1. Home
  2. Truyện Hay
  3. Nhất Niệm Vĩnh Hằng
  4. Tập 354 : Lửa Hai Mươi Hai Màu (1) (c1766-c1770)

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Tập 354 : Lửa Hai Mươi Hai Màu (1) (c1766-c1770)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1766: Lửa Hai Mươi Hai Màu (1)

Bạch Tiểu Thuần thoáng sửng sốt một chút.

Sau đó hắn lập tức đứng dậy đi tới sát phía ngoài của quạt tàn.

Hắn chợt nhìn ra ngoài.

Dưới cái nhìn này, ánh mắt hắn bỗng nhiên trợn tròn, tâm thần còn dâng lên sóng lớn.

– Đó là…

Bạch Tiểu Thuần mở miệng hít sâu một hơi.

Trong mắt của hắn, ở trong tinh không tối tăm phía xa, lúc này lại có một đoàn ánh sáng nhu hòa.

Đốm sáng này quá lớn, kích thước chừng vạn trượng.

Cẩn thận nhìn kỹ, có thể nhìn thấy được bên trong đốm sáng này, lại có thể bao quanh lấy một… cánh tay cũng thật lớn!!

Đây là một cái tay trái

Chính xác mà nói, đây hình như không phải là cánh tay của tu sĩ, mà giống như là một cái móng vuốt sói!

Cũng chính là cái tay trái này tới gần, khiến cho quạt tàn truyền đến chấn động mãnh liệt này.

Nhất là khí tức trên cánh tay này phát ra, càng làm cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy chấn động.

Đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một tia quen thuộc!

– Trời ạ, tay trái của Chúa Tể!

Ở trong nháy mắt, trong lòng Bạch Tiểu Thuần đã có câu trả lời.

Phía sau hắn truyền đến tiếng gào thét chói tai mang theo sự kích động của khí linh quạt tàn.

– Đó là của vị Chúa Tể nào? Để cho ta nhìn kỹ một chút… Đây là Chúa Tể Cao Thiên Thần của Lang Ma giới… Nhất định là hắn.

Năm đó hắn tuy là yếu nhất trong các Chúa Tể, nhưng khí tức của hắn, ta sẽ không nhận sai được!

– Cánh tay của Cao Thiên Thần… Bạch Tiểu Thuần, cho ta mượn quyền hạn của ngươi.

Có cánh tay này làm động lực, ta có thể làm cho tốc độ của tiên quạt dung hợp cùng với một nửa kia nhanh hơn! Ta có thể hứa hẹn, các cửa ải sau của ngươi, ta tối đa sẽ chỉ ra tay một lần!

Khí linh cũng kích động tới điên rồi.

Sau khi hắn nói ra lời này, hắn cũng không có chú ý thấy, mình nói ra một ít bí mật mà Bạch Tiểu Thuần hiện tại còn không biết.

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên.

Hắn không có đi hỏi nhiều.

Trong lòng hắn mặc dù có hứng thú, nhưng hắn đối với lời nói của khí linh, cũng không tin.

Lúc này, tốc độ của chiếc quạt tàn đã kinh người, sắp đụng tới cánh tay này.

Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên, trên cánh tay này lại đột nhiên động đậy!

Theo nó động đậy, lại có từng tia oan hồn chợt từ bên trong cánh tay này bay ra bốn phía xung quanh.

Số lượng mặc dù không phải rất nhiều, lại không ít.

Chúng bay về phía quạt tàn, phát ra rít gào không tiếng động.

Trong thần sắc của chúng càng lộ ra vẻ tham lam cùng điên cuồng.

– Hồn!

Mắt Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên trợn tròn!

Đây không phải là lần đầu tiên Bạch Tiểu Thuần ở trong tinh không nhìn thấy được oan hồn.

Trên thực tế trước đây hắn ở trong tinh không, nhìn thấy được tòa cung điện này, đã thu được một phần hồn Thái Cổ.

Nhưng Bạch Tiểu Thuần vẫn cảm thấy, một lần kia có lẽ là trùng hợp.

Cho đến lúc này, sau khi hắn chú ý thấy trong nháy mắt trên cánh tay Chúa Tể phát ra rất nhiều oan hồn như vậy, toàn thân Bạch Tiểu Thuần đều phấn chấn.

Từ sau khi đi tới Tiên Vực Vĩnh Hằng, Bạch Tiểu Thuần đối với oan hồn trước sau đều có nhu cầu, nhưng lại rất khó thu được.

Trước đây, những hồn thu hoạch được ở bên trong cửa ải, khiến cho lửa nhiều màu của Bạch Tiểu Thuần được bổ sung không ít.

Nhưng trên thực tế vẫn còn không đủ, thiếu rất nhiều.

Chỉ là hồn bên trong cửa ải này, Bạch Tiểu Thuần không có cách nào lại đi vào.

Về phương diện khác lại là hồn bên trong cửa ải chung quy vẫn có số lượng giới hạn, không phải là vô tận.

Bạch Tiểu Thuần tính toán sơ lược ra, cho dù là thu được tất cả, sợ rằng vẫn còn chưa đủ.

– Xem ra ở bên trong tinh không này, thực sự tồn tại oan hồn!

Trong hơi thở của Bạch Tiểu Thuần lộ ra sự kích động, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm rơi vào trên những oan hồn đang nhào tới này.

Hắn lại hoàn toàn không có một chút do dự nào, lập tức gầm khẽ một tiếng.

– Tiểu khí linh, ta tin tưởng ngươi một lần!

Bạch Tiểu Thuần nói xong, lại trực tiếp tản ra quyền hạn của mình.

Sở dĩ làm như vậy, là bởi vì Bạch Tiểu Thuần biết, cho dù mình tản ra quyền hạn, nhưng nếu tiểu khí linh này có lòng phản phệ, hắn vẫn nắm chắc trong nháy mắt đoạt lại quyền hạn của mình.

