Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 346 : Phá Trận (1) (c1726-c1730)
❮ sautiếp ❯Chương 1726: Phá Trận (1)
Chỉ là lực xuyên thấu, khiến cho trận pháp sương mù này, chợt vặn vẹo.
Ngay cả gương mặt cực lớn của ba người Thiên Tôn Tuyệt Địa huyễn hóa ra, cũng trở nên bất ổn.
– Là phân thân Chúa Tể kia!
– Đáng chết, bọn họ sắp thành công!
Cổ Thiên Quân cùng Tư Mã Vân Hoa biến sắc.
Tốc độ của hai người nhanh hơn, trực tiếp lại đánh về phía trận pháp sương mù.
Kiếm khí của Cổ Thiên Quân trong chớp mắt ngập trời. kiếm quang sắc bén này, giống như muốn xé rách thế giới này.
Nó đi qua nơi nào, hư vô nơi đó liền tan vỡ.
Tư Mã Vân Hoa ở đây bấm quyết, thân thể rốt cuộc hóa thành chín phân thân, cùng với bản tôn, mỗi một người đều cho thấy chiến lực Thiên Tôn kinh người, ầm ầm hạ xuống.
Không kết thúc, Linh Cửu Thiên Tôn cũng triển khai ra toàn lực.
Hắn đi qua nơi nào, muôn màu muôn vẻ, hình thành một pháp tắc diệt sạch, khiến tất cả ảm đạm, hủy diệt tất cả!
Bạch Tiểu Thuần cũng lo lắng.
Nếu như phân thân Chủ Tể thật sự bị chém giết, như vậy đám người của Tà Hoàng Triều chiếm ưu thế về số lượng, bọn họ lấy được thi thể, căn bản cũng không khả năng bị Thiên Tôn của Thánh Hoàng Triều cướp đi.
Cơ hội duy nhất, chính là dưới tình huống phân thân Chủ Tể không chết, còn có một chút khả năng.
– Phân thân Chủ Tể này cũng quá yếu!
Bạch Tiểu Thuần lại không có thời gian để suy nghĩ nhiều.
Tay phải của hắn cầm đại kiếm bắc mạch trực tiếp chém xuống, phối hợp với ba người Cổ Thiên Quân.
Bốn người liên thủ dường như hình thành một trận gió bão hung bạo.
Trong tiếng nổ lớn, tất cả lại trực tiếp rơi vào trên sương mù trận pháp.
Thiên địa chấn động, tám phương run rẩy, giống như từ lúc khai thiên lập địa.
Trận gió bão hung bạo này giống như có thể xé rách tất cả, trực tiếp lại cứng rắn mở ra một thông đạo lớn ở trên trận pháp sương mù này.
Ban đầu dưới sự liên thủ của bốn người, sẽ không thuận lợi như vậy.
Thật sự trước đó phân thân Chủ Tể ở bên trong trận pháp sương mù gào thét lao ra, đã từ bên trong khiến cho trận pháp này xuất hiện bất ổn.
Lúc này bốn người ra tay, còn là một đòn nghiêm trọng, lúc này mới khiến cho trận pháp bị mở ra thông đạo.
Nhưng Tuyệt Địa Thiên Tôn, Thông Thiên Đạo Nhân cùng với Nguyên Yêu Tử, bọn họ sở dĩ không tham dự tiến vào bên trong sương mù chém giết, mà ở lại bên ngoài, chính là muốn ngăn cản đám người Cổ Thiên Quân.
Lúc này mắt thấy trận pháp bị xé mở, ba người lập tức ra tay toàn lực, mượn trận pháp gia tăng, khiến cho trong trận pháp phát ra tiếng nổ lớn, sương mù cuồn cuộn, huyễn hóa ra mười mấy bàn tay to, chộp về phía bốn người Cổ Thiên Quân!
Mười mấy bàn tay to này phối hợp với trận pháp, phối hợp với tu vi của ba người Tuyệt Địa, rốt cuộc bạo phát ra lực lượng có thể so sánh với Thiên Tôn trung kỳ.
Lúc này phân nửa đều chụp vào Cổ Thiên Quân.
Một phần ngăn cản Linh Cửu Thiên Tôn.
Về phần Bạch Tiểu Thuần cùng Tư Mã Vân Hoa ở đây, cũng lần lượt có ba bàn tay chộp tới.
Những bàn tay to mặc dù đều có đầy đủ lực lượng của Thiên Tôn, nhưng lại không phải thể hiện ở trên phương diện công sát, mà là ở trên phương diện phòng hộ cùng dây dưa khó giải quyết được.
Hiển nhiên mục đích của ba người Tuyệt Địa Thiên Tôn, chính là muốn cuốn lấy đám người Bạch Tiểu Thuần, tranh thủ đủ thời gian cho Quảng Mục Thiên Tôn cùng với khác Tà Hoàng Triều Thiên Tôn.
Tiếng sấm nhất thời truyền ra bốn phương.
Đại kiếm bắc mạch trong tay Bạch Tiểu Thuần, theo ánh sáng lập lòe, quét ngang xuống, trực tiếp chặt đứt một bàn tay.
Nhưng hai bàn tay khác gào thét lao đến, lại khiến cho hắn không thể không lui về phía sau một chút.
Cùng lúc đó, Linh Cửu Thiên Tôn cũng tốt, Cổ Thiên Quân cũng được, đều như vậy.
Bốn người ra tay mặc dù sắc bén, nhưng trong khoảng thời gian ngắn, hiển nhiên không có cách nào hoàn toàn xé rách được lỗ thủng.
Dù sao bản thân trận pháp này không kém.
Lại có ba vị Thiên Tôn trấn thủ.
Nếu như không gặp phải bất ngờ xuất hiện, sợ là quần đấu mấy canh giờ, cũng có khả năng.
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên, từ bên trong trận pháp sương mù kia, lại truyền ra một tiếng gào thét thê lương.
