1. Home
  2. Truyện Hay
  3. Nhất Niệm Vĩnh Hằng
  4. Tập 313 : Bạch Đạo Hữu, Mời! (2) (c1561-c1565)

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Tập 313 : Bạch Đạo Hữu, Mời! (2) (c1561-c1565)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1561: Bạch Đạo Hữu, Mời! (2)

Toàn thân Bạch Tiểu Thuần nổ lớn.

Khí huyết trong cơ thể cuồn cuộn, lực lượng từ trên đại kiếm này chuyển về, giống như muốn xé rách toàn thân hắn.

Nếu như đổi lại là Bán Thần khác, cho dù là chuẩn Thiên Tôn khác, lúc này đều tất nhiên bạo thể trọng thương.

Nhưng Bạch Tiểu Thuần có Bất Tử Trường Sinh Công, trong nháy mắt lại khôi phục tất cả những thương thế này.

Lúc ngẩng đầu, hắn đứng ở trên chiến thuyền, vẫn lạnh lùng nhìn sắc mặt thâm trầm của Cổ Thiên Quân!

– Thật to gan!

Trong mắt Cổ Thiên Quân đầy âm u lạnh lẽo.

Đối với lực khôi phục của Bạch Tiểu Thuần, trong lòng hắn lần đầu kinh hãi.

Mắt hắn cũng híp lại, hàn quang hiện ra.

Lúc nhìn về phía đại kiếm trong tay Bạch Tiểu Thuần, sâu bên trong trong mắt thoáng lộ ra một sự tham lam.

Tất cả những điều này, khiến cho tim Cự Quỷ Vương đã muốn nâng lên tới cổ.

Công Tôn Uyển Nhi ở bên cạnh, trong lòng dâng lên sự phức tạp.

Nàng nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.

Nàng có thể nhìn ra Bạch Tiểu Thuần này nhìn như đứng vững vàng, trong cơ thể lại đang che giấu sự run rẩy cùng khẩn trương.

Nàng hiểu Bạch Tiểu Thuần còn hơn so với Cự Quỷ Vương hiểu hắn.

Nhưng càng như vậy, nàng lại càng chấn động trước sự biến đổi của Bạch Tiểu Thuần.

Nàng biết, trên thực tế hắn là người sợ chết.

Đối mặt với kẻ địch cường đại hơn so với bản thân mình, đổi lại là trước đây, sự lựa chọn của hắn có lẽ là hóa giải.

Nhưng hôm nay, lựa chọn của hắn lại là rút kiếm ra!

– Lượng Kiếm Yêu…

Trong lòng Công Tôn Uyển Nhi thầm thì thào.

Nhìn thân hình Bạch Tiểu Thuần cũng không cao lớn, nhưng trong một chớp mắt này, bóng người trong mắt nàng, hình như có hình thức ban đầu của ngọn núi cao.

– Lớn mật? Cổ Thiên Quân sao? Bạch mỗ đúng là lớn mật!

Bạch Tiểu Thuần nén lại một hơi thở.

Trong mắt hắn lộ ra tinh quang.

Hắn biết giờ phút này rất nguy hiểm.

Nhưng sinh tồn trong kẽ hở, là điều Bạch Tiểu Thuần học được khi còn ở Man Hoang.

Lúc này hắn đè ép sự khẩn trương ở trong lòng xuống.

Hắn bỗng nhiên mở miệng, âm thanh truyền ra khắp nơi.

– Nếu không lớn mật, làm thế nào có thể từ bên trong Tà Hoàng Triều một đường tinh phong huyết vũ xông ra! Nếu không lớn mật, làm thế nào có thể trói lại một vị Thiên Tôn chín vị Bán Thần! Nếu không lớn mật, Bạch mỗ dĩ nhiên ngầm chịu đựng ngươi cướp công!

– Cho nên, Bạch mỗ đúng là lớn mật, nhưng lá gan của ngươi cũng không nhỏ!

Giọng nói của Bạch Tiểu Thuần càng lúc càng lớn, giống như thiên lôi vang vọng.

Cổ Thiên Quân biến sắc.

Lời Bạch Tiểu Thuần nói thật sự chuẩn xác, khiến cho hắn cũng không có cách nào phản bác.

Lúc này trong mắt hắn càng lạnh như băng.

Lúc hắn đang muốn mở miệng, Bạch Tiểu Thuần càng nói to, mang theo âm thanh uy nghiêm, lại truyền ra.

– Bạch mỗ dẫn theo Thiên Tôn của Tà Hoàng Triều đến đây, ngươi ngăn cản đường ta đi về phía trước.

Cổ Thiên Quân, đây là tâm ngươi bất chính! Ta lại hỏi ngươi, chủ tử của ngươi là Tà Hoàng hay là Thánh Hoàng!

Lời của Bạch Tiểu Thuần vừa thốt ra, toàn thân Cổ Thiên Quân nhất thời bạo phát băng hàn.

Nhưng âm thanh Bạch Tiểu Thuần, một câu lớn hơn một câu, đồng thời bạo phát.

– Bạch mỗ tán thưởng Thánh Hoàng Triều, muốn tới bái phỏng, không tiện đi tay không, cho nên mang đến đại lễ.

Ngươi cầm đại lễ của ta, lại ngăn cản ta ở ngoài.

Cổ Thiên Quân, đây là ngươi vô lễ! Ta lại hỏi ngươi, thiên hạ có thể có đạo lý như thế sao?

Bạch Tiểu Thuần vừa nói, vừa đi về phía trước ra một bước!

– Bạch mỗ một đường từ Tà Hoàng Triều, ở trong rất nhiều cuộc chém giết, đến nơi đây.

Ngươi lại muốn cướp đi kết quả cuộc chiến.

Cổ Thiên Quân, đây là ngươi không có đức! Ta lại hỏi ngươi ba câu hỏi.

Dám cướp đại lễ của ta, Cổ Thiên Quân ngươi có tư cách gì?

