- Home
- Truyện Hay
- Nhất Niệm Vĩnh Hằng
- Tập 308 : Một Kiếm Ánh Sáng, Lạnh Mười Bảy Châu (2) (c1536-c1540)
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 308 : Một Kiếm Ánh Sáng, Lạnh Mười Bảy Châu (2) (c1536-c1540)
❮ sautiếp ❯Chương 1536: Một Kiếm Ánh Sáng, Lạnh Mười Bảy Châu (2)
Vân Hải Chủ Thành này vô cùng to lớn.
Cho dù là Khôi Hoàng Thành so với nó, cũng nhỏ hơn một vòng.
Lúc này tuy là đang lúc hoàng hôn, nhưng ở bên trong Vân Hải Chủ Thành này, vẫn là đèn đuốc sáng trưng, rất náo nhiệt.
Người đi trên đường rất nhiều.
Tu sĩ cùng người phàm ở cùng một chỗ, hình thành hình ảnh đặc biệt.
Nơi đây còn có pháp trận cấm không.
Vì vậy ở khắp nơi bên trong Vân Hải Chủ Thành này, lúc này đều có đội ngũ thật dài, đang xếp hàng vào thành.
Thời điểm bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần xuất hiện ở trên bầu trời, hắn nhìn thấy được chính là hình ảnh bên trong Vân Hải Chủ Thành này, náo nhiệt khác thường, tiếng người ồn ào.
Đi tới đại lục Vĩnh Hằng hơn nửa năm, đây không phải là lần đầu tiên Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy được châu thành.
Nhưng hiện tại sau khi ở đây nhìn thấy một lần nữa, trong lòng hắn dâng lên từng trận sóng lớn.
– Đại lục Vĩnh Hằng, thực sự… quá lớn.
Bạch Tiểu Thuần thu hồi ánh mắt, đi về phía trước.
Về phần pháp trận cấm không của tòa thành này, đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, ở dưới Bất Tử Cấm cùng tu vi của hắn, căn bản là thùng rỗng kêu to.
Ánh mắt của hắn đảo qua, sau đó cất bước một cái, đã trực tiếp xuất hiện ở giữa không trung của Vân Hải Chủ Thành.
Lúc hắn cúi đầu, thần thức bỗng nhiên đảo qua mà không có người nào phát hiện ra, phong tỏa trung tâm thành này!
Ở nơi nào, khu vực trung tâm của Vân Hải Chủ Thành này, tồn tại một chỗ cửa đá khổng lồ, bốn phía xung quanh cửa đá này có tu sĩ ngày đêm bảo vệ.
Bên trong cửa đá… Chính là không gian động phủ do Lý Lạc hải mở ra, cùng nơi đây giao hòa một chỗ.
Bình thường, Lý Lạc Hải đều đang bế quan, rất ít ra ngoài.
Duy nhất chỉ có thời điểm tuyên bố đến từ Tà Hoàng hoặc là ý chỉ của Thiên Tôn, hắn mới có thể đi ra khỏi động phủ.
Chỉ có điều hơn nửa năm qua, theo người của thế giới Thông Thiên truyền tống tới, tần suất Lý Lạc Hải ra ngoài rõ ràng tăng lên.
Đồng thời, hắn đối với huyết mạch người của thế giới Thông Thiên, dường như có hứng thú không nhỏ, khiến cho phần lớn người của thế giới Thông Thiên truyền tống ở bên trong Vân Hải Châu, một khi bị bắt, đều sẽ đưa hắn đến ở đây trước tiên.
Phong tỏa cửa đá, Bạch Tiểu Thuần một chân hạ xuống.
Thời điểm xuất hiện, hắn đã ở trước cửa đá này.
Xung quanh hắn có ba tu sĩ Thiên Nhân dang ngồi khoanh chân tĩnh tọa.
Thân là hộ vệ của đại tôn, không có pháp chỉ của đại tôn, bọn họ không cho phép bất kỳ kẻ nào bước vào cửa đá.
Nhưng hôm nay… Bạch Tiểu Thuần rõ ràng đứng ở bên người của bọn họ.
Nhưng ba người này rốt cuộc hoàn toàn không có chút phát hiện nào, giống như bọn họcùng Bạch Tiểu Thuần có hai thời không khác nhau.
Không có để ý tới ba vị tu sĩ Thiên Nhân này, bước chân của Bạch Tiểu Thuần không ngừng lại.
Thần sắc hắn bình tĩnh đi vào trong cửa đá.
Hắn tiến vào, không để cho cửa đá này dâng lên nửa điểm rung động.
Lặng lẽ không có một tiếng động, Bạch Tiểu Thuần đã xuất hiện ở một chỗ… bên trong động phủ khổng lồ!
Vị trí của động phủ này, lại giống như là một mảnh không gian nhỏ.
Phóng tầm mắt nhìn lại, trung tâm của động phủ này không ngờ có một ruộng thuốc phạm vi nhỏ kích thước chừng vạn trượng.
Một gốc cây đều là thảo dược Bạch Tiểu Thuần chưa từng thấy qua.
Chúng ở chỗ này chập chờn sinh trưởng.
Ở trung tâm của ruộng thuốc, lúc này một lão nhân lưng còng, đang đứng ở nơi đó, hai tay bấm quyết.
Bốn phía xung quanh thình lình xuất hiện mấy trăm thi thể không biết sống chết ra sao!
Bên trong mắt hắn mang theo sự phấn chấn.
Có tiếng cười mang theo sự đắc ý vang vọng khắp nơi.
– Thay đổi linh pháp nuôi thuốc, biến thành huyết linh tẩm bổ.
Một khi chuyện này thành công, thời điểm ta đi tới Hoàng Thành tiến hành hiến cống phẩm, hắn liền có thể dựa vào này, lại lập được một công lớn!
