Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 317 : Giám Công Sứ (2) (c1581-c1585)
❮ sautiếp ❯Chương 1581: Giám Công Sứ (2)
Kể cả những con Thiên Long Ngư đang nóng nảy ở bên trong, đều ở dưới hàn khí này khuếch tán, từng thân thể cũng trực tiếp bị lớp băng bao trùm.
Chớp mắt một cái… toàn bộ thiên trì, trở thành một khối hàn băng cực lớn!
Còn chưa kết thúc, sắc mặt Thánh Hoàng thâm trầm.
Tay phải lại bấm quyết, bỗng nhiên chỉ ra một cái.
Nhất thời tu vi Thái Cổ trong cơ thể hắn, hóa thành lực lượng thần thánh nào đó, chiếu rọi trời cao và mặt đất, giống như toàn thân hóa thành một mặt trời!
Mặt trời này có ánh sáng chói lòa, nhưng lại hoàn toàn không có chút lửa nóng nào.
Ngoại trừ ánh sáng ra, chỉ có một lực lượng thần thánh được tinh lọc đến cực hạn, giống như đang bạo phát từ bên trong ra.
Trong tiếng nổ lớn, ánh sáng này ẩn chứa thần thánh cùng tinh lọc, bao phủ toàn bộ Thánh Hoàng Thành, trực tiếp xuyên qua lớp băng của thiên trì, đảo qua toàn bộ thân thể hơn vạn con Thiên Long ngư bị đóng băng từ bên trong.
Tất cả bệnh tật, tất cả nóng nảy, thậm chí một ít Thiên Long Ngư tranh đấu với nhau, gây ra ngoại thương trước khi Bạch Tiểu Thuần tới Thánh Hoàng Thành rốt cuộc trong một tích tắc này… toàn bô jđều lập tức khôi phục giống như bình thường.
Tất cả mọi thứ ảnh hưởng bên trong cơ thể, trong nháy mắt đều được tinh lọc.
Loại phương pháp tinh lọc này, sau khi Bạch Tiểu Thuần cảm nhận, không khỏi mở miệng hít sâu một hơi, tâm thần chấn động vô cùng mãnh liệt.
Hắn đã có nhận thức mới đối với sự cường hãn của Thái Cổ.
Tất cả những điều này phát sinh đột ngột.
Nhưng từ khi Thiên Long Ngư nóng nảy, cho đến khi Thánh Hoàng ra tay, tất cả chẳng qua chỉ là thời gian vài hơi thở ngắn ngủi.
Rất nhanh, khi tất cả Thiên Long Ngư đều bị tinh lọc, hàn băng của thiên trì tan ra.
Nước hồ trong suốt, có thể nhìn thấy được những con Thiên Long Ngư bên trong đó.
Mỗi một con đang khôi phục hành động, lại hoàn toàn không có sự nóng nảy, giống như trước kia, thảnh thơi bơi ở trong hồ nước…
Cảnh tượng như vậy, không chỉ khiến cho Bạch Tiểu Thuần thở phào nhẹ nhõm, tu sĩ ở Thánh Hoàng Thành, mỗi một người cũng đều yên lòng.
Chỉ là ở bên trong toàn Thánh Hoàng, bọn họ nhìn lá sen không có cách nào được thuật pháp chữa trị trong thời gian ngắn, bị cắn tổn hại tới mức độ khác nhau.
Còn có hoa sen này cùng hoàng cung nghiêng sang một bên, lửa giận trong lòng bọn họ vẫn mãnh liệt thiêu đốt.
Nhất là Thánh Hoàng.
Lúc này trong lòng Thánh Hoàng căm tức đến cực hạn, thiếu chút nữa không áp chế được, không để ý tới đại cục muốn đập cho Bạch Tiểu Thuần một cái, cho hắn chết.
Nhưng cuối cùng Thánh Hoàng vẫn nhịn xuống, trong mắt có hàn quang lóe lên.
Hắn biết, mấy ngày tới, theo Bạch Tiểu Thuần bị mình sắc phong làm Thông Thiên Công, loại chuyện ngàn vàng mua xương ngựa này, giống như ở Thánh Hoàng Triều dựng lên một lá cờ, khiến cho toàn bộ tu sĩ thế giới Thông Thiên ở Tiên Vực của Vĩnh Hằng đều sẽ nhìn nơi đây thành niềm hy vọng.
Thậm chí căn cứ vào tin tức tình báo của hắn, đã có không ít tu sĩ thế giới Thông Thiên, đang chạy về phía Thánh Hoàng Triều.
Tất cả những điều này, cũng làm cho hắn không có cách nào chém giết Bạch Tiểu Thuần.
– Chờ tới một ngày nào đó ngươi trở thành vô dụng, ta sẽ tính sổ cùng với ngươi!
Sau đó Thánh Hoàng cắn răng, hít một hơi thật sâu, vẫn cảm thấy chuyện này cần có sự trừng phạt.
Vì vậy hắn hừ lạnh, truyền ra pháp chỉ.
– Thu lại vạn năm bổng lộc của Thông Thiên Công, phạt hắn dọn phân cho Thiên Long Ngư!
– Thu lại dải lụa màu của Thông Thiên Công, trách phạt hắn tu bổ lá sen của Thánh Hoàng Triều!
Sau khi nói xong, ngay cả Thánh Hoàng cũng cảm thấy loại trừng phạt này không đến nơi đến chốn.
Trong lúc bất đắc dĩ, hắn nhớ tới những lời vị Lưu Dũng đã nói trước kia, xác thực lời hắn nói là chính xác.
– Sắc phong Lưu Dũng, Giám Công Sứ!
Thánh Hoàng hít một hơi thật sâu, lại truyền ra pháp chỉ.
Lúc này hắn mới vung tay áo, gương mặt thâm trầm, trở về hoàng cung.
