Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 348 : Xuỵt (c1736-c1740)
❮ sautiếp ❯Chương 1736: Xuỵt
Cùng lúc đó trong đầu hắn trở nên vô cùng rõ ràng.
Hình như tất cả ý nghĩ, cũng có thể hiện lên trong nháy mắt.
Nhiều chuyện trước kia nghĩ không hiểu, lúc này chỉ là đảo mắt, lại thông thấu vô cùng.
– Thứ tốt!
Bạch Tiểu Thuần nhất thời mừng rỡ không thôi.
Khí linh ở một bên, trong lòng thầm rầu rĩ.
Hắn không phải là không muốn ngăn cản, chỉ là Bạch Tiểu Thuần cho hắn khối thịt này, quá nhỏ.
Hắn lo lắng một khi lòng tham nổi lên, đối phương sẽ không dựa theo sự đồng ý trước đó, cho mình một khối lớn nữa.
Về phần lợi dụng khí tức Chúa Tể thu hút, trái lại đi áp chế Bạch Tiểu Thuần, chuyện này đã chợt lóe lên ở trong đầu khí linh, lại bị nó bỏ qua.
Lấy tính cách của Bạch Tiểu Thuần, lại thêm hiểu biết của mình đối với hắn, nó nhận định gia hỏa này vô sỉ đồng thời lộ ra sự giảo hoạt.
Tiếp tục như thế, rất có thể mình ở đây còn bị hại.
– Đáng chết, lần này lại thỏa hiệp một chút.
Sớm hay muộn gì, ta cũng phải giết chết hắn!
Khí linh cắn chặt răng, mắt mở trừng trừng nhìn Bạch Tiểu Thuần lấy đi tinh thể kia cùng khối thịt Chúa Tể kia đi, đang ở nơi đó vui vẻ nghiên cứu.
Đợi một lát, lúc khí linh có chút không kiên nhẫn, Bạch Tiểu Thuần mới lưu luyến thu hồi tinh thể màu đen cùng khối thịt Chúa Tể này.
Hắn lại lấy ra một miếng nhỏ ném tới.
Cứ như vậy, ở dưới sự khống chế của Bạch Tiểu Thuần, mỗi lần khí linh rút ra khí tức Chúa Tể, cục thịt cũng không lớn.
Chỉ có điều Bạch Tiểu Thuần cũng không có nuốt lời, khi gần như tất cả thịt của Chúa Tể đều bị khí linh rút ra khí tức, Bạch Tiểu Thuần đem một khối lớn nhất, tương đương với hai khối thịt Chúa Tể trước đó ra, ném cho khí linh.
– Đừng nói Bạch gia gia nhà ngươi không giữ lời hứa.
Bạch gia gia nhà ngươi tin nhất chính là lời thề.
Cầm lấy!
Bạch Tiểu Thuần vung tay lên.
Khí linh ở nơi đó chỉ có thể thầm mắng ở trong lòng.
Nhưng nó lại không khống chế được, tới gần, lập tức lấy đi khối thịt Chúa Tể kia.
Nó cũng không phải là rút ra khí tức, mà là dùng thần niệm của bản thân thử dung nhập đi vào.
Cũng may lần này Bạch Tiểu Thuần không đi ngăn cản, để mặc cho khí linh dung hợp.
Cho đến khi thời gian trôi qua nửa nén hương, quá trình dung hợp này kết thúc lúc.
Khối thịt Chúa Tể kia đã biến mất không thấy.
Xuất hiện ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần, cũng không còn là khí linh không nhìn thấy được.
Nó lại có thân thể!
Tuy rằng thân thể này có chút cổ quái, chỉ là một bóng cao su giống như quả dưa hấu, phía trên đột nhiên xuất hiện ngũ quan, tuy vẫn là dạng đồng tử, nhưng thoạt nhìn rất kỳ dị.
– Ngươi lại có thể mọc ra cái dạng này.
Bạch Tiểu Thuần lập tức hiếu kỳ nhìn một chút.
– Nhìn cái gì vậy?
Đồng tử quả bóng cao su này trợn mắt.
– Nhìn cũng không được sao? Thật khó nhìn!
Bạch Tiểu Thuần cũng trừng mắt lên.
Trên phương diện thần thần đấu mắt này, hắn từ trước đến nay lòng tin tràn đầy.
Đồng tử quả bóng cao su cũng cảm nhận được khiêu khích, cũng trừng mắt nhìn qua.
Chỉ là sau khi nhìn một lúc lâu, hắn cảm nhận được áp lực, trong miệng lầu bầu vài câu sau, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần hừ một tiếng, giống như ngay cả một câu nói cũng không muốn nói chuyện cùng Bạch Tiểu Thuần.
Thân thể hắn thoáng một cái, lại nhảy tới xương quạt phía xa, biến mất.
– Hừ, dám đọ mắt với ta!
Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt, trong lòng lại thầm ngạo nghễ.
Hắn không để ý tới bóng cao su rời đi.
Lúc này hắn sờ sờ túi đựng đồ.
Hắn mơ hồ cảm thấy giao dịch trước đó, hình như có chút thua thiệt.
Nhưng vừa nghĩ tới mình thu hoạch nhiều khí tức Chúa Tể như vậy, cũng đã cảm thấy cuộc mua bán này, cho dù có hại, cũng cuối cùng cũng không lớn.
– Không biết khí tức Chúa Tể này có tác dụng gì đối với ta…
Bạch Tiểu Thuần liếm môi một cái.
Hắn nhìn mọi nơi một chút, sau đó lấy ra một khối tinh thể màu đen, cầm trong tay.
Thần thức bỗng nhiên tản ra.
Trong đầu của hắn phát ra một tiếng oong.
Tu vi cùng ý nghĩ đều trong nháy mắt lại trở nên mãnh liệt.
Nhất là ý thức của Bạch Tiểu Thuần, càng tập trung nhất từ trước tới nay.
