Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 331 : Mạnh Mẽ Bôi Đen (1) (c1651-c1655)
❮ sautiếp ❯Chương 1651: Mạnh Mẽ Bôi Đen (1)
Lúc này, bên trong đại điện này hai bên trước sau đều có ghế.
Mỗi bên đều có Thiên Tôn.
Trong đại điện rộng lớn, ghế đều có người ngồi kín.
Không cần nói cũng biết!
– Các ngươi có thể tiếp tục.
Bản vương chỉ là thực hiện chức trách Thánh Hoàng dành cho mà thôi.
Các ngươi không cần để ý tới bản vương.
Sau khi ngồi xuống, Bạch Tiểu Thuần hờ hững mở miệng.
Khí tức của mọi người trong đại điện đều dao động, rất có loại cảm giác cửa thành cháy cá trong chậu bị vạ lây.
Mỗi một người ngay cả thở mạnh cũng không dám thở, nào dám nói gì.
Còn Tử Lâm Hầu, hắn cũng thấy được Cự Quỷ Vương phía sau lưng Bạch Tiểu Thuần.
Hắn chỉ có thể kỳ vọng Linh Cửu Thiên Tôn ở nơi đó, có thể chấn áp được Bạch Tiểu Thuần.
Linh Cửu Thiên Tôn lạnh lùng nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Hắn bỗng nhiên cười.
Mụ cười này mang theo sự lạnh lùng, còn có một tia khinh miệt.
Hắn thu hồi ánh mắt, đối với các Bán Thần bên trong đại điện này, chỉ nói hai chữ.
– Tiếp tục!
Các Bán Thần trong đại điện có chút do dự.
Mắt thấy Linh Cửu Thiên Tôn lên tiếng, bọn họ chỉ có thể kiên trì, mở miệng lần nữa.
– Đại nhân, đối với chuyện của Tử Lâm Hầu, đã điều tra rõ ràng.
Đây chỉ là nói xấu!
– Không sai.
Là âm mưu thường dùng của Tà Hoàng Triều bên kia.
Nếu chúng ta vì vậy mà nghi vấn Tử Lâm Hầu, mới thật sự rơi vào trong độc kế của Tà Hoàng Triều!
– Ty chức mong đại nhân hạ lệnh, chiêu cáo Tiên Vực thứ hai, trả lại cho Tử Lâm Hầu một sự trong sạch!
Sau khi mọi người đều mở miệng, khóe miệng Linh Cửu Thiên Tôn mang theo nụ cười lạnh, hờ hững mở miệng.
– Chuẩn!
Nói xong, hắn đứng dậy tính rời khỏi đó.
Nhưng vào lúc này, Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu lên, chậm rãi nói một câu.
– Chậm đã!
– Linh Cửu đạo hữu, chuyện này không thích hợp!
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu, âm thanh thong thả, nhưng từng từ lại vang vọng ở bên trong toàn bộ đại điện.
– Tất cả đều cần chú ý tới chứng cứ.
Tử Lâm Hầu có bị người ta nói xấu hay không, chuyện này cũng phải nhìn chứng cứ.
Bản tôn cũng không cho rằng, đường đường Quỷ Mẫu Thiên Tôn của Tà Hoàng Triều, sẽ đi nói xấu chỉ một Bán Thần!
– Trừ phi là… vị Tử Lâm Hầu này của chúng ta, đắc tội Quỷ Mẫu Thiên Tôn.
Chỉ dự vào điểm này, cho dù để cho hắn ở bên trong Thần La Châu, còn không sợ Quỷ Mẫu xuất quỷ nhập thần xuất hiện ở trước mặt hắn, lấy đi tính mạng hắn hay sao?
Lời Bạch Tiểu Thuần vừa nói ra, tim của mười người Bán Thần cùng với Tử Lâm Hầu trong đại điện này đều đập loạn.
Còn về phần Linh Cửu Thiên Tôn, hắn lại nheo mắt lại.
Hắn không thể không cho Bạch Tiểu Thuần nói chuyện.
Bởi vì hắn biết, có ý chỉ của Thánh Hoàng, Bạch Tiểu Thuần ở Tiên Vực thứ hai này, trên danh nghĩa có quyền lực ngang hàng với mình.
Mà hắn cũng không có hối hận với cách làm kéo Cự Quỷ Vương xuống, do đó gián tiếp khiêu khích Bạch Tiểu Thuần.
Hắn thấy, Tiên Vực thứ hai chỉ có thể có một âm thanh.
Đây cũng là ám chỉ của Thánh Hoàng.
Cho nên bất kể như thế nào, hắn cũng phải công kích danh vọng của Bạch Tiểu Thuần.
Cho dù Bạch Tiểu Thuần đã hết sức giấu mình, mỗi ngày đều chỉ tu luyện.
Nhưng đối với Linh Cửu Thiên Tôn mà nói, như vậy hiển nhiên vẫn là không đủ.
Điều hắn cần phải làm, chính là một lần gián tiếp ra tay, kéo xuống thân phận đại tôn của Cự Quỷ Vương.
Ở thời điểm Bạch Tiểu Thuần bất lực, chuyện này đưa tới ảnh hưởng sâu xa, khiến cho tất cả mọi người trong Tiên Vực thứ hai đều hiểu sâu sắc, ở đây… vẫn là chỉ có tiếng nói của một mình mình.
Nhưng hắn thừa nhận, tới trên một mức độ nào đó, hắn thực sự xem thường Thông Thiên Vương trước mắt này.
Trên thực tế, từ sau khi chuyện này truyền vào trong tai hắn, Linh Cửu Thiên Tôn đã ý thức được sự bị động.
– Những điểm đáng ngờ này, các ngươi không nhìn ra sao?
Bạch Tiểu Thuần hung hăng vỗ vào thành ghế ngồi, thần sắc nghiêm trọng, âm thanh cũng mang theo cảm giác bị áp bách mãnh liệt.
Điều này khiến cho những Bán Thần trong đại điện, mỗi người đều hít thở dồn dập.