Dù sao… Lúc này giữa hắn cùng với khí linh, đơn thuần từ trên quyền hạn mà nói, Bạch Tiểu Thuần muốn vượt qua khí linh.

Chỉ có điều vì bản chất khác nhau, trước lúc còn không có đạt được cửa ải một trăm, rất nhiều thần thông liên quan tới pháp bảo, Bạch Tiểu Thuần không có cách nào nắm giữ cùng ép buộc.

Sau khi Bạch Tiểu Thuần phóng ra quyền hạn, tiểu khí linh lập tức lại phấn chấn.

Lúc này thần niệm của hắn lại chợt tản ra, bao trùm toàn bộ quạt tàn.

Mượn quyền hạn của Bạch Tiểu Thuần, cùng năng lực bản thân nó, nhất thời khiến cho chiếc quạt tàn này bạo phát ra ánh sáng chói lòa.

Theo ánh sáng của quạt tàn lập lòe, tiểu khí linh giơ tay phải lên chỉ về phía những linh hôn trên cánh tay của Chúa Tể đang nhào tới.

– Trấn!

Chỉ là một chữ, giống như một tiếng thiên lôi, ở bên trong tinh không này dâng lên sóng lớn giống như gợn sóng.

Cùng lúc đó, bức họa tồn tại trên mặt của quạt tàn này cũng thoáng động, trông rất sống động!

Mặt của quạt tàn là một ngọn núi.

Trên núi có một tòa tháp.

Dưới chân núi lại là nửa đoạn con sông.

Trong sông có một chiếc thuyền cô độc.

Ngồi bên trong thuyền là một người đang chơi cờ.

Mà ở trên con sông, còn có một tòa cung điện nổi lơ lửng.

Theo hình ảnh sóng dao động, hình như bóng người đánh cờ ở trên chiếc thuyền này giơ tay phải lên, vung ra ngoài.

Chỉ là vung lên như vậy, nhất thời khiến cho tinh không này chấn động mạnh.

Một lực hút lớn lao, cuồn cuộn bạo phát ngập trời.

Những tiếng động ầm ầm vang vọng.

Tất cả những oan hồn lao về phía quạt tàn, mỗi người đều phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết.

Tất cả đều trở thành lưu quang, bị trực tiếp hút vào trong nước sông của mặt quạt.

Mà cánh tay Chúa Tể này cũng chợt run lên.

Nếu như là một vị Chúa Tể sống sót, quạt tàn này cho dù ở sự dưới điều khiển của khí linh, cũng không thể tránh được.

Nhưng hiện tại chỉ là một cánh tay Chúa Tể.

Tất cả lại đơn giản hơn rất nhiều.

Trong nháy mắt, cánh tay kia lại chậm lại.

Sau khi va chạm vào quạt tàn, nó thật giống như bị kéo lại, chậm rãi bị hút vào trong bức tranh.

Chỉ là quá trình này không thuận lợi.

Quạt tàn lại không ngừng run rẩy, giống như cũng nhận áp lực thực lớn.

Dù sao đây không phải là máu thịt phân thân của Chủ Tể, đây là… cánh tay của một vị Chúa Tể thật sự!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1767: Lửa Hai Mươi Hai Màu (2)

Mà lúc này tiểu khí linh cũng lộ ra sự tiều tụy, mắt đỏ lên, giống như bạo phát ra tất cả, đi duy trì tất cả những điều đang tiến hành này.

Bạch Tiểu Thuần ở bên cạnh trợn mắt hốc mồm nhìn tất cả những điều này.

Hơi thở của hắn trở nên vô cùng gấp gáp.

Trước đây, thời điểm quạt tàn này gặp phải hồn Thái Cổ chỗ cung điện, không có khí linh điều khiển, vẫn lộ rõ sự cường hãn khiến cho hắn kinh tâm động phách.

Nhưng bây giờ, có khí linh khống chế, tất cả mọi thứ ở trên mặt quạt này, bất kỳ một cái nào cũng phát ra khí tức khiến cho Bạch Tiểu Thuần kinh hãi.

Nhất là chỉ một cái vung tay của bóng người ngồi trên thuyền kia, khiến cho cánh tay của Chúa Tể cũng không có cách nào kháng cự, bị hút tiến vào, càng khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần cuồng nhiệt vô cùng.

– Pháp bảo này của ta… Quả nhiên không thể chê được!

Bạch Tiểu Thuần kích động.

Cho đến sau khi nhìn thấy cánh tay kia bị hoàn toàn hút vào mặt quạt, hắn liếc mắt liền thấy, ở bên trong mặt quạt, đỉnh núi trên bầu trời lúc này thình lình xuất hiện thêm một bàn tay to, giống như từ trên trời hạ xuống, muốn chụp vào chiếc thuyền kinh thiên bên trong dòng sông!

– Nếu như ta có một ngày có thể điều khiển như vậy… Tà Hoàng gì đó, một ngón tay ta ấn qua, lại trực tiếp bóp nát hắn!

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần chấn động.

Trong đầu hắn đều đang huyễn tưởng hình ảnh mình có một ngày, có thể ở trước mặt Thái Cổ ra tay trấn áp.

Cùng lúc đó, sau khi hút cánh tay của Chúa Tể này vào mặt quạt, toàn bộ quạt tàn phát ra ánh sáng càng mãnh liệt hơn.

Hình như đúng theo lời tiểu khí linh đã nói, một cái cánh tay Chúa Tể này, khiến cho uy năng của quạt tàn, lớn hơn một ít.

Mà tiểu khí linh ở nơi đó, hình như cũng hao phí cái giá cực lớn.

Lúc này hắn thở hồng hộc, hóa thành một đạo cầu vồng tính bay vào bên trong mặt quạt ngủ say.

Về phần quyền hạn bị nó mượn đi, lúc này cũng một lần nữa thuộc về Bạch Tiểu Thuần.