Đối với điều khiển thân thể thậm chí kinh mạch tu vi, đều đạt tới một trình độ trước kia không có cách nào hoàn thành.
Hình như hắn có thể khống chế tất cả.
Theo ý nghĩ trong đầu, có thể trong chớp mắt thôi diễn tất cả.
– Tuyên Cổ Quyển tầng thứ ba!
Hai mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra ánh sáng mãnh liệt.
Lúc này khát vọng trong lòng hắn, chính là Tuyên Cổ Quyển.
Hắn suy nghĩ mượn khí tức Chúa Tể này, tới giúp đỡ mình thôi diễn Tuyên Cổ tầng thứ ba.
Theo thời gian trôi qua, theo từng cục tinh thể màu đen ở trong tay Bạch Tiểu Thuần biến mất, cho đến khi trong tay hắn tiêu hao gần ba phần khí tức Chúa Tể, hai mắt Bạch Tiểu Thuần chậm rãi mở ra.
Hắn không biết thời gian trôi qua bao lâu.
Nhưng lúc này tâm tình hắn vô cùng kích động.
Tác dụng của khí tức Chúa Tể này thật sự quá lớn.
Tuyên Cổ Quyển của hắn mặc dù chưa có hoàn toàn thôi diễn ra, lại hoàn thành hơn phân nửa.
Không phải là không có thể đi hoàn thành, mà là ở trong quá trình thôi diễn này, Bạch Tiểu Thuần ý thức được Tuyên Cổ Quyển đặc biệt.
Một khi sáng tạo ra, lại giống như in vào trong cơ thể, không cần tu luyện, sẽ tự mình làm vận chuyển.
Tới khi đó, trừ phi tu vi của mình là Thiên Tôn hậu kỳ, nếu không, một khi sáng tạo ra Tuyên Cổ Quyển, dưới tình huống không thể nghịch chuyển, sợ là thân thể mình không chịu nổi.
– Không thể tiếp tục thôi diễn.
Tất cả chờ ta đạt đến Thiên Tôn hậu kỳ…
Bạch Tiểu Thuần thở ra một hơi.
Trong mắt hắn lộ ra sự chờ mong.
Hắn có mười phần nắm chắc, lúc mình trở thành Thiên Tôn hậu kỳ, chính là thời điểm Tuyên Cổ Quyển tầng thứ ba được chế tạo ra.
– Khí tức Chúa Tể này, thật sự là chí bảo!
Bạch Tiểu Thuần cúi đầu nhìn bên trong túi trữ vật còn lại hơn mười khối tinh thể màu đen.
Hắn tin tưởng, thứ Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng muốn, chính là vật ấy!
– Đáng tiếc, bên trong những máu thịt Chúa Tể đó còn có ba phần… Cũng tương đương với khoảng bảy tám khối tinh thạch màu đen.
Bạch Tiểu Thuần có chút luyến tiếc.
Chỉ là suy nghĩ tìm hiểu một hồi, hắn vẫn chỉ có thể buông tha.
Nếu như thật sự rút đi hết, hắn không có cách nào ăn nói.
Tuy rằng hiện tại ít đi bảy phần, nhưng dù sao cũng là Bạch Tiểu Thuần nhận được rắn mối lớn.
Những người khác không bắt được.
Bên trong máu thịt này rốt cuộc tồn tại bao nhiêu khí tức Chúa Tể, cũng lại không có người nào biết được.
Cho dù là Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng, cũng vậy.
Dù sao bọn họ muốn hấp thu khí tức Chúa Tể này, cũng cần tiêu hao tâm thần cùng thời gian rất lớn để chuẩn bị.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1737: Xông Ra (1)
– Mà thôi mà thôi.
Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, không lại suy nghĩ tới chủ ý rút đi ba phần khí tức Chúa Tể này.
Lúc này tất cả đều đã hoàn thành.
Hắn cũng không biết mình đã ở đây bao lâu.
Sau khi suy nghĩ một chút, trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra sự quyết đoán.
Thoáng một cái thân thể dần dần mơ hồ, chậm rãi biến mất ở trên quạt tàn.
Thời điểm xuất hiện, thình lình ở Tiên Vực thứ hai!
Lúc đã cách thời điểm Bạch Tiểu Thuần mất tích, là mười ba ngày!!
Trong mười ba ngày này, Thiên Tôn của hai đại hoàng triều, mỗi người đều giống như phát cuồng vậy, ở bên trong mạng nhện này điên cuồng tìm kiếm.
Cho dù một vài nơi nguy hiểm, bọn họ cũng chỉ có thể kiên trì xông vào tìm kiếm.
Trong mười ba ngày, gần như người người đều muốn phát điên.
Bọn họ gần như đã tìm kiếm tất cả các nơi, nhưng ngay cả cái bóng của Bạch Tiểu Thuần cũng không thấy.
Mà ở bên ngoài mạng nhện Tà trong lòng hai người Hoàng cùng Thánh Hoàng cũng sốt ruột, nhưng hai bên kìm chế lẫn nhau, không cho phép đối phương bước vào.
Lúc này bọn họ cũng chỉ có thể cảm nhận được Thiên Tôn dưới quyền mình không xuất hiện tử vong.
Nhưng chuyện cụ thể thế nào, lại không thể rõ ràng.
Cứ như vậy, ở trong thời điểm tất cả mọi người đang tìm kiếm muốn phát điên, bóng người Bạch Tiểu Thuần lại lặng lẽ không hơi thở xuất hiện ở nơi hắn biến mất trước đó.
Mới vừa xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần lập tức lui về phía sau, thần thức tản ra, cảnh giác vô cùng.
Nhưng ngay khi thân ảnh hắn xuất hiện, trong chớp mắt, bỗng nhiên một tiếng kêu kích động mang theo tâm tình mừng như điên, ở cách đó không xa đột nhiên truyền đến!