Lời Bạch Tiểu Thuần nói không phải là sắc bén.
Nhưng lại thêm thân phận của hắn, phối hợp với tu vi của hắn, dường như lại trở thành lợi khí tuyệt thế, trực tiếp lại đánh phá thân thể của mọi người, xuyên qua linh hồn của bọn họ.
– Thành Kinh Châu ở dưới sự quản lý của mười người các ngươi, xuất hiện vấn đề lớn như vậy, lẽ nào các ngươi lại không nghĩ lại một chút!
– Hôm nay là bản tôn ở chỗ này.
Như vậy có thể tưởng tượng được thời điểm bản tôn không có ở đây, các ngươi lại xử lý mọi chuyện như thế nào.
Ta cuối cùng hỏi mười người các ngươi một câu… Các ngươi có dám lấy sinh mạng ra bảo đảm, Tử Lâm Hầu… không thông đồng với kẻ địch phản quốc hay không?
Cuối cùng, Bạch Tiểu Thuần gần như là quát hỏi, khiến cho toàn bộ đại điện nhất thời giống như có gió bão ngưng tụ.
Mười người Bán Thần này ở dưới khí thế của Bạch Tiểu Thuần, sắc mặt tái nhợt, thân thể run rẩy.
Còn có mấy người không kiên trì nổi, theo bản năng lùi lại phía sau mấy bước.
– Bạch Thiên Tôn, Tử Lâm ta trong trong sạch sạch.
Đây là có người đang nói xấu ta!
Các Bán Thần khác không dám mở miệng, lại không biết đứng ra bảo đảm cho Tử Lâm Hầu cái gì.
Nhưng lúc này cho dù bản thân Tử Lâm Hầu có áp lực lớn hơn nữa, cũng cố chịu đựng uy áp trên người Bạch Tiểu Thuần tản ra, kiên trì, ôm quyền mở miệng.
Trong lòng hắn đang thầm mắng lớn.
Nếu như trước kia hắn vẫn chỉ là nghi ngờ, như vậy hiện tại hắn đã rất xác định.
Người nói xấu mình chính là Bạch Tiểu Thuần trước mắt này.
Nhưng hết lần này tới lần khác hắn không thể đi nói ra.
Trên thực tế mọi người nơi đây, có người nào không rõ… Nhưng loại chuyện như vậy, hiểu thì hiểu, một khi nói ra, ý nghĩa đã có thể không tầm thường nữa.
Bán Thần đi chỉ trích Thiên Tôn, chuyện này một khi xuất hiện, ngay cả Linh Cửu có lẽ cũng không thể giúp được Tử Lâm Hầu.
Vì vậy… lại quyết định cuộc đối thoại này là bất bình đẳng.
– Ngươi có phải trong sạch hay không, không phải bản tôn nói là được tính.
Tất cả vẫn phải xem chứng cứ.
Nếu như đổi lại là những chuyện khác, ngược lại cũng không có vấn đề gì.
Nnhưng loại chuyện này, ngươi có chứng cứ liền lấy ra.
Không có chứng cớ… Liên quan đến thông đồng với địch phản quốc, liên quan đến mất một châu, chuyện này ngươi vẫn đi giải thích cùng Thánh Hoàng bệ hạ đi thôi!
Bạch Tiểu Thuần nhìn cũng không nhìn Tử Lâm Hầu.
Lúc nói chuyện, ánh mắt hắn trước sau nhìn Linh Cửu Thiên Tôn.
– Mất một châu ở bắc bộ, thật sự không có liên quan gì đến ta.
Đường đường là Quỷ Mẫu Thiên Tôn tự mình ra tay, một mình Bán Thần ta, làm sao có thể địch lại nổi!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1652: Mạnh Mẽ Bôi Đen (2)
Ủy khuất trong lòng Tử Lâm Hầu đã sắp bạo phát.
Lúc này tâm tình hắn khó tránh khỏi có chút kích động.
– Câm miệng!
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt.
– Ngươi không nói cái này còn tốt.
Vừa nói tới chuyện này, ta càng cảm thấy hiếu kỳ.
Vì sao Quỷ Mẫu Thiên Tôn lại có thể không có giết ngươi? Nàng vì sao không giết ngươi? Nàng vì sao lại thả ngươi rời khỏi đó? Ngươi nói ngươi không thông đồng với địch phản quốc.
Có thể.
Chứng cớ đâu?
Tử Lâm Hầu sắp phát điên rồi.
Lúc này thân thể hắn run rẩy, trán nổi gân xanh.
Hắn cảm nhận được trong mắt Bạch Tiểu Thuần có sát cơ.
Hắn cảm nhận được các Bán Thần khác ở bốn phía xung quanh xa lánh.
Hắn lo lắng đang muốn mở miệng.
Nhưng vào lúc này, Linh Cửu Thiên Tôn, trực tiếp khẽ quát một tiếng.
– Đủ rồi!
Linh Cửu Thiên Tôn cau mày, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
– Lão phu là người bảo đảm cho Tử Lâm Hầu.
Chuyện này… Thông Thiên Vương có thể thoả mãn!
Linh Cửu Thiên Tôn nheo cặp mắt lại, lạnh lùng nói.
Lời hắn vừa nói ra, Tử Lâm Hầu nhất thời kích động.
Vào giờ phút này, trong lòng hắn đều có một cảm giác nguyện ý cả cuộc đời này làm tùy tùng đi theo Linh Cửu Thiên Tôn đến cùng!
– Không hài lòng!
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt.
Mặc dù phản ứng của Linh Cửu Thiên Tôn không ở trong dự liệu của hắn.
Nhưng nếu bàn về tùy cơ ứng biến, từng trải của Bạch Tiểu Thuần trong mấy năm nay, khiến cho hắn trong nháy mắt lại một lần nữa tổ chức ngôn ngữ.
– Bản tôn không hài lòng, không phải vì cách nói của Linh Cửu Thiên Tôn, mà là vì thái độ của Linh Cửu Thiên Tôn đối với loại chuyện như vậy!
