Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 319 : Còn Có Ngó Sen. (c1591-c1595)
❮ sautiếp ❯Chương 1591: Còn Có Ngó Sen.
Sợ là cả bên trong Thánh Hoàng Thành, người ngoài mặt nổi có thể động tới hắn, chỉ có một không hai có hai.
Chỉ sợ xem như là Thánh Hoàng, e ngại đối với Bạch Tiểu Thuần cũng sẽ càng nhiều hơn một chút.
Về điểm này từ trên sắc phong trước đó, mọi người có thể nhìn thấy được một chút.
Sự thực cũng đúng là như thế.
Trong chớp mắt vừa rồi này, khi mắt nhìn thấy những đài sen trống rỗng, mục tiêu đầu tiên xác trong lòng Thánh Hoàng xác định, chính là Bạch Tiểu Thuần.
Nếu không phải hắn nhận ra thân phận của con rùa đen nhỏ, sợ là đã lập tức trấn áp Bạch Tiểu Thuần.
Thật sự nhẫn nại của hắn đã đến cực hạn.
Từ trước tới nay chưa từng bất kỳ một tu sĩ nào, dám ở Thánh Hoàng Thành làm ra chuyện lớn như vậy.
Nhưng hết lần này tới lần khác lai lịch của con rùa đen nhỏ quá lớn.
Nhất là trong truyền thuyết, rùa Vĩnh Hằng cam tâm tình nguyện ở bên cạnh, có thể khiến cho tu sĩ nắm giữ đối với niệm lực, vượt qua mức người bình thường suy nghĩ.
Đối với Thánh Hoàng mà nói, một chút tác dụng này còn lớn hơn nữa.
Thậm chí có thể nói, đối với chuyện hắn đột phá Thái Cổ, cũng có trình độ thúc đẩy nhất định.
Cho nên tim Thánh Hoàng cũng đập rộn lên, vô cùng vui mừng bất ngờ.
Mà con rùa đen nhỏ nói ra những lời lẽ này, những người khác vì nắm giữ tin tức không nhiều lắm, hiểu cũng sẽ không giống như nhau.
Nhưng đối với Thánh Hoàng mà nói, hắn hiển nhiên là nghe được chân ý của phương diện này.
Đây là rùa Vĩnh Hằng của Bạch Tiểu Thuần!
Mà một khi rùa Vĩnh Hằng nhận chủ, trong thời gian ngắn cũng sẽ không thay đổi.
Cho dù giết chết Bạch Tiểu Thuần cũng không có tác dụng, ngược lại sẽ khiến rùa Vĩnh Hằng thù địch.
Có thể khiến cho rùa Vĩnh Hằng cam tâm tình nguyện ở lại Thánh Hoàng Thành, biện pháp tốt nhất, chính là… thu được sự đồng ý của Bạch Tiểu Thuần!
Ở trong mắt Thánh Hoàng, mỗi người đều có giá trị của hắn.
Thiên Tôn như vậy, Bán Thần cũng vậy.
Trước đó, Bạch Tiểu Thuần vì thân phận thế giới Thông Thiên của hắn, cho nên giá trị từ trình độ nào đó, cũng không chênh lệch so với Thiên Tôn là bao nhiêu.
Nhưng hôm nay, sau khi lại thêm rùa Vĩnh Hằng, giá trị to lớn của Bạch Tiểu Thuần, đã đến mức độ khiến cho Thánh Hoàng cũng cực kỳ e ngại.
Những tâm tư này của hắn, mặc dù quyền quý của Thánh Hoàng Thành không hoàn toàn hiểu rõ, lại có thể đoán ra được bảy tám.
Lúc này bọn họ cũng chỉ có thể bất đắc dĩ.
– Gia hỏa đáng chết này, ăn nhiều Thiên Long Ngư như vậy, lại ăn nhiều hạt sen như vậy, vẫn có thể còn sống tốt!
– Đây là một tai họa.
Thiên Long Ngư bị hắn đạp hỏng.
Thánh Hoàng Thành thiếu chút nữa bị hắn làm hỏng.
Hạt sen cũng gần như không còn.
Đồng mưu với hắn, lại còn thành thánh quy!
– Trước đây không nên để cho hắn ở lại Thánh Hoàng Thành!
Nhìn theo bóng lưng của Bạch Tiểu Thuần, trong lòng mọi người đều ủy khuất.
Mỗi một người đều lần lượt rời đi.
Rất nhanh, trên toàn bộ quảng trường chỉ còn lại một người, ngơ ngác đứng ở nơi đó.
Người này chính là vị Lưu Thiên Hầu kia.
Lúc này hắn đã không chỉ là buồn bực, mà có chút mất hồn mất vía.
Trước khí thế năm trăm tội lớn dâng lên, hóa thành lời nói, không đợi nói xong, đã bị tiếng cười của Thánh Hoàng cắt ngang.
Sau đó lại phát sinh một loạt chuyện, càng làm cho hắn hoàn toàn há hốc mồm.
– Năm đó cũng như vậy…
Thân thể Lưu Thiên Hầu run rẩy, bóng người hiu quạnh vô cùng…
Thời gian nửa tháng rất nhanh đã trôi qua.
Phong ba hạt sen ở bên trong Thánh Hoàng Thành này đã tiêu tan.
Nhưng ít đi những hạt sen đó, khiến cho Thánh Hoàng Triều lần này không có người nào có thể lấy được.
Chuyện này ảnh hưởng không nhỏ.
Dần dần đã khuếch tán tới bên trong hai Tiên Vực lớn của Thánh Hoàng Triều.
Chỉ có điều so sánh với việc này, sắc phong thánh quy mới là chuyện lớn chấn động toàn bộ Thánh Hoàng Triều.
Thậm chí Tà Hoàng Triều cũng chấn động không dừng.
Về phần Bạch Tiểu Thuầ.
