Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 296 : Tay Của Thiên Tôn! (2) (c1476-c1480)
❮ sautiếp ❯Chương 1476: Tay Của Thiên Tôn! (2)
Ngay cả những âm thanh từ hư vô bốn phía xung quanh truyền tới, cũng dường như đều mang theo sự phấn chấn cùng… Phức tạp thần bí nào đó!
Sự phức tạp này, không chỉ Bạch Tiểu Thuần cảm nhận rõ ràng.
Mọi người xung quanh sau khi nghe được, đều có thể rõ ràng phát hiện ra.
Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần sửng sốt.
Cùng lúc đó, ở trung tâm Thông Thiên Hải cách Cự Quỷ Thành rất xa xôi, trên tòa Thông Thiên Đảo, trong đại điện Đạo Cung trên đỉnh của ngọn núi cao nhất, lúc này có tiếng hít thở truyền ra.
Còn có hai ánh mắt giống như mặt trời, trong phút chốc khiến toàn bộ Đạo Cung sáng lên.
Theo ánh mắt xuất hiện, còn có một khí tức khiến cho thế giới run rẩy, khuếch tán tám phương, khiến cho Thông Thiên Đảo chấn động.
Ngay cả Thông Thiên Hải ở bốn phía xung quanh, đều dâng lên sóng to gió lớn, tiếng động kinh thiên động địa.
– Hắn vẫn… xuất hiện.
Ở thời khắc này, hết lần này tới lần khác… lại xuất hiện.
Bên trong Đạo Cung, giọng nói Thiên Tôn khàn khàn, chậm rãi truyền ra.
Giờ phút này, hắn đang khoanh chân ngồi ở bên trong Đạo Cung.
Trước mặt của hắn là một lá cờ màu máu đỏ.
Trên mặt lá cờ phong ấn phân hồn của mặt quỷ, bộ dạng vừa khóc vừa cười, thoạt nhìn vô cùng quỷ dị.
– Xem ra trước đó cảm nhận được sóng dao động Bất Tử Quyển đại thành là không sai.
Bạch Tiểu Thuần này… đích xác… Bất Tử Quyển đại thành!”
– Trưởng thành… không cần đi qua nhiều thôi hóa.
Thậm chí ở thời điểm bản thân ta còn không có quyết định được, chính hắn lại trưởng thành…
– Nghĩ đến… Trước đó hắn mất tích, chính là ẩn thân ở bắc mạch… Vị đại đệ tử kia của ta quả nhiên cũng không chết… Chỉ có điều, cái này đã không quan trọng nữa…
– Nhưng… Ta thật sự không muốn, lại đi một bước cuối cùng này… Nàng dù sao, cũng là cốt nhục duy nhất của ta…
Trong mắt Thiên Tôn càng thêm phức tạp.
Trong sự trầm mặc hắn ngẩng đầu, ánh mắt giống như xuyên qua Đạo Cung, nhìn về phía trên một ngọn núi khác.
Đỗ Lăng Phỉ đang đứng ở nơi đó, giống như buồn bã thương tổn tới cực hạn, dường như thần hồn đã chết, chỉ còn lại có thân thể.
– Chiến tranh lần này, đến cuối cùng… có thể thật sự mở ra cánh cửa của thế giới hay không, ta không có nắm chắc.
Sau khi lão quỷ canh giữ lăng mộ ngã xuống, cánh cửa của thế giới sẽ tự mình mở ra, hay sẽ vĩnh cửu đóng lại, ta cũng không có cách nào phán đoán…
– Đây có thể… là cơ hội cuối cùng của ta… Cũng là cơ hội có khả năng thành công nhất… cơ hội dễ như trở bàn tay…
Thiên Tôn trầm mặc hồi lâu.
Sau đó, trong mắt của hắn là một mảnh huyết hồng.
Dáng vẻ của hắn chậm rãi trở nên dữ tợn.
Hắn dần dần ngẩng đầu lên.
Trong đôi mắt huyết sắc lộ ra sự quyết đoán cùng điên cuồng.
– Ta muốn đi ra ngoài.
Cho dù phải trả giá cao hơn nữa, ta cũng muốn đi ra ngoài.
Lấy tư chất của ta, nếu như ta ở bên ngoài, nhất định đã sớm đột phá, trở thành cảnh giới Đại Thừa thật sự.
Thậm chí trở thành Thái Cổ cũng không phải không có khả năng!
– Mà thọ nguyên của ta… cắn nuốt Thọ Nguyên Đan đã không có hiệu quả…
Thần sắc Thiên Tôn càng thêm dữ tợn thậm chí có chút vặn vẹo.
Trong hơi thở dồn dập, hắn giống như hạ quyết tâm, chậm rãi đứng lên.
– Người canh giữ lăng mộ, đây đều là do ngươi ép ta!
Thiên Tôn ngửa mặt lên trời rít gào.
Tiếng hô này của hắn khiến cho toàn thế giới đều run rẩy.
Thời điểm sóng Thông Thiên Hải kinh thiên, thân thể Đỗ Lăng Phỉ run rẩy, có nước mắt từ từ chảy xuống… Nhưng nếu cẩn thận nhìn, có thể nhìn thấy được ở sâu bên trong mắt nàng, hình như có hai đạo phù văn, đang từ từ chớp động…
– Tiểu Thuần… Xin lỗi…
Sắc mặt Đỗ Lăng Phỉ tái nhợt.
Trong tiếng thì thào, nước mắt chảy ra càng nhiều hơn.
Dần dần, hai mắt vô thần.
Cùng lúc đó, trong tiếng rít gào của Thiên Tôn, tay phải của hắn chợt giơ lên, hướng về phía Cự Quỷ Thành của Man Hoang, bỗng nhiên chộp một cái!
Thiên địa biến hóa kịch liệt.
