1. Home
  2. Truyện Hay
  3. Nhất Niệm Vĩnh Hằng
  4. Tập 356 : Nói Cho Ta Biết Ngươi Tên Gì (1) (c1776-c1780)

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Tập 356 : Nói Cho Ta Biết Ngươi Tên Gì (1) (c1776-c1780)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1776: Nói Cho Ta Biết Ngươi Tên Gì (1)

Lồng ngực của hắn lên xuống.

Lúc này cho dù Bạch Tiểu Thuần vẫn tỉnh táo, cũng ý thức được mình sợ rằng thật sự… thông qua cửa ải một trăm!

Cảm giác này, hắn có thể khống chế thần thông của quạt tàn này trên một trình độ nào đó.

Thậm chí hắn có loại ý thức, hình như phương hướng quạt tàn này bay tới, đều nằm ở trong sự khống chế của hắn!

Bạch Tiểu Thuần nhất thời mừng như điên.

Vừa nghĩ tới các loại lợi ích sau khi nắm quạt tàn trong tay mình, tâm tình hắn lại kích động không có cách nào bình tĩnh được.

– Tiểu khí linh quả nhiên gạt ta!

Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần phấn chấn.

Đồng thời, phản ứng đầu tiên của hắn chính là cất cao giọng, hét lớn một tiếng.

– Tiểu khí linh, lăn ra đây cho Bạch gia gia nhà ngươi!

Những lời này, Bạch Tiểu Thuần đã nhẫn nhịn rất lâu.

Trước đây, hắn mặc dù cũng dám nói, nhưng phần nhiều lại là chột dạ.

Gia hỏa khí linh kia lòng dạ thật sự hẹp hòi.

Một khi trêu chọc, nó nhất định sẽ trả thù lại.

Nhưng bây giờ, Bạch Tiểu Thuần đã không quan tâm nữa.

Hắn cảm thấy mình đã xoay người thành chủ nhân.

Từ nay về sau trời cao biển rộng.

HẮn có thể tùy ý bạo phát khí thế bản thân mình là chủ nhân.

Giờ phút này câu nói vừa ra khỏi miệng, hắn từ trong lòng ra ngoài, toàn thân toàn ý thông thấu thoải mái.

Cảm giác này, giống như là trong trời nắng nóng, uống một ngụm nước đá, sảng khoái khó có thể hình dung.

– Nhanh, lăn ra đây, cho Bạch gia gia nhà ngươi!

Bạch Tiểu Thuần ngạo nghễ ngẩng đầu, tay áo khẽ vung lên, lại hét lớn một tiếng.

Trên quạt tàn vang vọng giọng nói của hắn.

Trên một xương quạt phía xa, tiểu khí linh ôm đầu ngồi xổm ở nơi đó.

Một tay nó ôm lấy đầu của mình, vẻ mặt thống khổ.

Lúc này khi câu nói thứ hai của Bạch Tiểu Thuần vang vọng, cho dù nó không muốn, nhưng lại có một lực lượng trong u minh, khiến cho nó thở dài một tiếng, thân thể bay ra, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.

Ở trong quá trình bay ra này, dáng vẻ của hắn cũng chậm rãi thể hiện ra.

Tiểu khí linh này, hóa thành một tiểu nam hài phấn nộn.

Trong đôi mắt thật to che giấu sự khả ái.

Thân thể tuy nhỏ, nhưng bất luận nhìn thế nào, cũng là hình dạng cực kỳ chọc cho người ta yêu thích.

Bạch Tiểu Thuần liếc mắt liền thấy được tiểu khí linh.

Lúc này hắn trợn trừng mắt.

Nhìn đối phương chậm chạp đi đến, hắn hừ một tiếng.

Một tiếng hừ này của Bạch Tiểu Thuần khiến cho tiểu khí linh này run lên một cái.

Trên gương mặt nó lộ ra vẻ ngây thơ lấy lòng.

Nhưng hết lần này tới lần khác lại bộ dạng có chút khiếp sợ khẩn trương, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần cúi đầu.

– Bái kiến… Chủ nhân…

– Ta chán ghét dáng vẻ của ngươi!

Bạch Tiểu Thuần nhìn chằm chằm vào tiểu nam hài trước mắt, có chút ê ẩm nói.

Trước kia, tiểu khí linh ở thần thức trong của Bạch Tiểu Thuần, chỉ là một đoàn ý thức mà thôi.

Hiện tại xuất hiện ở trước mặt hắn, là lần đầu tiên Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy dáng vẻ thật sự của nó.

Hình dáng trắng trẻo phấn nộn.

Hình như còn muốn Bạch Tiểu Thuần hơn so với… Bạch Tiểu Thuần.

Tiểu khí linh vừa nghe được lời nói của Bạch Tiểu Thuần, nhất thời nước mắt chảy xuống.

Nó lại cố gắng giả vờ làm ra một bộ dạng ủy khuất, cũng không dám đi tới.

Hắn thực sự là khiếp sợ.

Trước đó hắn thật sự đắc tội Bạch Tiểu Thuần này quá độc ác…

– Chủ nhân… Ta…

Tiểu khí linh hít một hơi thật sâu, đang muốn nói ra một vài lời tốt đẹp.

Nhưng không đợi tới khi nói xong, Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, hai mắt phát ra ánh sáng.

Hắn quan sát tiểu khí linh từ trên xuống dưới.

– Đúng rồi, hiện tại nói cho chủ nhân nhà ngươi biết, ngươi tên là gì?

Bạch Tiểu Thuần cười hắc hắc một tiếng.

Đối với chuyện này, trong lòng hắn đã có một ít dự cảm.

Lúc này hắn hăng hái bừng bừng.

Nhưng tiểu khí linh ở nơi đó, sắc mặt lại chợt biến đổi, giống như ăn phải thức ăn không có cách nào nuốt xuống.

Nó ở nơi đó, vẻ mặt đau khổ, một lát sau mới ấp a ấp úng nói một câu.