Lần này còn mãnh liệt hơn so với trước đây.
Lực xuyên thấu cũng lớn hơn nữa, khuếch tán ra khắp nơi.
Trong nháy mắt, trận pháp sương mù này vì phần ngoài bị tổn thương, bên trong còn bị sóng dao động, vốn cũng ở dưới tình huống không ổn, càng thêm vặn vẹo lay động.
Thậm chí có không ít nơi, sương mù rõ ràng đang cuồn cuộn, chợt xuất hiện dấu hiệu loãng đi.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên, kiếm khí của đại kiếm bắc mạch bất mạnh bạo phát ra.
Đám người Cổ Thiên Quân cũng nắm lấy cơ hội.
Mỗi người đều phát ra đòn sát thủ của mình, huyễn hóa ra thần thông kinh người, lao thẳng đến những bàn tay to kia.
Sắc mặt ba người Tuyệt Địa, Thông Thiên Đạo Nhân cùng với Nguyên Yêu Tử điên cuồng biến đổi.
Bọn họ biết lúc này là thời điểm mấu chốt.
Ba người hung hăng cắn răng, từng người cắn đầu lưỡi phun ra máu tươi, khiến cho phạm vi tu vi tản ra lớn hơn, gia tăng trận pháp, nỗ lực khiến cho trận pháp ổn định lại.
Hai bên giao chiến kịch liệt lấy trận pháp này làm trung tâm, bỗng nhiên được triển khai.
Trong khoảng thời gian ngắn âm thanh nổ lớn vang lên, thiên địa chấn động.
Nhưng trận pháp này cực kỳ không tầm thường.
Ba người Tuyệt Địa còn tập hợp lại toàn lực.
Ở dưới sự lay động kịch liệt này, trận pháp sương mù rốt cuộc từ từ trở nên ổn định.
Cho dù bốn người Bạch Tiểu Thuần chém đứt rất nhiều bàn tay, thâm nhập đến bên trong sương mù, nhưng bốn phía xung quanh bọn họ lại nhanh chóng xuất hiện càng nhiều cánh tay cùng với từng tầng sức cản.
Ở dưới lực cản này, bốn người mỗi giây mỗi phút đều cảm nhận được bài xích mãnh liệt đến từ bốn phía xung quanh.
– Đáng chết, đây là trận pháp gì vậy!
– Cứ tiếp tục như thế nữa, trong thời gian ngắn chúng ta căn bản không có cách nào đi vào được!
– Cho dù là không vào được, cũng phải nghĩ biện pháp ngăn cản bọn họ thành công!
Ba người Cổ Thiên Quân nghiến răng nghiến lợi.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên.
Từ đầu đến cuối hắn đều không nói được một lời.
Nhưng trên thực tế, ánh mắt hắn thỉnh thoảng nhìn về phía trận pháp sương mù, trong lòng cũng đang suy nghĩ, có nên mạo hiểm một lần hay không.
Hắn tin tưởng vào Bất Tử Cấm của chính mình.
Không nói xuyên qua trận pháp sương mù này, nhưng chí ít để mình đi vào, xuất hiện ở trên chiến trường bên trong trận pháp, cũng vẫn có thể làm được.
Chỉ có điều nếu như dẫn người cùng vào, lại tiêu hao quá lớn, rất khó thành công.
Cái này khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần có chút rầu rĩ.
Lúc này đại kiếm bắc mạch vung vẩy, trong lòng lại đang so sánh được mất.
Bỗng nhiên, sau lưng của bọn họ, trong giây lát lại truyền đến từng tiếng rít gào.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1727: Phá Trận (2)
Phía xa một đạo cầu vồng, mang theo ánh sáng màu trắng, đang ầm ầm lao đến.
Bên trong cầu vồng này có một lão nhân, toàn thân mặc đạo bào, tiên phong đạo cốt.
Đó chính là Trần Tô!
Vì khoảng cách quá xa, hắn là người cuối cùng chạy tới.
Lại vì đám người Cổ Thiên Quân lo lắng truyền âm, Trần Tô không tiếc tiêu hao thi triển ra đạo pháp tâm huyết của mình, mạnh mẽ na di, lúc này mới đến sớm.
Sự xuất hiện của hắn, lập tức khiến tinh thần đám người Cổ Thiên Quân chấn động.
Còn làm cho ba người Tuyệt Địa đang điều khiển trận pháp, sắc mặt lại biến đổi!
Thật sự đối mặt với bốn vị Thiên Tôn, ba người bọn họ mặc dù tốn sức, nhưng có thể miễn cưỡng kéo dài tiếp.
Nhưng nếu là năm vị Thiên Tôn, nếu như trận pháp hoàn hảo không tổn hao gì còn có khả năng ngăn cản được.
Nhưng hiện tại trận pháp bất ổn.
Phân thân Chúa Tể bên trong kia mỗi lần rít gào, cũng làm cho trận pháp vặn vẹo.
Kể từ đó, muốn ngăn cản, căn bản cũng không có khả năng.
Lại ở trong nháy mắt khi sắc mặt ba người biến Tuyệt Địa hóa, Trần Tô gào thét tới gần, hoàn toàn không có chút dừng lại.
Hắn trực tiếp lại xông vào lỗ thủng bị đám người Bạch Tiểu Thuần xé rách ra.
Sau khi tới gần, hai tay hắn bấm quyết.
Nhất thời lại có từng đạo tia chớp màu vàng, ầm ầm bạo phát, hình thành liên tiếp những quả cầu tia chớp.
Bất kỳ một quả cầu nào cũng nắm giữ lực hủy thiên diệt địa.
Hắn gia nhập vào trong bốn người phá trận.
Nhất thời âm thanh kinh thiên vang lên.
Ở dưới những tiếng phát nổ mãnh liệt, sắc mặt ba người Tuyệt Địa không ngừng biến hóa.