– Bản tôn không hài lòng.
Từ lúc nào Thánh Hoàng Triều ta lại có thể biến thành phương thức tất cả không nói chứng cứ, chỉ cần một câu đảm bảo, có thể hóa giải vấn đề!
– Bản tôn không hài lòng, là tín nhiệm của Linh Cửu Thiên Tôn ngươi, lẽ nào vượt lên trên an nguy của trăm triệu con dân Thánh Hoàng Triều sao?
Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên đứng dậy, âm thanh mang theo sự thương tiếc.
Mỗi một câu nói giống như thiên lôi, nổ lớn trong toàn bộ đại điện.
Những lời này nói có chính nghĩa đầy nghiêm khắc, lại lẽ thẳng khí hùng.
Những Bán Thần trong đại điện đó, mỗi một giống như lần đầu nhận thức Bạch Tiểu Thuần, bị chấn động có chút há hốc mồm.
Mặt Linh Cửu Thiên Tôn trầm như nước, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.
Hắn đang muốn mở miệng, nhưng Bạch Tiểu Thuần làm sao có thể cho hắn cơ hội nói chuyện.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần vung tay áo một cái, lại nói tiếp.
– Huống hồ chuyện này đã phát sinh.
Cho dù Linh Cửu Thiên Tôn ngươi xác định Tử Lâm Hầu không có bất kỳ vấn đề gì, nhưng huyệt trống không có gió.
Quỷ Mẫu Thiên Tôn có thể nói như thế, chuyện này có thể dâng lên phóng ba như vậy, phương diện này nhất định có vấn đề lớn!
– Linh Cửu Thiên Tôn muốn đảm bảo, được thôi.
Ngày hôm nay bản vương lại không soát hồn đối với Tử Lâm Hầu nữa.
Nhưng trước khi tất cả những điều này còn chưa được điều tra rõ ràng, vì đề phòng nếu chẳng may xảy ra, vì sự tín nhiệm do Thánh Hoàng dành cho, vì an nguy trăm triệu con dân Thánh Hoàng Triều ta, Tử Lâm Hầu này không thể lại dùng nữa.
Tạm thời giam giữ bên trong đại lao.
Chờ sau khi điều tra tra ra tất cả manh mối, lại đi định đoạt!
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên, lộ ra sự âm u lạnh lẽo.
Ở trong âm thanh vang vọng, lúc này mọi người trong đại điện tự nhiên cũng nhìn hiểu rõ ràng nhân quả sự tình trong đó.
– Đây là vì Tử Lâm Hầu cướp chức vụ đại tôn Thần La Châu của Cự Quỷ… Cho nên Bạch Tiểu Thuần này tới phản kích!
Trong đại điện, lúc này mười người Bán Thần đều vội vàng cúi đầu, sợ mình bị cuốn vào bên trong trận tranh quyền lực Thiên Tôn này.
Tuy bọn họ là người của Linh Cửu Thiên Tôn, nhưng không phải vạn bất đắc dĩ, bọn họ cũng không muốn đắc tội Bạch Tiểu Thuần.
Nếu như Bạch Tiểu Thuần là bộ dạng lúc trước, giấu mình vô cùng thì cũng thôi.
Bọn họ vẫn có sức lực đi đắc tội một chút.
Nhưng hôm nay có thể thấy, Bạch Tiểu Thuần này căn bản là một con sói đội lốt cừu.
Thủ đoạn mặc dù đơn giản thô bạo, nhưng lại trực tiếp hữu hiệu.
Quan trọng nhất, người này có thể thuyết động Quỷ Mẫu Thiên Tôn đi phối hợp như vậy.
Cho dù phản kích này quá mức trắng ra, không có bất luận kỹ năng gì, lại giống như là cầm cứt chó trong tay, không có bất kỳ sự che dấu nào, trực tiếp liền ném vào trong mặt của người khác.
Nhưng càng là loại cách làm đơn giản thô bạo này, lại càng khiến cho mọi người hãi hùng khiếp vía, không dám trêu chọc.
Tử Lâm Hầu mắt thấy tình cảnh như vậy, trong mắt nhất thời xuất hiện càng nhiều tơ máu, lại càng thêm khủng hoảng.
Hắn biết, nếu dựa theo cách nói của Bạch Tiểu Thuần, mình bị giam giữ ở bên trong đại lao.
Như vậy sợ rằng trong một khoảng thời gian ngắn, mình căn bản cũng không có khả năng được rửa hết oan khuất.
Mà một khi qua thời gian lâu dài, bên ngoài xuất hiện bất kỳ biến hóa nào, đều sẽ tạo thành ảnh hưởng đối với hắn.
Thậm chí… Trực giác của hắn nói cho hắn biết, một khi điều này trở thành sự thật, mình có tám phần mười khả năng, là vĩnh viễn sẽ không nhìn thấy lại mặt trời nữa.
– Thiên Tôn, ta là oan uổng, ta thật sự bị oan uổng!
Tử Lâm Hầu hoảng sợ.
Nếu như Bạch Tiểu Thuần sử dụng thủ đoạn tinh diệu, hắn có thể sẽ còn không khủng hoảng như vậy.
Nhưng thủ đoạn của Bạch Tiểu Thuần này lại thật sự trắng trợn ném phân chó ở trên mặt mình, che giấu cũng không thèm che giấu.
Điều này khiến cho hắn thật sự cảm thấy, Bạch Tiểu Thuần trước mắt này, chuyện gì cũng có thể làm được.
Lúc này Tử Lâm Hầu đã sợ hãi đến cực hạn.
Hắn vội vàng nhìn về phía Linh Cửu Thiên Tôn.
Trên thực tế trước đây, thời điểm Linh Cửu Thiên Tôn lệnh cho hắn đi Thần La Châu, hắn đã có lo lắng.
Hắn cố tình xin đổi tới một địa phương khác.
Nhưng tất cả những điều này đều là do Linh Cửu Thiên Tôn cố ý an bài.