Nhưng Bạch Tiểu Thuần có chút không cam lòng.

Hắn mắt thấy tiểu khí linh muốn đi, vội vàng hô to một tiếng.

– Không thể mượn không được.

Chia cho ta chút lợi ích.

Cánh tay khổng lồ kia ta không cần, nhưng hồn bên trong phải cho ta!

Bạch Tiểu Thuần sốt ruột.

Cảm giác mắt mở trừng trừng nhìn tiểu khí linh có thu hoạch lớn, bản thân mình lại hai bàn tay trắng, khiến cho Bạch Tiểu Thuần vội vàng tiến lên vài bước.

Lúc này tiểu khí linh đang muốn bay vào bên trong mặt quạt ngủ say, giống như thở dài, trong miệng lẩm bẩm vài câu nói người ngoài không nghe được.

Không biết thế nào, nó rốt cuộc lần đầu nghe theo yêu cầu của Bạch Tiểu Thuần, thần niệm đảo qua, nhất thời cái bàn tay trên mặt quạt này chấn động mạnh, Rất nhiều hồn ngủ say, từ bên trong cánh tay bay ra, lao thẳng đến chỗ của Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần nhất thời mừng như điên, vội vàng thu hồn.

Những hồn ngưng tụ ở trên cánh tay Chúa Tể, yếu nhất cũng là Nguyên Anh.

Bên trong hồn của Thiên Nhân Hồn, Bán Thần càng nhiều đếm không xuể.

Thậm chí hồn Thái Cổ… Bạch Tiểu Thuần cũng phát hiện ra ba vị!

Cái này khiến cho trong lòng hắn kinh hoàng.

Sau khi thật vất vả lấy tất cả hồn sau, tiểu khí linh từ lâu đã tiến vào bên trong mặt quạt ngủ say.

Lúc này Bạch Tiểu Thuần ở trong sự kích động, hít một hơi thật sâu, lập tức ngồi xuống khoanh chân.

Hắn không chờ được quá lâu.

Nhất là hiện tại khí linh ngủ say, quạt tàn ở trong tinh không này bay vững vàng.

Bạch Tiểu Thuần đơn giản ở chỗ này, lại luyện lửa!

Mà hiện tại, số hồn của hắn lại tăng nhanh.

Cho dù chế luyện lửa đã ngoài mười lăm màu, sẽ tồn tại tiêu hao, hắn cũng có thể tạm thời không phải e ngại.

– Ta phải luyện ra… Lửa hai mươi hai màu!

Mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ đậm.

Đây là mộng tưởng của hắn khi còn ở thế giới Thông Thiên, nhưng trước sau không có cách nào thành công.

Sau khi đến Tiên Vực Vĩnh Hằng, mặc dù hắn có nắm chắc nhất định, nhưng lại không có nguyên liệu.

Lúc này tất cả đã có đầy đủ.

Bạch Tiểu Thuần lập tức lại vung vẩy hai tay.

Rất nhiều hồn bay ra.

Hắn bắt đầu chế luyện!

Ở thời điểm Bạch Tiểu Thuần luyện lửa, đồng thời ở trong Tiên Vực Vĩnh Hằng, chỗ đại lục trên Tà Hoàng Thành, mấy năm nay ở dưới sự âm thầm tương trợ của Trương Đại Bàn, dần dần đã tập trung được rất nhiều đệ tử của Linh Khê Tông lại chung một chỗ.

Đám người Lý Thanh Hậu cùng Linh Khê lão tổ ở ngày này, cuối cùng đã chờ được… Hai vị không biết là số phận an bài, lại hoặc là là trong u minh nào đó dẫn dắt, do đó lục tục có… Hai người đến!

Hai người kia, một người là Tống Quân Uyển, một người khác lại là… Hồng Trần Nữ!

Các nàng đến, mục tiêu chính là Tà Hoàng Thành.

Các nàng nghe nói về chuyện Bạch Tiểu Thuần trở thành đại sứ, không muốn lúc hài tử sinh ra, cũng không thấy phụ thân mình, cho nên mới đến nơi này.

Tống Quân Uyển một đường ở dưới sự bảo vệ của Thiết Đản, cùng đám người Linh Khê lão tổ tập trung lại.

Về phần Hồng Trần Nữ, nàng không cần có người bảo vệ, tự mình đến.

Mà bụng của các nàng… đều lộ ra giống nhau.

Khi bọn họ xuất hiện ở trong mắt đám người Lý Thanh Hậu cùng Linh Khê lão tổ, tất cả mọi người đều mở to mắt.

Tống Quân Uyển còn đỡ hơn một chút.

Nhưng Hồng Trần Nữ lại trực tiếp mở miệng, nói ra phụ thân của hài tử là ai.

Tất cả mọi người sửng sốt.

Trong mắt Tống Quân Uyển có sát khí lóe lên.

Nàng hừ một tiếng, cũng nói ra phụ thân của hài tử…

Nghe thấy tên giống nhau, Linh Khê lão tổ ho khan vài tiếng, vội vàng rời đi.

Nhưng Lý Thanh Hậu không có cách nào đi.

Hắn chỉ có thể cười khổ đứng ở nơi đó, xoa dịu người này một chút, lại trấn an người kia một chút.

– Thằng ranh con, thế nào lại đồng thời khiến cả hai…

Cho đến sau khi sắp xếp cho hai nàng xong, Lý Thanh Hậu mới trở lại chỗ ở.

Mặc dù lời nói có chút oán giận, nhưng nụ cười trên mặt, rõ ràng là có chút thoải mái.

Không biết có phải là nguyên nhân song hỷ lâm môn hay không, sau khi Tống Quân Uyển cùng Hồng Trần Nữ, và đám người Linh Khê lão tổ tập trung lại, ở trên quạt tàn trong tinh không, Bạch Tiểu Thuần chợt ngẩng đầu lên, lộ ra hai mắt tràn ngập tơ máu.