Trận pháp sương mù cuồn cuộn mãnh liệt hơn.
Thần thông của năm người Bạch Tiểu Thuần hình thành gió bão, cũng với tốc độ mắt thường có thể thấy được, càng thâm nhậ vào bên trong trận pháp.
– Đáng chết!
Hai mắt Nguyên Yêu Tử đỏ ửng, phát ra một tiếng gào thét.
Trong lúc hai tay bấm quyết, hắn mở miệng phun ra một ngụm Bản Nguyên Chi Khí.
Tuyệt Địa cùng Thông Thiên Đạo Nhân cũng như vậy.
Nhưng ngay khi ba người nỗ lực khiến cho trận pháp vững chắc trong chớp mắt, bỗng nhiên… Từ bên trong trận pháp này, truyền đến tiếng rít gào thê lương thứ ba của phân thân Chủ Tể.
Tiếng rít gào này vượt qua rất xa so với trước đó.
Dường như lần này mới là tiếng gào thét cuối cùng trong sinh mệnh.
Uy lực của nó càng kinh người hơn.
Ở thời điểm truyền ra, trận pháp trực tiếp lại nổ lớn.
Nhiều chỗ tan vỡ.
Đồng thời, trận pháp này cũng lung lay sắp đổ, mắt thấy sẽ vỡ nát diệt vong.
– Cơ hội!
Ánh mắt Cổ Thiên Quân nhất thời sáng lên.
Không cần hắn nhiều lời, đám người Bạch Tiểu Thuần, Trần Tô, Linh Cửu, Tư Mã Vân Hoa đều lại lập tức ra tay.
Tu vi toàn diện bạo phát.
Các loại thần thông ngưng tụ thành gió bão, giống như hóa thành một con rồng hung ác cực lớn, trong tiếng rít gào lao thẳng đến trận pháp, hung hăng đánh qua!
Ầm ầm ầm!
Theo đó, tiếng nổ lớn đinh tai nhức óc bỗng nhiên vang vọng.
Trận pháp tuyệt thế này vốn kiên cố không gì phá vỡ nổi, đã trực tiếp bị con rồng hung ác này va chạm, xuất hiện ra một lỗ thủng cực lớn.
Theo lỗ thủng hình thành, toàn bộ trận pháp ầm ầm sụp xuống!
Tuyệt Địa, Thông Thiên Đạo Nhân cùng với Nguyên Yêu Tử, từng người phun ra máu tươi, nhanh chóng lui về phía sau.
Đám người Cổ Thiên Quân không đợi được, thần sắc lộ ra vẻ vui sướng.
Đúng lúc này, theo sương mù tản ra, chiến trường bên dứi lộ ra… Một hồi biến hóa kịch liệt, bỗng nhiên xuất hiện!
Truyền đến đầu tiên, là một tiếng kêu thê lương thảm thiết. iếng kêu thảm thiết không phải là do phân thân Chủ Tể phát ra, mà là một trong bảy vị Thiên Tôn của Tà Hoàng Triều, vị lõa bà Bạch Tiểu Thuần trước đó mới thấy qua ở bên ngoài!
Bà lão này đạt tu vi Thiên Tôn trung kỳ đỉnh phong, giờ khắc này ở trong tiếng kêu thảm thiết, thân thể của nàng trực tiếp bị xé thành hai nửa.
Nửa người máu chảy đầm đìa lại trốn thoát, trên mặt lộ ra vẻ kinh hoàng cùng hoảng sợ!
Sắc mặt kão bà này đã biến thành màu đen, giống như thân trúng phải kịch độc.
Giờ khắc này ở trong lúc lui lại phía sau, máu nàng chảy xuống cũng là màu đen.
Nhất là cái trán của nàng, thình lình có một phù văn màu đen.
Phù văn này đang kịch liệt lóe lên.
Nếu cẩn thận nhìn, còn có thể nhìn thấy được ở dưới phù văn này, thình lình trấn áp một bóng người hư ảo lại cùng bà lão này giống nhau như đúc!
Thân ảnh kia, là nguyên thần đạo chủng của lão bà biến hóa thành!
Phù văn này chính là sinh sôi phong ấn đạo chủng của lão bà này ở bên trong thân thể tàn phế, khiến cho thân thể bà lão này trúng kịch độc, đang ở trong quá trình chậm rãi đi về phía tử vong.
Đạo chủng của bà lão lại không có cách nào rời khỏi, giống như muốn cứng rắn hao tổn sạch sẽ đạo chủng của lão bà.
Kể từ đó, cho dù bà lão có thể sống lại, cũng nhất định sẽ tổn thất cực lớn.
Cảnh tượng như vậy, nhất thời khiến tâm thần đám người Bạch Tiểu Thuần chấn động.
Nhưng tất cả những điều này còn không có kết thúc.
Ở trong nháy mắt khi bà lão này chạy ra, phía sau của nàng còn có một bóng người mang theo sự sợ hãi cùng hoảng hốt, đã nhanh như tên bắn lao ra.
Người này, chính là Phệ Linh Thượng Nhân!
Máu tươi của hắn điên cuồng phun ra.
Khí tức toàn thân cũng yếu ớt vô cùng.
Lúc này trong mắt hắn mang theo sự kinh hoàng, tốc độ cực nhanh.
Nhưng trên đỉnh đầu của hắn lại lơ lửng một phù văn màu đen.
Phù văn này tương tự cùng phù văn ở mi tâm của bà lão, nhưng lại không hề giống nhau.
Dường như nó có đầy đủ loại lực pháp tắc đặc biệt nào đó, khiến cho thân thể Phệ Linh Thượng Nhân trong lúc lao ra, lại nhanh chóng mục nát!
Ở phía sau hắn, thình lình có một đạo huyết quang, từ bên trong sương mù nơi này đang nhanh chóng tiêu tan trở nên loãng đo, chợt xông ra!