Vòng xoáy cực lớn nổ mạnh, xuất hiện ở Thông Thiên Đảo, đồng thời cũng xuất hiện ở trên bầu trời của… Cự Quỷ Thành của Man Hoang!
Chính con mắt của Thiên Tôn lúc trước, trong tiếng nổ lớn, hóa thành một vòng xoáy cực lớn.
Vòng xoáy này ầm ầm ầm chuyển động.
Một bàn tay… Thình lình từ bên trong vươn ra, đưa về phía Bạch Tiểu Thuần… chộp lấy!
Tay của Thiên Tôn, từ trên trời hạ xuống, thay thế thiên địa, khiến cho thế gian này chỉ trong chớp mắt này, dường như… Chỉ còn lại có vòng xoáy này, chỉ còn lại có bàn tay to bên trong vòng xoáy, không thể làm gì khác hơn là có thể diệt thế!
Phạm vi của bàn tay này càng lúc càng lớn.
Dần dần rốt cuộc giống như muốn vượt qua phạm vi vòng xoáy, ở bên trong không ngừng hạ xuống, khiến cho mặt đất run rẩy, dường như không chịu nổi uy áp, trực tiếp lại vỡ ra từng vết nứt.
Thậm chí ngẩng đầu nhìn, đều có thể thấy rõ ràng vân tay của bàn tay này.
Theo bàn tay càng lúc càng lớn, những vân tay này giống như hóa thành dãy núi khe rãnh, dường như thế giới sụp xuống, ầm ầm ép đến.
Ở trong quá trình lao xuống, nhấc lên sóng dao động vô tận.
Sóng dao động này khuếch tán về phía tám phương, khiến cho vòng xoáy trên trời cao, mênh mông vô biên, ở trong chuyển động ầm ầm ầm.
Tất cả tu sĩ nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, thần sắc mỗi người đều dại ra, trong lòng dâng lên sóng lớn rung trời.
Giờ phút này, không chỉ là mọi người ở trên chiến trường Cự Quỷ Thành thấy được vòng xoáy không có cách nào hình dung này.
Thậm chí trong Man Hoang, ở thành trì của ba Đại Thiên Vương khác, tu sĩ hai bên trên ba chỗ chiến trường khác đều chú ý tới… vòng xoáy cực lớn xuất hiện trên bầu trời này!
Vòng xoáy này thật sự quá lớn.
Mặc dù không phải bao trùm toàn bộ bầu trời Man Hoang, lại bao trùm gần như là bảy phần, khiến cho vô số người sau khi nhìn đến, trong đầu đều chấn động không ngừng.
– Đó là cái gì?
– Trời ạ, cái này… Cái tay này…
– Thiên Tôn, đây nhất định là Thiên Tôn!
Các tu sĩ Thông Thiên ở trong khu vực Man Hoang đang có chiến tranh đều kinh ngạc kêu lên thất thanh.
Cảnh tượng trên trời cao chấn động lòng người một cách kỳ lạ, khiến cho bọn họ đều không tự chủ được cảm thấy phấn chấn.
– Thiên Tôn ra tay, một trận chiến này chúng ta tất thắng!
Tiếng hoan hô không ngừng truyền ra ở trên mặt đất của Man Hoang.
Các hồn tu Man Hoang, sắc mặt mỗi người đặc biệt tái nhợt.
Trong mắt bọn họ dần dần lộ ra sự tuyệt vọng.
Cửu U Vương, Đấu Thắng Vương, còn có phụ thân của Hứa San – Linh Lâm Vương.
Ba vị Bán Thần này ở trên chiến trường của từng người, đều chấn động trước cảnh tượng như vậy.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1477: Lại Quyết Đấu!
Đối thủ của bọn họ, Bán Thần lão tổ đến từ ba Đại Nguyên Đầu tông môn, thần sắc dường như cũng biến đổi không ngừng.
– Đó là… phương hướng Cự Quỷ Thành!
Sáu người này lập tức lại đoán được, vị trí của bàn tay to trên trời cao lúc này, chính là… Cự Quỷ Thành!!
– Bên trong Cự Quỷ Thành đã xảy ra chuyện gì?
– Chuyện này không thích hợp!
Giờ phút này, gần như tất cả mọi người trong Man Hoang đều bị cái bàn tay từ bên trong vòng xoáy trên trời cao vươn ra, chấn động dẫn dắt tâm thần.
Trong Khôi Hoàng Thành, thần sắc Đại Thiên Sư nghiêm trọng, nhìn chằm chằm vào bầu trời.
Khôi Hoàng thế hệ này cũng đứng ở ngoài hoàng cung, nhìn không chớp mắt.
Bên trong hai mắt lộ ra sự cừu hận mãnh liệt.
Thời khắc này trên bầu trời Cự Quỷ Thành, khí tức của Bạch Tiểu Thuần có chút ngưng trệ.
Hắn nhìn vòng xoáy trên trời cao này, nhìn bàn tay to từ bên trong vòng xoáy đang vươn ra, trong đầu của hắn đột nhiên dâng lên cảm giác bất an mãnh liệt.
Lúc này đây cảm giác bất an càng lúc càng mạnh.
Đến cuối cùng, gần như hóa thành sóng to gió lớn, ở trong lòng của hắn dâng lên.
– Thiên Tôn… muốn ra tay với ta!
Ý thức này chợt nổ tung ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần.
Hắn thậm chí cũng không kịp suy nghĩ tìm hiểu xem, tại sao Thiên Tôn lại phải làm như vậy, thân thể đã tính lập tức lui về phía sau.
Chỉ là bàn tay này quá lớn.
Lúc này bàn tay hạ xuống giống như bầu trời sạt lở xuống, vượt qua rất xa so với phướng pháp tinh không của Tinh Không lão tổ lúc trước.
Dù sao tinh không của Tinh Không lão tổ chỉ là đạo pháp.
