Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 312 : Ngươi Này Chết Phụ Thân. (2) (c1556-c1560)
❮ sautiếp ❯Chương 1556: Ngươi Này Chết Phụ Thân. (2)
– Có Trương Đại Bàn hài tử này âm thầm chiếu cố, lão phu không sao.
Hiện tại những người Tà Hoàng Triều này đều bị Tiểu Thuần thu hút, chính là thời điểm chúng ta xuất thủ!
Linh Khê lão tổ hít một hơi thật sâu, trong mắt lộ ra sự quyết đoán.
– Ta là lão tổ Nghịch Hà Tông.
Cho dù ở đại lục Vĩnh Hằng này, thân phận của lão phu không thay đổi.
Nhà không có, nhưng tông môn… vẫn còn! Lão phu muốn tự tay, tìm từng đệ tử ở bên ngoài trở về!
Trong lúc Linh Khê lão tổ cùng Lý Thanh Hậu ở đây phấn chấn, đồng thời trong phạm vi Tà Hoàng Triều, trong một chỗ hoang dã, Tống Khuyết tóc tai bù xù, thần sắc dữ tợn, trực tiếp bẻ gảy cổ một vị tu sĩ cuối cùng truy sát mình.
Trong lúc thở hồng hộc, Tống Khuyết lau đi máu tươi trên khóe miệng, nhìn bốn phía xung quanh thi thể đầy đất.
Sát khí trong mắt của hắn tăng lên.
Nghĩ đến chuyện nghe được từ trong miệng những người này trước đó, khóe miệng hắn cuối cùng cũng nở một nụ cười.
Nhưng ở sâu trong nụ cười này, lại che giấu sự quật cường không chịu thua.
– Bạch Tiểu Thuần này bất kể tới đâu, đều có thể thanh danh hiển hách… Huyết Khê Tông, Nghịch Hà Tông, Tinh Không Đạo Cực Tông còn có Man Hoang… Chỉ có điều ở trên đại lục Vĩnh Hằng này, nhất là bên trong Tà Hoàng Triều, Tống Khuyết ta nhất định có thể đi sau vượt trước, đánh ra một mảnh thiên địa của riêng mình!
Tống Khuyết hít một hơi thật sâu.
Hắn thích khí tức Tà Hoàng Triều này, thích sự giết chóc tranh đoạt ở đây, thích ở đây không từ thủ đoạn cùng với ngươi chết ta sống!
– Ngoại trừ người của thế giới Thông Thiên, những người khác… đều có thể giết!
Tống Khuyết hít một hơi thật sâu, đang muốn rời khỏi đó.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía xa hơn, một hướng khác trên Tiên Vực thứ hai này.
Hắn cũng ngẫu nhiên biết được, nữ nhi Cự Quỷ Vương ở Man Hoang, một trong những đạo lữ của Bạch Tiểu Thuần, Hồng Trần Nữ, đang ở trong khu vực này, cũng giống như mình, đều lựa chọn giết chóc cùng tranh đoạt!
Vì tu vi Thiên Nhân, mặc dù đưa tới sự coi trọng lớn hơn nữa, nhưng ở dưới sự giết chóc, thu được tài nguyên cũng càng nhiều hơn.
– Sớm hay muộn, ta cũng sẽ trở thành Thiên Nhân!
Tống Khuyết xoay người thoáng một cái.
Áo bào màu đen của hắn biến mất ở trong đêm tối.
Ở phương hướng xa xôi, nơi hắn nhìn tới trước đó, cách nửa Tiên Vực, trong một miếu thờ mẹ Vĩnh Hằng ở nơi sơn dã, Hồng Trần Nữ ngồi ở chỗ đó, uống chén nước thuốc đỏ như máu trong tay, lạnh lùng nhìn mấy tu sĩ Tà Hoàng Triều ở trước mặt nàng, đang run rẩy quỳ lạy ở nơi đó.
– Tà tu của châu thành đến là lúc, bản tọa có biện pháp rời đi.
Nhưng trước khi đi, mạng nhỏ của các ngươi, nhất định không còn.
Cho nên lựa chọn như thế nào, không cần bản tọa tiếp tục nhắc nhở.
– Hiện tại, thuốc sức sống còn chưa đủ, đi lục soát cho ta.
Đi tìm.
Tìm không được, mượn sức sống của đệ tử của các ngươi tới thay đi!
Giọng điệu của Hồng Trần Nữ lạnh như băng, giống như làn gió rét đậm, khiến cho mấy tu sĩ ở trước mặt nàng đều run rẩy, vội vàng đáp ứng, vội vàng rời đi.
Tất cả đã đều mù quáng.
Ở trước mặt bọn họ chỉ có một con đường.
Đó chính là thỏa mãn mọi yêu cầu nữ ma đầu này đề ra.
Tà Hoàng Triều quá lớn… Tông môn tà tu cho dù lớn như bọn họ vậy, bị diệt vong, cũng sẽ không gây ra sóng gió quá lớn.
– So với chúng ta, nàng mới là ma đầu!
Mấy tu sĩ này khóc không ra nước mắt.
Nhất là nhớ tới thủ đoạn của đối phương trước đó, bọn họ lại sợ hãi vô cùng.
Lạnh lùng đưa mắt nhìn mọi người rời đi, Hồng Trần Nữ hít một hơi thật sâu, cúi đầu nhìn bụng của mình.
Tất cả sự lạnh lẽo trong mắt nàng đều biến mất.
Thay vào đó lại là ấm áp cùng hi vọng.
– Phụ thân đáng chết của con không biết đi chết ở nơi nào.
Nhưng nếu con xuất hiện, như vậy mẫu thân nhất định sẽ bảo vệ tốt cho con!
Trên biển Vĩnh Hằng, trong chiến thuyền rắn mối xương trắng, Bạch Tiểu Thuần hắt hơi một cái.
– Không biết ai lại nguyền rủa ta.
