Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 347 : Không! (1) (c1731-c1735)
❮ sautiếp ❯Chương 1731: Không! (1)
Thời khắc này, Bạch Tiểu Thuần đang che túi đựng đồ, nhanh chóng đi về phía trước.
Thật ra hắn không che không được. con rắn mối lớn này mặc dù bị phong ấn, nhưng sau khi thả tới bên trong túi trữ vật, rốt cuộc chẳng biết tại sao, dường như muốn phá túi đựng đồ vậy.
Bạch Tiểu Thuần không thể không sử dụng tu vi đi áp chế nó một chút.
– Tìm một chỗ thôi.
Điều Bạch Tiểu Thuần đầu tiên nghĩ đến, chính là quạt tàn.
Chẳng qua là sau khi hắn thử vài lần, lại phát hiện mạng nhện kia ngăn cản, khiến cho hắn truyền tống rất không thông thuận.
Nếu như mạnh mẽ truyền tống đi, Bạch Tiểu Thuần lo lắng nếu chẳng may ở trong quá trình truyền tống, truyền tống ít đi một cánh tay chân, vậy thì xong rồi.
– Cánh tay cái chân còn dễ nói.
Chỉ sợ đầu không có được truyền tống qua…
Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến một hình ảnh này, thân thể lại run lên, vội vàng lắc đầu.
– Không được.
Cho dù là thật sự truyền tống, cũng phải tìm một nơi ở dưới thần thông của Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng, mạng nhện mỏng hơn một chút mới được.
Về phần lối ra, Bạch Tiểu Thuần căn bản là không có nghĩ tới.
Lúc này hắn thoáng lắc người một cái, vội vàng tìm kiếm.
Cùng lúc đó, đám người Cổ Thiên Quân đều ở phía xa bay nhanh như tên bắn.
Thiên Tôn của Tà Hoàng Triều không tìm được Bạch Tiểu Thuần, cũng không đại biểu bọn họ không thể.
Cùng là Thiên Tôn của Thánh Hoàng Triều, bọn họ có quá nhiều biện pháp, có thể xác định phong tỏa vị trí của Bạch Tiểu Thuần.
Nhất là Trần Tô, mặc dù chiến lực của hắn tương đối yếu ớt, nhưng ở trên phương pháp thôi diễn, lại là Thiên Tôn đứng đầu có một không hai.
Lúc này Trần Tô chỉ thoáng tìm kiếm một chút, lại lập tức xác định phong tỏa một phương hướng.
– Ở nơi đó!
Ánh mắt Trần Tô lóe lên, Cổ Thiên Quân lập tức bay ra.
Đám người Tư Mã Vân Hoa đều triển khai tốc độ cao nhất, vội vàng bay nhanh.
Bọn họ không có truyền âm trước cho Bạch Tiểu Thuần.
Thật ra, đối với Bạch Tiểu Thuần, bọn họ không có cảm giác tín nhiệm gì.
Bọn họ cũng lo lắng truyền âm qua, Bạch Tiểu Thuần có sự chuẩn bị.
Nói vậy, độ khó để bọn họ cướp công sẽ tăng lớn.
Tuy rằng Thánh Hoàng cũng nói, chỉ cần tìm được, tất cả mọi người đều có công lao.
Nhưng đám người Cổ Thiên Quân làm sao có thể không rõ, công lao này… cũng phân ra lớn nhỏ!
Nhất là lần này, Cổ Thiên Quân nhất định phải có được.
Thậm chí hắn đã cùng đám người Trần Tô khai thông trước.
Hắn nguyện ý lấy ra một ít giá lớn, đổi lấy công đầu.
Lúc này bốn người triển khai ra tốc độ cao nhất.
Bởi vì khoảng cách ban đầu vốn không xa, tốc độ của bốn người lại nhanh.
Cũng chỉ là nửa canh giờ, trong mắt Trần Tô lại có tinh quang chớp động.
– Ngoài vạn dặm phía trước!
Hắn nói, vừa chỉ về phía một phương hướng.
Trong mắt Cổ Thiên Quân có hàn quang bạo phát ra.
Hắn hoàn toàn không có một chút do dự nào, tay phải trực tiếp bấm quyết.
Nhất thời bên trong thân thể hắn lại có bảy đạo kiếm quang, ầm ầm phóng ra, hóa thành bảy dải cầu vồng, lấy tốc độ nhanh hơn so với bản thân hắn, chớp mắt lao về phía phương hướng Trần Tô vừa chỉ.
Tốc độ cực nhanh, căn bản là không nhìn thấy được hình bóng.
Một cái chớp mắt đã xuyên qua phạm vi vạn dặm.
Thời điểm xuất hiện, thình lình ở bốn phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần đang tìm kiếm nơi yếu ớt hơn.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến đổi.
Thân thể hắn vốn đang nhanh chóng đi về phía trước, bỗng nhiên lui về phía sau mười mấy trượng.
Gần như ở trong nháy mắt khi hắn lui ra phía sau, địa phương ở phía trước hắn, bảy dải cầu vồng từ trong không trung hiện ra, dường như từ bên trong hư vô biến ảo thành, chớp mắt đan xen qua, liên tiếp dâng lên tiếng nổ lớn giống như như lôi đình.
Nếu không phải Bạch Tiểu Thuần né nhanh, giờ phút này, hắn cho dù không chết, cũng bị trọng thương.
– Cổ Thiên Quân!
Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng.
Bảy dải cầu vồng này chính là bảy thanh phi kiếm.
Phía trên có khí tức Cổ Thiên Quân cực kỳ rõ ràng.
– Cái này căn bản là muốn mạnh mẽ tới cướp!
– Các ngươi muốn công lao, có thể truyền âm nói với ta.