– Ta… Ta là… Tiểu Si.

Bạch Tiểu Thuần nghe đến đó, không nhịn được đắc ý cười ha hả.

Lúc này hắn chắp tay ra sau lưng, hất cằm lên, ngạo nghễ mở miệng.

– Ta là nói ngươi họ gì? Nói lớn tiếng một chút.

Nói cho ta biết tên đầy đủ của ngươi!

– Ta họ Tiểu…

Tiểu khí linh kiểm nhi xụ xuống, nhỏ giọng nói.

– Ngươi sau này là họ Bạch.

Nào nào nào, lớn tiếng hơn chút nữa!

Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, trong lòng đã sớm hồi hộp, chậm rãi cười ra tiếng.

– Ta… Nãi nãi của ngươi.

Lão tử họ Bạch thì thế nào.

Ta là Bạch Tiểu Di!

Sau khi tiểu khí linh dạ nửa ngày, nghe được tiếng cười của Bạch Tiểu Thuần, nhìn biểu tình đê tiện này của Bạch Tiểu Thuần, toàn thân hắn cũng nổi giận, rống to.

Bạch Tiểu Thuần nghe đến đó, cơn giận trong lòng cuối cùng cũng giảm xuống.

Sau khi hắn nhìn về phía Bạch Tiểu Si hừ hừ vài tiếng, lúc này mới chắp tay sau lưng đi về phía trước.

– Bạch Tiểu Si, nào nào tới đây, giới thiệu cho chủ nhân nhà ngươi một chút về cái quạt tàn này.

Bạch Tiểu Thuần ho khẽ một tiếng.

Đối với tên của tiểu khí linh, hắn càng thoả mãn hơn.

– Hừ, ao bảo ngươi trước đây đắc tội ta!

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần thoải mái vô cùng.

Tiểu khí linh lại ủ rũ, trong lòng cũng muốn khóc.

Đây là một cảnh tượng hắn không muốn nhìn thấy nhất.

Trên thực tế trước kia, sau lần đầu tiên hắn kích động thề, mắt thấy Bạch Tiểu Thuần lục tục qua cửa ải, hắn cũng đã sợ hãi không nhịn được.

Hắn rất sợ có một ngày mình sẽ phải đổi họ…

Nhưng ngày hôm nay cuối cùng chạy trời không khỏi nắng.

Lúc này nó chỉ có thể thở dài một tiếng, mang theo tâm tư buồn bã, ngoan ngoãn giới thiệu cây quạt tàn này cho Bạch Tiểu Thuần.

Chỉ là sâu ở trong lòng nó, phần nhiều lại giống như lười biếng.

Chỉ có điều hắn vẫn coi thường Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần chỉ quay đầu lại liếc mắt thoáng nhìn, lại đoán được tâm tư của tiểu khí linh.

– Bạch Tiểu Si, ngươi biểu hiện tốt một chút.

Nói không chừng một ngày nào đó, chủ nhân ngươi vui vẻ, sẽ đổi lại họ cho ngươi.

Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt.

Tiểu khí linh vừa nghe Bạch Tiểu Thuần nói, mắt thoáng xoay tròn, hít thở cũng trở nên dồn dập.

Trước đó, nó đối phó với Bạch Tiểu Thuần, nhìn như thông minh.

Nhưng trên thực tế bản thân nó chỉ là khí linh.

Sau khi Bạch Tiểu Thuần trở thành chủ nhân của nó, nó căn bản không còn có bất kỳ sức đánh trả nào.

Lúc này hắn không mấy tin vào nhân phẩm của Bạch Tiểu Thuần, nhưng trong lòng hắn vẫn ít nhiều có chút tâm tư.

Hắn suy nghĩ, nói không chừng có một ngày nào đó lòng tốt của Bạch Tiểu Thuần thật sự nổi lên, đổi lại họ cho mình cũng không chừng.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1777: Nói Cho Ta Biết Ngươi Tên Gì (2)

Nghĩ như vậy, hắn lại lập tức cảm thấy sinh mạng một lần nữa có trở nên mãnh liệt.

Khi giới thiệu nhất thời lại có sức hơn so với trước đó không ít.

– Chủ nhân, trên chiếc quạt truyền thừa này, hiện tại có một trăm lẻ tám cây xương quạt.

Tài nguyên bên trong cửa ải trên mỗi một xương quạt, chỉ cần chủ nhân muốn, sẽ lập tức xuất hiện ở trước mặt chủ nhân.

– Chỉ có điều đây chỉ là phần thưởng mà thôi.

Về phần tồn tại bên trong cửa ải, lại không phải như vậy.

Đó là những thứ tất cả cửa ải cần dùng tới… Cho nên muốn lấy hồn, chủ nhân cũng đừng nghĩ…

– Còn nữa, sau khi trở thành chủ nhân của cây quạt, chủ nhân ngươi có thể đi tìm hiểu Sinh Tử Đạo Nguyên của Chúa Tể đại nhân bất cứ lúc nào.

Mặt khác từ trình độ nào đó mà nói, chỉ cần tu vi của chủ nhân đủ, liền có thể điều khiển vô hạn cây quạt này, phát huy ra lực kinh thiên!

– Bản thân cây quạt này là một tinh không chi bảo hiếm thấy, vượt qua thế giới chi bảo.

Có thể đi lại ở trong tinh không đồng thời, cũng có thể phát ra thần thông kinh thiên địa quỷ thần khiếp của nó!

– Thần thông chủ yếu của nó chính là ở trên mặt quạt…

Nghe tiểu khí linh giới thiệu, trong lòng Bạch Tiểu Thuần lâng lâng.

Hắn cảm thấy mình thật sự rất lợi hại.

Đối phó với tiểu khí linh này, không cần tốn nhiều sức.

– Cái này gọi là tát một cái, lại cho một ủa táo ngọt!

Trong lúc Bạch Tiểu Thuần đắc ý, nghe tiểu khí linh giới thiệu, chỉ cao ngạo đi về phía trước.