Một bước hạ xuống, trong tay Bạch Tiểu Thuần vung vẩy đại kiếm, bước ra khỏi chiến thuyền, đứng ở trong thiên địa.

– Bạch mỗ thân là Khôi Tổ của thế giới Thông Thiên.

Luận về thân phận, ở trên đại lục Vĩnh Hằng này chỉ có Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng mới đủ ngang hàng với ta.

Ngươi lại dám tỏ ra ương ngạnh ở trước mặt bản tôn, Cổ Thiên Quân, đây là ngươi không có tự tôn! Ta lại hỏi câu thứ tư.

Ngươi vừa vô lễ không có đức không có tự tôn, lại tâm bất chính, ai cho ngươi lá gan như vậy!

Những lời này, khí thế càng dồi dào.

Ánh sáng màu xanh lam của đại kiếm bắc mạch càng ngập trời, nổ lớn ở khắp nơi.

Khiến cho những Bán Thần trên đại lục Tiên Vực đi theo đến đó, nghe được, tâm thần đều chấn động.

VCề phần Cổ Thiên Quân, nghe bốn câu hỏi này của Bạch Tiểu Thuần, mỗi một câu giống như một thanh lợi kiếm, xuyên qua tâm thần hắn.

– Ngươi!

Dù thế nào Cổ Thiên Quân cũng không nghĩ tới, người trước mắt, lại có thể dùng ngôn từ sắc bén như thế, dùng những câu nói mình căn bản không có cách nào cãi lại, cứng rắn đối lại, cũng chỉ sẽ trở thành già mồm át lẽ phải mà thôi.

Nếu nơi đây không phải là Thánh Hoàng Triều, hoặc không ai quan tâm, hắn có thể không cần để ý tới.

Nhưng lúc này có không ít Thiên Tôn quan tâm tới nơi đây.

Thánh Hoàng Triều dù sao vẫn có một tầng nội khố.

Cái này khiến cho hắn ở trước lưỡi kiếm của Bạch Tiểu Thuần, lập tức bị động đến cực hạn.

Lúc này sắc mặt hắn đỏ lên, hít thở dồn dập.

Trong mắt hắn đã lộ ra sát ý vô cùng mãnh liệt.

Cự Quỷ Vương cùng Công Tôn Uyển Nhi đều sửng sốt, ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thuần.

Thật ra, giờ phút này Bạch Tiểu Thuần lại có một khí phách khó nói hết!

– Thánh Hoàng, đây là đạo đãi khách của ngươi hay sao!

Nhìn cũng không nhìn Cổ Thiên Quân, Bạch Tiểu Thuần đứng ở trong thiên địa, tay áo vung lên, hướng về phía Thánh Hoàng Thành.

Đại kiếm đảo qua, âm thanh vượt qua thiên lôi, nổ lớn ở tám phương, dâng lên vô số hồi âm.

Nhưng trên thực tế, lúc này trong lòng hắn khẩn trương không thôi.

Hắn đã dự định, một khi không được, sẽ lập tức mở cấm chế cho Công Tôn Uyển Nhi.

Ba người sẽ cưỡi chiến thuyền trong nháy mắt rời khỏi đây.

Chỉ có điều, theo thói quen nhiều năm qua, khiến cho tất cả sóng dao động trong lòng hắn hoàn toàn bị vẻ bề ngoài che giấu.

Sự ngạo nghễ tôn tượng, còn tự nhiên phát ra.

Hồi lâu, trong lúc Bạch Tiểu Thuần càng thêm khẩn trương, tim đập như tiếng trống gõ, da đầu tê dại chuẩn bị lui ra phía sau, một âm thanh ôn hòa cũng không thiếu uy nghiêm, chậm rãi vang vọng ở trong trời đất này.

– Là bản hoàng sơ suất.

Bạch đạo hữu, mời!

Giọng nói này giống như từ tám phương truyền đến, không phân biệt được rõ cụ thể đến từ một phương hướng nào, lại giống như vang vọng ở trong năm tháng, trực tiếp lại đập vào trong tâm thần của mọi người nơi đây.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1562: Thánh Hoàng Thành (1)

Thậm chí còn khiến người ta có một loại cảm giác thân thiết nói không nên lời.

Dường như bên trong âm thanh lời nói này, có lực lượng đặc biệt nào đó, có thể khiến cho tâm thần người ta trong nháy mắt cũng bình tĩnh trở lại.

Thân thể Cự Quỷ Vương chấn động.

Ngay cả Công Tôn Uyển Nhi cũng hô hấp bình thường không ít.

Càng không cần phải nói tới những Bán Thần trên Tiên Vực đang quan sát nơi này.

Trong mắt mỗi một người lộ ra sự cuồng nhiệt.

Cuối cùng bọn họ đồng thời hướng về phía Thánh Hoàng Thành, cung kính cúi đầu.

Cho dù Cổ Thiên Quân, lúc này thần sắc sau khi biến hóa vài lần, hai mắt nhắm nghiền.

Khi hai mắt lại mở ra, đã hoàn toàn không nhìn thấy được sát cơ cùng tức giận trên người hắn trước đó.

Khí tức lạnh như băng, trở thành thứ duy nhất.

– Bạch đạo hữu, mời!

Cổ Thiên Quân thản nhiên mở miệng.

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần chấn động.

Hắn cảm nhận được âm thanh kỳ dị của Thánh Hoàng.

Đồng thời, một tia niệm lực xuất hiện ở trong cơ thể hắn khi đối mặt với đạo pháp của Quỷ Mẫu Thiên Tôn lúc trước, vào giờ phút này lại lặng lẽ không một tiếng động vận chuyển, lưu chuyển, xua tan loại cảm giác bị ảnh hưởng này.

– Thánh Hoàng thật là lợi hại!

Bạch Tiểu Thuần không khiến cho tâm tình của mình lộ rõ ở trên nét mặt.

Lúc này trên mặt hắn lộ ra vẻ tươi cười, hướng về phía Thánh Hoàng Thành hơi ôm quyền, sau đó xoay người đi vào trong chiến thuyền, đứng ở đầu thuyền, không nói một lời.