Trong nửa tháng này hắn cũng khó có được sự yên tĩnh trở lại.
Hắn một lần cũng không có ra ngoài, cả ngày khoanh chân ngồi tĩnh tọa.
Sau khi ăn từng viên hạt sen cùng tiên đan xong, tu vi của hắn càng ngày càng tăng!
Mặc dù còn không có đột phá trở thành Thiên Tôn, nhưng dĩ nhiên khoảng cách cũng càng lúc càng gần.
Chỉ có điều đến lúc này, ngay cả hạt sen cùng tiên đan cũng đã dần dần mất đi hiệu quả.
Tu vi của Bạch Tiểu Thuần dừng lại ở đại viên mãn đỉnh phong.
Dường như phía trước có một tầng vách ngăn không nhìn thấy được, khó có thể phá tan.
– Chỉ thiếu chút nữa…
Bạch Tiểu Thuần có chút buồn bực.
Hắn biết biện pháp giải quyết, hoặc chính là dựa vào thời gian, từ từ hao mòn vách ngăn, dần dần đột phá.
Hoặc chính là cần phải có tiên vật mạnh hơn nữa, không ngừng nỗ lực cho đến lúc phá được vách ngăn.
Cùng lúc đó, con rùa đen nhỏ nhận sự chú ý của mọi người, trong nửa tháng này có thể nói là phong sinh thủy khởi.
Thánh Hoàng tất nhiên sẽ không làm khó nó, chỉ yêu cầu mỗi ngày hai canh giờ, ở bên cạnh Thánh Hoàng trong lúc tu luyện.
Những thời điểm khác, hắn không hạn chế con rùa đen nhỏ ra vào.
Mà ở bên trong Thánh Hoàng Thành, con rùa đen nhỏ an toàn không cần lo lắng.
Điều này khiến cho con rùa đen nhỏ có thể nói là muốn gió được gió, muốn mưa được mưa.
Cho dù nó muốn ăn Thiên Long Ngư, cũng không có người dám quản…
Về phần hạt sen… lại phải nhìn tâm tình của con rùa đen nhỏ.
Nó cũng đi tìm Bạch Tiểu Thuần.
Đối với chuyện lúc trước, một người một quy tùy ý nói chuyện.
Sau đó, Bạch Tiểu Thuần lại hiểu rõ ràng tất cả.
Trong lòng nói không hâm mộ chính là không thể.
Nhất là mỗi lần con rùa đen nhỏ đến, vỏ rùa cũng đều càng sáng rỡ.
Hiển nhiên nó là ăn rất tốt…
Càng khoa trương hơn, là con rùa đen nhỏ cũng mập lên…
– Ai, thật là không có biện pháp.
Tiểu Thuần Tử à, ngươi cũng không biết, ta mỗi một ngày đều khổ cực.
– Nhiều tiên đan như vậy, ta cũng ăn đến phát ngấy.
Nhưng lão gia hỏa Thánh Hoàng kia, hết lần này tới lần khác cứ muốn cho ta.
Còn có Thiên Tôn kia tên cái gì Trần Tô, cũng như vậy.
– Nhất là Cổ Thiên Quân.
Thật là quá đáng.
Ngươi còn không biết đâu.
Hắn lại có thể tìm cho ta một đám mẫu quy.
Những con mẫu quy này, mỗi một con đều không biết xấu hổ, nối đuôi nhau muốn đẻ trứng cho ta!
– Thật là phiền não.
Con rùa đen nhỏ thở dài một tiếng, bộ dạng rất bất đắc dĩ.
Nhưng trong thần sắc hắn lại không che giấu được được sự đắc ý cùng khoe khoang.
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy rõ ràng tất cả.
Mặc dù mỗi lần còn rùa nhỏ đến, đều sẽ mang cho Bạch Tiểu Thuần không ít tiên đan.
Nhưng những thứ này đối với tu vi Bạch Tiểu Thuần đã đến Bán Thần đại viên mãn mà nói, cũng không đủ để phá tan vách ngăn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1592: Hoa Sen Ủ Rũ. (1)
Mà tiên vật có thể phá tan vách ngăn, chỉ sợ xem như là ở trên đại lục Vĩnh Hằng, cũng không nhiều.
Nếu không, Thánh Hoàng Triều cũng không có khả năng chỉ có bốn vị Thiên Tôn.
Nhìn dáng vẻ đắc ý của con rùa đen nhỏ này, Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, sau đó nhìn xung quanh một chút, bỗng nhiên nhỏ giọng mở miệng.
– Con rùa đen nhỏ, ngươi xem long ngư có thể ăn, hạt sen cũng có thể ăn.
Sau khi ăn tất cả những thứ đại bổ như vậy, ngươi nói những ngó sen ở dưới đáy thiên trì… có phải cũng có thể ăn được hay không?
– Củ sen!
Mắt Con rùa đen nhỏ nhất thời sáng lên.
– Thứ đó đoán chừng là thuốc bổ lớn nhất!
Bạch Tiểu Thuần vội vàng nói, thậm chí còn liếm môi một cái.
– Nếu không, ngươi xuống ngậm một cây về, hai chúng ta nếm thử?
Hơi thở của con rùa đen nhỏ có chút dồn dập, trong lòng suy nghĩ trước đó chỉ lo ăn hạt sen, quả thực chưa ăn qua củ sen ở dưới thiên trì này, vì vậy cũng tâm động.
Bạch Tiểu Thuần mắt thấy như vậy, vội vàng nhân lúc còn nóng rèn sắt, cùng con rùa đen nhỏ thương lượng chuyện chia của.
– Năm năm không được.
Chín một!
Con rùa đen nhỏ trừng mắt, Bạch Tiểu Thuần thở dài.
– Con rùa đen nhỏ.
Chúng ta quen biết đã nhiều năm như vậy.
