Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 318 : Nói Nhỏ Chút (c1586-c1590)
❮ sautiếp ❯Chương 1586: Nói Nhỏ Chút
Trong lòng mọi người của Thánh Hoàng Triều thầm cười lạnh.
Bọn họ cũng biết Thánh Hoàng coi trọng đối với Bạch Tiểu Thuần.
Trọng điểm chính là giá trị lợi dụng hắn.
Nhưng giá trị lớn hơn nữa, một khi xúc phạm đến điểm mấu chốt của Thánh Hoàng Triều, cũng không có tác dụng.
Một lần Thiên Long Ngư kia, mặc dù Bạch Tiểu Thuần có thể còn sống, mặc dù có liên quan đến việc Thánh Hoàng muốn lợi dụng Bạch Tiểu Thuần, nhưng nhân tố lớn nhất là Bạch Tiểu Thuần không lộ ra sơ hở rõ ràng.
Cho nên Thánh Hoàng mới có thể so sánh xuống, cố nhịn.
Nhưng hạt sen này không phải là vật còn sống, sẽ không tự động bay ra đến trong tay Bạch Tiểu Thuần.
Nếu xảy ra trước mặt Bạch Tiểu Thuần, hình như chỉ có một con đường.
Đó chính là trộm hạt sen!
Mà một khi hắn làm chuyện này, chính là vạn kiếp bất phục!
Căn cứ vào những điều này, văn võ toàn triều tuy nói không phải không thèm để ý chút nào, nhưng vẫn có chút yên tâm.
Duy nhất chỉ có vị Lưu Thiên Hầu kia sau khi chú ý thấy biểu hiện khác thường của Bạch Tiểu Thuần trong nhiều ngày, lập tức cảnh giác, vận hết toàn sức mạnh thời khắc đều quan sát.
Thậm chí trong lòng hắn cũng có chút kích động.
Sau khi hắn được sắc phong làm Giám Công Sứ, lại lấy việc theo dõi Bạch Tiểu Thuần làm nhiệm vụ của chính mình.
Thế nhưng hắn chờ đợi suốt mấy tháng, Bạch Tiểu Thuần trước sau đều thành thật.
Điều này khiến cho Lưu Thiên Hầu sốt ruột.
– Bạch Tiểu Thuần, mặc cho ngươi gian xảo mấy đi nữa, cũng trốn không thoát khỏi hoả nhãn kim tinh của Lưu mỗ!
Lưu Thiên Hầu hít một hơi thật sâu.
Hắn theo dõi đối với Bạch Tiểu Thuần càng nghiêm mật hơn.
Mặc dù hắn không có cách nào tra xét phúc địa của Bạch Tiểu Thuần, nhưng chỉ cần Bạch Tiểu Thuần vừa ra khỏi cửa, hắn tất nhiên sẽ toàn lực ứng phó, ngầm đi theo.
Thời gian trôi qua.
Rất nhanh lại ba ngày qua đi.
Trong khi Liên yến được tiến hành, trong sự ngạo ngễ của văn võ toàn triều, dưới sự cảnh giác của Lưu Thiên Hầu, Bạch Tiểu Thuần quan sát đối với hạt sen hồi lâu, cuối cùng cũng nghĩ đến một nhận định.
Không nói là hoàn mỹ, nhưng lại là kế hoạch có khả năng thực hiện nhất.
– Chỉ có sử dụng biện pháp này!
Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu.
Hắn không tiếp tục đi quan sát những đài sen dưới hồ nước nữa.
Hắn xoay người lao thẳng đến phúc địa của mình.
Mấy ngày qua hắn đã sớm chú ý tới vị Lưu Thiên Hầu kia luôn đi theo mình, nhưng lại không có tâm tình để ý tới.
Lúc này sau khi trở lại phúc địa, hắn lập tức bấm quyết, phong ấn bốn phía xung quanh.
Sau khi bảo đảm không có vấn đề gì đáng ngại, hắn khoanh chân ngồi tĩnh tọa, vẫn không nhúc nhích.
Bên ngoài phúc địa, Lưu Thiên Hầu cũng tìm một nơi ngồi xuống.
Mắt hắn không nháy một cái, nhìn chằm chằm vào động phủ của Bạch Tiểu Thuần.
Mấy ngày qua mắt hắn cũng đau.
Hắn thật sự canh chừng quá lâu.
Nhưng tinh thần của hắn lại hoàn toàn không có cảm nhận được sự mệt mỏi.
Hắn có một loại dự cảm mãnh liệt.
Bạch Tiểu Thuần này sẽ triển khai âm mưu.
– Chỉ cần lần này ta bắt hắn lại, ta sẽ lập được công lớn!
Lưu Thiên Hầu nghĩ đến đây, nhất thời phấn chấn, hạ quyết tâm.
Mình phải toàn lực ứng phó, không để cho Bạch Tiểu Thuần có bất kỳ cơ hội nào gây tai họa cho hạt sen.
– Không quan tâm ngươi có kế hoạch gì, mục tiêu đều là hạt sen.
Chỉ cần ta luôn theo dõi ngươi, ngươi cũng đừng hòng mơ tưởng giấu diếm được con mắt của ta!
Ở trong sự phấn chấn của Lưu Thiên Hầu này, Bạch Tiểu Thuần khoanh chân ngồi tĩnh tọa, mấy canh giờ vẫn không nhúc nhích.
Cho đến khi đêm khuya hạ xuống, hắn nhìn như bình thường, nhưng thần thức lại trong nháy mắt dung nhập vào bên trong túi trữ vật của mình.
– Con rùa đen nhỏ, đi ra cho ta!
Thần niệm của Bạch Tiểu Thuần vang vọng ở trong túi đựng đồ.
Mắt thấy con rùa đen nhỏ không đáp lại, hắn hừ lạnh một tiếng.