Chuyện gì cũng có thể thương lượng.
Nhưng như bây giờ… Rõ ràng là không muốn để Bạch Tiểu Thuần ta vào mắt!
Bạch Tiểu Thuần nhất thời giận dữ.
Trong lòng hắn biết rất rõ, những Thiên Tôn của Thánh Hoàng Triều, mỗi người đều là hạng người ra vẻ đạo mạo.
Hiện tại chuyện này lại liên quan đến lợi ích quá lớn.
Mặc dù Thánh Hoàng nói là mỗi người đều có công lao, nhưng trên thực tế, Bạch Tiểu Thuần hắn cuối cùng là người ngoài, làm sao có thể được đối xử bình đẳng.
Hành động của Cổ Thiên Quân cũng đủ để nói rõ tất cả.
– Khinh người quá đáng!
Bạch Tiểu Thuần cắn răng, tốc độ lại bạo phát.
Hắn tránh bảy thanh phi kiếm này.
Ở phía trước cách đó không xa, hắn đã nhận thấy được một chỗ mạng nhện mỏng manh.
Hắn gào thét lao đi.
Phía sau hắn, mặc dù không nhìn thấy được đám người Cổ Thiên Quân bóng người, nhưng thần thức của bọn họ đã gào thét đến, lan tràn tám phương, giống như sóng dao động vô hình, đang về khuếch tán phía Bạch Tiểu Thuần.
Mà nhanh hơn so với bọn họ thần thức, lại là bảy thanh phi kiếm này.
Lúc này sau khi đan xen với nhau, chúng lại lao về phía Bạch Tiểu Thuần.
Tốc độ của chúng cực nhanh, chớp mắt đã tới gần.
Trong tiếng nổ vang, Bạch Tiểu Thuần miễn cưỡng tránh né.
Sau đó, hắn đã tới gần nơi mạng nhện mong manh.
Hắn hiểu rõ cơ hội chỉ có một lần.
Nếu như lần này thất bại, như vậy khi đám người Cổ Thiên Quân đuổi tới, thân thể Chúa Tể mình thu được, tất nhiên sẽ phải lấy ra.
Thật ra bốn người kia liên thủ, Bạch Tiểu Thuần cho dù có đại kiếm bắc mạch, cũng không phải là đối thủ.
Huống hồ bốn vị này không sợ chết, có thể sống lại.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần một khi ngã xuống, sẽ không bất kỳ khả năng sống lại nào.
– Nếu các ngươi như vậy, cũng đừng trách ta dối trá.
Trước đó ta vẫn cảm thấy có chút không tốt.
Hiện tại đã không có bất kỳ áy náy nào nữa!
Bạch Tiểu Thuần hừ một tiếng.
Ở phía sau lưng hắn, bảy thanh phi kiếm nổ mạnh lao đến.
Thần thức của đám người Cổ Thiên Quân cũng cấp tốc tới gần trong chớp mắt.
Hắn hít một hơi thật sâu, lại ở trong đầu, trực tiếp hô hoán quạt tàn!
Ý niệm của hắn của dâng lên, trong nháy mắt hư vô bốn phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần lập tức vặn vẹo mơ hồ.
Trong chớp mắt, bảy thanh phi kiếm này gào thét tới gần.
Từ địa phương Bạch Tiểu Thuần đang đứng, trực tiếp đan xen xuyên qua.
Cùng lúc đó, thần thức của bốn người Cổ Thiên Quân, cũng giống như gió bão hung bạo, quét ngang nơi đây.
Chỉ là… bất luận là bảy thanh phi kiếm này, hay thần thức của bốn người Cổ Thiên Quân lại đảo qua, vẫn hoàn toàn không có cách nào phát hiện ra tung tích của Bạch Tiểu Thuần!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1732: Không! (2)
Thời gian mấy lần hít thở sau, trên bầu trời xa xa, bốn cầu vồng phá không lao đến.
Đó chính là bốn người Cổ Thiên Quân.
Thần sắc bọn họ kinh ngạc không hiểu.
Mới vừa đến tới này, thần thức của bọn họ lại lập tức tản ra, khuếch tán trong phạm vi lớn.
Trên bầu trời, trong lòng đất, bốn phương tám phương xung quanh, tất cả đều ở trong phạm vi bọn họ tìm kiếm.
Thậm chí Cổ Thiên Quân còn điều khiển phi kiếm, như con thoi xuyên qua ở bên trong bốn phía xung quanh hư vô này.
Trần Tô còn không ngừng bấm quyết, nỗ lực đi tìm.
Nhưng cuối cùng, bọn họ không có cách nào tin được, phát hiện, Bạch Tiểu Thuần… lại có thể thật sự mất tích!
– Không có khả năng!
Cổ Thiên Quân hít thở dồn dập, mắt cũng đỏ lên.
Trước đó hắn thông qua phi kiếm, rõ ràng cảm nhận được Bạch Tiểu Thuần ở trong này.
Nhưng trong chớp mắt, đối phương lại có thể biến mất.
Nhất là bốn phía xung quanh nơi này còn không có bất kỳ vết tích truyền tống nào.
Điều này khiến cho Cổ Thiên Quân không thể tin nổi.
Bạch Tiểu Thuần rốt cuộc chạy thoát như thế nào.
Lúc này sắc mặt hắn thâm trầm vô cùng, hai tay vung mạnh lên.
Nhất thời bảy thanh phi kiếm ở bốn phía xung quanh xuất hiện từng cái một, trùng khớp lại với nhau, hóa thành bốn mươi chín thanh, lại khuếch tán về bốn phía xung quanh, hình thành trận gió bão phi kiếm, tất cả xuyên qua mặt đất vốn đày bụi ở nơi đây, nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
Tư Mã Vân Hoa cùng Linh Cửu Thiên Tôn đều nghĩ hết biện pháp, vẫn tìm không được Bạch Tiểu Thuần.
