất.
Thời điểm hắn xuất hiện, lại ở bên trong cửa ải một trăm này.
Bóng người trên bức tượng Chúa Tể phía xa, lại đi tới.
Khí thế vẫn như trước, sát khí ngập trời, uy áp càng cuồng bạo giống như muốn hủy diệt diệt thiên địa.
Ở dưới uy áp này, Bạch Tiểu Thuần chợt giật mình một cái.
Men say nhất thời đã giảm đi bảy phần.
Sau khi ngẩn người ra, trong lòng hắn rên lên.
– Tiểu khí linh này thật sự khuyên can ta, hay là lừa gạt ta tiến vào đây, đi tìm cái chết?
– Đáng chết.
Lẽ nào cửa ải này thật sự sẽ thành nơi chân ta!
Thời điểm Bạch Tiểu Thuần ở đây muốn phát điên, bóng dáng của Chúa Tể đã đến gần Bạch Tiểu Thuần.
Hắn giơ tay phải lên.
Thời điểm toàn bộ trời cao đều đang run rẩy, giọng nói của hắn cũng lan truyền ra khắp nơi.
– Người xông qua ải, ngươi chuẩn bị xong chưa?
Những lời này chấn động khắp nơi.
Tròng mắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời đỏ đậm.
Hắn biết, nếu như lần này mình vẫn kinh sợ, như vậy không chỉ con đường Thái Cổ gặp khó khăn, sau này cũng gần như không có khả năng trở thành chủ nhân của cây quạt này nữa.
Cực khổ lâu như vậy, nỗ lực lâu như vậy, tu sĩ của thế giới Thông Thiên đều đang nhận sự cực khổ.
Những kích thích từ phía hoàng cung.
Tất cả đều không ngừng hiện lên ở trong đầu hắn.
Tất cả những điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần bất chợt lại hét lớn một tiếng.
– Tới đi!
Hắn nói, lấy ra Quy Văn Oa đã tự động trở về sau khi thông qua ải lần trước.
Hắn chượt gắn vào đỉnh đầu.
– Lão tử chuẩn bị xong!
Ánh mắt Chúa Tể chớp động, nhìn thật sâu về phía Bạch Tiểu Thuần.
Hắn giơ tay phải lên ầm ầm hạ xuống.
Nhưng ngay khi trong đầu Bạch Tiểu Thuần trống rỗng, tu vi cùng lực lượng thân thể đều hoàn toàn bạo phát, chuẩn bị chịu một cái vỗ này, bàn tay lớn của Chúa Tể lại có thể chỉ là nhẹ nhàng hạ xuống vỗ một cái ở trên Quy Văn Oa tại đỉnh đầu hắn.
Chỉ một cái… Không dâng lên bất kỳ gió bão nào.
Hoàn toàn không có chút khí thế nào.
Hoàn toàn không có một chút gợn sóng nào.
Sau khi vỗ xong, bản thân Bạch Tiểu Thuần cũng không thể phát hiện ra.
Hình chiếu của Chúa Tể lộ ra vẻ mặt nghiêm túc và trang trọng, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần gật đầu.
– Nếu ngươi chuẩn bị xong, như vậy ngươi đã thông qua.
Chúc mừng ngươi, trở thành người truyền thừa của lão phu.
Sau cuộc chiến tinh không, tàn ảnh này của lão phu cũng đã mơ hồ.
Hiện tại cũng đến lúc nên tiêu tan.
Nhớ đối xử tử tế với Tiểu Si.
Hi vọng ngươi có thể thông qua truyền thừa của lão phu, đi hết con đường mà cả đời này của lão phu cũng không đi hết.
– Nhớ kỹ tên của bản tôn… Bản tôn, Chúa Tể tiên giới, Chu Ninh!
Theo lời nói vang vọng, bóng người Chúa Tể tiên giới này nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần mỉm cười, xoay người đi về phía bầu trời.
Bóng dáng hắn chậm rãi mơ hồ, cho đến khi hoàn toàn biến mất…
Bạch Tiểu Thuần ngây người đội Quy Văn Oa đứng ở nơi đó, có chút cảm giác giống như nằm mộng.
Cho dù bóng dáng của Chúa Tể đã biến mất, hắn cũng cảm thấy tất cả những điều này giống như đang nằm mơ.
Thật không thể tưởng tượng nổi.
Có chút hoảng hốt không chân thật.
Hắn còn tự động quay đầu lại nhìn hai bên một chút, lại nhìn thân thể mình một chút.
Sau khi xác định mình không thiếu cái gì, Bạch Tiểu Thuần càng bối rối hơn.
– A?
– Như vậy là thông qua rồi?
– Ta thông qua?
Sau khi Bạch Tiểu Thuần đứng ở nơi đó một lát, vẫn không xác định được.
Hắn thận trọng lựa chọn trở về.
Nhưng ngay khi hắn vừa trở về, trong chớp mắt thân thể hắn đứng ở trên xương quạt.
Toàn bộ cây quạt này ầm ầm chấn động.
Ánh sáng bất chợt lại khuếch tán ra vạn trượng.
Từng trận sóng dao động tự mình hiện lên từ bốn phía xung quanh, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần!
Trong nháy mắt, gợn sóng này lại bao trùm Bạch Tiểu Thuần, giống như dũng mãnh tràn vào đến trong cơ thể hắn, muốn in xuống dấu vết trên người hắn, muốn hắn nhớ kỹ tất cả.
Vào giờ phút này, Bạch Tiểu Thuần nắm giữ quyền hạn, cũng đồng thời bạo phát, giống như hình thành sóng dao động, lấy Bạch Tiểu Thuần làm trung tâm, khuếch tán về bốn phía xung quanh.
Hai loại sóng dao động này trong phút chốc lại hình thành cộng hưởng nào đó.
Ở trong sự cộng hưởng này, tất cả cửa ải trên xương quạt đều mở ra, Bạch Tiểu Thuần có loại cảm giác mãnh liệt, một ý niệm của mình, liền có thể điều khiển tất cả quạt tàn này!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








