Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 297 : Lần Thứ Hai (2) (c1481-c1485)
❮ sautiếp ❯Chương 1481: Lần Thứ Hai (2)
Về phần hài cốt thốt nát ở bốn phía xung quanh mang theo sự thần thánh, đều là những xương người bao nhiêu năm rồi, tu luyện Bất Tử Quyển cùng Trường Sinh Quyển!
Mà ở trung tâm của đại trận này, bên trong đầm nước màu đen, Bạch Tiểu Thuần khoanh chân ngồi ở chỗ đó.
Hai mắt hắn nhắm nghiền.
Tuy có hít thở, nhưng hắn rõ ràng lại hôn mê.
Đầm nước màu đen xung quanh hắn, đang không ngừng xoay tròn.
Theo sóng nước rung động.
Hiện ra từng phù văn vô cùng quỷ dị.
Những phù văn này giống như có đầy đủ sinh mạng.
Hiện tại, có không ít phù văn bò lên trên thân thể Bạch Tiểu Thuần, đang chạy trong toàn thân của hắn…
Cảnh tượng như vậy, cực kỳ quỷ dị.
Ngọn đèn dầu Địa Cung u ám, cũng liền khiến cho được bầu không khí uy nghiêm đáng sợ vô cùng.
Hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần ngồi khoanh chân ở bên trong đầm nước, bỗng nhiên thân thể chấn động.
Hắn chậm rãi mở hai mắt ra.
Trong chớp mắt khi hai mắt hắn mở ra, những phù văn ở trên thân thể hắn thật giống như bị kinh động, nhanh chóng chạy trở lại trong đầm nước.
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần có chút mờ mịt.
Nhưng rất nhanh, hơi thở của hắn lại trở nên dồn dập.
Trong mắt hắn lộ ra sự tỉnh táo.
Đồng thời, thấy rõ chỗ bên trong đầm nước của mình, cũng thấy rõ một vài bộ hài cốt xung quanh trận pháp.
Hắn muốn đứng dậy, nhưng lại phát hiện thân thể mình dường như không bị khống chế, nhưng lại không có cách nào từ bên trong đầm nước này.
Mà trên vài bộ hài cốt này tản ra khí tức Bất Tử Quyển cùng Trường Sinh Quyển, khiến cho tâm thần Bạch Tiểu Thuần nhất thời nổi sóng lớn cuồn cuộn.
– Không nên giãy dụa.
Bên trong đầm nước này… Xem như thời điểm lão phu đuổi Khôi Hoàng Triều ra khỏi đại lục Thông Thiên, bắt được tất cả những người huyết mạch của Khôi Hoàng.
Máu tươi của bọn họ đã ngâm ở chỗ này quá lâu.
Giọng nói khàn khàn vang vọng ở bên trong Địa Cung, hư vô phía trước Bạch Tiểu Thuần vặn vẹo.
Bóng dáng Thiên Tôn chậm rãi đi ra.
Trong mắt của hắn có sự mong chờ mãnh liệt, còn có kích động phấn chấn.
Thời điểm nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, trong mắt lộ ra sự nóng như lửa, giống như nhìn thấy một viên tuyệt thế đại đan.
Bạch Tiểu Thuần chợt ngẩng đầu, khí tức ồ ồ.
Nhìn về phía Thiên Tôn, trong lòng dâng lên sự lo lắng mãnh liệt không yên cùng bất an.
Hắn đang muốn mở miệng.
Nhưng Thiên Tôn hình như không có để ý tới chuyện Bạch Tiểu Thuần thức tỉnh.
Ánh mắt hắn rơi vào những hài cốt ở bốn phía xung quanh, nói tiếp lời.
– Những hài cốt này chính là những kẻ khát máu, năm đó trong cuộc chiến ở Khôi Hoàng Thành đã bị lão phu chém chết.
Cũng có không ít… Lại là những năm gần đây, sau khi lão phu nghiên cứu bất tử Trường Sinh Quyển, tìm tu sĩ tới thí nghiệm.
– Đáng tiếc.
Trường Sinh Quyển bất tử này rõ ràng là công pháp tất cả mọi người có thể tu luyện.
Nhưng không biết vì nguyên nhân gì.
Có thể vì ta giết chóc quá nhiều người huyết mạch Khôi Hoàng, lại có thể không có cách nào tu luyện.
– Ta chỉ có thể nghiên cứu, để cho những người khác đi tu luyện.
Vì thế, ta không tiếc đào lên di cốt của ba vị này Khôi Hoàng đã ngã xuống không biết bao nhiêu năm.
Nhưng thu hoạch lại quá nhỏ.
– Bất Tử Quyển còn tốt.
Khôi Hoàng Triều bị ta cướp đi Trường Sinh Quyển, người canh giữ lăng mộ không quan tâm là vì cái gì, đối đầu với ta cũng tốt, kéo dài Khôi Hoàng Triều cũng được, đều sẽ không ngừng truyền thừa Bất Tử Quyển.
Ta cũng trợ giúp, để mặc cho Bất Tử Quyển lưu truyền ở Thông Thiên… Chỉ là đối với ta mà nói, chủ yếu nhất là Trường Sinh Quyển.
Nhưng Trường Sinh Quyển quá khó khăn.
Gần như tất cả mọi người không có cách nào đi tới cuối cùng, nửa đường bị thất bại.
Xương của bọn họ bị lão phu trưng bày ở nơi đây.
Có lẽ cũng có thể có chút tác dụng.
– Bao nhiêu năm rồi, người tu luyện Trường Sinh Quyển, chỉ có hai vị thành công.
Một vị được ta nhận lấy làm đệ tử.
Còn có một vị… lại là nữ nhi của ta.
Thiên Tôn thì thào.
Hình như hắn căn bản cũng không phải là nói với Bạch Tiểu Thuần, mà đang tự nói với mình.