– Bạch Tiểu Thuần, ngươi quả nhiên một lần nữa quay về nơi này!
Theo lời nói truyền đến, lại là một bàn tay hư ảo cực lớn, trong tiếng nổ lớn lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Ở sau bàn tay kia, chính là Linh Cửu Thiên Tôn!
Cùng không giống với những người khác, Linh Cửu Thiên Tôn cùng Bạch Tiểu Thuần tiếp xúc mặc dù không nhiều lần, nhưng hai người cũng coi như đã giao đấu.
Thời điểm đám người Cổ Thiên Quân tìm kiếm khắp nơi, Linh Cửu Thiên Tôn càng nghĩ càng thấy rằng chuyện này không thích hợp.
Bởi vậy hắn đơn giản lại ở tại chỗ ban đầu chờ đợi.
Trong mười ba ngày, hắn cũng nhiều lần hoài nghi về hành động của mình.
Nhưng cho đến trong một chớp mắt này, khi nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, Linh Cửu Thiên Tôn vô cùng mừng rỡ.
Hắn không chậm trễ chút nào lập tức ra tay.
Chỉ có điều tính cách hắn cẩn thận.
Hắn biết tu vi của Bạch Tiểu Thuần là Thiên Tôn trung kỳ, lại có đại kiếm bắc mạch.
Hắn hiểu rõ trong thời gian ngắn không có cách nào phân ra thắng bại.
Vì vậy hắn lập tức lấy ra ngọc giản truyền âm, dự định lập tức truyền âm.
– Linh Cửu đạo hữu, xuỵt…
Bạch Tiểu Thuần mắt thấy như vậy, vội vàng thở dài một tiếng.
Hắn còn trực tiếp lấy từ bên trong túi trữ vật ra một khối thịt Chúa Tể, nhanh chóng ném tới.
Động tác của Bạch Tiểu Thuần quá nhanh.
Linh Cửu Thiên Tôn ở đây gần như vừa muốn truyền âm, nhất thời liền thấy một khối thịt nát kích thước bằng đầu người, tản ra khí tức kỳ dị không hiểu, lao thẳng đến tới mình.
Sau khi hắn sửng sốt, thần thức nhất thời tản ra.
Hắn ý thức được đây là một khối thịt Chúa Tể, tim hắn lập tức lại đập loạn.
Hắn không có đi hoàn thành việc truyền âm, mà là bắt lấy khối thịt Chúa Tể này.
Sau khi cẩn thận kiểm tra, Linh Cửu Thiên Tôn ép xuống sự kích động trong lòng.
Hắn hít một hơi thật sâu, không chậm trễ chút nào thu hồi lại.
Lúc hắn ngẩng đầu, hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần, thần sắc dần dần trở nên cổ quái.
– Ta nhớ lúc đó ngươi lấy đi, lại là một con rắn mối lớn hoàn chỉnh…
Trong giọng nói của Linh Cửu Thiên Tôn, mang theo một ít nói tư vị không nên lời.
Thật ra một miếng thịt này, hiển nhiên là biểu lộ, Bạch Tiểu Thuần đã từng gây cực hình đối với con rắn mối lớn này…
– Linh Cửu lão ca, ngươi quả nhiên hoả nhãn kim tinh.
Nào, ba khối này ngươi cũng cầm đi.
Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, lại lấy ra ba khối ném tới.
Cảnh tượng như vậy, lập tức lại khiến cho Linh Cửu Thiên Tôn kinh hãi.
Hắn vội vàng tiếp nhận.
Sau khi kiểm tra, hắn nhất thời hiểu rõ, bốn khối này ghép chung vào một chỗ, gần tương đương với hai, ba phần của rắn mối lớn.
– Mọi người đều là người một nhà, cần gì tính toán nhiều như vậy, có đúng hay không? Ngươi xem Thánh Hoàng lão nhân gia cũng đã nói, chỉ cần tìm được, tất cả mọi người có công.
– Trước đó là do các người hiểu nhầm ta, cũng không cho ta có cơ hội đi giải thích.
Chuyện này, chính là do tất cả Thiên Tôn của Thánh Hoàng Triều chúng ta cố gắng, mới có thể thu được tạo hóa.
Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ mặt chính khí, ngôn từ còn có lực.
– Đây cũng không phải là công lao của một mình Bạch Tiểu Thuần ta, cho nên nhất định phải mưa móc đều dính.
Tiểu đệ tuyệt đối không tham công.
Khối vừa rồi là bắp chân của rắn mối lớn, Linh Cửu lão ca ngươi cầm đi
Bạch Tiểu Thuần nói đến đây, Linh Cửu Thiên Tôn vội ho một tiếng.
Su khi trong lòng hắn cân nhắc một chút, cảm thấy mình bắt được khối kia, quả thực tương đương với một phần bắp chân.
Huống hồ chuyện này, hắn cảm thấy mình chỉ cần lấy được một khối như thế, lại tuyệt đối được tính là phân công lao.
– Cho nên chúng ta tuyệt đối không thể để cho Thánh Hoàng thất vọng.
Bảo vệ thân thể Chúa Tể, này mới là chuyện mấu chốt nhất!
Bạch Tiểu Thuần mắt thấy tâm tư Linh Cửu Thiên Tôn thoáng động, vội vàng lại khuyên bảo tiếp.
– Hơn nữa ta cũng đã nghĩ xong.
Trước đó chúng ta hiểu nhầm quá sâu.
Chúng ta chắc hẳn nên triệu tập đám người Cổ Thiên Quân, tất cả mọi người đi qua, ta phân cho mỗi người một phần.
Như vậy chúng ta cùng nhau xông ra.
Đây hoàn toàn chính là công lao của tất cả mọi người chúng ta!
Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt., Linh Cửu cũng nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút.
Đối với tâm tư của Bạch Tiểu Thuần, hắn liếc mắt liền có phán đoán.