Hiện tại tay của Thiên Tôn ẩn chứa lực thế giới, trấn áp giống như trời thật sự sụp đổ!
Gần như trong nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần lui ra phía sau, bàn tay này mang theo lực thế giới thiên địa nơi này, ầm ầm đến.
Hình như chỉ cần là ở bên trong mảnh thế giới này, như vậy không quan tâm Bạch Tiểu Thuần chạy trốn tới chỗ nào, đều trốn không thoát được tay của Thiên Tôn!
Cự Quỷ Vương lộ ra thần sắc sợ hãi.
Trong lòng Tinh Không lão tổ chấn động.
Hai người đều đã nhìn ra, bàn tay lớn của Thiên Tôn đột nhiên xuất hiện… Mục tiêu, chính là Bạch Tiểu Thuần!!
– Huyết Tổ…
Hai người gần như đồng thời, liền nghĩ đến một cảnh tượng Huyết Tổ năm đó bị Thiên Tôn trấn áp.
So với việc Tinh Không lão tổ do dự, thần sắc Cự Quỷ Vương đột biến, chợt hướng về phía Bạch Tiểu Thuần gầm hét lên.
– Nhanh đi Khôi Hoàng Thành! Thiên Tôn muốn giết ngươi!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần thầm than khổ.
Hắn tự nghĩ, mình không quá mức đắc tội Thiên Tôn.
Thậm chí mình cùng Đỗ Lăng Phỉ còn có tình cảm liên quan.
Hắn chẳng qua là muốn ngăn cản chiến tranh.
Thậm chí còn chuẩn bị đi tìm người canh giữ lăng mộ, muốn bảo đối phương mở ra cánh cửa của thế giới, để cho Thiên Tôn rời đi.
Mặc dù là có giao hẹn cùng Hàn Môn lão tổ, nhưng trước đây Bạch Tiểu Thuần cũng nói, hắn cùng với Thiên Tôn không có thù.
Hắn sẽ không đi giúp đỡ Hàn Môn lão tổ đối phó với Thiên Tôn.
Hắn không muốn đánh đánh giết giết.
Hắn chỉ muốn tìm một trong hai bên đều có thể tiếp nhận biện pháp, tới hóa giải tất cả ân oán…
– Hắn… muốn giết ta!
Thân thể Bạch Tiểu Thuần chấn động.
Đồng thời, hắn lại phát hiện mình chỉ cảm thấy cay đắng, nhưng không có bất ngờ… Hình như ở trong lòng của hắn, theo những gì trải qua trước đây, ngay cả bản thân hắn cũng không có ý thức được, hắn đã có chuẩn bị tâm lý.
Bất luận là quan hệ giữa hắn cùng với người canh giữ lăng mộ, giữa hắn cùng với Bạch Hạo, hay là hắn biết được chuyện Hàn Môn lão tổ cùng với thế giới pháp bảo, tất cả… hình như đều có thể trở thành căn do để Thiên Tôn ra tay với hắn.
Trong tiếng nổ lớn, bàn tay to của Thiên Tôn càng tới gần, chợt đánh xuống.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng lui về phía sau.
Nhưng mặc cho hắn nhanh chóng lui lại tới mức nào, cũng vẫn không có cách nào tránh được bàn tay lớn này hạ xuống.
Nguy cơ trước mắt, trong mắt Bạch Tiểu Thuần chợt đỏ đậm.
Vân Lôi Nhân Tổ Biến bạo phát toàn diện.
Đồng thời, tu vi của hắn cũng phát ra dao động.
– Thiên Tôn!
Bạch Tiểu Thuần gầm khẽ một tiếng.
Hắn biết mình tránh cũng không thể tránh được, chỉ có ra tay phản kích.
Cũng chính là vào giờ phút này, ở sâu bên dưới mặt đất Khôi Hoàng Thành, nơi chứa bảo vật của toàn bộ Khôi Hoàng Triều, thành trìa xuối cùng dưới ba thành…
Nơi đây một mảnh u ám.
Bốn phía xung quanh là những hài cốt của trận chiến năm ấy, khi Khôi Hoàng Triều bị đuổi ra khỏi khu vực Thông Thiên.
Chúng được chất thành một đống đổ nát vô cùng an tĩnh.
Ở chỗ một tháp cao đổ nát, một lão già ngồi khoanh chân.
Toàn thân lão già này mặc trường bào tối tăm, mái tóc hoa râm lộ ra sự mục nát.
Nếp nhăn trên mặt không giấu được tử khí trên dưới toàn thân.
Nếu không phải là người này hiện tại đang mở mắt ra, ở trong đôi mắt vẩn đục còn có một tia thần thái, sợ là sẽ phải bị xem trở thành một xác khô còn chưa mục nát.
Nhưng trong mắt hắn lại có một tia thần thái như vậy.
Lão già này thoạt nhìn, còn giống như mới vừa từ bên trong phần mộ bò ra ngoài, kéo dài hơi tàn, nhưng cũng dầu hết đèn tắt, không kiên trì được bao lâu, sẽ phải một lần nữa trở về đất cũ.
Chính là… Người canh giữ lăng mộ!
Hắn đã sống quá lâu.
Hình như từ lúc mảnh thế giới này vừa sinh ra, hắn đã tồn tại, từng trải biến thiên rất lâu, thấy được toàn bộ thiên địa biến hóa, thấy được chúng sinh từng đời một xuất hiện, từng đời một diệt vong… Tim hắn, đã mệt mỏi không chịu nổi.
Nhất là ban đầu cuộc chiến tuyệt thế ở Man Hoang cùng Thiên Tôn cùng với Quỷ Mẫu Phân Hồn, thiên địa gần như tan vỡ. hạ xuống kim mộc thủy hỏa thổ giống như ngũ tạng vậy.