Bạch Tiểu Thuần nghe đến đó, trong đầu nổi lên sóng to gió lớn.
Trong tâm thần hắn giống như có vô số thiên lôi nổ tung.
Trên thực tế từ trước đây, khi nhìn thấy được xương cốt trên người của Đỗ Lăng Phỉ, trong lòng của hắn đã phát sinh nghi ngờ.
Hiện tại, theo lời Thiên Tôn nói, tất cả bí ẩn đã mở ra ở trước mặt hắn…
– Đáng tiếc, một mặt là ta chuẩn bị không đủ.
Cùng lúc kinh nghiệm của ta chưa đủ, bị đại đệ tử của ta phát hiện ra.
Sau đó, lần đầu tiên thử chế luyện Bất Tử Trường Sinh Đan, không đợi tiến hành, lại thất bại.
– Chỉ có điều không có vấn đề gì.
Ta còn có lần thứ hai…
Thiên Tôn hít một hơi thật sâu.
Hắn quay đầu lại, ánh mắt lấp lánh nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, nhẹ giọng mở miệng.
– Phỉ nhi.
Theo giọng hắn xuất hiện, trong hư vô phía sau lưng hắn, Đỗ Lăng Phỉ từ từ đi ra…
Trong nháy mắt khi nhìn thấy Đỗ Lăng Phỉ, thần sắc Bạch Tiểu Thuần lộ vẻ sầu thảm, nở nụ cười khổ.
Hắn hiểu rõ, tất cả đều hiểu…
Có thể so với sự thực vẫn còn có chút chênh lệch.
Nhưng khi nhìn thấy Đỗ Lăng Phỉ, Bạch Tiểu Thuần cất tiếng cười thảm.
Hắn cảm thấy mình chắc hẳn là hiểu rõ.
Chắc chắn năm trước, trong cuộc chiến tranh Thiên Tôn phản loạn, chống lại toàn bộ Khôi Hoàng Triều, thế lực của Khôi Hoàng thất bại thảm hại.
Bọn họ mất đi hông chỉ là đại lục Thông Thiên, còn mất đi phương pháp bí truyền Khôi Hoàng, Bất Tử Trường Sinh Công trong Trường Sinh Quyển!
Từ đó về sau, Khôi Hoàng Triều ở Man Hoang tu tâm dưỡng khí, chỉ còn lại có Bất Tử Quyển.
Có lẽ vì đối đầu với Thiên Tôn, lại có lẽ là vì một hi vọng… Ở dưới sự can thiệp của người canh giữ lăng mộ, Bất Tử Quyển không còn là công pháp chỉ có người huyết mạch Khôi Hoàng mới có thể tu hành, mà khuếch tán ra.
Thậm chí ở tông môn đại lục Thông Thiên, cũng có bản thiếu của Bất Tử Quyển.
Lấy phương pháp này, sẽ khiến cho Bất Tử Quyển không bị diệt sạch, làm cho cả tất cả mọi người của thế giới Thông Thiên, cũng có thể đi tu luyện bí pháp Khôi Hoàng ngày trước.
Mà Thiên Tôn thu được Trường Sinh Quyển, đối với chuyện này lại không có ngăn cản.
Bởi vì sau khi hắn nghiên cứu Trường Sinh Quyển, phát hiện mình không có cách nào tu hành, đã có một suy nghĩ điên cuồng.
Hắn muốn để cho càng nhiều tu sĩ tu luyện Bất Tử Quyển cùng Trường Sinh Quyển.
Sau đó hắn dung hợp bọn họ lại, tới tiến hành luyện bất tử trường sinh đan, tiếp đó nuốt vào viên đan dược này, lấy phương thức này, khiến cho bản thân thu được lực lượng bên trong của Bất Tử Trường Sinh Công.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1482: Nguyên Nhân
Vì chuyện này, hiển nhiên Thiên Tôn nghiên cứu rất lâu.
Bất luận là những hài cốt ở bốn phía xung quanh Địa Cung, hay là ba bộ xương cốt thi thể của Khôi Hoàng ngày trước, đều lưu lại để hắn nghiên cứu cùng thí nghiệm.
Chỉ là đáng tiếc, mức độ khó của Trường Sinh Quyển giống như còn muốn mạnh hơn so với Bất Tử Quyển.
Cho nên bao nhiêu năm qua, mặc dù Thiên Tôn nuôi dưỡng vô số người tu luyện Trường Sinh Quyển, nhưng cuối cùng tất cả đều thất bại.
Không có một người nào có thể chân chính thành công.
Sợ là tối đa, cũng chỉ là da lông mà thôi.
Cho đến khi đại đệ tử của hắn… Hàn Môn lão tổ Bắc mạch sau khi tu luyện Trường Sinh Quyển, rốt cuộc thu được thành công.
Cái này khiến cho tâm tư Thiên Tôn nóng như lửa.
Cũng chính là vào lúc đó, trong Man Hoang xuất hiện một vị đại năng, được gọi là Huyết Tổ.
Có thể người này có đầy đủ thiên tư kinh diễm tuyệt luân, lại có lẽ nắm giữ huyết mạch Khôi Hoàng.
Nói chung, Bất Tử Quyển của hắn đại thành.
Tu vi lấy đột phá này, thân thể đạt tới Bán Thần!
Có thể, nếu như không có Thiên Tôn xuất hiện, hắn không có đi phản bội Khôi Hoàng Triều.
Như vậy sau khi Huyết Tổ tu luyện đại thành, lấy thiên tư của hắn, cũng nhất định có thể đi tu luyện Trường Sinh Quyển.
Như vậy Huyết Tổ vô cùng có khả năng thành người đầu tiên trên thế giới này, thật sự tu luyện Bất Tử Quyển cùng Trường Sinh Quyển tất cả đại thành, tiến tới đột phá bước vào Thiên Tôn!