Bạch Tiểu Thuần thở dài, ngẩng đầu nhìn về phía Công Tôn Uyển Nhi trước mặt.
– Nàng mới vừa nói Trương Đại Bàn hiện tại ở Tà Hoàng Thành, được gọi là Trương đại sư?
Bạch Tiểu Thuần không nhịn được hỏi.
Hắn đang hỏi thăm Công Tôn Uyển Nhi, tin tức có liên quan tới Trương Đại Bàn cùng Hầu Tiểu Muội.
Sau khi nghe được Công Tôn Uyển Nhi nói tới chuyện có liên quan đến Trương Đại Bàn hắn không nhịn được hỏi rõ.
– Không sai.
Trong trí nhớ của Quỷ Mẫu tồn tại chuyện của Trương Đại Bàn rất rõ ràng.
Trước đây, sau khi gia hỏa kia… đến Tà Hoàng Thành, vì hắn cho thấy phương pháp luyện linh, kinh động cả triều, ngay cả Tà Hoàng cũng lộ vẻ xúc động.
Vì chỉ một mình hắn có thành tựu ở trên phương diện luyện linh, khi đó thân thể của Khôi Tể còn chưa có tan vỡ.
Vì vậy Trương Đại Bàn này đã được trọng dụng.
Nghe nói là được an bài luyện linh cho toàn bộ Tà Hoàng Thành.
– Cho dù hiện tại thân thể Khôi Tể tan vỡ, người của thế giới Thông Thiên rơi vào trong cảnh nước sôi lửa bỏng, nhưng địa vị của gia hỏa này ở trong Tà Hoàng Thành, vẫn không thấp.
Công Tôn Uyển Nhi cười nói.
– Về phần Hầu Tiểu Muội, ngươi có thể yên tâm.
Quỷ Mẫu thu nàng làm đệ tử.
Nàng cũng hiện rõ tư chất quỷ đạo kinh người, được Quỷ Mẫu bồi dưỡng trở thành người truyền thừa đạo pháp, để ý không hết.
Cho nên nàng mới không lấy Hầu Tiểu Muội tới áp chế ngươi.
Bởi vì theo nàng, tầm quan trọng của Hầu Tiểu Muội, mặc dù không bằng ngươi, nhưng đối với truyền thừa đạo pháp của nàng mà nói, cũng không kém là bao nhiêu.
– Chỉ có điều ngươi tạm thời không gặp được.
Hiện tại nàng đang ở bên trong động phủ của Quỷ Mẫu tại Tà Hoàng Thành, đang bế quan tu luyện, trùng kích cảnh giới Thiên Nhân!
Nghe được Trương Đại Bàn lại có thể ở bên trong Tà Hoàng Triều, lăn lộn phong sinh thủy khởi như vậy, Bạch Tiểu Thuần cũng trợn mắt há hốc mồm.
Cự Quỷ Vương ở bên cạnh, mặc dù từ trước đến nay chưa từng nghe qua cái tên Trương Đại Bàn này, nhưng ở trong một chớp mắt này, hắn cũng kinh sợ.
– Trương Đại Bàn này lại có thể là người tài hoa hơn người như vậy, có thể một thân một mình, ở bên trong Tà Hoàng Triều này đứng vững gót chân! Xem ra quả nhiên là tên tốt, mạng cũng tốt!
Cự Quỷ Vương hít vào một hơi.
Hắn chỉ cảm thấy cái tên Trương Đại Bàn này chữ lớn, nhìn thế nào đều tốt hơn nhiều so với chữ nhỏ.
Thật sự có cảm giác xúc động khi đối phương là kỳ nam tử.
Trong lòng hắn cũng đang tiếc nuối.
Lúc mình ở Man Hoang, thế nào lại không quen biết với Trương Đại Bàn này.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1557: Niệm (1)
– Vậy… Công Tôn Thiên Tôn, vậy Trương Đại Bàn có đạo lữ chưa?
Cự Quỷ Vương không biết nghĩ tới điều gì, hăng hái bừng bừng hỏi.
Hắn hỏi thăm như vậy, Bạch Tiểu Thuần lập tức không vui, trừng mắt với Cự Quỷ Vương.
Hắn suy nghĩ Cự Quỷ Vương này chẳng lẽ thích làm người ta mai mối? Năm đó đẩy nữ nhi cho mình.
Hiện tại lại đi tìm hiểu Trương Đại Bàn.
Chẳng lẽ, gia hỏa này còn có con gái tư sanh?
Bạch Tiểu Thuần hồ nghi liếc nhìn Cự Quỷ Vương một vòng.
Ánh mắt này khiến Cự Quỷ Vương có chút chột dạ, cười gượng vài tiếng.
Thật sự không giống như Bạch Tiểu Thuần suy đoán, hắn mặc dù không có con gái tư sanh, nhưng lại đối với loại chuyện dựa vào quan hệ cạp váy để trói buộc cường giả như vậy, hắn đã nếm được ngon ngọt.
Trong lòng hắn vừa rồi cũng đang suy nghĩ, có nên nhận một nàng con gái nuôi các loại, sau đó giao cho Trương Đại Bàn trở thành đạo lữ, như vậy mình lại có thêm một con rể… Từ đó về sau, con rể đi chinh phục giang sơn, nữ nhi lại chinh phục con rể, bản thân mình làm nhạc phụ, tự nhiên cũng chính là thiên hạ vô địch.
Tâm tư Cự Quỷ Vương thế nào, Bạch Tiểu Thuần ít nhiều cũng có thể nhìn ra được.
Quá trơ trẽn.
Trong lòng hắn cũng đang thổn thức.
Những gì Trương Đại Bàn từng trải qua, Công Tôn Uyển Nhi chỉ nói đơn giản mấy câu, nhưng có thể tưởng tượng được ở trong quá trình này, nhất định tràn ngập nguy hiểm đáng sợ.
Dù sao, đối với Trương Đại Bàn khi đó mà nói, đi tới một thế giới lạ lẫm, rời xa quê hương.