Tiểu khí linh ở bên cạnh không ngừng mở miệng, còn đoán ý qua lời nói và sắc mặt.

Một khi Bạch Tiểu Thuần lộ ra suy nghĩ sâu xa, hắn lại lập tức giảng giải kỹ càng tỉ mỉ.

Rất khoa trương là sau khi Bạch Tiểu Thuần đi, tiểu khí linh này rốt cuộc bay lên bóp vai cho hắn…

Biểu tình lấy lòng này, phối hợp với hình dáng thông minh linh lợi, khiến cho Bạch Tiểu Thuần cũng rất xúc động.

Lúc này nghe được khí linh giới thiệu về mặt quạt, Bạch Tiểu Thuần cũng ngẩng đầu nhìn qua.

Trước đó, hắn đều ở phía xa xem chừng.

Hiện tại hắn lại đứng điểm cuối xương quạt, lnhìn lại, giống như toàn thân đã đi tới bên trong mặt quạt.

Bất luận là sông lớn kia, hay núi cao xa xa, vào giờ phút này, lộ ra một sóng dao động cộng hưởng.

Còn nữa thuyền cô độc trong sông này, cùng với hai người đánh cờ trên chiếc thuyền cô độc, hoặc là cung điện bồng bềnh trong nước sông.

Còn nữa, chính là… trên bầu trời, bàn tay Chúa Tể khổng lồ giống như muốn chộp xuống.

Tất cả những điều này, hiện ra ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần, khiến cho tâm thần Bạch Tiểu Thuần cũng dâng trào.

– Chỉ cần tu vi của chủ nhân đủ, liền có thể hút đi rất cả mọi thứ trên quạt tàn này.

Giống như chiếc thuyền cô độc này, là một thế giới chi bảo.

Hai người phía trên lại là nô bộc Thái Cổ!

– Về phần ngọn núi kia, là núi sinh tử, chính là đạo nguyên của Chúa Tể đại nhân biến thành!

– Con sông này, nước sông bên trong không giống tầm thường.

Một giọt nhỏ xuống, liền có thể hóa thành sông lớn ngập trời.

– Cái này còn chưa kết thúc.

Chủ nhân, chủ nhân còn nhớ rõ lúc trước ta nói cần phải có tya của Chúa Tể làm động lực.

Hiện tại có tay Chúa Tể này, tâm thần chủ nhân dung nhập quạt tàn, cảm ứng một chút, sẽ biết.

Theo lời khí linh nói, Bạch Tiểu Thuần hiếu kỳ.

Hai mắt hắn nhắm nghiền, tâm thần chìm đắm ở trên quạt tàn.

Dần dần, hơi thở của hắn bất chợt trở nên dồn dập.

Hắn thình lình phát hiện ra, bên trong thần trí của mình lại có thể cảm ứng được ở trong tinh không này, ở phương hướng xa xôi, hình như còn có một chiếc quạt tàn, đang gào thét lao về phía chỗ mình!

– Một nửa kia của quạt tàn!

Bạch Tiểu Thuần mở mắt ra, thất thanh kêu lên.

– Chính là một nửa kia của quạt tàn.

Dựa theo tốc độ này, sợ chắc chắn sẽ không cần bao nhiêu thời gian, hai quạt tàn có thể va chạm cùng một chỗ, dung hợp vào nhau.

Sau đó sẽ thật sự hoàn chỉnh!

Tiểu khí linh cũng kích động, tiếp lời.

– Một nửa quạt tàn đã lợi hại như vậy.

Quạt tinh không hoàn chỉnh… Ai dám chọc ta!

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, nhất thời hào khí vạn trượng.

Sau khi nghe tiểu khí linh giới thiệu rất nhiều công hiệu ở trên quạt tàn này, Bạch Tiểu Thuần cũng thử đi một chuyến tới tháp cao trên ngọn núi.

Ở nơi đó, hắn cảm thụ một chút Sinh Tử Đạo Nguyên của Chúa Tể.

Tháp cao trên ngọn núi trong mặt quạt, tổng cộng có chín tầng.

Tầng cao nhất lại là chỗ của Sinh Tử Đạo Nguyên.

Chỉ có điều lấy tu vi của Bạch Tiểu Thuần, không có cách nào trực tiếp tiến vào tầng cao nhất.

Hắn chỉ có thể tu luyện ở tầng thứ tư.

Nhưng tốc độ tu luyện ở chỗ này, lại vượt xa so với bên ngoài.

Về phần Tiên Vực của Vĩnh Hằng càng không có cách nào so sánh cùng với nơi đây.

Bạch Tiểu Thuần chỉ ngồi khoanh chân trong thời gian một nén nhang, cũng cảm giác toàn thân nóng như lửa.

Lực tu vi ở dưới Sinh Tử Đạo Nguyên này kích thích, rốt cuộc có thể so với một tháng tu luyện bình thường.

– Nơi này chính là thánh địa tu hành!

Bạch Tiểu Thuần nhất thời rất kích động.

Tiểu khí linh ở bên cnạh cũng vội vàng mở miệng lấy lòng.

– Chủ nhân, chờ chủ nhân đến Thiên Tôn hậu kỳ, có thể đi vào tầng thứ năm.

Nếu như có thể đạt tới Thái Cổ, như vậy thì có thể đi vào tầng cao nhất.

Nơi đây càng đến gần Sinh Tử Đạo Nguyên, tốc độ tu luyện lại càng nhanh!

Lời tiểu khí linh nói ra, khiến cho Bạch Tiểu Thuần càng thêm phấn chấn.

Sau khi ở chỗ này tu luyện một thời gian ngắn, hắn cảm giác được rõ ràng tu vi cùng chiến lực của mình, đều mạnh mẽ hơn nhiều so với trước kia.

Lúc này hắn mới rời khỏi tháp cao.