Cái này khiến cho người canh giữ lăng mộ vốn đã suy yếu, càng khó có thể kiên trì.
Sau đó, hắn lại truyền ngôi cho Bạch Hạo.
Có thể nói khí tức của hắn, cũng chỉ còn lại một hơi.
Một hơi thở này… Bất cứ lúc nào cũng có khả năng tiêu tan.
Thân thể hắn từ lâu đã không có cách nào di chuyển, chỉ có thể khoanh chân ngồi ở chỗ này.
Nếu không, trước đây Thiên Tôn ở trên thuyền quỷ, đánh với Quỷ Mẫu một trận, hắn cũng sẽ không thể từ đầu đến cuối, đều không có xuất hiện.
Không phải là hắn không muốn, mà là không thể.
Nhưng ở trong một chớp mắt này, ở trong chớp mắt khi tay Thiên Tôn hạ xuống Man Hoang, người canh giữ lăng mộ gần như mục nát, hơi thở của hắn bỗng nhiên gấp gáp.
Hắn chậm rãi ngẩng đầu.
Đối với hắn mà nói, hình như động tác ngẩng đầu này đều vô cùng gian nan.
Trong đôi mắt đục ngầu dần dần ngưng tụ ra thần thái, lúc này cũng càng ngày càng mãnh liệt.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1478: Vận Mệnh Của Ngươi! (1)
Giống như một cây củi đốt, đang tiến hành lần thiêu đốt cuối cùng.
Trong tiếng thở hổn hển, đôi môi hắn thoáng động, lầm bầm những lời chỉ có mình hắn có thể nghe được.
Từ từ nâng tay phải, trực tiếp vươn lên.
Trong một tích tắc này, thần thái trong con mắt giống như hồi quang phản chiếu vậy, chợt bắn ra!
Bên ngoài Cự Quỷ Thành, theo người canh giữ lăng mộ đưa tay phải ra, khi bàn tay Thiên Tôn hạ xuống, Bạch Tiểu Thuần gầm khẽ, giãy dụa, muốn đi phản kích.
Trong nháy mắt… Mặt đất nổ lớn.
Có tiếng động rầu rĩ từ dưới nền đất trực tiếp dao động.
Một bàn tay to giống như bùn đất tạo thành… cuối cùng lại đột ngột từ mặt đất nhô lên!
Bàn tay to đột ngột từ mặt đất nhô lên trên không trung chợt mở rộng ra, cùng tay của Thiên Tôn thoạt nhìn giống như không phân cao thấp.
Lúc này trong tiếng nổ vang, theo mặt đất không ngừng tan vỡ, bàn tay bằng bùn tay trong nháy mắt ra, lao thẳng đến Thiên Tôn tay, chớp mắt một cái, lại lẫn nhau đập đụng vào nhau!
Tiếng sấm, làm cho cả Man Hoang thiên địa run rẩy, khiến cho tất cả tu sĩ đều trong lòng chấn động, này hai bàn tay to dâng lên gợn sóng, cũng trở thành gió bão, Bán Thần dưới, tất cả tu sĩ, đều không thể làm theo ý mình bị gió hung bạo này trực tiếp đánh phá.
Nếu không có từng người Bán Thần và Thiên Nhân bảo vệ, sợ là hai bên lúc này nhất định sẽ thương vong vô cùng nghiêm trọng.
– Lão thất phu canh giữ lăng mộ!
– Thiên Tôn…
Một tiếng rít gào mang theo tức giận vô tận, một tiếng than nhẹ mang theo mệt mỏi cực độ, đồng thời vang vọng ở bên trong tám phương thiên địa này!
Theo hai âm thanh khác biệt vang vọng ở bên trong thiên địa này.
Dường như trở lại thời gian trước đây, khi Bạch Tiểu Thuần còn đang ở Man Hoang… cùng Thiên Tôn cùng người canh giữ lăng mộ, ở trong khu vực không xa Cự Quỷ Thành, triển khai trận cuộc chiến tuyệt thế.
Mà hiện tại… gặp lại Thiên Tôn, chỉ là tình hình đã khác nhau.
Thương thế của Thiên Tôn rõ ràng khôi phục lại không ít.
Người canh giữ lăng mộ dầu hết đèn tắt.
Từ trong tiếng thở dài mệt mỏi, có thể nghe ra được một chút.
Nhưng… cho dù là người canh giữ lăng mộ đang suy yếu, hắn vẫn là người canh giữ lăng mộ!
Lúc này bàn tay khổng lồ của hắn vươn ra khỏi mặt đất, ngưng tụ lại.
Thời điểm va chạm cùng Thiên Tôn, dâng lên trùng kích, đủ để khiến cho sắc trời thay đổi bất ngờ.
Càng làm cho mảnh thiên địa này xuất hiện lần nữa lực lượng hình như đã đạt đến cực hạn, mới có thể hình thành lưới thế giới tự bảo vệ ta!
Theo toàn bộ bầu trời bị lưới thế giới bao phủ, thần sắc Bạch Tiểu Thuần có chút biến hóa.
Hắn thấy rõ ràng lưới thế giới này, giống như sau khi từng trải vô số năm tháng, đã có không ít nơi xuất hiện dấu hiệu tàn phá.
Cùng lúc đó, một trận chiến này của người canh giữ lăng mộ cùng Thiên Tôn, cũng chấn động tám phương, dâng lên trùng kích gần như cuốn đi tất cả mọi người.
Lúc này có thể lưu lại ở trên chiến trường, cũng chỉ có Bạch Tiểu Thuần cùng với Cự Quỷ Vương.
Còn lại chính là Tinh Không lão tổ.
Cũng chỉ có ba người bọn họ mới có thể ở trên chiến trường của Thiên Tôn cùng người canh giữ lăng mộ, miễn cưỡng dừng lại!
Hơi thở của Bạch Tiểu Thuần dồn dập, ánh mắt lóe lên.