Linh pháp nuôi thuốc, chỉ dùng linh lực thiên địa hóa thành sức sống của thảo mộc, khiến cho dược lực của cây cỏ tăng lên.
Đồng thời, trình độ nhất định trưởng thành rất nhanh.
Chuyện này, bản thân Bạch Tiểu Thuần là dược sư, cũng thường xuyên đi làm.
Mà cái gọi là huyết linh tẩm bổ, tên cũng giống như ý nghĩa, có người là chôn hoạt nhân ở trong thổ nhưỡng, do đó khiến cho linh thảo ở thời điểm thiếu lực lượng thiên địa, giống như như huyết thực, thôi hóa hắn.
Phần lớn biện pháp như thế đều là dược sư tâm tính tà ác, không từ thủ đoạn.
Về phần biện pháp tà ác hơn, Bạch Tiểu Thuần cũng từng nhìn thấy ở Man Hoang.
Tương tự với Tống Khuyết trước đây bị làm linh thạch sống vậy.
Giữa Man Hoang cùng đại lục Thông Thiên đã từng huyết hải thâm cừu, lưu truyền một loại thuật huyết linh tẩm bổ khác.
Đó chính là ở trên người hoạt nhân, trồng hạt giống thảo mộc khác nhau, lấy thân thể của bọn họ làm thổ nhưỡng, đi thôi hóa hạt giống sinh trưởng.
Nhưng hôm nay… Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy được, là phương pháp huyết linh còn kinh người hơn so với hai loại trước đây.
Chỉ thấy trên lưng còng của lão nhân trước mặt thình lình còn có một gốc cây… thảo mộc màu đỏ cao chừng hơn ba mươi trượng cao.
Thảo mộc này nhìn dường như khổng lồ, nhưng trên thực tế chỉ có chín cái lá cây.
Sát mép của mỗi cái lá cây sát đều mọc ra những cái gai đâm ngược giống như răng cưa.
Ngoại trừ lá cây ra, ở trên thân của thảo mộc này còn có mấy trăm cành.
Những cành dài nhỏ lúc này khuếch tán ra bốn phía xung quanh.
Mỗi cành đều xuyên qua một thân thể, từ mi tâm của hắn đâm vào, giống như đang hấp thu cắn nuốt ở bên trong cơ thể hắn.
Mấy trăm thân thể sở dĩ chậm rãi xoay tròn lơ lửng ở bốn phía xung quanh lão nhân, chính là vì cảnh thực vật màu đỏ như máu cực lớn này.
Lúc này mắt thường có thể thấy được, từng thân thể này, phần lớn đều khô lại.
Dường như ngay cả óc của bọn họ, cũng bị thực vật này hút đi.
Mà vẻ mặt của bọn họ, gần như mỗi một người đều đang thống khổ mang theo sự dữ tợn, cái miệng lớn tử vong há to, giống như một cái hố đen, nhưng lại hoàn toàn không hút được linh khí ở nơi đây.
Hiện tại, bên trong mấy trăm thân thể này có tới hơn chín phần đã tử vong.
Còn sót lại hơn mười người, mặc dù còn có một hơi thở, nhưng rõ ràng đã là dầu hết đèn tắt.
Ngay cả thở dốc cùng với gào thét, cũng không có cách nào làm được.
Ngọn lửa của sinh mệnh trên thực tế đã có không thể nghịch chuyển, đang tắt đi.
Bên trong có khí tức của thế giới Thông Thiên.
Nhưng phần nhiều lại lộ ra một thần thánh lực.
Bạch Tiểu Thuần chưa từng thấy qua tu sĩ của Thánh Hoàng Triều, nhưng lúc này cũng có thể nghĩ đến lai lịch của những người này.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1537: Chém Đại Tôn!
Cùng lúc đó, trong thần thức của hắn dĩ nhiên nhìn thấy được, ở sâu bên trong mặt đất của động phủ này, không ngờ tồn tại một cái hố có chứa vạn người.
Bên trong số lượng hài cốt nhiều không đếm hết.
Phần lớn trong đó đều là loại hài cốt có đầy đủ lực lượng thần thánh đã mục nát.
Chính là cái hố vạn người người chống đỡ, khiến cho thảo dược ở nơi đây, rất tươi tốt.
Mặc dù trong mấy trăm thi thể này, khí tức Thông Thiên không nhiều lắm, nhưng trong mắt Bạch Tiểu Thuần vẫn lóe lên hàn quang.
– Ngươi đâm đầu vào chỗ chết!
Giọng nói của hắn giống như làn gió rét đậm bên trong Túng Sơn Châu.
Vào giờ phút này, giọng nói của hắn hình như truyền đến bên trong Vân Hải Châu, tiến vào trong động phủ của Lý Lạc Hải, cắt qua lớp băng!
Khiến cho Lý Lạc Hải đang hưng phấn, thân thể chợt dừng lại, sắc mặt đại biến.
– Ai?
Trong lòng Lý Lạc Hải kinh hoàng.
Hắn hoàn toàn không có một chút do dự nào, thân thể chợt bước lên trước, tính rời khỏi vị trí này.
Thật ra giọng nói này xuất hiện, khiến cho hắn trở tay không kịp.
Nhất là khi ý thức được âm thanh này không có thiện ý, ở dưới tình huống mình hoàn toàn không có một chút phát hiện nào, truyền ra.
Chuyện này đại biểu ý nghĩa, lại nhất thời khiến cho hắn hoảng sợ đến cực điểm.
Hắn biết rất rõ.
Lấy tu vi của mình, phóng tầm mắt ra toàn bộ Tiên Vực thứ ba, có thể không được sự cho phép của mình, đi qua từng tầng ngăn cản, tiến vào động phủ mình… tuyệt đối không vượt quá ba người!