Huyết quang này mới vừa xuất hiện, nhất thời khiến cho Bạch Tiểu Thuần có cảm giác tà ác quen thuộc lại bạo phát ở bên trong mảnh thiên địa này.
Huyết quang không dừng lại.
Sau khi lao ra, nó lập tức bỏ chạy về phía xa.
– Bắt lấy nó, nó đã gần chết rồi!
Chạy ra cuối cùng, lại là Quảng Mục Thiên Tôn.
Hắn mất đi một cánh tay, lúc này sắc mặt tái nhợt, mang theo biểu tình không cam lòng cùng điên cuồng, lao thẳng tới, đuổi theo huyết quang.
Gần như ở trong nháy mắt khi Quảng Mục Thiên Tôn truy kích, đồng thời, Tuyệt Địa Thiên Tôn, Thông Thiên Đạo Nhân cùng với Nguyên Yêu Tử cũng hung hăng cắn răng, muốn đi tới ngăn cản.
Cổ Thiên Quân, Tư Mã Vân Hoa, Linh Cửu Thiên Tôn đều chợt lao mạnh ra, phân ra các phương hướng khác nhau, ngăn cản huyết quang này.
Bạch Tiểu Thuần đã ở bên trong.
Nhưng trong chớp mắt khi mọi người ở đây tới gần, huyết quang này chợt dừng lại.
Từ trong huyết quang, lại trực tiếp truyền ra một tiếng gào thét mang theo lực xuyên thấu mãnh liệt!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1728: Cơ Hội Tốt!
Tiếng gào thét này lại trực tiếp dâng lên gió bão, ầm ầm ầm khuếch tán về bốn phía tám hướng xung quanh.
Cũng chính là bởi vậy, huyết quang ở giữa không trung không thể không dừng lại một chút.
Thân thể ở bên trong huyết quang này, không ngờ là một vị quái vật giống như người lại không phải là người, giống như rắn mối lại không phải là rắn mối!
Quái vật này có thân thể của người cùng hai tay, hai chân.
Nhưng trên người lại đều là mảnh vảy huyết sắc.
Ngũ quan trên mặt có thể mơ hồ nhìn ra, là một nam tử.
Nhưng trong mắt có hai đồng tử cùng với cái đầu lưỡi dài, nhỏ ở sâu bên trong miệng thi thoảng vươn ra, khiến cho tất cả mọi người sau khi nhìn thấy rõ ràng, tâm thần đều chấn động.
Mà gió bão này lại cực kỳ cường hãn, có thể so sánh với Thái Cổ hậu kỳ.
Lúc này, trận gió quét ngang tám phương.
Đám người Tuyệt Địa, lại trực tiếp không chịu nổi, lui về phía sau.
Bạch Tiểu Thuần lập tức đưa đại kiếm bắc mạch chắn ngang ở trước người, lúc này mới cản được trận gió bão hung bạo này nổ mạnh.
Chỉ có đám người Cổ Thiên Quân, Quảng Mục Thiên Tôn, lúc này mạnh mẽ chống lại, nhanh chóng tới gần.
Bọn họ ra tay chính là đòn sát thủ.
Trong tiếng nổ lớn vang lên, phân thân Chúa Tể kia rõ ràng suy yếu.
Trong mắt hắn mang theo sự điên cuồng, tốc độ cực nhanh, cùng mọi người chém giết.
Tiếng sấm không ngừng vang vọng.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần lui lại phía sau mấy bước, hắn lại không tiếp tục tiến lên.
Chỉ là hắn không muốn tiến lên, nhưng phân thân của Chúa Tể này lại lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Hai đồng tử trong mắt hắn ẩn chứa sự thù hận.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy, tim chợt đập thịch một tiếng
– Thật sự là tới tìm ta báo thù.
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt.
Hắn biết không thể nào lui về phía sau được nữa, đành phải kiên trì hét lớn một tiếng.
Đại kiếm bắc mạch trong tay hắn trực tiếp nâng lên, hung hăng chém về phía phân thân Chủ Tể đã lao tới!
Phân thân Chủ Tể gào thét, bị ép phải lại lui về phía sau, một lần nữa rơi vào trong sự bao vây tấn công.
Lúc này mọi người đều không chú ý tới trận doanh.
Mỗi người đều triển khai ra toàn lực.
Cho dù là cuối cùng tranh đoạt, cũng phải giết chết phân thân Chủ Tể này xong mới lựa chọn.
– Không thể để cho nó chạy trốn.
Lực khôi phục của nó quá mạnh mẽ.
Không thể cho nó thời gian được!
Quảng Mục Thiên Tôn lo lắng, lập tức mở miệng.
Đám người Cổ Thiên Quân đều hít thở dồn dập.
Lúc này bọn họ ra tay, không giữ lại.
Tất cả mọi người tập hợp lực lượng của mình lại, ép cho phân thân Chủ Tể càng thêm suy yếu.
Cảm giác suy yếu này, theo thời gian trôi qua, càng thêm mãnh liệt.
Thật ra, một cảnh tượng trước đó, khiến cho trong lòng đám người Cổ Thiên Quân chấn động.
Bà lão thê thảm, thân thể Phệ Linh Thượng Nhân mục nát.
Quảng Mục Thiên Tôn mất đi cánh tay.
Tất cả những điều này không điều nào không nói rõ về mức độ đáng sợ của phân thân Chủ Tể này!
Nhất là nghĩ đến nếu như để cho đối phương chạy trốn, mất đi cơ hội lần này, lấy bản lĩnh hấp thu sức sống của phân thân Chủ Tể này, sợ là khi lại tìm được hắn, hắn đã khôi phục lại không ít.
Kể từ đó, hai bên đều không có khả năng hoàn thành nhiệm vụ.