Chỉ có điều chuyện này cũng đúng như là Bạch Tiểu Thuần nói.
Huống hồ thời gian đã qua quá lâu.
Cho dù là hắn cũng đã không kiên nhẫn từ lâu.
Lúc này hắn gật đầu, lập tức lấy ra ngọc giản, truyền âm cho đám người Cổ Thiên Quân.
Trong thời gian chờ đợi ba người Cổ Thiên Quân, Bạch Tiểu Thuần cùng Linh Cửu Thiên Tôn cũng biết lúc này rất nguy hiểm.
Vì vậy sau khi hai người thương nghị, ở khu vực gần đó tìm một ngôi làng không hóa thành tro bụi, cũng không quản bên trong có phải tồn tại nguy hiểm hay không, hai người lập tức ẩn thân vào bên trong, chờ đợi đám người Cổ Thiên Quân.
Thời gian không lâu sau, Trần Tô là người đầu tiên đến.
Sau khi nhìn bốn phía xung quanh một chút, theo một tia thần thức Linh Cửu Thiên Tôn tản ra, Trần lập tức liền tiến vào làng.
Không bao lâu, hắn đã đến trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1738: Xông Ra (2)
Không đợi hắn mở miệng, Bạch Tiểu Thuần cũng rất rộng lượng, trực tiếp ném non nửa cánh tay của rắn mối lớn qua.
– Trần lão ca, tới, cầm lấy!
– Trước kia là tiểu đệ ta không hiểu chuyện.
Hắc hắc, chỉ có điều các ngươi cũng quá kích động.
Bạch Tiểu Thuần ta làm sao có thể là là người tham công ăn mảnh chuyện này được.
Trên mặt Bạch Tiểu Thuần lộ ra nụ cười chân thành.
Thần sắc của Trần Tô Thiên Tôn giống như Linh Cửu Thiên Tôn trước đây, đều lộ vẻ cổ quái.
Mặc dù trên đường đến đây, hắn đã biết sẽ có chuyện gì vảy ra, nhưng vẫn còn có chút không thích ứng.
– Nào, ở đây còn có ba khối.
Trần lão ca ngươi cất đi.
Trong lúc tươi cười, Bạch Tiểu Thuần lại lấy ra ba khối.
Trần Tô Thiên Tôn có phản ứng giống như Linh Cửu Thiên Tôn lúc đó, cũng hít vào một hơi.
Lúc này hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút, lại nhìn bốn khối máu thịt của rắn mối lớn trong tay.
Trên đó truyền ra loại cảm giác huyền diệu.
Cũng vì khí linh rút ra khí tức Chúa Tể, tản ra ngoài mãnh liệt không ít hơn so với trước kia.
Khí tức này khiến cho hơi thở Trần Tô có chút dồn dập.
Hắn cũng không quan tâm tới cách nói chuyện của Bạch Tiểu Thuần.
Đối với hắn mà nói, cũng giống như Linh Cửu, hắn chỉ cần có mấy khối máu thịt này, như vậy là đủ rồi.
Mắt thấy hai người đều công nhận, trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Hắn càng có một chút đắc ý.
Đây là biện pháp trước đó hắn đã nghĩ đến.
Thành quả lúc này vẫn tính là thoả mãn.
– Tư Mã Vân Hoa thì sao? Chính là Cổ Thiên Quân kia, chắc hẳn khẩu vị sẽ không dễ dàng thỏa mãn như vậy.
Chỉ có điều ta đã chia máu thịt Chúa Tể làm năm phần…
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên, trong lòng đã vững vàng hơn.
Hắn cùng Trần Tô và Linh Cửu, dần dần bắt đầu nói cười với nhau.
Ba người vốn cũng không có thù hận quá lớn.
Tất cả cũng đều là Thiên Tôn.
Huống hồ lần này Bạch Tiểu Thuần lại chủ động cho ra công lao.
Trong lòng Trần Tô cùng Linh Cửu tự nhiên cảm thấy thoải mái.
Khi nói chuyện cùng Bạch Tiểu Thuần, bọn họ cũng dần dần thật sự có ý cười.
Trong lòng bọn họ đối với Bạch Tiểu Thuần có một ít đổi mới.
Ở thời điểm ba người đang cười cười nói nói, phía xa có phá không lao tới gần.
Ba người lập tức kiểm tra.
Không bao lâu, Cổ Thiên Quân cùng Tư Mã Vân Hoa, lại trực tiếp xuất hiện ở bên trong căn phòng.
Vừa mới nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, trong mắt Cổ Thiên Quân lại có sát cơ lóe lên.
Hắn tiến lên một bước lại muốn ra tay.
Nhưng không đợi hắn có động tác, Bạch Tiểu Thuần trực tiếp lấy ra đòn sát thủ, một đống khối thịt Chúa Tể lớn gào thét bay tới.
Cường hãn giống như Cổ Thiên Quân, khi nhìn thấy được những khối thịt Chúa Tể, cùng với khí tức mãnh liệt ở phía trên tản ra, trái tim cũng chấn động vài cái.
Hơi thở của hắn có chút dồn dập.
Hắn vung tay áo một cái, lại lấy đi tất cả những khối thịt Chúa Tể này.
– Không sợ ngươi không động tâm!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần thầm đắc ý.
Những khối thịt này là do hắn cố ý chuẩn bị xong, tản ra khí tức Chúa Tể, rõ ràng nhiều hơn so với những cái khác một chút.
Nhất là tập trung cùng một chỗ, hiệu quả càng lớn hơn nữa.
– Mọi người hãy nghe ta nói, hiện tại chúng ta an toàn trở lại, mới là mấu chốt!
Bạch Tiểu Thuần lui ra phía sau vài bước, vội vàng mở miệng nói.
Đồng thời hắn lại ném ra mấy khối máu thịt cho Tư Mã Vân Hoa đang ở bên cạnh, mắt phát ra ánh sáng.