Cho dù thế giới Thông Thiên tan vỡ, nhưng Bạch Tiểu Thuần tin tưởng con rùa đen nhỏ này nhất định còn đang ở bên trong túi đựng đồ của mình.
Cho dù là thế giới không còn, gia hỏa này chắc hẳn cũng sẽ không bị ảnh hưởng đến.
– Đừng giả vờ nữa.
Mau chạy ra đây!
Bạch Tiểu Thuần có chút không kiên nhẫn.
Sau khi thần thức quét ngang ở bên trong túi trữ vật, hắn lại mở miệng lần nữa.
– Không ra đúng không? Được, vậy chúng ta tính toán sổ sách tất cả những chuyện trước đây một lần…
Bạch Tiểu Thuần hừ một tiếng, uy hiếp một hồi, nhưng bên trong túi trữ vật vẫn không có nửa điểm đáp lại.
– Chẳng lẽ lại thật sự không ở đây?
Bạch Tiểu Thuần vô cùng kinh ngạc, lắc đầu thở dài.
– Đáng tiếc.
Bảo vật lần này không có duyên với nó…
Bạch Tiểu Thuần vừa nói đến đây, cũng không biết có phải hai chữ bảo vật này có quyến rũ quá lớn hay không, cho nên bên trong túi trữ vật của hắn đột nhiên lại truyền ra một sóng dao động.
– Bảo vật? Bảo vật gì?
Theo sóng dao động truyền ra, âm thanh của con rùa đen nhỏ vang vọng ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần.
Lúc vừa mới bắt đầu vẫn có chút mơ hồ, giống như trong ngủ mê bị tỉnh lại.
Nhưng rất nhanh, không đợi Bạch Tiểu Thuần mở miệng, âm thanh của con rùa đen nhỏ này lại kích động.
– Tiểu Thuần Tử, nhanh nói cho Quy gia biết, ngươi phát hiện ra bảo vật gì vậy?
Trong nháy mắt, đầu của con rùa đen nhỏ lại từ bên trong túi trữ vật vươn ra.
Không đợi Bạch Tiểu Thuần nói, nó ngửi ngửi xung quanh.
Trong nháy mắt, mắt nó lại sáng lên.
– Aha, Quy gia nghe thấy được mùi của bảo vật!! Đáng chết, lần trước mất máu quá nhiều.
Linh mẫn đối với bảo vật lại có thể giảm đi nhiều như vậy!
Hai mắt của con rùa đen nhỏ nhìn đăm đăm, giống như hưng phấn đến cực hạn.
Thân thể nó cũng run rẩy, vừa muốn lao ra, lại bị Bạch Tiểu Thuần ấn xuống một cái, nhét vào bên trong túi trữ vật.
– Nói nhỏ một chút.
Ở đây có người theo dõi.
Bạch Tiểu Thuần vội vàng truyền ra thần niệm.
Con rùa đen nhỏ trừng mắt, mơ hồ lại có một tia sát khí.
– Ai, ai theo dõi Quy gia vĩ đại? Là muốn cướp bảo vật với Quy gia sao?
– Không sai.
Có một gia hỏa tên là Lưu Dũng, lại đang ở bên ngoài canh chừng.
Gia hỏa này muốn cướp bảo vật với chúng ta!
Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, nhanh chóng mở miệng.
– Hắn dám! Quy gia giết chết hắn!
Con rùa đen nhỏ nhất thời lại mặc kệ.
Cả đời này nó hận nhất chính là gia hỏa cùng mình cướp bảo vật.
– Tạm thời không nói chuyện này nữa.
Con rùa đen nhỏ ngươi có cảm nhận được không? Ở trong thiên trì bốn phía xung quanh nơi đây có số lượng lớn đài sen.
Bên trong có vô số hạt sen… Mỗi một hạt sen đều có thể so sánh được với tiên đan!
Bạch Tiểu Thuần vội vàng truyền ra thần niệm.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1587: Tang Vật Rùa Trộm Cũng Lấy Được (1)
– Ngươi lặng lẽ qua cầm một ít trở về.
Ta yểm hộ cho ngươi.
Hai ta chia ba bảy.
Ta bảy ngươi ba.
Dù sao đây là do ta phát hiện ra.
Ta còn phải giúp ngươi yểm hộ!
Đây là kế hoạch của Bạch Tiểu Thuần.
Hạt sen không giống như long ngư là vật còn sống có đầy đủ linh động.
Muốn thu hoạch, chỉ có biện pháp ngắt lấy.
Nhưng thân phận của Bạch Tiểu Thuần đặc biệt, tình nghi cũng lớn nhất.
Hắn không tiện hành động thiếu suy nghĩ.
Nhưng nếu đổi lại là con rùa đen nhỏ tới vô ảnh đi vô tung, tất cả lại rất hoàn mỹ.
Chỉ có điều duy nhất cần phải giải quyết, chính là vấn đề cùng con rùa đen nhỏ chia của.
Một người một rùa cò kè mặc cả một hồi, cuối cùng định ra phương án chia năm năm.
Sau đó con rùa đen nhỏ tinh thần phấn chấn thoáng một cái, biến mất ở bên trong túi trữ vật, rời khỏi phúc địa.
Mặc cho vị Lưu Thiên Hầu kia quan sát như thế nào, cũng không có lưu ý thấy có một con rùa nhỏ, chợt lướt qua bên cạnh hắn.
Sau khi rời đi, con rùa đen nhỏ còn đắc ý quay đầu lại, liếc mắt thoáng nhìn Lưu Thiên Hầu đang nấp ở nơi đó.
Lúc này nó mới lặn xuống nước, chui vào trong thiên trì.
Rất nhanh nó liền thấy gốc của một đài sen ở dưới đáy nước.
Sau khi tiến lên ngửi một chút, con rùa đen nhỏ cắn răng rắc, trực tiếp cắn đi một khối.
Sau khi nhai nhai ở trong miệng, ánh mắt nó nhất thời sáng lên.