Một khi Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng tự mình chạy tới, phần thưởng đưa ra trước đó, sợ là cũng sẽ giảm bớt đi rất nhiều.
Ở trong tiếng nổ lớn này, trong mắt phân thân Chúa Tể kia lộ ra sự tuyệt vọng.
Lúc này thương thế của hắn quá nặng, cho nên căn bản không có cách nào chạy ra khỏi nơi đây.
Mắt thấy bản thân đã suy yếu chỉ còn lại có một hơi thở, phân thân Chủ Tể này bất chợt ngửa mặt lên trời rít gào.
Ở dưới tiếng rít gào này, thân thể của hắn trong nháy mắt bành trướng ra, giống như một quả bóng cao su cực lớn.
Cảnh tượng như vậy nhất thời tim mọi người chợt đập mạnh.
Theo bản năng lại từng người đều lui ra phía sau.
Gần như trong chớp mắt khi mọi người lui ra phía sau, thân thể của phân thân Chủ Tể này ầm một tiếng, lại trực tiếp nổ mạnh ra.
Sau khi thân thể hắn nổ tung ra, một trùng kích cực lớn, khuếch tán ra!
Ầm ầm.
Dư âm ngập trời động địa.
Đám người Tuyệt Địa Thiên Tôn, Nguyên Yêu Tử, Quảng Mục Thiên Tôn, Thông Thiên Đạo Nhân đều phun ra máu tươi.
Cổ Thiên Quân, Tư Mã Vân Hoa, Trần Tô, Linh Cửu Thiên Tôn, bao gồm Bạch Tiểu Thuần, cũng như vậy.
Thân thể của mọi người còn không khống chế được lui về phía sau.
– Phân thân Chủ Tể này cũng quá mạnh mẽ!
Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi.
Lúc này tay hắn cầm đại kiếm bắc mạch cũng cảm giác đau đớn không ngừng.
Trong lòng hắn hoảng sợ.
Đồng thời, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần đảo qua, thấy được Thông Thiên Đạo Nhân ở cách đó không xa, cũng bị chấn động phun ra máu, lui lại phía sau.
Ánh mắt của hắn lóe lên, lặng lẽ tới gần.
– Tất cả mọi người đang cướp thân thể của Chúa Tể này.
Ta xem có thể nhân cơ hội này, giết Thông Thiên Đạo Nhân này hay không.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, sát cơ trong lòng nhất thời dâng lên.
Mà giờ khắc này, sau khi thân thể phân thân Chúa Tể kia tự bạo, thình lình từ trong cơ thể hắn chui ra một con rắn mối dài chừng nửa trượng.
Con rắn mối này mới vừa xuất hiện, chỉ còn lại một hơi thở, giống như suy yếu đến cực hạn, yếu ớt không chịu nổi một đòn.
Nó lắc lư lựa chọn một phương hướng, sử dụng một hơi thở cuối cùng, nhanh như tên bắn lao ra xa.
Mà phương hướng nó lựa chọn, lại là chỗ của Thông Thiên Đạo Nhân.
Ngay cả Thông Thiên Đạo Nhân cũng thoáng sửng sốt một chút.
Nhưng trong nháy mắt, trong mắt hắn lại thoáng lộ ra một ánh sáng màu đen quỷ dị.
Hai tay hắn nhanh chóng bấm quyết, hét lớn một tiếng.
– Mười cánh cửa quy về làm một!
Theo hắn bấm quyết, mọi người ở nơi này đều bị trùng kích trước đó đẩy lui về phía sau.
Trước người Thông Thiên Đạo Nhân, lập tức lại truyền ra tiếng sấm.
Phù văn ngắn dài khác nhau với số lượng lớn tổ hợp lại cùng một chỗ, hình thành một cánh cửa phù văn cực lớn, lại trực tiếp từ bên trong hư vô hạ xuống, giống như mang theo lực lượng phong ấn nào đó, bỗng nhiên phong ấn về phía rắn mối đã lao tới!
Rắn mối này đã không có ý thức, lúc này chỉ là theo bản năng trùng kích, lại có thể một đầu thúc vào trên cánh cửa phù văn này, trong nháy mắt lại đụng thủng một lỗ!
Mà cánh cửa phù văn vào giờ phút này giống như trực tiếp phân giải, hóa thành vô số phù văn, trực tiếp bao trùm lấy thân thử của con rắn mối phù văn dường như đã hôn mê này, kéo mạnh xuống một cái, sắp bị Thông Thiên Đạo Nhân lấy đi.
– Thông Thiên Đạo Nhân, ngươi dám!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1729: Cướp Được Vào Trong Tay (1)
Cổ Thiên Quân lập tức đỏ mắt.
Tư Mã Vân Hoa, Linh Cửu Thiên Tôn, Trần Tô cũng đều như vậy.
Bốn người tức giận kinh thiên.
Nhưng trước đó bọn họ bị lực trùng kích đẩy ra rất xa.
Lúc này bọn họ muốn đi ngăn cản, đã không kịp.
Đồng thời đám người Quảng Mục Thiên Tôn, lúc này đều nhanh chóng lao ra, ngăn cản đám người Cổ Thiên Quân.
Ở dưới ánh mắt nhìn lại của đám người Quảng Mục, Thông Thiên Đạo mới tiến vào Thiên Tôn.
Cho dù hắn lấy được thi thể của con rắn mối, sau đó cũng không dám không giao ra.
Công đầu này, Quảng Mục nhất định phải có được.
Nhưng nếu như bị đám người Cổ Thiên Quân cướp đi, vậy tất cả sẽ gặp phiền phức.
Tất cả những điều này phát sinh quá nhanh.Trong nháy mắt, khi mọi người ở đây ra tay với nhau,Bạch Tiểu Thuần hơi thở dồn dập, tròng mắt trợn trừng, nhịp đập trái tim ầm ầm tăng nhanh.