Hắn cũng chỉ có thể tuân theo mệnh lệnh.
Linh Cửu Thiên Tôn nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, không nói gì.
Bạch Tiểu Thuần cũng không lên tiếng nữa.
Ánh hắn của hắn cùng Linh Cửu Thiên Tôn nhìn nhau.
Hai người trầm mặc, khiến cho toàn bộ đại điện càng tăng thêm áp lực.
Hình như có hai trận gió lốc đang cuồn cuộn nổi lên ở trên người của hai người, vô hình va chạm vào nhau.
Khó chịu chính là mười người Bán Thần đang ở chính giữa này.
Khó tiếp nhận nhất, lại là Tử Lâm Hầu.
Lần này hắn thật sự muốn khóc.
Mà trong mọi người ở tại đây, người duy nhất thoái mải, chính là Cự Quỷ Vương.
Hắn một đường nhìn Bạch Tiểu Thuần biểu diễn.
Cho đến lúc này, hắn cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1653: Giao Phong Cùng Thỏa Hiệp (1)
Điều này khiến cho hắn không thể tránh được cảm giác, lúc này Tử Lâm Hầu yếu đuối giống như con kiến hôi.
Phải biết rằng, nơi này chính là Thánh Hoàng Triều.
Phía sau Tử Lâm Hầu cũng có Thiên Tôn.
Nhưng hết lần này tới lần khác, mỗi một câu nói của Bạch Tiểu Thuần đều chiếm đạo lý.
Điều này khiến cho Linh Cửu Thiên Tôn lại không có cách nào phản bác.
Nhưng ngay thời điểm trong lòng Cự Quỷ Vương đang âm thầm đắc ý, bỗng nhiên ánh mắt Linh Cửu Thiên Tôn từ trên người Bạch Tiểu Thuần, chuyển tới trên người Cự Quỷ Vương.
– Bắt giữ có thể.
Trần Đô Tử, ngươi đi tiền nhiệm, đại tôn Thần La Châu!
Lời Linh Cửu Thiên Tôn vừa nói ra, lúc này thân thể tên béo trong mười người Bán Thần trong đại điện chợt run rẩy mạnh một chút.
Trong lòng hắn hoảng sợ giống như dâng lên sóng lớn.
Hắn thầm nghĩ thần tiên các ngươi đánh nhau, có liên quan gì đến ta… Hắn có lòng định từ chối.
Nhưng sau khi mắt nhìn thấy sắc mặt Linh Cửu Thiên Tôn này giống như sắt xanh, thân thể hắn run rẩy, chỉ có thể kiên trì ôm quyền cám ơn.
Về phần những người khác, lúc này trong lòng đều thông cảm với hắn.
Nhưng chủ ý đã định, rời xa Trần Đô Tử này.
Mà thân thể Tử Lâm Hầu lại run lên, giống như mất đi tất cả lực lượng.
Sắc mặt hắn tái nhợt, trong mắt vô thần, thân thể càng thêm run rẩy.
Chân mày Bạch Tiểu Thuần hơi nhíu lại.
Hắn thừa nhận Linh Cửu Thiên Tôn này thật có chút khó đối phó.
Người này rốt cuộc không dây dưa đối với chuyện bắt giữ Tử Lâm Hầu, mà là xác định phong tỏa ở trên người Cự Quỷ Vương.
Hiển nhiên mục đích của hắn là dự định vĩnh viễn rút đi thân phận đại tôn của Cự Quỷ Vương.
Hơn nữa nhìn bộ dạng của hắn, sợ là không bao lâu nữa, còn có thể có thủ đoạn khác đi công kích Cự Quỷ Vương.
– Lão hồ ly!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần thầm mắng một tiếng.
Hắn lại bắt đầu nói.
– Chuyện của Tử Lâm Hầu, chỉ là giam giữ còn chưa đủ.
Chuyện này liên quan đến được mất một châu, liên quan đến an nguy trăm triệu con dân của Thánh Hoàng Triều, liên quan đến sự tín nhiệm của Thánh Hoàng bệ hạ.
Vẫn là để bản tôn tự mình đi tra hỏi một hồi mới được.
– Nếu như Tử Lâm Hầu này hàm oan, bản vương cho hắn sự trong sạch.
Nhưng nếu như hắn đích xác thông đồng với địch phản quốc, bản vương tin tưởng, người này cũng không chỉ có một thân một mình.
Sau lưng của hắn nhất định còn có đồng đảng khác!
– Thánh Hoàng bệ hạ lệnh cho ta trấn thủ Tiên Vực thứ hai này, ta liền trả lại cho Thánh Hoàng bệ hạ một bầu trời Tiên Vực thứ hai trong xanh!
Bạch Tiểu Thuần vung tay áo một cái, trong mắt mang theo sự tàn nhẫn, như hổ đói rình mồi, nhìn chằm chằm vào Linh Cửu Thiên Tôn.
Giờ phút này, Tử Lâm Hầu vốn lại chuẩn bị công kích, chợt nghe được lời Bạch Tiểu Thuần nói, thân thể trực tiếp lại tê liệt xuống, trong mắt đã lộ rõ sự tuyệt vọng.
Mà tất cả những Bán Thần khác đều thi nhau kinh hãi ngừng thở.
Người người đều cảm thấy bất an.
Bọn họ tất nhiên nghe ra được sự uy hiếp của Bạch Tiểu Thuần.
Có thể nói, chỉ cần Tử Lâm Hầu ở trong tay, như vậy Bạch Tiểu Thuần muốn bắt ai, cũng có thể ném ra đại nghĩa, trực tiếp ra tay.
Cho dù là sau này bị chứng minh oan uổng, nhưng như vậy có tác dụng gì.
Thời gian đã qua không nói.
Ở trong quá trình bị giam giữ, quá nhiều bất ngờ sẽ phát sinh.
Thậm chí chuyện này đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, không nói là không tổn hao gì, nhưng cũng không chênh lệch bao nhiêu.
Hắn dù sao cũng là Thiên Tôn.