Cổ Thiên Quân lạnh lùng liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần.

Hắn cũng không lên tiếng nữa, mà thân thể thoáng một cái, hóa thành một đạo kiếm quang, lao thẳng đến phía trước.

Những Bán Thần ở bên bờ đều hít một hơi thật sâu.

Thời điểm mỗi một người nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, suy nghĩ đều giống nhau.

– Người này… so với người của thế giới Thông Thiên chúng ta đã gặp, khác nhau!

Đây là cảm tưởng trực tiếp nhất trong lòng gần như tất cả Bán Thần nơi đây.

Lúc mỗi một người thu hồi ánh mắt, theo Cổ Thiên Quân, bày ra bộ dạng dẫn đường nghênh đón chính thức.

Lại như vậy, một hồi ra oai phủ đầu mang theo sự sỉ nhục ý còn có nguy cơ bị ngôn từ sắc bén của Bạch Tiểu Thuần hóa giải.

Mọi người đi trước, chiến thuyền ở phía sau, rời khỏi biển Vĩnh Hằng, xuất hiện ở bên trong lãnh địa của Thánh Hoàng Triều, một đường mênh mông cuồn cuộn, giống như theo gió vượt sóng đi về phía Thánh Hoàng Thành….

Bầu không khí nặng nề mang theo một tia nghiêm trọng.

Một đường không có người nào nói chuyện.

Một lúc lâu sau, ảnh hưởng đến từ âm thanh của Thánh Hoàng, ở trên người Cự Quỷ Vương mới tiêu tan.

Cự Quỷ Vương hít một hơi thật sâu, sâu bên trong mắt hắn mang theo sự hoảng sợ.

– Xa ở bên trong Thánh Hoàng Thành, khoảng cách như vậy, hắn truyền đến một câu nói, có thể khiến cho lão phu thất thần lâu như vậy!

Trong lòng Cự Quỷ Vương khiếp sợ không gì sánh được.

Đối với sự đáng sợ của Hoàng giả Thái Cổ, lúc này xem như hắn dã cảm nhận được cực kỳ sâu sắc.

– Đó là vì ngươi lần đầu tiếp xúc với Hoàng giả Thái Cổ, mới có thể như vậy.

Cũng may mà ngươi là người của thế giới Thông Thiên.

Nếu như là con dân của Thánh Hoàng Triều này, niệm lực của bản thân bị ảnh hưởng xuống, sợ là mấy ngày cũng vẫn không có cách nào khôi phục lại bình thường, rơi vào một loại cuồng nhiệt có thể vì hắn điên cuồng trả giá tất cả!

Công Tôn Uyển Nhi cười yếu ớt mở miệng.

Nàng vốn chính là tu vi Thiên Tôn.

Nặc dù bị phong ấn, nhưng cảnh giới vẫn còn.

Đạo chủng của bản thân giãy dụa.

Hơn nữa nàng vốn chính là tu sĩ của Tà Hoàng Triều.

Tất cả những điều này khiến cho nàng khôi phục, mặc dù không bằng Bạch Tiểu Thuần, lại chậm hơn không quá nhiều.

– Sau khi trải qua kinh nghiệm lần này, ngươi lại gặp phải chuyện giống như vậy, chỉ cần không phải là Hoàng giả Thái Cổ tận lực làm, cũng sẽ không mãnh liệt như vậy.

Sau khi Công Tôn Uyển Nhi giải thích, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần đứng ở đầu thuyền.

Sâu bên trong đôi mắt nàng có ánh sáng kỳ dị.

Thật ra Bạch Tiểu Thuần ở đây, theo nàng rất đặc biệt.

– Chẳng lẽ lại thật sự giống như lời hắn nói.

Bên trong thế giới Vĩnh Hằng này, người thật sự có thể ngang hàng cùng với hắn, chỉ có hai đại Hoàng giả… hay nói công pháp hắn tu luyện, không cho phép hắn cúi đầu về phía hai đại Hoàng giả!

Thời điểm Công Tôn Uyển Nhi dường như suy nghĩ tới điều gì, Cự Quỷ Vương cũng chậm rãi vững vàng xuống.

Hắn cũng nhìn bóng lưng của Bạch Tiểu Thuần, hồi tưởng từng cảnh tượng trước đó.

Sau đó hắn đột nhiên cảm giác được, có thể… Bạch Tiểu Thuần thật sự có thể trở thành, hi vọng của toàn bộ thế giới Thông Thiên!

Cảm nhận được hai ánh mắt phía sau, thần sắc Bạch Tiểu Thuần bình tĩnh, nhưng trong lòng lại đắc ý, theo áp lực trước đó thả lỏng, vẫn theo thói quen dâng lên.

Chỉ có điều vừa nghĩ tới sự cường đại của hai đại hoàng triều, còn có hai đại Hoàng giả cảnh giới Thái Cổ, Bạch Tiểu Thuần lại cảm nhận được áp lực.

– Như vậy không được.

Mỗi lần vừa nghĩ đến đều có áp lực, sau này làm sao có thể điều chỉnh tốt tâm tính.

Bạch Tiểu Thuần có chút rầu rĩ.

Trong sự trầm ngâm, ánh mắt hắn lóe lên, có chủ ý.

– Tên của hai hoàng triều, thật ra rất thú vị.

Tà Hoàng Triều, đây không phải là gạch cua sao?

– Còn có Thánh Hoàng Triều… con trai?

Bạch Tiểu Thuần nghĩ như vậy, đột nhiên cảm giác được áp lực của hai đại hoàng triều này đối với mình, thoáng cái lại giảm đi rất nhiều.

Hắn nhịn không được, quay đầu lại liếc mắt thoáng nhìn Công Tôn Uyển Nhi.

– Uyển nhi, gạch cua triều của các ngươi, thích ăn cua sao?

– A?