Sau khi ở trên quạt tàn này chạy hết một vòng, Bạch Tiểu Thuần lại tản ra lực tu vi, thử dựa vào khống chế của mình đối với quạt tàn, đi điều khiển những hình ảnh trên mặt quạt kia, nỗ lực khiến cho tất cả huyễn hóa ra, trở thành phương pháp thần thông.

Đáng tiếc bất kể Bạch Tiểu Thuần thử như thế nào, cũng vẫn không có cách nào chấn động được ngọn núi kia, con sông kia.

Rõ ràng tu vi của hắn không đủ để chống đỡ.

Chỉ có điều chiếc thuyền cô độc trên con sông kia dường như yêu cầu không cao lắm đối với tu vi.

Sa khi Bạch Tiểu Thuần thử, hắn phát hiện mình tuy không có cách nào huyễn hóa ra chiếc thuyền cô độc này.

Nhưng lại có thể khiến cho chiếc thuyền này chấn động vài cái.

Nhất là hai người chơi cờ ở phía trên, ở trong thần niệm Bạch của Tiểu Thuần cũng khẽ chấn động.

Tuy rằng như vậy, nhưng Bạch Tiểu Thuần đã rất thỏa mãn.

Hắn đứng ở trên quạt tàn, loại cảm giác thân là chủ nhân của nơi đây, khiến cho tâm tình hắn rất tốt đẹp.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1778: Cướp Đoạt

Nhất là nghĩ đến trên quạt tàn này tồn tại những bảo vật cùng đan dược này, Bạch Tiểu Thuần lại càng thêm hưng phấn.

Theo thần niệm tản ra, lập tức rất nhiều đan dược lại từ bên trong xương quạt ở bốn phía xung quanh đột nhiên xuất hiện, gào thét bay tới.

Đồng thời Bạch Tiểu Thuần cũng nghĩ đến, những cửa ải kỳ dị gặp phải trên đường đi tới.

Ví dụ như một tộc Hắc Đan, ví dụ như thế giới đầy hồn này.

Vì vậy thoáng một cái, thân thể hắn biến mất không thấy bóng dáng.

Thời điểm xuất hiện, thình lình hắn đã ở bên trong cửa ải một tộc Hắc Đan.

Trước đó hắn không có cách nào tiến vào.

Nhưng bây giờ hắn tới lui tự nhiên.

Gần như ở trong nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, một tộc Hắc Đan bên trong cửa ải này lập tức liền liền phát giác ra.

Sau khi một lần nữa thấy được bóng người giống như một cơn ác mộng trong lòng bọn họ, tất cả tộc Hắc Đan bắt đầu thét lên chói tai.

– Trời ạ, là hắn.

Khắc tinh của tộc Hắc Đan chúng ta!

– Không có khả năng.

Hắn tại sao lại tới đây.

Chúng ta không phải đã đuổi hắn đi rồi sao!

Trong khi cả tộc Hắc Đan run rẩy, sợ hãi đến cực hạn, Bạch Tiểu Thuần mắt thấy như vậy, ngửa mặt lên trời cười to.

Thân thể hắn thoáng một cái lao thẳng đến từng chỗ của tộc Hắc Đan.

Đối với tộc quần luyện đan này, Bạch Tiểu Thuần không muốn buông tha.

Lúc này, sau khi một lần nữa đến đây, hắn dựa vào sự uy hiếp của mình, dựa vào quyền hạn khống chế của mình, rất nhẹ nhàng lại làm cho cả một tộc Hắc Đan khuất phục…

Tiếp nhận rất nhiều điều kiện của Bạch Tiểu Thuần, vẻ mặt mỗi một người giống như đưa đám.

Bọn họ bắt đầu luyện đan cho Bạch Tiểu Thuần…

Không kết thúc, Bạch Tiểu Thuần lại đi vào thế giới hồn.

Khi trở về, một cửa ải kia đã trống không.

Tất cả những hồn trước đây hắn chưa kịp lấy đi, hiện tại bị hắn hễ quét sạch.

Về phần tiểu khí linh trước đó nói không có cách nào để Bạch Tiểu Thuần lấy ra, theo Bạch Tiểu Thuần, vậy tự mình đi vào lấy là được.

Tiểu khí linh trước sau ở bên cạnh hắn, mắt mở trừng trừng nhìn những điều này.

Hắn cảm thấy hình dáng Bạch Tiểu Thuần cướp đoạt hình như rất nhuần nhuyễn.

Trong lòng hắn đang thầm rỉ máu.

Nhưng trên mặt hắn cũng không dám hoàn toàn lộ ra.

Hắn chỉ có thể dùng đôi mắt mong chờ nhìn Bạch Tiểu Thuần.

– Đừng nhìn ta như vậy.

Những hồn để ở chỗ này quá lãng phí.

Bản thân ta là chủ nhân của bảo quạt, tuyệt đối không thể cho phép những hồnn này không ngừng tiêu hao lực lượng của bảo quạt linh!

Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, ngôn từ chính nghĩa mở miệng.

Sau đó, hắn không để ý tới tiểu khí linh, khoanh chân ngồi ở một bên, bắt đầu mượn đan dược của quạt tàn, tu luyện.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Rất nhanh nửa tháng đã trôi qua.

Trong nửa tháng này, Bạch Tiểu Thuần vì mới trở thành chủ nhân của bảo quạt, tinh lực tràn đầy, hăng hái dạt dào, đang không ngừng hiểu công hiệu của rõ bảo quạt.

Những thời gian khác, hắn hoặc là tu luyện, hoặc chính là nghiên cứu lửa hai mươi ba màu.

Dù sao hiện tại, số lượng hồn trong túi hắn mặc dù không phải đặc biệt nhiều, nhưng cũng đủ để hắn trong khoảng thời gian ngắn chế luyện lửa nhiều màu.

Mà đối với nghiên cứu cùng hiểu biết của hắn về lửa hai mươi ba màu, đã đã kỹ hơn không ít.

Vì vậy trong khoảng thời gian này, Bạch Tiểu Thuần cũng thỉnh thoảng thử chế luyện.