Mặc dù mệt mỏi, nhưng lại có vẻ kích động không áp chế được dâng lên.

– Ta thành công rồi!

Bạch Tiểu Thuần ngửa mặt lên trời cười to.

Hắn vung tay phải lên.

Một đoàn lửa hai mươi hai màu từ trước tới nay chưa từng có xuất hiện ở trong tay hắn, bỗng nhiên chiếu sáng cả quạt tàn!

Từ phía xa nhìn lại, thời khắc hỏa diễm thành hình, ánh sáng của nó vượt qua bản thân quạt tàn, giống như đốt lên một…. ánh nến ở bên trong tinh không tối tăm này!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1768: Gặp Lại Trước Gió Bão (1)

Lửa hai mươi hai màu xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần đang phấn chấn, đồng thời cũng chậm rãi rơi vào trong trí nhớ, tâm tình dần dần có chút giảm sút.

Hình ảnh của từng chuyện ngày xưa nổi lên ở trong đầu của hắn.

Tiểu Thuần nghĩ đến cảnh tượng Bạch Hạo vì cứu mình khi còn ở thế giới Thông Thiên,.

Thiêu đốt bản thân, thành tựu lửa cực hạn của thế giới, chỉ vì tới cứu mình…

Bạch Tiểu Thuần thừa nhận, mình từ trước đến nay đều có thiên phú ở trên phương diện luyện lửa, nhưng không bằng đệ tử của mình.

Thậm chí có thể nói, nếu như không có Bạch Hạo, Bạch Tiểu Thuần có thể cũng sẽ có thành tựu ngày hôm nay, chỉ là tiêu hao cái giá lớn cùng thời gian vượt rất xa so với hiện tại.

Là thiên phú của Bạch Hạo, khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở trên phương diện luyện lửa như cá gặp nước.

Còn vì Bạch Hạo bỏ ra, khiến Bạch Tiểu Thuần từ trong cục diện hẳn phải chết trước đó, nghịch chuyển càn khôn.

Đối với người đệ tử này, trong lòng Bạch Tiểu Thuần có hổ thẹn, còn có đau đớn.

Mỗi lần nhớ tới, hắn cũng không nhịn được ở trong đầu hiện lên cảnh tượng hai người đã từng ở Man Hoang sống nương tựa lẫn nhau.

Hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ.

– Hạo nhi, nhanh thôi.

Vi sư rất nhanh có thể làm cho ngươi từ trong hỏa diễm sống lại!

Âm thanh của Bạch Tiểu Thuần rất nhỏ, người ngoài không nghe thấy.

Chỉ có chính hắn mới có thể nghe được.

Lúc này hắn cúi đầu, xoa ấn ký trên mu bàn tay.

Một lát sau, lúc Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu lên, hắn rời khỏi thế giới quạt tàn, chôn tất cả hồi ức ở trong lòng.

Bởi vì hiện tại hắn đã không còn là Bạch Tiểu Thuần năm đó không buồn không lo.

Trên người của hắn có áp lực nặng nề.

Trong hoàng cung, đại hoàng tử sỉ nhục đối với tu sĩ thế giới Thông Thiên cùng với Khôi Hoàng, Bạch Tiểu Thuần không thể giả vờ không nhìn thấy được.

Truyền thừa của Khôi Hoàng cùng với ánh mắt của hắn, Bạch Tiểu Thuần không thể thờ ơ.

– Thực lực, tu vi!

Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu.

Sau khi trở lại mật thất của đại sứ quán trong Tà Hoàng Thành, hắn lập tức ngồi xuống, sắp xếp lại những gì mình thu hoạch được trong những lần xông qua cửa ải lần này, sau đó lập tức bắt đầu bế quan tu luyện.

Cửa ải tiếp theo, mặc dù tiểu khí linh nói sẽ xuất thủ một lần, nhưng Bạch Tiểu Thuần cùng lúc không thể hoàn toàn tin tưởng.

Về phương diện khác hắn cũng hiểu rõ.

Càng là cửa ải phía sau lại càng khó khăn.

Nhất là hiện tại hắn đã đến cửa ải thứ chín mươi.

Chỉ thiếu có mười cửa ải nữa là có thể thật sự thành công.

Hắn không thể thất bại!

Biện pháp duy nhất, chính là sau khi mỗi lần xông qua cửa ải kết thúc, nuốt vào đan dược được thưởng, khiến cho tu vi duy trì liên tục tăng lên.

Như vậy, mới có khả năng giành được thành công cuối cùng!

Mà một khi thành công, thu hoạch to lớn, là có thể dự kiến.

Đây cũng là động lực lớn nhất trong lòng Bạch Tiểu Thuần.

Thời gian nửa tháng trôi qua rất nhanh.

Trong nửa tháng này, Bạch Tiểu Thuần trước sau bế quan, toàn tâm toàn ý chìm đắm ở trong tu hành.

Sau khi không ngừng nuốt vào đan dược được thưởng từ các cửa ải của quạt tàn, tu vi của hắn càng ngày càng tăng.

Mặc dù còn không phải là Thiên Tôn trung kỳ đỉnh phong, nhưng lại chênh lệch không phải quá xa.

Cho đến ngày này, bên trong đại sứ quán có hai người đi tới.

Hai người này đều là nữ tử.

Một người trong đó dáng người thon dài, tướng mạo tuyệt mỹ.

Toàn thân tu vi Thiên Tôn.

Khiến cho nàng vừa đến, ở trong nháy mắt đã bị Bạch Tiểu Thuần phát hiện.

– Công Tôn Uyển Nhi?

Trong mật thất, hai mắt Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên mở ra.

Sau khi thần thức đảo qua, khi hắn thấy rõ một nữ tử khác ở bên cạnh Công Tôn Uyển Nhi, thân thể Bạch Tiểu Thuần run lên bần bật.