Lúc này, tức giận của toàn bộ Thánh Hoàng Thành đối với Bạch Tiểu Thuần, đã vô cùng mãnh liệt.
Ở bên trong một phúc địa, vị Lưu Thiên Hầu kia vô cùng kích động tiếp chỉ.
Hắn hiểu rõ sở dĩ mình thăng quan, chính là vì Thánh Hoàng đã biết Bạch Tiểu Thuần khó chơi.
Đây là muốn sử dụng mình tới theo dõi Bạch Tiểu Thuần.
– Bệ hạ yên tâm.
Cựu thần nhất định sẽ sử dụng đôi mắt này của mình, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, dùng hết thần bút trong tay, viết ra từng tội lớn của hắn, viết thành tấu chương!
Ở trong thời điểm người trong toàn thành đều tức giận vô cùng, đồng thời, Bạch Tiểu Thuần cũng thở phào nhẹ nhõm, nhìn về phía hoàng cung.
– Ta thiếu chút nữa động tới căn cơ của Thánh Hoàng Thành, lại có thể chỉ bị những trừng phạt này?
Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt, cảm nhận được Thánh Hoàng này giấu diếm sát ý không phát ra.
Trong lòng hắn thầm rùng mình.
Sau khi trầm ngâm một lát, hắn cảm thấy mình vẫn sống yên ổn một thời gian thì thỏa đáng hơn.
Vì vậy ở trong cuộc sống sau này, Bạch Tiểu Thuần mặc dù nhăn mặt, nhíu mày, nhưng vẫn không thể không đi dọn phân cho Thiên Long Ngư.
Cho dù bị người chỉ chỏ nói xấu sau lưng, cũng chỉ có thể lựa chọn không nhìn.
Chỉ có điều cũng có lợi.
Hắn mỗi ngày bên ngoài khổ cực, dần dần cũng nghe được không ít lời bàn luận của mọi người đối với thế giới Vĩnh Hằng, đối với thế giới này, hắn cũng hiểu nhiều hơn.
Giống như lời Công Tôn Uyển Nhi trước đây nói: sau Thiên Tôn là Thái Cổ, sau Thái Cổ là ChúaTể, Bạch Tiểu Thuần đã xác định rõ ràng, Công Tôn Uyển Nhi không lừa gạt mình.
Đồng thời, theo một lá thư của Cự Quỷ Vương, Bạch Tiểu Thuần cũng xác định người của thế giới Thông Thiên luyện linh, Thánh Hoàng Triều cùng Tà Hoàng Triều thực sự là làm không được.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến bọn họ có lòng tham đối với tu sĩ ở thế giới Thông Thiên.
Trong thư, Cự Quỷ Vương cũng có oán giận.
Chỗ Thần La Châu của hắn rất cằn cỗi, người ở thưa thớt.
Chỉ có điều vì chuyện hắn cùng với Bạch Tiểu Thuần trước đó bắt trói Quỷ Mẫu chuyện, đã chấn động toàn thế giới.
Cho nên có không ít tu sĩ của thế giới Thông Thiên chủ động tìm tới.
Chỉ là sau khi những tu sĩ của thế giới Thông Thiên tới đây, đều bị Thiên Tôn chỗ Tiên Vực thứ hai nơi Cự Quỷ Vương ở, quấy rầy, sau đó phân tán ở bên trong các châu.
Cự Quỷ Vương lo lắng kể từ đó, sợ là không cần quá lâu, sẽ bị Thánh Hoàng Triều đồng hóa.
Cứ thế mãi, thế giới Thông Thiên sửa lại cách xưng hô, không còn tồn tại.
Xem thư, Bạch Tiểu Thuần trầm mặc.
Hắn biết, đối với tu sĩ thế giới Thông Thiên, có thể tu luyện yên ổn sinh hoạt, là khát vọng của bọn họ.
Nhưng điều hắn muốn làm, là cho những người này một sự lựa chọn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1582: Liên Yến (1)
Là lựa chọn bị Thánh Hoàng Triều đồng hóa, hay lựa chọn sống mãi không quên quê hương của mình… Thánh Hoàng Triều sẽ không cho bọn họ sự lựa chọn này.
Điều Bạch Tiểu Thuần muốn làm, là tranh thủ sự lựa chọn này cho người của thế giới Thông Thiên.
Bất kể chọn cái nào, đều là chuyện không thể xen vào.
– Chỉ khi ta cường đại lên, mới có thể tranh thủ đến cơ hội lựa chọn này cho người của thế giới Thông Thiên.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, trong mắt lộ ra tinh quang.
Tuy mấy nghìn con Thiên Long Ngư trước đó, tuy bị hắn đã ăn vào đã đạt tới mức độ vô hiệu, nhưng mang đến lợi ích cũng cực lớn.
Trường Sinh Quyển của hắn đang không ngừng tăng lên, chỉ còn cách đại viên mãn có một tia nhỏ!
Tiến thêm một bước nữa, chính là đại viên mãn.
Tới khi đó, hắn cũng có thể thử đột phá Bán Thần, bước vào đại thừa, trở thành Thiên Tôn!
– Ta còn cần càng nhiều tiên đan linh thảo hơn nữa, để có thể tu luyện nhanh hơn!
Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, đồng tử quan sát khắp nơi Thánh Hoàng Thành, trong đầu cân nhắc tất cả những thứ có thể làm cho mình tăng tu vi…
Nhưng suy nghĩ thật lâu, Bạch Tiểu Thuần cũng tìm không ra được biện pháp gì có thể làm cho mình trong thời gian ngắn nhanh chóng tăng tu vi.
Nhất là những con Thiên Long Ngư này, trước đó hắn ăn quá nhiều, đã vô hiệu.
– Chỉ có luyện đan.
Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ.