– Tiểu Thuần Tử quả nhiên không gạt ta.
Thứ này thanh thúy, ăn ngon.
Con rùa đen nhỏ liếm môi một cái, chỉ vài cái lại ăn hết toàn bộ một đài sen.
Chỉ có điều suy nghĩ đến ăn như thế quá mức rõ ràng.
Vì vậy nó bắt đầu chỉ đào hạt sen ra, không ăn cả đài sen.
Hồi lâu, khi nó trở lại phúc địa, trong sự đắc ý mang theo vẻ diễu võ dương oai, ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần lắc một cái, trực tiếp lại ném ra bảy tám hạt hạt sen.
– Cầm ăn!
Con rùa đen nhỏ nói, bản thân còn ợ một cái.
Hiển nhiên lần này ra ngoài, là lần đầu tiên bản thân nó được ăn no…
Cho dù những hạt sen đều chỉ bằng cái lóng móng, còn non đến cực hạn.
Nhưng trong nháy mắt khi nhìn thấy được hạt sen, mắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời sáng ngời.
Hắn cầm lên, rửa sạch, sau đó ném vào trong miệng.
Mặc dù dược hiệu của nó so với hạt Bạch Tiểu Thuần thu được, chênh lệch rất nhiều.
Nhưng sau khi những hạt sen này dung hòa ở trong miệng Bạch Tiểu Thuần, một lực lượng nóng như lửa, trong giây lát từ trong cơ thể hắn bạo phát ra, khuếch tán toàn thân.
Suốt đêm không nói chuyện.
Trời sáng dần, Lưu Thiên Hầu canh giữ ở bên ngoài phúc địa của Bạch Tiểu Thuần, một đêm cũng không có nghỉ ngơi.
Mặc dù mắt không phải không nháy mắt một cái, nhưng cũng cố gắng nâng cao tất cả tinh thần.
Đối với hắn mà nói, mấy ngày này mặc dù mệt mỏi không chịu nổi, nhưng tinh lực lại cực kỳ tràn đầy.
Nhất là lúc này, sau khi trời sáng, theo Bạch Tiểu Thuần nghênh ngang đi ra khỏi phúc địa, tinh thần Lưu Thiên Hầu lập tức được chấn hưng.
Thời điểm hắn cẩn thận quan sát, lại phát hiện Bạch Tiểu Thuần có cái gì đó không đúng.
– Đúng không?
Lưu Thiên Hầu sửng sốt một chút.
Bạch Tiểu Thuần trước mắt này so với trước kia, dung quang thật sự toả sáng, còn khẽ khẽ hát.
Nhất là hắn lại có thể không tiếp tục đi tới mép lá sen, mà là lao thẳng đến hoàng cung.
– Có vấn đề!
Thời điểm Lưu Thiên Hầu cảnh giác lúc, Bạch Tiểu Thuần vừa hát khẽ, trong tâm tình sung sướng, đã đi tới hoàng cung.
Hôm nay Liên Yến vẫn còn tiếp tục.
Quyền quý khắp trong triều mặc dù không phải mỗi ngày đều tới, nhưng vẫn náo nhiệt.
Đối với chuyện Bạch Tiểu Thuần đến, trong những tiếng cười này mang theo sự châm chọc.
Bạch Tiểu Thuần vẫn giả vờ nghe không hiểu, trong tiếng cười ha ha, ngồi ở một bên, hài lòng uống rượu ngon, ăn tiên quả.
Thậm chí Thánh Hoàng cũng sẽ không xuất hiện mỗi ngày.
Chỉ có điều ở lúc yến hội mới bắt đầu, từ trong hoàng cung tản ra lực Thái Cổ của hắn, hái xuống một phần hạt sen ban thưởng.
Rất nhanh, một ngày trôi qua.
Thời điểm tâm tình Bạch Tiểu Thuần đang tốt đẹp rời đi, phía sau hắn, vị Lưu Thiên Hầu kia lại cùng theo cả ngày, càng phát giác có điểm không được bình thường.
Nhưng vị Lưu Thiên Hầu kia càng nghĩ, càng thật sự tìm không ra vấn đề là ở chỗ nào.
Hắn chỉ có thể cắn răng xuống, tiếp tục ngồi xổm canh giữ ở bên ngoài phúc địa của Bạch Tiểu Thuần, theo dõi xít xao.
– Giả vờ.
Tất cả những điều này nhất định đều là do Bạch Tiểu Thuần giả vờ.
Đây là muốn khiến cho mọi người mất cảnh giác!
Lại như vậy, thời gian trôi qua.
Rất nhanh đã qua năm ngày.
Lúc này Liên Yến cũng sắp đến thời điểm kết thúc.
Bạch Tiểu Thuần có chút dễ chịu.
Thời điểm ban ngày, hắn sẽ đi tới hoàng cung thật sớm.
Buổi tối sau khi trở về, con rùa đen nhỏ lại mang hạt sen tới, hai người chia của.
Mặc dù nhỏ rùa mang tới hạt sen kích thước đều quá nhỏ, nhưng số lượng nhiều không chịu nổi… mấy ngày này, số lượng hạt sen được phân chia đến trong tay Bạch Tiểu Thuần, đã ước chừng hơn một nghìn hạt.
Cho dù dược hiệu nhỏ hơn nữa, dưới số lượng như vậy, đều khiến cho tu vi của Bạch Tiểu Thuần, cuối cùng từ Bán Thần hậu kỳ, đột phá bước vào đến cảnh giới đại viên mãn.
Ở trong chớp mắt khi vừa đột phá, Bạch Tiểu Thuần lập tức đè ép khí tức xuống.
Trong lòng hắn vô cùng kích động.
Hắn biết mình đã cách Thiên Tôn gần hơn một bước, thậm chí tiếp tục như vậy nữa, hắn có lòng tin ở trong vòng mấy năm, tu vi liền có thể hoàn toàn đột phá, ngưng tụ đạo chủng, bước vào cảnh giới Thiên Tôn!