Từ Huyết Khê Tông một đường đến Nghịch Hà Tông, Man Hoang, thậm chí đại lục Vĩnh Hằng, đều là chúng ta gắn bó như mạng, làm bạn với nhau.
Có thể nói ngươi chính là người thân của ta.
Ngươi ăn mấy vạn hạt sen ta cũng không nói gì.
Hiện tại tu vi của ta đang sắp đột phá.
Ngươi làm sao có thể nhẫn tâm.
Cần gì phải như vậy.
Bạch Tiểu Thuần nói, vành mắt có chút đỏ lên.
Hắn chớp mắt, nhìn về phía con rùa đen nhỏ, mơ hồ hình như có chút đau lòng.
Lời nói này, ánh mắt này, con rùa đen nhỏ vẫn là lần đầu nghe được nhìn thấy được từ chỗ của Bạch Tiểu Thuần.
Nó cũng sửng sốt một chút, trong lòng không khỏi dâng lên xúc động cùng hồi ức.
Sau một lúc lâu, con rùa đen nhỏ thở dài một tiếng.
– Mà thôi mà thôi.
Vẫn là chín một.
Ngươi chín, ta một! Trước khi ngươi đột phá, ta không lén ăn nữa!
Con rùa đen nhỏ cũng cảm thấy có chút thương cảm.
Sau khi nói xong, thân thể thoáng một cái, lao thẳng đến thiên trì.
Mắt thấy con rùa đen nhỏ đi, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời sáng lên.
– Ban đầu đi đối phó với con rùa đen nhỏ này, nên dùng biện pháp này!
Lấy tốc độ của con rùa đen nhỏ, lại thêm địa vị của hắn ở Thánh Hoàng Triều, cho dù là Thánh Hoàng, trừ phi là thần thức tản ra, nếu không cũng rất khó tìm thấy được tung tích của con rùa đen nhỏ.
Lúc này không nói là thần không biết quỷ không hay, nhưng cũng không chênh lệch là bao nhiêu.
Trong lúc không có ai chú ý, con rùa đen nhỏ đã chui vào trong thiên trì.
Mục tiêu chính là những củ sen trong thiên trì này!
Toàn bộ thiên trì, củ sen rất nhiều, làm rễ của hoa sen.
Tác dụng của nó ở bên trên là chống đỡ cuống lá cùng lá sen, dưới lại thu nạp linh lực trong thiên trì, khiến cho hoa lá tươi tốt trường tồn Hơn phân nửa của nó ở bên trong lớp bùn dưới đáy nước, phần lộ ra bên ngoài, chập chờn lưu chuyển.
Con rùa đen nhỏ không cần tìm kiếm, liền trực tiếp chui vào bên trong nước bùn.
Không bao lâu, nó liền ngậm một mảng củ sen lớn dài chừng mấy trượng, lao thẳng đến mặt nước.
Cũng không biết làm thế nào, lúc con rùa đen nhỏ lao ra khỏi mặt nước củ sen dài mấy trượng đã biến mất.
Lúc này đã hoàng hôn.
Mặc dù bên trong Thánh Hoàng Thành có không ít người đi lại, nhưng không có ai lưu ý tới bóng dáng của con rùa đen nhỏ.
Rất nhanh, khi con rùa đen nhỏ trở lại phúc địa của Bạch Tiểu Thuần, toàn bộ quá trình không quá một nén nhang.
Gần như khi con rùa đen nhỏ phát ra một tiếng động, xuất hiện ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần đang ngồi tĩnh tọa, lập tức mở hai mắt ra, trong mắt lộ ra vẻ chờ mong.
– Thành công không?
– Cái đó còn cần phải nói sao? Quy gia đã ra tay, làm sao có thể thất bại!
Con rùa đen nhỏ vô cùng đắc ý, lắc một cái.
Củ sen dài mấy trượng này lại trực tiếp xuất hiện ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
Củ sen vừa xuất hiện, lập tức liền có mùi thơm ngát khuếch tán ra.
Bạch Tiểu Thuần ngửi một cái, tinh thần liền chấn động.
Hắn lập tức lại cảm nhận được linh khí ẩn chứa bên trong vật ấy so với Thiên Long Ngư cùng với hạt sen, còn cao hơn rất nhiều.
Dù sao… Đây chính là củ của hoa.
Trong sự hưng phấn, Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập.
Hắn chợt tiến lên bắt lại.
Hắn vung tay phải lên, loại bỏ lớp bùn trên củ sen này, sau đó mở cái miệng lớn ra, trực tiếp gặm lấy.
Một tiếng răng rắc, hắn đã cắn xuống một khối lớn.
Trong miệng có vị ngọt, còn có dính sợi tơi, mùi ngon, khiến cho mắt Bạch Tiểu Thuần càng sáng hơn.
Nhất là hắn cảm nhận được, sau khi ăn một miếng này, từ trong cơ thể dâng lên nhiệt lưu.
Bạch Tiểu Thuần càng kích động nhiều hơn.
– Mà thôi.
Lần này Quy gia nhà ngươi cũng không cùng ngươi cướp.
Nhìn dáng vẻ hưng phấn này của Bạch Tiểu Thuần, con rùa đen nhỏ vội ho một tiếng.
Trước đó ở dưới đáy bùn, nó cũng ăn trộm một ít.
Lúc này nói xong, thân thể nó thoáng một cái rời khỏi phúc địa của Bạch Tiểu Thuần, lại chui vào trong thiên trì.
Mắt thấy con rùa đen nhỏ rộng lượng như vậy, Bạch Tiểu Thuần có chút cao hứng.
Hắn vội vàng lại ăn vài miếng.
Mặc dù củ sen này lớn, nhưng lại không chịu nổi lửa nóng trong lòng Bạch Tiểu Thuần lúc này.
Cũng không lâu lắm, tất cả củ sen dài mấy trượng đã bị hắn nuốt xuống.