Hắn không lựa chọn dừng lại ở chỗ này, mà mượn dư âm trùng kích, thân thể chợt lui về phía sau.
Thời điểm hắn lui ra phía sau, bàn tay của Thiên Tôn đột nhiên đến.
Ngay sau đó bàn tay khổng lồ trên mặt đất người canh giữ lăng mộ lại một lần nữa giơ lên ngăn cản.
Tiếng sấm lại vang vọng ca trời vang vọng.
Hai bàn tay lớn này tản ra lực tu vi, đều vượt qua Bán Thần, đạt tới cảnh giới Đại Thừa, cũng chính là… trình độ Thiên Tôn!
Cho dù năm đó Quỷ Mẫu từng nói, Thông Thiên đạo nhân gọi là Thiên Tôn, chỉ là chuẩn Thiên Tôn mà thôi.
Cho dù là như vậy, vẫn có thể thay trời đổi đất.
Trong tiếng nổ lớn, chẳng những là Bạch Tiểu Thuần lui ra phía sau, hai người Cự Quỷ Vương cùng Tinh Không lão tổ cũng không thể làm theo ý mình, rút lui ra ngoài.
Bọn họ đã qua nhìn ra, người canh giữ lăng mộ rõ ràng dầu hết đèn tắt, căn bản không kiên trì được quá lâu.
Tinh Không lão tổ có chút do dự, cố tình đi ngăn cản Bạch Tiểu Thuần chạy trốn.
Nhưng chú ý thấy ánh mắt u ám của Cự Quỷ Vương, hắn thầm than một tiếng, quyết định không di chuyển, tránh có kẻ ở đây thừa nước đục…
Đối với Thiên Tôn đột nhiên xuất hiện, tuy rằng trong lòng hắn thật sự bất ngờ, nhưng cẩn thận vừa nghĩ, mơ hồ trái tim băng giá.
– Người canh giữ lăng mộ, ngươi đã suy yếu đến mức độ này, không ở trong Minh Hà chờ chết, lại dám ra ngoài tới ngăn cản bản tôn!
Giọng nói của Thiên Tôn mang theo sự điên cuồng, vang vọng khắp nơi.
Từ bên trong vòng xoáy bàn tay lớn của hắn chợt có dao động.
Ở trên bàn tay này, xuất hiện nước Thông Thiên Hà màu vàng, khiến cho bàn tay này phát ra ánh sáng màu vàng vạn trượng, khí thế vô tận quật khởi, hung hăng áp chế về phía bàn tay của người canh giữ lăng mộ trên mặt đất.
Âm thanh lại một lần nữa truyền khắp các nơi.
Bạch Tiểu Thuần đã triển khai tốc độ cao nhất, nhanh như tên bắn đi xa.
Chỉ là không đợi Bạch Tiểu Thuần bay ra quá xa, phía sau hắn truyền đến tiếng nổ lớn.
Thời điểm quay đầu lại, trong lòng Bạch Tiểu Thuần chấn động.
Hắn nhìn thấy được chính là bàn tay người canh giữ lăng mộ trên mặt đất, đang vỡ nát từng tấc, trực tiếp lại tan vỡ nổ tung…
Mà sau khi bàn tay to màu vàng của Thiên Tôn nghiền nát bàn tay của người canh giữ lăng mộ trên mặt đất, giống như ùn ùn kéo đến, đang bao phủ qua về phía Bạch Tiểu Thuần.
– Bạch Tiểu Thuần… Ngươi trốn không thoát đâu.
Tất cả những điều này đều là do người canh giữ lăng mộ ép ta… Không phải là ý của lão phu.
Nếu như thế… Ngươi lại ngoan ngoãn làm đại dược thiên địa của bản tôn đi!
Âm thanh giống như thiên uy hạ xuống thế gian.
Bàn tay khổng lồ màu vàng của Thiên Tôn, ầm ầm hạ xuống.
Bạch Tiểu Thuần tránh cũng không thể tránh được.
Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào bàn tay khổng lồ của Thiên Tôn hạ xuống.
Lúc này trong đầu hắn đã không lo lắng bất cứ vấn đề gì nữa.
Suy nghĩ duy nhất còn tồn tại, chính là phản kháng, chính là giãy dụa!
– Thần Sát!
Hai mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ đậm, trực tiếp lại triển khai đòn sát thủ Bất Tử Huyết.
Lấy Bất Tử Quyển đại thành, hắn đã có phương pháp có thể điều khiển Thần Sát, khiến mình miễn cưỡng duy trì được tỉnh táo.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1479: Vận Mệnh Của Ngươi! (2)
Lúc này theo huyết khí tràn ngập toàn thân, tốc độ của Bạch Tiểu Thuần cũng bỗng nhiên bạo phát, nhanh chóng đi về phía trước.
Trên trời cao, giọng nói của Thiên Tôn lạnh như băng, vang lên.
– Bí pháp Bất Tử Quyển khôi tổ… Nếu ngươi có Trường Sinh Quyển, cho dù là bản tôn, cũng không thể tránh được ngươi… Chỉ là hiện tại thiếu Trường Sinh Quyển, ngươi trốn không thoát được vận mệnh bản tôn dành cho ngươi!
Trong lúc lời nói vang vọng, ánh sáng màu vàng của nước Thông Thiên Hải trên bàn tay khổng lồ trong nháy mắt lại trở nên vô cùng mãnh liệt, lại có thể ép xuống huyết sắc trên người Bạch Tiểu Thuần, không để ý tới phương pháp Thần Sát, trực tiếp chộp tới!
– Thiên Tôn!
Trong tiếng gầm nhẹ, tay phải của Bạch Tiểu Thuần chợt giơ lên.