Trở thành người trong miệng của người canh giữ lăng mộ, trên ý nghĩa chân chính, có đầy đủ tư cách đi ra khỏi thế giới này!
Hàn Môn lão tổ cùng vị Huyết Tổ này ban đầu vốn phải là hai người đối lập.
Nhưng chẳng biết tại sao, hai người lại phát sinh tình cảm.
Cho nên cuối cùng phát hiện ra kế hoạch của Thiên Tôn.
Chuyện kế tiếp… Bạch Tiểu Thuần đã từ chỗ của Hàn Môn lão tổ biết được một ít.
Hàn Môn lão tổ phản bội sư môn, cùng Huyết Tổ, bị Thiên Tôn chém giết!
Huyết Tổ diệt vong, chìm vào đáy của Thông Thiên Hà.
Chỉ có một tay không cam lòng vươn lên… Hàn Môn lão tổ ngã xuống, lưu lại một tia phần hồn, đoạt xác hóa thành Chân Linh, ẩn thân bên trong Linh Khê Tông, từ xa nhìn về phía Huyết Khê Tông… đạo lữ của nàng.
Đồng thời… sự bất ngờ, cũng khiến cho lần luyện đan dung hợp đầu tiên trong kế hoạch của Thiên Tôn, lúc đó thất bại.
Mà Thiên Tôn hiển nhiên không buông tha kế hoạch này.
Ở trong năm tháng sau này, hắn cùng lúc tìm kiếm biện pháp khác rời khỏi mảnh thế giới này.
Về phương diện khác lại đang không ngừng thử nghiệm.
Kế hoạch Bất Tử Trường Sinh Đan xem như là thủ đoạn cuối cùng của hắn.
Nếu như trước sau không có người thứ hai có thể tu luyện Trường Sinh Quyển đại thành, có thể kế hoạch này cuối cùng vẫn sẽ dần dần bị Thiên Tôn buông tha.
Nhưng hiển nhiên trước khi Thiên Tôn buông tha, nữ nhi của hắn Đỗ Lăng Phỉ… Rốt cuộc trở thành người thứ hai, tu luyện Trường Sinh Quyển thành công!
Mà sau khi xương của Đỗ Lăng Phỉ trở thành hình dạng thủy tinh.
Điều đó có thể thấy được Đỗ Lăng Phỉ đối với tu luyện Trường Sinh Quyển, không nói là đạt tới trình độ của Bạch Tiểu Thuần đối với Bất Tử Quyển, nhưng từ tu vi đột nhiên tăng mạnh, cũng có thể nhìn ra, chênh lệch không bao nhiêu.
Dù sao… Sau lưng của nàng là Thiên Tôn.
Ở dưới sự bồi dưỡng của Thiên Tôn, Đỗ Lăng Phỉ tu luyện, tất nhiên cực kỳ thuận lợi.
Nhưng đồng thời, đối với việc nữ nhi của mình tu luyện thành Trường Sinh Quyển, mặc dù Thiên Tôn có lạnh lùng tàn khốc vô tình nữa, trong lòng cũng trở nên dao động.
Một mặt là khát vọng muốn rời khỏi mảnh thế giới này, mặt khác lại là phải hi sinh nữ nhi của mình.
Sự lựa chọn này… Khiến cho Thiên Tôn cũng do dự.
Cho nên… mới có cuộc chiến tuyệt thế ở Man Hoang trước đây.
Hắn cùng với tiểu nữ hài hợp tác, muốn giết người canh giữ lăng mộ.
Cho nên… Cũng mới có Quỷ Mẫu trên chiến thuyền nỗ lực mượn chiến thuyền rời khỏi mảnh thế giới này.
Đáng tiếc.
Tất cả đều thất bại.
Khi đó, Thiên Tôn đã điên cuồng.
Hắn không chỉ một lần thì thào, cũng chỉ nói cùng một câu nói…
– Lão quỷ canh giữ lăng mộ, tất cả những điều này, đều là do ngươi ép ta!
Theo Thiên Tôn, điều này đích xác là do người canh giữ lăng mộ ép buộc mình, khiến mình chỉ có thể đi con đường cuối cùng này.
Hắn không cam lòng, nhưng lại không có quá nhiều lựa chọn.
Cho nên hắn lựa chọn đề nghị quyết chiến đối với Man Hoang.
Hắn lựa chọn muốn tiêu diệt tất cả sức sống ở Man Hoang, giết chết người canh giữ lăng mộ, phá tan Minh Hà, chặt đứt tất cả huyết mạch của Khôi Hoàng Triều.
Cũng chính là vào lúc này… Bất Tử Quyển của Bạch Tiểu Thuần, lại kế tiếp Huyết Tổ, đại thành!
Ở trước mặt hi sinh cốt nhục của mình hay tuổi thọ của mình đoạn tuyệt, khát vọng muốn rời khỏi mảnh thế giới này đã đạt tới mức điên cuồng, khiến cho Thiên Tôn lựa chọn vấn đề trước… Vì vậy, xét thấy đã từng thất bại, Đỗ Lăng Phỉ bị hắn… Lấy nô ấn khống chế trước tiên!
Sau đó, hắn lặng lẽ chờ đợi Bạch Tiểu Thuần xuất hiện.
Cho đến xác định Bất Tử Quyển của Bạch Tiểu Thuần thật sự đại thành, hắn đưa tay ra, ở trong tình cảnh không có người nào có thể ngăn cản, bắt giữ Bạch Tiểu Thuần từ Man Hoang.
Bạch Tiểu Thuần cay đắng nhìn Đỗ Lăng Phỉ từ phía sau lưng Thiên Tôn đi ra.
Trong mắt hắn, thần sắc của Đỗ Lăng Phỉ dại ra, giống như một tượng gỗ vậy, hoàn toàn không có chút linh động nào.