Mặc dù đều thất bại, nhưng sau mỗi lần thất bại, Bạch Tiểu Thuần đều dường như suy nghĩ tới điều gì.

Hắn tin chắc, không cần quá nhiều thời gian, mình nhất định có thể chế luyện ra lửa hai mươi ba màu.

Cũng chính lúc Bạch Tiểu Thuần chìm đắm trong việc khống chế đối với quạt tàn cùng tu luyện, ở bên trong Tà Hoàng Thành này phát sinh một chuyện lớn đối với toàn bộ tu sĩ thế giới Thông Thiên mà nói, là kinh thiên động địa!

Lại giống như sự yên tĩnh trước khi cơn bão tố tới, một khoảng thời gian trước, bất luận là Tà Hoàng hay đại hoàng tử, đều tương đối yên tĩnh.

Tà Hoàng bế quan, đại hoàng tử hình như cũng thoáng cái không thấy hứng thú đối với Bạch Tiểu Thuần.

Thật sự quá yên tĩnh.

Nhưng trên thực tế… Ở bên trong Tà Hoàng Triều này, đại hoàng tử có một việc lớn hơn nữa cần hoàn thành.

Mục tiêu của hắn… chính là đám người Linh Khê Tông!

Bên trong Tà Hoàng Triều, cho dù đám người Linh Khê lão tổ ẩn nấp sâu hơn, cho dù Trương Đại Bàn lại che giấu, nhưng theo số lượng người của Linh Khê Tông không ngừng tập trung lại, sự tồn tại của bọn họ dĩ nhiên đã lộ ra!

Trước đó hắn không hề động tới Linh Khê Tông, là bởi vì tất cả đều đang nằm trong sự khống chế.

Hiện tại đại hoàng tử đã không còn kiên trì được nữa.

Sau khi hắn luyện hóa Khôi Hoàng thành cánh tay của mình, hắn thử luyện linh phát hiện vẫn thất bại, toàn thân đại hoàng tử đã phát điên.

Khát vọng của hắn đối với huyết mạch luyện linh, đã đến cực hạn.

Cho nên hắn đang chuẩn bị mấy tháng sau, nhằm vào Linh Khê Tông, phát động một hồi bao vây tiễu trừ!

Không ra tay thì thôi.

Một khi ra tay, chính là một đòn sấm sét.

Nếu như ở Thánh Hoàng Triều, đại hoàng tử có thể vẫn không làm được điểm ấy.

Nhưng ở bên trong Tà Hoàng Triều, chuyện giống như vậy, hắn muốn đi làm, lại cực kỳ đơn giản.

Thậm chí hắn cũng thỉnh động mấy vị Thiên Tôn ra tay.

Kể từ đó, đám người Linh Khê Tông căn bản là bất lực, thậm chí đều không có lực phản kháng cùng giãy dụa nào đáng nói, đã bị đại hoàng tử trực tiếp bắt giữ tất cả!

Chuyện này truyền ra, chấn động toàn bộ Tà Hoàng Triều.

Vô số người tâm thần chấn động.

Đồng thời, một chuyện khiến cho bọn họ càng chấn động hơn, cũng theo đó xuất hiện.

Đại hoàng tử tuyên bố, hắn muốn ở trên bình nguyên bên ngoài Tà Hoàng Thành, bố trí một trận pháp luyện hóa!

Hắn muốn ở trong trận pháp này, đi luyện hóa rất nhiều tu sĩ thế giới Thông Thiên.

Không chỉ là đám người Linh Khê Tông, còn có rất nhiều tu sĩ thế giới Thông Thiên bị giam giữ ở trong Tà Hoàng Thành mấy năm nay.

Tổng công lại có khoảng chừng hơn mười vạn người.

Những người này đều bị phong kín ở trong trận pháp.

Theo trận pháp vận chuyển, tất cả đều bị luyện hóa trở thành huyết mạch.

Đại hoàng tử mặc dù không tự mình trấn thủ, nhưng hắn mời Tuyệt Địa Thiên Tôn cùng với Phệ Linh Thượng Nhân, để cho hai vị Thiên Tôn này chủ trì trận pháp.

Chuyện này chấn động tám phương.

Cho dù bên trong Thánh Hoàng Triều cũng biết được.

Về phần những tu sĩ thế giới Thông Thiên đang ở rải rác các nơi bên ngoài, sau khi nghe được chuyện này, tâm thần trực tiếp muốn bùng nổ!

– Tà hoàng tử!

Chỗ Tiên Vực trên Tà Hoàng Thành, Tống Quần một đường tới gần nơi đây, đang chuẩn bị tập hợp cùng Linh Khê Tông.

Khi còn cách Tà Hoàng Thành không xa, sau khi nghe được chuyện này, tu vi của hắn lại trực tiếp ầm ầm khuếch tán.

Ánh mắt hắn lộ ra sự điên cuồng cùng sát cơ.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1779: Tức Giận Xông Tới! (1)

Nhiều năm qua, hắn trải qua cuộc sống giống như một con sói cô độc, giết chóc rất nặng.

Hắn còn không tiếc trả giá lớn, thu hoạch tài nguyên tu luyện, sát phạt quyết đoán.

Hiện tại tu vi hắn đã đột phá từ lâu, không còn là Nguyên Anh, mà đã đạt đến Thiên Nhân hậu kỳ!

Tuy chỉ là hậu kỳ, nhưng một khi hắn tản ra sát khí, hắn có niềm tin đánh với Bán Thần một trận!

Đây chính là đạo sát phạt hắn ở trong tu hành cảm ngộ ra trong những năm gần đây.

Ở trên con đường này, hắn đã đi tới cực điểm.

Toàn thân từ hắn trên xuống dưới lại giống như một thanh lợi kiếm dính máu được rút ra khỏi vỏ, lao thẳng đến Tà Hoàng Thành.

Cũng chính là vào lúc này, Bạch Tiểu Thuần ở trên quạt tàn, cuối cùng đã chết luyện ra lửa hai mươi ba màu.