Công Tôn Uyển Nhi sửng sốt, có chút không kịp phản ứng.

Khi nàng hiểu được, liền hung hăng trợn mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần.

Cảm nhận khác thường trước đó, trong nháy mắt tan vỡ.

Thật ra cách nói gạch cua này, cả đời này đây vẫn là lần đầu tiên nàng nghe người ta nhắc tới.

Bị Công Tôn Uyển Nhi trừng mắt như thế, Bạch Tiểu Thuần có chút ngượng ngùng, vội vàng quay đầu lại, tiếp tục chắp tay sau lưng, bộ dạng ngạo nghễ, đứng ở mũi thuyền, nhìn sơn hà phía dưới mặt đất.

Trên đường đi, hắn thấy được vô số dãy núi, vô số sông lớn, còn có từng thành trì… cảm nhận sự rộng lớn của Thánh Hoàng Triều.

Vì trước đó hắn từ biển Vĩnh Hằng tới nơi đây, vốn chính là chỗ kinh thành của Tiên Vực Thánh Hoàng Triều.

Cho nên qua mấy ngày sau, theo bình nguyên trên mặt đất càng lúc càng nhiều, cuối cùng ở vào hoàng hôn, Bạch Tiểu Thuần thấy được ở phía xa… Thình lình tồn tại một ngọn núi lớn kinh thiên!

Ở bình nguyên trên mặt đất này, ngọn núi này giống như lực lượng mới xuất hiện, chấn động trời cao.

Ngọn núi này quá lớn.

Mặc dù là khoảng cách rất xa, cũng có thể thấy được rõ ràng đường nét hoàn chỉnh của nó.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1563: Thánh Hoàng Thành (2)

Có thể nói, đây là lần đầu tiên trong đời Bạch Tiểu Thuần gặp được ngọn núi lớn kinh người như vậy.

Ngọn núi này đủ chiếm kích thước chừng nửa châu.

Như này tương đương với nửa thế giới Thông Thiên!

Nếu như người phàm từ dưới chân núi bắt đầu leo lên, cả đời cũng không leo lên được tới đỉnh núi!

Thậm chí nói nó nối liền cùng trời cao, cũng không phải là đặc biệt khoa trương!

Mà ở trên đỉnh núi cao vô tận này, ở trong tầng mây kia, ngọn núi này không có đỉnh, có chỉ là một mảnh thiên trì cực lớn!

Núi lớn kinh thiên, hiện tại hồ rút nhỏ không ít, nhưng vẫn rất rộng.

Có sương mù từ bên trong hồ dâng lên, dung nhập bên trong tầng mây ở bốn phía xung quanh, khiến cho nơi đây giống như Tiên Cảnh chân chính.

Nhất là bên trong thiên trì đó còn tồn tại rất nhiều lá sen.

Những lá sen này, mỗi một cái đều giống như hòn đảo.

Nhìn kỹ, lại có thể thấy được ở trên mỗi một lá sen, chung quy đều xây dựng những kiến trúc!

Không phải xanh vàng rực rỡ, lại là khắc lan ngọc thế, tràn ngập tiên ý!

Lá sen có tới hơn mấy ngàn cái, nằm rải rác ở trên hồ nước.

Ở vị trí trung tâm, được những chiếc lá sen vây quanh, thình lình là một đóa hoa sen cực kỳ khổng lồ!

Hoa sen này một mình nở ra, tản ra mùi thơm thấm lòng người.

Mà ở trên nhị của đó hoa sen kia, thình lình tồn tại một chỗ… trắng nõn như ngọc vậy… Hoàng cung!

Hoa sen làm cung, lá sen làm thành, tập chung lại một chỗ, hình thành chính là kinh thành của Thánh Hoàng Triều, Thánh Hoàng Thành!

Thành trì như vậy vượt qua khả năng tưởng tượng của Bạch Tiểu Thuần.

Hắn tưởng tượng không ra ngọn núi lớn như vậy, Hoàng Thành như vậy trong thiên trì như vậy!

Chẳng những là Bạch Tiểu Thuần chấn động, Cự Quỷ Vương càng như vậy.

Hắn đứng ở nơi đó từ phía xa nhìn thiên trì, trợn mắt há hốc mồm.

Hình như so sánh hai bên, toàn bộ thế giới Thông Thiên cũng chỉ rộng được như vậy.

Duy nhất chỉ có thần sắc Công Tôn Uyển Nhi là vẫn như bình thường.

Hiển nhiên tất cả Thánh Hoàng Thành này, nàng đã biết.

Trong lòng làng, kinh thành Tà Hoàng Triều, so với Thánh Hoàng Thành, cũng không hơn kém là bao.

Lúc này theo chiến thuyền tới gần, ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần cũng chú ý tới trong hồ nước, hình như có từng con long ngư giống như du long vậy, ở trong trong hồ nước bơi đi thảnh thơi, tản ra khí tức tôn quý.

Đồng thời, những con long ngư này thỉnh thoảng lại vọt ra khỏi mặt nước.

Vẩy cá màu vàng ở dưới ánh mặt trời chiều chiếu xuống, phản xạ ra ánh sáng rực rỡ.

Khiến cho Thánh Hoàng Triều bị mây mù lượn quanh, càng thêm Tiên Cảnh!

Thời khắc này, những tu sĩ ở bên trong Thánh Hoàng Thành nơi này đều chú ý tới chiếc chiến thuyền rắn mối xương trắng này ở trên bầu trời, gào thét cùng mọi người tới.

Từng ánh mắt nhất thời lộ vẻ xem chừng.

Nhất là ở trong hoàng cung, ở trước Thánh Hoàng triệu tập, lúc này toàn bộ văn võ cả triều Thánh Hoàng Triều mấy nghìn người, giống như vào triều.

Tất cả đều đang ngẩng đầu nhìn.

Trong ánh mắt bọn họ, có sự hiếu kỳ, có sự sắc bén, còn có sự cao cao tại thượng giống như tu sĩ nước lớn, nhìn dân nghèo của nước nhỏ vậy.