Duy nhất chỉ có nô ấn ở sâu bên trong mắt, đang chớp động gấp gáp, vô cùng quỷ dị.
– Tiểu Đỗ Đỗ…
Bạch Tiểu Thuần chật vật mở miệng.
Thời điểm hắn nhớ tới cảnh tượng ở bắc mạch, Thiên Tôn lợi dụng nàng cùng mình, đưa tới mặt quỷ.
Nghĩ tới Đỗ Lăng Phỉ lúc đó, trong mắt hắn đầy vẻ mất mát cùng với bi thương.
– Không nên oán ta… Ta vốn cũng không muốn như vậy.
Tất cả, đều là do người canh giữ lăng mộ!
Thiên Tôn ngửa mặt lên trời cười to.
Trong tiếng cười kia mang theo sự phức tạp, lại hình như có một tia bi thương như vậy, mang theo kiên quyết, còn có điên cuồng cực hạn.
Thiên Tôn đã điên rồi.
Lúc này trong mắt hắn lộ ra sự điên cuồng, dường như có thể phá vỡ toàn bộ trời cao và mặt đất.
Hắn đứng ở nơi đó, đã không thể ung dung giống như trước kia.
Mà trong mắt hắn mang theo huyết sắc điên cuồng.
Hắn giơ tay phải lên bấm quyết, chỉ về phía Đỗ Lăng Phỉ!
Dưới một chỉ này, thân thể của Đỗ Lăng Phỉ chợt chấn động.
Nàng chậm rãi ngẩng đầu, thần sắc vẫn dại ra.
Nàng đi từ từ về phía Bạch Tiểu Thuần.
Ở trong sự cay đắng của Bạch Tiểu Thuần, hắn nhìn Đỗ Lăng Phỉ dần dần tới gần.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1483: Một Giọt Nước Mắt (1)
Cho đến khi nàng đi vào bên trong đầm máu màu đen.
Máu loãng màu đen dính vào chiếc váy màu trắng của hắn.
Mỗi một phù văn quỷ dị đều tham lam theo váy màu đen, bò lên trên toàn người của Đỗ Lăng Phỉ, không ngừng chạy lên.
Khiến cho Đỗ Lăng Phỉ giờ phút này thoạt nhìn càng quỷ dị hơn.
Cứ như vậy nàng đi tới trước người Bạch Tiểu Thuần.
Tay phải nàng từ từ giơ lên… cho đến khi đặt ở trên thiên linh của Bạch Tiểu Thuần.
Ở bên trong quá trình giơ tay lên, trong một tích tắc này, toàn thân nàng lại chợt tản ra ánh sáng mãnh liệt giống như thủy tinh…
Một khí tức Trường Sinh Quyển từ trên người Đỗ Lăng Phỉ, bỗng nhiên bạo phát.
Cùng lúc đó, tiếng cười của Thiên Tôn truyền ra.
Tay phải hắn hung hăng đập về phía mặt đất.
Toàn bộ Địa Cung ầm ầm chấn động.
Trận pháp xung quanh lập tức lại lập lòe ánh sáng mãnh liệt.
Ở trong ánh sáng này lóe ra.
Những hài cốt tạo thành trận pháp, rốt cuộc dùng mắt thường có thể thấy được chúng đang tan ra.
Nhất là xương cốt của ba bộ thi thể Khôi Hoàng trước đây cũng đang không ngừng tan rã…
Theo hài cốt tan rã, theo ánh sáng trận pháp sáng chói, lúc này máu loãng màu đen bên trong đầm nước màu đen ở trung tâm trận pháp nhất thời cuồn cuộn.
Ở nơi này, chúng không ngừng xoay tròn.
Càng nhiều phù văn từ bên trong xuất hiện, đều điên cuồng phun ra xuất hiện ở trên người Bạch Tiểu Thuần cùng Đỗ Lăng Phỉ, từ thất khiếu của bọn họ không ngừng chui vào bên trong.
Sự đau đớn mãnh liệt, khiến cho thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy.
Nhưng trong mắt của hắn phần nhiều lại là bi thương cùng phẫn nộ!
Hắn bi thương trước tình cảnh của Đỗ Lăng Phỉ.
Hắn phẫn nộ đối với sự vô tình của Thiên Tôn!
– Muốn chết sao…
Trong tiếng cười thảm của Bạch Tiểu Thuần, trong lòng hắn lại nỗ lực hô hoán Hàn Môn lão tổ của bắc mạch.
Nhưng lại giống như bị đóng cửa, hoàn toàn không có chút đáp lại.
Thân thể hắn bị rất nhiều phù văn dũng mãnh tràn vào, không khống chế được, tản ra ánh sáng màu vàng mãnh liệt.
Ánh sáng màu vàng này sáng chói lên, hình như ăn ý cùng với ánh sáng thủy tinh ở trên người Đỗ Lăng Phỉ.
Loại ăn ý này ở dưới sự mãnh liệt cực hạn, trận pháp này hoàn toàn chuyển đến đỉnh phong, từ chỗ Đỗ Lăng Phỉ, truyền đến một lực hút không có cách nào hình dung!
Trong nháy mắt lực hút này lại theo tay của Đỗ Lăng Phỉ, trực tiếp dũng mãnh tràn vào trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần.
Toàn thân Bạch Tiểu Thuần run rẩy, nhìn Đỗ Lăng Phỉ đờ đẫn.
Hắn từ từ… Nhắm hai mắt lại.
Nhưng ngay khi hai mắt hắn nhắm lại, trong nháy mắt, trong mắt Đỗ Lăng Phỉ đột nhiên xuất hiện sự giãy dụa mãnh liệt.
Thân thể của nàng run rẩy.
Tay phải của nàng run rẩy, giống như muốn giơ lên.