Thật ra, trước đó hắn không có ý tốt, âm thầm tới gần không ít.
Giờ phút này sự kiện vừa xảy ra, trong số mọi người, hắn trở thành người ở gần Thông Thiên Đạo Nhân nhất!
– Cơ hội tốt!
Trong đầu Bạch Tiểu Thuần chỉ là có chút do dự, liền trực tiếp phát động Hám Sơn Chàng, còn triển khai Bất Tử Cấm.
Lực lượng thân thể hắn bạo phát ra, còn mãnh liệt hơn so với lúc trước chiến đấu cùng n phân thân Chủ Tể.
Hắn còn không để ý tới tất cả, toàn diện vận chuyển ra tu vi.
Dưới sự gia tăng, tốc độ của hắn đã đến cực hạn nào đó.
Trong tiếng nổ lớn, hắn lại trực tiếp xuất hiện ở bên cạnh thân của Thông Thiên Đạo Nhân.
Lúc hắn giơ tay phải lên, đại kiếm bắc mạch phát ra ánh sáng màu xanh lam chói mắt.
Khi sắc mặt Thông Thiên Đạo Nhân đại biến, hắn hung hăng một chém chém xuống!
– Thông Thiên, để mạng lại!
Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng!
Đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, cơ hội này có thể nói là cơ hội tốt tuyệt thế ngàn năm một thuở.
Cho dù là lúc này hắn giết Thông Thiên Đạo Nhân, Thánh Hoàng cũng sẽ ủng hộ.
Thật ra, Thông Thiên Đạo Nhân hiện tại đang nắm giữ, lại là vật hai đại Thái Cổ cực muốn tranh đoạt.
Bạch Tiểu Thuần hết lần này tới lần khác lại ở khoảng cách gần như vậy.
Lúc này hắn một kiếm hạ xuống, thiên địa nổ lớn.
Đại kiếm bắc mạch phát ra ánh sáng màu xanh lam, sáng chói tản ra ánh sáng loá mắt, dâng lên một chiến lực kinh người có thể so sánh với Thiên Tôn hậu kỳ, lao thẳng đến chỗ Thông Thiên Đạo Nhân!
Tất cả những điều này diễn ra quá nhanh.
Thông Thiên Đạo Nhân ở nơi đó gần như sắp bắt được con rắn mối, đại kiếm của Bạch Tiểu Thuần lại ầm ầm hạ xuống.
Cho nên hắn căn bản không có cách nào né tránh.
Lúc này sắc mặt đang biến hóa, Thông Thiên Đạo Nhân lập tức sốt ruột.
Một nguy cơ sinh tử mãnh liệt, khiến cho trong lòng hắn rung động.
Hắn tuy rằng có thể được sống lại, nhưng cái giá trê sống lại quá lớn, vĩnh cửu tiêu hao một phần tu vi.
Chuyện này nếu không phải vạn bất đắc dĩ, hắn căn bản cũng không muốn lựa chọn.
Mặt khác, quan trọng nhất, Thiên Tôn được sống lại, ngoại trừ biến mất vĩnh viễn một phần tu vi ra, còn giảm bớt một phần khả năng sau này tiến vào Thái Cổ!
Tiến vào Thái Cổ vốn đã vô cùng gian nan, nay lại ít đi một phần.
Không nói là xóa bỏ hi vọng, lại xê xích không bao nhiêu.
Nếu như những Thiên Tôn này không dã tâm thì cũng thôi.
Thông Thiên Đạo Nhân dã tâm luôn luôn cực lớn.
Hắn sao có thể để cho hi vọng của mình, bởi vì một con rắn mối, mà bị mất đi ở chỗ này.
Gần như hoàn toàn không có một chút do dự nào, Thông Thiên Đạo Nhân hét lớn một tiếng, ở trong nháy mắt khi đại kiếm bắc mạch của Bạch Tiểu Thuần hạ xuống, tay phải hắn vung mạnh lên, ném mạnh con rắn mối lớn vốn sắp bị hắn lấy đi về phía Bạch Tiểu Thuần, ngăn cản ở giữa đại kiếm bắc mạch của Bạch Tiểu Thuần cùng bản thân.
Một tiếng nổ lớn ngập trời, đột nhiên bạo phát trong nháy mắt.
Đại kiếm bắc mạch mọi khi đều luôn thuận lợi, lại lần đầu gặp phải vật không có cách nào chặt đứt, chỉ có thể xé mở một lỗ thủng!
Thân thể con rắn mối lớn này, trong nháy mắt lại ngăn chặn đại kiếm bắc mạch của Bạch Tiểu Thuần.
Lực phản chấn mãnh liệt khiến cho khí huyết của Bạch Tiểu Thuần quay cuồng, lại hình thành trùng kích bạo phát, gây ra tổn thương lớn hơn nữa đối với Thông Thiên Đạo Nhân.
Miệng hắn phun ra máu tươi, thân thể bất mạnh lui về phía sau.
Về phần con rắn mối lớn này, hắn từ lâu đã buông tay!
Thật ra, hắn không thể không buông tay.
Nếu như hắn vẫn còn tham lam thân thể con rắn mối lớn này, như vậy ở thời điểm hắn lui về phía sau, đám người Cổ Thiên Quân vẫn còn có thể đuổi theo.
Cho dù đối với hắn tạo thành một ngăn cản trong chớp mắt, cũng sẽ cho Bạch Tiểu Thuần chém giết cơ hội hắn.
Bởi vậy hắn buông tay, không chỉ khiến mình không còn là cái đích cho mọi người chỉ trích, còn có thể dẫn tất cả phiền phức, tới chỗ của Bạch Tiểu Thuần, khiến cho Bạch Tiểu Thuần căn bản là không có cách nào lại truy sát hắn nữa.
Sẽ có nhiều người đi vào ngăn cản hắn!