Cũng chính là vào lúc này, theo đám người Bạch Tiểu Thuần tới gần Thánh Hoàng Thành, trong nháy mắt một âm thanh chói tai, ở trong hoàng cung, phóng lên cao.

– Thánh Hoàng có chỉ, triệu tu sĩ thế giới Thông Thiên Bạch Tiểu Thuần, Cự Quỷ, vào cung yết kiến!

Cự Quỷ Vương không phải tên là Cự Quỷ.

Chỉ có điều hiển nhiên ở Thánh Hoàng Triều nhìn lại, cái chữ vương này tất nhiên sẽ không đọc lên, lại không biết tán thưởng.

Cự Quỷ Vương quả thực bị cắt tên.

Cho dù là trong Man Hoang cũng không có mấy người biết tên hắn.

Chuyện này Cự Quỷ Vương đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng trong lòng vẫn nói thầm mấy câu.

– Lão tử họ Chu!

Theo thánh chỉ truyền ra, bước chân của Cổ Thiên Quân dừng lại, đứng ở giữa không trung, quay đầu lại nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.

Hắn một đường không nói lời nào, lúc này mới thản nhiên mở miệng.

– Bạch đạo hữu, chiến thuyền không thể đi vào.

Xin mời.

Bạch Tiểu Thuần nhìn Thánh Hoàng Thành, lại ngẩng đầu nhìn về phía hoàng cung trên đóa hoa sen cực lớn kia, cảm nhận được ở bên trong, hiện tại đang có mấy ngàn người, giống như đang dùng thần thức quan sát mình.

Hít một hơi thật sâu, Bạch Tiểu Thuần liền sửa lại quần áo một chút, giơ tay phải vung lên, thu Công Tôn Uyển Nhi vào túi đựng đồ.

Sau đó, bước lên trước, Cự Quỷ Vương theo ở phía sau.

Hai người lao thẳng đến hoàng cung trên hoa sen.

Trong lòng Cổ Thiên Quân thầm cười lạnh.

Hắn cũng không quay đầu lại lao về phía trước.

Rất nhanh, ba người lại xuất hiện ở ngoài hoàng cung Thánh Hoàng Thành.

Vừa tiến tới gần, một uy áp kinh người, lại từ bản thân nơi hoàng cung này bạo phát ra, hình thành trùng kích.

Nhất thời Bạch Tiểu Thuần cùng Cự Quỷ Vương lại bị ngăn cản.

Trùng kích này không có lực sát thương, nhưng bên trong lộ ra khí tức khủng khiếp, dường như có thể chớp mắt một cái liền có thể nghiền ép Bạch Tiểu Thuần vậy.

Thần sắc Bạch Tiểu Thuần biến đổi.

Hắn lập tức cảm nhận được ở bên trong khí tức nơi này, một cảm giác giống như khí linh của Hàn Môn lão tổ vậy.

– Thế giới chi bảo…

Bước chân của Bạch Tiểu Thuần dừng lại.

Lúc này khí tức kia đập vào mặt, còn có mang theo thần thức uy nghiêm, chớp mắt đảo qua, giống như xác nhận thân phận Bạch Tiểu Thuần cùng Cự Quỷ Vương.

Sau đó, thần thức này mới tản đi.

Sức cản cũng theo đó biến mất.

Chỉ là lực cản này thoáng hiện sau đó biến mất, đã khiến cho toàn thân của Cự Quỷ Vương mồ hôi đầm đìa.

Ở dưới uy áp này, hắn thở dốc.

Theo hai người đi vào cửa lớn của hoàng cung, xuất hiện ở trước mặt bọn họ, thình lình là một bậc thang giống như sườn núi vậy!

Bậc thang này có gần vạn bậc.

Phía trên… chính là chỗ chính điện trong hoàng cung rộng rãi này!

Có thể nhìn thấy được, ở đó có không ít người, đưa lưng về phía hai người, đứng ở hai bên.

Ở phương hướng chính diện với bọn họ, nơi Bạch Tiểu Thuần không nhìn thấy được, có một khí tức mênh mông, vượt qua thần chỉ, giống như đứng đầu chúng sinh!

– Thánh Hoàng… Không đúng, là Sanh Hoàng!

Bạch Tiểu Thuần hít thở một hồi.

Trong lòng thầm khẩn trương.

Sau khi âm thầm thì thầm vài câu này, cảm giác khẩn trương cũng tản đi không ít.

Lúc này tâm thần hắn mới vững vàng, đi về phía bậc thang.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1564: Hoa Lệ Gặt Hái

Trán Cự Quỷ Vương đổ mồ hôi.

Hắn không có tu vi của Bạch Tiểu Thuần, cũng không có biện pháp tới giảm bớt áp lực như của Bạch Tiểu Thuần.

Nhưng hắn dù sao cũng là Cự Quỷ Vương, đã từng là một trong bốn Đại Thiên Vương tại Man Hoang.

Mặc dù vì tu vi bị đè ép, khiến cho mồ hôi chảy xuống, nhưng theo vài lần hít thở, hắn rất nhanh đã điều chỉnh lại tâm tình.

Hắn cùng Bạch Tiểu Thuần bước lên bậc thang.

Hai người thẳng đường đi tới.

Chính điện hoàng cung trước mắt, càng hiện rõ ra.

Mà bóng dáng những tu sĩ đứng ở hai bên đưa lưng về phía bọn họ cũng chậm rãi tăng nhanh.

Cho đến thời điểm hai người bước lên bậc thang cuối cùng, thật sự đứng ở trước hoàng điện, bọn họ thấy được trên bậc thang này, tồn tại một chỗ quảng trường cực lớn.

Cuối quảng trường, có chín cây cột cực lớn.

Trên mỗi một cây cột đều điêu khắc long phượng.

Từng con long phượng này trông rất sống động, giống như thật sự tồn tại.

Ở giữa chín cây cột trụ này có đặt một cái đỉnh cực lớn màu xanh!