Tuy rằng luyện đan ở thế giới Thông Thiên cùng đại lục Vĩnh Hằng tồn tại một ít khác biệt.
Luyện đan lại tiêu hao cực lớn, nhưng Bạch Tiểu Thuần không có chủ ý khác.
Chủ yếu nhất, bên trong túi trữ vật của hắn tồn tại không ít dược thảo.
– Mặt khác, chỗ của ta vẫn lưu lại một ít cá khô…
Bạch Tiểu Thuần cúi đầu nhìn túi đựng đồ của mình một chút.
Trước đó hắn câu ra quá nhiều cá.
Mặc dù đưa ra cũng không ít, nhưng vẫn có một ít được làm cá khô, được hắn giữ lại.
– Những con cá khô này chắc hẳn có thể bán ra với giá tốt!
Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu.
Nhưng trong lòng hắn vẫn còn có chút do dự.
Thật ra những năm gần đây, mỗi lần hắn luyện đan đều gặp phải các loại chuyện biến hóa.
Điều này đối với hắn mà nói, đã hình thành bóng ma.
Nhất là nghĩ đến nếu như luyện đan ở Thánh Hoàng Thành này xảy ra vấn đề, chắc hẳn còn muốn nghiêm trọng hơn so với bạo loạn Thiên Long Ngư trước đó, Bạch Tiểu Thuần nhất thời rầu rĩ.
Thời gian trôi qua, rất nhanh lại qua nửa tháng.
Sau khi thiên trì được Bạch Tiểu Thuần dọn sạch sẽ, điều này khiến cho vài con Thiên Long Ngư vui vẻ lại.
Bạch Tiểu Thuần mắt thấy cuộc sống ngày ngày trôi qua, vì vậy hung hăng cắn răng một cái.
– Ta cẩn thận một chút, chắc hẳn là… không có việc gì…
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần thầm nói với mình.
Đã hạ quyết tâm, hắn bắt đầu mua vật cần thiết để luyện đan.
Giằng co mấy ngày, cuối cùng hắn đã chuẩn bị tất cả đầy đủ hết.
Ở trong sự cẩn thận gần như lén lút của hắn, hắn bắt đầu luyện đan.
Có lẽ là thành tựu luyện đan của Bạch Tiểu Thuần có phần tăng cao, lại có lẽ sự cẩn thận của hắn đưa đến tác dụng.
Theo mấy lò đan dược được thành công luyện ra, rốt cuộc không xuất hiện chuyện gì bất ngờ.
Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy vui mừng bất ngờ vô cùng.
Nhưng hắn tổng kết lại sau những lần từng đắc ý vênh váo chính là giáo huấn.
Hắn vẫn tiếp tục cẩn thận.
Mặc dù thời gian đan dược được chế luyện ra tới chậm rãi, nhưng chung quy là liên tục ổn định.
Cứ như vậy, thời gian lại trôi qua.
Mỗi buổi triều một tháng một lần, Bạch Tiểu Thuần vẫn sẽ tham dự.
Chỉ có điều phần lớn hắn đều là người đến cuối cùng, lười biếng đứng ở nơi đó, từ từ nhắm hai mắt, không để ý tới bất kỳ chuyện gì ngoài thân.
Trừ điều đó ra, gần như tất cả thời gian, hắn đều đặt ở trên phương diện luyện đan.
Rất nhanh, mấy tháng trôi qua.
Bạch Tiểu Thuần ở trong quá trình tu hành này, tốc độ tu vi tiến triển mặc dù không bằng ăn Thiên Long Ngư, nhưng lại vững vàng vô cùng, không ngừng tinh tiến.
Dựa theo hắn tính toán, dự tính không sai, chỉ khoảng vài năm nữa, hắn có thể đột phá Bán Thần hậu kỳ, trở thành đại viên mãn.
Cùng lúc đó, bất luận là quyền quý trong triều hay Thánh Hoàng, ở trong mấy tháng này cũng thấy được Bạch Tiểu Thuần giấu mình, mắt thấy sẽ không có chuyện gì ác liệt phát sinh, gánh nặng trong lòng mọi người đều được mở ra.
Chỉ có điều bình thường vẫn có không ít lần tỏ ra đạo mạo, tươi cười cùng ngôn từ châm biếm.
Cho dù Bạch Tiểu Thuần đã nhún nhường, nhưng đối với mọi người trong Thánh Hoàng Triều mà nói, hắn thế nào cũng là người ngoài.
Đối với những ngôn từ này, Bạch Tiểu Thuần giả vờ nghe không hiểu, cũng không có tâm tình đi để ý tới.
Hắn cả ngày chìm đắm ở trong việc luyện đan cùng với tu hành, khiến cho Thánh Hoàng Thành ở trong khoảng thời gian này, xuất hiện sự bình tĩnh lâu ngày không gặp.
Người duy nhất không cao hứng, chỉ có vị Lưu Thiên Hầu kia.
Hắn đã mài đao soàn soạt, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần thật lâu.
Nhưng mắt thấy Bạch Tiểu Thuần lại giống như đổi tính, an bình không xảy ra chuyện gì, Lưu Thiên Hầu liền sốt ruột.
– Hắn nhất định là có âm mưu gì lớn!
Lưu Thiên Hầu hít một hơi thật sâu, kiên định với phán đoán của mình.
Sau đó, hắn nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần càng chặt hơn.
Cứ như vậy, lại qua mấy tháng.
Thu đi đông lại, hiện tại vào tiết xuân, ở trên thiên trì của Thánh Hoàng Triều bắt đầu có từng đài sen, lộ ra khỏi mặt nước.
Cũng chính là sau khi đài sen lộ ra khỏi mặt nước, tất cả tu sĩ ở bên trong Thánh Hoàng Thành nhìn thấy được cảnh tượng như vậy, mỗi một người đều phấn chấn.