Thời điểm bốn phía xung quanh bỗng nhiên hạ xuống, nhất thời lấy hắn làm trung tâm, bốn phía xung quanh trong phạm vi vô tận nhất thời có hơi nước dâng lên khắp bầu trời, lại trực tiếp hóa thành khu vực đầm lầy.
Một tiếng rít gào giống như từ trong năm tháng, từ viễn cổ truyền tới.
Theo Bạch Tiểu Thuần gầm khẽ, bốn phía xung quanh chợt bị đẩy trở về.
Từng ngọn núi uốn lượn, trực tiếp lại từ bên trong đầm nước nơi này phóng lên cao.
Chính là… Thủy Trạch Quốc Độ.
Lấy tu vi Thiên Nhân đại viên mãn của Bạch Tiểu Thuần hôm nay, cho thấy Thủy Trạch Quốc Độ vượt qua rất xa so với trước kia.
Theo từng ngọn núi nhấp nhô, một móng thú cực lớn, hoàn chỉnh thể hiện ra, trực tiếp đánh về phía bàn tay khổng lồ màu vàng trên bầu trời.
Chỉ là… tu vi của Bạch Tiểu Thuần so với Thiên Tôn, lại chênh lệch quá nhiều.
Tuy rằng Thủy Trạch Quốc Độ cường hãn, nhưng vẫn không phải là đối thủ của Thiên Tôn.
Trong nháy mắt hai bên va chạm vào nhau.
Trong tiếng nổ lớn, ở dưới tiếng hừ lạnh của Thiên Tôn, móng thú từ bên trong Thủy Trạch Quốc Độ vươn ra chợt tan vỡ.
Dường như đau đớn mãnh liệt đến mức cực hạn, tiếng gào thét thê lương từ bên trong đầm nước truyền ra.
Toàn bộ đầm nước đều run rẩy.
Dường như con thú lớn ẩn thân ở bên trong, phát cuồng muốn từ bên trong liều mạng lao ra ngoài.
Nhưng bàn tay khổng lồ màu vàng của Thiên Tôn quá mức dồi dào, mênh mông cuồn cuộn trực tiếp hạ xuống, hung hăng chộp một cái về phía Bạch Tiểu Thuần!
Nhất thời phạm vi khu vực vạn dặm ở bốn phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần, trực tiếp đã bị bàn tay khổng lồ kia nắm lấy, chợt bóp mạnh!
Hư vô nổ tung.
Hư vô vốn không có thực chất, nhưng hôm nay lại giống như có thực chất, hình thành nén ép mãnh liệt đến cực hạn.
Trong những tiếng két két, Bạch Tiểu Thuần giãy dụa nhìn về bốn phía xung quanh.
Hắn nhìn thấy được, chỉ là bàn tay cùng năm ngón tay giống như ngọn núi lớn, đang từ bốn phương tám hướng, ầm ầm lao về phía mình.
So với bàn tay này, thân ảnh của hắn nhỏ bé vô cùng, giống như con kiến hôi!
Từ phía xa nhìn lại, nếu như lấy toàn thế giới ví dụ thành biển rộng, như vậy thời khắc này bàn tya của Thiên Tôn giống như đưa xuống trên mặt biển, bắt một con kiến còn nhỏ hơn so với con tôm rất nhiều.
Không có cách nào chống lại, không có cách nào ngăn cản!
Toàn thân Bạch Tiểu Thuần chấn động mãnh liệt.
Ở nơi ép xuống, máu tươi phun ra.
Toàn thân hắn vang lên những tiếng rắc rắc, giống như tất cả xương khớp đều vỡ vụn ra.
Bốn phía xung quanh khu vực đầm nước đã ở trong bàn tay khổng lồ màu vàng kia nắm chặt, không chịu nổi loại đè ép này, chợt tan vỡ!
Mắt thấy thế giới đều bị bàn tay này thay thế, bốn phía xung quanh mặc dù còn có khe hở giữa năm ngón tay khổng lồ.
Nhưng theo khe hở do bàn tay này nắm lại, đang cấp tốc biến mất.
Lực nén đến từ tám phương, khiến cho toàn thân Bạch Tiểu Thuần bất kỳ thời khắc nào cũng có thể tan vỡ.
Vẻ tuyệt vọng không khỏi hiện lên ở trong tâm thần Bạch Tiểu Thuần.
Đúng lúc này, ở bên trong bàn tay khổng lồ của Thiên Tôn, ở bốn phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần, bên trong hư vô đang không ngừng bị nén lại này, đột nhiên… xuất hiện nước sông màu đen!
Đó là nước Minh Hà.
Nước này xuất hiện cực kỳ đột ngột.
Trong chớp mắt lại hình thành một Minh Hà kinh người.
Bên trong tản ra khí tức của Minh Hoàng.
Tất cả cuốn theo Bạch Tiểu Thuần, tính từ bên trong bàn tay đang nắm chắc này chạy trốn.
– Minh Hoàng mới nhậm chức, nếu để cho ngươi mấy vạn năm nữa, ngươi ngược lại cũng có tư cách.
Nhưng hôm nay… lại dám xuất hiện ở trước mặt của bản tôn, đâm đầu vào chỗ chết!
Âm thanh uy nghiêm đáng sợ của Thiên Tôn chợt vang vọng.
Ầm một tiếng, bên trong bàn tay khổng lồ còn không nắm chặt lại.
Nước Thông Thiên Hải màu vàng lại trực tiếp bạo phát ra.
Hình thành một lực công kích cường hãn, trực tiếp khiến cho Minh Hà ở bốn phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần, tan vỡ ra từng tầng một.
Thậm chí Bạch Tiểu Thuần đều nghe được tiếng kêu rên của Bạch Hạo giống bị tổn thương nặng nề.
Ở trong nháy mắt, tất cả nước Minh Hà lập tức bị nước Thông Thiên Hải xua tan.
Tất cả những điều này chỉ phát sinh ở trong chớp mắt.