Mà so với Bạch Tiểu Thuần, con rùa đen nhỏ thu hoạch to lớn, Bạch Tiểu Thuần đoán không ra cụ thể.
Có thể nhìn mặt mày con rùa đen nhỏ hồng hào, thậm chí ngay cả vỏ rùa cũng bóng loáng chiếu sáng, Bạch Tiểu Thuần có thể tưởng tượng ra, lấy sự gian xảo của con rùa đen nhỏ, lại có thể cam tâm tình nguyện cho mình hơn một ngàn hạt, như vậy gia hỏa này mỗi lần ra ngoài ở bên trong thiên trì, ăn vụng số lượng hạt sen, chỉ sợ sẽ không ít hơn so với mấy nghìn.
Điều này khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần có chút rối rắm.
Hắn ngược lại không phải là đau lòng thay cho Thánh Hoàng.
Nếu thật sự tiếp tục như thế, Bạch Tiểu Thuần lo lắng chuyện sẽ bại lộ…
– Ngươi cẩn thận một chút.
Đừng ăn nhiều như vậy, chuyển biến tốt hãy thu lại!
Bạch Tiểu Thuần nhiều lần căn dặn con rùa đen nhỏ.
Cũng may con rùa đen nhỏ cũng không quá hồ đồ, mỗi lần trong miệng đều đáp ứng.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần vẫn không yên lòng.
Nhưng con rùa đen nhỏ này thả ra thì dễ, muốn thu hồi lại… Độ khó quá lớn.
Nhất là mấy ngày nay đã sắp tới lúc Liên Yến kết thúc, con rùa đen nhỏ lại có thể chưa có trở về.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1588: Tang Vật Rùa Trộm Cũng Lấy Được (2)
Chuyện này lập tức khiến cho Bạch Tiểu Thuần cảnh giác.
– Lẽ nào con rùa đen nhỏ bị bắt?
Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, cố lấy lại bình tĩnh.
Hắn lại cảm thấy một khi con rùa đen nhỏ bị bắt, lấy tính tình của đối phương, không có khả năng giữ mồm giữ miệng.
Thánh Hoàng cũng không tìm mình. cái này khiến cho Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc không hiểu.
Liên tiếp đợi mấy ngày, mắt thấy Liên Yến sắp kết thúc, nhưng con rùa đen nhỏ vẫn không có trở về, lo lắng cùng bất an của Bạch Tiểu Thuần càng mãnh liệt hơn.
Mà giờ khắc này, ở bên ngoài phúc địa của hắn, vị Lưu Thiên Hầu kia lo nghĩ dường như đã mãnh liệt đến cực hạn.
– Đáng chết.
Rốt cuộc vấn đề xảy ra ở chỗ nào? Bạch Tiểu Thuần này thế nào lại an tĩnh như thế? Nếu phán đoán của ta không ra sai, hắn nhất định là có âm mưu gì đó!
Ở trong sự lo lắng của hai người bọn họ, Liên Yến cuối cùng cũng kết thúc.
Theo tiếng chuông trong hoàng cung vang vọng, bữa tiệc Liên Yến này giống như lúc mở ra, ở trong ngày kết thúc, tất cả văn võ toàn triều đều đến.
Bọn họ ở trên quảng trường hoàng cung này, muốn chứng kiến số lượng hạt sen cuối cùng được Thánh Hoàng lại.
Sau đó mọi người sẽ có lễ tạ ơn.
Sau một hồi như vậy, Liên Yến có thể kết thúc.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần cùng quyền quý khắp trong triều cùng đứng ở trên quảng trường.
So với sự bình tĩnh của những người khác, trong lòng Bạch Tiểu Thuần loạn hết cả lên.
Hắn không ngừng quan sát biểu tình của mọi người ở bốn phía xung quanh, nhưng lại không tìm ra dấu vết gì.
Ở trong sự khẩn trương của Bạch Tiểu Thuần, từ trong hoàng cung Thánh Hoàng có bóng người đi từng bước một đi ra.
Sau khi đứng ở vị trí cao nhất, ánh mắt hắn đảo qua mọi người phía dưới, trên mặt chậm rãi lộ ra nụ cười ấm áp.
– Các vị ái khanh, lần này sen nở, đã lấy tám trăm hạt sen.
Hai trăm hạt sen cuối cùng này để cho tu sĩ trong thiên hạ đều có cơ hội thu được, hôm nay cũng sẽ được bản hoàng lấy xuống.
– Hi vọng Thánh Hoàng Triều ta, có thể giống như hạt sen này, từng bước sinh sen, Vĩnh Hằng trường tồn!
Theo âm thanh Thánh Hoàng vang vọng, quyền quý khắp trong triều phía dưới đều hướng về phía Thánh Hoàng cúi đầu.
– Nguyện Thánh Hoàng Triều ta, Vĩnh Hằng trường tồn!
Âm thanh thống nhất, truyền khắp tám phương.
Bạch Tiểu Thuần ở bên trong đoàn người, đè ép xuống bất an trong lòng, cũng ôm quyền mở miệng.
Ở trong triều bái này của mọi người, dáng vẻ tươi cười của Thánh Hoàng càng thêm ôn hòa.
Tay phải hắn tùy ý giơ lên.
Tu vi Thái Cổ bỗng nhiên tản ra.
Một ý thần thánh kinh thiên phát ra.
Có bàn tay to biến ảo ở trên trời cao.
Ở trong thiên trì mặt nước sóng dao động.
Một gốc đài sen rời khỏi mặt nước.
Đồng thời, bàn tay này hạ xuống, chộp về phía những bụi sen đó.
Thường ngày Thánh Hoàng thu hạt sen đều chộp một cái, đài sen tự mình nở rộ, hạt sen bay ra.