Có từng làn khói xanh, từ bên trong đỉnh bay lên trên không trung, dung nhập trong tầng mây…

Hai bên quảng trường, mấy nghìn người vẫn đang đứng không nhúc nhích, cung kính nhìn về phía cuối quảng trường này, nơi đại điện rộng lớn tồn tại!

Trước cửa đại điện, có hai lão già tóc trắng, người còng lưng, hai tay cắm vào bên trong ống tay áo, cúi đầu hướng về phía nội điện, để bày tỏ cung kính.

Trong đại điện, bị ánh mắt mọi người chăm chú nhìn… Chỉ có một người!

Đó không phải là một người mặc đế bào, mà là một bộ áo xanh tùy ý, ngồi ở trên ghế dựa trong điện, trong tay cầm một quyển sách cổ, đang cúi đầu xem, dáng vẻ trung niên, tướng mạo tuấn lãng, mang theo vẻ ôn hòa.

Dường như nếu hắn cười, nhất định giống như gió xuân thổi tới, khiến người ta chìm đắm trong sự thân thiết, nguyện ý máu chảy đầu rơi.

Bốn phía xung quanh yên tĩnh.

Dường như nếu hắn không mở miệng, mọi người nơi đây, không người nào dám nói sớm.

Ở trong sự yên tĩnh này, ngay cả Cổ Thiên Quân cũng chỉ cúi đầu, sau đó đứng ở vị trí đầu não phía bên phải đám người, cúi đầu không nói.

Toàn bộ đại điện hoàn toàn yên tĩnh.

Chỉ có Bạch Tiểu Thuần cùng Cự Quỷ Vương đứng ở chính giữa.

Nhưng không có ai đi liếc mắt nhìn bọn họ.

Tất cả đều đang đợi người trung niên áo xanh này ngẩng đầu.

– Thật biết cách khoe khoang!

Ở trong sự trầm mặc này, ở dưới áp lực này, tim Bạch Tiểu Thuần đập rộn lên.

Nhưng hắn cảm thấy mình không thể kinh sợ.

Trong lòng hắn thầm an ủi mình.

Đồng thời, hắn cũng có chút ê ẩm.

Thật ra phong thái của Thánh Hoàng này bày ra khiến cho hắn cảm thấy quá mức chói mắt.

Cũng may Thánh Hoàng này không để cho đám người chờ quá lâu.

Dường như nhận thấy được Bạch Tiểu Thuần đến, ánh mắt của hắn từ trong quyển sách cổ trong tay dời đi, rơi vào trên người Bạch Tiểu Thuần đang đứng trên quảng trường.

Trên mặt hắn lộ ra vẻ tươi cười.

Nụ cười này vừa ra, giống như trăm hoa đua nở, gió xuân tản ra.

Toàn bộ hoàng cung thoáng cái đều sáng lên.

Ngay cả mây mù ở bốn phía xung quanh, cũng trong nháy mắt giống như bay lên múa, nhảy cẫng khuếch tán ra.

Đồng thời, hoa sen hình như càng thêm nở rộ, mùi thơm phả ra.

Long ngư trong thiên trì này cũng bơi lộ thỏa thích hơn.

– Bạch đạo hữu, bản hoàng đã nghe tiếng về ngươi từ lâu.

Trong vẻ tươi cười kia, giọng nói của Thánh Hoàng ôn hòa vô cùng, lộ ra vẻ thân thiết.

Đồng thời, trong mắt của hắn càng lộ ra sự chân thành làm cho không người nào có thể đi nghi ngờ.

Bạch Tiểu Thuần nín thở, tập trung tinh thần.

Trong đầu hắn hiện ra cảnh tượng bản thân mình lúc trước ở Man Hoang, nhìn thấy được Khôi Hoàng.

Hắn lập tức tiến lên vài bước, ôm quyền, hướng về phía Thánh Hoàng cúi đầu thật sâu, lớn tiếng mở miệng.

– Tu sĩ thế giới Thông Thiên Bạch Tiểu Thuần, bái kiến Thánh Hoàng!

– Cảm ơn Thánh Hoàng nhân ái, để cho người của thế giới Thông Thiên ta, ở bên trong lãnh thổ của Thánh Hoàng, có thể được bảo toàn.

Đồng thời, càng có thể thích ứng với thiên địa thế giới Vĩnh Hằng.

– Bạch mỗ không thể báo đáp, nên dứt khoát cùng Cự Quỷ đạo hữu đi một chuyến tới Tà Hoàng Triều, vốn định bắt Tà Hoàng tới, muốn đưa cho Thánh Hoàng.

Đáng tiếc Bạch mỗ đối với Tiên Vực Vĩnh Hằng vẫn chưa quen thuộc, không có tìm được cơ hội.

Cuối cùng chỉ có thể thuận lợi bắt được một vị Thiên Tôn.

Lễ vật tuy nhẹ, nhưng tình ý không tầm thường.

Vẫn mong Thánh Hoàng đừng nên ghét bỏ.

Bạch Tiểu Thuần thở dài, trên mặt đầy vẻ tiếc nuối.

Dường như đối với vận may của Tà Hoàng này, hắn có chút xúc động.

Bạch Tiểu Thuần vừa nói ra lời này, trên gương mặt Thánh Hoàng này vốn mang theo nụ cười, dáng vẻ tươi cười cũng cứng lại một chút.

Hiển nhiên cho dù hắn là Hoàng giả tôn quý, cũng bị lời nói của Bạch Tiểu Thuần làm cho sửng sốt một chút.

Hắn đã như này, càng không cần phải nói tới mấy nghìn quyền quý đang đứng ở hai bên quảng trường.

Những người này mỗi người đều không nhịn được nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, trong thần sắc cổ quái, còn có khinh bỉ.

Thậm chí cũng không ít người cũng lộ ra sự cảnh giác mãnh liệt.

Thật sự bọn họ đã thấy qua vô sỉ.