Tối đa bị trách phạt vài cái.
Hắn thừa nhận bản thân mình nhìn nhầm, Thánh Hoàng có thể làm gì được hắn… Sợ phía trên còn phải nói vài câu cố gắng tận trung với cương vị công tác.
Ngôn từ của Bạch Tiểu Thuần đã nói ra uy hiếp này một cách triệt để nhất.
Chỉ cần Linh Cửu Thiên Tôn ngươi dám động tới Cự Quỷ Vương, được, vậy Bạch Tiểu Thuần ta cũng động tới người của ngươi.
Thậm chí ta cuối cùng còn có thể đi động tới ngươi.
Cho dù tác dụng không lớn, nhưng lại có thể khiến cho ngươi phải buồn nôn.
Ta không chỉ khiến cho ngươi phải buồn nôn, ta còn đi gây tai nạn và rắc rối cho toàn bộ Tiên Vực thứ hai của ngươi, khiến cho Tiên Vực thứ hai lòng người bàng hoàng.
Dù sao bản thân ta chỉ có một mình.
Ta là Thiên Tôn.
Ở đây cũng không phải là nhà của ta.
Ngươi có thể gây khó dễ được ta sao!
Tất cả những điều này, Bạch Tiểu Thuần đều biểu lộ ra.
Linh Cửu Thiên Tôn tức tới mức toàn thân run rẩy.
Trong mắt của hắn lần đầu xuất hiện sát cơ.
Thủ đoạn của Bạch Tiểu Thuần, cùng phương thức nói xấu Tử Lâm Hầu đều giống nhau, đều là đơn giản trực tiếp, thô bạo vô cùng.
Người gây sự xuống, trắng trợn đi uy hiếp!
Nếu như đổi lại là Linh Cửu Thiên Tôn, hắn tuyệt đối sẽ không làm như vậy, mà chú ý kỹ xảo, phát huy ra vẻ đạo mạo của Thánh Hoàng Triều đến mức tận cùng.
Nhưng hôm nay đối mặt với sự thô bạo ngang ngược của Bạch Tiểu Thuần, hắn đầu tiên là trở tay không kịp.
Nhưng sau đó hắn cảm thấy vướng tay chân đến cực điểm.
Sau một lúc lâu, sát cơ trong mắt Linh Cửu Thiên Tôn được thu hồi.
Sau khi hắn hít một hơi thật sâu, hai mắt nhắm nghiền lại.
Tới khi hắn lại mở đôi mắt ra, toàn thân đã khôi phục lại sự bình tĩnh.
– Cự Quỷ đại tôn, thống trị Thần La Châu có công.
Trần Đô Tử, ngươi không có yêu cầu đi Thần La Châu?
Trong đại điện Trần Tử Đô ở giữa các Bán Thần, lúc này kích động, hoàn toàn không rầu rĩ.
Căn bản không phải hắn cố ý muốn đi.
Hắn vội vàng tiến lên ôm quyền cúi đầu thật sâu.
– Ty chức không thể so được với Cự Quỷ đạo hữu.
Bất kể là về tài đức, tu vi, thống trị châu vụ v.v, tất cả cũng không bằng.
Ty chức nguyện buông tha chức vụ đại tôn.
Phóng tầm mắt ra toàn bộ Tiên Vực thứ hai ta, duy nhất chỉ có một mình Cự Quỷ đạo hữu là có tư cách này.
Các Bán Thần khác đều ý thức được Linh Cửu Thiên Tôn đã quyết định lui bước.
Bọn họ lập tức tiến lên, đều mở miệng nói.
– Thần La Châu không thể một ngày không có Cự Quỷ đạo hữu!
– Mong hai vị Thiên Tôn cho phép, Cự Quỷ đạo hữu mới là người thích hợp nhất để lựa chọn!
– Thiên Tôn anh minh.
Cự Quỷ đạo hữu là nhân tài rất hiếm thấy của Thánh Hoàng Triều.
Tất nhiên chọn hắn mới phải!
Theo lời nói của mọi người, Linh Cửu Thiên Tôn gật đầu.
– Chuẩn!
Một câu nói ra, chức vụ đại tôn Thần La Châu của Cự Quỷ Vương lại trở về.
Nhưng hắn lại không có gì vui sướng.
Thật ra, lần này hắn tận mắt nhìn thấy được sự giao phong, ý nghĩ Bạch Tiểu Thuần ở Tiên Vực thứ hai này, sẽ muốn khiêm tốn, không khỏi tan vỡ.
Tiếp theo… Vô cùng có khả năng sẽ là thời kỳ quyết liệt!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1654: Giao Phong Cùng Thỏa Hiệp (2)
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần thầm rùng mình.
Nếu như Linh Cửu Thiên Tôn này tức giận, Bạch Tiểu Thuần sẽ không lo lắng.
Nhưng mắt nhìn đối phương lại có thể nhanh chóng bình thường trở lại như vậy, lúc này mới khiến cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy người này thâm độc, khó đối phó.
Chỉ có điều, nếu chuyện này đã có kết luận, Bạch Tiểu Thuần cũng không hối hận về cách làm của mình.
Chỉ là sau khi hắn nhìn những Bán Thần cùng với Tử Lâm Hầu trên đại điện một chút, bỗng nhiên trên mặt lộ ra vẻ tươi cười.
– Vừa rồi bản vương suy nghĩ một chút.
Tử Lâm Hầu lập được công lớn cho Thánh Hoàng Triều ta, làm sao có thể vì một chút chuyện nhỏ như thế, lại khiến cho hắn lạnh tâm được.
Tử Lâm Hầu, bản vương tin tưởng ngươi là bị bêu xấu!
Lời nói của Bạch Tiểu Thuần vang vọng ở trên đại điện.
Trong lòng những Bán Thần đó đều thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cách làm của Bạch Tiểu Thuần thật sự khiến cho bọn họ đột nhiên cảm giác được, Thông Thiên Vương này, cũng không phải là hạng người không thể khai thông, lại cũng không phải là muốn đẩy người khác vào chỗ chết.