Nhưng ngày hôm này… Ở trong chớp mắt khi bàn tay khổng lồ của Thánh Hoàng chộp tới, bụi sen rẽ nước kia lắc một cái, mặc dù cũng nở rộ, nhưng sau khi đóa sen nở rộ, lại không có hạt sen bay ra!
Mà sau khi những đóa sen đó nở rộ, xuất hiện… từng lỗ thủng!
Bàn tay khổng lồ dừng lại.
-…
Thánh Hoàng sửng sốt một chút.
Lúc này quyền quý khắp trong triều trên quảng trường, có không ít người đều tản ra thần thức.
Sau khi nhìn thấy được cảnh tượng này, mỗi một người đều chợt trợn trừng mắt.
Trần Tô, Cổ Thiên Quân, còn có vị văn sĩ trung niên kia, ba người đều ngơ ngẩn.
Rất nhanh, những người khác đều cảm thấy không thích hợp.
Bọn họ đều tản ra thần thức.
Khi nhìn thấy được lỗ thủng trên những đài sen này dâng này, tất cả đều ngây người.
Tim Bạch Tiểu Thuần chợt đập thình thịch.
Thần thức của hắn cũng tản ra.
Sau khi hắn nhìn thấy được đóa hoa sen nở rộ lại không có hạt sen, chỉ có lỗ thủng ở gốc đài sen, hắn chột dạ, cũng vội vàng giả vờ ngây người.
Toàn bộ hoàng cung, thoáng cái vô cùng an tĩnh.
Một lát sau, sắc mặt Thánh Hoàng thâm trầm, bàn tay to lại vung lên.
Nhất thời trong thiên trì lại có không ít đài sen rời khỏi mặt nước, sau đó tất cả nở rộ.
Nhưng vẫn không có nửa hạt sen xuất hiện.
Có chỉ là từng lỗ thủng màu đen trên đài sen… Cảnh tượng như vậy, khiến cho quyền quý khắp trong triều không khỏi mở miệng hít sâu một hơi.
Những tiếng ồ lên kinh ngạc còn không khống chế được. bạo phát ra.
– Cái này… cái này…
– Hạt sen đâu?
– Làm sao có thể? Sao lại có thể không có hạt sen được!
Trong sự kinh ngạc kêu lên của mọi người, âm thanh của Bạch Tiểu Thuần mang theo sự khoa trương, vượt qua người bình thường vậy, cũng cao giọng, hô lên.
– Trời ạ, tại sao có thể như vậy được? Chẳng lẽ là bị những con Thiên Long Ngư đó ăn mất hay sao?
Ở trong âm thanh không thể tưởng tượng nổi của mọi người vang vọng ở nơi này, sắc mặt Thánh Hoàng khó coi vô cùng.
Tay phải hắn chợt giơ lên.
Lần này hắn rốt cuộc không phải điều khiển bàn tay khổng lồ trên trời cao nữa, mà là tự mình ra tay.
Hắn bấm quyết chỉ về phía thiên trì.
Nhất thời lực thần thánh trong cơ thể hắn cuồn cuộn bạo phát ngập.
Thiên địa thoáng cái bị biến sắc.
Trong phong vân cuốn ngược, toàn bộ tất cả đài sen trong thiên trì rốt cuộc trong cùng một lúc, đều rẽ mặt nước lộ ra!
Bất luận là đã chín hay là còn chưa chín, bất kể là lớn hay nhỏ, tất cả đều đồng thời nở rộ.
Số lượng cực nhiều.
Sợ là phải chừng hơn vạn gốc.
Lúc này tất cả đều xuất hiện, khiến cho tất cả những người nhìn thấy được, tâm thần đều chấn động.
Mà điều càng khiến cho bọn họ chấn động, chính hơn vạn gốc đài sen xuất hiện này, lại có hơn phân nửa… đều bị mất hạt sen.
Những lỗ thủng màu đen này, nhìn thấy mà giật mình!
Nếu chỉ như vậy thì cũng thôi.
Gần như trong nháy mắt, không chỉ là Thánh Hoàng, ba người Trần Tô, ngay cả những triều quan Bán Thần, thậm chí Thiên Nhân, đều lập tức chú ý tới… Ở trên một đài sen nở rộ, lúc này lại có một con rùa nhỏ, trong miệng ăn một hạt sen lớn bằng nửa nắm tay.
Hiển nhiên cảnh tượng đột nhiên dâng lên khỏi mặt nước này khiến nó kinh sợ.
Nửa hạt sen từ trong miệng hắn rơi xuống.
Sau khi nhìn thấy được con rùa đen nhỏ này, mắt Bạch Tiểu Thuần chợt trợn to, tim đập thịch một tiếng.
Hắn vốn tưởng rằng con rùa đen nhỏ chỉ ăn trộm mấy nghìn hạt.
Nhưng lại không nghĩ rằng, gia hỏa này lại có thể ăn trộm nhiều như vậy.
Cùng lúc đó, bốn phía xung quanh vang lên tiếng gầm thét giận dữ rung trời.
– Đáng chết.
Đây là rùa gì lại dám ăn vụng Tiên Liên của Thánh Hoàng Triều ta!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1589: Là Bạch Tiểu Thuần Bảo Ta Làm! (1)
– Nhiều đài sen như vậy đều trống không.
Gần như là bảy phần.
Nó… Nó ăn chí ít hơn vạn hạt sen!
– Đáng chết, ta phải hầm nó!
Khi mọi người ở nơi này nổi giận, đồng thời sắc mặt Thánh Hoàng cũng khó coi đến cực hạn.
Tay phải hắn chợt giơ lên, mặc cho tốc độ của con rùa đen nhỏ thật là nhanh, cho dù lặng lẽ không tiếng động giống như tới vô ảnh đi vô tung vậy, nhưng sau khi Thánh Hoàng ra tay, vẫn không có biện pháp chạy trốn được.
Chỉ thấy bóng dáng của con rùa đen nhỏ bóng người gần như vừa na di.