– Hơn nữa lần này, ta chia rắn mối lớn làm năm phần, mỗi người chúng ta đều giống nhau!
Lúc này lời nói của Bạch Tiểu Thuần vang vọng ở bên trong căn phòng.
Tư Mã Vân Hoa cũng lập tức tiếp nhận những khối máu thịt này.
Ánh mắt hắn lóe lên.
Hắn đoán được lời Bạch Tiểu Thuần nói là sự thật.
Kể từ đó, cho dù là Cổ Thiên Quân, cũng nhíu mày.
Hắn mặc dù tham công, nhưng cũng biết nếu quả thật chia đều máu thịt, như vậy hắn cũng không có cách nào đi đòi từ chỗ những người khác.
Huống hồ Bạch Tiểu Thuần nói, cũng thực sự có đạo lý.
Hiện tại quan trọng nhất, không phải thu được càng nhiều công lao, mà là làm thế nào đi bảo vệ được công lao, không bị Thiên Tôn của Tà Hoàng Triều cướp đi.
Nếu như hắn vẫn cố ý ra tay, sợ là ngay cả ba người kia cũng sẽ không đồng ý.
Dù sao vào lúc này, nếu còn nội đấu, chỉ có thể liên lụy, khiến cho tất cả mọi người thất bại.
Sau khi ý thức được điểm này, cặp mắt Cổ Thiên Quân nheo lại.
Hắn cẩn thận nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút.
Trong lòng hắn thầm thừa nhận, thủ đoạn này của Bạch Tiểu Thuần thật sự sắc bén.
Sau một lúc lâu, Cổ Thiên Quân hừ lạnh một tiếng, không tiếp tục ra tay.
Hắn thầm chấp nhận ngôn từ của Bạch Tiểu Thuần.
Cũng chính là lúc này, Linh Cửu, Trần Tô cùng với Tư Mã Vân Hoa đều thở phào nhẹ nhõm.
Trên thực tế đúng như là Cổ Thiên Quân phán đoán, nếu như lúc này hắn ra tay, ba người bọn họ nhất định sẽ ngăn cản.
– Theo ta được biết, những người Tà Hoàng Triều đó đều đã phân tán ra tìm kiếm Bạch đạo hữu.
Lúc này chúng ta không thể phân tán.
Mọi người ở cùng một chỗ, dùng tốc độ nhanh nhất xông ra.
Hoàn toàn không thể dừng lại dù chỉ một chút!
– Không sai, kể từ đó, liền có thể đánh bất ngờ.
Chờ tới lúc bọn họ tập trung tại một chỗ, chúng ta đã lao ra ngoài từ lâu!
– Việc này không nên chậm trễ nữa!
Đám người Linh Cửu nhìn nhau một cái, nhỏ giọng mở miệng.
Cổ Thiên Quân ở một bên cũng gật đầu.
Về phần Bạch Tiểu Thuần, lúc này hắn thả lỏng nhất.
Vừa nghe nói vậy, hắn vội vàng tán thành.
Lại như vậy, năm người sau khi quy hoạch tuyến đường, cũng phát ra tất cả tu vi của mình, cho thấy tốc độ mạnh nhất.
Trong tiếng nổ lớn, bọn họ đồng thời lao ra.
Năm đại Thiên Tôn ở cùng một chỗ hình thành khí thế, cho dù là cái làng quỷ dị này, cũng không dám ở trước mặt bọn họ lộ ra một cảnh tượng thần quái, mặc cho năm người hóa thành cầu vồng, chớp mắt phá không, lao thẳng đến lối ra!
Tốc độ cực nhanh, một đường phá không, khiến cho thiên địa nổ lớn.
Cho dù biến hóa như vậy, sẽ khiến cho những người khác quan tâm.
Nhưng hiện tại mọi người cũng không thể để ý được tới những điều này.
Bọn họ muốn vận dụng ra tốc độ cao đến mức tận cùng, tất nhiên sẽ có sóng dao động pháp lực khuếch tán ra.
Trong lúc lao nhanh, tốc độ của năm người vào giờ phút này cũng cho thấy sự chênh lệch.
Nhanh nhất, chính là Cổ Thiên Quân.
Thứ hai là Linh Cửu Thiên Tôn cùng Bạch Tiểu Thuần.
Về phần Trần Tô cùng Tư Mã Vân Hoa, lại hơi chậm một chút.
Thiên địa chấn động, tám phương vang lên tiếng nổ vang.
Năm người đã cách lối ra càng lúc càng gần.
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên ở phía xa có bao đạo cầu vồng lao thẳng đến chỗ bọn họ đến.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1739: Ngươi Dám Động Tới Huynh Đệ Tốt Của Ta! (1)
Đó chính là Nguyên Yêu Tử, Phệ Linh Thượng Nhân cùng với… Công Tôn Uyển Nhi!
Ba người Nguyên Yêu Tử vốn cũng không có ngờ được, có thể gặp phải nhiều người như vậy.
Ba người bọn họ ở tại chỗ này giữ vững lối ra.
Khi nhận thấy được phía xa có sóng dao động kinh người, lúc này bọn họ mới lao đến.
Lúc này bọn họ chợt nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, còn nhìn thấy được tất cả Thiên Tôn của Thánh Hoàng Triều bên cạnh Bạch Tiểu Thuần.
Nếu như đổi lại là Quảng Mục ở chỗ này, có thể còn mạnh mẽ đi tới ngăn cản.
Nhưng Nguyên Yêu Tử tu vi không đủ, lúc này lại trực tiếp giật mình một cái, mở miệng hít sâu một hơi.
Phệ Linh Thượng Nhân cũng mở to mắt, hơi thở bỗng nhiên trở nên dồn dập.
Hắn cố tình không đi ngăn cản.
Nhưng trong lòng hắn biết rất rõ, Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, mấy vị khác lại vội vàng như vậy.