Mà có thể làm cho mình không hề phát hiện, làm được tất cả những điều này, chỉ có Thiên Tôn mới có thể làm được.
Gần như ở trong nháy mắt khi thân thể của Lý Lạc Hải di chuyển, hắn lập tức lại cảm nhận được ở một tích tắc này, phía sau mình có một sóng uy áp giống như sóng dao động, cũng đủ để khiến cho thế giới nổ lớn không có cách nào hình dung, hóa thành gió bão cho dù Bán Thần cũng phải bị cắn nuốt, giống như dời núi lấp biển, trực tiếp nhấn chìm mình ở bên trong.
– Không!
Trong lòng Lý Lạc Hải giống như có thiên lôi nổ tung.
Hắn hoảng sợ.
Trong một chớp mắt này, thần hồn của hắn cũng ở trong cơn gió bão hung bạo này, cũng phải run rẩy.
Trong nháy mắt, trận gió bão hung bạo nhấn chìm hắn, vô số hàn khí lại từ bên ngoài thân thể của hắn, theo tất cả lỗ chân lông, chân tóc, theo thất khiếu, điên cuồng chui vào.
Từng tiếng rắc rắc vang lên, một đường phá hủy máu thịt của hắn, một đường đánh vỡ kinh mạch của hắn, một đường nghiền ép xương của hắn!
Cũng chính là trong thời gian một lần hít thở, tiếng kêu thê lương thảm thiết từ trong miệng Lý Lạc Hải truyền ra.
Trong máu tươi điên cuồng phun ra, thế giới trước mắt hắn đều trở nên mơ hồ.
Hắn chỉ có thấy được một bàn tay, xuất hiện ở trước mặt mình, một tay đặt ở trên thiên linh của mình.
Tiếng vỡ xương sọ nát trở thành âm thanh cuối cùng hắn nghe được trong cuộc đời này!
Ầm ầm.
Thân thể của Lý Lạc Hải từ khi bị cái tay kia chạm vào đầu, bắt đầu vỡ nát từng mảnh một.
Trong chớp mắt, toàn thân hắn lại giống như bị lăng trì vậy, thiên đao vạn quả, vỡ nát thành mấy nghìn mấy vạn mảnh!
Từ đầu đến cuối, Hết lần này tới lần khác thân là Bán Thần, sức sống cường hãn, khiến cho hắn muốn hôn mê cũng khó khăn.
Ở trong sự tỉnh táo vô cùng này, hắn hoàn toàn thể nghiệm được tất cả nỗi thống khổ được gọi là tuyệt thảm!
Từ khi Bạch Tiểu Thuần ra tay, cho đến kết thúc, Lý Lạc Hải thậm chí cũng không kịp quay đầu lại, không kịp phóng ra thần thức, không kịp liếc mắt nhìn… Cường giả này xuất hiện ở động phủ mình bên trong, một đòn lại hoàn toàn trấn áp mình, rốt cuộc là ai…
Trong tiếng nổ lớn, thân thể Lý Lạc Hải hóa thành hơn vạn phần.
Không đợi thần hồn của hắn bạo phát ra, lại lập tức bị một lực mạnh, trực tiếp nghiền ép, còn quấy nhiễu lực luân hồi, khiến cho thần hồn của tu sĩ này ở đại lục Vĩnh Hằng, khó có thể tiến vào trong luân hồi, bị Bạch Tiểu Thuần mạnh mẽ lưu lại trong bàn tay, cuối cùng trực tiếp hóa thành một đạo… hồn Bán Thần!
Loại làm phép này, đổi là Bạch Tiểu Thuần trước đây, không có cách nào làm được.
Nhưng ở lại đại lục Vĩnh Hằng hơn nửa năm này, hắn mặc dù không tu luyện, nhưng lực lượng thiên địa của đại thế giới vô hình dung nhập, khiến cho tu vi của hắn cũng tinh tiến hơn so với trước đây rất nhiều.
Hiển nhiên, tuyệt đối không chỉ Bạch Tiểu Thuần như vậy.
Toàn bộ tu sĩ của thế giới Thông Thiên cũng sẽ ở trên đại lục Vĩnh Hằng này, theo lực thế giới dung hợp, nhất định đều có sự tăng lên!
Nhìn chằm chằm vào bên trong bàn tay, hiện tại hồn Bán Thần mất đi tất cả ý thức.
Bạch Tiểu Thuần vung tay áo lên.
Sau khi thu hồi hồn của Bán Thần, hắn ngẩng đầu nhìn về phía từng thi thể của cành cây trên thảo mộc màu đỏ cao trên ba mươi trượng kia.
Thảo mộc này có linh, dường như cảm nhận được sóng dao động khủng khiếp từ trên người Bạch Tiểu Thuần tản ra, lúc này run rẩy, rốt cuộc bị khiếp sợ giống như chết, héo rũ ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
Theo nó tử vong, những thi thể này đều rơi ở trên mặt đất.
Thời điểm Bạch Tiểu Thuần đi tới, hắn bỗng nhiên từ bên trong mấy trăm thi hài ở đây, thấy được một khuôn mặt quen thuộc.
– Chu Hoành, thế tử của Cửu U Vương!
Hơi thở của Bạch Tiểu Thuần chợt ngừng lại.
Chu Hoành này ở bên trong Man Hoang, đã từng nhiều lần âm thầm ra tay đối phó với Bạch Tiểu Thuần.
Đến cuối cùng, mỗi lần đầu thất bại.
Nhất là khi thân phận Bạch Tiểu Thuần lộ ra, nhất thời khiến cho Chu Hoành bất đắc dĩ đến cực hạn.
Đánh thì đánh không lại.
Hắn đơn giản ở trong ủy khuất phiền muộn, lựa chọn tránh né.
Thời khắc này Chu Hoành còn không có thở ra một hơi thở cuối cùng, nhưng lửa sinh mệnh của hắn đã tắt.