Trong chớp mắt, chỗ hư vô bốn phía xung quanh n giống như bị phong ấn, trực tiếp đông cứng lại.
Mặc cho nó giãy giụa như thế nào, đều chỉ là chuyện vô nghĩa.
Ngay lập tức nó đã bị một lực lượng cường đại hút lùi lại, hóa thành một đạo cầu vồng, lao thẳng đến hoàng cung.
Thời điểm nó xuất hiện, thình lình ở trong tay Thánh Hoàng, đã bị hắn bắt lại!
Lần này Con rùa đen nhỏ dường như thật sự bị giật mình.
Mắt thấy mình bị người trước mặt khiến cho nó cũng cảm thấy khủng khiếp này bắt lại, nó nhất thời lại phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết.
– Ta là bị ép buộc.
Là Bạch Tiểu Thuần, là Bạch Tiểu Thuần bảo ta làm.
Hắn mới là kẻ cầm đầu gây họa.
Các ngươi không biết, gia hỏa này chính là một tai họa.
Là hắn buộc ta đi trộm hạt sen! Ta là vô tội.
Ta cũng là người bị hại!
Bốn móng vuốt của con rùa đen nhỏ không ngừng giãy dụa, âm thanh cực kỳ chói tai, truyền khắp tám phương, vang vọng ở trong tai mỗi một tu sĩ Thánh Hoàng Thành có mặt trên quảng trường.
Bọn họ vốn tức giận ngập trời, lúc này nghe được lời của con rùa đen nhỏ nói, nhất thời lại nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Trong nháy mắt, từng ánh mắt liền rơi vào trên người Bạch Tiểu Thuần.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy, hít thở dồn dập, trán đổ mồ hôi.
Tuy rằng hắn biết con rùa đen nhỏ này là đồ phá hoại nhất, rất khó giữ mồm giữ miệng.
Nhưng hắn lại không nghĩ rằng, gia hỏa này rốt cuộc hoàn toàn không có một chút kiên trì nào, đã trực tiếp bán mình đi.
Nhất là sau khi nghĩ đến con rùa đen nhỏ này một mình ăn trộm hơn vạn hạt sen, chỉ cho mình có một nghìn hạt, nguyền rủa trong lòng Bạch Tiểu Thuần giống như sóng lớn.
Nhưng phản ứng của hắn cũng cực nhanh, biểu tình trong chớp mắt lại hóa thành kinh ngạc, giống như mới phản ứng được vậy.
Hắn chợt nhảy dựng lên, chỉ vào con rùa đen nhỏ.
– Ngươi là ai? Làm sao ngươi biết tên của ta! Thánh Hoàng bệ hạ, đây là âm mưu! Đây là có người muốn hại ta!
Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ mặt tức giận, giống như bị ủy khuất cực lớn.
Lúc này âm thanh cũng trở nên cuồng bạo.
Nhưng những tu sĩ quyền quý ở bốn phía xung quanh, mỗi một người làm sao có thể lại không nhìn ra.
Nếu như không có sự kiện Thiên Long Ngư trước đó thì cũng thôi.
Bọn họ có lẽ còn có thể do dự.
Nhưng hôm nay có sự kiện Thiên Long Ngư trước đó, bọn họ lập tức lại phán đoán được, con rùa đen nhỏ này rõ ràng chính là đồng mưu của Bạch Tiểu Thuần!
Bất kể là con rùa đen nhỏ chỉ điểm Bạch Tiểu Thuần, hay Bạch Tiểu Thuần chỉ điểm con rùa đen nhỏ, một người một rùa này, chính là đạo tặc trộm sen.
Hiện tại có thể nói là cả người và tang chứng đều lấy được!
Nhất là ngày hôm nay hai trăm hạt sen này vốn chắc hẳn được Thánh Hoàng hái đi, chuẩn bị phát ra thiên hạ, được toàn bộ tu sĩ Thánh Hoàng Triều bán đấu giá thu hoạch.
Đây là một khoản buôn bán lớn.
Thánh Hoàng không tham dự vào bên trong, nhưng người quyền quý ở đây, không nói đều có lợi ích liên quan, nhưng phần lớn cũng sẽ tham dự vào trong đó.
Mỗi lần hạt sen bán đấu giá, bên trong đều có quá nhiều không gian thao tác.
Đối với bọn họ mà nói, đây là một khoản thu hoạch cực lớn.
Nhưng hôm nay… Hiển nhiên là không còn.
Thánh Hoàng cũng sẽ không cho phép tiếp tục ngắt đi dưới tình trạng bảy phần tất cả đài sen đã trống rỗng.
Thậm chí có thể tưởng tượng được, những đài sen hiện tại đã nguyên khí đại thương.
Sợ là tương lai trong khoảng thời gian ngắn, cũng không thể lại có Liên Yến.
Nghĩ đến đây, cho dù là ba người Cổ Thiên Quân cũng tức giận tăng cao.
Điều này thật sự dính dáng quá nhiều lợi ích của bản thân bọn họ.
Tuy bọn họ là Thiên Tôn, lại có tộc nhân, cũng có dưới quyền.
Hàng năm tiêu hao tài nguyên cực lớn.
Lúc này đột nhiên thiếu một khoản lớn, bọn họ làm sao có thể không tức giận được.
– Bạch Tiểu Thuần, ngươi cả gan làm loạn, lại dám ăn cắp Tiên Liên!
– Thánh Hoàng, lão phu thỉnh tấu, chém giết Bạch Tiểu Thuần này!
– Thánh Hoàng bệ hạ, lão phu tán thành.
Bạch Tiểu Thuần này nhất định phải bị trừng phạt!
Giống như thọc phải tổ ong vò vẽ, gần như tất cả tu sĩ quyền quý, trên quảng trường hoàng cung, mỗi người đều sát ý tràn ngập.
Nếu không phải nơi đây là hoàng cung, sợ rằng bọn họ đều sẽ trực tiếp ra tay.