Theo hắn nuốt xuống, củ sen ở trong cơ thể hắn nhanh chóng dung hòa, tản ra linh khí nồng đậm, giống như có vô số dòng suối hội tụ lại cùng nhau, trở thành con sông lớn, lại hình thành biển rộng, ở trong kinh mạch của Bạch Tiểu Thuần, bỗng nhiên bạo phát.
Ầm ầm.
Những tiếng động người ngoài không nghe thấy, lại vang vọng ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần, giống như thế giới thiên địa bên trong tâm thần hắn rung chuyển, phong vân cuốn ngược.
Từng đợt linh khí tràn ngập lực bạo phát trùng kích, giống như thuỷ triều lên xuống, lần lượt lên xuống ra.
Cuối cùng còn mang theo tất cả tu vi Bán Thần đại viên mãn của Bạch Tiểu Thuần hiện tại, tiến về phía vách ngăn không nhìn thấy được, nhưng lại có thể cảm nhận được, bắt đầu đánh!
– Một đoạn củ sen này vượt qua tất cả hạt sen cùng Thiên Long Ngư trước đó, hiện tại chính là thuốc đột phá mạnh!
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần hồng nhuận, trong mắt lộ ra sự chờ mong mãnh liệt sắc bén.
Hắn muốn đột phá Bán Thần, bước vào cảnh giới Thiên Tôn đã rất lâu rồi.
Hiện tại sau khi đi từng bước một, cuối cùng thấy được hi vọng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1593: Hoa Sen Ủ Rũ. (2)
Ở trong sự phấn chấn này, hai mắt Bạch Tiểu Thuần khép kín, vận chuyển tu vi trong cơ thể, khiến thần niệm mình đều chìm đắm ở bên trong, đẩy mạnh thuỷ triều linh khí lên xuống, khiến cho sự va chạm này, lần sau còn hung bạo mạnh mẽ hơn so với lần trước.
Những âm thanh ầm ầm, giống như thiên lôi nổ tung ở trong đầu óc của hắn, không ngừng khuếch tán ra.
Thân thể hắn cũng run rẩy.
Ở bốn phía xung quanh hắn có sóng linh khí dao động, mơ hồ giống như hình thành một vòng xoáy.
Chỉ là muốn đột phá vách ngăn vô hình giữa Bán Thần cùng Thiên Tôn kia, độ khó quá lớn.
Cho dù Bạch Tiểu Thuần nuốt một đoạn củ sen, cũng chỉ là ngưng tụ ra mười lần lực lượng va chạm.
Theo thời gian trôi qua, khi Bạch Tiểu Thuần va chạm lần thứ mười, vẫn thất bại, toàn thân hắn chấn động, khóe miệng đều tràn ra máu tươi.
Lúc hai mắt trợn trừng, bên trong ánh mắt Bạch Tiểu Thuần tràn ngập vẻ không cam lòng.
– Là căn cơ của ta không đủ sao… Hoặc là nói, là muốn đột phá Bất Tử Trường Sinh Công, độ khó quá lớn…
Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, một lần nữa nhắm mắt lại, nhớ lại những lúc mình đã từng ở Nguyên Anh cùng với cảnh giới Thiên Nhân đột phá.
Dần dần, Bạch Tiểu Thuần có một chút hiểu ra.
Trước kia đột phá, không hề ngoại lệ đều có liên quan đến Bất Tử Trường Sinh Công.
Mỗi một lần đột phá đều giống như đi tới trước cửa lớn, đẩy cánh cửa này ra.
Nhưng hôm nay theo hai quyển Bất Tử Trường Sinh Công này viên mãn, giống như là đến điểm cuối của công pháp này, không có được thần thông tiếp sau chống đỡ, giống như một con đường đi tới điểm cuối, xuất hiện ở trước mặt hắn, không còn là một cánh cửa đang đóng, mà là một bức tường!
– Tường thì như thế nào? Không có cửa, liền trực tiếp phá ra!
Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng một cái.
Trong mắt hắn xuất hiện tơ máu.
Hắn liên tục hít sâu mấy hơi, sau đó bên trong hai mắt hắn lộ ra sự quyết đoán.
– Lần lượt thử không phải là biện pháp.
Mỗi lần thất bại, đều sẽ hình thành trùng kích đối với cơ thể của ta.
Cho dù có Bất Tử Trường Sinh Công khôi phục, nhưng ta có cảm giác, loại trùng kích này tổn hao, cho dù có thể khôi phục, nhưng quá nhiều lần, tất có tai hoạ ngầm!
Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên tản thần niệm ra, ở trong u minh liên lạc với con rùa đen nhỏ.
Sau đó, lập tức bảo con rùa đen nhỏ lại đưa cho mình thêm một ít củ sen.
– Chỉ có thể… một lần là xong, tập trung tất cả thuốc mạnh ở chung lại một chỗ.
Sau khi tích lũy, hình thành một đòn cuối cùng!
Bạch Tiểu Thuần đã có quyết định, còn có ý nghĩ phải vận dụng Quy Văn Oa.
Trước đó bất luận là Thiên Long Ngư hay hạt sen, hắn đều không có sử dụng Quy Văn Oa đi luyện linh.
Dù sao ở đây không phải là thế giới Thông Thiên, mà là đại lục Vĩnh Hằng, khó tránh khỏi sẽ bị lộ.
Trừ khi vạn bất đắc dĩ, nếu không, có thể không sử dụng, vẫn không sử dụng thì tốt hơn.
Sau khi hạ quyết tâm, Bạch Tiểu Thuần không tiếp tục trùng kích nữa, mà toàn lực khôi phục tổn thương trong cơ thể hình thành do trước đó đánh vào vách ngăn.
Không bao lâu, con rùa đen nhỏ trở về.
Khi nhìn thấy được bên khóe miệng Bạch Tiểu Thuần lưu lại máu tươi, nó cũng ý thức được tầm quan trọng của củ sen đối với Bạch Tiểu Thuần.