Mà kích động nhất, chính là Tử Lâm Hầu.
Lúc này trong lòng hắn vừa kích động lại vừa phức tạp.
Sau khi trải qua biến đổi bất ngờ của ngày hôm nay, hắn đối với Linh Cửu Thiên Tôn đã có oán khí.
Đối với Bạch Tiểu Thuần này, ngoài cay đắng ra, phần nhiều lại là sự kính nể.
Lúc này hắn vội vàng đứng dậy, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần rất cung kính ôm quyền cúi đầu thật sâu.
Tất cả những điều này đều bị Linh Cửu Thiên Tôn nhìn vào trong mắt.
Trong mắt của hắn lại nổi lên sự thâm trầm.
Giống như Bạch Tiểu Thuần cảm thấy Linh Cửu Thiên Tôn này là cáo già.
Ở trong mắt Linh Cửu Thiên Tôn, Bạch Tiểu Thuần này cũng là một hạng người khó chơi.
Lần này hai người mặc dù không hoàn toàn xé rách mặt, nhưng hai bên đều đã hiểu rõ, mâu thuẫn giữa hai người đã bị xé ra.
Sau này rất có khả năng, sẽ đưa tới tranh đấu mới.
Linh Cửu Thiên Tôn thu hồi ánh mắt, thân thể thoáng một cái, rời đi trước.
Lúc này trên mặt Bạch Tiểu Thuần cũng không còn vẻ nghiêm túc, mà là hiện lên sự tươi cười.
Sau khi hắn hướng về phía các vị Bán Thần trong đại điện lên tiếng chào hỏi, liền dẫn theo Cự Quỷ Vương rời khỏi nơi đây, trở lại bên trong phủ đệ.
Sau khi trở lại chỗ ở, Cự Quỷ Vương mới thở phào.
Lúc nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, hắn đã vui lòng phục tùng.
Bạch Tiểu Thuần vốn định giữ Cự Quỷ Vương ở lại thêm vài ngày, nhưng Cự Quỷ Vương sốt ruột chạy về Thần La Châu.
Hắn thật sự lo lắng mình rời đi lâu, bên trong Thần La Châu sẽ xảy ra vấn đề.
Trước khi đi, Cự Quỷ Vương mang theo sự vui mừng, tiến lên ôm Bạch Tiểu Thuần một chút.
– Tiểu Thuần, ngươi thật sự… đã lớn lên.
Mang theo sự xúc động, Cự Quỷ Vương giống như đã hết lo lắng, ngửa mặt lên trời cười.
Sau đó hắn xoay người hóa thành cầu vồng, lao thẳng đến truyền tống trận của thành Kinh Châu.
Bạch Tiểu Thuần nhìn theo bóng lưng của Cự Quỷ Vương.
Rõ ràng ở trên người đối phương, Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được một tia già nua.
Trong lòng hắn cũng có phần thổn thức.
Trong đầu hắn không khỏi hiện ra cảnh tượng ở Cự Quỷ Thành năm đó.
Hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần mới xoay người trở lại bên trong phủ đệ, tiếp tục ngồi khoanh chân ở trong mật thất, lấy ra lệnh bài của quạt tàn.
Hắn đã nghiên cứu lệnh bài này rất lâu, nhưng ngoại trừ hắn hấp thu đối với khí tức bên ngoài ra, lại không có thu hoạch nào khác.
– Khí tức bên trong, hình như càng ngày càng ít.
Nhưng lệnh bài cùng cây quạt kia, rốt cuộc là quan hệ như thế nào?
Bạch Tiểu Thuần có chút đau đầu.
Sau khi suy nghĩ một chút, hắn chỉ có thể tiếp tục tu luyện.
Trên thực tế ở dưới khí tức lệnh bài kia trợ giúp, ở dưới vô số tiên đan tiên thảo tẩm bổ, tu vi của Bạch Tiểu Thuần đã không còn chỉ là thời điểm mới vừa tiến vào Thiên Tôn nữa.
Lúc này hắn đã sắp đạt được Thiên Tôn sơ kỳ đỉnh phong.
Mà sở dĩ tốc độ như vậy, trọng điểm của phương diện này, chính là khí tức kỳ lạ bên trong lệnh bài này!
Thời gian ngày lại ngày trôi qua.
Chuyện liên quan tới Tử Lâm Hầu cùng Cự Quỷ Vương, ở bên trong thành Kinh Châu này không dâng lên sóng gió gì, rất nhanh lại được dẹp loạn.
Thậm chí cũng không có mấy người biết, một thời gian trước Cự Quỷ Vương đã từng bị lấy xuống chức vụ đại tôn.
Cho dù là những lời đồn về Tử Lâm Hầu, cũng rất nhanh lại tiêu tan.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần cùng Linh Cửu Thiên Tôn đạt được sự nhất trí, toàn bộ lực lượng Tiên Vực thứ hai bên trong Thánh Hoàng Triều đều đang phát động, khiến hco ảnh hưởng về chuyện này hoàn toàn biến mất.
Người ở bên ngoài chỉ thấy, Tiên Vực thứ hai hình như là một mảnh yên lành.
Nhưng chỉ có đại tôn các châu cùng với mười vị Bán Thần bên trong thành Kinh Châu này, mới biết được rõ ràng, ở dưới sự bình yên này che giấu một phong ba bão táp thế nào.
Trung tâm của trận phong ba bão táp này chính là Bạch Tiểu Thuần cùng Linh Cửu Thiên Tôn.
Lúc mọi người nhìn lại, hai người này căn bản là hai vị thần chỉ.
Nọn họ không hợp nhau, tiến tới sẽ hình thành bạo phát, khiến cho trong lòng tất cả mọi người đều chấn động khủng khiếp.
Không ai có thể biết được, trận phong ba bão táp hung bạo này khi nào sẽ nổ tung ra.
Có thể là rất nhanh sẽ xảy ra.
Có thể còn cần một ít thời gian nữa.