– Tiểu muội!

Hơi thở của Bạch Tiểu Thuần trở nên gấp gáp.

Thân thể trong chớp mắt biến mất.

Thời điểm hắn xuất hiện, thình lình đã ở trước người Công Tôn Uyển Nhi cùng Hầu Tiểu Muội.Kinh ngạc nhìn nữ tử tu vi Thiên Nhân trước mắt này, trong lòng Bạch Tiểu Thuần càng thêm rung động.

Hầu Tiểu Muội theo Công Tôn Uyển Nhi đến đây, chính là từ sau khi Bạch Tiểu Thuần đến Tiên Vực Vĩnh Hằng, lại trước sau bế quan!

Nhiều năm không gặp, dáng vẻ của Hầu Tiểu Muội so với trước kia, đã có một ít biến hóa.

Có lẽ là vì nguyên nhân công pháp của mình, nàng thoạt nhìn càng động lòng người hơn.

Nhất là toàn thân từ trên xuống dưới mặc dù tản ra khí tức băng hàn tương tự với Công Tôn Uyển Nhi, nhưng nàng khi nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, trong mắt lại lộ ra sự kích động nhiệt tình cùng niềm vui bất ngờ.

Còn ở sâu trong hai con mắt nàng còn có một tia nhu tình.

Nhu tình này giống như vĩnh viễn.

Chẳng những không có ít hơn so với ở thế giới Thông Thiên, trái lại vì ly biệt, trở nên càng sâu đậm hơn, giống như một ngọn lửa.

Ngọn lửa này dung hợp cùng băng hàn trên người nàng với nhau, cảm giác băng cùng lửa này, nhất thời liền khiến cho mị lực của Hầu Tiểu Muội, tăng lên vô hạn.

– Tiểu Thuần ca ca!

Vành mắt Hầu Tiểu Muội đỏ lên.

Bạch Tiểu Thuần trước mắt nàng, cùng trước đây không giống nhau.

Hình như có thêm một chút tang thương.

Có thể người khác không nhìn ra, nhưng lấy tư cách quen biết giữa hai người ở cùng phòng bếp Linh Khê Tông mà nói, Bạch Tiểu Thuần biến hóa, Hầu Tiểu Muội liếc mắt là có thể nhìn ra.

Nàng biết nguyên nhân.

Sau khi xuất quan, ở trên đường đến đây, sư tôn nàng đã nói tất cả cho nàng biết.

Sau khi Hầu Tiểu Muội nghe được từng chuyện xảy ra, nàng khó có thể tiếp nhận được.

Nhưng nàng lại không thể không tiếp nhận.

Nhìn nàng dường như kiên cường, nhưng trên thực tế trong lòng đã yếu đuối không chịu nổi.

Cho đến khi nàng lại nghe được sư tôn nói Bạch Tiểu Thuần đã ở Tà Hoàng Thành, tâm tình Hầu Tiểu Muội lập tức dao động khó có thể bình phục.

Không đợi nàng thỉnh cầu, Công Tôn Uyển Nhi liền dẫn theo nàng, đến nơi này.

Lúc này nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, trong thế giới của Hầu Tiểu Muội, đã không có những người khác nữa.

Nàng chậm rãi tiến lên, nhẹ nhàng ôm lấy thân thể Bạch Tiểu

Thuần.

Bạch Tiểu Thuần cũng cúi đầu.

Hai người ôm nhau, không có nói lời nào khác nữa.

Nhiều năm tách biệt, hình như chỉ vì chờ đợi giây phút hai người gặp lại sau đó ôm nhau.

Công Tôn Uyển Nhi ở một bên nhìn cảnh tượng như vậy, trong mắt có chút phức tạp.

Nàng nhẹ nhàng lui ra phía sau, không muốn làm phiền hai người trước mắt kia, lúc này đang tràn ngập cảm giác ấm áp.

Công Tôn Uyển Nhi lui ra phía sau, Bạch Tiểu Thuần có phát giác.

Lúc hắn ngẩng đầu nhìn về phía Công Tôn Uyển Nhi, trong mắt lộ ra sự cảm kích.

Hắn cảm kích Công Tôn Uyển Nhi bảo vệ đối với Hầu Tiểu Muội, cũng cảm kích tâm ý của Công Tôn Uyển Nhi vào lúc này, dẫn Hầu Tiểu Muội đến.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1769: Gặp Lại Trước Gió Bão (2)

Nàng là lo lắng Bạch Tiểu Thuần ở dưới sự công kích của hoàng cung, làm ra một ít chuyện điên cuồng, cho nên mới dẫn theo Hầu Tiểu Muội đến, muốn khiến cho Hầu Tiểu Muội tới an ủi Bạch Tiểu Thuần tâm một chút.

Nhưng Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ, so với việc đi theo ở bên cạnh mình, đối với Hầu Tiểu Muội mà nói vẫn ở chỗ Công Tôn Uyển Nhi sẽ an toàn hơn.

Lúc này hắn nhẹ nhàng cúi đầu, ở bên tai Hầu Tiểu Muội, nhắc lại chuyện xưa.

Thời gian trôi qua.

Cho đến khi đêm khuya xuống, Bạch Tiểu Thuần vẫn lựa chọn để cho Hầu Tiểu Muội rời đi, theo sư tôn của nàng.

– Tiểu muội, chờ ta một chút… Ta rất nhanh, sẽ lại nhận muội trở về… rất nhanh thôi!

Bạch Tiểu Thuần nhìn vào mắt Hầu Tiểu Muội, nghiêm túc khẽ mở miệng nói.

Hầu Tiểu Muội đã không phải là tiểu nha đầu ngây thơ năm đó.

Bất luận là từng trải trên đảo Thiên Tôn, hay hiểu biết sau khi đi theo Công Tôn Uyển Nhi, nàng biết Bạch Tiểu Thuần lúc này không thể có quá nhiều ràng buộc cùng lo lắng.