Nó không có đi cò kè mặc cả, trực tiếp lại lấy ra một đoạn củ sen.
Thời gian trôi qua.
Nửa tháng trôi qua rất nhanh.
Trong nửa tháng này, Bạch Tiểu Thuần trước sau không trùng kích vách ngăn, mà là không ngừng tích lũy.
Mỗi ngày con rùa đen nhỏ đều sẽ đưa tới củ sen.
Thời điểm ít có bảy tám củ.
Thời điểm nhiều cũng có tới mười củ.
Bạch Tiểu Thuần không cần đi nuốt.
Chỉ cần củ sen bị ném tới bên cạnh, sẽ bị vòng xoáy xung quanh hắn trực tiếp hấp thu nát bấy.
Dần dần, linh lực trong cơ thể hắn đã tích lũy đến trình độ kinh thiên động địa.
Thân thể hắn lại dường như một thiên lôi bất cứ lúc nào cũng có thể nổ tung ra.
Con rùa đen nhỏ rất nhiều lần nhìn thấy, đều cảm giác tê dại.
– Quy gia phải cẩn thận một chút.
Đừng để ngày nào đó hắn đột nhiên nổ tung, cũng nổ cả Quy gia.
Dưới sự kinh hãi, con rùa đen nhỏ vội vàng bố trí một ít phong ấn nó biết ở bốn phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần.
Tác dụng của những phong ấn này là do con rùa đen nhỏ lo lắng Bạch Tiểu Thuần nổ đến mình, lại vô hình trung, che giấu khí tức của Bạch Tiểu Thuần đi.
Cho dù có phong ấn cắt đứt, nhưng con rùa đen nhỏ vẫn hãi hùng khiếp vía.
Thậ ra hiện tại bản thân Bạch Tiểu Thuần cũng không hề ý thức được, sau khi hấp thu những củ sen này, thân thể hắn đã càng thêm không ổn định!
Mỗi lần con rùa đen nhỏ đến, đều sợ hãi từ phía xa ném củ sen tới, xong lập tức rời khỏi đó.
Phần lớn thời gian, nó đều ở bên trong thiên trì, ăn vụng những củ sen này.
Hương vị của củ sen thật sự ngọt ngào, khiến cho con rùa đen nhỏ sau khi ăn, cũng rất yêu thích.
Mỗi lần nó cũng không nhịn được ăn thêm một ít.
Mặc dù nói không nghiện, nhưng cũng không chênh lệch là mấy.
Nhưng hoa sen trong thiên trì này, toàn bộ đại lục Vĩnh Hằng cũng chỉ có một đóa như thế.
Mặc dù sinh trưởng ở bên trong thiên trì, rễ khuếch tán, hình thành rất nhiều lá sen cùng với đài sen, củ sen, nhưng trên thực tế, cũng là một gốc cây mà thôi.
Nếu như con rùa đen nhỏ ăn ít một chút cũng thì thôi.
So với toàn bộ củ sen Bạch Tiểu Thuần tiêu hao, không nói bé nhỏ không đáng kể, lại ảnh hưởng không lớn.
Nhưng hết lần này tới lần khác… Con rùa đen nhỏ này ăn củ sen tới nghiện.
Trong nửa tháng này, nó đưa tới cho Bạch Tiểu Thuần khoảng hơn một trăm cây.
Nhưng chính nó ăn vụng, lại có tới mấy ngàn.
Kể từ đó… thiếu đi linh lực từ rễ tẩm bổ, dần dần, một mảnh mảnh lá sen chỗ Thánh Hoàng Thành kia, có một vài nơi lại có thể xuất hiện triệu chứng khô héo.
Thậm chí vị trí mép, cũng vàng đi…
Kinh người nhất, lại là chỗ hoa sen hoàng cung Trước đây, sau khi trải qua sự kiện Thiên Long Ngư, nó đã nghiêng đi một ít.
Lúc này lại gặp phải con rùa đen nhỏ rút củi dưới đáy nồi…
Dần dần, cũng ủ rũ…
Lá sen vàng đi, hoa sen trở nên ủ rũ.
Từng cảnh tượng như vậy, nhất thời lại chấn động toàn bộ Thánh Hoàng Thành, gây ra chấn động mãnh liệt.
– Lá sen vàng!
– Trời ạ, lần này là vì nguyên nhân gì? Đáng chết, một năm nay, Thánh Hoàng Thành ta rốt cuộc thế nào vậy?
– Chẳng lẽ lại là Bạch Tiểu Thuần kia!
– Các ngươi nhìn đi.
Không chỉ là lá sen thất bại, chỗ hoa sen ở hoàng cung cũng xảy ra vấn đề!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1594: Thiên Tôn Kiếp! (1)
Quyền quý khắp trong triều mỗi một người đều kinh ngạc la lên thất thanh.
Trong lòng ba vị Thiên Tôn Trần Tô đều tức giận tràn ngập, càng có một cảm giác vô cùng mệt mỏi.
Một năm nay, chuyện thật sự xảy ra liên tiếp, khiến cho trong lòng bọn họ cũng thấy bất đắc dĩ.
Nhất là khi ba người bọn họ nhận thấy được, tất cả những điều này cũng đều là do con rùa đen nhỏ làm, bất đắc dĩ trong lòng càng mãnh liệt hơn.
– Đây là do con rùa Vĩnh Hằng đáng chết kia.
Nó thế nào lại nhìn chăm chăm vào thánh liên của chúng ta! Ngươi nói ngươi ăn cái gì cũng được, đừng có luôn luôn nhìn chằm chằm vào ăn hoa sen chứ? Những con Thiên Long Ngư đó tại sao ngươi không đi ăn!
– Nó ăn hạt sen thì cũng thôi, lại còn ăn củ sen!
– Đáng chết.