Một khi để cho bọn họ thông qua, mình ở đây lại lông tóc không tổn hao gì, sợ là không chỉ đồng đạo sẽ oán giận mình, thậm chí Tà Hoàng cũng sẽ tức giận vô hạn.
– Chuyện liên quan đến chuyện Tà Hoàng bệ hạ đặt cược, tuyệt đối không thể khiến cho bọn họ qua!
Phệ Linh Thượng Nhân thật sự bất đắc dĩ, chỉ có thể cắn răng, khẽ gầm lên một tiếng.
Trước nói ra lời chết, lại kéo Tà Hoàng đi ra.
Trong lòng Nguyên Yêu Tử thầm chửi bới, nhưng cũng biết mình không có đường lui lại.
Lúc này hắn lập tức truyền âm cho đám người Quảng Mục.
Theo đó, trong mắt hắn cũng tràn ngập tơ máu, tu vi bạo phát.
Công Tôn Uyển Nhi cũng thở dài.
Nàng vốn không muốn cùng Bạch Tiểu Thuần tranh đoạt.
Nhưng hôm nay lập trường khác nhau, cũng chỉ có thể tản tu vi ra.
Nàng cùng Phệ Linh Thượng Nhân, ba người không dừng lại, lao thẳng đến ngăn cản đám người Cổ Thiên Quân.
– Tránh ra!
Cổ Thiên Quân rít gào một tiếng, bấm quyết.
Nhất thời bảy thanh phi kiếm từ trong không trung lao ra, gào thét tổ hợp lại cùng một chỗ, hình thành một thanh đại kiếm kinh thiên, lao thẳng đến chỗ ba người.
Đám người Tư Mã Vân Hoa, Linh Cửu Thiên Tôn, Trần Tô, mỗi một đều biết thời gian cấp bách.
Tất cả đều thi triển ra đòn sát thủ của mình.
Trong phút chốc, hai bên liền trực tiếp đánh nhau.
Những tiếng động ầm ầm, vang vọng thiên địa.
Phong vân cuốn ngược.
Phệ Linh Thượng Nhân phun ra máu tươi, thân thể lùi về phía sau, thương thế nặng nề.
Chỉ thấy hắn thất khiếu chảy máu, thân thể cũng lung lay sắp ngã, dường như hơi thở mong manh.
Bất kỳ kẻ nào nhìn vào, đều có thể nhìn ra dụng tâm thực sự của hắn, thật sự không có lực xoay chuyển trời đất, một cây khó có thể chống trời.
Về phần Nguyên Yêu Tử, thương thế của hắn ngược lại không nặng.
Thật ra tuyệt đại đa số thần thông đều bị Phệ Linh Thượng Nhân giống tranh cướp, ngăn cản.
Nhưng đến lúc này, nếu như Nguyên Yêu Tử còn không rõ được suy nghĩ của Phệ Linh Thượng Nhân, hắn lại sống uổng.
– Lão hồ ly!
Nguyên Yêu Tử lập tức lại hiểu rõ.
Đây là Phệ Linh Thượng Nhân muốn dựa vào trọng thương để miễn đi sự trách phạt của Tà Hoàng.
Trên thực tế ý niệm này, cũng là ý nghĩ của Nguyên Yêu Tử.
Chỉ có điều tu vi của hắn không bằng Phệ Linh Thượng Nhân, bị đối phương giành trước.
Lúc này trong khi lùi về phía sau, Nguyên Yêu Tử cũng phun ra máu tươi.
Nhưng sau khi hắn so sánh với Phệ Linh Thượng Nhân, trong lòng thầm kêu khổ.
Lúc này trong khi hắn kêu lên thảm thiết, tay phải giơ lên, rốt cuộc chủ động hung hăng vỗ mạnh về phía lồng ngực của mình.
Ầm một tiếng, ngực Nguyên Yêu Tử lõm xuống, máu tươi điên cuồng phun ra.
Toàn thân ngã lui về.
Phệ Linh Thượng Nhân nhìn thấy được cảnh tượng như vậy, cũng phải thán phục.
– Đều là lão hồ ly!
Phệ Linh Thượng Nhân hừ một tiếng, vội vàng thể hiện bộ dạng bị trọng thương.
Về phần Công Tôn Uyển Nhi, cũng có máu tươi phun ra.
Nhưng nàng chưa kịp đi nhận thương thế nặng hơn, Bạch Tiểu Thuần lại ở nơi nào trừng mắt, lúc này cũng hét lớn một tiếng.
– Công Tôn Uyển Nhi, để mạng lại!
Bạch Tiểu Thuần gầm khẽ i, thay đổi phương hướng, lao thẳng đến chỗ Công Tôn Uyển Nhi.
Đám người Cổ Thiên Quân mắt thấy như vậy, không dừng lại, tiếp tục gào thét đi về phía trước.
Trong lúc Công Tôn Uyển Nhi sửng sốt, Bạch Tiểu Thuần đã tới gần, vung tay áo một cái.
Nhất thời một mảnh sương mù màu đen cuồn cuộn tuôn ra.
Hắn còn sử dụng tốc độ cực nhanh, nhân lúc không có người nào chú ý, vận dụng sương mù màu đen che đậy, ném một khối máu thịt Chúa Tể về phía Công Tôn Uyển Nhi.
Mắt Công Tôn Uyển Nhi chợt trợn to.
Sau khi một tay nhận được, khí tức của nàng chợt cứng lại.
Lúc nàng không chậm trễ chút nào vội vàng thu hồi, Bạch Tiểu Thuần kêu thảm một tiếng, từ bên trong sương mù màu đen lui ngược ra ngoài.
– Công Tôn Uyển Nhi, ta sẽ không để ngươi được yên…
Nói xong, hắn không quay đầu cũng vội vàng lại đuổi theo về phía đám người Cổ Thiên Quân.