Tất cả những điều này nói ra thì rất dài dòng, nhưng từ khi Bạch Tiểu Thuần ra tay, Thông Thiên Đạo Nhân ném con rắn mối lớn ra, tất cả đều chỉ phát sinh trong chớp mắt.
Nhanh tới mức khó có thể hình dung.
Lúc này theo tiếng sấm vang vọng, theo Thông Thiên Đạo Nhân nhanh chóng đi xa, thân thể Bạch Tiểu Thuần vừa dừng lại.
Hắn muốn phải tiếp tục truy kích Thông Thiên Đạo Nhân, đã có chút khó khăn.
Quan trọng nhất là sau khi tay hắn va chạm tới thân thể con rắn mối lớn, thần sắc Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên biến đổi.
Hơi thở của hắn trở nên gấp gáp.
Bất Tử Trường Sinh Công trong cơ thể hắn lại tự đi vận chuyển, bạo phát ra một khát vọng lớn nhất từ trước tới nay.
Hình như ở trong cơ thể con rắn mối lớn này, cất giấu một thứ đối với Bất Tử Trường Sinh Công mà nói, giống như tạo hóa bổ thiên!
Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập.
Hắn lại không có thời gian để suy nghĩ nhiều.
Hắn nắm lấy con rắn mối lớn, trực tiếp để vào bên trong túi trữ vật.
Trong nháy mắt gần như khi hắn vừa làm xong tất cả những điều này, đám người Quảng Mục Thiên Tôn, Nguyên Yêu Tử, Tuyệt Địa Thiên Tôn đã mang theo sát cơ, trực tiếp đánh tới.
– Bạch Tiểu Thuần, ngươi đâm đầu vào chỗ chết!
– Còn không giao ra thân thể của Chúa Tể.
Bạch Tiểu Thuần, đây không phải là thứ ngươi có thể động vào.
Thậm chí Cổ Thiên Quân cùng Tư Mã Vân Hoa, còn có Linh Cửu Thiên Tôn cùng với Trần Tô, đều như hổ đói nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, nhanh chóng tới gần.
– Thông Thiên Vương, ném thân thể Chúa Tể cho lão phu!
– Thông Thiên Vương, đến chỗ chúng ta, chúng ta bảo vệ ngươi!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1730: Cướp Được Vào Trong Tay (2)
Lời bọn họ nói nhìn như đang bảo vệ Bạch Tiểu Thuần, hành động cũng thật sự ngăn cản Thiên Tôn của Tà Hoàng Triều tới gần.
Nhưng trên thực tế ý nghĩ cướp giật thân thể Chúa Tể từ trong tay Bạch Tiểu Thuần, đã dâng lên ở trong đầu.
Thật ra, thân phận của Bạch Tiểu Thuần mẫn cảm.
Dù sao hắn cũng không phải là Thiên Tôn Thánh Hoàng Triều chân chính.
Nếu như đổi lại thành những người khác, đám người Cổ Thiên Quân còn có thể cùng chung mối thù.
Nhưng nếu là Bạch Tiểu Thuần, có thể có cơ hội cướp giật, bọn họ tất nhiên sẽ không bỏ qua.
Tình thế nghịch chuyển gần như trong nháy mắt.
Từ lúc đầu, Thông Thiên Đạo Nhân trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.
Hiện tại lại biến thành Bạch Tiểu Thuần rơi vào trong tình cảnh khốn cùng.
Mặc dù tình cảnh khốn cùng này, chỉ cần Bạch Tiểu Thuần đồng ý ném con rắn mối lớn ra, là lập tức có thể hóa giải.
Chỉ là Bất Tử Trường Sinh Công khát vọng, khiến cho trái tim Bạch Tiểu Thuần đập thình thịch.
– Đáng chết, ta hợp lại!
Mắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời đỏ đậm.
Hắn mặc dù sợ chết, mặc dù không muốn mạo hiểm.
Nhưng hôm nay ích lợi thật lớn như thế bày ra trước mặt, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy nếu như mình bỏ qua, nhất định sẽ hối hận!
– Chỉ cần còn có một hơi thở, ta tuyệt đối không nhường cho bọn họ!
Bạch Tiểu Thuần chưa từng nghĩ tới ăn mảnh.
Chỉ có điều hắn suy nghĩ, chỉ cần mình có thể tranh thủ một ít thời gian, có thể lần này, thông qua thân thể Chúa Tể, thu được lợi ích không tưởng tượng nổi.
Cái này khiến cho trong mắt hắn tràn ngập tơ máu.
Lúc này trong tiếng gào thét, tốc độ của hắn bạo phát đến cực hạn.
Hắn mượn lực Hám Sơn Chàng trước đó, bỗng nhiên lao ra.
Tuyệt Địa Thiên Tôn cùng Nguyên Yêu Tử lúc này đều giận dữ.
Bọn họ bạo phát ra toàn lực muốn đi ngăn cản.
Nhưng ngay trong nháy mắt khi bọn họ tới gần, Bạch Tiểu Thuần bất mạnh hô lên, thân thể lập tức trở nên cường đại.
Nhân Sơn Quyết phát động.
Đồng thời, Vân Lôi Nhân Tổ Biến cũng trực tiếp được triển khai ra, giống như hóa thành người khổng lồ.
Trong tay hắn cầm đại kiếm bắc mạch, hung hăng chém về phía trước một cái!
Thiên địa nổ lớn, kiếm khí khuếch tán.
Nguyên Yêu Tử cùng Tuyệt Địa Thiên Tôn trước đó vốn đã bị thương.
Giờ khắc này ở Bạch Tiểu Thuần đột nhiên bạo phát ra, bọn họ lại phun ra máu tươi.
Nhưng bọn họ dù sao cũng là Thiên Tôn.
Lúc này mặc dù bọn họ lui về phía sau, nhưng vẫn khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở dưới sự phản chấn, thân thể thoáng dừng lại.