Mình an toàn của nơi này, đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, chính là ổn thỏa lớn nhất.

Cho dù trong lòng nàng không muốn, nhưng vẫn ở trong nước mắt lưng tròng, hôn môi Bạch Tiểu Thuần một cái, xoay người rời đi.

Cảm nhận trên môi lưu lại cảm giác ấm áp cùng dư hương, Bạch Tiểu Thuần nhìn theo bóng dáng Hầu Tiểu Muội rời đi.

Rất lâu sau đó, trong mắt của hắn lộ ra vẻ kiên định cùng quyết tâm hơn!

– Tu vi, thực lực!

Bạch Tiểu Thuần xoay người đi vào mật thất.

Thời điểm hắn xuất hiện, đã ở trên quạt tàn.

Hắn bắt đầu xông vào cửa ải tiếp theo.

Từ sau cửa ải số chín mươi, độ khó của bất kỳ một cửa ải nào đều khiến cho Bạch Tiểu Thuần thất bại nhiều lần, mới có một chút khả năng thông qua.

MÀ khó khăn như vậy, căn bản cũng không cần tiểu khí linh đi quấy nhiễu.

Trên thực tế nó cũng quấy nhiễu không quá nhiều.

Hiện tại quyền hạn giữa nó cùng Bạch Tiểu Thuần đã tới một mức độ nào đó, từ lâu không cân bằng.

Trước đó nó nói, chỉ quấy nhiễu một lần, đây là lời nói thật.

Bởi vì quyền hạn của nó ở sau cửa ải thứ chín mươi này thực sự, cũng chỉ có một lần cơ hội!

Thời gian chậm rãi trôi qua mỗi ngày.

Bạch Tiểu Thuần đã hoàn toàn chìm đắm ở trong việc xông qua cửa ải.

Mỗi lần nghỉ ngơi, hắn cũng không có lãng phí thời gian, mà đang nghiên cứu lửa hai mươi ba màu.

Cứ như vậy, nửa năm trôi qua.

Ở trong nửa năm này, chẳng biết tại sao, đại hoàng tử thoáng yên tĩnh không chút, rốt cuộc không có lại đi gây sự với Bạch Tiểu Thuần.

Từ sau chuyện phát sinh ở trong hoàng cung trước đó, các Thiên Tôn khác đối với Bạch Tiểu Thuần cũng cảnh giác nhiều hơn.

Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, bọn họ cũng không muốn đắc tội.

Dù sao hiện tại rất rõ ràng, đại hoàng tử đã bày ra xe ngựa, lộ ra sự thù địch.

Bọn họ chỉ cần đi xem náo nhiệt là được.

Quan trọng nhất, là Tà Hoàng bên kia hình như đang tu luyện một đạo pháp vô cùng quan trọng, lựa chọn bế quan.

Mặc dù Tà Hoàng thường xuyên bế quan, nhưng lúc này đây hình như có chút không giống.

Trước khi bế quan, Tà Hoàng hạ chỉ, trừ phi là chuyện lớn liên quan đến sinh tử của Tà Hoàng Triều, nếu không, không thể làm phiền.

Lại như vậy, toàn bộ Tà Hoàng Thành thoáng cái bình yên hơn rất nhiều.

Chỉ là người thận trọng, vẫn không khó khăn phát hiện, ở dưới sự bình tĩnh này, hình như có một trận gió bão ngập trời, đang nổi lên, bất cứ lúc nào cũng có khả năng bạo phát!

Vào lúc này, Bạch Tiểu Thuần tiến vào trong một loại trạng thái gần như điên cuồng.

Hình như cuộc sống của hắn, mỗi ngày cũng chỉ có không ngừng xông qua cửa ải, tu luyện cùng với nghiên cứu lửa hai mươi ba màu.

Thậm chí hắn cũng rất ít khi quay về Tà Hoàng Thành.

Hắn gần như sử dụng gần hết thời gian, đều đặt ở trên quạt tàn.

Ở dưới việc không ngừng tu luyện, ở trong thu hoạch sau mỗi một lần xông qua một cửa thành công, tu vi của hắn không nói càng ngày càng tăng, nhưng cũng chênh lệch không bao nhiêu.

Cửa ải của hắn cũng từ cửa ải chín mươi mốt không ngừng đẩy mạnh.

Tuy nói thong thả, tuy nói khó khăn, nhưng chung quy vẫn ở trong sự cố gắng không ngừng của Bạch Tiểu Thuần cùng với thân thể khôi phục kinh người của hắn, dần dần đến cửa ải chín mươi sáu, cửa ải chín mươi bảy, cửa ải chín mươi tám…

Cho đến, lại qua mấy tháng sau, Bạch Tiểu Thuần cuối cùng xông qua cửa ải thứ chín mươi tám, tiến vào… cửa ải thứ chín mươi chín!

Các cửa ải trước, tiểu khí linh không xuất hiện qua.

Nhưng càng sau này, Bạch Tiểu Thuần lại càng cảnh giác.

Bởi vì hắn biết, hai cửa ải cuối cùng này, tất nhiên có một ngày sẽ gặp phải tiểu khí linh quấy nhiễu.

Ở trong phán đoán Bạch Tiểu Thuần, chắc là cửa ải thứ một trăm cuối cùng.

Nhưng trên thực tế khi Bạch Tiểu Thuần tiến vào cửa ải thứ chín mươi chín này, trong nháy mắt, tiểu khí linh này vốn vì thu lấy cánh tay Chúa Tể, hóa thành toàn bộ ánh sáng trên quạt tàn, do đó mệt mỏi cực hạn, rơi vào giấc ngủ sâu, lại đột nhiên giật mình tỉnh giấc.

– Cửa ải chín mươi chín!

Tiểu khí linh mở choàng mắt.