Tu vi của hắn lại chỉ là Nguyên Anh.
Hắn có thể đi từng bước một đứng vững, thậm chí đạt được địa vị bên trong Tà Hoàng Triều như ngày hôm nay, mặc dù dựa vào luyện linh, nhưng chuyện này cũng không phải mỗi một tu sĩ biết luyện linh, cũng có thể đạt được thành tựu như vậy.
Còn có Hầu Tiểu Muội, cũng khiến cho Bạch Tiểu Thuần cuối cùng yên tâm.
Hiện tại quan hệ giữa hắn cùng Công Tôn Uyển Nhi, mặc dù chưa nói tới bằng hữu, nhưng cũng là cùng loại với đồng minh.
Hắn có thể nhìn ra Công Tôn Uyển Nhi không giấu diếm, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Đồng thời, hắn cũng cảm thấy cao hứng vì Hầu Tiểu Muội.
Dù sao, ở trên đại lục Vĩnh Hằng nguy cơ mai phục khắp nơi này, Hầu Tiểu Muội từ khi đến đây, trước sau đều an toàn, mà còn có tài nguyên sung túc đi tu luyện.
Bất luận là Quỷ Mẫu trước đây, hay Công Tôn Uyển Nhi hôm nay, cho dù hai người vì nguyên nhân khác nhau, đều sẽ càng chiếu cố đối với Hầu Tiểu Muội.
Sau khi trong lòng yên ổn, Bạch Tiểu Thuần nhìn tầng mây trên thiên địa của chiến thuyền đang lao nhanh, hỏi tới chuyện hắn quan tâm nhất hiện tại, ngoại trừ thân bằng ở thế giới Thông Thiên.
– Uyển nhi, nàng thân là Thiên Tôn.
Như vậy… Như thế nào mới có thể trở thành Thiên Tôn?
Bạch Tiểu Thuần nhìn về phía Công Tôn Uyển Nhi hỏi.
Tu vi của hắn hiện nay nhìn như chuẩn Thiên Tôn, nhưng trên thực tế vẫn không thỏa đáng.
Bất Tử Quyển mặc dù đại viên mãn, nhưng Trường Sinh Quyển lại không có đại viên mãn.
Cho nên tu vi của hắn hiện tại chỉ có thể nói là còn đang trong cảnh nội Bán Thần.
Cảnh giới phân chia cụ thể thế nào, chính hắn cũng có chút không rõ.
Hắn tuy biết, sau khi Bất Tử Quyển cùng Trường Sinh Quyển đều đại viên mãn, hình như có thể thăng cấp Thiên Tôn.
Nhưng quá trình cụ thể cùng với những chỗ cần phải chú ý là thế nào, hắn lại ngây thơ không hiểu gì.
Công Tôn Uyển Nhi thân là Thiên Tôn sơ kỳ.
Ở trên một điểm này, ý nghĩa chỉ điểm đối với Bạch Tiểu Thuần là cực lớn.
Cự Quỷ Vương đứng ở bên cạnh cũng vểnh tai nghe.
Hắn đã dừng lại ở Bán Thần trong rất nhiều năm.
Đối với chuyện này, hắn biết được cũng không nhiều hơn so Bạch Tiểu Thuần.
Lúc này hắn cũng tập trung tinh thần lắng nghe.
Công Tôn Uyển Nhi mỉm cười, vén vài sợi tóc bị gió thổi tung.
Nàng vốn đã xinh đẹp tuyệt mỹ, giờ phút này với động tác mềm mại như vậy, khiến cho ở trên người của nàng, lộ ra phong tình.
Ngay cả đôi mắt đẹp đảo qua, cũng theo tóc đen phất phới, khiến trong lòng người ta có cảm giác ngứa ngáy.
Cự Quỷ Vương cảm thấy có chút miệng khô lưỡi khô.
Hắn có chút háo sắc, lúc này mắt cũng sáng lên.
Mà tim Bạch Tiểu Thuần cũng đập rộn lên.
Nhưng liên tưởng tới chuyện của Công Tôn Uyển Nhi lúc ban đầu, hắn lại lập tức cảnh giác, thầm hô yêu nữ.
Đồng thời, hắn cảm thấy mình bây giờ đã là thân phận khác, nhất là so với loại phương pháp thần thông ánh mắt này, Bạch Tiểu Thuần sẽ không bởi vì đối phương là một nữ tử, sẽ tỏ ra yếu kém.
Vì vậy hắn hung hăng trợn mắt nhìn qua.
Vì để cho mình còn có uy nghiêm, Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, sau đó tròng mắt tùy ý thoáng động, quan sát thân thể Công Tôn Uyển Nhi từ trên xuống dưới.
Không thèm để ý chút nào trước ánh mắt cuarh ai người, Công Tôn Uyển Nhi cười duyên thân thể run rẩy.
Hết lần này tới lần khác hai gò má ửng đỏ, lộ ra sự mị hoặc.
– Tiểu ca ca ngươi không nên nhìn người ta như vậy.
Nếu như ngươi thật muốn nhìn, chúng ta đi vào trong khoang thuyền, người ta cho ngươi nhìn được chưa?
Giọng nói này vừa ra, thân thể Cự Quỷ Vương run lên một cái, hầu kết lăn lộn, nuốt nước miếng.
Bạch Tiểu Thuần đứng ở nơi đó, mắt cũng trợn to, theo bản năng dịch người về phía sau.
– Cũng may ta có định lực.
Tống Quân Uyển cũng tốt, Hồng Trần Nữ cũng được, mặc dù mức độ yêu nghiệt không bằng Công Tôn Uyển Nhin này, nhưng ta vẫn có sức chống cự, còn có đại bảo kiếm!
Bạch Tiểu Thuần khinh bỉ quét mắt nhìn Cự Quỷ Vương.
Hắn vội ho to một tiếng, tay phải vỗ nhẹ vào túi đựng đồ.