Cuối cùng ba người đồng thời nhìn về phía Trần Tô còn đang bấm quyết, trong mắt có ánh sáng thôi diễn càng lúc càng mãnh liệt, chờ đợi kết quả Trần Tô suy tính ra.
Nhưng nhìn một chút, ba trong lòng người bọn họ đều lo lắng. trạng thái của Trần Tô thật sự có cái gì đó không ổn.
Hai mắt của hắn chậm rãi xuất hiện tơ máu.
Trán của hắn bắt đầu đổ mồ hôi.
Thân thể hắn từ từ run rẩy.
Hơi thở của hắn càng lúc càng gấp rút.
Đến cuối cùng, Trần Tô bất mạnh mở to mắt, không khống chế được phun ra một búng máu tươi lớn.
Thân thể hắn lảo đảo lui ra phía sau vài bước.
Rốt cuộc hắn rõ ràng suy yếu không ít.
Thậm chí ngay cả tóc cũng có ba phần hóa thành tro bụi.
Nếp nhăn trên mặt hắn, rõ ràng đã nhiều hơn một chút.
– Không có khả năng!
– Trừ khi có Thái Cổ bao phủ, hoặc hắn không ở trên Tiên Vực thứ hai này, nếu không, ta không có khả năng tính không ra!
Trần Tô thì thào nói.
Hắn có phần không có cách nào tiếp nhận được mình thôi diễn thất bại, kết quả bị phản phệ.
Lời của hắn, khiến cho ba người Cổ Thiên Quân trầm mặc.
Một lát sau, Cổ Thiên Quân cắn răng một cái.
– Hắn nhất định là đang ẩn thân.
Chúng ta tản ra tìm kiếm, nhất định phải tìm được hắn!
Cổ Thiên Quân thật sự không cam lòng.
Nói xong hắn thoáng lắc một cái, lại tìm kiếm.
Ba người Tư Mã Vân Hoa đều hít một hơi thật sâu.
Từng người tản ra, toàn lực tìm kiếm.
Ở thời điểm mọi người của Tà Hoàng Triều ngăn chặn lối ra, bốn vị Thiên Tôn của Thánh Hoàng Triều đang tìm kiếm Bạch Tiểu Thuần khắp đại lục, thời khắc này Bạch Tiểu Thuần đã xuất hiện ở trên quạt tàn đang bay bên trong tinh không.
Đầu tiên là nhanh chóng kiểm tra một chút xem thân thể mình là không có gì thiếu sót.
Sau khi xác định bất kỳ vị trí nào cũng còn tồn tại, trong lòng Bạch Tiểu Thuần mới thở phào nhẹ nhõm.
Một chút đắc ý, hiện lên ở trong lòng.
– Hừ hừ, muốn tìm được ta, các ngươi cứ nằm mơ đi thôi!
Tay áo Bạch Tiểu Thuần khẽ vung lên.
Hắn ngạo nghễ ngồi khoanh chân ở trên quảng trường của quạt tàn.
Hắn vỗ vào túi trữ vật, lấy thân thể Chúa Tể ra.
Chúa Tể này hóa thành rắn mối lớn, lúc này đã chỉ còn hơi thở mong manh.
Mặc dù còn có một hơi thở, nhưng lại rõ ràng không có lực xoay chuyển trời đất.
Lúc này thân thể đều trở nên không còn linh hoạt.
– Đây chính là đồ tốt.
Hai mắt Bạch Tiểu Thuần phát ra ánh sáng, liếm môi.
Hắn biết lần này mình thu hoạch to lớn.
Đổi lại thành bất kỳ kẻ nào biết được, cũng sẽ hâm mộ tới phát điên.
Ở trong thời điểm Thiên Tôn của hai đại hoàng triều, đều đang ở bên trong mạng nhện của Tiên Vực, không ngừng tìm kiếm Bạch Tiểu Thuần, trên quạt tàn giữa tinh không, Bạch Tiểu Thuần đang hăng hái bừng bừng nhìn con rắn mối lớn trước mặt.
Hắn đã tỉ mỉ kiểm tra một hồi, xác định rắn mối lớn này đã chỉ còn hơi thở mong manh, đối với mình không có uy hiếp.
Nhưng tính cách của Bạch Tiểu Thuần cẩn thận, vẫn cảm thấy khó tránh khỏi nguy hiểm.
Vì vậy hắn lại hạ không ít cấm chế ở trên dưới thân thể của con rắn mối lớn này.
Cuối cùng hắn tùy ý lấy ra đại kiếm bắc mạch, ở trên thân thể của con rắn mối lớn này lại điên cuồng chém hơn mười cái.
Mặc dù không có chém chết con rắn mối lớn này, nhưng lại khiến cho khí tức của nó vốn giống như tơ nhện, trở thành như có như không.
Lúc này nó nằm ở nơi đó, giống như một khối thịt chết.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần mới thở phào nhẹ nhõm.
– Cẩn thận một chút bao giờ cũng không sai!
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình cẩn thận, là một thói quen vô cùng tốt.
Lúc này, trong sự đắc ý, hai mắt hắn cũng chậm rãi lộ ra vẻ chờ mong.
– Trước đó Bất Tử Trường Sinh Công có cảm ứng, hiện tại không có ai tới quấy rầy ta.
Có lẽ lần này có thể khiến cho Bất Tử Trường Sinh Công của ta, càng hoàn mỹ hơn!
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, hít một hơi thật sâu, sau đó tay phải chợt giơ lên.
Một thanh hắn lại đặt ở trên thân của con rắn mối lớn này.