Chỉ có điều vì thực vật này tử vong, khiến cho hắn có ý thức, giống như hồi quang phản chiếu, mở mắt ra.
Sau khi nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần sau, hắn rõ ràng sửng sốt một chút.
Trong mắt hắn có phần phức tạp, có phần kích động, có phần cay đắng, cũng có phần xúc động…
Hình như tất cả ân oán đi qua, đều ẩn chứa ở trong mắt hắn.
Cho đến cuối cùng, hắn cũng không có mở miệng nói cái gì đó, mà chỉ mỉm cười, hai mắt nhắm nghiền…
Bạch Tiểu Thuần lặng lẽ đứng ở nơi đó.
Hắn muốn cứu người, nhưng cũng biết mình đã không có lực xoay chuyển trời đất.
Sau hồi lâu, hắn hít một hơi thật sâu, giơ tay phải lên, lấy thi thể của Chu Hoành đi.
Toàn bộ động phủ, ở trong một tích tắc này, đã rơi vào bên trong biển lửa.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1538: Chẳng Lẽ Châu Chấu Đã Tới? (1)
Những tiếng ầm ầm, vang vọng.
Tất cả tồn tại ở bên trong động phủ đều trở thành tro bụi.
Duy nhất chỉ có những cây thảo dược kia, tuy được máu tươi của tu sĩ Thánh Hoàng Triều tẩm bổ sinh trưởng, nhưng thảo mộc, bị Bạch Tiểu Thuần theo thói quen cướp đoạt sạch sẽ!
Thời điểm xoay người, trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra sự quyết đoán, đi về phía lối ra.
– Cho dù lưu lại một ít thời gian, cũng phải dẫn tất cả người của thế giới Thông Thiên đi!
Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ.
Chỉ trong chớp mắt khi đi ra khỏi động phủ, thần thức của hắn bỗng nhiên, ầm ầm ầm khuếch tán ra toàn diện!
Trong nháy mắt, thần thức của hắn lại bao phủ toàn bộ Vân Hải Chủ Thành, khiến cho tất cả tu sĩ ở bên trong thành trì này, tất cả mọi người, đều ở một cái chớp mắt này, bất kể tu vi gì, tất cả thân thể chấn động, trong đầu chấn động, mất đi tất cả ý thức.
Dường như đối với bọn họ mà nói, giờ phút này… thời gian, dừng lại!
Vượt ra khỏi tu vi chuẩn Thiên Tôn tầm thường, phối hợp đạo pháp cường hãn Trường Sinh Quyển của bản thân, khiến cho lực thần thức của Bạch Tiểu Thuần đã rất gần với cường giả cảnh giới Đại Thừa Thiên Tôn chân chính.
Tuy vẫn khó tránh khỏi có một chút chênh lệch, nhưng chênh lệch này chỉ thể hiện khi đấu pháp cùng với Thiên Tôn.
Đối với tu sĩ ở dưới Thiên Tôn mà nói.
Bọn họ thậm chí vẫn không có cách nào phát giác được chỗ khác biệt giữa hai người.
Lúc này, trên toàn bộ Tiên Vực thứ ba này có kho thuốc gọi là Vân Hải Châu ở trong Vân Hải Chủ Thành.
Trong phút chốc, ất cả tu sĩ bên trong, trong đầu đều phát ra tiếng nổ lớn.
Linh hồn bọn họ đều bị trấn áp, mất đi tất cả ý thức.
Thậm chí, trước khi ý thức này mất đi, bọn họ cũng hoàn toàn không có một chút phát hiện nào.
Cho dù là hiện tại, bọn họ cũng không hề có cảm giác.
Cho dù là khi thần thức của Bạch Tiểu Thuần tiêu tan, bọn họ thức tỉnh, cũng vẫn như vậy!
Đây chính là chỗ đáng sợ của cảnh giới Đại Thừa, được gọi là cường giả Thiên Tôn, có kinh thiên động địa, thậm chí có thể nói là thay trời đổi đất, trở thành bá chủ một phương.
Chỉ riêng bên trong Vân Hải Chủ Thành, lúc này vô số tu sĩ đều giống như bất động vậy, vẫn không nhúc nhích.
Bên trong toàn bộ thành trì, người duy nhất vẫn bình thường, chỉ có một mình Bạch Tiểu Thuần!
Thời khắc này Bạch Tiểu Thuần đi ra động phủ, đứng ở đó bên ngoài cửa đá khổng lồ, không để ý tới những tu sĩ Thiên Nhân đang bảo vệ ở bốn phía xung quanh.
Theo thần thức bao trùm, hắn đã ở bên trong Vân Hải Chủ Thành này, cảm nhận được trên trăm khí tức của tu sĩ thế giới Thông Thiên.
Điều khiến cho hắn có chút tiếc nuối phần lớn trong hơn một trăm khí tức này, hắn đều xa lạ, không có tìm được người nào quen thuộc.
Lúc này thoáng một cái, Bạch Tiểu Thuần biến mất không thấy bóng dáng.
Thời điểm xuất hiện, đã ở phía bắc của Vân Hải Chủ Thành, trong một chỗ lao ngục.
Bên trong lao ngục, chính là nơi trên một trăm tu sĩ thế giới Thông Thiên bị giam giữ.
Ở dưới thần thức của Bạch Tiểu Thuần, những người này cũng mất đi ý thức, nhưng nhưng không có bị một chút tổn thương nào.
Bạch Tiểu Thuần vung tay áo, muốn thu mọi người vào bên trong đại kiếm bắc mạch.
Nhưng sau khi thử, Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, đổi thành thu vào trong túi đựng đồ.
Theo ánh sáng màu xanh lam lập lòe, đại kiếm thế giới bắc mạch xuất hiện ở trong tay Bạch Tiểu Thuần.