Đại kiếm thế giới bắc mạch theo ánh sáng màu xanh lam lóe lên, xuất hiện ở trong tay Bạch Tiểu Thuần.
Cầm đại kiếm, Bạch Tiểu Thuần khoa tay múa chân một chút, sau đó nhìn về phía Công Tôn Uyển Nhi.
– Ngươi mới vừa nói đến cái gì? Ngươi muốn cho ta nhìn cái gì?
Cự Quỷ Vương lúc này xấu hổ dở khóc dở cười.
Nhìn Bạch Tiểu Thuần, hắn bỗng nhiên rất bội phục.
Bạch Tiểu Thuần ở trong những tiếng nói nhỏ nhẹ mềm mỏng như vậy, lại có thể lấy ra đại kiếm bắc mạch đi gián tiếp uy hiếp.
Điều này làm cho Cự Quỷ Vương rất vui mừng.
Công Tôn Uyển Nhi nhìn đại kiếm trong tay Bạch Tiểu Thuần có chút kiêng kỵ, trong mắt có chút u oán, nhỏ giọng nói.
– Hệ thống tu luyện, đại lục Vĩnh Hằng cũng giống như thế giới Thông Thiên các ngươi, đều là Nguyên Anh, sau đó là Thiên Nhân, Bán Thần, Thiên Tôn.
– Lại điểm khác biệt chính là hiểu biết đối với lực lượng.
Ở trên đại lục Vĩnh Hằng, tất cả nguồn gốc của lực lượng đều trốn không thoát một chữ niệm này!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1558: Niệm (2)
– Thiên Nhân là đem ý của mình dung nhập thiên ý, mượn tới lực lượng thiên địa, đồng thời cũng là quá trình khiến cho niệm lực của bản thân thức tỉnh.
Bán Thần cao hơn một tầng, là đem ý chí của bản thân vượt lên trên thiên ý.
Không phải mượn, mà là trực tiếp cầm lấy, đồng thời càng làm cho niệm lực đã thức tỉnh, chôn ở trong lòng, quá trình hình thành niệm căn!
– Về phần Thiên Tôn… Ở một khắc khi tu sĩ Bán Thần tu vi đột phá, bước vào đại thửa, sẽ ở bên trong thân thể ngưng tụ ra một rễ niệm chôn sâu, sau đó hình thành đạo chủng!
– Đạo chủng này sẽ ở trong quá trình tu luyện, không ngừng mọc rễ nẩy mầm, dung nhập toàn thân, cuối cùng đột phá, giống như nở hoa, hình thành đạo niệm vô cùng vô tận!
– Khi đó, có thể đột phá Thiên Tôn, trở thành, vị Hoàng giả Thái Cổ thứ ba trên đời hiện nay!
– Đáng tiếc bước này thật quá khó khăn.
Đến nay cũng chỉ có hai đại Hoàng giả, mới là cường giả Thái Cổ cảnh hình thành đạo niệm của bản thân!
Công Tôn Uyển Nhi nhẹ giọng mở miệng, âm thanh yếu ớt vang vọng.
Bạch Tiểu Thuần nghe được vào trong tai, tâm thần chấn động.
Cự Quỷ Vương đứng ở bên cạnh, hô hấp cũng trở nên dồn dập.
– Niệm lực, niệm căn, đạo chủng, đạo niệm!
Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ.
– Chúng sinh vạn vật đều có niệm lực.
Nó là tất cả cơ sở, thiên biến vạn hóa, bao hàm thiên địa, bao hàm thế giới, càng bao hàm vạn vật chúng sinh! Từng ngọn cây cọng cỏ đều như vậy.
Toàn thế giới giống như một ngọn núi lớn, từ trên xuống dưới, có thể nghiền ép, hoàn toàn khống chế.
Từ dưới lên trên, chúng sinh đang từng bước tu luyện, không ngừng leo lên, khiến cho niệm lực của bản thân hóa thành rễ, chôn sâu trong linh hải, cuối cùng ngưng tụ ra hạt giống đạo, sinh ra đạo niệm!
– Thiên Tôn thi triển ra thần thông đạo pháp, sở dĩ không phải là cực hạn của bản thân, không phải là cực hạn của thiên địa.
Tất cả thế giới này đều có thể lấy ra làm thuật pháp của mình, cũng chính bởi vì hạt giống đạo tồn tại!
– Đạo chủng vừa ra, liền là đại tôn thần linh chân chính, vượt qua thiên địa, vì vậy được gọi là Thiên Tôn!
Âm thanh của Công Tôn Uyển Nhi giống như sấm sét, nổ mạnh ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần, khiến cho hắn đối với Thiên Tôn, cuối cùng cũng có nhận thức rõ ràng.
– Đối với chúng sinh cơ sở nhất này đều có đầy đủ niệm lực.
Từ cổ chí kim không hề có phương pháp cùng giải độc.
Phần lớn mọi người cho rằng niệm lực có thể coi là niềm tin.
Giống như trước bản tôn Quỷ Mẫu của ta, thi triển đạo pháp, chính là ngưng tụ lực lượng niềm tin của chúng sinh trên Tà Hoàng Triều!
Đây cũng là tồn tại căn bản của hoàng triều.
Đạo lý tương tự, ta mặc dù không hiểu rõ Thái Cổ toàn diện, nhưng đối với tồn tại Thái Cổ Cảnh mà nói, lãnh thổ của hắn càng lớn, con dân của hắn càng nhiều, lực lượng của hắn lại càng mạnh mẽ!
– Mặt khác… Đạo chủng càng là tồn tại khiến tu si cảnh giới Thiên Tôn còn quý trọng hơn so với thần hồn.
Có thể nói đó là tất cả nền tảng của bản thân.
Cũng chính bởi vì có đạo chủng, cho nên bọn họ mới có thể sau khi tử vong, được cường giả Thái Cổ làm sống lại!
Công Tôn Uyển Nhi hít một hơi thật sâu.