Bất Tử Trường Sinh Công trong cơ thể hắn bỗng nhiên vận chuyển.
Lại ở trong chớp mắt khi công pháp vận chuyển, giống như một bánh xe ngựa bất động, bị người dùng lực mạnh đẩy một cái, nhất thời lăn đi.
Lúc này Bất Tử Trường Sinh Công trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần chính là như vậy.
Bạch Tiểu Thuần chỉ là đẩy mạnh nó một cái, trong nháy mắt một lực hút cực lớn liền theo Bất Tử Trường Sinh Công vận chuyển, ầm ầm bạo phát.
Mặc dù bạo phát này xuất hiện đột nhiên, nhưng Bạch Tiểu Thuần trước đó đã có chuẩn bị tâm lý một chút.
Lúc này hắm không còn chỉ một tay đè lên con rắn mối lớn, tay kia của hắn cũng nhanh chóng giơ lên, đặt ở trên đầu của rắn mối lớn.
Nhất thời hai tay của hắn lại giống như trở thành hai vòng xoáy cực lớn.
Thân thể hắn lại hóa thành hố đen.
Con rắn mối lớn do thân thể Chúa Tể hóa thành, lúc này bất chợt run rẩy.
Ngay cả hai mắt nhắm lại, đều bị kích thích mở ra, trong miệng còn phát ra tiếng gào thét yếu ớt.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1733: Là Hắn, Nhất Định Là Hắn
Bạch Tiểu Thuần hấp thu không phải là sức sống, mà là một loại vật chất chính bản thân hắn cũng không biết là cái gì.
Vật chất này giống như ẩn chứa ở trong huyết mạch thân thể cuỷa con rắn mối lớn.
Đổi lại thành bất kỳ Thiên Tôn cũng rất khó rút ra được.
Cho dù là Thái Cổ, sợ là cũng phải phí hết tâm tư, có khả năng rút ra một ít.
Nhưng Bất Tử Trường Sinh Công của Bạch Tiểu Thuần, lúc trước khi hắn ở Huyền Cửu Quận đã phát hiện ra, giống như đồng nguyên với thân thể Chúa Tể này.
Giờ phút này hút thế nào, chung quy cũng thuận lợi vô cùng.
Mắt thường có thể thấy được, thân thể của con rắn mối lớn này nhanh chóng mất đi ánh sáng rực rỡ.
Ngay cả máu thịt đều dường như cũng ảm đạm xuống, rốt cuộc tản ra một cảm giác thối nát.
Nhưng hết lần này tới lần khác nó lại không có thối nát, nhưng khiến người ta có cảm giác, giống như là một người phàm vốn không có bất kỳ tật bệnh gì, thoáng cái mất đi tinh thần.
Dường như trong cơ thể, có vật chất nào đó nói không nên lời, không thể nói rõ rằng, đã tiêu tan.
Giờ phút này cón rắn mối lớn chính là như vậy.
Bạch Tiểu Thuần ở đây cũng chợt mở to hai mắt, hơi thở cực kỳ không bình tĩnh.
Hắn mặc dù không biết Bất Tử Trường Sinh Công của mình hút ra chính là cái gì, nhưng hắn lại cảm nhận được công pháp của mình xuất hiện biến hóa!!
Thân thể hắn lại ở trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, truyền đến tiếng nổ vang giống như thiên lôi vậy.
Máu thịt của hắn, xương của hắn, kinh mạch của hắn, tất cả mọi thứ của hắn, lại có thể đều đang tiến hành lột xác ở trên trình độ nào đó!
Dường như vật chất hút tới này đang cải biến Bất Tử Trường Sinh Công từ trên căn bản, khiến cho Bạch Tiểu Thuần đạt được Bất Tử Trường Sinh Công đại thành, lực lượng thân thể của hắn ở dưới sự lột xác này, lại tăng lên!
Trong sự chấn động, thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy.
Hắn rõ ràng cảm nhận được thân thể của mình, so với trước rốt cuộc đã cường hãn hơn chí ít một phần.
Tất cả thần thông thuật pháp có liên quan, đều như vậy.
Chỉ có điều chịu ảnh hưởng chỉ là Bất Tử Quyển.
Trường Sinh Quyển tất cả vẫn giống như bình thường.
Nhưng chỉ là như vậy, đã khiến cho Bạch Tiểu Thuần mừng như điên.
Phải biết rằng thân thể của hắn đã rất lâu không có sự nâng cao.
Cho dù hắn sáng lập ra Tuyên Cổ Quyển, cũng chỉ là sử dụng để nâng cao tu vi cảnh giới mà thôi.
Nhưng lúc này, theo thân thể bạo phát, Bạch Tiểu Thuần lập tức lại cảm nhận được lực khôi phục Bất Tử Quyển trân quý nhất của mình… Rốt cuộc cũng theo đó biến hóa, biên độ khôi phục lớn hơn nữa, tốc độ khôi phục nhanh hơn nữa!
Tất cả những điều này, cũng làm cho Bạch Tiểu Thuần kích động không thôi.
Nhất là loại hấp thu này vẫn duy trì liên tục.
Bạch Tiểu Thuần cảm giác thân thể của mình cùng lực khôi phục, giống như không có điểm cuối vậy, vẫn đang không ngừng tăng lên.
Trong quá trình này, loại cảm giác toàn thân lột xác mang đến thỏa mãn cùng thoải mái này, cũng khiến cho Bạch Tiểu Thuần cả đời tu luyện Bất Tử Trường Sinh Công, từ trước đến nay chưa từng có được.
Trước kia tu luyện Bất Tử Trường Sinh Công, cùng với nói là Bạch Tiểu Thuần đang tu hành, không bằng nói hắn là đang chịu sự thống khổ không có cách nào tưởng tượng được.