Sau đó bàn tay khổng lồ của Thiên Tôn hung hăng nắm chặt lấy Bạch Tiểu Thuần cùng với hư vô xung quanh hắn!
Sau khi nắm lấy, nắm đấm này không ngừng xiết chặt.
Giống như hắn muốn hoàn toàn nghiền ép tất cả mọi thứ ở bên trong!
– Hạo nhi!
Bên trong bàn tay khổng lồ của Thiên Tôn, đối mặt với bàn tay giống như có bốn ngọn núi lớn hoàn toàn bao phủ, đối mặt với sự nghiền ép kinh người đến từ tám phương.
Bạch Tiểu Thuần trở nên điên cuồng.
Mặc dù thương thế của hắn nặng, nhưng sau khi Bất Tử Quyển đại thành, lực khôi phục của hắn không thể tưởng tượng nổi.
Trong nháy mắt thân thể hắn đã khôi phục.
Trong tiếng gầm nhẹ hắn lại trực tiếp triển khai Vân Lôi Nhân Tổ Biến!
Thập nhất biến!
Theo thân thể dồi dào, ở bốn phía xung quanh hắn có vô số đá vụn biến hóa ra, chớp mắt ngưng tụ lại, hình thành bóng người giống như núi lớn.
Đó là… Nhân Sơn Quyết!
Lực lượng thân thể bạo phát toàn diện.
Đồng thời, tu vi của hắn cũng triển khai ra tất cả.
Nhưng tất cả những điều này căn bản chỉ là chuyện vô bổ.
Lực lượng khủng khiếp đến từ tay Thiên Tôn sau khi nắm lại, gần như chớp mắt, lại lập tức khiến cho Nhân Tổ Biến cùng Nhân Sơn Quyết của Bạch Tiểu Thuần, không nhịn được, ầm ầm tan vỡ.
Thân thể tổn thương nặng nề đồng thời vội vàng tăng tốc khôi phục.
Nhưng sau khi khôi phục, lại lần nữa tan vỡ.
Vòng đi vòng lại, không ngừng tiến hành.
Trong thời gian ngắn ngủi, thân thể hắn lại tan vỡ vượt quá trăm lần, khôi phục vượt quá trăm lần.
Nhưng vẫn còn không thể làm nên chuyện gì!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1480: Lần Thứ Hai (1)
– Bất Tử Quyển, quả nhiên không tầm thường!
Cường hãn giống như Thiên Tôn, mắt thấy Bạch Tiểu Thuần ở trong tay chính mình, sau khi bị hoàn toàn nắm chặt, ở dưới tình huống tu vi của mình vượt quá xa so với đối phương, lại có thể không có cách nào thật sự nghiền ép hắn.
Mà hắn đang không ngừng khôi phục.
Thiên Tôn cũng lộ vẻ xúc động.
– Cũng may ta không phải lần đầu tiên gặp được người Bất Tử Quyển đại thành…
Trên Thông Thiên Đảo, Thiên Tôn thì thào nói nhỏ.
Sau đó, trong chớp mắt này trong mắt hắn rốt cuộc xuất hiện một tia ánh sáng giống như thủy tinh.
Tia sáng này xuất hiện.
Đồng thời, vẻ mặt Đỗ Lăng Phỉ trên Thông Thiên Đảo lộ vẻ tê dại, giống như mất đi thần hồn, giống như cái xác không hồn.
Thân thể nàng bỗng nhiên run lên.
Trong mắt nàng cũng xuất hiện ánh sáng giống như thủy tinh.
Ở sâu bên trong hai tròng mắt này, hai đạo phù văn kỳ dị, cũng đang nhanh chóng lập lòe.
Dường như trong cơ thể nàng có lực lượng nào đó, đang thông qua phù văn trong mắt, bị Thiên Tôn trong u minh hút đi một phần.
Cùng lúc đó, bên ngoài Cự Quỷ Thành ở Man Hoang, bàn tay khổng lồ của Thiên Tôn nắm lấy Bạch Tiểu Thuần, vào giờ phút này lại trực tiếp hiện ra ánh sáng thủy tinh vậy.
Gần như trong chớp mắt… bàn tay khổng lồ kinh người này rốt cuộc trở thành bàn tay thủy tinh, lại hung hăng nắm chặt!
Ầm một tiếng.
Lúc này, Bạch Tiểu Thuần ở bên trong nắm đấm của Thiên Tôn, tóc tai bù xù.
Hắn thậm chí đã gọi về thế giới chi bảo bắc mạch.
Nhưng lúc này Hàn Môn lão tổ ngủ say, hoàn toàn không có chút đáp lại nào.
Trong mắt hắn chuyển thành màu đỏ đậm, thân thể luôn khôi phục này, có thể ở trong một chớp mắt này, thật sự giống như bị áp chế, chợt dừng lại!
Thuật pháp giống như thủy tinh này lại tương sinh tương khắc cùng Bất Tử Quyển của hắn!
Không có Bất Tử Huyết khôi phục lại, thân thể Bạch Tiểu Thuần căn bản là không chịu nổi lực lượng cường đại đến từ Thiên Tôn.
Gần như trong nháy mắt, toàn thân hắn lại phát ra một tiếng động, trực tiếp vỡ nát!
Mà cũng vào giờ phút này, theo thân thể vỡ nát, ý thức của hắn cũng không cách nào kiên trì được nữa.
Toàn thân hắn cũng đã hôn mê…
Cho đến lúc này, bàn tay khổng lồ của Thiên Tôn trong thiên địa này mới chậm rãi thu hồi về phía vòng xoáy… Từ phía xa, cảnh tượng như vậy bị mọi người ở bốn phía xung quanh nhìn thấy được.
Trong lòng của tất cả mọi người cũng chấn động không gì sánh nổi.