Phệ Linh Thượng Nhân cùng Nguyên Yêu Tử đều đang đặt tâm tư ở trên thương thế của mình, cho nên chưa từng chú ý nhiều tới động tác của Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng đám người Cổ Thiên Quân lại khác.
Cho dù có sương mù màu đen che đậy, nhưng từ hành động kỳ quái của Bạch Tiểu Thuần, bọn họ vẫn nhìn ra được manh mối.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần toàn lực đuổi theo sau, lập tức lại chú ý tới ánh mắt thâm ý sâu sắc của Tư Mã Vân Hoa cùng Linh Cửu.
Nếu như đổi lại thành những người khác, lúc này khó tránh khỏi có chút xấu hổ.
Nhưng sau khi Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt, vội ho một tiếng.
– Ta xem trọng nàng, cho nàng một khối thịt Chúa Tể.
Khi Bạch Tiểu Thuần vừa trực tiếp mở miệng nói ra như thế, đám người Cổ Thiên Quân đều sửng sốt.
Đồng thời sau khi nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, thần sắc mỗi người lộ ra sự quái dị.
– Ngươi… Lợi hại!
Linh Cửu lại trực tiếp nở nụ cười.
Cũng chẳng biết tại sao, Bạch Tiểu Thuần vừa mở miệng nói như thế, hắn ngược lại cảm thấy Bạch Tiểu Thuần con người này, hình như rất thú vị.
Trước kia vì cách nhìn có sự đối lập, cho nên cũng không chính xác.
Ngay cả Trần Tô cũng cười lắc đầu.
Trong lòng hắn ít nhiều cũng giống như Linh Cửu.
Cho dù Cổ Thiên Quân cùng Tư Mã Vân Hoa, cái nhìn cũng có chút đổi mới.
– Quỷ Mẫu Thiên Tôn này lại còn chưa có đạo lữ.
Bạch Thiên Tôn… Chúc ngươi thành công!
Tư Mã Vân Hoa ho khan một tiếng, sờ sờ túi đựng đồ của mình, cảm nhận thịt Chúa Tể bên trong, cũng cười nói.
– Vậy ngươi lại nói sai rồi.
Vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần ngạo nghễ, lúc này lao nhanh như tên bắn.
Hắn còn không quên hất ống tay áo một cái.
– Loại chuyện tán gái này, ta am hiểu nhất.
Không cần phải chúc ta thành công, là chúc nàng thành công mới đúng.
Ta ưu tú như vậy, có lực hấp dẫn như thế, khụ khụ, ta có đôi khi cũng thích bản thân ta.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1740: Ngươi Dám Động Tới Huynh Đệ Tốt Của Ta! (2)
Bạch Tiểu Thuần vừa ra nói lời này, đám người Cổ Thiên Quân lập tức quay đầu lại.
Tất cả đều trầm mặc, kết thúc trọng tâm câu chuyện.
Thật sự Bạch Tiểu Thuần nói ra những lời này, khiến cho bọn họ không biết nên tiếp tục thế nào.
– Các ngươi không tin sao?
– Chờ ra ngoài, ta cho các ngươi thấy những lá thư tình, trước đây lúc ta ở đại lục Thông Thiên đã nhận được.
Quá nhiều. phải hơn mười vạn lá thư.
Bạch Tiểu Thuần mắt thấy mọi người không nói, hăng hái lại nhắc tới.
Dọc đường đi, hắn còn không ngừng nói về những tình cảm mình đã từng trải qua.
Ngay cả Cổ Thiên Quân nghe được, cũng dở khóc dở cười.
Phản cảm trong lòng hắn đối với Bạch Tiểu Thuần, bất tri bất giác, lại có thể ít đi một chút.
Ở trong lúc Bạch Tiểu Thuần nói khoác cười nói, rất nhanh, lối ra mạng nhện đã lại ở phía xa.
Nhưng vào lúc này, sau lưng của bọn họ có tiếng gầm thét giận dữ truyền đến.
Đám người Quảng Mục Thiên Tôn đã tập hợp lại, cùng truy kích đến đây.
Mặc dù còn cách một đoạn, nhưng đám người Cổ Thiên Quân tương đối cẩn thận.
Lúc này bọn họ đều lấy ra một ít đan dược.
Thậm chí Linh Cửu còn đưa cho Bạch Tiểu Thuần một viên.
– Đây là đan cực nhanh.
Sau khi ăn vào, trong vòng ba hơi thở, sẽ có thể phát ra tốc độ nhanh hơn gấp mấy lần.
Trả giá tuy rằng lớn, nhưng hôm nay đã không có vấn đề gì nữa!
Linh Cửu nhanh chóng mở miệng, trực tiếp nuốt vào đan dược.
Mấy Thiên Tôn khác cũng vậy.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên.
Dựa vào hiểu rõ của hắn đối với đan dược, hắn lập tức đoán được đan dược này không có độc.
Vì vậy hắn cũng mở miệng nuốt vào.
Chỉ có điều hành động này của hắn rơi ở trong mắt Linh Cửu, lại không giống vậy.
Linh Cửu không biết Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ đối với đan dược.
Chỉ cần cầm trong tay, liền có thể phán đoán được trình độ.
Giờ khắc này ở trong cảm nhận của hắn, Bạch Tiểu Thuần làm vậy là tín nhiệm đối với mình.
Loại tín nhiệm giữa các Thiên Tôn, khiến cho trong lòng Linh Cửu cũng xuất hiện một chút dao động.
Hắn không nhiều nói, chỉ là nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần gật đầu.
Theo dược hiệu tản ra, tốc độ của hắn bỗng nhiên bạo phát.
Bạch Tiểu Thuần cũng lập tức cảm nhận được sau khi đan dược dung hòa, bên trong ẩn chứa lực bá đạo.
Toàn thân giống như muốn nổ mạnh, nóng vô cùng.
Trong nháy mắt, tốc độ của hắn cũng chớp mắt vượt qua cực hạn!