Bất luận là đói quá, hay thiếu sức sống, cũng làm cho thân thể hắn cực kỳ không khỏe.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao có rất ít người có thể tu luyện Bất Tử Trường Sinh Công tới đại thành.
Sức sống là một mặt.
Lúc tu luyện đau đớn mãnh liệt cũng là trọng điểm.
Nhưng hôm nay rõ ràng lại không giống vậy.
Dường như… đây mới thật sự là Bất Tử Trường Sinh Công.
Trước đó Bạch Tiểu Thuần tu luyện, lại là công pháp mô phỏng được!
Loại cảm giác này, ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần càng thêm mãnh liệt.
Thân thể cùng lực khôi phục của hắn vẫn còn tiếp tục tăng lên.
Rất nhanh đã đến hai phần, ba phần, bốn phần…
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy cứ tiếp tục như thế, thân thể của mình có lẽ có thể đạt được Thái Cổ nhanh hơn so với tu vi!
Chỉ là ở thời điểm Bạch Tiểu Thuần đang kích động, hắn chợt phát hiện vật chất không biết hắn hút ra được từ trên thân của con rắn mối lớn, đang nhanh chóng giảm bớt.
Dường như rắn mối lớn này bị hút cạn vậy.
– A?
Bạch Tiểu Thuần sửng sốt.
Hắn vội vàng nhìn lại.
Hắn lập tức liền thấy con rắn mối lớn này giống như mất đi tất cả tinh thần.
Lúc này ngọn lửa sinh mệnh, cũng nhanh chóng trở nên ảm đạm.
Ở trong quá trình Bạch Tiểu Thuần nhìn lại, ngọn lửa sinh mệnh đã tắt.
Sau khi tử vong, thân thể của nó rõ ràng cứng đờ trên mức diện rộng, vẫn không nhúc nhích.
Đồng thời, vật chất không rõ từ trong cơ thể hắn truyền đến, cũng hoàn toàn biến mất.
Bạch Tiểu Thuần há hốc mồm, ngẩn người ra.
Hắn cảm nhận Bất Tử Trường Sinh Công của mình đã tăng cao bốn phần, gần như năm phần.
Nhưng trong lòng hắn mặc dù kích động, lại vẫn còn có chút tiếc nuối.
– Cái này… là ta hút nó chết, hay bởi vì nó chết rồi cho nên ta không có cách nào hút được?
Bạch Tiểu Thuần nhất thời rầu rĩ một lát, sau đó thở dài.
– Con rắn mối lớn này được gọi là phân thân Chủ Tể, lại có thể không lịch sự lăn qua lăn lại như thế.
Bạch Tiểu Thuần nói thầm mấy câu, sau đó đứng lên cẩn thận cảm thụ thân thể biến hóa một chút, tâm tình lại khá hơn.
– Cũng được.
Hiện tại thu hoạch đã đủ khá lớn.
Hiện tại ta ở trong Thiên Tôn trung kỳ, cho dù là không cần đại kiếm bắc mạch, cũng có thể nói là người mạnh nhất!
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, ngửa mặt lên trời cười to.
– Chỉ có điều con rắn mối lớn do thân thể Chúa Tể này hóa thành, không có khả năng lại chỉ có một chút giá trị như thế.
Chắc hẳn là còn có giá trị khác mới đúng.
Cười một hồi, Bạch Tiểu Thuần phấn chấn cúi đầu nhìn về phía rắn mối lớn.
Sau khi xoa cằm một hồi, hắn lập tức lấy ra đại kiếm bắc mạch.
Lực lượng thân thể cùng tu vi của hắn bạo phát toàn diện.
Ở dưới đại kiếm bắc mạch lập lòe ánh sáng màu xanh lam, hắn lại trực tiếp chém đứt một chân của con rắn mối lớn.
Cho dù con rắn mối đã chết, cho dù nó đã cứng ngắc, nhưng hôm nay chiến lực của Bạch Tiểu Thuần tăng lên rất nhiều.
Lúc này trong tiếng nổ lớn, mặc dù vẫn còn có chút cố sức, nhưng vẫn miễn cưỡng dưới mười lần chém xuống một chân của con rắn mối lớn, hắn cũng chém đứt được.
Hoàn toàn không có chút máu nào chảy ra.
Dường như con rắn mối lớn này đã trở thành xác khô.
Bạch Tiểu Thuần vội vàng cần lấy cái chân của con rắn mối này, cẩn thận nghiên cứu một hồi, cũng không có nhìn ra có chỗ nào kỳ lạ.
Bất luận là sử dụng thần thức, hay tự mình kiểm tra đo lường, đều thấy rất bình thường.
Thậm chí Bạch Tiểu Thuần cũng sử dụng phương pháp luyện dược đi luyện, cũng không có tác dụng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1734: Tiểu Khí Linh, Và Ta Đều? (1)
Cho dù là luyện linh, lại có thể hoàn toàn không có tác dụng.
Đến cuối cùng, Bạch Tiểu Thuần có chút đau đầu.
– Không thể nào.
Chẳng lẽ vật chất ta hút đi trước đó, chính là bí mật có thể đột phá Thái Cổ thăng cấp Chúa Tể mà Thánh Hoàng cùng Tà Hoàng khao khát sao?
Bạch Tiểu Thuần gãi đầu một cái.
Nếu như con rắn mối lớn này cũng chỉ có những giá trị này, nhìn như rất nhiều, nhưng Bạch Tiểu Thuần cảm thấy bản thân mình vẫn bị thiệt.
– Ta mạo hiểm phiêu lưu lớn như vậy…
Bạch Tiểu Thuần có chút không cam lòng, trừng mắt.
Hắn lại cầm đại kiếm bắc mạch bổ tới.