Thiên Nhân cũng tốt, Bán Thần cũng được, tất cả đều hoảng sợ đến cực hạn!
Mọi người của Nghịch Hà Tông đều run rẩy.
Không ít người nắm chặt lấy nắm đấm.
Tống Quân Uyển nước mắt lưng tròng đầy mặt.
Nhưng nàng không có cách nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn tất cả những điều này.
Cho đến thời điểm bàn tay khổng lồ biến mất ở bên trong vòng xoáy, nàng phun ra một búng máu, thân thể ngã xuống.
Cùng lúc đó, trong nháy mắt khi bàn tay của Thiên Tôn biến mất, giọng nói của Thiên Tôn lạnh như băng, lộ ra sự vô tình, cũng vọng lại ở bên trong toàn bộ Man Hoang.
– Tất cả tu sĩ Thông Thiên, đề nghị tổng tiến công… tiêu diệt tất cả sức sống của Man Hoang!
Tính cách của Thiên Tôn luôn luôn không thích bị động.
Hắn thích nắm giữ chủ động.
Về điểm này, từ biến hóa trước đây ở trên thuyền quỷ, là có thể nhìn ra được một chút.
Lần này cũng giống như vậy.
Hy vọng tập trung ở trên người Bạch Tiểu Thuần.
Mặc dù hắn cảm thấy đã nắm chắc được tám phần, nhưng hắn vẫn không yên lòng.
Hắn chuẩn bị hai bút cùng vẽ.
Như vậy luôn luôn có một con đường… có thể đi thông!
– Nếu như đều đi không thông… Nếu như thọ nguyên của ta đã không còn quá nhiều, như vậy thì để cho thế giới này, chôn cùng với ta là được!
Thiên Tôn trong lòng thản nhiên.
Sau khi thu bàn tay về, vòng xoáy ở trên bầu trời chậm rãi tiêu tan.
Tất cả tu sĩ Thông Thiên ở bên trong khu vực Man Hoang, tất cả thân thể chấn động.
Mệnh lệnh đến từ Thiên Tôn, bọn họ nhất định phải tuân theo.
Đồng thời cũng không phải tất cả mọi người mệt mỏi đối với chiến tranh.
Vẫn có không ít người sùng kính đến mức độ cuồng nhiệt đối với Thiên Tôn.
Vừa nghe vậy, nhất thời sát ý dâng lên.
Cuộc chiến tranh lại mở ra!
Mà sĩ khí của hồn tu trong toàn bộ Man Hoang, cũng theo người canh giữ lăng mộ bị thua, hạ đến cực hạn.
Chỉ là ở trước mặt bọn họ đã không có con đường thứ hai…
Đại lục Thông Thiên không chấp nhận tù binh.
Ý chí của Thiên Tôn là tất cả sinh linh của Man Hoang không có một ngọn cỏ nào.
Tất cả bị diệt sạch!
Bất kể là đất, hay hồn tu, cho dù là mãnh thú ở Man Hoang, đều được liệt kê ở bên trong.
Cho nên chỉ có… cũng chính có thể tử chiến tới cùng!
Tiếng chém giết, tiếng cười thảm, tiếng gầm gừ, tiếng tự bạo… không ngừng vọng lại ở trên mặt đất của Man Hoang này.
Máu tươi càng nhiều hơn.
Tử vong càng nhiều hơn… Dường như toàn thế giới đều đến ngày diệt vong.
Bầu trời u ám, mặt đất bị tàn phá.
Theo Cự Quỷ Thành bị chiếm đóng, ba tòa thành trì phía khác bị công phá.
Dần dần, chiến trường Man Hoang đã đẩy mạnh đến… Khôi Hoàng Thành!
Mà giờ khắc này, ở trên Thông Thiên Hải, trong Thông Thiên Đảo, ở dưới nền đất của toàn bộ hòn đảo tồn tại một chỗ Địa Cung cực lớn!
Bên trong Địa Cung có một chỗ đầm nước màu đen.
Ở bốn phía xung quanh đầm nước này, tồn tại một chỗ đại trận mênh mông.
Đại trận này có kích chừng vạn trượng.
Thứ tạo thành trận pháp, không phải là linh thạch, mà là những cái xương!
Những xương này có cái là màu vàng, có cái giống như là thủy tinh vậy… Tràn ngập mùi mục nát.
Đồng thời, cũng cho người một sự thần thánh!
Đồng thời, ở xung quanh đầm nước bốn phía xung quanh này, thình lình vẫn tồn tại ba chỗ hố sâu.
Trong ba chỗ hố sâu này, để ba bộ hài cốt hoàn chỉnh!
Màu sắc của ba bộ hài cốt thình lình đều màu vàng cùng thủy tinh giao hòa.
Mặc dù không phải hoàn toàn dung hợp, nhưng trên người bọn họ tản ra uy áp, đủ khiến cho Bán Thần đều phải run rẩy, rất gần với… Chuẩn Thiên Tôn như Thông Thiên đạo nhân.
Hình như ba vị này, mặc dù kém hơn so với Thông Thiên đạo nhân, nhưng đồng dạng cũng cách cảnh giới Đại Thừa Thiên Tôn chân chính, chỉ kém nửa bước!
Nếu như trong Khôi Hoàng Thành, Khôi Hoàng thế hệ này có thể xuất hiện ở nơi này.
Như vậy hắn nhất định có thể dựa vào huyết mạch cảm ứng, lập tức nhận ra thân phận của ba cỗ hài cốt này!
Bọn họ… Chính là ba vị mạnh nhất trong các triều đại Khôi Hoàng lưu lại di cốt đã bao nhiêu năm rồi!
Hiển nhiên là bọn họ bị Thiên Tôn phá Táng Cung, từ bên trong đào ra, đặt ở đây, trở thành một phần đại trận tuyệt thế của hắn!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