Ở rất nhiều khu vực bên trong Thánh Hoàng Thành đều có tiếng bàn luận truyền ra.
– Đài sen nổi trên mặt nước!
– Chẳng lẽ lại có Liên Yến lớn phát phần thưởng!
– Lần trước đài sen nổi trên mặt nước, là nửa một giáp trước.
Nghe nói tất cả những người được chia hạt sen, sau khi nuốt vào, tu vi đều tăng tiến không ít!
– Nhất định là có liên quan đến việc sáu tháng trước Thánh Hoàng bệ hạ thi triển thần thông đối với toàn bộ thiên trì, khiến cho đài sen sớm nổi lên mặt nước!
Những tiếng bàn tán này rất nhiều.
Thậm chí không ít người đều đi tới mép lá sen sát, nhìn trong toàn bộ thiên trì, xuất hiện hơn mười đài sen.
Nhất là theo đài sen xuất hiện, tản ra từng mùi thơm ngát, tràn ngập toàn bộ bên trong bên ngoài Thánh Hoàng Thành, hễ là ngửi thấy, đều có thể khiến cho tu vi vận chuyển nhanh hơn không ít.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1583: Liên Yến (2)
Theo tin tức truyền ra, theo tiếng người bàn luận càng lúc càng nhiều, cho dù Bạch Tiểu Thuần không mấy khi ra cửa, cũng phải chú ý tới đài sen.
Dần dần nghe về nói chuyện này.
Nhất là mùi thơm ngát tràn ngập ở trong thành, khiến cho Bạch Tiểu Thuần cũng kinh ngạc vô cùng.
– Đài sen!
Trong sự hiếu kỳ Bạch Tiểu Thuần, ra ngoài tìm hiểu một hồi.
Khi trở về trong mắt của hắn lộ ra sắc thái hưng phấn.
– Trước đó ta bao giờ cũng nghĩ tới Thiên Long Ngư, lại có thể quên mất ở trong thiên trì này, ngoại trừ Thiên Long Ngư ra, còn có thiên tài địa bảo khác.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới mình thăm dò biết được chuyện liên quan tới đài sen, nhất thời thần sắc khó nén được vẻ vui mừng bất ngờ.
Sở dĩ Thánh Hoàng Thành lựa chọn xây dựng ở trên thiên hồ, chính là bởi vì trong thiên trì có một gốc cây Tiên Liên tuyệt thế.
Tiên Liên tuyệt luân thiên hạ, toàn bộ đại lục Vĩnh Hằng cũng chỉ có một gốc cây như thế mà thôi.
Cho dù Tà Hoàng cũng hâm mộ.
Đó là chí bảo của cả Thánh Hoàng Triều.
Rễ của Tiên Liên này tràn ngập mặt đất, tuy chỉ có một đóa hoa sen, nhưng lại sinh ra rất nhiều lá sen.
Cùng lúc đó, còn có vô số đài sen ẩn ở dưới nước.
Cứ cách trăm năm, sẽ có một phần đài sen giống như nở rộ, rẽ nước lộ ra.
Hạt sen bên trong có kích thước khác nhau.
Loại tốt nhất thậm chí đạt tới một mức độ nào đó, vượt qua tiên đan.
Cho dù là kém một chút, chỉ cần có thể rẽ nước lộ ra, đều có thể so với tiên đan.
Đối với toàn bộ Thánh Hoàng Triều mà nói, mỗi lần đài sen nở rộ, hạt sen bên trong đều là chí bảo.
Chỉ có điều đối với việc hái hạt sen, Thánh Hoàng có quy định nghiêm ngạt.
Toàn bộ bên trong Thánh Hoàng Thành, không thể có tư cách lấy hạt sen.
Chỉ có bản thân Thánh Hoàng mới có tư cách hái.
Mỗi lần nở rộ chỉ có thể lấy một nghìn hạt sen, không thể lấy nhiều hơn.
Lại chỉ có đài sen đã lộ ra khỏi mặt nước, mới được phép lấy hạt sen xuống.
Nói như vậy, từ đài sen đầu tiên rẽ nước lộ ra, cho đến từng đài sen lục tục xuất hiện, quá trình lấy hết một nghìn hạt, sẽ kéo dài từ nửa tháng tới một tháng.
Đồng thời, ở trong thời gian đài sen này nở rộ cùng với thời gian hái, dựa theo lệ cũ trước kia, Thánh Hoàng đều sẽ bày ra yến hội.
Văn võ trong toàn triều đều sẽ tham dự yến tiệu.
Ở trong yến tiệu này, bọn họ vừa uống tiên tửu, vừa chờ Thánh Hoàng bày ra phương pháp Thái Cổ, lấy xuống từng hạt sen, ban cho mọi người.
Bình thường trong một nghìn hạt hạt sen này, có khoảng ba trăm hạt, sẽ ban thưởng cho ba trăm văn võ đứng đầu trong triều.
Còn có hai trăm hạt sen lại là ban thưởng cho người lập được công lớn.
Còn có hai trăm hạt sen, ở địa phương được chỉ định, bán đấu giá cho thiên hạ.
Cuối cùng ba trăm hạt còn lại sẽ được đưa vào hoàng cung, sử dụng để luyện đan.
Hiện tại đã có hơn mười đài sen xuất hiện.
Những tin đồn liên quan tới Liên Yến, đã được khuếch tán ở bên trong Thánh Hoàng Thành.
Thậm chí tu sĩ ở chỗ Tiên Vực Thánh Hoàng Triều cùng với Tiên Vực thứ hai đều phấn chấn.
Mỗi một gia tộc còn chuẩn bị đấu giá lấy về.
– Hạt sen này có thể so với tiên đan!
Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, trong đầu lại hiện lên những gì mình thăm dò được.
Sau đó, hắn liếm môi, hai mắt phát ra ánh sáng.