Rất nhanh, hắn đã hoàn toàn giải phẫu con rắn mối lớn này ra thành từng đoạn một để kiểm tra.
Hắn ảo tưởng có lẽ có thể phát hiện một loại tồn tại giống như là nội đan.
Nhưng cho đến khi chia con rắn mối lớn này ra làm hơn mười phần, cũng không thu hoạch được gì.
Bạch Tiểu Thuần nhìn những tay cụt chân cụt này, nhất thời mặt mày ủ rũ.
– Đây không phải là chọc người sao!
Bạch Tiểu Thuần tức giận bất bình, thở dài một tiếng.
Khi hắn đang muốn thu hồi những tàn thi này, suy nghĩ sau khi mình quay về Tiên Vực thứ hai nên giải thích như thế nào.
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên, trên quạt tàn này, có một trận gió lốc đột nhiên bạo phát.
Theo gió bão khuếch tán, khí linh thức tỉnh.
Thần niệm của hắn không khống chế được nổi lên dao động mãnh liệt.
– Trời ạ, đây là cái gì? Thân thể Chúa Tể!! Khí tức quen thuộc này, là hắn, nhất định là hắn!!
Giọng nói này, thậm chí còn ẩn chứa một tia sợ hãi người ngoài không có cách nào phát giác…
Trong nháy mắt khi âm thanh này vang vọng ra ở trên quạt tàn, Bạch Tiểu Thuần lại mở to mắt, thân thể giật mình một cái.
– Đáng chết, trước đó ta quá hưng phấn, không đi tính toán thời gian khí linh này thức tỉnh!
– Gia hỏa này trước đó có thể dung nhập vào bên trong đại thụ… Hiện tại nếu như dung nhập tới trên thân của con rắn mối nơi này, ta nhất định phải chết!
Bạch Tiểu Thuần mở miệng hít sâu một hơi. cũng không biết thế nào, trong đầu hắn lại hiện lên sự hoảng sợ như vậy.
Cùng lúc đó, hắn cảm nhận được từ bốn phương tám hướng nơi này, thần niệm của khí linh giống như biển rộng rít gào, đang nổ mạnh lao đến nơi này.
Hắn đã không có thời gian để suy nghĩ nhiều.
Cho dù con rắn mối lớn này bị Bạch Tiểu Thuần phân cách thành tàn thi, nhưng tâm thần hắn vẫn chấn động mãnh liệt.
Hắn vội vàng hét lớn một tiếng, cầm đại kiếm bắc mạch, sử dụng toàn lực, hung hăng chém vài cái ở trên những thứ chỉ còn lại là chân cụt tay cụt kia.
Vài cái chém này, hắn gần như đã bạo phát ra tất cả khí lực.
Trong tiếng nổ vang vọng, ở trong chớp mắt khi thần niệm của khí linh này tới gần, tốc độ của Bạch Tiểu Thuần cực nhanh, đã phân chia bảy tám đoạn của con rắn mối lớn, ra thêm thành năm sáu đoạn nữa…
– Không nên!
Khí linh nhất thời sốt ruột, nhưng đã muộn rồi.
Trong chớp mắt khi Bạch Tiểu Thuần làm xong tất cả những điều này, thần niệm của khí linh ầm ầm tới gần.
Quả nhiên giống như Bạch Tiểu Thuần dự đoán vậy, hành động đầu tiên của khí linh này, chính là thật sự nỗ lực dung nhập vào bên trong đống thịt nát của con rắn mối lớn!
Trong nháy mắt, thịt nát này bị chia ra làm hơn mười khối, lập tức lại cử động, lại có thể giống như muốn một lần nữa tổ hợp lại cùng một chỗ.
Nhưng vừa tổ hợp phân nửa, chúng lại lập tức rơi xuống.
– Đáng chết, đáng chết.
Đây chính là thân thể Chúa Tể.
Họ Bạch kia, ngươi có phải bị ngốc hay không?
Khí linh đồng tử gầm thét giận dữ, lại thử…
Cái này khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần hồi hộp.
Mà khi hắn cảm nhận được thần niệm của khí linh này trong thời gian rất ngắn thử tới mấy mươi lần.
Nhưng bởi vì thân thể của con rắn mối lớn này bị chém nát quá lợi hại, trước sau không có cách nào kết hợp lại.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần mới thở phào nhẹ nhõm, còn đắc ý cười ha hả.
– Tiểu khí linh, chỉ dựa vào ngươi cũng muốn đấu cùng Bạch gia gia nhà ngươi sao? Chút tâm tư kia của ngươi, Bạch gia gia nhà ngươi nháy mắt một cái, cũng biết rõ ràng.
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần đắc ý, mắt thấy những thịt nát lại muốn tổ hợp cùng một chỗ, hắn lập tức tiến lên, một bước đá đi.
Nhất thời lại khiến những mảnh thịt nát của con rắn mối lớn rời ra.
Sau đó hắn cầm đi mấy khối, thu vào bên trong túi trữ vật.
Bạch Tiểu Thuần đứng ở nơi đó, cảm giác hứng thú nhìn số thịt nát còn sót lại.
– Tiếp tục đi.
Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng.
– Bạch Tiểu Thuần!
Khí linh gầm thét giận dữ, cắn răng nghiến lợi lại thử tổ hợp.
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, đi tới lại là một cước, sau đó lại cầm đi mấy khối…
– Đáng chết, ngươi thật là quá đáng!
– Họ Bạch, ngươi nhanh đi xông qua ải đi.
Ta bảo đảm không đi quấy nhiễu.
Cút nhanh lên!
Khí linh tức giận, điên cuống hét lên.
Bạch Tiểu Thuần vừa nghe được mấy lời này, hừ một tiếng, đi tới tiếp tục một cước đá đi.