Cứ tiếp tục như thế, ta rất lo lắng có một ngày nó sẽ đi ăn hoa sen mất!
Con rùa đen nhỏ này ở trong mắt Thánh Hoàng giống như chí bảo.
Bọn họ cũng không tiện đi giáo huấn.
Cũng may loại chuyện này liên quan đến căn cơ của Thánh Hoàng Thành.
Chuyện này quá lớn.
Cho dù Thánh Hoàng lại một lần nữa bế quan, cũng không thể không xuất quan.
Sau khi xuất quan, Thánh Hoàng nhìn toàn bộ lá sen của Thánh Hoàng Thành đã có phân nửa đã vàng uá.
Nhìn hoa sen chỗ hoàng cung của mình, cho dù hắn là cường giả Thái Cổ, cũng có chút bối rối.
Đối với con rùa đen nhỏ, kẻ tạo thành tất cả những điều này, hắn lại vừa yêu vừa hận, nhưng đánh cũng đánh không được.
Cuối cùng hắn chỉ có thể tự mình ra tay, bắt con rùa đen nhỏ qua, tận tình khuyên bảo một hồi.
– Củ sen… Không có thể ăn.
Thánh Hoàng thở dài một tiếng, nhìn con rùa đen nhỏ trong tay.
– Cái này thật sự không có thể ăn sao?
Con rùa đen nhỏ chột dạ, mở to mắt giả vờ làm ra dáng vẻ rất vô tội.
Trong lòng Thánh Hoàng cũng có lửa giận.
Chỉ có điều tức giận này hắn luyến tiếc đặt ở trên người con rùa đen nhỏ.
Bạch Tiểu Thuần lại là người tốt nhất để hắn phát tiết trút giận.
Lúc này, sau khi lại khuyên bảo con rùa đen nhỏ vài câu, trong mắt Thánh Hoàng lóe lên hàn quang, đang muốn triệu hoán Bạch Tiểu Thuần tiến cung.
Nhưng vào lúc này, bên trong phúc địa của Bạch Tiểu Thuần, hắn đang khoanh chân tĩnh tọa, hai mắt chợt mở ra!
– Tích lũy nửa tháng, trên trăm cây củ sen hình thành gió lốc linh khí, đã không áp chế được nữa.
Lúc này không đột phá, còn đợi tới khi nào!
Bạch Tiểu Thuần ngửa mặt lên trời cười.
Trong cơ thể có tiếng nổ lớn.
Tất cả lực tu vi trong kinh mạch, vào giờ phút này điên cuồng ngưng tụ về phía thần hồn của hắn.
Còn có linh khí trên trăm củ sen tích lũy lại, vào giờ phút này cũng bạo phát trong nháy mắt, hình thành biển linh khí mênh mông, dâng lên sóng lớn kinh thiên, ở trong cơ thể hắn, từ khắp nơi hội tụ vào một chỗ, dũng mãnh tràn vào bên trong thần hồn, lao về phía vách ngăn vô hình nhìn không thấy, nhưng lại cảm nhận được, phát ra… trùng kích cuối cùng!
Những tiếng động ầm ầm không chỉ vang vọng ở trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần, còn khuếch tán bên ngoài, truyền khắp thiên địa.
Đồng thời, bên tai Bạch Tiểu Thuần lần đầu nghe được… những tiếng rắc rắc khiến cho hắn phấn chấn, giống như vách ngăn vỡ nát!
– Vỡ cho ta!
Bạch Tiểu Thuần cúi đầu, trán nổi gân xanh.
Tất cả tu vi, tất cả tích lũy trong cơ thể, ở trong sự trùng kích này, giống như tiến thẳng không lùi vậy, không ngừng nổ lớn!
Phía trước không có cửa, cũng không có đường.
Như vậy thì chỉ có thể… Sinh sôi lao ra một đại đạo thẳng tới Thiên Tôn!
Thân thể đau đớn mãnh liệt, thần hồn xé rách.
Tất cả những điều này so với thống khổ Bạch Tiểu Thuần đã từng phải chịu, vẫn còn có chút chênh lệch.
Cho dù thần sắc của hắn dữ tợn, trong lòng của hắn lại điên cuồng mấy đi nữa, nhưng phương hướng của hắn vẫn chấp nhất, từ trước tới nay chưa từng thay đổi!
Tiếng sấm chấn động trời cao, điên cuồng bạo phát!
Ở trong một chớp mắt này tu vi của hắn liền trực tiếp xông phá cảnh giới cực hạn của Bán Thần.
Chớp mắt một cái, theo thần hồn của hắn giống như chia năm xẻ bảy, theo thân thể hắn dường như muốn tan vỡ nổ tung ra, vách tường ngăn cản ở phía trước mặt hắn ở trong sự vỡ nát không ngừng này, chợt nổ tung ra!
Ở trong chớp mắt khi vách ngăn nổ tung ra, trong đầu Bạch Tiểu Thuần chợt trở nên trống rỗng, không có suy nghĩ nào, không tìm hiểu, có chỉ là sự bình tĩnh dường như người ngoài cuộc.
Hắn thấy được ở thiên địa xung quanh này, hiện tại đều rơi vào tối tăm.
Thứ duy nhất là một điểm sáng ngời ở phía trước mắt.
Ánh sáng này càng lúc càng sáng, giống như đang muốn bao phủ mình ở bên trong.
Sau khi ánh sáng này hoàn toàn tràn ngập bao trùm lấy hắn, trước mắt Bạch Tiểu Thuần, thế giới mặc dù vẫn tối tăm, nhưng lại xuất hiện vô số điểm sáng.
Nhìn kỹ, không ngờ là vô số thứ phát ra ánh sáng ôn hòa đang bay phất phơ!