Lúc này mỗi một người tiến lên mở miệng, âm thanh băng hàn, sát ý ngập trời.
Bạch Tiểu Thuần liên tục hít sâu, mồ hôi trên trán lại càng nhiều.
Cảm nhận được sát cơ đến từ bốn phía xung quanh, tim gan hắn cũng điên cuồng run rẩy, da đầu tê dại.
Hắn muốn mở miệng nói lý, bỗng nhiên chú ý tới con rùa đen nhỏ bị Thánh Hoàng nắm trong tay, cuối cùng nhìn về phía mình trợn trừng mắt.
Sau đó con rùa đen nhỏ này lại kéo dài giọng, vô cùng chói tai hô lên.
– Các vị hảo hán, đều là do Bạch Tiểu Thuần này sai khiến ta làm như thế.
Hắn là chủ nhân của ta.
Mệnh lệnh của hắn ta không thể không nghe a!
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt với con rùa đen nhỏ, nhìn như muốn nổi giận.
Nhưng trên thực tế trong lòng hắn lại nghi hoặc không thôi.
Động tác chớp mắt của con rùa đen nhỏ trước đó, nhìn như bình thường, nhưng Bạch Tiểu Thuần cùng con rùa đen nhỏ này ở cùng một chỗ nhiều năm như vậy, lập tức lại phát hiện ra điểm không thích hợp.
Lại liên tưởng tới trước đó, con rùa đen nhỏ mở miệng lại gọi ra bản thân mình, Bạch Tiểu Thuần lập tức cũng cảm giác được, phương diện này có vấn đề!
Lúc này quảng trường là một mảnh hỗn loạn.
Tu sĩ thỉnh tấu, con rùa đen nhỏ gầm thét giận dữ, Bạch Tiểu Thuần hô to.
Tất cả đan xen cùng một chỗ, âm thanh khuếch tán ra.
– Thánh Hoàng, Bạch Tiểu Thuần này nhất định phải chết.
Phạm phải tội lớn như vậy, quả thực nghe rợn cả người.
Còn có Cự Quỷ này, ta nghi ngờ hắn cũng đồng mưu, cũng phải bị xử tử!
Đúng lúc này, Cổ Thiên Quân bỗng nhiên mở miệng, âm thanh mang theo sự băng hàn.
Lúc nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, sát ý trong mắt hắn đặc biệt rõ ràng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1590: Là Bạch Tiểu Thuần Bảo Ta Làm! (2)
Trong lúc mọi người ở nơi này gầm thét giận, Lưu Thiên Hầu ở bên trong đoàn người, hít một hơi thật sâu.
Trong mắt của hắn lộ ra ánh sáng sắc bén.
Trước đó hắn theo dõi Bạch Tiểu Thuần hồi lâu, trước sau không phát hiện ra mánh khóe gì.
Cho dù nhìn ra điểm gì không thích hợp, cũng không có manh mối, lo lắng muốn đấm ngực.
Nhưng giờ khắc này, sau khi nhìn thấy được con rùa đen nhỏ, hắn chợt hiểu ra tất cả.
Hơn nữa, nhìn Bạch Tiểu Thuần bây giờ bị mọi người cùng công kích, Lưu Thiên Hầu nhất thời kích động.
– Một cảnh tượng quen thuộc tới mức nào!
TThân thể Lưu Thiên Hầu run rẩy, đó là do hưng phấn không thể nào kìm chế được.
– Ban đầu ở Khôi Hoàng Thành, ở trong điện Đại Thiên Sư, lúc đó chẳng phải là một cảnh tượng tương tự bây giờ sao? Ta thua cũng chính là bởi một lần đó…
– Trời xanh có mắt.
Ngày hôm nay ở chỗ này, rốt cuộc lại xuất hiện cảnh tượng năm đó.
Bạch Tiểu Thuần, lần này ta tuyệt đối sẽ không thua!
Lưu Thiên Hầu nghĩ tới đây, ngửa mặt lên trời cười một cách điên cuồng.
Hắn nhấc chân lên, bước một bước dài về phía trước.
Vào giờ phút này, trên người của hắn hình như có một khí thế kinh người phóng lên cao.
Hắn trực tiếp liền đi tới trung tâm quảng trường.
Hắn nhìn về phía Thánh Hoàng lúc này hình như không để ý tới mọi người, mà nhìn chằm chằm vào con rùa đen nhỏ trong tay, dường như suy nghĩ tới điều gì, ôm quyền cúi đầu thật sâu.
– Bệ hạ, cựu thần tổng kết năm trăm tội lớn của Bạch Tiểu Thuần này, ngày hôm nay muốn ở chỗ này, tuyên đọc tội nghiệt ngập trời của người này.
Tội đầu tiên của người này…
Lưu Thiên Hầu chỉ cảm thấy giờ phút này, mình giống như dung hợp cùng trời đất, toàn thân sục sôi vô cùng, âm thanh đều vang vọng có lực.
Ở dưới khí thế của hắn đã nhảy lên tới cực hạn, lời nói truyền ra trong nháy mắt.
Đột nhiên, không đợi hắn nói xong câu nói đầu tiên, Thánh Hoàng ở trên vị trí trên cao, cầm con rùa đen nhỏ, giống như có chút suy nghĩ, lúc này trong mắt lộ ra sự sắc bén sáng ngời.
Cuối cùng hắn mừng như điên ngửa mặt lên trời cười ha hả.
Tiếng cười của hắn giống như tiếng chuông lớn, nhất thời vang vọng trong toàn bộ Thánh Hoàng Thành, chấn động tám phương, kinh thiên động địa, trực tiếp cắt đứt những lời Lưu Thiên Hầu định nói nói ra.
Đồng thời, cũng trấn áp xuống tất cả lửa giận của tu sĩ quyền quý của Thánh Hoàng Thành ở bốn phía xung quanh.
– Tốt tốt tốt.