Hắn cảm thấy hài lòng, cũng kết thúc lần bế quan này.

Sau khi từ quạt tàn trở lại mật thất của đại sứ quán Tà Hoàng Thành, ngọc giản truyền âm của Bạch Tiểu Thuần, trong nháy mắt lại chấn động mãnh liệt.

Thời điểm hắn ở trên quạt tàn, vì khoảng cách quá xa, ngọc giản truyền âm giống như bị cắt đứt.

Lúc này hắn trở về, tất cả truyền âm trong nháy mắt bạo phát.

Loại chấn động mãnh liệt này, khiến cho sắc mặt Bạch Tiểu Thuần đột nhiên thay đổi.

Trong lòng còn có chút hồi hộp.

Một dự cảm không tốt, khiến cho hắn không biết tại sao lại khẩn trương.

Hắn lập tức lấy ra ngọc giản truyền âm, thần thức đảo qua thần tốc.

Gần như tất cả tin tức trên đó, đều đến từ Trương Đại Bàn!!

– Linh Khê Tông bị bắt!

– Bại trận bên ngoài Tà Hoàng Thành!

– Muốn luyện hơn mười vạn người của thế giới Thông Thiên hóa thành huyết mạch!

Truyền âm đến từ Trương Đại Bàn, một một câu, giống như một lưỡi dao sắc bén, lại trực tiếp đâm vào trong timcủa Bạch Tiểu Thuần!

Linh Khê lão tổ, Lý Thanh Hậu… Còn có những đồng môn Linh Khê Tông đó, còn có rất nhiều hơn tu sĩ đến từ thế giới Thông Thiên.

Lúc này vận mạng của bọn họ đều ở bên trong đại trận ngoài thành!

Những truyền âm này, trong bất kỳ một câu nào, giọng điệu của Trương Đại Bàn đều đầy lo lắng, còn có khiển trách mãnh liệt.

Bạch Tiểu Thuần có thể tưởng tượng, giờ phút này, Trương Đại Bàn nhất định đang tuyệt vọng tới cực hạn.

Bạch Tiểu Thuần hít thở, theo đau đớn trong ngực không ngừng trở nên dồn dập.

Trong nháy mắt ánh mắt hắn lại tràn ngập huyết sắc, một mảnh đỏ đậm.

Hắn ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng gào thét thê lương.

Đau!!

Trái tim đau đớn mãnh liệt.

Thân thể đau đớn mãnh liệt.

Tâm thần đau đớn mãnh liệt!

Điên!

Ý chí điên cuồng, tư tưởng điên cuồng, linh hồn điên cuồng!

Trước đó Bạch Tiểu Thuần ở trong hoàng cung vốn đã bị kích thích mãnh liệt.

Thậm chí có thể nói, nếu không phải là Công Tôn Uyển Nhi ra tay, sợ là ban đầu Bạch Tiểu Thuần đã bạo phát.

Sau đó, bởi vì ánh mắt cùng truyền thừa của Khôi Hoàng, mới khiến cho Bạch Tiểu Thuần liều chết nắm lấy nắm đấm, giống như cái xác không hồn, trở lại đại sứ quán.

Hắn bắt đầu tu luyện gần như tự ngược.

Cũng may sau khi trở thành chủ nhân của quạt tàn, tâm tư Bạch Tiểu Thuần mới thong thả không ít.

Nhưng hôm nay ở trong nháy mắt khi trở về, sau khi biết được tất cả những điều này, Bạch Tiểu Thuần lại không áp chế được ủy khuất cùng điên cuồng trong lòng nữa.

Hắn hoàn toàn bạo phát!

Hậu quả gì, trả giá lớn thế nào… Những cái này hắn đã không còn suy nghĩ tới nữa.

Linh Khê lão tổ ở nơi đó.

Lý Thanh Hậu ở nơi đó!

Linh Khê Tông ở nơi đó! Hơn mười vạn người của thế giới Thông Thiên ở nơi đó!

Tất cả những điều này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần cười lạnh lẽo.

Ở trong tích tắc này, hắn gào thét, trực tiếp xuyên qua đại sứ quán.

Trong nháy mắt chấn động thiên địa, trên người Bạch Tiểu Thuần bạo phát ra một sát khí vượt trời.

Sát khí này cường hãn vô cùng, thoáng cái lại làm cho cả đại sứ quán giống như đặt mình trong trận gió rét đậm.

Tất cả tu sĩ bên trong, thân thể đều run lên một cái.

Ở dưới sát khí này bạo phát, dường như ngay cả ý thức cũng bị hoàn toàn đóng băng!

Cùng lúc đó, Bạch Tiểu Thuần chợt ngẩng đầu.

Ầm.

Thoáng một cái dưới, thân thể hắn lại trực tiếp nổ mạnh, hóa thành một mảnh huyết vụ!

Hắn rốt cuộc lại trực tiếp triển khai… phương pháp Thần Sát!!

Trong nháy mắt, bóng dáng hắn lại biến mất ở bên trong đại sứ quán.

Khi mọi người trong đại sứ quán tỉnh táo lại, tâm thần mỗi người đều hoảng sợ vô cùng.

Hiển nhiên bọn họ đã biết Bạch Tiểu Thuần muốn đi làm gì!

– Xảy ra chuyện lớn rồi!

– Nhanh, lập tức thông báo với Thánh Hoàng Thành!

Lúc này, mọi người trong đại sứ quán đã khẩn trương đến cực hạn, vô cùng nóng nảy.

Bọn họ biết chuyện mấy ngay nay đại hoàng tử đã làm.

Lúc này lại nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần bạo phát, bọn họ lập tức lại hiểu rõ, ở bên trong Tà Hoàng Thành này, một chuyện cực lớn, sắp bạo phát.

Nhưng… giờ phút này bọn họ vẫn không có dự đoán được, ảnh hưởng to lớn của chuyện này, vượt rất xa so với tất cả những gì tưởng tượng tưởng tượng!