Hắn hình như lại nhìn thấy được cây bồ công anh… Thấy được vô số thứ bay phất phơ này đang bay đầy trời, thân thể hắn, hình như đang không ngừng tới gần về phía một thứ bay phất phơ trong đó, dường như muốn hòa làm một thể!
Vào giờ phút này, thời gian hình như trở nên dài dằng dặc vô hạn.
Trên thực tế, ở bên trong Thánh Hoàng Thành, theo vách ngăn vô hình ngăn cản ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần tan vỡ, trong chỗ phúc địa của hắn, từ trong cơ thể hắn có một sóng dao động kinh thiên, đang ầm ầm vang vọng, phóng lên cao!
Trong tiếng nổ lớn, bên trong bên ngoài phúc địa của Bạch Tiểu Thuần có vòng xoáy cực lớn giống như nối liền trời cao, cuốn cả tám phương, khiến cho thiên địa biến hóa kịch liệt.
Đồng thời, cũng làm cho mọi người ở bên trong Thánh Hoàng Thành, đang quan tâm tới sự kiện củ sen, thần sắc tất cả biến đổi, chợt nhìn sang.
– Sóng dao động này…
– Loại khí tức này…
– Có người đang thử đột phá Bán Thần, thăng cấp Thiên Tôn!
Sau một hồi yên tĩnh ngắn ngủi, những tiếng kinh ngạc bạo phát.
Ở bên trong Thánh Hoàng Thành trực tiếp có từng cầu vồng bay ra.
Còn có vô số thần thức, chợt lại từ bốn phương tám hướng, ngưng tụ về phía phúc địa của Bạch Tiểu Thuần.
Phải biết rằng, trên toàn bộ đại lục Vĩnh Hằng, Thiên Tôn… Hiện tại chỉ có mười người!
Từ nơi này lại có thể nhìn ra, cường giả Bán Thần muốn đột phá, độ khó lớn tới mức không có cách nào hình dung.
Giờ phút này, ngay cả Thánh Hoàng cũng buông chuyện con rùa đen nhỏ xuống, thần thức tản ra, ngưng tụ ở chỗ động phủ của Bạch Tiểu Thuần.
Trong nháy mắt, theo khí thế của Bạch Tiểu Thuần tản ra, vạn người chú ý, chuyện này lan ra rất rộng, còn làm cho gần như tất cả tu bên trong Thánh Hoàng Thành sĩ đều phát hiện ra rõ ràng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1595: Thiên Tôn Kiếp! (2)
Nhất là vòng xoáy trên bầu trời kia, lúc này ầm ầm ầm chuyển động, đưa tới thiên địa biến hóa, giống như cũng đem khí tức đột phá của Bạch Tiểu Thuần giờ khắc này, không ngừng khuếch tán ra, về phía xa hơn.
Ở toàn bộ Thánh Hoàng Thành này đều bị chấn động, tốc độ của Cổ Thiên Quân nhanh nhất.
Trong phút chốc, thân ảnh của hắn lại xuất hiện ở vòng xoáy bên ngoài phúc địa của Bạch Tiểu Thuần.
Nhìn vòng xoáy trước mắt, cảm nhận bên trong vòng xoáy này từng đợt không ngừng quật khởi khí thế, thần sắc của hắn cũng không khỏi được thay đổi lên.
– Bạch Tiểu Thuần, đang đột phá!
Trần Tô, còn có vị văn sĩ trung niên kia, lúc này đều từ bên trong hư vô một bước đi ra.
Ánh mắt hai người lấp lánh, trong tâm thần đều dâng lên chấn động.
Thật ra bên trong Thánh Hoàng Triều, đã quá lâu không có Thiên Tôn mới.
Nếu như người đột phá này, không phải là Bạch Tiểu Thuần, mà là tu sĩ của Thánh Hoàng Triều, như vậy đối với toàn bộ Thánh Hoàng Triều mà nói, sẽ là một chuyện trọng đại khắp chốn mừng vui, sẽ thông báo thiên hạ, không chỉ khiến cho lòng người Thánh Hoàng Triều phấn chấn, cho dù Tà Hoàng Triều cũng sẽ khiếp sợ.
Thật là xuất hiện thêm một vị Thiên Tôn, lại chẳng khác nào thực lực của Thánh Hoàng Triều, từ nay về sau lại tăng thêm ba phần!
Nhưng hết lần này tới lần khác, người đột phá này là Bạch Tiểu Thuần!
Cái này khiến cho tất cả mọi người bên trong Thánh Hoàng Thành cảm nhận được vòng xoáy sóng dao động, trong lòng đều dâng lên một suy nghĩ phức tạp vô hạn.
Nhất là ba người Cổ Thiên Quân, sắc mặt ccòn rất nhanh lại trở then thâm trầm.
– Đáng tiếc.
Thời điểm thăng cấp Thiên Tôn, sẽ có mẹ Vĩnh Hằng dẫn dắt.
Trừ khi Thái Cổ ra tay, nếu không… không có người nào có thể quấy nhiễu cắt ngang!
Hiện tại trong ba vị Thiên Tôn ở lại bên trong Thánh Hoàng Thành, vị văn sĩ trung niên kia lắc đầu mở miệng.
– Bạch Tiểu Thuần này gian xảo vô cùng.
Lựa chọn ở bên trong Thánh Hoàng Thành đột phá.
Hắn rõ ràng là nhìn ra được… Ở chỗ này, Thánh Hoàng có chỗ cố kỵ.
Tà Hoàng lại không đến được.
Ngược lại là nơi an toàn nhất!
Trần Tô chậm rãi nói, bên trong con mắt lộ ra ánh sáng kỳ dị.
– Thì tính sao? Năm rồi cũng có không ít tu sĩ, đi đến một bước này.
Nhưng Bán Thần thăng cấp Thiên Tôn, dưới ba đạo thiên kiếp, không biết có bao nhiêu vong hồn.