– Dựa vào thân phận của Thông Thiên Công ta, dù thế nào cũng có thể được ban thưởng một hạt chứ.
Ở trong sự mong chờ của Bạch Tiểu Thuần, mấy ngày sau, từ trong hoàng cung truyền ra tiếng chuông vang vọng không ngừng.
Liên Yến được văn võ trong toàn triều chờ đợi trong khoảng thời gian này, cuối cùng được mở ra.
Bạch Tiểu Thuần đè xuống kích động trong lòng, chỉnh đốn lại trang phục, sau đó lao thẳng đến hoàng cung.
Khi hắn đến nơi, thấy được trên quảng trường cực lớn trong hoàng cung này, hiện tại bày mấy nghìn bàn con.
Phía trên đặt rượu ngon tiên quả.
Còn có số lượng lớn thị nữ trong cung, làm bạn ở bên.
Đã có không ít tu sĩ quyền quý đã sớm đến, lúc này đang ngồi ở sau những chiếc bàn con, chuyện trò vui vẻ với nhau.
Trong đó có cả đám người Trần Tô, Cổ Thiên Quân.
Bọn họ cũng thấy được bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần.
Cổ Thiên Quân trực tiếp xem như không nhìn thấy.
Mặc dù trong lòng Trần Tô chướng mắt Bạch Tiểu Thuần, nhưng ngoài mặt vẫn ôn hòa tươi cười.
Về phần các tu sĩ quyền quý khác, phần lớn cũng như vậy.
Chỉ là ở sâu bên trong đôi mắt bọn họ vẫn có phần khinh miệt.
Tuy người ngoài không nhìn ra, nhưng Bạch Tiểu Thuần tu luyện nhiều năm như vậy, cùng người giao tiếp lâu như vậy, tự nhiên nhìn thấy rất rõ ràng.
– Đây không phải là Thông Thiên Công sao? Bình thường lúc đại triều, ngươi đều tới muộn.
Hôm nay tới thật sớm.
– Thông Thiên Công từ tiểu thế giới tới, sợ là cả đời cũng không thấy từng trải qua Tiên Liên.
Chỉ có điều lấy thân phận của Thông Thiên Công, nghĩ đến lần này Thánh Hoàng cũng sẽ ban cho một hạt.
– Lại nói tiếp, chắc hẳn trong toàn bộ thế giới Thông Thiên, Thông Thiên Công vẫn là người đầu tiên có thể ăn được Tiên Liên.
Loại phúc khí này, người bình thường khó có.
Thời điểm nhấm nháp lại phải chú ý một chút.
Phải nhai nhuyễn nuốt chậm thưởng thức một hồi.
Nghe những quyền quý ở bốn phía xung quanh làm trò cười, Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, giả vờ nghe không ra sự châm chọc bên trong.
Hắn nhìn về phía mọi người cười ha ha một tiếng, không những không có rời xa, thậm chí còn tìm một vị trí ở sát đầu, lần lượt cùng mọi người ngồi xuống.
– Lại nói tiếp, cũng thật hoài niệm.
Trước đây, thời điểm ta ở thế giới Thông Thiên, mỗi ngày vừa mở mắt, vẫn dùng Tuyết Liên Tử mười vạn năm cắn ở trong miệng một cái, sau đó nhổ ra, chỉ lấy mùi thơm của nó.
Mùi thơm này một ngày cũng không tan ra, rất khó quên.
Vốn tưởng rằng không có cơ hội, lại không nghĩ tới các ngươi ở đây lại có hạt Tiên Liên.
Bạch Tiểu Thuần ho nhẹ một tiếng, mắt cũng không chớp cái nào, khoa trương nói.
– Đáng tiếc ở đây không có Linh Vĩ Kê.
Ở chỗ của chúng ta có một loại tiên điểu, là do quy tắc thiên địa diễn biến, tên là Linh Vĩ Kê hủy thiên diệt địa, sử dụng Tuyết Liên Tử vạn năm trở lên cùng Linh Vĩ Kê này làm thịt kho tàu, lại rắc thêm tiên tiêu năm mươi vạn năm trở lên.
Mùi vị đó, ăn một lần, cả tuần cũng không quên.
– Đáng tiếc.
Cho dù lấy thân phận của ta, cũng chỉ ăn được mấy nghìn con mà thôi.
Bạch Tiểu Thuần thở dài, trong mắt lộ ra sự hồi ức, lộ ra biểu tình tiếc nuối hoài niệm.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1584: Thứ Tốt (1)
Mọi người trầm mặc.
Mỗi một người lúc nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, trong thần sắc khó nén sự cổ quái.
Nói chuyện khoác loác, người người thường có, vốn không tính là gì cả.
Mà nếu giống như Bạch Tiểu Thuần, ở trước mặt mọi người mặt, nói khoác giả tạo như vậy…
Hết lần này tới lần khác hắn vẫn là một biểu tình làm như có thật.
Cái này khiến cho mọi người không thể không phục.
Bọn họ lại liên tưởng đến trước đây, khi Bạch Tiểu Thuần ở trước mặt Thánh Hoàng, cũng nói khoác không biết ngượng, tiếc nuối vận khí Tà Hoàng tốt, cho nên không bị hắn trói bắt đi, Trần Tô vội ho một tiếng, chủ động chuyển hướng trọng tâm câu chuyện, cùng Cổ Thiên Quân trò chuyện một ít về chuyện tu luyện.
Ánh mắt mấy vị khác từ trên người Bạch Tiểu Thuần chuyển sang cười ha hả, nói đến những chuyện khác, không nhắc tới hạt sen nữa.
Bọn họ cũng không cho Bạch Tiểu Thuần có thêm cơ hội nói khoác.
Bạch Tiểu Thuần nói khoác, bọn họ nghe được, đều cảm thấy toàn thân nổi da gà.