Cho dù bị nô ấn, nhưng nàng theo bản năng, giống như vẫn không nguyện ý đi tổn thương Bạch Tiểu Thuần!
Nô ấn trong thân, cuối cùng còn có thể theo bản năng giãy dụa.
Có thể tưởng tượng được, ở trong lòng Đỗ Lăng Phỉ, tâm tư nàng không muốn tổn thương tới Bạch Tiểu Thuần ngoan cường tới mức nào.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần chấn động.
Hắn cảm nhận được ngón tay đang đặt ở trên thiên linh run rẩy.
Hắn mở mắt ra, nhìn thấy được chính là gương mặt Đỗ Lăng Phỉ gần như vặn vẹo.
Còn nữa, phù văn nô dịch trong mắt nàng nhanh chóng chớp động cùng với… thân thể nàng rung động!
– Tiểu Đỗ Đỗ…
Trong tiếng thì thào của Bạch Tiểu Thuần, trong mắt Thiên Tôn cũng có chút phức tạp.
Nhưng rất nhanh sự phức tạp này đã bị mạnh mẽ xóa đi, điên cuồng một lần nữa ngưng tụ, giơ tay phải lên.
Thiên Tôn nhìn về phía nữ nhi của mình, bỗng nhiên giơ một ngón tay lên!
Dưới một chỉ này, thân thể Đỗ Lăng Phỉ chấn động mạnh một cái.
Dần dần, nô ấn trong mắt thay thế tất cả sự thống khổ của nàng.
Thân thể run rẩy đã bình tĩnh trở lại.
Tay phải đang run rẩy cũng trở nên vững vàng, một lần nữa… đặt ở trên thiên linh của Bạch Tiểu Thuần.
Đôi mắt nàng vô thần, nhìn Bạch Tiểu Thuần, hoàn toàn không có chút tâm tình dao động.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần lại cảm nhận được loại bi ai cực hạn ở trong xương cốt nàng.
Miệng Bạch Tiểu Thuần thoáng mở ra, cuối cùng lại trầm mặc, cũng nhìn Đỗ Lăng Phỉ.
Lần này hắn không nhắm mắt lại nữa.
Dường như hắn cũng biết sinh mạng của mình đã đi đến điểm cuối.
Hắn có thể làm, chính là ở thời điểm trước khi hồn phi phách tán, khiến cho bóng hình trước mắt, trở thành điểm vĩnh hằng cuối cùng ở trong sinh mệnh này của mình.
Ầm ầm ầm…
Ở thời điểm trận pháp Địa Cung này hoàn toàn mở ra, khi những hài cốt ở bốn phía xung quanh không ngừng dung hòa, ở trong nháy mắt khi tay phải của Đỗ Lăng Phỉ ấn ở theien linh của Bạch Tiểu Thuần, có tiếng nổ lớn phát ra ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần.
Một cảm giác đau đớn mãnh liệt không có cách nào hình dung, vào giờ phút này chợt giống như sóng dữ, dâng lên ngập trời ở trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần.
Sức sống của hắn, tu vi của hắn, máu thịt của hắn, linh hồn của hắn cùng với tất cả… vào giờ phút này, đều bị lực hút ở trong tay Đỗ Lăng Phỉ truyền tới, điên cuồng hút đi!
Dường như tất cả mọi thứ ở trong cơ thể đều bị khuấy nát.
Xương, máu thịt, kinh mạch, tất cả mọi thứ đều ở trong sự vỡ nát diệt vong này, hóa thành một mảnh sức sống bản mạng nồng đậm đến cực hạn…
Mà sức sống này chính là thứ Thiên Tôn cần, lúc này đang điên cuồng bị hút vào trong cơ thể của Đỗ Lăng Phỉ…
Bạch Tiểu Thuần là đại dược bất tử.
Đỗ Lăng Phỉ… lại là lò luyện đan trường sinh…
Sau khi lò luyện đan trường sinh đang hấp thu đại dược bất tử, sẽ tự lấy ra tất cả mọi thứ của mình.
Lấy khi sự cô cạn, diệt sạch của lò luyện đan, ở trong một chớp mắt tử vong này, đổi lấy một viên… Bất Tử Trường Sinh Đan!
– Nhanh, sẽ nhanh thôi…
– Bất Tử Trường Sinh Đan… Ta chờ Bất Tử Trường Sinh Đan cả đời…
Thiên Tôn đứng ở một bên, điên cuồng cười ha hả.
Hắn nhìn nữ nhi Đỗ Lăng Phỉ của mình, ở dưới sự điều khiển nô ấn của mình, đang nhanh chóng hấp thu tất cả mọi thứ của Bạch Tiểu Thuần.
Hơi thở của hắn gấp gáp vô cùng.
Khuôn mặt hắn cũng có chút vặn vẹo.
Ngay cả giọng nói của hắn cũng có chút thay đổi làn điệu.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy kịch liệt.
Trong cơ thể đau đớn mãnh liệt.
Nhất từ trước tới nay, cho dù Bạch Tiểu Thuần tu luyện Bất Tử Quyển, từng chịu qua rất nhiều thống khổ.
Nhưng có lẽ so với lúc này, tất cả căn bản chỉ là bé nhỏ không đáng kể.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1484: Một Giọt Nước Mắt (2)
Thân thể hắn đang từ từ gầy xuống.
Tóc hắn cũng mất đi ánh sáng rực rỡ.
Bất Tử Huyết trong cơ thể hắn cũng từ từ biến mất.
Màu sắc của Bất Tử Cốt cũng từ từ ảm đạm.
Gân bất tử, thịt bất tử cùng với da bất tử.. đều giống như bị thoái hóa…
Loại này, hắn không có cách nào giãy dụa, không có cách nào phản kháng.
Thân thể hắn bị móc sạch.