Chỉ dừng lại một thoáng như thế, Quảng Mục Thiên Tôn ở phía sau hắn đã đuổi tới.
Nhưng ngay trong nháy mắt khi Quảng Mục tới gần, Bạch Tiểu Thuần một tay bấm quyết, chỉ về phía dưới!
– Đầm nước!
Ầm ầm ầm.
Hơi nước khuếch tán khắp nơi, thiên địa hóa thành đầm lầy!
– Quốc gia!
Âm thanh của Bạch Tiểu Thuần vừa ra, một tiếng rít gào giống như từ trong năm tháng truyền đến.
Ngay lập tức ở bên trong mảnh hơi nước nơi này bạo phát, hai hàm răng trên dưới của một con thú lớn khổng lồ không có cách nào hình dung, giống như hàm răng của con cá sấu, lại giống như hàm răng của con rồng lớn, lại trực tiếp từ dưới mặt đất lao ra, chấn động toàn thế giới, trực tiếp đớp vào trên người Quảng Mục Thiên Tôn.
Quảng Mục Thiên Tôn rít gào, nỗ lực tránh né.
Nhưng con thú lớn này quá lớn, thay thế thiên địa, tốc độ lại không có cách nào hình dung, trực tiếp va chạm cùng Quảng Mục Thiên Tôn.
Trong tiếng nổ lớn, Bạch Tiểu Thuần chợt lao mạnh ra.
Trong miệng hắn còn gầm khẽ không ngừng.
– Cổ Thiên Quân, các ngươi giúp ta ngăn cản một chút.
Công lao mỗi người có phần!
Thân thể Bạch Tiểu Thuần lắc lư, tốc độ nhanh hơn.
Đám người Cổ Thiên Quân có chút do dự.
Bọn họ cũng biết lúc này không phải là thời gian cướp giật.
Bọn họ lập tức lại đè ép xuống ý nghĩ tranh đoạt trong lòng xuống, toàn lực ngăn cản.
Tiếng sấm nhất thời bạo phát.
Mặc cho đám người Quảng Mục Thiên Tôn truy kích như thế nào, ở trong sự ngăn cản của đám người Cổ Thiên Quân, vẫn không có cách nào làm gì được Bạch Tiểu Thuần.
Tốc độ của Bạch Tiểu Thuần thật sự quá nhanh.
Chỉ vừa có một ngăn chút cản, hắn đã cách xa hơn vạn trượng.
Hắn không dừng lại, tiếp tục gào thét đi xa.
Rất nhanh, đã không thấy được hình bóng bóng dáng của hắn nữa.
Đến lúc này, đám người Cổ Thiên Quân cũng không ngăn cản nữa.
Bọn họ lập tức lui về phía sau.
Sắc mặt đám người Quảng Mục Thiên Tôn thâm trầm đến cực hạn.
Bọn họ nhìn nhau một cái, sau đó cũng hiểu rõ lúc này rất khó có thể đuổi kịp.
– Chúng ta không tìm được Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng đám người Cổ Thiên Quân nhất định có thể tìm tới.
Giữa bọn họ cũng cần thời gian phân phối lợi ích.
Cho nên Bạch Tiểu Thuần này xông ra trước tiên, có khả năng không lớn!
– Quỷ Mẫu Thiên Tôn đang ở trên đường tới nơi này.
Chỉ cách nơi này còn có một chút phạm vi.
Truyền âm cho nàng, để cho nàng lập tức đi tới sát lối ra, ở nơi đó chờ đợi, tranh thủ ngăn cản Bạch Tiểu Thuần lại!
– Mấy người chúng ta toàn lực triển khai tốc độ, cũng ngăn chặn ở lối đi ra!
Hơi thở của Quảng Mục Thiên Tôn dồn dập.
Trong lòng hắn cảm giác vô cùng không cam lòng.
Hắn lập tức mở miệng.
Đám người Nguyên Yêu Tử cũng phán đoán như thế.
Bọn họ lập tức tăng tốc độ lên cao nhất bay ra.
Về phần Phệ Linh Thượng Nhân, giờ khắc này ở dưới sự áp chế, thân thể mặc dù mục nát không ít, nhưng lại miễn cưỡng ổn định lại, cũng theo đó rời đi.
Duy nhất chỉ có bà lão kia, lúc này không ai để ý tới, chỉ mang đạo chủng của bà lão rời đi.
Bởi vì lúc trước, trong thời điểm bọn họ cùng Bạch Tiểu Thuần ra tay tranh đoạt, thân thể của nàng đã hoàn toàn hóa thành một đoàn máu loãng.
Thậm chí ngay cả đạo chủng rõ ràng cũng đã yếu ớt ảm đạm hơn rất nhiều.
Hiển nhiên là phong ấn trước đó, tuy không có cách nào hoàn toàn xóa bỏ đi đạo chủng, nhưng lại lưu lại tổn thương, vẫn rất đáng sợ.
Trong lúc lao đi, các Thiên Tôn của Tà Hoàng Triều lao thẳng đến lối ra.
Dọc đường đi sắc mặt bọn họ đều vô cùng thâm trầm.
Hận ý trong lòng bọn họ đối với Bạch Tiểu Thuần, cũng càng thêm mãnh liệt.
Ngay cả Thông Thiên Đạo Nhân luôn duy trì trầm mặc, bọn họ nhìn cũng thấy không vừa mắt.
– Nếu như trước đó Thông Thiên Đạo Nhân này có thể kiên trì thêm một chút, liều mạng một lần, thân thể Chúa Tể nhất định thuộc về chúng ta!
Quảng Mục Thiên Tôn nhìn cánh tay mình biến mất, lại nhìn về phía Thông Thiên Đạo Nhân, trong mắt có hàn quang lóe lên.
– Sau khi trở về, lại tìm hắn gây phiền phức!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