Bhưng bọn họ hiểu sâu sắc một điều.
Bạo phát… là chuyện nhất định sẽ xảy ra!
Ở trong sự đè nén này, hễ là người biết tới sự mâu thuẫn giữa Bạch Tiểu Thuần cùng Linh Cửu Thiên Tôn, bình thường đều cực kỳ cẩn thận.
Cẩn thận tới từng li từng tí một.
Bọn họ đều sợ mình sơ ý một chút, trở thành mồi dẫn lửa cho kíp nổ của hai đại Thiên Tôn này.
Đồng thời, ở trong mâu thuẫn giữa Bạch Tiểu Thuần cùng Linh Cửu Thiên Tôn, từ phần nhỏ người truyền ra, thời điểm trong lòng người hoảng loạn, ở bên trong thành Kinh Châu này có một lão nhân, trước sau đang quan tâm tất cả những điều này.
Lão già này bình thường toàn thân thích mặc trường bào màu xanh, ngồi ở lầu hai của một chỗ khách sạn, bên cạnh bàn sát cửa sổ nhìn xuống đường.
Mỗi ngày, sáng sớm hắn đã đến, ở nơi đó uống rượu, nhìn bầu trời bên ngoài.
Không có ai biết người này tên gọi là gì.
Nhưng từ trên người hắn lộ ra một sự thản nhiên.
Có thể mơ hồ nhìn ra, tu vi của người này dường như rất không tầm thường.
Mà trong mắt hắn có ánh sáng nhìn xa trông rộng, cũng khiến cho tất cả những người muốn thử xem hắn có mục đích riêng gì, đều phải buông tha.
Thật ra ánh mắt của lão nhân này nhìn như bình tĩnh, nhưng âm thầm che giấu sự sắc bén, giống như có thể nhìn thấu lòng người.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1655: Gặp Lại Đại Thiên Sư
Đây tuyệt đối không phải là tu sĩ tầm thường có thể có được.
Đây tất nhiên là một người nắm giữ quyền thế vô thượng lâu ngày, mới có thể dưỡng thành khí thế như vậy.
Hắn… chính là Đại Thiên Sư!
Ban đầu hắn chuẩn bị đi tìm Cự Quỷ Vương.
Mà sau khi hắn đến Thần La Châu, hắn lại phát hiện Cự Quỷ Vương đã không còn là đại tôn nữa.
Lúc này hắn mới đi tới thành Kinh Châu.
Mặc dù hắn không phải tận mắt nhìn thấy được cảnh tượng Bạch Tiểu Thuần phản kích, nhưng hắn thông qua manh mối, thông qua việc Cự Quỷ Vương phục hồi chức quan, thông qua vẻ ảm đạm của Tử Lâm Hầu, cơ bản đã đoán được tất cả mọi chuyện.
Đối với thủ đoạn của Bạch Tiểu Thuần, hắn tuy có chút dở khóc dở cười, nhưng sâu bên trong lòng hắn vẫn có chút xúc động.
Thật ra, ở trong lòng của hắn, thiên phú của Bạch Tiểu Thuần ở trên phương diện quyền mưu này lại có chút năng lực.
Hiện tại bên ngoài mặc dù nhìn như một mảnh yên tĩnh, vừa vặn hắn đã từng là Đại Thiên Sư của Khôi Hoàng Triều, hắn làm sao có thể lại không nhìn ra phong ba bão táp ở dưới sự bình yên này.
Cho nên hắn không lại đi tìm Cự Quỷ Vương nữa, mà ở tại bên trong thành Kinh Châu, ở chỗ này, cùng lúc quan sát Bạch Tiểu Thuần, cùng lúc lại quan sát toàn bộ thành Kinh Châu, vùng đất trung tâm quyền lực của Tiên Vực thứ hai này.
Cho đến buổi trưa ngày hôm nay, Đại Thiên Sư ngồi ở trong khách sạn, nhẹ nhàng đặt chén rượu trong tay xuống, trong mắt chậm rãi hiện lên một tia tinh quang.
– Thời gian cũng không còn nhiều lắm…
Trong tiếng thì thào, Đại Thiên Sư đứng lên, rời khỏi khách sạn sau, lao thẳng đến phủ đệ của Bạch Tiểu Thuần!
Hôm nay, Bạch Tiểu Thuần không có đi quan tâm tới tất cả mọi chuyện ở bên ngoài.
Hắn gần như đặt tất cả tinh lực ở trong việc nghiên cứu lệnh bài của cái quạt tàn này.
Theo tu luyện, khí tức bên trong lệnh bài kia càng ngày càng ít.
Nhưng sau đó, bên trong lệnh bài lại dâng lên một tia lực hút.
Lực hút này không có cách nào chấn động vật thể bên ngoài.
Chỉ là Bạch Tiểu Thuần thuần túy cảm giác được.
Điểm này khiến cho tâm thần hắn chấn động.
Hắn còn phát giác lệnh bài kia, có thể thật sự chính là vật mấu chốt để mở ra cây quạt.
Cho nên ở trên phương diện nghiên cứu, hắn lại càng thêm nghiêm túc.
Cũng chính là vào lúc này, hắn cảm nhận được ở bên ngoài phủ đệ, có người tận lực tản ra một luồng khí tức khiến cho hắn cảm thấy quen thuộc.
Khí tức này bị Bạch Tiểu Thuần phát giác.
Trong chớp mắt, Bạch Tiểu Thuần chợt mở mắt ra.
– Đại Thiên Sư?
Bạch Tiểu Thuần sửng sốt.
Nếu như nói trong vô số người ở thế giới Thông Thiên, người canh giữ lăng mộ siêu nhiên, Thông Thiên đạo nhân lạnh lùng tàn khốc, những người này đều là nhân vật lớn khiến cho Bạch Tiểu Thuần có ấn tượng sâu sắc.
Như vậy phong thái kiêu hùng của Đại Thiên Sư này gần với Thông Thiên đạo nhân, cũng khiến cho Bạch Tiểu Thuần có ấn tượng sâu đậm.