Thân là người của Thánh Hoàng Triều, ra vẻ đạo mạo vốn chính là một loại bản năng đối đãi.

Mà nếu Bạch Tiểu Thuần như vậy, ngay trước mặt Thánh Hoàng, nói khoác mắt cũng không chớp cái nào, nhất là lại dám khoa trương vượt trời… Loại bản lãnh này, bọn họ thật đúng là từ trước tới nay chưa từng thấy qua.

– Hắn muốn bắt Tà Hoàng?

– Bởi vì chưa quen thuộc đường, cho nên không tìm được Tà Hoàng?

– Quá vô sỉ.

Nói khoác không có việc gì.

Nhưng nói khoác không có giới hạn như vậy, lại là hắn không đúng!

Cự Quỷ Vương trợn trừng mắt.

Hắn vốn còn có chút khẩn trương.

Nhưng nghe giọng điệu của Bạch Tiểu Thuần, lại nhìn Bạch Tiểu Thuần biểu tình tiếc nuối này, hắn bỗng nhiên không còn khẩn trương nữa.

Trên mặt hắn kín đáo lộ ra ra sự thoải mái.

Hắn lại nhìn mọi người ở bốn phía xung quanh một chút.

Cự Quỷ Vương mơ hồ lại có loại ảo giác, hình như ở đây không phải là đại lục Vĩnh Hằng, mà là Khôi Hoàng Thành của Man Hoang…

– Nghĩ đến… Không lâu sau đó, toàn bộ Vĩnh Hằng Tiên Vực đều sẽ biết tới sự vô sỉ cùng với năng lực gây tại họa của gia hỏa này…

Nhìn vẻ mặt của mọi người ở bốn phía xung quanh, cũng chú ý tới dáng vẻ tươi cười có chút cứng đờ của Thánh Hoàng, trong lòng Bạch Tiểu Thuần nhất thời có chút đắc ý.

Hắn thấy, bầu không khí trước đó quá mức bị động.

Chỉ khi mình nắm ở trong tay sự chủ động ở mức độ nhất định, mới có thể ở trong trận trao đổi này, lấy được lợi thế lớn hơn nữa.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1565: Thông Thiên Công (1)

Thời điểm hắn suy nghĩ tiếp theo phải mở miệng như thế nào, đột nhiên, ở trong hơn một nghìn tu sĩ đứng ở phía bên trái hắn đột nhiên truyền ra âm thanh chói tai khiến cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy quen thuộc.

– Bạch Tiểu Thuần, nơi này là Thánh Hoàng Cung.

Đừng vội nói năng bậy bạ!

Âm thanh vừa ra, từ bên trong đoàn người có một người đi ra, hướng về phía Thánh Hoàng ôm quyền cúi đầu.

– Thánh Hoàng bệ hạ, từ trong lời nói của Bạch Tiểu Thuần người này trước đó, thần vạch ra ba trăm tội lớn.

Nhưng lớn nhất, chính là hắn khi quân.

Vẫn mong phạt nặng Bạch Tiểu Thuần này, trừng trị người này tội khi quân!

– Lưu Dũng!

Bạch Tiểu Thuần sửng sốt.

Lúc nhìn lại, nhận ra người nói chuyện, tròng mắt hắn cũng trợn trừng.

Nơi đây người rất nhiều.

Trước đó hắn không cẩn thận nhìn.

Hiện tại nhìn người trước mắt này chính là Lưu Thiên Hầu ban đầu ở Man Hoang, đã vạch ra một trăm tội lớn của mình, Bạch Tiểu Thuần bối rối!

Lưu Thiên Hậu cũng không liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần.

Lúc này trong lòng hắn phấn chấn đắc ý.

Vận khí của hắn tốt.

Nơi hắn truyền tống đến, chính là bên trong Thánh Hoàng Thành này.

Có thể nói, hắn là người đầu tiên sẵn sàng góp sức, còn không hề giấu giếm đều nói cho Thánh Hoàng những chuyện bản thân mình biết, đổi lấy chức quan hiện tại.

Cho dù chức quan không phải quá lớn, nhưng hắn vẫn thỏa mãn.

Hiện tại ở chỗ này thấy được Bạch Tiểu Thuần trước đây ép mình không thể không đi thủ Trường Thành, từ đó về sau càng hãi hùng khiếp vía, cả ngày lẫn đêm bất an, lo lắng bị trả thù, hắn tất nhiên phải hung hăng đâm lên một đao, hoàn thành đại nghiệp năm đó chưa xong.

– Quân tử báo thù, nghìn năm cũng không muộn.

Bạch Tiểu Thuần, ở Man Hoang ta không làm gì được ngươi.

Nhưng ở chỗ này, ta muốn ngươi chờ xem.

Ta phải vạch một nghìn tội lớn của ngươi!

Bạch Tiểu Thuần nằm mơ cũng không nghĩ tới, lại có thể sẽ gặp được Lưu Thiên Hậu, vị kỳ lạ này ở chỗ này… Phải biết rằng trước đây người này cho hắn ấn tượng, phải nói là cực kỳ sâu sắc.

Một trăm tội lớn này, lúc này nhớ lại, giống như trong đầu còn có thể hiện ra bộ dạng đối phương năm đó ở trước mặt Đại Thiên Sư, dõng dạc phân trần.

Sau đó bởi vì mình nghịch chuyển thế cục, Lưu Thiên Hầu này nghe nói là chạy đi Trường Thành, không dám trở về.

Lại sau đó… Trường Thành đổ nát.

Bạch Tiểu Thuần cũng quên chuyện này.

Cho đến ngày hôm nay, đối phương lại có thể xuất hiện ở đây, vừa nhảy ra, chính là ba trăm tội lớn…

– Năm đó ta bị Đại Thiên Sư điều ra khỏi Khôi Hoàng Thành, không lo lắng tìm người này gây phiền phức.

Gia hỏa này có số mạng gì vậy? Trường Thành đổ vỡ, hắn cũng không chết.

Điều này cũng thôi không nói làm gì.