Nhìn thanh kiếm này, trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra ánh sáng kỳ dị.
Hắn mơ hồ có cảm giác, mặt quỷ khóc cười đã bị cái thanh đại kiếm thế giới bắc mạch này nô dịch.
Cho nên lúc ban đầu chém về phía Thông Thiên đạo nhân một kiếm kia, uy lực vượt qua sự tưởng tượng của Thông Thiên đạo nhân.
Đồng thời, sau khi mình tới Vĩnh Hằng Tiên Vực, hình như hạn chế sử dụng ba lần đối với mình cũng đã biến mất.
Nhưng hết lần này tới lần khác thanh kiếm này còn không có nhận hắn làm chủ.
Dường như chỉ có thể sử dụng phong uy của nó, khó có thể sử dụng phương pháp thần thông ẩn chứa bên trong nó.
Bất luận là đưa người vào hay lấy người ra, đều làm không được.
Mà khí linh Hàn Môn lão tổ đối với thần niệm của mình cũng hoàn toàn không có một chút đáp lại.
– Là ta còn chưa có phù hợp với điều kiện sao…
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần trầm xuống.
Hắn biết bên trong thanh kiếm này, hiện tại cũng không thiếu người tồn tại.
Những người này đều là tu sĩ bắc mạch ban đầu không tham gia vào cuộc chiến.
Bọn họ thậm chí cũng không biết bên ngoài đã long trời lở đất, thế giới thay đổi.
Ở bên trong thế giới pháp bảo này, bọn họ vẫn sinh tồn.
Trầm mặc một lát, Bạch Tiểu Thuần đi ở trong thành trì.
Thân ảnh của hắn khi thì biến mất, khi thì xuất hiện, thu người của thế giới Thông Thiên rải rác ở trong chủ thành này vào bên trong túi đựng đồ.
Sau đó, ánh mắt hắn mới lóe lên, lộ ra một tia tinh quang.
– Thảo dược ở nơi đây, cũng không thể nào lãng phí được.
Nghĩ tới đây, tay phải Bạch Tiểu Thuần bấm quyết.
Ngay lập tức thân thể hắn lắc một cái.
Lực trường sinh trong cơ thể mô phỏng khí tức Hàn Môn, nhất thời lại ở bốn phía xung quanh hắn, thình lình xuất hiện chín phân thân hàn ảnh.
Mỗi một phân thân hoàn toàn không có một chút do dự nào, vội vàng bay nhanh về bốn phía xung quanh, cướp đoạt sạch sẽ tất cả thảo dược trồng ở bên trong toàn bộ Vân Hải Chủ Thành, bất kể là thành thục vẫn là không có trưởng thành hay không, hễ là có chút dược lực, hắn đều cướp đoạt sạch sẽ, giống như châu chấu quét ngang.
Không bao lâu, ruộng thuốc diện tích vô bờ ở bốn phía xung quanh Vân Hải Chủ Thành, mắt thường có thể thấy được tiêu tan với phạm vi lớn.
Cho đến cuối cùng sau khi tất cả bị lấy sạch, trơ trụ, công cuộc cướp đoặt của Bạch Tiểu Thuần vẫn không có kết thúc.
– Ta nhớ Lý Lạc Hải kia từng nói tới cống phẩm gì đó…
Sau khi Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm một hồi, hàn ảnh của hắn lại tùy ý tản ra.
Lần này mục tiêu là dưới lòng đất của chủ thành này.
Sau khi quét ngang một vòng.
Trong sự tỉ mỉ vô cùng, Bạch Tiểu Thuần dần dần tìm được… bảo khố của chủ thành này!
Đối với người khác mà nói, muốn mở trận pháp trong bảo khố ra rất khó khăn.
Nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, chỉ là thùng rỗng kêu to.
Những hàn ảnh của hắn đều lập lòe.
Có Bất Tử Cấm gia tăng, trực tiếp xông vào đi vào, dọn sạch sẽ tất cả dược thảo dự trữ ở bên trong bảo khố của chủ thành này.
Còn có vô số linh thạch cũng bị dọn sạch không còn.
Nhất là ở chỗ này, Bạch Tiểu Thuần thấy được mười gốc cây được đặt ở bên trong hộp thủy tinh.
Đại dược tản ra linh lực thiên địa, khiến cho hắn cũng thấy giật mình!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1539: Chẳng Lẽ Châu Chấu Đã Tới? (2)
Mười gốc cây đại dược, Bạch Tiểu Thuần đều nhận ra được.
– Cửu Địa U Linh Diệp!
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần đều lộ ra sự nóng bỏng.
Cửu Địa U Linh Diệp này, thời điểm hắn ở thế giới Thông Thiên, ở trên ở trên một thẻ tre cổ hắn đã thấy qua một ít giới thiệu, là dược thảo trong truyền thuyết đã sớm thất truyền.
Có người nói loại dược thảo này, năm trăm năm mọc ra một lá.
Hiệu quả tẩm bổ đối với thân thể tu sĩ là nghịch thiên.
Mà hiện tại ở trong những cái hộp thủy tinh trước mặt Bạch Tiểu Thuần, cái gốc cây Cửu Địa U Linh Diệp đã mọc ra chừng hơn ba mươi lá.
Cái này khiến cho Bạch Tiểu Thuần không nhịn được hít vào một hơi.
– Chí ít một vạn năm ngàn năm!
Từ sau khi Bạch Tiểu Thuần đi tới đại lục Vĩnh Hằng, hiện tại vẫn là lần đầu tiên trong mắt hắn lộ ra vẻ mừng rỡ như điên.
Nhất là nhìn thấy được dược thảo ở trong chín hộp khác, mặc dù không biết, nhưng rõ ràng đều là tiên thảo trân quý gióng như Cửu Địa U Linh Diệp, tim Bạch Tiểu Thuần đập rộn lên.