Trong một chớp mắt này, toàn bộ bầu trời Tà Hoàng Thành đều chấn động rung chuyển.

Một mảnh huyết vụ trong nháy mắt lao ra, lao thẳng đến ngoài thành.

Ở nơi đó, Bạch Tiểu Thuần nhận thấy được rõ ràng, thình lình tồn tại một chỗ trận pháp khổng lồ.

Bên trong trận pháp mờ đục một mảnh, nhìn không rõ.

Chỉ có thể nhìn thấy được, trên trận pháp có chín con rồng màu đen, đang không ngừng rít gào lao nhanh.

Mà ở bốn phía xung quanh trận pháp, mấy trăm tu sĩ của Tà Hoàng Triều đang ngồi khoanh chân.

Những người này đang gia cố trận pháp.

Cùng lúc đó, ở giữa không trung của trận pháp này, thình lình có hai người ngồi khoanh chân.

Một người là Tuyệt Địa Thiên Tôn. một người khác lại là Phệ Linh Thượng Nhân.

Hai người này, chính là được đại hoàng tử mời tới đây trấn thủ!

Bọn họ không phải là không biết người bị phong ấn ở bên trong trận pháp đều là tu sĩ thế giới Thông Thiên.

Bọn họ cũng không phải không biết thân phận của Bạch Tiểu Thuần.

Nhưng ở đây dù sao cũng là Tà Hoàng Thành.

Theo bọn họ, Bạch Tiểu Thuần có thể ở trong hoàng cung ẩn nhẫn, như vậy nói rõ người này còn không phải là hạng người đầu óc mê muội.

Hắn có thể nhịn một lần, dĩ nhiên là có thể nhịn lần thứ hai.

Nhất là Tuyệt Địa Thiên Tôn.

Hắn đối với này chuyện mình làm lúc này, rất nóng lòng mong mỏi.

Tất cả vì một tận đánh giữa hắn cùng với Bạch Tiểu Thuần năm đó, quá mức chật vật.

Cho nên thanh danh của hắn hiện tại ở bên trong Tà Hoàng Triều cũng bị hao tổn không ít.

Thậm chí không bằng Thông Thiên Đạo Nhân.

– Một khi Bạch Tiểu Thuần tới đây, kết cục sau cùng của hắn nhất định vô cùng thê thảm!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1780: Tức Giận Xông Tới! (2)

– Nếu hắn không đến, hắn cũng chỉ có thể chịu đựng người của thế giới Thông Thiên bị luyện hóa.

Lại thêm phần lớn thù hận cũng sẽ không tính ở trên người ta.

Mà là đại hoàng tử bên kia.

Tuyệt Địa Thiên Tôn nghĩ tới đây, liền mỉm cười.

Hắn đang muốn cúi đầu đi nhìn trận pháp phía dưới một chút.

Nhưng vào lúc này, sắc mặt hắn bỗng nhiên biến đổi.

Phệ Linh Thượng Nhân ở bên cạnh, hai mắt vốn nhắm lại, lúc này cũng chợt mở ra.

Trong chớp mắt khi hai người ở nơi này có phát giác, bọn họ lập tức liền nhìn thấy trên bầu trời Tà Hoàng Thành phía xa, lại trực tiếp xuất hiện một mảnh sương mù màu đỏ.

Sương mù này mang theo mùi máu cùng sát ý vô tận, một hơi thở trước vẫn ở phía xa, nhưng một cái chớp mắt tiếp theo… lại trực tiếp xuất hiện ở bên ngoài trận pháp!

Mặc dù là một mảnh huyết vụ, nhưng bên trong lộ ra sóng thần thức, khiến cho Tuyệt Địa cùng Phệ Linh Thượng Nhân trong nháy mắt đã hiểu được, người đến là ai!

– Bạch Tiểu Thuần!

Tuyệt Địa Thiên Tôn bỗng nhiên đứng dậy.

Nhưng ngay khi lời nói của hắn vừa truyền ra, trong chớp mắt bên trong huyết vụ do Bạch Tiểu Thuần hóa thành, lại truyền ra một tiếng rít gào kinh thiên động địa!

– Các ngươi… đâm đầu vào chỗ chết!

Theo tiếng hô vang vọng, phương pháp Thần Sát của Bạch Tiểu Thuần hình thành huyết vụ, chớp mắt lại lao thẳng đến mấy trăm tu sĩ khoanh chân ngồi tĩnh tọa gia cố trận pháp bên ngoài trận pháp này.

Trong những tu sĩ này, tu vi yếu nhất cũng là Thiên Nhân.

Bán Thần cũng không ít.

Lúc này mỗi một người đều hoảng sợ đang muốn giãy dụa.

Nhưng tốc độ của tốc độ huyết vụ do Bạch Tiểu Thuần hóa thành quá nhanh, khí thế quá mạnh mẽ, lại quá mức bá đạo.

Chỉ trong chớp mắt lại tới gần, trực tiếp quét ngang, xuyên qua thân thể của bảy tám con người!

Bảy tám tu sĩ này căn bản không có cách nào giãy dụa cùng phản kháng, thân thể chợt run một cái, nhanh chóng héo rũ tới tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Trong miệng bọn họ phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết.

Sau khi huyết vụ đi qua, thân thể của bọn họ đã trở thành cái xác khô, ầm ầm rơi xuống.

Cảnh tượng như vậy, nhất thời khiến mọi người ở bốn phía xung quanh đều sợ hãi kinh ngạc kêu lên.

Điều này càng làm cho tâm thần Tuyệt Địa Thiên Tôn cùng Phệ Linh Thượng Nhân thêm chấn động.

Trong tiếng quát khẽ hai người chợt lao ra, muốn ngăn cản.

Nhưng tốc độ phương pháp Thần Sát này của Bạch Tiểu Thuần nhanh hơn.

Trong tiếng nổ lớn, lại bao trùm hơn mười người.

Hắn không dừng lại, giống như cuồng phong quét ngang.