Sức sống bị hút đi, khiến cho ý thức của Bạch Tiểu Thuần đều từ từ xuất hiện sự hoảng hốt.
Trong đầu của hắn hiện ra tất cả những gì bản thân hắn trải qua khi ở trong Man Hoang.
Có Bạch Hạo, có Cự Quỷ Vương, có Hồng Trần Nữ, có Chu Nhất Tinh… cho đến khi hiện ra Nghịch Hà Tông…
Còn có Lý Thanh Hậu, Tống Quân Uyển, Thần Toán Tử bên trong Nghịch Hà Tông… V.v…
Tất cả mọi gương mặt tồn tại ở bên trong ký ức của hắn.
Vào giờ phút này, tất cả đều đang xẹt qua ở trước mắt hắn.
– Nghịch Hà Tông…
Bạch Tiểu Thuần nỉ non.
Người ngoài đã không có cách nào nghe được.
Hình như chỉ có chính hắn mới có thể nghe được.
Dần dần, thân thể hắn càng thêm suy yếu.
Tóc hắn đã khô héo, rơi lả tả xuống phía dưới.
Không đợi chúng rơi vào đầm nước, liền trở thành tro bụi.
Thân thể của hắn đã gầy vô cùng.
Trong mắt của hắn cũng giống như ánh nến gần tắt, ảm đạm vô cùng…
Mà giờ khắc này, trong đầu của hắn hiện lên, đã không còn là Nghịch Hà Tông nữa.
Mà là… Thông Thiên hạ du đông mạch… Linh Khê Tông.
Hình như ký ức cả đời này, vào giờ phút này chảy ngược.
Hắn thấy được Linh Khê Tông bên trong mình, thấy được bóng người ở dưới Thảo Mộc Thạch Bi, thấy được dáng vẻ Linh Vĩ Kê ở bên cạnh mình liếm môi ngồi xổm ở nơi đó…
Thấy được Trương Đại Bàn đã đi xa đại thế giới, thấy được sư tỷ đã ngã xuống.
Thấy được Hầu Tiểu Muội, thấy được tất cả…
Hắn đã sắp không còn hít thở.
Trên thân thể gầy giơ xương, tất cả da đều đã nhăn nheo, tràn ngập nếp nhăn.
Đồng thời, cũng có từng vết bầm tử vong, không ngừng khuếch tán… Hàm răng của hắn cũng bắt đầu từ từ rơi ra.
Toàn thân hắn thoạt nhìn, giống như một cái xác khô, giống như bị chôn vùi bên trong mộ từ rất lâu…
Thậm chí hắn đã không cảm giác được thống khổ.
Cái tay trên thiên linh kia, giống như một cái hố đen đang không ngừng cắn nuốt.
Hắn hình như đã thành thói quen với sự đau đớn mãnh liệt này.
Bất Tử Quyển của hắn đã bị hút đi tám phần mười.
Sức sống của hắn cũng như vậy.
Chỉ còn lại ý thức dần dần hiện ra không còn là Linh Khê Tông nữa.
Mà là… Mạo Nhị Sơn.
Hắn hình như mơ hồ nhìn thấy được, ở trên Mạo Nhi Sơn có một người thiếu niên, cũng không biết là cầm thế nào, lại đặt cả bảy tám cái búa cùng dao làm bếp, đều ở trên người.
Trong lúc lên núi, ném lung tung ra ngoài… Ở đỉnh núi kia, ở trong thiên lôi, nén hương đang cháy dở…
Nhìn bộ dạng của người thiếu niên này khẩn trương lại mang theo cảm giác tức cười.
Bạch Tiểu Thuần muốn cười, nhưng hắn không khống chế được thân thể mình.
Có lẽ, đây cũng là chuyện tốt.
Bởi vì giờ khắc này, hình dáng của hắn chỉ còn lại da bọc xương, giống như bộ xương khô.
Nếu như cười, như vậy có thể còn khó coi hơn, càng dọa người hơn so với khóc.
Ý thức của hắn càng thêm mơ hồ, dường như không cảm giác được thân thể mình, giống như vào giờ phút này linh hồn muốn lao lên trên không trung.
Hình như trên bầu trời có một vòng xoáy, đang hút đi tất cả mọi thứ của mình, muốn hút cả linh hồn mình qua đó…
Sức sống của hắn đã chỉ còn lại không đến một phần… Da tay của hắn không chỉ là khô nhăn, cũng xuất hiện vết nứt nẻ.
Hình như vừa đụng tới, sẽ trở thành tro bụi, giống như lục phủ ngũ tạng của hắn vậy.
Lực lượng của Bất Tử Quyển đã muốn hoàn toàn biến mất.
Chỉ có xương của hắn… hình như vẫn ẩn chứa một tia lực lượng bất tử cuối cùng.
Mặc dù tản ra ánh sáng màu vàng đã không nhiều lắm, nhưng trong da tay của hắn vỡ nát, vẫn có thể lộ ra…
Cũng chính là vào lúc này, trong đầu của hắn hiện ra hình như sẽ là hình ảnh cuối cùng… Trong hình ảnh kia, một tiểu đồng khóc quỳ gối bên giường, nhìn người thân trên giường hấp hối, tiếng khóc rất lớn, rất lớn…
– Tiểu Thuần… Không cần phải sợ…
Một bàn tay lạnh như băng, từ từ xoa ở trên trán của tiểu đồng, giọng nói suy yếu, khe khẽ thì thào.
– Cầm nén hương này… Ngươi không phải là mộng tưởng trở thành tiên nhân sao… Cầm lấy nó…
Tiểu đồng nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt, cầm lấy que hương kia.
Nhưng lại ngơ ngác nhìn người thân của mình mất đi tất cả khí lực, cánh tay rũ xuống ở trước mắt mình.
Trong sự kinh ngạc, nước mắt hắn lại không ngừng được, chảy xuống.