Ở dưới sự chú ý tới bản thân mười hộp thủy tinh này, vật tạo thành cũng giống như bị vô số linh thạch ép lại, do đó hình thành linh tinh, lại ở mặt trên còn có giấy niêm phong, viết một chữ hoàng.
Bạch Tiểu Thuần lập tức ý thức được, mười gốc cây dược thảo này chính là cống phẩm Lý Lạc Hải nói tới!
Sau khi lấy đi mười gốc cây dược thảo này, Bạch Tiểu Thuần thu hồi hàn ảnh của mình, có chút tiếc nuối nhìn tòa chủ thành này một chút.
– Đáng tiếc thời gian cấp bách.
Nếu không, bên trong tòa chủ thành này vẫn có không ít nơi, có thể cướp đoạt một chút.
Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, chỉ có thể đè ép thói quen của mình ở Man Hoang trước kia xuống, thân thể thoáng một cái, biến mất ở bên trong chủ thành.
Mặc dù hắn rời đi, nhưng uy áp của thần thức vẫn lưu lại đây, khiến cho tu sĩ nơi đây vẫn không có thức tỉnh.
Cho đến sau nửa canh giờ, theo lực thần thức của Bạch Tiểu Thuần tiêu tan.
Toàn bộ Vân Hải Chủ Thành hình như thoáng cái lại từ trong giấy ngủ mê tỉnh lại.
Thân thể tất cả mọi người chấn động, cứ tiếp tục đi làm chuyện định làm trước khi mất đi ý thức.
Chỉ là… tu sĩ bên trong chủ thành còn tốt.
Nhất thời hồi lâu không phát hiện được có cái gì không đúng.
Nhưng ở bên ngoài chủ thành, tu sĩ Tà Hoàng Triều trong những ruộng thuốc vô tận này, trong nháy mắt khi tỉnh lại, vừa muốn tiếp tục làm những chuyện trước đó, lại chợt sửng sốt một chút… Sau đó lại là trợn mắt há hốc mồm, nhìn một mảnh mặt đất trống không trước mặt ngay cả một cọng cỏ cũng bị mất đi… Bọn họ có chút bối rối.
– Nơi… Nơi đây là nơi nào?
– Nơi đây có chút quen mắt…”
tu sĩ Tà Hoàng Triều trong ruộng thuốc thì thào.
Có không ít người đều lập tức quay đầu trở lại, nhìn phía sau mình, xem có còn một tòa thành hay không…
Sau khi phát hiện thành trì vẫn là chủ thành quen thuộc, dần tỉnh táo lại, trên trán bọn họ chậm rãi xuất hiện rất nhiều mồ hôi.
Theo tiếng hít thở càng thêm gấp gáp, trong đầu bọn họ dâng lên tiếng nổ lớn ngập trời.
– Trời ạ.
Đây là thế nào!! Đây… Đây cũng quá khoa trương đi!! Chẳng lẽ có châu chấu đã tới?
– Không có khả năng.
Cho dù là châu chấu đã tới, cũng tuyệt đối sẽ không sạch sẽ như vậy.
Ta chỉ là nháy mắt, nháy mắt một cái… vậy… Vậy làm sao cái gì cũng không có rồi!
Những tính kinh ngạc nhất thời lại bạo phát ra.
Trong đó có vài người vẫn tính là lý trí, vội vàng mở miệng nói.
– Mọi người đừng hoảng hốt.
Chắc là đại tôn qua lấy dược thảo đi…
Nhưng lời nói này gần như vừa truyền ra, lại lập tức bị vô số âm thanh gầm khẽ nhấn chìm.
– Thối lắm.
Đại tôn mua thảo dược, cũng chỉ là lấy dược thảo đi.
Hiện tại thế nào… ở đây ngay cả một cọng thảo dược cũng bị mất!! Lão phu trồng thảo dược cả đời, từ trước đến nay chưa thấy qua ruộng thuốc sạch sẽ như vậy! So với chó liếm còn sạch sẽ hơn!! Còn có nơi nào… Đáng chết, thế nào đất thuốc ở nơi đó cũng ít đi vậy?
– Đây tính là cái gì! Các ngươi nhìn chỗ của ta đi.
Ta vừa chớp mắt cái, một gốc cây thảo dược vừa hái, vẫn còn cầm trong tay.
Hiện tại… Không còn!
Âm thanh càng lúc càng lớn.
Đến cuối cùng, toàn bộ bên ngoài Vân Hải Chủ Thành, tiếng gầm ầm ĩ rung trời.
Mà lúc này, Bạch Tiểu Thuần đã rời khỏi Vân Hải Châu, tới gần địa điểm cùng giao hẹn Cự Quỷ Vương, trong lòng vẫn còn tiếc nuối.
– Thời gian quá gấp gáp.
Đáng tiếc cục đá thành trì này, mặc dù không phải là linh thạch, lại ẩn chứa linh khí.
Còn có những địa thạch lát trên mặt đất này.
Còn có nền thành trì…
Bạch Tiểu Thuần lắc đầu.
Dĩ nhiên hắn thấy được ở điểm cuối mặt đất phía trước, là biển vô tận dồi dào phong phú hơn nhiều so với Thông Thiên Hải!
Bọt sóng bắn lên, cuồn cuộn, truyền ra âm thanh giống như sấm sét cửu thiên, khuếch tán ra tám phương.
So sánh với nó, Thông Thiên Hải, giống như hồ nước.
Phía xa, ở trong biển lớn vô tận gần với lục địa, mơ hồ có thể thấy được một ngọn núi lớn trong biển.
Ngọn núi này đứng sừng sững ở nơi đó, giống như có thể trấn áp biển vậy.
Trên đó viết ba chữ lớn!
Biển Vĩnh Hằng!