Trước khi nó chìm vào giấc ngủ say, ở trong cửa ải thứ chín mươi chín có lưu lại một lỗ thủng.

Một khi có người xông vào, nó sẽ bị mạnh mẽ thức tỉnh.

Ban đầu nó vốn không muốn làm như vậy.

Dù sao giấc ngủ say đối với nó mà nói, cũng là một loại khôi phục.

Nhất là trước đó nó tiêu hao rất lớn.

Lúc này ngủ say đối với nó mà nói, có ý nghĩa không nhỏ.

Nhưng nó căm giận đối với Bạch Tiểu Thuần, khiến cho nó thà rằng sớm thức tỉnh, cũng phải bố trí một lỗ thủng như thế.

– Bạch Tiểu Thuần, lần này đúng là lần cuối cùng khí linh gia gia nhà ngươi ngăn cản đối với ngươi.

Nếu như lần này ngươi vẫn qua… khí linh gia gia nhà ngươi lại nghe theo mệnh trời.

Tiểu khí linh hít một hơi thật sâu, giọng nói có chút bi ai.

Thật ra, nó đối với lần quấy nhiễu này, từ sâu tận trong đáy lòng cũng không có nắm chắc quá lớn.

Dù sao thời điểm nó quá nhiều lần cho rằng nắm chắc, Bạch Tiểu Thuần lại ở nơi đó, làm những việc khiến cho nó biết, cái gì gọi là không tưởng được, cái gì gọi là vô sỉ, cái gì gọi là… Dối trá!

Cho nên đến lúc này, tiểu khí linh cũng đã bắt đầu tin vào số mệnh.

Nó thở dài, thoáng lắc người một cái, lại biến mất ở trên quạt tàn.

Thời điểm nó xuất hiện, đã đến trong cửa ải thứ chín mươi chín.

Cửa ải này… không giống với tất cả cửa ải trước đó.

Cửa ải này lại là một chỗ cung điện to lớn.

Cung điện này bồng bềnh trên bầu trời, mênh mông vô biên.

Có thể nhìn thấy được chính điện phía xa, kích thước giống như gần phân nửa Thánh Hoàng Triều.

Còn có thể mơ hồ nhìn thấy được ở đó có một bức tượng khổng lồ!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1770: Khí Linh Ra Tay

Bức tượng kia thình lình là một nam tử trung niên, mặc đạo bào, đưa mắt nhìn về phương xa.

Cho dù chỉ là bức tượng, nhưng tản ra khí tức vượt rất xa so với Thái Cổ, khiến người ta một loại ảo giác giống như tồn tại cùng toàn bộ tinh không.

Bạch Tiểu Thuần chợt nín thở.

Bức tượng kia, hắn chỉ liếc mắt nhìn, đã cảm thấy tâm thần toàn thân chấn động, giống như nhận áp lực thực lớn.

Áp lực này khiến cho hắn không thở nổi.

Thậm chí ngay cả tu vi, cũng đều ở dưới uy áp của bức tượng này, bắt đầu không ổn.

Mà ở nơi mi tâm của bức tượng kia lõm xuống.

Nơi đó có một chiếc ghế ngồi cực lớn.

Giờ khắc này ở chiếc ghế ngồi này, hình như có một tu sĩ đang ngồi.

Khoảng cách quá xa, nhìn không rõ.

Nơi đây lại giam cầm đối với thần thức.

Cho dù Bạch Tiểu Thuần sử dụng toàn lực, cũng nhìn không rõ.

Nhưng hắn có thể cảm nhận được, người ngồi ở mi tâm của bức tượng kia, tất nhiên là Chúa Tể.

Vô cùng có khả năng… Chính là người sáng tạo quạt tàn này, vị tồn tại hiểu rõ Sinh Tử Đạo Nguyên đỉnh phong kia.

Bởi vì chỉ có ngồi ở chỗ đó, mới có thể bao quát toàn bộ các cung điện, giống như là ngồi ở nơi chí cao vô thượng.

Nhưng ngay khi Bạch Tiểu Thuần ở đây bị pho tượng kia cùng với bóng người ngồi ở mi tâm của bức tượng chấn áp, trong nháy mắt, trên quảng trường cung điện chỗ hắn đứng, ở phía sau hắn, đột nhiên truyền tới một giọng nói lạnh như băng.

– Không cần nhìn nữa.

– Đó là bức tượng của Chúa Tể đại nhân.

Nơi mi tâm của bức tượng, chính là một tia hình chiếu của Chúa Tể đại nhân ta lưu lại đến nay.

Hắn đang xem chừng ngươi!

– Ở trong năm tháng rất lâu, ngươi là người đầu tiên đi tới cửa ải này.

Cho dù ngươi không phải là huyết mạch tiên giới, nhưng chỉ cần là sinh mạng ra đời ở giới Vĩnh Hằng này của chúng ta, cũng có thể thu được truyền thừa cùng tán thành.

– Điều kiện trước tiên… Là ngươi có thể thông qua hai cửa ải cuối cùng này!

Theo lời nói vang vọng, Bạch Tiểu Thuần hít thở chợt dừng lại.

Hắn hoàn toàn không có một chút do dự nào, bỗng nhiên xoay người.

Hắn lập tức liền nhìn thấy, không biết từ lúc nào, cách au lưng mình trăm trượng… xuất hiện một nam tử trung niên!

Nam tử trung niên này mặc quần áo mộc mạc, thoạt nhìn bình thản không có gì lạ.

Nhưng hắn đứng ở nơi đó, lại giống như dung hợp cùng toàn thế giới.

Cho dù hắn chắp tay sau lưng, nhưng trên người hắn, giống như tồn tại một hố đen, có thể hút đi tất cả khí tức ở tám phương.

– Lâm mỗ không phải là cường giả, chỉ là Thái Cổ mà thôi.

Hiện tại xuất hiện ở nơi này, cũng không phải là thực thể, chỉ là phân thân mà thôi.