Hắn hình như ngẩn người rất lâu, rất lâu.
Cho đến có người xông vào bên trong căn phòng, ôm hắn lên.
Sau đó, tiểu đồng nhìn người hàng xóm từ bên ngoài đi tới, nhìn ánh mắt đồng tình của mỗi người bọn họ, nhìn bọn họ nâng thi thể của người thân lên… Tiểu đồng lặng lẽ lui vào trong góc, ôm đầu gối của mình, trong tay nắm chặt chính là que hương kia…
– Tại sao phải có tử vong… Ta… Ta muốn cả đời đều còn sống.
Ta muốn cho người bên cạnh ta, cả đời đều sống… sống thật vui vẻ… Ta muốn… Trường sinh!
Giọng nói của tiểu đồng vang vọng ở bên trong đầu Bạch Tiểu Thuần.
Mặc dù càng lúc càng xa, giống như sắp biến mất, nhưng hình như ở trong lòng Bạch Tiểu Thuần, đã sớm trở thành vĩnh hằng…
Một cảm giác mệt mỏi nhất từ trước tới nay, bắt đầu hiện lên.
Ý thứ của Bạch Tiểu Thuần hình như trong giọng nói của tiểu đồng ở nơi vĩnh hằng, từ từ đi xa, càng lúc càng xa…
Nhưng ngay khi ý thức của hắn gần tiêu tan, trong chớp mắt, bỗng nhiên… có một giọt nước mắt rơi vào phía trên cánh tay khô nứt nẻ của hắn, thấm vào bên trong, ở trong ý thức càng thêm hỗn loạn của hắn, từ từ tản ra.
– Nước mắt…”
Bạch Tiểu Thuần thì thào.
Hắn dường như cảm nhận được sự cay đắng trong giọt nước mắt này.
Hắn sử dụng một tia khí lực cuối cùng, miễn cưỡng mở mắt ra.
Trong mơ hồ, hắn dường như thấy được trước mặt… Thân thể Đỗ Lăng Phỉ run rẩy, nô ấn trong mắt chớp động cực kỳ mãnh liệt, hai mắt dường như muốn bạo phát ra, nhưng vẫn giãy dụa.
Cho dù bản thân diệt sạch, cũng muốn nâng tay phải lên!
– Cha… Cầu xin cha…
Trong sự giãy dụa run rẩy, Đỗ Lăng Phỉ nô ấn đè ép xuống nàng, nàng mở miệng tuyệt vọng chật vật nói.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1485: Các Ngươi Thế Nào Lại Ích Kỷ Như Vậy! (1)
Giọng nói này, tuy rất hơi, nhưng lại giống như thiên lôi, nổ vang ở trong tâm thần của Thiên Tôn, khiến cho thân thể Thiên Tôn cũng run rẩy.
Trái tim của Thiên Tôn giống như bị xé rách, đau đớn kịch liệt.
Dường như một sự vật rất quan trọng của sinh mệnh ban đầu vốn đã tiêu tan, theo lời nói của Đỗ Lăng Phỉ lại lần nữa nổi lên.
Trong đầu hắn hiện lên, là hình ảnh Đỗ Lăng Phỉ khi còn bé, cầm lấy vạt áo của mình, với giọng nói trẻ con gọi cha… Hình như không biết bắt đầu từ khi nào, Phỉ nhi… đã không còn gọi mình là cha nữa, mà là… Phụ thân.
– Phỉ nhi…
Thân thể của Thiên Tôn có phần run rẩy.
Khí tức của hắn gấp gáp.
Trong mắt của hắn cũng chợt hiện ra sự giãy dụa.
Đây dù sao… Là nữ nhi của hắn, cốt nhục ruột thịt.
Cả đời này của Thiên Tôn, mặc dù có địa vị cao quý là chủ của thế giới Thông Thiên, nhưng đạo lữ cũng không nhiều.
Bao nhiêu năm rồi, càng không con nối dõi xuất hiện.
Cho đến Đỗ Lăng Phỉ sinh ra, trở thành nữ nhi duy nhất của hắn.
Về phần mẫu thân của Đỗ Lăng Phỉ, trong lòng Thiên Tôn một lòng muốn rời khỏi mảnh thế giới này, căn bản không có vị thế gì, từ lâu đã mất đi.
Mãnh liệt giãy dụa, giống như nhân tính cùng dục vọng đang tranh đấu ở trong tâm thần Thiên Tôn, giống như biến ý thức của hắn thành hai phần, đang không ngừng áp chế lẫn nhau.
– Vì mình có thể sống lâu thêm một vài năm tháng, vì có thể rời khỏi cái thế giới giống như lồng giam này, mà hi sinh cốt nhục của mình… Đáng để làm vậy sao…
Ý thức đại biểu cho nhân tính, hình như đang ở trong đầu của hắn, lo lắng gầm thét giận dữ.
Dưới tình huống một bên là nữ nhi ruột thịt, một bên lại là thọ nguyên không nhiều lắm, khát vọng đối với sinh mệnh cùng với điên cuồng muốn lao ra thế giới giống như lồng giam này…
Đỗ Lăng Phỉ đang giãy dụa, Thiên Tôn… cũng đang ở giãy dụa!
– Cha… Cầu xin cha…
Đỗ Lăng Phỉ khóc, thân thể của nàng run rẩy.
Ở dưới nô ấn này, mỗi lần nàng giãy dụa, ở trong tâm thần dường như đều dâng lên gió bão.
Ở trong gió bão này, linh hồn nàng giống như chiếc thuyền nhỏ trong cơn sóng dữ, bất cứ lúc nào có thể tan vỡ.
Nhưng nàng vẫn đang cố gắng, còn đang kiên trì.
Nàng không muốn đi tổn thương Bạch Tiểu Thuần.