Nhưng lời nói của nàng, khiến cho Bạch Tiểu Thuần cùng với Cự Quỷ Vương sau khi nghe được, lập tức thần sắc biến hóa kịch liệt.
– Sống lại?
Cự Quỷ Vương lập tức hỏi.
– Sống lại!
Công Tôn Uyển Nhi nghiêm túc nói.
– Đây là nguyên nhân Thái Cổ mặc dù được gọi là Hoàng giả, đồng thời cũng ở trong Thánh Hoàng Triều năm đó, rõ ràng bị nghiền ép đến trình độ nhất định, nhưng theo Thánh Hoàng đột phá, khiến cho Tà Hoàng cũng không thể không kiêng kỵ nhượng bộ!
– Cường giả Thái Cổ cường hãn như thế nào, không người nào biết được.
Hai đại Hoàng giả này cũng chưa từng chiến đấu ở trước mặt người khác.
Điều duy nhất bị người đời biết, chính là năng lực làm sống lại Thiên Tôn!
Công Tôn Uyển Nhi nhìn Bạch Tiểu Thuần cùng Cự Quỷ Vương.
Nàng hiểu rất rõ những lời này của mình, đối với hai người chưa từng tiếp xúc qua tin tức này, sẽ hình thành chấn động thế nào.
Sự thực cũng đúng là như thế, Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập.
Tâm thần Cự Quỷ Vương cũng là sóng lớn ngập trời.
Nội tình của hai đại hoàng triều cường hãn, theo như lời Công Tôn Uyển Nhi nói, đã hiện ra một góc núi băng ở trước mặt bọn họ.
– Chỉ cần là tu sĩ Bán Thần, ở thời khắc đột phá Thiên Tôn, ở trong chớp mắt khi ngưng tụ ra đạo chủng, tách ra một tia đạo chủng của bản thân đưa vào Đạo Trung Điện trong hoàng triều.
Như vậy sau khi hắn chết, Hoàng giả Thái Cổ có thể dựa vào đạo chủng của người này, khiến hắn một lần nữa sống lại!
Công Tôn Uyển Nhi dừng lại một chút, chờ Bạch Tiểu Thuần cùng Cự Quỷ Vương tiêu hóa chuyện mình vừa nói xong, lại mở miệng lần nữa.
– Cho nên, chiến lực của Thiên Tôn chính là bên trong thế giới Vĩnh Hằng hiện tại, ở dưới tình huống Hoàng giả không ra, chính là tu sĩ đỉnh phong nhất!
– Chỉ có điều sống lại cũng không phải là hoàn mỹ.
Hhông chỉ Thái Cổ cần phải trả cái giá thật lớn, đồng thời mỗi lần Thiên Tôn sống lại, bản thân đều sẽ bị vĩnh viễn suy yếu hơn một phần!
– Cái giá lớn này cũng liền khiến cho tu sĩ Thiên Tôn cho dù có thể được sống lại, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, cũng cũng không muốn ngã xuống.
Nói đến đây, Công Tôn Uyển Nhi lại dừng lại.
Sau khi suy nghĩ một chút, biết có một số việc, Bạch Tiểu Thuần cùng Cự Quỷ Vương mặc dù hiện tại không biết, nhưng vì đây vốn cũng không phải là bí mật gì.
Chờ sau khi bọn họ đến Thánh Hoàng Triều, tự nhiên sẽ biết.
Nếu như vậy, cũng không nhất thiết phải giấu giếm.
Vì vậy nàng tiếp tục mở miệng.
– Cho nên lần này bản tôn ta bị các ngươi bắt, không sợ chết vì có thể sống lại.
Nhưng Tà Hoàng vì chiếu cố đại cục, vì cảm tưởng của các Thiên Tôn khác, còn là vì thi ân, hắn cũng nhất định sẽ tới đổi ta lại!
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần thoáng lộ ra một tinh quang.
Lúc này đối với chuyện làm như thế nào trở thành Thiên Tôn, hắn đã rất rõ ràng.
Hắn còn biết được chỗ kinh người của hai đại Hoàng giả.
Nhưng trong lòng hắn hiện tại, nghi ngờ lớn nhất… Lại là chuyện sống lại theo lời Công Tôn Uyển Nhi.
Nghi ngờ này thật lâu không tiêu tan.
– Thông Thiên đạo nhân… Rốt cuộc chết hay chưa?
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần ẩn sâu một tia băng hàn.
Hắn mơ hồ nhớ ra, trước khi thế giới Thông Thiên tan vỡ, thân thể của Thông Thiên nhân vỡ nát diệt vong, bay ra tồn tại giống như hạt giống vậy.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1559: Người Tới Không Có Ý Tốt
– Hắn chỉ là chuẩn Thiên Tôn, không có khả năng ngưng tụ ra đạo chủng…
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm, lại nghĩ tới đại kiếm thế giới bắc mạch.
Từ sau khi mình tới Vĩnh Hằng Tiên Vực, mặc dù hạn chế đối với mình sử dụng đã biến mất, nhưng vẫn không có chuyện nhận chủ.
Hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần chôn chuyện này ở trong lòng.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Công Tôn Uyển Nhi.
Về phần nàng nói sẽ được Tà Hoàng đổi đi, chuyện này Bạch Tiểu Thuần không để ý tới.
Hắn muốn chính là ném danh trạng.
Thậm chí từ một khắc kia khi Công Tôn Uyển Nhi đáp ứng rời đi, Bạch Tiểu Thuần đã ý thức được Công Tôn Uyển Nhi nhất định là biết một ít chuyện mình không biết, cho nên mới có lòng tin cùng nắm chắc, cam tâm tình nguyện rơi vào trong tay bản tôn sau, bị Bạch Tiểu Thuần buộc đi.
– Sau Thái Cổ là cảnh giới gì?
Bạch Tiểu Thuần hỏi.
– Sau Thái Cổ sao?
Công Tôn Uyển Nhi mỉm cười, trong mắt lộ ra sự khát vọng.