– Tuyết Liên mười vạn năm… Tuyết Liên này vận khí thật tốt, mười vạn năm cũng không có bị người hái đi!
– Linh Vĩ Kê hủy thiên diệt địa… Mụ nội nó, nói khoác không có việc gì.
Nhưng có thể nói khoác nghiêm túc một điểm hay không? Trong khi đặt tên cũng sa hoa một chút, nhưng hết lần này tới lần khác lại trắng trợn như vậy.
Dựa theo lối nói của hắn, chắc hẳn chỗ của bọn họ nếu có Thiên Long Ngư, tên nhất định là Thiên Long Ngư tinh không vô địch chí tôn tiên giới thiên địa vô thượng!
– Khoa trương nhất chính là tiên tiêu năm mươi vạn năm.
Đáng chết, ta lại chưa nghe nói qua, thứ này có năm mươi vạn năm!
Trong lòng của mọi người thầm oán thầm.
Bọn họ không tiếp tục để ý tới Bạch Tiểu Thuần.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần đắc ý, ngạo nghễ quét ngang mọi người, thầm hừ một tiếng.
Hắn suy nghĩ nếu bàn về chuyện nói khoác, trước đây mình tuy không có, nhưng chỉ cần động não một chút, là có thể thổi chết đại lục Vĩnh Hằng.
Cũng không lâu lắm, lục tục có không ít tu sĩ Thánh Hoàng Thành đều đến.
Ngay cả vị Hải Thần Đại Tôn câu cá câu hơn một trăm năm kia, cũng hăng hái bừng bừng đi tới hoàng cung.
Sau khi nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, chỉ sợ trong lòng hắn rất xem thường đối với Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng ngoài mặt bọn họ vẫn lộ ra vẻ tươi cười.
Còn có một vài gia hỏa từng nhận được Thiên Long Ngư của Bạch Tiểu Thuần, tiến lên vẫn hàn huyên vài câu.
Nhưng trong xương cốt bọn họ vẫn khinh thường hắn.
Loại tâm tư cho rằng không phải tộc loại của ta hắn tất có ý khác.
Qua cách tươi cười, Bạch Tiểu Thuần cảm nhận rất rõ ràng.
Chỉ có điều dối với chuyện này, Bạch Tiểu Thuần ở Thánh Hoàng Thành mấy ngày này, đã tập mãi thành thói quen.
Nếu có một ngày bọn họ không có tính bài ngoại, Bạch Tiểu Thuần nói không chừng còn có thể không thích ứng.
Sau khi quen với lời nói và phương pháp làm việc của những người này, trên mặt Bạch Tiểu Thuần cũng lộ ra ý cười, đáp lại từng người một.
Đối với những người tới hàn huyên, cũng không chậm trễ chút nào nắm lấy cơ hội, há miệng ra liền nói ra những lời khoác lác như vậy.
Không bao lâu, khi trên quảng trường của hoàng cung gần như không còn chỗ ngồi nào.
Có tiếng chuông vang vọng.
Mọi người đều yên tĩnh lại.
Bóng dáng Thánh Hoàng từ bên trong đại điện đi ra, trên mặt nở nụ cười ấm áp.
Sau khi hắn xuất hiện, tất cả mọi người đứng dậy bái kiến.
– Tất cả ngồi xuống.
Hôm nay Liên Yến, bản hoàng cùng các vị hưởng dụng Tiên Liên.
Thánh Hoàng cười nói, rất hiền hoà ngồi ở trên thủ vị, sau đó ánh mắt đảo qua Bạch Tiểu Thuần, dáng vẻ tươi cười vẫn còn, thậm chí còn gật đầu.
Mọi người cùng kêu lên tạ ơn, sau đó mới ngồi xuống.
Bạch Tiểu Thuần cũng theo mọi người, lúc này sau khi ngồi xuống, trơ mắt nhìn Thánh Hoàng.
Đối với việc nhấm nháp hạt sen tiếp theo, hắn rất chờ mong.
Không để cho mọi người đợi lâu, mắt thấy mọi người ngồi xuống, Thánh Hoàng mỉm cười giơ tay phải lên, vung mạnh bốn phía xung quanh.
Nhất thời thiên địa gió nổi mây phun mênh mông cuồn cuộn, có một cái bàn tay ở trên trời cao huyễn hóa ra.
Bàn tay này tản ra sự thần thánh sắc bén.
Còn có uy áp khiến cho Bạch Tiểu Thuần kinh hãi, đang khuếch tán ra.
Ở trong ánh mắt của mọi người, cái bàn tay này bỗng nhiên hạ xuống, lao thẳng đến thiên trì.
Bàn tay này trực tiếp đảo qua những đài sen lộ ra trên mặt nước.
Nhất thời những đài sen này đang nở rộ, từ bên trong bay ra từng hạt sen màu vàng!
Về phần những đài sen đó, hạt sen bị lấy ra, không bị phá hỏng quá nhiều.
Theo hạt sen biến mất, chúng chậm rãi một lần nữa chìm vào trong thiên trì.
Những hạt sen đó lớn giống như nắm đấm, nhỏ lại là hạt đào, số lượng không nhiều lắm, chỉ có hơn mười hạt, bị bàn tay to kia bắt lại.
Ở thời điểm xuất hiện, chúng đã ở trước mặt Thánh Hoàng.
Hơn mười hạt sen tản ra ánh sáng màu vàng.
Đồng thời, còn có mùi thơm nồng nặc khuếch tán tám phương, khiến cho bốn phía xung quanh mơ hồ xuất hiện sương mù.
Từ phía xa nhìn lại, dường như hoàng cung đã hóa thành Tiên Cảnh.
Mùi thơm này tản vào trong mũi của mọi người, khiến cho tất cả mọi người nơi đây đều mừng rỡ.