Mặc cho những tu sĩ bốn phía xung quanh bỏ chạy như thế nào, kinh hoàng như thế nào, hoảng sợ như thế nào, đều chỉ là vô nghĩa.

Trong chớp mắt bọn họ đã bị huyết vụ màu đỏ, trực tiếp cắn nuốt nhấn chìm!

Tất cả những điều này cũng chỉ phát sinh ở trong chớp mắt.

Nhanh đến mức Thiên Tôn cũng không kịp phản ứng.

Càng không nói đến những tu sĩ đang gia cố trận pháp Tà Hoàng Triều.

Sau khi Bạch Tiểu Thuần lao đến, huyết vụ do hắn hình thành lại đột nhiên bao trùm.

Huyết vụ đi qua nơi nào, có thể nhìn thấy được mỗi một tu sĩ trong chớp mắt trở thành xác khô.

Máu thịt của bọn họ bị rút đi.

Linh hồn của bọn họ bị hút ra.

Sức sống của bọn họ bị hút đi!

Trong tiếng nổ lớn, mấy trăm tu sĩ đều ngã xuống.

Sức sống của những người này nồng đậm, khiến cho phương pháp Thần Sát của Bạch Tiểu Thuần, khí thế huyết khí so với trước càng tăng thêm gấp mấy lần, tràn ngập bầu trời.

Từ phía xa nhìn lại, cả tinh không nơi đây đều bị chiếu rọi thành huyết sắc!

Không giết thì thôi, một khi đã bắt đầu giết… Bạch Tiểu Thuần đã không chú ý tới những điều đó.

Lúc này hắn vốn cũng có sát khí. loại ủy khuất này, loại áp lực này, loại điên cuồng này, tất cả ngưng tụ thành lần bạo phát này!

– Bạch Tiểu Thuần, ngươi thật to gan!

Cảnh tượng như vậy, khiến cho Tuyệt Địa Thiên Tôn cùng Phệ Linh Thượng Nhân ngưng tụ khí tức.

Mặt ngoài Tuyệt Địa Thiên Tôn là như vậy, nhưng trong lòng lại thầm vui vẻ.

Hắn biết, Bạch Tiểu Thuần lần này tất nhiên chạy trời không khỏi nắng!

Nhưng ngay khi lời nói của Tuyệt Địa Thiên Tôn truyền ra, trong chớp mắt, huyết vụ ở bốn phía xung quanh chợt cuồn cuộn tập chung lại một chỗ.

Sau đó huyết vụ trực tiếp hóa thành cái đầu huyết sắc của Bạch Tiểu Thuần, nhìn về phía Tuyệt Địa Thiên Tôn.

Sau đó, cái đầu huyết sắc rốt cuộc nổ mạnh, lao về phía hắn.

Tuyệt Địa Thiên Tôn biến sắc.

Phệ Linh Thượng Nhân ở bên cạnh, nheo cặp mắt lại.

Hắn cất bước bấm quyết.

Hai người đang muốn liên thủ.

Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên, từ bên trong huyết vụ này, truyền ra giọng nói điên cuồng cùng trầm thấp của Bạch Tiểu Thuần.

– Thủy Trạch Quốc Độ!

Ầm ầm ầm!

Tám phương đều biến thành đầm lầy, hơi nước ngập trời.

Từng gai nhọn biến ảo, ngọn núi trùng thiên.

Thú lớn… lại hiện ra trong thế gian.

Từ sâu bên trong mặt đất, cái miệng giống như hai mảnh đại lục khổng lồ, lại trực tiếp bao trùm khắp nơi, khí thế khuếch tán ra, lao thẳng đến Phệ Linh Thượng Nhân!

Sắc mặt Phệ Linh Thượng Nhân lần đầu đại biến, hắn vốn không muốn lui về phía sau.

Nhưng sau khi bị con thú lớn xác định phong tỏa, ở dưới trùng kích này, hắn không thể không lui về phía sau.

Kể từ đó, liền khiến cho chỗ Tuyệt Địa, biến thành một người!

Mà bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn không dừng lại chút nào.

Huyết vụ Thần Sát lại trực tiếp đánh vào trước người Tuyệt Địa Thiên Tôn.

Tuyệt Địa dù sao cũng là Thiên Tôn.

Lúc này hắn rít gào một tiếng, toàn lực ngăn cản, thần thông biến ảo.

Nhưng miệng hắn còn phun ra máu tươi, thân thể cuốn ngược ra phía sau.

Chỉ là phương pháp Thần Sát của Bạch Tiểu Thuần lúc này cũng trở nên tán loạn, sau đó một lần nữa hóa thành bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần.

Trong mắt Bạch Tiểu Thuần ngập trời sát cơ.

Hắn muốn giết người.

Cho dù là Thiên Tôn, hắn cũng muốn giết chết.

Bởi vì trạng thái của hắn ở giờ khắc này, nếu như không giết người, nếu không uy hiếp, hắn không có thời gian đi đánh phá trận pháp kia!

– Bởi vì ta chưa từng giết qua Thiên Tôn, cho nên ngươi cũng dám tới ngăn cản ta sao?

Bạch Tiểu Thuần cười một cách điên cuồng ngang tàng.

Tiếng cười kia mang theo sự điên cuồng, mang theo áp lực của nhiều năm qua, mang theo lệ khí hắn giấu ở trong lòng từ sau khi hắn bước vào Tiên Vực của Vĩnh Hằng!

– Nếu như thế, từ hôm nay trở đi… Bạch mỗ chém giết Thiên Tôn, có gì phải ngại!

Bạch Tiểu Thuần chợt cúi đầu, trong mắt đỏ đậm một mảnh.

Trong nháy mắt khi Phệ Linh Thượng Nhân bị Thủy Trạch Quốc Độ ép lui về phía sau, Tuyệt Địa Thiên Tôn ở trong Thần Sát phun máu bay ngược lại phía sau, thân thể hắn chợt lao ra, lao thẳng đến chỗ của Tuyệt Địa Thiên Tôn!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box