Không rời khỏi thế giới này.

– Người xông qua cửa ải, chỉ cần ngươi ở trong tay ta, có thể nhận một quyền không chết, lại… coi như ngươi thông qua cửa ải này!

Nam tử trung niên nói đến đây, căn bản cũng không hỏi Bạch Tiểu Thuần có đồng ý hay không, trực tiếp đi ra một bước, giơ tay phải lên, cách Bạch Tiểu Thuần trăm trượng, trực tiếp một quyền đánh tới!

Một quyền này đánh ra, toàn bộ thế giới cửa ải thứ chín mươi chín bỗng nhiên biến hóa thành áp lực vô cùng.

Một khí tức Thái Cổ vượt qua Thiên Tôn, còn từ trên người hắn cuồn cuộn bạo phát ngập trời, hình thành một sóng dao động, giống như muốn nghiền ép tất cả sinh mạng, thậm chí xé rách hư vô, hình thành một trận gió bão mênh mông, cắn nuốt lao về phía Bạch Tiểu Thuần.

– Thái Cổ!

Bạch Tiểu Thuần mở miệng hít sâu một hơi.

Hắn chẳng thể ngờ tới, cửa ải này lại là để mình ở trong tay Thái Cổ, nhận một quyền không chết!

Lúc này hắn không kịp suy nghĩ nhiều, thậm chí không hề có thời gian đi suy nghĩ tìm hiểu quá nhiều.

Uy áp đến từ nam tử trung niên kia, hóa thành nguy cơ sinh tử khiến cho Bạch Tiểu Thuần gần như hồn phi phách tán.

Hắn theo bản năng toàn diện bạo phát ra lực lượng thân thể, phòng hộ đạt tới cực hạn.

Đồng thời, hai tay của hắn bấm quyết, tu vi cũng lập tức nhảy lên tới đỉnh phong.

Trong nháy mắt, bốn phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần biến ảo ra từng cục đá lớn.

Nhân Sơn Quyết trực tiếp thành hình, hóa thành người đá cực lớn.

Còn không kết thúc, sau đó là Vân Lôi Nhân Tổ Biến.

Những tiếng động ầm ầm vang vọng.

Thân thể Bạch Tiểu Thuần trực tiếp bạo phát ra.

Nhưng thời gian ngắn, hắn cũng chỉ là có thể làm được những điều này.

Một quyền kia đến từ nam tử trung niên hình thành gió bão, đã gào thét lao đến.

Một quyền này thế như chẻ tre, mang theo khí thế nghiền ép cùng hủy diệt tất cả, lúc chỉ còn cách Bạch Tiểu Thuần mười trượng, toàn thân Bạch Tiểu Thuần đã nổ mạnh.

Nhân Sơn Quyết rốt cuộc không chịu nổi trước, trực tiếp nổ tung ra, hóa thành vô số đá vụn văng ra khắp nơi.

Thân thể Vân Lôi Nhân Tổ cũng không kiên trì được quá lâu.

Ở dưới một quyền kia dâng lên gió bão, cách Bạch Tiểu Thuần tám trượng, nó cũng đột nhiên tan vỡ!

Nhưng trong quá trình này, khóe miệng Bạch Tiểu Thuần tràn ra máu tươi, hai tay dĩ nhiên giơ lên.

Hắn ra tay chính là Trường Sinh Đăng!

Trong nháy mắt bốn phía xung quanh hắn lại xuất hiện vô số Trường Sinh Đăng.

Thậm chí thân thể Bạch Tiểu Thuần cũng lại trực tiếp hóa thành Trường Sinh Đăng.

Cho dù toàn bộ thiên địa này, cũng đều như vậy!

Nhưng vẫn ở dưới một quyền kia, tất cả giống như châu chấu đá xe.

Khi nó còn cách Bạch Tiểu Thuần chỉ có năm trượng, tất cả Trường Sinh Đăng, đều bị xé rách tan vỡ.

Thân thể Bạch Tiểu Thuần cũng giống như là bị hung hăng đánh xuống, máu tươi phun ra.

Đồng thời, hai mắt hắn đỏ đậm, thân thể lùi lại một bước.

Đại kiếm bắc mạch bị hắn trực tiếp lấy ra, hướng về phía một quyền đang lao tới, trực tiếp rít gào chém xuống!

Những tiếng động ầm ầm rung trời vang lên.

Chỉ là đại kiếm bắc mạch ở trong mọi việc đều thuận lợi, lần này không đợi hoàn toàn va chạm với một quyền này của nam tử trung niên, chỉ là đến khoảng cách một trượng, lại lại không có cách nào tiếp nhận được, bị một lực phản chấn không có cách nào hình dung, ở trong sự bạo phát, phản phệ tới toàn thân Bạch Tiểu Thuần.

Thân thể Bạch Tiểu Thuần chấn động mãnh liệt.

Máu tươi lớn miệng phun ra.

Đồng thời, đại kiếm bắc mạch lại không có cách nào khống chế, tuột tay bay ra ngoài.

Tất cả những điều này phát sinh chỉ trong chớp mắt.

Dường như thay đổi quá nhanh khiến cho người ta không kịp nhìn.

Ngay lập tức… sau khi đại kiếm bắc mạch bị đánh bay đi, một quyền kia hình thành gió bão, giống như vòng xoáy cắn nuốt tất cả, lại trực tiếp đánh vào trên người Bạch Tiểu Thuần.

Gần như ở trong chớp mắt khi trận gió bão hung bạo này hạ xuống, một luồng ánh sáng màu đen lập lòe.

Quy Văn Oa bỗng nhiên xuất hiện, ngăn cản ở trước người Bạch Tiểu Thuần.

Tiếng sấm ngập trời vang vọng.

Dường như toàn thế giới cũng sắp tan vỡ nổ tung ra.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 1 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 4 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 4 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 4 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 5 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box