Mắt thấy từng cục thịt nát này lại rơi lả tả xuống, lại bị Bạch Tiểu Thuần lấy đi một ít, khí linh đồng tử có một cảm giác suy sụp.
– Bạch Tiểu Thuần, chúng ta thương lượng một chút…
Khí linh cố nén cảm giác phát điên, vừa mở miệng, lại vừa thử ngưng tụ.
Thân thể Chúa Tể này thật sự có ý nghĩa quá lớn đối với nó.
Nếu không, nó có chết cũng sẽ không đi thương lượng cùng Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng không đợi nó nói xong, Bạch Tiểu Thuần lại cười hắc hắc, đi tới lại một cước…
Cứ như vậy, ở trong tiếng khí linh này phát điên rít gào, mỗi lần nó tổ hợp, đều bị Bạch Tiểu Thuần phá hủy, sau đó lấy đi mấy khối thịt.
Dần dần, thịt Chúa Tể ở trên quảng trường quạt tàn này trên, chỉ còn lại hai khối…
Mắt thấy vì dung nhập hai khối thịt nát này, khí linh thần niệm đang thử dung hợp, Bạch Tiểu Thuần hừ một tiếng, liền muốn tiến lên.
– Bạch Tiểu Thuần, ngươi xong chưa? Chúng ta thương lượng một chút, ngươi đừng như vậy nữa.
Ngươi hãy nghe ta nói…
Khí linh vừa nói đến đây, chân lớn của Bạch Tiểu Thuần đã lần nữa hạ xuống, ầm một tiếng, đá bay một miếng thịt trong đó.
Về phần một miếng thịt khác, thì bị hắn thu vào bên trong túi trữ vật.
– Tiểu khí linh, ngươi tiếp tục đi.
Bạch Tiểu Thuần đắc ý nhìn khối thịt nát kia.
Vừa nghĩ tới mình ở bên trong cửa ải, bị khí linh này nhiều lần hãm hại, Bạch Tiểu Thuần đã cảm thấy mình nhất định phải đi trả thù một chút mới đúng.
Lúc này nhìn khí linh đang dung nhập bên trong thịt nát, hình như đã cũng bị tức muốn bùng nổ, Bạch Tiểu Thuần lại càng đắc ý hơn.
– Bạch Tiểu Thuần, ngươi đáng chém ngàn đao!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1735: Tiểu Khí Linh, Và Ta Đều? (2)
Khí linh đã phát điên.
Nhưng nó thật sự không cam lòng.
Nhất là nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần lúc này lại đi lên trước, giống như muốn lấy đi một khối thịt cuối cùng này, khí linh cuối cùng không chịu nổi.
– Khối thịt này cho ta, ta cho ngươi biết bí mật liên quan tới thân thể Chúa Tể này!
Khí linh cho dù vô cùng không muốn, lúc này cũng rơi vào đường cùng, nói ra những lời này.
Thật ra, nếu nó không thấy được còn tốt.
Nhưng hết lần này tới lần khác đã nhìn thấy rõ ràng, lại lấy không được.
Loại cảm giác này, khiến cho nó cảm thấy khó chịu, có chút suy sụp.
Gần như ở trong chớp mắt khi những lời này của khí linh vang vọng, hai mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên.
Bàn chân đang giơ lên không dừng lại, vẫn hung hăng đạp xuống.
Hắn còn hừ một tiếng.
– Lừa gạt ai chứ.
Thứ tốt trong thân thể Chúa Tể này, đều bị ta hút đi.
Bạch Tiểu Thuần nói.
Theo đó chân lớn của hắn hạ xuống.
Bên trong ẩn chứa lực lượng Thiên Tôn trung kỳ cùng với lực lượng của thân thể, khiến cho một cước này giống như núi lớn đè xuống, ầm một tiếng, khí linh này dung nhập ở bên trong thịt nát, đã bị trực tiếp chấn động, ắn ra ngoài.
Mắt thấy khối thịt nát kia bị Bạch Tiểu Thuần cách không một trảo, nắm ở trong tay, tính ném vào trong túi đựng đồ, khí linh khóc không ra nước mắt.
Lúc này nó cũng không kịp chán ghét Bạch Tiểu Thuần.
Trong lúc lo lắng nó vội vàng mở miệng.
– Ngươi hấp thu chỉ là máu thịt tinh hoa.
Ta nói là khí tức tu vi ẩn giấu ở bên trong thân thể Chúa Tể này!
– Thân vì Chúa Tể, phải là thân thể cùng tu vi đồng thời thăng hoa đến loại cảnh giới không thể tưởng tượng nổi mới có thể.
Ngươi hãy nghe ta nói, có thể công pháp của ngươi đặc biệt, cho nên có thể thu được tinh hoa của thân thể.
Nhưng trong cơ thể Chúa Tể này cất giấu khí tức, phóng tầm mắt ra toàn bộ tinh không, hiện tại chỉ có ta có thể hoàn mỹ rút nó ra!
– Ngươi cho ta nửa thân thể Chúa Tể, ta… ta giúp ngươi rút ra một nửa khí tức Chúa Tể!
Khí linh tận tình khuyên bảo, tốc độ nói cực nhanh.
Nó rất sợ mình nói chậm.
Lúc này nó một hơi đều nói ra tất cả.
Nhưng cho dù là như vậy.
Bạch Tiểu Thuần vẫn lộ ra biểu tình hoài nghi.
Cũng chỉ là do dự mấy hơi thở, hắn lại thở dài.
– Thôi đi, ta không tin được ngươi.
Huống hồ phân nửa quá nhiều!
Bạch Tiểu Thuần lắc đầu.