Hồi lâu sau, nàng nhẹ giọng trả lời.
– Sau Thái Cổ.. chính là… Chúa tể!
– Trên thế giới này, đến nay mới xuất hiện ba vị chúa tể.
Bọn họ không phải lần lượt xuất hiện, mà là ba vị Nhân Tổ vĩ đại ở cùng một thời đại!
– Bọn họ là ai, ngươi chắc cũng biết.
Lời đồn đại thần thoại lưu truyền ở thế giới Vĩnh Hằng tất nhiên đều là sự thật!
Công Tôn Uyển Nhi hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời.
Cự Quỷ Vương trầm mặc, cũng ngẩng đầu nhìn lên.
Hắn nhìn thấy được nửa khuôn mặt, còn có bàn tay to hai bên hình thành ngọn núi vô biên vô hạn!
Mỗi lần Cự Quỷ Vương nhìn thấy được bầu trời kỳ dị này, hắn đều sẽ giống như Bạch Tiểu Thuần, tâm thần chấn động vô cùng.
– Về phần làm như thế nào có thể đột phá Thái Cổ, thành là Chúa Tể, chuyện này ta không thể biết được.
Sợ là hai đại Hoàng giả, cũng còn đang tìm kiếm theo đuổi.
Công Tôn Uyển Nhi mỉm cười, ánh mắt từ bầu trời thu hồi lại nhìn biển Vĩnh Hằng phía xa.
Cuối tầm mắt của nàng, trên biển Vĩnh Hằng, đã xuất hiện sương mù loãng.
Sương mù này ở phía trước vô cùng nồng đậm, mơ hồ, giống như hình thành một vòng tròn cực lớn.
Mà ở trung tâm vòng tròn này… Cũng chính là mảnh đất trung tâm của biển Vĩnh Hằng.
Nơi đó có một mảnh lục địa.
Hoặc sử dụng hòn đảo để hình dung thì càng thỏa đáng hơn.
Ở đây, là thánh địa của cả đại lục Vĩnh Hằng.
Ở đây là nơi khởi nguồn của tất cả mọi người ở đại lục Vĩnh Hằng!
Ở đây, đã từng có ba bức tượng kinh thiên đứng sừng sững!
Thân thể chúa tể sau khi tử vong, hình thành bức tượng!
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu, từ phía xa nhìn về chỗ bức tượng đang đứng.
Trong mắt của hắn lộ ra vẻ phức tạp, còn có hồi ức.
Hắn là từ nơi này bị truyền tống ra ngoài.
Lúc này đi ngang qua, ánh mắt có thể nhìn thấy được, chỉ là một mảnh trống trải, tồn tại dấu chân cực lớn ở trên đảo nhỏ phía xa.
Nghĩ đến trước khi thân thể Khôi Tể vỡ nát, hắn đứng ở nơi đó.
Trong cơ thể hắn, chính là thế giới Thông Thiên.
Trên chiến thuyền rắn mối xương trắng, một mảnh yên tĩnh.
Không có người nói chuyện, để mặc cho chiếc chiến thuyền này xuyên qua sương mù ở chỗ này, thẳng cho tới khoảng không bên trong đảo nhỏ, không dừng lại, gào thét đi xa.
Nhưng ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần lại trước sau không rời khỏi nơi này, không biết là đang suy nghĩ cái gì.
Theo chiến thuyền đi xa, sương mù một lần nữa bao trùm hòn đảo phía sau.
Theo biển Vĩnh Hằng phía trước, trong bọt sóng ngập trời, Bạch Tiểu Thuần thở ra một hơi thật dài.
– Chúa tể…
Dường như trên đoạn đường trước đó, những lời muốn nói đã nói xong.
Ở phần đoạn đường phía sau, ba người trên chiến thuyền đều trầm mặc xuống.
Cự Quỷ Vương nghĩ đến Man Hoang.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến Nghịch Hà Tông.
Trong lòng lúc này Công Tôn Uyển Nhi cũng có xúc động.
Một mặt là mình trở thành chủ ý thức.
Mặt khác là càng tới gần Thánh Hoàng Triều, nàng nhìn như bình thường, nhưng trong lòng vẫn còn có chút bất đắc dĩ.
Nhất là khi chiến thuyền chỉ còn cách chỗ đại lục Tiên Vực của Thánh Hoàng Triều đã không xa, Bạch Tiểu Thuần đứng lên.
– Công Tôn Uyển Nhi, sắp đến rồi.
Đắc tội.
Thần sắc Công Tôn Uyển Nhi có vẻ rất lạnh nhạt, gật đầu.
Nàng hiểu rõ, việc phong ấn vẫn là phải có.
Đây không phải là ở hại nàng, mà là phải biểu đạt ra một loại thái độ.
Đồng thời, cũng để cho nàng lúc được Tà Hoàng đổi quay về, càng thuận lợi một ít.
– Tiểu ca ca, ngươi nhẹ một chút… Uyển nhi sợ đau.
Công Tôn Uyển Nhi đột nhiên mềm mại nói nhỏ.
Âm thanh truyền vào trong tai Bạch Tiểu Thuần, khiến cho tim Bạch Tiểu Thuần cũng run lên.
Cự Quỷ Vương càng hít thở dồn dập.
Liếc mắt nhìn Công Tôn Uyển Nhi, Bạch Tiểu Thuần nói thầm mấy câu.
Hắn giơ tay phải lên, bấm quyết chỉ một cái.
Nhất thời lực trường sinh của hắn tản ra, hình thành phong ấn dung nhập trong cơ thể Công Tôn Uyển Nhi.
Sau khi cấm chế toàn diện, khí tức của Công Tôn Uyển Nhi thoáng cái lại yếu đi.
Nàng ngồi ở chỗ đó, sắc mặt cũng tái nhợt, yêu kiều thở hổn hển.
Nhưng càng như vậy, bộ dáng đáng thương này của nàng, càng khiến cho vẻ đẹp của nàng thêm loá mắt.