Ở đây, chính là nơi Bạch Tiểu Thuần cùng Cự Quỷ Vương giao hẹn.
Càng tới gần, Bạch Tiểu Thuần đã tản thần thức ra, xác định nơi đây không có nguy hiểm, hắn lắc mình một cái, xuất hiện ở đỉnh núi.
– Tính toán thời gian, Cự Quỷ Vương cũng nên trở về.
Bạch Tiểu Thuần khoanh chân ngồi tĩnh tọa.
Sau khi chờ đợi một nén hương, bên tai nghe được tiếng bọt sóng rít gào.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía phương hướng Túng Sơn Châu.
Không bao lâu, trong lòng hắn thở phào nhẹ nhõm.
Hắn nhìn thấy được ở chân trời xa xôi, bóng dáng Cự Quỷ Vương đang cấp tốc lao đến.
Mắt thấy Cự Quỷ Vương không có vấn đề gì, Bạch Tiểu Thuần đứng lên, đang muốn nghênh đón.
Nhưng vào lúc này, sắc mặt hắn bỗng nhiên biến đổi.
Trong chớp mắt, thân thể hắn biến mất.
Vào thời điểm xuất hiện, thình lình ở phía sau Cự Quỷ Vương, giơ tay phải lên, hung hăng chém một cái về phía hư vô phía sau lưng hắn!
– Tiểu Thuần, lần này lão phu…
Cự Quỷ Vương có chút đắc ý.
Lần này hắn ra tay cực kỳ thuận lợi.
Một mặt là tu vi của hắn vốn cao hơn đại tôn Túng Sơn Châu này.
Về phương diện khác lại là đối phương sơ suất.
Trước khi Cự Quỷ Vương ra tay, chung quy lại hoàn toàn không có một chút phát hiện nào.
Nhưng lúc này lời còn chưa nói xong, hắn đã nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần chợt biến sắc mặt, chém một cái về phía sau lưng mình.
Tim Cự Quỷ Vương đột nhiên đập thình thịch một cái.
Hắn hoàn toàn không có một chút do dự nào, thân thể chợt lao về phía trước, tốc độ tăng mạnh.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1540: Lại Thấy Quỷ Mẫu! (1)
Hai tay hắn bấm quyết, đồng thời vung mạnh, đánh về phía sau.
Nhất thời lại có sương mù màu đen dày đặc hóa thành cái miệng lớn, lao thẳng đến hư vô phía sau lưng, nuốt đi.
Tiếng sấm chợt vang lên.
Khi Cự Quỷ Vương xoay người, hắn nhìn thấy được chính là bên trong hư vô phía sau lưng, một tiểu quỷ giống như hài đồng đang từ trong suốt nhanh chóng thể hiện ra, lúc này bị chém thành hai nửa.
Toàn thân tiểu quỷ này màu xanh, phát ra tiếng gào thét thê lương, trong vẻ mặt dữ tợn lộ ra biểu tình thống khổ.
Lúc này, hai nửa thân thể đang nhanh chóng tiêu tan.
Sau khi nhìn thấy được tiểu quỷ này, Cự Quỷ Vương hít sâu một hơi, sắc mặt thoáng cái trở nên khó coi vô cùng.
– Đáng chết.
Không ngờ bị Bán Thần Túng Sơn Châu này âm thầm hạ quỷ pháp!
– Không phải Bán Thần của Túng Sơn Châu!
Lúc này sắc mặt Bạch Tiểu Thuần nghiêm lại.
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn về bầu trời phía xa.
Cự Quỷ Vương cũng kịp phản ứng, sắc mặt lại biến đổi.
Đồng thời, sau khi ngẩng đầu, hắn nhìn thấy được ở trên bầu trời xa xăm, lúc này dần dần xuất hiện biển sương mù vô tận, gây ra gió bão trong thiên địa gió bão, hình thành vô số bóng dáng của lệ quỷ, giống như như dời núi lấp biển, gào thét lao đến!
Ở trên biển sương mù này, thình lình có một con rắn mối xương trắng cực lớn, vô cùng khổng lồ, giống như chiếm gần phân nửa bầu trời cao, lộ ra sự dữ tợn cùng hung tàn ngập trời.
Mà ở phần xương đầu của con rắn mối xương trắng này lại tồn tại một chiếc thuyền xương!!
Trên thuyền xương này có hai mặt lá cờ.
Phía trên có quỷ mặt dữ tợn, khí thế tản ra, khiến cho kể cả chiếc thuyền xương cùng xương trắng rắn mối, cùng mảnh thiên địa này lập tức tràn ngập quỷ khí uy nghiêm đáng sợ!
Ở trên thuyền xương lúc này còn có bảy tám Bán Thần, đứng ở sát mép chiếc thuyền xương.
Trong mắt mỗi một người đều lộ ra hàn quang cùng phấn chấn, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần cùng Cự Quỷ Vương!
Nhưng ở trong mắt Bạch Tiểu Thuần, tất cả những người này cũng không sánh bằng bóng dáng tuyệt mỹ lúc này đứng ở trên chiếc thuyền xương, phía trước các Bán Thần, giống như trên mặt đất thiên hạ duy nhất chỉ có nàng tồn tại!
Dáng người cao gầy, gương mặt trắng nõn, vấn đầu kiểu Nga Mi, thần thái bên trong mắt phượng không tầm thường, tuyệt luân thiên hạ.
Đồng thời, cũng lộ ra uy nghiêm bất khả xâm phạm.
Toàn thân mặc cung bào màu cam hoa lệ, khiến người ta một loại cảm giác trong suốt, bàn tay nhỏ và dài trắng thuần, giống như không dính nửa điểm nước xuân.
Ngón tay giống như cây thông vậy, khiến người ta liếc mắt nhìn, giống như liền có thể bị lạc mất phương hướng.