Lúc này sau khi hắn lấy đi một miếng thịt cuối cùng, hắn xoay người thoáng lắc một cái, giả vờ như muốn rời khỏi nơi đây.
Cái này khiến cho khí linh càng phát điên.
Hắn nghĩ mình đã nói ra lời nói thật, nhưng đối phương một câu không tin.
Tại sao mình giải thích cũng không được.
Lúc này trong lúc lo lắng, mắt thấy thân thể Bạch Tiểu Thuần đã mơ hồ, giống như lập tức lại muốn rời đi, khí linh hít thở dồn dập, chợt rống to.
– Cho ta ba phần thân thể, ba phần là được…
– Đáng chết.
Cho ta ba khối, ba khối thịt cũng được.
– Một khối, ta chỉ cần một khối…
Đến cuối cùng, khí linh đã tuyệt vọng.
Nhưng trong nháy mắt ngay khi hắn nói xong những lời này, thân thể Bạch Tiểu Thuần vốn mơ hồ, đột nhiên lại trở nên rõ ràng.
Trên thần sắc hắn lộ ra một tia giãy dụa, không xác định nhìn về phía khí linh ở đây, thử hỏi một câu.
– Một khối là được?
– Một khối!
Trong lòng khí linh nghiến răng nghiến lợi, nhưng biểu hiện ra lại không thể không giả vờ làm ra bộ dạng công nhận, hung hăng gật đầu.
Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt, vội ho một tiếng.
Trên thực tế trước đó hắn đã động lòng.
Chỉ có điều hiển nhiên nhu cầu của khí linh này, cao hơn so với mình rất nhiều.
Cho nên hắn mới thử lấy lui làm tiến.
Thật không nghĩ tới khí linh này bình thường thoạt nhìn khôn khéo, hiện tại ở thời khắc mấu chốt, lại có thể ngu như vậy…
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần nói thầm mấy câu sau, lấy một miếng thịt ra, ném tới.
– Trước hết rút tất cả khí tức Chúa Tể trong khối thịt này, cho ta… Thôi đi, rút bảy phần là được!
Bạch Tiểu Thuần vừa nghĩ tới mình dù sao vẫn phải trở về.
Những miếng thịt này nhất định phải nộp lên cho Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng.
Nếu như lấy đi quá nhiều, khiến cho bọn họ nghi ngờ, hắn sẽ có phiền phức không nhỏ.
Vì vậy trong lòng hắn thầm thở dài, muốn cầu đổi thành bảy phần.
Chỉ có điều hắn cũng đề phòng khí linh này giở trò lừa bịp, vì vậy một lần chỉ cho đối phương một miếng thịt nhỏ.
Thành công, cho thêm tiếp khối nữa.
Cuối cùng mới cho một khối lớn.
Trong lòng khí linh thầm chửi bới, nhưng lại không có cách nào.
Hắn thấy, có thể có một khối máu thịt Chúa Tể, đối với mình mà nói, cũng là tạo hóa lớn nhất từ trước tới nay.
Nghĩ tới đây, hắn không thể không lên tinh thần, sử dụng toàn lực triển khai bí pháp, giúp đỡ Bạch Tiểu Thuần dần dần rút ra khí tức Chúa Tể bên trong một miếng thịt này!
Khí tức Chúa Tể, mắt thường không thể nhận ra, nhưng trong nháy mắt khi vừa lộ ra, một uy áp kinh người vượt qua Thái Cổ,, ở trong một khối thịt nát Chúa Tể này, ầm ầm khuếch tán ra.
Khí tức này mang theo uy áp mãnh liệt.
Bạch Tiểu Thuần chỉ vừa mới cảm thụ, toàn thân lại chấn động mạnh, hít thở không khỏi trở nên dồn dập.
Nhất là tu vi của hắn, không tự chủ được tăng nhanh vận chuyển, lại giống như gặp phải nguy hiểm cực hạn.
Đây vẫn là bởi vì trước đó hắn đã hấp thu máu thịt tinh hoa của thân thể Chúa Tể.
Nếu không, lúc này tu vi của hắn không phải là vận chuyển, mà là sẽ bị áp chế đến chết.
Trên thực tế, khí linh này cũng không yên lòng.
Sở dĩ nó nói ra điều kiện này, chính là muốn thử một chút xem mức độ Bạch Tiểu Thuần hấp thu máu thịt tinh hoa thế nào.
Nếu như lúc này hắn bị áp chế đến chết, như vậy khí linh sẽ lập tức phản kích.
Nhưng hiện tại, nhìn thấy được tu vi toàn thân của Bạch Tiểu Thuần lại có thể tăng nhanh tốc độ điều động, trong lòng khí linh thầm thở dài.
Nó thu hồi tất cả ý nghĩ, chỉ có thể bất đắc dĩ đi sử dụng bí pháp rút ra bảy phần tu vi khí tức của khối thịt Chúa Tể này.
Bảy phần khí tức Chúa Tể này, không phải là không có thực chất, mà là hóa thành một khối tinh thể màu đen, trôi nổi ở giữa không trung.
Thần sắc Bạch Tiểu Thuần thoáng động, vội vàng giơ tay phải lên chộp một cái, nắm lấy khối tinh thể màu đen này cùng miếng thịt nát của Chúa Tể qua.
Trong nháy mắt khi bắt được tinh thể màu đen này, thân thể Bạch Tiểu Thuần chợt run lên, khí tức dao động mãnh liệt.
Hắn cảm thấy tu vi của mình ở trong một chớp mắt này, vận chuyển với tốc độ nhanh chóng nhất từ trước tới nay.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)




![[Dịch] Đại Phản Phái Hệ Thống [Dịch] Đại Phản Phái Hệ Thống](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Dai-Phan-Phai-He-Thong-See-Audio-Truyen.jpg)