Bạch Tiểu Thuần không dám nhìn thêm.
Hắn đứng ở đầu thuyền nhìn về nơi xa xăm.
Tiên Vực của Thánh Hoàng Triều càng ngày càng gần.
Rất nhanh, đại lục Tiên Vực đã chậm rãi xuất hiện ở trong mắt.
Cũng chính là vào lúc này, trong lòng Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên chấn động, mắt lập tức híp lại.
Ở trên đại lục Tiên Vực này, lúc này đột nhiên có một đạo khí tức cường hãn giống như lợi kiếm được rút ra khỏi vỏ vậy, chợt bạo phát!
Theo khí tức này bạo phát, trời cao giống như bị quấy đảo, gió nổi mây phun.
Tiếng sấm vượt qua sóng biển Vĩnh Hằng.
Một đạo kiếm khí, lại từ trên đại lục Tiên Vực trực tiếp phóng lên cao!
Kiếm khí này chừng vạn trượng.
Trong tiếng nổ vang, giống như muốn đánh nát bấy tất cả.
Với thế như chẻ tre, nó gào thét lao đến.
Trên đường nó đi, hư vô đều vỡ nát.
Khí thế càng lúc càng mạnh.
Cho nên khiến cho dưới chiếc chiến thuyền rắn mối xương trắng này, thân thể đều chấn động, trong mắt lộ ra sự sắc bén mãnh liệt.
Thậm chí hư không xung quanh chiến thuyền này, ở trong một chớp mắt này, đều giống như bị phong ấn, hình thành một áp lực cường hãn, giống như muốn tất cả mọi thứ bên trong, đều bị nghiền thành thịt nát!
Cự Quỷ Vương lộ ra sắc mặt nghiêm trọng.
Thậm chí khóe miệng cũng tràn ra máu tươi.
Thần sắc Công Tôn Uyển Nhi biến hóa, Bạch Tiểu Thuần đứng ở đầu thuyền, ở dưới uy áp này tâm thần cũng chấn động.
Cho đến kiếm khí kia ở trong tiếng nổ vang, xuất hiện ở phía trước chiến thuyền, hóa thành bóng dáng của một người trung niên mặc áo bào màu trắng, có một mái tóc bạc, thần sắc lạnh lùng nghiêm nghị!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1560: Bạch Đạo Hữu, Mời! (1)
Hắn lạnh lùng, ánh mắt đảo qua chiến thuyền!
Vào giờ phút này, hình như có thiên lôi theo ánh mắt hắn nổ tung!
Sự xuất hiện của hắn khiến cho bầu trời cũng run rẩy, khiến cho sóng biển Vĩnh Hằng cũng trở nên an tĩnh, khiến cho con rắn mối xương trắng này càng run rẩy, không dám tiếp tục bay về phía trước, sinh sôi dừng lại ở tại chỗ.
– Cổ Thiên Quân!
Lúc này Công Tôn Uyển Nhi không còn là bộ dạng yểu điệu nữa.
Mà trong mắt nàng lộ ra sự u ám sắc bén.
Đồng thời, còn có kiêng kỵ mãnh liệt.
Nàng mở miệng gằn từng chữ, nói ra cái này làm cho nàng khắc sâu vào ký ức đến cực hạn!
Cổ Thiên Quân mặc y phục màu trắng tóc trắng, liếc mắt nhìn Công Tôn Uyển Nhi.
Lúc hắn lại nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, âm thanh bình tĩnh, nhưng lại mang theo sự chân thật đáng tin, hờ hững mở miệng.
– Người vừa đưa đến, các ngươi có thể rời khỏi đây.
Những lời này vừa truyền ra, trong nháy mắt, Cự Quỷ Vương lập tức nổi giận.
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần cũng lóe lên hàn quang.
Cho dù đối phương có uy áp cường hãn, nhưng bên trong lời nói này truyền ra ý tứ, vượt ra khỏi điểm mấu chốt hắn có thể tiếp nhận.
Người tới không có ý tốt!
Đối với người của thế giới Thông Thiên, Cổ Thiên Quân từ trước đến nay đều không có để vào mắt.
Nếu như trước đó thân thể của Khôi Tể không nổ tung ra, hắn đối với Khôi Hoàng Triều này còn có một chút mong đợi.
Nhưng sau khi thân thể Khôi Tổ bị chia năm xẻ bảy, theo không ít người xuất hiện ở bên trong Thánh Hoàng Triều, theo có một vài người dung nhập vào trong Thánh Hoàng Triều.
Dần dần, chuyện liên quan tới thế giới Thông Thiên, hắn đã biết được rất nhiều.
– Một thế giới nội loạn liên tục, thậm chí đại thừa chân chính cũng không có sinh ra, một thế giới muộn nhiều năm như vậy, nhất định chỉ có thể trở thành phụ thuộc, lại có gì đáng để đi coi trọng.
Trong lòng Cổ Thiên Quân bình tĩnh.
Đối với cường giả, hắn mặc dù ngước mắt nhìn theo, nhưng trong lòng cũng có tâm tư muốn thay thế vị trí đó.
Về điểm này, cho dù là Thánh Hoàng, cũng không thể nói hắn cái gì.
Dù sao… nếu như nói về huyết mạch chân chính, Cổ Thiên Quân hắn coi như là người huyết mạch Thánh Hoàng.
Mà đối với người yếu, hắn đều xem là con kiến hôi.
Bên trong Thánh Hoàng Triều hắn thấy đã không ít con kiến hôi.
Người của thế giới Thông Thiên này…
Ngay cả con kiến hôi cũng không tính.
Mặc dù sau khi phương pháp luyện linh được truyền ra, khiến cho hắn nổi lên hứng thú.
Nhưng hắn thấy, đây cũng là ngoại vật mà thôi.
So với luyện đan, luyện khí không có gì khác nhau.
Vẫn chỉ có thể trở thành tồn tại phụ thuộc hai thế lực lớn mà thôi.