Dù sao người này cũng là người khi Khôi Hoàng cũng mất quyền lực, vẫn áp chế được bốn vị Thiên Vương giống như Cự Quỷ Vương, khiến cho bốn người mặc dù đều được thả ra ngoài, nhưng lại vì các loại nguyên nhân, cũng chỉ có thể đoàn kết ở bốn phía xung quanh Đại Thiên Sư.
Có thể chế tạo toàn bộ Man Hoang, giống như sắt thông, duy trì chiến tranh cùng bốn mạch dưới quyền của Thông Thiên đạo nhân, lại giằng co rất nhiều năm.
Phương diện này tuy có nguyên nhân từ người canh giữ lăng mộ, nhưng cũng chính bởi vì người canh giữ lăng mộ tồn tại, khiến cho sự rực rỡ của Đại Thiên Sư tự nhiên bị che giấu hơn phân nửa.
Mà người như vậy, bất luận là ở thế giới Thông Thiên, hay ở trong Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, tất nhiên đều sẽ không bình thường.
Nếu như hắn đầu nhập vào Thánh Hoàng, sợ rằng đối với Thánh Hoàng mà nói, ý nghĩa của hắn có thể không bằng Bạch Tiểu Thuần, nhưng giá trị to lớn, tất nhiên là kinh người.
Thậm chí nếu như Đại Thiên Sư đồng ý chôn xuống quyết tâm, như vậy ở bên trong triều đình Thánh Hoàng Triều, cũng có thể dâng lên phong vân.
Đồng thời, ở Tà Hoàng Triều cũng như vậy.
Nhưng hôm nay, khí tức của đối phương lại có thể xuất hiện ở bên ngoài phủ đệ của mình.
Điều này đã chứng tỏ rất rõ ràng, Đại Thiên Sư này chính là Bán Thần đỉnh phong.
Mấy năm nay, ở Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, không biết có cơ duyên tạo hóa gì, ở trên phương diện thu lại khí tức, rốt cuộc làm được tới mức Thiên Tôn không chủ động, lại có thể không có cách nào phát giác ra được.
Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần càng kinh ngạc hơn.
Lúc này ngay cả tâm tư nghiên cứu lệnh bài cũng ít đi.
Thân thể hắn thoáng một cái, trong nháy mắt biến mất.
Thời điểm xuất hiện… Thình lình ở bên ngoài phủ đệ!
Bạch Tiểu Thuần thấy được lúc này Đại Thiên Sư đứng ở nơi đó, toàn thân mặc trường bào màu xanh, thân thể cao ngất, trong sự tang thương lại mang theo vẻ nhìn xa trông rộng!
Đại Thiên Sư già, tóc hoa râm, lại giống như lão nhân bình thường.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần hiện thân, hắn ngẩng đầu, khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười.
– Bái kiến, Thiên Tôn.
Đại Thiên Sư cũng không lấy ra phong thái lúc ở Man Hoang, cũng không có cảm thấy bái kiến về phía Bạch Tiểu Thuần cần điều chỉnh tâm lý thế nào cho thích hợp.
Trên thực tế, lúc đầu ở trong Khôi Hoàng Thành, Bạch Tiểu Thuần xuất hiện giống như Khôi Tổ, đã khiến cho hắn thấy rõ thân phận của mình.
Hiện tại ở Tiên Vực của Vĩnh Hằng này, Bạch Tiểu Thuần thăng cấp Thiên Tôn.
Tất cả những điều này, càng làm cho Đại Thiên Sư hiểu rõ sâu sắc, mình cần dùng thái độ gì, tới đối mặt với Bạch Tiểu Thuần.
– Đại Thiên Sư!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần dâng lên niềm vui bất ngờ.
Hắn tiến lên kéo Đại Thiên Sư lại, nụ cười trên mặt tràn ngập vẻ chân thành.
– Không dám nhận.
Thiên Tôn vẫn gọi lão hủ… Tư Đồ là được.
Đại Thiên Sư lắc đầu, thần sắc mang theo sự thổn thức cùng cảm thán.
– Tên gì không quan trọng.
Đại Thiên Sư, mau mời!
Bạch Tiểu Thuần cười ha ha một tiếng, không có lưu tâm tới xưng hô cái gì cả, lôi kéo Đại Thiên Sư tiến vào bên trong phủ đệ.
Dọc đường đi, nụ cười trên mặt Đại Thiên Sư đầy vẻ ôn hòa, nhìn bốn phía xung quanh.
Mãi cho tới khi tiến vào đại điện trong phủ đệ, hắn nhìn vẻ xa hoa nơi đây, lại nhìn trên người Bạch Tiểu Thuần bất luận là tu vi hay khí chất đều có biến hóa về chất.
Hắn than thở thêm vài tiếng.
Mơ hồ, bóng dáng một người thận trọng đưa ra ít độc kế ở trong đầu hắn trước đây, từ từ phai nhạt.
Thay vào đó, lại là Bạch Tiểu Thuần trước mắt này, khiến trong lòng hắn tràn đầy sự tán thưởng.
Thậm chí hắn nguyện ý buông tha vinh hoa dễ như trở bàn tay, cam tâm đi giúp đỡ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)


![[Thiên Tai] Ta Tích Trữ Kho Lương Thực Toàn Thiên Hạ Cứu Cả Hầu Phủ [Thiên Tai] Ta Tích Trữ Kho Lương Thực Toàn Thiên Hạ Cứu Cả Hầu Phủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Thien-Tai-Ta-Tich-Tru-Kho-Luong-Thuc-Toan-Thien-Ha-Cuu-Hau-Phu-Audio.jpg)
![[Dịch] Chưởng Môn Sư Thúc Không Phải Phàm Nhân [Dịch] Chưởng Môn Sư Thúc Không Phải Phàm Nhân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Chuong-Mon-Su-Thuc-Khong-Phai-Pham-Nhan-Audio-Truyen.jpg)