Thế giới sụp đổ, hắn rốt cuộc lăn lộn còn hoàn hảo giưb so với Trương Đại Bàn, lại ở trong Thánh Hoàng này, có chức quan!

– Nhất là… hắn lại có thể trở nên gầy hơn, dung quang càng toả sáng, mặt mày hớn hở, dáng vẻ hiên ngang.

Thoạt nhìn hình như vẫn rất tuấn lãng…

Bạch Tiểu Thuần trừng mắt nhìn Lưu Thiên Hầu tinh thần phấn chấn trước mắt này, trong lòng rất đố kị.

Hắn cảm thấy gia hỏa này không chỉ tốt số, ở Thánh Hoàng Thành này nhất định cũng sinh hoạt rất tốt…

Mắt thấy biểu tình của Bạch Tiểu Thuần, lại chú ý tới sự tán thưởng sâu bên trong đôi mắt của những nhân vật lớn bốn phía xung quanh kia, Lưu Thiên Hầu càng đắc ý hơn.

Hắn đang chuẩn bị nói ra một lượt ba trăm tội lớn, để cho Thánh Hoàng chú ý đối với mình nhiều hơn, Bạch Tiểu Thuần ở bên kia đã vung tay áo lên.

Nhất thời, từ bên trong túi trữ vật của hắn, Công Tôn Uyển Nhi cùng với mấy Bán Thần này bị Bạch Tiểu Thuần thả ra.

– Thánh Hoàng, đây là lễ vật Bạch mỗ đưa ra.

Bạch Tiểu Thuần biết mình ở trên phương diện mồm mép, nói không lại Lưu Thiên Hầu tùy tùy tiện tiện là có thể vạch ra mấy trăm tội lớn.

Hắn đưt khoát không để ý tới, trực tiếp thả Công Tôn Uyển Nhi ra.

Công Tôn Uyển Nhi vừa ra, ánh mắt mấy nghìn người ở bốn phía xung quanh nhất thời ngưng trọng.

Nhất là mấy người bên trong đoàn người đứng đầu, là Thiên Tôn giống như Cổ Thiên Quân, lúc này tinh quang trong mắt rất mãnh liệt.

Cho dù là Thánh Hoàng cũng bị Công Tôn Uyển Nhi thu hút sự chú ý.

Đối với lời Lưu Thiên Hầu nói, hắn cũng cho rằng không có nghe thấy.

Mắt thấy như vậy, Lưu Thiên Hầu sờ sờ mũi, cũng không cảm thấy xấu hổ.

Hắn lui ra phía sau vài bước, trở lại trong đám người.

Hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong lòng ngạo nghễ.

– Lần này không làm gì được ngươi.

Nhưng không có việc gì.

Ta thành toàn cho ngươi.

Sớm hay muộn ta cũng sẽ vạch một nghìn tội lớn của ngươi!

Công Tôn Uyển Nhi hít một hơi thật sâu, thần sắc bình tĩnh đứng ở nơi đó.

Sau khi hướng về phía Thánh Hoàng hạ thấp người cúi đầu, sau đó nàng không lên tiếng nữa, nhắm mắt không nói.

Nàng thân là Thiên Tôn của Tà Hoàng Triều, xuất phát từ tôn trọng đối với cường giả nên cúi đầu.

Về phần những chuyện khác, nàng sẽ không mở miệng.

Nàng cũng tin tưởng bên trong Thánh Hoàng Triều sẽ không ép buộc ở nàng.

Về phần mấy Bán Thần này.

Lúc này bọn họ đã tuyệt vọng, đứng ở nơi đó, thân thể đều đang run rẩy.

Uy áp đến từ bốn phía xung quanh, đến từ ánh mắt Thiên Tôn cùng với Thánh Hoàng, khiến cho tâm thần của bọn họ đều thiếu chút nữa phải suy sụp.

Hồi lâu, Thánh Hoàng cười.

Tiếng cười càng lúc càng lớn.

Thân thể hắn cũng từ trên ghế dựa lớn đứng lên.

Hắn đích xác cao hứng.

Phần đại lễ này, là lễ vật nặng nhất Thánh Hoàng Triều nhận được, từ khi thành lập tới nay!

Cho dù hắn không chém giết Công Tôn Uyển Nhi, nhưng một Thiên Tôn, tất nhiên có thể khiến Thánh Hoàng Triều đổi lấy lãnh địa lớn hơn nữa.

Nhất là một vài châu đang bị chiếm cứ mâu thuẫn.

Mượn cơ hội này, cũng có thể đổi trở về.

Đồng thời, chuyện này cũng không trái với giao hẹn giữa hắn cùng với Tà Hoàng trước kia.

Đây là do người khác đưa tới, không phải là Thánh Hoàng hắn chủ động bắt giữ.

Kể từ đó, cho dù Tà Hoàng có muốn trả thù, cũng không tìm được tới trên đầu Thánh Hoàng Triều.

– Được, được, được!

Trong tiếng cười, ánh mắt Thánh Hoàng lóe lên, cúi đầu nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần đang đứng trên quảng trường bên ngoài đại điện.

– Cự Quỷ, tiến lên nghe chỉ!

Cự Quỷ Vương mừng rỡ, lập tức tiến lên vài bước, hướng về phía Thánh Hoàng trong đại điện cúi đầu.

– Phong cho Cự Quỷ làm đại tôn Thần La Châu trong Tiên Vực thứ hai của Thánh Hoàng Triều ta, trấn thủ Thần La Châu, hưởng đèn nhang của chúng sinh một châu!

Tiên Vực của Vĩnh Hằng, địa phương một châu có thể so sánh với toàn bộ thế giới Thông Thiên.

Trấn thủ một châu, sắc phong đại tôn, cái này đại biểu Cự Quỷ Vương ở bên trong Thần La Châu này chính là nhất ngôn cửu đỉnh, quyết định sinh tử.

Toàn bộ Thần La Châu, tương đương với lãnh địa của Cự Quỷ Vương!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box