Nhất định là số phận bị nô dịch!
Cho dù là vị trước mắt hiện tại này, chẳng qua là một trong vô số những kẻ ở thế giới Thông Thiên ngay cả con kiến hôi cũng không bằng.
Chỉ là một con kiến hôi ngẫu nhiên xuất hiện mà thôi.
Hiện tại cơ duyên xảo hợp, hoặc là sử dụng thủ đoạn gì đó, trói lại một Thiên Tôn đưa qua.
Nhưng ở trong lòng hắn, vẫn xem thường, vẫn lạnh lùng như cũ.
– Chung quy vẫn là phải dựa vào Thánh Hoàng Triều ta!
Cổ Thiên Quân có chút không kiên nhẫn.
Từ lúc hắn nói ra lời trước đó, đến bây giờ đã qua thời gian mấy lần hít thở, nhưng đối phương lại có thể không bất kỳ bày tỏ gì.
Một bước xuống, Cổ Thiên Quân không có đi để ý tới Bạch Tiểu Thuần cùng Cự Quỷ Vương, trên người tản ra kiếm khí kinh thiên, trực tiếp xé mở phòng hộ của chiến thuyền rắn mối xương trắng, bước vào trong chiến thuyền, xuất hiện ở bên cạnh Công Tôn Uyển Nhi.
Mà chiến thuyền này, cũng bởi vì cấm chế trong cơ thể Công Tôn Uyển Nhi, phòng hộ giảm mạnh, mới khiến cho Cổ Thiên Quân dễ dàng tiến vào được.
– Quỷ Mẫu.
Cổ Thiên Quân cười.
Quỷ Mẫu này mới là tồn tại khiến cho hắn cảm thấy hứng thú nhất.
Năm đó hắn đã ra tay chém xuống một cánh tay của đối phương.
Hiện tại lại gặp mặt.
Mặc dù nàng vẫn yếu hơn rất nhiều, nhưng hắn thấy, đây dù sao cũng là vị Thiên Tôn.
Những con kiến hôi khác, tất nhiên không thể so sánh được.
Bạch Tiểu Thuần đứng ở nơi đó, không nói được một lời, chỉ lạnh lùng nhìn Cổ Thiên Quân.
Cự Quỷ Vương hít thở dừng lại.
Hắn sống đã quá lâu.
Hắn tất nhiên nhìn ra, người mới tới này tỏ ra lạnh lùng, khinh thường đối với mình cùng Bạch Tiểu Thuần; Hắn càng hiểu rõ, rất hiển nhiên là người này không có ý định để cho bọn họ có cơ hội đi tới Thánh Hoàng Thành.
Hắn muốn ở chỗ này, trực tiếp dẫn Quỷ Mẫu đi.
Kể từ đó, cái gọi là ném danh trạng, chính là một truyện cười!
Trong sự lo lắng, Cự Quỷ Vương cố gắng khống chế tâm tình, hít một hơi thật sâu, tiến lên về phía Cổ Thiên Quân ôm quyền cúi đầu.
– Bái kiến Thiên Tôn đại nhân.
Quỷ Mẫu ở đây, chúng ta dự định tự mình…
– Lắm miệng!
Cổ Thiên Quân không kiên nhẫn vung tay lên, cắt ngang lời Cự Quỷ Vương.
– Các ngươi không phải là muốn một ít ban thưởng sao? Cứ trở lại chờ đợi là được.
Ban thưởng tất nhiên sẽ có!
Cổ Thiên Quân giơ tay phải lên, đang muốn đích thân đưa Công Tôn Uyển Nhi đi.
Nhưng vào lúc này, Bạch Tiểu Thuần cười, hơn nữa còn cười ra tiếng.
Tiếng cười của hắn rất lạnh.
Trong lòng của hắn trên thực tế rất khẩn trương.
Cổ Thiên Quân cường hãn.
Chỉ riêng khí tức, đã khiến cho hắn cảm nhận được uy áp khác hẳn với Quỷ Mẫu.
So với Quỷ Mẫu, người này mạnh hơn!
Có thể xem như cường thịnh mấy đi nữa, nhưng hành vi giẫm đạp lên tất cả tâm tính cùng với không để ý tới tất cả này, cho dù Bạch Tiểu Thuần có thể nhịn.
Nhưng nếu như Công Tôn Uyển Nhi bị mang đi như vậy, Bạch Tiểu Thuần làm sao có thể cam tâm.
Hắn không nói nhiều lời.
Gần như ở trong chớp mắt khi Cổ Thiên Quân giơ tay lên, trong tay Bạch Tiểu Thuần có ánh sáng màu xanh lam lóe lên.
Đại kiếm thế giới bắc mạch, mang theo uy áp kinh thiên động địa, ầm ầm lao ra, theo thân thể Bạch Tiểu Thuần thoáng cái lao về phía trước.
Kiếm trong tay trực tiếp lại giơ lên, chém một kiếm về phía Cổ Thiên Quân!
Gần như ở trong nháy mắt khi đại kiếm thế giới bắc mạch vừa xuất hiện, sắc mặt Cổ Thiên Quân lần đầu biến hóa.
Lúc hắn bỗng nhiên quay đầu lại, hai đồng tử co lại.
Tay phải vốn định chụp lấy Công Tôn Uyển Nhi, lập tức thay đổi, trực tiếp cách không chộp về phía thế giới bắc mạch đang lao tới!
Trong phút chốc, đại kiếm lại cùng tay của Cổ Thiên Quân, va chạm vào nhau.
Có tiếng sấm nhất thời ngập trời, dâng lên trùng kích vô tận.
Trong những tiếng ầm ầm ầm nhanh chóng khuếch tán về bốn phía xung quanh, thân thể Cổ Thiên Quân cũng không tự chủ được lui lại.
Hắn bị một kiếm chấn động, bị đẩy ra bên ngoài chiến thuyền!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