Nàng cũng không mong phụ thân của mình biến thành bộ dạng như hiện tại.
Tim nàng đau đớn đến cực hạn, giống như một hài đồng bất lực, chỉ có thể đi cầu xin…
Trong trí nhớ của nàng, phụ thân nàng vốn không phải là bộ dạng như vậy.
Cũng không biết bắt đầu từ khi nào… Tất cả đều thay đổi.
Sự thay đổi khiến cho nàng cảm thấy xa lạ.
Sự thay đổi khiến cho nàng khiếp sợ.
Sau khi chia tay Bạch Tiểu Thuần ở bắc mạch, trở lại Thông Thiên Đảo, dần dần, Đỗ Lăng Phỉ cảm thấy suy nghĩ của mình giống như đều chậm lại.
Cho đến nàng nghe được đến từ trong Đạo Cung, một tiếng rít gào đầy phức tạp của phụ thân.
Sau đó, nàng mất đi sự khống chế đối với thân thể, nhưng ý thức của nàng vẫn còn.
Nàng tận mắt nhìn thấy mình cắn nuốt sức sống của Bạch Tiểu Thuần, thấy được Bạch Tiểu Thuần đang chậm rãi tử vong.
Thấy được bộ dạng thê thảm kia, nàng suy sụp.
– Cha…
Đỗ Lăng Phỉ càng thêm run rẩy, nô ấn trong mắt nàng chớp động đến cực hạn.
Ý thức miễn cưỡng khôi phục, ở trong sự đối kháng này, dần dần nghìn lở trăm lỗ.
Nhưng lời của nàng vừa nói ra, Thiên Tôn ở bên kia chợt ngẩng đầu, trong hai mắt đỏ đậm lộ ra sự điên cuồng.
– Câm miệng! Câm miệng cho ta!
Thiên Tôn thở hổn hển gầm khẽ, giống như tiếng sấm sét trực tiếp nổ lớn ở khắp nơi.
Trong mắt hắn, sự điên cuồng càng lúc càng nhiều.
Cũng vào giờ phút này nhân tính ấm áp, đã bị dục vọng hoàn toàn đè xuống!
Trong đầu hình ảnh liên quan tới Đỗ Lăng Phỉ còn bị hắn trực tiếp xóa đi, hoàn toàn chặt đứt!
Trong một chớp mắt này, hắn không còn là phụ thân của Đỗ Lăng Phỉ.
Hắn chỉ còn là Thiên Tôn vì tuổi thọ của mình, vì khát vọng của mình, bất cứ giá nào cũng không quan tâm!
– Cùng Bạch Tiểu Thuần dung hợp với nhau, khiến cho Bất Tử Trường Sinh hợp làm một mới là sứ mạng của ngươi, cũng ý nghĩa tồn tại lớn nhất của ngươi!
Hơi thở của Thiên Tôn đã nhanh chóng trở lại bình tĩnh.
Lúc này trong biểu tình dữ tợn, lộ ra sự lạnh lùng tàn khốc cùng vô tình.
Hắn thản nhiên giơ tay phải lên chỉ một cái.
Nhất thời nô ấn trong mắt Đỗ Lăng Phỉ nhanh chóng chớp động, trực tiếp trở thành màu đỏ.
Dường như ý thức của nàng bị trực tiếp trấn áp.
Ở dưới nô ấn này điều khiển, nàng giơ tay phải lên, trong sự run rẩy, từ từ một lần nữa hạ về phía thiên linh của Bạch Tiểu Thuần.
Trong lúc đưa tới gần, tay phải của Đỗ Lăng Phỉ, run rẩy càng lúc càng lợi hại.
Trong mắt nàng giãy dụa.
Cho dù ở nô ấn màu đỏ hạ xuống, sự giãy dụa vẫn quật cường thoáng hiện.
Ánh sáng thủy tinh toàn thân từ trên xuống dưới, đều nhanh chóng bạo phát ra.
– Ta… Không…
Nước mắt Đỗ Lăng Phỉ chảy xuống càng nhiều hơn.
Từng giọt rơi xuống, nhỏ xuống ở trên người Bạch Tiểu Thuần.
Trong miệng nàng, chật vật nói ra hai chữ này.
Cho dù trán nổi gân xanh, cho dù ý thức trong cơ thể cùng nô ấn đang trong sự đối kháng, đã khiến cho thân thể của nàng xuất hiện từng vết máu.
Dường như cả người đều muốn chia năm xẻ bảy.
Cho dù thần thức của nàng gần vỡ nát thành mảnh nhỏ, nhưng nàng giãy dụa cùng phản kháng, vẫn không có dừng lại.
Sự kiên nghị của Đỗ Lăng Phỉ vào giờ phút này đã hoàn toàn biểu lộ ra.
Sự kiên trì của nàng, quyết định của nàng cũng được biểu lộ ra.
Đây là thà rằng mình tan vỡ, cũng tuyệt đối không đi trái lại với ý chí của bản thân!
Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc nhìn tất cả những điều này.
Giờ khắc này, ở dưới tình huống toàn thân hắn đã mất đi gần như tất cả sức sống, ý thức đã hỗn loạn.
Hắn mở
miệng dường như muốn nói cái gì đó, nhưng lại không có khí lực nói ra cho dù chỉ là một chữ.
Chỉ là những giọt nước mắt này rơi ở trên người, sau khi thấm vào lớp da khô, ở trong của tâm thần hắn tạo nên từng vòng rung động…
– Nghiệt tử!
Mắt thấy Đỗ Lăng Phỉ vì phản kháng, lại có thể lựa chọn bản thân hình thần câu diệt, sự tức giận của Thiên Tôn, chợt bạo phát.
Thân thể hắn bước một bước đi ra, lại trực tiếp xuất hiện ở bên trong đầm nước màu đen.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