Bạch Tiểu Thuần còn dùng sức hút vài hơi.
Hắn chỉ cảm thấy tu vi trong cơ thể đã tăng nhanh hơn so với thường ngày rất nhiều.
– Trần Tô Thiên Tôn, Cổ Thiên Tôn, Chu Thiên Tôn, ba vị Thiên Tôn bảo vệ Thánh Hoàng Triều ta.
Không có các ngươi, sẽ không có Thánh Hoàng Triều.
Bản hoàng từng nói, cùng mọi người chia xẻ thiên hạ.
Tiên Liên cũng là như vậy.
Tiếng cười của Thánh Hoàng truyền ra.
Ba người Cổ Thiên Quân đứng dậy cúi đầu.
Đồng thời, thình lình có hơn phân nửa số hạt sen lao thẳng đến ba người.
– Thiên Vương trấn giữ triều, đều có công giúp đỡ.
Bản hoàng đã có lời thề, cũng nguyện sẽ cùng các vị chia xẻ thiên hạ, tất nhiên được ban thưởng!
Thánh Hoàng lại phất tay.
Có một phần Tiên Liên bay về phía bảy tám người xung quanh.
Sau khi mỗi một người bắt được hạt sen, đều đứng dậy cúi đầu.
Lúc này, số lượng hạt sen đầu tiên, số hạt sen bay lơ lửng ở trước mặt Thánh Hoàng chỉ còn có năm hạt.
Phần lớn đều hơi nhỏ một chút.
Nhỏ nhất dường như chỉ có hơn nửa hạt đào.
Rõ ràng hình dáng có chút non.
Bạch Tiểu Thuần trơ mắt nhìn những hạt sen đó thoáng cái ít đi nhiều như vậy, liên tục hai lần đều không có mình.
Hắn có chút sốt ruột, trông mà thèm.
Hắn ngẩng đầu ưỡn ngực, tranh thủ có thể khiến cho Thánh Hoàng chú ý tới mình.
– Ta cũng là công hầu.
Thời điểm Bạch Tiểu Thuần đang cân nhắc xem làm thế nào nhắc nhở Thánh Hoàng một chút, ánh mắt Thánh Hoàng lóe lên, nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút, sau đó có chút do dự, vung tay phải lên.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1585: Thứ Tốt (2)
– Các công hầu của ta ở Thánh Hoàng Triều, có công lớn, tất nhiên cũng được phần thưởng!
Nhất thời năm hạt sen trước mặt Thánh Hoàng, lập tức bay ra, lao thẳng đến năm người ở bốn phía xung quanh.
Trong đó cũng có cả Bạch Tiểu Thuần.
Nhìn thấy hạt sen bay tới, trong lòng hắn rất phấn chấn.
Mà khi hắn thấy rõ cùng nắm lấy hạt sen bay tới, lại nhíu chân mày lại.
Cũng không biết có phải trùng hợp hay không, hạt sen hắn cầm tới tay, chính là viên nhỏ nhất kia, giống như còn non chưa chín.
Thật ra, Thánh Hoàng vừa nghĩ tới Thiên Long Ngư, liền hoàn toàn không có thiện cảm đối với Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng thân phận của Bạch Tiểu Thuần bày ra ở đó.
Vì để cho tu sĩ thế giới Thông Thiên nhớ tới quê hương, cho dù trong lòng Thánh Hoàng không tình nguyện, nhưng nụ cười trên mặt vẫn còn, vẫn ban thưởng một hạt sen.
– Bốn mươi chín hạt sen đầu tiên đã được phát ra.
Những ái khanh còn chưa được hạt sen cũng không nên nóng ruột.
Phàm là người có công với Thánh Hoàng Triều, đều sẽ được ban thưởng.
Thánh Hoàng mỉm cười.
Hắn không cần phải ở lại cho tới hết bữa Liên Yến.
Lúc này hắn lại miễn cưỡng nói vài câu, đứng dậy rời đi.
Sau khi Thánh Hoàng rời khỏi đó, yến hội thoáng cái lại trở nên náo nhiệt.
Hễ là người lấy được hạt sen, bên cạnh còn có không ít tu sĩ tới chúc chúc mừng, tiếng cười vang vọng ầm ĩ.
Ở chỗ Bạch Tiểu Thuần cũng có một số người vây quanh.
Bọn họ nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần lấy được chính là hạt sen nhỏ nhất, trong lòng chế nhạo, nhưng lại không thể hiện ra, vẫn chúc mừng.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần có chút buồn bực, lại không có cách nào.
Sau khi cùng mọi người nói chuyện qua loa vài câu, nhìn thấy được có một vài người đã ăn hạt sen ở tại chỗ này, vì vậy hắn cũng cúi đầu nhìn hạt sen trong tay một chút.
Sau khi xác định không có gì đáng ngại, đơn giản là trực tiếp ném vào trong miệng.
Hạt sen này vừa vào miệng liền hóa thành hương thơm, trong nháy mắt khuếch tán ra toàn thân.
Rất nhanh Bạch Tiểu Thuần lại cảm nhận được trong cơ thể hình như có một hỏa diễm, chợt bạo phát.
Sau khi hỏa diễm khuếch tán toàn thân, chạy ra tất cả kinh mạch, toàn bộ quá trình tuy chỉ giằng co trong thời gian ước chừng hơn mười hơi thở, lại tiêu tan sạch sẽ.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần lại rõ ràng cảm nhận được, tu vi của mình ở trong hơn mười hơi thở này, giống như núi lửa bạo phát, trực tiếp tăng lên một đoạn!
Mặc dù còn không có đạt tới mức đột phá Bán Thần hậu kỳ, nhưng mức độ tinh tiến này đã vượt xa so với Thiên Long Ngư.
– Lợi hại như vậy!
Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, trong mắt mang theo sự giật mình.
Mặc dù trước đó, hắn đã phán đoán hiệu quả của hạt sen vượt ra ngoài dự đoán, nhưng lại không nghĩ rằng muốn hấp thu, chỉ cần hơn mười hơi thở.
Hạt sen này hoàn toàn không có một chút tạp chất nào, còn cùng với tu sĩ phù hợp đến cực hạn.
Nếu như đổi thành đan dược mà tính, đúng là đan dược tuyệt phẩm hoàn toàn không có chút đan độc nào!
– Lại thêm mười hạt… không cần nhiều như vậy, chỉ cần thêm năm hạt, ta có thể đột phá Bán Thần hậu kỳ!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần nóng như lửa.
Dược hiệu của hạt sen này, khiến cho trái tim của hắn đập mạnh.
Trong đầu hắn đều đang suy nghĩ nên làm để lấy thêm mấy hạt hạt sen.
Cho đến yến hội kết thúc, Bạch Tiểu Thuần quay về đến trong nhà, vẫn ngồi ở chỗ đó khổ sở suy nghĩ.
– Thánh Hoàng không có khả năng lại cho ta nữa…
– Chỉ có điều trong thiên trì này có rất nhiều rất nhiều đài sen.
Chỉ khi nào bị lấy đi, chuyện này sẽ ầm ĩ… Trừ khi ta có thể nghĩ ra biện pháp, thần không biết quỷ không hay lấy đi…
Bạch Tiểu Thuần gõ trán một cái, trong lòng sốt ruột.
Hắn mở mắt trừng trừng nhìn rất nhiều hạt sen trong thiên trì, cho dù không chín, nhưng đó cũng là hạt sen.
Nhưng hết lần này tới lần khác… hắn lại chỉ có thể nhìn, không có thể ăn.
– Ta cũng không tin, cá ta có thể ăn được mấy nghìn con.
Những hạt sen này… còn có thể làm khó được ta sao?
Bạch Tiểu Thuần vò đầu bứt tai.
Đối với những hạt sen này, hắn có thể nói là điên cuồng quyết tâm muốn đi ăn.
Lúc này hắn vắt hết óc suy nghĩ hết một đêm, ngược lại cũng nghĩ ra một vài biện pháp.
Nhưng sau khi cẩn thận cân nhắc, hắn vẫn cảm thấy không ổn thỏa.
Cho nên ngày Liên Yến hôm sau, Bạch Tiểu Thuần cũng không có tâm tình tham gia.
Hắn đi ở mép lá sen, nhìn nước thiên trì cùng với những đài sen ở trong nước còn không có rẽ nước chui ra, mơ hồ có thể thấy được.
Bạch Tiểu Thuần có một cảm giác khó chịu.
– Thánh Hoàng Triều này cũng quá già có.
Cứ để long ngư, hạt sen ở bên trong thiên trì…
– Nhưng… có thể nhìn thấy được, lại không ăn được…
Bên trong con mắt Bạch Tiểu Thuần dần dần xuất hiện tơ máu.
Nếu không phải vì hắn cảm thấy mình đánh không lại ba vị Thiên Tôn này, cũng đánh không lại Thánh Hoàng, sợ rằng lúc này hắn cũng muốn lao đầu, lặn xuống nước, chui tới tận đáy nước, điên cuồng thu hạt sen.
Theo thời gian trôi qua, khát vọng trong lòng càng thêm mãnh liệt.
Từ sau khi thế giới Thông Thiên tan vỡ, tiến vào đại lục Vĩnh Hằng, Bạch Tiểu Thuần thật ra đã sớm ý thức được, chỉ có mình trở nên cường đại hơn, mới có tư cách đi hoàn thành chuyện bản thân mình nghĩ cần phải làm.
Nhưng hết lần này tới lần khác, ở trên đại lục Vĩnh Hằng xa lạ này, tu vi muốn bạo phát trong thời gian ngắn, cần tiêu hao quá lớn.
Nếu cho Bạch Tiểu Thuần đủ thời gian còn ốt.
Nhưng hôm nay căn cơ của Bạch Tiểu Thuần quá cạn, rất khó làm được.
Trong lúc rầu rĩ, thời gian đã trôi qua vài ngày.
Liên Yến duy trì liên tục tiến hành.
Bạch Tiểu Thuần đều đặt tất cả tinh lực ở trên hạt sen.
Mỗi ngày hắn đều đi tới đi lui vòng quanh những lá sen này, ý nghĩ trong đầu đã chuyển động đến cực hạn.
Cũng có không ít người chú ý tới những hành động này của hắn.
Nhưng cùng lúc, hiện tại Liên yến vẫn diễn ra như bình thường.
Tâm thần của mọi người đều đang tập trung về yến hội.
Về phương diện khác, những hạt sen này lại không giống như long ngư.
Bạch Tiểu Thuần muốn lặng lẽ một hơi lấy đi, căn bản cũng không có khả năng.
Huống hồ, Thánh Hoàng hiện tại cũng không có bế quan, mà mỗi ngày đều xuất hiện ở bên trong Liên Yến.
Tất cả những điều này liền khiến cho những tu sĩ quyền quý của Thánh Hoàng Triều kia, cho dù bọn họ nhìn ra được tâm tư của Bạch Tiểu Thuần, nhưng cũng không để ý lắm.
– Thánh Hoàng Triều ta luôn luôn chú ý tới quy định, không đến tới thân phận.
Hạt sen giống như tiên đan vậy, ngươi nhất định chỉ có thể nhìn, không thể lấy.
Một khi ngươi đưa tay… Ngươi lại phạm vào quy định!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)
![Số 13 Phố Mink [Dịch] Số 13 Phố Mink [Dịch]](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-So-13-Pho-Mink-Audio-Truyen.jpg)