Năm người hóa thành cầu vồng, lấy tốc độ còn nhanh hơn mấy lần so với vừa rồi.
Trong tiếng nổ lớn gào thét, bọn họ lao thẳng đến lối ra.
Thậm chí ở bên ngoài lối ra, lúc này ánh mắt của Thánh Hoàng cùng Tà Hoàng đều sáng lấp lánh nhìn lại.
Trong mắt Thánh Hoàng mang theo niềm vui bất ngờ.
Sắc mặt Tà Hoàng cũng không quá âm trầm.
Chú ý tới sắc mặt Tà Hoàng, đám người Quảng Mục đã trở nên mù quáng.
Nhất là Quảng Mục, hắn thật sự không cam lòng.
Hắn lại có thể lấy ra một cái ngọc giản màu đen, chợt bóp nát!
Theo ngọc giản bị bóp nát, đạo chủng của hắn cũng bị kích thích.
Đây là dựa vào trả giá phá huỷ một phần đạo chủng của mình, đổi lấy tốc độ mãnh liệt hơn so với đan cực nhanh.
Trong không gian mơ hồ vặn, toàn thân hắn lại giống như đi ở trong thời không.
Khi đám người Bạch Tiểu Thuần đến lối ra, trong nháy mắt hắn xông ra.
Quảng Mục Thiên Tôn đã đuổi tới phía sau mọi người.
Trong tiếng rít gào tay phải hắn chợt giơ lên, chộp về phía Tư Mã Vân Hoa đi ở cuối cùng,!
Hắn không phải là không muốn bắt Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần thật sự ở trước mặt Tư Mã Vân Hoa.
Quảng Mục Thiên Tôn lại biết, nếu mình đồng thời đối phó với năm người, lại tất nhiên sẽ đối mặt với năm người liên thủ đánh trả.
Nhưng bây giờ, hắn chỉ nhằm vào một người. trong nháy mắt bốn người khác liền có thể lao ra.
Dựa theo hiểu biết cùng phán đoán của hắn, trở khả năng lại cứu viện trợ, gần như là linh.
Chỉ là hết lần này tới lần khác… Bạch Tiểu Thuần ở đây, hoàn toàn không dựa theo ý nghĩ của Quảng Mục.
Người khác nhận thức thịt Chúa Tể là quan trọng nhất.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần đã lấy được lợi ích.
Lúc này hắn muốn chính là có cơ hội bán một nhân tình ra ngoài hay không…
Mắt thấy Tư Mã Vân Hoa bị bàn tay thần thông của Quảng Mục bao phủ.
Thời khắc này sắc mặt Tư Mã Vân Hoa đột nhiên thay đổi.
Hắn âm thầm kêu khổ vì tuyệt vọng.
Dường như trong lòng hắn biết rõ kết quả đã định, càng hiểu rõ lần này không chỉ mất đi phần thưởng, sau khi bị ngăn cản như thế, sợ là mất hết mặt bởi Tà Hoàng Triều.
– Quảng Mục, ngươi…
Tư Mã Vân Hoa giận dữ, chợt rống to hơn.
Nhưng tiếng hô của hắn gần như vừa truyền ra, bên cạnh hắn, một âm thanh rít gào còn muốn mãnh liệt hơn so với bản thân hắn, giống như gió bão, ngập trời truyền ra.
– Quảng Mục, ngươi dám động tới huynh đệ tốt của ta!
Tiếng gào thét này to lớn, kinh thiên động địa.
Không chỉ khiến cho Quảng Mục Thiên Tôn ngẩn ra.
Ngay cả bản thân Tư Mã Vân Hoa cũng cảm thấy sửng sốt.
Tiếng rít gào này thật sự quanh quẩn ở bên tai hắn, không chỉ có chấn động tám phương, còn chấn động tâm thần.
Rất khoa trương, là trong lời nói của tiếng rít gào này, khiến cho bản thân Tư Mã Vân Hoa nghe thây cũng cảm giác rất xa lạ.
Thậm chí trong đầu hắn cũng không tự chủ được suy nghĩ… Mình từ lúc nào trở thành huynh đệ tốt của đối phương.
Càng không cần phải nói tới đám người Cổ Thiên Quân.
Cho dù lúc này tất cả đều đang lao nhanh như tên bắn, nhưng vẫn bị tiếng rống lớn bất thình lình vang lên, làm cho chấn động tâm thần.
Trên thực tế không chỉ là bọn họ, ngay cả Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng ở bên ngoài lối ra đang chú ý mật thiết tới chuyện này.
Mắt của hai người đều chợt trợn tròn.
Thậm chí bọn họ cũng có một loại cảm giác không thể tưởng tượng nổi, kỳ lạ.
Người hô lên những lời này, chính là Bạch Tiểu Thuần!
Thịt Chúa Tể đối với hắn mà nói, đã gần như không có bao nhiêu giá trị.
Sử dụng cái máu thịt không giá trị này, đi đổi một ít giao tình có giá trị, điều này đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, là kiếm ổn không lỗ.
Cho nên trước đó hắn mới có thể phân chia thịt Chúa Tể cho đám người Linh Cửu, còn len lén cho Công Tôn Uyển Nhi một khối lớn.
Tất cả những điều này, cũng làm cho hắn âm thầm đắc ý.
Hắn cũng cảm nhận được mọi người đối với hắn đã có sự đổi mới.
Hiện tại tận mắt nhìn thấy được Tư Mã Vân Hoa ở đây gặp nguy hiểm, mặc dù không bị tử vong.
Chỉ là khi bị Quảng Mục ngăn cản, sợ là thịt Chúa Tể trên người hắn cũng sẽ mất ném.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)

![[Dịch] Công Tử Biệt Tú [Dịch] Công Tử Biệt Tú](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Cong-Tu-Biet-Tu-dich.jpg)