Tiếng cười của Thánh Hoàng càng lúc càng lớn, sự vui sướng trong thần sắc hắn, lúc này đặc biệt rõ ràng.
Lúc hắn nhìn về phía con rùa đen nhỏ trong tay, toàn thân hắn hình như cũng kích động.
Phải biết rằng thân là Thái Cổ, loại tâm tình dao động rõ ràng như vậy, không giống với bình thường.
Cảnh tượng như vậy nhất thời khiến cho tất cả mọi người lấy làm kinh hãi.
Những người khác còn tốt.
Nhưng lúc này ánh mắt ba người Trần Tô lại lóe lên.
Bọn họ chợt nhìn về phía con rùa đen nhỏ trong tay Thánh Hoàng.
Dần dần, trong mắt ba người đều lộ ra sự hoảng sợ cùng không thể tưởng tượng nổi.
– Rùa Vĩnh Hằng, rùa Vĩnh Hằng!
Trong tiếng cười của Thánh Hoàng, giọng nói của hắn cũng mang vẻ kích động run rẩy.
– Đây là rùa Vĩnh Hằng quy!
– Vật độc nhất vô nhị trong thiên địa, linh cộng sinh với hoa vĩnh hằng trong truyền thuyết!
– Nó xuất hiện ở Thánh Hoàng Thành ta, đây là điềm lành.
Điều này nói rõ Thánh Hoàng Thành ta, chính là đại lục Vĩnh Hằng chính thống, nhất định thiên thu vạn cổ!
Nghe được tiếng cười của Thánh Hoàng, Bạch Tiểu Thuần có chút há hốc mồm.
Lúc đầu người canh giữ lăng mộ lấy máu tươi của con rùa đen nhỏ để rót vào Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần suy yếu hôn mê, không biết sự tình cụ thể.
Lúc này sau khi nghe được, hắn lập tức liền ý thức được nguyên nhân vừa rồi con rùa đen nhỏ chớp mắt.
Tiếng cười của Thánh Hoàng càng lúc càng lớn.
Đến cuối cùng, hắn vung tay áo một cái, mang theo con rùa đen nhỏ, quay người đi trở về hoàng cung.
Trước khi đi, hắn càng trực tiếp hạ phong lệnh!
– Sắc phong rùa Vĩnh Hằng, làm thánh quy của Thánh Hoàng Triều, hưởng vận mệnh quốc gia của triều ta.
Hắn tới chỗ nào, giống như bản hoàng đích thân tới! Bạch Tiểu Thuần có công hiến quy, thưởng dải dây lưng bảy màu, thưởng mười viên tiên đan!
Lời nói vừa ra, tu sĩ quyền quý ở bốn phía xung quanh đều hít sâu.
Lúc nhìn về phía con rùa đen nhỏ trong tay Thánh Hoàng, tâm thần mỗi người đều dâng lên sóng lớn.
Không ai có thể dự đoán được, con rùa đen nhỏ ăn vụng hạt sen này lại có thể được sắc phong trở thành thánh quy của Thánh Hoàng Triều.
Chuyện này là không thể tưởng tượng nổi.
Đồng thời, cũng tự nhiên mà hóa giải chuyện hạt sen trước đó.
Nhất là sắc phong của Thánh Hoàng đối với Bạch Tiểu Thuần trước khi đi, càng trực tiếp xóa đi chuyện trộm sen này.
Hết lần này tới lần khác mọi người vẫn nói không nên lời.
Lúc này mắt thấy Thánh Hoàng mang theo vui sướng rời đi, bọn họ ở trên quảng trường đều phiền muộn.
Lúc nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, bọn họ cũng không còn che giấu giống như trước kia nữa.
Mỗi một người đều nghiến răng nghiến lợi.
Dù sao lần này tổn thất không phải là Thánh Hoàng, mà là bọn họ…
Bạch Tiểu Thuần cũng hít vào một hơi.
Lần này nghịch chuyển, hắn thấy cũng không thể tưởng tượng nổi.
Hiện tại nghĩ đến, nhất định là con rùa đen nhỏ xác định, một khi nó xuất hiện ở trước mặt Thánh Hoàng, Thánh Hoàng tất nhiên có thể nhận ra thân phận của nó, do đó đãi ngộ đối với nó sẽ hoàn toàn không giống bình thường.
Cũng chính bởi vì vậy, con rùa đen nhỏ này mới có lá gan cực lớn ăn vụng hạt sen.
Sở dĩ nó hô lên quan hệ cùng với mình, điều này hiển nhiên là khiến cho mình nước lên thì thuyền lên.
Chỉ có điều ở đây còn có một chút điểm, Bạch Tiểu Thuần có chút nghi vấn.
Nhưng lúc này không phải là lúc suy nghĩ tìm hiểu.
Bất kể như thế nào, nguy cơ hạt sen lần này cuối cùng đã hóa giải.
Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, nhìn tu sĩ Thánh Hoàng Thành ở bốn phía xung quanh một chút buồn bực.
Sau khi trợn trừng mắt, hắn ngẩng đầu ưỡn ngực, nghênh ngang đi ra ngoài.
Phía sau hắn, trong mắt những tu sĩ quyền quý kia đều có hàn quang.
Nhưng phần nhiều lại là bất đắc dĩ.
Hiện tại bọn họ đã ý thức được một sự thật… Nếu như nói lúc vừa mới bắt đầu, bọn họ có thể dùng chút thủ đoạn đi trừng phạt Bạch Tiểu Thuần.
Như vậy hiện tại theo những gì từng trải những, Bạch Tiểu Thuần đã không giống với trước nữa.
Nhất là lần này con rùa đen nhỏ này trở thành thánh quy.
Điều này lại chẳng khác nào ở trên người Bạch Tiểu Thuần, ngoại trừ giá trị thế giới Thông Thiên của hắn ra, lại thêm một tầng giá trị khác chồng lên.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