Mà ở xung quanh cánh tay ngọc giống như ngó sen, ống tay áo cung bào rộng thùng thình màu tím nhạt.
Theo rắn mối xương trắng giống như cưỡi mây đạp gió đi về phía trước, nhấc lên cuồng phong, thổi loạn ống tay áo cùng với xiêm y của nàng.
Theo đó, thành trì màu đen giống như Minh Thành, sương mù màu đen cùng với vô số lệ quỷ màu đen được thêu ở trên áo bào, trông rất sống động.
Nhất là ở bên trong Minh Thành còn thêu một cánh cửa lớn.
Giờ phút này cửa lớn mở rộng.
Dường như có lệ quỷ vô cùng vô tận, đang từ bên trong rít gào lao ra.
– Quỷ Mẫu!
Cự Quỷ Vương hít sâu một hơi, hoảng sợ thất thanh kêu lên.
Mặc dù từ trước đến nay hắn chưa thấy qua Quỷ Mẫu, chỉ gặp qua Công Tôn Uyển Nhi.
Nhưng quỷ uy dày đặc trên người nữ tử tuyệt đại trước mắt này, còn có khí tức cùng loại với Công Tôn Uyển Nhi trong ký ức của hắn, khiến cho Cự Quỷ Vương trong nháy mắt sẽ biết thân phận của người tới!
Nữ tử này… chính là Quỷ Mẫu!
– Không có khả năng.
Chúng ta vừa mới hành động trong thời gian ngắn như vậy, nàng làm sao có thể truy kích tới nhanh như vậy! Trừ khi vừa rồi nàng đang ở gần!
Cự Quỷ Vương tâm thần đại loạn.
Công Tôn Uyển Nhi năm đó thật sự tạo thành cho hắn ấn tượng quá sâu sắc.
– Không phải vừa mới…
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên ánh sáng sắc bén.
Hơi thở của hắn có chút dồn dập, ánh mắt giống như lợi kiếm, nhìn về phía rắn mối xương trắng đang đến gần.
– Sợ rằng, nơi chúng ta ẩn thân trước đó đã bị bại lộ.
Bạch Tiểu Thuần lắc đầu.
Ở đây dù sao cũng là đại lục Vĩnh Hằng.
Hắn cùng với Cự Quỷ Vương thân là người từ bên ngoài tới, mặc dù đã đặc biệt cẩn thận, nhưng vẫn bị tìm được, cũng không phải là chuyện gì bất ngờ.
– Nếu đã bị lộ, vì sao Bán Thần của châu gần đây không chuẩn bị…
Cự Quỷ Vương vốn cũng là người thông minh, bình thường đa mưu túc trí.
Lúc này lời nói còn chưa nói hết, hắn đã hiểu ra được đáp án, sắc mặt càng khó coi hơn.
– Nàng xem như là tu sĩ bản thổ trong Tà Hoàng Triều này, hiểu rõ thế giới Thông Thiên nhất.
Nàng có chút tư tâm, là không thể tránh được.
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần càng thêm sắc bén, chậm rãi mở miệng.
Không khó suy đoán được ý nghĩ Quỷ Mẫu.
Hiển nhiên nàng có nắm chắc tuyệt đối, trấn áp được Bạch Tiểu Thuần cùng Cự Quỷ Vương.
Đồng thời nàng cũng không muốn Bạch Tiểu Thuần cùng Cự Quỷ Vương, bị những người khác bắt đi, mà là có mục đích riêng, muốn âm thầm độc chiếm.
Giọng điệu Bạch Tiểu Thuần thoáng trầm xuống.
Mặc dù trong lòng khẩn trương, nhưng hắn cũng hiểu rõ, một trận chiến này là không thể tránh được.
Chỉ có điều trận chiến này mặc dù tất nhiên phải phát sinh, nhưng lựa chọn chiến trường, nhưng vẫn ở trong tay Bạch Tiểu Thuần.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên, thân thể nhanh chóng lui về phía sau.
Cự Quỷ Vương bên kia không cần Bạch Tiểu Thuần nhắc nhở, lúc này dĩ nhiên ở trong ý chí chiến đấu cũng dâng lên, hắn lập tức lui về phía sau.
Hiển nhiên hắn cũng suy nghĩ giống như Bạch Tiểu Thuần.
Chiến trường… Không thể lựa chọn ở trên Tiên Vực thứ ba này, mà là muốn lựa chọn ở trong biển Vĩnh Hằng!
Lại không thể chiến đấu tại chỗ, phải cố gắng hết sức kéo dài khoảng cách.
Vừa chiến đấu, vừa chạy trốn.
Chỉ có như vậy, mới có thể tránh được viện binh ở mức độ lớn nhất cùng với nắm giữ khả năng chuyển bại thành thắng!
Gần như ở trong chớp mắt khi Bạch Tiểu Thuần cùng Cự Quỷ Vương lui về phía sau, trên bầu trời phía xa, trong sương mù màu đen giống như dời núi lấp biển, trên rắn mối xương trắng gào thét lao đến, Quỷ Mẫu bên trong chiếc thuyền xương, trong mắt nàng đột nhiên hiện lên hàn quang.
Nàng giơ tay phải lên, chỉ một cái.
Nhất thời bảy tám cường giả Bán Thần ở bốn phía xung quanh nàng, mỗi một người trong chớp mắt liền bay ra, tất cả phát ra tốc độ nhanh nhất, hóa thành bảy tám dải cầu vồng, lấy khí tức chấn động thiên địa, uy áp quét ngang tất cả, lực lượng cuốn ra tám phương, giống như từng thanh lợi kiếm thoáng cái có thể xuyên qua tất cả vách ngăn, xé mở hư vô, lao thẳng đến chỗ của Bạch Tiểu Thuần cùng Cự Quỷ Vương!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