Bạch Tiểu Thuần này cho dù chém được đạo thiên kiếp thứ nhất, phá vỡ vách ngăn, nhưng còn hai thiên kiếp sau đó, đối với hắn mà nói cũng là sinh tử!
Cổ Thiên Quân hừ lạnh, trong mắt có hàn quang lập lòe.
Ở trong thời điểm toàn bộ Thánh Hoàng Thành chấn động, Thánh Hoàng quan tâm, ba vị Thiên Tôn chú ý chặt chẽ.
Trong nháy mắt, đột nhiên vòng xoáy giống như cao nối liền cùng trời này, cuối cùng truyền ra vụ nổ lớn càng rộng hơn.
Thoáng cái phạm vi của nó lại có thể lớn hơn gấp trăm lần!
Trong những tiếng ầm ầm, gần như phân nửa trời cao, đều hóa thành vòng xoáy.
Vô số tia chớp chạy ở bên trong.
Vô số thiên lôi không ngừng nổ tung.
Sóng dao động khí tức đột phá của Bạch Tiểu Thuần, theo vòng xoáy khuếch tán, trực tiếp lại vượt ra khỏi phạm vi của Thánh Hoàng Thành, ở trên Tiên Vực này không ngừng lan tràn!
– Thiên kiếp thứ hai tới!
Cổ Thiên Quân nheo mắt, ánh mắt sắc bén đến cực hạn.
Cùng lúc đó, ở phía dưới vòng xoáy này, ở trung tâm tất cả những sóng khí tức dao động này, Bạch Tiểu Thuần khoanh chân ngồi ở chỗ đó.
Lúc này thân thể hắn chợt run rẩy.
Trong thế giới của hắn, ở bên trong nơi vô tận tối tăm, pử trong vô số thứ giống như hạt giống bồ công anh bay phất phơ, ý thức của hắn lúc này đang nhanh chóng không ngừng dung hợp cùng một thứ bay phất phơ trong đó.
Dung hợp này chính là… kiếp thứ hai trong miệng Cổ Thiên Quân!
Bán Thần thăng cấp Thiên Tôn, đều phải trải qua ba đại kiếp nạn.
Đại kiếp thứ nhất chính là vách ngăn vô hình này.
Vách ngăn này giống như thiên hác giống nhau, ngăn cản những cường giả Bán Thần không đủ tài nguyên, ở bên ngoài.
Hơn nữa, mỗi một lần trùng kích vách ngăn thất bại đều sẽ tạo thành ảnh hưởng đối với căn cơ.
Một khi vượt quá số lần nhất định, từ nay về sau sẽ không còn chút hi vọng nào.
Dù sao không phải tất cả mọi người đều có được năng lực khôi phục giống như Bạch Tiểu Thuần.
Mà cho dù là Bạch Tiểu Thuần, sau khi vượt qua số lần nhất định, cũng sẽ bị hao tổn.
Nhưng vẫn sẽ có không ít tu sĩ Bán Thần, vì một thân mạch, vì nội tình của hắn, dưới các loại nhân tố, tích lũy đến khi đủ, ở trên đại kiếp thứ này này đã thành công đột phá!
Đến lúc này, bọn ọ phải đối mặt chính là kiếp thứ hai.
Kiếp nạn này đặc biệt huyền diệu.
Có người gọi là trở lại nguyên trạng.
Có người gọi là ngược dòng bản nguyên.
Nói chung, trọng điểm của kiếp thứ hai này, chính là dung hợp!
Cùng một trong vô số những thứ giống hạt giống bồ công anh đang bay phất phơ trong này, dung hợp với nhau!
Loại dung hợp này, nhìn như dễ dàng.
Nhưng trên thực tế mặc dù bị gọi là kiếp thứ hai, sau khi vượt qua kiếp thứ nhất, điều này gần như chính là cửa ải ngăn cản chín phần tu sĩ ở bên ngoài.
Trước kia, tu sĩ ở trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng không hiểu đối với kiếp thứ hai này, cũng không rõ nguyên nhân.
Cho đến sau khi Thánh Hoàng thăng cấp Thái Cổ, nắm giữ năng lực cứu sống lại, mới giải ra được chân tướng kiếp thứ hai này của Thiên Tôn.
Kiếp nạn này thử thách, là thần thông công pháp!
Cả đời này tu luyện công pháp, đẩy mạnh bản thân đến Bán Thần đại viên mãn, là chỗ mấu chốt của cửa ải này.
Căn cứ vào công pháp khác nhau, loại mức độ dung hợp này cũng không có giống nhau.
Nói như vậy, dung hợp đến ngoài năm phần, có thể xem như là vượt qua một kiếp này.
Nhìn như chỉ có năm phần, nhưng độ khó khăn cực lớn.
So với kiếp thứ nhất, phải khó khăn hơn rất nhiều.
Vì ở kiếp thứ nhấtp còn có thể nghĩ biện pháp tích lũy sau đó phá tan.
Kiếp thứ hai này… Hết thảy đều đã cố định.
Trừ phi là tự phế tu vi, một lần nữa tu luyện.
Nhưng công pháp tu luyện vẫn phải là đạo pháp đỉnh cấp ở bên trong Tiên Vực của Vĩnh Hằng.
Nếu như nói hai kiếp đầu đã ngăn cản chín phần tu sĩ ở bên ngoài, như vậy kiếp thứ ba, chính là sinh tử!
Hoặc là thành công, từ nay về sau trở thành Thiên Tôn.
Hoặc là thất bại, tan thành mây khói, trở thành một phần hoa vĩnh hằng trong truyền thuyết Tiên Vực của Vĩnh Hằng.
Kiếp thứ ba này… Chính là tán thành!
Thu được hoa vĩnh hằng, cũng chính là được mẹ Vĩnh Hằng trong u minh tán thành.
Chuyện này không có liên quan cùng tích lũy, cũng không có liên quan quá lớn đối với công pháp.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








